Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 07.03.2019, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 238
Được thanks: 807 lần
Điểm: 42.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 198: Lấy lui làm tiến (2)

Edit: quynle2207

Phó Thần Thương ôm cô vào phòng ngủ, An Cửu thấy anh thuận tay khóa cửa phòng lại, biết tình huống không ổn, mới vừa được thả lên giường liền nhanh chóng bò dậy, cầm quần áo chuẩn bị mặc vào.

Cô thì ở đó đang luống cuống tay chân mặc quần áo, mở tủ áo để lấy áo lót. Phó Thần Thương cũng không cản trở cô, chỉ đứng ở trước giường, không nhanh không chậm tháo cà vạt, cởi áo khoác.

Thật nhanh, An Cửu tìm ra quần lót để mặc vào, sau đó tay đưa ra sau lưng đụng vào chỗ khóa cài áo ngực, hoảng hốt cài xong được ba cái nút áo trên người, nhưng mà hiện giờ cô cũng không để ý được nhiều như vậy, nhấc chân chạy ra ngoài.

Vừa chạy ra ngoài, trong lòng lại ôm một tia may mắn, lúc chạy ngang qua người Phó Thần Thương, đã bị anh dùng một tay ngăn lại dễ dàng, kéo trở về, sau đó thuận thế ép trở về giường.

Một tay Phó Thần Thương đè ép hông cô, một tay chậm rãi đem cà vạt trên cổ kéo xuống, quăng qua một bên: “Vẫn chưa xong đâu, chạy đâu chứ? Hả?”

An Cửu gấp đến nỗi duỗi thẳng chân: “Phó Thần Thương, anh đừng náo loạn, Phó Hoa Sênh ở bên ngoài đó!”

Tay của Phó Thần Thương dò ra sau lưng cô, rốt cuộc trực tiếp kéo xuống khóa kéo của cái váy mà cô vất vả lắm mới kéo lên được, không để ý chút nào nói: “Vậy thì sao?”

Vào lúc này, trong đầu của An Cửu tràn đầy quẫn bách và lo lắng sợ bị người khác phát hiện, trên mặt đầy oán giận nói: “Mới vừa rồi ai cho anh đá lung tung vào cửa vậy hả? Chắc chắn cậu ấy đã biết bên trong có người, nếu không mở cửa thì cậu ấy sẽ nghĩ như thế nào? Hả?”

Với tính tình của Phó Thần Thương, vậy mà không có trực tiếp đưa tay xé váy, chỉ cởi từng thứ từng thứ trên  người cô xuống: “Em cho rằng anh không đá cửa thì nó không biết chúng ta ở bên trong sao? Không biết chúng ta đang làm gì à?”

Con hàng Phó Hoa Sênh này là ai chứ? Là cao thủ lão luyện trong chuyện trăng gió, hơn nữa đối với loại chuyện như vậy phản ứng vô cùng nhạy cảm, ngọn gió nào thổi, cành cỏ nào động có thể tránh được ánh mắt của anh ta sao?

Mới vừa rồi, con hàng này ở ngoài cửa kêu như quỷ đòi mạng chính là cố ý, cho nên Phó Thần Thương mới có thể đá một đá kia không chút cố kỵ nào.

Trong lòng của An Cửu cũng bắt đầu hồi hộp hơn, mặt mũi trắng bệch, thấp thỏm không dứt hỏi: “Gì . . . . . . Có ý gì. . . . . ?”

Cuối cùng thì Phó Thần Thương cũng đem cái váy, bó sát, bao quanh mông cô cởi xuống, An Cửu vừa mới mặc xong áo lót đã gặp phải độc thủ, cặp mắt anh híp lại, ánh mắt từng chút xâm lược trên cơ thể của cô. . . . . .

Người đàn ông ở trước mắt thì quần áo chỉnh tề, trong khi trên người cô không có một mảnh vải, An Cửu bị anh nhìn chằm chằm trong lòng đâm ra sợ hãi, trong khoảng thời gian ngắn khuôn mặt đã như lửa đốt, vội vàng kéo chăn bao người mình lại, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là dùng kế hoãn binh: “Còn anh không thể nhịn một chút được sao?”

Phó Thần Thương ôm lấy cả người cô cùng với cái chăn, đầu chôn ở cổ của cô: “An Cửu, anh đã nhịn ròng rã năm năm, sau khi em bỏ đi, anh cũng không có tìm bất cứ người phụ nữ nào. Khi em quay về, lại coi anh như người xa lạ, không nhìn thấy anh, anh cũng chỉ có thể trợn mắt nhìn em và Cảnh Hi ở chung một chỗ, còn phải tiếp tục nhẫn nại. Lần duy nhất mất không chế chính là khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng và chán ghét của em, anh nhớ lúc đó em đã nói với anh: ‘Phó Thần Thương, anh sẽ phải hối hận’, lúc ấy anh không hiểu, trong lòng vẫn luôn nghĩ, nếu quả thật để cho em lấy cháu anh ngay trước mắt anh, sau đó hoàn toàn quên đi anh….anh mới thấy hối hận. Sau đó thì anh mới bắt đầu sợ hại cho tới tận bây giờ, nếu như không phải anh bị đụng xe bất tỉnh phải vào bệnh viện, không có lần kích động đó, chỉ thiếu chút nữa thì đời này của anh cũng không thấy được Phạn Phạn và Đoàn Đoàn rồi. . . . . .”

An Cửu trầm mặc không nói, yên lặng lắng nghe, lần đó ở trong xe, anh ép buộc cô làm cô đối với Phó Thần Thương bài xích đến cực hạn, dưới tình huống đó, quả thật cô có nghĩ qua giấu giếm sự tồn tại của hai đứa bé . . . . .

Dường như Phó Thần Thương chỉ sợ cô sẽ biến mất, đôi mắt chăm chú nhìn cô: “Từ giây phút em biết rõ sự thật, thì anh đã biết, sợ rằng cả đời em sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa, anh càng đối xử tốt với em, thì em cư nghĩ rằng anh có ý đồ gì khác, càng cách xa anh hơn. . . . . .”

An Cửu ngắt lời, hơi nhíu mày: “Cho nên anh lợi dụng Kiều Tang. . . . . .”

Phó Thần Thương vội vàng cắt lời cô: “Anh xác nhậc có lợi dụng Kiều Tang, nhưng chuyện cũng không phải như em nghĩ đâu, chỉ là anh tương kế tựu kế mà thôi. Nhất định Sở Mạch nói với em tất cả mọi chuyện đã được sắp xếp trước rồi?”

“. . . . . .”

“Em tin anh ta đúng không?” Phó Thần Thương thở dài một tiếng, mặc dù là câu hỏi, cũng là lời khẳng định.

“. . . . . .”

“Em nhìn đi, em tình nguyện tin tưởng Sở Mạch, cũng không tin tưởng anh.” Phó Thần Thương cười khổ một tiếng: “Anh tốn hết tâm tư giữ em ở bên cạnh, cuối cùng cũng là người xấu, làm cho em càng ngày càng chán ghét anh. . . . . .”

Bây giờ nghĩ lại, quả thật lúc đó Phó Thần Thương làm rất nhiều chuyện mà cô không thích, nhưng từ kết quả của mọi chuyện mà nhìn lại thì mục đích thật sự cũng không phải làm tổn thương cô và Kiều Tang.

Có rất nhiều chuyện lúc đó không hiểu được, giờ phút này tất cả đều có thể thông suốt rồi.. . . . . .

“Có trời mới biết anh muốn chạm vào em như thế nào, mỗi lần gặp em đều phải dùng tất cả lý trí cảnh cáo bản thân mình tỉnh táo. . . . . .” Phó Thần Thương ôm cô càng chặt hơn nữa, hôn trán của cô một cái, giọng nói như có như không sự đè nén trong đó: “Nhưng mà, nếu em không muốn, anh sẽ không ép buộc em, dù sao, cũng đã nhịn lâu như vậy. . . . . . Không muốn em lại chán ghét anh nữa . . . . . . Không bao giờ muốn nhớ tới ánh mắt của em đã nhìn anh như vậy. . . . . .”

Trên mặt An Cửu tràn đầy giãy giụa, vặn ngón tay, cắn cắn môi, do dự nhìn anh.

Phó Thần Thương cười khẽ, sờ đầu cô trấn an: “Anh không sao. . . . . . Để anh ôm một chút thôi cũng được. . . . . .”

Thấy anh thật sự là đáng thương, cuối cùng An Cửu vẫn mềm lòng, ảo não đưa tay che mắt lại: “Anh...Anh nhanh một chút. . . . . .”

Bỗng nhiên nghe vậy, Phó Thần Thương bị sợ một lúc mới phản ứng kịp, hai mắt sáng đến kinh người: “Được.”

Cẩn thận từng li từng tí ôm cô từ trong chăn ra ngoài, cầm lấy tay cô đưa đến cổ áo sơ mi của mình: “Giúp anh cởi ra. . . . . .”

Đã sớm bất mãn đối với chuyện mình thì không mảnh vải che thân nhưng anh lại vẫn ăn mặc thật chỉnh tề, An Cửu giúp anh cởi áo khoác, sau đó cởi từng nút áo sơ mi, toàn bộ cởi ra, trống ngực đập thình thình nhìn quần áo của anh bị ném trên giường, anh cởi trần, tiếp theo sau đó là nhìn chằm chằm cô đầy mong đợi. . . . . .

An Cửu nhìn khuy quần của anh, không lẽ còn muốn cô tiếp tục?

An Cửu cắn răng một cái, đồng ý cũng đã đồng ý rồi còn dè dặt gì nữa. Vì vậy đánh nhanh thắng nhanh, nhắm mắt lại, ba chân bốn cẳng giúp anh đem mảnh quần áo cuối cùng cởi xuống.

Cô hoàn toàn không dám mở mắt ra nhìn, ở trong bóng tối, cảm giác được lòng ngực rộng lớn nóng bỏng của anh đang đè ép sát sao, còn cả vật cứng càng đáng sợ hơn lúc nãy đang đụng vào bắp dùi cô, dịu dàng ma sát ở bên ngoài cánh hoa trơn trượt một lúc, sau đó, trong nháy mắt ngay tại lúc cô buông lỏng phòng bị đã không chút lưu tình đẩy ra khe hẹp nhạy cảm mới vừa bị kích thích khác thường, ngay sau đó cả người áp xuống, hoàn toàn dung nhập. . . . . .

“A. . . . . .” Vẫn không cách nào tiếp nhận toàn bộ ngay lập tức, An Cửu vội vàng níu lấy tấm chăn ở dưới thân mình, cong người rụt lại.

Phó Thần Thương đè vai cô lại, không cho cô có cơ hội thở dốc, bắt đầu chuyển động như vũ bão, rút ra, toàn bộ rút ra, rồi lại hoàn toàn tiến vào.

Chỉ thiếu chút nữa An Cửu đã bị anh đụng nát, không thể khống chế phát ra tiếng ‘ừm’, hơi thở hổn hển, dồn dập: “Không cần. . . . . . Phó Thần Thương. . . . . . Nhẹ một chút đi. . . . . . Thương. . . . . .”

Nhưng vào thời điểm như vậy thì làm sao mà Phó Thần Thương có thể nghe lọt, bất mãn với tư thế trói buộc như vậy, đột nhiên bàn tay nắm chặt hai cổ chân của cô, làm cho hai chân cô tách ra rộng nhất, cuối cùng giơ hai chân cô lên, co người lại, trực tiếp đi vào cô từ ở trên, cả người mở ra giống như một chữ M, từ trên cao nặng nề đi xuống. Hai mắt của An Cửu mơ hồ, cảm giác eo mình cũng sắp đứt lìa: “Chậm. . . . . . Chậm một chút. . . . . .”

Đầu Phó Thần Thương cọ ở ngực của cô, ngậm một khối mềm mại liếm láp, động tác phía dưới cũng không chậm lại chút nào: “Không phải muốn anh nhanh một chút sao?”

“Em nói thời gian không phải tốc độ!”

“Vậy em phải nói rõ ràng chứ bảo bối. . . . . .”

Rõ ràng người này đang cố ý mà. . . . . .

Kèm theo động tác càng ngày càng mạnh, An Cửu khó chịu không được khóc lên, lúc này làm sao còn nhớ được gì khác, chỉ muốn anh kết thúc nhanh một chút, từng lời mềm mại cầu xin anh, lời gì tốt đều nói hết ra miệng: “Phó Thần Thương, van anh. . . . . .Cầu xin anh. . . . . .”

“Ngoan, nhịn thêm chút nữa. . . . . . Lập tức sẽ tốt. . . . . .”

Nhìn đôi môi mấp máy mấy chữ ‘lập tức sẽ tốt’, và cái người đang hoạt động hăng say không có chút ý tứ nào muốn dừng trên người mình, tiếng thút thít của An Cửu đứt quãng, trừng mắt liếc anh một cái, sau đó cắn một cái ở trên cổ anh.

Kết quả, người bị cắn kia mang một vẻ mặt hết sức thoải mái, ước gì cô có thể cắn thêm vài cái nữa . . . . .

An Cửu khóc không ra nước mắt. . . . . .

Rốt cuộc chờ một dòng nhiệt nong nóng run rẩy của anh chảy ra ở phía dưới bụng cô, mây tan mưa tạnh, An Cửu đã khóc đến tắt cả tiếng, bị anh ôm vào trong ngực, dùng quần áo để lau sạch thân thể giúp cô, thay cô xoa bóp eo, giống như đang dụ dỗ tâm can bảo bối: “Ngoan, đừng khóc, là anh không tốt, là do anh sai lầm, nhất định lần sau dịu dàng một chút. . . . . .”

An Cửu chụp cái gối đầu, đập vào khuôn mặt đang muốn bị đánh kia: “Còn có lần sau! Để cho anh như vậy hả? Cho dù là cả năm cũng đã bị anh làm xong hết rồi đó!”

“Vậy còn phần của bốn năm nữa mà.” Phó Thần Thương nghiêm trang trả lời.

An Cửu buồn bực, tiện tay nhéo trên mặt anh một cái: “Anh nằm mơ đi!”

Bộ dáng của Phó Thần Thương tỏ vẻ ủy khuất: “Cũng không thể hoàn toàn trách anh được đâu, một người đói bụng quá lâu, nếu nhìn thấy đồ ăn ngon sẽ không thể khống chế được mà muốn ăn. Cho nên mai mốt chúng ta phải sắp xếp thật hợp lý, thật khoa học, như vậy sẽ không xuất hiện tình trạng như hôm nay nữa rồi. Em thấy một ngày ba lần có được không?”

Trên trán An Cửu nổi gân xanh, một đạp đá anh xuống giường. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: MicaeBeNin
     

Có bài mới 09.03.2019, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2014, 13:58
Bài viết: 793
Được thanks: 5857 lần
Điểm: 19.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 199: Dạ Tập

Edit: quynhle2207

Lúc An Cửu và Phó Thần Thương thu dọn xong, đi vào nhà đối diện thì Đoàn Đoàn đang ngồi trên sàn nhà chơi ghép hình, Phó Hoa Sênh nằm vùi trên ghế sa lon, trong ngực thối lại có một rổ anh đào tươi ngon, cô bé nhỏ mập mạp Phạn Phạn thì ngồi trên đùi, hai người cùng nhau ăn rất vui vẻ.

Vừa thấy An Cửu và Phó Thần Thương trở về, ngay lập tức Phạn Phạn nhảy từ trên đùi Phó Hoa Sênh xuống, lấy luôn rổ anh đào trong ngực anh ta, giẫm giẫm đạp đạp chạy đến trước mặt ba mẹ, như đang hiến bảo vật: “Bạt bạt, tê tê, hai người đã về rồi ~ anh đào ăn ngon lắm nha ~ Chú ba mua ~ Bạt Bạt, tê tê, hai người ăn ~”

Phó Hoa Sênh kêu lên hai tiếng ‘chậc, chậc’ nhìn khuôn mặt mộc của An Cửu lại thêm sóng mắt mênh mông, mặt đỏ hồng như mận, còn xinh đẹp diễm lệ hơn bất kỳ đồ trang điểm tinh xảo nào, một tay chống cằm, khóe miệng câu lên đầy tà khí, thong thả nói: “Bảo bối Phạn Phạn à, bạt bạt tê tê của con đã ăn no rồi, làm sao còn muốn ăn thứ này nữa chứ!”

Quả nhiên con hàng này cái gì cũng biết, vậy mà còn nói lung tung ở trước mặt đứa nhỏ, An Cửu quẫn, chỉ hận không tìm được một cái lổ đễ chui xuống.

Phó Thần Thương nhẹ nhàng quét mắt qua Phó Hoa Sênh, ‘sưu, sưu, sưu’, ném mấy trái anh đào qua, Phó Hoa Sênh đều chụp được chính xác, sau đó ném vào trong miệng, ăn vào trong bụng, hoàn toàn không thấy sự cảnh cáo của Phó Thần Thương, nghiêm chỉnh liếc nhìn đồng hồ đeo tay nói tiếp: “Lúc em gõ cửa mới có bảy giờ rưỡi, mà lúc này cũng hơn mười giờ rồi, chậc chậc, anh hai, thật lo lắng anh bị trật eo nha. . . . . . Ai!”

Phó Thần Thương đi về phía Phó Hoa Sênh từng bước một không nhanh không chậm, Phó Hoa Sênh cũng không sợ hãi chút nào với thái độ khác thường này, nét mặt ra dáng một bộ chính nghĩa ngời ngời chờ đón anh.

Sau đó, khi Phó Thần Thương ngồi xuống bên cạnh anh ta, khi anh trai đưa cánh tay khoác lên vai của anh ta.

Vẻ mặt Phó Hoa Sênh ngây ngốc nhìn cánh tay đang khoác lên trên vai mình, thiếu chút nữa sợ đến nỗi tiểu ra quần, vậy mà Phó Thần Thương có thể chủ động đụng anh ta. . . Gợn sóng. . .

Chỉ nghe Phó Thần Thương hỏi một câu không chút để ý: “Bị cái gì kích thích vậy?”

Con hàng này không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì chứ? Biết rõ là vết thương mà còn đâm vào liên tục như vậy, đây là anh ta tự tìm được chết có được không!

Hiển nhiên là bị kích thích, mà kích thích này tuyệt đối không nhỏ.

Vẻ mặt của Phó Hoa Sênh cứng đờ, ‘hừ’ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác, chính là anh ta không ưa được bộ dáng hả hê hiện giờ của con hàng này có được không?

Tại sao mình thì giống như trong nước sôi lửa bỏng, còn tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện kia lại rất tiêu diêu tự tại hả?

"Có phải xảy ra vấn đề gì với Tang Tang không?” An Cửu hỏi có chút bận tâm.

Phó Hoa Sênh liếc mắt nhìn vết đỏ mập mờ trên cổ Phó Thần Thương, chỉ hận không đem móng vuốt của anh chặt xuống, xoay vai một cái, đẩy bàn tay đang công khai thân mật ra, trả lời buồn rười rượi: “Chính là cái mà mọi người hay gọi là ‘chia tay’, hai người hài lòng chưa?”

Nói xong lại mang bộ mặt tự giễu, lầm bầm bổ sung thêm một câu: “Chia tay cái rắm. . . . . . Vốn chính là giả mà. . . . . .”

Với cá tính của Kiều Tang, kết quả này hoàn toàn trong dự tính, An Cửu cũng không biết phải an ủi anh ta như thế nào.

Phó Thần Thương lạnh nhạt nói: “Đã nói hai người không hợp từ lâu rồi, có thích hay không, có thích hợp hay không, hay có thể ở chung một chỗ không, đây là ba chuyện khác nhau.”

Phó Hoa Sênh tức giận trừng anh: “Ít nói mát đi, lúc đầu, nếu không phải do anh, em và Tang Tang chia tay sao?”

An Cửu mở trừng hai mắt, nhìn Phó Hoa Sênh một chút lại nhìn qua Phó Thần Thương một chút, lời nói này có ý gì? Phó Hoa Sênh đã từng qua lại với Kiều Tang, mà nguyên nhân chia tay là do Phó Thần Thương?

Phó Thần Thương nhíu mày nói: “Tại làm sao mà anh lại nhớ nguyên nhân khiến hai người chia tay chính là do Kiều Tang bắt gặp em ở cùng với người phụ nữ khác vậy?”

An Cửu vừa nghe, đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lúc Kiều Tang đóng bộ phim đầu tiên, nữ chính núp ở trong tủ, muốn cho mối tình đầu một sự ngạc nhiên trong ngày sinh nhật, lại bắt gặp ngay lúc anh ta và người phụ nữ khác ở chung một chỗ, lúc đó Kiều Tang cứ NG, cô còn nghĩ rằng bởi vì người đóng chung chính là Tô Hội Lê, bây giờ nghĩ lại, có phải còn nguyên nhân khác ở bên trong nữa hay không?

Phó Hoa Sênh vừa nghe liền nổi giận: “Đó là người ta muốn dụ dỗ anh, bị em phát hiện trước!”

Phó Thần Thương lạnh mặt: “Lão Tam, tốt nhất nói chuyện nên chú ý đúng mực một chút.”

Nói xong liếc nhìn An Cửu có chút cố kỵ, ngược lại bản thân An Cửu không có phản ứng gì, chuyện Kiều Tang từng thầm mến Phó Thần Thương, đây không phải là ngày đầu tiên cô biết được, cũng không vì chuyện này mà có sự ngăn cách gì.

Phó Hoa Sênh vẫn nhỏ giọng thì thầm mấy câu, sau đó tùy tiện dựa vào trên ghế sofa, nói to lên: “Vậy mà Kiều Tang không cho em ở lại, mẹ cũng một mực đuổi giết em, em không có chỗ để đi, sau này em phải ở lại chỗ này của anh rồi.”

Giọng điệu của Phó Thần Thương không có nửa điểm có thể thương lượng, trả lời: “Không được.”

Phó Hoa Sênh bực tức không thôi: “Em có ngày hôm nay không phải là do anh làm hại sao? Anh phải phụ trách với em chứ, dù sao thì em cũng không đi đâu hết.”

Phó Thần Thương cũng không nói chuyện, trực tiếp lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi cho Phùng Uyển.

Phó Hoa Sênh tức giận nhào tới giật lấy: “Phó Nhị! Anh có nhân tính không vậy?”

Hai người qua lại mấy chiêu, Phạn Phạn ở một bên nhìn thấy hào hứng bừng bừng còn vỗ tay khen hay, gương mặt nhỏ của Đoàn Đoàn thì ngây ngốc, tràn đầy im lặng.

Hiển nhiên An Cửu càng không có lời gì để nói, vội vàng chạy tới tách hai người ra: “Hai người bao nhiêu tuổi rồi hả? Vẫn còn có thể hồ đồ như vậy trước mặt hai đứa nhỏ à!”

Nói xong tịch thu điện thoại của Phó Thần Thương: “Thôi đi, trước hết anh cứ để anh ta ở lại đây đi, nói thế nào thì anh ta cũng là em trai anh.”

Phó Thần Thương còn chưa chịu bỏ qua, nghiêm mặt: “Không được.”

Phó Hoa Sênh vừa thấy có người làm chỗ dựa, vui vẻ đến nỗi muốn nhảy lên, chạy đến ẩn núp sau lưng An Cửu: “Chị dâu, chị phải làm chủ cho em nha!”

An Cửu tức giận liếc anh ta một cái: “Anh cũng để cho tôi sống yên ổn một chút đi, không có việc thì đi chọc giận anh ấy làm gì?”

Phó Thần Thương vuốt ấn đường, quăng một xâu chìa khóa cho anh ta: “Em tới ở tại biệt thự thành nam đi.”

Phó Hoa Sênh không thèm ngó tới, quăng trả lại cho anh: “Nhà ở thì ai lại không có chứ! Em không muốn ở một mình, vừa trống trải, vừa lạnh lẽo, lại tịch mịch, anh không sợ em cứ chết ở trong nhà như vậy mà không ai biết à?”

An Cửu gõ một cái thật mạnh sau ót anh ta: “Phi phi phi, nói nhảm gì vậy!”

Da mặt Phó Hoa Sênh thật dày, ôm cánh tay cô lắc lư qua lại: “Chị dâu, em biết ngay là chị hiểu em nhất, chị nhìn anh trai em đi, không có chút xíu nào gọi là yêu trẻ, đàn ông như vậy làm sao tin được nha!”

Phó Thần Thương giận quá hóa cười: “Phó Hoa Sênh, anh thấy em chán sống rồi.”

Sống lưng Phó Hoa Sênh run lên, lập tức rụt đầu trở về sau lưng An Cửu.

An Cửu đưa tay kéo anh ta ra: “Được rồi, hai người hãy sống chung cho vui vẻ đi.”

Nói xong kêu Phạn Phạn và Đoàn Đoàn tới: “Phạn Phạn, Đoàn Đoàn, tới đây, nói tạm biệt ba và chú Ba đi.”

“Tạm biệt Bạt Bạt, tạm biệt chú Ba ~”

“Tạm biệt ba, tạm biệt chú Ba ~ chú Ba, con có thể mang anh đào về ăn không?”

“Mang hết đi đi! Chú đã mua cả một thùng lận, ăn hết rồi tới lấy nữa!”

--- ------

“Em ngủ trên sa lông.” Sau khi An Cửu và hai đứa nhỏ rời khỏi, sắc mặt của Phó Thần không tốt bỏ lại cho anh ta một câu, sau đó đi vào phòng tắm.

Phó Hoa Sênh bĩu môi ôm gối nằm trên ghế sa lông, nói lảm nhảm: “Ngủ trên sa lông thì ngủ trên sa lông . . . . . . Đừng nói giường của anh có đủ chỗ cho hai người nằm, cho dù có thể nằm được hai mươi người thì tiểu gia cũng không thèm ngủ với anh đâu! Vong ân phụ nghĩa, lúc đầu, sau khi vợ anh đi mất, vườn không nhà trống, tịch mịch khó chịu, là ai tốt bụng đã chứa chấp anh vậy? Bây giờ đến lượt em lại vô tình như vậy. . . . . . Nói cho cùng còn không phải ghét bỏ em cản trở chuyện tốt của anh, không có người nào có nhân tính cả. . . . . . Tại sao ngay cả cha ruột, mẹ ruột, cả anh trai ruột, còn có người yêu, không có một ai thương mình vậy? Có nhiều bạn gái như vậy, cũng không có ai thật lòng đối với mình. . . . . . Tại sao số mệnh của tiểu gia lại khổ như vậy? Chậc chậc chậc.”

Phó Thần Thương cũng đã tắm xong đi ra, mà Phó Hoa Sênh vẫn còn nằm đằng kia thương tiếc cho cuộc sống bi thảm của mình, thấy Phó Thần Thương đi vào phòng ngủ, sau đó lại đi ra, trong tay cầm cái gì đó, bộ dáng giống như phải ra khỏi cửa, ngay lập tức từ trên ghế sa lông đưa chân ra, chặn đường anh lại: “Đã trễ vậy rồi anh còn đi đâu nữa? Dạ Tập hả?” Phó Thần Thương giơ chân hất văng chân anh ta: “Đi tìm vợ anh, em có ý kiến gì?”

Phó Hoa Sênh gào khóc ôm chân, khẽ nguyền rủa một tiếng: “Tại sao anh không bị no chết vậy?!”

Sau khi gào thét xong, nhìn cửa phòng đóng chặt, một thân một mình nằm ở phòng khách trống rỗng, một tay gối sau ót, nổi lên sự thê lương, nhìn ánh trăng trắng bệch ngoài cửa sổ, ai oán hát: "Em khóc nói với anh, trong truyện đồng thoại đều gạt người, a, trải qua nỗi đau cỡ nào, giữ không được tình yêu của em, luôn trơ mắt nhìn nó rời xa, trên thế giới khắp nơi đều có người hạnh phúc, vì sao không có anh trong đó . . . . .”

. . . . . .

An Cửu vừa mới nằm trên giường thì nghe có người gõ cửa bên ngoài, vừa mở cửa đã thấy Phó Thần Thương mặc đồ ngủ đứng ở ngoài cửa, còn có thể mơ hồ nghe được giọng hát quỷ khóc sói tru của Phó Hoa Sênh ở đối diện . . . . . .

“Chuyện gì vậy?”

“Bôi thuốc cho em.”

“Em không sao, mấy ngày nữa thì hết thôi.”

“Hư, đừng làm ồn đến con.”

An Cửu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cho anh vào, hai người vào phòng ngủ của An Cửu, phòng ngủ của bảo bối ở kế bên.

Phó Thần Thương nhẹ nhàng nâng cổ chân có chút sưng đỏ của cô lên, cúi đầu nghiêm túc thoa thuốc cho cô: “Thật xin lỗi. . . . . . Có đau không?”

An Cửu phồng mang trợn má: “Sau mỗi lần đều mới để ý tới, tại thời điểm đang làm, cho dù em có kêu tới rách cổ họng thì cũng không chịu giảm bớt chút nào. . . . . .”

“Cho nên mới nói, đều là lỗi của em, làm hại anh mỗi lần đều trở thành cầm thú.”

“. . . . . .”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn becuacon về bài viết trên: MicaeBeNin
     
Có bài mới 09.03.2019, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 238
Được thanks: 807 lần
Điểm: 42.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 199: Dạ Tập

Edit: quynhle2207

Lúc An Cửu và Phó Thần Thương thu dọn xong, đi vào nhà đối diện thì Đoàn Đoàn đang ngồi trên sàn nhà chơi ghép hình, Phó Hoa Sênh nằm vùi trên ghế sa lon, trong ngực thối lại có một rổ anh đào tươi ngon, cô bé nhỏ mập mạp Phạn Phạn thì ngồi trên đùi, hai người cùng nhau ăn rất vui vẻ.

Vừa thấy An Cửu và Phó Thần Thương trở về, ngay lập tức Phạn Phạn nhảy từ trên đùi Phó Hoa Sênh xuống, lấy luôn rổ anh đào trong ngực anh ta, giẫm giẫm đạp đạp chạy đến trước mặt ba mẹ, như đang hiến bảo vật: “Bạt bạt, tê tê, hai người đã về rồi ~ anh đào ăn ngon lắm nha ~ Chú ba mua ~ Bạt Bạt, tê tê, hai người ăn ~”

Phó Hoa Sênh kêu lên hai tiếng ‘chậc, chậc’ nhìn khuôn mặt mộc của An Cửu lại thêm sóng mắt mênh mông, mặt đỏ hồng như mận, còn xinh đẹp diễm lệ hơn bất kỳ đồ trang điểm tinh xảo nào, một tay chống cằm, khóe miệng câu lên đầy tà khí, thong thả nói: “Bảo bối Phạn Phạn à, bạt bạt tê tê của con đã ăn no rồi, làm sao còn muốn ăn thứ này nữa chứ!”

Quả nhiên con hàng này cái gì cũng biết, vậy mà còn nói lung tung ở trước mặt đứa nhỏ, An Cửu quẫn, chỉ hận không tìm được một cái lổ đễ chui xuống.

Phó Thần Thương nhẹ nhàng quét mắt qua Phó Hoa Sênh, ‘sưu, sưu, sưu’, ném mấy trái anh đào qua, Phó Hoa Sênh đều chụp được chính xác, sau đó ném vào trong miệng, ăn vào trong bụng, hoàn toàn không thấy sự cảnh cáo của Phó Thần Thương, nghiêm chỉnh liếc nhìn đồng hồ đeo tay nói tiếp: “Lúc em gõ cửa mới có bảy giờ rưỡi, mà lúc này cũng hơn mười giờ rồi, chậc chậc, anh hai, thật lo lắng anh bị trật eo nha. . . . . . Ai!”

Phó Thần Thương đi về phía Phó Hoa Sênh từng bước một không nhanh không chậm, Phó Hoa Sênh cũng không sợ hãi chút nào với thái độ khác thường này, nét mặt ra dáng một bộ chính nghĩa ngời ngời chờ đón anh.

Sau đó, khi Phó Thần Thương ngồi xuống bên cạnh anh ta, khi anh trai đưa cánh tay khoác lên vai của anh ta.

Vẻ mặt Phó Hoa Sênh ngây ngốc nhìn cánh tay đang khoác lên trên vai mình, thiếu chút nữa sợ đến nỗi tiểu ra quần, vậy mà Phó Thần Thương có thể chủ động đụng anh ta. . . Gợn sóng. . .

Chỉ nghe Phó Thần Thương hỏi một câu không chút để ý: “Bị cái gì kích thích vậy?”

Con hàng này không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì chứ? Biết rõ là vết thương mà còn đâm vào liên tục như vậy, đây là anh ta tự tìm được chết có được không!

Hiển nhiên là bị kích thích, mà kích thích này tuyệt đối không nhỏ.

Vẻ mặt của Phó Hoa Sênh cứng đờ, ‘hừ’ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác, chính là anh ta không ưa được bộ dáng hả hê hiện giờ của con hàng này có được không?

Tại sao mình thì giống như trong nước sôi lửa bỏng, còn tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện kia lại rất tiêu diêu tự tại hả?

"Có phải xảy ra vấn đề gì với Tang Tang không?” An Cửu hỏi có chút bận tâm.

Phó Hoa Sênh liếc mắt nhìn vết đỏ mập mờ trên cổ Phó Thần Thương, chỉ hận không đem móng vuốt của anh chặt xuống, xoay vai một cái, đẩy bàn tay đang công khai thân mật ra, trả lời buồn rười rượi: “Chính là cái mà mọi người hay gọi là ‘chia tay’, hai người hài lòng chưa?”

Nói xong lại mang bộ mặt tự giễu, lầm bầm bổ sung thêm một câu: “Chia tay cái rắm. . . . . . Vốn chính là giả mà. . . . . .”

Với cá tính của Kiều Tang, kết quả này hoàn toàn trong dự tính, An Cửu cũng không biết phải an ủi anh ta như thế nào.

Phó Thần Thương lạnh nhạt nói: “Đã nói hai người không hợp từ lâu rồi, có thích hay không, có thích hợp hay không, hay có thể ở chung một chỗ không, đây là ba chuyện khác nhau.”

Phó Hoa Sênh tức giận trừng anh: “Ít nói mát đi, lúc đầu, nếu không phải do anh, em và Tang Tang chia tay sao?”

An Cửu mở trừng hai mắt, nhìn Phó Hoa Sênh một chút lại nhìn qua Phó Thần Thương một chút, lời nói này có ý gì? Phó Hoa Sênh đã từng qua lại với Kiều Tang, mà nguyên nhân chia tay là do Phó Thần Thương?

Phó Thần Thương nhíu mày nói: “Tại làm sao mà anh lại nhớ nguyên nhân khiến hai người chia tay chính là do Kiều Tang bắt gặp em ở cùng với người phụ nữ khác vậy?”

An Cửu vừa nghe, đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lúc Kiều Tang đóng bộ phim đầu tiên, nữ chính núp ở trong tủ, muốn cho mối tình đầu một sự ngạc nhiên trong ngày sinh nhật, lại bắt gặp ngay lúc anh ta và người phụ nữ khác ở chung một chỗ, lúc đó Kiều Tang cứ NG, cô còn nghĩ rằng bởi vì người đóng chung chính là Tô Hội Lê, bây giờ nghĩ lại, có phải còn nguyên nhân khác ở bên trong nữa hay không?

Phó Hoa Sênh vừa nghe liền nổi giận: “Đó là người ta muốn dụ dỗ anh, bị em phát hiện trước!”

Phó Thần Thương lạnh mặt: “Lão Tam, tốt nhất nói chuyện nên chú ý đúng mực một chút.”

Nói xong liếc nhìn An Cửu có chút cố kỵ, ngược lại bản thân An Cửu không có phản ứng gì, chuyện Kiều Tang từng thầm mến Phó Thần Thương, đây không phải là ngày đầu tiên cô biết được, cũng không vì chuyện này mà có sự ngăn cách gì.

Phó Hoa Sênh vẫn nhỏ giọng thì thầm mấy câu, sau đó tùy tiện dựa vào trên ghế sofa, nói to lên: “Vậy mà Kiều Tang không cho em ở lại, mẹ cũng một mực đuổi giết em, em không có chỗ để đi, sau này em phải ở lại chỗ này của anh rồi.”

Giọng điệu của Phó Thần Thương không có nửa điểm có thể thương lượng, trả lời: “Không được.”

Phó Hoa Sênh bực tức không thôi: “Em có ngày hôm nay không phải là do anh làm hại sao? Anh phải phụ trách với em chứ, dù sao thì em cũng không đi đâu hết.”

Phó Thần Thương cũng không nói chuyện, trực tiếp lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi cho Phùng Uyển.

Phó Hoa Sênh tức giận nhào tới giật lấy: “Phó Nhị! Anh có nhân tính không vậy?”

Hai người qua lại mấy chiêu, Phạn Phạn ở một bên nhìn thấy hào hứng bừng bừng còn vỗ tay khen hay, gương mặt nhỏ của Đoàn Đoàn thì ngây ngốc, tràn đầy im lặng.

Hiển nhiên An Cửu càng không có lời gì để nói, vội vàng chạy tới tách hai người ra: “Hai người bao nhiêu tuổi rồi hả? Vẫn còn có thể hồ đồ như vậy trước mặt hai đứa nhỏ à!”

Nói xong tịch thu điện thoại của Phó Thần Thương: “Thôi đi, trước hết anh cứ để anh ta ở lại đây đi, nói thế nào thì anh ta cũng là em trai anh.”

Phó Thần Thương còn chưa chịu bỏ qua, nghiêm mặt: “Không được.”

Phó Hoa Sênh vừa thấy có người làm chỗ dựa, vui vẻ đến nỗi muốn nhảy lên, chạy đến ẩn núp sau lưng An Cửu: “Chị dâu, chị phải làm chủ cho em nha!”

An Cửu tức giận liếc anh ta một cái: “Anh cũng để cho tôi sống yên ổn một chút đi, không có việc thì đi chọc giận anh ấy làm gì?”

Phó Thần Thương vuốt ấn đường, quăng một xâu chìa khóa cho anh ta: “Em tới ở tại biệt thự thành nam đi.”

Phó Hoa Sênh không thèm ngó tới, quăng trả lại cho anh: “Nhà ở thì ai lại không có chứ! Em không muốn ở một mình, vừa trống trải, vừa lạnh lẽo, lại tịch mịch, anh không sợ em cứ chết ở trong nhà như vậy mà không ai biết à?”

An Cửu gõ một cái thật mạnh sau ót anh ta: “Phi phi phi, nói nhảm gì vậy!”

Da mặt Phó Hoa Sênh thật dày, ôm cánh tay cô lắc lư qua lại: “Chị dâu, em biết ngay là chị hiểu em nhất, chị nhìn anh trai em đi, không có chút xíu nào gọi là yêu trẻ, đàn ông như vậy làm sao tin được nha!”

Phó Thần Thương giận quá hóa cười: “Phó Hoa Sênh, anh thấy em chán sống rồi.”

Sống lưng Phó Hoa Sênh run lên, lập tức rụt đầu trở về sau lưng An Cửu.

An Cửu đưa tay kéo anh ta ra: “Được rồi, hai người hãy sống chung cho vui vẻ đi.”

Nói xong kêu Phạn Phạn và Đoàn Đoàn tới: “Phạn Phạn, Đoàn Đoàn, tới đây, nói tạm biệt ba và chú Ba đi.”

“Tạm biệt Bạt Bạt, tạm biệt chú Ba ~”

“Tạm biệt ba, tạm biệt chú Ba ~ chú Ba, con có thể mang anh đào về ăn không?”

“Mang hết đi đi! Chú đã mua cả một thùng lận, ăn hết rồi tới lấy nữa!”

--- ------

“Em ngủ trên sa lông.” Sau khi An Cửu và hai đứa nhỏ rời khỏi, sắc mặt của Phó Thần không tốt bỏ lại cho anh ta một câu, sau đó đi vào phòng tắm.

Phó Hoa Sênh bĩu môi ôm gối nằm trên ghế sa lông, nói lảm nhảm: “Ngủ trên sa lông thì ngủ trên sa lông . . . . . . Đừng nói giường của anh có đủ chỗ cho hai người nằm, cho dù có thể nằm được hai mươi người thì tiểu gia cũng không thèm ngủ với anh đâu! Vong ân phụ nghĩa, lúc đầu, sau khi vợ anh đi mất, vườn không nhà trống, tịch mịch khó chịu, là ai tốt bụng đã chứa chấp anh vậy? Bây giờ đến lượt em lại vô tình như vậy. . . . . . Nói cho cùng còn không phải ghét bỏ em cản trở chuyện tốt của anh, không có người nào có nhân tính cả. . . . . . Tại sao ngay cả cha ruột, mẹ ruột, cả anh trai ruột, còn có người yêu, không có một ai thương mình vậy? Có nhiều bạn gái như vậy, cũng không có ai thật lòng đối với mình. . . . . . Tại sao số mệnh của tiểu gia lại khổ như vậy? Chậc chậc chậc.”

Phó Thần Thương cũng đã tắm xong đi ra, mà Phó Hoa Sênh vẫn còn nằm đằng kia thương tiếc cho cuộc sống bi thảm của mình, thấy Phó Thần Thương đi vào phòng ngủ, sau đó lại đi ra, trong tay cầm cái gì đó, bộ dáng giống như phải ra khỏi cửa, ngay lập tức từ trên ghế sa lông đưa chân ra, chặn đường anh lại: “Đã trễ vậy rồi anh còn đi đâu nữa? Dạ Tập hả?” Phó Thần Thương giơ chân hất văng chân anh ta: “Đi tìm vợ anh, em có ý kiến gì?”

Phó Hoa Sênh gào khóc ôm chân, khẽ nguyền rủa một tiếng: “Tại sao anh không bị no chết vậy?!”

Sau khi gào thét xong, nhìn cửa phòng đóng chặt, một thân một mình nằm ở phòng khách trống rỗng, một tay gối sau ót, nổi lên sự thê lương, nhìn ánh trăng trắng bệch ngoài cửa sổ, ai oán hát: "Em khóc nói với anh, trong truyện đồng thoại đều gạt người, a, trải qua nỗi đau cỡ nào, giữ không được tình yêu của em, luôn trơ mắt nhìn nó rời xa, trên thế giới khắp nơi đều có người hạnh phúc, vì sao không có anh trong đó . . . . .”

. . . . . .

An Cửu vừa mới nằm trên giường thì nghe có người gõ cửa bên ngoài, vừa mở cửa đã thấy Phó Thần Thương mặc đồ ngủ đứng ở ngoài cửa, còn có thể mơ hồ nghe được giọng hát quỷ khóc sói tru của Phó Hoa Sênh ở đối diện . . . . . .

“Chuyện gì vậy?”

“Bôi thuốc cho em.”

“Em không sao, mấy ngày nữa thì hết thôi.”

“Hư, đừng làm ồn đến con.”

An Cửu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cho anh vào, hai người vào phòng ngủ của An Cửu, phòng ngủ của bảo bối ở kế bên.

Phó Thần Thương nhẹ nhàng nâng cổ chân có chút sưng đỏ của cô lên, cúi đầu nghiêm túc thoa thuốc cho cô: “Thật xin lỗi. . . . . . Có đau không?”

An Cửu phồng mang trợn má: “Sau mỗi lần đều mới để ý tới, tại thời điểm đang làm, cho dù em có kêu tới rách cổ họng thì cũng không chịu giảm bớt chút nào. . . . . .”

“Cho nên mới nói, đều là lỗi của em, làm hại anh mỗi lần đều trở thành cầm thú.”

“. . . . . .”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: MicaeBeNin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.