Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 26.08.2018, 10:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 435
Được thanks: 4904 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 123 – Hẹn gặp

Editor: miemei

Tô Hội Lê hất tất cả tài liệu trên bàn xuống đất.

Lần đầu tiên thấy cô ta nổi giận lớn như thế, Lâm Huyên dè dặt cần thận đi tới khuyên: “Đừng giận nữa! Cô nghĩ xem, mặc kệ cô ta ở bên kia như thế nào, người mà Phó Thần Thương ở bên cạnh vẫn là cô, không phải sao?”

“Cô hoàn toàn không hiểu gì cả, xưa giờ, anh ấy chưa từng quan tâm tôi như vậy……” Tô Hội Lê siết chặt tấm hình được chụp không mấy rõ nét trong tay.

Là cảnh tượng An Cửu và giáo sư của Phó Thần Thương sóng vai đi cùng nhau.

Đầu bếp là Monica, bác sĩ gia đình là David, có em họ của Kha Lạc trông nom, ngay cả người giúp việc theo giờ cũng là dì Giang đã từng làm nhiều năm lúc anh du học ở đó. Trường học đó khó vào biết bao nhiêu, anh cũng đã tốn bao nhiêu công sức, tìm bao nhiêu mối quan hệ, những thứ này, tiền bạc hoàn toàn không thể so sánh được, anh cho cô ta, không có cái nào không phải là thứ tốt nhất, chu đáo nhất, mà anh đã bao giờ đối xử cẩn thận tỉ mỉ như vậy với mình đâu.

“Ách, đó là vì cô căn bản không cần anh ấy phải phiền lòng mà! Phó Thần Thương yêu cô chẳng phải là vì điều này sao? Lại nói, chẳng lẽ Phó Thần Thương đối xử với cô còn chưa đủ tốt hay sao, 10 năm trời không hề thay lòng, người đàn ông có thân phận như anh ấy, có mấy người có thể làm được chứ?”

Lúc này Tô Hội Lê đã không nghe lọt tai mấy lời khuyên đó nữa, “Cho nên ý cô là chỉ cần tôi làm không tốt một chút, khiến anh ấy phiền lòng thì anh ấy sẽ không yêu tôi nữa, phải không?”

“Tôi không có ý đó! Cô…… cô bình tĩnh một chút đi! Lúc này, làm ơn đừng tự làm mình rối loạn! Anh ấy đang bận kiện tụng giúp cô, chuộc thân cho cô đó, không phải sao?” Lâm Huyên vắt hết óc trấn an, trong lòng lại đang nghĩ, phụ nữ muốn leo lên người Phó Thần Thương, có ai mà không có mưu đồ, điểm khác biệt duy nhất chẳng qua là cô nhẫn nại hơn, biết chừng mực hơn thôi. Nếu ngay cả ưu điểm này cũng không có, nhiều phụ nữ như vậy, ưu tú cộng với gia thế cao hơn cô càng không ít, cô dựa vào cái gì mà đòi một mình độc chiếm, không chịu buông tay chứ? Rõ ràng là cô ta hiểu điều này nhất, nhưng lúc này lại rối loạn mất rồi.

“Vậy thì sao? Cho dù được tự do thì như thế nào? Anh ấy chưa từng hứa sau khi tôi kết thúc hợp đồng sẽ cưới tôi!” Trong lúc kích động, Tô Hội Lê nói hết ra.

“Cô đã đợi nhiều năm như vậy rồi, còn để ý mấy năm này ư? Chẳng phải lần trước cô còn nói anh ấy chỉ là kiêng dè ba anh ấy, phải đợi đến khi địa vị ổn định rồi mới có thể có hành động sao?”

“Phải…… Đã nhiều năm rồi……” Tô Hội Lê liên tục cười khẽ, “Chính là vì đã nhiều năm như vậy rồi, cho nên tôi mới không buông được, không cam tâm, nhưng tôi thật sự chịu đủ rồi!”

Mỗi lần đều cho là chỉ cần chịu đựng đến thời điểm cuối cùng thì lại bị một số sự thật đánh tan sự tự tin, không chừa một chút nào.

Lâm Huyên kiên nhẫn khuyên cô ta, “Hội Lê, lúc này cô nhất định phải ráng lên! Cô nghĩ kĩ đi, 10 năm nay, Phó Thần Thương chỉ có một mình cô, chưa từng thay lòng, cho dù đã kết hôn, cũng là vì cô! Đối với anh ấy, cô mãi mãi là người phụ nữ quan trọng nhất.”

Trên mặt Tô Hội Lê đầy vẻ tự giễu, “Chưa từng thay lòng ư? Chẳng qua là vì người khiến cho anh ấy thay lòng chưa xuất hiện thôi! Làm sao cô biết tôi đã cố gắng biết bao nhiêu? Ngăn cản bao nhiêu người phụ nữ? Nhưng đến cuối cùng thì sao? Vẫn xuất hiện một Tống An Cửu! Dễ dàng đạt được những thứ tôi trông mong mười năm cũng cầu không được! Cô ta dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì chứ?”

“Không phải cô muốn nói người khiến anh ấy thay lòng là con nhóc vô giáo dục đó chứ? Hội Lê, sao cô có thể đánh đồng mình với loại hàng đó được! Hơn nữa…… hơn nữa lúc trước cũng đâu hoàn toàn là lỗi của Phó Thần Thương! Khi đó nếu cô kiên nhẫn chờ đợi, Phó Thần Thương cũng chưa chắc là không có cách…… dù sao, tóm lại người anh ấy yêu nhát là cô! Cô chỉ cần nhớ rõ điều này là được!”

Tô Hội Lê cũng không biết rốt cuộc có nghe lọt tai hay không, tự mình lẩm bẩm “Đã bao nhiêu năm…… đã bao nhiêu năm rồi…… Tôi không muốn bị động chờ đợi tiếp nữa!”

Lâm Huyên căng thẳng không thôi, “Cô muốn làm gì? Phó Thần Thương cho không ít người ở bên cạnh bảo vệ cô ta, bây giờ cô ra tay thật sự quá mạo hiểm!”

Sự điên cuồng trong mắt Tô Hội Lê thực sự khiến cô ta có chút bất an.

Vì Tô Hội Lê cừa hứa với cô ta là sau khi kết thúc hợp đồng với Sở Thiên nhảy qua Tụ Tinh, sẽ tiến cử cô ta qua đó làm quản lý cho mình. Bây giờ, con đường tương lai về sự nghiệp và tiền bạc, tất cả đều nằm trong tay Tô Hội Lê, cô ta không muốn lúc này lại thất bại trong gang tấc đâu.

“Cô cho rằng tôi muốn làm gì? Tìm người xử cô ta à? Tôi không ngốc như vậy đâu! chẳng qua chỉ là để cho cô ta biết khó mà lui thôi! Con nhóc đó, trước kia tôi đã xem thường cô ta, thế mà lại biết lấy lui làm tiến……”

“Nếu đã muốn làm, thì nhất định phải làm cho sạch sẽ gọn gàng, tuyệt đối không thể để cho Phó Thần Thương nhìn ra điều gì đấy!” Lâm Huyên nhìn điệu bộ của cô ta thì biết không thể khuyên được rồi, chỉ có thể ở bên cạnh giúp đỡ cô ta, đảm bảo không có gì sơ sót thôi.

Tô Hội Lê lại không cần, “Nhìn ra thì thế nào? Chẳng phải cô nói người phụ nữ anh ấy yêu nhất là tôi sao? Chẳng qua tôi chỉ đi nhắc nhở con nhóc đó vài câu thôi, lẽ nào anh ấy còn muốn vì chút chuyện nhỏ này mà trách tôi ư?”

“Dĩ…… dĩ nhiên là không rồi……”

-----

Bờ bên kia đại dương.

An Cửu vốn đang hào hứng chạy vào phòng bếp, sau khi nhìn thấy màu cảnh xanh thì cúi đầu ủ rũ lê đôi dép trở về, có hơi mà không có sức ngã lên sô pha một cái, “Oneesan, em tốn mấy triệu năm tiến hóa đến đỉnh cao của chuỗi sinh vật không phải để ăn chay đâu, trưa hôm nay em muốn ăn thịt xông khói cuộn nấm kim châm, cá nấu cải chua, đậu hũ ma bà, thịt xào khô, vịt hấp lá sen, sườn xào ớt xanh, súp bột cua đầu sư tử……”

“Hai hôm nay bao tử của em vẫn luôn không ổn, nên ăn thanh đạm một chút. Còn nữa, nếu đã qua bên này rồi thì nói tiếng anh đàng hoàng cho chị, đừng có gọi lung tung lộn xộn!”

“Oneesan, chị là đầu bếp, không phải giáo viên tại nhà đâu nha!”

“Thạc sĩ dinh dưỡng học như chị làm đầu bếp cho em, nói em mấy câu em còn không vui hả? Một ngày nào đó chị không làm nữa thì em tự ăn mình đi!”

“Thạc sĩ dinh dưỡng học nấu ăn còn không ngon bằng ông chú biến thái……”

Σ(°△°|||)︴ Ông chú biến thái, nói Phó Thần Thương hả? Đây không phải lần đầu tiên chị nghe thấy cụm từ hình dung kì lạ dành cho Phó Thần Thương này từ miệng cô, người đàn ông thô bỉ trong nhận thức của cô gái này cùng với người đàn ông mặt than lạnh lùng mà mình biết là cùng một người ư?

“Vậy em kêu chồng em qua làm đi!”

An Cửu không nói gì nữa.

Monica lấy làm lạ lẩm bẩm, “Nhắc tới mới nhớ, hình như chưa bao giờ thấy em nói điện thoại với Evan nha? Gọi vào lúc chị không có ở đây hả?”

Cũng không đúng! Có một lần chị quên đem chìa khóa, chồng cũng không có ở nhà, chị ở đây cả ngày trời, cũng không thấy cô nói chuyện điện thoại với Phó Thần Thương.

Ánh mắt An Cửu chợt lóe lên, nhanh chóng đổi đề tài khác.

“Hay là sau này em tự nấu ăn vậy!”

Lúc nói câu này, giọng điệu bi tráng cứ như tráng sĩ chặt tay vậy, “Để một thạc sĩ dinh dưỡng học nấu cơm cho em quả thực là quá đáng quá rồi……”

Monica bưng đĩa cải xanh đặt lên bàn, sau đó đi đến trước mặt cô, nhéo má cô, “Dù sao bản thân chị cũng phải ăn, chồng chị không ở nhà, mỗi lần đều là một mình chị ăn cơm, chán muốn chết, lúc Evan nhờ chị, vốn chị cũng không đồng ý, nói dễ nghe một chút thì là trông chừng em ăn cơm cho tốt, nói khó nghe một chút thì chẳng phải y như đầu bếp hay sao? Nhưng vào hôm đầu tiên, thấy em ăn một bàn món ăn gia đình chị làm cứ như là sơn hào hải vị, thì chị liền đặc biệt vui, đặc biệt có cảm giác thành tựu! Đều nói là muốn bắt lấy tim của đàn ông, thì phải bắn được dạ dày của đàn ông trước đã, nhưng ngày nào anh ấy cũng bận như vậy, căn bản không có cơ hội cho chị bắt được dạ dày của anh ấy!”

Tên tiếng Trung của Monica là Mạc Hiểu Từ, gả cho một đạo diễn người Mỹ, một mình cô đơn từ Trung Quốc qua đến đây, lạ nước lạ cái, được anh ta nuôi, không có công việc, mỗi ngày ở nhà đợi, chán đến nỗi sắp mọc lông luôn rồi.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, An Cửu ra mở cửa, sau đó liền nhìn thấy cái người ở nhà đối diện lại đến ăn chùa uống chùa rồi đây.

Cái mũi nhỏ ngửi ngửi. “Má ôi, lại là tiệc chay à! Thế này là nuôi người như nuôi thỏ hả!”

Hôm qua, lúc cô ấy qua đây vào giờ này là đang mặc một cái váy dài hoa văn nhỏ, rụt rè như cô hàng xóm: “Em gái Nine, hôm nay chị có thể qua ăn cơm chung với em không?”

Hôm kia, lúc qua đây ăn chực thì cả cây quần bò áo khoác da đính đinh, trên người còn treo đủ loại màu sắc: “Cửu Ca, mau dọn cơm, ông đây đói bụng rồi! Đệt! Sao hôm nay toàn là món chay vậy!”

Hôm kìa, lúc qua đây trực tiếp đổi giới tính luôn: “Vợ à, có nhớ anh không? Anh ăn cơm trước tốt hơn, hay là ăn em trước tốt hơn nhỉ?”

Cô nhóc này chính là em họ của Kha Lạc – Kiều Tang, một đóa hoa tài ba của học viện kịch YL.

Nói cô ấy chuyên nghiệp là đề cao cô ấy rồi, nói trắng ra thì chính là bệnh nhân mắc chứng tâm thần phân liệt điển hình.

Diễn đến điên cuồng, bình quân mỗi ngày ít nhất phải đổi một tính cách.

Đúng rồi, điều đáng để nhắc tới là, cô nhóc này còn có một lý tưởng đặc biệt ngu ngốc, chính là đánh bại Tô Hội Lê, giành danh tiếng của cô ta, cướp vai diễn của cô ta, ngủ với đàn ông của cô ta.

Khi biết được người mình sắp chăm sóc lại là người đã đánh bại Tô Hội Lê, trực tiếp hoàn thành mục tiêu cuối cùng của cô ấy, thì cô ấy đã kích động rất lâu.

Sau khi gặp người thật An Cửu thì, héo rồi.

-----

Sau cơm trưa, Monica đi spa, An Cửu và Kiều Tang thì ở nhà, một người làm bài tập, một người xem kịch bản.

An Cửu kiểm tra email, phải nhận tệp tài liệu khóa học của giáo viên.

Kết quả, ngoài tài liệu học, còn nhận được một email nặc danh.

“Cái này là gì vậy?” Phía sau vai An Cửu có một cái đầu thò ra.

“Không biết, đại khái là thư rác đi!”

“Khoan…… khoan khoan khoan khoan!” Kiều Tang càng nhìn càng thấy không đúng, càng nhìn càng kích động, “Tô Hội Lê đó! Tô Hội Lê hẹn cậu 7 ngày sau gặp mặt kìa!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huyenminhduc, Huykngan94, SầmPhuNhân, chalychanh
     

Có bài mới 27.08.2018, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 435
Được thanks: 4904 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 124 – Tâm tư

Editor: miemei

“Làm sao nhìn ra thế?”

“Người ta đề tên Phoebe rõ ràng như vậy mà cậu cũng nhìn không ra hả?”

“Phoebe là gì?”

“Phoebe la tên tiếng anh của Tô Hội Lê, tên tiếng anh đó! Cậu nhìn tên tiếng anh của người ta, rồi nhìn lại của cậu xem, cho dù là Angel có vẻ đại chúng một chút, nhưng tốt xấu gì cũng hay hơn cái tên Nine đơn giản đến không thể nào khinh bỉ hơn của cậu!” Kiều Tang đau lòng tố cáo.

Nếu không phải vừa rồi cô ấy nhìn thêm một cái, thì tám phần cái cô ngốc An Cửu này sẽ trực tiếp bỏ qua mất thôi.

“Có tình địch như cậu quả thực quá thê thảm!” Kiều Tang cảm thán với điệu bộ mệt tim quá.

“Ờ!” An Cửu bày tỏ đã hiểu rồi.

“Ờ cái gì mà ờ! Mau bàn cách đối phó đi!”

“Bàn cái gì? Mình cũng đâu có định đi.”

Kiều Tang đập bàn, “Sao không đi? Cậu sợ cô ta à?”

“Tóm lại là không đi. Nếu không thì mình trực tiếp gọi cho Phó Thần Thương, bảo anh ta đi xử lý.”

Kiều Tang đập đầu xuống đất, “Má ôi, mình sắp bị cậu làm cho tức điên luôn rồi, làm gì có ai bị đưa thư khiêu chiến không chịu ứng chiến mà trực tiếp báo cho phụ huynh đâu chứ, cậu còn có tiền đồ không đấy?”

“Chẳng lẽ bị chó cắn còn phải cắn lại hay sao?”

“Coi cái tư tưởng cố chấp, bảo thủ, không tiến bộ của cậu kìa, cậu có thể thả chó cắn lại mà!”

“Vậy được, cậu đi đi!”

“Dĩ nhiên là mình phải đi rồi! Xì, cậu mắng ai đó hả!”

An Cữu vuốt trán, “Tang Tang, thật ra thì tính mình không tốt lắm đâu, cho dù đã tu thân dưỡng tính một thời gian khá lâu rồi, nhưng bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị mất khống chế.”

“Ặc…… Cho nên?”

“Cậu biết đó, IQ của mình không cao, nếu cãi lộn, chắc chắn sẽ cãi không lại người ta.”

“Cái này thì mình đồng tình.”

“Cho nên nếu có người bày vẽ trí thông minh của cô ta với mình, vậy thì rất có khả năng mình sẽ khoe một chút vũ lực của mình với cô ta.”

“……” Kiều Tang bị nghẹn, nhưng rất nhanh liền hưng phấn nói, “Vậy càng tốt, hai chúng ta song kiếm hợp bích, văn võ song toàn! Đi mà, đi mà! Cơ hội làm nhục kẻ địch đưa đến tận cửa kìa!”

“Không có hứng thú.” An Cửu cụt hứng nhắm mắt lại, giữa hàng chân mày nhuốm mấy phần mệt mỏi, “Gần đây chỉ có hứng với ăn thôi, ngoài cái đó ra, thì những chuyện khác đừng phiền mình.”

“……” Kiều Tang phiền não vò đầu bứt tóc, “Ông trời của tôi ơi, sao cậu có thể không có chí tiến thủ như vậy chứ? Lúc trước rốt cuộc cậu làm thế nào mà xử được Phó Thần Thương vậy?”

“Vừa gặp đã yêu thôi.”

“…….” Kiều Tang đã triệt để không nói nên lời nữa rồi.

Thấy thái độ của An Cửu đã kiên quyết, Kiều Tang không nói nữa, chỉ vùi đầu vào laptop lật lật giở giở, kết quả nét mặt càng ngày càng tệ, phảng phất như cả người có thể bùng cháy bất cứ lúc nào.

Nửa tiếng sau, Kiều Tang nghiêm mặt khiêng laptop ở trước mặt An Cửu đi, sau đó bưng cái của mình qua.

An Cửu lười biếng nhìn lướt qua một cái, trước mắt toàn là “Tô Hội Lê trở mặt với Sở Thiên, trở về với vòng tay của người tình cũ”, “Phó Thần Thương dùng 50 triệu chuộc thân cho Tô Hội Lê”, “Nữ thần xoay chuyển tình thế: Thảo luận làm thế nào để bắt được trái tim của người đàn ông”, “Đồn rằng vợ mới của Phó Thần Thương bị lưu đày ra nước ngoài, nhường chỗ cho Tô Hội Lê”, “Phó Thần Thương và Tô Hội Lê hẹn nhau ở biệt thự xa hoa yêu đương vụng trộm (hình ảnh)”, “Bụng Tô Hội Lê hơi nhô lên, nghi ngờ có thai”……

Kiều Tang tức đến nỗi run hết cả tay, nhưng người trong cuộc ngoài hơi nhếch miệng thì không có bất cứ phản ứng mạnh nào cả.

Nóng nảy đi vòng vòng trong nhà mấy vòng mới dừng lại, Kiều Tang nhao nhao: “Có lộn không vậy! Cậu mới là vợ chính thức, là chính cung nương nương mà! Phó Thần Thương đối xử với cậu tốt như vậy chẳng lẽ chỉ là vì ổn định cậu rồi ở trong nước ngoại tình à?”

Kiều Tang nói rồi liền gọi điện cho Kha Lạc ở bên kia, “A lô, anh họ, mấy cái tin tức đó rốt cuộc có phải thật không?”

Lúc này ở trong nước là ba giờ sáng, ở quán bar nhạc nhẹ nào đó, người nào đó mất ngủ, Kha Lạc hầu theo.

“Tin gì?” Mí mắt Kha Lạc nháy nháy, cố tình nhìn Phó Thần Thương ở đối diện một cái rồi mới hỏi.

“Còn có thể là tin gì nữa! Thì là tin của Tô Hội Lê và Phó Thần Thương đó!”

“Đại khái là tạo thế cho phim mới thôi.” Kha Lạc trả lời hời hợt.

“Anh bớt đi! Coi em như con nít ba tuổi hả? Cho dù là Tô Hội Lê đơn phương thả tin tức giả ra, dựa vào đâu mà Phó Thần Thương mặc cho cô ta lợi dụng mình như vậy chứ? Cô ta là nghệ sĩ của Sở Thiên, Phó Thần Thương bị đứt gân não hay sao mà đi giúp Tô Hội Lê tạo thế? Chẳng lẽ mấy tấm hình đó đều là giả hết à? Có photoshop hay không em nhìn một cái là biết ngay! Còn có luật sư nổi tiếng gì đó nữa, đừng nói với em là ông ta không phải luật sự chuyên dụng của Phó Thần Thương nhé, nếu không phải Phó Thần Thương mời, thì sao ông ta lại đi kiện tụng dùm Tô Hội Lê chứ!”

“Nói không chừng Phó Thần Thương chỉ đơn thuần muốn đào góc tường thôi thì sao.”

Tên của mình được nhắc tới, Phó Thần Thương cũng chỉ hơi giật khóe mắt nhìn anh ta một cái.

“Đào đến lên giường của mình luôn à?” Câu nói này, Kiều Tang gào đặc biệt lớn.

“Chính chủ cũng không gấp, em gấp cái gì chứ?”

Kha Lạc dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, nếu Kiều Tang đã thấy, thì chắc chắn An Cửu cũng đã thấy rồi. Hỏi câu này rất rõ ràng là cố tình muốn moi ra thái độ của An Cửu đối với chuyện này.

Quả nhiên, Kiều Tang lập tức nói: “Đừng nhắc tới chính chủ nữa, em sắp bị chính chủ tức chết rồi nè, chồng sắp bị người ta cướp mất rồi mà chỉ biết ăn ăn ăn, cả người chỉ biết ăn thôi!”

“An Cửu nói thế nào?” Kha Lạc hỏi.

Nét mặt Phó Thần Thương đọng lại, tuy không lên tiếng, nhưng rõ ràng có thể cảm thấy sự chú ý hoàn toàn dời sang bên này.

“Còn có thể nói thế nào nữa, một chút phản ứng cũng không có, cứ y như người nọ không liên quan đến cậu ấy vậy! Cúp máy nha, em không nói với anh nữa, anh căn bản chính là ngồi chung một thuyền với Phó Thần Thương mà.” Kiều Tang tức tối cúp điện thoại.

Kha Lạc mặt đầy vẻ vô tội nhìn di động, nửa ngày sau, nhấp một ngụm rượu đỏ, nói với Phó Thần Thương, “Kiều Tang thấy tin đồn của anh và Tô Hội Lê, hỏi em có phải thật không.”

“……” Phó Thần Thương không nói gì, hiển nhiên là anh không phải đang đợi câu này.

“An Cửu cũng thấy rồi, nhưng hình như không có tức giận, hẳn là sẽ không gây với anh đâu.”

“……” Không bằng không nghe.

-----

Văn phòng tổng giám đốc, Tề Tấn đứng ngoài cửa nửa ngày không dám vào, nới lỏng cà vạt trước đã, tiếp đó lau mồ hôi, sau đó thở dài nặng nề.

Mấy ngày nay áp lực của anh ta rất lớn, bởi vì cảm xúc của ông chủ càng ngày càng kì quái khó đoán, hơn nữa hôm qua sau khi anh ta báo cáo tuần sau anh ta phải đi Mỹ giao thiệp với nhà đầu tư, thì đã đạt tới đỉnh điểm.

Kẹp theo phương án, đứng ngoài cửa ổn định cảm xúc một chút, lúc này, di động lại vang lên.

“A lô, trợ lý Tề.”

Bắt máy, Tề Tấn sửng sốt, đối với cô bạn gái cũ này của ông chủ, anh ta thật sự không dễ nắm bắt thái độ. So ra mà nói, thì anh ta vẫn thích cô vợ chính thức của ông chủ hơn, nhìn một cái là hiểu ngay, hoàn toàn không cần phải tốn tâm tư suy đoán.

Tề Tấn đã ở bên cạnh Phó Thần Thương bốn năm, với Tô Hội Lê cũng coi như người quen, cộng thêm gần đây thời thế cô ta đang nổi, bày vẽ bề ngoài thì anh ta vẫn phải làm thỏa đáng.

“Chào cô Tô, xin hỏi có việc gì sao?”

“Là như vầy, tôi muốn hỏi xem thứ ba tuần sau Evan có bận không? Tôi có chút chuyện muốn bàn với anh ấy. Nếu như bận thì thôi, tôi sợ trực tiếp hỏi anh ấy, lỡ như anh ấy bận sẽ rất khó xử, nên chỉ có thể hỏi anh thôi.”

Có suy nghĩ như thế rất rõ ràng là phong cách của Tô Hội Lê, Tề Tấn không hề nhận ra có gì không ổn, tiện tay cho một cái nhân tình cũng không phải không thể, thế là trả lời theo thực tế: “E là không được rảnh lắm, thứ ba thứ tư hai ngày đều sẽ đi công tác ở thành phố C.”

“Được, tôi biết rồi, cám ơn.” Nhận được câu trả lời vừa lòng, xác định hai ngày đó Phó Thần Thương sẽ không ở trong nước, Tô Hội Lê mới yên tâm cúp máy.

Nói điện thoại xong, Tề Tấn gõ cửa đi vào.

Kết quả còn bết bát hơn so với tưởng tượng, Phó Thần Thương đọc gần nửa tiếng đồng hồ, đếm một khoản rồi lại một khoản, quở trách anh ta đến máu chó đầy đầu.

Sửa lại xong, buổi chiều lại đưa tới, lại sửa tiếp.

Lại sửa xong một lần, buổi tối đưa tới, vẫn chưa hài lòng.

Mặt Tề Tấn như đưa đám, thật lòng anh ta rất muốn nói, thực ra làm tới như vậy đã đủ lắm rồi, nhưng anh ta không dám.

Hai ngày nay hình như ông chủ nhìn anh ta cực kỳ không vừa mắt, anh ta thật sự không biết mình đã làm sai ở đâu.

Sau khi ở nhà đau khổ suy nghĩ cả một đêm, hình như rốt cuộc Tề Tấn đã tìm ra chỗ mấu chốt cuẩ vấn đề.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Tấn đem phần phương án đã sửa sang triệt để vào phòng tổng giám đốc.

Nhưng, chuyện đầu tiên không phải là đưa phương án cho anh xem, mà là mặt mày sốt ruột, gấp gáp, xin phép: “Ông chủ, là thế này, bạn gái tôi bị bệnh nằm viện rồi, bên cạnh không có ai chăm sóc, phương án đã sửa đổi theo ý của anh rồi, có thể nào cho một đồng nghiệp khác đi công tác không ạ?”

Tề Tấn vừa nói vừa rơi nước mắt, vợ ơi xin lỗi em, uất ức cho em rồi, vì sự an toàn của đời anh chỉ có thể uất ức cho em “bệnh” một lân vậy.

Phó Thần Thương trầm ngâm cầm lấy phần phương án, ba phút sau mới mở thánh khẩu: “Lần này cũng không tồi.”

Tề Tấn suýt chút nữa quỳ xuống luôn, qua rồi, qua rồi, cuối cùng cũng qua rồi!

Quả nhiên sách lược của anh ta là chính xác, quả nhiên ông chủ không ưa chuyện mình đi Mỹ công tác, nhưng vì sao chứ? Dù sao chắc chắn không phải vì lương tâm trỗi dậy để cho mình có thêm thời gian ở bên cạnh bạn gái rồi! Nghe giọng điệu của anh hình như là muốn tự mình qua đó? Tâm tư của ông chủ, mày đừng đoán nữa, có đoán cũng đoán không ra đâu!

“Cho cậu nghỉ phép một tuần, những việc còn lại tôi sẽ xử lý.” Phó Thần Thương nói.

Hạnh phúc đến đột ngột quá! Tề Tấn thật sự muốn quỳ lạy luôn! Đưa ra một quyết định đúng đắn, thì sẽ từ địa ngục lên đến thiên đàng! Luận về tính quan trọng của việc hiểu ý ông chủ đó!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Béo Túp Típ, Dtbinh1998, Huyenminhduc, Huykngan94, SầmPhuNhân, chalychanh
     
Có bài mới 28.08.2018, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 435
Được thanks: 4904 lần
Điểm: 35.6
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 125 – Gặp nhau

Editor: miemei

Rốt cuộc cũng nghênh đón ngày này, ngày mai cô sẽ chiến đấu với con Boss lớn nhất trong đời, với thân phận là tổng chỉ huy phía sau màn.

Kiều Tang như được tiêm chất kích thích, dùng bảng biểu liệt kê ra mấy chục loại tình huống có thể xảy ra, rồi lại dùng đồ thị hình trụ sắp xếp xác xuất mỗi tình huống xảy ra từ lớn tới nhỏ, đồng thời chuẩn bị tốt phương án giải quyết tương ứng, mỗi tình huống chuẩn bị ít nhất ba phương án để đề phòng, quả thật tương đương với viết mấy chục cái kịch bản nhỏ. Cô từ chối tất cả lời mời diễn xuất và làm thêm, cày hết mấy ngày, lúc này nhìn bài power point trên máy tính, nhưng vẫn không thể nào chắc chắn được, đây là trận chiến quyết định thắng thua, không được phép sơ xuất một chút nào.

Cô đang ở đây dốc chết mọi tâm tư, mà người trong cuộc kia…… lúc này đang không tim không phổi ôm sách vở nằm ngủ trên sô pha.

Vốn tưởng đâu cậu ấy chỉ biết ăn ăn ăn, bây giờ lại thêm một thứ nữa - ngủ ngủ ngủ.

Càng ngày càng tò mò rốt cuộc tại sao Phó Thần Thương lại cưới cậu ấy, chẳng lẽ thật sự như lời đồn, chỉ là bị tổn thương vì tình, muốn khích Tô Hội Lê nên tùy tiện cưới đại một người thôi?

Chết tiệt, cái anh Kha Lạc này, sao không tiết lộ một chút tin tức cho cô chứ, nếu biết sớm thì cô cũng thừa dịp trống mà chen chân vào rồi, dựa vào năng lực của cô thì tuyệt đối có thể khiến cho Tô Hội Lê vĩnh viễn không có cơ hội trở mình, đâu thể nào giống như bây giờ.

Nhớ lại lúc trước mặc dù cô luôn nói với bên ngoài là vì đánh bại Tô Hội Lê, nhưng thực ra thì cô thật sự khá thưởng thức người đàn ông này, được biết tin anh kết hôn, đã chán nản rất lâu, ngay cả đối với An Cửu cũng có cả ý đối địch, thậm chí muốn cùng cậu ấy phân cao thấp, mà theo tình hình bây giờ, cô nhóc trước mắt này thật sự quá yếu, hoàn toàn nhìn không nổi! Yếu đến mức không kéo thù hận lên nổi luôn! Được rồi, cô nhóc này đặc biệt hợp ý với mình, cũng coi như là một nguyên nhân đã biến chiến tranh thành hòa bình.

Kiều Tang đang lắc đầu thở dài, nghe thấy ngoài cửa có tiếng sột soạt, sau đó lại thấy khóa cửa lại đang tự chuyển động.

Thấy…… thấy ma rồi!

Chẳng lẽ là Tô Hội Lê?!

Vậy mà ngay cả chìa khóa kí túc xá cô ta cũng có thể lấy được à? Xong đời! Hoàn toàn không hề nghĩ tới sẽ có khả năng hung tàn này!

Khi người nào đó đẩy cửa đi vào, nghênh đón anh là một khẩu súng và câu “Nếu như cô dám bước vào một bước tôi sẽ kiện cô tự ý xông vào nhà dân, nếu cô vẫn khăng khăng bước vào thì tôi sẽ nổ súng!” ập vào mặt.

Ai kia đứng ở đó, chân mày khẽ nhíu lại.

Thấy rõ người đến, miệng của Kiều Tang há thành hình chữ “O”, sau đó vô thức bóp cò, một dòng nước trong suốt từ miệng súng bắn ra, suýt chút nữa bắn đầy người Phó Thần Thương.

Phó Thần Thương nghiêng người né món quà gặp mặt đặc biệt của Kiều Tang, tiện tay cởi áo khoác ra, sau đó không nhìn tới vẻ mặt như gặp ma của cô gái, ánh mắt nhìn lướt qua cô ấy, dây dưa triền miên rơi trên người cô nhóc đang ngủ yên trên sô pha.

Cho dù ngồi trên máy bay mười mấy tiếng cho đến khi hạ cánh, cũng chưa có cảm giác đã đến nơi, trái tim vẫn đang lơ lửng giữa không trung không chỗ dựa, mãi cho đến lúc này, bóng dáng của cô rọi vào trong mắt anh, chìm vào nơi ấm áp nhất tận đáy lòng anh, rơi vào lòng anh, cảm giác của một ánh nhìn đó, phảng phất như xuyên qua muôn sông nghìn núi đặt chân đến bến bờ.

Phó Thần Thương đứng yên tại chỗ, khóe môi nhếch lên một độ cong cực kỳ khổ sở, tựa như vô cùng bài xích, nhưng lại không thể làm gì khác, cuối cùng bỏ vũ khí đầu hàng, từng bước từng bước, bước đến gần phương hướng ấm áp đó như đi chịu chết…….

Mặc dù trải qua nỗi đau như đau đớn khi phá kén, nhưng trên mặt không thể hiện gì cả, cho nên theo như Kiều Tang thấy thì anh chẳng qua chỉ ngẩn ra vài giây mà thôi.

“Là anh à! Tôi còn tưởng là có người xấu chứ!” Người đàn ông trước mắt có vẻ phong trần mệt mỏi, nhưng không hề ảnh hưởng đến thuộc tình phát sáng chói mắt của anh, cho tới khi Kiều Tang xoay xoay cây súng đồ chơi trong tay, một hồi lâu mới gom đủ ba hồn bảy vía của mình.

Đột nhiên có chút thấu hiểu cho sự bị động và tiêu cực của An Cửu rồi, người đàn ông như vậy, quả thực cô không thể nắm trong tay được, cần gì phải tốn công nữa chứ.

Kiều Tang đang có chút đồng tình với cảnh ngộ của An Cửu, thì lại thấy Phó Thần Thương đi đến trước mặt An Cửu, tiếp đó vậy mà lại hạ thấp vóc dáng tôn quý đó, trực tiếp ngồi xổm trước ghế sô pha, sau đó vươn tay vuốt vuốt tóc cô.

Đôi chân dài của anh rúc lại, ngồi xổm ở đó, không hề có bất cứ cử chỉ thân mật nào, chỉ là gần như thành kính vuốt ve mái tóc của cô gái, Kiều Tang nhìn đến con mắt sắp lòi ra ngoài luôn rồi, khẩu súng đồ chơi trong tay cũng rơi xuống đất “bịch” một tiếng, đụng trúng chân, đau đến cô ấy kêu oa oa.

An Cửu nằm trên sô pha bị tiếng kêu của Kiều Tang làm cho giật mình tỉnh giấc, chân mày nhíu lại, sau đó từ từ mở mắt ra, gương mặt của Phó Thần Thương hiện lên theo hàng mi dần hé mở, dần dần chiếm trọn tầm mắt của cô……

An Cửu dụi mắt, lại dụi một cái, dụi một cái nữa, sau khi dụi xong, trong mắt vẫn là một khoảng mơ màng.

Phó Thần Thương ngồi xổm ở đó nhìn từng cử chỉ, hành động của cô, chăm chú cứ như đang thưởng thức một bộ phim đẳng cấp của một nhà sản xuất lớn.

Một giây sau, An Cửu vô thức giơ tay qua, nhéo mặt của Phó Thần Thương một cái.

Nhéo rất mạnh.

Mặt của Phó Thần Thương bị nhéo đến nổi lên một dấu đỏ, cũng chỉ khẽ nhíu mày một cái, sau đó nắm tay cô trong lòng bàn tay, đặt lên mặt mình.

Lúc này An Cửu mới như vừa từ trong mơ tỉnh lại, ngoài mơ màng, trong nháy mắt hiện lên một tầng xa cách, chống tay ngồi dậy, “Sao anh lại đến đây?”

Kiều Tang không thể tin nổi, ngón tay chỉ vào An Cửu, “Cậu cậu cậu…… cậu vừa mới làm gì đấy! Cậu vậy mà lại nhéo mặt anh ta á!”

An Cửu nhìn cô ấy, mặt đầy vẻ khó hiểu “Không được nhéo sao?”

“Công tác.” Phó Thần Thương đáp.

An cửu “Ừ” một tiếng, bày tỏ đã hiểu, sau đó đứng dậy nhường chỗ, “Anh tùy tiện ngồi đi.”

Không có ngạc nhiên, không có ân cần hỏi han, càng không có kiểu đeo bám “em nhớ anh lắm”, còn không bằng cả thái độ đãi khách.

Kiều Tang kinh ngạc đến mức không biết nói gì, ai đó đến nói cho cô biết đi, vừa rồi vẻ chán nản lóe lên trong mắt Phó Thần Thương chỉ là ảo giác thôi, thái độ không lạnh không nóng của Tống An Cửu chỉ là ảo giác thôi……

Cách hai người chung đụng với nhau quả thực đã phá vỡ nhận thức của cô cô.

“Cái đó, hai người tiểu biệt thắng tân hôn, mình không làm phiền nữa, đi trước nhé.” Kiều Tang lủi về nhà đối diện như một làn khói.

Tiểu biệt thắng tân hôn…… Phó Thần Thương lẩm bẩm mấy chữ này, nhìn bóng lưng đi rót nước của An Cửu, cùng với vẻ mặt lạnh nhạt lúc đưa nước cho anh, đột nhiên cảm thấy mình có chút thê lương.

Một câu gần đây sống có tốt không đơn giản thôi, thế nào cũng không hỏi ra miệng được.

-----

Buổi tối Phó Thần Thương gọi điện báo cho Monica không cần đến, rồi tự tay xuống bếp nấu một bàn cơm canh.

An Cửu ngáp một cái, gần như là nhắm mắt lại ăn.

“Mệt lắm à?” Phó Thần Thương nhíu mày, tất cả mọi thứ cô ấy đều bình thường, sắc mặt không tệ, cũng không ốm, nhưng tinh thần thì trông có vẻ không tốt lắm.

An Cửu lắc đầu, “Không sao.”

“Không sao” hai chữ này không nghi ngờ gì chính là khoảng cách xa nhất.

Kể từ lúc anh tới đây, thái độ cô ấy đối với mình chưa từng để tâm, không nói gì, cũng không hỏi gì, giống như anh căn bản có cũng được, không có cũng chẳng sao, Phó Thần Thương không thể nói ra cảm giác trong lòng là gì.

Niềm an ủi duy nhất chính là, cô ấy đã ăn hai chén cơm đầy.

-----

Lúc trước ôm tâm tư tuyệt đối sẽ không qua đây, nên đã chuẩn bị cho cô giường đơn.

An Cửu tắm xong đi ra, “Em qua nhà Kiều Tang ngủ một đêm!”

Giường của Kiều Tang lớn lắm.

Một câu nói đã kích thích ngọn lửa không tên của Phó Thần Thương, “Không cần, anh ra sô pha ngủ.”

An Cửu nhìn bóng lưng tức giận bỏ ra ngoài của anh, không nói gì.

An Cửu nằm trên giường, mắt mở to, ngủ không được.

Mấy ngày nay chỉ cần sà vào gối là ngủ được ngay, cho nên không phải vì buổi trưa ngủ quá nhiều, chỉ là vì ở ngoài phòng khách có thêm một người thôi.

Lúc trước ra đi gần như là ôm tâm trạng quyết phải rời xa, lại không nghĩ tới trong một thời gian ngắn đã gặp lại, trong một chốc, cô không thể nào điều chỉnh tâm trạng của mình được.

Một tháng này, cô cảm thấy mình đã bị chia làm hai nửa, một nửa dùng hết sức hấp thu kiến thức, thích ứng với môi trường, một nửa khác thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, giống như một bộ phận nào đó bị khoét rỗng vậy.

Cùng lúc đó, Phó Thần Thương nằm trên sô pha, gối lên hai cánh tay, không hề buồn ngủ chút nào, gần như là vừa ra đến phòng khách thì anh đã hối hận, vợ mình ở ngay bên trong, giường đơn thì có thể chen chúc một chút, tốt biết bao, nhưng anh lại chỉ vì một câu nói mà tự mình chạy ra sô pha ngủ.

Nửa đêm, An Cửu nhẹ tay nhẹ chân đi ra rót nước uống, kết quả đối diện với đôi mắt tỉnh táo, sắc bén sáng trong như mắt mèo của ai kia ở trên sô pha.

An Cửu bị dọa cho giậ mình, xoa xoa lồng ngực, “Anh vẫn chưa ngủ à?”

Phó Thần Thương chỉ nhìn cô chằm chằm, cũng không nói gì, qủa thật có chút rợn người, An Cửu liền không lên tiếng nữa, kết quả vừa chuẩn bị trở về, cơ thể liền mất khống chế, đợi đến khi phản ứng lại thì cả người đã nằm sấp trên người Phó Thần Thương ở trên sô pha.

An Cửu chống tay lên ngực anh bò dậy, nhưng hông bị anh khóa chặt, thử mấy lần cũng không cách nào rời ra được.

An Cửu có chút thở hổn hển, “Phó Thần Thương, buông tay…… Tôi thừa nhận tôi nợ anh rất nhiều, nhưng như vậy không có nghĩa là anh có thể muốn làm gì thì làm, những thứ anh cho tôi đều có thể không cần.”

Đều có thể không cần, chỉ xin một cái chấm dứt. Cô ghét nhất là thứ tình cảm và cho nhận không rõ ràng thế này, quá nhiều nhân tố không ổn định.

Cuối cùng cô cũng không dùng thái độ lạnh nhạt hời hợt như đối xử với người xa lạ nữa, ánh mắt của Phó Thần Thương dịu dàng hơn rất nhiều, dường như đã yên tâm một chút, rút một tay ra xoa xoa ót của cô, như đang vỗ về mèo con xù lông, sau đó buông lỏng tay, thả cô ra, giống như hành động vừa rồi chẳng qua chỉ là cố tình chọc cho cô nổi giận thôi.

Ngay lúc An Cửu bò dậy chuẩn bị vào phòng ngủ, tiếng gõ cửa vang lên.

Khuya thế này rồi ai còn đến đây nữa?

Phó Thần Thương đứng lên, mở đèn, sau đó mở cửa.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Phó Thần Thương, gương mặt hoàn mỹ mà tự tin của người phụ nữ ngoài cửa vặn vẹo thành một biểu cảm cực kỳ đáng sợ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn miemei về bài viết trên: Béo Túp Típ, Dtbinh1998, Huykngan94, SầmPhuNhân, chalychanh, lanvy06, teddy95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Băng Phong, conluanho, hanayuki001, Huykngan94, Little Little, MicaeBeNin, nashiki96, Nha Thy, zinzin-minmin và 598 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.