Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 09.08.2018, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 6710 lần
Điểm: 30.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 47
Chương 108: Hôn lễ

Sau bữa cơm chiều, Phó Chính Huân gọi An Cửu cùng Phó Thần Thương vào thư phòng.

“Tháng sau An Cửu sẽ phải ra nước ngoài học, trước đó, ta chuẩn bị bổ sung hôn lễ cho các con."

An Cửu cả kinh hóa đá ngay tại chỗ.

Cưới. . . . . . Hôn lễ?

Từ bàn bạc ly hôn đến cử hành hôn lễ, phương hướng chuyển biến của vở kịch này như ngồi cáp treo vậy.

Phùng Uyển nói, "Trước đây con một mực giấu giếm thân phận của An Cửu với lý do là lo lắng người ngoài chú ý nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của con bé, nếu hiện tại sắp xuất ngoại rồi, đương nhiên không cần phải lo lắng đến cái này nữa, dù sao cũng là con dâu nhà họ Phó ta cưới hỏi đàng hoàng, bổ sung hôn lễ cũng là phải."

Chỉ vợ chồng Tống Hưng Quốc biết còn chưa đủ, bà muốn chứng minh rõ thân phận của An Cửu với mọi người.

Cô sắp phải ra nước ngoài học nhiều năm, đương nhiên phải dùng liều thuốc mạnh giữ lòng của cô, ổn định quan hệ của cô và Thần Thần.

Chân mày Phó Thần Thương càng nhíu chặt, trong con ngươi thoáng qua cảm xúc không biết tên, "Thái Thương bận rộn."

"Vội vàng cái gì? Không nói đến việc có nửa tháng, dù cho chỉ có ba ngày, ta cũng có thể chuẩn bị cho các con, lqđ hai người các con chỉ cần chụp ảnh cưới đẹp, cái khác cũng không cần các con quan tâm, những thứ khác ta tự nhiên sẽ chuẩn bị thỏa đáng."

An Cửu yên lặng cúi thấp đầu, hôn lễ, cô chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng thái độ khước từ của Phó Thần Thương giống như dùng búa sắt đập lòng của cô tan tành.

"Mẹ. . . . . ." An Cửu mở miệng.

Phùng Uyển thân thiết hỏi, "Thế nào An Cửu? Con có đề nghị tốt gì? Hôn lễ là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời phụ nữ, mẹ nhất định sẽ thỏa mãn con tất cả."

"Coi như xong." An Cửu nói thật nhỏ.

Phùng Uyển cùng Phó Chính Huân đều ngây ngẩn cả người.

Trầm mặc chốc lát, Phùng Uyển cười khan nói, "Thế nào nha đầu? Chẳng lẽ không phải con muốn một cuộc hôn lễ long trọng?"

An Cửu lắc đầu một cái, nặn ra nụ cười nhìn về phía Phó Thần Thương, "Cần gì làm người khác khó chịu."

"Thật xin lỗi, con có chút không thoải mái, con đi nghỉ trước."

An Cửu mới vừa đi, Phùng Uyển liền nhìn chằm chằm đứa con nhà mình, "Một ngày nào đó mẹ cũng bị con làm cho tức chết!"

Phó Chính Huân trầm giọng nói, "Mặc kệ con có đồng ý hay không, hôn lễ nhất định phải làm, nếu con không đi, ta sẽ để lão Tam đi!"

". . . . . ."

Đầu Phó Thần Thương đau như muốn nứt ra rời khỏi thư phòng.

Vốn tưởng rằng mở miệng nói chuyện du học với cô đã là vấn đề khó giải thích nhất, còn có nửa tháng nữa là anh có thể giải thoát, nhưng không ngờ rằng, cây muốn lặng mà không gió chẳng ngừng.

-----

An Cửu một thân một mình nằm ở trên giường, sẽ không mà quản xem bọn họ làm khỉ gió gì thảo luận như thế nào, llêqquýđônn không muốn không quản không hỏi, còn có nửa tháng nữa là có thể rời khỏi tất cả thị phi ở chốn này, là có thể bắt đầu cuộc sống mới.

Tiếng đẩy cửa vang lên, An Cửu lập tức nhắm mắt lại, thần kinh căng thẳng.

Mép giường lõm xuống một góc, tiếp đó đỉnh đầu cảm nhận được hình như là độ ấm thuộc về lòng bàn tay, nhưng độ ấm kia vẫn treo trên đầu cô, chậm chạp không để xuống.

Cuối cùng, nhiệt độ rút lui, nệm khôi phục hình dáng, tiếng bước chân càng lúc càng xa, chỉ để lại trong không khí mùi thuốc lá.

Từ cái tên đếm ngược hai trăm từ dưới lên, mặc dù là bị Phó Thần Thương buộc phải học tập, nhưng mà, dù sao cũng nỗ lực lâu như vậy, lại đột nhiên được cho biết mục tiêu thay đổi, những điều làm lúc trước đều không có ý nghĩa. . . . . .

Câu nói đầu tiên để cho cô liều mạng thi vào đại học A, một câu nói khác lại để cho cô nói buông tha thì buông tha ra nước ngoài học.

Ý chí, tự do, thậm chí tình cảm, hoàn toàn bị tùy ý nắm trong tay.

Bởi vì, anh cường đại hơn cô.

Bởi vì, cô quá nhỏ bé, không có sức phản kháng.

Thứ duy nhất cô có thể dựa vào chỉ có cái mà cô tự cho là tình yêu của anh, mà bây giờ mới biết, thì ra cô vốn không hề dựa vào.

Đột nhiên cô nhớ đến ngày đó khi bị Phó Thần Thương phát điên còng trên giường anh để Lục Châu đưa từ điển điện tử cho cô, chẳng lẽ khi đó anh đã bắt đầu có ý định để cho cô học giỏi tiếng Anh rồi đưa cô ra nước ngoài du học?

Hành động mới vừa rồi của anh là có ý gì?

Tâm loạn như ma.

-----

Nóc nhà dột còn gặp mưa suốt đêm, An Cửu không ngờ đi dạo tiệm sách cũng có thể oan gia ngõ hẹp.

An Cửu nhón chân lên định với quyển sách trên cao, lúc này, sau lưng vươn ra một bàn tay giúp cô cầm xuống.

Nếu như người vươn tay ra giúp là một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, không thể nghi ngờ là diễm ngộ, nhưng sau khi xoay người, lqd cô lại nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Huyên.

Trong nháy mắt phim tình cảm nhẹ nhàng biến thành phim kinh dị đáng sợ.

Lâm Huyên nhìn cuốn Tiếng Anh hằng ngày, vui sướng nói: “Nghe nói Phó phu nhân sẽ phải ra nước ngoài học, thật chúc mừng!"

An Cửu không khách khí cầm lấy sách, "Nghe nói đàn em của Lâm tiểu thư chính là nghệ sĩ đang hồng vì mấy bức hình khiêu dâm mà nổi đình nổi đám trên Internet, cùng vui cùng vui!"

"Cô. . . . . ."

"Lâm Huyên, chớ càn quấy." Tô Hội Lê lôi kéo Lâm Huyên, xin lỗi cười với An Cửu một tiếng.

Càng gần tới thành công lại càng phải khiêm tốn cẩn thận, về điểm này, cô ta hiểu nhất.

Lâm Huyên giễu cợt liếc nhìn cô một cái, "Không làm khó cũng không náo, đánh rắn giập đầu cũng không có cảm giác thành tựu!"

Vừa dứt lời, An Cửu nhận được điện thoại

"A lô?"

"Đang ở tiệm sách."

"Ảnh cưới?"

"Hôm nay?"

"Tùy tiện, tôi không có ý kiến."

"Không cần, tự tôi đi."

Mấy câu nói ngắn, Lâm Huyên vô cùng bén nhạy bắt được ba chữ "Ảnh cưới" (婚纱照) không tầm thường, l.q.đ có chút khẩn trương thử dò xét nói, "Phó phu nhân đây là muốn đi đâu? Cần tôi tiễn một đoạn không?"

Thái độ này còn chuyển biến nhanh hơn cả diễn viên đóng phim truyền hình.

Lâm Huyên vốn chỉ đang dò hỏi hộ cô ta (THL), không ngờ An Cửu lại không khách khí chút nào thỏa mãn yêu cầu của cô ta, "Vậy thì làm phiền cô rồi."

Lâm Huyên bị nghẹn lại, ánh mắt Tô Hội Lê bên cạnh phức tạp, hai người nhìn nhau một cái, đạt thành nhận thức chung, đi qua xem một chút rồi nói tiếp.

-----

Đến lúc đó, An Cửu đẩy cửa đi vào, Phó Thần Thương đã đợi ở chỗ này.

Nhìn thấy hai người đi theo phía sau An Cửu, mặc dù vẻ mặt Phó Thần Thương bất động, nhưng An Cửu vẫn có thể cảm thấy anh không vui.

Là đau lòng người phụ nữ mình yêu mến nhìn thấy bản thân cùng người phụ nữ khác chụp hình cưới sao?

Trước khi mọi người mở miệng, ánh mắt của nhân viên cửa hàng quẩn quanh ba người, ngay sau đó hỏi, "Xin hỏi cô dâu là vị nào?"

Nói xong ánh mắt đã dừng trên người Tô Hội Lê theo bản năng, thậm chí còn định đưa cô ta vào chuẩn bị xem quần áo.

"Đưa đồ cho anh." Phó Thần Thương vươn tay về phía An Cửu.

Vì vậy An Cửu đưa tất cả đồ trong tay cho anh.

"Vào đi thôi."

Lúc này nhân viên phục vụ mới giật mình chính chủ hẳn là vị này, trình độ chuyên nghiệp cao làm cô ta nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt, ân cần dẫn An Cửu đi vào, "Phó phu nhân, tổng cộng chúng tôi đặc chế cho cô 16 bộ lễ phục, tám bộ áo cưới cử hành lúc hôn lễ, tám bộ sườn xám mặc vào tiệc tối, châu báu đồ trang sức khác cũng được chúng tôi từ. . . . . ."

Nếu Phó Thần Thương không hỏi tại sao mình lại cùng Tô Hội Lê còn có Lâm Huyên tới đây, An Cửu cũng lười giải thích, trực tiếp rời đi với nhân viên phục vụ.

"Còn có việc?" Phó Thần Thương không có biểu cảm gì nhìn thoáng qua hai người còn chưa rời đi.

Tô Hội Lê gắt gao cắn môi, giờ phút này đã là hoa lê đẫm mưa, dù thế nào cô ta cũng không thể ngờ, anh lại cử hành hôn lễ với An Cửu.

Mặc dù anh và An Cửu đã lĩnh chứng, nhưng trừ bạn tốt, anh không công bố thân phận của cô ta ( An Cửu) với bên ngoài, càng không cho cô ta một hôn lễ, đây là một chút an ủi mà cô ta (THL) có được.

Mà cô ta mới vừa biết được tin tức anh sẽ đưa An Cửu ra nước ngoài, biết được người phụ nữ này sẽ biến mất ở trước mặt bọn họ, không còn có người có thể tới quấy rầy bọn họ, đảo mắt qua lại bị chuyện trước mắt này đánh úp lại một cách tàn nhẫn.

Anh muốn kết hôn, cô dâu cũng không phải mình.

Nhìn từng bộ áo cưới trong phòng khách, chưa bao giờ cô ta thể nghiệm sâu sắc loại đau đớn này giống như bây giờ.

Một bên Lâm Huyên bực tức mở miệng nói, "Phó Thần Thương, lqd chẳng lẽ anh không hỏi tại sao chúng tôi lại đến nơi này một chút sao? Là vợ anh đụng tới bọn tôi ở tiệm sách nhất định kéo chúng tôi đến đây chọn áo cưới, anh không cảm thấy rất quá đáng sao?"

"Hả? Bà xã tôi mời các cô?"

Một câu đơn giản của Phó Thần Thương làm sống lưng Lâm Huyên nhanh chóng lạnh buốt, cả người hoàn toàn bị nhìn thấu .

"Em biết rõ. . . . . . Em biết rõ anh bị ép buộc, em không trách anh. . . . . ."

Tô Hội Lê có nén nước mắt tông cửa xông ra, Lâm Huyên dậm chân đuổi theo.

Cả người Phó Thần Thương ngửa ra sau tựa vào trên ghế sa lon. . . . . .

Trên đời này, anh ghét nhất chính là bị người bức hiếp, nếu như anh không muốn, có ai có thể ép anh?

-----

Lần này thực sự hiệu suất nhanh hơn nhiều, nửa giờ, An Cửu đã hoàn toàn chuẩn bị xong.

Lúc tiến vào rất tự nhiên, nhưng tâm lại đã sớm hoàn toàn không ở chỗ này, không biết Tô Hội Lê ở bên ngoài nói gì với anh, không biết anh sẽ an ủi cô như thế nào. . . . . .

Ba thợ trang điểm vây quanh cô ríu ra ríu rít thảo luận không ngừng, An Cửu như tượng gỗ không yên lòng mặc cho họ định đoạt, đến phòng hóa trang tự nhiên nhiều hơn một hơi thở cũng không ai phát hiện.

Thợ trang điểm cửa si ngốc nhìn An Cửu mặc áo cưới trắng noãn yên lặng ngồi ở trước gương, sau hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần.

Cho dù từ đầu tới đuôi chỉ là một chút xíu trang phục, một chút xíu nhìn cô biến hóa, nhưng hiệu quả toàn thân, vẫn nhìn thấy rất rõ ràng.

"Phó phu nhân, đã được rồi."

"Ừ." An Cửu gật đầu một cái để thợ trang điểm đi ra ngoài, cũng không thèm liếc mình trong gương một cái.

Giờ phút này Phó Thần Thương đã sớm đổi xong lễ phục của chú rể, cho dù là bộ dáng nói cười tùy tiện cũng làm người ta giật nảy mình, hôm nay đều là nhân viên phục vụ nữ tiếp đón, cả phòng lớn quả thật xuân về hoa nở dào dạt sắc xuân đầy vườn sắc xuân nhà không giấu được.

Phó Thần Thương ngồi trên ghế sa lon, cầm trong tay một quyển tạp chí, chỉ vài tờ giấy mà một giờ cũng không động.

Màn che phía sau đài bị thợ trang điểm vén lên, hai thợ trang điểm khác một đỡ An Cửu còn chưa thích ứng độ cao của giày cao gót, một giúp xách làn váy của cô.

"Cô dâu tới rồi ——"

Phó Thần Thương phục hồi tinh thần lại, quay đầu, ánh mắt vốn lơ đãng trong phút chốc bị ngưng lại, cả người cũng sững sờ ngay tại chỗ. . . . . .

Giờ phút này An Cửu mặc một bộ áo cưới trắng noãn kinh điển, tay nâng một bó hoa cô dâu màu hồng nhạt, không có cố ý đổi mới cũng không có điệu bộ dư thừa, tự nhiên tươi mát mà thiêng liêng. Trong thoáng chốc khi cô đi ra từ sau màn che, l^q'đ giống như ánh trăng toàn thế giới tụ thành ánh đèn cho cô, hai mắt đắm chìm trong trong suy nghĩ an tĩnh, tròng mắt không chút ý tứ muốn thu hút người ta, lại như phản chiếu ngôi sao xa ngoài khơi, dao động dập dờn rạng rỡ phát sáng. . . . . .

Nhiều từ ngữ trau chuốt hơn nữa cũng không hình dung ra cảm giác của một người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ của mình lần đầu tiên mặc áo cưới đứng ở trước mắt mình.

"Phó tiên sinh! Phó tiên sinh? Anh xem bộ này có được không?" Thợ trang điểm che miệng len lén cười.

Phó Thần Thương ho nhẹ một tiếng, trong nháy mắt dời ánh mắt đi, không biết tại sao đột nhiên sắc mặt trầm xuống, "Đổi."

Ba người hai mặt nhìn nhau, rõ ràng biểu hiện vừa rồi của anh là. . . . . . Rất hài lòng chứ?

Có lẽ là muốn nhìn cô dâu mặc nhiều thêm mấy bộ.

Vì vậy An Cửu bị buộc bắt đầu thử một bộ khác, mà mỗi lần Phó Thần Thương chỉ nhìn liếc qua một chút sau đó đều không hài lòng.

Thử đến bộ thứ mười hai, Phó Thần Thương nhìn bộ váy hở lưng cùng đuôi cá buộc lấy đường cong mê người, nhả ra một chữ, "Đổi."

Lần này, An Cửu đứng tại chỗ không nhúc nhích, động tác của cô chậm rãi, ngay trước mặt Phó Thần Thương cởi sa mỏng xuống ném lên mặt đất, sau đó dò ra phía sau cổ cởi dây buộc, trong nháy mắt áo cưới tơ lụa trượt từ bả vai xuống dưới chân.

Cuối cùng sắc mặt thâm trầm không đổi của Phó Thần Thương hóa thành kinh ngạc cùng cứng ngắc, còn có chút né tránh cùng lúng túng không dễ dàng phát giác.

Tất cả nhân viên trong cửa hàng đều hóa thành miệng chữ O. Người phụ nữ này cũng quá lớn mật đúng không? Trước mặt nhiều người như vậy cởi hết hấp dẫn Phó Thần Thương?

Toàn thân cao thấp của An Cửu chỉ còn lại một quần lót nhỏ màu trắng cùng miếng dán ngực, nhấc chân đi ra khỏi đống quần áo lấp lánh trên mặt đất, lqđ nhặt nó lên, sau đó hung ác nện vào trên người Phó Thần Thương, sau đó không nói một lời đi vào phòng thay quần áo.

Sau một phút, mặc tề chỉnh đi ra ngoài, không nói hai lời đi ra khỏi cửa hàng áo cưới. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: Anhh Linhh2000, Béo Túp Típ, Huykngan94, SầmPhuNhân, Tuyết's, ViViNTT, chalychanh
     

Có bài mới 11.08.2018, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 6710 lần
Điểm: 30.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 37
Chương 109: Chia tay thua thiệt là chính em

Chuyện này. . . . . . Đây là đang cáu kỉnh với Phó Thần Thương? Đã vậy lại còn dùng quần áo nện anh!

Mặc dù đã đoán sai, nhưng có một chút không sai, thật sự lá gan của người phụ nữ này quá lớn. Quả nhiên vợ của Phó Thần Thương có chỗ hơn người.

Cô dâu đi, một phòng thợ trang điểm cùng nhân viên phục vụ đều ngây ngốc tại chỗ chưa tỉnh hồn lại, lại không dám mở miệng nói một câu, chỉ sợ họa thủy dẫn tới trên người mình.

Trước sau không tới mấy giây, Phó Thần Thương để áo cưới qua một bên, đi ra ngoài theo.

Vừa ra cửa liền nhìn đến An Cửu đã đi rất xa, đến mức chỉ thấy một chấm nho nhỏ.

Chạy nhanh một lát đuổi theo, kéo tay của cô, "An Cửu. . . . . ."

"Buông tay."

Hai người anh kéo tôi kéo tranh chấp nhiều lần, cuối cùng Phó Thần Thương cả giận túm lấy cô.

"Tống An Cửu em náo đủ chưa?"

An Cửu lập tức xoay người, giọng điệu giống anh như đúc, "Phó Thần Thương anh náo đủ chưa? Anh đây là đang chọn áo cưới hay chọn đất mộ? Bày mặt chết cho ai nhìn?"

Cô nhóc này nói chuyện không chút kiêng kỵ nào, Phó Thần Thương nghe mà trên trán nổi lên gân xanh.

Vừa muốn khiển trách, lại thấy hốc mắt cô ửng hồng.

Cô ngước đầu nhìn anh, như thể thế thì những giọt nước mắt sẽ không dễ dàng chảy, "Anh đi cứu Tô Hội Lê, thứ tự đến trước và sau, tôi nhẫn nhịn cũng nhận. Anh không đồng ý ly hôn, tôi nhẫn nhịn êm đẹp làm một người vợ để người ta nhận nhầm thành tiểu tam; anh đi ăn mừng cô ta xuất viện, tôi nhẫn nhịn không xốc cái bàn hai người ăn lên tại chỗ; anh mới từ chỗ một người phụ nữ khác liền trở lại ức hiếp tôi...tôi nhịn không cắt đứt anh em của anh để anh không giao hợp được nữa; anh nói một câu muốn đưa tôi ra nước ngoài là tống tôi đi, tôi nhẫn nhịn ngoan ngoãn để cho anh định đoạt; tình nhân của anh, khuê mật của tình nhân, bạn bè của người tình liên hợp khiêu khích tôi...tôi nhịn không có cắt đứt cổ của bọn họ, để bọn họ đi tìm tổ tiên; ba mẹ anh bắt chúng ta cử hành hôn lễ, tôi phải chịu đựng nét mặt xác chết của anh, chịu đựng sự ghét bỏ của anh, thử từng bộ trang phục cho anh xem. . . . . ."

"Phó Thần Thương, anh còn muốn tôi như thế nào? Anh nói cho tôi biết, còn phải nhịn bao nhiêu lần mới đủ để trả sạch nợ anh cứu tôi?" An Cửu nâng trán cười nhỏ một tiếng, "Không sai. . . . . . Tôi thừa nhận. . . . . . Tôi có thể trở thành con người như hôm nay, cảm nhận được chút niềm vui thú làm người cùng chút ấm áp hư ảo này, tất cả đều là công lao của anh! Cùng lắm thì, tôi trả lại cho anh có được không? Tôi về cuộc sống của tôi, coi như tôi chưa từng biết anh, như vậy có đủ hay không?"

Coi như tôi chưa từng biết anh.

Phó Thần Thương vội vàng không kịp chuẩn bị ấn cô vào trong ngực, cánh tay càng thu càng chặt.

"Chia tay thua thiệt là chính em."

"(╯°Д°)╯︵┻━┻. . . . . ."

Tôi nói nhiều lời như vậy, chẳng lẽ anh cũng chỉ nghe được câu này sao?

Lời nói không liên quan chút nào.

Rõ ràng là điệu bộ lảng tránh.

-----

An Cửu vừa nổi giận một trận, không để tâm đến nửa sợi tóc gáy của anh, nổi giận hay không nổi giận vẫn giống nhau, trong lòng vẫn còn mang giọng điệu đè nén.

Lôi lôi kéo kéo trở lại studio, Phó Thần Thương không tiếp tục để cho cô thử tiếp nữa, chọn mấy bộ lễ phục mà hôm đó cần, sau đó hai người tiếp tục chụp hình cưới.

Nhưng mà, náo loạn như vậy kết quả chính là. . . . . .

"Cô dâu, đến gần một chút!"

"Cô dâu, mặt mỉm cười. . . . . . Ách, không không không, không phải như vậy, quá căng cứng, phải nhu hòa nhu hòa. . . . . ."

"Cô dâu, cô phải nhìn chú rể. . . . . . ("▔□▔) ách, xin không cần dùng vẻ mặt hung tàn này nhìn. . . . . ."

An Cửu vuốt vuốt khóe miệng cứng ngắc, pháo đạn đầy đủ khai hoả phóng về phía nhiếp ảnh gia, "Tại sao anh chỉ nói tôi? Tại sao chỉ bắt tôi tới gần, anh ta có thể đứng ở nơi đó không động chút nào, tại sao mặt tôi phải mỉm cười, anh ta có thể mặt than!"

Một tay Phó Thần Thương cắm ở túi quần, bộ dạng việc không liên quan đến mình chỉ đứng ở đó như trạm trung chuyển thật sự là quá khinh người.

Mặc dù anh chỉ là đứng ở nơi đó không hề làm gì, tùy tiện chụp cũng là áp-phích hoàn mỹ, trực tiếp có thể lên trang bìa tạp chí.

Mà cô đứng bên cạnh anh, người xem chỉ có thể cảm nhận được là hãy P (Photoshop) cô đi.

Nhiếp ảnh gia nhìn cô dâu đột nhiên bùng nổ, lại nhìn chú rể đang mang vẻ mặt không đổi, "Cái này. . . . . . Ách ~~"

Đương nhiên là bởi vì không dám tìm Phó Thần Thương gây phiền toái, chỉ có chỉ có cô mới tương đối dễ bắt nạt chứ sao.

Đương nhiên những lời này không dám nói ra.

"Khụ khụ, Phó phu nhân ơi, cô chỉ cần hơi dịu dàng một chút là được rồi. . . . . ." Nhiếp ảnh gia đề nghị đúng trọng tâm.

An Cửu uốn éo người hai tay ôm ngực, "Tôi không có chức năng này, phải dịu dàng ngươi anh bắt anh ta đi!"

Nhiếp ảnh gia lệ rơi đầy mặt, người thực sự không có này chức năng này là Phó Thần Thương mới đúng chứ?

Vào lúc nhiếp ảnh gia gần như tuyệt vọng, một bên Phó Thần Thương vịn cái trán, vẻ mặt một phần bất đắc dĩ hai phần cưng chiều bảy phần thâm thúy nói không nên lời.

Nhưng mà, thế này đã đủ rồi.

Nhiếp ảnh gia nhanh chóng ấn nut ghi lại một màn này.

Cô dâu giận dỗi ghét bỏ xoay người đưa lưng về phía chú rể, còn chú rể thì bất đắc dĩ lại cưng chiều đưa mắt nhìn cô.

Nhiếp ảnh gia thấy có hiệu quả, thật là tốt ngoài dự đoán, không thể nghi ngờ điều này mang lại cho anh ta lòng tin lớn lao, vì vậy lên tinh thần nói: "Rất tốt rất tốt! Chính là như vậy! Chúng ta tiếp tục!"

"Xin cô dâu tựa đầu vào vai chú rể, hai người cùng nhau nhìn lên phía đó."

Vừa dứt lời, một bên phụ tá đứng ở cách đó không xa vỗ tay phát ra tiếng, "Hai vị nhìn bên này, cho một ánh mắt!"

"Ánh mắt cô dâu không cần nhìn thẳng như vậy. . . . . ."

An Cửu lườm anh ta một cái, "Không thẳng tắp chẳng lẽ còn có thể cong như bông hoa? Anh cong cho tôi nhìn một chút!"

"Đừng làm khó dễ người ta." Phó Thần Thương mở miệng.

An Cửu nghe vậy liền nổi giận, "Rốt cuộc là ai làm khó dễ ai vậy? Không phải anh cũng thẳng sao? Chẳng lẽ anh là cong?"

Nói xong cũng nhìn anh chằm chằm, tay còn vung trước mắt anh, kết quả lại bị anh cầm, nắm đến dưới môi hôn mu bàn tay của cô. . . . . .

"Rắc rắc" "Rắc rắc" nhiếp ảnh gia không ngừng bận rộn nhấn play.

"Hoàn mỹ!"

Nhưng mà, cách mạng chưa thành công. . . . . .

Nhiếp ảnh gia tiếp tục nhảy lên, "Tiếp, hai vị nhìn đối phương, đưa mắt nhìn nhau, cô dâu, nhất định ánh mắt phải nhu tình như nước thẹn thùng e lệ. . . . . ."

Nhưng mắt An Cửu chỉ lộ ra sự hung ác. . . . . .

Nhiếp ảnh gia cố ý khích cô nhập cảnh, "Cô dâu ơi, cô hãy nghĩ mà xem, đứng trước mặt chính là ông xã của cô! Hai người sẽ cử hành hôn lễ, chẳng lẽ cô cũng không kích động hạnh phúc ước mơ sao?"

Vừa dứt lời, không chỉ có thái độ của An Cửu không tốt, ngay cả Phó Thần Thương vốn mang sắc mặt không đổi cũng trở nên không tốt.

Anh ta nói sai cái gì sao?

Tưởng tượng một chút, đứng trước mặt chính là ông xã của cô. . . . .

Dường như chuyện như vậy không cần"Tưởng tượng" .

Ông chủ à, tôi rất muốn được về nhà.

Phó Thần Thương thu hồi tầm mắt bất mãn, chuyển qua trên mặt An Cửu, sau đó đưa tay nắm lấy cằm của cô, cúi người hôn xuống. . . . . .

"Rắc rắc" "Rắc rắc" nhiếp ảnh gia đầy máu sống lại tại chỗ.

"Mệt mỏi, không chụp nữa." An Cửu đá chân ra sau.

"Vậy thì ngủ một lát đi!"

Nhiếp ảnh gia vừa dứt lời, trước mặt An Cửu liền xuất hiện một chiếc giường lớn cực kì lãng mạn thích ý.

Sau đó là một tổ kỹ thuật giường chiếu.

Cái gọi là độ khó cao. . . . . .

Chính là An Cửu nhắm mắt lại nằm ở trên giường ngủ cái gì cũng không cần làm, cũng không biết Phó Thần Thương đang làm gì, là động tác như thế nào, chỉ nghe thấy tiếng "Rắc rắc" "Rắc rắc" không ngừng nghỉ bên tai.

Không biết có phải nhiếp ảnh gia quá hưng phấn hay không, thời gian chụp phần này hơi dài, An Cửu thiếu chút nữa thật sự nằm ngủ thiếp đi.

Rốt cuộc chụp xong, An Cửu nặng nề thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà hôm nay hoàn thành chỉ là nội cảnh, ngày mai còn có ngoại cảnh.

Rõ ràng nên là chuyện hạnh phúc nhất, hai người lại dùng nấm mồ để miêu tả tâm tình giống nhau.

Không có một người vui vẻ, thật không hiểu cuộc hôn lễ này có ý nghĩa gì.

Phó Thần Thương mở cửa xe, "Ngày mai phải chuẩn bị thiệp mời, em trở về viết tên những người muốn mời lên thiếp."

An Cửu ngồi vào tay lái phụ, lắc đầu một cái, "Không có."

Không phải là không có, chỉ là, bạn bè tốt phải cùng nhau chia sẻ chuyện vui vẻ.

Mà buổi hôn lễ này, chỉ có làm khó cho cô.

Về phần người thân, tự nhiên cũng là không có.

Phó Thần Thương khẽ cau mày, nhưng không nói gì.

-----

Sau bữa cơm chiều, màn đêm buông xuống.

An Cửu đã quen với con đường đá phía sau khu vườn nhỏ, sau đó ngồi xuống chiếc ghế gỗ được điêu khắc.

Móc thuốc lá lén mua từ trong túi ra, rút một điếu, đặt ở chóp mũi ngửi nhẹ, nhưng không đốt.

Tống An Cửu, đến thuốc lá mày cũng có thể bỏ, mày còn giữ được cái gì nữa?

Giống như Noãn Bảo Bảo (thương hiệu miếng dán nhệt của Trung Quốc), chưa một lần dùng, sức mạnh cùng ấm áp không thuộc về mình, cuối cùng không cách nào lưu lại.

Gả cho anh, coi như là mơ một giấc mộng.

Hôn lễ, coi như là bóng tối trước bình minh.

Trời cao Hoàng Đế ở xa. . . . . .

Đây không phải là đúng là thứ mình muốn sao?

Đột nhiên vang lên bên tai tiếng giày giẫm lên cỏ, sau đó dừng lại cách đó ở hai, ba bước.

Bỗng nhiên thân thể An Cửu cứng đờ, chậm rãi quay đầu, bóng dáng Phó Cảnh Hi phản chiếu rơi vào đôi mắt long lanh, bước chân đạp ánh trăng, bóng dáng thân mật rơi vào trên người cô.

Cậu cởi áo khoác xuống, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

Cảm thấy nhiệt độ của áo khoác treo trên đầu vai, An Cửu chôn đầu vào giữa đầu gối.

Ban công tầng ba, Phó Thần Thương đốt một điếu thuốc, quan sát hai bóng lưng trong vườn hoa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: Béo Túp Típ, Tuyết's
     
Có bài mới 11.08.2018, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 6710 lần
Điểm: 30.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 35
Chương 110: Làm với tôi một lần, đổi lấy tự do cho cô.

An Cửu bất động cũng không nói chuyện.

Phó Cảnh Hi đưa tay mò về đầu của cô, An Cửu tránh ra như tránh rắn độc thú dữ, cho nên cử động quá lớn không ổn định cơ thể, lqd trực tiếp khoa trương té nhào xuống đất.

Con ngươi Phó Cảnh Hi như nhiễm chút lạnh lẽo từ ánh trăng, trong bàn tay cầm một chiếc lá gỡ từ trên đầu cô xuống, "Xin lỗi."

Cậu duỗi tay về phía cô, muốn kéo cô, nhưng nghĩ đến cô sẽ kháng cự, lại cứng đờ chậm rãi thu hồi.

"Thấy tôi đáng ghét thế sao?"

Vẻ mặt cô đơn như khiến An Cửu không dám nhìn thẳng, thiếu chút nữa trực tiếp nhào tới an ủi.

Cô chống mặt đất, vỗ vỗ tay bò dậy, ngồi ở mép ghế cách cậu ta không quá gần, "Cậu biết, dù sao trước kia tôi cũng thích cậu. Hiện tại tôi kết hôn rồi, cậu cũng có bạn gái, tình ngay lý gian, đương nhiên phải chú ý nhiều hơn một chút."

An Cửu tự nhận câu trả lời này vô cùng hoàn mỹ, lại thấy sắc mặt Phó Cảnh Hi nặng nề hơn.

"Rốt cuộc vẫn biến thành như vậy. . . . . ."

An Cửu nghe không hiểu cậu thở dài là có ý gì, đang hoang mang, lại đột nhiên bị một cánh tay ôm vào trong ngực, llêequýđônntrong phút chốc hương bạc hà cỏ xanh thuộc về Phó Cảnh Hi tràn đầy miệng mũi mỗi tế bào mạch máu của thân thể, hình ảnh tình nồng đã từng mơ ước từ lâu trong mộng được trình diễn chân thực, dường như trái tim vì kích động quá mà như ngừng đập, nhưng máu lại như vạn mã bôn đằng (như hàng vạn con ngựa cùng chạy). . . . . .

"Tại sao. . . . . ." Giọng Phó Cảnh Hi khẽ run, giống như đè nén tình cảm vô cùng sâu đậm.

An Cửu mới vừa đắm chìm trong câu "Tại sao" tuyệt hảo này, liền nghe thấy  cậu nói đầy đủ ——

"Tại sao lại đần như vậy. . . . . ."

Thì ra là bởi vì chỉ số thông minh của cô mà đau lòng muốn chết.

"( ̄0 ̄|||) thật sự rất xin lỗi vì đần như vậy. . . . . ." An Cửu rất hổ thẹn nói.

Xem ra làm người ta đau lòng rồi.

Phó Cảnh Hi ôm cô vào trong ngực, lòng bàn tay hơi lạnh che trên cái đầu chứa trí thông minh của cô.

An Cửu cảm thấy hẳn là cậu hận không thể truyền chút thông minh của bản thân cho mình.

"Biết rõ cô đần, tại sao lại muốn mặc cô hồ đồ. . . . . ."

Tại sao thời điểm mềm lòng nhất tôn trọng quyết định của cô, mặc cho cô vui vẻ đưa mình vào miệng cọp, trước đây cậu can không được, hiện tại muốn nhổ cũng không ra.

Phó Cảnh Hi luôn xa cách nhạt nhẽo lại có thái độ khác thường, ôm cô càng chặt như muốn phát tiết, llêqquyýđônn An Cửu cảm thấy bầu ngực của mình ma sát trước ngực cậu, cậu đang nói chuyện trên đỉnh đầu cô, đôi môi mỏng như dính vào trán cô, vào lúc cô thanh tỉnh, chưa bao giờ thân cận như vậy. . . . . .

Người mà mình cho là cả đời chỉ có thể đứng nhìn từ xa lại lấy tư thế đó ôm mình vào ngực. . . . . . An Cửu sờ lỗ mũi một cái, may mà không có chảy máu mũi.

Hít sâu một hơi.

An Cửu thận trọng nói, "Cái đó, Cảnh Hi, có thể buông tôi ra trước không? Tôi sợ Phó Thần Thương sẽ trực tiếp nhảy xuống đập chết hai chúng ta. . . . . ."

"Hả?"

"Bởi vì bây giờ tôi đang đối diện với anh ấy!" An Cửu lệ rơi đầy mặt quét mắt tới ban công tầng ba.

Cô đây không phải là tình ngay lý gian, mà đã là trộm dưa sờ mận rồi.

Cho dù hoàn toàn không thấy rõ mặt của Phó Thần Thương, nhưng An Cửu có thể cảm thấy chắc chắn anh đang nhìn về phía này.

Bóng đen cao to, làn khói sáng chợt sáng chợt tắt, giống như là mắt dã thú, l.q.đ khí lạnh đáng sợ kia như lấy tư thái đoạt mệnh ùn ùn kéo đến.

Mặc dù cách xa, thế nhưng công kích từ xa lại quá hung tàn.

Nhưng. . . . . Phó Cảnh Hi trước mặt, đưa lưng đối địch, giống như dùng thân thể làm tấm chắn cho cô.

Cuối cùng Phó Cảnh Hi cũng buông lỏng cô ra.

Đột nhiên An Cửu phát giác cậu có gì đó không đúng, không suy nghĩ bật thốt lên, "Cảnh Hi, cậu đây xấu hổ sao?"

"Cô nhìn lầm rồi." Dường như Phó Cảnh Hi trả lời ngay, lại còn tránh tầm mắt của cô.

". . . . . ." Hóa ra xấu hổ thật.

Biểu cảm khói lửa của nhân gian như này, thật sự làm cô kinh ngạc

Phó Cảnh Hi xuất hiện vào lúc cuộc sống của cô đen tối nhất, làm cho cô giống như được ánh mặt trời chiếu sáng ấm áp mà có tinh thần, nhưng trên thực tế, cũng khó để có thể với lấy cậu.

Có vài người là phong cảnh, chỉ có thể thưởng thức, chỉ có thể đi ngang qua.

Trong không khí buồn bã réo rắt như thế, đột nhiên trước mắt hai người nhảy ra một người.

"Hai vị đây là muốn bỏ trốn sao? Có cần tiểu gia giúp một tay hay không? Dịch vụ giúp đỡ 24h trả lại tự do cho xã hội o((≧▽≦o)!"

". . . . . ."

". . . . . ."

"Ôi bị chê à!" Phó Hoa Sênh ai oán yên lặng rời đi, vừa đi vẫn không quên vừa lớn tiếng hát, "Cậu tồn tại ~ trong đầu thím cậu. . . . . ."

". . . . . ."

". . . . . ."

Rốt cuộc người này tới làm gì. . . . . .

Vốn Phó Hoa Sênh thấy hai người này đến vườn hoa nhỏ gặp riêng, cho nên muốn tới đây dây vào một chút, l^q'đ nhưng anh ta nhanh chóng phát hiện ra Phó Thần Thương ở trên tầng khí thế mạnh mẽ, vì vậy cực kỳ nhanh chóng rời đi.

Rất lâu sau hai người mới từ bầu không khí 囧囧 nhảy thoát ra ngoài.

"Tôi đi lên đây."

Đợi chút nữa có lẽ cô sẽ chết không có chỗ chôn.

Nhưng mà, một giây kế tiếp, cô cảm thấy mình đã nửa thân thể xuống đất.

Bởi vì Phó Cảnh Hi đột nhiên kéo tay của cô cầm thật chặt, "Nói cho tôi biết, phải như thế nào cô mới bằng lòng rời khỏi anh ta?"

An Cửu bị vẻ mặt đè nén của cậu lây nhiễm, cảm thấy trong đôi mắt ấy có gì đó tồn tại mà cô không biết.

Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, "Cảnh Hi, không phải là tôi không rời đi."

Là anh ấy không buông tay!

"Phải . . . . . À. . . . . ." Phó Cảnh Hi hơi rũ đầu xuống, vẻ mặt đen tối không rõ, từ góc độ này An Cửu nhìn sang có chút cảm thấy. . . . . . Âm trầm.

Đột nhiên, eo ếch bị kéo mạnh lấy, như là đụng phải cơ ngực của cậu, sau đó đôi môi bị đôi môi mà cô vẫn muốn nhúng chàm chiếm lấy.

Một tiếng "Phù phù" vang lên rất lớn, cách đó không xa trên tầng dường như có vật gì đó bị ngoại lực làm cho rơi xuống, giống như là đập vào tim của cô.

Ba hồn đã mất, lúc này hoàn toàn phải vào mộ rồi.

Phó Cảnh Hi nói nhỏ bên tai An Cửu đã hoàn toàn ngây ngốc, "Cô phải biết, Phó Thần Thương thích sạch sẽ, đồ của mình, nếu như người khác chạm qua, sẽ tuyệt đối không muốn nữa. . . . . ."

An Cửu nuốt nước bọt, là cảm giác sai sao? Tại sao cảm thấy lúc này Phó Cảnh Hi còn đáng sợ hơn cả Phó Thần Thương.

"Làm với tôi một lần, đổi lấy tự do cho cô."

An Cửu bị những lời này làm chấn động ngưng hô hấp, hoàn toàn ngẩn ra, mất đi năng lực suy tính.

Liếc nhìn bóng người đã biến mất trên tầng, Phó Cảnh Hi thoáng buông cô ra một chút, lqđ cực kỳ dịu dàng vuốt ve đầu của cô, "Ba ngày sau, tôi chờ cô ở kí túc xá đại học A."

Ba ngày sau là một ngày trước hôn lễ, theo phong tục của thành phố A, buổi tối một ngày trước hôn lễ cô dâu chú rể không thể gặp mặt nhau.

-----

An Cửu từng bước từng bước trở lại phòng ngủ, trên chân giống như trói bao cát nặng ngàn cân.

"Chịu trở lại?" Phó Thần Thương ngồi trên ghế sa lon, bộ dáng ôm cây đợi thỏ, không nhìn ra tâm tình gì, nhưng, cô hiểu rõ anh, cho nên mới sợ, vì người đàn ông càng an tĩnh, càng đáng sợ.

Đến lúc thật sự đứng trước mặt Phó Thần Thương, ngược lại An Cửu lại không cảm thấy sợ.

So sánh với thứ Phó Thần Thương cùng Tô Hội Lê làm, không phải cô và Cảnh Hi không đáng kể chút nào sao?

Thứ bất ngờ duy nhất cũng chỉ có câu nói long trời lở đất kia của Phó Cảnh Hi.

An Cửu bị quậy đến rối loạn, mà giờ khắc này vẻ mặt không yên lòng khốn khổ vì tình của cô trong mắt người khác thật chói mắt.

An Cửu cảm thấy, nếu Phó Thần Thương có ý không ly hôn cũng không yêu cô, vậy sẽ không có cần thiết phải can thiệp đến cuộc sống của hai bên, như vậy đều tốt đối với tất cả mọi người.

Cô cho là mình rất có đạo lý, nhưng có đạo lý trước mặt người không phân rõ trái phải này cũng vô dụng thôi.

"Nếu không bỏ được như vậy. . . . . ." Phó Thần Thương nói xong thong thả ung dung, "Vậy cũng không nên đi du học."

Vừa dứt lời liền đốt tất cả lửa giận của cô, "Phó Thần Thương anh đùa bỡn chơi tôi có phải không?"

Mắt thấy Phó Thần Thương đứng lên càng tới càng gần, An Cửu nuốt nước bọt, xoay người, nhanh chóng bỏ chạy.

Kết quả mới vừa cầm đến tay cầm cửa, đỉnh đầu ầm vang một tiếng, cánh tay Phó Thần Thương nặng nề để ngang lưng cửa, vây cô dưới thân thể, tư thế vô cùng nguy hiểm.

Có lẽ là tai vạ đến nơi, khủng hoảng cực điểm nên dẫn đến vật cực tất phản, đột nhiên An Cửu trở nên bình tĩnh, xoay người từ dưới người anh, nhìn anh, từng chữ từng câu, "Phó Thần Thương, tôi thật sự không hiểu anh đang tức giận cái gì, nếu như anh chỉ cần một người vợ, hoặc là trả thù Tô Hội Lê cần công cụ để thu hút sự chú ý của cô ta, một nhân vật lớn như anh, cần gì tức giận với một người qua đường như tôi?"

"Chẳng lẽ nói. . . . . . Anh yêu tôi?"

An Cửu nói xong cũng tự cảm thấy hoang đường buồn cười.

Mà sau khi câu nói vừa ngừng, trên mặt Phó Thần Thương xuất hiện vẻ mặt tương đối kỳ dị, nếu như nhất định phải dùng gì đó để hình dung, An Cửu dùng tài nghệ viết văn hỏng bét của cô, lqd cảm thấy rất giống như là dẫm phải cứt chó làm người ta ghê tởm?

Đột nhiên Phó Thần Thương cười nhẹ, hung tợn nhìn cô chằm chằm, dựa vào gần chỉ sợ cô không nghe được, "Tống An Cửu! Em mơ đi!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: Béo Túp Típ, Lee kiu, Tuyết's
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đỗ Thu Huyền, Joanale, lethanhnhan81292, lethuyoanh, maingoc1999, Nguyễn Thu Thủy, phuong thi, promete369, Thu Aki, Tiểu Ly Ly, Xuxu97 và 473 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.