Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

 
Có bài mới 11.04.2018, 09:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2016, 22:25
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2631
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 10.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tiểu thiếp không dễ làm


images

Tên truyện: TIỂU THIẾP KHÔNG DỄ LÀM (小妾不好當)

Tác giả: Đào Giai Nhân (陶佳人)

Converter: Củ Lạc

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Nguồn: https://ryuuchanblog.wordpress.com/2017/08/12/87/

Thể loại: Xuyên sách, sủng, cổ đại.

Độ dài: 145 chương + 3 ngoại truyện

Tiến độ: Đang bò…

Couple: Dư Lộ – Tiêu Duệ

Đôi lời của tác giả:

1, Nữ chính là tiểu thiếp. Thế giới trong truyện không có thật. Nam chính đã xác định, sẽ không thay đổi.

2, Hành vi của tác giả hơi khác người thường*, cẩn thận khi vào. Xin đừng ném đá.

*Nguyên văn là Phóng Phi Tự Ngã – 放飞自我. Có nghĩa là làm ra một số chuyện khiến người ta mở rộng tầm mắt, những hành vi khó hiểu. Dùng từ này hàm nghĩa khen hay chê phải căn cứ cụ thể ngữ cảnh mà xác định.


Giới thiệu

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Dư Lộ xuyên qua, xuyên đến một quyển tiểu thuyết mà cô mới đọc xong.

Không có xuyên thành nữ chính là nha hoàn đi theo Vương phi từ nhỏ, mà là thành một cái chướng ngại vật trên đường thành công của nữ chính.

Dư Lộ nhìn nam chính đại nhân đang nhìn cô chằm chằm không chuyển mắt, trong lòng lệ rơi đầy mặt.

Mác do tác giả dán: xuyên qua thời không, điền văn, ngọt văn, tình hữu độc chung.

Keyword: Nhân vật chính: Dư Lộ | Nhân vật phụ: Tiêu Duệ | Cái khác: ….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lily_Carlos về bài viết trên: Chery, QTNZ, Tearyruby, Thích Cháo Trắng, Windyphan, cò lười, longxu2012, minhtuyentin, vân anh kute, xichgo, y229917, yuriashakira
     
Có bài mới 11.04.2018, 09:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2016, 22:25
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2631
Được thanks: 1789 lần
Điểm: 10.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Đương lúc nóng nhất sau giờ Ngọ*, nắng gắt đốt cháy mặt đất, tiếng ve kêu inh ỏi, trời oi bức khiến người ta hít thở không thông.

*Giờ Ngọ: từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều.

Ở gần sát thư phòng của Thành Vương phủ là Tầm Phương viện, trong viện trống trải, một hạ nhân cũng không thấy. Có mấy nha hoàn tụ tập trên hành lang cạnh phòng chính, đang nhỏ giọng thảo luận xem có nên đi bắt ve không.

“Vương gia không ở trong phủ, trước giờ chủ tử chúng ta không để ý chuyện này, ta thấy hay là thôi đi.” Đại nha hoàn Thạch Lưu mặc y phục màu xanh nói, xong rồi lại nhíu mày, nhưng không bắt ve thì sợ Dư chủ tử không ngủ ngon được.

Hương Lê ở một bên lại lắc đầu, “Không phải cứ không để ý là được. Chủ tử chúng ta thì không để ý, nhưng chốc nữa Vương gia trở về thì sao. Nếu hắn thấy chúng ta không hầu hạ chủ tử tốt, thì…”

Thì mọi người đều không may. Thạch Lưu cũng không dám nhận trách nhiệm này, vội vàng ngậm miệng lại.

Anh Đào nhếch miệng, nói: “Thôi thì, để ta đi bắt ve cho!”

Dư chủ tử ở Tầm Phương viện, bên người có hai cái đại nha hoàn nhất đẳng, hai cái tiểu nha hoàn nhị đẳng. Thạch Lưu và Hương Lê là nhất đẳng. Bên nhị đẳng có Phúc Quất hôm trước mắc bệnh bị chuyển ra ngoài, giờ cũng chỉ còn Anh Đào.

Thạch Lưu nhìn nàng ta một cái, rồi quay đầu nhìn cửa phòng chính, “Chủ tử không gọi người hơn nửa ngày rồi, ta đi xem nàng ấy có cần gì hay không.”

Kiểu này là lại muốn lười rồi, Hương Lê thở dài, nói với Anh Đào: “Đi thôi, ta đi cùng ngươi. Chúng ta không cần phải tự tay làm, bây giờ có nhiều người muốn nịnh bợ chủ tử, chúng ta chỉ cần gọi nha đầu thô sử ở ngoại viện tới là được.”

Vương gia rời cung xây phủ chưa đến một tháng, tuy đã xác định hôn sự với Vương phi trắc phi, nhưng còn chưa cưới vào cửa. Nay trong hậu viện của Vương gia thì Dư chủ tử độc sủng, ai cũng muốn lấy lòng nàng ấy để tìm hiểu thêm về sở thích của Vương gia.

Anh Đào vừa nghĩ vậy liền cười mở.

Ở giữa phòng chính của Tầm Phương viện có đặt một tòa đá, Thạch Lưu vừa vào cửa đã cảm thấy một cỗ khí lạnh phả vào mặt, nàng ta dừng bước lại, thở dài thoải mái.

Vẫn là Dư chủ tử hạnh phúc.

Sau tòa đá là một cái bình phong, Dư Lộ hạnh phúc đang nằm trên nhuyễn tháp cạnh bình phong, hơi hơi nghiêng người dựa vào đệm lót, tay cầm một cái bát sứ trắng lớn. Vớt một viên nho ngọt mọng nước bỏ vào miệng, hàm hàm hồ hồ hỏi bên ngoài: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Dư chủ tử mới ngủ trưa dậy, trong giọng nói có mấy phần biếng nhác, nhẹ giọng hỏi, mềm mại êm ái, một nữ nhân như Thạch Lưu nghe xong cũng muốn nhũn cả người.

“Không có chuyện gì.” Nàng ta vội hỏi: “Nô tỳ tới xem chủ tử tỉnh chưa, có chuyện gì muốn phân phó không?”

“À…” Tiếng nói mang theo âm cuối thật dài từ sau bình phong truyền tới, tâm can Thạch Lưu theo âm thanh này run run, vô ý thức bước lên hai bước, vòng qua bình phong, xuất hiện trước mặt Dư Lộ.

Dư Lộ cười với nàng ấy, ngồi dậy, đưa bát sứ qua, “Không ăn nho nữa, ngươi đi hỏi xem có dưa hấu không, nếu có, lấy nước giếng ướp, mang tới đây một ít. Đúng rồi, lấy ít đá, gõ bể ra thành từng khối nhỏ, lấy thêm hai cái bát, lọc từng khối qua tấm vải, đi nhanh về nhanh.”

Năm nay Dư chủ tử mười sáu tuổi, là thị thiếp của Thành Vương Tiêu Duệ, mặt trái xoan xinh xắn, hai mắt linh động, thân thể có lồi có lõm, còn có làn da mịn màng trắng nõn. Tướng mạo này không chỉ mê Thành Vương thần hồn điên đảo, kể cả Thạch Lưu, và Hương Lê lớn lên cùng nàng, bình thường đều lén gian dối một ít, nhưng với Dư chủ tử thì lại nổi lên lòng thương hương tiếc ngọc, dù ném nửa cái mạng vì Dư chủ tử cũng cam tâm tình nguyện.

Nhìn cánh tay của Dư chủ tử lộ ra ngoài qua áo lụa xanh biếc, Thạch Lưu hít sâu một hơi mới nhận lấy bát sứ, “Chủ tử đợi lát, để nô tỳ đi lấy.”

Thạch Lưu bước nhanh ra cửa, Dư Lộ lười biếng ngáp một cái, rồi nằm tiếp.

Trong phòng rất mát mẻ, Dư Lộ híp nửa mắt một lát, lại mệt nhọc. Đời người bây giờ chỉ cần ăn no rồi ngủ ngủ dậy lại ăn, vô cùng rảnh rỗi. Cô dịch vị trí nằm cho thư thái, đưa lưng về phía bình phong, khép mắt lại.

Đang ngủ say, tai bỗng nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn, sau đó Thạch Lưu vội vã bưng quả dưa hấu vào phòng, đặt lên bàn dài, rồi nhào tới bắt lấy tay Dư Lộ: “Chủ tử, Dư chủ tử, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại!”

Dư Lộ hừ hừ một tiếng, đẩy tay Thạch Lưu ra. Mùa hè nóng bức không có gì để làm, chỉ ngủ một giấc thôi cũng muốn phá mình, thật không ngoan.

Lúc này Thạch Lưu không dám thương hương tiếc ngọc nữa, lại bắt lấy tay Dư Lộ lắc lắc: “Chủ tử, Vương gia đã về rồi, đang đi đến Tầm Phương…”

Từ “viện” còn chưa nói ra khỏi miệng, Dư Lộ đã mở mắt ra.

“Ngươi nói gì, Vương gia trở lại rồi?” Dư Lộ như lâm đại địch hỏi Thạch Lưu, không đợi Thạch Lưu trả lời cũng đã đẩy nàng ấy ra, nhảy xuống nhuyễn tháp, để chân trần ba chân bốn cẳng chạy vào phòng ngủ.

Thạch Lưu vội vàng đứng lên mang giầy chạy theo.

Dưới ánh nắng gay gắt, Tiêu Duệ nghiêm mặt đi vào Tầm Phương viện. Đến cửa phòng chính, Hương Lê và Anh Đào cũng nhận được tin vội vàng hành lễ với hắn. Hắn không thèm nhìn, đi nhanh vào phòng. Khí lạnh phả vào mặt khiến hắn dừng bước, thấy cả người đều mát mẻ. Anh Đào là nhị đẳng, có người gọi thì mới vào phòng được, Hương Lê đi vào một mình vội vàng thay y phục cho Tiêu Duệ.

Tiêu Duệ giương tay, hỏi: “Chủ tử các ngươi đâu?”

Hắn nghiêm mặt, giọng bình bình đạm đạm. Hương Lê đê mi liễm mục**, nhỏ giọng trả lời: “Khi nãy chủ tử đang ngủ trưa ở bên trong. Thạch Lưu vừa mang dưa hấu vô, không biết đã đánh thức nàng ấy chưa.”

**Đê mi liễm mục – 低眉顺眼: là một thành ngữ, chỉ bộ dáng ngoan ngoãn, hoặc hiền lành.

Cả người Tiêu Duệ ướt đẫm. Trong Tầm Phương viện có đồ của hắn, nhưng Hương Lê một người không phân được thành hai, cởi áo ngoài của hắn xong mà còn không thấy người đi ra, không khỏi thầm mắng Thạch Lưu lười quá mức.

Tiêu Duệ cũng không để ý, tâm trạng của hắn không xấu, nghiêm mặt một đường chỉ vì trời quá nóng, khiến thân thể và tâm lý đều khó chịu, vừa vào phòng đã thấy mát mẻ, cảm giác không thích trong lòng sớm đã tiêu tan, tâm trạng bây giờ xem như tốt.

“Đi lấy nước đến.” Phân phó một tiếng, để trần thân trên vòng qua bình phong tiến vào.

Mới bước qua đã thấy hai người hoảng loạn chạy ra. Dẫn đầu là Thạch Lưu, nàng ta đang kéo theo Dư Lộ. Lúc này búi tóc Dư Lộ hơi lệch, y phục có phần lộn xộn, giày cũng mang nhầm chân.

Ngay tức khắc Tiêu Duệ sầm mặt lại.

Thạch Lưu lập tức quỳ “thịch” xuống. Dư Lộ bị nàng ta kéo, cộng thêm trong lòng cũng sợ sệt căng thẳng, thoáng cái cũng ngã xuống cạnh nàng ta.

“Vương, Vương gia,” Thạch Lưu nhỏ giọng giải thích: “Ban nãy chủ tử đang ngủ trưa, lúc này mới, lúc này mới…”

Dư Lộ cúi đầu không nói một câu.

Cũng không phải cô không muốn giải thích, thật ra…vị gia này không cho cô nói không cho cô cười, do đó khi ở trước mặt hắn, Dư Lộ chỉ có thể sử dụng kĩ năng mặt không thay đổi, làm một người vừa câm vừa điếc.

Nha hoàn quỳ thì quỳ, cô động một tí là quỳ làm gì?

Cô là người của hắn, hở chút là quỳ xuống, là cho rằng hắn không mảy may để ý đến mình sao? Mà dựa vào khuôn mặt của cô, hắn cũng không thể nhìn cô quỳ xuống.

“Đi ra ngoài.” Tiêu Duệ lạnh lùng nói.

Thạch Lưu vội vàng đứng lên, đồng tình nhìn Dư Lộ, chạy.

Tiêu Duệ tiến đến, bắt lấy cánh tay Dư Lộ nhấc cả người lên.

Dư Lộ giật mình, ngẩng đầu lên, sợ sệt nhìn hắn. Vẻ mặt hắn bình tĩnh, đôi mắt sâu không thấy đáy, bên trong phun trào lửa giận đáng sợ. Dư Lộ sợ đến run run, lại không dám nói cái gì, lập tức cảm thấy thế giới này đầy ác ý.

Mình không làm cái gì hết, tại sao lại tức giận như vậy với mình?

Thật thảm, mình thật sự là rất thảm rất thảm.

Thật vất vả xuyên qua, không có xuyên thành nữ chính, không có xuyên thành chân ái của nam chính, lại xuyên thành tiểu thiếp là một cái thế thân không ra gì. Sau đó còn bị nam chính tàn nhẫn ngược đãi, trở thành vật hi sinh.

“Đi lấy một bộ y phục sạch sẽ qua đây, hầu gia đổi.” Tiêu Duệ ghét nhất bộ dạng không ra gì này của cô, đáy mắt lập tức sinh ra chán ghét.

Tiêu Duệ buông lỏng tay, Dư Lộ lại thở phào nhẹ nhõm, run cẳng chân đi vào phòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lily_Carlos về bài viết trên: Chery, HNRTV, QTNZ, Windyphan, ngocquynh520, vân anh kute, xichgo, y229917, yuriashakira
     
Có bài mới 11.04.2018, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3656
Được thanks: 2735 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Lúc ôm y phục đi ra, Tiêu Duệ đã vào tịnh phòng*.

*tịnh phòng: phòng tắm

Hầu hạ hắn đã có Thạch Lưu và Hương Lê, Dư Lộ ôm y phục chờ ở ngoài. Nghe tiếng nước bên trong ngừng, không cần cô phải vô, Thạch Lưu đi lại nhận y phục tiến vào.

Tiêu Duệ đổi bộ y phục ở nhà xong rồi đi ra tịnh phòng, liếc Dư Lộ đang đứng với vẻ mặt bất an, lướt qua người cô, đi đến sau bình phong ở phòng chính, chiếm lấy nhuyễn tháp của Dư Lộ.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Dư Lộ đành phải ngoan ngoãn đi theo.

“Dưa hấu đã ướp lạnh rồi?” Thấy chậu dưa hấu đặt trên bàn dài, Tiêu Duệ hỏi.

Dư Lộ đưa tay sờ sờ, thấy lành lạnh, gật đầu.

“Bổ ra.” Tiêu Duệ lời ít ý nhiều nói.

Trong chậu có đặt một con dao, Dư Lộ cầm lấy cắt đôi quả dưa hấu, lấy một nửa, ngang một nhát dọc một nhát, lại cắt thành từng miếng nhỏ, lấy thịt dưa ra cho vào bát ngọc, tới khi đầy bát mới dừng tay, lấy nĩa, bưng đến trước mặt Tiêu Duệ.

Tiêu Duệ cầm nĩa, xiên một miếng ăn. Hắn hạ tầm mắt, thấy ống tay áo cô dính đầy nước dưa hấu, không khỏi nhíu mày.

“Đi rửa tay đi.” Giọng nói hắn đầy sự ghét bỏ.

Dư Lộ cúi đầu nhìn tay mình, sau đó nhìn bát ngọc. Tiêu Duệ nhận lấy bát, lúc này Dư Lộ mới thở phào nhẹ nhõm, ra bên ngoài kêu nước.

Mười ngón tay cô dài nhỏ, vừa trắng vừa mềm. Vì không muốn đối diện với Tiêu Duệ, cô rửa từ từ từng ngón một. Hương Lê đứng hầu hạ ở một bên, nhìn bóng của người bên trong in trên bình phong, chỉ cảm thấy kinh hồn bạt vía. Dư chủ tử hay thật, nhìn không giống rửa tay mà là đem tay mình thành đồ chơi, đang chơi vui vẻ cơ.

Cũng không biết Vương gia nhà mình thích hay ghét Dư chủ tử nữa, mỗi lần về Vương phủ đều thích đến Tầm Phương viện, mà mặc kệ lúc đến tâm trạng thế nào, khi đi chắc chắn là một bụng giận dữ. Với lại, Dư chủ tử theo Vương gia cũng hơn hai mươi ngày rồi mà vẫn không có muốn nàng ấy.

Bây giờ, người ngoài không biết chân tướng mới muốn nịnh bợ chủ tử. Mấy nha hoàn bên người Dư chủ tử biết chân tướng, lúc ra ngoài chỉ hận không thể làm người câm điếc, để không làm lộ chuyện này dù chỉ nửa câu. Nếu không á, đãi ngộ của Dư chủ tử kém đi, làm nô tỳ như các nàng chỉ có thể càng khó khăn hơn.

Các nàng là hạ nhân, chuyển đến không dễ dàng, chuyển đi thì càng không, nên nàng hi vọng Dư chủ tử thật sự được Vương gia thích. Nghĩ đến đấy, Hương Lê ngồi xổm xuống nhấc tay Dư Lộ từ chậu nước lên, cầm khăn lau tỉ mỉ, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Chủ tử, đừng nghịch nước nữa, mau vào đi thôi.”

Thật sự Dư Lộ không hề muốn đi vào đó.

Tuy chuyện chết rồi sống lại là chuyện tốt, nhưng mà xuyên thành vật hi sinh trong một cuốn truyện, thì cô chỉ muốn cách nam chính càng xa càng tốt.

Trước khi xuyên không, Dư Lộ là con gái nhà giàu từ nhỏ đã bị bệnh tim, không thể chạy không thể nhảy, không thể giống mọi người được ăn ngon, thậm chí cả đến trường cũng không thể. Khi mười sáu tuổi, trong bệnh viện, cô vĩnh viễn rời xa người thân của mình, lại mở mắt, cô đã đi đến đây — vương triều Đại Viêm.

Xuyên vào một cuốn truyện tình cảm, nội dung kể về quá trình một tiểu nha hoàn từng bước leo lên biến thành Vương phi một phủ như thế nào.

Lúc mới tới Dư Lộ là một tiểu nha hoàn, không biết tên của mình. Khi đó cô rất rầu rĩ, mình không có thủ đoạn gì, làm sao để bò lên trên được đây. Kết quả là hôm sau nam chính Tiêu Duệ xuất hiện, hắn kêu người đến hầu hạ cô, cho cô một cái viện nhỏ, không cho cô cười nói, chỉ nhìn chằm chằm cô rất lâu.

Lúc này Dư Lộ mới bi phẫn phát hiện, cô căn bản không phải là nữ chính, là vật hi sinh khổ nhất truyện mới đúng.

Bây giờ cô đang ở cạnh thư phòng của nam chính Tiêu Duệ, nói chuyện lớn tiếng chút thôi cũng có thể truyền đến thư phòng. Tiêu Duệ vẫn chưa cưới vợ, nhưng cũng đã xác định hôn sự, một Vương phi một trắc phi, thời gian đón dâu là cuối năm nay và đầu năm sau. Nay, trong hậu viện to lớn này chỉ có ba thị thiếp, nhưng Tiêu Duệ coi trọng mỗi cô, chỉ tới phòng cô, ăn mặc ở, mọi thứ cô đều tốt nhất. Thế nào, nhìn qua rất được sủng ái đúng không?

Nhưng thực tế thì sao? Thực tế, chẳng qua vì cô lớn lên giống Bạch nguyệt quang trong lòng Tiêu Duệ, nên mới có chuyện như vậy. Cô nàng Bạch nguyệt quang này là biểu tỷ* của Tiêu Duệ. Dư Lộ đọc truyện không kĩ, chỉ biết biểu tỷ này lớn hơn Tiêu Duệ ba tuổi, lúc mười bốn tuổi bị gả qua Mông Cổ, sau đó thế nào, cô cũng không biết.

*Biểu tỷ: chị họ

Biểu tỷ là con gái của Trưởng Công chúa Bình An, thiên chi kiêu nữ, chững chạc phóng khoáng. Không biết nguyên chủ may mắn hay xui xẻo nữa, bộ dạng giống nàng ta đến bảy phần. Cho nên nguyên chủ mới có thể từ một tiểu cung nữ không có hậu trường biến thành cung nữ trong cung của Huệ Phi là mẫu phi của Thất Hoàng tử Tiêu Duệ, sau đó, Thất Hoàng tử rời cung xây phủ, nguyên chủ cũng bị Huệ Phi thưởng cho con trai.

Bây giờ, cô đã tìm hiểu được từ Thạch Lưu là nguyên chủ bị thưởng đến Thành Vương phủ hơn hai mươi ngày rồi. Mà cô mới đến có ba ngày thôi, hôm nay là lần thứ hai nhìn thấy nam chính đại nhân.

Dư Lộ không muốn đi, chỉ ngồi đấy, chớp mắt nhìn Hương Lê.

Hương Lê chịu không nổi. Dư chủ tử theo Vương gia nhà mình mà tất cả mọi người đều phục. Vì sao ư, Dư chủ tử đẹp, không chỉ mỗi nam nhân thấy thế, cả nữ nhân nhìn cũng thấy đẹp mắt. Thạch Lưu miệng rộng, nói bậy Vương gia sau lưng ngài ấy cũng dám nói, nhưng với Dư chủ tử thì toàn nói lời tốt đẹp.

“Dư chủ tử, nô tỳ van người đó.” Tuy không chịu nổi mỹ nhân kế nhưng Hương Lê cũng biết, mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.

Những Hoàng tử này không coi hạ nhân là người. Vương gia nhà mình càng như vậy, lúc chưa rời cung ác danh đã lan xa rồi. Không biết bao nhiêu thuộc hạ đã mất mạng, nếu hắn mất hứng thì không làm gì Dư chủ tử hết, nhưng với những người hầu như các nàng thì chưa chắc nữa.

Thấy Hương Lê sợ đến trắng cả mặt, Dư Lộ đành phải miễn cưỡng đi vào phòng. Thật ra không chỉ có Hương Lê sợ, cô cũng sợ nha. Lúc đọc truyện thấy nam chính thật giỏi thật man lại có sức quyến rũ, rất muốn gả cho hắn. Nhưng mà khi tự mình trải nghiệm thì chỉ thấy nam chính thật đáng sợ.

Phải biết là ở trong truyện vật hi sinh này bị nam chính giết chết đó.

Đương nhiên, do vật hi sinh muốn tìm đường chết trước. Ỷ mình có sắc đẹp bò lên giường của nam chính, sau đó thấy nam chính thích nữ chính, cũng ra tay ám hại mấy lần, có lần suýt làm nữ chính đẻ non, thế là bị nam chính giết chết dưới cơn thịnh nộ.

Trước đây khi đọc đoạn này, Dư Lộ cảm thấy rất đã ghiền, nhưng hôm nay mình biến thành vật hi sinh đó, cô thật sự không muốn chết.

Cho nên, cô không muốn bò giường, không muốn phải hầu hạ, thậm chí không muốn xuất hiện trước mặt nam chính.

Run chân vòng qua bình phong, Dư Lộ vừa lúc đối diện với tầm mắt của Tiêu Duệ. Nếu hai người nhìn nhau như thế này, theo lý là nên cười với nhau một cái. Dư Lộ mới đến ba ngày, còn chưa quen với công việc, tự nhiên theo bản năng cong lên khóe miệng. Nhưng cô mới cong một nửa, đã tạo ra ý cười, lại đột nhiên thu lại.

Cô quên mất, vị gia này không cho phép cô nói cười.

Tuy nam chính đại nhân chưa giải thích với cô, nhưng trong truyện có ghi, vì khi cô cười là lúc không giống vị chân ái kia nhất. Về việc không cho nói, hình như do nguyên chủ là cung nữ, không có học thức gì, còn chân ái là một vị tài nữ.

Dư Lộ nghĩ, chắc nam chính đại nhân sợ mình vừa nói là phá hủy hình tượng của chân ái đúng không?

Thấy cô cười được một nửa lại thu hồi, Tiêu Duệ nhăn mày lại.

“Qua đây.” Hắn vẫy tay, chờ Dư Lộ qua rồi đưa bát sứ cho cô, mình thì ngửa về sau, nằm nghiêng trên nhuyễn tháp.

Dư Lộ biết, đây là muốn làm há miệng đại gia rồi.

Cô kéo nhẹ cái ghế qua, ngồi ở một bên nhuyễn tháp, xiên một miếng dưa hấu qua. Tiêu Duệ chậm rì rì nhai dưa hấu, lạnh lạnh, đầy nước, lại nhìn mấy ngón tay trắng trẻo, cảm thấy dưa hấu đều ngọt thêm ba phần.

Vẫn là ở nhà thoải mái nhất. Hắn nghĩ vậy, khoan khoái nhắm hai mắt lại.

Ăn xong rồi thì mở miệng. Dư Lộ vẫn nhìn hắn, lập tức đưa đến miếng tiếp theo.

Chắc do nhìn hắn ăn rất ngon miệng, nước miếng Dư Lộ sắp tràn ra miệng rồi. Đời trước cô ăn cái gì cũng bị quản, bây giờ có thân thể khỏe mạnh, chỉ khao khát có thể ăn hết các món ngon trong thiên hạ. Cô vốn muốn ăn dưa hấu, giờ dưa hấu đã có, nhưng mình chỉ có thể nhìn thôi mà không được ăn, thật là bứt rứt, thật là khó chịu!

Dư Lộ không tự chủ nuốt mấy ngụm nước miếng, xiên miếng dưa hấu đưa nhanh vào miệng Tiêu Duệ, sau đó lấy tốc độ tia chớp xiên một khối nhỏ, nhét vào miệng mình.

Cũng không dám phát ra tiếng gì, cứ chậm rãi nhai như vậy, hết sức cẩn thận, sợ Tiêu Duệ biết.

Nhưng cô không biết tai Tiêu Duệ không phải thính bình thường. Động tác của cô còn lớn như vậy, sớm đã phát hiện. Ăn xong miếng dưa hấu trong miệng, hắn bỗng nhiên mở mắt ngồi dậy, đưa tay bóp hai má Dư Lộ một cái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: Chery, HNRTV, Nguyễn Hằng 0109, Ngô House, QTNZ, Windyphan, phương lan, taha, vân anh kute, xichgo, y229917, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DuongPhiPhi, Murasaki, mylovelypig, Myoanh29121998, Ngô Thanh, Ngọc Hạnh, y229917 và 181 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1464

1 ... 183, 184, 185

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

12 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 43, 44, 45

13 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.
VSD: Xin chào mn. Em muốn tìm truyện ạ. E không nhớ nội dung nhưng có câu Trích dẫn trong truyện " Nếu hôm nay ta để nàng đi.. Ta sẽ ân hận tiếc nuối cả đời... Đó là dự đoán tương lai của ta "
Có ai biết truyện gì cho e xin tên ạ. E cảm ơn
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 540 điểm để mua Hồng ngọc 3
Công Tử Tuyết: #Mèo Lang Thang Có chỗ đăng truyện nhé bạn, Vào box truyện đúng thể loại => Tạo đề tài

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.