Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

 
Có bài mới 27.02.2020, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3684
Được thanks: 2812 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 2

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Tuy Tiêu Cảnh Thành thường xuyên lạnh mặt nhưng cậu vẫn có người cậu thích nhất, trong toàn phủ này.

Lúc này, khi nhìn người mình thích nhất khóc không ngừng như vậy, khuôn mặt lạnh quanh năm của Tiêu Cảnh Thành rốt cuộc có biểu tình khác. Cậu luống cuống ôm lấy mẹ cậu, lắp bắp hỏi: “Nương, nương sao vậy, ngài đừng khóc, nói từ từ thôi, có phải cha bắt nạt ngài không?”

Nói đến cuối, trong giọng cậu đã tràn đầy lửa giận.
Nghe xong lời Tiêu Cảnh Thành nói, tiểu muội muội Tiêu Cảnh Châu bảy tuổi của cậu lập tức nói, giọng của nàng còn lạnh hơn ca ca nàng, “Đúng đấy, nương, có phải cha bắt nạt nương không?” Dáng dấp của tiểu cô nương vô cùng giống với Dư Lộ. Tuy mới sáu tuổi nhưng nàng trông nàng vừa đáng yêu vừa đầy khí phách, trông còn nam tính hơn cả ca ca và đệ đệ.

Dư Lộ vội buông con trai ra, vừa lau nước mắt vừa lắc đầu với con gái, “Không phải, không phải, không có…”

“Chắc chắn có!” Tiêu Cảnh Châu gầm lên, cắt lời Dư Lộ, “Con luôn thấy bộ dạng cha dễ nhìn như vậy rất không đáng tin, hơn nữa ông ấy còn không giống đại ca. Đại ca suốt ngày mặt lạnh nên không ai dám tới gần, nhưng ông ấy thì sao, suốt ngày cười tủm tỉm, mấy nữ nhân bên ngoài thấy, ai mà không muốn nhào tới? Hừ, nhất là bây giờ, cha có thể làm Vương gia rồi, mấy nữ nhân kia lại càng thích ông ấy hơn!”

Năm ngoái Thừa Nguyên Đế băng hà, Đại Hoàng tử lên ngôi, ban cho Tiêu Duệ một tòa Vương phủ, phong hắn làm Tề Vương.

Chức Tề Vương truyền ba đời.

Một triều đại không biết có bao nhiêu năm, có thể truyền ba đời đã là vinh sủng vô thượng.

Không chỉ toàn bộ Bắc địa sôi trào, ngay cả kinh thành cũng vậy. Không biết Tề Vương này là thần thánh phương nào, một người không có danh tiếng gì mà lại được vua phá lệ ban thưởng họ Tiêu, phong làm Tề Vương.

Mặc dù lời của Tiêu Cảnh Châu có chút thái quá nhưng cũng không tính là nói dối. Dù sao, ngay cả mấy nha hoàn mua lúc trước, bởi vì không biết thân phận ban đầu của Tiêu Duệ nên lúc này thấy hắn được phong làm Tề Vương, toàn bộ mấy người đấy đều có chút xúc động, huống chi là các cô nương đang đợi gả và người nhà các cô nương ấy.

Vương gia có thể có một Chính phi và hai trắc phi, Tề Vương Tiêu Duệ bây giờ lại chỉ có một Chính phi. Theo những người khác, đừng nói là trắc phi, có vài nhà dù đưa con gái đến làm thị thiếp thì cũng đồng ý. Trong một năm này, trong nhà cũng phải xử trí hai nhóm nha hoàn, những người có ý kia cũng bị Tiêu Duệ gõ gõ trong sáng ngoài tối mấy lần mới chịu yên tĩnh lại.

Nhưng Tiêu Cảnh Châu đâu biết nhiều vậy. Nàng chỉ nhớ việc lúc nàng đi ra ngoài thì rất được hoan nghênh, còn đang rất là đắc chí, ai dè đến lúc người ta đều vòng vo hỏi chuyện cha của nàng, nàng mới biết là người ta không có ý đó.

Vì thế, tiểu cô nương còn lập tức cắt đứt tình bạn với các bạn tốt của mình, nên trong lòng đang rất tức đầu sỏ đây.

Đầu sỏ Tiêu Duệ đứng ở cửa, kinh ngạc đến miệng có thể nhết vừa quả trứng gà. Hắn lúc nào cũng cười tủm tỉm với người khác khi nào chứ? Hắn chỉ cười như vậy với thê tử và nữ nhi, lúc ra ngoài người ta đều sợ hắn được không? Ngay cả hai nhi tử của hắn cũng rất sợ hắn đấy!

Nhưng bây giờ, nữ nhi mà hắn thương yêu nhất lại đang nói xấu hắn!

Tiêu Cảnh Thành thấy cha đứng ở cửa, lập tức bình tĩnh lại. Hiển nhiên, nguyên nhân mẹ khóc không phải là bị cha bắt nạt. Chẳng qua, hắn không định nhắc nhở đệ đệ và muội muội của mình. Nhất là muội muội, hắn còn đưa mắt cho Tiểu Cảnh Châu.

Người Tiêu Cảnh Châu thích nhất là Đại ca, ngay cả mẹ cũng phải xếp ở phía sau. Cho nên, thấy Đại ca ủng hộ, nàng lập tức hùng hồn giơ tay đập ngực nhỏ, “Nương, ngài đừng sợ, cha bắt nạt ngài, có con và đệ đệ ở đây!”

Tiêu Cảnh Tông mới bốn tuổi, dù cậu học vỡ lòng chậm hơn ca ca một năm nhưng cậu cũng biết là cha xấu, cho nên lúc này cũng gật mạnh đầu.

Dư Lộ vừa muốn khóc vừa muốn cười, khóc vì đau lòng thay trưởng tử, khóc vì trưởng tử sắp phải rời khỏi cô, cười vì cô rất tự hào, ba đứa nhỏ đều rất hiếu thuận, đều muốn làm chỗ dựa cho cô. Đương nhiên, nhìn Tiêu Cảnh Châu như vậy, cô cũng có chút đồng tình với Tiêu Duệ.

“Không phải thật mà!” Cô cũng không lau nước mắt nữa, “Là Đại ca của các con, hết năm sau, nó… nó phải đi kinh thành…” Nói đến đây, cô lại nhịn không được khóc thành tiếng.

Đi kinh thành?

Đi kinh thành thì sao phải khóc?

Không phải từ khi cha được phong làm Tề Vương, mỗi năm phải trở về kinh thành một lần sao? Năm ngoái không đi được, không phải năm nay cả nhà sẽ cùng đi sao?

Ba đứa bé đều nhìn Dư Lộ với vẻ mờ mịt.

Tiêu Duệ vào cửa, đầu tiên là trừng Tiêu Cảnh Châu một cái, sau đó qua ôm Dư Lộ, “Được rồi, đừng khóc nữa, Thành Nhi của chúng ta không còn nhỏ, đều mười…”

“Chàng cách ta xa chút!” Dư Lộ căm tức đẩy hắn ra, trốn ra sau Tiêu Cảnh Thành, cầm tay Tiêu Cảnh Thành khóc nói: “Chàng nói vậy mà được sao, gì mà không nhỏ chứ, Thành Nhi mới mười tuổi, nó mới mười tuổi thôi đấy! Nó biết cái gì chứ, nó vẫn là trẻ con thôi mà! Nó lớn lên cạnh chúng ta từ nhỏ, chàng muốn nó một mình đi kinh thành, không cha không mẹ không người thương, Thành Nhi của ta phải làm sao đây…”

Nắm bàn tay có vết chai dày của con trai, Dư Lộ đau lòng gần chết, mắng Tiêu Duệ xong liền mắng Tiêu Cảnh Thành, “Con cũng vậy, nhỏ như thế, không ngoan ngoãn làm một đứa nhỏ sống vui vẻ đi, cần gì phải học cưỡi ngựa học bắn cung, giờ còn muốn học võ công nữa. Con xem tay con đi, mới mười tuổi thôi mà đã có vết chai dày như vậy rồi…”

Tiêu Cảnh Thành đã hoàn toàn ngây người.

Đi kinh thành sao?

Cậu, một mình cậu, rời cha mẹ đi kinh thành?

Tiêu Cảnh Thành vẫn luôn cảm thấy mình rất kiên cường đột nhiên thấy tim đập rộn lên, chỉ là quanh năm quen mặt lạnh, quen với yêu cầu không thể để cảm xúc hiện rõ trên mặt của cha, tuy cậu đang hoảng hốt không biết nên làm gì nhưng mặt câu vẫn lạnh.

Chỉ là Tiêu Duệ vẫn thấy rõ nỗi sợ hãi của cậu, đưa tay sờ đầu cậu, “Đừng sợ, tài cưỡi ngựa bắn cung của con không kém ai, đọc sách lại càng giỏi hơn những đứa trẻ hơn, quy củ của con lại do cha tự tay dạy nữa, dù con đi kinh thành, có Hoàng bá phụ của con ở đấy, không ai dám bắt nạt, dám chế giễu con đâu.”

Tiêu Cảnh Tông còn có chút mơ màng không biết xảy ra chuyện gì, Tiêu Cảnh Châu đã hiểu, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Đại ca phải đi kinh thành? Đi kinh thành làm gì? Con cũng muốn đi, nương, cha,” Nàng quên việc nàng vừa bán đứng cha nàng thế nào, ôm hông Tiêu Duệ gào lên, “Con cũng muốn đi, con phải đi kinh thành cùng Đại ca!”

Nương khóc, Đại tỷ cũng khóc, thân làm tiểu đệ Tiêu Cảnh Tông cũng khóc ầm lên, “Con cũng muốn đi, nương cũng đi, cha không đi, cha hư, cha hư…”

Dư Lộ cũng không kịp khóc nữa, Tiêu Duệ cũng không kịp tức con gái, hai người mỗi người ôm một đứa dỗ dành. Tiêu Cảnh Thành nháy mắt mấy cái, bỗng giơ tay lau mắt, cậu không khóc.

Bởi vì Tiêu Duệ dám giấu giếm chuyện quan trọng như vậy, Dư Lộ tức không cho hắn vào phòng. Tiêu Cảnh Thành được mười tuổi, ở cổ đại được coi như là một thiếu niên nửa người lớn rồi, thậm chí có vài thế gia coi cậu là người lớn, nhưng trong mắt Dư Lộ, cậu còn chưa đến tuổi lên cấp Hai nữa!

Đuổi Tiêu Duệ xấu đi, Dư Lộ đặt con gái và con trai út lên giường La Hán, đồng thời cũng gọi con trai vào phòng.

Toàn thân Tiêu Cảnh Thành thấy không được tự nhiên, “Nương, con, con đi tiền viện đi.”

“Đi cái gì, không cho đi!” Dư Lộ nghiêm mặt, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, cô không nghiêm mặt nổi. Dù nó có giống Tiêu Duệ nhưng đó cũng là đứa con do bản thân cô sinh ra. Hơn nữa, lúc nó còn trong bụng mẹ, nó phải theo cô đi lang bạt, phải ăn rất nhiều khổ.

Cô vuốt mặt con trai, nghẹn ngào nói: “Lúc ba tuổi con đã đi tiền viện rồi. Chỉ ba tuổi thôi đấy, ngay cả đi đường cũng không vững lắm. Mới chớp mắt con đã mười tuổi rồi, chừng hai năm nữa, chỉ sợ sinh nhật mười hai tuổi của con nương không đón với con được. Hơn nữa, con còn đi kinh thành vì kế thừa Vương vị lúc đầu của phụ thân con, trong phủ còn có một Vương phi, còn có tổ mẫu của con…”

Nghĩ đến nhi tử đi kinh thành rồi phải đối mặt với những việc này, Dư Lộ không cầm được nước mắt. Đứa nhỏ nhỏ như vậy, không có cha mẹ bên cạnh, đến một nơi xa lạ như thế. Ở trong Vương phủ có Lâm Thục, Đại Hoàng tử đăng cơ, Huệ Phi xuất cung ở với Tiêu Dật, nhiều năm như vậy Tiêu Duệ đều chưa từng đưa tin về, cũng không biết Huệ Phi vẫn là nhớ con trai hay bực con trai nữa.

Thành Nhi đi kinh thành, kế thừa tước vị Thành Vương, đây là điều không tránh khỏi.

Dư Lộ nói chuyện về kinh thành với con trai tới hơn nửa đêm, đến hôm sau vẫn không cho cậu đi, tiếp tục nói cả một ngày. Sau đó, dù có không nỡ, cô cũng không dám vẫn giữ lấy cậu, không cho cậu đi học văn học võ. Ở phương Bắc, mấy thứ này không được coi là quan trọng, nhưng nếu phải đi kinh thành thì không biết không được.

Hai năm sau, ngày Tiêu Cảnh Thành rời đi, không ai dám cho Dư Lộ biết.

Trời còn tối đen, cậu đã rón rén rời khỏi giường. Lúc mở cửa, cậu thấy cha cậu đã đứng đợi sẵn ở trong sân. Sinh nhật của cậu rơi vào mùa xuân, cho nên lúc chưa tới năm mới mẹ cậu đã ép cậu về hậu viện. Nơi này cách phòng chính rất gần, cậu vốn cho rằng động tác của mình đã rất nhẹ, lại không nghĩ rằng cha cậu còn nhẹ hơn, đã đến trong viện trước rồi.

Tiêu Duệ nhìn thân hình của con trai, hai mắt bỗng thấy cay cay.

Hắn vẫy tay, chờ Tiêu Cảnh Thành đi tới, hắn đột nhiên nắm lấy tay cậu.

Tiêu Cảnh Thành có chút ngạc nhiên. Tuy muội muội chín tuổi vẫn còn được cha nắm tay, đệ đệ sáu tuổi vẫn còn được cha ôm, nhưng từ khi cậu bốn tuổi cha cậu vẫn chưa từng nắm tay cậu. Bây giờ cậu mười hai tuổi rồi, sao cha lại bỗng dưng muốn nắm tay cậu vậy?

Dường như bàn tay kia vẫn giống như hồi còn bé, ấm áp, khô ráo, vô cùng có sức lực. Có ông ấy dắt đi như vậy, Tiêu Cảnh Thành đột nhiên cảm thấy lòng mình yên ổn hơn.

Hai cha con đi tới cửa chính, dù có rất nhiều thị vệ nhưng Tiêu Duệ vẫn không buông tay ra. Tiêu Cảnh Thành cũng không thấy mất tự nhiên nữa.

Thôi Tiến Trung đã có chút gù đứng ở một bên cửa, giọng trầm trầm nói: “Vương gia yên tâm đi, lão nô sẽ chăm sóc cho tiểu Vương gia thật tốt.”

Tiêu Duệ gật đầu, nói với Tiêu Cảnh Thành: “Thôi Tiến Trung hầu hạ bên người cha từ nhỏ, lão hầu hạ cha hơn ba mươi năm, là người gần gũi với cha nhất trừ nương và các huynh đệ của con ra. Lão thấy con đi kinh thành một mình, sợ con không quen nên nguyện ý lên kinh thành cùng con. Con phải chăm sóc lão cho tốt đấy, để lão có thể an hưởng tuổi già ở trong Vương phủ.”

“Vương gia!” Mũi Thôi Tiến Trung cay cay, nước mắt rơi xuống.

Tiêu Cảnh Thành nhìn Thôi Tiến Trung, nói: “Thôi gia gia, đây là việc con phải làm.”

Tiêu Duệ cũng nhìn Thôi Tiến Trung, vỗ vỗ vai của lão, rồi nhìn Phúc Quất và hai phu thê Thạch Lưu và Thành Thất đã đứng đợi ở cửa, trịnh trọng nói: “Ta giao Thành Nhi cho các ngươi.”

Ba người không quỳ xuống, nhưng lại cong lưng xuống rất thấp, “Vương gia yên tâm, chúng nô còn, tiểu chủ tử còn; chúng nô mất, tiểu chủ tử vẫn còn!”

“Cha–” Tiêu Cảnh Thành bỗng rơi lệ, ôm lấy phụ thân.

Tiêu Duệ cũng ôm chặt con trai, nghẹn ngào nói: “Thành Nhi ngoan, con là niềm kiêu ngạo của cha. Con đi rồi, phải cẩn thận đấy!”

Tiêu Duệ cưỡi ngựa đi theo đoàn, một đường tiễn con trai lên đường, nhưng thần sắc của Tiêu Cảnh Thành lại rất mất tự nhiên. Lúc đến cửa thành, cậu rốt cuộc nhịn không được nói: “Cha, con còn có việc, muốn vào thành xem.”

Lúc này trời đã sáng, nhưng vẫn còn sương mù. Tiêu Duệ nhìn con trai trong màn sương mờ, buồn bực nói: “Đi trong thành? Còn chuyện gì nữa?”

Mặt Tiêu Cảnh Thành đỏ lên, nói: “Chào… chào tạm biệt với một người.”

Không ai hiểu con bằng cha, Tiêu Duệ hiểu, con trai đây là đang động lòng với một cô nương nào đó trong thành. Nhưng giờ con trai mới mười hai tuổi… còn nhỏ hơn hồi hắn động lòng lúc trước sáu tuổi nữa!

Định không đồng ý, nhưng nghĩ con trai vừa đi, sau này hai năm mới có thể về một lần, cha mẹ như họ còn có thể mỗi năm gặp mặt một lần, nhưng còn tiểu cô nương không biết tên họ kia, chỉ sợ hai năm sau mới gặp mặt lại được.

Hắn thấy mềm lòng, bèn gật đầu.

Tiêu Cảnh Thành vui vẻ, lại được một tấc tiến một thước: “Cha, con chưa từng xin ngài điều gì, nhưng con phải đi rồi, nếu… nếu nàng ấy có việc gì khó xử, cha có thể giúp một tay không?”

Biết rõ tầm quan trọng của việc tự do yêu đương, dù Tiêu Duệ không muốn, hắn vẫn gật đầu. Nếu đấy là con dâu tương lai thật, hắn đương nhiên phải giúp một tay.

Tiêu Cảnh Thành thấy hắn gật đầu, vui mừng nở nụ cười, “Cô nương kia họ La, tên là La Hữu Phúc, là ấu nữ của phú hộ La gia trong huyện. Cha, con mang ngài đi gặp nàng ấy!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: xichgo
     
Có bài mới 27.02.2020, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3684
Được thanks: 2812 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Tiêu Duệ trợn mắt há miệng nhìn người trước mặt, cảm thấy đầu mình đã cứng lại. Thôi Tiến Trung, không phải lão ấy đã sớm chết rồi sao?

Hơn nữa, dù không chết thì trông cũng không trẻ đến vậy chứ?

“Vương gia, ngài sao thế?” Thôi Tiến Trung nhìn chủ tử nhà mình với vẻ lo lắng, muốn đờ tay sờ trán chủ tử, nhưng lại sợ vượt quyền.
Tiêu Duệ đưa tay bóp trán, suy nghĩ một lát, sau đó đứng dậy kéo Thôi Tiến Trung đến trước mặt, dùng sức nhéo lỗ tai lão, “Đau không?”

Vừa lên tiếng, không cần Thôi Tiến Trung trả lời, hắn đã ngây cả ra. Cái giọng này… giọng mình nói không hề già cỗi mà lại rất trẻ tuổi, thậm chí còn mang chút ồm ồm khi vỡ giọng.

“Đau.” Thôi Tiến Trung đáp.

Lại thấy chủ tử của lão không để ý lão nữa, lao ra ngoài soi gương. Thôi Tiến Trung nghệt ra nhìn chủ tử nhà mình, há hốc miệng, hắn lúc lúc thì sờ lông mày lúc lại sờ mũi, sờ miệng, thỉnh thoảng còn chớp chớp mình với bản thân trong gương.

“Vương gia, ngài rốt cuộc bị sao vậy ạ?” Thôi Tiến Trung sắp khóc, chủ tử nhà mình bị trúng tà rồi sao? Hay bởi vì biết nương nương đưa cung nữ dạy nhân sự tới nên quá kích động?

Cơ bản là Tiêu Duệ đã tỉnh táo lại. Đúng vậy, không phải hắn gặp quỷ, là chính bản thân hắn trở thành quỷ. Rõ ràng đã sống đến bảy mươi, tám mươi tuổi, con cháu đầy sảnh, tưởng nhắm mắt lại là có thể đi Tây Thiên, ai dè khi mở mắt lại phát hiện hắn trở về thời kì còn là thiến niên.

Bây giờ mình bao lớn?

Không đúng, còn có Tiểu Lộ Nhi nữa. Tiểu Lộ Nhi đâu rồi?

Hắn không chết, trở lại thời kì thiếu niên, vậy Tiểu Lộ Nhi đâu?

Hắn vội vàng đi tới, định hỏi Thôi Tiến Trung bây giờ hắn bao nhiêu tuổi thì chợt phát hiện đây không phải Tề Vương phủ ở Bắc địa, cũng không phải Thành Vương phủ ở kinh thành. Đây là chỗ ở trong cung hơn mười năm của hắn.

Hắn còn trong cung, nên Tiểu Lộ Nhi cũng vẫn còn trong cung sao?

Tiêu Duệ để chân trần, xoay người ra ngoài.

“Ông nội của ta ơi!” Thôi Tiến Trung rốt cuộc đánh bạo bắt lấy tay hắn, “Đang tối khuya tối khoắt, ngài định đi đâu vậy trời? Nô tài đang nói với ngài, cung nữ nương nương ai bài tới rồi, ngài có cần nàng ta vô luôn không?”

Cung nữ?

Đúng rồi, bây giờ Tiểu Lộ Nhi vẫn còn là một cung nữ.

Không đúng!

Nếu Tiểu Lộ Nhi vẫn là cung nữ, còn chưa bị hắn kêu vào Vương phủ, vậy đó không phải Tiểu Lộ Nhi mà là Dư Lộ chân chính rồi.

Hắn nhìn Thôi Tiến Trung một cái thật sâu, gật đầu, “Gọi nàng ta vô.”

Thôi Tiến Trung được câu trả lời khẳng định nhưng không hề thấy vui. Bộ dạng này của Vương gia thật quái dị, cũng không biết là vì sao. Thả tay ra, lão ra ngoài nhẹ giọng gọi một cung nữ đang cúi đầu vào.

“Từ đã!” Tiêu Duệ lại xua tay gọi nàng, “Ngươi ngẩng đầu lên!”

Cung nữ không biết ý của chủ tử là sao, chỉ là hắn không cho nàng quỳ thì nàng không dám quỳ xuống, đành phải đánh bạo ngẩng đầu nhìn Tiêu Duệ.

Quả là Đào thị!

Đời trước Đào thị và Tạ thị đều bị đưa ra phủ. Lúc đầu hai người đều không muốn rời đi, bèn đến ở tại thôn trang ở ngoại ô của hắn. Sau đó, Tạ thị thì hắn không biết, còn Đào thị thì lại gả cho một thương nhân vào Nam ra Bắc, nàng ấy còn theo thương nhân kia đến Bắc địa, ngẫu nhiên bị Tiểu Lộ Nhi nhìn thấy, còn tới Vương phủ làm khách nữa.

Thấy Vương gia nhìn mình chằm chằm, mặt Đào Xảo Tiên chậm rãi đỏ bừng lên, nhìn Tiêu Duệ đầy tình tứ, nhấc chân định tiến lên.

“Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi.” Không ngờ rằng Tiêu Duệ lại lập tức nói lời này.

Đào Xảo Tiên sửng sốt, sắc mặt trắng đi, chân quỳ thịch xuống đất, “Vương gia, cầu Vương gia tha mạng, nếu nô tỳ bị đuổi đi như vậy, nô tỳ sẽ, sẽ…”

Nhìn Đào Xảo Tiên quỳ trên mặt đất run lẩy bẩy, Tiêu Duệ cảm thấy trong lòng có chút quỷ dị. Bởi vì ấn tượng về nàng trong đầu hắn là một phu nhân hơi mập đã qua tuổi bốn mươi, nhưng được bảo dưỡng cẩn thận nên trông mới chỉ hơn ba mươi, trên mặt là nụ cười đầy hạnh phúc, khi thấy hắn cũng không sợ mà là hành lễ một cách tự nhiên.

“Được rồi, đừng khóc!” Hắn cắt lời Đào Xảo Tiên, “Ngươi yên tâm đi, ngươi sẽ không bị sao đâu. Không chỉ là ngươi, dù ai khác đến ta cũng sẽ không cần. Được rồi, mau đi ra đi!”

Giọng nói ôn hòa khiến Đào Xảo Tiên yên tĩnh lại. Nhưng khi ngẩng đầu, nàng thấy Vương gia ngồi bên trên cũng không nhìn nàng mà là nhìn ra khoảng không đằng trước, hình như đang thất thần.

Nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ, còn là một cung nữ có dung mạo bình thường, được cử tới hầu hạ Vương gia là vì dung mạo của nàng không quá quyến rũ, lại chuẩn bị đủ bạc nữa. Cho nên dù không cam lòng, dù tiếc bạc, nàng chỉ đành phải đứng dậy, ra cửa.

Trong phòng khôi phục im lặng, Tiêu Duệ biết đây là hắn năm mười sáu tuổi.

Sau sinh nhật mười sáu tuổi, có cung nữ dạy nhân sự đến chỗ hắn. Đến cuối năm mười sáu tuổi, hắn được tứ hôn, Chính phi là Đại cô nương phủ Định Quốc Công Lâm Thục, trắc phi là Nhị cô nương của Thị lang Nhiễm đại nhân.

Còn Tiểu Lộ Nhi, là sau khi hắn mới xây phủ xong, lúc mới đầu hè bị hắn gọi đi Vương phủ. Mà sau này Tiểu Lộ Nhi nói, ngày nàng ấy tới là ngày Dư Lộ vào phủ ngày thứ ba. Cho nên, ngày đó là ngày mấy tháng mấy nhỉ?

Tiêu Duệ lại ôm đầu, mẹ kiếp, nghĩ không ra.

Thôi Tiến Trung nhìn chủ tử như vậy, hai mắt đỏ lên, “Vương gia, có phải ngài khó chịu ở đâu không? Nếu không thì, nếu không thì để nô tài đi mời Thái y qua đây xem cho ngài đi?”

Tiêu Duệ lắc đầu, “Ta không sao, ngươi ra ngoài đi, ta muốn đi ngủ.”

Sáng hôm sau, Tiêu Duệ vào cung của Huệ Phi.

Đời trước, đến cùng hắn vẫn gặp Huệ Phi một mặt trước khi bà ấy lâm chung. Chẳng qua lúc ấy tóc Huệ Phi đã bạc trắng, người vừa già vừa gầy, lúc thấy hắn cũng nhịn không được khóc một lúc lâu. Bà nói với hắn là bà hối hận, hối hận việc bà từng làm. Một Huệ Phi cả đời kiêu ngạo lại kéo tay hắn và tay Tiểu Lộ Nhi sám hối nửa canh giờ.

Mãi đến lúc hắn và Tiểu Lộ Nhi đều gật đầu, tỏ vẻ không để ý, Huệ Phi mới rốt cuộc nhắm mắt lại, ngừng thở.

Chỉ là lúc này, Huệ Phi mới hơn ba mươi tuổi vẫn chói lọi như cũ. Lúc hắn đến, bà đang ngồi ăn sáng với Tiêu Dật và Tiêu Văn. Bởi vì hắn luôn không tới ăn sáng, hôm nay lại đột nhiên tới khiến bà vô cùng giật mình.

“Duệ Nhi, con ăn sáng chưa?” Huệ Phi không quan tâm tiểu nhi tử tiểu nữ nhi, ngẩng đầu nhìn sang.

Tiêu Duệ lắc đầu.

Huệ Phi vội kêu cung nhân lấy thêm chén đũa, lại kêu người đi Ngự Thiện Phòng lấy mấy món hắn thích tới. Chờ hắn ngồi xuống, Huệ Phi mới cười hỏi: “Sao hôm nay tới sớm thế? Hay là có chuyện gì?”

Đúng là có chuyện, hắn muốn tìm một cung nữ tên Dư Lộ.

Chỉ là, lời này không thể nói thẳng. Tối hôm qua hắn đuổi cung nữ dạy nhân sự đi, nếu lúc này nói với mẫu phi, sợ là mẫu phi sẽ trực tiếp coi Tiểu Lộ Nhi là cung nữ dạy nhân sự, kêu người dạy rồi đưa lên giường của hắn.

Lúc này Dư Lộ còn chưa phải Tiểu Lộ Nhi, hắn không thể nhận.

Hơn nữa nếu đã được làm lại một đời, hắn đương nhiên không để Tiểu Lộ Nhi phải làm thiếp thất nữa. Theo tính của nàng, đều sinh cho hắn ba đứa con rồi, nếu không được danh chính ngôn thuận lên làm Vương phi, chỉ sợ nàng ấy…

Đúng rồi, Trần Chiêu!

Hẳn đời này vẫn có Trần Chiêu đi?

Có mẫu phi, có Tiêu Dật Tiêu Văn, có Thôi Tiến Trung, vậy là cũng có Trần Chiêu.

Chẳng qua không cần phải sợ, đời trước hắn vẫn có thể cùng Tiểu Lộ Nhi lưỡng tình tương duyệt, đời này hắn lại có ký ức của đời trước, đương nhiên vẫn yêu Tiểu Lộ Nhi. Mà Tiểu Lộ Nhi đã sinh cho mình ba đứa con rồi, chắc nàng ấy cũng sẽ không có tâm tư khác đâu.

Tiêu Duệ nghĩ, cong môi cười.

Huệ Phi có chút sững sờ. Trưởng tử khác với tiểu nhi tử luôn thích dính bà, trước giờ nó luôn không gần gũi với bà, lúc đến chỗ bà cũng rất ít khi cười như vậy.

Đến cùng là có việc gì mà tâm trạng nó lại tốt vậy?

“Duệ Nhi, hôm kia phụ hoàng của con có nói với ta là ông ấy chuẩn bị chọn Vương phi và trắc phi cho con, con có ý kiến gì không? Hay là, con có thích cô nương nào không?” Huệ Phi đoán con trai động lòng nên mới đuổi cung nữ dạy nhân sự đi. Đây là bởi vì nó thích ai đó.

Mặt Tiêu Duệ lập tức nghiêm túc lại, nói: “Nhi tử vẫn chưa muốn thành hôn, không cần vội.”

Huệ Phi lườm hắn một cái, sẵng giọng: “Sao không vội được, con cũng mười sáu rồi, Vương phủ ngoài cung cũng sắp xây xong, cũng nên định ra Vương phi. Sau khi chọn xong còn phải chuẩn bị cho hôn lễ nữa, nhanh nhất cũng phải chờ đến sang năm, lúc đó con sắp mười bảy rồi!”

Đúng rồi, xem ra mình cần đi tìm Vu Quốc Đống trước.

Tiêu Duệ trầm mặc không nói, Huệ Phi cũng không tiện nói tiếp, đành phải bỏ qua đề tài này.

Ăn sáng xong, Tiêu Văn đi tìm những công chúa khác chơi, Tiêu Dật thì ra ngoài chơi đùa, Tiêu Duệ vẫn ở trong cung Huệ Phi. Chỉ là hai người không ở trong phòng với Huệ Phi mà là từ từ tản bộ trong cung của bà. Tiểu Lộ Nhi là cung nữ trong cung của mẫu phi, nếu hắn trực tiếp đi tìm thì không tốt lắm, hơn nữa đó cũng không phải Tiểu Lộ Nhi thật, nên hắn chỉ muốn đứng nhìn từ xa là được.

Ở một góc tường cách đó không xa, Dư Lộ đang quét rác.

Cô mặc bộ cung trang màu xanh nhạt, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cán chổi khó khăn quét từng nhát. Cô vừa làm vừa phỉ nhổ trong lòng, tuy cô rất vui khi được nhận không một cái mạng nhưng tại sao cô lại xuyên thành cung nữ chứ. Có người nói giờ cô mới mười lăm tuổi, cung nữ phải hai mười lăm tuổi mới được xuất cung, cô còn phải nhịn mười năm nữa lận đấy!

Trời ạ, vừa nghĩ đến phải làm việc nặng mười năm, Dư Lộ liền muốn khóc.

Không xuyên thành công chúa, quận chúa hay tiểu thư khuê các thì thôi, dù biến thành một thôn cô cũng được. Nếu vậy, ít nhất cô có thể mang theo cả nhà làm giàu, hoặc tìm một hán tử nhà nông thành thật để thành thân. Giờ thì sao, giờ chỉ có thể bị cung nữ lớn tuổi bắt nạt, làm việc nặng để sống qua ngày.

Cũng không biết đây là triều đại nào, sao tự dưng cô lại xuyên tới đây thế không biết? Chỉ là khéo thật, cung nữ này cũng có tên là Dư Lộ, giống như tên của cô.

Dư Lộ cười trong nỗi khổ, bỗng nhớ lại trước lúc chết cô có đọc một cuốn truyện, trong truyện có một pháo hôi không ngừng tìm đường chết cũng tên là Dư Lộ.

Haizz, cái tên Dư Lộ này thật là nổi tiếng. Từ xưa đến nay, dù trong hiện thực hay trong truyện đều có người có tên này.

Đang nghĩ, ngẩng đầu nhìn quanh, cô bỗng phát hiện một nam nhân ăn mặc như quý công tử đang nhìn chằm chằm bên này. Vẻ mặt kia có chút kích động, có chút không đành lòng, hình như còn có chút khắc chế…

Cái quỷ gì vậy?

Chẳng lẽ tiểu cung nữ mà cô xuyên đến thông dâm với người khác?

Đây là tội chết đó có biết không!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: My Nam Anh, xichgo
     
Có bài mới 03.03.2020, 12:00
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3684
Được thanks: 2812 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Dư Lộ cẩn thận ngẫm lại, chỉ tiếc mặc dù cô xuyên không nhưng nó không giống trong truyện, cái gì mà vô cùng đau đầu, sau đó tiếp thu kí ức của nguyên chủ.

Cô đến lúc nguyên chủ đang bị bệnh, chỉ nhớ là đầu váng mắt hoa. Sau khi bệnh khỏi thì cô mới phát hiện nguyên chủ không để lại trí nhớ cho cô.

Cũng may, đi qua tầm mười ngày, cô biết được nguyên chủ là một người vô cùng yên phận. Nguyên chủ suốt ngày bị ức hiếp phải làm việc nặng, mấy lúc khác không có gì đặc biệt, thậm chí người quen cũng rất ít. Trong mười ngày này, ngoại trừ cung nữ lớn tuổi tên Ngọc Oánh hay sai cô làm việc ra thì không còn ai đến tìm cô cả, nói chuyện phiếm cũng không.
Có chút cô đơn, nhưng cô thấy cũng tốt. Trong cung mà không có tiếng tăm gì như vậy thì an toàn hơn chút.

Chỉ là, nếu có bắp đùi để ôm thì cô vẫn muốn ôm. Nhớ Dư Lộ cô tuy kiếp trước chỉ sống đến năm mười sáu tuổi, mặc dù không được đi học bình thường nhưng vẫn có thể mời gia sư dạy kèm tại nhà dạy kiến thức cấp 2, về sau thân thể càng ngày càng kém cho nên mới không học tiếp.

Thế nhưng, một cô bé có trình độ văn hóa cấp 2 tới nơi cổ đại này ít nhất có thể coi là không mù chữ đi? Nếu như có bắp đùi để ôm, cô cũng có thể làm mấy việc dọn sách vở gì đi?

Đúng là không chắc lắm. Chữ ở cổ đại đều là chữ phồn thể, Dư Lộ không có lòng tin lớn như thế.

A bậy bậy bậy, cô suy nghĩ lung tung đi đâu vậy chứ, vấn đề bây giờ là… sao nam nhân kia lại nhìn cô như vậy?

Nhìn thần sắc không ngừng biến hóa trên mặt hắn, Dư Lộ thực sự không nghĩ ra, giữa hai người ngoại trừ có vướng mắc về tình cảm thì còn có nguyên nhân nào khác nữa.

Nhưng nếu vậy thì cũng không đúng. Cô chỉ là một cung nữ quét sân quèn, địa vị vô cùng thấp bé, nhưng nam nhân kia có thể tự do đi lại trong cung như vậy, không phải Hoàng thượng thì chính là con trai của Hoàng thượng đi?

Hay là thái giám?

Nếu là thái giám thì phải có chút đàn bà, nhưng người này chân dài cao ráo, mày kiếm mắt sáng, còn rất đẹp trai đấy.

Dư Lộ thì đang đoán mù, Tiêu Duệ thì có chút kích động thật. Thật ra đời trước hắn và Tiểu Lộ Nhi đều sống được rất lâu, bởi vì trưởng tử của họ cưới được một thê tử rất lợi hại. Nó chiếm được một loại nước tiên rất tốt để bảo dưỡng thân thể, hắn và Tiểu Lộ Nhi đều uống nước ấy.

Tuy theo số tuổi tăng lên, mỗi một năm qua đi hai người đều già đi nhưng Tiểu Lộ Nhi già chậm hơn hắn nhiều. Cho đến lúc hắn nằm trên giường, khi thời gian của hắn không còn nhiều nữa, tuy Tiểu Lộ Nhi đi đứng có chút bất tiện nhưng nàng vẫn xinh đẹp như vậy.

Tuy ở khóe mắt đuôi mày đều có nếp nhăn nhưng tóc nàng vẫn đen nhánh. Mà nếp nhăn trên mặt nàng cũng rất tao nhã. Nó chỉ khiến người khác thấy những dấu vết tuyệt đẹp do năm tháng để lại trên người nàng, chứ không khiến người khác ghét nàng vì già, vì xấu.

Hắn không biết là do nước tiên đó quá lợi hại, hay là do người tình trong mắt hóa Tây Thi, hắn chỉ cảm thấy, dù ở những giây phút cuối cùng của sinh mệnh, Tiểu Lộ Nhi vẫn xinh đẹp như ngày đầu tiên họ gặp nhau.

Mà lúc này, hắn nhìn Tiểu Lộ Nhi mười lăm tuổi đẹp như hoa, trái tim không nhịn được đập loạn lên.

Giờ nàng ấy đang quan sát mình, là đang suy nghĩ mình là Tiêu Duệ mười sáu tuổi hay là Tiêu Duệ đi qua cả đời cùng nàng sao?

Nếu chỉ là Tiêu Duệ mười sáu tuổi, nàng ấy sẽ không dám tiến lên. Dù sau mình khi mười sáu tuổi chỉ thích dung mạo của nàng ấy chứ không phải yêu con người nàng ấy.

Nhưng nếu là mình đi qua cả đời cùng nàng… Tiêu Duệ không nghĩ tiếp nữa, đi nhanh về phía góc kia.

A! Hắn tới! Hắn đang đi hướng mình!

Trời ạ! Xong đời rồi! Mình căn bản không có ký ức của nguyên chủ, cũng hoàn toàn không biết hắn là ai! Là Hoàng thượng sao? Không không không, nghe nói Huệ Phi có hai người con trai, nhìn theo tuổi tác, người đó hẳn là con của Huệ Phi đi?

Là Hoàng tử đi, đúng đúng đúng, chắc là Hoàng tử rồi!

Tiêu Duệ vừa đi đến trước mặt Dư Lộ thì thấy Tiểu Lộ Nhi của hắn run lên, quỳ bịch xuống đất.

“Nàng…” Lời của Tiêu Duệ lập tức bị chặn lại trong cổ họng.

Dư Lộ lắp ba lắp bắp nói: “Nô, nô tỳ gặp qua Vương gia.”

Tiêu Duệ nhíu mày. Tướng mạo này, giọng nói này đều giống nhau, bộ dạng lanh lợi này cũng giống Tiểu Lộ Nhi lúc mới tới Vương phủ, nhưng khi nàng… khi nàng quỳ xuống hình như có chút… không tình nguyện?

Cho nên, rốt cuộc đây có phải nàng không?

Tiêu Duệ hắng giọng, nói: “Ngươi ngẩng đầu lên.”

Ngẩng đầu… Dư Lộ biết cô nương mà cô xuyên qua rất xinh đẹp. Da trắng, mắt to, môi không son mà đỏ, thật ra mặt mũi xinh đẹp cũng không tính là gì, quan trọng là nàng ấy còn có chân dài, eo thon, ngực bự.

A, thật đáng sợ! Vậy nên vị Hoàng tử này muốn nạp cô sao?

Dư Lộ làm bộ đáng thương ngẩng đầu nhìn Tiêu Duệ, trong lòng thì vẫn suy nghĩ, mong là đừng giống như điều cô nghĩ, cô không hề muốn làm thiếp đâu! Cô thà làm một cung nữ già hai mươi lăm tuổi mới có thể xuất cung còn hơn là một thiếp thất! Lấy chỉ số IQ của cô, lúc đến hậu viện của Hoàng tử, thể nào cô cũng bị Hoàng tử phi và những nữ nhân khác của hắn giết chết cho mà coi.

Tiêu Duệ nhìn Dư Lộ nháy mắt làm bộ đáng thương, nhịn không được hít sâu hai cái, sau đó bắt tay đỡ người dậy, đẩy ra một ít để cô đứng thẳng.

Không biết có người nào gặp qua chưa, nhưng nhìn nữ nhân mình yêu cả đời quỳ xuống trước mặt mình, mặc kệ bên trong nàng là ai, chỉ với thân thể này, hắn không thể nhìn nàng quỳ xuống được.

Hắn hỏi: “Ngươi có thấy Tiêu Cảnh Thành đến không?”

Tiêu Cảnh Thành? Tiêu Cảnh Thành là ai?

Dư Lộ không dám nói cô không biết Tiêu Cảnh Thành là ai, chỉ lắc đầu với Tiêu Duệ, tỏ vẻ mình không thấy.

Tiêu Duệ thất vọng. Nghe tên con trai ruột mà vẫn không có phản ứng gì, xem ra nàng ấy không phải Tiểu Lộ Nhi của hắn rồi, có thể nàng ấy chính là Dư Lộ nguyên bản.

Hắn thở dài, xoay người định đi, nhưng khi đi được hai bước thì lại dừng lại, quay đầu nhìn cô, “Không thích quét tước?”

Dư Lộ lắc lư đứng trên mặt đất, cái chổi bị quăng đi hơi xa, không nghĩ tới Tiêu Duệ lại quay đầu hỏi vậy, cô vội hoảng sợ nói: “Không không không ạ!”

Đồng thời cô khom lưng định cầm chổi, nhưng cô đánh giá quá cao sự cân bằng và độ linh hoạt của thân thể cô, cả người cô trực tiếp đổ ập về phía cái chổi.

Nếu thực sự ngã xuống thì khuôn mặt như hoa như ngọc này sẽ bị hủy mất. Đầu Tiêu Duệ lóe lên ý nghĩ này, vì hạnh phúc của đôi mắt về sau, cũng vì tính tình của Tiểu Lộ Nhi, thân thể hắn vẫn nhanh hơn suy nghĩ một bước, nhào tới ôm lấy Dư Lộ xoay người làm đệm lưng cho cô.

“Á!” Dư Lộ đập lên người Tiêu Duệ, hoảng sợ hét lên, hàm trên cũng đập vào cằm Tiêu Duệ.

“Ối…” Mặc dù đời trước đã sống lâu như vậy nhưng Tiêu Duệ vẫn không nhịn được cơn đau lúc này. Lo lắng đến người này đến cùng cũng sẽ là Tiểu Lộ Nhi, cố nén không hất người đi mà là chỉ đẩy ra, mình thì sờ cằm ngồi dậy.

Rất đau!

Mặc dù không chảy máu nhưng vẫn rất đau!

Không biết có rách bên trong không thế?

Cả khuôn mặt Tiêu Duệ đều nhăn lại.

Dư Lộ sợ hãi, đây chính là Hoàng tử đó! Cứu mạng! Cô lại to gan lớn mật làm Hoàng tử bị thương! Cô nóng nảy, vội vàng nhào tới, “Ngươi không sao chứ? Có phải bị thương rồi không? Xin lỗi xin lỗi, ta không có ý đâu, ta ta ta, để ta xem xem, để ta nhìn một cái.”

Cô nói, một tay cẩn thận cầm cằm dưới của Tiêu Duệ, định nhìn bên trong xem sao.

Tiêu Duệ lại bắt tay cô lại, sau đó thả ra, ánh mắt nhìn cô lúc này cũng mang theo sự chờ đợi nồng đậm, “Ngươi… nghe chuyện cô gái quàng khăn đỏ bao giờ chưa?”

Dư Lộ, “Hả?”

Tiêu Duệ: “Vậy thỏ con ngoan mở cửaa ra thì sao?”

Dư Lộ: “Hả!”

Tiêu Duệ: “Một ngàn lẻ một đêm?”

Dư Lộ: “…” Mẹ nó mẹ nó mẹ nó, gặp được người cũng xuyên không rồi!

Nước mắt Dư Lộ lập tức rơi xuống, cầm tay Tiêu Duệ khóc thút thít, trông vô cùng đáng thương. Nhưng lúc cô định mở miệng thừa nhận thì lại ngậm miệng lại.

Người này biết mình cũng xuyên không rồi sẽ không giết mình đi? Hẳn là không đi, mình chỉ là một tiểu cung nữ, không có xung đột về quyền lợi với hắn, nên hắn sẽ không làm vậy đâu ha.

Dư Lộ yên tâm, nhỏ giọng nức nở nói: “Đồng hương chào ngươi. Ai, ngươi không biết ta không may chừng nào đâu nha. Ta có bệnh tim bẩm sinh, mười sáu tuổi không chịu nổi mà chết. Ta rất vui khi được xuyên không, nhưng mạng ta không tốt như mạng ngươi, ngươi là Hoàng tử đúng không? Không phải thái giám chứ?” Cô liếc giữ hai chân Tiêu Duệ một cái, cũng không truy vấn, tiếp tục nói: “Ngươi nhìn ta đi, xuyên thành một tiểu cung nữ, mỗi ngày đều bị bắt làm mấy việc nặng này, thảm muốn chết luôn. Ngươi không biết chứ, ta nói với ngươi, ở hiện đại ta chính là một phú nhị đại, trong nhà đều có bảo mẫu làm việc, đâu cần ta phải tự túc chứ, hức hức hức, đau lòng quá, thật hâm mộ ngươi quá đi, hức hức hức…”

Tiêu Duệ nghe vậy, lập tức xụ mặt xuống. Những việc này kiếp trước Dư Lộ chưa từng nói, cho nên hắn không biết thật. Đương nhiên, kiếp trước Dư Lộ đến lúc đang ở Vương phủ nên cũng không có bi thảm như vậy.

“Đừng khóc.” Tuy vô ý thức bị vũ nhục một lần, cũng bị hành động lúc này của Dư Lộ khiến có chút bất đắc dĩ, nhưng dù sao đây cũng là người đời trước mình thích cả đời, Tiêu Duệ đau lòng lau nước mắt cho Dư Lộ, “Đừng khóc, nàng yên tâm đi, để ta bảo vệ nàng cho.”

Tiếng khóc của Dư Lộ dừng lại, đôi mắt ướt át trừng lớn nhìn Tiêu Duệ, “Ngươi bảo vệ ta?”

Tiêu Duệ gật đầu, nói: “Ừ, ta đến bảo vệ nàng. Nàng đừng sợ, ta là đương kim Thất Hoàng tử Tiêu Duệ, Vương phủ của ta sắp xây xong rồi, đến lúc đó ta sẽ an bài cho nàng một thân phận mới, nàng gả cho ta làm Vương phi đi!”

Mắt Dư Lộ lấp lánh ánh sao, “Ngươi thật tốt! Chỉ là… cái tên Tiêu Duệ này nghe quen tai quá! Triều đại bây giờ là gì ngươi biết không?”

Tiêu Duệ nói: “Đại Viêm.”

Đại Viêm, Huệ Phi, Thất Hoàng tử, Tiêu Duệ, Dư Lộ… Dư Lộ hóa đá, trời ạ, sao mấy tên này giống mấy tên trong cuốn tiểu thuyết cô mới đọc vậy?

Cho nên vị Tiêu Duệ này cũng bị đồng hương xuyên vào rồi?

Còn muốn cưới mình làm Vương phi nữa!

Sao hắn lại tùy tiện như thế chứ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: HNRTV, phương lan, tortuequirit23, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mộc Tử và 244 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.