Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

 
Có bài mới 12.11.2019, 09:34
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3983
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 139

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Dù sao ở đây cũng không phải là kinh thành, y thuật của đại phu ở đây kém hơn Thái Y ở kinh thành nhiều. Cho nên Thôi Tiến Trung cho người đi mời tất cả đại phu lớn nhỏ xung quanh đây. Sau khi Tiêu Duệ kêu vào, Thôi Tiến Trung vô hồi bẩm trước.

Tiêu Duệ bèn nói: “Gọi vào hết đi!”

Lập tức có bảy, tám đại phu đi vào. Có lão giả tóc hoa râm, cũng có thanh niên tuấn tú, chẳng qua dù y thuật của những người này thế nào thì cũng đều biết bệnh nhân hôm nay có thân phận không tầm thường, nên không ai dám lộ ra nét mặt không vui.


Thậm chí họ còn rất nhanh chọn ra hai người đi vào bắt mạch, sau đó mọi người cùng thương nghị xem tình hình bệnh thế nào.

Chỉ là sau khi bắt mạch xong, lão giả và tiểu đại phu trẻ tuổi vào bắt mạch đều có chút bối rối. Chẳng qua là tiểu nương tử này có bầu, cộng thêm thân thể có chút yếu thôi mà, sao mấy người này lại làm quá lên như thế, giống như tiểu nương tử này sắp không sống nổi nữa ấy?

“Thế nào?” Tiêu Duệ hỏi.

Hai người bắt mạch đứng ở trên cùng. Với sắc mặt đông lạnh của Tiêu Duệ, hai người cũng không biết phải trả lời ra sao. Chẳng lẽ, đứa nhỏ trong bụng tiểu nương tử này sắp không giữ được?

Tuy tháng còn ít nhưng hai người đều có y thuật cao minh nhất, chắc chắn họ sẽ không bắt mạch sai.

Vẫn là tiểu đại phu tuổi nhỏ linh hoạt hơn, nói: “Vị lão gia này, chúng ta đã bắt mạch cả rồi, chỉ là còn cần thảo luận với mọi người xem nên kê thuốc gì.”

Mặt Dư Lộ lập tức trắng đi, “Không phải đứa nhỏ rất khỏe sao? Có phải không có thai không? Có phải nó bị gì rồi không?”

Tiêu Duệ vội đỡ lấy cô, chân mày cau chặt lại, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ quay đầu lạnh lùng nhìn hai đại phu.

Đại phu tuổi lớn hơn vội mở miệng nói: “Không không không, vị phu nhân này, ngài đừng lo lắng. Tuy tháng còn ít nhưng lão hủ có thể chắc chắn rằng ngài đang có tin vui. Chỉ là trước mắt thân thể ngài có chút yếu, còn cần điều dưỡng sao cho tốt lên mới được. Chúng ta chỉ thương lượng xem nên mở phương thuốc nào cho ngài mà thôi.”

Thì ra là vậy.

Dư Lộ thở phào, Tiêu Duệ khoát tay.

Thấy phản ứng của Dư Lộ và Tiêu Duệ, lão giả và tiểu đại phu tuổi trẻ mới biết rằng họ đã suy nghĩ nhiều. Tất nhiên họ đều biết phương thuốc an thai cho nữ tử, nên rất nhanh họ liền thảo luận xong.

Tiêu Duệ nhận phương thuốc nhìn, sau đó đưa cho Thôi Tiến Trung để lão đi lấy thuốc, cũng trả tiền cho mấy đại phu và đưa họ ra ngoài.

Đến khi trong phòng không có người ngoài, Dư Lộ vuốt bụng, mặt đầy ý cười. Xem ra đứa nhỏ này rất kiên cường, mặc dù một đường này phải chịu nhiều khổ như vậy nhưng nó vẫn vượt qua được.

Tiêu Duệ thấy phản ứng của Dư Lộ, cũng từ từ nghĩ đến sau này, chỉ là… hắn vẫn còn cần xác nhận một chút, “Đây, đây là hài tử của ta sao?”

Dư Lộ sửng sốt, hai mắt lập tức trợn to.

Lời này của Tiêu Duệ là sao? Chẳng lẽ hắn thực sự cho rằng đây là hài tử của Trần Chiêu?

Vậy hắn còn…

Trong nháy mắt, Dư Lộ thực sự không biết nên giận hắn hay nên cười hắn mới tốt. Người này đường đường là Thành Vương Điện hạ đấy, cô còn tưởng hắn căn bản không tin lời Trần Chiêu, thì ra… hắn không chỉ tin mà còn định làm cha của nó?

Thật đúng là khó cho hắn!

Dư Lộ biết lúc này là lúc cần nghiêm túc, hẳn cô phải nói rõ chuyện này ra, nhưng về khách sạn lâu như vậy rồi mà giờ Tiêu Duệ mới có phản ứng về chuyện này. Nhất là lúc đại phu bắt mạch cho cô khi nãy, Tiêu Duệ thấy rõ vẻ lo lắng cho đứa nhỏ của cô nhưng hắn vẫn không biểu lộ ra điều gì.

Sự nhẫn nại của người này… rốt cuộc là cao bao nhiêu chứ?

Không đúng, hay là nói, người này thích cô đến chừng nào mới đúng? Thậm chí ngay cả vậy cũng không ngại, thực sự định nuôi con của người khác sao?

Dư Lộ thở dài bất đắc dĩ, trên mặt lại không lộ ra chút nào mà hỏi lại: “Nếu không phải của chàng, vậy chàng định thế nào?”

Tiêu Duệ nhìn cô chằm chằm, mong nhìn ra chút giả dối từ hai mắt của cô. Nhưng Dư Lộ lại căn bản không dám đối mặt với hắn, chỉ chăm chăm nhìn cổ áo hắn, không hề động đậy.

Tiêu Duệ đành phải nói lời trong lòng ra, “Xem ý của nàng, nếu nàng muốn giữ lại, vậy cứ sinh ra đi. Chỉ là sau khi sinh ra, tất nhiên nó không thể ở lại bên cạnh nàng. Ta sẽ đưa nó đi thật xa.” Đây là cực hạn của hắn.

Thật ra, nếu không phải sợ thân thể Dư Lộ bị thương, mà nếu Dư lộ cũng không muốn đứa bé này, hắn càng muốn xóa đứa nhỏ này đi hơn.

Dư Lộ vỗ bụng, khoa trương nói: “Con à, sau này có trưởng thành thì cũng đừng hiếu thuận cha con nhé, nhìn cha con độc ác biết bao, lại muốn đưa con đi xa như vậy.”

Thật ra từ thái độ của Dư Lộ, Tiêu Duệ đã nhìn ra được rằng đây là con của hắn rồi, giờ chỉ là Dư Lộ trực tiếp nói ra thôi.

Hắn lập tức nhảy dựng lên, vội vàng đỡ hai bên hông Dư Lộ, nói với cái bụng căn bản là chưa nhìn thấy được gì của cô: “Con à, đừng nghe mẹ con nói bậy, cha đâu có đưa con đi đâu, cha sẽ nuôi con thật tốt, vẫn luôn mang con bên người mình!”

Dư Lộ không thể nhịn cười, lát sau mới sẵng giọng nói: “Ta còn tưởng chàng tin ta, không cần ta giải thích cái gì, ai dè chàng lại không tin. Đã thế, sao chàng không hỏi ta một tiếng chứ?”

Tiêu Duệ rũ mắt, trầm mặc một lát mới nói: “Ta nghĩ, dù nàng và hắn ta có gì thì chắc chắn cũng không phải do tự nguyện. Nếu bị cưỡng ép, nàng đã bị tổn thương một lần rồi, ta không đành lòng hỏi lại, không muốn nàng bị tổn thương lần hai.”

Thì ra đây là nguyên nhân sao hắn lại không hỏi.

Dư Lộ ôm hai má Tiêu Duệ, không biết phải nói gì, bèn cúi người dịu dàng hôn hắn một cái.

“Gia của ta, cảm ơn chàng, cảm ơn chàng vì đã đối xử với ta tốt như vậy, cảm ơn chàng vì yêu ta như thế. Ta…” Giọng cô mang theo chút nghẹn ngào, nhưng chuyện này là chuyện vui, nên cô cố kìm nước mắt lại, “Ta cảm thấy rất may mắn, rất hạnh phúc. Có thể đi đến nơi đây, có thể gặp được chàng, có thể cùng với chàng yêu nhau, ta… dù ta có chết ngay lúc này, ta không còn gì để hối tiếc nữa.”

Nói đến cuối, nước mắt vẫn rơi xuống.

Tiêu Duệ hôn nước mắt cô, sau đó đứng dậy ngồi cạnh giường, kéo tay cô ôm lấy hông mình, rồi ôm cô thật chặt vào lòng.

Nhưng ở chỗ bụng thì có chừa một khoảng trống ra.

“Không cho nàng nói vậy. Có thể gặp được nàng, còn có con của chúng ta nữa, ta cũng thấy ta rất may mắn, rất hạnh phúc.” Hắn nói, nháy mắt một cái, sau đó vội ngẩng đầu nhìn trời, “Tiểu Lộ Nhi, chúng ta phải ở bên nhau, cả đời này đều không chia lìa.”

Chỉ cần có nàng, những thứ khác không có cũng được. Người fonf sống không thể quá tham lam, ta đã có nàng, những thứ khác ta đều không cần.

Dư Lộ không nói gì, chỉ đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt Tiêu Duệ.

Hai người nằm trên giường nói chuyện, cả bữa trưa cũng ăn ở trên giường. Dư Lộ nói với hắn chuyện dọc đường, lại nói đến chuyện kiếp trước. Trừ việc xuyên vào một quyển sách và kiếp trước hắn yêu người khác ra, những chuyện khác cô đều nói hết.

Tiêu Duệ than thở: “Nói như vậy, Trần Chiêu đúng là vừa đáng thương vừa đáng hận.”

Dư Lộ đồng cảm gật đầu, “Cho nên, chàng đừng có ghen vì việc này nhé. Ta biết hắn thích người khác, tiếp cận ta chỉ vì muốn hại ta, sao ta có thể thích hắn được.”

Tiêu Duệ gật đầu. Nói cho cùng, Trần Chiêu kiếp trước nhìn người không rõ, kiếp này lại nhận lầm, hiểu lầm Tiểu Lộ Nhi.

“Chẳng qua, tiếc là hắn ta đã chết rồi, nếu không ta có thể xem kiếp trước ta ra sao.” Tiêu Duệ nói: “Kiếp trước không có nàng, cũng không biết ta sống như thế nào nữa.”

Dư Lộ hừ trong lòng, chàng sống thế nào chứ, dù không có ta, chàng vẫn có người đẹp khác, cùng chàng đi qua năm tháng, sống hạnh phúc cả đời đấy.

Được rồi, không nghĩ đến mấy chuyện này nữa.

Kiếp trước là kiếp trước. Kiếp này, Minh Nguyệt đang ân ân ái ái với Tiêu Dật, Tiêu Duệ cũng yêu mình như vậy, chẳng lẽ mình còn tính toán chi li chuyện kiếp trước với hắn?

Cần gì chứ!

Điều cô phải làm là quý trọng hiện tại!

“Đừng nghĩ mấy việc đấy nữa, chẳng lẽ lúc có ta lại không bằng lúc không có ta sao?” Dư Lộ làm nũng nói.

“Ừ, không nghĩ nữa!” Tiêu Duệ cười nói: “Đi ăn tối thôi, nàng muốn ăn gì, ta kêu Thôi Tiến Trung đi gọi.”

Hai người đã nói chuyện được hơn nửa ngày rồi.

Dư Lộ luôn cảm thấy hôm nay cách nói của Tiêu Duệ cứ là lạ, đến lúc này mới phát hiện ra nó lạ ở chỗ nào. Lúc trước, khi Tiêu Duệ nói đều là tự xưng gia hoặc là bản vương, nhưng hôm nay hắn lại toàn xưng ta.

Tuy nhận ra nhưng Dư Lộ cũng không để trong lòng, dù sao dù hắn xưng hô thế nào thì hắn vẫn là Tiêu Duệ, vẫn là nam nhân cô yêu.

Cô cười híp mắt, nói: “Tùy thôi, cái gì ta cũng muốn ăn, chàng cứ gọi lão ấy vô đi. Ta có thể ăn cả một con trâu đấy, chàng chỉ cần phân phó là được rồi.”

Tiêu Duệ lại thấy đau lòng, nhéo mũi cô một cái, đặt cô lên giường rồi ngồi thẳng gọi Thôi Tiến Trung vào, liên tiếp gọi hơn chục món.

Thôi Tiến Trung gật đầu ghi lại từng món, nhưng không lập tức lui ra ngoài ngay mà là nhỏ giọng hồi bẩm: “Vương gia, Trần Bì đã không còn nguy hiểm nữa. Khúc cô nương và Khúc phụ đã dẫn hắn về nhà cũ. Hắn ta muốn tới gặp ngài, dập đầu tạ ân với ngài.”

Vương gia tha cho hắn và Trần Chiêu, đúng là nên tạ ân thật.

Tiêu Duệ lại không muốn gặp lại Trần Bì nữa, “Không cần, kêu hắn sống cho tốt là được rồi!”

Thôi Tiến Trung bảo vâng, lui ra ngoài.

Chỉ là chưa đi được lâu thì lão đã quay lại, vội vàng nói: “Vương gia, Đại Điện hạ tới, lúc này đang ở tiền viện.”

Đại ca?

Hẳn hắn đã sớm biết mình tới đây rồi, sao sớm không tới trễ không tới, tự dưng lại tới ngay lúc này chứ?

“Ngươi đưa hắn đến phòng chính ở tiền viện đi, ta qua ngay đây.” Tiêu Duệ nói, đuổi Thôi Tiến Trung đi, lại xoay người nói với Dư Lộ: “Đại ca ta tới rồi, ta đi xem có chuyện gì không, nàng đừng lo lắng. Không sao đâu, chỉ là không biết lúc nào ta mới về được, giờ nàng đang có thai đấy, nhớ ăn nhiều vào, đừng chờ ta.”

Dư Lộ gật đầu, chỉ là trên mặt vẫn còn chút lo lắng.

Tiêu Duệ vỗ vai cô, nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, ta chỉ ở tiền viện thôi, không có đi đâu xa đâu. Hai bà tử hầu nàng tắm lúc nãy đều biết võ, ta để hai bà ấy đứng canh ở cửa, ở hậu viện cũng thường xuyên có người đi tuần tra, ở cửa còn có bốn thị vệ nữa, không có nguy hiểm gì đâu.”

Điều Dư Lộ lo lắng không phải việc này. Cô suy nghĩ một lát, đành phải nói cho Tiêu Duệ dưới lời của Trần Chiêu, “Không phải, trên đường đi, Trần Chiêu có nói người cuối cùng đăng cơ là đương kim Thái Tử. Chàng, chàng đừng ưng thuận với Đại Điện hạ cái gì!”

Là Nhị ca lên ngôi sao?

Cũng đúng thôi, nhưng Trần Chiêu vẫn đến nương nhờ dưới trướng của Đại ca, chắc Đại ca sẽ là đối thủ mạnh mẽ của Nhị ca đi?

Trước hắn có liên lạc với Vu Quốc Đống nên cũng coi như có liên quan đến Đại ca. Cho nên, dù không muốn lên thuyền của Đại ca, người cũng đã đến đây rồi, chỉ sợ không lên không được.

Chẳng qua, hắn cũng muốn nhìn xem Đại ca tới để làm gì.

Nếu quá mức, hắn cũng không cần trở thành thủ hạ của ai hết. Lại nói, mặc dù hắn không theo ai, với số tiền trong tay hắn, cho dù Nhị ca hay phụ hoàng đều sẽ ra tay bảo đảm cho hắn.

“Ừ, ta biết rồi, nàng yên tâm đi.” Hắn an ủi Dư Lộ, xoay người sải bước ra ngoài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: HNRTV, My Nam Anh, maihuynh, phương lan, tortuequirit23, xichgo, y229917
     
Có bài mới 12.11.2019, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3983
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 140

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

P/s 1: đăng trước cho ngày mai :3

P/s 2: tuần sau mình sẽ nghỉ Tết, ngày 10/2 nhà hoạt động lại như bình thường nha :3 chúc các bạn ăn Tết vui vẻ, đừng quên mình đấy nha :3

Đại Hoàng tử Tiêu Viêm thấy Tiêu Duệ, lập tức khiển trách hắn: “Đệ đúng là càng sống càng nhỏ đi mà! Chỉ vì một nữ nhân mà lại bỏ hết mọi việc ở kinh thành chạy tới đây, đệ có từng nghĩ, nếu phụ hoàng biết thì sẽ nghĩ thế nào không! Còn đệ nữa, bị phụ hoàng nghĩ như vậy rồi sau này phải làm sao!”

Đại Hoàng tử là người con trai thứ nhất của Thừa Nguyên Đế, lớn hơn Tiêu Duệ mười hai tuổi, năm nay đã ba mươi rồi. Bởi vì đóng quân nơi biên cương nhiều năm, phải dầm mưa dãi nắng vô cùng khổ cực, thoạt nhìn hắn còn lớn hơn so với tuổi thật của mình. Nếu chỉ nhìn điểm giống giữa Đại Hoàng tử và Tiêu Duệ thì chỉ sợ người không biết sẽ cho rằng đây là hai cha con.

Tiêu Duệ bị la, rất là sửng sốt.


Đại Hoàng tử lớn tuổi hơn hắn nhiều lắm, lại bị phái tới Tây Bắc từ sớm, nói giữa hai huynh đệ có tình cảm là giả.

Thật không nghĩ đến, vừa gặp mặt hắn đã nói vậy ngay. Tiêu Duệ không chỉ không vui, ngược lại, mặc kệ Đại Hoàng tử có thật lòng hay không, thái độ này của hắn khiến Tiêu Duệ thấy rất ấm lòng.

Không giống sự coi thường của phụ hoàng, không giống tham niệm rất rõ ràng của Nhị ca, cũng không giống sự phân biệt đối xử của mẫu phi, lại càng không giống Tiêu Dật, ngăn cản hắn đúng là vì có vài phần tình nghĩa huynh đệ trong đấy, nhưng càng nhiều là vì sợ hắn khiến phụ hoàng không vui, cũng không có bạc trắng vô hạn để lấy.

Đại ca… đúng là người này muốn mượn hơi hắn thật, nhưng vừa gặp lại răn dạy giống như một Đại ca chân chính. Nếu mình không hiểu được nỗi khổ tâm của hắn, chỉ sợ mượn hơi không được mà còn trở mặt thành thù nữa.

Đại ca không biết làm vậy sẽ có kết quả như thế sao? Không phải, hắn bị đẩy đến đây từ lúc chỉ là thiếu niên, nếu không có tâm tư thông thấu thì mấy năm nay hắn đã không đi lên được địa vị bây giờ rồi.

Nhưng hắn vẫn làm như vậy, đây chính là thành ý của hắn. Hắn không chỉ chỉ muốn lấy ít đồ từ hắn mà còn có vài phần thật tình trong ấy nữa.

Tuy có khi là rất ít.

Nhưng Tiêu Duệ lại rất cần. Đầu phục một cấp trên có một ít thật lòng tốt hơn một Thái tử luôn ‘cầm’ đồ từ hắn với thái độ đương nhiên.

Tiêu Duệ không cãi lại, đàng hoàng cúi đầu nhận sai.

Đại Hoàng tử cau mày, cuối cùng cũng không nói gì nữa. Uống hớp trà lạnh, đợi khí nóng toàn thân bớt đi, hắn mới ngẩng đầu nhìn Tiêu Duệ.

“Trong kinh có tin, phụ hoàng trực tiếp cho người đưa tin tới, kêu ta phái người đưa đệ về.” Hắn nhìn người đệ đệ không thân nhưng mặt mày có vài phần tương tự với hắn, bỗng có chút đồng tình, cho nên không nói tiếp những lời còn lại.

Tiêu Duệ nhịn không được cười khổ. Trước khi tới Tây Bắc, hắn đã nghĩ xong lý do, tùy Tiêu Dật đi hồi bẩm với phụ hoàng.

Nhìn thái độ ngày xưa của phụ hoàng với hắn, nếu không phải có người đến trước mặt ông ấy nói gì đó, chắc chắn ông ấy sẽ không phái người đi đưa tin cho Đại ca.

Lại còn hạ lệnh cho người của Đại ca hộ tống hắn về… Chỉ sợ không phải hộ tống mà là bắt lại đi?

Ngoại trừ kết quả thương lượng giữa mẫu phi và Tiêu Dật, còn có thể là lý do nào khác đây?

Phụ hoàng có mười mấy con trai, nhưng thương nhất vẫn là Nhị ca và Tam ca do Hoàng Hậu sinh ra. Trong tay hắn có tài phú mà bất kì người nào đăng cơ cũng muốn, nên cho dù là Nhị ca hay Tam ca thì cũng đều không đâm sau lưng hắn một đao.

Trừ khi… hắn ngẩng đầu nhìn Đại Hoàng tử trước mặt, thầm nghĩ, trừ khi những người kia sợ hắn mượn cơ hội này quy phục Đại ca, cho nên mới vạch trần chuyện này, khiến hắn không thể không trở về.

Còn việc liệu sau khi phụ hoàng biết chân tướng có chán ghét mà mặc kệ hắn hay không, đây không phải chuyện mà bọn họ cần suy tính. Dù sao phụ hoàng có không thích hắn đến đâu thì cũng sẽ không giết hắn, hay đoạt việc buôn bán của hắn.

Cùng lắm là hắn bị vắng vẻ mấy năm, đến đâu cũng không được thích mà thôi. Nhưng đến lúc đó, chỉ sợ bọn họ chỉ tùy tiện tung ra một cành ô liu thôi, mình cũng lập tức thích thú đi tóm lấy, sau đó dâng hơn nửa gia sản của mình đi?

Đúng là giỏi tính kế mà!

Mắt Tiêu Duệ sâu hơn, ngẩng đầu nhìn Đại Hoàng tử, “Đại ca, chúng ta làm cái giao dịch đi?”

Ở kinh thành, Tiêu Duệ vốn là người có cũng như không, nhưng lúc này hắn rời đi lâu như vậy lại làm cho không ít người sống không tốt.

Tiêu Dật chính là người đầu tiên.

Từ lúc từ hôn với Hạ gia, gã coi như là đã chọc giận Thừa Nguyên Đế, khoảng thời gian này việc ở Hộ bộ lại bị cướp đi rồi, gã chỉ có thể suốt ngày quanh quẩn trong cung hoặc là ở chỗ của Minh Nguyệt.

“Haizz!” Uống nước lạnh do đầu bếp đặc chế, gã thở dài.

Minh Nguyệt buông ly nước trong tay ra, nhìn về phía gã, “Gia có chuyện gì phiền phức sao? Hay là nói ta nghe xem chút, giải tỏa nỗi sầu xem sao.”

Tiêu Dật ném bát lên bàn, dựa vào lưng ghế, im lặng một lát mới nói: “Hình như gia làm chuyện sai lầm rồi.”

Minh Nguyệt khó hiểu, nhưng vẫn nói: “Nếu làm sai thì sửa lại, có còn kịp không?”

“Hình như… không còn kịp rồi.” Tiêu Dật nháy mắt một cái, sau đó lại thở dài, “Lúc này, sợ là đắc tội Thất ca thật rồi. Nếu còn chưa tìm được tiểu Thất tẩu mà đã bị Đại ca đưa người trở về, hắn mà biết thì sẽ hận ta nửa đời mất!”

Hai mắt Minh Nguyệt lập tức trợn trừng, “Ngươi đã làm gì?”

Tiêu Dật nói: “Ta và mẫu phi nói chuyện này cho phụ hoàng. Phụ hoàng tức giận, hạ lệnh cho Đại ca bắt hắn lại, lập tức mang về. Nhưng… nhưng ta cũng không còn cách nào, thị vệ do biểu tỷ Ngu Văn phái đi không có tin tức, bên Mông Cổ lại có ý thúc giục nàng ấy mau về, mẫu phi có thể giữ người một ngày hai ngày, lại không thể giữ được lâu dài. Nhưng nếu nàng ấy đi, chỉ sợ tin của tiểu Thất tẩu sẽ triệt để không có, không biết Thất ca sẽ phải ở bên ngoài đến lúc nào nữa. Phụ hoàng mà biết, chỉ sợ sẽ càng tức giận hơn.”

Ở ngắn ở dài gì, Hoàng thượng mà biết thì đều sẽ tức giận.

Nhưng nếu ở lâu thì có thể tìm Dư chủ tử về. Nhưng giờ còn chưa có tin mà đã bị bắt trở về, tất nhiên là không tìm lại Dư chủ tử được nữa.

Minh Nguyệt rất biết ơn vì Dư Lộ đối xử tốt với nàng. Mà vào cái đêm bị bỏ thuốc, Tiêu Duệ không hề chạm nàng, cũng không xúc động giết nàng, nàng cũng vô cùng biết ơn. Nàng vốn không ngốc, trải qua chuyện này, mặc dù nhìn như không khác gì nhưng khi làm chuyện gì nàng cũng phải suy tính kĩ càng một phen, lúc này cũng nghĩ đến tính toán nhỏ của Tiêu Dật.

Chỉ là Tiêu Dật cũng đối xử tốt với nàng, nàng không thể chỉ trích gã.

Mà dù nàng có được sủng ái thì cũng chỉ là một nha hoàn, vẫn không thể quên thân phận của mình.

Nàng lập tức đỏ hai mắt, “Vâng vâng vâng, nữ nhân như chúng ta trong mắt ngươi thì tính là cái gì chứ. Mất tích thì mất tích, chết thì chết, có gì mà ngươi phải quan tâm. Không có chúng ta, vừa quay đầu liền có một đống nữ nhân khác nữa cơ!”

Nói xong, nàng quăng khăn tay đi ra ngoài.

Lòng nữ nhân rất dễ bị cảm động. Dù ngay từ đầu Minh Nguyệt thực sự không thích Tiêu Dật, biết gã thích bộ dáng lạnh nhạt của nàng nhưng ngày qua ngày, với một nam nhân luôn đặt mình lên hàng đầu, nàng không thể không động lòng.

Vì vậy, thật ra đã lâu rồi Minh Nguyệt không có phát bực, không làm mặt thối cho Tiêu Dật nhìn. Lần này đột nhiên như vậy, Tiêu Dật sững sờ một lát mới phản ứng kịp, đứng dậy kéo nàng lại.

“Ngươi nói gì thế, gia đối xử với ngươi thế nào, ngươi còn không biết sao?” Tiêu Dật gấp gáp nói.

Minh Nguyệt lại không hề nhìn gã, chỉ là cũng không giãy ra, “Biết, lúc không gặp sóng to gió lớn, gia đối xử với ta rất tốt. Nhưng nếu ta xảy ra chuyện, gia vẫn như vậy sao? Nếu lần này người bị bắt không phải Dư chủ tử mà là ta, gia sẽ đi tìm ta giống như Thành Vương sao? Chắc chắn là không!”

Minh Nguyệt dùng câu khẳng định để nói lời này.

Tiêu Dật không khỏi hỏi mình, sẽ không sao?

Không, gã sẽ đi.

Nghĩ như vậy, gã bỗng thấy cảm giác áy náy của mình với Tiêu Duệ càng sâu hơn. Gã khó mà xác định được tình cảm của gã đối với Minh Nguyệt có nhiều hơn so với của Tiêu Duệ với Dư Lộ không, nhưng cũng không muốn thừa nhận là tình cảm của gã với Minh Nguyệt không bằng của Tiêu Duệ với Dư Lộ. Nếu hai người bằng nhau, vậy việc gã làm đúng là có chút vô liêm sỉ thật.

Nếu có người cản trở việc gã đi cứu Minh Nguyệt, hẳn hắn rất muốn đi đào cả tổ tông nhà tên đó ra đi?

Nghĩ như vậy, gã nhất thời thấy giật mình.

Minh Nguyệt cẩn thận quan sát thần sắc trên mặt gã, cho gã chút thời gian rồi mới làm loạn tiếp. Quăng tay Tiêu Dật ra, nước mắt nàng rơi như mưa vội chạy ra ngoài.

Tiêu Dật vội vàng đuổi theo ôm lấy nàng, dỗ một lúc lâu, lại gọi người đi bắt nạt tiểu Thế tử Lâm Nguyên, gọi một tiểu tư lanh lợi kể lại mới khiến Minh Nguyệt cười được. Sau đó, gã xoay người đi thư phòng, trực tiếp phái mười ám vệ bên người đi Tây Bắc.

Chuyện này gã làm không đúng, giờ chỉ có thể ngóng trông những người này có thể giúp Thất ca sớm tìm ra tiểu Thất tẩu. Nghĩ vậy, Tiêu Dật vừa có chút bất mãn với Huệ Phi và công chúa Ngu Văn, vừa có lòng phòng bị hai người.

Mẫu phi không biết người công chúa Ngu Văn tìm là ai mà vẫn đồng ý cho nàng ta bắt tiểu Thất tẩu đi, vậy ngày sau thì sao đây, nếu gã không chịu đàng hoàng cưới Chính phi, chưa chắc bà ấy sẽ không dùng thủ đoạn gì để đối phó với Minh Nguyệt. Dù sao, tuy gã được sủng ái hơn chút nhưng đó cũng là vì miệng gã ngọt, chứ gã cũng là con trai ruột của mẫu phi giống Thất ca đấy thôi.

Có thể đối xử với Thất ca như vậy, khó mà không làm vậy với gã.

Bên kia, ở phủ Định Quốc Công, một chiếc xe ngựa chạy ra, Lâm phu nhân lại đến phủ của con rể để gặp con gái. Bây giờ Lâm phu nhân đang rất sứt đầu mẻ trán, con gái không được sủng thì không nói, lại còn triền miên trên giường bệnh. Còn con trai, đứa con trai luôn ngoan ngoãn luôn hiểu chuyện, đứa con trai là niềm kiêu ngạo của bà không biết đắc tội với ai mà cứ bị mấy đứa nhỏ có quyền có thế hơn bắt nạt.

Này còn chưa tính, nghiêm trọng nhất là, Định Quốc Công nhiều lần phạm sai, chi thứ hai chi thứ ba luôn nhìn chằm chằm. Lâm phu nhân sợ một ngày nào đó, bà tỉnh mộng, Lâm gia gia chủ đã đổi người.

Nhưng cũng không ai gian nan bằng Huệ Phi.

Đương nhiên, đây là điều bà tự cho.

Bởi vì giúp tiểu nhi tử từ hôn, bà đã bị Thừa Nguyên Đế không thích, giờ bà còn tự đưa chuyện con trai lớn làm ra trước mặt Thừa Nguyên Đế, bị ông khiển trách ‘không biết dạy con’, Huệ Phi vô cùng tức giận, phải qua hai ngày mới nguôi ngoai.

Nhưng lúc này, bà đang vô cùng đau đầu, công chúa Ngu Văn cứ khóc sướt mướt bên cạnh giường bà, xin bà nghĩ cách để nó có thể ở lại.

Ban đầu, nàng thực sự chỉ muốn về xem sao, sau đó lập tức trở về Mông Cổ luôn. Nhưng ra chuyện của Dư Lộ, có cơ hội được ở lại, vừa có ý xấu này, muốn thu hồi lại rất là khó khăn.

Lúc này nàng thực sự muốn ở lại.

Mặc kệ việc có thể gả cho Tiêu Duệ hay không, mặc kệ việc có phải xuất giá lần nữa hay không, cũng không cần biết phải ở đâu, nàng muốn ở lại. Nhiều năm như vậy, nàng đã chịu đủ rồi, nếu có thể, nàng thực sự không muốn về Mông Cổ chút nào.

“Nương nương, cầu ngài, giờ chỉ có ngài có thể cứu con thôi. Nếu ngài không cứu con, con sẽ chết mất.” Công chúa Ngu Văn khóc hoa lê đẫm mưa.

Huệ Phi lại không có tâm trạng nghe nàng nói gì. Bà chỉ cảm thấy bên tai cứ có tiếng vo ve vo ve khiến đầu bà càng đau hơn.

“Con muốn thì đi cầu Hoàng thượng đi, cầu ta thì có ích lợi gì.” Bà không kiên nhẫn nói, phân phó cung nữ thiếp thân kéo công chúa Ngu Văn ra ngoài, “Được rồi, ta đang nhức đầu lắm, con cũng đừng quấy rầy ta nữa.”

Công chúa Ngu Văn bị đẩy ra khỏi phòng, lại khóc một lúc, thấy thực sự không còn cách nào, bèn đi thẳng đến Ngự Thư Phòng thật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: My Nam Anh, longxu2012, xichgo, y229917
     
Có bài mới 27.02.2020, 13:22
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3983
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.54
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 141

Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

Thừa Nguyên Đế nghe Đại thái giám báo công chúa Ngu Văn tới, chân mày cau chặt lại. Chuyện của Tiêu Duệ, ông không biết cũng không sao, nếu đã biết thì đương nhiên phải cho người điều tra rõ, nên ông cũng biết vai trò của công chúa Ngu Văn trong chuyện này.

Ông không giấu đi sự chán ghét, “Đuổi nó đi.”

Đại thái giám khom người lui ra ngoài, cũng không khiến công chúa Ngu Văn quá mất mặt, chỉ nói: “Công chúa, Hoàng thượng đang bận, lúc này không rảnh, ngài vẫn trở về trước đi.”

Công chúa Ngu Văn nói: “Không sao, ta chờ ở đây là được rồi. Công công ngài không cần xen vào ta đâu,”

Mặt Đại thái giám lập tức thay đổi. Lời của hắn tuy êm tai chút, nhưng ai chẳng hiểu nó có ý gì? Công chúa Ngu Văn này, có phải quá không thức thời không?

Đương nhiên công chúa Ngu Văn biết đây là Thừa Nguyên Đế không muốn gặp nàng. Thế nhưng, hai ngày sau nàng phải đi rồi, nàng thực sự không muốn rời đi.

Nàng mím môi, không nhìn sắc mặt Đại thái giám kia.

Đại thái giám hừ lạnh một cái, không để ý đến nàng nữa. Giờ đã là giữa trưa rồi, trời nắng đến mức có thể nướng cháy người, nếu nàng ta đã muốn chờ thì để nàng chờ vậy!

Thừa Nguyên Đế phê hết tấu chương trên long án, ăn trưa xong, lại chợp mắt một lát, mới biết được công chúa Ngu Văn vẫn còn chờ ở bên ngoài.

Ông đặt tách trà mới uống trong tay xuống long án, không vui nói: “Cho nàng ta vào!”

Công chúa Ngu Văn vừa vào Ngự Thư Phòng, lập tức quỳ xuống, “Ngu Văn gặp qua cậu Hoàng Đế, cậu Hoàng Đế an khang.”

Thừa Nguyên Đế hừ lạnh một cái, không khách khí nói: “Ngươi không đến quấy rầy trẫm, trẫm mới thấy an khang!”

Người công chúa Ngu Văn cứng đờ, vội vàng cúi đầu quỳ rạp trên nền đá lạnh băng, nhỏ giọng nói: “Ngu Văn không dám.”

Thừa Nguyên Đế không muốn mất thời gian với nàng ta nữa. Năm đó đưa nàng ta đi Mông Cổ hòa thân, Thừa Nguyên Đế không thấy thẹn chút nào. Không vì gì, chỉ vì năm đó Thừa Nguyên Đế và mẹ ruột của công chúa Ngu Văn có mâu thuẫn rất lớn. Sau đó lúc mẹ của công chúa Ngu Văn chọn phò mã còn đâm sau lưng Thừa Nguyên Đế một cái. Tuy lúc đấy chỉ là một vấn đề nhỏ nhưng lại khiến Thừa Nguyên Đế suýt thì mất đi tư cách làm Hoàng Đế.

Thừa Nguyên Đế cái gì cũng tốt, chỉ có một cái không tốt mà người ngoài không biết được, đó là ông rất thù dai. Cho dù là trước khi đăng cơ hay sau khi đăng cơ, phàm là đắc tội với ông, ông sẽ tìm cớ quang minh chính đại thu thập.

Trước đây ông nhận nuôi công chúa Ngu Văn, một là vì không muốn huyết mạch của Hoàng gia bị Ngu gia đạp hư, hai là vì nghĩ khi nuôi lớn rồi cũng sẽ có chỗ hữu dụng. Dù sao tuy ông có nhiều con gái ruột nhưng ông cũng không nỡ tùy ý hi sinh tụi nó.

Cho nên dù sau này công chúa Ngu Văn rất ngoan ngoãn, rất đáng yêu nhưng ông vẫn chọn nàng để đưa đi hòa thân. Dù sao tiếc cho con gái ruột, chọn con gái người ta thì còn cần trả giá, không bằng chọn một người không cha không mẹ, lại không được gia tộc thích.

Những năm gần đây, nghe nói nàng sống không được tốt, Thừa Nguyên Đế cũng có lòng muốn giúp nên đồng ý đề nghị cho công chúa Ngu Văn về thăm của Đại nhi tử. Nhưng việc công chúa Ngu Văn làm trong chuyện của Tiêu Duệ khiến Thừa Nguyên Đế không khỏi nghĩ đến bà mẹ bốc đồng năm đó của công chúa Ngu Văn, nên càng ghét nàng hơn.

“Ngươi đã cầu kiến trẫm, đương nhiên là có chuyện muốn nói, vậy mau nói đi.” Ông thúc giục.

Nhưng là, việc này nàng phải nói sao đây?

Tuy công chúa Ngu Văn lấy hết dũng khí qua đây nhưng thật ra nàng căn bản không biết nên nói thế nào. Nhưng nghe thấy sự không kiên nhẫn trong giọng Thừa Nguyên Đế, nàng biết mình không thể tiếp tục do dự nữa.

“Cậu Hoàng Đế, cầu ngài mau cứu cháu gái đi, cháu gái thực sự không muốn đi Mông Cổ nữa. Nếu đi nữa… cháu sẽ chết ở đấy mất.” Nàng khóc nói.

Mặt Thừa Nguyên Đế lộ vẻ kỳ quái. Ông khép mở miệng mấy lần, chỉ là vẫn không nói gì.

Qua lúc lâu sau, ông mới hơi khoát tay, nói: “Đã muốn chết, vậy được thôi, dù ở kinh thành hay Mông Cổ đều được hết. Nếu chết ở kinh thành, trẫm sẽ phái Đại biểu ca của ngươi tới mang thi cốt của ngươi về.”

Công chúa Ngu Văn ngẩng đầu với vẻ không dám tin.

“Cậu Hoàng Đế!” Mặc dù nàng biết cậu Hoàng Đế không thích nàng lắm nhưng lại không nghĩ rằng, cậu Hoàng Đế lại có thể nhẫn tâm như vậy!

Thừa Nguyên Đế cũng không để ý đến nàng nữa, khoát tay, tự có Đại thái giám đến kéo công chúa Ngu Văn ra ngoài, không chờ nàng mở miệng. Công chúa Ngu Văn bị kéo ra khỏi phòng, tuyệt vọng khóc chạy đến chỗ Huệ Phi.

Thân thể Huệ Phi lắc lư một cái, suýt thì ngã xuống. May mà Tiêu Văn tay nhanh mắt lẹ kéo bà lại.

“Mẫu phi!” Tiêu Văn vội vàng hỏi: “Ngài không sao chứ?” Nàng lại quay đầu trừng Tiêu Dật, “Huynh nói nhăng nói cuội gì vậy! Khi ra ngoài, Thất ca dẫn theo rất nhiều người, có nhiều thị vệ bảo vệ như vậy, sao lại… sao lại chết được…”

Nói đến cuối, giọng nàng lộ ra tia nức nở.

Huệ Phi cũng lắc đầu, nhưng nước mắt lại không ngừng trào ra, “Không có khả năng, không, Dật Nhi, Thất ca con chắc chắn không có việc gì. Con đi, đi nói cho phụ hoàng con, con tự mình dẫn người đi tìm, nhất định phải mang Thất ca con hoàn hảo về đây!”

Đương nhiên Tiêu Dật cũng thấy nghi ngờ trong lòng. Giống như lời Tiêu Văn nói, Thất ca mang theo không ít người, ngoại trừ thị vệ ra thì chắc còn có ám vệ nữa, tại sao đang yên đang lành mà lại chết được?

Không nói người có gan lớn đến nỗi muốn giết hắn, có ai có bản lãnh lớn đến vậy chứ, chẳng lẽ những thị vệ và ám vệ này đều ngồi không?

Lại nói, Thất ca cũng chưa từng đắc tội đến ai, hơn nữa một mực không có ý với cái ghế kia, ai ăn no rửng mỡ đi giết hắn làm gì?

Nhưng nghĩ đến 300,000 lượng ngân phiếu vô duyên vô cớ xuất hiện trong phòng, lời ra đến khóe miệng, gã lại nuốt xuống.

“Vâng, mẫu phi, con đi tìm phụ hoàng đây.” Cho dù thế nào, gã vẫn phải đi xem một chuyến. Dù cho không thấy được Thất ca, dù chỉ làm cho phụ hoàng và mẫu phi coi, đệ đệ ruột là gã vẫn phải đi.

Tiêu Dật xoay người định đi ra ngoài, Huệ Phi lại chợt hất tay Tiêu Văn ra, bước nhanh đến kéo gã lại, “Dật Nhi, con nói, con nói xem có phải không? Có phải, có phải Thất ca con tức giận, tức ta nên mới không muốn về không?”

Tiêu Dật nhìn khuôn mặt trắng bệch của Huệ Phi, trong lòng mềm nhũn, cũng có chút do dự.

Tiêu Văn lại bỏ đi ý nghĩ này của Huệ Phi, “Làm sao lại vậy được. Mẫu phi, nếu Thất ca có tức với ngài thật, nhiều lắm là không vào cung gặp ngài mấy ngày thôi, sao huynh ấy có thể, có thể không cần vị trí Thành Vương chứ.” Nói xong, nàng nhỏ giọng lầm bầm, “Lại nói, Dư Lộ kia có nhiều bản lãnh như vậy, nếu đã tìm được nàng ta, sao nàng ta cam lòng đánh mất vị trí trắc phi của Thành Vương chứ.”

Đúng rồi, dù con trai có tức giận thì cũng hông thể không muốn tước vị được. Nhưng… nhưng nếu không tìm được Dư Lộ thì sao!

Nếu vậy, có phải con trai luẩn quẩn, hay đau lòng nên không có phòng bị, nên mới…

Huệ Phi đột nhiên không kìm được cơn run rẩy toàn thân. Bà hối hận, bà không nên nghe lời đề nghị của Ngu Văn, không nên làm như vậy!

Bây giờ, bây giờ con trai không có thật…

Huệ Phi ôm lấy Tiêu Dật, khóc nấc lên.

Tiêu Văn vừa phản bác xong liền hiểu ngay, lúc này cũng khóc theo. Rốt cuộc là ca ca ruột, tuy tình cảm không sâu nhưng huynh ấy cũng không quá tệ với nàng.

Nếu có công chúa khác ức hiếp nàng, Cửu ca sẽ giúp mình ức hiếp lại, Thất ca lại sẽ trực tiếp tìm ca ca của người ta.

Mặc dù cách làm đó không khiến nàng vui như cách của Cửu ca nhưng hiệu quả đều giống nhau. Hơn nữa đôi khi còn tốt hơn bởi vì có người quản. Sau đó các công chúa còn lại đều không dám ức hiếp nàng nữa.

“Cửu ca, Cửu ca huynh đi nhanh đi, huynh nhanh đi tìm phụ hoàng nhận binh, nhanh đi Tây Bắc tìm Thất ca đi!” Nàng nhịn không được thúc giục.

Tiêu Dật gật đầu, kéo Huệ Phi ra, “Mẫu phi, biết đâu chỉ là truyền nhầm thôi, con đi tìm phụ hoàng xem sao. Chiều nay con sẽ lên đường đi tìm Thất ca. Con cam đoan, nhất định sẽ mang Thất ca trở về!”

Huệ Phi lại khóc lắc đầu với gã, “Không, không được, Dật Nhi, con không thể đi! Ta đã mất một đứa con rồi, ta không thể lại mất thêm một đứa! Lần đi Tây Bắc này quá nguy hiểm, nhỡ đâu có người ra tay trong tối với các con vì có thù. Dật Nhi, con không thể đi, đồng ý với mẫu phi đi, con không đi.”

Tiêu Dật bất đắc dĩ, “Mẫu phi, con sẽ mang rất nhiều người theo, không có nguy hiểm gì đâu.”

Huệ Phi vẫn lắc đầu, “Không, không được, không thể đi.”

Đúng lúc này công chúa Ngu Văn bước vào, thấy tình huống trong phòng, nàng buồn bực nói: “Đây là sao vậy, đi đâu cơ?” Thấy Huệ Phi giàn giụa nước mắt, nàng nhất thời sợ hãi kêu, “Nương nương, ngài sao vậy, sao ngài lại khóc?”

Tiếng khóc của Huệ Phi ngưng bặt. Bà quay đầu nhìn với khuôn mặt hung ác.

Công chúa Ngu Văn càng hoảng sợ, giọng cũng nhỏ xuống, “Nương nương…”

Lòng dạ Tiêu Văn không có sâu như vậy. Nàng lau nước mắt, hừ lạnh hỏi công chúa Ngu Văn, “Nghe nói ngươi đi cầu phụ hoàng. Thế nào, phụ hoàng đồng ý cho ngươi ở lại không?”

Công chúa Ngu Văn lắc đầu, vẻ mặt buồn bã.

Nước mắt Tiêu Văn rơi xuống, nhưng trên mặt lại treo nụ cười đắc ý, “Đáng đời! Ai kêu ngươi hại Thất ca, Thất ca có làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Còn có Dư Lộ nữa, nếu Dư Lộ thành quỷ, nàng ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”

Công chúa Ngu Văn là người thông minh. Nhìn bộ dạng của Tiêu Văn và Huệ Phi, lại nghĩ đến ý trong lời của Thừa Nguyên Đế, nàng lập tức ngã xuống đất.

Nếu Tiêu Duệ chết…

Vậy nàng cũng xong đời rồi.

Hơn mười ngày nay, Tiêu Duệ đều cứ đi sớm về trễ, dù đã về rồi thì cũng thường thường gọi người vào thư phòng, thường đến tối muộn rồi mới trở về.

Hôm nay vẫn như vậy. Đến giờ cơm tối rồi mà vẫn không thấy bóng người đâu, Dư Lộ nhìn một bàn đầy mỹ vị, nói thật, chút muốn ăn cũng không có, nhưng cúi đầu, nhìn cái bụng đã hơi nhô ra, vì đứa nhỏ, cô vẫn phải ăn.

Cũng may, hôm nay mới ăn được nửa, Tiêu Dụê rốt cuộc trở về.

Dư Lộ ngạc nhiên đứng dậy. Đợi Tiêu Duệ đi tới, cô nhào thẳng vào lòng hắn.

Tiêu Duệ giật mình, vội vươn tay cẩn thận đỡ lấy Dư Lộ, “Tiểu tổ tông của ta, giờ nàng đang có đứa nhỏ đấy, chạy chạy nhảy nhảy như vậy, cẩn thận làm đứa nhỏ bị thương, nàng cũng phải chịu tội theo đấy!”

Dư Lộ bĩu môi. Với tuổi của họ, ở hiện đại là mới lên đại học thôi, mà ở đây lại làm cha làm mẹ cả rồi.

Thật sự là sau khi nhận tin này, cô cảm thấy rất sợ hãi.

“Hừ, từ lúc đến nơi này ở, cả mười mấy ngày rồi, chàng cả ngày cứ đi sớm về trễ, đi làm gì vậy?” Cô tủi thân nói: “Cũng không bên cạnh ta, để ta phải một mình đến sắp mốc meo rồi này.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: My Nam Anh, longxu2012, xichgo, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Hngmai30, lethuyoanh, Mạch Mạch, tramthidiemmy, Tran hanh và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 229, 230, 231

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 344 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng đi dạo
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 297 điểm để mua Trăng vàng và chú Cuội
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 387 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: Bạn có vấn đề gì sao?
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
boo_mina: Mình muốn nhắn cho admin ^_^
cò lười: Bạn muốn nhắn cho ai nè.
boo_mina: Có ai chỉ mình cách nhắn tin cá nhân được không?
Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.