Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 25.07.2020, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 230: Yêu cầu vô lễ

“Tiểu thư, bà tử kia đúng là tìm người đó.” Mã liên lại nói.

Tô Khả Phương súc miệng, rửa mặt sơ sơ rồi đi ra ngoại viện.

Vừa đến đại sảnh ngoại viện, Tô Khả Phương liền thấy bà bà đang ngồi nói chuyện cùng với một vị hơn 50 tuổi mặc váy sa mỏng màu xanh thẫm, tóc được búi cẩn thận tỉ mỉ.

Phố ăn nhỏ khai trương, Tô Khả Phương đã đặc biệt sai A Cam dẫn bà bà, mẫu thân và Hạo Nhi lên đây, bọn họ vừa đến lúc chạng vạng tối hôm qua, nàng vẫn còn chưa gặp bọn họ.

Vị phụ nhân này ngồi bên trái Diêu thị, mắt hơi rũ xuống nói chuyện với Diêu thị, thái độ cung kính nhưng lại không có cảm giác thấp kém. Tô Khả Phương suy đoán phụ nhân này có lẽ là quản sự bà tử của một hộ gia đình giàu có nào đó, nhìn cách ăn mặc của nàng thì địa vị ở nhà chắc là không thấp.

Hạng Tử Nhuận ngồi ở bên phải của Diêu thị, thấy tức phụ của mình bước vào thì nhìn nàng mỉm cười.

Phụ nhân kia nghe tiếng bước chân cũng ngước mắt lên nhìn và thầm đánh giá Tô Khả Phương.

Tô Khả Phương để ý thấy đáy mặt phụ nhân lóe lên chút kinh ngạc rồi nhanh chóng biến mất, trong lòng hơi nghi ngờ, nhưng bề ngoài vẫn bất động thanh sắc đi về phía Diêu Thị, hô to: “Nương!”

“Phương Nhi, vị này chính là ma ma bên người Liễu lão phu nhân mẫu thân của thành chủ Dương Phong Thành, Mạc ma ma.” Diêu thị nói xong nói với Mạc ma ma: “Mạc ma ma, đây là con dâu của ta, Tô thị.”

Thần thái của Diêu thị lúc này trầm ổn đoan trang, có vẻ lạnh nhạt nhưng cũng không làm cho đối phương cảm thấy bị vắng vẻ, có khí thế uy nghi của một đương gia phu nhân.

Lúc đầu Mạc ma ma nghĩ rằng Diêu thị chỉ là một phụ nhân thôn quê, bây giờ Mạc ma ma nhìn thấy tình hình thì trong lòng thất kinh, nhưng vẻ mặt vẫn không đổi, hành lễ hạ nhân với Tô Khả Phương, cung kính nói: “Gặp qua Hạng thiếu phu nhân!”

“Mạc ma ma không cần đa lễ, mau mời ngồi.” Tô Khả Phương cười giơ tay nhẹ đỡ bà lên.

Thì ra là ma ma bên người của Liễu lão phu nhân, chỉ là ma ma này tìm đích danh nàng làm gì?

Tô Khả Phương hơi nghi hoặc ngồi xuống ghế bên cạnh nam nhân mình.

Sau khi ngồi xuống, Mạc ma ma cười, nói với Tô Khả Phương: “Hạng thiếu phu nhân, lần này lão thân là phụng mệnh lão phu nhân nhà ta đặc biệt đến đây cảm ơn Hạng thiếu phu nhân, cảm ơn phần hậu lễ mà Hạng thiếu phu nhân đưa cho lão phu nhân, lão phu nhân vô cùng thích vòng Phật châu người đưa cho bà.”

“Mạc ma ma khách khí rồi, chẳng qua chỉ là một chuỗi Phật châu, sao có thể xứng là hậu lễ chứ?” Tô Khả Phương cười cười.

So với những thứ gia cụ mà Liễu Trường Phong đưa, vòng Phật châu này thật sự không thể xưng là hậu lễ.

“Hạng Thiếu phu nhân khiêm tốn rồi, lão thân tuy rằng không có con mắt tinh tường như lão phu nhân nhà ta, nhưng đi theo bên người lão phu nhân thì đã mắt thấy tai nghe nhiều thứ, ít nhiều gì cũng có thể phân biệt Phật châu tốt hay xấu.” lời này của Mạc ma ma hơi khiêm tốn: “Phật châu Hạng thiếu phu nhân ngài tặng quý là ở điêu công, loại điêu pháp này là lần đầu tiên chúng ta thấy.”

Tô Khả Phương nhìn bà cười cười, trong lòng lại rất buồn bực, loại điêu pháp phù điêu này vẫn còn chưa xuất hiện trên triều đại này sao?

Mạc ma ma thấy Tô Khả Phương không nói gì, hơi dừng một chút, thử hỏi: “Hạng thiếu phu nhân, xin thứ lỗi cho lão thân đường đột hỏi một câu, không biết vòng tay này của Hạng thiếu phu nhân là mua ở đâu?”

Hỏi người lễ vật mua ở đâu là việc thật sự vô lễ, cho nên lúc này trên mặt Mạc ma ma hơi xấu hổ, nhưng đây là nhiệm vụ lão phu nhân nhà mình giao cho, bà nhất định phải hoàn thành.

Nhưng Tô Khả Phương không biết là Liễu lão phu nhân có vài vị lão tỷ muội cũng hướng Phật, hơn nữa thân phận cũng không thấp, sau khi Liễu lão phu nhân nhận được vòng Phật châu này thì vui mừng không thôi, còn mời mấy vị lão tỷ muội ở xa đến để thưởng thức điêu công độc đáo của vòng Phật châu này.

Sau khi mấy vị lão tỷ muội của Liễu lão phu nhân xem xong Phật châu thì vô cùng thích thú, một hai phải hỏi xuất xứ của vòng Phật châu này, Liễu lão phu nhân thật sự là bị mấy vị lão tỷ muội quấn mãi không buông, lúc này mới phái ma ma bên người đến Hoài Đường huyện để tìm ra chân tướng.

Nghe vậy, theo bản năng Tô Khả Phương liếc nam nhân bên người, thấy hắn gật đầu, lúc này nàng mới cười, nói với Mạc ma: “Đã làm Mạc ma ma chê cười rồi, vòng Phật châu ta tặng cho Liễu lão phu nhân là do chính tay ta điêu khắc.”

“Hạng thiếu phu nhân còn biết điêu khắc?” Là ma ma bên người của Liễu lão phu nhân, bà đã sớm luyện thành bản lĩnh núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không biến sắc, nhưng nghe lời này của Tô Khả Phương vẫn nhịn không được cả kinh trợn mắt lên.

Nàng sống đến bây giờ tuổi đã cao nhưng vẫn là lần đầu tiên nghe nói nữ nhân học điêu khắc, hơn nữa nữ tử trước mắt nhìn ôn nhu yếu ớt, căn bản không giống như người làm việc nặng như điêu khắc gỗ.

Được rồi, dù cho vị Hạng thiếu phu nhân trước mắt đây thật sự đã học qua điêu khắc gỗ, nhưng nàng ta người nhỏ tuổi nhỏ làm sao có thể luyện được điêu công lô hỏa thuần thanh (*) như vậy?

(*): Lô hỏa thuần thanh: dày công tôi luyện.

Tô Khả Phương mơ hồ đoán ra vị ma ma trước mắt này nghi ngờ mình, nhưng chẳng qua nàng cũng không biết suy nghĩ thật của vị Mạc ma ma này, nếu không chắc chắn nàng sẽ sặc nước mất.

Tô Khả Phương cũng không tự mình ý thức được khối thân thể này của mình càng lâu càng cho người ta một loại cảm giác nhu nhược không xương, nếu để người ngoài biết một nữ tử liễu yếu đào tơ như vậy lại là lão bản của xưởng báo chí và mấy cái cửa hàng thì nhất định sẽ làm rất nhiều người rớt tròng mắt ra.

“Mạc ma ma, người đừng hoài nghi, vòng tay Phật châu kia đúng là do phu nhân của ta làm.” Hạng Tử Nhuận Vẫn luôn không lên tiếng, cuối cùng cũng mở miệng.

Mạc ma ma biết thành chủ nhà mình rất kính trọng vị Hạng sư phó trước mắt này, cho nên khi Hạng Tử Nhuận nói thì bà không còn nghi ngờ, Mạc ma ma không khỏi kinh ngạc cảm thán nói: “Tay nghề của Hạng thiếu phu nhân thật tốt!”

“Mạc ma ma quá khen.” Tô Khả Phương cười nhạt, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Mạc ma ma áp xuống sự ngạc nhiên nghi ngờ trong lòng, đứng lên trịnh trọng hành lễ với Tô Khả Phương.

Tô Khả Phương sửng sốt, vội đứng dậy đỡ bà lên: “Mạc ma ma, người làm gì vậy?”

“Hạng thiếu phu nhân, lão thân có một yêu cầu quá đáng, mong Hạng thiếu phu nhân có thể thành toàn!” Mạc ma ma khẽ cúi đầu thành tâm thành ý nói.

“Mạc ma ma có chuyện gì xin cứ nói, không cần phải làm vậy.” Tô Khả Phương nói.

Mạc ma ma ngẩng đầu, trong mắt có sự hổ thẹn nhưng lại không chần chờ mà nói: “Lão thân khẩn cầu Hạng thiếu phu nhân điêu khắc thêm cho lão phu nhân của ta mấy vòng tay Phật châu nữa!”

Mạc ma ma tuy nói là bà thỉnh cầu, nhưng người đang ngồi ai cũng biết đâu là yêu cầu của Liễu lão phu nhân.

Nghe vậy, Tô Khả Phương bật cười: “Chỉ có vậy thôi?”

Vừa rồi nàng còn đang suy nghĩ rốt cuộc là chuyện gì mà ma ma bên người của Liễu lão phu nhân phải làm một chuyến đi thật xa tới đây.

Thì ra chỉ là việc đơn giản như vậy!

Mạc ma ma gật gật đầu: “Mong là Hạng thiếu phu nhân có thể đáp ứng yêu cầu vô lễ này của lão thân.”

Thu của người ta một phần lễ vật rồi mà còn tới cửa yêu cầu người ta đưa thêm mấy phần, chuyện này bá tánh bình thường còn không làm được, huống chi là lão phu nhân nhà bà, nhưng đây thật sự là do lão phu nhân và mấy vị tỉ muội quá sức trầm mê vào Phật đạo nên mới mặt dày mày dạn tới đây.

Mạc ma ma còn chưa nói tới thù lao cho Tô Khả Phương, bởi vì vòng tay Phật châu có điêu công tinh vi kỳ lạ kia không phải cứ dùng tiền là có thể mua được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: My Nam Anh, Phuongphuong57500, bichvan, chú mèo của gió, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 27.07.2020, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 231: Sóng gió nổi lên

Nếu nói đến tiền bạc thì không chừng sẽ làm vị Hạng thiếu phu nhân này cảm thấy bị sỉ nhục, cho nên Mạc ma ma không dám tùy ý mở miệng, việc này vẫn nên chờ lão nhân nhà mình làm chủ đi.

“Mạc ma ma quá nghiêm trọng rồi, chỉ là mấy vòng tay Phật châu thôi mà? Ta bỏ chút thời gian điêu khắc cho lão phu nhân điêu khắc là được, nhưng lúc này ta tương đối bận rộn nên nhanh nhất cũng phải nửa tháng sau mới có thể điêu khắc xong.” Tô Khả Phương cười nói.

Là chuyên gia điêu khắc gỗ, tác phẩm của mình có người thưởng thức, lại còn đi thật xa tới đây thì không còn gì có thể làm nàng cao hứng hơn, hơn nữa nàng cũng không lo lắng Liễu lão phu nhân sẽ lấy Phật châu của nàng không công.

Thấy Tô Khả Phương đáp ứng dứt khoát đến như vậy, Mạc ma ma vui sướng, vẻ mặt cảm kích Tô Khả Phương: “Lão thân thay lão phu nhân nhà ta cảm tạ Hạng thiếu phu nhân trước!”

“Mạc ma ma không cần khách khí!”

Diêu thị muốn giữ Mạc ma ma lại dùng cơm trưa nhưng bị Mạc ma ma uyển chuyển cự tuyệt, mẹ chồng nàng dâu hai người tự mình tiễn nàng ra ngoại viện.

Mạc ma ma đi rồi thì Lư thị mới ôm Hạo Nhi đi ra từ trong viện.

“Cô cô ——”

Hạo Nhi vừa thấy Tô Khả Phương liền cười toe toét nhào về phía trước.

Hôm qua lúc nhóm người Diêu thị đến nơi đã là chạng vạng, Tô Khả Phương đã đi đến đến phố ăn nhỏ cùng với Giả thị, mà Lư thị không quen đi xa nên bị xe ngựa lắc đến toàn thân rã rời, Hạng Tử Nhuận để cho bọn họ nghỉ tạm một đêm trước rồi mới ra phố ăn nhỏ.

“Nương, thân thể người đã khỏe chưa?” Tô Khả Phương hỏi mẫu thân mình.

Nàng sơ suất không suy xét đến việc mẫu thân không quen đi xa nên đã quên sai A Cam lót một tầng lông mềm lên chỗ ngồi xe ngựa.

“Tối hôm qua Thần Hoằng làm thuốc tắm gì đó cho nương ngâm nên sáng nay thức dậy đã không sao rồi.” Lư thị cười nói.

Nghe vậy, Tô Khả Phương nghiêng đầu liếc nam nhân bên cạnh, trong mắt tràn đầy ý cười, khóe môi cũng khẽ cong lên.

Tô Khả Phương ăn xong cơm sáng liền mang theo bà bà và mẫu thân đi dạo quanh đường lớn trong huyện thành, dạo phố xong còn mua một đống đồ to, lúc này Tô Khả Phương mới dẫn các bà đi đến tiệm gà chiên và tiệm ruốc cá. Mãi đến giữa trưa, Hạng Tử Nhuận mới quay lại đón bọn họ đến Vãn Hương Lai ăn cơm trưa.

Lúc đoàn người đến tửu lầu thì đúng lúc gặp Lý Trì, Lý Trì nghe nói cả gia đình Tô Khả Phương đến tửu lầu ăn cơm, vội tự mình đến phòng bếp sai đầu bếp làm thêm vài món thức ăn, sau đó liền đến nhã gian của bọn họ chào hỏi.

Khi vào phòng, tầm mắt Lý Trì tầm mắt liền dừng ở trên người Tô Khả Phương, một lúc lâu sau cũng chưa lấy lại tinh thần.

Tô Khả Phương hôm nay mặc một cái váy dài màu lan tử la chiết eo, trong đôi mắt hạnh linh hoạt ẩn hiện lóe lên chút giảo hoạt, lông mi nhỏ dài nhưng dày như quạt hương bồ khẽ nhếch, đôi môi phấn nộn lúc này mỉm cười xinh đẹp, nhan sắc rực rỡ trong sáng, mềm mại mà tinh nghịch.

Lý Trì đã một thời gian dài không gặp nàng, lần trước gặp nàng vẫn trong trang phục nam tử, lúc này gặp lại, hắn phát hiện tim mình đã không còn bình tĩnh như ngày xưa, xen lẫn vào có một chút không cam lòng và bối rối.

Khi nhìn thấy nam tử có khuôn mặt lạnh lùng đứng bên cạnh nàng, toàn thân tỏa ra khí chất anh duệ, trong đáy mắt nhìn như bình tĩnh lại che giấu ánh nhìn sắc bén, làm người ta không thể xem nhẹ, một nam một nữ, một tĩnh một động, ngồi sóng vai nhau thoạt nhìn thật xứng đôi, hài hòa.  

Ngay lúc Lý Trì cảm thấy mình sắp ngạt thở thì giọng của Hạng Tử Nhuận kéo hắn về từ trong tình cảm không thể khống chế ra: “Lý nhị thiếu gia, đã lâu không gặp!”

Hạng Tử Nhuận cười nhạt, đáy mắt sắc bén quét về phía hắn không chút che dấu.

Mặt Lý Trì biến sắc, thu lại tầm mắt trên người Tô Khả Phương, chột dạ chắp tay làm lễ với Hạng Tử Nhuận: “Hạng huynh, đã lâu không gặp!”

Hạng Tử Nhuận cười như không cười nhìn hắn, nói: “Lần trước Lý nhị thiếu gia hẹn với ta, Hạng mỗ từ đó đến nay bận rộn, nhưng hôm nay đã có duyên như vậy, hay là chúng ta cùng uống với nhau vài chén?”

Lư thị và Giả thị dù cho chậm chạp cũng nhìn ra tâm tư của Lý Trì đối với Tô Khả Phương, thấy Hạng Tử Nhuận còn mời Lý Trì uống rượu, mí mắt giật giật, sợ sẽ nháo ra chuyện.  

Còn Tô Khả Phương nhận ra tình cảm toát ra từ Lý Trì cũng sợ ngây người.

Nàng và Lý Trì vẫn luôn lấy tư cách là bằng hữu ở chung, chưa bao giờ vượt qua giới hạn, nguyên nhân cũng do cá tính ngay thẳng của Lý Trì, lại không có tình yêu nam nữ đối với nàng, cho nên nàng mới có thể yên tâm cùng hắn hợp tác, nhưng bây giờ…

Tô Khả Phương mím môi trầm tư.

Trong phòng ngoại trừ Hạo Nhi ngây thơ, chỉ có một mình Diêu thị bình tĩnh nhất, bà nhìn vị nhi tử toàn thân trên dưới tỏa ra vị dấm chua thì trong lòng cảm thấy buồn cười.

Một nam tử bình thường như vậy mà cũng đáng cho hắn tức giận sao?

Nàng hiểu nhi tử mình không phải là người tự ti, xem ra bà đã xem nhẹ vị trí của Phương Nhi trong lòng hài tử rồi!

Lại nhìn thấy vẻ mặt giật mình của Phương Nhi, trong lòng Diêu thị hơi an tâm, chỉ cần Phương Nhi và Lý nhị thiếu gia là trong sạch thì bà không cần lo lắng thay cho nhi tử nhà mình.

Lý Trì mơ hồ nhận ra ý đồ không tốt của Hạng Tử Nhuận, vừa định cự tuyệt đã bị Hạng Tử Nhuận mạnh mẽ ấn xuống ghế trên.

Thịnh tình không thể chối từ, Lý Trì đành phải căng da đầu ngồi ở giữa Hạng Tử Nhuận và Tô Khả Phương.

Chỉ là…… Sao hắn ta lại ngồi ở giữa hai vợ chồng họ chứ?

Tô Khả Phương nhíu mày liếc Hạng Tử Nhuận, cảm thấy thật khó hiểu.

Nàng cũng không tin hắn sẽ không nhìn ra tâm tư của Lý Trì, vậy mà lại nhét hắn ngồi giữa hai vợ chồng, trong hồ lô gia hỏa này rốt cuộc bán thuốc gì đây?

Thấy ánh mắt nghi ngờ của nàng, Hạng Tử Nhuận cười trấn an nàng.

Lư thị cùng Giả thị ngồi ở đối diện run rẩy nhìn chằm chằm ba người ngồi đối diện, mãi đến khi thấy Hạng Tử Nhuận cười với Tô Khả Phương, tâm tư nặng nề của hai người mới buông xuống.

Lư thị và Giả thị buông nhẹ tâm tư, nhưng Lý Trì ngồi giữa hai vợ chồng thì lại bị dày vò.

Vì muốn che dấu sự xầu hổ không được tự nhiên của mình, Lý Trì nâng chén mời Hạng Tử Nhuận: “Hạng huynh, Lý Trì kính huynh một ly.”

Hạng Tử Nhuận nhìn nhìn ly rượu trong tay, khẽ nhếch môi, nói: “Cái ly nhỏ như vậy làm sao uống cho tận hứng đây? Đổi chén đi!”

Nói rồi mặc kệ Lý Trì có đồng ý hay không, nhấc bình rượu trên bàn đổ đầy rượu vào chén của mình và Lý Trì.

“Lý nhị thiếu gia, Hạng mỗ kính đệ một ly!” Hạng Tử Nhuận cũng không đợi Lý Trì đáp lại, buông bình rượu, bưng chén lên uống một hơi cạn sạch.

Thấy thế, cặp mày liễu của Tô Khả Phương nhíu chặt, gắp một đũa khoai môn xào thịt lướt qua Lý Trì, bỏ vào trong chén của Hạng Tử Nhuận: “ Trước khi uống rượu thì phải ăn gì đó lót bụng mới không bị hư dạ dày!”

Thật ra nàng muốn ngăn cản hắn uống thả cửa, nhưng có Lý Trì ở đây nên nàng muốn giữ chút mặt mũi cho hắn, nghĩ thầm về nhà phải cảnh cáo một phen.

“Được.” Hạng Tử Nhuận biết nghe lời cười cười, gắp khối thịt bỏ vào trong miệng chậm rãi nhai.

Diêu thị và Lư thị Giả thị mắt nhìn mũi mũi nhìn tim cúi đầu ăn đồ ăn, cố ý xem nhẹ sóng gió nổi lên bên kia.

Hạng Tử Nhuận ăn thịt xong, nâng đũa gắp một đũa thịt vào chén của tức phụ, khẽ cười nói: “Nàng cũng ăn nhiều thịt một chút, ăn thịt bổ thịt.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Phuongphuong57500, bichvan, tamanh1908, thúy di
     
Có bài mới 29.07.2020, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 232: Sẽ không hỏng việc

Sau khi buông đũa, Hạng Tử Nhuận nhìn về phía Lý Trì, thấy hắn ngơ ngác nhìn phu thê bọn họ, nhướng mày nhìn vào chén của hắn: “Lý nhị thiếu gia?”

Hành động thân mật này của hai vợ chồng làm cho trong cổ họng Lý Trì đắng ngắt, thấy Hạng Tử Nhuận nhìn chằm chằm chén mình, hắn bưng chén ngửa đầu uống sạch ly rượu, muốn nuốt xuống sự cái đắng trong cổ họng.

Cũng không phải hắn chưa từng uống ly rượu lớn như vậy, rượu nhà mình là nổi danh nhất tửu lầu, rượu nguyên chất thơm ngát, nhưng hôm nay không biết vì sao uống vào lại khiến hắn cảm thấy vô cùng đắng.

Diêu thị ngước mắt liếc ba người, nói với Lư thị và Giả thị nói: “Bà thông gia, Phương Nhi tẩu tử, bọn họ uống rượu mùi rượu nồng nặc quá, chúng ta đến nhà kế bên mở bàn ăn khác đi?”

Lư thị và Giả thị như đứng trong đống lửa, ngồi trên đống than, cầu mà không được, vội gật đầu: “Được được!”

“Nương, ta đi sai chưởng quầy an bài.” Nghe vậy, Tô Khả Phương đứng lên.

“Ta tự mình đi được rồi, con ở đây trông chừng Hoằng nhi, đừng để cho hắn uống nhiều quá.” Diêu thị liếc nhi tử, xoay người đi ra ngoài cùng với Lư thị, Giả thị và Hạo Nhi.

“Tửu lượng của Lý nhị thiếu gia tốt nha, uống thêm một chén!” Hạng Tử Nhuận rót thêm rượu vào trong chén Lý Trì.

Tô Khả Phương trừng mắt liếc Hạng Tử Nhuận, ngồi trở lại bên cạnh Lý Trì cúi đầu ăn cơm.

“Tức phụ, hôm nay hương vị món thịt hầm này không tồi, nàng ngồi gần, thay ta gắp cho Lý nhị thiếu gia kẹp một khối để Lý nhị thiếu gia lót bụng.” Hạng Tử Nhuận cười cười nhìn tức phụ nói, đôi mắt sâu không thấy đáy lại nhìn Lý Trì, mặt không đổi sắc.

Lý Trì trong lòng cảm thấy hoảng hốt khó hiểu, nhìn Tô Khả Phương cũng không dám nhìn, vội vàng nói: “Không cần, Hạng huynh, tự ta gắp, tự ta gắp được rồi!”

Lý Trì nói rồi nâng đũa duỗi tay vào đãi thịt hầm lớn, một đũa gắp liền hai miếng to.

Tô Khả Phương nhìn Lý Trì, lại nhìn nam nhân nhà mình, thấy nam nhân nhà mình nhìn mình với ánh mắt trông mong, lại quét mắt qua đĩa thịt hầm, âm thầm trợn trắng mắt, nhưng vẫn nể tình gắp một miếng thịt hầm vào chén hắn.

Lý Trì đang cố gắng nhai miếng thịt hầm trong miệng, vẻ mặt liền cứng ngắc, sau đó bưng rượu lên uống hết vào nuốt cả thịt xuống.

Hạng Tử Nhuận nhận lấy ngay, nói với tức phụ mình: “Ta muốn uống chút nữa với Lý nhị thiếu gia, nàng qua kế bên bồi mọi người đi, ăn xong rồi ta qua gọi mọi người về.”

Tô Khả Phương ở đây cũng không được tự nhiên, nghe xong nói một tiếng với Lý Trì rồi đứng lên.

Lúc Hạng Tử Nhuận đưa nàng ra cửa, Tô Khả Phương hạ giọng uy hiếp bên tai hắn, nói: “Đừng uống quá nhiều, uống nhiều quá đêm nay không cho chàng vào nhà!”

Một lúc mấy ly rượu, uống rượu như vậy sớm hay muộn cũng phá hỏng thân thể!

Tô Khả Phương cho rằng khoảng cách xa, mình lại ép nhỏ giọng xuống thấp như vậy thì Lý Trì là sẽ không nghe được, nhưng nàng nào biết đâu rằng Lý Trì cũng là người tập võ giống Hạng Tử Nhuận, nhĩ lực hơn người, lời nàng nói hắn nghe không sót một chữ.

Hạng Tử Nhuận cũng không nhắc nhở tức phụ mình, ý vị thâm trường nhìn nàng cười cười: “Tức phụ yên tâm, ta bảo đảm sẽ không hỏng việc!”

Tô Khả Phương đỏ mặt liếc hắn, vội vàng xoay người rời đi.

Hạng Tử Nhuận cười nhẹ, lúc này mới trở về bàn.

Thấy chén của Lý Trì vừa đầy đã can, Hạng Tử Nhuận không dấu vết nhếch môi, lại rót đầy chén cho hắn.

Tô Khả Phương đi đến phòng bên, lúc này vừa đem đồ ăn lên, mấy người vừa ăn vừa nói chuyện, nhưng không một người nào nhắc tới hai người phòng bên.

Mấy người ăn xong lại đợi một hồi, mới thấy Hạng Tử Nhuận đẩy cửa tiến vào: “Ăn được không?”

Tô Khả Phương thấy hắn sắc mặt ửng đỏ, nhưng ánh mắt còn sáng rỡ, không có dáng vẻ say xỉn, lúc này mới hỏi: “Lý Trì đâu?”

Lời vừa nói ra đã bị Giả thị ngồi kế bên dùng khuỷu tay thúc vào eo.

Tô Khả Phương nghiêng đầu nhìn về phía tẩu tử, thấy nàng chớp mất nhìn mình mãnh liệt, một lúc sau mới phản ứng lại.

Nhìn lại nam nhân mình, thấy hắn như không có gì đi về phía mình, cũng không thèm để ý nói: “Lý nhị thiếu gia uống say, ta đi gọi chưởng quầy bọn họ dìu hắn về phòng nghỉ ngơi.”

Giả thị nhìn thoáng qua Hạng Tử Nhuận thấy hắn thần sắc vẫn như thường, lúc này mới bất đắc dĩ thở dài.

Nha đầu Phương Nhi này cái tật xấu thiếu cơ não sao mãi không sửa? Dám quan tâm nam nhân khác trước mặt chồng mình!

Cũng may lòng cô gia rộng lượng, nếu không thì không xong rồi!

“Ừm, ta không có ý gì, chỉ thuận miệng hỏi thôi.” Tuy không có ý gì khác nhưng Tô Khả Phương vẫn nhỏ giọng giải thích cho hắn, tránh cho hắn nghĩ loạn như tẩu tử.

“Ta biết!” Hắn chậm chạp nói: “Đêm nay phố ăn nhỏ mở cửa, mọi người về nghỉ ngơi một chút đi, dến tối mới có tinh thần mà đi.”

Đưa mấy người Diêu thị và Lư thị về Nam Thông phố, Hạng Tử Nhuận không muốn vào viện mà lại dẫn nàng đi “Tiệm đồ chơi Ngây Thơ”.

“Ui, sao hôm nay tiệm đồ chơi lại không mở cửa?” Nhìn cửa tiệm đóng chặt, Tô Khả Phương lắp bắp kinh hãi.

Từ lúc khai trương tiệm đồ chơi phô tới nay, ngoại trừ nạn bão do trời, còn lại tiệm đồ chơi chưa từng đóng cửa, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng nếu tiệm đồ chơi xảy ra chuyện, thì tại sao vừa rồi ở tửu lầu Lý Trì lại không nói với nàng?

Lúc Tô Khả Phương còn đang hoang mang, Hạng Tử Nhuận móc một chùm chìa khóa ra mở cửa lớn của tiệm đồ chơi.

“Sao chìa khóa lại ở trên người chàng?” Tô Khả Phương trừng lớn mắt nhìn hắn.

Hắn cười cao thâm khó đoán, móc ra một trang giấy từ trong túi tay áo đưa cho nàng: “Chẳng những ta có chìa khóa mà còn có cái này nữa!”

Tô Khả Phương nghi ngờ nhận lấy đồ trong tay hắn, nhìn kĩ mới thấy đây là khế ước chuyển nhượng tiệm đồ chơi, hơn nữa còn là một nửa cổ phần vốn thuộc về Lý Trì.  

“Chàng……”

Tô Khả Phương nhìn hắn, đột nhiên không biết nói gì cho phải.

Một lúc lâu sau, nàng mới rầu rĩ hỏi: “Lý Trì tự nguyện à?”

Nàng đã mất đi một bằng hữu là Lý Trì.

“Dù sao cũng là chữ viết của hắn, dấu tay của hắn!” Hắn kéo nàng vào trong ngực, rũ mắt nhìn nàng: “Nàng ấy?”

“Cái gì?” Mùi rượu trên người hắn làm nàng hơi nhíu mày, khó hiểu hỏi lại.

“Nàng sẽ không trách ta tự chủ trương thu hồi tiệm chứ?” Hắn bình tĩnh nhìn nàng, không muốn bỏ qua bất cứ biểu tình nào trên mặt nàng.

Nàng trừng hắn: “Nếu ta muốn chàng đem khế ước chuyển nhượng này trả lại cho Lý Trì thì chàng đồng ý sao?”

Nàng quá hiểu hắn, người này nếu không làm thì thôi, đã làm thì không bao giờ nhìn lại.

Cánh tay hắn căng thẳng, chém đinh chặt sắt nói: “Không đồng ý!”

“Vậy sao chàng còn hỏi?” Nàng như không liếc hắn.

Hắn đã tiền trảm hậu tấu rồi nàng còn nói gì được nữa đây.

“Trước kia nàng hợp tác với hắn ta cũng không có ý kiến, nhưng hôm nay ánh mắt Lý Trì nhìn nàng làm ta không thoải mái! Hắn không thèm che dấu sự ghen tuông ở trước mặt nàng.

Sau khi nghe xong lời này của hắn, nàng khẽ mỉm cười ôm eo hắn, thấp giọng nói: “Kỳ thật vừa mới ở tửu lầu ta cũng đang suy nghĩ làm sao xử lý việc hợp tác với Lý Trì, bây giờ chàng đã giúp ta giải quyết rồi ta không cần suy nghĩ nữa.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Phuongphuong57500, bichvan, tamanh1908, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banta, bongbep, congchua123, lq0410, lyquanhuyen, Ninhngoan04082015, Tuyết Tring và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 228, 229, 230

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.