Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 24.06.2020, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 210: Bồn bát đầy tràn


“Nàng xác định muốn trấn an ta?” Hắn nhìn nữ nhân đang ghé vào ngực mình, không chút để ý hỏi.

“Chàng tức giận thì ta liền trấn an, không tức giận thì thôi.”

“Vậy ta tiếp tục tức giận đây.” Hắn nói rồi lại nhắm hai mắt lại.

Nàng nhìn hắn, qua một hồi lâu mới phản ứng lại, vươn tay hung hăng véo cổ hắn, hét lớn: “Chàng lừa ta!”

“Ha ha ~~” hắn nhịn xuống không được liền bật cười.

Hắn nên nói như thế nào với nha đầu ngốc này đây, hắn sao có thể bởi vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận với nàng đây?

Tiếng cười hồn hậu từ lồng ngực hắn truyền ra, dừng ở phía trên trái tim nàng, làm nàng run rẩy.

Nàng ngơ ngẩn nhìn hắn, tay đang véo ở trên cổ hắn chậm rãi lỏng đi rồi bỏ ra.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn cười to thoải mái như thế, trước kia nàng quá chú ý, trước mặt người ngoài mặt hắn không có biểu tình gì, chỉ có ở nhà, trên mặt hắn mới có một chút độ ấm, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là cười khẽ một chút.

Nàng chớp chớp mắt, cũng nhớ không nổi mình vừa mới nói gì làm hắn cao hứng.

Hắn thật vất vả ngừng cười, thấy nàng đăm đăm nhìn mình, ánh mắt tối sầm lại, giọng khàn khàn ở bên tai nàng nói: “Lần này là chính nàng quyến rũ ta.”

Ngụ ý chính là nàng không thể trách hắn bắt nạt nàng!

Hắn tiếng nói vừa dứt, liền xoay người đem nàng đè xuống dưới……

Hắn quyết định, dời lại một ngày mới đi Dương Phong Thành!

Hôm nay, hai người mãi đến trời tối mới từ trong phòng đi ra.

Mấy người Mã Liên ép mình cúi đầu thật thấp, hận không thể biến mình thành trong suốt.

Tô Khả Phương vốn đang không cảm thấy gì, chính là bị ba tiều cô nương này cùng một điệu bộ làm nàng ngượng ngùng.

Mấy người các nàng chắc chắn đã nghe tiếng gì đó trong phòng!

Sáng sớm hôm sau Hạng Tử Nhuận đi Dương Phong Thành, Tô Khả Phương ở nhà nghỉ ngơi một ngày rồi mới đến huyện nha tìm Từ Tư Di.

Nàng ngoài mặt là đi tìm Từ Tư Di, trên thực tế là đi gặp Nghiêm Trung Đình, chính lúc này Từ Tư Di mới biết được Tô Khả Phương căn bản đã sớm thỏa thuận với công công của mình, muốn làm cái gì báo dự báo thời tiết, hơn nữa còn làm cho công công bắt nàng giữ lại gian cửa hàng kia để làm báo.

Tô Khả Phương đem việc này nói cho Từ Tư Di, là bởi vì tin tưởng nàng sẽ không nói ra bên ngoài, cũng không nghĩ nàng sẽ hoài nghi cái gì.

Ngày thứ ba sau khi Hạng Tử Nhuận đi, Lâm Chiêu Hoành liền đem mấy người cầnTô Khả Phương từng nhóm đưa lại đây.

Tô Khả Phương nhờ Hạng Tử Nhuận giúp nàng tìm năm người có thể xem thời tiết mấy người này đều chỉ có một mình, không có vướng bận, rất có hứng thú đối với thay đổi trong thời tiết, quan trọng nhất là nhân phẩm bọn họ tin được, nhanh miệng, lại đồng ý ký khế ước bán mình.

Tô Khả Phương không tính sẽ dung than phận của mình gặp năm người này, nàng thay nam trang rồi mới gặp, không để cho bọn họ biết thân phận thật sự.

Tô Khả Phương đổi họ tên của bọn họ, sau đó tách ra đưa bọn họ bố trí ổn thỏa ở trong năm thôn trấn xung quanh huyện thành, chỉ cho phép bọn họ hoạt động trong thị trấn mà họ đang ở.

Tô Khả Phương giao nhiệm vụ chính và duy nhất cho bọn họ, mỗi người ở từng thị trấn mỗi ngày viết xuống từng thay đổi trong thời tiêt, rồi mỗi ngày báo cáo cho nàng, đến nỗi việc ăn, mặc, ở, đi lại, cũng không cần họ phải đụng tay, bởi vì Tô Khả Phương đã cho mỗi người một gã sai vặt.

Mấy gã sai vặt này là do Hạng Tử Nhuận tìm tới, là người đáng tin, mỗi gã sai vặt sẽ hầu hạ hai ba người ở thôn trấn gần hắn nhất, chính là để dễ bề theo dõi, để tránh xảy ra sai lầm.

Sau khi Tô Khả Phương nhận được công văn do Nghiêm Trung Đình sai Từ Tư Di đưa lại đây, mới bắt tay vào làm báo.

Tô Khả Phương bên này hừng hực khí thế làm tờ báo dự báo thời tiết, Hạng Tử Nhuận bên kia cũng vội đến sứt đầu mẻ trán.

Hôm nay, tâm phúc của Liễu Trường Phong đi vào phố phía nam, đem tin tức của Hạng Tử cùng với một cái hộp gỗ giao cho Tô Khả Phương, cũng nói: “Hạng phu nhân, thành chủ chúng ta nói, nếu Hạng phu nhân rỗi rãnh, hoan nghênh ngài đến Dương Phong Thành làm khách.”

Tô Khả Phương cười cười: “Thay ta cảm ơn ý tốt của Liễu Thành chủ, ta có rảnh nhất định sẽ đến phủ bái phỏng.”

Đợi người của Liễu Trường Phong vừa đi, Tô Khả Phương mới mở tin ra, xem xong tin nàng mới biết được câu hỏi kia của tâm phúc Liễu Trường Phong có dụng ý gì, nguyên lai Hạng Tử Nhuận còn lâu mới về!

Xem xong tin, nàng mới mở ra hộp gỗ.

Nhìn chồng ngân phiếu trong hộp gỗ,Tô Khả Phương không tự giác nở nụ cười.

Hắn thật sự đem túi tiền của hắn đưa cho nàng quản!

Nửa tháng sau, toàn bộ phố lớn ngõ nhỏ trong huyện Hoài Đường đều sôi trào lên, bởi vì Hoài Đường huyện xuất hiện một tờ báo dự báo thời tiết, mà tờ báo này có thể đoán trước được thời tiêt mấy ngày gần đây trong Hoài Đường huyện.

Báo này vừa ra, toàn bộ Hoài Đường huyện oanh động, ngay cả mấy cái huyện chung quanh cũng không ít người sôi nổi đi mua trước món đồ kì lạ này.

Không đến mấy ngày, Liễu Trường Phong cũng thu được tin tức, người dưới trướng cũng mang về một tờ  “Báo dự báo thời tiết”.

Nhìn tờ “Báo chí” trong tay, mặt trên chẳng những có chữ miêu tả, còn có ký hiệu kỳ quái, mà bên trái tờ báo là một hình vẽ thật to, hình vẽ này that dễ hiểu, chỉ rõ tình huống thời tiết mấy ngày gần đây, ngay cả người không biết chữ cũng có thể xem hiểu.

Nhìn đến dưới cùng , ở góc phải bên dưới tờ báo cư nhiên có con dấu của quan phủ Hoài Đường huyện.

“Thì ra là đồ quan phủ làm!” Liễu Trường Phong lẩm bẩm, thấy tầm mắt của người bên cạnh cũng dừng ở trên tờ báo trên tay mình, hắn cười cười, đem tờ báo đưa qua cho hắn, giọng hài hước: “Hạng sư phó cũng nhìn xem đi, đây đúng là đồ mới lạ mà, lần này Nghiêm Trung Đình có thể kiếm bồn mãn bát mãn.” (LNT – bồn mãn bát mãn đại loại là bồn bát đầy tràn, kiếm được nhiều tiền a  ( ̄▽ ̄)ノ)

“Thành chủ, một tờ báo mới bán mười lăm văn tiền, chắc là kiếm không bao nhiêu tiền đi?” Đứa tâm phúc đã đưa tờ báo cho Liễu Trường Phong hỏi

Món đồ chơi mới lạ này mới mười lăm văn tiền một tờ?

Liễu Trường Phong đáy mắt hiện lên kinh ngạc, ngược lại bật cười nói: “Đây đâu có giống tác phong của Nghiêm Trung Đình.”

Nghiêm Trung Đình người kia tự cho là thanh cao, coi tiền tài là cặn bã, định giá tờ báo thấp như vậy, hắn một chút đều không cảm thấy kỳ quái.

Cười xong, Liễu Trường Phong thấm thía nói với tâm phúc của mình: “Nhưng mà ngươi cũng đừng xem thường mười lăm văn tiền này, ta đánh giá trái phải một tờ báo này ít nhiều gì cũng lời mười văn tiền, nếu in một ngàn tờ, một vạn tờ, mỗi tháng tính ra kiếm cũng không ít a.”

Nghiêm Trung Đình cái tên gia hỏa (gia hỏa = lão, thằng cha) cố chấp kia có lẽ cũng không nghĩ tới định giá cả thấp tè mà còn kiếm được nhiều đến như vậy đi?

Liễu Trường Phong chỉ là tò mò, cái người cổ hủ lại tự cho là thanh cao làm sao mà đột nhiên có ý tưởng như vây?

Liễu Trường Phong nghĩ trăm lần cũng không ra.

Thực ra nghiêm túc mà nói, Nghiêm Trung Đình tính đủ đường, lúc hắn tận mắt nhìn thấy các trường hợp thê lương sau trận bão, mà ở Phong Quả thôn ngược lại lại nhìn thấy các hương thân gương mặt tươi cười, rạng rỡ làm hắn tỉnh táo dựng dậy, hiện giờ hắn muốn thử tiếp nhận ý kiến của người khác.

Đương nhiên, ở việc tiền tài, cái nhìn của hắn vẫn sẽ không thay đổi, bằng không hắn cũng sẽ không một mực từ chối hai thành lơi nhuận mà Tô Khả Phương đưa ra cho huyện nha.

Vài năm sau, lúc “Báo Dự báo thời tiết” lan đến mỗi thành trấn trong An Tấn Quốc, giá cả càng thấp hơn, Nghiêm Trung Đình còn ảo não không thôi vì mình lúc đó quá ngốc, nhưng đây cũng là chuyện sau này.

Sau khi nghe Liễu Trường Phong nói xong, Hạng Tử Nhuận nhếch miệng cười như không, không có nói cho Liễu Trường Phong biết, kỳ thật người kiếm tiền đến bồn mãn bát mãn (bồn bát đầy tràn) chính là người khác a.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 25.06.2020, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 211: Lãi ít tiêu thụ mạnh

Hạng Tử Nhuận biết tức phụ mình vội vàng, nhưng đây cũng là lần đầu tiên hắn nghe thấy từ miệng tức phụ mình nói về tờ báo.

Hắn vừa mới cầm đến đã ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt truyền ra, liền đoán được tức phụ mình chắc chắn dùng mực hòa dầu thông để in ấn.

Hắn xem thật nghiêm túc cẩn thận, một trang báo không lớn lắm mà hắn xem gần ba mươi phút, làm Liễu Trường Phong bên người rất là giật mình.

Ở trong mắt Liễu Trường Phong, Hạng Tử Nhuận chính là người lạnh lùng, bất luận việc gì cũng không thể hấp dẫn hắn, mặc kệ là người hay vật, hắn liếc mắt một cái chưa từng nhìn lại lần thứ hai, cho nên hành vi của hắn hôm nay thực sự là làm người khó hiểu.

Liễu Trường Phong như đang suy tư nhìn hắn một hồi, mở miệng nói: “Nghe nói tờ báo này là ba ngày bán một lần, hiện tại lần đầu bán mà đã bị tranh đoạt hết không còn một bản, tờ báo này liền đưa cho Hạng sư phó vậy.”

“Cảm ơn Liễu Thành chủ.” Hạng Tử Nhuận không có chối từ, đem tờ báo gấp lại thật cẩn thận, nhét vào trong túi tay áo.

Hành động này của hắn làm Liễu Trường Phong lại lần nữa ngạc nhiên không thôi, bất quá sự ngạc nhiên này vẫn chưa hiển lộ ở trên mặt.

“Liễu Thành chủ, từ hôm nay trở đi, cho thợ thủ công làm ngày làm đêm đi.” Hạng Tử Nhuận theo sát nói.

Hôm nay Hạng Tử Nhuận quá khác thường, ngay cả người thâm trầm như Liễu Trường Phong cũng không khỏi lộ cảm xúc ra ngoài nhìn hắn nhiều vài lần.

“Liền nghe Hạng sư phó.” Một lát sau, Liễu Trường Phong mới nói.

Tô Khả Phương chọn ra báo ba ngày một lần, là bởi vì linh tuyền trong không gian của nàng chỉ có thể dự báo thời tiết trước ba ngày, mà bản thảo cuối cùng trên tờ báo, là nàng kết hợp với ghi ghép mà năm người xem hiện tượng thiên văn gửi về rồi so sánh sửa chữa mới  xác định thông qua lần cuối.

Trên lầu hai của tiệm ruốc cá bên cạnh xưởng báo chí, trong lòng Húc Đông kích động, báo cáo với Tô Khả Phương: “kỳ báo đầu tiên in 300 tờ, không có in thêm; kỳ thứ hai lúc đầu in 400 tờ, sau in thêm 200 tờ, kỳ thứ ba lần đầu in 600 tờ, lại in thêm 200 tờ, kỳ thứ tư ngày mai mới bắt đầu in ấn, nhưng đơn đặt hàng từ huyện khác đã được 500 tờ.”

Húc Đông báo cáo xong chờ Tô Khả Phương lên tiếng, bởi vì mỗi kỳ báo in nhiều hay ít đều do tiểu thư nhà mình định đoạt.

Húc Đông hiện giờ là tiên sinh trưởng phòng xưởng báo chí kiêm quản sự, các khoản thu chi của xưởng báo chí đều do hắn xử lý.

Lúc mới bắt đầu hắn thấy vốn đầu tư xưởng báo chí lớn như vậy, mà tờ báo chỉ bán mười lăm văn tiền một tờ, hắn bởi vì lo lắng sẽ lỗ vốn nên đã cực lực khuyên can tiểu thư nhà mình, nhưng tiểu thư nói giá cả này là nàng cùng Huyện thái gia định ra, hắn mới không dám nhiều lời nữa. Chẳng qua hiện tại hắn cuối cùng cũng hiểu rõ tiểu thư nhà mình vì cái gì một chút cũng không sợ lỗ to.

Đúng như tiểu thư nói, lãi ít tiêu thụ mạnh!

Doanh số lớn, tiền kiếm tự nhiên sẽ nhiều.

“Mấy kỳ báo kế tiếp lần đầu in đều quyết định in 500 tờ, đến khi có đơn đặt hàng từ huyện khác thì tính sau.” Tô Khả Phương suy tư một lát rồi nói.

“Tiểu thư, kỳ thứ ba in lần đầu cũng đã là 600 tờ, kỳ này tại sao không in nhiều hơn mà còn ngược lại giảm một trăm tờ?” Húc Đông khó hiểu hỏi.

Nếu đổi lại là trước kia, hắn chắc chắn sẽ nôn nóng vùng dậy, chẳng qua ngốc ở bên người tiều thư nhà mình một thời gian dài, hắn biết tiểu thư nhà mình là người, có chừng mực. Nàng làm như vậy khẳng định là có lý đo của nàng.

Thấy Húc Đông càng ngày càng trầm ổn, Tô Khả Phương cũng thực vui mừng: “Vừa mới bắt đầu rất nhiều người thấy tờ báo này mới lạ nên sẽ tranh mua tặng người khác, cho nên muốn in ấn số lượng nhiều một chút, nhưng ta đoán kỳ báo này số khách trong huyện mua báo sẽ ổn định lại, in nhiều sẽ bán không hết.”

Đến nỗi xung quanh mấy huyện thành có một ít thương gia muốn hạ đơn đặt hàng, nàng thừa dịp nhận lấy, dù sao trên báo cũng đã ghi chú rõ đây chỉ là thời tiết của Hoài Đường huyện bên này.

Hiện tại đây là lần đầu tiên có báo chí, cho nên người mua báo không nhiều. Người mua báo đa phần đều là người ở huyện thành và một số tiểu lão bản (ông chủ) trong trấn nhỏ, bá tánh bình thường mua báo cũng không nhiều. Đây không phải là thứ Nghiêm Trung Đình hy vọng thấy.

Muốn đem báo chí phổ cập đến mỗi nhà mỗi hộ, còn cần một đoạn thời gian rất dài.

“Tiểu thư, ta hiểu rồi.” Húc Đông cẩn thận cân nhắc một chút lời nói củaTô Khả Phương, nhanh chóng nghĩ thông suốt.

“Húc Đông, lát nữa ta muốn về Phong Quả thôn hai ngày, nơi này ta giao cho ngươi, có chuyện gì thì phái người cho ta biết.” Tô Khả Phương nói.

Trong nhà đang xây phòng mới, Hạng Tử Nhuận không ở đó, nàng lại ở huyện thành ngây người lâu như vậy, hiện tại báo chí xưởng đã vào quỹ đạo, nàng nên trở về trông coi.

Tô Khả Phương trở lại thôn, thấy trong nhà phòng mới và tường của hậu viện đều đã xây xong, mà nhà mẹ đẻ bên kia chỉ còn khoảng sân trước là hoàn thành.

Theo ý tứ của Hạng Tử Nhuận, nếu muốn Tô gia xây tòa nhà hai sân, Tô Bằng cùng Lư thị cũng sẽ không đồng ý, nói một cái sân còn ở không hết, làm thêm cái sân thứ hai cũng chỉ lãng phí, Hạng Thần Tường cũng không có cách nào thuyết phục bọn họ, đành phải kêu các thợ thủ công đem bố cục hơi cải biến một chút, xây thành nhà một sân trong.

Mà Hạng gia bên này, từ sớm khi Hạng Tử Nhuận họa vẽ bản vẽ nhà, Tô Khả Phương liền nghĩ đến Hạng Thần Tường cũng đến tuổi cưới vợ, cho nên làm Hạng Tử Nhuận đem nhà ban đầu hai sân đổi thành nhà ba sân.

Ở vùng nông thôn, đằng trước đằng sau nhà mình đều là của mình, cho nên xây nhà ba cái sân cũng không ảnh hưởng nhiều đến bố cục thôn.

Lần này về thôn, Tô Khả Phương cứ cảm thấy trong thôn thiếu chút gì đó, mãi đến lúc ăn cơm chiều nàng mới bừng tỉnh.

Hương thân nơi này đều đặc biệt thích ăn lựu, lúc trời chạng vạng nàng một mình đi đến cửa thôn, lúc này bốn bề đã vắng lặng, nàng từ không gian lấy ra hai mươi cây cây lựu con rồi trồng xuống hai bên cửa thôn.

Cây lựu này là lần trước Hạng Tử Nhuận nhờ bằng hữu từ nơi khác tìm tới, sau lại do trận bão cuồng phong lúc trước bị nàng nhổ lên trồng vào trong không gian, bây giờ đem mấy cây lựu đã nhổ trồng ở sau cửa thôn, không gian cũng chỉ dư lại mấy cây, Tô Khả Phương tính toán chờ kia mấy cây cây lựu sinh sôi nẩy nở sau lại cho mỗi nhà một cây.

Trong thôn trồng chút cây cối, có chút màu xanh liền sẽ không làm người ta cảm thấy nơi đây tử khí trầm trầm.

Xưởng báo chí bán báo ba ngày một lần, Tô Khả Phương không cách nào ngốc ở nhà nhiều, sau khi đem đồ phân cho Hạo Nhi giao cho tẩu tử nhà mình, lại đem một vò linh chi cao giao nàng: “Tẩu tử, linh chi cao này tẩu mỗi ngày gì ngâm nước uống, sẽ có lợi cho than thể tẩu.”

Giả thị năm trước sau một trận bệnh nặng thân thể xương cốt yếu đi rất nhiều, lần này bão qua đi lại bị bệnh một trận, đúng lúc cần phải bồi bổ cho tốt.

Lần trước lúc Hạng Tử Nhuận điều trị cho Tô Khả Phương, hắn đem linh chi cao này cho nàng ngâm nước uống, Tô Khả Phương uống vào cảm thấy hiệu quả tốt, liền đòi cách làm linh chi cao này từ Hạng Tử Nhuận.

Trong nhà xây phòng mới, nên lúc Tô Khả Phương trở về mang theo rất nhiều thức ăn, cũng đủ cho người hai nhà cùng thợ thủ công ăn hơn nửa tháng, nội trong hơn nửa tháng này nàng sợ sẽ không có thời gian trở về.

Tô Khả Phương đi trước mang mấy tờ báo dự báo thời tiết giao cho phụ thân, nhờ hắn đưa đến cho Lí trưởng thôn bên cạnh, còn có cả trấn trên, lúc này mới mang theo bà bà đi huyện thành.

Trong nhà phòng mới chưa xây xong, mọi người vẫn còn ở tại lều lớn, cũng không biết là do mùa đông lạnh hay là do quá mệt mỏi, Diêu thị hai ngày này ho khan lên, Hạng Tử Nhuận không ở đây, Hạng Thần Tường lại vội đến chân không chạm đất, không rảnh quan tâm nàng, Tô Khả Phương không yên lòng liền đem bà bà (mẹ chồng) đưa tới huyện thành đi tìm đại phu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, nobi, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 27.06.2020, 00:39
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 188
Được thanks: 924 lần
Điểm: 19.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đến hẹn lại lên đây ~~....mọi người ai hóng thì thanks với cmt cho mình có động lực edit tiếp đi....~~

Chương 212: Không hổ là mẹ con

Tới huyện thành, Tô Khả Phương trực tiếp bảo A Cam đưa các nàng đi y quán, xem xong đại phu, biết bà bà là nóng trong người nên ho khan, không có chuyện gì lớn, Tô Khả Phương lúc này mới yên lòng.

Vì để chiếu cố Diêu thị, Tô Khả Phương sai Húc Đông đem báo cáo dự báo thời tiêt do nhân viên khí tượng đoán trước viên báo đi lên thời tiết ký lục đưa đến viện ở đường nhỏ phía nam.

Diêu thị ho khan đến lợi hại, Tô Khả Phương mỗi ngày đều hầm cho bà một nồi canh thanh nhiệt nhuận phổi (canh hạ nóng, bổ phổi) , mặt khác cũng làm mấy món ăn sáng thanh đạm, giữa giờ lại thêm ly trà hạ hỏa hoặc canh nhuận phổi, buổi tối bà bà nằm ngủ rồi, nàng mới về thư phòng đem báo cáo dự báo thời tiết ra kiểm tra so sánh.

Y thuật của đại phu ở huyện thành tốt, lại thêm Tô Khả Phương cẩn thận chăm sóc, Diêu thị ho khan vài ngày thì khỏe ngay.

Nhìn mắt con dâu xanh đen, Diêu thị vô cùng đau lòng, nói: “Phương Nhi, con có vội cũng đừng chạy qua chạy lại hai bên như vậy. Ta đâu phải không đi lại được, giờ bệnh cũng khỏe rồi có thể tự mình nấu ăn. Còn không thì Mã Liên và Củ Từ (Khoai Lang) cũng làm cho ta được mà.

Bà biết Phương Nhi mỗi buổi tối đều ở thư phòng vội vàng đến tận khuya mới ngủ, ngày hôm sau sáng sớm lại đi ra ngoài, đến giờ lại gấp gáp trở về nấu cơm cho bà, một ngày chạy qua chạy lại lại mấy bận, nàng nhìn thôi cũng thấy mệt.

“Nương, có mình ta thì ta cũng muốn trở về ăn cơm mà?” Tô Khả Phương buồn cười nói: “Còn nữa, mấy người Mã Liên các nàng không quen thuộc khẩu vị của người, chờ các nàng quen rồi thì ta cho các nàng làm.”

Diêu thị nghĩ nghĩ, nói: “Không cần, dù sao bệnh ta cũng khỏi rồi, bảo A Cam ngày mai đưa ta về thôn đi thôi.”

Nàng đi về, Phương Nhi cũng có thể an tâm làm việc.

Nếu là Diêu thị trước đại nạn, không cần biết như thế nào bà cũng sẽ không cho con dâu mình, một nữ nhân ở bên ngoài xuất đầu lộ diện. Nhưng sau khi trải qua đại nạn, tâm thái bà thay đổi, hơn nữa con trai lớn ngầm nói với bà nhiều như vậy, hiện tại bà chỉ cầu mong cả nhà có thể vui vui vẻ vẻ ở bên nhau là đủ rồi.

Tô Khả Phương nhíu mày: “Nương, người vừa khỏi bệnh, sao nhanh như vậy lại muốn hồi thôn? Ta còn phải cho bồi dưỡng thật tốt cho người a.”

Hai ngày này nàng làm dược thiện cho bà bà, có thể thanh tràng nhuận phổi, nhưng phải uống một thời gian mới có thể thấy hiệu quả.

“Muốn bồi dưỡng trở về cũng có thể bồi dưỡng mà.” Diêu thị không muốn liên lụy nàng.

“Nương, trong nhà xây phòng mới, điều kiện sống trong lều lớn quá kém, ngài trở về lỡ như lại bị bệnh thì làm sao bây giờ? Vẫn là ở lại đây thêm vài ngày, chờ ta vội làm xong những chuyên lần này liền dẫn người về, được không?” Tô Khả Phương tận tình khuyên nhủ, thật sự không quá yên tâm để bà về khi thân thể còn chưa hoàn toàn điều trị tốt.

“Con cứ làm chuyện của con, không cần lo lắng cho ta, trở về ta sẽ uống nhiều nước sẽ không sinh bệnh nữa. Hơn nữa, ở chỗ này ta đến bạn để nói chuyện bạn cũng không có a, rất là buồn, vẫn là trở về tốt hơn, ít nhất còn có thể cùng nương của con nói chuyện phiếm a.” Diêu thị tâm ý đã quyết, chuẩn bị về phòng thu thập tay nải đi.

Tô Khả Phương thực bất đắc dĩ, theo vào phòng khuyên nhủ: “Nương, nếu người thấy buồn, thì sai Mã Liên cùng người ra ngoài đi dạo, còn không nữa thì đến tiệm ruốc cá tìm thẩm trò chuyện, ngài không phải thích trẻ con sao? Con gái củaTriệu thẩm giờ đã biết nói chuyện, thực đáng yêu.”

Tô Khả Phương biết đây là bà bà lấy cớ, bà bà từ trước đến nay không phải người nói nhiều, hơn nữa ba người Mã Liên cũng ở nhà, sao không có ai nói chuyện được, nàng biết bà bà là không muốn mình quá mệt mỏi, chính là bão vừa qua, dọc theo đường đi nạn dân không ít, người sinh bệnh cũng nhiều, nàng thật không yên tâm để bà bà trở về như vậy.

Diêu thị ngừng tay một chút, quét mắt nhìn cái bụng nhỏ nhắn của Tô Khả Phương nói: “Nương thích trẻ con, nhưng thích trẻ con nhà mình hơn, nếu là ngươi và Hoằng nhi có con rồi, nương ở luôn ở đây cũng được a.”

Tô Khả Phương nghẹn xuống, mới hết cách, nói: “Nương, có con chắc chắn sẽ có, nhưng bây giờ chưa phải lúc.”

“Nương, Tử Nhuận hiện tại lại không ở đây, nếu người ở đây, khi ta về nhà cũng sẽ không cảm thấy lẻ loi, người coi như ở lại vì con đi, được không?” Tô Khả Phương thấy bà bà không dao động, đơn giản dùng kỹ thuật quấn người, lắc lắc cánh tay bà bà “Còn nữa, than thể người hiện tại còn chưa hoàn toàn bình phục, nếu lúc này người trở về, ta làm sao có thể an tâm làm việc, đến lúc đó ta chạy qua chạy lại giữa trong nhà với huyện thành không phải mệt hơn sao?”

“Nương ~~”

Thấy bà bà cúi đầu thu quần áo, Tô Khả Phương lại lắc lắc cánh tay bà.

“Được rồi, được rồi, đừng lắc nữa, nương ở lại, bị con lắc đến muốn hôn mê rồi.” Diêu thị tức giận buông quần áo trong tay oán trách trừng mắt liếc nàng một cái.

Con bé này đào hố cho bà nhảy đây, bà vừa rồi nói ở chỗ này không có ai nói chuyện, con bé này liền nói mình lẻ loi, mấy người Mã Liên không phải người sao? Chỉ là vừa rồi chính bà sơ hở quên mấy người Mã Liên, không lý gì giờ lại tự vả miệng mình.

“Nương, đây là người nói đó nha, chờ ta làm vội vàng xong chuyện lại cùng người trở về!” Tô Khả Phương vui vẻ nói.

“Nương có thể ở, nhưng con cũng phải đồng ý với nương, phải ăn ngủ cho tốt.” Diêu thị xụ mặt, giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng, không cao hứng nói: “Ngươi làm việc vội vàng như vậy, tiều tụy thành cái dạng gì rồi?”

Gầy quá không dễ sinh đâu a!

“Nương, ta ăn ngủ tốt lắm mà.” Nàng nghe được lời này của bà bà, không khỏi nhớ tới Hạng Tử Nhuận trước khi đi Dương Phong Thành cũng dặn dò nàng y như vậy.

Không hổ là mẹ con, ngay cả lời nói cũng y như nhau.

Diêu thị không cùng nàng cãi cọ, tiếp tục nói: “Còn nữa, về sau không cần phải chạy về nấu cơm riêng cho ta, con vội quá thì nấu rồi bảo mấy người Mã Liên các nàng đưa qua đi, con ở bên kia ăn là được.”

Diêu thị vẫn luôn cho rằng nàng là vội vàng việc ở tiệm gà chiên và tiệm ruốc cá.

“Được, nương, tất cả ta đều nghe người.”

Bà bà hết bệnh rồi, hiện tại chỉ cần bồi dưỡng thật tốt, nàng vốn dĩ đã tính toán viết thực đơn dược thiện đưa cho Mã Liên, để nàng theo đó mà nấu đồ ăn cho bà bà, bởi vì mấy ngày nay nàng sẽ rất bận.

Dầu thông lần trước nàng lấy ra đã dùng hết rồi, xưởng báo chí bên kia cần gấp dầu thông để làm mực in, mấy ngày nay nàng ngoài việc cần lấy dầu thông, còn phải vội vàng tìm chỗ mở cửa hang đồ xiên cho gia đình của chị dâu.

Hôm nay, Tô Khả Phương đang ngồi ngay ngắn vừa uống nước, vừa kiểm tra đối chiếu chữ trên báo cùng với hình vẽ bản đồ thời tiết cho kì báo tiếp của xưởng báo chí, liền thấy Triệu Kính Tài vội vàng đi ra từ mật đạo (đường bí mật, cái cửa thông hai tiệm nằm ở đằng sau quầy của tiệm ruốc cá mà Hoằng huynh chỉ ra ấy ạ).

Triệu Kính Tài vẫn là lần đầu tiên đi qua xưởng báo chí bên này, nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Tô Khả Phương trong lòng lộp bộp, hỏi: “Triệu thúc, xảy ra chuyện gì?”

“Phương Nhi, mau đến chợ bán thức ăn đi, vừa rồi Mã Liên khóc lóc chạy tới, nói bà bà cô đã xảy ra chuyện!” Triệu Kính Tài hấp tấp nói.

“Bang” một tiếng, Tô Khả Phương ly nước trong tay lẫn báo chí đều rơi xuống đất, chạy vọt qua mật đạo vào ruốc cá phô.

Hôm nay Dương Xảo Lan đóng cửa hàng sớm, Tô Khả Phương từ mật đạo ra, liền thấy một bên khuôn mặt của Mã Liên sưng lên, mặt lạnh xuống, vừa gấp vừa giận dữ hỏi: “Nương ta đâu? Người có bị thương gì không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, nobi, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bongbep, congchua123, lq0410, lyquanhuyen, Ninhngoan04082015, Tuyết Tring và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 228, 229, 230

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.