Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 01.06.2018, 13:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 145
Được thanks: 2927 lần
Điểm: 28.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 28
☆ Chương 88: Phá hỏng hết khuôn mặt

Tô Khả Phương chuẩn bị cầm bát đũa trong giỏ ra, tay đột nhiên dừng lại, mắt rơi vào tấm ngân phiếu dưới đáy giỏ.

Nàng hơi mím môi, cầm tấm phiếu lên.

Tận 200 lượng!

"Hạng Tử Nhuận, rốt cuộc huynh có ý gì?" Tâm tình nàng phức tạp nhìn tấm ngân phiếu trong tay, lẩm bẩm.

Hôm trước Húc Đông đưa khoai lang phiến đến huyện thành, hôm sau cửa thôn Phong Quả xuất hiện một chiếc xe ngựa xa hoa.

Xe ngựa từ xa chạy tới cửa thôn, không chỉ thôn dân thôn Phong Quả, mà còn không ít thôn dân ở các thôn phụ cận đều chạy đến xem náo nhiệt.

Phải biết, thường ngày ngay cả trấn Đường Huyền cũng khó thấy xe ngựa đi lại trong trấn, đột nhiên thôn Phong Quả lại xuất hiện chiếc xe ngựa xa hoa xinh đẹp thế này, thôn dân không sôi trào mới là lạ.

"Ôi chao, có phải lạc đường không?" Có hương thân ngạc nhiên nói.

"Ai mà biết chứ, hương thân thôn Phong Quả chúng ta hình như không có ai có thân thích nhiều tiền như vậy, đúng không?"

"Người nhiều tiền đến thôn chúng ta, còn chưa biết là chuyện tốt hay chuyện xấu đâu." Có hương thân lo sợ bất an nói thầm.

Mọi người đang thì thầm nói chuyện, thì xe ngựa ngừng lại, phu xe xuống xe khách khí mà có lễ hỏi mọi người: "Chư vị, xin hỏi đây chính là thôn Phong Quả phải không?"

"Đúng vậy, nơi này là thôn Phong Quả, các ngươi đến thôn chúng ta có chuyện gì?" Một tiểu tử thôn Phong Quả to gan hỏi.

Phu xe cười, nói: "Chúng ta từ trong thành tới, thiếu gia nhà ta và Tô Khả Bân công tử thôn mọi người là đồng học, cố ý tới thăm Tô công tử."

"Hóa ra là đồng môn của Khả Bân!"

Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Tô Khả Bân đọc sách ở thư viện đọc tại huyện thành, quen biết một ít công tử nhà giàu cũng không có gì kỳ lạ, mọi người không hoài nghi.

Chỉ cần không phải đến thôn gây chuyện là tốt rồi!

"Có vị nào có thể dẫn đường giúp chúng ta không?" Phu xe lại hỏi.

"Để ta dẫn các ngươi đi!" Một nam tử xung phong đứng ra nhận việc.

Tô Khả Bân đọc sách ở huyện thành, là niềm kiêu ngạo của thôn bọn họ, cộng thêm cha hắn là trưởng thôn Tô Bằng, muội muội Tô Khả Phương còn mở ra con đường kiếm tiền cho các hương thân, mọi người đều vui lòng lôi kéo làm quen với Tô Khả Bân.

Vào thôn, các hương thân xem náo nhiệt theo sau xe ngựa đến thẳng nhà Tô Khả Bân, xe ngựa chạy rất chậm, trong xe bàn tay dùng quạt hé mở rèm xe nhìn ra ngoài, rồi buông ngay xuống.

Tô Gia, Diêu Thị và Lư Thị đang ngồi dưới mái hiên vừa đan quạt hương bồ vừa tán ngẫu.

Ngày thường Diêu Thị rất ít lui tới với hương thân trong thôn, ngoại trừ tới nông trại hỗ trợ thì gần như không ra cửa.

Sau này nông trại có Lưu Đại Minh giúp đỡ, Tô Khả Phương không muốn bà bà cả ngày ở nhà buồn bực, liền nửa dụ dỗ nửa lôi kéo bà theo nàng làm chút việc vặt để tiếp xúc mới người trong thôn.

Nhưng chẳng biết tại sao, Tô Khả Phương luôn cảm thấy bà bà và các thôn phụ không hợp, khi cùng nàng ra cửa bà bà không bao giờ nói chuyện với họ, nên sau này nàng không buộc bà bà ra cửa nữa.

Có lẽ lão nhân gia đều thích đứa nhỏ, từ ngày Diêu Thị gặp Hạo Nhi thấy thằng bé cơ trí nhu thuận, hiểu chuyện miệng lại ngọt, không cần Tô Khả Phương khuyên, thỉnh thoảng bà sẽ chủ động đến Tô Gia thăm Hạo Nhi, thuận tiện tán gẫu vài câu với Lư Thị.

"Thẩm, nhà thẩm có khách tới ạ."

Một tiểu tử chạy trước xe ngựa, không kịp thở chạy vào sân báo tin cho Lư Thị.

"Khách?" Lư Thị sửng sốt, không năm không tết, tại sao lại có khách đến nhà?

Lư Thị ra ngoài xem thử, vừa vặn nhìn thấy chiếc xe ngựa xa hoa dừng trước cửa nhà mình.

Phu xe cho xe ngựa dừng lại xong, mở màn xe ra, một thiếu niên 17, 18 tuổi tay cầm quạt xếp từ trên xe bước xuống.

Quạt trong tay che nửa mặt thiếu niên, khiến người ta không thấy rõ dung mạo của hắn, nhưng cặp mắt đào hoa cực kỳ xinh đẹp tự tiếu phi tiếu kia, khiến không ít tiểu cô nương và tiểu tức phụ theo sau xe ngựa đỏ mặt.

Theo sát thiếu niên bước xuống xe chính là một lão nhân 50 - 60 tuổi, để râu dài.

Thiếu niên đứng ở cửa, giương mắt quan sát nhà tranh trước mắt, nhíu mày, hỏi nam tử dẫn đường: "Đây chính là nhà Tô Khả Bân?"

Tô đại tài tử đại danh đỉnh đỉnh thế mà ở nhà tranh!

"Đúng!"

"Vị thiếu gia này tìm Bân Nhi nhà chúng ta sao?" Lư Thị thấy người tới ăn mặc lộng lẫy, khắp người quý khí, không khỏi thận trọng hỏi.

"Vị này chính là?" Quạt trong tay thiến niên không hạ xuống, mắt đầy nghi hoặc nhìn Lư Thị.

"Đây là nương Tô Khả Bân." Một phụ nhân đáp.

"Hóa ra là mẫu thân của Khả Bân!" Lâm Chiêu Hoành vội thu hồi quạt, vái chào Lư Thị: "Tô bá mẫu, tại hạ Lâm Chiêu Hoành, là bằng hữu đồng môn của nhi tử ngài, gặp qua Tô bá mẫu!"

Lư Thị không ngờ quý công tử này sẽ hành lễ với mình, giật mình, chân tay luống cuống nói: "Lâm công tử, bên ngoài nóng, mau vào nhà đi!"

Lúc Lâm Chiêu Hoành thu quạt, mấy mảng xanh tím trên mặt hiện ra trước mắt những người xem náo nhiệt, ai cũng hít một hơi lãnh khí.

"Trời ạ, trên mặt vị công tử này sao có nhiều vết bớt lớn thế?"

"Đúng vậy, phá hỏng hết khuôn mặt tuấn tú."

"Thật đáng tiếc!"

"..."

"..."

Lâm Chiêu Hành vừa bước vào sân nghe sau lưng truyền đến tiếng thở ngắn than dài, khoé miệng không khỏi run rẩy.

Trên mặt ai có bớt chứ?

Trên mặt ai có bớt chứ?!

Mắt nhưng người này mù cả rồi sao? Bớt và bị thương cũng không phân biệt được?!

Lúc phu xe hỏi đường đã có người chạy đến ruộng báo tin cho Tô Khả Bân và Tô Bằng trở về, hai cha con một trước một sau chen vào sân, nhìn thấy Lâm Chiêu Hoành, Tô Khả Bân kinh hãi: "Lâm đại thiếu?"

"Tô Khả Bân, huynh nhìn thấy ta rất bất ngờ đúng không?" Có thể nhìn Tô Khả Bân giật mình, Lâm Chiêu Hoành thấy mình không uổng công chuyến này .

Chẳng qua ——

"Tô đại tài tử, huynh biết làm việc nhà nông?" Lâm Chiêu Hoành kinh ngạc nhìn chằm chằm cuốc trong tay Tô Khả Bân.

"Ta là nông dân, làm việc nhà nông thì có gì mà ngạc nhiên?" Tô Khả Bân mỉm cười, tiếp đó nhìn chằm chằm mặt hắn, hỏi: "Ngược lại là ngươi, sao lại biến mình thành bộ dạng này?

Lâm đại thiếu gia không phải để ý nhất chính là hình tượng của mình sao? Hôm nay lại mang theo bộ mặt này đến thăm hắn, thật đúng là làm người ta mở rộng tầm mắt.

Nghe vậy, nhớ tới nhiệm vụ mình tới thôn Phong Quả, lòng Lâm Chiêu Hoành tức giận, nhưng trên mặt vẫn bày bộ dạng tươi cười mị mị: "Tô đại tài tử, chúng ta vào nhà nói đi."

Vẫn đứng dưới mái hiên Diêu Thị thấy Tô Gia có khách, kéo Lư Thị thấp giọng báo một câu, liền về nhà.

Vào sảnh phòng, Tô Khả Bân giới thiệu đơn giản cha nương và Lâm Chiêu Hoành với nhau, sau đó hỏi: "Sao Lâm đại thiếu lại tới đây?"

Cùng lúc đó, Tô Khả Phương ở trong phòng sớm nghe thấy động tĩnh bên ngoài, dỗ Hạo Nhi ngủ xong mới đi ra sảnh phòng.

Lúc nhìn thấy Lâm Chiêu Hoành, Tô Khả Phương sửng sốt: "Lâm đại thiếu gia?"

Lâm Chiêu Hoành ngẩng đầu nhìn, đồng dạng sửng sốt, nhưng đợi thấy rõ tướng mạo Tô Khả Phương, cả kinh tròng mắt thiếu chút nữa rớt xuống.

"Ngươi... Ngươi... Ngươi..." Lâm Chiêu Hoành thu quạt xếp về chỉ vào Tô Khả Phương, cả kinh cà lăm.

Nhìn bộ dạng hắn như gặp quỷ, lúc này Tô Khả Phương mới nhớ nay mình mặc nữ trang, khó trách Lâm đại thiếu không nhận ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.06.2018, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 145
Được thanks: 2927 lần
Điểm: 28.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 28
☆ Chương 89: Mong mỏi và trông chờ

Biểu tình Lâm Chiêu Hoành bây giờ phối hợp với khuôn mặt xanh tím của hắn, thật sự có chút buồn cười.

"Lâm đại thiếu không nhận ra ta sao?" Tô Khả Phương nín cười hỏi.

"Ngươi là đệ đệ của Tô Khả Bân?" Lâm Chiêu Hoành trợn mắt khó tin nhìn nàng.

Người này rốt cuộc là nữ giả nam trang, hay nam giả gái?!

Nhưng nhớ đến vẻ mặt của muộn tao sư huynh, Lâm Chiêu Hoành đã hiểu rõ.

Sự thật chứng minh, hắn lại bị muộn tao sư huynh đùa bỡn!

Nhớ tới việc mình vì phát hiện bí mật muộn tao sư huynh "Đồng tính" mà đắc chí, thậm chí còn giống kẻ ngu nhiều lần mở miệng uy hiếp huynh ấy, Lâm Chiêu Hoành thật muốn đập đầu chết cho xong.

"Là muội muội." Tô Khả Bân uốn nắn Lâm Chiêu Hoành: "Lần trước muội muội ta đơn độc vào thành sợ không an toàn, nên mới nữ giả nam trang!"

Lư Thị và Tô Bằng ngồi bên cạnh từ cuộc trò chuyện của mấy người nghe ra manh mối, phát hiện nữ nhi tiếp xúc qua với nam nhân khác, sắc mặt vợ chồng Tô Bằng có chút khó coi.

Nhưng ngại Lâm Chiêu Hoành lần đầu tới cửa, lại là bằng hữu đồng môn của nhi tử, nên không tiện phát tác.

Mà Lâm Chiêu Hoành nghĩ tới việc mình bị muộn tao sư huynh đùa bỡn xoay quanh, tức đến đỉnh đầu sắp bốc khói.

Đương nhiên chuyện mất mặt như vậy hắn sẽ không để huynh muội Tô Gia biết.

Thu hồi cằm sắp rơi xuống đất, Lâm Chiêu Hoành cười híp mắt quan sát Tô Khả Phương, đột ngột hỏi: "Nghe nói Khả Phương cô nương đã thành thân?"

Thì ra đây chính là tiểu tức phụ của sư huynh.

Từ nhỏ đến lớn hắn toàn bị muộn tao sư huynh bắt nạt, lần này cuối cùng hắn đã tìm được cơ hội báo thù rửa hận.

Ha ha ~~

Lâm Chiêu Hoành lúc trước bị bắt đến thôn Phong Quả còn tâm không cam tình không nguyện, nhưng giờ hắn lại có chút mong mỏi và trông chờ.

Tô Khả Phương nghi ngờ nhìn thoáng qua ca ca, không phải trước kia hai người không hợp sao, tại sao chuyện nàng kết hôn hay chưa mà ca ca cũng nói cho hắn biết?

Tất nhiên Tô Khả Bân nhận ra ánh mắt hờn trách của muội muội, chính hắn cũng rất kinh ngạc: "Sao Lâm đại thiếu biết muội muội ta đã thành thân?"

"Bản đại thiếu gia muốn kết kết bằng hữu với huynh, đương nhiên sẽ tìm hiểu chuyện liên quan đến huynh." Lâm Chiêu Hoành mặt không đỏ hơi thở không gấp, không chút nào chột dạ vì mình điều tra Tô Khả Bân.

Nghe vậy, Tô Khả Phương mới biết mình trách oan ca ca .

Lư Thị thấy Lâm Chiêu Hoành không e dè đàm luận chuyện hôn nhân của nữ nhi mình, nhi tử nghe thế cũng không cản trở, cảm thấy có chút giận, nhưng trên mặt vẫn cười nói: "Phương Nhi, khách tới nhà, con mau ra ruộng gọi tẩu tử con trở về."

"Đúng, canh giờ cũng không sớm, gọi Giả Thị về chuẩn bị thức ăn thôi." Tô Bằng cũng nói.

Tô Khả Phương biết cha nương cố ý đẩy mình tránh đi, lơ đễnh mỉm cười, đi ra ngoài.

Ra ruộng gọi Giả Thị về nhà xong, Tô Khả Phương đến nông trại nhờ Lưu Đại Minh bắt một con gà rừng và hai con cá lớn mang đến nhà mẹ đẻ, mình thì trở về Phó Gia.

Tuy rằng ở nông thôn quan niệm nam nữ không hà khắc, nhưng dù sao nàng đã là phụ nữ có chồng, tránh hiềm nghi vẫn tốt hơn.

Lâm Chiêu Hoành dù đến hay đi động tĩnh đều náo lớn, chạng vạng tối Tô Khả Phương đã nghe nói Lâm Chiên Hoành đi rồi, lại thấy Lư Thị mặt mày vui mừng chạy tới Phó Gia.

"Bà thông gia, nhìn bộ dáng này của bà chắc chắn là có việc mừng phải không?" Diêu Thị cười chuyển ghế đặt dưới mái hiên, thời tiết thế này, ngồi ngoài sân sẽ mát mẻ hơn trong phòng một chút.

"Xem như là việc vui." Lư Thị ngồi xuống, nửa vui nửa buồn nói: "Hôm nay không phải đồng môn của Bân Nhi tới chơi sao? Vị Lâm đại thiếu gia này vài ngày trước bị thương, nên bên cạnh luôn dẫn theo đại phu, Lâm đại thiếu biết Hạo Nhi cơ thể suy nhược liền bảo đại phu chẩn mạch cho Hạo Nhi, đại phu kia nói bệnh của Hạo Nhi có hi vọng chữa khỏi, chỉ là thiếu mấy dược liệu quý hiếm."

"Nương, có thật không?" Tô Khả Phương nghe bệnh của Hạo Nhi có khả năng chữa trị, kích động đứng lên: "Còn thiếu dược liệu nào? Con nhờ người đi mua."

"Đúng vậy, chỉ cần có thể chữa khỏi cho Hạo Nhi, nhiều tiền hơn nữa cũng phải tốn!" Diêu Thị cũng nói.

"Đây không phải là vấn đề tiền bạc." Lư Thị lắc đầu: "Đại phu kia nói, mấy vị dược liệu đó không phải cứ có tiền là mua được, cũng may đại phu kia nể mặt Lâm đại thiếu gia nguyện ý chẩn trị cho Hạo Nhi, nói sẽ chuẩn bị một chút để mấy ngày tới chậm rãi thi châm điều trị cho Hạo Nhi, có thể tạm thời khống chế bệnh căn, để thằng bé về sau ít sinh bệnh hơn."

Nghe vậy, trên mặt Diêu Thị và Tô Khả Phương đều lướt qua tia thất vọng.

Lư Thị thấy thế ngược lại an ủi hai người: "Hai người không cần quá lo lắng, Lâm đại thiếu gia nói rồi, nhất định sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm đủ mấy vị dược liệu đó."

Nói đến đây, Lư Thị hơi ngừng, hết nhìn Diêu Thị rồi nhìn nữ nhi mình, muốn nói lại thôi.

Diêu Thị giỏi nhìn mặt đoán ý, thấy bà như vậy liền nói: "Bà thông gia, chúng ta là người một nhà, nếu có cái gì cần giúp, bà cứ mở miệng nói."

Lư Thị chần chờ, mãi mới lên tiếng: "Là như vậy, bà thông gia, đồng môn kia của Bân Nhi là công tử đại hộ, vì bệnh của Hạo Nhi, bắt đầu từ ngày mai hắn và đại phu sẽ ở tạm tại nhà chúng ta, tuy chẳng có gì, nhưng vị Lâm đại thiếu gia này đối với phương diện ăn uống rất chú trọng, hôm qua còn cầm ngân phiếu nhờ Bân Nhi lên trấn mời đầu bếp, chúng ta sao có thể thu tiền của hắn, cho nên ..."

Nói đến đây, Lư Thị nhìn thoáng qua nữ nhi nhà mình.

"Bà thông gia, bà muốn Phương Nhi qua giúp nấu cơm sao?" Diêu Thị liếc mắt liền hiểu ngay tâm tư của Lư Thị, không để ý cười nói: "Chuyện này có gì đâu mà khó xử, dù sao nông trại có tỷ phu con bé chăm nom, Phương Nhi cũng không có việc gì quan trọng phải giải quyết."

"Đúng không, Phương Nhi?" Diêu Thị nhìn Tô Khả Phương, hỏi.

Trù nghệ của con dâu mình bà biết rõ, không kém đầu bếp trên trấn chút nào.

Bà bà đồng ý rồi, đương nhiên Tô Khả Phương càng thêm không có ý kiến .

"Bà thông gia, Lâm đại thiếu gia dù là đồng môn của Bân Nhi, nhưng vẫn là người ngoài, ta lo lắng Phương Nhi qua sẽ xuất hiện nhàn thoại khó nghe." Lư Thị xoắn xuýt nói.

Trù nghệ của nữ nhi mình chắc chắn không thể xoi mói, để nữ nhi qua hỗ trợ quả thật là lựa chọn tốt nhất, nhưng nghĩ đến danh dự của nữ nhi, Lư Thị vẫn do dự không quyết.

Có lẽ quá lâu không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, Diêu Thị chỉ nghĩ con dâu về nhà ngoại hỗ trợ bình thường thôi, nhất thời thật sự không nghĩ tới nam nữ khác biệt, nghe Lư Thị nhắc, cũng chần chờ.

"Nương, con qua hỗ trợ nấu cơm, không phải phụ trách chào hỏi Lâm đại thiếu gia, có thể xuất hiện nhàn thoại gì chứ?" Tô Khả Phương buồn cười nói: "Cùng lắm thì con làm xong cơm sẽ trở về nhà, không ở lại ăn cơm."

Nàng thân thẳng không sợ bóng nghiêng, nếu thật sự có thể giúp Hạo Nhi khoẻ hơn, cho dù hỏng thanh danh thì cũng chẳng có vấn đề gì.

"Đúng vậy, nhìn ta tuổi tác lớn, đầu óc không linh hoạt nữa." Sau khi nghe xong lời Tô Khả Phương, Diêu Thị nhịn không được bật cười: "Khi đó mọi người đều ở nhà cả mà, có thể xuất hiện nhàn thoại gì chứ? Hơn nữa vị Lâm đại thiếu gia kia là quý công tử, sao chịu đi vào phòng bếp?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.06.2018, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 145
Được thanks: 2927 lần
Điểm: 28.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
☆ Chương 90: Lâm nhị thiếu gia?

Sở dĩ Diêu Thị đồng ý Tô Khả Phương qua Tô Gia hỗ trợ, một mặt là tin cách làm người của vợ chồng Tô Bằng, mặt khác là bởi Tô Khả Phương không vì ngày thành thân lão đại rời đi mà nảy sinh lòng oán hận, còn bỏ công bỏ sức vất vả bôn ba vì cả nhà kiếm sống, giúp cho lão nhị, lão tam tìm được mục đích sống, hết thảy mọi thứ, Diêu Thị đều ghi trong mắt, nhớ trong lòng.

Mọi người không biết, thật ra bây giờ đáy lòng Diêu Thị càng muốn Tô Khả Phương là con gái mình, mà không phải con dâu hơn, bởi vì bà không biết nhi tử có thể trở về hay không, càng không xác định sau khi nhi tử trở về có thể sinh hoạt tốt với Tô Khả Phương không?

Chính vì như thế, Diêu Thị rất khoan dung với Tô Khả Phương, khoan dung đến mức không có chút ước thúc nào với nàng.

"Bà thông gia nói đúng lắm, cả nhà chúng ta đều ở đây, đảm bảo sẽ không để thanh danh Phương Nhi bị tổn hại." Sau khi nghe Diêu Thị nói xong Lư Thị thoải mái cười.

Ngày hôm sau, thời điểm Tô Khả Phương tới Tô Gia, Lâm Chiêu Hoành và đại phu sớm quay lại.

Tô Khả Phương vừa vào phòng bếp, liền thấy trong bếp để la liệt đầy gà vịt thịt cá đã thịt sẵn, ngoài ra còn một rổ rau xanh lớn.

"Đại tẩu, những thức ăn này không phải do Lâm đại thiếu gia mua chứ?"

Tô Khả Phương cạn lời, thời tiết nóng thế này, mua một lúc cả đống thức ăn rau dưa, không sợ hư mất sao?

"Còn có thể không phải sao!" Giả Thị cảm thấy áp lực như núi: "Lâm Đại Thiếu bảo đại phu chữa bệnh cho Hạo Nhi ngay cả tiền xem bệnh cũng không thu, còn tự móc tiền túi ra mua thức ăn, chắc chắn trong lòng ca ca muội không dễ chịu."

"Đại tẩu, nếu bệnh của Hạo Nhi thật sự có thể trị hết, đến lúc đó chúng ta cảm tạ Lâm đại thiếu gia cũng không muộn, giờ chúng ta đem chỗ thịt này xử lý trước đã, nếu không để đến xế chiều sợ tất cả sẽ ôi thiu hết." Tô Khả Phương nói.

Hai người bỏ riêng chỗ thịt để làm bữa trưa và bữa tối ra, rồi đem tất cả số thịt còn lại tẩm ướp nước chát (nước muối), phơi lên, cũng may là mấy hôm trước Tô Khả Phương mới mua về một bình muối ăn lớn, nếu không đã không đủ muối ăn mà dùng.

Lâm Chiêu Hoành đang cùng Tô Khả Bân và Tô Bằng nói chuyện trong sảnh phòng, liếc thấy bóng dáng Tô Khả Phương, mắt đào hoa cong cong, nói: "Khả Bân huynh, trong phòng quá bí bách, chúng ta ra chỗ dưới mái hiên ngồi đi."

Tô Khả Bân biết đại hộ giống Lâm Gia, mỗi khi tới ngày hè bất luận là phòng khách hay phòng ngủ đều sẽ đặt chậu băng, ngay cả ra ngoài, trên xe ngựa cũng có, vì bệnh của Hạo Nhi, Lâm Chiêu Hoành chủ động đề nghị ở lại nhà tranh của mình, thời tiết nóng nực thế này thật sự làm khó hắn.

Nghĩ vậy, Tô Khả Bân gật đầu nói: "Cũng được."

Ra khỏi sảnh phòng, Tô Khả Bân cũng nhìn thấy bóng dáng nương tử mình và muội muội, nhưng trong sân nhiều người nên mới đầu Tô Khả Bân không nghĩ nhiều.

Mãi đến khi Lâm Chiêu Hoành cứ thỉnh thoảng lại liếc qua chỗ muội muội nhà mình, Tô Khả Bân hơi nhíu mày.

Dừng một chút, Tô Khả Bân mở miệng nói: "Lâm đại thiếu, lần trước muội muội ta bất đắc dĩ mới nữ giả nam trang, mong Lâm đại thiếu đừng trách!"

Lâm Chiêu Hoành cười hờ hững: "Sao Khả Bân huynh lại nhắc chuyện này? Ta rất thưởng thức sự can đảm và cẩn trọng của lệnh muội, sao có thể trách móc?"

Lần trước hắn và Tô Khả Bân dựa theo phương pháp Tô Khả Phương nói cầm món đồ chơi Tây Dương kia và giấy tuyên đặt dưới ánh mặt trời buổi trưa, sau đó quả nhiên giấy tuyên bốc cháy, chuyện này đã kinh động không ít học sinh và phu tử trong thư viện.

Sau lần đó, quan hệ của hắn và Tô Khả Bân mới hoà hoãn lại.

Tô Khả Bân không biết, thật ra trong lòng Lâm Chiêu Hoành vẫn luôn thưởng thức hắn, chỉ là hắn và Diệp Mậu Dương quá thân thiết khiến Lâm Chiêu Hoành tức giận, nên Lâm Chiêu Hoành mới tùy ý để hai người Tiền An và La Xương nói năng lỗ mãng, bắt nạt hắn.

Nhưng Lâm Chiêu Hoành thật sự không ngờ, Tô Khả Bân lại là đại cữ ca của sư huynh.

Thấy ánh mắt Lâm Chiêu Hoành nhìn muội muội mình mang theo hứng thú nồng đậm, lòng Tô Khả Bân dấy lên cảnh giác, chớp mắt, giả bộ lơ đãng cười: "Không phải ta tự khen, nhưng muội muội ta đích xác là một người thông minh, Phó Gia đúng là đốt hương thơm mới có thể lấy được muội muội ta."

Lâm Chiêu Hoành mắt đào hoa cong cong, như không nghe ra ám chỉ trong lời Tô Khả Bân nói: "Khả Bân huynh, thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, nghe nói trượng phu lệnh muội trong ngày tân hôn đã bỏ mặc nàng rời nhà trốn đi, đến nay chưa về, huynh thật sự không đau lòng chút nào sao?"

Tô Khả Bân biết Lâm Chiêu Hoành đã tìm hiểu qua tin tức về mình, cũng biết vị Lâm đại thiếu gia này xưa nay nói chuyện luôn không kiêng kỵ, nên dù câu hỏi của hắn hơi quá đà, Tô Khả Bân cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Hắn đã sớm nghĩ sẵn lí do thoái thác: "Đó là tin đồn thôi, muội phu ta chỉ ra ngoài làm công, chứ không phải bỏ nhà trốn đi."

Hành tung của sư huynh mình Lâm Chiêu Hoành rõ như lòng bàn tay, nghe Tô Khả Bân nói vậy, mắt không khỏi trợn trừng, chỉ là thân phận và tình cảnh của sư huynh hiện giờ rất nguy hiểm, nên dù hắn biết rõ Tô Khả Bân lừa gạt mình cũng chỉ có thể giả bộ không biết: "Ha hả, là vậy sao?"

Dừng một chút, mặt Lâm Chiêu Hoành tiếc hận nói: "Lệnh muội thông minh có khả năng, gả cho một tiểu tử quê mùa thực sự quá đáng tiếc ."

Lòng Tô Khả Bân hồi hộp, hồ nghi nhìn thoáng qua Lâm Chiêu Hoành, Lâm đại thiếu gia này sẽ không thật sự xem trọng muội muội mình đấy chứ?

Sắc mặt Tô Khả Bân nghiêm túc, không phải Lâm Chiêu Hoành không tốt, mà do muội muội nhà mình chỉ là cô nương nông thôn, tuy rằng chưa từng viên phòng với Phó Thần Hoằng, nhưng dù sao đã bái đường, thanh danh có trướng ngại, mà Lâm Chiêu Hoành là trưởng tử Lâm Gia, tương lai phải thừa kế sản nghiệp, cho dù Lâm Chiêu Hoành thích muội muội mình cũng không có khả năng cưới nàng làm chính thê, vậy nên, người làm ca ca này nhất định phải bóp chết ý nghĩ của Lâm Chiêu Hoành từ trong trứng nước.

Thấy Tô Khả Bân thần sắc khó lường, để tránh hắn hiểu nhầm, Lâm Chiêu Hoành giả bộ thương cảm nói: "Vốn cho rằng ngày lệnh muội thành thân tiểu tử họ Phó kia bỏ chạy, cọc hôn nhân này cũng là danh bất chính, ngôn bất thuận, ta đang cân nhắc lấy dung mạo, sự thông minh và tài cán của lệnh muội có lẽ rất xứng đôi với nhị đệ ta, đáng tiếc rồi, đáng tiếc..."

Lâm Chiêu Hoành cõi lòng đầy tiếc nuối lắc đầu.

Tô Khả Bân sửng sốt: "Nhị đệ ngươi?"

Buổi chiều hôm qua Lâm Chiêu Hoành vô tình nhắc tới vị nhị đệ cùng cha khác mẹ, nhỏ hơn hắn mấy tháng kia, theo lời Lâm Chiêu Hoành kể, Lâm nhị thiếu gia tướng mạo đường đường, tuy không tính là tài trí hơn người, nhưng cũng thuộc lòng thi thư, hơn nữa còn giúp Lâm lão gia xử lý sinh ý Lâm Gia, cái để nhắc tới, chính là trên phương diện hôn sự có chút không như ý.

Nghe nói Lâm nhị công tử này từng có một vị hôn thê chỉ phúc vi hôn, chỉ là sau này cô nương kia bị một vị quan viên châu lý nhìn trúng, phụ thân nhà gái vì nịnh nọt quan viên kia liền huỷ hôn. Sau đó Lâm lão gia lại xem tướng cô nương khác cho Lâm nhị thiếu, không may, vị cô nương này bị người ta phát hiện trao nhận đồ riêng với nam nhân khác, dưới cơn nóng giận Lâm lão gia bắt huỷ hôn.

"Đúng vậy, chính là nhị đệ ta." Lâm Chiêu Hoành thở dài nói: "Nhị đệ chịu hai lần đả kích, giờ đối với hôn sự của mình một chút cũng không để tâm, lòng đặt hết vào phương diện làm ăn, điểm này rất giống với lệnh muội, vốn ta nghĩ nếu ngươi cũng đồng ý việc này, nói không chừng thật sự có thể tác hợp một đoạn hôn nhân mỹ mãn đấy."

Nghe Lâm Chiêu Hoành nói lời này, Tô Khả Bân hơi động tâm.

Nếu như chuyện Lâm nhị thiếu gia đúng như lời Lâm Chiêu Hoành nói, có lẽ thật sự là một cơ duyên!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ck Linh Dâm, Comay nguyen, Dreaming, Hạ Tử Yên, Hồng Gai, Ken ngốc, Lô Vĩ Vi Vi, Melody, Minoshi, Ngân Thần, như đỗ, Puck, Quỷ Yêu, Thượng Nghiên, tyl.kjj và 596 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.