Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 09.06.2018, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 168
Được thanks: 3185 lần
Điểm: 29.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 29
☆ Chương 108: Tô Bằng bị bắt

Tô Khả Phương không muốn gây thêm rắc rối, đang định bảo phu xe chạy tránh sang một bên, nhưng liếc thấy bóng đen kia đôi mắt bỗng trừng lớn.

"Đại Minh tỷ phu?" Tô Khả Phương thử gọi.

Bởi vì trời quá tối, Tô Khả Phương không thể thấy rõ dung mạo đối phương, nhưng thân hình rất giống đường tỷ phu.

Tô Khả Phương vừa gọi xong, bóng dáng kia đột nhiên dừng lại, vừa mừng vừa sợ hô: "Phương Nhi?"

Đúng là Đại Minh tỷ phu!

Lòng Tô Khả Phương trầm xuống, tỷ phu một thân một mình xuất hiện ở đây, vậy cha đâu?

"Phương Nhi, nhị thúc xảy ra chuyện rồi!" Lúc Tô Khả Phương đang nghi ngờ, Lưu Đại Minh đã chạy về phía nàng.

"Tỷ phu, huynh bình tĩnh từ từ nói, cha muội làm sao?" Tô Khả Phương cố giả bộ trấn định hỏi, thật ra tâm khẩn trương đến mức đầu ngón tay đều khẽ run .

"Phương Nhi, Tô Đại Tráng bắt nhị thúc rồi, muốn muội mang hai trăm lượng bạc ròng đi chuộc người, nếu không gã sẽ giết nhị thúc." Lưu Đại Minh vừa giận vừa vội vàng nói.

Hôm qua bọn họ đến huyện nha nghe nói Tô Khả Phương vô tội đã được phóng thích liền ra đường cái tìm nàng, đến chạng vạng tối vẫn không tìm thấy người liền vào một ngôi miếu hoang đổ nát ngoài thành ngủ lại, tính toán hôm nay về thôn, nào biết ngủ đến nửa đêm thì hai người bị đánh lén, mà kẻ đánh lén họ là gã Tô Đại Tráng.

Thì ra Tô Đại Tráng vẫn luôn chú ý tin tức của Tô Khả Phương, hôm qua đoán chừng bản án của Vương Gia hạ phán quyết, mới tới huyện thành để tận mắt thấy đầu Tô Khả Phương rơi xuống đất, nào biết tới huyện thành thì nghe tin Tô Khả Phương vô tội đã được phóng thích, gã chưa kịp nghĩ nhiều đã thấy nha dịch từ huyện nha đi ra, nói muốn truy nã phạm nhân, Tô Đại Tráng có tật giật mình, cho rằng nha dịch đi bắt gã, xoay người chạy trốn, cũng không dám về thôn.

Lúc Tô Bằng và Lưu Đại Minh vào miếu hoang, Tô Đại Tráng vừa vặn rụt ở một cây cột trong miếu chợp mắt, bởi trời tối nên hai người Tô Bằng không phát hiện gã.

Mà Tô Đại Tráng nhìn thấy hai người Tô Bằng thì hận đến nghiến răng, nhân lúc hai người ngủ say đánh bọn họ bất tỉnh, sau đó trói lại.

Sau khi hai người tỉnh lại, Tô Đại Tráng dùng tính mạng Tô Bằng uy hiếp Lưu Đại Minh về thành mua đồ ăn cho gã, không cho hắn báo quan, nếu không sẽ giết Tô Bằng, Lưu Đại Minh đành phải đem hết tiền bạc trên người đi mua đồ ăn cho Tô Đại Tráng.

Từng ngồi tù một lần, nhận hết khi nhục, Tô Đại Tráng rất sợ phải vào đó lần nữa, muốn chạy trốn nhưng không dám ra đường trộm cướp, nên gã muốn tống tiền Tô Khả Phương.

Tô Khả Phương cảm thấy lòng xiết chặt: "Hai người bị thương sao?"

"Đều là chút vết thương nhỏ, huynh chỉ lo nhị thúc lớn tuổi không chịu nổi ép buộc." Lưu Đại Minh lo lắng nói.

Nhị thúc lớn tuổi, lại suốt một ngày không ăn uống gì, hắn lo lắng ông không chịu được.

Lúc hắn mua đồ ăn cho Tô Đại Tráng không phải chưa từng thử nhờ người mang tin về thôn, nhưng tiền không đủ căn bản không có ai thèm để ý đến hắn.

Tô Khả Phương bảo phu xe lái xe ngựa về phía miếu hoang, nhưng phu xe sợ phiền phức, chỉ đáp ứng chạy đến cửa thành.

Lưu Đại Minh lên xe, Tô Khả Phương mới hỏi: "Tỷ phu, trong tay Tô Đại Tráng có vũ khí hoặc lưỡi dao không?"

"Trong tay gã chỉ có một mảnh sứ vỡ, nhưng rất sắc bén." Khi hắn cứu nhị thúc bị quẹt qua một vết thật dài chảy không ít máu.

Lưu Đại Minh rất tự trách, nếu hắn đề cao cảnh giác hơn một chút sẽ không bị Tô Đại Tráng đánh lén.

Tô Khả Phương hỏi Lưu Đại Minh thêm mấy vấn đề, lòng cũng có tính toán.

Tô Khả Phương và Lưu Đại Minh xuống xe ở cửa thành, không lập tức đến miếu hoang, mà tới Dương Gia tìm Triệu Kính Tân trước.

"Triệu thúc, nếu một canh giờ sau bọn cháu chưa trở lại, thúc hãy báo quan!" Tô Khả Phương dặn dò.

"Phương Nhi, thúc quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh huyện thành hơn các cháu, để thúc đi chung với các cháu." Triệu Kính Tân không yên lòng, nhiều người nhiều sức.

"Không được!" Tô Khả Phương không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt: "Nếu quá nhiều người đi, cháu lo Tô Đại Tráng chó cùng rứt giậu làm cha cháu bị thương."

Tô Khả Phương nói đến nước này, mặc dù Triệu Kính Tân lo lắng cũng không tiện nói thêm gì nữa, đưa hai người ra ngoài thành xong, ngẫm nghĩ, cảm thấy không yên tâm, ông xoay người đi về phía tửu lâu.

Tô Khả Phương và Lưu Đại Minh sờ soạng đi tới miếu hoang ngoài thành, Tô Đại Tráng đốt một đống lửa giữa miếu nướng cá ăn, Tô Bằng bị chói tay vào cột.

"Đại Tráng, đừng mắc thêm lỗi lầm nữa, bây giờ quay đầu vẫn chưa muộn." Tô Bằng khuyên nửa ngày, cộng thêm cả ngày ông không uống một giọt nước, giọng khàn đặc.

"Nhổ vào!" Tô Đại Tráng gắt Tô Bằng, vẻ mặt ngang ngược nhìn ông chằm chằm: "Tô Bằng, ta rơi xuống tình cảnh hôm nay đều do nữ nhi ông ban tặng, muốn trách thì trách nữ nhi bảo bối của ông đi. Ông yên tâm, chờ nữ nhi ông mang bạc đến ta sẽ tiễn cha con ông đi Tây Thiên."

"Đại Tráng, giết người thì đền mạng, ngươi giết chúng ta, ngươi cũng chạy không thoát, cần gì phải thế chứ?" Tô Bằng vừa vội vừa tức, nhưng vì ổn định Tô Đại Tráng, ông vẫn kiên nhẫn khuyên nhủ.

Trong mắt Tô Đại Tráng bắn ra ánh sáng ngoan độc, cười lạnh nói: "Tô Bằng, không phải ông muốn ta thả ông sao? Ta khuyên ông đừng nằm mơ, nữ nhi ông hại ta thành như vậy, ông cho rằng ta sẽ bỏ qua cho các ngươi? Ta chỉ giết cha con ông, chứ không khiến nhà ông đoạn tử tuyệt tôn đã tiện nghi cho nhà ông."

Tô Khả Bân ở huyện thành đọc sách, Tô Tư Hoạ lại không thể ra cửa, dù gã muốn giết bọn họ cũng không có cách nào ra tay.

"Tô Đại Tráng, hồi nhỏ ngươi ngoan ngoãn, hiền lành thế sao giờ lại biến thành như vậy chứ?" Làm trưởng thôn thôn Phong Quả, làm trưởng bối, Tô Bằng thấy Tô Đại Tráng biến thành bộ dáng này ngoại trừ tức giận, ông còn đau lòng nhức óc, đứa nhỏ này nói thế nào cũng là ông nhìn lớn lên, sao trưởng thành lại nghiêng lệch thành thế này?

Tô Khả Phương và Lưu Đại Minh nghe tiếng nói chuyện, biết Tô Bằng không nguy hiểm tính mạng, mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra, hai người làm thủ thế chia ra lặng lẽ tới gần miếu hoang, tính toán một người hấp dẫn chú ý của Tô Đại Tráng, một người đi vòng ra sau cứu Tô Bằng.

Ai ngờ lòng cảnh giác của Tô Đại Tráng rất cao, khi nhìn thấy Lưu Đại Minh đi vào từ cửa chính miếu hoang, lập cầm mảnh sứ đặt ở động mạch cổ Tô Bằng, hô một tiếng: "Tô Khả Phương, ngươi cút ra đây cho ta!"

Tiện nhân Tô Khả Phương kia nhiều tâm tư, nhất định tới cùng Lưu Đại Minh.

Gặp tình hình, Tô Khả Phương lo lắng khiến phụ thân bị thương, không dám mạo hiểm, đành phải đi từ chỗ tối ra.

"Tô Đại Tráng, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?" Tô Khả Phương lạnh lùng nhìn chằm chằm gã, hỏi.

"Bớt nhiều lời, mang bạc đến không?" Tô Đại Tráng trừng đôi mắt âm độc nhìn Tô Khả Phương, hận không thể lập tức xé nàng thành từng mảnh.

"Tô Đại Tráng, ngân phiếu ở đây, nhưng ngươi phải thả cha ta trước." Trên người Tô Khả Phương không dư bao nhiêu ngân lượng, đành lấy ngân phiếu hai trăm lượng bạc Hạng Tử Nhuận đưa lần tức từ không gian ra.

"Tô Khả Phương, ngươi cho ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Ta thả cha ngươi, ngươi còn không báo quan ta bắt sao?" Tô Đại Tráng hừ lạnh nói.

Lưu Đại Minh ở một bên âm thầm sốt ruột, lại không dám mở miệng nói lung tung, bởi hắn lo lắng chọc giận Tô Đại Tráng mà khiến Tô Bằng bị thương.

"Được!" Tô Khả Phương nhếch môi cười: "Tô Đại Tráng, ta không coi ngươi thành đứa trẻ ba tuổi, ngươi cũng đừng xem ta là kẻ ngốc! Như vậy đi, ta cầm ngân phiếu qua đó đổi cha ta, như vậy ngươi sẽ không lỗ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.06.2018, 19:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 168
Được thanks: 3185 lần
Điểm: 29.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 26
☆ Chương 109: Anh hùng cứu mỹ nhân

Trên mặt Tô Đại Tráng phát ra sát khí khiến lòng Tô Khả Phương cả kinh, nhanh chóng chuyển động ý niệm, giả bộ không sao cả nói: "Ngươi không đồng ý, vậy ta đi nhé?"

Tô Khả Phương nói xong làm bộ muốn rời đi.

Tô Đại Tráng choáng váng, vừa sợ vừa giận: "Tô Khả Phương, ngươi mặc kệ sống chết của cha ngươi sao?"

"Tô Đại Tráng, đều là người một thôn, ngươi đừng nói ngươi không biết cha ta vẫn luôn không chào đón ta? Hai trăm lượng bạc ròng cũng không phải tiền trinh, ta có thể dùng hai trăm lượng ngân phiếu để đổi ông ấy đã xem ở công ông ấy nuôi dưỡng ta, nếu ngươi không đồng ý, ta còn tiết kiệm được một khoản." Tô Khả Phương ra vẻ lòng không gợn sóng nhìn Tô Đại Tráng, nói.

Lưu Đại Minh trợn mắt há mồm nhìn Tô Khả Phương, hắn cứ nghĩ lỗ tai mình có vấn đề, sao Phương Nhi lại nói ra lời tuyệt tình như vậy?

Nghe nữ nhi nói xong, lòng Tô Bằng khó chịu, ông nhìn chằm chằm Tô Khả Phương nửa ngày, mới ảm đạm thở dài: "Phương Nhi, là cha có lỗi với con."

"Cha, bây giờ nói chuyện này làm gì, nếu không phải sợ nương thương tâm khổ sở, con mới không tình nguyện đến đây đâu!" Tô Khả Phương nhếch miệng, thoạt nhìn tâm không cam tình không nguyện, nhưng thật ra trong lòng căng thẳng hơn bất kỳ ai, sợ Tô Đại Tráng nhìn ra mánh khóe.

Tô Khả Phương nói ra lời máu lạnh vô tình khiến Tô Đại Tráng giật mình, đương nhiên gã biết mấy năm gần đây Tô Bằng chỉ thiếu nước đoạn tuyệt quan hệ với nữ nhi của ông ta, gã chăm chú nhìn chằm chằm Tô Khả Phương, thấy vẻ mặt nàng bày biểu tình ước gì gã đổi ý, đáy lòng không khỏi chần chờ.

"Tô Đại Tráng, con người ta không vốn thiếu kiên nhẫn, ta đếm tới ba, nếu như ngươi không nguyện ý thay người vậy thì thôi." Tô Khả Phương không dấu vết quan sát thần sắc của gã, biết gã dao động, vội buông mi thu lại tầm mắt lo nghĩ, giọng nói nhẹ nhàng: "Một... Hai..."

Lúc đếm tới hai, khoé môi Tô Khả Phương hơi cong lên, bộ dạng như nhẹ nhàng thở ra, đang chuẩn bị đếm số ba, Tô Đại Tráng đột nhiên kêu to: "Đổi, ta đổi!"

Không có tiền thì không thể chạy trốn được? Đời này đến chết gã cũng không muốn vào địa phương quỷ quái kia lần nữa, những người trong lao đó... Không, bọn họ thực sự là ma quỷ, rất đáng sợ.

Dùng Tô Bằng đổi Tô Khả Phương, rồi cầm tiền chạy trốn, cuộc mua bán này có lời!

"Tô Đại Tráng, ngươi chắc chắn chứ?" Tô Đại Tráng quyết định, Tô Khả Phương lại tỏ vẻ do dự.

"Phương Nhi..."

Tô Bằng đang muốn mở miệng ngăn Tô Khả Phương, Tô Đại Tráng đánh một bạt tai, Tô Bằng lúc này choáng đầu ù tai, không nói được nên lời.

Đáy mắt Tô Khả Phương lướt qua một đạo hàn quang nhưng không dám lên tiếng quát bảo ngừng, chỉ nắm hai tay, mím môi nhìn Tô Đại Tráng.

"Nhị thúc —— "

Lưu Đại Minh kinh hô, đang muốn chạy đến chỗ Tô Bằng thì Tô Đại Tráng quát bảo đứng yên: "Ngươi không muốn ông ta chết thì đứng lại cho ta!"

"Tô Đại Tráng, đừng giày vò khốn khổ nữa, rốt cuộc ngươi muốn đổi hay không đây?" Tô Khả Phương nhịn lửa giận, vẻ mặt khó chịu hỏi.

"Đổi!" Tô Đại Tráng trầm mặt nói: "Ngươi đi tới đây!"

Tô Khả Phương đưa mắt ra hiệu cho Lưu Đại Minh, sau đó đi về phía Tô Đại Tráng.

Lưu Đại Minh thu được ra hiệu của Tô Khả Phương, mới phản ứng, hóa ra vừa nãy Phương Nhi mê hoặc Tô Đại Tráng.

Tô Khả Phương dừng cách Tô Đại Tráng mấy bước chân, nói: "Tô Đại Tráng, ta và ngân phiếu ở đây, buông cha ta ra, ngân phiếu sẽ là của ngươi."

Bề ngoài Tô Khả Phương rất bình tĩnh, nhưng thực ra lòng bàn tay khẩn trương đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Ngàn cân treo sợi tóc, nàng đang chờ giây phút ngàn cân treo sợi tóc.

"Ngươi, cách xa một chút!" Tô Đại Tráng nhìn Tô Khả Phương, lại nhìn Lưu Đại Minh cảnh giác ra lệnh.

Lưu Đại Minh cắn răng, lùi ra xa một mét, sau đó chăm chú nhìn chằm chằm Tô Đại Tráng.

"Ngươi tới gần đây." Đối mặt với Tô Khả Phương, Tô Đại Tráng không dám khinh thường.

Tô Khả Phương đến gần hai bước, nói: "Có thể đổi người rồi."

Tô Khả Phương vừa mới nói xong, Tô Đại Tráng đẩy Tô Bằng ra, đưa tay tóm Tô Khả Phương.

Đúng lúc này!

Mắt hạnh của Tô Khả Phương nhíu lại, đang muốn động ý niệm đánh rơi mảnh sứ vỡ trong tay Tô Đại Tráng, lại không biết một bóng dáng từ đâu bay ra nhào về phía Tô Đại Tráng, đồng thời sợ hãi gọi tên nàng: "Khả Phương —— "

"Nhị thiếu gia!"

Tô Khả Phương ngu ngơ nhìn Dương Thành và Triệu Kính Tân dẫn mấy người chạy tới, giúp bắt Tô Đại Tráng.

Lúc này Tô Khả Phương mới nhận ra người vừa rồi nhào về phía Tô Đại Tráng là Lý Trì.

"Nhị thiếu gia, huynh bị thương à?" Tô Khả Phương bừng tỉnh, nhìn thấy cánh tay Lý Trì bị mảnh sứ vỡ quẹt một vệt thật dài, máu không ngừng chảy ra, không khỏi kêu ra tiếng.

"Không sao đâu, bị thương ngoài da thôi." Lý Trì không để ý vết thương trên người mình, ngược lại ân cần hỏi nàng: "Muội không sao chứ?"

"Ta không sao, cảm ơn nhị thiếu gia." Tô Khả Phương rất bất ngờ, nàng không ngờ Lý Trì có thể quên mình vì cứu nàng.

"Chúng ta là bằng hữu, bằng hữu gặp nạn, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn?" Lý Trì cười xán lạn.

"Phương Nhi, nhị thúc té xỉu." Lưu Đại Minh cả kinh kêu lên.

Lúc Tô Đại Tráng đẩy Tô Bằng ra, Lưu Đại Minh kịp thời xông lên đỡ lấy ông, nhưng mà Tô Bằng vốn vì chuyện của nữ nhi lo lắng đề phòng mấy ngày nay, lại bị Tô Đại Tráng trói lâu như vậy, sớm đã không chịu nổi.

"Nhanh, đưa người về thành." Lý Trì biến sắc, trầm giọng ra lệnh, quay đầu nói với Dương Thành: "Dẫn Tô Đại Tráng đến huyện nha."

Chờ đoàn người rời đi, Lâm Chiêu Hoành mới đi ra từ chỗ tối, đưa mắt nhìn khuôn mặt không thay đổi của Hạng Tử Nhuận đang đứng gần đó, trêu tức nói: "Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, lại bị người khác nhanh chân đến trước, số huynh thật là..."

Cũng do bọn họ quá chủ quan nên mới lọt lưới con tôm nhỏ Tô Đại Tráng, chờ bọn họ nhận được tin tức chạy tới đã muộn một bước, nếu Tô Khả Phương xảy ra chuyện tại địa bàn của hắn, muộn tao sư huynh không lột da hắn mới lạ.

Thấy ánh mắt Hạng Tử Nhuận thâm trầm nhìn về hướng xe ngựa biến mất, Lâm Chiêu Hoành thử thăm dò: "Không đi nhìn thử thật sao?"

Nửa ngày, không thấy Hạng Tử Nhuận đáp lại, con ngươi Lâm Chiêu Hoành đảo quanh một vòng, biểu tình trên mặt có chút hả hê: "Lý Trì vì cứu nương tử huynh ngay mạng cũng không cần, huynh không lo lắng nương tử huynh lấy thân báo đáp sao?"

Lâm Chiêu Hoành vừa dứt lời, mắt Hạng Tử Nhuận ngoan lệ quét tới, Lâm Chiêu Hoành rụt cổ, thức thời ngậm miệng, không bao lâu lại không nhịn được nói thầm: "Huynh đừng nói với đệ, huynh không nhìn ra Lý Trì đối với nương tử huynh có tình cảm khác."

Lâm Chiêu Hoành biết tính tình muộn tao sư huynh của mình nghẹn nửa ngày không đánh ra một quả rắm, nên cũng không có ý định nghe huynh ấy đáp lại, hắn chính là quá ngứa miệng, nào biết vào lúc Lâm Chiêu Hoành sắp quên mình đã nói gì, giọng nói kiêu ngạo của Hạng Tử Nhuận mới truyền tới: "Lý Trì không đủ trình độ lọt vào mắt xanh của nàng."

"Đệ thấy Lý Trì không kém hơn Đàn Trọng An đâu." Lâm Chiêu Hoành thuận miệng đáp.

Nhưng lời vừa thốt ra đáy lòng hắn đã không khỏi kêu rên, bởi hắn bất cẩn dẫm vào chỗ đau của muộn tao sư huynh rồi, nhìn, sắc mặt huynh ấy đen đến mức sắp nhỏ ra mực kìa.

"Ta sẽ nói với sư phụ, nhiệm vụ ở Ký Bắc thuộc về đệ." Nói xong, không đợi Lâm Chiêu Hoành lấy lại tinh thần, bóng dáng Hạng Tử Nhuận đã biến mất ở miếu hoang.

Ký Bắc?

Mặt Lâm Chiêu Hoành hoảng sợ.


Đã sửa bởi HànhTây lúc 19.06.2018, 09:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2018, 09:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 168
Được thanks: 3185 lần
Điểm: 29.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 29
☆ Chương 110: Chiếu cố thật tốt

Vừa nghĩ tới việc ngồi chờ trong núi sâu không phân biệt ngày đêm, mỗi ngày chỉ có thể bắt rắn, côn trùng, chuột, kiến chống đói, hơn nữa còn phải ăn sống, Lâm Chiêu Hoành liền buồn nôn.

"Hạng Tử Nhuận, huynh lấy việc công báo thù riêng."

Tiếng gào thét phẫn nộ của Lâm Chiêu Hoành vang khắp miếu hoang...

Cùng lúc đó, đoàn người Lý Trì đưa Tô Bằng ngất xỉu về tửu lâu, vừa về tửu lâu, Lý Trì vội kêu gã sai vặt dẫn đại phu tới.

Đại phu bắt mạch cho Tô Bằng nói ông lo nghĩ quá độ cộng thêm tức giận sôi sục mới ngất xỉu, sẽ sớm tỉnh lại, nhưng sau khi tỉnh lại nhất định phải nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe hẳn.

Nghe Tô Bằng không sao, Tô Khả Phương và Lưu Đại Minh đều thở phào nhẹ nhõm.

Đại phu khám cho Tô Bằng xong, giúp hai người Lưu Đại Minh và Lý Trì xử lý vết thương rồi mới rời khỏi tửu lâu.

Lúc này gần hừng đông, Tô Khả Phương bảo Lưu Đại Minh ăn điểm tâm xong thì về nhà trước báo tin bình an cho mọi người, nàng sẽ ở lại huyện thành mấy ngày để chăm sóc Tô Bằng, chờ cơ thể ông chuyển biến tốt, hai cha con sẽ cùng trở về.

Lý Trì lập tức an bài xe đưa Lưu Đại Minh về thôn, cũng bảo Dương Thành an bài nơi ở tại tửu lâu cho cha con Tô Khả Phương, hậu viện tửu lâu vốn có mấy gian phòng bỏ trống, Dương Thành an bài cho hai người phòng gần nhau.

Lúc này Tô Khả Phương không khách khí với Lý Trì, mà là đem phần tình nghĩa này ghi tạc trong lòng.

Mọi người đều bị kinh sợ, Tô Khả Phương bảo Lý Trì và đám người Triệu Kính Tân về nghỉ trước, một mình nàng trông giữ ở bên giường phụ thân.

Đám người Lý Trì bọn vừa đi, Tô Bằng liền tỉnh lại, nhìn nữ nhi yên lặng ngồi bên giường, ông giãy dụa muốn ngồi dậy.

"Cha, cha tỉnh rồi?" Tô Khả Phương nghe được động tĩnh, vội vàng đứng lên ấn ông về giường: "Cha, cơ thể cha đang yếu, cha đừng ngồi dậy, Tô Đại Tráng bị bắt giam rồi, chúng ta đều an toàn."

"Cha tuyệt đối đừng đứng lên, con đi nhà bếp lấy cháo cho cha." Tô Khả Phương dặn dò, định ra ngoài.

"Phương Nhi —— "

Tô Khả Phương nhìn vẻ mặt cha tự trách và áy náy, đầu tiên là sửng sốt, sau đó bật cười: "Cha, con nói với Tô Đại Tráng những lời kia cha chớ để trong lòng, con chỉ muốn Tô Đại Tráng buông lỏng cảnh giác mới nói vậy."

"Cha biết dụng tâm của con, nhưng cha thật sự có lỗi với con, con sẽ tha thứ cho cha sao?" Tô Bằng vừa nhớ tới việc mấy tháng trước lúc tính mạng nữ nhi đang ngàn cân treo sợi tóc, mà ông không thèm liếc mắt nhìn một cái, trong lòng liền thấy khó chịu.

"Cha, do con khiến cha thất vọng, khiến cha đau lòng, con không trách cha. Hơn nữa chuyện đã qua rồi, cha đừng nghĩ nhiều nữa."

Tô Khả Phương biết cha là người coi trọng mặt mũi, cha có thể trực tiếp nói những lời này trước mặt mình, đáy lòng nàng rất xúc động.

"Con thật sự không oán trách cha sao?" Lần này đứng trên bờ vực sinh tử, Tô Bằng cảm thấy có những lời tranh thủ lúc còn khoẻ hãy nói ra cho hết, vì không ai biết trước ngày mai sẽ ra sao.

"Cha, con thật sự không trách cha, con còn sợ mình khiến cha thất vọng." Tô Khả Phương gắt giọng.

Nghe vậy, Tô Bằng cười thoải mái: "Sao có thể, cha rất kiêu ngạo vì con."

Từ khi nữ nhi tìm con đường kiếm tiền cho các hương thân, lại không chút dấu diếm đem phương pháp chế biến khoai lang phiến dạy cho mọi người, danh vọng của ông ở trong thôn nước lên thì thuyền lên.

Ông biết, tất cả đều là công lao của nữ nhi.

"Thật ạ?" Mắt Tô Khả Phương sáng lên lấp lánh nhìn ông, bộ dạng mừng rỡ không thôi.

"Đương nhiên là thật." Tô Bằng cười ra tiếng.

Theo tiếng cười, tình cảm ngăn cách nhiều năm của hai cha con vào thời khắc này chân chính tan thành mây khói.

Chăm sóc Tô Bằng ăn cháo, uống thuốc xong, chờ ông nằm ngủ, Tô Khả Phương mới mua hai con gà quay ở tửu lâu mang đến đại lao.

Gặp lại Tô Khả Phương, Đan Trúc Âm rất cao hứng, vừa gặm gà quay vừa trách móc: "Ra ngoài hai ngày rồi mới mang gà quay đến, tỷ còn tưởng muội quên tỷ rồi chứ."

"Sao có thể chứ?" Tô Khả Phương mỉm cười, nói: "Muội vốn tính qua mấy ngày sẽ trở lại thăm Đan tỷ tỷ, không ngờ xảy ra chút chuyện, vừa vặn đến huyện thành, muội liền ghé thăm tỷ luôn."

Động tác gặm gà quay của Đan Trúc Âm ngừng lại: "Xảy ra chuyện gì?"

"Không có gì, đã giải quyết xong hết rồi." Tô Khả Phương nở nụ cười, không định nhiều lời.

Đan Trúc Âm không ăn nữa, nàng ấy ném gà quay chưa gặm xong vào gói giấy, nghiêm mặt nói: "Phương Nhi, muội không coi tỷ là bằng hữu."

Thấy nàng ấy như thế, Tô Khả Phương chần chừ một lát mới kể chuyện Tô Đại Tráng bắt cha nàng để tống tiền cho Đan Trúc Âm, Đan Trúc Âm nghe xong tức giận nổ tung: "Tên súc sinh độc ác, cô nãi nãi không tha cho gã!"

"Đan tỷ tỷ, gã bị đưa vào trong lao rồi, muội đang định nhờ cai ngục chiếu cố gã thật tốt." Tô Khả Phương mở to mắt nói.

"Mau nói, muội chuẩn bị chiếu cố gã thế nào?" Nghe vậy, mắt Đan Trúc Âm sáng rực lên.

Tô Khả Phương nói tính toán của mình, bỗng mặt Đan Trúc Âm tỏ ra thất vọng: "Muội tin tưởng đám cai ngục như vậy hả? Bọn chúng lấy tiền của muội, muội vừa xoay người, không chừng bọn chúng cũng đem chuyện muội nhờ quên luôn."

Tô Khả Phương sửng sốt: "Không đến mức đó chứ?"

Thu tiền trừ tai cho người ta, cai ngục không đến nỗi lấy tiền rồi không giúp chứ, nếu để người ta biết, ai còn nguyện ý hiếu kính cai ngục nữa?

"Không tin muội cứ thử đi, mà muội yên tâm, nếu cai ngục không làm gì, tỷ sẽ giúp muội cẩn thận giáo huấn tên súc sinh kia." Đan Trúc Âm chỉ hơi hoài nghi đám cai ngục ăn người không nhả xương, nên không ngăn cản nàng.

Tô Khả Phương tìm đến chỗ cai ngục, nhét cho hắn mấy lượng bạc rồi giải thích ý đồ mình đến đây, cai ngục kia vừa nghe thì nịnh nọt nở nụ cười: "Cô nương, đã có người thay cô nương chiếu cố Tô Đại Tráng."

Tô Khả Phương hơi nhướn mày hỏi: "Có người chiếu cố rồi?"

"Đúng vậy, Tô Đại Tráng hiện tại..." Cai ngục liếc nhìn Tô Khả Phương, thần sắc cổ quái nói: "Tóm lại rất thảm."

"Ta có thể xem thử không?" Nàng tò mò muốn xem Tô Đại Tráng thảm đến đâu.

"Cô nương, vậy không tiện lắm." Cai ngục cười khan.

Tô Khả Phương ngẫm nghĩ, quay lại phòng giam của Đan Trúc Âm, đem lời cai ngục thuật lại cho nàng ấy, nhờ Đan Trúc Âm giúp nàng đến xem tình trạng của Tô Đại Tráng một chút.

Lời cai ngục nàng không tin, nhưng Đan Trúc Âm sẽ không lừa nàng.

"Không thành vấn đề, đêm nay tỷ đi xem giúp muội, nếu không đủ thảm, tỷ sẽ ra tay" Đan Trúc Âm lau miệng đầy mỡ, nói.

Ngày hôm sau Tô Khả Phương lại mang theo hai con gà quay đến phòng giam của Đan Trúc Âm, Đan Trúc Âm vừa thấy nàng liền cười thần bí: "Phương Nhi, muội yên tâm, Tô Đại Tráng thật sự đủ thảm rồi."

Tô Khả Phương nhíu mày.

Đan Trúc Âm vẫy tay về phía nàng, Tô Khả Phương tiến lại gần nàng ấy liền ghé tai nàng nói nhỏ.

Thấy Tô Khả Phương nghe xong trợn mắt há hốc mồm, Đan Trúc Âm trêu ghẹo nói: "Thế nào, bị dọa?"

Tô Khả Phương lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Không phải, muội đang đoán ai thay muội chiếu cố gã, muội muốn cảm ơn."

"Phụt, ha ha~~" Đan Trúc Âm nhịn không được bật cười: "Phương Nhi, muội đúng là quá hợp khẩu vị của tỷ."

Lúc này tại phòng giam nam nhiều người nhất, bẩn thỉu nhất, hẻo lánh nhất là một mảnh ầm ĩ, có tiếng hoan hô, có tiếng gầm khoan khoái, còn có tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của Tô Đại Tráng, các loại âm thanh quanh quẩn bên tai không dứt, xen lẫn từng trận mi lạn hương...






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn HànhTây về bài viết trên: Catstreet21, Chery, Heo♥LoveLy, Huyềnn Songg, Kimanh1257, Voicoi08, amnguyet, nhim.coi, sxu, tamanh1908, thaothanhvu, yanl12781, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Ank Sakura, Hồng Gai và 139 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.