Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 08.06.2018, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 171
Được thanks: 3199 lần
Điểm: 29.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
☆ Chương 105: Đổi tên tửu lâu

"Trước nay ca khinh thường nhúng tay vào sinh ý trong nhà, ca dựa vào cái gì mà làm thế?" Bộ dạng Lâm Chiêu Hoành không coi ai ra gì khiến Lâm Chiêu Bội nổi trận lôi đình.

Vị đại thiếu gia này trong lòng Lâm Chiêu Bội chính là thiếu gia ăn không chờ chết, khoe khoang mình là người đọc sách rồi coi thường người làm ăn giống hắn ta, cũng không thèm nghĩ một chút xem nếu không có Lâm Gia, Lâm Chiêu Hoành tính là gì chứ, khổ cho lão đầu tử còn ôm chờ mong với hắn.

Vậy cũng tốt, hắn ta ước gì tên phá của này vĩnh viễn mặc kệ sinh ý của Lâm Gia, chờ lão đầu tử trăm năm sau, Lâm Gia chính là vật trong túi của hắn ta.

Nhưng ai ngờ tên phá của này lại vì một đồng môn nghèo kiết hủ lậu không tiếc gì đắc tội hai đại gia tộc, hắn ta nhiều năm cố gắng duy trì quan hệ với mấy đại gia tộc khác, sáng tối làm không ít chuyện, tên phá của này thì tốt rồi, dùng sinh ý Lâm Gia chèn ép hai đại gia tộc, thu mua một đống sắt vụn nát bét trở về, tên phá của này có biết Lâm Gia tổn hao bao nhiêu không?

"Thì ra đệ không biết à?" Lâm Chiêu Hoành kinh ngạc nhìn đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình, vẻ mặt vô tội: "Chỉ bằng ta là Lâm gia đại thiếu gia nha? Ta trưởng nam duy nhất trong nhà này, nếu ta không có tư cách nhúng tay vào sinh ý Lâm Gia, vậy ai có tư cách?"

Lời Lâm Chiêu Hoành không thể nghi ngờ là đánh thẳng mặt Lâm Chiêu Bồi, hắn ta biết tên phá của tự cho mình là thanh cao này chỉ cây dâu mắng cây hoè, nhưng phải nén giận nói: "Đại ca, trên phương diện làm ăn ca không hiểu, trước khi ca muốn động thủ với hai nhà kia vì sao không nói với đệ một tiếng? Nếu để đệ động thủ, chúng ta sẽ không bị thua thiệt lớn như vậy."

Tên phá của này ỷ vào thân phận Lâm đại thiếu gia ép người phía dưới động thủ theo ý hắn, đến khi hắn ta biết chuyện xảy ra tức thiếu chút nữa hộc máu.

Lâm Chiêu Hoành đang muốn đâm hắn ta vài câu, nhưng nghe tiếng bước chân quen thuộc, hắn vội dừng lại, vênh váo tự đắc nói: "Nhị đệ, ở trong mắt đệ chẳng lẽ mặt mũi của Lâm đại thiếu gia ta không quan trọng bằng bạc hả? Tô Khả Bân là bằng hữu đồng môn của ta. Muội muội huynh ấy bị người oan uổng, ta giúp huynh ấy thay muội muội huynh ấy ra mặt thì sao nào?

"Tốt, ra mặt tốt lắm, có khí phách!" Lâm đại lão gia, cha của hai huynh đệ Lâm Chiêu Hoành - Lâm Thừa Thái, vỗ tay từ ngoài vào, cười híp mắt nhìn Lâm Chiêu Hoành: "Không hổ là nhi tử Lâm Thừa Thái ta, có tình có nghĩa!"

Tướng mạo hai cha con Lâm Thừa Thái và Lâm Chiêu Hoành có năm sáu phần tương tự, mà Lâm Chiêu Bội thì lớn lên giống di nương hắn ta hơn, thoạt nhìn tương đối ôn hòa, đương nhiên, đó đều là vẻ bề ngoài.

"Cha, đại ca..."

"Được rồi, cha đều biết." Lâm Thừa Thái đánh gãy lời Lâm Chiêu Bội, vui vẻ nói: "Hoành Nhi nói không sai, mặt mũi đại thiếu gia Lâm Gia không phải tiền tài có thể mua được!"

Nếu Lâm Thừa Thái không có đầu óc cơ trí, sao Lâm Gia có thể ngồi vững ngôi vị đứng đầu trong tứ đại gia tộc?

Lần này hành vi của lão đại thoạt nhìn lỗ mãng, vô pháp vô thiên, nhưng lại chọn đúng chỗ yếu của Hà Gia và Lý Gia, nếu không có năng lực sao trong vòng nửa ngày có thể lật đổ Hà Gia, khiến Lý Gia bị thương nặng, dù là Bội Nhi cũng không có khả năng này, nhưng Hoành Nhi làm được, ông biết tâm Hoành Nhi không đặt ở Lâm Gia, nên Hoành Nhi không quan tâm đến việc Lâm Gia có thua thiệt hay không, nếu không Lâm Thừa Thái tin tưởng lấy bản lãnh của tiểu tử này nhất định có thể toàn thân lui ra không hao tổn gì.

"Cha, cha biết lần này chúng ta hao tổn bao nhiêu bạc không?" Lâm Chiêu Bội áp chế tức giận, nói.

"Bội Nhi, con phải nhìn xa trông rộng một chút." Lâm Thừa Thái cười an ủi: "Đồng môn của đại ca con tuy xuất thân thấp, nhưng đến Diệp viện trưởng của thư viện Tử Phong cũng coi trọng hắn, chắc hẳn tiền đồ vô lượng, cha hi vọng đại ca con và hắn quan hệ tốt, lần này hắn chịu ân huệ nhà ta, ngày sau nếu quả thật trở nên nổi bật chắc chắn sẽ không bạc đãi Lâm Gia chúng ta, con cẩn thận suy nghĩ một chút đi."

Nghe vậy, môi Lâm Chiêu Hoành nhấc lên nụ cười giễu cợt.

Không hổ là gian thương, cáo già!

Nghe Lâm Thừa Thái nói, Lâm Chiêu Bội dường như tỉnh mộng, thì ra lão đầu tử có ý này.

Khi vừa biết lão đầu tử tiêu tốn một đống tiền mời tiên sinh cho tên phá của, còn mua nhà cho tiên sinh ở thành Dương Phong hắn ta không cam lòng, giờ hắn ta mới biết lão đầu tử đã sớm đánh chủ ý lên người đồng môn của tên phá của, lòng hắn ta bỗng nhiên tìm được điểm cân bằng.

Tô Khả Phương giao cho Triệu thúc xử lý chuyện kết thúc hợp tác với Lý Gia, ai ngờ hôm sau Triệu Kính Tân còn chưa ra cửa Dương Thành đã dẫn Lý Trì về nhà.

Lý lão gia Lý Khôn Nguyên cũng là cao thủ nắm bắt lòng người, ông ta biết trải qua việc này trong lòng Tô Khả Phương đối với Lý Gia tất nhiên có khúc mắc, nên khi Dương Thành lộ ra với ông ta Tô Khả Phương muốn kết thúc hợp tác, ông ta quyết định thật nhanh đem sản nghiệp "Khách mãn lâu" huyện Hoài Đường đặt trên danh nghĩa Lý Trì, trở thành sản nghiệp tư nhân của hắn.

Bởi ông ta biết rõ, muốn trọng chấn sản nghiệp huyện Hoài Đường nhất định phải dựa vào "Khách mãn lâu", mà chiêu bài lớn nhất của "Khách mãn lâu" là ruốc cá của Tô Khả Phương.

Lý Khôn Nguyên là người thông minh, tinh tế, giỏi làm ăn, Tô Khả Phương cũng không kém, tất nhiên nàng nhìn ra tâm tư của Lý Khôn Nguyên, bây giờ cả biểu cữu Dương Thành của Dương Xảo Lan ra mặt giúp, dù không tính việc Lý Trì vì nàng ngỗ nghịch với người nhà, nàng cũng không thể bỏ mặc mặt mũi của Dương Thành.

"Lý nhị thiếu gia, chúng ta tiếp tục hợp tác không thành vấn đề, nhưng ta có một yêu cầu." Lý Khôn Nguyên muốn tính kế nàng, nàng sao dễ dàng để người khác bày tính được.

"Khả Phương cô nương mời nói." Lý Trì cảm thấy người nhà mình quá tự cho là đúng, vô cùng hổ thẹn với Tô Khả Phương, nên tính toán mặc kệ Tô Khả Phương đưa ra yêu cầu gì hắn đều sẽ đáp ứng nàng.

"Ta hi vọng "Khách mãn lâu" đổi tên." Tô Khả Phương nghiêm túc nói.

Lý Trì lấy làm kinh hãi: "Đổi tên?"

"Không sai!" Tô Khả Phương hơi mím môi, nói: "Tửu lâu này nếu đã là sản nghiệp tư nhân của huynhh vậy hãy khiến người khác cảm thấy nó không liên hệ tới Lý Gia nữa, đổi tên đi."

Lý Trì theo bản năng nhìn về phía Dương Thành, Dương Thành không ngờ Tô Khả Phương sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, không khỏi hơi nhíu mày, xem ra nha đầu này thật sự vô cùng chán ghét Lý Gia.

Dương Thành suy tư một lúc, mới gật đầu với Lý Trì.

Dù thế nào, cũng là Lý Gia có lỗi với nha đầu này trước, chỉ cần tửu lâu có thể tiếp tục mở cửa, đổi tên thì đổi tên.

"Được, chờ Lý nhị thiếu gia đổi tên tửu lâu xong, ta sẽ lập tức đưa hàng cho tửu lâu, nhưng hiệp ước phải sửa lại, ruốc cá ta cung cấp chỉ có thể bán ở tửu lâu của huynh. Một khi ta phát hiện ruốc cá chảy ra thị trường, hợp tác chấm dứt." Tô Khả Phương nói như chém đinh chặt sắt.

Tô Khả Phương vừa dứt lời, mặt Dương Thành biến sắc, lão gia dự định thông qua Lý Trì mua ruốc cá kim thương trong tay Tô Khả Phương mang đến thành Dương Phong, nhưng mà Lý Trì đã đồng ý yêu cầu của Tô Khả Phương, Dương Thành không có lập trường phản đối.

Tô Khả Phương sợ Diêu Thị và Phó Thần Tường lo lắng, nói chuyện với Lý Trì xong liền thuê cỗ xe ngựa trở về thôn Phong Quả.

Nhìn Tô Khả Phương bình an trở về, Diêu Thị vui đến phát khóc, Phó Thần Tường cũng nhẹ nhàng thở ra.

Hắn lên trấn trên nghe ngóng sự tình Vương Gia, nhưng cái gì cũng không hiểu, tới chỗ địa bảo thì ngay cả mặt của địa bảo đại nhân cũng không gặp được, mấy ngày nay hắn gấp đến độ bốc hoả, đang cân nhắc đến huyện thành hỏi thăm một chút, không ngờ đại tẩu mình đã trở lại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.06.2018, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 171
Được thanks: 3199 lần
Điểm: 29.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 28
☆ Chương 106: Không dễ lừa

"Trở về là tốt, trở về là tốt ..." Diêu Thị cầm tay Tô Khả Phương mắt ngấn lệ.

"Nương, thật xin lỗi, khiến nương lo lắng !" Tô Khả Phương bị lây tâm tình của Diêu Thị, hốc mắt hơi ướt.

Có thể gặp lại người nhà, thật tốt!

Nghĩ tới chuyện của mình và Hạng Tử Nhuận chuyện, đáy lòng nàng càng thêm áy nát với bà bà.

"Người một nhà, nói chuyện này làm gì?" Diêu Thị lau khóe mắt, giận trách.

Tô Khả Phương nở nụ cười, hỏi: "Nhị thúc, mấy ngày nay trong nhà tất cả đều ổn chứ?"

"Đều ổn, tẩu đừng lo." Phó Thần Tường hơi chần chừ, hỏi tới chuyện Tô Khả Phương bị bắt và Đông Mai là ai?

Mấy ngày nay Phó Thần Tường suy nghĩ rất nhiều, nhưng không đoán ra rốt cuộc đại tẩu mình đang làm gì để gánh vác cả nhà, sao lại dính dấp tới án mạng của Vương Gia, không hỏi rõ hắn sẽ không yên tâm.

Không phải hắn lo đại tẩu hại cả nhà, mà hắn không muốn lần sau nhỡ xảy ra chuyện tương tự, bản thân mình chỉ có thể tiếp tục mù mờ nhìn người nhà bị bắt đi, hết đường xoay xở.

Lúc ở trong lao Tô Khả Phương đã quyết định nếu nàng ra tù nhất định sẽ thẳng thắn với bà bà và nhị thúc, đối đãi với bọn họ như người nhà chân chính, nên khi Phó Thần Tường hỏi, Tô Khả Phương liền đem chuyện ruốc cá và chao cá lăng nói với hai người, bao gồm cả chuyện mình mua mấy người Lữ thẩm, chuyện Tô Đào và Vương nhị thiếu gia.

Tô Khả Phương cứ tưởng rằng khi mình nói ra những sự tình này sẽ dọa bọn họ, ai ngờ hai người nghe xong không chút phản ứng, chỉ gật đầu hiểu rõ.

Tô Khả Phương thường chạy đến huyện thành, bình thường mua thức ăn, quần áo các loại cho cả nhà đều cần bạc. Trong lòng Diêu Thị và Phó Thần Tường đều hiểu nàng bôn ba kiếm tiền, nên không kinh ngạc.

Thấy mặt hai người bình tĩnh, Tô Khả Phương đầy bụng nghi vấn, nhưng hai người không hỏi nhiều nàng cũng ngầm nhẹ nhàng thở ra, bởi vì nàng sợ mình nói quá nhiều sẽ lộ tẩy, dù sao bà bà và nhị thúc đều không phải người dễ lừa gạt.

"Đúng rồi, nhị thúc, cha nương tẩu có biết chuyện tẩu bị bắt không?" Tô Khả Phương lại hỏi.

Trước khi bị bắt nàng không muốn cha nương lo lắng nên bảo Phó Thần Tường giúp giấu diếm, không biết cha nương có nghe phong thanh gì không?

Tô Khả Phương hỏi xong, thì thấy Diêu Thị và Phó Thần Tường giận tái mặt.

Tô Khả Phương nhíu mày: "Nương, nhị thúc, cha con biết chuyện rồi ạ?"

"Toàn bộ Phong Quả thôn đều biết chuyện con bị bắt rồi, hiện ở trong thôn đều truyền ra nói con hạ độc hại người gì đó, nói rất khó nghe."

Tô Khả Phương khó có khi thấy mặt bà bà xuất hiện tức giận, Phó Thần Tường lạnh lùng nói tiếp: "Vài ngày trước đệ thấy Tô Đại Tráng liền đoán những lời đồn kia có thể là gã truyền ra, mà đại tẩu nói người hàm oan tẩu vào tù là Tô Đào, vậy càng không cần hoài nghi nữa."

Bây giờ Phó Thần Tường mới biết vì sao Tô Đại Tráng được phóng thích sớm, Tô Khả Phương lạnh nhạt, nàng sớm đoán ra Tô Đào và Tô Đại Tráng sẽ không thể nào buông tha cơ hội nói xấu nàng.

Nhưng nàng đã trở về rồi, những lời đồn kia tự nhiên sẽ sụp đổ, mà Tô Đại Tráng và Tô Đào món nợ này nàng sẽ tính rõ ràng cùng bọn chúng, nhanh thôi.

"Phương Nhi, con đi báo tin bình an cho cha nương con trước đi, mấy hôm nay bọn họ rất lo lắng cho con." Diêu Thị nói.

Tô Khả Phương chưa kịp trả lời, thì thấy Phó Nhậm Phi từ bờ sông gánh nước trở lại.

Nhìn thấy Tô Khả Phương, hắn ta buông gánh nước xuống phẫn nộ chất vấn: "Ngươi là hung thủ giết người còn có gan trở về? Ngươi muốn hại chết chúng ta sao?"

"Phi Nhi, con nói lăng nhăng gì đó, đại tẩu con bị oan." Diêu Thị sầm mặt khiển trách quát.

Phó Thần Tường cũng không vui cau mày, trầm giọng nói: "Phi Nhi, nếu đại tẩu thật sự là hung thủ giết người, đệ cho rằng tẩu ấy có thể trở về sao? Đệ đừng nghe những người bên ngoài truyền loạn rồi về nhà không biết phải trái, mau xin lỗi đại tẩu."

"Hừ, không có lửa sao có khói, cho dù nàng không phải hung thủ, thì cũng là đồng lõa!" Phó Nhậm Phi hừ lạnh, nhớ tới mấy ngày nay mình ra ngoài bị chỉ trỏ, lòng hắn ta bốc hỏa.

Trước kia lả lơi ong bướm coi như xong, giờ lại thêm tội danh hung thủ giết người, nữ nhân như vậy xách giày cho đại ca hắn ta cũng không xứng, còn muốn hắn ta kêu đại tẩu, nằm mơ.

Phó Thần Tường không dám tin nhìn Phó Nhậm Phi: "Tô Đại Tráng và Tô Đào nói xấu đại tẩu đã đành, sao đệ dám nói ra lời như vậy?"

Bọn họ là người một nhà, Phi Nhi không bảo vệ, nói đỡ cho đại tẩu thì thôi, lại giúp người ngoài chửi bới nàng.

Diêu Thị không thể tin lão tam mình thương yêu lại trở nên không thể nói lý như vậy, bà thất vọng thở dài, bất lực không buồn nói nhiều.

Bà biết tính tình đứa nhỏ này, đã nhận định chuyện gì cho dù người khác nói vỡ mồm sùi bọt mép vẫn sẽ không thay đổi, huống hồ lòng thằng bé còn có khúc mắc.

"Nương, nhị thúc, con về nhà mẹ đẻ xem sao, tối con sẽ về." Tô Khả Phương nhìn ra bà bà khó xử và khổ sở, nên không muốn ở trước mặt bà cãi nhau với kẻ vô ơn bạc nghĩa Phó Nhậm Phi.

Từ hôm xảy ra chuyện hắn ta bỏ đá xuống giếng, Tô Khả Phương đối với hắn ta đã hết hy vọng, nên lời hắn ta khó nghe đến đâu cũng không ảnh hưởng tới nàng.

Tô Khả Phương đi rồi, Phó Thần Tường giũa cho Phó Nhậm Phi một trận, Phó Nhậm Phi không phục chạy ra ngoài.

Tô Khả Phương đi tới Tô Gia, chỉ có Hạo Nhi ở nhà một mình.

Nhìn thấy Tô Khả Phương, Hạo Nhi vừa mừng vừa sợ túm lấy ống tay áo nàng giọng nức nở: "Cô cô, cháu nghe người ta nói cô cô bị địa bảo bắt đi, còn tống giam, cháu lo lắng gần chết."

Lòng Tô Khả Phương mềm nhũn, nhéo khuôn mặt nhỏ của thằng bé, trêu ghẹo: "Cháu biết tống giam là gì hả?"

Nông dân đơn thuần chất phác, rất ít tiếp xúc với mặt tối của xã hội, trẻ con càng đơn thuần tinh khiết hơn bất cứ ai, Tô Khả Phương không chắc Hạo Nhi có thật sự biết tống giam là ý gì không?

"Nương nói nhà tù chính là chỗ người xấu ở, nương nói cô cô bị người xấu hại phải tới nơi đó."

Hạo Nhi trưởng thành sớm, khiến lòng Tô Khả Phương khó chịu.

"Đúng vậy đó, huyện thái gia biết cô cô bị người xấu hại, nên thả cô cô ra đó." Tô Khả Phương mỉm cười, dùng giọng nhẹ nhàng nói với Hạo Nhi.

Hai cô cháu đang trò chuyện, Lư Thị và Giả Thị vội vã chạy vào.

"Phương Nhi, con thật sự quay trở lại?" Lư Thị vừa khóc vừa cười lôi kéo nữ nhi kiểm tra trên dưới, thấy nàng chẳng những không ốm đi mà ngược lại còn béo lên trắng nõn, nỗi lòng lo lắng mới buông xuống.

"Phương Nhi, cha nộp tiền bảo lãnh cho muội về sao?" Nhìn thấy cô em chồng nhà mình bình an trở về, Giả Thị nhẹ nhàng thở ra.

"Cha?" Tô Khả Phương ngẩn người: "Muội không gặp cha, cha đi đâu cơ?"

"Hôm qua địa bảo nói muội được đưa đến huyện nha rồi, cha liền vội vàng đến huyện thành đi tìm muội, muội không gặp cha sao?" Giả Thị thấy Tô Khả Phương không biết tình hình, trong lòng hồi hộp.

Tô Khả Phương biến sắc: "Muội không gặp cha."

Hôm qua nàng không ở huyện nha, dù cha đến tìm cũng không thấy nàng.

"Nguy rồi, cha con và Đại Minh lần đầu tiên đến huyện thành, có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không?" Tâm Lư Thị vừa hạ xuống lại nhấc lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.06.2018, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 171
Được thanks: 3199 lần
Điểm: 29.15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 29
☆ Chương 107: Tô Đào sụp đổ

Tô Khả Phương ngẩn người: "Đại Minh tỷ phu cũng đi cùng ạ? Vừa rồi bà bà và nhị thúc không nói với con việc này."

"Chúng ta không nói cho bà bà con và mọi người bên đó sợ bọn họ lo lắng theo, hai ngày nay nông trại đều do nương và tẩu tử con chăm sóc." Lư Thị vừa nghĩ tới lão đầu tử nhà mình còn ở huyện thành, trong lòng liền lo sợ bất an.

"Phương Nhi, cha và Đại Minh đến bây giờ vẫn chưa về nhà, muội nói xem chúng ta có nên đến huyện thành tìm một chuyến không?" Giả Thị cảm thấy nóng ruột nóng gan, huyện thành vừa lớn, vừa không có người quen, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì hô trời trời không ứng, kêu đất đất chẳng hay.

Tô Khả Phương nhíu mày cân nhắc, sau đó trấn an nương và đại tẩu: "Nương, đại tẩu, huyện thành trị an rất tốt, cha và Đại Minh tỷ phu hai người đi chung với nhau sẽ không sao đâu, con về nói với bà bà một tiếng rồi sẽ đến huyện thành tìm thử, nếu cha và tỷ phu về trước cứ bảo họ ở nhà chờ con."

"Phương Nhi, nếu không tẩu đi với muội nhé." Giả Thị cân nhắc, nói.

"Đại tẩu, không phải lần đầu tiên muội tới huyện thành, tẩu đừng lo muội sẽ tìm cha và tỷ phu về." Tô Khả Phương nói xong liền ra ngoài.

Tô Khả Phương đi không bao xa liền thấy đường muội Tô Khả Ngọc đang đánh nhau túi bụi với Tô Đào, mấy phụ nhân bên cạnh đang bước lên can ngăn.

Tô Khả Phương mơ hồ nghe thấy hai người nhắc tên mình, hoá ra hai người này vì nàng mà cãi nhau?

Tô Khả Phương nhíu mày, vừa rồi từ Phó Gia về nhà mẹ đẻ nàng cũng gặp mấy thẩm trên đường, mọi người tiến lên hỏi thăm nàng chuyện vào tù, nàng chỉ giải thích đơn giản, không nhắc chuyện Tô Đào và Tô Đại Tráng, giờ Tô Đào tự mình tìm tới cửa, vậy đừng trách nàng vô tình.

"Ngọc Nhi." Tô Khả Phương đi tới như không có chuyện gì xảy ra, gọi một tiếng, ánh mắt trầm tĩnh như nước nhìn Tô Đào.

"Khả Phương tỷ, tỷ quay về rồi?" Tô Khả Ngọc không biết Tô Khả Phương đã về, nhìn thấy nàng không khỏi vừa mừng vừa sợ, mặc kệ Tô Đào, chạy tới ôm tay Tô Khả Phương, quệt mồm ủy khuất nói: "Khả Phương tỷ, tỷ trở lại rồi! Người trong thôn đều nói tỷ hạ độc hại chết người bị tống vào đại lao, còn nói tỷ không tuân thủ phụ đạo ở bên ngoài trêu hoa ngẹo nguyệt với nam nhân khác, nói rất nhiều lời khó nghe, vừa rồi Tô Đào mắng tỷ, tức chết muội rồi!"

Tô Khả Phương vỗ tay trấn an Ngọc Nhi, tự tiếu phi tiếu quét nhìn Tô Đào, nói: "Đừng nóng giận, là có người cố ý giội nước bẩn cho tỷ."

"Khả Phương tỷ, muội không tin bọn họ đâu, Khả Phương tỷ là người tâm địa tốt nhất trên đời, sao có thể hạ độc hại người chứ?" Tô Khả Ngọc nói xong giơ lên khuôn mặt nhỏ nhìn về phía mấy vị phụ nhân bên cạnh hỏi: "Mấy thẩm, mọi người nói xem có đúng không?"

"Đúng, đúng!" Mấy vị phụ nhân cười, các nàng đối với việc Tô Khả Phương dạy cách chế biến khoai lang phiến, giúp bọn họ kiếm tiền luôn có tâm cảm ơn, vừa nghe chuyện Tô Khả Phương hạ độc hại người, các nàng khiếp sợ đồng thời cũng nửa tin nửa ngờ, giờ thấy nàng bình an quay trở lại, chỗ nào không tin nàng  chứ?

Tô Khả Ngọc nói chuyện với mấy vị phụ nhân không chú ý tới Tô Đào, nhưng Tô Khả Phương lại để ý bộ dạng nàng ta thấy nàng như gặp quỷ.

"Tô Đào, thấy ta rất kinh ngạc?" Tô Khả Phương ngoài cười trong không cười hỏi.

Mấy vị phụ nhân theo bản năng nhìn về phía Tô Đào, thấy sắc mặt nàng ta vô cùng khó coi tròn mắt nhìn Tô Khả Phương, lòng mọi người không khỏi suy đoán.

Nhưng nghĩ tới khúc mắc giữa Tô Khả Phương và Tô Đào, liền bình thường trở lại.

"Ngươi... Ngươi là người hay quỷ?" Mặt Tô Đào trắng bệch chỉ vào Tô Khả Phương, run giọng hỏi.

Vì tránh hiềm nghi, mấy ngày nay Tô Đào không lên trấn đi gặp Vương nhị thiếu gia, nên nàng ta không biết Vương nhị thiếu gia bị bắt vào tù, càng không biết Tô Khả Phương vô tội được phóng thích, nàng ta cho rằng Tô Khả Phương đã thành quỷ dưới lưỡi đao của quan phủ, giờ thấy nàng xuất hiện trước mặt mình mới bị doạ sợ rớt hồn.

"Ngươi mới là quỷ! Ngươi hiểm độc như quỷ, quỷ lưỡi dài, sau khi chết bị nhấn vào chảo dầu!" Tô Khả Ngọc dữ dằn mắng Tô Đào.

"Tô Đào, Phương Nhi đang khoẻ mạnh, sao ngươi lại nguyền rủa người ta?" Một phụ nhân nhíu mày nói.

Tô Khả Phương cười lạnh: "Thẩm, mọi người không biết đấy thôi, nàng ta bồi thân thể mình để đẩy cháu vào chỗ chết, bây giờ thấy cháu vô tội được phóng thích đương nhiên không cam lòng."

Tô Khả Phương vừa nói xong, cơ thể Tô Đào lung lay, nàng ta cho rằng chuyện của mình và Vương nhị thiếu gia rất bí ẩn, không ngờ tin tức đã sớm truyền ra ngoài.

"Tô Đào, ngươi cho rằng mình ngủ cùng Vương nhị thiếu gia một giấc, hắn ta sẽ thật sự đối với ngươi nói gì nghe nấy sao?" Tô Khả Phương cười châm chọc, Vương nhị thiếu gia sở dĩ hạ độc hại chết huynh trưởng mình là vì sản nghiệp Vương Gia, vì chính hắn ta, Tô Đào tự đánh giá bản thân quá cao rồi.

"Tô Đào, ta thay ngươi cảm thấy bi ai!" Tô Khả Phương thương hại quét qua khuôn mặt không còn chút máu của Tô Đào, tiếp tục nói: "Ngươi vì Tô Đại Tráng mà không tiếc bồi sự trong sạch của mình, tình cảm không cầu hồi báo thật đúng là khiến người khác khâm phục, không biết sau khi Tô Đại Tráng biết ngươi và Vương nhị thiếu gia có một chân sẽ có biểu tình gì?"

Tô Khả Phương hơi ngừng lại, kế đó mỉm cười mở miệng: "Ai gia, có lẽ bảo ngươi quyến rũ Vương nhị thiếu gia là ý tứ của Tô Đại Tráng đúng không? Nhưng ngươi vì Tô Đại Tráng hi sinh lớn như vậy, cứu gã từ trong tù ra lại thay gã hãm hại ta, chắc hẳn gã sẽ mang ơn ngươi, sẽ không ghét bỏ cơ thể ngươi không còn trong sạch mà cưới ngươi làm vợ đi."

Hãm hại nàng, nói xấu nàng không tuân thủ phụ đạo hả?

Tốt, vậy nàng liền lấy gậy ông đập lưng ông, giúp nàng ta đem sự tích quang vinh của mình phát quang rạng rỡ!

Tô Khả Phương môi chứa ý cười, đáy mắt lại hoàn toàn lạnh lẽo.

"Tô Khả Phương, ngươi câm miệng! Ngươi câm miệng!" Tô Đào không biết vì muốn độn thổ cho xong, hay vì tức, trên mặt mất hết huyết sắc, cơ thể run rẩy không ngừng, nhìn Tô Khả Phương điên cuồng gào thét loạn xạ.

Sau khi Tô Khả Ngọc và mấy vị phụ nhân nghe Tô Khả Phương nói xong, cả kinh há to miệng.

Tô Đào vì Tô Đại Tráng, mà làm ra những việc đồi phong bại tục, táng tận thiên lương như vậy?

"Nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm!" Nhìn Tô Đào sắp hỏng mất, Tô Khả Phương thật tâm thấy buồn thay nàng ta: "Tô Đào, ngươi hi sinh lớn như vậy vì Tô Đại Tráng, Tô Đại Tráng có nói qua sẽ cưới ngươi chưa? Ngươi giẫm đạp chính mình đến hỏng bét như vậy đã từng nghĩ tới cha nương ngươi chưa?"

Nàng không biết Tô Đại Tráng có biết chuyện Tô Đào và Vương nhị thiếu gia hay không, nhưng nàng có thể chắc chắn, Tô Đại Tráng căn bản vô ý với Tô Đào!

Tô Đào giống như nghĩ đến cái gì, đột nhiên khóe mắt nứt ra hét ầm lên: "Không, không phải như vậy, không phải như vậy..."

Tô Đào tựa như bị điên chạy xa rồi, mấy vị phụ nhân và Tô Khả Ngọc Đô mới giật nảy mình.

Tô Khả Phương biết hôm nay mình vạch trần chuyện xấu của Tô Đào, có lẽ sẽ có người cảm thấy tâm địa nàng cứng rắn, mắng nàng tàn nhẫn, nhưng là bọn họ không biết nàng ở trong tù biết mình vĩnh viễn không cách nào ra khỏi đại lao, vĩnh viễn không cách nào gặp lại người thân thì tâm tình tuyệt vọng bao nhiêu?

Tô Khả Phương thuê một cỗ xe ngựa ở ngoài trấn, suốt đêm chạy đến huyện Hoài Đường, xe ngựa chạy đến nửa đường, đối diện một bóng đen lảo đảo chạy tới, phu xe giật mình, lo lắng gặp phải phiền toái, vội báo với Tô Khả Phương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn HànhTây về bài viết trên: Catstreet21, Chery, Heo♥LoveLy, Kimanh1257, Voicoi08, amnguyet, caocaovuvu, nhật_lâm, sxu, tamanh1908, yanl12781, yuriashakira, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhdva, autumnfirefly, dieudieu13, Heo kute, Jang Bò, LinMin, Lạc Nhược Tâm, Melody, meomeo111, Quan Vũ, Quỷ Yêu, tiểu phấn và 334 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.