Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Cổ đại] Văn tuyết vô song - Thập Thế
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=410248
Trang 1/8

Người gởi:  T.O.P [ 31.03.2018, 22:33 ]
Tiêu đề:  [Đam mỹ - Cổ đại] Văn tuyết vô song - Thập Thế

Văn Tuyết Vô Song

Tác giả:Thập Thế

Editor: Thủy Linh Long, Heolunquay

Thể loại: đam mỹ, cổ đại.Giang hồ, nhất thụ nhất công, cường thụ cường công, sinh tử văn, HE.

Số chương: 21

Nguồn: https://tieugiangho.wordpress.com

Trạng thái:Full

Giới thiệu:

Câu chuyện xoay quanh về một vị thừa tướng nổi tiếng đa tình tổ truyền, lại thêm một tiểu vương gia Đông Phương Vô Song tuổi còn nhỏ đã du phiến hoa thảo tùng, lúc này cuối cùng chọc trúng tai vạ vội vàng trốn nhà đi. Vốn dĩ con đường tu hành rất gian khổ, không ngờ lại khiến hắn gặp gỡ tuyệt thế mỹ nhân Phong Văn Tuyết, Hắn nhất kiến chung tình thêm tử triền lạn đả (quấn chặt không buông), tự biên tự diễn cùng đối phương hứa hẹn hôn ước.

Phong Văn Tuyết là Thần Minh giáo giáo chủ, kiêu ngạo tùy hứng, mặc dù đối Đông Phương Vô Song nho nhỏ có chút yêu thích, nhưng đối với hứa hẹn trẻ con, y căn bản không thèm để ý, ai ngờ hơn mười năm sau, hắn lại thoải mái tìm tới cửa……?


Người gởi:  T.O.P [ 31.03.2018, 22:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Văn tuyết vô song - Thập Thế


1

Trong vườn hoa hậu viên ở kinh thành Thanh Hoa, có một tiểu đồng ngọc tuyết đáng yêu, đang cùng nói chuyện với một cô gái.

“Tỷ tỷ, tỷ thật đẹp. Đóa hoa này tặng cho tỷ, hoa tươi cắt tặng mỹ nhân.”

“Ôi, tiểu hài tử như ngươi thực có thể nói như vậy sao a. Cám ơn hoa của ngươi.”

“Tỷ tỷ, ôm một cái đi. Ôm một cái đi.”

“Ha ha a, được được. Ngươi đáng yêu như thế, để tỷ tỷ ôm một cái.”

“Tỷ tỷ, trên người tỷ thực thơm, mùi thơm thật dễ chịu, Vô Song rất thích. Tỷ tỷ thơm thơm Vô Song được không?”

“Ai nha, đương nhiên có thể. Ngươi kêu Vô Song phải không? Đến, tỷ tỷ thơm thơm.”

Hộ vệ bên người Văn Quốc Tĩnh Vương gia tiểu thế tử – Quyền Đầu không nói gì tránh ở phía sau tán cây, cùng một vị thị vệ A Giảng nói: “Tiểu thế tử lại lừa một vị mỹ nhân thơm môi a. Đây là người thứ tư hôm nay.”

A Giảng nói: “Lại là thiên kim nhà Thừa tướng gia. Ai…. Tiểu thế tử bản lĩnh thật sự rất cao, ta hâm mộ chết được.”

Quyền Đầu liếc liếc khóe mắt, nói: “Ngươi nếu lui về lúc năm tuổi, cũng có thể lừa thơm môi.”

A Bố lắc đầu, thở dài: “Lúc chúng ta năm tuổi nào có bản lĩnh này? Cho dù đáng yêu hơn tiểu thế tử gấp trăm lần cũng không thể.”

Quyền Đầu gật gật đầu, nói: “Không sai. Chúng ta khi đó đơn thuần hơn nhiều, đơn giản hơn nhiều a. Làm sao có tư tưởng mánh khóe như vậy.” Cùng sắc tâm nữa.

Có điều chuyện phía sau Quyền Đầu chưa nói.

Sắc tâm này của tiểu thế tử, thật đúng là không biết từ nơi nào di truyền xuống. Vương gia mặc dù ngả ngớn, lâu lâu thích ‘dụ dỗ’ mỹ nữ ‘quyến rũ’, tất nhiên cũng là nói giỡn mà thôi, trong lòng kỳ thật chỉ có một người Vương phi Hoa Dung công chúa mà thôi, bất luận trước hay sau khi thành thân, cũng không từng có hoa tâm.

Những huynh đệ của Vương gia (xý xý, ủa, nhớ ông Vương gia này chỉ có đệ chứ đâu có huynh, chả lẽ nói lun tới… Minh quốc hẻn O_O), cũng đều là người si tình trọn đời, tính tình giống lão Vương gia, trong mắt chỉ có người mình thích. Nghĩ tới lão Vương gia đối với lão Vương phi, hơn mười năm qua như một, chỉ cần lão Vương phi ở, tròng mắt lão Vương gia sẽ không chuyển hướng nơi khác.

Nhưng thật sự là kỳ quái. Duy nhất trong Tĩnh Vương phủ trưởng tiểu thế tử Đông Phương Vô Song, tuổi còn nhỏ đã thích mỹ nhân.

Từ trước khi hắn thích chưng diện, thiên tính mà thôi. Nhưng ai biết, không biết bắt đầu từ đâu, tiểu thế tử thế nhưng vô sự tự thông (ko ai dạy cũng biết) học dụ dỗ một đống mỹ nữ quyến rũ. Này trong toàn kinh thành, phàm là tiểu thế tử gặp gỡ mỹ nhân có chút tư sắc, đều bị hắn công khai lừa thơm môi. Tối thần kỳ là…. nam nữ không kỵ. (=.=|||)

Trước đó một lần tiểu công tử Lễ Bộ Thượng Thư gia, thân mình mảnh mai hơn nữ tử (a hèm, bít ai hem, Triệu Tiểu Lâu đấy ^^), được xưng là du kinh tam mỹ nhân chi nhất (đứng đầu trong 3 mỹ nhân của kinh thành), thế nhưng cũng bị tiểu thế từ lừa gạt ôm hắn từ đường Huyền Vũ phía tây đến đường Chu Tước phía đông Tĩnh Vương phủ. Ngay sau đó thân thể tiểu công tử nhà Thượng Thư vì đối phó với tiểu thế tử này dáng người tiểu béo đôn, nghe nói trở về liền mệt mỏi đến ngã bệnh, hai cánh tay một tháng không nâng lên nổi.

A Bố nhìn tiểu thế tử lừa thơm môi thiên kim nhà Thừa tướng xong trong lòng còn chưa chịu yên, thuận tiện còn ăn ăn đậu hũ nha hoàn mỹ mạo nhà người ta, thật sự là…. thật sự là lợi hại a.

Miệng hắn hơi co lại, nhìn sắc trời, nói: “Lúc này không còn sớm, chúng ta nên mang thế tử hồi phủ.”

Quyền Đầu nói: “Ừm. Nhưng ngươi đi hay là ta đi?”

A Bố thở dài: “Ta đây đi. Ngươi vẫn là lão quy cũ.” (lão già cổ hủ)

“Được.”

Từ khi tiểu thế tử biết so với vương phủ thì hoàng cung có thể thấy nhiều mỹ nhân hơn, liền bắt đầu nhõng nhẽo mẫu phi hắn dẫn hắn đi xuyến môn (*) quý phủ các đại thần, lại càng có nhiều cơ hội thấy các mỹ nhân nơi hậu viện.

(*) Xuyến môn: giống như là phủ đệ của các quan lại đó, nhưng mà là nơi ở của các phu nhân con cái, ko phải là hậu viện vì hậu viện nằm trong phủ đệ, xuyến môn thường là 1 nơi ở ngoại thành.

Nhưng Vương phi chính là đương kim công chúa, thân phận tôn quý, có thể đi xuyến môn đại thần phu nhân nói chuyện phiếm cũng chỉ có vài người, không đến mấy ngày tiểu thế tử liền nhìn hết, thế là nhõng nhẽo Quyền Đầu cùng A Bố khi không có việc gì liền dẫn hắn đi dạo hội chùa, du ngoạn tử xá.

Hai thị vệ bên người xin chỉ thị Vương gia, phỏng chừng Vương gia cũng bị con ở nhà đến chán chường mà sai tới sai lui, ước hắn đi dạo nhiều hơn bên ngoài, đỡ phải phiền nhiễu lúc y tán tĩnh ái phi, liền sai người an bài bảo hộ tốt, theo con ra ngoài mấy ngày ngoạn ngoạn.

Nhưng tiểu thế tử này tâm nhãn rất sâu a.

Mỗi lần nhìn thấy người xinh đẹp, hắn liền phái bọn thị vệ chui vào chỗ tối, rồi mới một mình một người làm bộ dạng lạc đường, chạy tới chạy lui lừa tình, lừa ôm một cái, lừa thơm môi, hành văn liền mạch lưu loát, thủ đoạn lão luyện, cũng chưa thấy thất thủ. Lâu lâu còn muốn Quyền Đầu cùng A Bố giả dạng làm người xấu, mình lại thành ‘tiểu anh hùng’ cứu mỹ nhân. Tóm lại thủ đoạn càng lúc càng nhiều, làm cho người ta thán phục. (em cũng thán phục lun =.=!)

Vì hôm nay đi ngắm hoa viên Thanh Hoa, tiểu thế tử lại có vẻ hứng thú không biết trời đất a. Hiện tại đại triển thân thủ (thoải mái chạy nhảy), vui đến quên cả trời đất, nếu Quyền Đầu cùng A Bố không xuất ra thủ đoạn đặc thù, tiểu thế tử này tuyệt không dễ dàng cùng bọn họ trở về.

“Thiếu gia, thiếu gia thật là.”

A Bố hô to gọi nhỏ vọt vào hoa viên, thấy tiểu béo đôn bị thiên kim Thừa tướng ôm vào trong lòng, lập tức xông đến, lệ rơi đầy mặt, vẻ mặt bi phẫn.

Thiên kim Thừa tướng cùng nha hoàn bên cạnh thình lình thấy một đại hán như điên chạy lại, không khỏi sợ hãi, nhất tề lui về phía sau, lại ôm tiểu nhi trong lòng chặt hơn.

Đông Phương Vô Song đang cùng mỹ nhân nói chuyện rất vui vẻ, thấy hộ vệ mình vọt vào, rất muốn làm bộ không phát hiện. Nhưng hắn rốt cuộc tuổi còn nhỏ, cho dù trí tuệ có giảo hoạt cách mấy, kỳ thật tính tình vẫn thực đơn thuần, thấy A Bố như vậy, kinh hãi vội hỏi: “A Bố, A Bố, ngươi làm sao vậy?”

A Bố ngao ô một tiếng, ‘bi thống’ lau nước mắt trên mặt, phụt quỳ xuống đất nói: “Thiếu gia, Quyền Đầu bị lão gia đánh chết.”

Tránh phía sau tán cây Quyền Đầu may mắn không uống nước, bằng không nhất định bị sặc chết. Hắn trừng to dữ tợn đôi mắt, thầm mắng: A Bố ngươi hảo a, tự nhiên trù ta, xem ta lần sau chỉnh ra sao!

Đông Phương Vô Song hoảng sợ, từ trong lòng mỹ nhân nhảy nhanh xuống, chân nhỏ nhắn ngắn ngủn cọ cọ trước mặt A Bố cả kinh nói: “Ngươi nói cái gì? Quyền Đầu bị cha đánh chết sao?”

A Bố dùng đôi mắt ngập nước, bên trong lóe lên lệ quang trong suốt, nức nở nói: “Thiếu gia, nếu ngài không trở về, chỉ có thể nhặt xác Quyền Đầu. Ô ô…. Quyền Đầu, huynh đệ của ta a——“ (trình độ dóc của anh này… đạt tới đỉnh rùi…)

A Bố đấm đấm ngực, lời nói tràn đầy tình cảm bi phẫn. Tình cảnh này, làm cho lòng người ta chua xót a……

“Ai nha, mau trở về mau trở về! Ta muốn đi cứu Quyền Đầu!” Đông Phương Vô Song nắm tay nhỏ lại, vẻ mặt trào dâng phẫn nộ.

“Dạ.”

A Bố vừa thấy tiểu thế tử bị lừa, nhanh chụp lấy bàn tay, bế người đứng lên, chạy như điên ra ngoài phủ.

Tiểu thế tử lúc này mới nhớ tới mỹ nhân tỷ tỷ vừa rồi, không quên phất tay kêu: “Mỹ nhân tỷ tỷ, ta có việc gấp phải trở về. Chúng ta sau này tái kiến a.”

A Bố nghĩ, còn muốn tái kiến sao? Thế tử gia ngài đã đi ra ngoài nhiều ngày đến ra cái dạng này, Vương phi không cấm ngài đi nữa mới là lạ.

Quyền Đầu phía sau tán cây lệ rơi đầy mặt.

Thế tử gia, ngài thực sự có nghĩa khí, vì nô tài, ngay cả mỹ nhân cũng không màng, cảm động a….(chết em =)) trời ơi)

Ách, nhưng mà phải nhanh nhanh về hóa trang trước, để cho tiểu thế tử xem mình đang ‘hấp hối’ nhìn thử xem sao a.

A Bố ôm Đông Phương Vô Song một đường chạy vội, lên ngựa thẳng tiến về vương phủ.

Trong Tĩnh Vương phủ Vương phi Đông Phương Hoa Dung giận đến mức mặt xanh mét, ngồi ngay ngắn trên đại đường, Tĩnh Vương gia Đông Phương Quân Khiêm ngồi một bên nơm nớp lo sợ.

Bởi vì Văn Quốc không cấm người cùng họ kết hôn, chỉ cần không phải quan hệ trực hệ huyết thống, đường huynh muội kết hôn cùng biểu huynh muội kết hôn tương đương nhau. Cho nên Đông Phương Hoa Dung tuy là đường muội của Đông Phương Quân Khiêm, hai người cùng họ, nhưng đã thành thân được chín năm. Hơn nữa Đông Phương Hoa Dung là công chúa duy nhất con của đương kim Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, thân phận tôn quý không thể nói.

Đông Phương Quân Khiêm tuy rằng là một Vương gia có thực quyền quyền cao chức trọng, là đường huynh của Hoa Dung công chúa, nhưng bất đắc dĩ lại có khuynh hướng bị thê quản nghiêm, cho nên lúc này trước mặt Hoa Dung công chúa đang nổi cơn thịnh nộ, chỉ có thể thật cẩn thận hiện lên khuôn mặt tươi cười.

“Phu nhân a, không nên giận như vậy chứ? Vô Song còn nhỏ mà. Tiểu hài tử thích ngoạn, hắn trong phủ cũng không có bạn, ra ngoài giao du bằng hữu một chút cũng….. (^^!)”

“Giao lưu bằng hữu?” Đông Phương Hoa Dung ngắt lời y, đề cao giọng nói: “Nó mới năm tuổi, vậy giao du với bằng hữu lớn hơn cả mười tuổi làm cái gì? Lại còn đùa giỡn người a…. hay thật.”

Hoa Dung công chúa tức giận đến mức nói chuyện cũng bị nghẹn lại.

Lần trước tiểu công tử Lễ Bộ Thượng Thư vì ôm Đông Phương Vô Song về nhà mà mệt đến bệnh, chuyện đó tiểu công tử sau đó lại không nói gì, còn nói tiểu thế tử thực đáng yêu, mình là tự nguyện. (O_O tự nguyện thiệt mà ta, tại ẻm đó cũng hem có bạn =)), có mỗi bà vợ cũng im ru nốt)

Nhưng lão nương người ta ý tứ không vui a.

Phu nhân Lễ Bộ Thượng Thư qua bốn mươi tuổi mới sinh hạ được ấu tử này, yêu thương vô cùng, làm sao chấp nhận để hắn chịu khổ? Nhìn con mệt bệnh nằm trên giường hơn một tháng, đau lòng không thôi, cắn răng tiến cung tìm Hoàng Hậu khóc kể.

Hơn nữa người ta không hổ là phu nhân Lễ Bộ Thượng Thư, không hề có câu nào chỉ trích tiểu thế tử, còn khen không thôi, lại là tiểu thế tử này tính cách ‘yêu hoa’(=)) là khoái gái đẹp đấy), lại dùng thân phận mẫu thân lấy tình cảm ra mà nói với đứa nhỏ ba tuổi.

Hoàng Hậu vốn không hề để ý đến tật xấu này của ngoại tôn, nhưng không chịu nổi phu nhân Thượng Thư người ta dùng miệng lưỡi nói, hai ba câu liền do dự, suy nghĩ một chút, tương lai nếu không quản lý tốt ngoại tôn chắc chắn sẽ thành bệnh. Thế là Hoàng Hậu triệu kiến ái nữ vào trong cung, đem vấn đề giáo dục ngoại tôn, hai mẹ con tinh tế thảo luận một phen.

Hoàng Hậu tính tình ổn trọng, lại tìm đến một số hạ nhân hầu hạ thế tử tới hỏi, lại sưu tập thêm một số ‘sự tích’ thường ngày của ngoại tôn, hai mẹ con đều biến sắc.

Trước kia chỉ cảm thấy con người ai cũng thích cái đẹp, đứa nhỏ này cũng chỉ là mê mà thôi, nhưng vừa thấy Đông Phương Vô Song vì tán gái….. khụ, còn bao gồm cả nam sắc, đa dạng đầy đủ hết, hoa chiêu (cách thức trêu hoa ghẹo nguyệt) chồng chất, liền cảm thấy đứa nhỏ thông minh này không nên để lêu lỏng ngoài đường được.

Lúc này vẫn còn nhỏ tuổi, nếu đã như vậy khi lớn lên sẽ như thế nào?

Đông Phương gia có ‘tổ truyền’ tính cách hoa tâm, nếu như để đứa nhỏ bị sai lệch tâm tư, chẳng lẽ lại trở thành một thánh tổ nữa? Chưa kể thánh tổ gia Đông Phương Hi tuy rằng hoa tâm, nhưng phẩm chất, văn võ song toàn, đả hạ thiên hạ, tất cả đều có. Đông Phương Vô Song nếu không được giáo dục tốt từ nhỏ, chắc chắn sẽ kém xa.

Hoàng Hậu cùng nữ nhi thương lượng, cảm thấy không thể để đứa nhỏ này cứ như vậy được. Nó cũng năm tuổi, tuy rằng chưa đến lúc đi học, nhưng võ học sớm nên bắt đầu. Việc này không nên chậm trễ, hiện tại bắt đầu, phải nhanh chóng giáo dục.

Cho nên Hoa Dung công chúa khi hồi phủ, liền trầm nét mặt. Lại vừa nghe nói con sáng sớm hôm nay đi Thanh Hoa tự liên hoan, mặt lại xanh.

Đông Phương Quân Khiêm ngồi một bên cẩn thận quan sát sắc mặt phu nhân, thấy lần này chỉ sợ phải động thủ, không khỏi vì con âm thầm lo lắng dùm.

Y mười tám tuổi cùng tiểu thanh mai trúc mã Hoa Dung công chúa thành thân, sau khi cưới ba năm không con, còn từng âm thầm lo lắng. Thật vất vả sinh Đông Phương Vô Song, từ tên này có thể nhìn ra một nhà Tĩnh Vương phủ đối trưởng tôn này coi trọng thế nào.

Đông Phương Quân Khiêm vốn tính tình thoải mái vui vẻ, cho nên không quản giáo con nghiêm, ngược lại còn hơi dung túng. Thấy con còn nhỏ tuổi ‘háo sắc’ như thế, y còn cảm thấy thú vị, lơ đễnh.

Trong lòng y, người của Đông Phương gia bọn họ trong mắt nhiều người ngoài đều là hoa hoa đại thiếu (là những thiếu gia khoái lén vợ ăn vụng), nhưng kỳ thật rất thâm tình. Tỷ như lão cha hắn cùng chính hắn, chính là ví dụ tốt nhất đấy thôi, hơn nữa vài đệ đệ hắn đều không phải là người hoa tâm. Cho nên con tuy rằng hơi khác người một tý, nhưng chỉ là nhỏ tuổi thích chơi mà thôi.

Nhưng nhìn trước mắt phu nhân tức giận không ít, tất nhiên sẽ dùng cách giáo dục con sét đánh, không khỏi vừa đau lòng vừa lo lắng, vắt hết óc nghĩ làm sao để con đào thoát được ‘kiếp’ này. (cha này hay thiệt =.=!)

Hạ

Y đang phiền não, bỗng nhiên trong viện trước trước đại đường, một người mặc đồmàu hạnh hoàng (vàng hơi đỏ), từ từ đi qua.

“Ngũ đệ!”

Đông Phương Quân Khiêm bỗng nhiên có linh tính tốt, hét lớn một tiếng, gọi Đông Phương Quân Nhân đang đi ngang qua.

Đông Phương Quân Nhân năm nay mười lăm tuổi, chưa phân phủ, vẫn đang ở trong Tĩnh Vương phủ.

Đông Phương gia lão Tam Đông Phương Quân Hòa sau khi bị phong làm thái tử, vài huynh đệ khác cũng đồng loạt được sắc phong.

Đông Phương Quân Khiêm thân là trưởng tử, cho nên kế thừa vương vị Tĩnh Vương phủ. Song bào đệ đệ Đông Phương Quân Thành được phong là Lâm Giang vương, phân phủ khác. Lão Tứ Đông Phương Quân Đình tự mình ‘gả’ đi, không có vương vị. Chỉ còn lại ấu đệ Đông Phương Quân Nhân, chưa quá mười tám tuổi, cho nên vẫn cùng huynh trưởng ở trong Tĩnh Vương phủ.

“Đại ca, có chuyện gì?” Đông Phương Quân Nhân nhìn đại ca đang vội vàng trong đại đường, nhíu mày nói: “Ta đang muốn đi luyện kiếm, qua hai ngày nữa sẽ tham gia đại hội võ lâm. Ngươi có việc nói mau, đừng chậm trễ ta luyện công.”(trùi ui, mất hình tượng Quân Nhân dễ thương của ta gòi…TT.TT)

Đông Phương Quân Khiêm giật giật khóe miệng.

Ấu đệ này từ nhỏ đã bị lão cha cùng tứ đệ ‘ngược đãi’ (iu thương quá mức do đẹp như con gái, giống y chang mẹ mà =))), không biết có phải tâm lý bị vặn vẹo, tin tưởng vững chắc ‘cường giả vi tôn’ (người mạnh làm chủ), mười hai tuổi luyện thành Xích Dương thần công tầng thứ năm, từ đó về sau trừ lão nhị Đông Phương Quân Thành có Minh Nguyệt thần công có thể so cùng, còn lại những huynh đệ đều đứng sang một bên.

Hơn nữa tiểu đệ nhỏ tuổi này nói chuyện toàn một miệng giang hồ, hoàn toàn nhìn ko ra xuất thân từ Tĩnh Vương phủ, đối với người đại ca bại hoại võ học này càng không để vào mắt.

Lòng ta lớn, không cùng hắn so đo. (chứ ko phải ko so dc hả anh =)))

Đông Phương Quân Khiêm cứ như thế tự an ủi chính mình.

Y cười meo meo nói: “Hạnh Nhân a (biệt danh của anh Quân Nhân đấy ), là như vầy, đại ca có chuyện muốn nhờ ngươi hỗ trợ.”

Ai ngờ Đông Phương Quân Nhân không chút khách khí nói: “Mặc kệ!” (=)) chết anh chưa)

“A?”

“Ngươi mỗi lần nói ra nhũ danh của ta lại có chuyện không tốt. Ta mặc kệ!”

Đông Phương Quân Khiêm ảo não nói: “Xú tiểu tử, ngươi còn chưa có nghe ta nói mà sao lại biết có chuyện không tốt?”

Đông Phương Quân Nhân nói: “Ta đi luyện kiếm.”

Đông Phương Quân Khiêm nhanh chóng biến sắc, nhào tới ôm lấy cổ Đông Phương Quân Nhân, nghẹn ngào nói: “Ô ô ô…. Hạnh Nhân a, lần này ngươi nhất định phải giúp giúp đại ca a. Bằng không đại ca liền khóc cho ngươi xem.” (chai mặt dễ sợ)

Trán Đông Phương Quân Nhân nổi đầy gân xanh, cắn răng nói: “Đừng làm một bộ mặt như phụ vương cho ta nhìn, ta không mắc mưu đâu.”

Đông Phương Quân Khiêm dùng ánh mắt đen láy của mình chớp chớp, như hài đồng thuần khiết, ánh sáng lòe lòe nói: “Sự tình liên quan đến tiểu chất đáng yêu của ngươi, đứa con đáng thương của ta, ngươi nhất định phải đáp ứng a.”

Đông Phương Quân Nhân không khỏi lắc đầu nổi da gà. Hắn tối phiền nhất chiêu này của lão cha cùng đại ca, khóc nháo dây dưa, không có khả năng ngăn cản, đành phải bất đắc dĩ nói: “Được rồi, chuyện gì ngươi nói.” (hic, cái tính này mẹ anh Diệu Nguyệt cũng chịu không nổi mà đẻ ra ra tới anh đấy ạ, =.=!)

Đông Phương Quân Khiêm mừng rỡ, đang muốn nói chuyện, đã thấy Đông Phương Vô Song thở phì phì dùng đoản chân nhỏ vội vàng chạy về phủ, như gió, hướng lại đây, miệng kêu: “A cha, a cha người không nên đánh chết Quyền Đầu a! Đao hạ lưu nhân….”

Đông Phương Quân Khiêm cùng Đông Phương Quân Nhân đồng loạt chớp chớp mắt.

Đứa nhỏ này càng ngày càng không biết điều, từ chỗ nào học ra được lời đó?

Đông Phương Quân Khiêm thừa lúc lão bà còn ở trong phòng chưa thấy con, nhanh chạy ôm mông tiểu béo tử lên, nhét vào trong lòng Đông Phương Quân Nhân.

“Vậy phiền toái Ngũ đệ, mang cháu ngươi cùng tham gia đại hội võ lâm đi. Thuận tiện trên đường hảo hảo dạy dỗ hắn võ nghệ, có kiến thức nhiều nhiều, không cần gấp gáp trở về a.”

Nói xong quay người lại, không hề nhìn rời đi.

Đông Phương Vô Song mở đôi mắt to thuần khiết nhìn, nhưng mắt phụ vương hắn lúc nãy chớp qua chớp lại: “Ngũ thúc, a cha cho người mang ta đi sao?”

Đông Phương Quân Nhân nghiêm trang nói: “Mạch Nha Đường, a cha ngươi không cần người, cho ta đem ngươi ném ra ngoài.” (=)) ông chú này, chết người nha)

Đông Phương Vô Song có nhũ danh là Mạch Nha Đường, cùng nhũ danh tương tự cha hắn ‘Đường Đường’ là nhất mạch tương thừa (*) a.

(*) Nhất mạch tượng thừa: mỗi đời chỉ có 1 người, dạng giống như là con độc đinh, mỗi đời chỉ có 1 người có cái nhũ danh là “Đường” đó thôi, mỗi đời chỉ có 1 người có.

“Ưm.”Đông Phương Vô Song hai tay ôm ngực, còn dùng tiểu đầu hắn suy nghĩ, sau đó mới cẩn trọng hỏi: “Ném tới chỗ nào? Có mỹ nhân không?” (té ghế!!!)

Đông Phương Quân Nhân bóp bóp trán. Hắn cuối cùng hiểu ra vì sao đại ca phải nhanh chóng đưa đứa con này ra ngoài, nếu để đứa nhỏ lại đây bây giờ, cho đứa nhỏ ở với đại tẩu, chắc là sẽ có tai họa chết chóc trong Vương phủ a. [Hạnh Nhân, chân tướng lộ ….]

Đông Phương Quân Nhân vác Đông Phương Vô Song ngang đai lưng, chậm chạp đi về hướng hậu viện.

Tiểu mông của Đông Phương Vô Song lơ lửng giữa không trung, hai tay còn giữ tư thế khoanh trước ngực, đầu óc hướng ra ngoài cổng, mặt nhăn làm mày nhỏ càng đáng yêu hơn, chậm rãi động mặt, nghiêm túc tự hỏi thế giới bên ngoài có mỹ nhân hay không.

A Bố ở phía sau nhìn đầu đầy mồ hôi.

Ngũ gia, ngài có thể đừng ôm tiểu thiếu gia như mèo quặp như thế được không a?

Đến nỗi Quyền Đầu…. đã muốn bị hắn cùng tiểu chủ tử quẳng đi đâu mất.

Sau khi Quyền Đầu hóa trang xong tình cảnh ‘hấp hối’, ở hậu viện chờ, cũng không phát hiện tiểu thế tử vì ‘cứu’ hắn mà chạy về nhà, lòng đành phải than: Ai, không có biện pháp, tiểu hài tử chính là có ‘bệnh quên’ rất lớn a. [còn cả A Bố ngươi cũng quên…]

“Vô Song đâu?”

Hoa Dung công chúa rõ ràng nghe thấy tiếng nói, nhưng nửa ngày không thấy bóng đứa nhỏ, gặp Đông Phương Quân Khiêm đi đi lại lại tiến vào, nhíu mi hỏi.

“Ái phi, không vội, ta nghĩ ra một ý kiến hay.” Đông Phương Quân Khiêm cười hắc hắc nói: “Ngươi không phải cảm thấy đứa nhỏ đó nháo đến quá phận sao? Ta đem nó cho Hạnh Nhân giáo dục rồi. Có Hạnh Nhân ở bên cạnh, ngươi cứ yên tâm đi.” Nói rồi đem ‘âm mưu’ của mình vừa rồi kể ra.

Hoa Dung cười lạnh: “Đừng cho là ta không biết tính của ngươi. Tránh được lần đầu, tránh không khỏi lần mười lăm. Ngươi đã giao Vô Song cho tiểu thúc, ta cũng không cần phải làm gì tiếp, để cho tiểu thúc mang nó đi ra ngoài một chuyến, có thêm kiến thức. Nếu trở về võ công không tiến bộ, ngươi vẫn là người lớn, xem ta làm sao xử trí nó!”

Đông Phương Quân Khiêm cười gượng một tiếng, nói: “Ái phi, ta sợ ngươi vất vả thôi. Chờ nó trở về nếu không có tiến bộ, không cần ngươi động thủ, ta tự mình giáo dục nó!”

Hoa Dung công chúa liếc mắt, xoay người trở về hậu viện.

Con rốt cuộc là chính mình thân sinh, vẫn nên chuẩn bị tốt cho tiểu gia khỏa xuất hành, không ở bên ngoài chịu khổ.

Đông Phương Vô Song ngồi trong xe ngựa, bàn tay nho nhỏ cố gắng làm ra vẻ người lớn rướn lên, im lặng nghĩ về nơi xa xăm nào đó trong đầu.

Ở nhà hắn cũng không bộ dạng già dặn như thế, nhưng không có biện pháp, tiểu thúc thúc hắn lại lạnh như băng ngồi một bên giám sát hắn, làm cho hắn không dám lộn xộn.

Đông Phương Quân Nhân cũng chỉ mới mười lăm tuổi, tuổi thiếu nên này, làm sao có kiên nhẫn chăm đứa nhỏ? Nói sau đại ca hắn đem con giao cho hắn, lại bắt hắn quản giáo. Hơn nữa lần đầu mang tiểu chất xuất hành, hắn cũng sợ xảy ra điều gì không hay, cô phụ đại ca đại tẩu cẩn thận nhắc nhở, cho nên đối tiểu cháu quản giáo đặc biệt nghiêm khắc.

Lúc này hắn cẩn thận nghiêm túc giảng giải những chuyện ở đại hội võ lâm cho Đông Phương Vô Song, cùng với những hạng mục công việc cần chú ý, cần phải làm cho tiểu cháu này đến nơi không gây rắc rối.

Đông Phương Vô Song nghe câu được câu không. Nếu không phải tinh lực của hắn so với nhi đồng cùng tuổi tầm thường hơn rất nhiều, lúc này sợ rằng đã ngủ.(=)) trời hai chú cháu này….)

“Ngũ thúc, đại hội võ lâm kia, có mỹ nhân tham gia không?”

Đây là lần thứ mười sáu hắn hỏi vấn đề này.

Đông Phương Quân Nhân thật sự phiền, không kiên nhẫn nói: “Thế giới lớn bao nhiêu, mỹ nhân liền nhiều bấy nhiêu. Đại hội võ lâm tụ hội cao thủ hai nước Văn, Minh, ngươi nói có hay không?”

Đông Phương Vô Song ngó nhìn mặt Đông Phương Quân Nhân, nhìn một lúc lâu sau, ra bộ người lớn gật đầu: “Ngũ thúc mỹ mạo như thế đi tham gia đại hội, nhất định mỹ nhân không ít.” (ý ẻm là… mỹ nhân tới ngó anh Quân Nhân a =)))

Đông Phương Quân Nhân nói: “Ngươi không thể nghĩ điều gì khác hơn sao? Ta ngày hôm qua dạy ngươi võ công luyện được sao rồi?”

Đông Phương Vô Song ngáp một cái: “Cái đó dễ dàng, con đã nhớ kỹ.”

Không thể không thừa nhận, Đông Phương Vô Song đã gặp qua là không bao giờ quên, suy một ra ba, đầu óc thập phần thông minh.

Đông Phương Quân Nhân hừ lạnh một tiếng: “Chỉ có ghi nhớ không được, từ hôm nay trờ đi mỗi ngày đều phải luyện tập.”

Đông Phương Vô Song cúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, đáng thương nói: “Tiểu thúc thúc, chúng ta bây giờ trong xe ngựa, sau luyện tập a?”

Đông Phương Quân Nhân không biết từ chỗ nào rút ra một băng ghế, đặt lên sàn thùng xe hơi lay động: “Ngươi đứng lên mặt trên luyện mã bộ (đứng tấn), nếu không đứng vững rơi xuống, ta cũng mặc kệ ngươi.” (ông chú này ác quá TT.TTthằng nhỏ mới năm tuổi mà)

“A, nhưng xe ngựa lắc dữ quá.” Đông Phương Vô Song há lớn miệng.

Đông Phương Quân Nhân lạnh nhạt nói: “Ngươi nếu không luyện, ta liền điểm huyệt mắt của ngươi, cho người không nhìn thấy gì, mỹ nhân tất nhiên cũng không thấy.”

“A!” Đông Phương Vô Song tin là thật, nhanh nhanh che mắt lại, kêu lên: “Con không muốn, con không muốn, con không muốn không nhìn thấy gì.” Lại càng không muốn không nhìn thấy mỹ nhân a.

“Vậy nhanh luyện công.”

Đông Phương Vô Song bất đắc dĩ, phải lắc mông nhỏ chầm chậm đi ra băng ghế, làm tư thế đứng tấn.

Tiểu gia khỏa đáng thương dưới sự giám sát của Đông Phương Quân Nhân, bắt đầu cuộc sống du lịch kiêm luyện võ bi thảm. (=)) haha tội nghiệp thằng nhò, anh Nhân như mẹ ẻm áh, đẹp mà… ác qué…)

Cũng may Đông Phương Quân Nhân không phải người vô tình nghiêm khắc, hắn đối trí tuệ của đứa cháu nhỏ tuổi này thập phần yêu thích, cho nên mỗi ngày sau khi ngồi trong xe ngựa hai canh giờ đứng tấn, hắn sẽ để cho Đông Phương Vô Song tự mình vui chơi. Chỉ cần không làm cho hắn phiền toái, lại đúng hạn luyện công, nói chung vẫn rất tốt.

Thúc cháu hai người cứ như vậy vừa đi vừa ngoạn [ách, phải nói là vừa đi vừa luyện…], cũng không lo lắng, chậm rãi từ từ được hơn một tháng, cuối cùng đến cảnh nội Thục Châu yến mời của đại hội võ lâm.

Đông Phương Vô Song dọc đường đi có rất nhiều kiến thức phong cảnh, tuy rằng luyện võ vất vả, nhưng so với ở nhà buồn khổ tất nhiên hay hơn nhiều.

Hắn có khả năng thích ứng cao, tuổi lại nhỏ, tính tình hoạt bát, trên đường cùng cảm tình với Ngũ thúc càng ngày càng tốt, lúc này như chim líu ra líu ríu.

Đông Phương Quân Nhân cưỡi trên lưng ngựa, ôm tiểu chất tử vào ngực, cùng hắn nhìn phong cảnh hai bên đường, lại dặn dò nói: “Đường cái khó đi, đi một đoạn nữa chúng ta đổi qua thuyền. Nơi này là cảnh nội của người Miêu, hơn nữa mọi người các môn phái có tới tham gia đại hội võ lâm, ngươi không được chạy loạn, không cho Quyền Đầu cùng A Bố rời khỏi bên người.”

“Ngũ thúc, đại hội võ lâm tại sao lại tổ chức tại nơi xa xôi này a? Khai mạc ở kinh thành chúng ta không tốt sao?”

“Luật, dùng võ vi phạm lệnh cấm. Nếu như nhiều nhân sĩ võ lâm chạy đến kinh thành, tam thúc ngươi chắc là đau đầu.”

“Nga.” Đông Phương Vô Song hiểu hiểu đôi chút gật gật đầu, cười meo meo nói: “Ngũ thúc, con phát hiện càng đi về hướng nam, người xinh đẹp càng nhiều a.”

Đông Phương Quân Nhân gõ nhẹ ót hắn: “Ngươi nếu thích, Ngũ thúc liền để ngươi lại chỗ này, khỏi trở về kinh thành.”

Đông Phương Vô Song khanh khách cười: “Tốt tốt, con ở đây kiếm đại mỹ nhân thiên hạ vô song về làm vợ.”Trời biết hắn còn nhỏ tuổi sao lại biết chuyện cưới vợ này chứ. (này này, đừng nói gở, cưới thiệt bây giờ =)))

Đông Phương Quân Nhân không hề tao nhã mà liếc xéo xem thường đứa nhỏ này, quyết định không để ý tiểu sắc quỷ này nữa.

Đến bờ sông, Đông Phương Quân Nhân sai người đi tìm thuyền, Đông Phương Vô Song cùng đám người Quyền Đầu A Bố ở bờ sông chơi đùa.

Lúc này một con thuyền lớn cao hai tầng, thập phần khí phái uy vũ từ dưới hạ du chầm chậm bơi lên. Đông Phương Quân Nhân nhìn nhìn cờ xí đang tung bay trên nóc thuyền, âm thầm nhíu mày, thầm nghĩ sao y cũng đến đây?

Thuyền kia tới bên tàu dừng lại, người nhận được cờ xí kia liền lui binh. Tuy nói ở Thục Châu không phải phạm vi thế lực giáo phái đó, nhưng ảnh hưởng từ uy danh giang hồ, trong lòng mọi người có chút cố kỵ.

Đông Phương Quân Nhân nghĩ nghĩ, cho người đưa danh tính qua bên kia, chào người đứng đầu thuyền.

Một lát sau, thủ hạ hồi báo, chủ thuyền hiện tai không có trên thuyền, thỉnh Đông Phương Quân Nhân ngày sau gặp mặt.

Đông Phương Quân Nhân gật gật đầu, cũng không để việc này trong lòng, kêu người tiếp tục chuẩn bị thuyền.
  

Người gởi:  T.O.P [ 31.03.2018, 22:37 ]
Tiêu đề:  Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Văn tuyết vô song - Thập Thế


2

Đông Phương Vô Song dẫn theo Quyền Đầu A Bố, dạo qua một vòng chợ ngoài bến tàu, mua một đống đồ ăn vặt, ăn đến cái miệng tròn nhỏ cong cong lấm lem.

Chơi mệt rồi, hắn vỗ vỗ bàn tay nhỏ, chỉ cánh rừng bên bờ sông nói:「 Nóng, thái dương hảo gắt. Quyền Đầu, A Bố, chúng ta qua bên kia đi」

Đông Phương Vô Song tiến vào rừng cây, tìm gốc đại thụ ngồi cho mát, thuận tiện đem mấy món đồ chơi nhỏ mua trên chợ lấy ra hưng trí bừng bừng kiểm kê một lần.

Một lát sau, Đông Phương Vô Song đại khái cảm thấy chơi một mình có chút nhàm chán, quay đầu nhìn nhìn hai thiếp thân thị vệ bồi hắn ngồi một bên, đột nhiên có một ý nghĩ tai quái trong đầu.

「 Quyền Đầu, ngươi đem dưa hấu kia cho Ngũ thúc đi, nói là ta hiếu kính người 」

「 Thế tử thực hiếu thuận a, ha ha.」

Quyền Đầu khen hắn một câu, liếc nhìn A Bố một cái, thấy A Bố gật gật đầu, nghĩ nơi này cách bến tàu gần như thế, cũng sẽ không có chuyện gì, liền cầm lấy trái dưa hấu bự kia đi bến tàu tìm Đông Phương Quân Nhân.

Chờ Quyền Đầu đi xa, Đông Phương Vô Song đột nhiên ôm bụng kêu:「 Ai yêu, A Bố, ta đau bụng 」

A Bố vội vàng nói:「 Có phải là ăn cái gì đau bụng rồi không? Thế tử, ta đưa ngươi trở về tìm Ngũ gia thỉnh đại phu.」

「 Không cần không cần. Ôi, không nín được, ta muốn đi lạp thỉ (đi ị =))~), ngươi không cần đi chung.」

Đông Phương Vô Song đi vào trong bụi cây, thấy A Bố muốn theo phía sau, vội kêu lên:「 Không cần đi chung, bảo ngươi không cần đi chung mà.」

A Bố ngẫm lại, Thế tử có thể là tuổi lớn, biết xấu hổ rồi, không còn như trước đây ngay cả đi mao xí cũng muốn mình thủ hộ, liền đứng ở ngoài bụi cây, nói:「 Thế tử, ta ở ngay đây. Có việc ngươi gọi ta a.」

「 Ân, ngươi đứng ở đó đừng nhúc nhích.」

「 Thế tử, chớ đi quá xa nha.」

Đông Phương Vô Song ‘ừ’ một tiếng, lại không thèm để ý, cái đầu nhỏ đông chui tây lủi, chạy trốn xa hơn.

A Bố từ xa xa thấy tiểu Thế tử ngồi xổm xuống ở chỗ sâu trong một đống cây cối, một cái đầu đen nhỏ nhấp nhô lúc ẩn lúc hiện ở nơi đó, liền an tâm canh giữ tại chỗ.

Lại không biết Đông Phương Vô Song thừa dịp hắn không chú ý, cười hắc hắc, từ trong lòng lấy ra mũ quả dưa màu đen hắn vừa mua ở chợ treo lên nhánh cây, rồi mới lén lút theo phía bên kia chạy mất đất.

Phải nói gần đây dưới sự giám sát của Ngũ thúc hắn, tiểu gia khỏa khinh công tiến bộ hẳn. Hơn nữa A Bố cũng không ngờ hắn sẽ trốn, tính cảnh giác không cao, trong rừng lại là chỗ thanh âm gió thổi cành cây lao xao, cho nên không nghe thấy tiểu gia khỏa khinh thủ khinh cước chạy xa.

Đông Phương Vô Song theo bên kia chui ra khỏi rừng cây, cắt đuôi hai gã thị vệ võ công cao cường, không khỏi trong lòng đắc ý.

Hắn vỗ vỗ bụi đất trên người, đắc ý chắp tay sau đít, xoay xoay thân hình tròn vo nhìn không thấy eo, nhảy chân sáo đáng yêu không thôi, đi vào trong rừng.

Chưa được mấy bước, ẩn ẩn nghe được tiếng nước chảy, Đông Phương Vô Song liền đi qua, thấy là một dòng suối nhỏ trong vắt, không ngừng chảy hướng Vu Giang.

Hắn hưng phấn chạy tới, ngồi xổm xuống bên một khối đá, lấy khăn nhỏ ra, vọc nước suối mát lạnh vừa chơi vừa rửa mặt.

Hắn đang ngoạn cao hứng, bỗng nhiên cảm giác có chút không đúng.

Đông Phương Vô Song thập phần nhạy bén, hắn theo bản năng ngẩng đầu, ghé vào tảng đá nhìn về phía sau, thấy bên dòng suối nhỏ không biết khi nào có một người.

Người kia một thân hắc y, bên trên thêu hoa văn kim tuyến xinh đẹp, dáng người tú lệ cao ngất, bên hông mang một cái gì đó đen thui. Thần kỳ nhất là, y một đầubạch phát ngân sắc (tóc màu trắng bạc), trên mặt đeo một diện cụ (mặt nạ)thập phần tinh mỹ quỷ dị.

Oa……

Đông Phương Vô Song chưa từng gặp người kỳ quái như thế, không khỏi mở to hai mắt, thật cẩn thận ghé vào phía sau tảng đá nhìn trộm.

Hắn cho tới bây giờ chưa thấy qua lão nhân gia bạch đầu phát nào có bộ dạng đẹp đến thế, hơn nữa lại một thân y phục hắc sắc hoa quý, cực đại tương phản càng thêm có loại vẻ đẹp quỷ dị mị hoặc.

Đông Phương Vô Song thấy người kia cúi đầu nhìn nước suối dưới chân, rồi mới chậm rãi đưa tay vén vén mái tóc dài ngân sắc, tựa hồ là quan sát chính mình trong nước.

Đông Phương Vô Song phi thường hiếu kì, chỉ cảm thấy ngón tay người kia trắng nõn thon dài, đường nét cực kì ưu mỹ, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, làn da trắng xanh phảng phất có thể phản xạ ra ngân quang (sắc bạc), chậm rãi lay động đẹp lạ thường, thập phần, thập phần ……Thưởng tâm duyệt mục! (đẹp mắt ấm lòng – là 1 lời tán thưởng)

Đúng, chính là thưởng tâm duyệt mục!

Đông Phương Vô Song tuổi còn nhỏ, lại học được sử dụng một từ mới.

Càng làm cho hắn kinh tâm động phách chính là, Hắc y nhân kia kế tiếp đưa ngón tay xinh đẹp dừng lại trên diện cụ của mình.

Đông Phương Vô Song cũng không biết vì cái gì, ngừng hô hấp, trong lòng khẩn trương khấn vái: gỡ diện cụ, gỡ diện cụ, gỡ diện cụ đi……

Hắc y nhân kia dường như do dự chốc lát, cuối cùng vẫn là hạ quyết tâm, nhìn mặt nước sóng gợn lấp lánh, chậm rãi gỡ diện cụ tinh xảo phủ trên mặt xuống.

Oa…… Oa oa ──

Đông Phương Vô Song há hốc miệng, mắt mở tròn vo.

Kia căn bản không phải lão nhân gia gì hết, mà là một người thiếu niên cực kì trẻ tuổi, cực kì tuấn mỹ.

Người đó chỉ lộ khuôn mặt nghiêng, cái cằm gầy gầy, sóng mũi thẳng tắp, đôi môi hồng nhuận, còn có một cặp mắt đen hẹp dài sắc sảo.

Thật, thật xinh đẹp nga.

Đông Phương Vô Song ngây ngốc nhìn.

Hắn chưa từng gặp qua người như vậy. Rõ ràng tuổi rất trẻ, lại để một đầu bạch phát (tóc bạc trắng); rõ ràng rất xinh đẹp, lại đeo một cái diện cụ.

Vẻ đẹp quỷ dị không giống người thường này, mang đến cho Đông Phương Vô Song rung động khó có thể tưởng tượng.

May mắn là gặp phải ban ngày, nếu là ban đêm, phỏng chừng Đông Phương Vô Song sẽ không cảm thấy đẹp, mà cảm thấy là gặp quỷ.

Bất quá loại sự tình như vận mệnh này đôi khi chính là thần kỳ như thế.

Vào thời gian đặc biệt, địa điểm đặc biệt và dưới tâm tình đặc biệt, thường một hồi gặp gỡ đơn giản bất ngờ cũng rất có thể sẽ diễn biến thành đại sự kiện ảnh hưởng đến cả cuộc đời.

Đông Phương Vô Song lần đầu tiên cảm thấy tiểu tâm can (tim gan) của mình đập như trống vừa nhanh vừa mạnh, loại cảm giác so với khi nhìn thấy mỹ nhân trước kia còn hưng phấn hơn gấp trăm lần, làm cho hắn không tự chủ được muốn đi thân cận người đó.

「 Mỹ nhân nga…… 」

Hắc y nhân kia đột nhiên quay đầu, một đôi lệ mâu bắn về phía Đông Phương Vô Song sau tảng đá, lạnh giọng quát:「 Ai!」

Đông Phương Vô Song co đầu rụt cổ còn chưa nghĩ ra làm sao đi ra ngoài bắt chuyện với người ấy, người kia đã giơ ánh tay gầy lên, một cây tiên tử (roi) màu đen, thật dài, giống như rắn từ bên hông y phi tới, linh hoạt lướt qua tảng đá, đem Đông Phương Vô Song trốn ở phía sau cuốn lên.

「 A a a ──」

Đông Phương Vô Song thất thanh gào thét, còn chưa phản ứng lại đây là chuyện gì, người đã ở giữa không trung.

Thiếu niên kia sửng sốt một lát, hiển nhiên không nghĩ tới trốn sau nham thạch là một tiểu hài tử.

Này cũng khó trách.

Tuy rằng y có chút mất hồn mất vía, nhưng tính cảnh giác cũng không giảm đến mức người trốn gần đó cũng không biết, thật sự bởi vì Đông Phương Vô Song tuổi quá nhỏ, hô hấp rất nhẹ, lại vừa lúc được nham thạch che lại thân hình, cho nên y mới không phát hiện.

Mắt thấy tiểu hài tử kia bay giữa không trung sợ tới mức oa oa kêu to, thiếu niên nhíu mi, đem người cuốn lại, tay trái duỗi ra, ôm hắn trước người.

Đông Phương Vô Song lắc lư, con mắt còn đang xoay vòng vòng. Nhưng đột nhiên cách mỹ nhân gần như thế, tâm tình sợ hãi lập tức bay mất tiêu.

Hắn trời sinh lá gan rất lớn, lại là một tên tiểu sắc quỷ, không khỏi hưng phấn lên, cười khanh khách nói:「 Ca ca, chơi thật vui, chơi thật vui. Ngươi thật lợi hại ác, đem Vô Song tung lên hảo cao ác.」

Thiếu niên nhíu nhíu mày, thật đúng là tiểu hài tử?

Y vươn tay nhéo nhéo hai cái má tròn mềm mềm của Đông Phương Vô Song, cảm nhận làn da vừa mềm vừa nhẵn, làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Không có dịch dung (hóa trang), loại da thịt này quả thật là tiểu hài tử mới có.

Thiếu niên suy nghĩ trong đầu, nhịn không được lại nhéo hai phát.

A, xúc cảm không tệ, so với mấy con tiểu thỏ tử đại ca dưỡng còn thích hơn.

Đông Phương Vô Song trừng lớn cặp mắt to long lanh vừa sáng vừa tròn, nhìn người kia chằm chằm.

Oa ── nhìn gần càng đẹp mắt.

Chỉ thấy thiếu niên có đôi mày kiếm vũ thanh đạm, mặc sắc cũng không dày, nhưng cực có khí thế. Một đôi hắc mâu tinh lượng hữu thần, ánh mắt lợi hại. Mũi vừa cao vừa thẳng, môi đỏ mọng không lớn không nhỏ, lộ vẻ yếu ớt, nhưng nhan sắc cực hảo.

Người này làn da cực trắng, một đầu tuyết bạch ngân phát, ngũ quan cảm giác cực đạm, nhưng ánh mắt lại là điểm tình chi bút. (*)

Lúc Đông Phương Vô Song còn chưa thể hoàn toàn cảm giác được khí thế đối phương, cho nên sắc sảo và lãnh ngạnh của thiếu niên, ở trước mặt hắn không dùng được.

Hắn chỉ là xuất phát từ thiên tính ái mỹ cùng trực giác hài đồng, cảm thấy đại ca ca này vừa đẹp vừa lợi hại, so với những mỹ nhân kia hoàn toàn bất đồng.

「 Ca ca, ngươi thật đẹp quá ác.」

Đông Phương Vô Song si ngốc nhìn y, thiếu điều chảy nước miếng. Thanh âm mềm mại thập phần ngọt ngào, chân thành ca ngợi làm cho người ta vô pháp cự tuyệt.

Thiếu niên kia dừng một chút, sắc mặt hơi dịu đi, nhíu mày nói:「 Ngươi bao nhiêu tuổi? Sao lại một mình ở trong này?」

Đông Phương Vô Song xoay xoay tiểu thân hình còn bị thiếu niên treo giữa không trung, rất nghiêm túc nói:「 Ta năm tuổi. Ta không phải một mình, ta đi cùng thúc thúc.」

「 Thúc thúc ngươi đâu?」

「 Ở bến tàu.」

Thiếu niên lại nhéo mặt hắn một phát, khẽ cười nói:「 Lén chạy ra đây hả? Ham chơi cũng không tốt 」Nói rồi thả hắn xuống đất.

Đông Phương Vô Song nhào tới ôm lấy chân y, nói:「 Ca ca, ca ca, ta không phải ham chơi, ta lạc đường, ngươi đưa ta về bến tàu được không?」 Nói xong còn dùng một đôi mắt to ngây thơ đầy chờ mong nhìn thiếu niên kia.

Thiếu niên lúc hắn nhào tới thân thể khẽ động, siết chặt trường tiên, nhưng thấy hài tử kia chỉ là đơn thuần nhào tới, lại không có hành động.

Lông mi y khẽ chớp, nhìn chằm chằm tiểu nhân dưới chân, không nói gì.

Ai nha, mỹ nhân không để ý ta a.

Đông Phương Vô Song tiếp tục tiến tới, cặp mắt mơ hồ nổi lên hơi nước, mềm mềm dẻo dẻo nói:「 Ca ca, chân ta đi đau quá ác. Ta không biết đường đi, làm sao đây? Ô ô ô…… 」vừa nói, vừa đáng thương hề hề nhìn thiếu niên.

Ai nha, thật đúng là hảo đáng yêu mà.

Thiếu niên cảm thấy tiểu hài tử này thật thú vị.

Y xuất thân trong Thần Minh giáo thần bí nhất chốn võ lâm, trong giáo địa vị tôn quý, hiện nay đã được định là người thừa kế giáo phái, nhất cử nhất động đều bị người chú mục (theo dõi hay để ý).

Y tên là Phong Văn Tuyết, chính là thứ tử của Thần Minh giáo giáo chủ Phong Tùy Liễu, trên còn một ca ca Phong Thính Vũ. Vốn dĩ giáo chủ vị này không tới phiên y kế thừa, nhưng biết sao được tính tình đại ca y…… Có chút cổ quái, không giống người thường, tuy rằng võ công cao cường, lại không thích cùng người ở chung, mười hai tuổi đã rời giáo ẩn cư, một lòng cầu võ, hiện tại trong chốn giang hồ ít có địch thủ.

Phong Văn Tuyết tuy rằng không cô tịch tự bế (im lặng sống nội tâm) như đại ca y, nhưng tính tình tuỳ tiện, hỉ nộ bất định, cũng là chủ nhân không dễ hầu hạ.

Phụ thân Phong Tùy Liễu cân nhắc giữa hai nhi tử thật lâu, tuy rằng Phong Thính Vũ võ công rất cao, nhưng cuối cùng vẫn là chọn Phong Văn Tuyết làm người thừa kế.

Phong Văn Tuyết cũng không chịu thua kém, hiện tại tuy chỉ có mười lăm tuổi, cũng đã luyện thành Nghịch Phong Đại Pháp tầng thứ bảy, một đầu ô ti (tóc đen)biến thành ngân phát, công lực thâm hậu, không thể khinh thường.

Y từ nhỏ dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của phụ thân lớn lên, lại gánh vác trọng trách giáo chủ tương lai, cho nên hành sự có phần bị hạn chế. Hơn nữa có một đại ca tính cách cổ quái ở phía trước, người làm đệ đệ y, chẳng những không vì nguyên nhân này càng được nhiều sủng ái, ngược lại bị yêu cầu càng nghiêm khắc.

Hiện tại Nghịch Phong Đại Pháp y đã luyện tới tầng thứ bảy, ngân phát tiêu chí giáo chủ đã hình thành, cho nên giáo chúng đối y cũng càng thêm cung kính.

Lần này y phụng mệnh phụ thân tới tham gia võ lâm đại hội, thứ nhất là để cho thấy võ công của mình, tạo uy tín; thứ hai, cũng là làm cho mọi người trên giang hồ biết, Thần Minh giáo đệ nhị thập cửu đại giáo chủ là ai.

Tóm lại chính là lót đường cho y kế thừa giáo chủ vị.

Phong Văn Tuyết từ khi sinh thành ngân phát, liền chiếu theo giáo quy đeo diện cụ. Y dẫn theo thuộc hạ từ tổng đà nam hạ tới Thục Châu.

♣♣♣♣♣♣♣

Chú thích:

(*) Điểm tình chi bút (点睛之笔):

Thành ngữ: Điểm Tinh chi bút

Giải nghĩa: Bút: Chỉ lời văn. Ví dụ khi viết văn hay nói chuyện, tại điểm mấu chốt thì sử dụng ngôn từ phù hợp, khiến cho nội dung càng thêm sâu sắc

Xuất xứ: <> Trung: “Khải Chi mỗi khi vẽ tranh người, đều không vẽ con mắt. Có người hỏi Cổ. Trả lời rằng: “Cơ thể đẹp xấu, vốn có không ít khuyết điểm có tác dụng, khi vẽ truyền thần, cần nhìn vào bên trong.”

♠ Hạ ♠

Phong Văn Tuyết từ khi sinh thành ngân phát, liền chiếu theo giáo quy đeo diện cụ. Y dẫn theo thuộc hạ từ tổng đà nam hạ tới Thục Châu.

Mấy ngày trước đổi qua thủy lộ, y ngồi thuyền không quen, cảm thấy nhàm chán, nhất thời hứng khởi, liền bỏ thuyền, một mình dùng khinh công chạy đi. Đúng ra hôm nay hội hợp cùng thuộc hạ ở bến tàu cửa Vũ Giang.

Y đi ngang qua dòng suối nhỏ này, vốn muốn lấy nước làm gương, sửa sang nghi dung một chút. Ai ngờ nhìn vào nước suối trong suốt chiếu rọi chính mình, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, nhịn không được gỡ diện cụ xuống soi thật lâu, cũng mất đi tính cảnh giác bình thường.

Phong Văn Tuyết nhìn nam hài béo tròn béo trục dưới chân này, tựa tiếu phi tiếu.

Cư nhiên dám bổ nhào lên người mình, tiểu gia khỏa này không tầm thường đâu, hơn nữa nhìn y phục hắn tuy giản dị, nhưng chất liệu vải cực kì thượng phẩm, thêu dệt tinh mỹ, tố nhã cao quý.

Vừa nghĩ đến tiểu gia khỏa ẩn ẩn triển lộ tiểu thân thủ, còn có khí chất phong hoa da thịt non mịn, cũng không phải con nhà bình thường nuôi dưỡng.

Phong Văn Tuyết nổi hứng, liền nhẹ nhàng cười, lại nhấc Đông Phương Vô Song lên.

「 Ai nha, lạc đường sao, hảo đáng thương a.」

Lúc Phong Văn Tuyết cười rộ lên, một đôi hắc mâu hẹp dài sắc sảo cong thành một đường, hai hàng lông mày u đạm như viễn sơn (núi xa) cũng giãn ra, cả người có loại thanh sảng cùng lượng lệ (thanh tao khoáng đạt) của thiếu niên, chẳng qua là giọng điệu nói chuyện cao cao tại thượng, giống như đang nói a miêu a cẩu ven đường.

Đông Phương Vô Song đối những thứ này không có cảm giác gì, hắn chỉ cảm thấy người này cười lên thật đẹp mắt ác.

「 Ca ca…… 」

Đông Phương Vô Song si ngốc nhìn y, đột nhiên cảm thấy mình giống như so với thích càng thích người này hơn nga.

Phong Văn Tuyết tựa hồ rất thích nghe hắn gọi mình 「 Ca ca 」, liền cười meo meo nói:「 Ngươi gọi ta hai tiếng ca ca nữa, ta sẽ dẫn ngươi đi tìm thúc thúc ngươi.」

Đông Phương Vô Song lập tức vui vẻ nói:「 Ca ca, hảo ca ca, ngươi thật sự là đại hảo nhân mà.」 cũng là đại mỹ nhân nga. (mẹ ôi, thèng nì =.=)

Đây vẫn là lần đầu tiên có người nói y là người tốt……

Phong Văn Tuyết trong lòng thấy lạ lẫm, nhịn không được lại nhéo hai má căng tròn của Đông Phương Vô Song, thầm nghĩ làn da tiểu hài tử sao lại tốt đến thế?

Y dù sao cũng phải đi bến tàu cùng giáo chúng hội hợp, Đông Phương Vô Song đáng yêu lại biết lấy lòng, hai ba câu nói Phong Văn Tuyết đã rất thích hắn, liền một tay ôm lấy hắn, đi hướng bến tàu.

Đông Phương Vô Song thấy y lại lấy ngân sắc diện cụ quỷ dị tinh mỹ kia đeo lại, không khỏi cực kì tiếc hận, nói:「 Ca ca, ngươi vì cái gì phải đeo diện cụ a?」

Phong Văn Tuyết hừ một tiếng, nói:「 Tiểu hài tử không hiểu đâu.」

Đông Phương Vô Song nếu được y ôm vào trong ngực, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, xưa nay đã rất quen thuộc ôm lấy cổ y, đầu nhỏ ở bả vai y cọ a cọ.

Phong Văn Tuyết kỳ thật rất không quen cùng người khác thân cận như vậy. Nhưng Đông Phương Vô Song mới chỉ có năm tuổi, lại bộ dáng ngọc tuyết khả ái, biết ăn nói, trên người còn mang hương vị non nớt ấu đồng đặc trưng.

Phong Văn Tuyết vẫn là một thiếu niên, còn chưa bồi dưỡng ra tâm cơ cùng lạnh lùng sau này, cho nên vẫn có thể chấp nhận được.

Hơn nữa trong lòng ôm một tiểu gia khỏa mềm mại, ấm áp, cảm giác thật mới lạ, khiến y không tự chủ được nghĩ, khó trách đại ca y người cổ quái như vậy lại thích dưỡng con thỏ, cảm giác ôm tiểu sủng vật đáng yêu quả thật không tệ mà. [ ắc, đem Vô Song làm sủng vật rồi……]

Y ôm Đông Phương Vô Song vừa ra khỏi rừng cây, liền gặp hai thanh niên mười tám, mười chín tuổi vọt lại, thân thủ thập phần không tồi.

「 Thế, thiếu gia! Thiếu gia!」

Người tới đúng là Quyền Đầu và A Bố.

Hai thiếp thân thị vệ bị tiểu Thế tử lừa thập phần sầu não, cư nhiên nháy mắt công phu để Thế tử chạy không thấy bóng dáng. Lúc này thấy tiểu Thế tử bị người đầu bạch phát, còn đeo diện cụ quỷ dị ôm ra, không khỏi vừa sợ vừa nghi.

「 Hắc hắc, Quyền Đầu, A Bố.」

Đông Phương Vô Song hướng bọn họ phất tay, cười đến vẻ mặt đắc ý, chớp chớp mắt to.

Thôi, không cần phải nói, gia khỏa đeo diện cụ này nhất định là một mỹ nhân.

Quyền Đầu A Bố nhìn ra tiểu Thế tử ám chỉ, ngừng ngay ý niệm thiếu chút nữa muốn động thủ trong đầu, nhếch nhếch khóe miệng, phối hợp tiểu chủ tử nhà mình, hữu lễ nói:「 Vị này…… Hiệp sĩ, đa tạ ngài đưa thiếu gia nhà ta trở về.」

Phong Văn Tuyết thản nhiên quét mắt qua bọn họ một cái, sớm nhìn ra bọn họ thân thủ rất cao, không phải là gia đinh tầm thường.

Y liếc liếc tiểu nhân trong lòng, nói:「 Người nhà ngươi tới rồi, cùng bọn họ đi đi 」. Nói rồi định thả người xuống.

Đông Phương Vô Song làm sao chịu? Vội vàng ôm lấy cổ y, làm nũng nói:「 Ca ca, ca ca, ngươi đã nói phải dẫn ta đi tìm thúc thúc, cũng không thể nói không giữ lời nha.」

「 Nga?」 Phong Văn Tuyết cười nhẹ, nói:「 Ngươi đồ cơ hội. Xem ra ngươi ỷ lại ta rồi.」

Đông Phương Vô Song khả ái nói:「 Ca ca, ta rất thích ngươi ác. Ngươi đưa ta đi tìm thúc thúc, ta nhất định nói thúc thúc đáp tạ ngươi thật nhiều. Ta cũng sẽ hảo hảo báo đáp ngươi mà.」

Phong Văn Tuyết không nói, tuy rằng đeo diện cụ thấy không rõ khuôn mặt, nhưng ánh mắt lại toát ra ý tứ tựa tiếu phi tiếu.

Y ôm Đông Phương Vô Song đi về phía trước, Quyền Đầu cùng A Bố cẩn thận theo sau.

Bốn người đi vào bến tàu, Phong Văn Tuyết liếc mắt một đã thấy đại thuyền nhà mình. Y không hỏi Đông Phương Vô Song, lại nói với hai người phía sau:「 Chủ tử nhà ngươi ở đâu?」

A Bố đang định nói, đã thấy Đông Phương Quân Nhân từ một đại thuyền khác thong thả đi tới, liền nói:「 Vị kia chính là Ngũ gia nhà ta.」

「 Ngũ thúc, Ngũ thúc.」 Đông Phương Vô Song ở trong lòng Phong Văn Tuyết hướng thúc thúc vẫy tay.

Đông Phương Quân Nhân khóe miệng mỉm cười, chậm rãi đi qua, ôm quyền thi lễ, nói:「 Nguyên lai là Thần Minh giáo Thiếu giáo chủ, hạnh ngộ hạnh ngộ. Tại hạ Đông môn Đông Phương Quân Nhân.」

Phong Văn Tuyết nói:「Cửu văn đại danh, hạnh ngộ.」 Y muốn đặt Đông Phương Vô Song xuống, ai ngờ Đông Phương Vô Song giống như dính lên người y, ôm y bất động, không khỏi nhíu mày.

Đông Phương Quân Nhân mi sao khẽ nhíu không dễ phát hiện, kéo khóe miệng 「 từ ái 」 nói:「 Vô Song, không được bướng bỉnh, mau xuống dưới.」

Đông Phương Vô Song không còn cách nào khác, đến lúc này mới không cam chẳng nguyện mà nhảy xuống đất.

Đông Phương Quân Nhân nói:「 Còn không mau tạ ơn Phong thiếu chủ đưa ngươi về?」

Đông Phương Vô Song nhìn Phong Văn Tuyết, chớp chớp mắt nói:「 Tạ tạ Phong ca ca. Phong ca ca, ngươi quen Ngũ thúc nhà ta sao?」

Phong Văn Tuyết thản nhiên nói:「 Bạn tri kỷ đã lâu.」

Hai người họ đều là thiếu niên cao thủ hiếm có trên giang hồ, hơn nữa Đông môn cùng Thần Minh giáo, một ngoài sáng một trong tối, đều là đại môn phái tiếng tăm lừng lẫy, đôi bên tự nhiên hiểu biết nhau.

Giống như Đông Phương Quân Nhân thấy y lần đầu tiên, đã biết y là nhị công tử của Thần Minh giáo giáo chủ, Thiếu giáo chủ Phong Văn Tuyết sau khi hắn báodanh tự (tên), trong đầu lập tức hiện ra thông tin về hắn ── Tĩnh Vương phủ ngũ Thế tử, ấu đệ của đương kim Thái tử và Đông môn môn chủ Đông Phương Quân Thành.

Đông Phương Vô Song nghe không hiểu 「 bạn tri kỷ 」 là ý tứ gì, nhìn Đông Phương Quân Nhân và phong Văn Tuyết hàn huyên vài câu, song song cáo từ, không khỏi trong lòng khẩn trương, nói:「 Phong ca ca, không phải ngươi cũng muốn tham gia võ lâm đại hội sao? Cùng chúng ta đi được không?」

Đông Phương Quân Nhân vỗ đầu hắn một phát, trách mắng:「 Hồ nháo! Không được vô lễ!」

Đông Phương Vô Song ủy khuất ôm lấy đầu mình, mắt to lại chờ mong nhìn Phong Văn Tuyết.

Phong Văn Tuyết vẫn là lần đầu tiên gặp được người đối với mình「 Lưu luyến không buông 」như thế, hơn nữa còn là xích tử hài đồng (con nít con nôi) tuổi nhỏ đáng yêu như vậy, trong lòng không khỏi có loại cảm giác kỳ diệu.

Tiểu hài tử luôn đặc biệt dễ dàng được người khác thương tiếc và yêu thương.

Phong Văn Tuyết bất tri bất giác đã nhượng bộ rất nhiều với Đông Phương Vô Song, lúc này đối với việc hắn quyến luyến cùng không buông, chưa phát hiện, đáy lòng đã không tự chủ được mềm mại, sinh ra ý trìu mến.

Y cúi người vuốt vuốt tóc Đông Phương Vô Song, nhìn khuôn mặt tròn đỏ bừng của hắn, giống như đang nói 「 Đến nhéo ta a đến nhéo ta a 」, cho nên lại nhịn không được nhéo hai phát, nói:「 Ta còn có việc, không thể đi cùng các ngươi. Hảo hảo theo thúc thúc ngươi, đừng đi lạc nữa, chúng ta tái kiến ở võ lâm đại hội đi.」

Đông Phương Vô Song rầu rĩ không vui nhìn Phong Văn Tuyết xoay người đi, mãi đến khi bóng dáng y bị mấy người nghênh đón cung kính vây quanh, biến mất trong chiếc đại thuyền nhị tầng hoa lệ, lúc này mới ủ rũ nắm tay Đông Phương Quân Nhân, cùng hắn trở về thuyền mình.

Thuyền Thần Minh giáo ngày đó vẫn chưa khởi hành, mà ở lại tiếp viện nghỉ ngơi. Đông Phương Quân Nhân dẫn Đông Phương Vô Song lên đường trước một bước, tốc độ thuyền hai người lại khác nhau, trên đường đi cũng không gặp lại.

Đông Phương Vô Song đối Phong Văn Tuyết nhớ mãi không quên, dọc theo đường đi bám Đông Phương Quân Nhân bảo hắn nói chuyện về Phong Văn Tuyết.

Đông Phương Quân Nhân nhịn không được chọc hắn nói:「 Mạch Nha Đường a, Phong Văn Tuyết cả ngày đeo diện cụ, rất ít người thấy chân diện mục của y. Sao ngươi lại đối y cảm thấy hứng thú đến thế? Chẳng lẽ cách diện cụ ngươi vẫn có thể biết y là mỹ nhân hay sao?」

Đông Phương Vô Song nghe xong nhãn tình sáng lên. Nguyên lai những người khác đều không thấy được chân diện mục của Phong ca ca nga, ngay cả Ngũ thúc cũng không biết y là bộ dáng gì mà.

Không được. Phong ca ca bộ dạng đẹp cỡ nào chỉ có ta mới biết được, ta mới không nói cho người khác biết.

Đông Phương Vô Song từ nhỏ đã thông minh cổ quái, từ một câu của Đông Phương Quân Nhân đã vòng vo vài ý niệm trong đầu. Hắn cười hắc hắc, nói:「 Ta chưa thấy qua nga. Nhưng Phong ca ca ….. cái gì ta…… Đúng, khí độ hơn người, phong thái mê người, ta rất thích y nha.」

Đông Phương Quân Nhân không nghĩ tới tiểu chất tử tuổi còn nhỏ xíu, lại dùng được không ít thành ngữ, chỉ bất quá có vẻ như đều là hình dung vẻ bề ngoài của người khác.

Hắn nheo nheo mắt, cười nói:「 May mắn ngươi chưa thấy qua chân dung của y dưới diện cụ. Mạch Nha Đường, ngươi có biết quy củ Thần Minh giáo hay không? Có thể thấy mặt giáo chủ và Thiếu giáo chủ, chỉ có thể là người mệnh định của bọn họ nga.」

Lời này hắn thật không chọc tiểu chất tử, Thần Minh giáo quả thật có quy củ này. Có thể thấy chân dung giáo chủ, chỉ có thể là một nửa khác của bọn họ.

Đông Phương Vô Song nghiêng nghiêng đầu, nói:「 Cái gì là người mệnh định?」

「 Ách…… 」

Đông Phương Quân Nhân nghĩ nghĩ, giải thích nói:「 Chính là quan hệ a cha ngươi và a nương ngươi. Ha ha, ngươi nếu thấy mặt Phong Văn Tuyết, kia không phải nguy rồi, nói không chừng y sẽ cướp ngươi về Thần minh giáo làm tức phụ(vợ) nga.」

「 Nga nga nga.」 Đông Phương Vô Song kinh ngạc tán thán, mở to mắt.

Nguyên lai ta nhìn thấy mặt Phong ca ca, sẽ phải thú hắn làm tức phụ nga. [Ngươi nghe kiểu gì vậy? Rõ ràng là nói phải cướp ngươi về làm tức phụ a.](những dòng trong ngoặc vuông [ ] là của tác giả nhá ^^)

Đông Phương Vô Song trong lòng suy xét, khuôn mặt Phong ca ca thật sự rất đẹp mà, hơn nữa đầu bạch phát kia cũng không giống người khác. Ta thấy mặt Phong ca ca, có đúng là phải chịu trách nhiệm với y không ha? Ân, Phong ca ca là một đại mỹ nhân mà, ta muốn thú một Thế tử phi thiên hạ vô song, Phong ca ca hẳn chính là thiên hạ vô song há?

Hắn nghiêng đầu rất là nghiêm túc tự hỏi.

Đông Phương Quân Nhân nhìn bộ dáng kia của hắn, còn tưởng hắn bị doạ rồi, không khỏi đắc ý cười, gõ cái gáy hắn một phát, nói:「 Biết lợi hại chưa. Hơn nữa y võ công rất cao, ta cũng không chắc đánh thắng được y, cho nên sau này bớt đi trêu chọc y đi, biết chưa?」 (bớt đi mới là lạ!)

Đông Phương Vô Song ôm gáy, cố chấp nói:「 Nhưng ta rất thích y mà. Ngũ thúc, Ngũ thúc, kể chuyện Phong ca ca tiếp đi.」

Đông Phương Quân Nhân thấy hắn 「 Tà tâm bất tử 」, nói:「 Mạch Nha Đường, ta và y cùng thế hệ, ngươi không phải nên gọi y là thúc thúc a? Lần sau gặp mặt phải kêu Phong thúc thúc.」

Đông Phương Vô Song lập tức xụ khuôn mặt nhỏ nhắn, dẩu miệng nói:「 Ta không muốn. Phong ca ca chính là Phong ca ca, ta không muốn kêu thúc thúc.」

Đông Phương Quân Nhân trầm hạ mặt:「 Không quy củ. Nên kêu thế nào thì kêu như vậy. Dựa theo bối phận, lần sau gặp mặt kêu thúc thúc, có nghe hay không!」

Đông Phương Vô Song thấy Ngũ thúc là nghiêm túc, không cam chẳng nguyện mà thưa dạ.

Hắn tuy ngoài miệng ‘dạ’, nhưng trong lòng ngược lại càng nghiêm túc nghĩ: Cho dù kêu thúc thúc, ta cũng muốn thú y về làm tức phụ, mới mặc kệ cái gì bối phận không bối phận đấy, hừ hừ.

Đông Phương Quân Nhân không biết hắn muốn chèn ép tâm háo sắc của chất tử, lại không ngờ lộng xảo thành chuyên (*), phản kích khơi dậy tâm háo thắng của tiểu chất tử nho nhỏ.

♣♣♣♣♣♣♣

Chú thích:

(*) Lộng xảo thành chuyên (弄巧成拙): biến khéo thành vụng, chữa tốt thành xấu.
  

Trang 1/8 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/