Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Không muốn, không muốn buông - Phong Lộng

 
Có bài mới 26.03.2018, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1568 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Không muốn, không muốn buông - Phong Lộng - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Không Muốn, Không Muốn Buông

Tác giả: Phong Lộng

Thể Loai : Hiện đại, 1×1, hài

Edit: Nấm Rơm

Độ dài: 9 chương + 2 ngoại truyện

Nguồn: https://thientran7250.wordpress.com

Trạng thái: Full

Giới thiệu:


Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi từ ngoài cửa sổ vào, ta xoay người ngáp một cái thật to, rồi cuộn tròn người lại tiếp tục say ngủ.

Ngủ, là việc mà ta yêu thích nhất.

Thật ra ta là một người rất đáng thương, năm 12 tuổi mất đi cha mẹ, một mình kiêm 3 chức – cha, mẹ, anh – chăm sóc cho đứa em trai duy nhất, chăm sóc đến nổi nó càng ngày càng to cao mập ú, hơn nữa năm nay lại cùng nó học chung một trường đại học. Như vậy đối với một người chịu nhiều ngậm đắng nuốt cay, kiên nghị dũng cảm như ta thì việc có ngủ thêm một chút hẳn là không sao đúng không ?

Đáng tiếc …. Trời lại không chiều lòng ta a.



Đã sửa bởi Aka lúc 26.03.2018, 02:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: Gián
Có bài mới 26.03.2018, 02:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1568 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Không muốn, không muốn buông - Phong Lộng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1

Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi từ ngoài cửa sổ vào, ta xoay người ngáp một cái thật to, rồi cuộn tròn người lại tiếp tục say ngủ.

Ngủ, là việc mà ta yêu thích nhất.

Thật ra ta là một người rất đáng thương, năm 12 tuổi mất đi cha mẹ, một mình kiêm 3 chức – cha, mẹ, anh – chăm sóc cho đứa em trai duy nhất, chăm sóc đến nổi nó càng ngày càng to cao mập ú, hơn nữa năm nay lại cùng nó học chung một trường đại học. Như vậy đối với một người chịu nhiều ngậm đắng nuốt cay, kiên nghị dũng cảm như ta thì việc có ngủ thêm một chút hẳn là không sao đúng không ?

Đáng tiếc …. Trời lại không chiều lòng ta a.

Một đôi tay thô lỗ đem ta từ trên giường kéo dậy, tiếp theo xem ta như con bù nhìn mà đem ta lắc lư không ngừng.

" Anh hai, dậy đi ! "

Tên tiểu tử chết tiệt này, cư nhiên dám đối đãi với anh hai đáng tôn kính của nó như vậy a ! Hơn nữa mỗi ngày đều đối đãi như vậy.

Ta nhắm mắt lại lắc đầu, tính toán cứ như vậy mà ở trong tay nó tiếp tục ngủ. Ngủ là vạn vạn tuế!

Đang mơ mơ màng màng, hình như bị người kéo tới một nơi nào đó, sau đó một cái khăn ướt đẫm lạnh ngắt phủ lên trên mặt của ta. Đứa em trai kiêu ngạo của ta – Đoạn Thiên, dùng sức chà sát lên trên gương mặt non nớt của ta, thiếu chút nữa đem mắt, mũi, miệng của ta kéo lệch khỏi vị trí của nó.

Đau quá! Đau quá a!

Ta rốt cuộc đầu hàng, miễn cưỡng mở mắt, hung hăng trừng mắt nhìn đứa em trai chán ghét này liếc mắt một cái, đoạt lấy cái khăn trên mặt, bắt đầu an ủi mắt, mũi, miệng đáng thương vừa mới bị người chà đạp.

Tiểu tử này cư nhiên vẻ mặt vô tội – cười nói: " Anh hai rốt cuộc tỉnh ! Em đi làm bữa sáng đây. "

Ngủ không đủ không thể không nổi giận, ta một bên đánh răng một bên nói nhỏ : " Tiểu tử thúi, cũng không ngẫm lại xem anh hai đã vất vả như thế nào đem em nuôi lớn, dám đối với anh hai của em như vậy. "

" Anh nuôi em khi nào ?  Nhìn lại bộ dáng của anh đi, không có em, anh đã xong đời từ lâu. "

Aizzz, ta nói thầm lúc đang đánh răng, thanh âm ngay cả chính mình đều nghe không rõ, nó như thế nào lại thính tai như vậy?

Không quan tâm kem đánh răng đầy một miệng, ta chống hai tay lên hai bên hông bày ra khí thế của anh hai : " Uy, ít nhất tiền sinh hoạt hàng tháng đều do anh đi ngân hàng rút ra nha. "

" Tiền này đều là ba mẹ để lại, cũng không phải do anh làm ra ! "

Ngươi ngươi ngươi ……… Ô …….. Vì cái gì trừ bỏ bản thân ta ra không còn ai khác cảm thấy ta vĩ đại hết vậy ? Ngay cả đứa em trai này hẳn là nên đối với ta tôn kính thì cũng cũng cũng …. ô …..

Nhìn thấy anh hai thương tâm bi thống như vậy, tiểu tử này cư nhiên một chút hối hận cũng không có.

" Uy, anh hai. Em nhắc cho anh nhớ – hiện tại đã là tám giờ năm mươi. "

Không phát hiện anh của ngươi đang sinh khí sao ? Nói cái quỷ thời gian làm gì ? Nghĩ muốn đánh trống lãng sang chuyện khác sao ?

" Anh tính toán không đi kiểm tra sao ? "

Kiểm tra ? Ta bị bệnh ???

A a a a ! Đúng rồi, đúng rồi, hôm nay là ngày thi môn cuối cùng của ta a ! Trời ạ, lại ngủ quên mất. Không không, là ta bị tên em trai đáng ghét này lắc lư mạnh quá làm cho đầu óc hỗn độn quên mất, tóm lại, ngủ là vô tội.

Ta hét lên một tiếng, luống cuống tay chân mặc quần áo, thiếu chút nữa đem quần đội lên đầu, ngay cả bọt kem đánh răng còn dính ở miệng cũng một mực xem nhẹ, dùng hết tất cả khí lực vọt ra cửa.

Ta chạy ta chạy ta cố sức chạy, tuy rằng từ nhà đến trường rất gần, tuy rằng ta thực sự chạy rất nhanh, nhưng là …. vừa bước một chân vào cổng trường liền thấy trước mặt là một mảnh trống rỗng, mọi người nên biết là chuyện gì đã xảy ra đi.

Ta giống như con chuột, nhẹ nhàng lướt qua các cửa phòng học mà bên trong chắc chắn đã ngồi đầy người, tìm được phòng thi của mình, ta rón ra rón rén đi vào, đầu cuối thấp đến nổi như muốn vùi vào trong cổ.

Đỏ mặt —— không cho cười, ta là rất dễ đỏ mặt, rồi thì sao, ngươi có ý kiến gì? —— đỏ mặt tiếp nhận bài thi do thầy giám thị phát. Đầu liền theo thói quen hơi nghiêng về phía bên phải, tay bắt đầu theo thói quen đem những gì trên bài thi kế trên chép rập khuôn lên bài thi của chính mình.

Loại hành vi này – chỉ có thể gọi là tham khảo thôi. Đúng là như vậy a, muốn chửi bới nhân phẩm của ta sao? Không có cửa đâu.

Kia nếu có copy thì thế nào, nghĩ lại ta mới chính là kẻ bị hại, lúc ta chưa kịp suy nghĩ nên chọn trường đại học nào, liền bị người cường thế lôi kéo đến ghi danh vào trường Công Nghệ Thông Tin, nhưng chuyện đáng xấu hổ chính là ta thi rớt, rồi được đặc cách cho trúng tuyển.

Kết quả bốn năm học, đối với cái máy tính – không biết tên nào ăn no rững mỡ đi sáng tạo ra – ta duy nhất biết chính là …. Thỉnh không cần tưởng tượng cái gì cao siêu, cái gì B, cái gì C …. duy nhất biết chính là đánh chữ.

Những thiết bị điện tử hiện đại trong nhà kia, đối với ta mà nói chỉ là – vật trang trí. Từ khi bắt đầu Trung Học – trong nhà vật dụng bài trí cứ tăng dần lên, máy tính một cái lại một cái cứ thay mới theo model ( đều là do tên tiểu tử thúi Đạo Thiên phí tiền), còn ta thì chỉ dùng nó để đánh báo cáo do thầy giáo bắt buộc phải làm mà thôi, ngoài ra còn bị Đạo Thiên ép buộc đánh vào word một bộ [Kiếm Tiên Kỳ Hiệp Truyện].

Lên mạng ? Không, ta sẽ không dư hơi mà làm mấy chuyện vớ vẩn đó !

Thỉnh không cần suy diễn lung tung. Ta quả thật là sinh viên chưa tốt nghiệp của trường Công Nghệ Thông Tin, chỉ cần thi xong lần này, là có thể lấy được bằng tốt nghiệp. ha ha ha ha !

Người có công ở đây là …. Không, ta nên gọi là kẻ có tội mới đúng, hắn được gọi là Khổng Văn.

Chính là hắn!

Này là do cái tên siêu cấp đẹp trai tự cho là đúng gì đó, bắt buộc ta thi vào trường Công Nghệ, sau đó không biết dùng cái thủ đoạn gì, cự nhiên làm cho cái trường nổi tiếng này tuyển chọn ta — theo cách ‘đặc cách trúng tuyển’, ngươi có biết có rất nhiều chuyện không hay ho xảy ra sau đó không ?  Toàn bộ mọi người trong trường đều biết ta là một tên ngu ngốc, hơn nữa là tên ngu ngốc bẩm sinh — kết quả trong bốn năm học đại học, không có lấy một người làm bạn, còn bị cái tên họ Khổng ăn gắt gao không còn một cọng xương.

Mỗi lần có cuộc thi liền phát hiện chỗ ngồi của chúng ta liền được xếp hàng cùng nhau. Vì cái gì ? Không nên hỏi ta, ngươi đi mà hỏi hắn a !

Kết quả, ta liền ‘vô kinh vô hiểm’* mà ngao du đến tốt nghiệp. (*không gì nguy hiềm)

Bốn năm bồi dưỡng công lực sao chép cũng không phải là công cóc. Ta xoát xoát vài cái, liền đem toàn bộ đáp án tái hiện lên trên bài thi của mình. Uy, vì sao Khổng Văn có thể làm nhanh như vậy a ? Chẳng lẽ hắn biết trước đề thi ? Lấy thái độ làm người không từ bất kỳ thủ đoạn nào của hắn xem ra – rất là có thể.

Thấy ta copy xong rồi, hắn bộ dáng vẻ mặt không kiên nhẫn đứng dậy, chân dài cất bước tiến lên nộp bài thi. Lúc đi tới cửa, mắt hoa đào nhìn nhìn ta, ngoắc ngoắc đầu ngón tay.

Hừ, ngươi đang gọi cẩu sao a ?

Ta cúi đầu cúi đầu, không nhìn thấy không nhìn thấy, dù sao ngươi gọi ta khẳng định không có chuyện tốt.

Cuối đầu nhìn chằm chằm vào bàn chân chính mình, chừng khoảng năm phút, ánh mắt lặng lẽ thoáng liếc nhìn về phía cửa. Không xong không xong, hắn sinh khí ! Oa, làm sao bây giờ ? Làm sao bây giờ ? Ta kiên quyết không đi ra, tuyệt đối không đi ra !

Nằm dài lên trên mặt bàn, giả làm cẩu chết, ta chính là không đi ra. (mới kiu không phải cẩu, giờ làm cẩu chết =.=)

Ánh mắt làm cho da đầu người ta run lên một lần lại một lần hướng trên người ta đảo tới đảo lui, ta cuộn mình thành một đoàn, cơ hồ như muốn chui luôn xuống dưới bàn.

Ngươi nhanh đi đi a ! Không nên đứng ở cửa !! Cầu ngươi, đi mau đi mau!

Thời gian a, xin ngươi đừng trôi đi nữa ! Thánh mẫu Maria, Thần Tiên, Quan Âm Bồ Tát …..

Vì cái gì thời gian lại trôi qua nhanh như vậy!

Người trong phòng thi cự nhiên từng người từng người bắt đầu nộp bài thi. Tiếng chuông đòi mạng bất chợt vang lên, sắc mặt ta trở nên tái nhợt tựa như vừa bị tuyên án tử hình.

Chỉ còn lại có mình ta tựa như cẩu chết nằm dài trên mặt bàn.

Thầy, xin thầy không cần lại đây!

Ta mở to hai mắt nhìn, kiên cường bất khuất, thề sống thề chết bảo vệ bài thi của ta.

Đợi một lát nữa, đợi một lát nữa thôi ! Thầy chẳng lẽ không thấy ngay cửa ra vào đang có một con hổ lớn đang nhìn chăm chú em sao ? Xin thầy đại từ đại bi cứu giúp em một lần này đi.

Cuộc tranh dành bài thi bùng nổ …. Phía bị thua – bị đoạt đi bài thi, chính là ta.

Thầy giáo vô tình thu thập xong bài thi liền đắc ý dào dạt nghênh ngang bước đi. Phòng học to như vậy chỉ còn lại có mình ta, còn có Khổng Văn xem ra có chút mất hứng đang đứng ở phía cửa.

Ta cũng không nên một mình ở chung với hắn trong phòng học không có ai !

Lập công chuộc tội, thật cẩn thận nhích nhích từng bước chân cẩu đi đến trước mặt hắn cúi đầu khom lưng, còn chưa kịp mở miệng hướng hắn giải thích – ta vừa rồi căn bản không có thấy tay hắn ngoắc ngoắc, liền bị hắn xem thành con gà con mà vươn móng vuốt bắt lấy, cường ép kéo vào phòng toilet kế bên.

Thảm, thảm, hắn không phải có một chút mất hứng, mà là rất không cao hứng, rất không cao hứng.

Chờ một chút, vì cái gì là toilet ? Oa oa, ta tình nguyện ở lại phòng học một mình với hắn, còn hơn ở cái nơi càng nguy hiểm này a.

Ta hoa chân múa tay giãy dụa, tựa như con ếch bị nắm giơ lên giữa không trung. Mà hôm nay ta còn mặc một cái áo sơ mi màu xanh lá, quả thực chính là tuyệt phối.

Không muốn, không muốn, buông!

Bị ném vào một buồng vệ sinh ở tận cuối cùng, cái miệng đáng thương bị Khổng Văn phủ lên khoá chặt, chỉ có thể ‘y a bì bõm’ phát ra âm thanh mơ hồ, ngay cả chính ta cũng không biết mình đang nói cái gì.

Đầu lưỡi bá đạo xâm nhập vào trong miệng ta rồi cuồng loạn liếm láp khám phá khắp mọi nơi.

Trời ạ, ngươi còn chưa xong sao ? Ngừng, ngừng, ngừng !Ta muốn hít thở, ta sắp hít thở không thông rồi.

Báo chí ngày mai sẽ có một bài với tiêu đề là [ Một sinh viên vừa thi tốt nghiệp xong bị hôn nồng nhiệt mà hít thở không thông —— chết trong toilet] (=)))

Buông ra, buông ra!

Ta đánh đánh lên vai hắn, bất quá xương cốt của hắn quá cứng, làm cho tay của ta đau quá, quả thực chính là giúp hắn mát xa thôi. Tiếp tục phản kháng – ta kéo tóc hắn, ta kéo ta kéo ta kéo kéo kéo …..

Bàn tay đang ôm thắt lưng của ta bỗng nhiên tăng lực đạo, ta kêu thảm thiết một tiếng, hắn xiết quá chặt, chỉ sợ ngay cả cây kim cũng chen vào không lọt đi.

Thắt lưng của ta, thắt lưng đáng thương của ta, ô … ô …. đau quá a, muốn gãy rồi, ngươi thả lỏng một chút, thả lỏng một chút được không ?

Tên Khổng Văn chết tiệt này, ngươi nên gọi là ‘khổng võ hữu lực’ đi, khí lực của ngươi làm gì mà phải lớn như vậy a.

Cái đầu lưỡi tựa như con rắn ở trong miệng ta nhích tới nhích lui – làm hại đầu lưỡi của ta phải đông trốn tây trốn thật vất vả – rốt cuộc cũng chịu lui ra, tiếp đó hắn lại bắt đầu chậm rãi cắn cắn lên bờ môi của ta.

Uy uy, ta không phải củ cà rốt!

Bất quá hiện tại khẩn cấp hít thở hít thở không khí mới là điều quan trọng nhất, trước không cần cùng ngươi so đo. Ta thở, ta thở, ta hít thở.

Ngươi còn chưa cắn xong sao ? Ngươi không phải là đem đôi môi của ta biến thành hai cái lạp xưởng mà cắn đứt đi chứ ?

Đủ rồi, đủ rồi, ta không muốn bị biến thành lạp xưởng.

Ta dùng hết khí lực tránh a tránh, kết quả dưới tình huống sức lực cách nhau quá xa, ta biến thành ở trong lòng ngực của Khổng Văn thở a thở.

Từ từ, từ từ!

Không thích hợp!

A a a, không muốn không muốn, tại sao lại đem cái vật cứng rắn như vậy ép lên trên bụng nhỏ của của ? Ta không cần ta không cần.

Không liên qua đến ta. Ô … sớm biết như vậy liền ngoan ngoãn đứng yên bất động.

Cám ơn trời đất, cuối cùng đại lão hổ đã chịu buông.

Nguôi giận rồi sao?

Ta mở to mắt vô tội ngẩng đầu nhìn hắn, vừa mới nhìn vào ánh mắt của hắn liền thấy trong đó không hề có một chút thiện ý.

Oa ! …… Lập tức giựt lui ba bước, đụng lên mặt tường phía sau, lại bị bắn ngược trở về, sau đó lại run run rẩy rẩy mà lui ra phía sau, lui vào trong góc.

Khổng Văn dường như vẫn còn rất tức giận a. Khổ …., hắn cả đời cứ thích nổi giận, mà mỗi lần như thế kẻ gặp chuyện không may chính là ta.

Khổng Văn nheo mắt lại, hướng ta ngoắc ngoắc ngón tay.

——- còn tiếp ——–
  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: Gián
Có bài mới 26.03.2018, 02:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 1567
Được thanks: 1568 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Không muốn, không muốn buông - Phong Lộng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2

Ta cũng không phải là cẩu do nhà của ngươi nuôi, ngươi nghĩ muốn ăn hiếp một người từ nhỏ đã trở thành cô nhi, một người vĩ đại một thân một mình nuôi nấng đệ đệ ….

Ai ai, cái chân vô dụng này, mày như thế nào không chịu nghe tao sai bảo mà cứ nhít nhích qua đó thế ? Tao chém mày !!!!!

Đứng ở trước mặt một người cao hơn mình nửa cái đầu, lại còn là một người rất nguy hiểm nữa, bất luận kẻ nào cũng sẽ thực sợ hãi đi.

Ta chẳng những sợ, còn bị hắn doạ sợ tới mức hai mắt ngấm đầy nước mắt.

Vẻ mặt cầu xin, hai tay dụi dụi mắt, giả dạng làm tiểu cừu. Đoạn Thiên nói bộ dạng này của ta rất dễ gợi lên lòng thương cảm của người khác, cầu ngươi liền cảm thấy ta đáng thương đáng thương đi, rồi bỏ qua cho ta đi.

Khổng Văn nâng cằm của ta lên.

Ngươi xem ta có phải là đang khóc thực hay không hả ? Khẳng định là thực a, ngươi xem ngươi xem, nước mắt hàng thật giá thật ở trong hốc mắt chảy a chảy, nói khóc liền khóc chính là nghề của ta mà. Thế nào, thả ta đi nha.

Ta tăng mạnh thế công, ngưỡng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mắt to chớp chớp nhìn nhìn hắn.

Chính là … tên này không có nhân tính, nhìn bộ dạng tiểu cừu của ta mà vẫn thờ ơ lạnh nhạt, còn bĩu môi tỏ vẻ không sao cả, sau đó nở nụ cười tà ác, lấy tay chỉ chỉ vào vật cương cứng ở phía dưới kia làm cho ta sợ đến mức nhảy lui về phía sau, đánh mạnh lên vách tường.

Bị hắn khi dễ đã bốn năm, ta đương nhiên hiểu được đó là ý gì. Và cũng rất rõ ràng là – nếu xử lý không xong cũng đừng mong có điểm chấm dứt.

Ô …. Thế giới này vì sao không có siêu nhân thật sự a ?

Cái mũi ê ẩm, ta uỷ uỷ khuất khuất nhít về phía trước, vươn tay cởi sợi dây nịt bằng da của hắn ra, đưa tay đi vào trong an ủi ‘tiểu đệ đệ’ của hắn.

Ta sờ a sờ, ta vuốt a vuốt, ta bóp a bóp......

" Uy! "

" A? "

Ta ngẩng đầu, oán hận nhìn nhìn Khổng Văn. Ta đều đã rất cố gắng, ngươi còn muốn thế nào nữa ?

" Không được dùng tay a. " Khổng Văn đem tay của ta đang vói vào trong quần của hắn rút ra, đem ta ấn quỳ gối xuống phía dưới hắn. " Muốn em dùng đôi môi đỏ au này "

Này này này … Này rất biến thái a, uổng cho hắn có bộ dạng siêu cấp đẹp trai như vậy. Oa oa, ta không muốn, lần trước ta thiếu chút nữa nghẹt thở mà chết rồi a, còn bị hắn ép buộc phải nuốt xuống thứ đắng chát buồn nôn gì đó, ta không muốn…. !

Rốt cuộc ta cũng quyết định chống cự, tràn ngập dũng khí ngẩng đầu, mở to mắt chuẩn bị dùng ánh mắt nghiêm khắc để dành lấy chính nghĩa.

Chính là … vì cái gì vừa nhấc đầu lên liền thấy ngay tên ‘tiểu đệ đệ’ to lớn cứng ngắt đang dựng thẳng cao cao vô cùng đáng sợ của hắn chứ ?

Oa ! Ta không muốn đem cái vật to lớn như vậy ngậm vào miệng đâu, ngươi không phải Khổng Văn, ngươi là khủng long ! Khủng long !

Ta giãy dụa muốn đứng lên, nhích ra xa xa, lại bị hắn đá nhẹ vào chân một cái, ta liền lảo đảo té ngồi xuống, vội vàng ôm lấy chân dài của hắn đễ giữ thăng bằng.

Khổng Văn lắc lắc cái chân hắn, ta càng ôm chặt tựa như đang ôm thân cây không chịu buông tay : " Không muốn dùng miệng cũng được, chúng ta cũng có thể tiến hành làm tình chính thức. "

Làm tình chính thức ?

" Em dùng cái động nho nhỏ ở phía sau kia đến an ủi an ủi anh đi. "

Đại não vận chuyển vài giây, ta rốt cục hiểu được ý tứ của hắn.

Phản ứng duy nhất chính là cất tiếng khóc lớn.

“Không muốn không muốn... .. Ô..... Ô..... Em không muốn .....”

" Rốt cuộc em có ngậm vào không ? Anh đếm ba tiếng, một … hai …. " Ngữ khí càng ngày càng không kiên nhẫn.

Ta thật sự sợ hắn đếm đến ba, nước mắt lưng tròng – lần này tuyệt đối là khóc thật – mở lớn miệng một ngụm đem phân thân to lớn của hắn nuốt vào.

Thật là khó chịu a, nước mắt một giọt lại một giọt chảy xuống. Ta nức nở, khóc a khóc, sau đó bắt đầu nuốt vào nhả ra phân thân hắn.

Bộ dáng hiện tại của ta nhất định thực thê thảm, nước mắt đầy mặt, vì động tác nuốt vào nhả ra mà toàn thân lay động, miệng bởi vì ngậm lấy khí quan to hơn người thường mà phải cố hết sức mở lớn đến cực đại.

Chính là hắn cự nhiên không một chút động tâm tình, chẳng thèm để ý đến tình trạng khủng hoảng của ta.

" Đầu lưỡi phải đánh vòng vòng. "

" Ngu ngốc ! Tựa như đang ăn kem ấy, không cần dùng sức hấp chặt như vậy, anh cũng không muốn nhanh như vậy đã xong việc. "

Ta muốn a ! Ta đầy một bụng uỷ khuất làm theo lời hắn.

" Lại ngậm sâu vào một chút. "

Ta lại phải thật cố gắng làm cho cái miệng nhỏ nhắn này mở to ra thêm chút nữa, ngậm sâu vào thêm chút nữa.

Ta ngẩng đầu trừng hắn, đáng tiếc, dưới trạng thái hiện tại không cách nào ngưng tụ được ánh mắt ‘sắc bén’. Không chỉ như thế, ta còn phát hiện vẻ mặt của hắn tuy rằng thực hưởng thụ, nhưng vẫn như cũ vô cùng tỉnh táo, ô ….. không biết khi nào thì mới có thể tiết …..

" Lại sâu thêm chút nữa, phải nuốt đến tận gốc. "

Ngươi điên à ! Hiện tại đã đủ khó chịu, nuốt đến tận gốc chẳng phải muốn đem yết hầu của ta đâm thủng ? Đối với yêu cầu vô lý như vậy, ta đương nhiên là giả vờ không nghe thấy.

Bất ngờ một bàn tay lớn đặt lên sau đầu của ta, dùng khí lực thật lớn thật lớn đem đầu của ta áp thẳng hướng ‘tiểu đệ đệ’ của Khổng Văn.

Được rồi được rồi, ta đã biết, ngươi không cần tự mình động thủ được không.

Chỉ tiếc là hắn đã muốn tự mình động thủ, đem tất cả phân thân đẩy sâu vào trong miệng ta, đau quá đau quá, ta nghĩ nhất định là nó đã dụng đến thực quản đi, sau đó một trước một sau ở trong cổ hộng ta bắt đầu tới tới lui lui.

Ta mặc kệ, buông a!

Từ miệng đến vòng họng đếu nóng rát. Tại nơi có nhiều niêm mạc như vậy mà ma xát không ngừng thật sự là không có nhân đạo mà.

Ta nắm chặt ống quần của hắn, liều mạng quay đầu tránh ra.

Nhưng tay hắn đã để sẵn ở sau đầu của ta, ép bức ta phải hướng tới trước.

Ô …. Khổng Văn đáng chết … Ta sau khi tốt nghiệp nhất định sẽ đi đến một nơi thật xa, không bao giờ muốn gặp lại ngươi nữa.

Nuốt a nuốt, nhả a nhả, dường như không bao giờ kết thúc. Vì cái gì ta hít thở không thông lâu như vậy mà vẫn chưa chết a ?

Ta muốn kêu to cứu mạng, chính là miệng bị tắc bởi vật thô to như vậy nên chỉ có thể ‘ô ô ô’, sau lại thật sự quá mệt mỏi, ta ngay cả ‘ô’ cũng ‘ô’ không nổi nữa, chỉ như  cá chết cố hết sức há miệng thật to.

Ta cảnh cáo ngươi a, nếu không mau ngừng, ta thật sự sẽ chết ! Rồi người ta sẽ gọi cho cảnh sát tới bắt ngươi, phán tội ngươi, sau đó thi hành án —— thiến ngươi.

Cuối cùng cuối cùng, cái vật đáng ghét trong cổ họng ta cũng luật động càng ngày càng nhanh, càng ngày càng nóng. Ta biết hắn muốn bắn, vội vội vàng vàng muốn đem quái thú trong miệng nhả ra.

Oa oa ! …. Khổng Văn chết tiệt, cự nhiên lại giữ chặt đầu ta, ép nó hướng tới trước.

Không muốn không muốn, ta không nuốt, kiên quyết không nuốt.

Giãy dụa a giãy dụa, ta đã dùng hết sức lực toàn thân như thế nào lại không thể thắng được sức lực một bàn tay của hắn ?

Chậm chậm......

Khổng Văn một trận run run, cái thứ đắng chát tanh nồng phun đầy một miệng của ta.

Nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống, ta biết nếu không đem thứ đó nuốt xuống, tay của Khổng Văn nhất định không chịu buông ra.

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ta ngửa đầu ‘ừng ực’ một tiếng đem thứ ghê tởm trong miệng nuốt xuống, kết quả hắn vừa thả tay ra, ta liền gập người trên mặt đất bắt đầu ho khan kịch liệt.

Khổng Văn nâng ta từ trên mặt đất đứng dậy, hôn nhẹ lên mặt ta.

Ta ho khan xong, ngẫm lại nỗi khổ vừa trải qua, càng nghĩ càng uỷ khuất, liền oa oa khóc lớn lên.

Khổng Văn chết tiệt, thoải mái xong rồi mới biết thương ta, ngươi vừa rồi tuyệt không một chút thương ta. Ta cũng không phải con chó nhỏ, đánh một cái rồi cho một khúc xương là có thể xem như xong.

Móng tay dùng sức ở trên người hắn cào a cào, cấu a cấu.

Không cần lo lắng, hắn tất nhiên là sẽ [mắng không mắng lại, đánh không đánh lại] – nhưng chỉ là sau khi hắn đã tiết.

Ta đương nhiên sẽ không mắng, bởi vì yết hầu của ta vẫn còn rất đau, hơn nữa, ta cũng không quên nơi này vẫn là toilet trong trường học, tuy rằng sau cuộc thi hẳn là sẽ không ai đến.

Hắn sờ sờ mặt ta, ngón tay quẹt lấy vật thể màu trắng dính ở khoé miệng của ta, rồi đưa ngón tay đầy chất nhầy ấy đến trước mắt ta.

" Liếm sạch. "

Ta vẫn đang vừa khóc vừa đánh thật cao hứng, nghe hắn nói thế ngạc nhiên đến nổi con mắt trừng lớn như muốn rớt xuống đất.

Ta ta ta đang khóc mà, ngươi cái tên hỗn đản này !

Nếu là người thì sao có thể dưới tình huống như vậy mà đưa ra yêu cầu kinh khủng như thế?

Bất quá... ánh mắt của hắn nói cho ta biết, yêu cầu này là không thể cự tuyệt.

" Một tiếng ‘không’, liền lập tức làm lần thứ hai, không cần chọc anh tức giận. "

Ta thảm thương ủ rũ nhìn nhìn hắn.

Hơi quá đáng, tuyệt không lo lắng cảm thụ của người ta. Liền đem ta trở thành đối tượng để khi dễ mà thôi, đúng không ? Ngay cả một chút săn sóc đều không có.

Ta cúi đầu nhìn nhìn ngón tay thon dài đã đến gần bên miệng, lại ngẩng đầu nhìn nhìn vẻ mặt của Khổng Văn, chậm rãi há miệng liếm từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái.

Nghĩ tiếp theo hắn sẽ bất chấp tất cả đem ta ấn xuống rồi hảo hảo ngược đãi một phen, kết quả chính là hắn thở nhẹ một hơi dài, kề sát vào bên tai của ta dùng thanh âm trầm bỗng mê người nói :

" Đây là thứ từ trên người anh tiết ra a. "

Vì cái gì? Vì cái gì ?

Vừa nghe âm thanh trầm bỗng đó của hắn liền làm cho thần chí ta bay mất.

Ta cự nhiên cho rằng mình là tội nhân vừa làm ra một hành vi phạm tội rất nghiêm trọng, nên cực kỳ áy náy, vươn đầu lưỡi nộn nộn hồng hồng đem gì đó dính trên ngón tay hắn liếm sạch. Không chỉ như thế, còn ngoan ngoãn cầm lấy cả bàn tay hắn, liếm hết ngón tay này đến ngón tay khác, từ trên xuống dưới, từ mặt trước ra mặt sau, liếm sạch sẽ như con mèo con rửa mặt.

Chờ khi ta tỉnh táo lại, bàn tay của Khổng Văn đã ướt sũng một mảnh.

Lắc đầu kịch liệt, ta phủ nhận tất cả sự tình vừa mới làm.

Khẳng định là do lời nói của hắn gây thôi miên hoặc là cái thứ hắn ép ta nuốt xuống có thành phần gây tê, nếu không ta như thế nào có thể …. Như thế nào có thể đối với hắn có cảm giác chứ ? Một người trong suốt bốn năm đều khi dễ ta, ngược đãi ta, bắt buộc ta phải thường thường an ủi ‘tiểu đệ đệ’ của hắn —— đã vậy còn là một tên con trai !

Trong khi bộ não còn đang tiến hành biện luận cho hành vi vừa rồi, móng vuốt của Khổng Văn cũng đã sờ tới quần xi-líp của ta.

“A! Anh muốn ….. làm gì?”

Ta nhanh tay giữ lấy lưng quần cùng hắn giằng co, lông tơ toàn thân vì cảnh giác cao mà tất cả đều dựng thẳng lên.

Hắn vẻ mặt nhu tình : " Giúp em giải quyết một chút a, anh sẽ cho em thực thoải mái. "

Gương mặt đẹp trai như vậy, hơn nữa nụ cười mê hoặc chết người, ánh mắt lại ôn nhu, ta ngây ngốc thất thần buông lỏng lưng quần ra, thiếu chút nữa liền gật đầu không suy sét.

May mắn, chỉ là ‘thiếu chút nữa’. Bởi vì …. Ta bỗng nhiên nhớ tới sau mỗi lần được hắn làm cho thư thư phục phục, hắn sẽ bày ra bộ dáng sắc mặt ân nhân muốn ta phải báo ân, sau đó …. Ta sẽ bị gây sức ép đến kêu gào khóc lóc thảm thương, quá trình đó sẽ bị lập đi lập lại đến mấy lần.

Cho nên, ta mau chóng dùng hết sức lực giữ chặt quần xi-líp của ta, kiến quyết lắc đầu.

“Không cần, em...... em tuyệt không cần.”

Khổng Văn nhìn nhìn ta, sắc mặt bắt đầu âm trầm xuống.

Chán ghét, thật chán ghét, ngươi như thế nào dễ dàng nổi giận như vậy a ! Không thuận theo ý ngươi một chút liền phát hoả.

Bất quá …. Ta thật sự sợ hắn phát hoả a, nhất là hiện tại ta một mình ở chung với hắn trong buồng vệ sinh vô cùng nhỏ hẹp ở tận cùng phía trong của phòng toilet như thế này.

Cho nên ta nắm lấy tay áo của hắn lắc lắc, sợ hãi rụt rè hỏi tựa như đang cầu xin tha thứ: " hôm nay em nấu cơm cho anh ăn nha, buổi chiều sẽ giúp anh đấm lưng được không ? "

Có lẽ biểu hiện của ta vừa rồi coi như ngoan, cũng làm cho tay hắn thực thoải mái, hắn buông lỏng bàn tay đang giữ quần xi-líp của ta ra, đem ta ôm vào trong lòng, bắt đầu cắn nhẹ lên lổ tai ta. Tuyệt không đau, chỉ có vừa ngứa ngứa vừa ẩm ẩm, còn thực tê tê nữa.

Ta đối với hành vi này của hắn không phản đối, bởi vì điều này chứng tỏ hắn đã buông tha ta, hơn nữa hiện tại tâm tình của hắn tốt lắm. Hắn tâm tình tốt, sẽ đối với ta tốt.

Quả nhiên, cắn cắn lổ tai xong, hắn liền buông ta ra, nắm lấy tay ta rời khỏi toilet.

Ra tới sân trường, được ánh nắng ban trưa chiếu rọi từ đầu đến chân, mới cảm thấy an toàn, không khỏi thở hắt ra một hơi thật to.

Vạn tuế! Cuối cùng đã vượt qua một cửa.

——- còn tiếp ——
  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Aka về bài viết trên: Gián
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.