Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden

 
Có bài mới 20.03.2018, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 8


Rủi thay, mọi chuyện không phải lúc nào cũng tốt đẹp; cũng như trong Vườn Địa Đàng vẫn luôn có những con rắn chực chờ. Trong tháng đầu tiên ấy có hai vấn đề nảy sinh mà chúng tôi gần như không thể vượt qua nổi.

Vấn đề đầu tiên có lẽ không quan trọng như tôi nghĩ. Tuy tiến bộ hơn rất nhiều so với những ngày đầu, nhưng Sheila vẫn nhất quyết không chịu làm bài tập. Hễ tôi đưa một mảnh giấy cho con bé thì nó sẽ xé nát ngay lập tức. Thỉnh thoảng khi bị tôi hay Anton nghiêm khắc dọa phạt, con bé sẽ không xé giấy ngay mà giả vờ như đang làm bài. Thế nhưng sau đó thì tôi cũng chẳng thấy bài tập của con bé đâu. Con bé sẽ xé nó thành từng mảnh, hoặc viết ngoằn ngoèo, hoặc vo lại một cục nhét dưới lò sưởi hay ném vào chuồng thỏ cho thỏ ăn.

Tôi đã thử rất nhiều cách khác nhau để cải thiện tình hình. Tôi dán tờ giấy xuống bàn để con bé không thể cầm lên. Khi đó con bé liền viết nguệch ngoạc lên đó cho đến khi tờ giấy rách ra.

Tôi đặt giấy bài làm vào bìa nhựa, con bé sẽ ngồi nhìn và cương quyết không chịu cầm viết chì màu lên. Thậm chí có một lần con bé còn ăn luôn cả cây viết màu. Tôi thử dùng đến sổ tay nhưng chúng đắt tiền hơn và tôi càng tức giận hơn khi chúng bị tiêu hủy ngay trong lần đầu tiên. Tôi thử áp dụng cách của cô Barthuly là bọc nhựa vở bài tập lại, và may mắn là chúng tôi không có máy điều hòa không khí. Đó là một giải pháp khá tốn kém và mất nhiều thời gian hơn, nhưng khi mang đến cho con bé, Sheila chỉ ngồi yên, không chịu làm gì cả. Tôi viết bài tập của con bé lên bảng, con bé sẽ lén xóa nó đi khi tôi không chú ý. Không có cách nào tôi nghĩ ra mà con bé không phá được.

Tuy vậy, con bé không phải là không muốn làm bài tập. Bởi nếu bài tập đòi hỏi phải viết một câu trả lời, con bé sẽ không đụng đến, bất kể là môn nào; nhưng con bé không từ chối trả lời miệng để Anton, Whitney và tôi điền câu trả lời vào giấy cho nó. Bắt nó tự làm thì tuyệt nhiên không.

Chẳng cần phải nói cũng biết việc này gây ra nhiều xung đột giữa chúng tôi. Tôi đã dùng tất cả những kỹ xảo của mình. Tôi phạt con bé trong góc phòng. Nhưng con bé chỉ ngồi bất động và im lặng thật lâu khiến tôi cảm thấy cách này không giải quyết được vấn đề. Tôi không muốn con bé bỏ lỡ quá nhiều việc chỉ để ngồi trên ghế. Không như tuần đầu tiên khi góc phòng là một phương tiện để khống chế hành vi của con bé, việc này hoàn toàn khác. Góc phòng đó vốn không được sử dụng như một hình phạt, vì vậy tôi không quan tâm khi bọn trẻ ngồi đó khóc lóc hay giãy nãy. Đơn giản là chúng mất khả năng kiểm soát và tôi muốn chúng ngồi ở đó để bình tĩnh trở lại. Nhưng khi một đứa đi đến đó, ngồi bất động, thì bỗng nhiên nó trở thành một hình phạt. Đôi khi phạt một vài phút có thể chấp nhận được, nhưng mỗi lần như thế thường không kéo dài quá lâu. Thế nên khi tôi phạt con bé trong góc và con bé đến đó, vẫn không chịu làm bài tập sau khi ngồi khoảng hai mươi phút, tôi liền thôi. Nếu tôi có chiến thắng trong cuộc đọ sức này thì việc đó cũng không quan trọng bằng việc giữ cho con bé hoạt bát và tham gia vào các hoạt động trong lớp. Hơn nữa, tôi e rằng có điều gì đó ẩn sau hành động dứt khoát không làm bài tập của con bé, bởi trừ khi đang nổi giận, ít khi Sheila từ chối làm điều đúng. Từ lâu chúng tôi đã thống nhất ai là người nắm quyền trong lớp học, và tôi không hề thấy con bé gây khó dễ gì về điều này. Ngoại trừ chuyện dứt khoát không làm bài tập ra, những việc khác con bé đều nỗ lực một cách kỳ lạ để làm tôi hài lòng, thế nên tôi càng không hiểu tại sao con bé lại phản ứng như vậy khi tôi giao bài tập.

Đến cuối tuần thứ ba, tôi bị chuyện đó ám ảnh đến nỗi sau giờ học, tôi đã lao vào phòng nghỉ của giáo viên và trút giận lên những giáo viên khác. Đến tối anh Chad lại phải hứng chịu cơn giận dữ của tôi. Cuối cùng đến một ngày, tôi cố nỗ lực một lần cuối, ra cùng một bài tập viết sẵn lên hết một ram giấy. Đến giờ toán, tôi thận trọng gọi Sheila đến. Tôi đã quyết tâm là nếu chúng tôi có phải ngồi đó đến tận lễ Tình nhân và làm hết 500 tờ bài tập thì chúng tôi cũng phải làm.

- Sheila, hôm nay chúng ta sẽ làm mấy bài toán này. Cô chỉ cần con làm một tờ này thôi và những bài tập ở đây rất dễ.

Con bé nhìn tôi ngờ vực: - Con không muốn làm.

- À, hôm nay con không có quyền lựa chọn. Tôi dằn mạnh tờ giấy xuống bàn. - Nào, chúng ta bắt đầu.

Con bé ngồi nhìn tôi chằm chằm. Tôi có thể nhận ra con bé đang toan tính điều gì đó. Tôi chưa bao giờ ép buộc nó một cách trực tiếp như thế này và dường như con bé không đoán biết được tôi sẽ làm gì. Cơn nóng giận trong tôi cứ sôi sùng sục khiến tôi quặn cả người. Ruột gan tôi như thắt lại, tim đập mạnh. Trong một khoảnh khắc, tôi đã muốn bỏ cuộc nhưng sự giận dữ tích tụ suốt mấy tuần qua đã khiến tôi không thể kiềm lại.

- Làm đi!

Tôi có thể nghe thấy giọng mình lớn hơn và mang tính đe dọa hơn tôi muốn. Tôi khom người nhặt một cây viết chì lên, đặt vào tay con bé.

- Cô bảo làm bài đi. Làm ngay nào, Sheila.

Con bé vo tờ giấy đầu tiên lại ngay. Tôi cẩn thận vuốt nó thẳng ra và đặt lại xuống bàn. Con bé dùng bút chì đâm thủng nó. Chúng tôi đấu tranh với nhau một cách căng thẳng, tôi cứ đặt những tờ bài tập mới xuống, Sheila lại xé bỏ. Giờ toán đã kết thúc và đống giấy bài tập bị vo cục hoặc xé nát cứ mỗi lúc một cao dần quanh chỗ chúng tôi ngồi. Những đứa khác đã đứng dậy chơi đùa. Sheila liếc mắt nhìn quanh lo lắng. Giờ chơi tự do là khoảng thời gian con bé thích nhất, hơn nữa, nó đã nhìn thấy Tyler đang lấy mấy con búp bê đồ chơi nó rất thích ra.

- Làm xong tờ bài tập này đi rồi con có thể đi chơi.

Tôi vừa tuyên bố vừa đặt một tờ bài tập mới xuống. Tôi đã nguôi giận nhưng vẫn còn một chút cáu tiết khiến mạch tôi tiếp tục đập nhanh.

Sheila đã mất kiên nhẫn với tôi. Hơi thở nặng nhọc của em bắt đầu mang những tiếng gầm gừ khe khẽ. Chúng tôi lại tiếp tục với khoảng chục tờ giấy bài tập nữa. Tôi kéo ghế lại gần em hơn, ghì em ngồi sát vào bàn. Sau đó tôi đặt một tờ giấy mới xuống. Một tay tôi nắm lấy tay em, tay kia giữ chặt tay còn lại.

Tôi ngang ngạnh lên tiếng:

- Sheila, nếu con không thể tự làm một mình thì cô sẽ giúp con.

Tôi có thể cảm thấy mồ hôi mình thấm ra ướt đẫm lưng áo.

Sheila bắt đầu mất kiểm soát. Con bé thét lên với một tiếng hét chói tai. May mắn là con bé thuận tay trái giống tôi nên tôi có thể chủ động di chuyển tay con bé dễ dàng hơn. Tôi hỏi con bé đáp án cho câu hỏi đầu tiên. Lúc đầu con bé không chịu nói nhưng sau đó giận dữ hét to đáp án. Tôi đè tay nó xuống tờ giấy, nhúc nhích ghi ra số 3. Sheila cố sức vẫy vùng thật mạnh, cố thoát khỏi sự kìm giữ của tôi, cố gắng cắn tôi. Giờ đến câu hỏi thứ hai. Một lần nữa tôi lại moi được câu trả lời của con bé và cưỡng bức nó ghi ra.

Chúng tôi vùng vằng với nhau suốt giờ chơi tự do và hoàn tất tờ bài tập trong tiếng la hét phản kháng của con bé và sự ép buộc của tôi. Ngay khi tôi buông tay, con bé quờ quạng tóm vội lấy tờ giấy và xé ngay trước khi tôi kịp bắt lấy tay em. Con bé giận dữ ném tờ giấy vào mặt tôi và vùng vẫy thoát khỏi tay tôi, xô ngã chiếc ghế. Con bé chạy vụt qua phía bên kia lớp học rồi quay lại trừng mắt nhìn tôi.

- CON GHÉT CÔ!

Con bé lấy hết sức hét lên. Những đứa khác sắp ăn xong bữa ăn nhẹ và chuẩn bị ra chơi nhưng chúng chợt dừng lại quan sát chúng tôi.

- Con ghét cô! Con ghét cô! Con ghét cô!

Dường như cơn cuồng nộ trong em đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của nó, nên con bé cứ đứng đó, trong góc phía sau mấy cái chuồng thú hét không thành lời.

Anton lùa mấy đứa khác ra ngoài nghỉ giải lao còn tôi vẫn ngồi lại bên bàn. Tôi nghĩ con bé đang nổi điên và sẽ lao vào phá hoại nên chuẩn bị tư thế sẵn sàng tóm lấy nó. Nhưng con bé không làm thế. Một lúc sau nó lấy lại bình tĩnh và thôi la hét. Tuy vậy, nó vẫn đứng bên kia phòng nhìn tôi đầy thù ghét. Trông con bé như sắp khóc, môi trề ra, cằm run run. Tôi bắt đầu cảm thấy mình là kẻ đệ nhất đê tiện. Sự thất vọng vì cách hành xử quá thù địch của tôi hiển hiện trong mắt con bé. Khi nhìn nó, tôi nhận ra mình đã làm sai. Tôi đã quá tuyệt vọng, bản năng sư phạm cần phải hoàn tất bài tập đã lấn át lý trí tôi. Lẽ ra tôi không nên để điều đó xảy ra. Như thế là sai trái. Tôi giận mình đã để cho một việc chẳng mấy quan trọng như thế khống chế.

Tôi nhìn con bé chăm chú. Những cảm giác tồi tệ xâm chiếm lấy tôi, tôi tự buộc tội mình, nghi ngờ bản thân mình. Phải chăng tôi đã phá hủy mối quan hệ tốt đẹp mới được hình thành giữa chúng tôi? Trong ba tuần kể từ khi con bé đến lớp, mối quan hệ của chúng tôi đã tiến triển rất tốt. Phải chăng tôi đã phá hỏng tất cả những điều đó chỉ trong một buổi sáng? Con bé vẫn nhìn tôi. Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như bất tận, chúng tôi im lặng nhìn nhau.

Rồi Sheila từ từ tiến về phía tôi. Đôi mắt em vẫn luôn nhìn tôi, đôi mắt to tròn mang đầy sự cảnh giác, buộc tội. Con bé đến bên bàn tôi. Nó quan sát ngón tay mình đang di di vẽ một đường ngoằn ngoèo trên mặt bàn nhẵn thín trước khi nhìn lại tôi.

Giọng con bé chứa đầy cảm xúc. - Cô thì không tốt với con.

- Ừ, cô nghĩ là cô không tốt, phải không con? Tôi cảm nhận sự yên lặng đáng sợ.

- Cô xin lỗi nhé Sheila. Lẽ ra cô không nên làm thế. - Lẽ ra cô thì không nên ích kỷ với con. Con thì là một học trò của cô mà.

- Cô xin lỗi. Chỉ là cô rất buồn vì con không bao giờ chịu làm bài tập. Cô chỉ muốn con làm bài tập như mọi người vẫn làm. Việc con không chịu làm bài khiến cô nổi giận vì điều đó đối với cô rất quan trọng. Cô đã giận quá.

Con bé thận trọng quan sát tôi. Môi dưới con bé trề ra và đôi mắt nó trông hết sức đau lòng nhưng nó vẫn rụt rè tiến đến gần tôi hơn.

- Cô vẫn thương con chứ?

- Dĩ nhiên là cô vẫn thương con chứ.

- Nhưng cô thì giận con và la con.

- Đôi khi người ta vẫn nổi giận. Thậm chí đối với những người họ rất yêu thương. Điều đó không có nghĩa là họ không yêu thương người đó nữa. Chỉ là họ giận quá thôi. Một lúc sau khi cơn giận qua đi họ vẫn yêu thương nhau. Cô vẫn thương con như từ trước đến nay mà.

Con bé mím môi.

- Con không ghét cô thật sự.

- Cô biết rồi. Con cũng chỉ giận giống cô thôi. - Cô la mắng con. Con không thích cô la con như vậy. Tai con đau lắm.

- Mèo con ơi, cô đã làm sai. Cô xin lỗi. Cô xin lỗi con. Ngay lúc này chúng ta sẽ không nhắc đến bài tập nữa. Lúc nào khác khi con cảm thấy thích có thể chúng ta sẽ làm sau.

- Con sẽ không bao giờ cảm thấy thích làm chuyện đó.

Vai tôi chùn xuống chán nản.

- Ừ, vậy thì có thể chúng ta không bao giờ làm nữa.

Con bé nhìn tôi băn khoăn:

- Nhưng phải có bài tập mà.

Tôi thở hắt ra mệt mỏi:

- Cô nghĩ cũng không cần lắm. Có những thứ còn quan trọng hơn. Hơn nữa có thể một ngày nào đó con sẽ thấy thích. Khi đó chúng ta sẽ làm.

Và thế là tôi bỏ qua cuộc chiến về bài tập. Hay ít ra là trận này.

Tôi không thể hiểu nổi vì sao con người lại muốn người khác phải lưu tâm đến những vấn đề nhỏ nhặt và nghĩ cả thế giới sẽ sụp đổ nếu mọi việc không diễn ra như ý họ muốn. Khi tôi đã loại bỏ vấn đề đó ra khỏi tư tưởng của mình, có lẽ tôi không thể nào hiểu được tại sao nó đã từng quá quan trọng với tôi như thế. Nhưng trong những tuần đầu tiên ấy, nó đã như thế.

Vấn đề thứ hai mà Sheila mang đến nghiêm trọng hơn và khó giải quyết hơn nhiều. Con bé đã hình thành một khả năng báo thù mạnh mẽ không biết đến giới hạn. Khi bị đối xử không tốt hay bị chiếm tiện nghi, Sheila trả đũa bằng một sức mạnh kinh hoàng. Sự thông minh của con bé khiến điều đó càng đáng sợ hơn vì con bé có thể nhanh chóng nhận ra những gì người khác quý trọng và đó là thứ con bé sẽ đánh vào để trả mối thù. Khi Sarah đá một đám tuyết vào con bé trong giờ giải lao, Sheila phá hủy một cách có hệ thống tất cả những tranh vẽ của Sarah treo trong phòng. Với một đứa thích vẽ như Sarah, đó thật là một đòn nặng nề. Có một hôm, Anton nổi giận vì Sheila chạy nhảy trong phòng trong giờ cơm trưa, thế là sau đó con bé đáp trả bằng cách bóp chết tất cả số chuột nhảy con mà Anton đã mượn của con trai mình mang đến trường sáng hôm ấy. Sự lạnh lùng, sáng suốt của con bé khi xác định điểm yếu của mọi người khiến tôi rùng mình.

Nhưng mọi việc không chỉ dừng lại ở chuyện xé bỏ tranh vẽ hay bóp chết mấy chú chuột con. Sự trả thù của con bé đầy toan tính và dai dẳng. Sheila cần được giám sát mọi lúc. Thế nhưng ngay cả khi chúng tôi tin rằng mình đã giám sát con bé rất cẩn thận, con bé vẫn tìm được cách thoát khỏi chúng tôi.

Giờ cơm trưa là khoảng thời gian nguy hiểm nhất trong ngày. Cả tôi lẫn Anton đều không muốn mất đi khoảng thời gian nghỉ ngơi duy nhất chỉ để giám sát Sheila. Mấy cô bảo mẫu rõ ràng vẫn còn sợ con bé dù họ đã miễn cưỡng chấp nhận chăm sóc con bé trở lại.

Một hôm trong khi tôi và Anton đang ở trong phòng nghỉ của giáo viên dùng nốt phần cơm trưa, một cô bảo mẫu vừa la hét vừa chạy vào, hổn hển gọi tên Sheila. Cơn ác mộng về ngày đầu tiên của Sheila sẽ lặp lại luôn ám ảnh chúng tôi nên chúng tôi vội vã đuổi theo.

Sheila đã vào được phòng học của một giáo viên khác. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, khoảng mười hay mười lăm phút, con bé đã phá hủy hoàn toàn căn phòng. Tất cả bàn học sinh đều bị xô ngã và móp méo, đồ dùng cá nhân vương vãi trên sàn nhà. Màn cửa sổ bị lôi xuống, sách rơi khỏi kệ, màn hình của một chiếc máy dạy học bị đập vỡ tan. Tôi không thể tưởng tượng được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế mà mọi thứ lại bị phá hoại khủng khiếp đến vậy.

Tôi kéo mạnh cửa:

- Sheila!

Con bé quay người lại, ánh mắt tối sầm thật ghê sợ. Con bé cầm chặt cây chỉ bản đồ trong tay.

- Bỏ nó xuống!

Con bé nhìn chòng chọc vào tôi một lúc lâu nhưng rồi vẫn buông cây chỉ bản đồ xuống. Con bé đã ở với chúng tôi ba tuần. Đến lúc này con bé đã biết khi nào tôi thật sự nghiêm túc. Tôi biết nếu tôi có thể khiến con bé dừng những gì đang làm lại và đến bên tôi, thì tôi có thể đưa con bé ra ngoài trong yên ổn. Tôi biết tốt hơn mình không nên làm con bé sợ hãi đến nỗi bỏ chạy. Khi bỏ trốn, con bé sẽ trở nên nguy hiểm hơn và sợ hãi quá độ đến mức không nghe lời nữa. Lúc này ánh mắt con bé sộc lên tia nhìn hoang dại thật đáng sợ và tôi nhận ra nỗ lực kiềm chế của nó mong manh đến dường nào.

Tôi liếc mắt nhìn quanh phòng để quan sát thảm họa ấy, tôi không thể tưởng tượng nổi chúng tôi sẽ làm gì. Trong tôi ngập lên nỗi chán nản ê chề khi trước mắt tôi bày ra một sự thật rằng chính con bé đã gây ra những chuyện kinh khủng này và chính tôi đã để cho mọi chuyện xảy ra. Hình phạt ngồi trong góc phòng chẳng thể tương xứng với tổn thất hàng trăm đô-la thế này. Mà đây lại không phải lớp tôi nữa. Căn phòng này thuộc về một giáo viên khác. Tôi biết vấn đề đã vượt ngoài khả năng kiểm soát của mình.

Đến lúc tôi dỗ ngọt được Sheila đến cửa, thầy Collins và cô Holmes, giáo viên phụ trách lớp học này, đã đứng sau lưng tôi. Ngay khi tôi tóm được tay Sheila, thầy Collins bắt đầu giận dữ gầm lên.

Tôi cho là ông có lý do rất chính đáng để nổi giận. Nhưng tôi cũng biết cách phản ứng này của ông sẽ đẩy mọi chuyện đi xa như thế nào. Thầy Collins thuộc tuýp người cổ hủ tin rằng tất cả những vi phạm sẽ chấm dứt, hay ít ra là giảm bớt, nếu can thiệp bằng roi vọt. Thế là ông tóm lấy cánh tay Sheila, nhưng tôi cũng đã kịp bấu chặt lấy hai dây đeo áo của con bé và nhất định không buông ra.

Chúng tôi lườm nhau, không ai nói tiếng nào. Sheila bị chúng tôi kéo căng ra.

Tôi không thể để ông mang Sheila đi được. Thời gian qua tôi đã luôn miệng vỗ về con bé rằng ở đây con bé sẽ không bao giờ bị đau. Quá khứ của con bé đã có quá nhiều roi vọt rồi. Và quá nhiều người đã phá vỡ lời hứa với nó. Tôi không thể để điều đó xảy ra.

Thầy hiệu trưởng và tôi vẫn không nói lời nào. Tuy nhiên, điều đó không hề làm giảm cường độ căng thẳng của cuộc đối đầu. Những ngón tay tôi bấu chặt lấy đôi vai của Sheila và tôi có thể cảm thấy cơ bắp của Sheila dường như đã căng cứng hết cỡ.

Cuối cùng, thầy Collins lên tiếng. Giọng ông nghe khàn khàn rít qua hai hàm răng nghiến chặt. Ông nói rõ rằng không chỉ Sheila phải xuống văn phòng chịu phạt mà tôi cũng phải đi theo làm nhân chứng.

Ôi trời đất! - Tôi thầm than. Tất cả những gì tôi muốn làm lúc đó là cãi lại ông trong khi Sheila vẫn đang bị giằng co giữa chúng tôi, hệt như cảnh hai con chó tranh nhau một khúc xương vậy. Nhưng tôi không có nhiều lựa chọn. Tôi không thể đồng ý với ông. Và dĩ nhiên tôi không muốn Sheila nghĩ là tôi đồng ý.

Chúng tôi rít qua rít lại với nhau, hầu hết chỉ là những câu trả lời một hai từ. Ông đang mất dần kiên nhẫn với tôi.

- Lạy Chúa, cô Hayden, cô đi với tôi ngay nếu không cô sẽ thất nghiệp ngay hôm nay. Tôi không chùn tay trước điều gì đâu. Cô hiểu không?

Tôi nhìn ông chằm chằm. Trong đầu tôi hiện lên đủ mọi thứ. Tôi có hợp đồng. Tôi thuộc công đoàn. Ông không có quyền đuổi tôi. Tất cả những điều đó hiện lên trong đầu tôi nhưng chỉ ở mức độ lý thuyết mà thôi. Điều thật sự mạnh mẽ là sợ hãi. Tôi sẽ ra sao nếu bị đuổi việc? Liệu tôi có thể tìm được một vị trí giảng dạy khác trong thị trấn không? Ai sẽ tiếp quản lớp tôi? Tôi vốn hay hành động vội vã và thiếu suy nghĩ. Lần này phải chăng cũng như vậy? Vì cái gì? Vì một đứa trẻ lẽ ra phải vào viện? Ngay lúc này đây tôi sắp mất việc vì một đứa nhóc tôi chỉ vừa biết được ba tuần, đứa mà dù không sớm thì muộn cũng sẽ phải chuyển đi đâu đó khác và đứa chẳng là gì đáng kể với bất kỳ ai trên mọi mặt. Mọi người sẽ nghĩ sao nếu tôi mất việc làm? Liệu anh Chad có còn đến bên tôi? Tôi biết giải thích với mẹ như thế nào đây? Mọi người sẽ nghĩ gì? Vì một nguyên cớ tồi tệ nhất, tôi buông chiếc dây quần yếm ra.

Thầy Collins xoay người kéo Sheila đi dọc hành lang. Tôi theo sau cách một khoảng, cảm thấy mình giống như Benedict Arnold(4). Nhưng có thể họ đã đúng. Tôi đã không thể kiểm soát đứa trẻ này trong hai sự kiện lớn trong vòng ba tuần. Có thể con bé thật sự cần được đưa vào bệnh viện tiểu bang. Tôi không biết nữa. Mọi việc diễn ra vượt quá khả năng xoay xở của tôi.

Tôi thả người vào một chiếc ghế trong văn phòng thầy Collins. Sheila rất bình tĩnh. Bình tĩnh hơn tôi nhiều. Con bé đi bên thầy Collins vào phòng và đứng ung dung, không buồn nhìn tôi hay phát ra một âm thanh nào. Thầy Collins đóng cửa lại. Ông mở hộc bàn lấy ra một cây roi dài. Sheila không hề chớp mắt khi ông dứ dứ cây roi về phía nó.

Dù tâm trí tôi đang rất hỗn loạn, tôi vẫn chợt nhận ra và xúc động mạnh trước sự can đảm rất ngây ngô của Sheila. Con bé liếc qua tôi thật nhanh rồi nhìn lại thầy Collins. Ngay khoảnh khắc đó trông con bé rất giống với mọi đứa trẻ sáu tuổi khác. Đôi môi nó hé mở để lộ khoảng trống của mấy cái răng sún. Đôi mắt nó to tròn, nỗi sợ hãi được che đậy rất kín khiến cho một người không hiểu em sẽ không nhận ra đó là gì. Tôi quan sát mấy chiếc kẹp tóc hình con vịt màu trắng và cam cài trên tóc con bé và nghĩ nó thật sự rất thích chúng. Đó là mấy cái con bé thích nhất, mấy cái kẹp may mắn của nó - có hôm con bé đã nói với tôi như vậy. Tôi thầm nghĩ "lần này thì vận may của con kết thúc rồi, nhóc". Mấy chiếc kẹp tóc hình con vịt trông thật lạc lõng trong căn phòng này.

Dáng đứng con bé trông rất vững chãi, không một đứa bé sáu tuổi nào có thể làm thế trong hoàn cảnh này. Tôi không biết con bé thường xuyên bị đòn đến mức nào. Thế nhưng sự ương bướng của nó thật ngây ngô. Con bé đứng đó với chiếc kẹp tóc con vịt, mái tóc dài suôn thắt thành bím lớn, bộ quần yếm cũ kỹ nhàu nát. Tôi như muốn khóc. Nhưng nước mắt đó nên dành cho tôi vì tôi nhận ra mình không có sức mạnh như con bé.

Ruột gan tôi quặn thắt. Điều này không nên xảy ra.

Nhưng chính thầy Collins đã tuyên bố thẳng thừng là ông phải làm vậy. Liệu con bé có biết mình đã làm gì không? Không có câu trả lời. Ông còn nói có thể con bé sẽ bị đuổi học nữa. Tôi biết lời quở trách dành cho tôi cũng nặng nề như dành cho Sheila. Hai chúng tôi đều đang bị phạt. Thầy bảo với Sheila là em sẽ bị ba roi. Con bé bặm môi lại. Nó nhìn ông không hề chớp mắt.

- Cúi xuống nắm lấy mắt cá chân.

Con bé nhìn chằm chằm không nhúc nhích.

- Sheila, cúi người xuống và nắm lấy mắt cá chân!

Sheila không nhúc nhích.

- Nếu tôi phải nhắc lại một lần nữa, tôi sẽ tăng thêm một roi. Nào, mau cúi xuống.

Tôi lên tiếng:

- Sheila, làm ơn đi con. Làm theo lời thầy đi.

Vẫn không có phản ứng. Đôi mắt em khẽ liếc về phía tôi.

Thầy Collins thô bạo đè con bé xuống và chiếc roi kêu vụt lên khi quất xuống người em. Con bé sụm hai đầu gối xuống sau roi đầu tiên nhưng nét mặt vẫn không thay đổi. Thầy Collins lôi con bé đứng dậy. Một roi nữa lại giáng xuống. Một lần nữa con bé lại sụm xuống. Hai roi sau con bé vẫn đứng vững và không ngã xuống nữa. Con bé không phát ra một tiếng nào, cũng không nhỏ một giọt nước mắt nào. Tôi biết điều này khiến thầy Collins tức điên lên.

Tôi câm lặng ngồi nhìn. Sau tất cả những lời vỗ về cam đoan của tôi, sự việc lại đến nước này. Tôi đã rất nỗ lực, cố hết sức mình đối với đứa trẻ này. Thông thường tôi không cho phép mình để ý đến những công sức mình đã bỏ ra cho bọn trẻ, đồng thời tôi cũng ép mình phải loại ra khỏi tâm trí những nỗi sợ hãi và nản lòng mà tôi phải đối mặt mỗi ngày. Tôi cũng không muốn nghĩ đến sự thật rằng bọn trẻ có ý nghĩa thế nào với mình. Bởi vì tôi biết rằng nếu tôi nhận thức điều đó, tôi sẽ càng thêm đau lòng khi học trò mình vấp ngã, hoặc khi tôi thất bại. Một trong những điều khiến nhiều người từng theo đuổi công việc như tôi phải bỏ cuộc đó chính là khi họ nhận ra mình quá yêu thương bọn trẻ. Càng yêu thương, càng gắn bó, càng đau lòng và khắc khoải. Vì thế tôi phải cố gắng để không thừa nhận điều đó. Trước giờ tôi vẫn là người hay mơ mộng, nhưng tôi nhận ra những mơ ước của mình quá xa vời. Xa vời đối với tất cả chúng tôi.

Thầy Collins yêu cầu tôi ký tên chứng nhận rằng tôi đã có mặt khi ông đánh con bé. Sau đó tôi chán nản nắm lấy tay Sheila bước ra hành lang.

Tôi không biết tiếp theo phải làm gì nữa. Đầu tôi quay mòng mòng. Khi tôi về đến cửa lớp, tôi lén nhìn qua cửa sổ. Anton đã bắt đầu những hoạt động buổi chiều và Whitney đã đến. Mọi thứ trông vẫn bình ổn. Tôi nhìn xuống Sheila.

- Chúng ta cần nói chuyện một chút, nhóc tì ạ. Tôi gõ cửa và chờ Anton ra mở. Khi Anton ra, tôi nói rằng tôi muốn ở riêng với Sheila một lúc, rằng quá nhiều việc xảy ra và tôi cần giải quyết thẳng thắn một số việc. Tôi hỏi liệu anh và Whitney có thể xoay xở một lúc trong khi tôi vắng mặt không. Anh mỉm cười gật đầu. Thế là tôi để họ, một chàng di dân không học hành và một đứa trẻ mười bốn tuổi, phụ trách tám đứa trẻ tâm thần. Tình huống thật trớ trêu khiến tôi suýt bật cười. Nhưng lúc đó tôi không có tâm trạng để cười nổi.

Cuối cùng tôi dắt Sheila đến phòng chứa sách vì tôi không tìm được nơi nào khác chúng tôi có thể ở riêng với nhau mà không bị quấy rầy. Tôi lôi hai cái ghế bé tí ra, mở đèn và ngồi xuống, đóng cửa phòng lại. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu.

- Tại sao con lại làm ra những việc như thế chứ?

Tôi cất tiếng hỏi, sự ê chề hiện rõ trong giọng nói.

- Cô đừng có bắt con nói.

- Ôi trời, thôi đi Sheila. Cô không đùa với con đâu. Đừng làm vậy với cô.

Tôi không biết con bé có giận hay không nữa.

Thật lòng, tôi muốn xin lỗi con bé vì tôi đã bỏ cuộc và để thầy Collins mang nó đi. Nhưng tôi không làm thế. Nhu cầu của tôi lớn hơn. Tôi muốn được tha thứ.

Chúng tôi quan sát nhau, không nói một lời và sự im lặng dường như kéo dài vô tận. Cuối cùng tôi lắc đầu, thở dài mệt mỏi:

- Rốt cuộc thì mọi chuyện đều chẳng ra sao cả. Cô rất tiếc.

Vẫn im lặng. Con bé không nói chuyện với tôi. Cái nhìn của con bé kiên định và tôi phải quay đi chỗ khác. Bên ngoài cánh cửa phòng chứa sách, tôi có thể nghe thấy các lớp đang chuẩn bị cho giờ giải lao, ồn ã và huyên náo, như thể tiếng ồn đập thẳng vào cửa vậy. Bên trong phòng lại im lặng đến nỗi không ai có thể biết chúng tôi đang ngồi đây.

Tôi nhìn con bé. Nhìn ra chỗ khác. Lại nhìn con bé. Con bé vẫn nhìn tôi chằm chằm.

- Ôi Chúa lòng lành! Sheila, con muốn gì ở cô nào?

Đồng tử trong mắt em mở to:

- Cô giận con hả?

- Con đoán đúng rồi, cô giận. Ngay lúc này đây cô hơi giận mọi người.

- Cô có đánh con không? Đôi vai tôi xuôi xị.

- Không, như cô vẫn nói với con hàng triệu lần rồi, cô không đánh trẻ con.

- Sao vậy?

Tôi nhìn con bé một cách buồn thảm:

- Sao cô lại đánh con? Điều đó chẳng có ích cho ai hết, đúng không?

- Có ích cho con.

- Thật không? Thật không Sheila? Những gì thầy Collins vừa làm với con thật sự có ích cho con sao?

Con bé nhỏ giọng:

- Cha con, ổng nói đó thì cách duy nhất để đưa con vào nề nếp. Ổng đánh đòn con và con phải ngoan tốt hơn, vì ổng không bao giờ bỏ con trên đường cao tốc như mẹ con làm.

Tim tôi thắt lại. Hẳn nhiên tôi không hề mong đợi điều đó. Tôi đã quá điên tiết với con bé vì tất cả những rắc rối nó gây ra. Nhưng tim tôi siết lại khi nghe nó nói. Tôi nghĩ thầm, Chúa ơi, đứa nhỏ này trông chờ người khác làm gì đây. Tôi đưa tay về phía con bé.

- Lại đây nào, Sheila, để cô ôm con nào.

Con bé bằng lòng bước tới, vụng về leo lên lòng tôi như một đứa trẻ mới lững chững tập đi. Con bé vòng tay quanh eo tôi và ôm tôi thật chặt. Tôi siết lấy con bé. Tôi làm như thế vì bản thân mình nhiều hơn là vì con bé, vì tôi không biết phải làm gì nữa. Ôi Chúa toàn năng, tôi đang hết sức đau lòng.

Chúng tôi sẽ phải làm gì đây? Con bé phải chấm dứt những trò tàn phá kiểu này đi, đó là điều chắc chắn. Nhưng bằng cách nào đây? Nếu họ tống con bé khỏi trường, đuổi học nó, nó sẽ không thể trở lại. Tôi đã làm nghề này đủ lâu để hiểu rõ điều đó. Không sớm thì muộn, con bé sẽ vào bệnh viện tiểu bang như kế hoạch. Rồi sao nữa? Một đứa bé sáu tuổi có cơ may nào rời khỏi bệnh viện tiểu bang để trở về cuộc sống bình thường không? Tôi ngờ rằng đó là việc chưa từng có. Chúng tôi sẽ mất con bé như thể nó chưa từng tồn tại. Bé gái nhỏ nhắn thông minh, sáng tạo chưa từng có một cơ hội trong đời này sẽ không bao giờ có được một cơ may nào cả. Một đống bàn ghế đổ nát có đáng giá đến vậy không?

Tôi nhẹ nhàng đu đưa con bé trong lòng và hỏi: - Giờ chúng ta làm sao đây, Sheila? Con không thể cứ làm những việc như thế này và cô không biết làm sao để ngăn con lại.

- Con sẽ không làm thế nữa.

- Cô ước gì như thế. Nhưng lúc này chúng ta đừng hứa gì cả, được không? Cô chỉ muốn bắt đầu bằng cách con kể với cô tại sao con lại làm thế. Cô phải hiểu rõ chuyện đó.

- Con hổng biết. Con thì rất ghét cô ấy kinh khủng. Cô la con lúc ăn trưa mà đó không phải lỗi của con. Đó là lỗi của Susannah mà cổ lại la con. Con điên lên.

Giọng con bé run run:

- Có phải họ sẽ mang con đi không?

- Cô không biết nữa cưng ơi.

- Con không muốn họ làm vậy.

Giọng con bé chợt cao lên thành một tiếng the thé, để lộ ra con bé gần khóc.

- Con sẽ không bao giờ làm thế nữa. Con muốn ở lại. Con muốn ở lại trong trường này. Con sẽ không bao giờ làm thế nữa, con hứa mà.

Con bé dúi mặt vào người tôi.

Tôi khẽ vuốt tóc nó, nhận thấy mấy chiếc kẹp tóc con vịt dưới ngón tay mình. Tôi hỏi:

- Sheila, cô không bao giờ thấy con khóc. Con không bao giờ thấy muốn khóc sao?

- Con không bao giờ khóc.

- Tại sao vậy?

- Không ai có thể làm con tổn thương như vậy. Tôi nhìn xuống con bé. Sự bình tĩnh lạnh lùng trong lời tuyên bố của nó thật đáng sợ.

- Ý con là gì?

- Không ai có thể làm con tổn thương. Họ không biết con tổn thương nếu con không khóc. Vì vậy họ sẽ không thể tổn thương con. Cũng không ai có thể làm con khóc. Ngay cả cha con khi ổng đánh roi con. Ngay cả thầy Collins. Cô thấy rồi đó. Con không khóc khi thầy đánh con bằng roi. Cô thấy mà phải không?

- Ừ, cô thấy. Nhưng con không muốn khóc sao? Có đau lắm không?

Con bé im lặng một lúc lâu. Rồi con bé dùng cả hai tay nắm lấy tay tôi.

- Hơi đau.

Con bé nhìn lên, đôi mắt không thể hiện rõ điều gì cả.

- Cũng có khi con khóc một chút, nhiều khi vào ban đêm. Cha con, nhiều khi ổng không về nhà đến khi thật khuya và con phải ở một mình và con sợ. Đôi khi con khóc một chút, nó hơi ướt ngay chỗ này trong mắt con nè. Nhưng con lau nó đi liền. Khóc thì không tốt gì hết, mà nó lại khiến con nhớ Jimmie và mẹ con nếu con khóc. Nó khiến con nhớ họ lắm.

- Đôi khi khóc cũng tốt.

- Nó không bao giờ tốt cho con. Con sẽ không bao giờ khóc. Không bao giờ.

Con bé đã quay người lại ngồi lên chân tôi và đối diện với tôi. Tôi vòng tay sau lưng em. Con bé vừa mân mê mấy cái cúc áo của tôi vừa hỏi:

- Cô có bao giờ khóc không?

Tôi gật đầu:

- Thỉnh thoảng. Hầu hết những khi cô thấy buồn, cô khóc. Cô không thể ngăn được. Cô cứ khóc thôi. Nhưng việc đó khiến cô khuây khỏa hơn. Thỉnh thoảng khóc cũng tốt. Nó xoa dịu nỗi đau, nếu con cho nó cơ hội.

Con bé nhún vai.

- Con không làm vậy.

- Sheila này, chúng ta sẽ làm gì để chuộc lại những gì con đã làm trong phòng cô Holmes?

Con bé lại nhún vai. Con bé giả vờ chăm chú xoay xoay cái cúc áo tôi.

- Cô muốn biết ý kiến của con. Cô sẽ không đánh đòn con và cô cũng không nghĩ rằng đuổi học con là tốt. Nhưng mình phải làm gì đó. Cô muốn biết ý kiến của con.

- Cô có thể bắt con ngồi phạt trong góc đến hết ngày và cô có thể cất hết hàng đồ chơi của con trong một tuần hay gì đó. Hay cô có thể cất đồ chơi búp bê của con đi.

- Cô không muốn trừng phạt con. Thầy Collins đã làm việc đó rồi. Cô muốn khiến cô Holmes cảm thấy dễ chịu hơn. Cô muốn chuộc lại những gì đã xảy ra trong đó.

Một sự im lặng.

- Con có thể nhặt nó lên.

- Cô nghĩ đó là một ý hay. Nhưng còn việc xin lỗi thì sao? Con có thể nói xin lỗi không?

Con bé giật giật cái cúc áo.

- Con không biết.

- Con có cảm thấy hối hận không? Con bé khẽ gật đầu.

- Con thì rất tiếc chuyện xảy ra ở đây.

- Xin lỗi là một điều con nên học cách làm. Việc đó khiến mọi người cảm thấy tốt hơn về con. Hay là chúng ta cùng nhau tập nói xin lỗi và đề nghị dựng bàn ghế lên, như thế sẽ dễ hơn? Cô sẽ làm cô Holmes và chúng ta sẽ tập.

Sheila nặng nề đổ xuống người tôi, dúi mặt vào ngực tôi.

- Con muốn cô ôm con một lúc trước. Mông con thì thật đau ghê lắm và con muốn chờ nó đỡ hơn. Giờ con không muốn suy nghĩ nữa.

Tôi mỉm cười ôm con bé vào lòng và chúng tôi ngồi trong ánh sáng mờ ảo của phòng chứa sách, chờ đợi - con bé đợi bớt đau ở mông và lấy can đảm cho những gì sắp diễn ra, tôi chờ thế giới thay đổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2018, 08:55
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 9


Việc giải quyết vấn đề đó hóa ra lại chẳng hề đơn giản tí nào. Sheila và tôi đã sang lớp của cô Holmes, và Sheila đã xin lỗi đồng thời mong cô cho phép được chuộc lại lỗi lầm. Đúng như hy vọng của tôi, sự ngây thơ hồn nhiên của Sheila, vóc dáng nhỏ nhắn của con bé, nét đẹp tự nhiên của nó - tất cả đều khơi dậy tình mẫu tử nơi cô Holmes. Cô sẵn sàng chấp nhận những nỗ lực chuộc lỗi của Sheila.

Nhưng mọi việc không dễ dàng như thế với thầy Collins. Đối với thầy thì đó là giọt nước làm tràn ly, không chỉ với Sheila, mà với cả lớp của tôi nữa. Mọi vấn đề trong quá khứ đều được lôi ra - bao gồm cả những điều mà thậm chí chẳng liên quan gì đến mấy trò phá hoại của Sheila cả. Hai người chúng tôi đơn giản là có những hệ giá trị khác nhau, và cả hai đều cho rằng mình đúng còn người kia sai. Tất cả đều bùng nổ thành một cuộc chiến thực sự sau rắc rối do Sheila gây ra, để rồi cuối cùng Ed Somers phải xuất hiện và làm trung gian hòa giải. Rõ ràng là thầy Collins muốn Sheila ra khỏi trường. Theo lời thầy thì đứa trẻ này thật bạo lực, không được kiểm soát, vô cùng nguy hiểm và rất phá phách. Nó làm những đứa trẻ khác, cũng như các giáo viên và nhân viên trong trường sợ chết khiếp bằng những hành động của mình. Chỉ tính trong lớp của cô Holmes thôi thì con bé đã làm thiệt hại đến 700 đô-la. Cần lưu ý rằng xã hội có quyền tự bảo vệ mình khỏi những mối đe dọa, thầy nói thêm. Một mối đe dọa đã được xác định như đứa trẻ này không được phép đi loăng quăng trong một ngôi trường công. Con bé thuộc về bệnh viện liên bang. Tại sao người ta không tống nó vào đó?

Tôi cố gắng giải thích những tiến triển tích cực của Sheila trong lớp học của tôi. Tôi giải thích rằng chỉ mất có ba ngày để làm cho đứa trẻ này hiểu ra vấn đề, học tập và sinh hoạt hiệu quả như tôi muốn. Tôi nói về chỉ số IQ của con bé, về cái quá khứ bị ngược đãi và bỏ rơi của nó. Tôi cầu khẩn Ed cho tôi giữ con bé lại. Đây chỉ là một sự cố nhỏ, tôi nói thế. Tôi sẽ để mắt đến con bé cẩn thận hơn sau chuyện này. Nếu phải hy sinh giờ ăn trưa của mình, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận. Nhưng hãy cho tôi một cơ hội nữa, tôi đề nghị. Hãy để tôi thử lại một lần nữa. Tôi sẽ không bất cẩn như trước nữa đâu.

Thái độ của ông ta vẫn không hề lay chuyển. Ed giải thích với tôi rằng họ đã phải gánh chịu một áp lực vô cùng nặng nề từ những bậc phụ huynh quan tâm đến chuyện này. Khi chuyện này lọt ra ngoài, thông qua những học sinh trong lớp của cô Holmes, thì cha mẹ chúng đã gọi điện tới trường. Và tòa cũng đã có những quyết định riêng trước khi chúng tôi nhúng tay vào việc này. Lớp của tôi là một lớp cá biệt. Tôi không nên để mình dấn sâu vào rắc rối như thế, Ed nói với tôi điều này một cách lịch sự nhưng kiên quyết. Nó đang làm ảnh hưởng đến óc suy xét mọi chuyện của tôi. Ông ấy mỉm cười buồn bã. Thật tốt khi con bé đang có những tiến bộ nhất định, nhưng đó không phải là lý do mà con bé được giao đến cho tôi. Con bé được đưa đến đây để chờ khi nào bệnh viện có chỗ trống thì vào. Thế thôi.

Khi nghe những lời ông ta nói, tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng lại, và khóe mắt cay xè. Tôi không muốn khóc trước mặt bọn họ. Tôi không muốn họ biết rằng họ đã ảnh hưởng tới tôi nhiều đến thế. Nhưng tôi có thể cảm thấy nước mắt chực trào ra. Lý trí cứ không ngừng thúc giục tôi phải bình tĩnh. Họ không cố ý cư xử một cách tàn nhẫn như thế. Mà thực ra, có thể họ chẳng hề tàn nhẫn một chút nào cả. Nhưng tôi có cảm giác như thế. Khốn kiếp thật, họ đã làm gì tôi thế này? Tôi là một giáo viên. Công việc của tôi là giảng dạy. Tôi không phải là một viên cai ngục. Hay đó là tất cả những gì mà Ed muốn khi ông ta cho thành lập lớp của tôi? Trong đầu tôi đầy rẫy những lời cáo buộc. Họ nghĩ họ đã trao cho tôi cái gì kia chứ? Nó chỉ là một đứa bé gái - một đứa bé gái hoảng sợ, tổn thương và bị đối xử tàn tệ. Ở con bé có điều gì khiến nó trở nên đáng sợ như thế? Giờ họ lại bảo tôi rằng tôi không phải lo cho nó nữa; nó chỉ ở bên cạnh tôi trong thời gian chờ vào bệnh viện thôi. Nó có thể ngồi trong cái ghế ấy của mình, dù có phải qua bao nhiêu tháng trời đi chăng nữa, để đợi đến khi bệnh viện có một chỗ trống dành cho nó, và sau đó nó có thể ra đi. Rõ ràng là tôi đã hiểu nhầm mọi việc. Tôi đã nghĩ rằng tôi là giáo viên của nó.

Ed chồm người tới trước, hai khuỷu tay chống xuống mặt bàn. Ông cố gắng trấn an tôi, bảo tôi đừng buồn bã làm gì. Ông ta cảm thấy bối rối vì tôi đã khóc, và trong một khoảnh khắc tôi đã hài lòng khi thấy ông ta như thế. Tôi muốn mọi người ai ai cũng phải cảm thấy bất hạnh như tôi vậy. Nhưng rồi khoảnh khắc ấy cũng trôi qua, và bóng tối lại bao trùm lên tất cả bọn tôi.

Tôi rời khỏi phòng, vẫn chưa thôi khóc. Tôi đi thẳng đến chỗ đậu xe và lái xe về nhà. Lòng tràn ngập cảm giác cay đắng và thù ghét, tôi sợ rằng bộ phim Star Trek tối hôm đó cũng chẳng thể làm tôi nguôi ngoai. Cái chủ nghĩa lý tưởng của tôi đã phải hứng chịu một cú đòn trời giáng. Tôi đã hiểu được rằng có những con người thậm chí còn không đáng giá tới 700 đô-la.

Như thường lệ, Chad vẫn luôn là chốn yên bình để tôi tìm về giữa cơn cuồng phong bão tố. Vừa lắng nghe cơn thịnh nộ của tôi, anh vừa lắc đầu một cách đôn hậu. Anh nhẹ nhàng trấn an tôi rằng có thể mọi chuyện sẽ không đến nỗi quá tồi tệ như tôi nghĩ, rằng dẫu tôi đang cảm thấy tồi tệ thế nào thì tôi cũng không phải đơn thương độc mã chống lại tất cả mọi chuyện. Và rồi mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy, chuyện gì cũng thế mà thôi. Vì đang trong tâm trạng không tốt, cũng chẳng muốn được vỗ về nên tôi tự nhốt mình trong phòng tắm và khóc nức nở trong đó suốt bốn mươi lăm phút. Lúc tôi bước ra, Chad vẫn đang ngồi ở phòng khách chơi đùa với chú mèo cưng của chúng tôi. Chad mỉm cười. Và rồi tôi mỉm cười. Lúc này đây, tôi không cảm thấy hạnh phúc, nhưng tôi đã sẵn sàng chấp nhận.

Hóa ra mọi việc không đến nỗi tồi tệ như tôi hình dung. Đứa trẻ nào cũng cần được giáo dục, và khi đó thì tôi là sự giáo dục duy nhất của Sheila. Để thỏa hiệp, Ed nói với thầy Collins rằng ông sẽ điều thêm một nhân viên nữa làm việc trong giờ ăn trưa để giám sát lớp của tôi, và rằng Sheila sẽ không bao giờ được phép rời khỏi lớp trừ khi con bé chịu sự giám sát trực tiếp của tôi. Ít nhất thì vấn đề này cũng đã tạm thời được giải quyết ổn thỏa.

Bất chấp những tranh cãi quyết liệt về chuyện Sheila được tiếp tục ở lại lớp tôi, mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra rất suôn sẻ. Lớp tôi tiếp tục là một nhóm gắn bó, và đã kịp thích nghi lại với sự có mặt của Sheila. Tháng Hai về, tiết trời lạnh và khô, báo hiệu mùa đông sẽ kéo dài thêm sáu tuần nữa. Sheila đang hòa nhập tốt với lớp, và chúng tôi là một nhóm mười hai người khá hạnh phúc. Tôi rất trân trọng những ngày tháng yên bình ngoài mong đợi đó, vì chúng rất hiếm khi xảy ra trong lớp tôi.

Về mặt học hành, Sheila đang tiến bộ rất nhanh. Phải khó khăn lắm tôi mới giữ được đầu óc lanh lợi của con bé luôn bận rộn. Tôi đã thôi không còn ép con bé làm bài tập nữa, đành thừa nhận nó là người chiến thắng, mặc dù thú thực rằng tôi vẫn luôn suy nghĩ về chuyện đó. Whitney, Anton và tôi kiểm tra vấn đáp với con bé và trao đổi với nó về những điều nó đang làm. Con bé đọc rất tốt, nó ngốn sách còn nhanh hơn tôi tìm sách. Tôi rất vui mừng trước mối quan tâm mới này của con bé, vì nếu không có vụ làm bài tập - phần việc chiếm phần lớn thời gian của con bé - thì con bé luôn hoàn tất phần công việc được giao rất nhanh.

Về các mối quan hệ xung quanh thì Sheila tiến triển chậm hơn, nhưng vững chắc. Con bé và Sarah đã trở thành bạn của nhau, đã bắt đầu chia sẻ những niềm vui thường thấy trong tình bạn giữa các cô bé. Tôi cũng giao cho Sheila nhiệm vụ dạy Susannah Joy học phân biệt màu sắc. Việc này có nhiều tác dụng: tôi có thêm một trợ thủ đắc lực, nó khiến Sheila có việc để làm trong những lúc rảnh rỗi, và giúp con bé trở nên có trách nhiệm hơn; đồng thời nó cũng làm Sheila hiểu được những điều tốt đẹp của một mối quan hệ giữa người với người. Một lợi ích khác của việc này là giúp Sheila có thêm sự tự tin. Con bé rất phấn khởi khi được là một người cho đi và có ai đó cần đến nó. Có những buổi chiều sau giờ học, con bé lại lúi cúi làm những dụng cụ hỗ trợ cần thiết và bàn bạc thật hăng say với Anton hay tôi về những điều mà nó có thể làm với Susannah để giúp con bé học tốt hơn. Nhìn nó, tôi luôn muốn bật cười, tự hỏi không biết nếu có người nào đó đang quan sát tôi trong lúc tôi làm việc, thì liệu trông tôi có giống như vậy không. Nhưng con bé làm việc này với một sự nghiêm túc ngây ngô đến nỗi tôi buộc phải kìm mình lại.

Sheila bắt đầu không còn cảm thấy cần thiết phải lò tò đi theo tôi suốt ngày nữa. Con bé vẫn thường quan sát tôi, và đương nhiên sẽ đến ngồi gần tôi nếu có quyền lựa chọn, nhưng nó đã cảm thấy không còn cần phải đụng được vào tôi mới yên tâm như trước nữa. Vào những ngày không mấy suôn sẻ, khi con bé gặp vài chuyện tồi tệ ở nhà, khi mấy đứa trẻ khác làm nó không vui, hay khi tôi la rầy nó, con bé lại miết tay ngang eo tôi, và lại lẽo đẽo theo tôi vòng vòng quanh lớp trong lúc tôi làm việc. Tôi không ngăn cản nó làm điều này; tôi muốn con bé cảm thấy an toàn và biết chắc rằng tôi sẽ không bỏ rơi nó. Có một ranh giới rất rõ ràng giữa sự phụ thuộc và quá phụ thuộc đến mức dựa dẫm, nhưng tôi nhận thấy rằng hầu hết những học sinh của tôi đều phải trải qua giai đoạn ban đầu vô cùng căng thẳng và cứ bám lấy tôi như thế. Dường như đây là giai đoạn hoàn toàn tự nhiên, và nếu mọi thứ diễn ra bình thường, thì đứa trẻ sẽ vượt qua được giai đoạn này, nó sẽ có niềm tin hơn vào các mối quan hệ của mình và không cần bằng chứng cụ thể chứng tỏ chúng vẫn đang được quan tâm nữa. Với Sheila cũng vậy.

Ít nhất thì cũng có một điều tốt đẹp đã xảy đến từ sau sự cố xảy ra ở lớp cô Holmes. Tôi đã lần ra dấu vết của cha Sheila. Vào một buổi tối đầu tháng Hai, sau khi đã xong việc ở trường, tôi và Anton lái xe đến trại tập trung của dân nhập cư. Sheila và cha con bé sống trong một căn nhà nhỏ lụp xụp bên cạnh đường ray xe lửa.

Cha Sheila là một người đàn ông cao lớn, chừng một mét tám, dáng nặng nề với cái bụng to tướng và hơi thở có mùi rất kinh khủng. Lúc chúng tôi đến, trên tay gã còn đang cầm một lon bia, và có vẻ như gã đã ngà ngà say.

Anton chui vào cái nhà bé xíu ấy. Thực ra thì đó chỉ là một cái buồng nhỏ, được ngăn đôi ra bằng một tấm rèm. Bên này buồng là một cái ghế dài màu nâu cũ nát, còn bên kia là một cái giường. Ngoài ra chẳng còn đồ đạc gì khác. Cả căn buồng khai ngấy mùi nước tiểu lâu ngày.

Cha của Sheila vào nhà sau chúng tôi và ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống cái ghế dài. Sheila đang ngồi trên cái giường phía bên kia buồng, mắt con bé mở thao láo và trông thật hoang dại. Con bé không nhận ra cả tôi và Anton, và nó đang ngồi co rúm người hệt như những ngày đầu tiên đến trường. Tôi gợi ý rằng có lẽ sẽ tốt hơn nếu Sheila không có mặt ở đó, vì tôi cần phải trao đổi một số điều với cha con bé, những điều mà nếu nghe thấy có thể nó sẽ bị tổn thương.

Gã lắc đầu và phẩy tay về phía Sheila.

- Con bé sẽ ở yên trong góc đó. Cô không thể để cho con oắt đó biến ra khỏi tầm mắt của mình dù chỉ năm phút. Đêm hôm nọ nó đã cố đốt trụi một căn nhà trên con phố này. Nếu tôi không nhốt nó trong nhà, thì cảnh sát sẽ lại đến đây.

Gã tiếp tục kể thật chi tiết cho chúng tôi nghe. - Thực ra nó đâu phải là con của tôi. - Gã vừa nói vừa chìa cho Anton một lon bia. Cái con mụ đàn bà khốn kiếp đã bỏ đi mới là mẹ nó, nó là con của mụ ta. Nó không phải con tôi, và mấy người có thể chắc chắn như thế. Cứ nhìn nó mà xem. Và cái con oắt này là một đứa hư thân mất nết đến tận xương tủy rồi. Từ lúc mở mắt chào đời tới giờ tôi chưa từng thấy một đứa con nít nào gây nhiều rắc rối đến thế.

Anton và tôi chỉ còn biết ngồi yên nghe, không nói được lời nào. Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho Sheila vì con bé cũng đang ở trong phòng. Nếu ngày nào hắn ta cũng nói những điều thế này với con bé, thì chẳng có gì lạ khi con bé lại tự ti về bản thân mình như thế. Dù sao thì chuyện đó cũng là chuyện riêng tư. Nói chuyện này trước mặt nó chẳng hay ho gì. Nó giống như một phân cảnh được trích ra từ một cuốn tiểu thuyết tồi tệ vậy. Anton cố gắng bác lại ý kiến của gã, nhưng việc này chỉ làm hắn ta nổi giận với chúng tôi mà thôi. Thế nên chúng tôi cứ im lặng để cho gã nói, sợ rằng nếu chúng tôi làm gã phật ý, gã có thể sẽ gây tổn hại đến Sheila.

- Còn thằng Jimmie, nó mới là con trai tôi. Trên đời này không có thằng bé nào ngoan như thằng Jimmie của tôi. Nhưng cái đồ chó cái khốn kiếp ấy đã mang nó đi. Đúng, mụ ta đã làm thế đấy, mụ đã mang Jimmie đi ngay trước mũi tôi như thế đấy. Và nhìn xem mụ ta đã làm gì này? Mụ ta để lại cái đồ oắt con khốn kiếp này cho tôi.

Gã thở hắt ra.

- Tôi đã bảo nó rồi, nếu có thêm một người nào nữa ở trường đến đây để mắng vốn nó, tôi sẽ không bỏ qua đâu.

- Tôi không đến để mắng vốn điều gì cả.

- Tôi vội lên tiếng. - Ở trường, cháu nó rất ngoan.

Gã khịt mũi.

- Nó nên như thế. Trong một cái lớp đầy nhóc tụi điên khùng, nó nên biết phải cư xử thế nào. Lạy Chúa, cô em à, tôi chịu hết nổi con nhóc đó rồi.

Cuộc nói chuyện chẳng đi đến đâu cả. Máu trong người tôi như đông cứng lại vì kinh sợ, và tôi thầm mong đất dưới chân mình sẽ nứt ra để tôi có thể rơi xuống, để Sheila không cảm thấy nhục nhã khi những người mà nó quan tâm phải nghe thấy những lời nói của gã đàn ông này. Nhưng tôi không thể làm thế, và tôi cũng không làm sao để ngăn hắn ta lại được. Gã cứ nói liên hồi. Thỉnh thoảng tôi cố chen ngang để nói với hắn rằng Sheila là một đứa trẻ có khả năng thiên phú và vô cùng thông minh. Nhưng hình như điều đó không tồn tại trong thế giới của hắn. Hắn hỏi con bé cần những thứ đó để làm gì, khi chúng chỉ làm con bé có thêm cơ hội để nghĩ ra nhiều trò tai quái khác. Cuối cùng, cuộc nói chuyện lại quay về với đề tài cũ là thằng bé Jimmie yêu quý đã bị bắt đi của hắn. Hắn bắt đầu rú lên khóc, những giọt nước mắt rơi lã chã trên hai gò má nung núc mỡ. Ôi, Jimmie đáng thương của hắn đã bị đưa đi đâu cơ chứ, và tại sao hắn lại bị bỏ lại một mình với cái con oắt con này, đứa bé mà thậm chí hắn còn không nghĩ là con của mình?

Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy buồn cho gã đàn ông này. Có lẽ hắn yêu thương Jimmie thật, và sự mất mát này là quá lớn đối với hắn. Và bằng cái nhận thức hàm hồ, rối bời của mình, có vẻ như hắn thấy rằng Sheila phải chịu trách nhiệm cho việc Jimmie bị đem đi. Nếu con bé không bất trị như vậy thì biết đâu người đàn bà ấy đã không bỏ đi. Hắn không biết phải làm gì với Sheila, cũng không biết làm gì với chính bản thân mình. Vậy nên hắn đã hoàn toàn đánh mất mình sau vài lon bia, rồi nức nở kể cho hai người xa lạ về quãng đời ba mươi năm đã qua, quãng đời hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Mặc dù cuộc sống của Sheila với cha con bé thật tệ hại, nhưng tôi biết nếu muốn con bé thoát khỏi sự kiểm soát của cha, chúng tôi phải trải qua một quá trình đầy chông gai. Chúng tôi đang sống trong một cộng đồng mà phần lớn cư dân là những kẻ thua cuộc. Những người dân nhập cư, trại cải tạo, bệnh viên liên bang, tất cả đều kết hợp lại để hình thành một thành phố trong lòng một thành phố khác, đó là mô hình xã hội quá lớn, đến mức những người làm cha làm mẹ không thể đáp ứng được nhu cầu của nó. Không có đủ nhân viên xã hội, cô nhi viện và tiền phúc lợi xã hội để chỉ ra những tệ nạn và khắc phục những thiệt hại do chúng mang lại. Chỉ có những đứa trẻ bị ngược đãi tồi tệ nhất mới có cơ hội thoát khỏi mái nhà địa ngục của chúng, bởi không có nhiều chỗ trống cho những trường hợp nhẹ hơn. Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy mình buộc phải hỏi cha con bé rằng liệu hắn có nghĩ đến việc cho con bé vào sống trong trại trẻ mồ côi không vì cuộc sống của gã đang gặp quá nhiều khó khăn.

Câu hỏi của tôi là một sai lầm. Từ chỗ đang khóc lóc, gã nổi cơn thịnh nộ, nhảy chồm lên và vung vẩy tay chân trước mặt tôi. Tôi là ai mà có quyền đề nghị gã từ bỏ đứa con của mình cơ chứ? Tôi là loại người gì vậy? Trước giờ gã chưa bao giờ chấp nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai; gã là một người đàn ông đủ bản lĩnh để giải quyết những vấn đề của riêng mình mà không cần bất cứ sự giúp đỡ nào, cảm ơn. Tiếp theo, gã đề nghị Anton và tôi ra khỏi nhà gã ngay lập tức. Chúng tôi thất thểu bước ra, lòng tràn ngập buồn đau và tiếc nuối, chỉ hy vọng sao mình không gây nguy hiểm gì cho Sheila. Đó là một chuyến ghé thăm thật ác nghiệt, và tôi ước sao mình đã không đi.

Sau đó, tôi lái xe băng ngang qua trại tập trung của dân nhập cư để đến nơi ở của Anton. Anh cũng sống trong một căn nhà nhỏ, chỉ lớn hơn túp lều một chút. Căn nhà có ba phòng, và anh sống với vợ cùng hai đứa con trai nhỏ. Đối với một người làm việc trong lĩnh vực giáo dục, thuộc giới trung lưu, thì cảnh sống này có vẻ quá thiếu thốn; tuy nhiên, nơi ở của Anton rất sạch sẽ và ngăn nắp. Những đồ vật giản dị đi cùng với thảm thủ công và mấy cái gối châm kim. Một bức tượng Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập giá treo trên tường phòng khách. Vợ của Anton rất niềm nở và hiếu khách, mặc dù cô ấy không nói tiếng Anh còn tôi thì không biết nói tiếng Tây Ban Nha. Hai đứa con trai của anh là những cậu nhóc hiếu động và nhanh mồm nhanh miệng, chúng trèo lên người tôi và hỏi tôi lia lịa về lớp học mà cha chúng đã kể cho chúng nghe. Chúng thật hay chuyện và nhanh nhạy dù vẫn còn nhỏ tuổi, đến mức chúng giống như những thiên tài trong mắt tôi vậy. Cũng có thể là vì tôi đã quen với việc nhìn nhận những học sinh của mình là những đứa trẻ bình thường.

Trong lúc năm người chúng tôi cùng chia nhau ba chai Coke và một tô bánh bắp thì Anton rụt rè hỏi về khả năng anh quay lại trường để lấy được tấm bằng dạy học. Thậm chí anh còn chưa có bằng phổ thông, nhưng anh háo hức nói với tôi rằng anh đang học để lấy được tấm bằng GED(5). Trước đây tôi chưa từng nghe anh nói gì về ước mơ anh vẫn luôn ấp ủ này. Mặc cho những e ngại ban đầu, cuối cùng anh đã hình thành một tình yêu đối với những đứa trẻ trong lớp của chúng tôi, và anh hy vọng rằng một ngày nào đó anh có thể dạy lớp học của riêng mình. Tôi thấy xúc động trước những mơ ước của Anton, bởi đó chính là những gì mà tôi thấy lo sợ. Tôi ngờ rằng anh khó có thể nhận thức hết được lượng thời gian và tiền của mà anh cần phải bỏ ra để đạt được trình độ học vấn ấy. Nhưng nhìn vợ anh cười rạng rỡ khi nghe chồng nói về những kế hoạch tuyệt vời như thế, và nhìn hai đứa con anh nhảy nhót vui sướng vì cái ý tưởng cha chúng sẽ trở thành một giáo viên thực sự, và một ngày nào đó chúng sẽ được sống trong một ngôi nhà đúng nghĩa, sẽ có xe đạp để đi...tôi không thể nói đến những khó khăn đang chờ đón gia đình họ phía trước. Bên cạnh đó, cảm xúc của tôi vẫn chưa hoàn toàn bình thường trở lại, và tâm trí tôi vẫn còn vơ vẩn ở bên kia trại tập trung dành cho dân nhập cư, bởi tôi tự hỏi điều gì đang xảy ra trong căn nhà xập xệ bên cạnh đường ray xe lửa ấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.03.2018, 08:55
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 10


Trong suốt hai giờ đồng hồ sau giờ học mà Sheila và tôi ở một mình bên nhau, tôi đã bắt đầu một thông lệ là đọc sách cho nó nghe. Mặc dù con bé hoàn toàn có thể tự đọc được hầu hết những quyển sách tôi đưa, nhưng tôi vẫn muốn đem lại cho nó thêm một chút cảm giác gần gũi, cũng như chia sẻ vài quyển sách yêu thích của tôi với nó. Thỉnh thoảng tôi còn nói chuyện với con bé về những điều được đề cập trong sách, bởi Sheila có một tuổi thơ quá tồi tệ đến mức có rất nhiều điều mà con bé không hiểu. Không phải con bé không hiểu được ý nghĩa của những từ ngữ trong sách, mà là nó không hình dung được những điều đó được áp dụng vào cuộc sống thật như thế nào.

Chẳng hạn như đối với quyển Mạng nhện của Charlotte, Sheila cảm thấy không thể hiểu được tại sao đứa bé gái lại muốn giữ một con lợn còi cọc yếu đuối như Wilbur; bởi xét cho cùng thì nó là con yếu ớt nhất, đáng thương hại nhất trong đàn. Với đầu óc non nớt của Sheila thì con bé hoàn toàn có thể hiểu được vì sao người cha không muốn giữ con lợn ấy lại. Tôi phải giải thích rằng cô bé Fern yêu nó bởi vì nó rất nhỏ bé và không hề muốn là một con vật yếu ớt vô dụng như thế. Nhưng Sheila không thể hình dung được khái niệm đó. Con bé sống và tuân theo một cách chặt chẽ cái quy luật kẻ mạnh luôn là kẻ sống sót.

Thế là tôi đọc quyển sách ấy cho nó nghe. Ngồi trong phòng đọc sách, tôi ôm chặt con bé trong lòng, đu đưa. Khi con bé không hiểu một từ hay một đoạn văn nào đó, chúng tôi sẽ bàn về nó, và thường là sẽ lan man đến những câu hỏi tại sao cái này lại thế này, cái kia lại thế nọ trong cuộc sống. Tôi cảm thấy mình bị cuốn hút bởi cô bé này, ở nó có một sự ngây ngô hồn nhiên rất trẻ con, nhưng lại có một nhận thức già dặn của người lớn. Cái quan điểm rõ ràng của nó về những sự vật hiện tượng xung quanh nghe vô cùng đáng sợ, đơn giản bởi vì chúng phản ánh đúng sự thật một cách trần trụi. Nhưng cái cách rất trẻ con mà nó liên kết sự việc lại với nhau thường khiến tôi bật cười.

Một buổi tối nọ, tôi mang theo quyển Hoàng tử bé(6).

- Này, Sheil. - Tôi gọi con bé. - Cô có một quyển sách muốn cùng đọc với con nè.

Nó chạy ngang qua căn phòng, nhào vào lòng tôi và vồ lấy quyển sách trong tay tôi. Nó cẩn thận kiểm tra tất cả các bức tranh minh họa của quyển sách trước khi chúng tôi bắt đầu đọc. Một khi đã bắt đầu, con bé sẽ ngồi bất động, những ngón tay nhỏ xíu sẽ bấu chặt lấy gấu quần jeans của tôi.

Hoàng tử bé là một quyển sách ngắn, và chỉ

trong vòng nửa giờ đồng hồ tôi đã đọc được gần nửa cuốn. Khi chúng tôi đọc đến phần về con cáo, con bé trở nên chăm chú lắng nghe hơn lúc nào hết. Tôi có thể cảm thấy cái hông gầy guộc của con bé trong lòng mình khi nó cựa quậy để có một tư thế ngồi thoải mái hơn.

- Hãy đến chơi với ta. - Hoàng tử bé đề nghị. - Ta buồn quá.

- Tôi không thể chơi với cậu được. - Con cáo nói.

- Tôi chưa được cảm hóa.

- A! Thứ lỗi cho ta.

- Hoàng tử bé nói. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, cậu nói tiếp:

- Điều đó có nghĩa là gì - 'cảm hóa' ấy?

- Đó là một hành động rất thường xuyên bị bỏ qua. - Con cáo đáp. - Nó có nghĩa là tạo ra những cái nút.

- Tạo ra những cái nút ư?

- Đúng thế. - Con cáo nói tiếp. - Với tôi, cậu chẳng là gì khác ngoài một thằng bé con cũng giống như hàng trăm nghìn thằng bé con khác. Và tôi không cần cậu. Về phần cậu, cậu cũng không cần tôi. Với cậu, tôi cũng chẳng là gì hơn ngoài một con cáo giống như hàng trăm nghìn con cáo khác. Nhưng nếu cậu cảm hóa tôi, chúng ta sẽ cần nhau. Với tôi, cậu sẽ là độc nhất vô nhị trên đời này. Với cậu, tôi sẽ là độc nhất vô nhị trên đời này...

Cuộc sống của tôi rất đơn điệu. - Con cáo nói tiếp. - Tôi săn gà; con người săn tôi. Mọi con gà đều giống nhau cả thôi, và mọi con người đều giống nhau cả thôi. Và, hậu quả là, tôi đã cảm thấy hơi chán rồi. Nhưng nếu cậu cảm hóa tôi, thì việc đó sẽ giống như thể mặt trời đã chiếu rọi xuống cuộc đời tôi vậy. Tôi sẽ biết được âm thanh của một bước chân khác với tất cả những bước chân khác. Những bước chân khác sẽ khiến tôi lẩn nhanh xuống dưới lòng đất. Nhưng tiếng bước chân của cậu sẽ kêu gọi tôi, như tiếng nhạc, ra khỏi cái hang tôi ẩn náu. Và hãy nhìn xem: Cậu có thấy những cánh đồng lúa mì trải dài tít tắp dưới kia không? Tôi không ăn bánh mì. Bột lúa mì không có ích lợi gì cho tôi cả. Những cánh đồng lúa mì chẳng có gì để nói với tôi hết. Và điều đó mới buồn làm sao. Nhưng cậu có một mái tóc có màu của vàng ròng. Hãy nghĩ xem sẽ tuyệt vời thế nào khi cậu đã cảm hóa được tôi! Lúa mì, thứ cũng có màu vàng ròng, sẽ khiến tôi nghĩ đến cậu. Và tôi sẽ rất thích nghe tiếng gió thổi xào xạc qua những nhánh lúa mì...

Con cáo nhìn hoàng tử bé một lúc lâu. Nó nói:

- Làm ơn - hãy cảm hóa tôi đi!

- Ta muốn thế lắm chứ, rất muốn. - Hoàng tử bé đáp. - Nhưng ta không còn nhiều thời gian nữa. Ta còn có những người bạn cần phải khám phá, và còn rất nhiều điều cần phải thấu hiểu.

- Một người chỉ có thể hiểu được những điều mà người đó đã cảm hóa. - Con cáo nói. - Con người không có thêm thời gian để hiểu bất cứ cái gì khác nữa. Họ mua những thứ đã được làm sẵn từ các cửa hàng. Nhưng không có cửa hàng nào ở bất cứ đâu để họ có thể mua được tình bạn, và thế là con người không có bạn bè gì nữa. Nếu cậu muốn có một người bạn, hãy cảm hóa tôi...

- Nếu muốn cảm hóa ngươi thì ta phải làm gì? - Hoàng tử bé hỏi.

- Cậu phải vô cùng kiên nhẫn. - Con cáo đáp. - Trước hết cậu phải ngồi cách xa tôi một chút - giống như thế đấy - trên bãi cỏ. Tôi sẽ liếc nhìn cậu, và cậu sẽ không nói gì cả. Lời nói là nguồn gốc của những sự hiểu lầm. Nhưng rồi mỗi ngày trôi qua, cậu sẽ lại ngồi gần tôi hơn một chút...

Sheila đặt bàn tay của nó lên trang sách.

- Cô hãy đọc lại đoạn đó được không?

Tôi đọc lại đoạn đó. Con bé cựa quậy và quay lại nhìn tôi, rồi cứ nhìn chằm chằm tôi như thế suốt một lúc lâu.

- Đó là điều cô làm, phải không?

- Ý con là gì?

- Đó là điều cô làm với con, phải không? Cô cảm hóa con.

Tôi mỉm cười.

- Nó cũng giống như những gì cuốn sách này nói thôi, cô có nhớ không? Con đã sợ hãi vô cùng và chạy vào trong phòng tập, rồi sau đó cô bước vào và ngồi xuống trên sàn nhà. Cô có nhớ không? Và con thì đã tè ra quần, cô có nhớ không? Con lúc đó thì quá sợ hãi. Con cứ nghĩ là cô sẽ đánh con một trận nên thân vì ngày hôm đó con đã làm quá nhiều chuyện sai trái. Nhưng cô chỉ ngồi trên sàn nhà thôi. Rồi sau đó cô đến gần hơn một chút, rồi một chút nữa. Lúc đó cô đang cảm hóa con, có phải không?

Tôi mỉm cười, thật sự không thể tin vào tai mình.

- À, chắc là phải, cô đoán thế.

- Cô cảm hóa con. Giống như hoàng tử bé cảm hóa con cáo đó. Giống như cô đã cảm hóa con vậy. Và bây giờ thì con đã trở nên đặc biệt với cô, có phải không? Cũng giống như con cáo vậy.

- Phải, con vô cùng đặc biệt, Sheil ạ.

Con bé xoay người lại, ngồi yên trong lòng tôi. - Cô hãy đọc nốt quyển sách đi.

Vậy là hoàng tử bé đã cảm hóa con cáo. Và khi giờ phút chia tay đến gần...

- Ôi... - Con cáo nói. - Tôi sẽ khóc mất.

- Đó là lỗi của ngươi. - Hoàng tử bé đáp.- Ta không bao giờ mong ngươi gặp điều gì không hay cả, nhưng ngươi đã muốn ta cảm hóa ngươi...

- Đúng thế. - Con cáo nói.

- Nhưng mà bây giờ thì ngươi sẽ khóc! - Hoàng tử bé thốt lên.

- Đúng thế. - Con cáo lại nói.

- Vậy thì việc đó chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho ngươi cả.

- Nó đã mang lại cho tôi một điều tốt đẹp. - Con cáo đáp. - Bởi vì màu của những cánh đồng lúa mì...

Rồi nó nói thêm:

- Hãy đi nhìn lại những đóa hoa hồng. Giờ đây cậu sẽ hiểu rằng những đóa hoa hồng ấy của cậu là độc nhất vô nhị trên đời này. Sau đó hãy quay lại và nói lời tạm biệt với tôi, và tôi sẽ cho cậu một món quà, một bí mật.

Hoàng tử bé đi, để nhìn lại những đóa hoa hồng. - Các ngươi chẳng giống những đóa hoa hồng của ta tí nào cả. - Cậu nói. - Cứ như thể các ngươi chẳng là gì cả vậy. Không có ai cảm hóa các ngươi, mà các ngươi cũng chẳng cảm hóa ai cả. Các ngươi cũng giống con cáo của ta khi ta gặp nó lần đầu tiên. Nó chỉ là một con cáo như hàng trăm nghìn con cáo khác. Nhưng ta đã kết bạn với nó, và giờ đây nó là độc nhất vô nhị trên đời này.

Và những đóa hoa hồng cảm thấy vô cùng bối rối.

- Các ngươi đẹp thật đấy, nhưng trống rỗng. -

Cậu lại nói tiếp.- Một người không thể chết vì các ngươi được. Chắc chắn rằng một người khách qua đường bình thường sẽ nghĩ rằng đóa hoa hồng của ta trông cũng giống như các ngươi - đóa hoa hồng thuộc về ta. Nhưng chỉ mình nó thôi, nó cũng đã quan trọng hơn hàng trăm đóa hoa hồng khác như các ngươi: bởi vì đó là đóa hoa mà ta đã cất sau tấm màn; bởi vì ta đã bắt những con sâu róm cho nó, ngoại trừ vài ba con mà chúng ta để lại để trở thành những con bướm; bởi vì nó là đóa hoa hồng mà ta đã lắng nghe, khi nó càu nhàu, hay khoe khoang khoác lác, hay thậm chí là những khi mà nó chẳng nói gì cả. Bởi vì nó là đóa hoa hồng của ta.

Và rồi cậu quay lại để gặp con cáo.

- Tạm biệt. - Cậu nói.

- Tạm biệt. - Con cáo nói. - Và giờ đây là bí mật của tôi, một bí mật rất đơn giản: Một người chỉ có thể nhìn nhận mọi thứ một cách đúng đắn với trái tim mình; con mắt không thể nhìn thấy được bản chất.

- Con mắt không thể nhìn thấy được bản chất. - Hoàng tử bé lặp lại, cậu muốn chắc chắn rằng mình sẽ ghi nhớ điều này.

- Chính vì cậu đã bỏ thời gian của mình cho đóa hoa hồng nên nó mới trở nên quan trọng với cậu đến vậy.

- Chính vì ta đã bỏ thời gian cho đóa hoa hồng của mình... - Hoàng tử bé lại nói, cậu muốn chắc mình sẽ ghi nhớ điều này.

- Con người đã quên mất chân lý này. - Con cáo nói. - Nhưng cậu thì không được phép quên. Cậu phải có trách nhiệm, vĩnh viễn, với thứ mà cậu đã cảm hóa. Cậu chịu trách nhiệm với đóa hoa hồng của mình...

Sheila trườn ra khỏi lòng tôi và quay lại, rồi quỳ gối thẳng người lên để có thể nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Cô có trách nhiệm với con. Cô đã cảm hóa con, cho nên bây giờ cô sẽ phải có trách nhiệm với con, đúng không?

Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của con bé. Tôi không chắc con bé đang hỏi tôi điều gì. Nó chồm người tới trước và vòng tay ôm quanh cổ tôi, mắt vẫn nhìn tôi không chớp.

- Con cũng đã cảm hóa cô một chút, có phải không? Cô cảm hóa con và con cảm hóa cô. Và bây giờ con cũng phải có trách nhiệm với cô, đúng không?

Tôi gật đầu. Nó buông tôi ra và ngồi xuống.

Trong một khắc, con bé như mê đi, ngón tay nó lần theo hoa văn của tấm thảm.

- Tại sao cô lại làm chuyện này? - Nó hỏi.

- Làm chuyện gì cơ, Sheil?

- Cảm hóa con.

Tôi không biết phải nói gì nữa.

Đôi mắt xanh biếc của nó nhướn lên nhìn tôi.

- Tại sao cô lại quan tâm đến con? Con không thể hiểu được chuyện đó. Tại sao cô lại muốn cảm hóa con?

Tâm trí tôi xoay mòng mòng. Họ chưa bao giờ nói với tôi trong lớp đào tạo trẻ có vấn đề về tâm thần rằng sẽ có những đứa trẻ giống như đứa trẻ này. Tôi đã không được chuẩn bị trước. Lần này có vẻ như là một trong những lúc mà tôi chỉ mong sao mình có thể nói được điều gì đó đúng đắn...

- Ừ thì, nhóc con à, không có lý do nào cả... Cô đoán thế. Chỉ là... là điều cô cần phải làm thôi.

- Thế nó có giống như con cáo không? Giờ đây con có đặc biệt với cô vì cô đã cảm hóa con không?

Con có phải là một đứa bé gái đặc biệt không?

Tôi mỉm cười.

- Phải, con là cô bé con vô cùng đặc biệt đối với cô. Cũng giống như những gì con cáo nói đấy, giờ đây cô đã kết bạn với con, con là độc nhất vô nhị trên đời này. Cô đoán rằng cô đã luôn muốn con là cô bé con đặc biệt của cô. Cô đoán đó là lý do vì sao cô đã bắt đầu bằng việc cảm hóa con.

- Cô có yêu con không?

Tôi gật đầu.

- Con cũng yêu cô. Cô là người đặc biệt nhất với con trên đời này.

Sheila lăn kềnh ra, nằm trên tấm thảm, đầu gác lên đùi tôi. Con bé nghịch một miếng xơ vải mà nó nhặt được trên sàn nhà. Tôi chuẩn bị đọc tiếp.

- Torey?

- Sao?

- Cô sẽ không bao giờ bỏ rơi con chứ?

Tôi vuốt mái tóc lòa xòa trên trán con bé.

- Cô nghĩ là một ngày nào đó chắc mình sẽ phải xa nhau. Khi năm học kết thúc và con chuyển sang một lớp khác, với một giáo viên khác. Nhưng từ giờ cho đến lúc đó thì không, và vẫn còn lâu lắm.

Con bé cãi lại ngay.

- Cô là cô giáo của con. Con sẽ không bao giờ có một giáo viên nào khác đâu.

- Bây giờ cô là cô giáo của con. Nhưng một ngày nào đó chúng ta sẽ phải chia tay thôi.

Con bé lắc đầu, đôi mắt của nó tối sầm lại.

- Đây là lớp học của con. Và con sẽ ở đây mãi mãi.

- Vẫn còn lâu lắm kia mà. Đến lúc đó, thì con cũng đã sẵn sàng rồi.

- Không đâu. Cô đã cảm hóa con, cô phải chịu trách nhiệm về con. Cô không bao giờ có thể bỏ con được bởi vì cô có trách nhiệm với con mãi mãi. Điều này được nói đến ngay trong quyển sách này mà, và đó là những gì mà cô đã làm với con, vì thế nên việc con bị cảm hóa là do lỗi của cô.

- Này, nhóc con. - Tôi kéo nó vào lòng. - Đừng có lo về chuyện đó mà.

- Nhưng cô sẽ bỏ rơi con. - Con bé nói như thể buộc tội, và giằng ra khỏi vòng tay của tôi. - Cũng giống như mẹ con đã làm vậy. Và Jimmie. Và tất cả mọi người nữa. Cả cha con nữa, nếu mà không bị đi tù thì ổng cũng sẽ làm vậy đó. Ổng đã nói với con như vậy mà. Cô thì cũng giống như tất cả những người khác mà thôi. Cô thì cũng bỏ rơi con. Ngay cả sau khi cô đã cảm hóa con dù con không yêu cầu cô làm như thế.

- Mọi việc không phải như thế đâu, Sheila. Cô sẽ không bỏ rơi con. Cô vẫn ở đây với con mà. Năm tháng qua đi thì mọi việc sẽ thay đổi, nhưng cô sẽ không bỏ rơi con. Cũng giống như câu chuyện mà chúng ta đang đọc nè, hoàng tử bé đã cảm hóa con cáo và giờ đây cậu ấy phải ra đi, nhưng thực sự là cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh con cáo, bởi vì mỗi lần con cáo nhìn thấy những cánh đồng lúa mì, thì nó sẽ lại nghĩ về hoàng tử bé. Nó sẽ nhớ rằng hoàng tử bé đã yêu thương nó như thế nào. Chúng ta cũng như thế. Chúng ta sẽ luôn yêu thương nhau. Như thế thì việc phải chia tay sẽ dễ dàng hơn, bởi vì cứ mỗi lần con nhớ về một người yêu thương con, con lại có thể cảm nhận được tình yêu của họ.

- Không phải thế. Con chỉ thấy nhớ họ mà thôi.

Tôi chìa tay ra kéo con bé lại gần mình. Nó sẽ không tin những gì tôi nói.

- Cô thấy ngay lúc này thì việc đó quả thực quá khó khăn để có thể suy nghĩ cho thấu đáo. Con chưa sẵn sàng ra đi, và cô thì sẽ không bỏ rơi con đâu. Một ngày nào đó con sẽ sẵn sàng và chuyện đó sẽ trở nên dễ dàng hơn.

- Không. Con sẽ chẳng bao giờ sẵn sàng đâu.

Tôi ôm con bé thật chặt và vỗ về nó trong vòng tay mình. Ngay lúc này đây thì việc phải chia tay quả thật quá đáng sợ đối với nó. Tôi không biết phải giải quyết vấn đề này như thế nào, vì rồi sẽ tới lúc nó phải ra đi, trong trường hợp bệnh viện bang có chỗ trống, hay khi năm học kết thúc vào tháng Sáu. Tôi ngờ rằng lớp học của tôi sẽ không tồn tại trong năm sau vì một số lý do. Hy vọng được ở cạnh con bé trong năm sau thật hão huyền. Thế nên chúng tôi không còn nhiều thời gian, và tôi không biết rằng liệu trong vòng bốn tháng ngắn ngủi con bé có thể có được những cảm nhận khác so với những cảm nhận mà nó có lúc này hay không.

Sheila để tôi vỗ về nó. Con bé đang săm soi gương mặt của tôi.

- Cô sẽ khóc chứ?

- Khi nào?

- Khi cô đi ấy?

- Con có nhớ con cáo nói gì không? 'Nếu một người để mình bị cảm hóa, thì người đó sẽ phải chấp nhận nguy cơ họ sẽ khóc rất nhiều'. Con cáo nói đúng đấy. Ai cũng khóc cả. Mỗi lần có ai đó ra đi, thì con sẽ khóc một chút. Thỉnh thoảng tình yêu làm chúng ta thấy đau đớn. Thỉnh thoảng nó làm chúng ta khóc.

- Con đã khóc vì Jimmie và mẹ của con. Nhưng mẹ con, bà ấy không yêu con.

- Cô không biết nữa, cưng à. Việc đó xảy ra trước khi cô biết con và cô chưa bao giờ gặp mẹ con cả. Nhưng cô không thể hình dung là bà ấy lại không hề yêu con. Rất khó để không yêu thương đứa con do chính mình mang nặng đẻ đau.

- Nhưng bà ấy đã bỏ con lại trên đường cao tốc.

Cô sẽ không làm như thế với con của cô nếu cô yêu chúng. Cha con đã bảo con như thế.

- Như cô đã nói đấy, Sheila. Cô không biết nữa. Nhưng cô sẽ không bao giờ bỏ rơi con như thế. Khi năm học kết thúc và con chuyển đi nơi khác, chúng ta sẽ vẫn ở bên nhau, ngay cả khi chúng ta không gặp được nhau đi chăng nữa. Bởi vì như con cáo nói đấy, mỗi khi nó nhìn thấy một cánh đồng lúa mì, nó sẽ nhớ về hoàng tử bé. Thế nên theo một cách đặc biệt nào đó thì hoàng tử bé luôn ở bên cạnh nó. Chúng ta cũng sẽ như thế.

- Con thì không muốn cánh đồng lúa mì nào cả. Con muốn cô thôi.

- Nhưng điều đó cũng đặc biệt mà, Sheil. Ban đầu chúng ta sẽ hơi buồn một chút, nhưng rồi mọi chuyện sẽ khá hơn và rồi cuối cùng nó sẽ tốt đẹp cả thôi. Mỗi lần chúng ta nghĩ về nhau, trong lòng ta sẽ cảm thấy thật ấm áp. Con biết không, chẳng có khoảng cách nào có thể làm chúng ta quên được ta đã hạnh phúc ra sao khi ở bên cạnh nhau. Không gì có thể xóa nhòa được những ký ức của con cả.

Con bé vùi đầu vào ngực tôi.

- Con không muốn nghĩ về chuyện đó.

- Ừ, con nói đúng. Bây giờ không phải là lúc để lo lắng về chuyện đó. Vẫn còn lâu lắm. Từ giờ cho đến lúc đó thì chúng ta sẽ nghĩ về những chuyện khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 31, 32, 33

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.