Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden

 
Có bài mới 20.03.2018, 09:00
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5390 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 17


Sheila ở lại bệnh viện đến hết tháng Tư. Trong thời gian đó, chú của con bé đã bị tố cáo và đưa ra xét xử vì tội lạm dụng tình dục trẻ em. Hắn đã phải quay trở vào tù. Cha Sheila không hề đến thăm con bé suốt thời gian nó nằm viện, lấy cớ rằng ông ta rất sợ bệnh viện. Thay vào đó, ông nhấn chìm nỗi sợ hãi của mình ở quán Joe's Bar and Grill. Tối nào sau giờ học tôi cũng đến thăm nó, và thường ở lại đến sau bữa tối mới về. Hầu như tối nào Chad cũng ghé qua và chơi cờ đam với Sheila, thậm chí anh vẫn nán lại sau khi tôi đã về. Anton cũng ghé thăm con bé thường xuyên, còn Whitney mặc dù chưa đủ tuổi, nhưng bệnh viện cũng cho cô vào thăm Sheila vài lần. Kỳ lạ là cả thầy Collins cũng ghé thăm Sheila. Và một buổi chiều thứ Bảy nọ, tôi đã rất ngạc nhiên khi bắt gặp ông đang chơi đùa với con bé. Sheila trở thành một trong những đứa trẻ được nhiều người biết đến nhất trong khu dành cho trẻ em. Các y bác sĩ trong bệnh viện hết sức ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều người cứ nườm nượp ra vô thăm con bé. Tôi cảm thấy rất mừng trước sự quan tâm mà mọi người dành cho Sheila, bởi vì dù rất muốn, tôi cũng không thể ở cạnh con bé cả ngày được. Nhưng bất kỳ lúc nào không có ai đến với con bé, tôi đều cố gắng nán lại với nó càng lâu càng tốt.

Dù sao đi nữa thì thời gian nằm viện cũng tốt cho con bé. Vì nó rất xinh xắn và đã phải trải qua một sự việc kinh hoàng như thế, nên nó trở thành cục cưng của các nhân viên chăm sóc trong bệnh viện. Họ chăm sóc con bé rất cẩn thận và chu đáo. Sheila cũng tỏ ra hết sức vui vẻ. Trong hầu hết các trường hợp thì nó rất sẵn lòng hợp tác, và dĩ nhiên là không bao giờ khóc cả. Điều tuyệt nhất là con bé được ăn đủ ba bữa mỗi ngày và dần lấy lại trọng lượng cần thiết. Chưa hết thời gian nằm viện, nó đã bắt đầu đứng ngồi không yên, không muốn ở trên giường, và đổ quạu với những ai bắt nó phải làm thế. Sau sự kiện kinh khủng đó, những vấn đề về mặt cảm xúc của con bé dường như đã bị lu mờ. Một đứa từng gây nhiều náo loạn như nó, lần này lại bị tổn thương nặng nề như vậy, nhưng tuyệt nhiên không thấy nó có ý đồ quậy phá gì trong bệnh viện cả. Ngược lại các cô y tá cứ luôn miệng khen con bé rất ngoan. Điều này làm tôi thấy lo. Nó tỏ ra ngoan ngoãn thế này thì việc nó ở lại bệnh viện sẽ dễ dàng và an toàn hơn đối với mọi người, nhưng chuyện này xuất phát từ một nguyên cớ hết sức đau lòng, thế nên tôi sợ rằng cũng giống như cái khả năng ngớ ngẩn của nó là không chịu khóc, nó đã chế ngự được nỗi đau khổ này, dìm nhấn tổn thương đó xuống như thể bi kịch đó chưa bao giờ xảy ra. Với tôi, hơn bất kỳ điều gì khác, đó chính là dấu hiệu cho thấy con bé đã bị rối loạn nghiêm trọng hơn.

Trong thời gian đó thì những đứa học trò còn lại của tôi đã thích ứng với một cuộc sống không có Sheila. Chúng tôi cùng nhau tận hưởng ánh mặt trời ấm áp của tháng Tư cùng những khóm hoa đang bung mình nở rộ. Mọi thứ đã bình thường trở lại. Tuy vẫn gửi thư đều cho Sheila mỗi tuần, nhưng chúng tôi không còn nhắc nhiều đến chuyện của Sheila nữa.

Cũng trong quãng thời gian này, tôi được biết lớp học của tôi chắc chắn sẽ bị giải tán vĩnh viễn. Một vài việc xảy ra đã góp phần dẫn đến quyết định này và tôi nhận thức được tất cả những chuyện đó. Thứ nhất, nội bộ hội đồng quận đang thực hiện một số thay đổi và họ cảm thấy rằng việc sắp xếp nơi chốn phù hợp cho những đứa trẻ có vấn đề như Freddie và Susannah vẫn khả thi mà không cần phải duy trì một lớp học riêng biệt khác giống như năm nay. Thứ hai, tất cả những đứa trẻ khác đều có những tiến bộ nhất định, và xét trên thực tế thì chúng đã có thể tham gia vào những môi trường học tập mới mà không bị cấm đoán như trước nữa. Nhưng có lẽ quan trọng nhất chính là quyết định mới của Quốc hội là để trẻ em bị khiếm khuyết được hòa nhập vào môi trường học tập bình thường. Theo đó, một số lớp học đặc biệt sẽ bị giải thể để các giáo viên đã qua lớp huấn luyện đặc biệt có thể tham gia vào công tác cố vấn cho các lớp học bình thường. Vì tôi phụ trách toàn học sinh có mức độ nghiêm trọng, nên các nhà chức trách có vẻ nhắm vào lớp tôi nhiều nhất. Lý do cuối cùng, và có lẽ là hợp lý nhất, đó là nguồn kinh phí đang ngày một eo hẹp. Kinh phí đầu tư cho việc dạy dỗ bọn trẻ trong những lớp học như của tôi rất đắt đỏ. Tỉ lệ học sinh tính trên đầu giáo viên thấp, các giáo viên phụ trách những lớp này phải được huấn luyện nhiều hơn, và vì thế họ yêu cầu một mức lương cao hơn, các thiết bị dạy học cũng phải đặc biệt hơn - tất cả đều tốn rất nhiều tiền. Chính vì vậy, trong tương lai, hội đồng quận không thể duy trì nhiều lớp học đặc biệt như vậy nữa.

Dù chuyện này khiến tôi rất buồn, nhưng nó cũng không quá bất ngờ. Thực ra tôi cũng có những kế hoạch riêng của mình. Hội đồng trường đã đề nghị tôi nhận một vị trí mới; tuy nhiên, tôi đã đăng ký học tiếp và hồ sơ của tôi đã được chấp nhận. Tôi có bằng thạc sĩ về chuyên ngành giáo dục đặc biệt cùng những bằng cấp cần thiết của một giáo viên bình thường. Nhưng tôi vẫn chưa có bằng cấp chính thức nào trong lĩnh vực giáo dục trẻ em đặc biệt. Dù bang chưa yêu cầu loại bằng này, chỉ yêu cầu những chứng nhận giáo viên thông thường, nhưng tôi thấy sớm muộn thì việc này cũng sẽ xảy ra. Tôi biết có rất nhiều giáo viên giỏi đã bị mất việc chỉ đơn giản vì họ không thể đáp ứng được những yêu cầu về bằng cấp. Công việc này về cơ bản là đã kết thúc; đằng nào thì tôi cũng không thể tiếp tục dạy những học trò của mình vào mùa khai giảng tới, thế nên lúc này có vẻ là một thời điểm thích hợp để tôi tiếp tục học lên.

Tôi cũng thấy thích thú với cái ý tưởng theo đuổi một tấm bằng tiến sĩ. Trong những năm qua, tôi đã tham gia vào rất nhiều cuộc nghiên cứu và thấy bàng hoàng khi phát hiện những khoảng trống khổng lồ về mặt nghiên cứu đối với hiện tượng tự cô lập và chán chường ở trẻ nhỏ.

Dù rất yêu công việc dạy học, nhưng suốt những tháng vừa qua, rất nhiều lần tôi đã tự vấn lương tâm về tương lai của mình. Ngoài ra, Chad lại đang tạo ra cho tôi một áp lực, anh muốn chúng tôi kết hôn và ổn định cuộc sống. Chính cái phiên tòa xử vụ Sheila đã ảnh hưởng đến anh rất nhiều; giờ đây, anh không còn úp mở nữa mà đã bày tỏ thẳng thắn rằng anh muốn có một gia đình. Vậy mà cuộc sống của tôi vẫn chưa thể ổn định. Tôi nhận được thư báo chấp nhận hồ sơ xin học của mình vào ngày sáu tháng Tư, và tôi đã đồng ý đi. Điều này có nghĩa là khi năm học kết thúc vào tháng Sáu, tôi sẽ phải sống cách xa Chad và Sheila nửa lục địa, xa cả cái nơi đã cho tôi những năm tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình.

Sheila trở lại trường vào đầu tháng Năm. Cách cư xử nhã nhặn, từ tốn, hợp tác như lúc nó còn ở bệnh viện khiến người ta dễ dàng nghĩ rằng nó vừa trải qua một kỳ nghỉ dài. Quan sát thái độ của con bé khi nó quay về chỗ cũ của mình trong góc lớp, tôi cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Con người ta không thể nuốt trôi nỗi đau đớn kinh khủng đó một cách dễ dàng và điềm nhiên đến vậy. Tôi sợ rằng tâm lý con bé đã bị xáo trộn nghiêm trọng, thậm chí còn nghiêm trọng hơn những gì tôi đã dè chừng trước đó. Tôi sợ rằng có lẽ nó đang đẩy mình vào những ý tưởng kỳ quặc nào đó để tự bảo vệ mình khỏi những nỗi kinh hoàng của cuộc đời thực. Nhưng suốt ngày hôm đó và cả những ngày sau, con bé không hề thể hiện điều gì bất ổn cả. Trông nó giống như một đứa trẻ bình thường nào đó ghé qua lớp tôi và cùng tham gia vào những hoạt động của lớp vậy.

Vào khoảng cuối tuần thì cái vỏ bọc bên ngoài đó của nó bắt đầu mỏng dần. Những vấn đề cũ lại xuất hiện. Tôi bắt đầu đưa ra những yêu cầu cao hơn cho con bé, và nó đã mắc phải một số sai lầm. Điều này khiến nó phụng phịu hờn dỗi mất mấy tiếng đồng hồ hôm thứ Năm. Những đứa trẻ khác dần thích ứng trở lại với sự quay về của nó. Bọn trẻ cũng không chú ý quá nhiều đến nó như trước. Điều này khiến nó hơi giận dữ khi mọi thứ không diễn ra đúng như ý muốn của nó. Nhưng điều quan trọng nhất là nó đã bắt đầu nói chuyện với tôi trở lại. Tôi nghĩ đó chính là điều đã mất đi suốt thời gian con bé nằm viện. Dù nó vẫn thường nói huyên thuyên trong lớp và sau giờ học, nhưng nó chưa hề thực sự nói về một điều gì cả. Tất cả chỉ là những câu nói tầm phào về một tình huống xảy ra ngay lúc ấy. Khác với trước đây là nó rất cởi mở và sẵn sàng bày tỏ những cảm xúc của mình, giờ nó chỉ nói về những đề tài an toàn. Dù vậy, thỉnh thoảng nó cũng nói vài câu phản ánh đúng thứ đang ẩn đằng sau cái vỏ bọc vô lo đó.

Con bé vẫn mặc cái quần yếm và cái áo thun cũ của nó. Có thể nhìn thấy rõ vết máu khô còn dính trên đó. Sau thời gian nằm viện, con bé tăng cân và giờ nó không thể mặc vừa cái quần yếm vốn đã củn cỡn. Nó quá ngắn và quá chật với con bé. Tôi không biết điều gì đã xảy ra với cái đầm màu đỏ trắng, thế là sau giờ học hôm thứ Sáu, tôi quyết định hỏi nó chuyện này. Lúc đó Sheila đang giúp tôi cắt những tấm hình cho bảng tin của lớp; thế nên chúng tôi cùng ngồi bên một cái bàn, giữa chúng tôi là đống công việc bề bộn.

Con bé suy nghĩ về câu hỏi của tôi một lúc rồi nói:

- Con sẽ không mặc nó nữa đâu.

- Sao vậy?

- Ngày hôm ấy... - Nó ngừng lại, tập trung vào cái nó đang cắt. - Cái ngày mà chú Jerry... Ổng nói nó thật là một cái đầm đẹp. Ổng có thể sờ bên dưới nó. Trước đây ổng đã làm chuyện ấy rồi, nhưng lần này thì ổng không chịu dừng lại. Ổng cứ để tay dưới đó suốt. Thế nên con không mặc nó nữa đâu. Con không muốn ai thò tay xuống dưới đó nữa.

- Ồ.

- Hơn nữa, nó bê bết máu rồi. Cha con ổng đã quăng nó đi lúc con không có nhà.

Một khoảng lặng kéo dài và nặng nề. Tôi không biết phải nói gì nữa, chỉ biết tiếp tục cắt cắt dán dán. Sheila nhìn lên:

- Torey?

- Sao cưng?

- Cô và Chad có bao giờ làm chuyện đó với nhau không? - Như chú Jerry làm với con đó?

- Không ai được làm điều mà chú con đã làm với con cả. Đó là một điều vô cùng sai trái. Giao hợp là điều mà những người lớn làm với nhau. Đó không phải là điều mà trẻ con làm. Và không ai dùng dao cả. Điều đó là hoàn toàn sai.

- Con biết nó là cái gì. Cha con, thỉnh thoảng ổng mang phụ nữ về nhà và làm chuyện đó. Ổng nghĩ là con ngủ rồi nhưng mà con không có ngủ. Chuyện đó gây ra nhiều tiếng động lắm, nên con đã thức dậy. Con đã thấy họ. Con biết đó là cái gì.

Mắt con bé như bị phủ một quầng mây xám:

- Đó có phải là tình yêu thật không?

Tôi thở dài:

- Sheila ạ, con thật sự chưa đủ lớn để hiểu tất cả những chuyện đó. Đôi khi người ta gọi nó là tình yêu. Nhưng gọi như thế không chính xác. Nó là tình dục. Thường thì hai người làm chuyện đó với nhau khi họ thực sự yêu nhau, vì thế nên nó rất tuyệt và họ thích nó. Nhưng cũng có khi người ta làm điều đó mà không yêu nhau. Nó vẫn là tình dục, nhưng nó không phải là tình yêu. Đôi khi có người còn bắt buộc người khác làm chuyện đó nữa. Và đó luôn là một điều sai trái.

- Con sẽ không bao giờ yêu ai cả nếu con phải làm chuyện đó.

- Con còn quá nhỏ. Cơ thể con chưa sẵn sàng để làm những chuyện như thế, cho nên con thấy đau. Nhưng đó không phải là tình yêu, Sheil. Tình yêu khác cơ. Tình yêu là một cảm xúc. Những gì đã xảy ra là một điều vô cùng sai trái. Không ai được làm chuyện đó với một đứa bé gái cả. Nó làm con đau vì đáng lý chuyện đó không được xảy ra. Con còn quá nhỏ.

- Vậy tại sao ông ta lại làm điều đó với con, Torey?

Tôi dừng tay, vuốt lại tóc.

- Con đang hỏi cô những câu hỏi cực kỳ khó trả lời, cưng ạ.

- Nhưng con không thể hiểu được chuyện đó.

Con thích chú Jerry. Ổng đã chơi với con. Tại sao ổng lại muốn làm tổn thương con?

- Cô cũng không biết nữa. Đôi khi người ta bị mất kiểm soát như thế đấy. Giống như cô với con hồi tháng Hai, lúc cô phải đi dự hội thảo đó, có nhớ không? Ý cô là có thể nói chúng ta cũng đã bị mất kiểm soát.

Sheila ngừng cắt, thả rơi tờ giấy và cây kéo xuống mặt bàn. Trong suốt một quãng thời gian dài im lặng, nó cứ ngồi bất động như thế, nhìn trân trối vào tờ giấy, cây kéo và hai bàn tay vẫn còn xòe ra của mình. Cằm nó run lên.

- Mọi việc không bao giờ xảy ra theo cái cách mà mình muốn, đúng không cô?

Nó hỏi, không hề nhìn tôi.

Tôi không trả lời, vì không biết phải trả lời như thế nào nữa.

Con bé gục mặt xuống bàn, một hành động thể hiện rằng nó đã bị đánh bại.

- Con không muốn là con nữa. Con không muốn. - Đôi khi việc này thật khó khăn. - Tôi đáp, vẫn không biết phải nói điều gì, nhưng cảm thấy mình phải nói một điều gì đó.

Con bé quay đầu lại để có thể nhìn thấy tôi, nhưng nó vẫn gục trên bàn, giữa đống giấy tờ bộn bề mà nó vừa cắt. Đôi mắt nó thật u ám.

- Con muốn là một người nào đó giống như Susannah Joy và có thật nhiều đầm đẹp để mặc. Con không muốn ở đây. Con muốn là một đứa trẻ bình thường và đi học trong một ngôi trường bình thường. Con không muốn ở đây nữa. Nó làm con muốn bệnh. Nhưng con không biết phải làm sao để thoát khỏi nó bây giờ.

Tôi nhìn con bé. Chẳng hiểu sao tôi luôn nghĩ rằng cuối cùng thì mình cũng đã đánh mất sự ngây thơ trong sáng cố hữu. Lúc nào tôi cũng nghĩ Lạy Chúa, con đã chứng kiến điều tồi tệ nhất, lần sau thì con sẽ không tổn thương nặng nề đến như thế đâu. Ấy vậy mà tôi vẫn luôn thấy lần sau còn tệ hơn lần trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2018, 09:00
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5390 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 18


Tôi quyết định hoạt động quan trọng cuối cùng trước khi kết thúc năm học là lớp tôi sẽ tổ chức một chương trình để mừng Ngày của Mẹ. Một trong những bi kịch lớn nhất trong ngành giáo dục đặc biệt đó là những đứa trẻ đặc biệt hầu như không bao giờ được tham gia vào các hoạt động vui chơi truyền thống dành cho trẻ em bình thường. Với những đứa trẻ đặc biệt, chỉ cần lây lất qua ngày đã là một thành quả đáng kể đối với chúng rồi. Tôi ghét điều này. Chỉ "lây lất qua ngày" là một cuộc sống không đáng sống. Chúng ta đều biết rằng người ta muốn ăn một cái bánh đơn giản vì lớp kem phủ trên bánh chứ không hẳn do chính cái bánh đó. Thế nên tôi cố gắng bù đắp sự thiếu hụt này bằng cách tạo ra một số hoạt động phổ biến trong chương trình học của trẻ em bình thường cho lớp của mình.

Nghĩ ra một chương trình để những đứa trẻ như Susannah, Freddie và Max có thể tham gia là một nhiệm vụ không hề dễ dàng. Nhưng với sự giúp đỡ của những người bạn chuyên tham gia các hoạt động xã hội của cha mẹ tôi, chúng tôi đã chọn được vài bài hát, một hai bài thơ, và một vở kịch về rất nhiều loại hoa và nấm vẫn thường nở rộ vào mùa xuân.

Bọn trẻ rất háo hức với sự kiện này, chỉ có Peter là tỏ ra không mặn mà lắm vì nó muốn thực hiện một vở kịch khác mà theo nó là hấp dẫn hơn. Hầu hết bọn trẻ đều đã xem bộ phim Phù thủy xứ Oz được chiếu đi chiếu lại trên ti-vi hàng năm, và cứ khăng khăng đòi chúng tôi phải tập vở này. Tôi giải thích rằng chỉ với năm diễn viên có thể tin tưởng được, lại thêm chuyện chỉ có Sheila là có thể đọc thuần thục, thì việc này hơi khó thực hiện. Peter kiên quyết bảo rằng nó sẽ không đóng vai bất cứ đóa hoa nào cả, và thay vào đó nó muốn đóng vai Người Thiếc. Sarah đồng ý. Bọn trẻ đã từng đóng vở Phù thủy xứ Oz ngoài sân chơi rồi, và con bé nghĩ vở kịch đã thành công tốt đẹp. Cuối cùng tôi đành đầu hàng, bảo rằng nếu Peter và Sarah có thể phát triển một kịch bản trong đó bao gồm vai diễn cho Freddie và cả những đứa khác nữa, kể cả Guillermo, thì tôi sẽ để chúng diễn vở này.

Thế là chúng tôi bắt đầu tập. Thật ra chúng tôi đã tập những bài hát từ hồi tháng Tư, nhưng mãi đến khi Sheila quay trở lại trường học vào tháng Năm thì mới có sự thay đổi kịch bản từ phía Peter. Như vậy rõ ràng là vở kịch mừng Ngày của Mẹ của chúng tôi sẽ được diễn hơi muộn một chút. Tôi thường xuyên cảm thấy mình phải biết ơn Sheila vì cái trí nhớ tuyệt vời của con bé. Nó có một giọng hát khá ổn và có thể nhớ được bất cứ phần việc nào mà nó được giao. Thế nên tôi giao cho nó rất nhiều nội dung của chương trình, và cho cả Max nữa, bởi chính sự khiếm khuyết của thằng bé đã giúp nó có khả năng lặp lại rất nhiều lần những câu hát hay câu thoại, mặc dù nhiều lúc người ta không yêu cầu nó làm thế.

Tôi hỏi Sheila xem liệu con bé có muốn cha nó đến xem không. Phụ huynh của rất nhiều học sinh khác sẽ đến, vì mặc dù vở kịch này là để mừng Ngày của Mẹ, nhưng đây là một cơ hội hiếm hoi để các bậc cha mẹ có thể nhìn thấy con mình tham gia vào một hoạt động vui vẻ và sôi nổi của trường. Bên cạnh đó, tôi muốn gia đình của tất cả các học sinh đều có thể tham gia vào bất cứ hoạt động nào của trường. Thế nên tôi hỏi Sheila về cha nó, và tôi biết rằng nếu con bé muốn ông có mặt, thì chúng tôi sẽ phải có những sự sắp xếp đặc biệt để ông ta có thể tham gia.

Con bé nhăn mặt một lát để suy nghĩ:

- Ông ấy sẽ không đến đâu.

- Nếu ông ấy muốn đến dự thì chú Anton có thể đi đón ông ấy. Chỉ cần chúng ta biết trước thì việc này không khó lắm đâu.

- Dù có như thế thì con nghĩ ổng cũng không đến đâu. Ông ấy không có thích mấy thứ của trường học lắm.

- Nhưng cha con có thể thấy con diễn kịch và nghe con hát. Cô tin là cha con sẽ tự hào lắm khi thấy con làm tất cả những chuyện đó.

Tôi ngồi xuống một cái ghế nhỏ để có thể nói chuyện dễ hơn với nó.

- Con biết không, Sheil, con đã thực sự tiến bộ rất nhiều so với hồi con mới đến đây hồi tháng Giêng. Cứ như con đã trở thành một đứa trẻ hoàn toàn khác vậy. Con không còn gặp nhiều rắc rối như hồi trước nữa.

Con bé gật đầu một cách dứt khoát:

- Hồi đó lúc nào con cũng đập phá đồ đạc. Nhưng mà bây giờ thì con không có như thế nữa. Và con từng không có nói chuyện khi con tức giận. Con từng là một đứa trẻ hư.

- Con đã tiến bộ nhiều lắm, cưng à. Và con biết gì không? Cô tin chắc là cha của con sẽ muốn thấy con đã làm tốt như thế nào. Cô nghĩ ông ấy hẳn sẽ rất tự hào về con, bởi cô nghĩ ông ấy chưa nhận thấy được rằng con quan trọng như thế nào trong lớp học này.

Sheila lại ngẫm nghĩ một thoáng trước khi quan sát tôi với đôi mắt linh lợi của nó.

- Cũng có thể ông ấy sẽ đến.

Tôi gật đầu.

- Có thể ông ấy sẽ đến.

Buổi sáng hôm diễn ra chương trình, Chad đến lớp và mang theo một cái hộp rất to. Anton đang chuẩn bị đạo cụ, còn Sheila thì đang đánh răng. Nhìn thấy anh, tôi vô cùng ngạc nhiên.

- Anh đang làm gì ở đây vậy?

- Anh đến để gặp Sheila.

Sheila phấn khích nhảy xuống khỏi cái ghế nó đang đứng và chạy lại chỗ Chad.

- Nhổ kem đánh răng ra đã. - Chad dặn nó. Nó chạy vội trở lại chỗ bồn rửa mặt và vài giây sau đã quay lại, môi vẫn dính đầy kem đánh răng. - Chú nghe nói hôm nay con sẽ diễn một vở kịch đúng không?

- Đúng rồi! - Nó hét toáng lên, nhảy nhót xung quanh anh vì quá phấn khích. - Con sẽ đóng vai Dorothy và Torey sẽ tết bím cho con. Và con sẽ hát một bài hát và đọc một bài thơ, và cha con sẽ đến đây và xem con diễn!

Nói xong câu này thì nó hết hơi, và phải nói câu cuối thật nhanh.

- Chú sẽ đến xem chứ?

- Không. Nhưng chú có mang theo một món quà để chúc cho buổi diễn đầu tiên của con được may mắn.

Mắt Sheila mở to:

- Cho con sao?

- Phải, cho con.

Trong niềm hân hoan, con bé ôm lấy hai đầu gối của anh với một sự khoái trá đến mức Chad loạng choạng suýt ngã.

Tôi biết trong cái hộp ấy có gì - một chiếc đầm dài màu đỏ, trắng và xanh với viền đăng ten quanh đường xẻ phía trước. Cái đầm này rất đẹp và đắt tiền. Chad đã mua nó trong chuyến công tác đến New York mới đây. Tôi đã kể cho Chad nghe chuyện về cái đầm cũ, về cái cảm giác bị tổn thương của con bé khi nó thấy những chiếc đầm tương tự như vậy. Vì thế anh đã mua một cái đầm dài chứ không phải đầm ngắn. Hôm anh ghé qua để cho tôi xem cái đầm, mắt anh lấp lánh niềm vui hệt như một cậu bé. Tôi nhìn anh, có thể hình dung ra cảnh anh đứng trong những cửa hàng ở New York, thân hình to cao như một cầu thủ bóng bầu dục của anh lóng ngóng giữa những dãy móc nhỏ xíu treo những bộ đầm dành cho bé gái; tay anh huơ huơ để cố gắng miêu tả cho các nhân viên bán hàng hình dung được cô bé đặc biệt ở Iowa, và anh cần một cái đầm cũng phải thật đặc biệt cho cô bé ấy. Trông anh ngời lên sự tự tin vững chắc rằng mình đã tìm ra được điều mà Sheila luôn mơ ước. Anh tin nó sẽ xóa sạch vết tích kinh hoàng của chuyện xảy ra hồi tháng trước, giúp con bé tận hưởng được niềm hạnh phúc mầu nhiệm như lần kết thúc phiên tòa vừa rồi.

Sheila xé lớp giấy gói và mở nắp thùng ra. Con bé lưỡng lự một thoáng, nhìn vào lớp khăn giấy vẫn còn che một phần món quà đang nằm trong hộp. Nó chậm chạp cầm cái đầm lên. Mắt con bé mở to và tròn xoe. Chad quỳ xuống cạnh nó. Con bé quay sang nhìn anh.

Rồi nó thả chiếc đầm trở vào hộp, cúi đầu thì thầm bằng giọng khàn khàn:

- Con sẽ không mặc đầm nữa đâu.

Chad bối rối quay sang nhìn tôi, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt anh. Tôi bước đến và quỳ xuống cạnh hai chú cháu.

- Con không nghĩ lần này sẽ ổn sao? Nó lắc đầu.

Tôi nhìn Chad.

- Nếu được, em nghĩ anh cứ để em nói chuyện riêng với Sheila một lúc.

Tôi đứng dậy và bế Sheila ra chỗ để mấy cái chuồng thú. Tôi biết hẳn lúc này Chad đang cảm thấy vô cùng bối rối. Tôi cũng biết rằng Sheila đang rất đau khổ. Con bé rất yêu những thứ đẹp đẽ, và cái đầm mà Chad mua thật là tuyệt vời, nó còn đẹp hơn cái đầm đỏ trắng mà anh đã mua cho nó hồi tháng Ba nhiều. Tuy nhiên, những điều đã xảy ra với con bé vẫn còn quá mới mẻ, vết thương của nó vẫn chưa liền miệng.

Mặt con bé nhăn nhó khổ sở, mắt nó ngân ngấn nước. Nó lại ấn ngón tay vào hai bên thái dương để cố ngăn không cho những giọt nước mắt trào ra. Nhưng lần đầu tiên kể từ ngày vào lớp học của tôi, con bé không thể làm được điều này. Nước mắt lăn dài trên má con bé như những dòng suối nhỏ, và nó òa khóc nức nở.

Cuối cùng cũng đến lúc này. Điều mà tôi chờ đợi suốt những tháng qua, điều tôi biết sớm muộn gì cũng phải xảy ra, giờ đã xảy ra.

Tôi ngồi lặng im bên nó chừng vài phút. Tôi vẫn nghĩ rồi cũng sẽ có ngày này, nhưng khi nhìn thấy con bé thật sự khóc, tôi không khỏi ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cứ ngồi nhìn nó. Tôi kéo nó vào lòng, ôm nó thật chặt. Con bé bấu chặt lấy áo tôi, tôi có thể cảm nhận được cơn đau nhè nhẹ khi những ngón tay của nó bấu vào da thịt mình. Khi nó đã hoàn toàn mất kiểm soát và rõ ràng là sẽ không thể bình tĩnh trở lại, tôi bế nó lên rồi bước ra khỏi chỗ mấy cái chuồng thú. Tôi cần phải đi đâu đó, một nơi yên tĩnh để khi bọn trẻ đến chuẩn bị cho chương trình thì chúng tôi không bị làm phiền.

- Anh đã làm gì sai sao? - Chad lo lắng hỏi, gương mặt hiền lành của anh nhăn lại khổ sở. - Anh không có ý...

Tôi lắc đầu.

- Đừng lo. Anh cứ để cái đầm ở đó. Em sẽ sớm quay lại với anh, được chứ?

Rồi tôi quay sang Anton:

- Anh có thể lo liệu mọi thứ ở đây một lúc được không?

Nơi duy nhất hoàn toàn yên tĩnh mà tôi có thể nghĩ đến là nhà kho chứa sách. Tôi vừa bế Sheila vừa mang theo một cái ghế nhỏ dành cho trẻ con đến chỗ nhà kho. Tôi mở khóa bước vào và đóng chặt cửa lại. Tôi đặt cái ghế tựa vào một chồng sách và ngồi xuống, chỉnh lại tư thế cho Sheila để nó thoải mái hơn.

Con bé vẫn còn khóc nức nở, tuy không còn dữ dội như lúc đầu nữa. Nhưng nó vẫn khóc, khóc hoài, khóc mãi. Tôi chỉ biết ôm nó, đung đưa cái ghế để nó cảm thấy được vỗ về hơn. Ban đầu, tâm trí tôi vẫn còn suy nghĩ vơ vẩn, tự hỏi không biết làm sao mà Anton có thể xoay xở khi chỉ có mình anh với bọn trẻ, chúng đang vô cùng phấn khích với vở kịch. Rồi tôi nghĩ đến chương trình sắp diễn ra, không biết rồi nó sẽ thế nào khi Sheila đang ở trong tình trạng như thế này.

Cuối cùng Sheila cũng ngưng khóc. Giờ con bé chỉ còn phát ra những tiếng nấc run rẩy. Cơ thể nó nhũn ra vì mệt. Căn phòng nhỏ ấy thật ẩm ướt và nóng nực. Người cả hai chúng tôi đều ướt đẫm, cả mồ hôi, nước mắt và nước dãi hòa lại với nhau. Tôi vuốt mái tóc mềm mại của nó cho gọn gàng, tự hỏi điều gì đã xảy ra trong đầu nó khi chính món quà của Chad là cột mốc cuối cùng khiến nó bật khóc như thế này.

- Con cảm thấy khá hơn chút nào chưa? - Tôi nhẹ nhàng hỏi nó.

Con bé không trả lời mà dựa hẳn vào người tôi. Cơ thể nó run lên với những tiếng nấc nghẹn ngào.

- Con muốn nôn quá.

Tôi đứng bật dậy, bế thốc nó lên, chạy ào vào cái toa-lét ở góc phòng. Con bé trông mệt lả, mặt nó đỏ bừng và sưng vù, bước chân nó loạng choạng. Những vết kem đánh răng trắng nhờ nhờ vẫn còn hiện loáng thoáng trên cằm nó. Tôi bế nó lên.

- Thỉnh thoảng khi con khóc thật nhiều, thì con sẽ cảm thấy như vậy đó.

Con bé gật đầu:

- Con biết.

Giữa chúng tôi có một cái ghế, nhưng nó vẫn bám vào tôi, dựa hẳn vào cái áo ướt đẫm của tôi. Chúng tôi ngồi yên như thế một lúc, không nói gì cả.

- Con có thể nghe thấy tiếng tim cô đập ở đây nè. - Con bé khẽ khàng.

Tôi xoa nhẹ đầu nó.

- Con có nghĩ chúng ta nên quay trở lại lớp không? Chắc bây giờ đang là giữa tiết toán rồi.

- Không.

Sự im lặng lại bao trùm quanh chúng tôi. Hàng triệu suy nghĩ quay cuồng trong đầu tôi, không có suy nghĩ nào có thể diễn tả được thành lời cả.

- Tor?

- Sao cưng?

- Tại sao chú Chad lại mua cho con cái đầm đó?

Tôi giật mình. Phải chăng Sheila nghĩ rằng Chad mua cho nó cái đầm với mục đích là làm cái trò gớm ghiếc kia như chú Jerry của nó sao? Nếu quả là như vậy thì cái suy nghĩ đó hẳn phải rất kinh khủng đối với con bé. Đó chỉ là suy đoán của tôi, nhưng nó khiến tôi quyết định sẽ không trả lời con bé rằng Chad làm như thế vì "tình yêu".

- Vì cô đã kể cho chú ấy nghe rằng cái đầm kia của con bị hư rồi. Chú ấy nghĩ có lẽ con sẽ thích một cái gì đó thật đẹp để mặc khi diễn kịch. - Tôi vừa nói vừa luồn ngón tay vào mái tóc mượt như lụa của con bé. - Cô đã quên không kể cho chú ấy nghe rằng con không mặc đầm nữa. Đó là lỗi của cô.

Con bé không trả lời.

- Con biết mà, đúng không? Con biết chú Chad sẽ không bao giờ làm những chuyện như chú Jerry của con đã làm với con. Chú ấy biết rằng không được làm như thế với những đứa bé gái. Chú ấy mang cái đầm đến không phải để làm tổn thương con. Chú ấy sẽ không bao giờ làm tổn thương con đâu.

- Con biết. Con không có ý khóc đâu.

- Ôi, cưng ơi, không sao đâu mà. Chú Chad biết mọi việc đã rất khó khăn đối với con. Không ai thấy phiền khi con khóc đâu. Đôi khi đó là cách duy nhất để làm mọi thứ dễ chịu hơn. Tất cả chúng ta đều biết như thế. Nên không ai thấy phiền gì khi con khóc đâu.

- Con muốn cái đầm đó. - Con bé khẽ nói, ngập ngừng. - Con rất thích nó. Con chỉ sợ, thế thôi. Và con không thể kiềm chế được mình.

- Được rồi. Không sao hết. Chú Chad hiểu những bé gái thì thế nào mà. Tất cả chúng ta đều hiểu mà.

- Con cũng không biết tại sao con lại khóc nữa. Con không biết chuyện gì đã xảy ra...

- Con đừng lo về việc này nữa.

Chúng tôi lại ngồi đấy, im lặng. Sau cùng, khi cảm thấy nó đã khá hơn, tôi khẽ nói:

- Sheil, mình phải quay về lớp. Tất cả các bạn đều đang trong lớp, và chỉ có một mình chú Anton ở đó thôi. Giờ cô có hai gợi ý này nè. Một là con có thể quay về cùng với cô, còn nếu con không muốn thế, thì con có thể vào phòng y tế và nằm nghỉ một chút.

- Con có phải về nhà vì đã bị nôn không? - Không. Con không bị ốm hay gì hết. Con bé tuột khỏi lòng tôi.

- Con có thể nghỉ một chút được không? Con mệt quá.

Tôi giải thích với nhân viên trực phòng y tế rằng Sheila cần phải nằm nghỉ một chút, nhưng không cần phải về nhà, và tôi sẽ quay lại trong vòng nửa tiếng nữa khi gần đến giờ chơi. Cô ấy đưa cho chúng tôi một cái chăn. Tôi bế con bé và đặt nó lên giường, đắp chăn cho nó.

- Torey? - Con bé gọi khi tôi dém chăn cho nó.

- Cô có nghĩ là con vẫn có thể có cái đầm không? Con thực sự không phiền khi mặc nó đâu.

Tôi gật đầu và mỉm cười.

- Được chứ. Chú Chad đã để lại nó cho con mà. Tôi quay lại phòng y tế vào giờ ra chơi và thấy Sheila đang ngủ. Nó ngủ suốt buổi sáng. Đến trưa, tôi quay lại một lần nữa để đánh thức nó dậy.

Cả L. Frank Baum và Judy Garland(10) hẳn sẽ phải đội mồ sống dậy vào cái buổi chiều tháng Năm ấy. Ngoại trừ việc có cùng tên và các nhân vật với câu chuyện nổi tiếng của họ, thì vở kịch của bọn trẻ thật ra chẳng ăn nhập gì với quyển sách hay bộ phim này.

Sheila đóng vai Dorothy chủ yếu là vì con bé có khả năng suy nghĩ nhanh và chế ra lời thoại rất mau lẹ. Cả Tyler và Sarah đều muốn đóng vai này, và việc này dẫn đến một cuộc cãi vã không lấy gì làm hay ho lắm, đến mức suýt nữa thì nhóm sản xuất Sarah -Tyler đã phải rã đám. Nhưng có vẻ như Peter có toàn quyền phân vai cho vở kịch, và nó đã chọn Sheila. Tyler được giao cho một nhiệm vụ không mấy tốt đẹp là đóng vai tất cả những mụ phù thủy độc ác. Sarah thì biến thành con Bù nhìn. William đóng vai con sư tử hèn nhát, và Guiller đóng vai thầy phù thủy. Lạ lùng thay, Peter đã chọn Susannah đóng vai phù thủy Glenda tốt bụng, một vai cũng bị tranh giành rất nhiều. Lý do duy nhất giải thích cho lựa chọn này của thằng bé mà tôi có thể nghĩ đến đó là vì Susie quá xinh xắn nên con bé sẽ hóa thân thành một cô tiên rất dễ dàng mà thậm chí không cần mặc đồ hóa trang; nhưng Peter có những lý do của riêng mình mà nó không chịu tiết lộ. Freddie là Munchkin đơn độc và Max là một con khỉ cô đơn có cánh. Peter, dĩ nhiên, là Người Thiếc.

Chỉ có những bậc phụ huynh, giáo viên hay những người có một tình thương kỳ lạ đối với những đứa trẻ khôi-hài-một-cách-không-cố-ý này mới có thể nhận thức đúng giá trị của vở kịch Phù thủy xứ Oz của những học sinh lớp tôi. Sheila đã hoàn toàn bình phục sau những rắc rối ban sáng của mình và đã diện bộ váy mà Chad mang đến chứ nhất quyết không chịu mặc bộ đồ hóa trang mà Whitney đã làm cho nó. Con bé đã hoàn toàn tươi tỉnh trở lại sau hai tiếng đồng hồ nghỉ ngơi, và đang vừa nhảy nhót khắp nơi vừa huyên thuyên nói, hết đụng cái phông màn này lại va vào món đạo cụ khác. Còn Freddie thì không chịu nhúc nhích. Thằng bé chỉ ngồi yên một chỗ, trên đầu đội một cái mũ Munchkin kỳ dị, và thỉnh thoảng nó vẫy chào mẹ nó đang ngồi dưới hàng ghế khán giả. Có lần hai cẳng chân núc ních của nó đã gạt Sheila khiến con bé ngã nhào vào lòng nó. Cuối cùng Anton phải lôi nó ra khi vai diễn của nó trong vở kịch đã xong. Vai con sư tử hèn nhát là một vai đã được đo ni đóng giày cho William, và có lẽ bởi vì thằng bé biết rất rõ cảm giác sợ hãi là như thế nào, nó đã đóng vai đạt hơn hết thảy, thằng bé cứ run lẩy bẩy trên sân khấu suốt. Ngạc nhiên hơn cả là Susannah Joy đóng vai Glenda khá đạt. Con bé lướt đi trên sân khấu và nhún nhảy xung quanh, nó đang sống trên mây như thường lệ, tự lẩm bẩm nói một mình bằng một chất giọng có âm vực cao chót vót. Nhưng trong bối cảnh của vở kịch, việc này trông vô cùng tự nhiên.

Vấn đề lớn duy nhất trong suốt quá trình vở kịch diễn ra đó là khi Sheila trở nên vô cùng dài dòng trong những câu thoại của mình và thường cảm thấy có nhiệm vụ phải giải thích những phân đoạn của vở kịch phòng trường hợp khán giả không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Việc này khiến các diễn viên còn lại đứng ngây ra như phỗng, trong khi Sheila thì tỉnh bơ bắt đầu những tràng độc thoại dài đằng đẵng của mình. Cuối cùng, trong một lần con bé đang lảm nhảm nói như thế, Peter bước lên sân khấu và bảo nó hãy thôi đi.

Phần còn lại của chương trình rất tuyệt. Không ai quên lời thoại, bài thơ được đọc rất truyền cảm và bài hát thì được thể hiện với một niềm hân hoan cuồng nhiệt. Sau đó chúng tôi ăn bánh nướng và uống rượu punch, trong khi bọn trẻ cho cha mẹ chúng xem những thứ mà chúng đã làm ở trường.

Hôm ấy cha của Sheila đã tới xem. Ông vẫn mặc bộ quần áo nhàu nhĩ hôm nọ, cái bụng to tướng của ông khiến cái áo như muốn bục ra đến nơi, và người ông vẫn nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền. Ông cố gắng yên vị thân hình kềnh càng của mình trên một cái ghế bé tí. Suốt quãng thời gian chương trình diễn ra tôi cứ thầm cầu mong cái ghế ấy sẽ không gãy, vì nó cứ kêu cót két một cách đáng sợ mỗi lần ông cựa quậy. Lần đầu tiên tôi thấy ông cười với con gái mình khi con bé nhảy tưng tưng đến chỗ ông sau tiết mục biểu diễn của nó. Tôi nghĩ ông đã rất tử tế khi đến dự với tình trạng còn tỉnh táo, và trông ông cũng rất thích thú khi được tham gia cùng chúng tôi. Ông không nói lời nào về cái đầm mới của Sheila cả. Sau cùng, lúc buổi tiệc gần kết thúc, tôi đến chỗ ông và nói với ông rằng Chad đã mua cái đầm đó cho con bé. Ông nhìn con gái mình thật kỹ rồi quay sang tôi, đoạn lấy cái ví cũ sờn từ túi áo khoác ra.

- Tôi cũng chẳng có nhiều nhặn gì. - Ông khẽ nói. Tôi sợ đến cứng đờ cả người khi nghĩ rằng ông ta đang đề nghị được trả tiền cho cái đầm. Nhưng thực ra ông lại có ý khác. - Nếu tôi đưa cô ít tiền, cô sẽ đưa Sheila đi sắm vài bộ quần áo mặc hằng ngày hộ tôi chứ? Tôi biết con bé cần một cái gì đó để mặc và... ừ thì... phải có bàn tay phụ nữ lo những việc như thế...

Giọng của ông lạc đi, mắt ông nhìn sang chỗ khác:

- Nếu tôi giữ tiền... thì...cô biết đấy. Tôi không biết liệu... - Ông ngập ngừng. Trong tay ông là tờ mười đô-la nhăn nhúm.

Tôi gật đầu.

- Được, tuần sau tôi sẽ đưa cháu đi.

Ông mỉm cười với tôi, môi ông mím chặt vào nhau để nặn ra một nụ cười khó nhọc và buồn bã. Nói rồi ông quay lưng đi. Tôi nhìn theo, rồi nhìn xuống tờ tiền trong tay mình. Với số tiền này thì cũng không mua được gì nhiều. Nhưng ông ấy đã cố gắng, theo cách riêng của mình. Ông muốn đảm bảo số tiền đó sẽ được dùng để mua đồ cho con gái, chứ không phải là nướng vào vài chai bia. Tôi thấy mến người đàn ông này, và lòng tôi ngập tràn sự hối tiếc. Sheila không phải là nạn nhân duy nhất; cha con bé chắc chắn cũng cần và xứng đáng nhận được sự quan tâm giống như nó. Hẳn ông từng là một cậu bé mà nỗi đau và sự khổ nhục chưa lúc nào nguôi ngoai trong tim. Và bây giờ cậu bé ấy đã trở thành một người đàn ông. Giá như trên đời này có đủ người biết quan tâm, đủ người biết thương yêu người khác mà không toan tính, thì sẽ tốt biết mấy - tôi buồn bã nghĩ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.03.2018, 09:01
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5390 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 19


Thấm thoát chỉ còn ba tuần nữa là năm học kết thúc. Đầu óc tôi quay cuồng với những việc còn tồn đọng. Thời gian này tôi cũng bắt đầu chuẩn bị cho những kế hoạch sắp tới của mình. Những buổi tối nhàn nhã của tôi giờ đây lại tất bật với việc gói ghém đồ đạc và thu dọn rác rến tích tụ lại trong suốt mấy năm qua.

Tôi vẫn chưa nói cho bọn trẻ biết về việc lớp học sẽ bị giải tán. Nhưng vài đứa đã biết rằng chúng sẽ quay về với môi trường học tập bình thường vào năm tới. William sẽ vào học lớp năm, một lớp học bình thường, nhưng sẽ được quan tâm đặc biệt hơn một chút. Trong ba tháng qua thằng bé đã học môn tập đọc và toán với một lớp bốn ở khu nhà chính của trường. Tyler cũng sẽ theo học một chương trình mới. Con bé sẽ vẫn theo học một lớp dành cho học sinh đặc biệt khác, nhưng nó sẽ có cơ hội tiếp xúc gần hơn với cuộc sống của một học sinh bình thường.

Chúng tôi vẫn chưa quyết định sẽ giải quyết trường hợp của Sarah thế nào. Mặc dù trong lớp tôi con bé học rất tốt, nhưng nó vẫn khá nhút nhát nếu học trong một lớp nhiều học sinh hơn. Tôi nghĩ rằng con bé cần học trong lớp dành cho trẻ đặc biệt ít nhất là một năm nữa, nhưng hầu như nó cũng đã sẵn sàng để hòa nhập vào một lớp học bình thường. Còn Peter, tôi sợ rằng nó sẽ không bao giờ thoát khỏi môi trường dành cho trẻ đặc biệt được. Cách cư xử của thằng bé ngày một đáng lo, như thể thần kinh của nó đang ngày càng sa sút. Nó quá bạo lực, thường phá phách, những hành động của nó quá bốc đồng nên tôi không nghĩ là nó có thể theo học bất kỳ một lớp bình thường nào. Gia đình của Guillermo đang có kế hoạch chuyển đi. Còn Max, Freddie và Susannah đều sẽ tiếp tục một chương trình giáo dục đặc biệt khác. Freddie sẽ được đưa vào một lớp dành cho trẻ thiểu năng ở mức độ trầm trọng, và giáo viên mới của thằng bé hy vọng rằng mọi chuyện sẽ không quá khó khăn. Cô ấy đã ghé qua lớp tôi vài lần để quan sát cách cư xử của thằng bé như thế nào. Max cũng có những biểu hiện rất tốt. Nó đã dùng những câu nói bình thường nhiều hơn và ít nói lắp hơn. Cả nó và Susannah sẽ theo học một chương trình đặc biệt dành cho trẻ bị chứng tự kỷ.

Thế còn Sheila? Ôi Sheila! Tôi vẫn chưa cho con bé biết việc lớp học này sắp bị giải tán. Tôi đã cố tình trì hoãn việc này, bởi tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi nó biết chuyện. Nói ngắn gọn là tôi sợ. Con bé đã tiến bộ rất nhiều. Nó không còn là đứa bé đầy sợ hãi khi bị lôi vào lớp tôi hồi tháng Giêng; cũng đã khác xa con bé lúc nào cũng bám lấy thắt lưng tôi, dựa dẫm tôi hồi tháng Hai. Jimmie đã hoàn toàn chìm vào quên lãng, và hầu như con bé cũng không còn nhắc đến việc nó đã bị bỏ lại trên đường cao tốc nữa. Nhưng nó vẫn rất dễ bị tổn thương. Và riêng tôi, tôi không nghĩ con bé cần theo học một lớp dành cho trẻ em đặc biệt nữa. Thực ra, tôi còn sợ nó sẽ bị lờ đi trong một lớp như thế, bởi vì nó rất nhanh mồm nhanh miệng và có thể tự chăm sóc bản thân mình. Tôi sợ rằng giờ đây nếu cho con bé vào một lớp dành cho trẻ em đặc biệt, nó sẽ lại có những cách cư xử tiêu cực chỉ để lôi kéo sự chú ý của mọi người. Tôi nghĩ con bé chỉ cần một ai đó thật sự quan tâm đến nó. Tôi đã nghĩ đến việc đề nghị Ed cho con bé được lên thẳng lớp ba, mặc dù nó chưa đủ tuổi, để phù hợp sức học của con bé hơn cũng như tạo điều kiện cho nó thiết lập mối quan hệ xã hội với những đứa trẻ khác. Mặc dù có một số vấn đề về rối loạn cảm xúc, nhưng trông con bé vẫn già dặn hơn so với tuổi thực của nó. Ngoài ra, tôi còn có một người bạn thân dạy lớp ba ở một ngôi trường phía bên kia thành phố. Nếu được, quận sẽ cho xe buýt đưa đón con bé đến đó. Nơi đó gần trại tập trung của dân nhập cư hơn so với trường của tôi, và việc con bé học trong một lớp học bình thường sẽ ít tốn kém hơn rất nhiều so với một lớp đặc biệt. Tôi biết rằng Sandy sẽ chăm sóc tốt Sheila giúp tôi. Tôi cần sự bảo đảm đó.

Nhằm giúp Sheila dần làm quen với cuộc sống của một học sinh bình thường, tôi quyết định cho con bé theo học môn toán trong một lớp hai ở trường tôi. Trước đó tôi từng tiếp xúc nhiều với cô Nancy Ginsberg. Cô là một người phụ nữ dễ mến, lịch thiệp, và là một trong những người đầu tiên mời tôi và lớp của tôi tham gia chung với lớp của cô trong các hoạt động ngoại khóa. Thế là một buổi chiều nọ, tôi đến phòng giáo viên gặp cô và hỏi xem liệu cô có sẵn sàng nhận Sheila vào học trong giờ Toán không. Tôi giải thích rằng Sheila có trình độ vượt hơn mức toán lớp hai rất nhiều, và tôi muốn cô cho con bé tham gia vào giờ toán lớp cô mỗi ngày để nó có thể dần thích ứng khi phải học trong một lớp dành cho học sinh bình thường. Toán là môn nó học vững nhất, cho nên có vẻ như đó là môn tốt nhất để bắt đầu quá trình thích nghi này. Nancy đã đồng ý.

- Con đoán xem sắp có chuyện gì xảy ra nào?

- Tôi hỏi Sheila khi chúng tôi đang cất đồ chơi đi sau giờ giải lao.

- Gì cơ?

- Từ giờ trở đi sẽ có một chuyện rất tuyệt. Mỗi ngày con sẽ học một hoặc hai tiết trong một lớp học bình thường.

Con bé vội nhìn lên.

- Sao cơ?

- Cô đã nói chuyện với cô Ginsberg và cô ấy nói con có thể đến học tiết Toán trong lớp của cô ấy mỗi ngày.

- Giống như William ấy ạ?

- Đúng rồi.

Con bé chồm người qua bộ lắp ráp mà nó đang chuẩn bị cất đi.

- Con không muốn thế.

- Con chỉ chưa quen với chuyện này thôi. Rồi con sẽ thích mà. Con cứ nghĩ đi, đó là một lớp bình thường. Mà con có nhớ có lần con đã nói với cô là con muốn học trong một lớp bình thường không? Bây giờ con sẽ được như thế.

- Con không đi đâu.

- Tại sao lại không?

- Chỗ này thì là lớp của con. Con không đi học trong lớp của ai khác hết.

- Chỉ môn toán thôi mà. Mũi con bé nhăn lại.

- Nhưng đó là tiết học yêu thích của con ở đây. Thật không công bằng khi cô bắt con bỏ tiết học yêu thích của con ở đây.

- Con cũng có thể học toán ở đây nữa, nếu con muốn. Nhưng con sẽ học toán cả trong lớp của cô Ginsberg nữa, bắt đầu từ thứ Hai này.

- Không.

Sheila không hề thích thú với cái ý tưởng này chút nào. Với mỗi lý do tôi đưa ra, nó đều có một lý do bác lại. Suốt thời gian còn lại của ngày hôm đó, con bé hết giận dỗi rồi lại la hét, không để cho tôi đề cập đến bất cứ chủ đề nào khác. Đến chiều thì tôi chịu hết nổi và kiên quyết nói rằng tôi đã nghe con bé nói đủ lý do rồi. Nó sẽ phải đi, nó còn hai ngày nữa để chuẩn bị sẵn sàng và tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để cho sự thay đổi này dễ dàng hơn, nhưng nó sẽ phải đi.

Sheila giận dữ dậm chân thình thịch, nó còn chạy đến lay mạnh mấy cái thanh sắt trong chuồng của con Onions. Khi nghe tiếng lanh canh không dứt, tôi bước vội đến và lôi nó ra một cái bàn, cho nó lựa chọn giữa việc cư xử đàng hoàng hơn hoặc phải ngồi im trong góc lớp. Thế là Sheila đứng bật dậy, đùng đùng bước về phía góc lớp. Nó đập cái ghế xuống đất thật mạnh và ngồi xuống.

Tôi để nó ngồi đó, rồi quay lại để giúp William làm bài tập vẽ. Sheila ngồi đó suốt cả buổi chiều, mặc cho Anton và tôi đã bảo là nó có thể đi chỗ khác chơi nếu đã bình tĩnh lại.

Vì tôi thấy rõ ràng là con bé muốn chọc giận tôi, nên sau khi tan học, tôi để nó lại với Anton và xuống phòng giáo viên để soạn giáo án. Tôi cũng hiểu rõ ràng một khi Sheila bắt đầu có thái độ khó chịu, thì tốt nhất là hãy để con bé một mình. Khoảng trước năm giờ, tôi quay lại, thấy con bé đang nằm ườn trên một cái gối và đọc sách.

- Con giận dỗi xong chưa? - Tôi hỏi.

Nó gật đầu tỉnh bơ, mắt vẫn không rời quyển sách.

- Cô sẽ hối tiếc vì đã bắt con đi.

- Con nói vậy là sao đây?

- Con thì sẽ không ngoan nếu con phải đi. Con sẽ hư và cô ấy sẽ phải trả con về đây. Lúc đó thì cô sẽ không bắt con đi được nữa.

- Sheila! - Tôi cáu tiết. - Con hãy nghĩ lại về chuyện này một chút đi. Đó không phải là chuyện con muốn làm.

- Có, con muốn làm thế. - Con bé đáp, vẫn không chịu nhìn lên.

Tôi liếc đồng hồ. Sắp đến giờ con bé phải về. Tôi rất ghét mỗi khi nó cư xử thế này. Tôi bước đến chỗ nó đang ngồi, quỳ xuống cạnh nó.

- Có chuyện gì vậy, cưng? Tại sao con không muốn đi? Cô nghĩ con sẽ thích khi được học trong một lớp học bình thường mà.

Con bé nhún vai.

Tôi nhấc quyển sách ra khỏi tay nó để buộc nó phải nhìn tôi.

- Sheil, cô muốn nghe ý kiến của con. Con biết cô không thể gửi con vào lớp đó nếu con lại gây rắc rối. Con đã bắt bí được cô chỗ đó, bởi vì cô không muốn cô Ginsberg gặp rắc rối. Nhưng con không thể nào làm vậy được.

- Con sẽ làm vậy mà.

- Sheil...

Cuối cùng nó cũng nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt xanh biếc của nó đã rơm rớm.

- Sao cô lại không muốn có con trong lớp này nữa vậy?

- Cô chưa bao giờ nói thế cả. Cô muốn có con trong lớp này. Dĩ nhiên là cô muốn có con trong lớp này rồi. Nhưng cô muốn con biết được điều gì xảy ra trong một lớp học bình thường, để sau này con có thể hòa nhập vào một lớp như thế.

- Con biết một lớp học bình thường là thế nào rồi. Con đã ở đó trước khi đến đây mà. Con muốn được ở trong cái lớp điên khùng này.

Đồng hồ điểm năm giờ.

- Sheila, nghe này, chúng ta không còn thời gian nữa. Con sẽ phải chạy đi đón xe buýt kẻo nhỡ mất. Cô sẽ nói thêm với con về việc này vào sáng mai.

Sheila không chịu bàn bạc thêm về việc này nữa, và con bé đã làm đúng những gì nó nói. Sáng thứ Hai, tôi gửi nó sang lớp cô Ginsberg để nó học ba mươi lăm phút toán. Chỉ sau mười lăm phút đầu tiên Anton đã phải vào lôi nó ra. Con bé đã xé vụn mấy tờ giấy, ném bút chì đi lung tung và ngáng chân mấy đứa học sinh lớp hai ngờ nghệch đến tội nghiệp to gấp đôi nó. Anton lôi con bé ra lúc nó đang vùng vẫy và la hét. Nhưng ngay khi Anton lôi nó về lớp tôi, nó lập tức ngừng quấy phá. Một nụ cười thỏa mãn nở trên môi nó. Tôi ngồi phịch xuống một cái ghế bên cạnh Max và che mắt lại khi Anton đưa con bé đến chỗ góc lớp và bắt nó ngồi yên đó.

Tôi giận run. Nhưng tôi biết giờ không phải thời điểm để trách mắng nó. Khi đã bình tĩnh lại, tôi bảo nó có thể ra khỏi chỗ góc lớp và tham gia cùng chúng tôi, rồi tôi tiếp tục làm việc theo thời gian biểu bình thường của lớp.

Sau khi có những hành động coi thường tôi như vậy, Sheila cũng tỏ ra hoảng sợ. Suốt ngày hôm đó con bé cứ nhìn tôi, lẽo đẽo theo tôi để đảm bảo rằng tôi không ghét bỏ nó. Ngoài ra, việc tôi không hề trách mắng gì nó về chuyện nó đã gây ra ở lớp cô Ginsberg khiến nó thêm hoang mang. Một lần nó hỏi tôi khi nào thì tôi sẽ nổi giận với nó. Tôi mỉm cười. Vì không muốn nó nghĩ rằng sự thờ ơ đột ngột của tôi là một dấu hiệu khác cho thấy tôi muốn từ bỏ nó, thế nên tôi bảo nó rằng chúng tôi sẽ nói về vấn đề này sau khi có nhiều thời gian hơn. Nhưng cả ngày hôm ấy nó vẫn đứng ngồi không yên, lẽo đẽo đi theo tôi như một cái bóng, nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Sau giờ tan học, tôi đưa bọn trẻ ra trạm xe buýt. Khi quay lại lớp học, tôi thấy Sheila đang đứng dựa vào một bức tường cạnh chỗ để chuồng thú, mắt nó mở to và đầy sợ hãi. Tôi hất đầu về phía một cái bàn.

- Đến đây nào cưng. Cô nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện rồi.

Con bé lưỡng lự bước đến, ngồi trên một cái ghế ở đối diện tôi. Mặt nó lộ rõ vẻ lo lắng, mắt nó vẫn mở to.

- Cô giận con à?

- Về chuyện sáng nay ư? Chắc chắn là sáng nay cô có giận, nhưng bây giờ thì không. Cô chỉ muốn biết có chuyện gì đang xảy ra với con. Cô thực sự không hiểu tại sao con lại không muốn đi. Tuần trước con đã không chịu nói chuyện với cô về việc này. Thế nên cô muốn biết tại sao. Con thường có những lý do thỏa đáng để giải thích những điều con làm; cô tin là con có lý do chính đáng.

Nó nhìn tôi chăm chăm.

- Sao nào?

- Đây thì là lớp của con. - Con bé đáp, dùng từ "thì" theo một cách gần như đã trở thành bản năng của nó.

- Đúng vậy. Cô không muốn loại con ra khỏi đây. Đó chỉ là ba mươi lăm phút trong cả một ngày dài mà thôi. Ngoài ra, cô thấy đã đến lúc con bắt đầu nghĩ đến một lớp học bình thường cho năm tới rồi đó.

- Con không học lớp học bình thường nào cả. Đây thì là lớp của con.

Tôi nhìn nó một lúc lâu.

- Sheil, đã tháng Năm rồi. Chỉ còn vài tuần nữa là năm học kết thúc. Cô thấy đã đến lúc suy nghĩ cho năm học tới rồi.

- Con sẽ ở đây vào năm tới.

Tim tôi thắt lại. Tôi khẽ đáp lời nó:

- Không.

Mắt nó như tóe lửa.

- Con sẽ ở đây vào năm tới! Con sẽ là đứa trẻ hư nhất trên đời này. Con sẽ làm những điều khủng khiếp và sau đó họ sẽ để cho cô giữ con. Họ sẽ không để cho cô đuổi con đi đâu.

- Ôi trời ơi, Sheil... - Tôi rền rĩ.

- Con sẽ không đi đâu hết. Con sẽ lại hư hỏng cho coi.

- Chuyện này không phải như thế đâu, cưng ơi. Cô không đuổi con đi đâu cả. Lạy Chúa, Sheila, nghe cô nói được không?

Con bé lấy tay bịt chặt hai tai lại.

Nó nhướn đôi mắt bừng bừng lửa giận nhìn tôi. Ánh mắt đầy phẫn nộ và tổn thương. Cái tia sáng của sự trả thù đang lấp lóe trong đó.

- Năm sau lớp học này sẽ không còn ở đây nữa. - Tôi nói khẽ đến mức dường như không thành riếng. Vậy mà con bé vẫn nghe được, dù nó đang bịt chặt tai lại.

Như bị một đợt sóng tràn qua, vẻ mặt giận dữ của nó biến mất, nó buông tay ra. Cơn giận đã bị rút đi hết, giờ trông nó tái mét.

- Ý cô là sao? Thế nó dời đi đâu?

- Lớp học này sẽ không còn ở đây nữa. Hội đồng nhà trường đã quyết định rằng họ không cần nó nữa. Mọi người có thể chuyển sang những lớp học khác.

- Không cần nó nữa? - Con bé thét lên. - Dĩ nhiên là họ cần nó! Con cần nó! Con vẫn còn khùng điên mà. Con cần một lớp học dành cho trẻ bị khùng điên. Peter cũng vậy. Và Max. Và Susie nữa. Tụi con vẫn là những đứa trẻ điên khùng mà.

- Không, Sheil ạ, con không điên. Cô cũng không biết hồi trước con có bị không nữa hay chỉ giả vờ thôi. Nhưng mà con không có điên. Đã đến lúc thôi không nghĩ như thế nữa rồi đấy.

- Vậy thì con sẽ phát điên. Con sẽ lại làm thật nhiều chuyện tồi tệ. Con sẽ không đi đâu cả.

- Sheil, cả cô cũng không ở đây nữa. Mặt nó đông cứng lại.

- Cô sẽ chuyển đi vào tháng Sáu. Sau khi năm học này kết thúc, cô sẽ đi. Thật khó để cô có thể nói chuyện này với con, vì cô biết chúng ta đã trở thành những người bạn tốt của nhau. Nhưng đã đến lúc rồi. Cô vẫn yêu con, không bớt đi một chút nào cả. Và không phải cô đi vì bất cứ điều gì con đã làm hay không làm. Đó là một quyết định của riêng cô. Một quyết định của người lớn.

Con bé vẫn đau đáu nhìn tôi. Nó chống cùi chỏ trên mặt bàn, hai bàn tay nhỏ xíu của nó đan vào nhau; nó nghiêng đầu tì má lên đôi bàn tay bé nhỏ ấy. Đôi mắt xanh thẳm của nó nhìn tôi đờ đẫn.

- Chuyện gì cũng kết thúc cả, Sheil ạ. Chúng ta đã có những khoảng thời gian thật tuyệt với nhau, và cô sẽ không đổi chúng lấy bất cứ thứ gì trên đời này. Con đã thay đổi rất nhiều, và cô cũng vậy, thật đấy. Chúng ta đã cùng nhau trưởng thành, và bây giờ là lúc để xem sự trưởng thành ấy tốt đẹp như thế nào. Cô nghĩ chúng ta đã sẵn sàng. Con cũng vậy. Cô nghĩ con đã sẵn sàng để tự mình thử làm việc đó. Con đã đủ lông đủ cánh rồi.

Những giọt nước mắt bỗng dâng lên mắt con bé và trào ra ngoài, lăn nhanh trên hai gò má bầu bĩnh của nó rồi chảy xuống cằm nó. Nhưng nó vẫn ngồi bất động và không chớp mắt, mặt vẫn tì vào tay. Tôi không còn biết phải nói thêm nữa. Tôi thường quên mất là con bé chỉ mới sáu tuổi. Thậm chí đến tháng Bảy này nó mới được bảy tuổi. Tôi đã quên mất, vì đôi mắt của nó trông mới già dặn làm sao.

Nó từ từ đặt tay lên bàn và gục xuống. Nó ngồi đó một lúc, vẫn không gạt những giọt nước mắt đang rơi lã chã. Tuyệt nhiên không nghe một tiếng khóc nào. Sau đó nó đứng dậy, quay lưng đi về góc phòng và ngồi xuống giữa đống gối ngổn ngang trên sàn nhà. Con bé thừ người ra, lấy tay che mặt lại. Vẫn không có tiếng khóc nào.

Tôi ngồi đó trong im lặng, cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của con bé, mà tôi nghĩ cũng là nỗi đau của chính tôi. Phải chăng tôi đã dính vào chuyện này quá sâu? Cho dù con bé thật sự có tiến bộ, nhưng phải chăng tôi đã để nó quá phụ thuộc vào tôi? Liệu có tốt hơn không khi cứ để con bé như lúc tôi vừa biết nó hồi tháng Giêng, chỉ đơn giản là dạy dỗ nó một cách bình thường, thay vì tập cho nó quen với những thử thách hàng ngày của việc yêu thương một ai đó? So với tất cả đồng nghiệp của mình, tôi luôn là kẻ không tuân theo nguyên tắc. Tôi thuộc dạng thà-yêu-thương-rồi-mất-mát, một khái niệm không phổ biến lắm trong lĩnh vực giáo dục. Tôi từng kinh qua nhiều khóa học dành cho giáo viên, và các chuyên gia đều nhấn mạnh rằng đừng để mình dính quá sâu vào bất kỳ trường hợp nào. Tôi không thể làm như thế được. Tôi không thể giảng dạy hiệu quả nếu không dính vào quá sâu, và trong tim mình tôi biết rằng bởi vì tôi thuộc tuýp người thà-yêu-thương-rồi-mất-mát như thế, cho nên khi mọi chuyện kết thúc tôi có thể ra đi. Chuyện đó luôn rất đau đớn. Càng yêu thương một đứa trẻ bao nhiêu, thì tôi càng đau đớn bấy nhiêu. Nhưng khi đến lúc chúng tôi buộc phải chia tay nhau, hay tôi thực sự phải đầu hàng trước một trường hợp nào đó sau khi đã cố gắng hết sức, tôi sẽ ra đi. Tôi có thể làm được như thế, bởi vì tôi luôn mang theo những kỷ niệm vô giá về những điều mà chúng tôi đã có, tin rằng con người không thể cho nhau cái gì tuyệt vời hơn là những kỷ niệm đẹp. Tôi không thể làm được gì hơn để đảm bảo Sheila sẽ có được hạnh phúc, ngay cả khi tôi có ở bên Sheila trong suốt quãng đời học sinh còn lại của con bé. Chỉ có nó mới có thể làm được điều đó. Tất cả những gì tôi có thể cho nó là tình yêu và thời gian của tôi. Khi đến lúc phải kết thúc, thì cuộc chia tay này chỉ có thể đau đớn đến thế là cùng. Cuối cùng thì những nỗ lực của tôi sẽ chỉ còn là những kỷ niệm.

Vậy mà khi nhìn con bé, tôi vẫn lo rằng chúng tôi đã không có đủ thời gian để làm lành những vết thương của nó, rằng nó vẫn chưa đủ mạnh mẽ để chịu đựng được cách giáo dục đầy đau đớn của tôi. Dù tôi có nghĩ rằng cách làm của mình là đúng đắn, thì có thể tôi đã không công bằng với con bé khi không cho nó bất kỳ lựa chọn nào khác. Nhưng tôi phải làm gì đây? Tim tôi đau nhói khi nghĩ rằng rốt cuộc thì người ta đã sai lầm khi giao cho tôi đứa trẻ này, đứa trẻ mà tôi đã làm nó tổn thương thay vì giúp đỡ nó.

Tôi chậm rãi đứng dậy và đến chỗ con bé. Nó vẫn không phát ra âm thanh nào, ngoại trừ những tiếng nức nở.

- Đi đi. - Nó nói khẽ khàng nhưng quả quyết qua hai bàn tay đang che mặt.

- Tại sao? Vì con đang khóc ư?

Nó bỏ tay xuống và thoáng nhìn tôi.

- Không. - Nó ngừng lại. - Bởi vì con không biết phải làm gì.

Tôi ngồi đối diện nó, lấy một cái gối và tựa lưng vào. Lần đầu tiên tôi không muốn vòng tay ôm nó để dỗ dành cho nó vơi bớt nỗi đau. Thái độ chững chạc của nó trở nên hữu hình đến mức nó giống như một cái áo khoác đang choàng lên người con bé. Lúc đó chúng tôi ngang nhau, không có người lớn, không có trẻ con. Tôi không còn là người thông thái hơn, khôn lanh hơn, mạnh mẽ hơn nữa. Về bản chất chúng tôi đã ngang nhau.

- Sao cô không ở lại để làm con vui? - Cuối cùng nó hỏi.

- Bởi vì cô không phải là người có thể làm con vui. Mà là chính con. Cô chỉ ở đây để cho con biết có người quan tâm đến con khi con tốt hay con xấu. Rằng có người quan tâm đến những chuyện xảy ra với con. Và dù cô có ở đâu đi chăng nữa, cô sẽ luôn quan tâm đến con.

- Cô cũng giống mẹ con mà thôi. - Nó nói. Giọng của nó rất nhẹ nhàng và không có vẻ gì là buộc tội cả, như thể nó đã hiểu được mọi chuyện xảy ra thế nào và tại sao lại như thế.

- Không, cô không giống, Sheil ạ. - Tôi nhìn nó. - Hoặc cũng có thể là cô giống bà ấy. Có thể lúc mẹ con để con lại, bà ấy cũng cảm thấy khó khăn như cô lúc này. Có thể bà ấy cũng đã rất đau đớn.

- Bà ấy chưa bao giờ thực sự yêu con. Bà ấy yêu em trai của con hơn. Bà ấy bỏ con lại trên đường cao tốc như một con chó vậy. Cứ như là con chẳng liên quan gì đến bà ấy vậy.

- Cô không biết nữa. Cô không biết bất cứ điều gì về mẹ con, cô cũng không biết lý do vì sao bà ấy lại làm điều đó với con. Sheila à, thật sự là con cũng không hiểu được đâu. Con chỉ biết là chuyện này khiến con có cảm giác thế nào. Nhưng con phải hiểu mẹ con và cô khác nhau. Cô không phải là mẹ con. Dù con có muốn như thế thì cô cũng không phải bà ấy.

Những giọt nước mắt lại tuôn trào. Con bé bâng quơ nghịch cái cạp quần mình.

- Con biết.

- Cô biết là con biết. Nhưng cô cũng biết là con đã mơ như thế. Cô nghĩ có những lúc cô cũng đã mơ như thế. Nhưng chuyện đó cũng chỉ là ước mơ của chúng ta thôi. Cô là cô giáo của con, và khi năm học kết thúc, cô chỉ còn là bạn của con mà thôi. Nhưng cô sẽ là bạn con. Chỉ cần con vẫn muốn cô là bạn con, thì cô sẽ luôn là thế.

Con bé nhìn lên.

- Điều con không hiểu được đó là tại sao những điều tốt đẹp luôn phải kết thúc.

- Chuyện gì rồi cũng phải kết thúc thôi.

- Một số thứ thì không. Những chuyện xấu xa không kết thúc. Chúng không bao giờ biến mất cả.

- Có, chúng sẽ biến mất. Nếu con để chúng biến mất, chúng sẽ biến mất. Dĩ nhiên là thỉnh thoảng nó không nhanh như chúng ta muốn, nhưng rồi chúng sẽ kết thúc. Điều không bao giờ kết thúc là cách chúng ta cảm nhận về nhau. Thậm chí khi con đã lớn và ở một nơi nào đó cách xa nơi đây, con vẫn có thể nhớ về những quãng thời gian tuyệt vời mà chúng ta đã có khi ở bên nhau. Thậm chí khi con đang gặp rất nhiều chuyện tồi tệ và có vẻ như chúng sẽ không bao giờ thay đổi, thì con vẫn có thể nhớ đến cô. Và cô sẽ luôn nhớ đến con.

Bỗng con bé mỉm cười, chỉ là một nụ cười nhẹ, và rất buồn bã.

- Đó là bởi vì chúng ta đã cảm hóa nhau. Cô nhớ cuốn sách đó không? Cô có nhớ hoàng tử bé đã tức giận như thế nào vì cậu ấy đã phải vượt qua tất cả những rắc rối như thế để cảm hóa con cáo, và bây giờ con cáo lại khóc bởi vì cậu ta phải đi không?

Con bé cười khi tự ngẫm lại những luồng ký ức đang diễn ra trong đầu nó, hầu như không còn biết đến sự hiện diện của tôi nữa. Nước mắt trên má nó đã khô.

- Và con cáo đó đã nói rằng dù sao đi nữa thì chuyện này cũng rất tuyệt, vì nó sẽ luôn nhớ đến những cánh đồng lúa mì. Cô có nhớ không?

Tôi gật đầu.

- Chúng ta đã cảm hóa nhau, có phải không?

- Chắc chắn rồi.

- Khi cảm hóa ai đó, cô phải khóc, có phải không? Trong quyển sách đó họ cứ khóc suốt, mà con thì chưa bao giờ biết chính xác tại sao lại như thế. Con luôn nghĩ rằng người ta chỉ khóc khi bị ai đánh.

Tôi lại gật đầu.

- Rất có thể con sẽ phải khóc khi để ai đó cảm hóa mình. Có vẻ như đó là một phần của việc bị cảm hóa.

Sheila mím chặt môi lại và gạt những giọt nước mắt cuối cùng trên mặt mình.

- Chuyện đó vẫn vô cùng đau đớn, có phải không?

- Phải, chắc chắn là nó vô cùng đau đớn chứ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.