Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden

 
Có bài mới 20.03.2018, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 14


Chúng tôi đã cười rất nhiều.

Những việc xảy ra trong lớp học của tôi không phải lúc nào cũng buồn cười. Thường những việc mà tôi thấy buồn cười là những vấn đề mà nếu tôi suy nghĩ cho thấu đáo, lại là những bi kịch. Có thể phép màu kỳ diệu nhất trong sức mạnh tinh thần của con người là khả năng biết cười. Tự cười mình, cười nhau, và cười những tình cảnh mà đôi khi là vô vọng. Tiếng cười làm cuộc sống của chúng ta cân bằng trở lại.

Hơn ai hết, Whitney là người đã giữ cho chúng tôi luôn ở trong giới hạn của cái gọi là bình thường. Tôi vô cùng yêu mến cô gái ấy vì phẩm chất này. Whitney không bao giờ chấp nhận khi Anton hay tôi nói rằng đây là một lớp học dành cho những đứa trẻ không bình thường.

Mặc cho tính e thẹn vốn dĩ của mình, Whitney có một khiếu hài hước mà đôi khi không có giới hạn. Sự dí dỏm của cô bé có thể rất phô và lắm khi trần trụi đến mức gây sốc, đặc biệt là những khi chỉ có mình cô bé với Anton và tôi. Dù vậy, Whitney bộc lộ những phẩm chất tốt đẹp nhất của mình khi đang đùa. Có lẽ tôi sẽ chuẩn bị tinh thần tốt hơn cho việc này nếu nó phù hợp hơn với vẻ ngoài nhu mì, vụng về của cô. Hoặc nếu lớp chúng tôi là một nơi phù hợp hơn cho những trò đùa như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, Whitney luôn làm tôi ngạc nhiên. Thỉnh thoảng tôi lại giật nảy mình với con rắn lò xo nhảy bật ra từ hộp bút màu của Susannah, hay bãi nôn giả trên bàn khi Peter và William và Guillermo bất ngờ lên cơn đau bụng vờ vịt.

Từ lúc Sheila xuất hiện, cái tính thích đùa ấy của Whitney được dịp phát huy lên đến đỉnh điểm. Những đứa trẻ khác rất thích mấy trò đùa của Whitney và sẵn sàng tham gia cùng. Nhưng Sheila thì đủ thông minh để nắm bắt được Whitney đang có kế hoạch gì trong đầu. Con bé cũng đưa ra những lời gợi ý rất sáng tạo của riêng mình; và thỉnh thoảng nó cũng đủ ngây thơ để làm vài trò điên rồ mà Whitney là kẻ đầu têu.

Tháng Ba dần trôi qua và không có chuyện gì xảy ra cả. Điều này khiến tôi đâm ra nghi ngờ. Mỗi sáng tôi đều kiểm tra ngăn kéo và cái ly sứ của mình, kiểm tra luôn những thứ mà tôi nghĩ sẽ làm mồi ngon cho mấy trò đùa của hai người này. Thường thì tôi hay hỏi Sheila để lường xem sắp có chuyện gì xảy ra, đơn giản bởi vì con bé không biết giữ bí mật cho lắm. Ngay cả khi nó có cố giữ bí mật thế nào đi nữa, thì nó cũng không tìm mọi cách để che giấu những chuyện mà nó sắp làm. Dù vậy, vẫn chẳng có gì xảy ra cả. Tôi thường bắt quả tang hai người bọn họ khúc khích cười với nhau nhiều lần, thế nên tôi càng cảnh giác. Nhưng thời gian trôi qua, vẫn chẳng có gì xảy ra. Có thể là vì khoảng thời gian đó, Whitney bị cảm lạnh khá nặng và phải nghỉ làm suốt một tuần lễ.

Vào một ngày trung tuần tháng Ba, bà Crum, mẹ của Freddie, đến trường gặp tôi sau giờ học. Là một người đàn bà nhỏ nhắn như một chú chim sẻ và khá nhút nhát, bà len qua khe cửa để vào lớp và xin lỗi vì đã làm phiền tôi. Lúc đó, tôi đang chơi xe hơi với Sheila, và tôi trấn an bà rằng tôi thấy không phiền gì khi bà cắt ngang như thế. Khi tôi hỏi liệu tôi có thể giúp gì được cho bà, bà cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau, và liên tục xin lỗi vì đã làm phiền tôi vì những vấn đề của mình. Tôi bảo Sheila đi xuống văn phòng và giúp Anton một tay, anh đang cắt giấy nến cho máy rô-nê-ô(8) dưới đó. Còn lại một mình trong lớp, tôi mời bà Crum ngồi.

Bà ấy đến để hỏi tôi xem thời gian gần đây bọn trẻ có ăn thứ gì lạ ở trường không. Tôi suy nghĩ. Hôm ấy là thứ Tư, vậy là chúng tôi vừa có giờ nấu ăn. Chúng tôi đã nấu món trứng bác của người Hoa, tôi bảo bà ấy như thế. Ngoài món đó ra, thì bọn trẻ chẳng ăn gì nữa hết. Ngoại trừ bữa trưa, dĩ nhiên. Bà ấy nhíu mày. Trong tuần trước, sau khi đi học về, Freddie đã bị nôn ba lần. Bà ấy còn nói chuyện đó sẽ không khiến bà quá bận tâm nếu như bà có thể biết thằng bé đã nôn ra cái gì. Chúng là những viên bi nhỏ màu đỏ tươi, xanh lục, xanh lam và vàng, đường kính chừng tám li. Mỗi lần thằng bé nôn ra đều có khoảng hai chục viên bi như thế.

Tôi thật sự bối rối. Tôi không thể nghĩ ra cái gì giống như cái bà đang mô tả. Không chỉ bởi vì chúng tôi không trữ kẹo trong lớp cho học sinh ăn, mà còn vì tôi không để những đồ vật có kích thước nhỏ như thế trong lớp, đơn giản là vì những đứa như Freddie, Max hay Susannah sẽ bốc cho ngay vào miệng. Không, thằng bé không thể nuốt phải những thứ ấy ở trường được, tôi trấn an bà ấy. Nhưng để cho chắc chắn, tôi hứa sẽ để mắt đến thằng bé.

Một vài ngày sau đó vẫn diễn ra bình thường. Whitney vẫn vắng mặt, còn tôi thì bận ngập đầu với đống phiếu liên lạc cuối kỳ. Thế là tôi đành cho Sheila chơi một mình sau giờ học, để tôi còn tranh thủ thời gian làm việc. Những ngày cuối tuần trôi qua. Lại một tuần mới bắt đầu.

Một buổi chiều nọ, sau khi đã đưa bọn trẻ ra xe buýt xong, tôi quay trở về lớp và thấy Sheila đang quỳ gối trước cái tủ ly bên dưới bồn. Con bé có một kho ngôn ngữ đầy màu sắc mà chỉ vào những lúc đặc biệt rối loạn thì nó mới dùng. Khi mọi thứ không diễn ra theo ý muốn của nó, thì dù tôi có làm gì đi nữa, con bé vẫn sẽ liên tục lặp đi lặp lại những câu có sẵn trong cái kho ngôn ngữ đó của nó. Tôi đến gần, nghe thấy con bé đang lầm bầm gì đó.

- Có chuyện gì vậy, Sheil?

Con bé đứng bật dậy và quay người lại:

- Không có gì.

- Con đang chửi rủa cái gì vậy?

- Không có gì.

Tôi bước đến chỗ cái bồn.

- Nghe không có vẻ là không có gì lắm. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

- Ai đó đã lấy đồ của con.

- Đồ gì?

- Vài món đồ. - Nó tỏ vẻ khó chịu. - Con tính làm một tác phẩm nghệ thuật với mấy món đó. Con đang tìm chúng, mà có ai đó đã ăn trộm mất rồi. Con đã cất ở đây, mà giờ chúng không còn ở đây nữa.

- Tại sao lúc đầu con lại để nó ở đó? Lẽ ra con nên cất đồ của mình ở trong tủ đựng đồ cá nhân chứ. Con biết thế mà. Không ai biết mấy cái món đồ ở dưới đó là đồ của con cả. Mà rốt cục thì nó là cái gì thế?

- Vài món đồ ấy mà.

- Đồ gì mới được? Con bé nhún vai:

- Chỉ là những món đồ thôi. Đồ của con.

- Vậy con đến chỗ cái hộp đựng đồ vẽ xem. Có thể trong đó có vài món đồ thừa con có thể dùng đấy.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, bà Crum lại đến gõ cửa. Ôi xin thứ lỗi cho tôi, bà ấy lại bắt đầu xin lỗi, nhưng Freddie lại nôn nữa. Lần này lại là những viên bi nhỏ nhiều màu. Bà ấy có đem theo vài viên, tất cả đều được gói lại trong một cái khăn giấy. Mặc dù rất rụt rè, nhưng bà ấy cứ khăng khăng bảo tôi xem thử chúng là cái gì, để xem chúng có phải ở trong lớp tôi không.

Tôi nghiến răng, mở cái khăn giấy ướt nhoét ấy ra. Trong đó có chừng mươi viên bi nhỏ không tròn lắm, có màu tươi. Tôi lấy viết chì chọc vào một viên. Nó dễ dàng nát ra để lộ phần nhân màu xanh lục thẫm. Tôi không thể hình dung được chúng là cái gì.

Anton bước vào phòng, nãy giờ anh ấy ở trong phòng giáo vụ. Tôi ra hiệu cho anh lại gần.

- Anh có thấy bất cứ thứ gì giống như thế này quanh đây không? - Tôi hỏi.

Anh chồm người qua vai tôi để nhìn cho rõ hơn.

- Cái quái gì vậy nhỉ?

Anh cầm lấy cây viết chì trong tay tôi rồi chọc vào một viên thứ hai. Viên này cũng vỡ vụn ra dễ dàng.

- Rõ ràng là Freddie đã tìm thấy chúng ở đâu đó, nuốt vào rồi khi đi học về thì nôn ra. Bà Crum nghĩ là chúng xuất phát từ lớp của chúng ta.

- Chúng là cái gì vậy? - Anton hỏi, bộc lộ sự hoài nghi không giấu giếm.

- Tôi cũng không biết nữa.

Sheila tò mò tiến lại gần. Con bé giật gấu quần jeans của tôi.

- Cho con xem nào. Tôi đẩy nó ra.

- Chờ một chút nào.

- Cô biết không, nghe có vẻ khùng điên, nhưng tôi thấy chúng giống như phân thỏ vậy. - Anton vừa nói vừa nhíu mày nhìn cái khăn giấy với mấy viên bi bí ẩn bên trong.

- Anton, chúng có màu đỏ, màu lục, và màu lam mà. - Tôi đáp.

- Tôi biết chứ. Nhưng hãy nhìn phần nhân của chúng mà xem. Chẳng lẽ cô không thấy giống sao?

Tôi phì cười. Tình huống kỳ quặc này làm tôi hơi mất kiểm soát.

Sheila cứ bập bênh trên một cái ghế bên cạnh tôi, một tay vịn cánh tay tôi, tay kia túm lấy cổ áo tôi.

- Cho con xem đi, Torey.

Anton ngả người về phía con bé và cho nó xem cái khăn giấy. Khi nhìn thấy thứ được gói trong cái khăn giấy, nó đột ngột giật bắn người ra đằng sau. Cả nó và cái ghế lăn kềnh ra sàn.

- Con có sao không? - Tôi hỏi khi đỡ con bé dậy.

Nó gật đầu. Có cái gì đó trong cách nó nhìn tôi làm tôi nghi ngờ. Hay nói chính xác hơn, cái cách mà nó không nhìn tôi làm tôi nghi ngờ.

- Con có biết gì về chuyện này không, Sheil? Mấy cái thứ này là gì vậy?

Nó bước lùi một bước và nhún vai thật mạnh.

Anton cau mày lại theo cái kiểu tôi-đang- nghiêm-túc của mình:

- Sheila, con có đưa cái gì đó cho Freddie không?

Con bé ngước nhìn chúng tôi. Gương mặt nó đầy vẻ ngây thơ. Hai mắt con bé to tròn như những cái đĩa sứ. Mấy sợi tóc bung ra khỏi cái bím của nó, lòa xòa quanh mặt. Con bé cắn môi và vẫn tiếp tục lùi lại. Với Sheila thì thái độ ngây thơ như vậy nghĩa là nó biết nó có tội.

- Sheila, cô muốn con kể cho cô nghe về việc này. - Tôi nói.

Vẫn không có câu trả lời.

- Chúng ta biết là con biết. - Anton thêm vào.

Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm.

- Sheila. - Tôi nói bằng giọng nghiêm khắc nhất của mình. Phải khó khăn lắm tôi mới nói kiểu như thế được. Con bé trông quá ngây thơ với một tội lỗi rõ ràng đến vậy.

Cuối cùng tôi tiến đến gần nó, thật chậm, bởi vì trong cách cư xử của nó đã bắt đầu có dấu hiệu của sự sợ hãi, và thông thường thì con bé vẫn hoảng loạn nếu có ai đó lao đến nó. Tôi đặt một tay lên vai nó, rồi đẩy nó quay lại cái bàn nó thường ngồi. Tôi vẫn giữ những ngón tay của mình trên lưng con bé và đứng đằng sau nó, để nó không thể vụt chạy đi.

- Bây giờ thì tốt hơn là con nói cho chúng ta nghe cái này là gì đi, cưng ạ. Cô muốn biết, và cô muốn biết ngay bây giờ.

Con bé nhìn chằm chằm vào cái khăn giấy ướt nhẹp đầy những viên bi nhỏ nhiều màu mà bà Crum đã bày ra trên mặt bàn. Tôi có thể cảm thấy Sheila đang tựa hẳn vào tay mình. Tôi hích nhẹ vào vai nó.

- Cô đang mất kiên nhẫn rồi đây, Sheil. Đừng làm cô giận. Những thứ này có thể làm tổn thương Freddie và chúng ta cần phải biết nó là cái gì. Bây giờ thì nói cô nghe xem nào.

- Phân thỏ. - Nó khẽ nói.

- Vậy làm sao mà chúng có nhiều màu sắc như thế này?

- Con sơn chúng bằng màu keo.

Câu trả lời này làm Anton không chịu nổi nữa, và anh ấy bắt đầu khúc khích cười. Anh lấy một tay che miệng, cố nén cười.

- Trời ạ, Sheila. - Tôi nói. - Tại sao con lại đi sơn màu lên phân thỏ làm gì?

- Cho Whitney.

Khi đã moi được toàn bộ câu chuyện từ Sheila, chúng tôi mới biết rằng con bé và Whitney đã bày ra một trò đùa. Vào ngày lễ Phục sinh, chúng tôi sẽ làm một tấm tranh khảm thật lớn ở góc lớp học, sau đó bức tranh sẽ được treo trên hành lang của tòa nhà chính trong trường vào Đêm của phụ huynh. Tấm tranh khảm này được đặt tên là "Lần theo dấu vết chú thỏ". Rõ ràng Whitney đã nghĩ là sẽ thật buồn cười nếu thay những miếng khảm bằng những cục phân thỏ được sơn màu. Hoàn toàn là một trò đùa của những đứa mới lớn. Con bé đã sơn màu lên mấy cục phân, rồi phơi chúng ở dưới cái bồn, nơi không ai chú ý đến nhiều. Hẳn là Freddie đã phát hiện ra tất cả những hành động vụng trộm này, và cho rằng chỗ phân ấy là kẹo. Hay một cái gì đó. Rồi thằng bé đã ăn chúng. Theo cái cách mà Sheila kể khi liên hệ toàn bộ sự việc lại, tôi nghĩ rằng đó hẳn là một tuần lễ vô cùng khó chịu và bực bội với con bé. Con Onions không có thái độ hợp tác cho lắm, Whitney thì không đến lớp, và đống phân thỏ sơn màu của Sheila thì biến mất một cách bí ẩn. Thế nên chẳng có gì lạ khi tôi bắt gặp con bé đang làu bàu chửi rủa với cái tủ ly sau giờ học.

Anton phải kiềm chế lắm mới không phá lên cười trong lúc nghe kể lại chuyện này. Anh cắn chặt môi, mắt thì cứ đảo nhìn lên trời suốt, và thỉnh thoảng lại ho khù khụ. Bà Crum thì không thấy có gì đáng cười trong toàn bộ câu chuyện này cả. Hẳn là tôi cũng sẽ không cảm thấy như thế, nếu đó là con trai tôi. Không ai trong chúng tôi biết cái hợp chất mà Freddie ăn phải có độc không. Tôi biết màu keo thì vô hại, nhưng còn về phân thỏ thì tôi lại mù tịt thông tin. Anton gọi cho trung tâm nghiên cứu về các chất độc hại để hỏi thêm. Tuy nhiên, vì Freddie đã ăn mấy cục phân đó suốt tuần vừa rồi và rõ ràng là không bị ốm đau gì ngoài cái bụng giở chứng, cho nên tôi cũng không thấy lo lắng cho lắm. Ngoài ra, khi thằng bé nôn ra thì mấy cục phân đó cũng chưa bị nhai và chưa bị tiêu hóa.

Tôi chỉ tay ra hiệu cho Sheila đi về phía góc lớp, và bảo nó hãy ngồi đó trong suốt quãng thời gian còn lại. Con bé không phản đối gì cả, nhưng lại thở dài thườn thượt một cách hơi quá đà, đến mức tôi sợ con bé sắp sửa lên cơn hen đến nơi. Anton quay lại sau khi đã được trung tâm nghiên cứu các chất độc hại bảo đảm rằng Freddie sẽ không sao cả. Tôi xin lỗi bà Crum vì sự ngốc nghếch của học trò mình rồi tiễn bà ấy ra cửa.

Anton và tôi bàn bạc với nhau về sự việc này, và quyết định rằng chúng tôi nên gọi Whitney tới ngay. Cô ấy sống gần trường học, và tôi cảm thấy tốt hơn là giải quyết vấn đề này khi không có lũ trẻ ở đây. Mặc dù việc này chỉ thuần túy là một trò đùa, nhưng nó có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Tôi muốn nói rõ mọi việc cho Whitney hiểu.

Anton đi gọi Whitney. Tôi bước đến chỗ cái ghế trong góc phòng. Sheila ngước nhìn lên.

- Nghe này, đã đến lúc con đi đón xe buýt rồi đấy. Con đi lấy áo khoác rồi đi đi nào. Cả cô lẫn Anton đều bận không dẫn con đi tối nay được, thế nên con phải tự lo cho mình thôi. Cô không muốn nghe bất cứ một lời nào từ bất cứ ai về việc con lại gây ra trò rắc rối nào trên đường từ đây đến trạm xe buýt đâu đấy. Rõ chưa nào?

Sheila gật đầu.

- Vậy thì tạm biệt. Cô sẽ gặp lại con vào ngày mai.

- Con rất là xin lỗi.

- Được rồi. Chúng ta đã nói về chuyện đó, và bây giờ thì nó qua rồi.

- Cô giận con hả?

- Cô sẽ ổn thôi. Cô biết tụi con làm việc này như là một trò đùa thôi, và không có ý làm tổn thương bất cứ ai cả. Cô hiểu điều đó. Và bây giờ thì con biết rồi đấy, việc này thật là ngốc nghếch. Thế nên chúng ta sẽ quên nó đi, bây giờ thì xong xuôi rồi.

Con bé đứng dậy nhưng không rời khỏi chỗ cái ghế.

- Nhanh lên, nếu không con sẽ nhỡ xe buýt đấy.

- Cô giận con hả?

- Không, Sheil, cô không có giận con. Giờ thì con đi đi.

- Nếu mà cô không giận con thì làm sao mà cô lại không có cười với con? - Con bé hỏi, sự lo lắng thể hiện rõ mồn một trong đôi mắt nó.

Tôi mỉm cười, và quỳ xuống để nhìn vào mắt nó, rồi ôm nó vào lòng. Tôi hôn lên má nó một cái thật kêu.

- Con vẫn chưa tin là cô không giận con hả? - Tôi gạt mớ tóc lòa xòa trên trán nó. - Bây giờ con cứ về nhà đi và đừng có lo lắng gì cả, bởi vì cô không có giận gì hết. Ban đầu cô cũng không có giận lắm đâu, bởi những gì con làm là không hề cố ý. Chủ yếu là cô chỉ lo cho Freddie thôi, và khi mà cô lo quá thì nó giống như cô đang giận vậy. Nhưng mọi chuyện qua rồi. Được chứ? Như thế đã ổn với con chưa?

Con bé gật đầu.

- Được rồi, vậy thì nhanh chân lên kẻo nhỡ xe buýt bây giờ.

Whitney lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Sau khi Sheila đi khoảng mười phút thì Whitney đến cùng với mẹ của mình. Tôi không có ý biến việc này thành một vấn đề nghiêm trọng đến như thế. Tôi chỉ đơn giản là muốn nói chuyện với cô bé. Tôi không giận. Như đã nói với Sheila, tôi chưa bao giờ thực sự tức giận cả. Chủ yếu là tôi lo lắng, và cũng cảm thấy hơi bối rối trước mặt bà Crum nữa. Tuy nhiên vẫn có một mối nguy hiểm tiềm ẩn trong sự việc này, và tôi cảm thấy rằng Whitney cần phải nhận thức được điều đó. Dù vậy, mẹ của Whitney đã khiến mọi chuyện trở nên nghiêm trọng quá mức cần thiết.

Anton đã nói chuyện với bà ấy trong điện thoại, đã giải thích cho bà hiểu một phần của vấn đề. Bà ta đùng đùng đến trường, lôi xềnh xệch Whitney như thể cô bé là một đứa trẻ con vậy. Là một người đàn bà cao lớn với mái tóc vàng cứng quèo, mẹ của Whitney lao vào phòng tôi và yêu cầu tôi kể lại cho bà ấy nghe chuyện gì đã xảy ra. Tôi cố giải thích vấn đề một cách nhẹ nhàng nhất. Ngay sau đó thì bà quay sang Whitney với một sự giận dữ mà tôi không thể tưởng tượng được, cứ như thể Freddie đã tử vong vì cái thứ ấy đến nơi vậy.

- Bà Blake? Bà Blake? - Tôi cố gắng chen vào cơn thịnh nộ của bà ta. - Xin cho phép tôi nói... Bà Blake?

Anton cũng đang lúng túng không biết phải thế nào, anh cố làm bà ta mất tập trung:

- Bà có muốn một tách cà phê không, bà Blake? Trong suốt quãng thời gian ấy thì Whitney chỉ biết ngồi trên một cái ghế nhỏ và khóc nức nở.

Tôi cũng không nhớ làm thế nào mà chúng tôi làm cho mẹ của Whitney thôi không nói nữa. Nhưng cuối cùng thì chúng tôi cũng làm được chuyện này, và Anton dẫn bà ấy xuống phòng khách để uống cà phê.

Chỉ còn Whitney và tôi trong phòng. Tôi thấy thật bối rối khi có mặt ở đó và chứng kiến mẹ cô nói chuyện với cô kiểu như thế. Hẳn Whitney phải cảm thấy mình bị sỉ nhục lắm. Tôi bối rối đến mức không biết phải nói gì nữa. Tôi mang đến cho cô một hộp khăn giấy, và đặt nó lên cái bàn trước mặt cô. Tôi lưỡng lự một thoáng, tự hỏi xem liệu tôi có nên xin lỗi hay gì đó không. Tôi lầm bầm nói chuyện một mình và giả vờ đi phân loại đống giấy tờ để cho cô bé có vài phút để bình tĩnh trở lại.

Khi quay lại, tôi ngồi xuống cạnh Whitney và vòng tay ôm vai cô. Whitney quay lại và ôm chặt lấy tôi. Cử động này đột ngột quá khiến cái ghế tôi đang ngồi lắc lư vì sức nặng cô ấy tựa lên người tôi, nhưng tôi đã vòng tay kia qua ôm lấy Whitney. Whitney đang cần được an ủi vỗ về biết bao.

- Nghe này, mọi chuyện không đến nỗi tệ như thế đâu, Whitney. - Tôi vén mớ tóc rối lòa xòa trên khuôn mặt cô bé ra. - Anton và chị không có giận gì em đâu. Chị không hề giận tí nào cả.

Whitney ngồi thẳng người dậy và rút một tờ khăn giấy.

- Em chỉ đùa thôi mà.

- Chị biết chứ. Và chị không có giận. Chị không cố ý lôi em vào một rắc rối như thế này. Tin chị đi, chị sẽ không gọi em tới nếu chị biết chuyện này sẽ tệ hại đến thế với em.

- Ôi, cái gì cũng làm mẹ em nổi điên lên được. - Đúng rồi, mà chuyện này đâu có gì to tát. Chị chỉ muốn em biết là em phải cẩn thận hơn một chút khi ở đây. Bọn chúng không phải là những đứa trẻ bình thường, Whitney à. Em phải cẩn thận hơn rất nhiều khi ở bên chúng.

- Em không nghĩ là có ai sẽ bị tổn thương cả.

Em không có ý để việc này xảy ra.

- Ôi, cưng ơi, chị biết chứ. Và lần này chẳng có ai bị tổn thương gì cả đâu. Suýt tí nữa thì lớn chuyện thôi. Đây là một việc ngớ ngẩn em đã làm mà không suy nghĩ. Chị rất thích cái tính hài hước của em, Whitney, và chị rất thích cái cách em làm cho bọn trẻ cười đùa. Nhưng đây là những đứa trẻ đặc biệt. Chúng ta cần phải hết sức cẩn thận chăm nom chúng.

Cô tựa đầu vào hai lòng bàn tay và nhìn chằm chằm vào mặt bàn.

- Em chẳng bao giờ làm được việc gì cho ra hồn cả. Việc gì em cũng làm hỏng bét hết.

- Bây giờ thì mọi việc có vẻ như thế thôi. Chứ em biết là không phải như vậy mà.

- Mẹ em sẽ giết em mất.

- Đây không phải là việc của mẹ em. Đây là việc giữa em và chị thôi. Anton sẽ giải quyết vấn đề với mẹ em. Nếu anh ấy không nói được thì chị sẽ nói chuyện với bà ấy.

- Em xin lỗi, Torey.

- Ừ, chị biết mà.

- Chuyện gì sẽ xảy ra với em đây?

- Không gì cả.

Whitney không nhìn tôi, cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào mặt bàn trước mặt. Tôi đặt một tay lên vai cô và có thể cảm nhận được hơi ấm của cô qua lớp áo. Chúng tôi ngồi trong im lặng suốt một lúc lâu.

- Em có thể kể với chị chuyện này được không, Torey?

- Được.

Cô ấy vẫn chưa thể nhìn tôi.

- Đây là nơi duy nhất trên đời này mà em muốn ở. Mọi người ai cũng trêu chọc em về chuyện này. Chọc hoài. Họ nói: Tại sao cô lại muốn giao du với một lũ người lúc nào cũng dở dở ương ương thế? Họ nghĩ là chính em cũng bị điên. Mà chị biết đấy, không phải điên theo nghĩa gì tốt đẹp đâu, mà là điên khùng đó. Bởi vì nếu không thế thì tại sao em lại muốn ở đây đến vậy?

- Ừ thì - tôi đáp - vậy thì hẳn họ cũng nghĩ Anton và chị như vậy. Bọn chị chắc cũng điên hết rồi.

- Có bao giờ người ta nói thế với chị chưa? - Lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó, cô ấy nhìn tôi.

- Không nói với chị. Nhưng chị nghi là cũng không ít người nghĩ chị điên đâu.

- Tại sao chị lại ở đây?

Tôi mỉm cười.

- Chị nghĩ là vì chị thích những mối quan hệ chân thành. Cho đến lúc này thì những người duy nhất mà chị thấy thành thật như thế là những đứa trẻ con và những người điên. Thế nên nơi này có vẻ là nơi thích hợp với chị.

Whitney gật đầu.

- Phải, em đoán đó cũng là điều mà em thích - cách mà mọi người bày tỏ chính xác những cảm xúc của mình. Thế nên chí ít là nếu ai đó ghét mình, thì mình cũng biết được điều đó.

Cô uể oải cười rồi nói tiếp:

- Buồn cười là ở chỗ, đôi khi em không thấy bọn trẻ điên như những người bình thường ngoài kia. Ý em là - Giọng cô lạc đi.

Tôi gật đầu.

- Đúng thế, chị hiểu ý em mà.

Lúc tôi về đến nhà, Chad đang ngồi đợi tôi.

Trông anh có vẻ hơi sốt ruột. Anh đã mua vài hộp gà xào nấm ở cửa hàng bán đồ ăn Tàu.

- Em đã ở đâu vậy chứ? Gần 7 giờ tối rồi còn gì. Anh đã cố gắng giữ nóng cho chỗ đồ ăn ấy bằng cách cho mớ hộp và tất cả đồ ăn bên trong lên một cái chảo chiên. Cả nhà bếp nồng nặc mùi hộp giấy cháy.

- Ở trường.

- Đến tận giờ này sao? Lạy Chúa, anh ngồi đây đợi em gần cả tiếng đồng hồ rồi. Em làm gì ở đó thế?

- À, một đứa học trò của em nôn ra mấy viên bi nhỏ nhiều màu khi ở nhà. Mẹ nó nghi là nó ăn phải mấy thứ đó trong trường. Thế là bà ấy mang đến trường một cái khăn giấy ướt nhẹp đựng toàn mấy thứ mà thằng nhỏ nôn ra.

Chad bắt đầu khúc khích cười. Anh quay người để xóc nhẹ cái chảo chiên với mớ hộp đồ ăn trong đó. Tôi có thể nhìn thấy hai vai anh đang run lên.

- Thế là em và Anton bắt đầu kiểm tra xem mấy viên bi nhỏ đó là gì, và hóa ra chúng là phân thỏ.

Những tiếng cười khúc khích của Chad bật thành những tiếng cười lớn. Và nó truyền sang tôi. Thế là tôi cũng cười theo.

- Thật là hết chỗ nói. Sheila đã lấy chỗ phân đó từ chuồng của con Onions và lấy keo màu tô lên chúng. Chỉ có Chúa mới biết con bé làm chuyện đó lúc nào, nhưng rõ ràng là Freddie đã tìm thấy chúng và đã xơi chúng. Em đoán thằng bé nghĩ chúng là kẹo hay gì đó.

Cả hai chúng tôi đều bật cười. Phải khó khăn lắm tôi mới nói được chữ cuối cùng. Mùi hộp giấy cháy nồng nặc quanh phòng, nhưng lúc đó thì cả hai chúng tôi đều cười chảy cả nước mắt. Tôi cười đến tức cả hai bên sườn. Vậy mà chúng tôi vẫn cười.

- Xin lỗi vì anh đã hỏi... - Cuối cùng Chad cũng nói được một câu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2018, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 15


Tuần thứ ba của tháng Ba, tôi nhận được cú điện thoại vẫn luôn khiến tôi nơm nớp lo sợ. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm đục của Ed Somers. Sau giờ học buổi chiều hôm ấy, khi người thư ký gõ cửa lớp tôi để báo rằng tôi có điện thoại, tôi đã linh cảm trước rằng đó chính là cú điện thoại mà tôi vẫn kinh sợ mỗi khi nghĩ đến. Vừa nghe thấy giọng của Ed, tôi hiểu tất cả, ngay cả khi ông chưa kịp nói điều đó ra.

- Torey, hôm nay vị giám đốc bệnh viện đã gọi. Họ đã có một chỗ trống trong bệnh viện bang.

Trống ngực tôi đổ dồn khi nghe những điều ông nói. Tai tôi lùng bùng đến nỗi không thể nghe rõ được gì.

- Ed, con bé không nhất thiết phải đi, đúng không?

- Tor, tôi đã bảo cô rằng việc con bé ở đây chỉ là một sự sắp xếp tạm thời thôi mà. Tòa đã quyết định là con bé phải được đưa vào bệnh viện bang ngay khi có chỗ trống. Việc này thật sự nằm ngoài tầm tay của chúng ta. Con bé vào lớp cô chỉ là tạm thời thôi.

- Nhưng con bé đã thay đổi rất nhiều. Nó không còn là đứa trẻ trước đây nữa. Ed, con bé sẽ không chịu nổi cái bệnh viện đó đâu.

- Nghe này, tất cả mọi việc đã được định sẵn cả rồi. Cô biết thế mà, trước đây chúng ta đã nói chuyện này rồi. Hơn nữa, đây là điều tốt nhất cho con bé. Hãy nhìn cái mái nhà kinh khủng của nó xem. Đằng nào thì con bé cũng sẽ không có đến một cơ hội dù là nhỏ nhoi nhất với một mái nhà như thế, Tor ạ. Cô biết thế mà. Lạy Chúa, cô tiếp xúc với những đứa trẻ này hàng ngày. Hơn bất cứ ai khác, cô nên biết khi nào thì một đứa trẻ có quá nhiều vấn đề mà nó không vượt qua được.

- Nhưng con bé không phải như thế, Ed. - Tôi thốt lên. - Con bé này có rất nhiều cơ hội. Nó có thể làm được. Bây giờ nó không thể vào bệnh viện bang được đâu.

Tôi có thể nghe thấy tiếng lục khục của Ed ở đầu dây bên kia. Một khoảng im lặng khá lâu. Ed đang châm một điếu thuốc.

- Tor, cô đã làm một công việc thật tuyệt vời với những đứa trẻ này. Đôi khi tôi thực sự không hiểu vì sao mà cô làm được nữa. Nhưng lần này thì cô đã đi quá xa rồi. Cô đã dính líu quá sâu vào chuyện này. Tôi có thể nói như thế sau cái sự cố hồi tháng Giêng. Trường hợp của đứa trẻ này đã được quyết định rất lâu trước khi nó đến chỗ của chúng ta.

- Vậy thì thay đổi quyết định đó đi.

- Việc này nằm ngoài khả năng của tôi rồi. Sau vụ hỏa hoạn đó, bang đã quyết định sẽ đưa nó vào bệnh viện để kiểm soát. Để có thể xoa dịu cha mẹ của thằng bé kia, thì đó là lựa chọn duy nhất.

- Ed, việc này thật là kỳ quặc. Lạy Đức Chúa quyền năng, đứa bé chỉ mới sáu tuổi. Chuyện này không thể xảy ra được.

- Tôi hiểu cô đang cảm thấy thế nào, Torey ạ, tôi thực sự hiểu. Tôi vô cùng xin lỗi vì mọi chuyện xảy ra như thế này, bởi vì tôi biết cô đã gắn bó với con bé thế nào. Nhưng con bé là một trường hợp mà tòa đã đưa ra quyết định. Cả hai chúng ta đều biết việc này sẽ có kết cục thế nào. Và tôi rất tiếc.

Tôi đi thẳng xuống phòng giáo viên vì không thể quay lại lớp học, nơi Sheila đang chơi đùa một mình. Tôi ngồi xuống ghế và uống cà phê, thứ mà thường thì không bao giờ tôi động đến; tất cả chỉ để cố ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra. Ed nói đúng. Tôi đã dấn quá sâu; con bé có quá nhiều ý nghĩa đối với tôi. Tôi không thể diễn tả thành lời được nỗi đau buồn của mình; tôi không thể tìm được từ ngữ thích hợp. Xung quanh tôi tràn ngập âm thanh của những câu nói ầm ĩ bàn về giáo án, các dự án nghệ thuật và buổi lễ hội của trường. Cuối cùng tôi quay lại lớp học, để thoát khỏi những con người ồn ào trong căn phòng ấy, những người đang tràn ngập niềm vui sướng hớn hở vì giờ học đã kết thúc.

Khi Anton nhìn thấy tôi, anh không hỏi có chuyện gì - anh ấy đã biết. Anh ra hiệu cho Sheila đến chỗ cái bàn mà anh đang chuẩn bị giáo án cho ngày hôm sau, và nhờ nó giúp anh một tay. Tôi đứng ở cửa, nhìn quanh căn phòng. Nhìn thì đây có vẻ không phải là nơi đáng nhớ lắm, tôi nghĩ. Quá dài và hẹp, quá tối, quá chật chội với những chuồng thú bốc mùi và những cái gối đã xẹp lép nằm lăn lóc trên thảm. Thậm chí còn không có chỗ để một cái bàn giáo viên nữa. Tôi thẫn thờ bước đến chỗ đống gối xếp đằng sau mấy cái chuồng thú và thả người phịch xuống.

Chỉ trong vài giây, Sheila đã đứng trước mặt tôi. Nó chăm chú nhìn tôi.

- Cô không vui. - Nó khẽ nói.

Hai tay nó đút vào túi áo. Con bé lớn nhanh quá, tôi nghĩ thầm. Lai quần nó giờ đã cách giày nó phải đến 5 cm. Hay là quần của nó vẫn luôn ngắn như thế mà tôi không để ý?

- Ừ, cô không vui.

- Sao vậy?

- Sheila, đến đây. - Anton gọi. Sheila vẫn đứng nguyên đó, hai mắt nó nhìn xoáy vào tôi, dò xét xem tôi đang nghĩ gì. Tôi tự hỏi liệu có phải tôi đã dính quá sâu. Với tôi con bé là một đứa trẻ thật tuyệt vời. Chắc chắn là một người bình thường sẽ cho rằng trông nó cũng giống như hàng trăm nghìn đứa trẻ khác. Nhưng chỉ mình nó thôi cũng đã quan trọng với tôi hơn tất cả những đứa trẻ khác cộng lại. Tôi yêu nó, dù chắc chắn là trước đây tôi không có ý như thế. Và vì tôi yêu nó, nên nó đã trở nên vô cùng quan trọng đối với tôi. Bây giờ thì tôi đã "có trách nhiệm" với nó. Tôi cảm nhận rõ mắt mình đang nhòe đi.

Sheila quỳ xuống bên cạnh tôi, mặt nó đầy lo lắng.

- Sao cô khóc?

- Cô không được vui.

Anton bước đến và bế xốc Sheila đứng thẳng dậy.

- Nào, cọp con, đến giúp chú sắp xếp lại mớ giấy tờ đi nào.

- Ứ ừ... - Sheila quẫy ra khỏi vòng tay anh.

Tôi khoát tay:

- Không sao đâu Anton. Tôi ổn mà.

Anh gật đầu và để chúng tôi lại với nhau.

Sheila cứ nhìn tôi một lúc lâu, mắt con bé tràn ngập sự lo lắng. Những giọt nước mắt của tôi vẫn không trào ra ngoài, nhưng tôi cũng không thể làm chúng biến mất được. Tôi cũng không thể nhìn con bé. Tôi thấy bối rối vì đã tỏ ra bị chấn động như thế này, và tôi lo mình sẽ làm con bé sợ.

Nhưng con bé vẫn đứng ở đấy và quan sát tôi. Rồi nó từ từ bước lại gần và ngồi xuống bên cạnh tôi. Nó ngập ngừng chạm vào tay tôi và nói:

- Có thể nếu con nắm tay cô, thì cô sẽ cảm thấy khá hơn. Đôi khi cách này có ích với con.

Tôi mỉm cười với con bé.

- Con biết không cưng, cô thương con lắm. Đừng bao giờ quên điều đó. Nếu một lúc nào đó con cảm thấy cô đơn, con hoảng sợ, hay có bất cứ điều gì không hay xảy đến với con, thì cũng đừng quên là cô yêu con. Bởi vì cô thực sự yêu con. Đó thực sự là tất cả những gì mà một người có thể làm cho người khác.

Con bé nhíu mày. Nó không hiểu những gì tôi đang nói. Tôi biết là con bé không hiểu bởi nó vẫn còn quá nhỏ. Nhưng tôi buộc phải nói. Để có thể cảm thấy lương tâm thanh thản, tôi phải nói với nó rằng tôi đã cố gắng hết sức mình.

Tôi trở mình, quay về phía Chad và nhìn anh. Chúng tôi đã xem ti-vi cả buổi tối và không nói gì với nhau. Đầu óc tôi lan man với quá nhiều thứ nên không thể trò chuyện được gì. Lúc đầu tôi thậm chí còn không kể cho anh ấy nghe chuyện gì đã xảy ra; nhưng càng về khuya, tâm trí tôi càng thoát khỏi trạng thái bàng hoàng ban đầu và bắt đầu tỉnh táo trở lại.

- Chad?

Anh quay sang nhìn tôi.

- Có cách nào hợp pháp có thể ngăn điều mà họ định làm với Sheila không?

- Ý em là sao?

- Thì anh biết đấy. Có cách nào đó hợp lệ để chống lại quyết định này của tòa không? Ý em là liệu có một người nào đó, giống như em đây, có thể làm điều đó được không? Một người không phải là người giám hộ của con bé ấy?

- Em sẽ kháng cáo ư?

- Sẽ có ai đó phải làm thế. Em nghĩ nhà trường sẽ ủng hộ em. Có thể lắm.

- Anh nghĩ em cứ thử xem sao.

Tôi cau mày:

- Vấn đề là em không biết phải bắt đầu từ đâu cả. Chúng ta kháng cáo với ai đây? Tòa đã tuyên bố như thế và anh không thể đưa một tòa án ra một tòa án khác được, đúng không? Em không biết phải làm thế nào cả.

- Anh cho là em phải đề nghị tổ chức một phiên tòa với sự có mặt của cha con bé, cha mẹ của thằng bé mà Sheila đã làm tổn thương và hiệp hội bảo vệ quyền lợi trẻ em, đại loại thế. Khi đó thì em sẽ có quyền kháng cáo. Em biết mấy chuyện đó mà.

Tôi không biết. Kiến thức về các vụ kiện cáo của tôi cũng tương đương với kiến thức về thuyết tương đối. Nhưng tôi không thích Chad nghĩ như vậy.

- Anh sẽ tham gia vụ này chứ, Chad?

Anh nhướn mày:

- Anh?

Tôi gật đầu.

- Anh không biết bất cứ cái gì về lĩnh vực này cả. Điều em cần là một chuyên gia về lĩnh vực luật pháp này. Trời đất, Tor, kinh nghiệm của anh chỉ dừng lại ở mức đưa được mấy thằng cha say rượu ra khỏi nhà tù thôi.

Tôi mỉm cười.

- Kinh nghiệm của anh chắc cũng ít như tiền trong tài khoản của em. Em cho là nếu em bào chữa cho vụ này, thì em phải tự trả tiền rồi.

Chad đảo mắt ngán ngẩm:

- Lại một trường hợp từ thiện khác hả? - Anh cười. - Anh đoán là chưa có ai hứa hẹn với anh rằng anh sẽ giàu cả.

- Ồ, một ngày nào đó thì anh sẽ giàu mà. Chỉ không phải là trong năm nay thôi.

Khi giám thị trường phát hiện tôi đã thuê một luật sư để lo vụ này, họ lập tức triệu tập ngay một buổi họp. Lần đầu tiên tôi được gặp trực tiếp cô Barthuly, giáo viên trước của Sheila. Cô là một phụ nữ xinh xắn mảnh dẻ, khoảng hơn bốn mươi tuổi, và có một nụ cười rất dễ mến. Còn tôi, với chiều cao gần một mét tám, mặc quần jeans, mang giày tennis, khi đứng đối diện với cô ấy, tôi có thể hình dung được rất cụ thể rằng hẳn Sheila đã từng là một thử thách rất lớn với cô. Cô quàng một cái khăn hiệu Anne Klein và đi giày đế bằng, trông cô như một người mẫu quảng cáo cho nước hoa Chanel No.5 trên ti-vi vậy. Với cô thì con bé Sheila hôi hám, người lúc nào cũng dính đầy đất cát hẳn phải là khó chịu lắm.

Ed Somers cũng có mặt trong cuộc họp, chuyên gia tâm lý Allan cũng vậy, ngoài ra còn có thầy Collins, Anton, viên giám thị trường và một giáo viên bảo mẫu từng làm trong lớp mẫu giáo của Sheila một năm trước. Lúc đầu thì đây không phải là một buổi họp dễ chịu gì đối với tôi. Vì không biết mối quan hệ của tôi với Chad, viên giám thị cho rằng tôi đã vượt quá giới hạn của mình khi mời luật sư lo vụ này mà không cho ông ấy biết. Có lẽ ông ấy nói đúng. Tôi giải thích rằng tôi đã trao đổi vấn đề này với Ed, và ông ấy đã nói rằng chúng tôi không đời nào có thể lo được vụ này, thế nên tôi chỉ còn biết nhờ đến sự giúp đỡ khác về mặt pháp lý.

Dù khởi đầu có khó khăn, nhưng khi cuộc họp diễn ra được một lúc, một chuyển biến khả quan đã xảy ra. Trước khi đến họp, tôi có mang theo vài bài tập mà Sheila đã làm, cả những cuộn băng video Anton quay con bé khi nó ở trong lớp học. Allan báo cáo về kết quả của những bài kiểm tra mà ông ấy đã thực hiện. Giáo viên cũ của Sheila cũng chia sẻ vài ấn tượng tốt đối với con bé. Thậm chí ngay cả thầy Collins, người mà tôi sợ là sẽ nổi giận trước hành động được xem là bốc đồng này của tôi, cũng công nhận sự tiến bộ trong cách cư xử của Sheila. Khi ông nói ra điều đó, tôi bỗng cảm thấy vô cùng yêu mến con người này.

Viên giám thị thì ít hưởng ứng hơn, ông nói rằng sự cố mà Sheila gây ra không phải vấn đề của chúng tôi. Tuy nhiên ông cũng cảm thấy ấn tượng trước sự tiến bộ của Sheila và chỉ số IQ cao bất thường của con bé. Ông ấy dè dặt đồng ý sẽ ủng hộ tôi khi nói rằng bệnh viện bang không phải là nơi thích hợp nhất dành cho Sheila, và ông nghĩ rằng con bé có thể được giữ lại trong hệ thống trường công mà không làm nguy hại đến những học sinh khác. Ông yêu cầu Chad đến gặp ông. Mặc cho viên giám thị cố duy trì không khí bình thường cho buổi họp, nhưng khi rời phòng, tôi vẫn cảm thấy vô cùng hân hoan vui sướng.

Một người có vai trò hết sức quan trọng khác trong việc này là cha của Sheila. Anton lãnh nhiệm vụ đi trước để thăm dò. Khi thấy ông ấy có nhà, anh gọi cho tôi, thế là tôi và Chad phóng xe đến ngay.

Cũng như lần trước, cha của Sheila lại đang say xỉn. Nhưng lần này ông ta có vẻ vui vẻ hơn một tí.

- Bệnh viện bang không phải là nơi thích hợp cho Sheila. - Tôi giải thích. - Con bé học hành rất tốt, và tôi nghĩ là thậm chí vào mùa thu năm sau con bé có thể quay trở lại một lớp học bình thường.

Ông ta hất hàm hỏi tôi:

- Sao cô lại quan tâm đến việc người ta sẽ làm gì với con bé vậy?

Câu hỏi này cứ vang vọng trong đầu tôi, đó chính là câu hỏi mà Sheila vẫn thường hỏi tôi. Tại sao tôi lại quan tâm chứ?

- Ông có một cô con gái rất đặc biệt. - Tôi nói. - Đưa nó tới bệnh viện bang sẽ là một quyết định sai lầm đối với tương lai của con bé. Tôi không muốn thấy điều đó xảy ra với nó, vì tôi nghĩ con bé có thể có được một cuộc sống bình thường giống như bao người khác.

- Cái con bé đó, nó điên như một con điên chính hiệu. Người ta kể cho cô nghe nó đã làm gì rồi, phải không? Con bé gần như đã thiêu sống thằng nhóc đó.

- Con bé không phải điên. Nó không điên. Thậm chí ngay bây giờ đây, nó cũng không điên. Nhưng nó sẽ điên nếu phải chuyển đến đó. Về lâu dài việc này sẽ khiến con bé càng trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Ông sẽ không muốn con gái mình sống trong bệnh viện bang đâu.

Ông ta thở dài một tiếng rõ to. Ông ta không hiểu tôi. Suốt cuộc đời, ông luôn sống trong cảnh bị người khác rượt đuổi. Mọi việc lúc nào cũng trở nên tồi tệ. Ông đã gặp rắc rối, Sheila đã gặp rắc rối. Ông đã học được một điều là không được tin ai cả. Và con gái của ông cũng vậy. Như vậy, cuộc sống của họ sẽ an toàn hơn. Vậy mà bây giờ tôi lại đến gặp ông như thế này, và đương nhiên là ông không hiểu.

Chúng tôi nói chuyện đến tận khuya. Chad và Anton uống bia với ông ấy trong khi tôi ghi chép lại những chi tiết quan trọng. Sheila nãy giờ vẫn ngồi co ro ở góc phòng để quan sát chúng tôi, giờ nằm vật ra và ngủ thiếp đi trên sàn nhà. Tôi không biết liệu con bé có hiểu vì sao tôi lại đến đây, và có chuyện gì đang xảy ra hay không. Tôi chưa nói điều gì cụ thể với nó cả, bởi vì tôi không muốn làm nó sợ một cách không cần thiết, hay tôi cũng không muốn gieo vào đầu con bé một hy vọng không thực tế nào. Nhưng sau đêm hôm ấy thì tôi nghĩ rằng nó đã biết. Tốt hơn là mọi chuyện nên như thế.

Sau cùng thì cha con bé cũng đồng ý với chúng tôi. Rốt cuộc chúng tôi cũng thuyết phục được ông ấy tin rằng việc này không phải là một trò "từ thiện" hay đang cố "làm điều tốt" hay một trò lừa gạt tai ác nào đó. Ông ấy bắt đầu nhìn nhận ra được những lý do thật sự của việc này - điều mà tôi tin là ông ấy sẽ làm được nếu chúng tôi kiên trì. Tôi tin rằng trong ông ấy vẫn còn bản năng của tình phụ tử, đằng sau cái vẻ ngoài bệ rạc ấy. Ông yêu thương Sheila theo cách của riêng mình, và ông cũng cần đến lòng trắc ẩn nhiều như con bé vậy.

Đó là một buổi tối thật kỳ lạ. Tất cả chúng tôi đều cảm thấy hơi ngà ngà say. Chad, với kinh nghiệm bảo vệ cho những người dân sống trong khu ổ chuột, có vẻ như hợp với cha của Sheila hơn cả. Anh ấy và cha con bé hay vỗ lưng nhau theo kiểu tình bạn chén chú chén anh rất thân thiết. Cứ mỗi lần tôi cố gắng đưa cuộc trò chuyện quay về với chủ đề chính, thì họ lại ép bia Anton và tôi. Xét cho cùng, tôi thấy rất vui mừng vì vấn đề liên quan đến bệnh viện bang xuất hiện. Nó buộc chúng tôi nhận ra vị trí của nhau trong cuộc sống của Sheila; việc đó tốt hơn cho tất cả mọi người.

Phiên tòa được tổ chức ngay ngày cuối cùng của tháng Ba. Hôm ấy là một ngày âm u, lạnh lẽo, lồng lộng gió, hứa hẹn sang tháng Tư sẽ có tuyết rơi. Hoàn toàn không phải một ngày có thể khiến tâm trạng con người ta vui lên. Chiều hôm ấy tôi phải nghỉ dạy, Anton cũng thế. Thầy Collins cũng đi cùng với chúng tôi. Thật ngạc nhiên, vì như tôi thấy, ông tỏ ra rất ủng hộ tôi. Sáng hôm ấy, ông đã vào lớp tôi, nói chuyện với tôi một cách chân thành và ấm áp như một người cha. Trong tất cả những người liên quan đến chuyện này, thì ông chính là người mà tôi nghĩ ít có hy vọng thay đổi nhất, bởi tôi đã hình thành trong đầu một hình ảnh rất trẻ con, phiến diện về ông kể từ sau khi xảy ra biến cố trong lớp của cô Holmes. Ban đầu tôi còn nghi ngờ ông, tự hỏi điều gì khiến ông thay đổi như vậy, phải chăng chỉ đơn giản là ông đang bảo vệ những lợi ích của riêng mình? Nhưng khi nhìn nhận vấn đề một cách cởi mở hơn, tôi hiểu ra rằng ông cũng quan tâm nhiều đến bọn trẻ, đương nhiên là theo cách riêng của mình. Đối với Sheila cũng thế.

Đó là một phiên tòa đóng. Cha mẹ của thằng bé bị nạn và luật sư của họ ngồi đối diện với chúng tôi. Phía xa là rất nhiều người của bang và hạt. Phía chúng tôi có Anton, Allan, cô Barthuly, Ed và viên giám thị của trường. Cha của Sheila đến muộn, nhưng cuối cùng ông cũng đến và hoàn toàn tỉnh táo. Tim tôi thắt lại khi thấy ông. Ông đã cố gắng mặc một bộ quần áo tươm tất nhất. Những đường chỉ may đã sờn hết, cái áo khoác thì đầy vết ố và mòn vẹt, còn cái quần thì vá chằng vá đụp. Cái bụng to tướng của ông căng tròn lên sau lớp áo, khiến nó như sắp bục cả nút ra đến nơi. Ông vừa mới cạo râu, và người ông sực nức mùi nước hoa rẻ tiền.

Sheila ngồi trên một cái ghế dài bằng gỗ sồi cứng bên ngoài phòng xử án. Chad nghĩ tốt nhất là con bé nên ngồi ở đó. Anh nghĩ có lẽ anh sẽ cần đến sự có mặt của con bé nếu mọi việc xảy ra không như mong muốn.

Sheila mặc cái quần yếm quen thuộc của nó và một cái áo thun. Tôi ước sao có thể chuẩn bị cho nó một bộ quần áo thật đẹp, nhưng không kịp thời gian. Tôi chỉ kịp tắm cho nó thật kỹ, chải tóc cho nó thật gọn gàng. Ít ra thì con bé cũng sạch sẽ. Vì con bé phải ngồi một mình bên ngoài phòng xử, nên chúng tôi đã mang theo vài cuốn sách cho nó đọc giải trí. Dù vậy, khi vị thẩm phán biết rằng con bé đang ngồi một mình không có ai trông coi, ông đã điều một viên thư ký tòa ra ngồi chung với nó.

Phiên tòa diễn ra rất khác với những gì mà tôi mong đợi. Trước đây tôi chưa từng tham dự phiên tòa nào cả, và tất cả những thông tin tôi biết đều qua ti-vi. Nhưng chuyện này không giống trong ti- vi. Các luật sư nói chuyện rất khẽ khàng, và từng người chúng tôi lần lượt đưa ra lời khai và vật chứng của mình. Tôi mang theo những cuốn băng để minh họa cho sự tiến bộ của Sheila trong lớp học trong suốt ba tháng nó ở cùng với chúng tôi. Allan trình bày lại những phát hiện của mình qua các bài kiểm tra với con bé. Ed nói về những chương trình khả thi dành cho con bé trong các trường công, dù nó sẽ tiếp tục cần có những chế độ trông coi đặc biệt sau khi hoàn tất lớp học của tôi.

Sau đó tòa hỏi cha mẹ của đứa bé trai nọ về sự việc xảy ra hồi tháng Mười một và hỏi cha của Sheila xem ông trông nom con gái của mình cẩn thận đến đâu, và theo ông trong mấy tháng vừa qua thì con bé có tiến bộ gì không. Phiên tòa diễn ra trong không khí rất yên ắng. Không có ai lên giọng, cũng không ai tỏ ra xúc động gì cả. Điều này quả thật quá khác biệt so với những điều mà tôi từng nghĩ.

Sau đó người ta đề nghị tất cả chúng tôi ra khỏi phòng xử án để các luật sư và thẩm phán kết luận sự việc. Tôi vô cùng tự hào về Chad. Dù mối quan hệ giữa anh và tôi đã kéo dài khá lâu, chúng tôi đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện, nhưng chưa bao giờ tôi tận mắt chứng kiến anh làm việc một cách chuyên nghiệp như hôm nay cả. Giờ đây, trước mặt tôi là một người đàn ông hoàn toàn khác với người mà tôi vẫn gặp hàng ngày là chỉ nằm dài trên giường và xem ti-vi. Trông anh thật tự tin, và dường như mọi thứ diễn ra trong phiên tòa trở nên thật dễ dàng đối với anh. Tôi vô cùng tự hào khi anh đã nhận bào chữa cho một vụ mà anh biết là sẽ không mang lại cho mình một đồng nào. Tôi tự hào vì anh đã hiểu được những cảm xúc hoang mang trong tôi và biến chúng thành một cơ hội thực sự để có thể giữ Sheila ở lại.

Cha mẹ của cậu bé kia ngồi ở cuối hành lang. Mặt họ lộ rõ vẻ căng thẳng. Môi họ mím chặt. Mắt họ nhìn xa xăm bất động. Tôi tự hỏi không biết họ đang nghĩ gì. Tôi không thể đoán được điều gì qua gương mặt của họ. Liệu họ có lòng trắc ẩn để tha thứ cho Sheila sau những gì mà con bé đã làm không? Hay trái tim của họ vẫn còn chất nặng nỗi đau thương và kinh hoàng? Liệu họ có nung nấu cái ý định phải để cuộc sống của con bé cũng bị hủy hoại như nó đã làm với con trai họ? Nhìn họ, tôi không biết phải nghĩ thế nào nữa.

Người cha quay lại và thoáng nhìn vào mắt tôi. Cả hai chúng tôi đều vội quay đi chỗ khác. Họ không phải là những người xấu. Không phải là những người mà tôi có thể thù ghét. Khi trả lời thẩm vấn, giọng nói của họ thật nhẹ nhàng, không thể hiện bất kỳ sự giận dữ nào. Có thể nói là họ trả lời với giọng buồn bã. Họ không vui vì vấn đề này lại được khơi lên, vì phải xuất hiện trong phiên tòa này lần thứ hai, vì họ lại bị đứa trẻ này làm phiền. Tôi ước sao mình có thể ghét họ, việc này sẽ làm cho tôi dễ dàng chấp nhận hơn quyết định của tòa, dù quyết định ấy có là gì đi chăng nữa. Nhưng tôi không thể. Họ chỉ làm điều mà họ cho là tốt nhất. Lỗi của họ, nếu có, thì không gì khác hơn là họ đã bỏ qua việc con bé có vấn đề về tâm thần. Và nó sợ hãi. Giờ đây thì thẩm phán, người không biết cả hai phía chúng tôi, và cũng không biết cả hai đứa bé, sẽ là người quyết định - về một vấn đề không có trắng đen rõ ràng. Tôi tự hỏi họ cảm thấy thế nào. Tôi ước sao mình có đủ can đảm để đứng lên, đi về phía họ và hỏi điều này. Tôi ước sao có một cách nào đó để chuyện này khác đi.

Sheila ngồi trong lòng tôi. Lúc chúng tôi vừa đi ra, con bé đang vẽ một bức tranh và giờ nó đang cố kể cho tôi nghe về bức tranh này. Việc tôi ngồi trầm ngâm suy nghĩ một mình như thế làm nó khó chịu. Nó đưa một tay lên, quay đầu tôi lại để tôi nhìn nó.

- Cô xem bức tranh của con này, Tor. Nó là một bức tranh vẽ Susannah Joy, bạn ấy đang mặc cái đầm mà bạn ấy rất hay mặc đến trường.

Tôi nhìn xuống bức tranh. Từ lâu Sheila đã ghen tỵ với Susannah Joy. Susie là đứa trẻ duy nhất trong lớp của tôi xuất thân từ một gia đình giàu có. Con bé luôn ăn mặc rất đẹp và có một tủ quần áo tuyệt vời gồm rất nhiều bộ đầm cầu kỳ, kiểu cách. Sheila ghen tỵ với nó một cách hơi thiếu tế nhị. Con bé luôn ước ao có được một cái đầm, chỉ một cái đầm giống như của Susannah thôi. Ngày ngày, nó cứ lật hết trang này đến trang khác của cuốn catalogue và chọn ra những bộ đầm mà nó muốn có. Những chuyện này cũng được viết vào nhật ký của con bé. Mới tuần trước tôi tìm thấy trong cái giỏ đựng bài chính tả một tờ giấy của Sheila. Trong đó con bé viết:

Con cố hết sức viết cho cô Torey từ giờ trở đi con sẽ là một đứa bé gái ngoan hơn và làm tốt nhất bài tập con xin hứa. Con muốn kể cho cô nghe điều con làm tối qua. Con đi xuống và đợi cha con ông ấy ở chỗ cửa hiệu bán mắt kính nơi người ta xửa mắt kính. Vậy là con phải đi lòng vòng chơi một lúc và thỉnh thoảng con nhìn vào mấy cái cửa hiệu bán hàng. Đôi khi con ước mình có được những món đồ trong những cửa hàng ấy. Đôi khi chúng thật là đẹp. Con nhìn thấy một cái đầm thì có màu đỏ và xanh và có cả màu trắng nữa và nó có đăng ten trên đó và nó thật là dài và đẹp. Con chưa từng có một cái đầm như thế và nó thì thật là đẹp torey ạ. Con kiểu như là đã ước là có được nó. Con nghĩ nó cũng đúng cỡ của con nữa. Con hỏi cha con xem con có thể mua nó được không nhưng mà ổng nói là "không". Chuyện đó thì thật là tệ vì nó quá đẹp và con chưa bao giờ có được một cái đầm thật sự. Và con có thể mặc nó đến trường giống như Susannah Joy mặc. Bạn đó có nhiều đầm quá. Nhưng mà con không thể mua nên con về nhà và cha con ổng mua cho con mấy cục kẹo M&M và bảo con "lên giường ngủ đi Sheila" thế là con đi ngủ.

Cái bài viết ngắn ấy đã làm tôi đau đớn, theo một cách rất buồn cười và không thể xác định được. Dường như đó là một trong những điều buồn nhất mà con bé từng viết. Nhưng Sheila vẫn tiếp tục sống, mặc dù biết rằng mình không thể có được một cái đầm. Nó chấp nhận điều đó, đồng thời vẫn tiếp tục mơ ước.

Sheila vẫn huyên thuyên về bức tranh mà nó đang cầm trên tay, chỉ cho tôi xem những chi tiết phức tạp của bức tranh. Vậy mà nó vẫn nhận ra rằng tâm trí tôi đang vơ vẩn đâu đâu. Con bé vẫn chưa được gọi vào, và tôi thấy điều này là một dấu hiệu tốt, nhưng con bé nhận thức được sự căng thẳng của chúng tôi.

Sau cùng thì cánh cửa phòng xử án cũng mở ra. Ngay khi nhìn thấy gương mặt của Chad, tôi đã đoán biết quyết định của tòa là gì. Anh đứng cách chúng tôi chừng ba mét, trên gương mặt anh là một nụ cười rạng rỡ. Anh nói:

- Chúng ta đã thắng.

Cả hành lang như vỡ òa. Chúng tôi nhảy nhót rồi ôm chầm lấy nhau. Sheila la hét ỏm tỏi, nhảy nhót len lỏi giữa chân mọi người:

- Chúng ta đã thắng! Chúng ta đã thắng! Chúng ta đã thắng!

Tất cả chúng tôi đều cười phá lên trước hành động này của con bé, nhưng tôi không nghĩ là nó hiểu được tầm ảnh hưởng của cái điều mà nó đang nói.

- Anh nghĩ chúng ta cần phải ăn mừng chuyện này. Em thấy sao? - Chad hỏi tôi. - Em nghĩ sao nếu chúng ta đến Shakey và đặt cái bánh pizza lớn nhất?

Những người khác lục tục ra về. Tôi vội liếc nhìn xuống cuối hành lang để tìm cha mẹ của cậu bé kia. Họ đang mặc áo khoác vào. Tôi lại ước sao mình có đủ can đảm để vượt qua quãng đường dài chưa đầy sáu mét ấy để đến chỗ họ và nói chuyện với họ. Chad đang nói chuyện với tôi về bánh pizza, Sheila đang nhảy nhót quanh chỗ tôi, giật thắt lưng tôi lia lịa để tôi chú ý đến nó, các thầy cô trong trường thì đang nói lời chào tạm biệt.

- Sao, em thấy sao? - Chad hỏi lại. - Em muốn đi hay em muốn đứng đó cả buổi tối thế? - Nói rồi anh nghịch ngợm thúc tôi một cái.

Tôi quay về phía anh và gật đầu.

- Còn con thì sao? - Chad nói với Sheila. - Con có muốn đi với cô Torey và chú không?

Mắt nó mở to, và con bé gật đầu. Tôi cúi xuống bồng nó lên, để nó nói chuyện với chúng tôi được dễ dàng hơn.

Cha Sheila đứng cách xa chúng tôi một quãng. Ông đứng một mình. Hai tay ông đút vào túi của bộ com-lê xộc xệch ông đang mặc. Ông nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Đối với tôi, trông ông thật cô đơn, cô đơn và bị quên lãng. Cuộc chiến mà chúng tôi vừa giành chiến thắng không phải là cuộc chiến của ông. Con bé đã đợi chúng tôi ngoài hành lang, và bây giờ con bé đang ăn mừng với chúng tôi. Đó là chiến thắng của chúng tôi. Chiến thắng này không có ông. Trước giờ những phiên tòa chỉ mang lại cho ông những điều tồi tệ; với ông chúng thật đáng sợ. Trong bộ quần áo tồi tàn và mùi nước hoa rẻ tiền xộc lên nồng nặc, trông ông quá khác lạ và tương phản với những người xung quanh, tương phản đến mức lạ lùng và đáng kinh ngạc. Với một nỗi buồn vô hạn, tôi nhận ra rằng đến ngay cả con gái của ông cũng không thuộc về ông. Con bé là một phần của chúng tôi; còn ông thì không.

Hẳn Chad cũng nhận thấy sự cô đơn nơi người đàn ông này. Anh hỏi ông ta:

- Ông có muốn đi cùng chúng tôi không?

Trong một thoáng, tôi nghĩ mình đã nhìn thấy gương mặt ông ánh lên niềm vui. Nhưng ông đã lắc đầu.

- Không, tôi phải đi.

- Sheila đi với chúng tôi được chứ? - Chad lại hỏi. - Chúng tôi sẽ đưa cháu về nhà sau.

Ông gật đầu. Nhìn Sheila, ông nở một nụ cười nhẹ nhàng. Tôi vẫn bế con bé trên tay. Nó vẫn liên tục ngọ nguậy vì phấn khích, không hề để ý gì đến cha nó.

- Ông chắc là không muốn đi cùng chúng tôi chứ?

- Vâng.

Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu. Khoảng cách giữa hai thế giới hoàn toàn khác nhau của chúng tôi chưa bao giờ được san lấp. Chad thò tay vào túi và lấy ví ra. Anh lấy ra một tờ hai mươi đô-la và đưa cho cha của Sheila.

- Đây. Đây là một chút để ông cũng có thể tận hưởng niềm vui này.

Ông ấy lưỡng lự. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ nhận, vì tôi biết ông khinh bỉ những hành động từ thiện người ta dành cho ông đến thế nào. Nhưng rồi ông cũng ngập ngừng chìa tay ra và nhận lấy tờ tiền ấy. Ông lúng búng nói cảm ơn, rồi quay người lại và đi thẳng, trên cái hành lang dài hun hút ấy.

Sheila, Chad và tôi cùng nhau chui vào cái xe nhỏ xíu của Chad để đến tiệm bánh pizza.

- Này Sheila, con thích pizza loại nào? - Chad hỏi Sheila đang ngồi trên băng ghế sau,.

- Con không biết. Con chưa từng ăn bánh pizza lần nào.

- Chưa từng ăn pizza? - Chad thốt lên. - Chà, vậy là chúng ta phải ăn pizza thường xuyên hơn rồi, phải không hả?

Qua cách cư xử của con bé, thì sẽ không ai có thể biết được là trước giờ nó chưa từng ăn pizza. Mắt nó mở to và sáng rực lên khi người ta mang pizza ra, và nó chộp lấy miếng bánh như một tay chuyên nghiệp. Chad đã gọi loại bánh pizza to nhất, nhiều vị nhất mà anh có thể tìm thấy trong thực đơn, cùng với một bình nước ngọt lớn. Đó là một khoảnh khắc thật diệu kỳ. Sheila thật sống động và linh hoạt, nó nói liên tục. Con bé cảm thấy rất thích thú với Chad và cuối cùng nó leo vào lòng anh ngồi. Chúng tôi cùng nhau lắng nghe người chơi piano dạo đàn. Chad nói rằng trong cuộc đời mình anh chưa từng thấy đứa bé nào ăn nhiều đồ ăn một lúc đến như thế. Để trêu anh, Sheila bảo anh rằng nó có thể ăn ít nhất một trăm cái bánh pizza, nếu anh có đủ tiền để mua ngần ấy bánh, và ợ một tiếng rõ to để minh họa cho điều này.

Chad chỉ mới gặp Sheila trong một thời gian ngắn hôm chúng tôi đến nhà nói chuyện với cha con bé, còn trước đó anh chỉ nghe tôi kể về nó chứ chưa bao giờ gặp mặt. Chúng tôi ngồi với nhau đến lúc trời vừa sập tối thì Chad hoàn toàn nghĩ rằng con bé là một người thật đặc biệt. Và dĩ nhiên là con bé cũng có cảm nhận như vậy về Chad. Hai chú cháu cứ cười và đùa giỡn với nhau trong suốt thời gian chúng tôi ngồi trong tiệm pizza.

Trời tối hẳn. Chúng tôi đã ăn hết cái bánh pizza khổng lồ, uống hết chỗ nước ngọt, và thêm một chầu kem nữa. Chúng tôi đã nghe người chơi piano chơi rất lâu, và sau đó ông còn mời Chad lên chơi bài "Trái tim và Tâm hồn" cùng với mình. Vậy mà Chad và Sheila vẫn chưa muốn chia tay nhau.

Chad khom người thấp xuống mặt bàn và nhìn Sheila. Anh hỏi:

- Con thích điều gì nhất trên đời này, nếu con có thể có được nó?

Tim tôi thắt lại, bởi vì tôi biết Sheila sẽ trả lời rằng con bé muốn mẹ nó và Jimmie quay về, và điều này sẽ làm tâm trạng của chúng tôi chùng xuống.

Con bé suy nghĩ câu hỏi rất lâu.

- Thật hay giả vờ?

- Thật.

Nó lại ngồi trầm ngâm.

- Một cái đầm, con nghĩ thế.

- Đầm kiểu gì?

- Đầm giống như của Susannah Joy ấy. Đầm có viền đăng ten.

- Ý con là tất cả những gì con muốn trên đời này chỉ là một cái đầm thôi sao? - Chad vừa hỏi vừa đảo mắt từ Sheila nhìn sang tôi.

Sheila gật đầu.

- Con chưa bao giờ có một cái đầm cả. Có lần một bà ở nhà thờ đã mang cho con ít quần áo và trong đó có một cái đầm. Nhưng cha con, thậm chí ổng còn không cho con mặc thử cái đầm đó vào. Ổng nói con không được nhận đồ từ thiện của bất cứ ai cả, - con bé nhíu mày - con nghĩ nếu mà mặc thử thôi thì cũng đâu có sao, nhưng mà cha con ổng nói là con sẽ bị đánh đòn nếu con làm thế, thế nên con không dám mặc thử luôn.

Chad nhìn đồng hồ.

- Mới có bảy giờ thôi. Chú không nghĩ là các

cửa hàng ở khu mua sắm sẽ đóng cửa trước chín giờ. - Anh nhìn tôi, rồi lại quay sang Sheila. - Nếu chú nói hôm nay là một ngày may mắn của con thì

sao nhỉ?

Sheila nhìn anh với vẻ dò hỏi. Con bé vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.

- Ý chú là sao?

- Nếu chú nói trong vài phút nữa chúng ta sẽ ra xe và đi mua cho con một cái đầm thì sao? Bất cứ cái đầm nào con muốn.

Mắt Sheila mở to đến mức tôi sợ chúng sắp nổ tung đến nơi. Nó há hốc mồm ra, và nhìn tôi. Nhưng rồi nó bỗng ỉu xìu.

- Cha con ổng sẽ không cho con giữ nó đâu.

- Chú nghĩ là ông ấy sẽ cho. Chúng ta sẽ nói với ông ấy rằng đó chỉ là phần con đáng nhận được để ăn mừng niềm vui này. Chú sẽ vào cùng với con khi chúng ta đưa con về nhà. Chú sẽ nói với ông ấy cho con.

Sheila không còn tự chủ được nữa. Nó nhào ra khỏi ghế và nhảy múa giữa lối đi, va vào những người qua lại. Con bé ôm tôi. Rồi ôm Chad. Nếu chúng tôi không đi ngay, chắc là nó sẽ quậy tưng chỗ ấy.

Một tiếng đồng hồ sau đó quả thật là khoảng thời gian đáng nhớ. Chúng tôi đi trên những lối đi của hai trung tâm mua sắm lớn trong khu thương mại, Sheila nắm lấy tay chúng tôi và nhảy nhót. Khi chúng tôi đến được quầy bán đầm cho bé gái, con bé bỗng trở nên nhút nhát đến không ngờ; thậm chí con bé còn không dám nhìn chúng, mà chỉ vùi mặt vào chân tôi. Những ước mơ sắp trở thành sự thật có thể khiến người ta bối rối như thế đấy.

Cuối cùng tôi chọn vài cái đầm có viền đăng ten thật đẹp, rồi lôi Sheila vào phòng thử để mặc chúng vào. Khi chỉ còn có chúng tôi với nhau thì con bé lại hoạt bát trở lại. Nó tụt cái quần yếm và cái áo thun ra, chỉ còn mặc độc cái quần lót trên người, rồi cầm những cái đầm lên ngắm nghía thật cẩn thận. Con bé gầy khẳng khiu, lưng nó võng xuống, và cái bụng to tướng của trẻ con chỉ càng làm nổi bật thêm cái sự gầy gò của nó. Giờ chỉ còn lại một mình với những chiếc đầm, con bé trở nên quá phấn khích đến nỗi không mặc chúng vào được mà cứ nhảy múa vòng quanh trong cái phòng thử đồ bé xíu. Tôi ôm ngang hông nó, giữ nó đứng yên và bắt nó tròng một cái đầm vào. Thật là một khoảnh khắc kỳ diệu. Sheila làm dáng trước gương một lúc rồi chạy ra ngoài để khoe Chad. Chúng tôi đã mất đến nửa tiếng đồng hồ trong phòng thử đồ để Sheila cố gắng quyết định xem nên chọn cái nào trong số ba cái đầm. Nó mặc thử từng cái vào, mỗi cái ít nhất bốn lần. Cuối cùng nó chọn một cái đầm màu đỏ trắng có viền đăng ten ở cổ và quanh ống tay áo.

- Con sẽ mặc nó đến trường mỗi ngày. - Con bé háo hức nói.

- Trông con thật là đẹp.

Con bé liếc nhìn tôi qua tấm gương.

- Con mặc nó về nhà được không?

- Nếu con muốn.

- Con muốn! - Nụ cười của nó vụt tắt khi nó quay sang tôi. Nó trèo vào lòng tôi, nhẹ nhàng lấy một tay chạm vào mặt tôi.

- Cô biết con ước gì không?

- Rằng con có thể có cả ba cái đầm này hả?

Con bé lắc đầu.

- Con ước cô là Mẹ con, và Chad là Cha con. Tôi mỉm cười.

- Nó gần như giống như thế phải không? Ý con là tối nay nè. Hai người gần như là cha và mẹ ruột của con.

- Ba người chúng ta còn tuyệt hơn như thế nữa mà Sheil. Chúng ta là bạn. Bạn còn tuyệt hơn là cha mẹ nữa, vì điều đó có nghĩa là chúng ta yêu thương nhau bởi vì chúng ta muốn thế chứ không phải vì chúng ta buộc phải thế. Chúng ta đã chọn là bạn của nhau.

Con bé nhìn tôi một lúc lâu, nó cứ ngồi trên đầu gối tôi và nhìn vào mắt tôi như thế. Cuối cùng nó thở dài và tuột xuống.

- Con ước chúng ta có thể là cả hai. Chúng ta có thể vừa là bạn vừa là gia đình của nhau.

- Ừ, như thế chắc sẽ tuyệt lắm. Trán con bé nhăn lại.

- Chúng ta có thể giả vờ không? - Nó ngập ngừng hỏi. - Chỉ tối nay thôi, liệu chúng ta có thể giả vờ không? Giả vờ rằng cô và Chad là cha mẹ con, và hai người đang đưa đứa con gái nhỏ của mình ra ngoài để mua cho nó một cái đầm. Dù nó có rất nhiều đầm ở nhà rồi, nhưng mà hai người vẫn đưa nó ra ngoài để mua một cái đầm khác vì con bé muốn nó và hai người thương nó rất nhiều?

Tất cả những gì tôi học được trong lớp huấn luyện về tâm lý đều thúc giục tôi nói không. Nhưng khi tôi nhìn vào mắt con bé, trái tim tôi không cho phép tôi làm thế.

- Cô nghĩ là chúng ta có thể giả vờ như thế, nhưng chỉ trong tối nay thôi. Nhưng con phải nhớ rằng nó chỉ là giả vờ và chỉ tối nay thôi nhé.

Con bé nhảy cẫng lên và lao vụt ra khỏi phòng thử đồ, chỉ mặc độc có chiếc quần lót.

- Con sẽ đi nói với Chad!

Chad rất thích thú khi biết rằng trong khi chúng tôi đang ở trong phòng thử đồ thì anh ấy đã trở thành một người cha. Anh đóng vai của mình thật trọn vẹn. Đó là một đêm bí ẩn đầy những phép màu không thể diễn tả thành lời đối với cả ba chúng tôi. Sheila ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi trên đường về trại tập trung. Khi Chad dừng xe lại, tôi đánh thức nó dậy.

- Này, cô bé Lọ Lem ơi. - Chad mở cửa xe và gọi. - Đã đến lúc về nhà rồi.

Con bé cười ngái ngủ với anh.

- Coi nào, chú sẽ đưa con vào và kể cho cha con nghe chúng ta đã làm gì.

Con bé lưỡng lự một thoáng rồi khẽ nói: - Con không muốn đi.

- Đêm nay thật là tuyệt, phải không? - Tôi nói.

Con bé gật đầu. Ba người chúng tôi im lặng.

- Con hôn cô được không?

- Được, cô nghĩ là được.

Tôi ôm nó một cái thật chặt và hôn nó. Tôi cảm nhận được đôi môi mềm mại của nó chạm vào má mình. Rồi nó hôn Chad khi anh bế nó ra khỏi lòng tôi để đưa nó vào nhà.

Chúng tôi lái xe về nhà trong im lặng. Khi về đến trước cửa nhà, chúng tôi dừng xe lại, ngồi yên trong xe và không nói gì cả. Cuối cùng Chad quay sang tôi, mắt anh phản chiếu ánh sáng của những ngọn đèn đường.

- Nó là một đứa bé thật đặc biệt. Tôi gật đầu.

- Em biết không - anh nói - có lẽ nói điều này ra nghe thật ngốc, nhưng anh đã giả vờ làm cha nó mà không gặp vấn đề gì hết. Anh cũng ước chúng ta là một gia đình. Việc này có vẻ thật dễ dàng. Và thật đúng đắn.

Giữa bóng đêm bao phủ, tôi mỉm cười, cảm nhận được quanh mình có một dòng chảy tĩnh lặng thật dễ chịu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.03.2018, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 35936
Được thanks: 5387 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Đêm tối và ánh sáng - Torey Hayden - Điểm: 10
CHƯƠNG 16


Tháng Tư đến cùng với một trận bão tuyết. Mặc dù mọi người đều ca cẩm về trận đòn cuối cùng mà mùa đông giáng xuống này, nhưng những bông tuyết trắng xóa trông thực sự rất đáng yêu. Dù vậy, bão tuyết khắc nghiệt đã làm ngừng trệ mọi thứ, thế là trường học phải đóng cửa trong hai ngày.

Khi chúng tôi quay trở lại với lớp học, Sheila thông báo trong buổi nói chuyện mỗi sáng của lớp rằng chú Jerry của nó đã đến sống cùng với hai cha con nó. Theo lời Sheila thì hồi trước ông ấy ở trong tù, dù con bé không nhớ được vì sao ông ta phải vào đó, và bây giờ ông ta đã được thả ra và đang tìm việc làm. Con bé có vẻ hết sức phấn khởi với thành viên mới này của gia đình. Nó líu lo kể chúng tôi nghe chú Jerry đã chơi với nó suốt cả ngày trong lúc trận bão tuyết xảy ra như thế nào.

Chúng tôi nhanh chóng quay lại với thời gian biểu hàng ngày của mình. Cảm giác lâng lâng từ chiến thắng của chúng tôi trong phiên tòa vẫn còn đọng lại. Dù bọn trẻ không biết được chuyện gì đã xảy ra, nhưng cả Anton và tôi đều ở trong tâm trạng rất phấn chấn. Và nếu chúng tôi hạnh phúc, thì có thể nói Sheila trong bộ đầm mới của mình đã tỏa sáng rực rỡ.

Mỗi ngày con bé đều mặc cái đầm đỏ trắng ấy diễu qua diễu lại trước mặt những đứa trẻ khác, với một ý đồ rõ ràng là làm sao để Susannah cũng phải ghen tị như nó đã ghen tị với Susannah trước kia. Con bé kể với chúng bạn rằng trong ngày "xử án" nó đã chiến thắng như thế nào, rồi được đi ăn tối với Chad và tôi, và cuối cùng là được mua cho một cái đầm. Không lâu sau, bọn trẻ đứa nào cũng muốn có một phiên tòa xử mình, và tôi phải đề nghị Sheila đừng có nhắc đi nhắc lại chuyện này nữa. Thế là nó cũng ít nhắc đến chuyện này với bọn trẻ, nhưng khi chỉ còn lại tôi và nó sau giờ học, nó lại lôi chuyện đó ra làm chủ đề chính. Cũng giống như sự cố tôi đã bỏ nó đi vắng hồi tháng Hai, việc lần này cũng được nó lặp đi lặp lại quá mức cần thiết, chi tiết đến từng phút một: chúng tôi đã đến nhà hàng Shakey, chúng tôi đã ăn một cái bánh pizza thật to, Sheila đã ăn rất rất nhiều. Sau đó chúng tôi đi mua cái đầm và giả vờ rằng chúng tôi là một gia đình thực sự. Con bé liên tục lặp lại những chi tiết ấy, nét mặt nó biến đổi tùy theo ký ức của nó về việc này. Tôi để cho nó nói, vì dường như lặp đi lặp lại những chuyện như thế có một tác dụng chữa bệnh nào đó đối với con bé, cũng giống như sự việc hồi tháng Hai vậy. Một điều thú vị là con bé hoàn toàn quên lãng Jimmie. Đã nhiều ngày trôi qua tôi không còn nghe nhắc đến tên của thằng bé nữa. Hôm đó là một buổi tối đầy hạnh phúc, thật hoàn hảo với Sheila, và có vẻ như con bé chưa thưởng thức được nó một cách trọn vẹn. Tôi cho rằng những khoảnh khắc như vậy thật xa vời và nó hiếm khi có được, thế nên tôi vẫn kiên nhẫn lắng nghe nó nói, hết lần này đến lần khác.

Một buổi sáng giữa tháng Tư, Sheila đến trường với vẻ buồn bã ủ ê hiển hiện. Anton đã đón nó ở trạm xe buýt, nhưng hôm đó xe buýt tới trễ, nên con bé vào lớp sau khi buổi nói chuyện ban sáng đã bắt đầu. Hôm đó nó lại mặc cái quần yếm và cái áo thun cũ của mình, trông nó xanh xao vô cùng. Con bé ngồi xuống phía ngoài rìa của cả nhóm, lắng nghe nhưng không tham gia.

Chỉ trong nửa giờ đồng hồ khi cuộc nói chuyện diễn ra, nó đứng dậy hai lần để vào toa-lét. Tôi lo là con bé đang bị ốm, vì trông nó rất xanh xao và uể oải. Nhưng những đứa trẻ khác đang la hét chí chóe đòi tôi chú ý đến chúng, nên tôi chưa thể tập trung vào nó được.

Lúc phát bài tập toán cho bọn trẻ, tôi không thấy Sheila đâu cả. Sau đó tôi phát hiện ra con bé lại đang ở trong toa-lét.

- Cưng ơi, hôm nay con thấy không khỏe à?

- Con không sao. - Nó đáp rồi nhận tờ giấy bài tập toán và đi đến chỗ bàn học của mình. Tôi quan sát nó. Giờ đây nó đã nói nhiều hơn, chia động từ đúng quy tắc hơn, và tôi hài lòng với việc này.

Khoảng gần một giờ đồng hồ sau, ngay trước giờ nghỉ, tôi ngồi xuống bên cạnh Sheila và chỉ nó cách giải một số dạng bài tập toán mới. Tôi bế nó đặt vào lòng mình. Khi tôi ôm nó, cơ thể nó cứ đờ ra rất lạ. Tôi sờ trán nó xem nó có bị sốt không, nhưng nó không sốt. Tuy nhiên rõ ràng là nó đang hành động rất kỳ quặc.

- Có chuyện gì không vậy, Sheil? Con bé lắc đầu.

- Cả người con cứng đờ ra nè.

- Con không sao.

- Nó nhắc lại, và tiếp tục giải bài tập toán.

Khi nó giải bài tập toán xong, tôi bế nó ra khỏi lòng và đặt nó xuống đất. Trên ống quần jeans của tôi là một đốm màu đỏ. Tôi nhìn nó chằm chằm, không biết đó là cái gì. Máu sao? Tôi nhìn Sheila.

- Có chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Sheila lắc đầu, gương mặt con bé vô cảm.

- Sheila, con đang chảy máu!

Ống quần bên phải của nó có một vết màu đỏ đang lan rộng xuống dưới. Tôi bế thốc nó lên, lao vào toa-lét và đóng sầm cửa lại. Tôi mở nút cái quần yếm của nó và cởi nhanh ra. Máu thấm ướt đẫm quần lót của nó, chảy ròng ròng xuống cả hai bên cẳng chân của con bé. Có mấy miếng khăn giấy được nhét vào trong quần lót của nó. Rõ ràng thứ này giải thích cho những lần con bé liên tục vào toa- lét trước đó. Nó đã cố cầm máu lại để không ai thấy.

- Trời ơi, lạy Chúa tôi, có chuyện gì vậy? - Tôi thốt lên bằng cái giọng thất thanh và hoảng loạn. Sự kinh hoàng trào dâng trong tôi khi tôi lấy miếng khăn giấy cuối cùng ra. Máu đỏ tươi từ âm đạo nó chảy nhỏ giọt ra.

Nhưng Sheila vẫn đứng như trời trồng. Gương mặt con bé không biểu lộ chút cảm xúc nào. Mắt nó vô hồn, nhìn tôi bằng con mắt đứng tròng. Con bé xanh xao hơn cả lúc tôi thấy nó dưới ánh đèn mờ mờ của lớp học. Lạy Chúa, trông nó trắng bệch như tờ giấy. Tôi không biết nó đã mất bao nhiêu máu rồi. Tôi chộp lấy vai nó rồi lay thật mạnh, cố gắng đánh thức nó thoát khỏi trạng thái thất thần ấy.

- Sheila, chuyện gì đã xảy ra vậy? Con phải nói cho cô biết. Bây giờ con không thể bày trò được. Chuyện gì đã xảy ra với con?

Con bé chớp mắt như vừa thức dậy từ một giấc ngủ sâu đầy mộng mị. Nó đã phải trả một cái giá rất đắt để thoát khỏi nỗi đau đớn và trạng thái cảm xúc của mình.

- Chú Jerry - nó khẽ nói - sáng nay ổng đã cố nhét con cu của ổng vào người con. Nhưng nó không vừa. Thế là ổng đã lấy một con dao. Ổng nói con không cho ổng vào, thế nên ổng nhét một con dao vào người con để con không làm thế nữa.

Tôi cứng đờ người.

- Hắn ta đã nhét một con dao vào chỗ đó của con ư?

Nó gật đầu:

- Một con dao ăn. Ổng nói con sẽ hối tiếc vì không để ổng nhét con cu của ổng vào người con. Ổng nói cái này sẽ làm con đau hơn rất nhiều và con sẽ hối tiếc.

- Chúa ơi Sheila, sao con không nói cho cô biết? Tại sao con không cho cô biết?

Vì sợ rằng nó đã mất quá nhiều máu, tôi quấn một cái khăn tắm quanh người nó rồi bế nó lên.

- Con sợ. Chú Jerry bắt con không được nói với ai. Ổng nói ổng sẽ tiếp tục làm như thế nếu con nói. Ổng nói nếu mà con nói ra thì ổng sẽ còn làm những điều tồi tệ hơn nữa.

Tôi bế Sheila lao ra khỏi nhà tắm và bảo Anton trông lớp. Tôi chộp lấy chìa khóa xe rồi chạy vội vào văn phòng. Tôi cố gắng giải thích một cách ngắn gọn rằng tôi sẽ đưa Sheila đến bệnh viện, và nhờ ai đó liên lạc giúp tôi cha con bé rồi bảo ông ấy tới đó. Thời gian ngưng đọng như tốc độ của một cuộn phim quay chậm như nó vẫn luôn thế trong những trường hợp khẩn cấp. Mọi người xung quanh tôi phản ứng chậm chạp như thể họ đang ở trong một thước phim chiếu chậm vậy. Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Những nhân viên phụ trách cấp phổ thông cơ sở nhìn ra ngoài phòng làm việc. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Trong khi đó thì tôi có thể cảm thấy dòng máu nóng của Sheila đang rỉ ra trên tay mình. Máu đang thấm qua áo tôi.

Lúc này Sheila đã trắng bệch ra. Nó chỉ mặc có cái áo thun và chân đi giày, cùng tấm khăn mà tôi đã quấn quanh người nó - đó là lớp vỏ bảo vệ duy nhất của nó. Con bé đang trở nên lờ đờ, nó nhắm mắt lại và dựa hẳn vào người tôi. Tôi chạy ra chỗ đỗ xe. Vẫn ôm nó khư khư trong lòng mình, tôi mở máy xe và cài số lùi.

- Sheila? Sheila? Hãy cố gắng tỉnh táo đi con. - Tôi gọi khẽ, cố vừa điều khiển xe vừa ôm nó. Lẽ ra tôi phải nhờ ai đó đi cùng với mình, tôi lơ đãng nghĩ, nhưng lúc ấy không có thời gian. Tôi không có thời gian để nói cho họ biết chuyện gì đã xảy ra.

- Con tỉnh mà. - Sheila thì thào. Những ngón tay nhỏ bé của nó bấu chặt vào da tôi. Khi nó túm áo tôi, nó đã véo vào ngay vùng nhạy cảm trên ngực tôi mạnh đến phát đau lên được. - Nhưng mà con đau quá.

- Ôi, dĩ nhiên là phải đau rồi, cưng ơi. - Tôi đáp. - Nhưng cứ nói chuyện với cô thế này nhé, được không?

Quãng đường đến bệnh viện tưởng chừng như dài vô tận. Xe cộ trên đường chật như nêm cối. Lẽ ra tôi nên chờ một cái xe cứu thương mới phải. Tôi không biết con bé đã mất bao nhiêu máu, hay thế nào mới gọi là mất quá nhiều máu, hay tôi có thể làm gì cho nó. Tôi tự nguyền rủa mình vì đã không theo sát khóa huấn luyện sơ cấp cứu lúc trước.

- Chú Jerry của con, ổng nói ổng sẽ yêu con. Ổng nói ổng sẽ chỉ cho con thấy người lớn yêu như thế nào. - Giọng nó nhỏ xíu và nghe thật trẻ con. - Ổng nói tốt hơn là con nên biết người lớn yêu như thế nào. Và khi con hét lên, ổng nói sẽ không bao giờ có ai yêu con nếu bây giờ con không học được cách yêu.

- Chú Jerry của con không biết cái gì hết, cưng ạ. Ổng không có biết mình đang nói gì đâu.

Con bé cắn môi và thút thít khóc mà không chảy được nước mắt ra ngoài.

- Ổng nói đó là cách mà cô và Chad yêu nhau. Ổng nói nếu con muốn cô và Chad yêu con, thì con phải để cho ổng chỉ con cách, thì con mới biết được.

Chúng tôi đã đến gần bệnh viện.

- Ôi cưng ơi, hắn nói sai rồi. Cô và Chad đã yêu con rồi mà. Hắn chỉ nói thế để hắn có thể làm một điều sai trái với con. Hắn không có quyền chạm vào con như vậy. Những gì hắn nói và những gì hắn làm là hoàn toàn sai trái.

Hai người hộ lý trẻ chạy trên bệ dốc dành cho xe đến cấp cứu với một cái cáng. Rõ ràng thầy Collins đã báo cho bệnh viện là chúng tôi sắp tới. Khi tôi đặt con bé lên cáng, lần đầu tiên nó thể hiện được nỗi đau và sự hoảng loạn của mình. Nó rên rỉ và bắt đầu khóc rất to nhưng không có nước mắt. Nó không chịu buông áo tôi ra, nó vùng vẫy rất dữ dội khi hai người hộ lý cố gỡ ngón tay nó ra.

- Đừng có bỏ con! - Nó gào lên.

- Cô đi ngay bên cạnh con đây, Sheila. Nhưng hãy nằm xuống. Nào, buông cô ra đi.

- Đừng bỏ con! Đừng để họ bắt con đi mất!

Con muốn cô ôm con.

Bốn người chúng tôi và cái cáng chật vật di chuyển về phía cửa ra vào khu cấp cứu. Sheila vẫn kinh hoàng túm chặt lấy áo tôi, xé rách luôn cái túi áo. Tôi không biết điều gì đã khiến con bé tỉnh táo lại như thế. Có lẽ con bé sợ tôi sẽ bỏ nó lại với những người lạ này; có thể cuối cùng nó cũng đã có thể cảm nhận được cơn đau của mình. Dù lý do là gì đi nữa, con bé đã chiến đấu một cách can đảm đến mức cuối cùng tôi thấy bế nó lên và ôm nó sẽ dễ dàng hơn là gỡ tay nó ra và nghe tiếng gào thét của nó.

Viên bác sĩ trực phòng cấp cứu kiểm tra nó thật nhanh trong khi tôi ôm nó. Cha của nó vẫn chưa tới, thế nên tôi phải ký vào một tờ đơn nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm cho các biện pháp cấp cứu cho đến khi cha nó xuất hiện.

Một y tá cầm kim tiêm đến và chích cho nó một mũi. Sheila trở nên dễ bảo hơn và im lặng như trước, thậm chí còn không phản ứng gì khi mũi kim đâm vào người nó. Chỉ trong một quãng thời gian ngắn sau mũi tiêm ấy, tôi có thể cảm thấy những ngón tay nhỏ xíu của nó đã buông lỏng ra. Tôi đặt nó nằm lên bàn khám bệnh. Một y tá khác bắt đầu truyền dịch vào một cánh tay của nó, trong khi một bác sĩ thực tập người Mỹ gốc Mexico treo một túi máu lên trên bàn khám bệnh. Bác sĩ ra hiệu cho tôi ra ngoài. Tôi nhìn Sheila lần cuối, con bé đang nằm đó, mắt nhắm nghiền, trông thật xanh xao và nhỏ bé trên cái bàn khám bệnh. Tôi đi theo vị bác sĩ ra ngoài. Ông hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra, và tôi kể cho ông nghe tất cả những gì tôi biết. Đúng lúc đó chúng tôi thấy cha của Sheila tập tễnh chạy vào hành lang cùng với nhân viên hoạt động xã hội. Ông ta say mèm.

Vị bác sĩ giải thích rằng Sheila đã mất một lượng máu rất lớn, và trước hết họ phải giúp con bé ổn định lại đã. Sau khi kiểm tra con bé xong, ông thấy rõ ràng là con dao đã đâm thủng thành âm đạo và vào đến trực tràng. Đó là một vết thương rất nghiêm trọng vì khả năng nhiễm trùng rất cao và tổn thương là quá lớn. Sau khi họ đã ổn định xong lượng máu trong người con bé, vị bác sĩ báo rằng sẽ phải có một ca phẫu thuật. Cha của Sheila cứ đứng loạng choạng bên cạnh chúng tôi trong khi vị bác sĩ nói những điều này.

Tôi không thể làm gì được nữa. Hẳn lớp học của tôi ở trường đang hỗn loạn. Nếu Susannah nhìn thấy máu, Anton sẽ có nhiều việc cần phải làm hơn, mà lại chỉ có mình anh ở đó, hay thậm chí ngay cả khi anh có những người khác giúp đỡ đi chăng nữa thì cũng sẽ rất khó khăn. Và bọn trẻ sẽ trở nên hoảng loạn vì tôi đã bỏ đi quá đột ngột như thế. Tốt nhất là tôi nên quay về với công việc của mình. Tôi nhìn bộ quần áo mình đang mặc trên người. Máu đã loang khắp mặt trước cái áo của tôi. Vết máu đầu tiên trên quần jeans của tôi đã khô đi thành một đốm sẫm màu. Tôi nhìn nó chằm chằm. Tôi đang mặc một phần cuộc sống của một người khác trên cơ thể mình, một vết loang cỡ bằng cái muỗng cái thứ chất lỏng còn quý hơn vàng ấy. Tôi cảm thấy khó chịu với việc này, giật mình khi thấy cuộc sống thực sự mong manh như thế nào, nó nhắc tôi nghĩ đến cái chết của mình một cách rõ ràng nhất.

Tôi về đến trường lúc mười một giờ. Khi nhìn lên đồng hồ và thấy thực ra mới chỉ có một khoảng thời gian ngắn trôi qua, tôi đã bị sốc. Kể từ lúc tôi bế Sheila ra khỏi lòng mình và nhìn thấy vết máu đến giờ, chỉ mới có chưa đầy một giờ đồng hồ trôi qua. Toàn bộ tấn bi kịch này đã xảy ra chỉ trong vòng có năm mươi phút. Thậm chí tôi đã kịp về nhà thay đồ trước khi quay lại lớp học. Tôi không thể hình dung được điều này. Tôi có cảm giác như hàng trăm năm trời đã bị nén vào năm mươi phút đó. Tôi đã già thêm rất nhiều tuổi.

Đêm hôm ấy tôi không quay lại bệnh viện. Sau giờ tan học, tôi gọi cho bác sĩ và ông ấy bảo rằng họ vừa đưa con bé vào phòng phẫu thuật và nó vẫn chưa ra. Mặc dù đã được truyền máu, nhưng tình trạng của con bé chưa ổn định lại và vẫn còn rất nguy kịch. Ông bảo có lẽ phải đến khuya con bé mới được chuyển vào phòng hồi sức. Gần như suốt cả ngày hôm ấy nó ở trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, và ông không nghĩ là nó nhận biết được ai đang có mặt bên cạnh mình. Sau khi phẫu thuật xong Sheila sẽ được chăm sóc kỹ lưỡng để đảm bảo rằng nó không còn xuất huyết nữa, và người ta sẽ đợi nó ổn định lại trước khi đưa nó vào khu dành cho trẻ em. Tôi hỏi liệu tôi có thể ghé qua không, và giải thích với ông bác sĩ rằng tôi cũng giống như một thành viên trong gia đình của đứa bé này, ngoài gia đình thực sự của nó là cha nó. Ông khuyên tôi nên đợi đến ngày hôm sau. Tối nay con bé vẫn chưa đủ tỉnh táo để nhận ra tôi, và tôi sẽ làm vướng chân các đơn vị chăm sóc chuyên sâu. Họ sẽ cố gắng giúp con bé cảm thấy dễ chịu nhất có thể, ông trấn an tôi như thế.

Tôi hỏi xem cha con bé có còn ở đó không, vị bác sĩ trả lời là không. Họ đã đưa ông ta về nhà không lâu sau khi tôi đi. Ông ấy không đủ tỉnh táo để ở đó. Em trai của ông ta, Jerry, đã bị bắt giữ.

Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm khi không phải quay lại đó. Mọi việc đã xảy ra quá nhanh, và tôi vẫn chưa thể nhận thức được sự nghiêm trọng của tình huống này. Sáng hôm đó con bé đã nói chuyện với tôi. Nó đã đi bộ suốt quãng đường từ chỗ trường phổ thông đến lớp của chúng tôi, đã ngồi trong lớp suốt một giờ đồng hồ. Nó còn nói chuyện với tôi khi tôi lái xe đưa nó đến bệnh viện. Con bé không thể bị tổn thương nặng như thế được. Tôi không thể tin được chuyện này.

Bộ quần áo dính đầy máu nằm một đống ở góc nhà. Tôi ngâm cái quần jeans vào bồn tắm, nhưng giữ lại cái áo, kiểm tra vết rách chỗ túi áo mà con bé đã xé khi nó vật lộn với mấy người hộ lý phòng cấp cứu. Tôi nhẹ nhàng gấp cái áo lại rồi cất nó vào một góc trong nhà kho. Tôi không thể vứt nó đi được. Tôi cũng không thể cho nó vào bồn và ngâm được. Tôi biết có quá nhiều máu thấm trong đó, và nếu tôi làm thế thì nước sẽ đổi màu. Lúc đó thì tôi sẽ không thể giặt sạch hết máu, không thể nhìn nước chuyển sang màu đỏ và chảy xuống lỗ thoát như một thứ rác rến bẩn thỉu được. Tôi sẽ không thể chịu nổi chuyện đó.

Sau bữa tối, Chad ghé qua và tôi kể lại những chuyện đã xảy ra cho anh nghe. Chad nổi cơn thịnh nộ. Ban đầu anh đi vòng quanh phòng, không nói gì cả, lắc đầu liên tục như không thể tin được những điều mình vừa nghe. Anh đau đớn như vậy không phải chủ yếu vì vết thương của con bé quá trầm trọng, mà vì cái cách mà chuyện đã xảy ra. Chad trở nên giận dữ đến điên lên, ánh mắt anh long lên sự thù hận; anh còn dọa sẽ đập Jerry một trận. Anh không thể thông cảm hay còn chút lòng trắc ẩn nào với người có thể làm một việc tày trời như thế với một đứa bé gái, và tôi hoảng sợ vì thay đổi này nơi Chad. Chưa bao giờ tôi thấy anh giận dữ đến thế.

Dù vô cùng đau khổ vì sự việc này, nhưng một cảm giác lạ lùng vẫn dấy lên trong tôi. Năm tháng trước đó, chính Sheila là người gây ra một chuyện kinh khủng, và một người khác là nạn nhân của con bé. Hẳn lúc đó cha mẹ của cậu bé kia đã cảm thấy chính cái cảm xúc mà Chad đang có lúc này với Jerry. Dù việc này không hề có nghĩa là tôi muốn bào chữa cho sự bất nhân gớm ghiếc của tội ác này, nhưng nó đã làm tôi nhận thấy được rằng nỗi đau đớn và tổn thương mà tôi thấy nơi Sheila hẳn cũng tồn tại trong Jerry. Không ai vô tội cả, nhưng cũng không ai hoàn toàn là quỷ dữ. Tôi thấy vô cùng buồn bã khi biết rằng chắc hẳn Jerry cũng là một nạn nhân giống như Sheila vậy. Cái suy nghĩ đó của tôi khiến mọi việc trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Tối hôm đó cảnh sát gọi đến và hỏi xem liệu tôi có thể đến cung cấp lời khai cho họ hay không. Chad và tôi cùng đi đến đồn cảnh sát. Trong một căn phòng màu xám, bên một cái bàn cũng màu xám, tôi kể lại cho một viên cảnh sát nghe điều đã xảy ra trong lớp học của tôi vào buổi sáng hôm ấy. Tôi lặp lại những điều Sheila đã nói với tôi và những gì tôi đã làm. Đó là một sự thuật lại thật tàn nhẫn về một sự việc còn tàn nhẫn hơn.

Vào giờ giải lao sáng hôm sau, tôi lại gọi cho bệnh viện để xem Sheila ra sao rồi. Lần này thì giọng nói của vị bác sĩ nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn. Con bé đã vượt qua được cuộc phẫu thuật và đã ổn định lại sau khi được chăm sóc cẩn thận đêm qua. Đến sáng con bé đã tỉnh táo và nhận thức được, thế nên họ đã chuyển nó xuống khu dành cho trẻ em. Tôi có thể gặp nó bất cứ lúc nào tôi muốn. Tôi hỏi xem cha con bé có vào không. Bác sĩ nói ông ta vẫn chưa vào. Tôi nhờ ông nhắn cho con bé biết là tôi sẽ đến đó ngay khi hết giờ học. Bác sĩ đồng ý, giọng ông thật ấm áp. Ông nói con bé là một đứa bé thật kiên cường. Đúng thế, tôi đáp, trên đời này không có đứa bé nào kiên cường như nó đâu.

Có lẽ nhiệm vụ khó khăn nhất là giải thích chuyện đã xảy ra với Sheila cho bọn trẻ trong lớp tôi hiểu. Trước đây đã có lần chúng tôi nói về việc bị lạm dụng, cả về mặt thân thể lẫn tình dục. Những học sinh của tôi xuất thân từ một bộ phận dân cư mà chúng có nguy cơ bị lạm dụng rất cao, và tôi cảm thấy việc chúng biết phải làm gì khi rơi vào một tình huống như thế, hay nhìn thấy việc đó xảy ra với người khác, là vô cùng quan trọng. Dù vậy, rất khó để nói về sự lạm dụng tình dục. Ở một vùng mà việc giáo dục giới tính không được phổ biến lắm trong trường học, thì lạm dụng tình dục là một chủ đề cấm kỵ. Tôi đã tổ chức được một buổi nói chuyện cho các học trò của mình, trong đó chúng tôi chỉ nói về những cách "chạm vào" phù hợp và không phù hợp. Một người lớn ôm và hôn chúng thì không sao. Một người lớn vừa cầm dương vật vừa ôm chúng thì không được. Chúng tôi thảo luận xem nên làm gì khi chuyện đó xảy ra với mình, bởi vì có những chỗ trên thân thể một đứa bé trai hay bé gái mà không ai được chạm vào cả. Người ta cũng không được yêu cầu chúng chạm vào những chỗ ấy. Chúng tôi đã tổ chức buổi nói chuyện này hồi tháng Mười, và từ đó đến nay đã tổ chức thêm được vài buổi như thế. Việc này mang lại một bầu không khí thoải mái để bọn trẻ có thể nói về những chuyện như thế, để chúng bày tỏ nỗi sợ hãi về việc không biết phải làm gì khi ai đó chạm vào mình, khi những đụng chạm ấy khiến chúng cảm thấy thật "nhộn".

Nhưng với trường hợp của Sheila thì tôi không biết phải giải thích thế nào đây. Tình dục kết hợp với bạo lực không phải là đề tài có thể bàn đến dễ dàng đối với những đứa trẻ có vấn đề. Nhưng tôi vẫn phải nói một cái gì đó. Bọn trẻ đã nhìn thấy chúng tôi đi một cách vô cùng đột ngột như thế, và chúng đã nhìn thấy máu. Rồi sau đó chúng thấy tôi quay lại mà không có Sheila. Tôi nói với chúng một cách ngắn gọn rằng Sheila đã bị đau ở nhà, thế nên cô phải đưa bạn ấy đến bệnh viện. Ngoài ra tôi không nói thêm gì nữa cả.

Chiều hôm sau, khi bọn trẻ đang làm cho con bé những tấm thiệp chúc mau bình phục, tôi nói với chúng rằng tôi đã gọi cho bệnh viện, Sheila đang ở trong khu dành cho trẻ em và đang cảm thấy khá hơn. Những thông điệp cảm động được viết bằng bút sáp chất đống trong cái rổ đựng bài viết chính tả. Dù vậy, sự việc này đã ảnh hưởng đến bọn trẻ nhiều hơn là tôi tưởng. Lúc sắp tan học, Williams bỗng òa lên khóc.

- Có chuyện gì vậy? - Tôi hỏi và ngồi xuống sàn nhà.

Lúc đó bọn trẻ đang bu xung quanh Chiếc hộp của con ma tinh nghịch. Williams cũng ở đó, nhưng bỗng nhiên nó òa lên khóc nức nở.

- Con sợ cho Sheila. Con sợ bạn ấy sẽ chết trong bệnh viện. Một lần ông con cũng vào bệnh viện và ông đã chết trong đó.

Bất ngờ thay, Tyler cũng bắt đầu thút thít:

- Con nhớ bạn ấy. Con muốn bạn ấy quay lại. - Này các con. - Tôi nói. - Sheila đang hồi phục rất tốt. Sau bữa trưa cô đã nói với các con như thế mà. Bạn ấy đang khá lên. Bạn ấy sẽ không chết hay bị gì đâu.

Nước mắt cũng ràn rụa trên mặt Sarah dù con bé không nói gì. Max cũng bắt đầu rống lên khóc, tuy nhiên tôi nghĩ thằng bé không hề biết vì sao mọi người lại khóc. Thậm chí cả Peter cũng ngân ngấn nước mắt, mặc dù thằng bé và Sheila hầu như lúc nào cũng chí chóe nhau.

- Nhưng cô không để cho tụi con nói về việc

này. - Sarah nói. - Thậm chí cô còn không nhắc đến tên Sheila suốt cả ngày nay nữa. Thật là đáng sợ.

- Phải rồi. - Guillermo đồng tình. - Con cứ nghĩ về bạn ấy suốt, còn cô cứ hành động như thể bạn ấy chưa bao giờ ở đây vậy. Con nhớ bạn ấy.

Tôi nhìn chúng. Trừ Freddie và Susannah, thì tất cả đều đang khóc. Tôi không nghĩ tất cả đều thật sự có tình cảm sâu nặng như thế với Sheila, nhưng những gì xảy ra đã làm chúng kinh hoàng. Hơn nữa, nó đã làm ảnh hưởng đến tôi. Tôi đã lo lắng, và khi cố gắng để giữ cho mọi thứ được bình thường, tôi đã không nói gì cả. Suốt thời gian bảy tháng rưỡi của năm học, chúng tôi đã dành nhiều thời gian để học về sự cởi mở và biết tự đặt mình vào vị trí của người khác. Có lẽ chúng đã học được điều này rất tốt, bởi vì tôi không thể che giấu chúng chuyện gì cả.

Vậy là những thủ tục thông thường để kết thúc buổi học không diễn ra. Thay vào đó, tôi ngồi xuống nói chuyện với chúng, kể cho chúng nghe những cảm xúc của mình và tại sao tôi không thành thật như tôi vẫn thường thế. Chúng tôi ngồi xuống sàn nhà, tất cả đều ngồi bên nhau, và nói chuyện với nhau một cách bình đẳng.

- Có những chuyện hơi khó nói một chút. - Tôi nói. - Chuyện xảy ra với Sheila là một trong những chuyện như thế.

- Sao vậy? - Peter hỏi. - Cô không nghĩ là tụi con đã đủ lớn rồi sao? Mẹ con luôn nói thế khi bà ấy không muốn kể con nghe một điều gì đó.

Tôi mỉm cười.

- Đại loại thế. Và một phần cũng là vì có những chuyện rất khó nói. Thậm chí cô cũng không hiểu tại sao. Cô đoán là vì chúng làm ta sợ. Thậm chí cả những người lớn như cô cũng cảm thấy sợ. Và khi người lớn sợ một cái gì đó, họ không muốn nói về chúng. Đó là một trong những vấn đề rất thường gặp khi phải làm người lớn.

Bọn trẻ nhìn tôi chăm chú. Tôi nhìn chúng. Từng đứa một. Tyler với những vết sẹo dài đáng sợ trên cổ họng nó. Thằng bé Peter da đen đẹp đẽ. Guillermo, đứa có đôi mắt chẳng bao giờ thật sự nhìn vào bất cứ đâu, thậm chí ngay cả khi nó đang chú ý. Max thì lúc nào cũng lắc lư, vặn vẹo ngón tay. Sarah. William. Freddie. Và con bé xinh đẹp như một cô tiên, Susannah.

- Các con có nhớ là cô đã kể với các con rằng Sheila bị thương ở nhà chứ? Và các con có nhớ lúc trước chúng ta cũng có nói về cách mà người khác có thể chạm hay không được phép chạm vào chúng ta không? Lúc ấy cô đã nói với các con rằng có những người lớn thỉnh thoảng lại muốn chạm vào những bộ phận mà họ không được phép chạm vào trên cơ thể của một đứa bé.

- Đúng rồi, dưới đó là chỗ riêng tư của mình mà, phải không? - William nói.

Tôi gật đầu.

- Một người trong gia đình của Sheila đã chạm vào bạn ấy ở chỗ mà lẽ ra ông ta không nên chạm, và khi Sheila không hài lòng với chuyện này, thì ông ta đã làm đau bạn ấy.

Trán bọn trẻ nhăn lại. Chúng chăm chú nhìn tôi. Thậm chí Max cũng không còn lắc lư nữa.

- Ông ta đã làm gì bạn ấy? - William hỏi.

- Cắt người bạn ấy.

Khi đang kể lại câu chuyện cho bọn trẻ nghe, tôi tự hỏi không biết mình có đang làm đúng hay không. Theo bản năng mách bảo, tôi cảm thấy mình đã đúng. Mối quan hệ của chúng tôi chủ yếu dựa vào sự thật, dù sự thật ấy có tồi tệ như thế nào đi chăng nữa. Hơn nữa, tôi không nghĩ rằng việc bọn trẻ biết chuyện lại tệ hơn việc chúng không biết, hay có thể tệ hơn rất nhiều thứ mà những đứa trẻ này đã từng phải trải qua trước đây. Cái sự thật mà tôi vẫn luôn nhắc đi nhắc lại với bọn trẻ rằng không có bất kỳ điều gì xảy ra trong cuộc sống của chúng lại tồi tệ đến mức không thể nói ra vẫn luôn là một điều quan trọng cần nhớ trong cái lớp này. Vậy mà giờ đây, từ sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn có cảm giác rằng tôi đã vi phạm những quy tắc mà tôi được dạy, đã vượt qua lằn ranh của những thực tiễn giáo dục và tâm lý từng được chứng minh là đúng đắn. Cũng như những lần phải tự đấu tranh trước đây, trong tôi dâng lên một nỗi lo lắng rằng lần này có thể là cột mốc đánh dấu sự sa sút của tôi; tôi sẽ gây tổn thương nhiều hơn là giúp đỡ bọn trẻ. Cuộc chiến giữa sự an toàn và sự thành thực lại một lần nữa nổi lên.

- Ai đã làm điều đó với bạn ấy vậy? -

Guillermo hỏi. - Có phải là cha bạn ấy không?

- Không. Là chú bạn ấy.

- Chú Jerry của bạn ấy ư? - Tyler hỏi. Tôi gật đầu.

Một phút trôi qua trong im lặng. Rồi Sarah nhún vai.

- Ít nhất thì đó cũng không phải là cha của bạn ấy.

- Việc đó không làm chuyện này đỡ tồi tệ hơn tí nào đâu, Sarah. - Tyler nói.

- Có chứ. - Sarah nói lại. - Lúc tớ chưa đến tuổi đi học, thỉnh thoảng cha tớ lại vào phòng tớ khi mẹ tớ đi làm và - Con bé ngừng lại, nhìn từ Tyler sang tôi, rồi cúi xuống nhìn tấm thảm trên sàn nhà. - Ông ấy đã làm những chuyện như thế. Tớ nghĩ sẽ tệ hơn nhiều khi người làm chuyện đó là cha của mình.

- Đừng có nói về chuyện này nữa được không? - William nói. Nó nhăn mặt vì sợ, và xua tay.

- Không, tớ muốn nói. - Sarah nói. - Tớ muốn biết Sheila thế nào rồi.

- Không. - William lại nói. Nước mắt ngân ngấn trên mắt nó.

- Cậu sợ, William. - Guillermo nói. - Cậu sợ cái gì thế?

Tôi đưa một tay về phía William.

- Con đến đây với cô nào.

Thằng bé đứng dậy và bước đến chỗ tôi. Tôi vòng tay ôm nó.

- Đây là một việc thật đáng sợ khi phải nói đến, phải không nào?

Nó gật đầu.

- Thỉnh thoảng khi mẹ con chưa kịp hút bụi thì dưới gầm giường của con hay có bụi lắm.

- William, đó không phải là chủ đề chúng ta đang nói tới. - Peter nhắc.

- Đám bụi đó làm tớ sợ. Đôi lúc tớ nghĩ chúng từng là những con người. Có thể đó là những người chết dưới gầm giường của tớ.

- Tào lao quá.

- Không hề. Điều này được viết ngay trong Kinh Thánh đấy, Peter ạ, rằng cậu sinh ra từ cát bụi và sau khi chết đi sẽ trở thành cát bụi. Trong đó nói thế mà. Mẹ tớ đã cho tớ xem câu đó. Cậu cứ hỏi Torey mà xem.

- Cô không nghĩ những câu trong Kinh Thánh có ý đó đâu, William. - Tôi nói.

- Và có thể có người dưới đó, cái đống bụi đó đó. Có thể đó là ông của con sau khi ông vào bệnh viện. Có lẽ giờ đây ông đang ở dưới gầm giường của con. Cũng có thể đó là Sheila.

- Không, không phải Sheila đâu. Sheila không có chết, Will. Bạn ấy đang ở trong bệnh viện và bạn ấy sẽ khá hơn. - Tôi đáp.

- Torey ơi? - Tyler lên tiếng.

- Sao?

- Làm sao mà chú của Sheila có thể làm như thế với bạn ấy được cơ chứ? Hôm nọ bạn ấy còn kể cho tụi con nghe là ông ấy rất tử tế và đã chơi với bạn ấy. Làm sao mà ông ấy có thể cắt vào người bạn ấy được?

Tôi nhìn con bé. Tôi không có câu trả lời. Dù có chờ đợi bao lâu đi chăng nữa, thì mãi mãi tôi cũng sẽ không có câu trả lời cho câu hỏi này.

- Cô cũng không biết nữa, Ty ạ.

- Ông ấy có vấn đề sao? - Sarah hỏi. - Như cha của con ấy? Người ta đã nhốt ông ấy vào bệnh viện bang vì ông ấy có vấn đề. Mẹ con đã nói với con như thế. Ông ấy không bao giờ quay về cả.

- Phải, cô nghĩ các con có thể nghĩ rằng ông ta có vấn đề. Ông ta không biết cách chạm vào những đứa bé gái. Hoặc cũng có thể ông ta biết, nhưng có những lúc người ta làm mà không suy nghĩ. Họ chỉ làm những điều mà khi đó họ thấy thích thú thôi.

- Ông ta sẽ vào bệnh viện bang giống cha con chứ?

- Cô không biết. Làm tổn thương người khác là trái pháp luật.

- Khi nào Sheila sẽ quay lại? - Peter hỏi.

- Ngay khi bạn ấy khá hơn.

- Bạn ấy vẫn sẽ như cũ chứ?

- Ý con là sao? - Tôi hỏi.

Peter cau mày:

- Thì, nếu bạn ấy bị cắt chỗ dưới đó thì bạn ấy vẫn sẽ như cũ chứ?

- Cô vẫn chưa hiểu ý con, Peter. Hãy giải thích ý của mình kỹ hơn đi.

Thằng bé lưỡng lự, nhìn mọi người xung quanh một cách hồi hộp, rồi lại nhìn tôi.

- Liệu con có thể nói vài từ tục tĩu không? Con phải nói chúng ra để cô hiểu là con đang nói gì. Con cần phải dùng những từ tục tĩu thì con mới nói cho cô hiểu được ý con.

Tôi gật đầu:

- Chuyện này khác với việc mình hét những từ đó vào mặt người khác. Chúng không tục tĩu khi chúng mang một ý nghĩa nào đó trong một trường hợp nào đó. Con cứ nói đi.

Lại lưỡng lự.

- Thì, dưới đó, là bộ phận sinh dục của con gái, đúng không?

- Đúng rồi.

- Và dưới đó là chỗ mà con gái đi tiểu. Vậy thì nếu ông ta đã cắt bạn ấy ở chỗ đó thì sao? Đó là nơi em bé chui ra. Nếu ông ta cắt bạn ấy ở chỗ đó thì sao?

Tôi vẫn không hiểu được chính xác câu hỏi của Peter. Tôi quyết định hỏi ngược lại nó câu hỏi này để xem liệu tôi có thể rút ra được thông tin gì khác từ nó không.

- Nếu ông ta cắt bạn ấy như thế thì sao, Peter? Con nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?

Mắt nó mở to đầy sợ hãi.

- Nếu bạn ấy lớn lên và có em bé thì sao?

- Nếu thế thì sao?

Nước mắt ngân ngấn trên mắt nó.

- Bạn ấy sẽ ị lên chúng khi sinh chúng ra. - Miệng thằng bé méo xệch đi. - Mẹ con đã làm thế với con. Đó là lý do vì sao con bị điên.

- Ôi, Peter, không phải như thế đâu. - Tôi vội nói.

Nó bò đi. Tôi ngồi xếp chân bằng tròn trên sàn nhà, William ngồi bên phải tôi. Peter gối đầu vào lòng tôi.

- Đúng, đúng như thế mà.

- Không, không phải thế đâu. Cô không biết con lấy cái ý tưởng này ở đâu ra, nhưng nó không đúng đâu.

- Peter, cậu đâu có điên. - William nói. - Không ai thực sự điên cả. Đó chỉ là một từ thôi. Phải không, Torey? Chỉ là một từ thôi. Và không ai chỉ là một từ cả.

Chúng tôi nói chuyện rất lâu. Chuông báo tan học vang lên, những chiếc xe buýt đến rồi đi. Chúng tôi vẫn nói chuyện. Về sự lạm dụng tình dục. Về Sheila. Về chúng tôi.

Sau đó, tôi cho cả tám đứa vào trong xe mình và chở chúng về nhà. Chúng tôi vẫn nói chuyện rất nghiêm túc và hết sức tập trung. Thậm chí ngay cả trong xe hơi, bọn trẻ vẫn tiếp tục đặt ra nhiều câu hỏi. Không ai đùa giỡn hay cư xử ngu ngốc cả. Những gì chúng tôi đang nói không có gì buồn cười cả. Nhu cầu phải nói về những chuyện đó đã vượt qua tất cả những nhu cầu khác trong buổi chiều hôm ấy, và đã xóa nhòa những khác biệt giữa chúng tôi.

Sau khi đưa bọn trẻ về nhà, tôi gom những tấm thiệp chúc mau bình phục và vài cuốn sách mà tôi biết là Sheila đặc biệt thích, rồi đến bệnh viện. Con bé đã được chuyển vào một phòng chăm sóc ngay bên cạnh phòng y tá, và người ta chỉ cho tôi lối vào. Tôi bước vào phòng.

Con bé chỉ có một mình trong một căn phòng rộng có cửa kính gắn dọc cả một mặt tường, giống như một cái chuồng trong sở thú vậy. Nó đang nằm trong một cái cũi có thành cao bằng kim loại. Một túi truyền dịch được treo trên một cái cây dựng kế bên cũi, và kế đó là một đơn vị máu(9). Cánh tay châm kim truyền dịch của con bé được cột vào một thanh cũi cùng với một cái nẹp để cố định. Con bé trông thật bé bỏng.

Nước mắt tôi trào ra trước khi tôi kịp ngăn nó lại. Điều duy nhất tôi đang nghĩ đến là tại sao người ta lại cho nó vào một cái cũi cơ chứ? Dù chỉ là một đứa bé, nhưng Sheila rất tự trọng. Tôi biết chuyện này sẽ làm con bé thấy xấu hổ. Tôi biết nó sẽ bối rối khi tôi thấy nó trong đó. Tại sao họ không cho nó nằm trên một cái giường? Không phải một cái cũi. Cũi là dành cho em bé.

Tôi bước vào. Sheila quay đầu về phía tôi. Nó nhìn tôi trong im lặng.

- Đừng khóc, Torey. - Nó khẽ nói. - Không đau lắm đâu. Thật đấy. Không đau đâu.

Tôi bàng hoàng trước sự can đảm của con bé. Tôi nhìn nó đăm đắm.

- Tại sao người ta lại để con vào một cái cũi nhỉ? - Tôi hỏi nó, đầu tôi trống rỗng. Tôi ngồi xuống cạnh chiếc cũi và chạm vào tay nó. - Người ta không nên để con vào một cái cũi.

- Con thực sự không thấy phiền đâu. - Nó nói. Tôi biết điều đó không đúng. Chúng tôi đã là bạn của nhau đủ lâu để tôi biết ý thức về giá trị bản thân của con bé được bảo vệ cẩn thận đến nhường nào. Nó mỉm cười, như thể tôi mới là người cần được vỗ về, và chạm vào mặt tôi. - Đừng khóc, Torey. Con không thấy phiền đâu.

- Khóc làm cô thấy đỡ hơn. Con làm cô sợ quá, và cô lo cho con lắm Sheil à. Cô cảm thấy đỡ hơn khi khóc một chút, và cô không thể ngăn mình lại được.

- Nó không thực sự đau lắm đâu. - Đôi mắt con bé đã mất đi nét biểu cảm vốn có của chúng. Có thể những loại thuốc điều trị đang gây ra những phản ứng phụ làm con bé đờ đẫn. - Nhưng cũng có lúc con thấy rất sợ. Chỉ một chút thôi. Như tối qua nè, con không biết mình đang ở đâu. Chuyện đó khá đáng sợ. Nhưng mà con thì không có khóc hay gì hết. Và không lâu sau thì cô y tá đến và nói chuyện với con. Cổ thì rất là dễ thương. Nhưng con vẫn hơi sợ. Con muốn gặp cha con.

- Chắc rồi. Để cô xem, nếu không ai có thể ở bên con lúc con sợ thì cô sẽ nhắn cha con vào với con.

- Con muốn cha con.

- Cô biết cưng à. Cha con sẽ đến đây ngay khi có thể mà.

- Không đâu. Ông ấy thì không có thích bệnh viện đâu.

- Ừ thì mình cứ chờ xem nào.

- Con muốn cô ở lại với con.

Tôi gật đầu:

- Cô sẽ cố gắng ở lại với con nhiều nhất có thể. Và thỉnh thoảng chú Anton cũng sẽ ghé qua. Và cô biết chú Chad cũng muốn ghé thăm con nữa. Cả ngày nay chú ấy cứ hỏi cô là con thế nào rồi. Chúng ta sẽ cố gắng hết sức. Cô không muốn con sợ, cưng ạ. Cô sẽ cố gắng hết sức để giúp con.

Con bé quay sang hướng khác một thoáng rồi nhìn lên túi truyền dịch.

- Tay con hơi đau.

Mắt nó lại đờ đẫn nhìn tôi. Bỗng nhiên sự đau đớn và sợ hãi hiển hiện một cách đầy sống động trong đôi mắt ấy. Mặt con bé nhăn nhó.

- Con muốn cô ôm con. - Nó rên rỉ. - Tay con đau quá, và con thật cô đơn. Con muốn cô ở đây và ôm con và không có đi đâu hết.

- Cưng ơi, cô không nghĩ là họ cho phép cô ôm con đâu. Cô nghĩ nó sẽ làm lộn xộn hết mấy thứ mà người ta đã gắn cho con. Cô có thể nắm tay con, nếu con muốn.

- Không. - Con bé van nài. - Con muốn cô ôm con. Con đau lắm.

Tôi vuốt mái tóc nó, và cúi xuống thật gần nó. - Ôi, cô biết chứ cưng, và cô rất muốn thế. Nhưng chúng ta không được làm như vậy.

Con bé nhìn tôi một lúc thật lâu, và rồi một sự cam chịu, quyết đoán hiện lên trong mắt nó. Nó hít một hơi thật sâu, run rẩy, và thôi không rên rỉ nữa. Một lần nữa nó lại bị động, lại phải kìm nén một cảm xúc nữa mà nó không thể chịu nổi.

- Cô mang cho con mấy cuốn sách. Có thể con muốn cô đọc chúng cho con nghe. Nó sẽ làm con bớt suy nghĩ lung tung.

Nó khẽ gật đầu.

- Cô đọc cho con nghe quyển sách về con cáo và hoàng tử bé và bông hoa hồng của cậu ta đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 31, 32, 33

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.