Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Có một nơi gọi là chốn này - Cecelia Ahern

 
Có bài mới 14.03.2018, 16:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Lãng mạn] Có một nơi gọi là chốn này - Cecelia Ahern - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CÓ MỘT NƠI GỌI LÀ CHỐN NÀY
images
Nguyên tác: A Place Called Here
Tác giả Cecelia Ahern  
Dịch Giả: Dung Dương - Tâm Lê - Thành Đào - Hải Lý
Nhà xuất bản: NXB Trẻ
Số trang: 541 trang
Ngày xuất bản: 05-2011
Đánh máy, check chính tả (TVE): lilypham, Picicrazy, Nhinhnhinh.
Chuyển sang ebook (TVE): lilypham
Ngày hoàn thành: 06/12/2011


Giới thiệu

Sandy Shortt là nữ nhân vật chính trong truyện. Năm cô lên 10 tuổi, cô bé hàng xóm của Sandy mất tích, và cô luôn bị ám ảnh về chuyện ấy. Sandy không thể chịu đựng nổi khi có một vật gì thuộc về cô mất tích: cô lao vào tìm kiếm, dù rất nhiều khi kết thúc trong tuyệt vọng. Lớn lên, Sandy tham gia vào lực lượng cảnh sát, sau đó mở một văn phòng tìm kiếm người mất tích. Trong một lần lao vào công việc như vậy, cô đã lạc bước đến một vùng đất kỳ lạ: nơi tập trung tất cả những người và vật từng biến mất không dấu vết khỏi cuộc sống. Tại nơi này, Sandy đã tìm ra ý nghĩa đích thực của cuộc sống mình…

Truyện viết lãng mạn, hấp dẫn pha chút kỳ bí, mang triết lý sâu sắc về cuộc sống. Bạn đọc đã từng yêu thích giọng văn của Cecelia Ahern, chắc chắn sẽ không thể bỏ qua tập sách này.

Tác giả

Cecelia Ahern, sinh ngày 30-9-1981, là con gái của cựu Thủ tướng Bertie Ahern Ireland, bắt đầu viết tiểu thuyết từ năm 2004. Ngoài ra, cô còn có nhiều truyện ngắn in trong các tuyển tập, mà tất cả nhuận bút đều được dành để làm từ thiện.

Năm 2000, cô từng tham gia một ban nhạc về thứ ba trong cuộc thi nhạc pop toàn quốc để chọn ứng viên tham dự cuộc thi Eurovision Song.

Trước khi bắt đầu viết văn, cô đã tốt nghiệp đại học ngành báo chí và truyền thông đại chúng.  Tác phẩm đầu tiên của cô là Ps. I love you được viết từ năm cô 14 tuổi, sau đó nó được tác giả viết tiếp khi cô 21 tuổi và xuất bản vào năm 2004, và sau đó trở thành sách bán chạy số 1 ở Ireland, Vương quốc Anh, Mỹ, Đức và Hà Lan. Nó cũng được bán ở hơn 40 nước khác. Cuốn sách cũng đã được chuyển thể thành phim và ra rạp năm 2007.

Tiểu thuyết thứ hai của cô, Where Rainbows End (Nơi cuối cầu vồng), cũng là sách bán chạy số 1 ở Ireland và Vương quốc Anh, và giành giải CORINE của Đức năm 2005.  Tiểu thuyết 'The Gift' được xuất bản cuối năm 2008.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.03.2018, 09:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Có một nơi gọi là chốn này - Cecelia Ahern - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


DÀNH TẶNG

Những người mất tích
Là những người đang bị lạc ở đâu đó
mà không biết cho dù họ bị mất
trong trường hợp nào.

Một người sẽ được coi là “mất tích”
cho đến khi họ được tìm thấy
và sự tồn tại của họ, theo cách nào đó,
được thừa nhận.

AN GARDAÍ CIÓCHANA



MỘT


Lúc tôi còn nhỏ, Jenny-May Butler, con bé sống ở bên kia đường nhà tôi bị mất tích.

Cục Cảnh sát Gardaí đã mở một cuộc điều tra tìm kiếm con bé trong suốt một thời gian dài. Hàng tháng liền, câu chuyện về nó được chiếu trên vô tuyến mỗi đêm, được đăng trên trang nhất báo mỗi sang và được bàn ra tán vào trong mỗi cuộc trò chuyện ở khắp nơi. Cả nước đều lao vào giúp đỡ và đó là cuộc tìm kiếm lớn nhất cho một người bị mất tích mà tôi, ở cái tuổi lên mười, từng chứng kiến và nó dường như có tác động đến tất cả mọi người.

Jenny-May Butler là một con bé xinh đẹp tóc vàng mắt xanh với nụ cười rạng rỡ trên vô tuyến phòng khách của mỗi nhà. Hình ảnh ấy khiến cho nhiều người phải rơi nước mắt và khiến các bậc cha mẹ ôm con mình chặt hơn một chút trước khi đưa chúng đi ngủ. Con bé đã ở trong lời cầu nguyện và đi vào giấc mơ của tất cả mọi người. Lúc đó, nó cũng mười tuổi và học cùng lớp với tôi ở trường. Tôi đã từng nhìm chằm chặp vào bức hình xinh đẹp của Jenny trên nhật báo mỗi ngày và nghe tất cả các tin tức về con bé như thể nó là thiên thần của tôi vậy. Từ cách họ miêu tả con bé, bạn sẽ không bao giờ có thể nghĩ rằng nó đã ném dá vào Fiona Brady khi cô giáo không để ý, hay chuyện nó gọi tôi là "con bò lông xoắn" trước mặt Stephen Spencer để cho anh chàng để ý đến nó chứ không phải đến tôi. Trong suốt vài tháng đó, con bé đã trở thành một hình tượng hoàn hảo và tôi cũng nghĩ là chẳng nên phá hủy điều dó. Sau đó một thời gian, tôi cũng quên béng hết cả những điều xấu mà nó đã làm và con bé không còn là Jenny-May nữa mà trở thành Jenny-May Butler, cô bé ngọt ngào bị mất tích từ một gia định tốt bụng vẫn khóc lóc trên bản tin lúc 9 giờ hàng đêm.

Con bé chẳng bao giờ được tìm thấy - dù là thi thể hay bất cứ một dấu tích nào, cứ như thể nó đã tan vào không khí vậy. Không một yếu tố nghi ngờ được nhìn thấy và cũng chằng có camera an ninh nào ghi được những hành động cuối cùng của con bé. Không nhân chứng, không người khả nghi và cục Gardaí đã tra hỏi tất cả những người mà họ có thể. Đường phố trở nên đáng ngờ hơn. Mọi người vẫn chào hỏi nhau thân mật qua cửa kính xe ô tô mỗi sáng nhưng lúc nào cũng tự hỏi rồi đoán mò và hình dung ra những ý nghĩ méo mó về hàng xóm của mình. Vừa rửa xe, sơn hàng rào, nhổ cây dại từ những bồn hoa hay cắt cỏ mỗi sáng chủ nhật họ vừa len lén nhìn trộm sang các nhà hàng xóm. Điều này khiến mọi người trở nên xấu hổ rồi sốc với chính bản thân họ và bực bội vì sự việc đã làm đen tối cả đầu óc mình.

Những chỉ điểm nặc danh không cho Cục Cảnh sát một chút manh mối nào, và cục thì không có gì để tiếp tục điều tra ngoài một bức hình đẹp đẽ của con bé.

Tôi đã luôn tự hỏi Jenny-May dã đi đâu, đã biến mất đến chỗ nào và làm thế nào mà một người có thể tan vào không khí chẳng để lại một dấu vết cũng như không một ai biết một điều gì về nó cả.

Vào buổi tối, tôi thường nhìn chăm chăm qua cửa sổ phòng ngủ của mình về phía nhà con bé. Cái đèn ở bậc thềm lúc nào cũng sáng, soi rõ lối đến nhà của Jenny- May. Bà Butler thì chẳng bao giờ có thể ngủ được nữa và tôi có thể nhìn thấy bà lúc nào cũng ngồi thẳng đứng , trên rìa của cái ghế bành như thể bà ở điểm chờ xử bắn. Bà ngồi trong phòng khách, nhìn ra ngoài cửa sổ và chờ ai đa mang một tin tức mới đến. Thi thoảng tôi vẫy tay chào bà và bà buồn bã vẫy lại. Nhưng như hầu hết mọi lần bà chẳng nhìn thấy gì qua đôi mắt đẫm nước.

Cũng như bà Butler, tôi chẳng vui vẻ gì với việc không có một câu trả lời. Tôi trở nên thích Jenny-May Butler hơn rất nhiều từ khi con bé bị mất tích và việc nó mất tích làm tôi để tâm. Tôi nhớ nó, cái ý niệm về nó và tự hỏi rằng liệu nó có ở đâu đó gần đây, ném đá vào ai đó rồi cười rất to nhưng chúng ta không thể tìm thấy hay nghe được con bé. Sau đó tôi bắt đầu tìm kiếm kỹ càng bất cứ thứ gì mà tôi đã đặt nhầm chỗ. Khi đôi tất yêu thích của tôi ba mất, tôi đã lục tung cả nhà lên để tìm chúng khiến ba mẹ tôi cũng trở nên lo lắng không biết nên làm gì và cuối cùng là phải bắt tay vào giúp tôi.

Điều khiến tôi bực mình là rất thường xuyên những đồ vật bị mất tích của tôi không thể tìm thấy và trong những lần hiếm hoi tôi tìm được thì tôi vẫn bực mình vì chẳng hạn với những chiếc tất, tôi chỉ có thể tìm được một chiếc trong một đôi. Và tôi sẽ tưởng tượng ra rằng Jenny-May Butler ở đâu dó, ném đá, cười phá lên và đi những đôi tất yêu thích của tôi.

Tôi chưa bao giờ muốn một cái gì mới, từ tuổi lên mười tôi đã bị thuyết phục rằng bạn không thể thay thế được những gì đã mất. Tôi nhất quyết rằng mọi vật cần phải được tìm ra. Tôi nghĩ rằng tôi đã suy nghĩ về những chiếc tất lẻ cũng nhiều như bà Butler đã lo lắng về con gái của bà. Tôi cũng thức cả đêm, nghĩ miên man về những câu hỏi không thể trả lời. Mỗi khi mí mắt của tôi trở nên trĩu nặng hơn và gần như khép lại, một câu hỏi lại vụt lên từ trong đầu và khiến mí mắt lại mở ra. Những giấc ngủ cần thiết bị đẩy lui và mỗi sáng tôi chỉ trở nên mệt mỏi hơn chứ chẳng khôn ngoan hơn tẹo nào.

Có lẽ đó lướt do vì sao điều này xảy ra với tôi. Có lẽ vì tôi đã có quá nhiều năm đảo lộn cuộc sống của mình để tìm kiếm mọi thứ, tôi đã quên tìm kiếm chính bản thân mình. Ở đâu đó trên chặng đường tôi đã quên mất tôi là ai và tôi đang ở đâu.

Hai tư năm sau khi Jenny-May Butler biến mất, tôi cũng bị mất tích.

Đó là câu chuyện của tôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.03.2018, 09:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Có một nơi gọi là chốn này - Cecelia Ahern - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


HAI



Cuộc đời tôi được tạo nên bởi rất nhiều điều oái oăm Việc tôi bị mất tích chỉ là một điều thêm vào danh sách dài những oái oăm ấy.  

Đầu tiên, tôi cao 1 m83 . Từ khi còn nhỏ tôi đã là cái sào trên đầu hầu hết mọi người. Tôi không bao giờ bị lạc trong khu mua sắm như những đứa trẻ khác, không bao giờ có thể trốn khi chơi các trò chơi, và cũng không bao giờ được mời nhảy disco. Tôi là cô bé duy nhất mà chẳng phải lăn tăn gì khi mua đôi giày cao gót đầu tiên. Cái tên yêu thích mà Jenny-May Butler dành cho tôi - chắc hẳn là một trong mười cái tên yêu thích nhất của nó – là "chân dài tới nách" mà nó thường hay sử dụng để gọi tôi trước đám đông bạn nó và những kẻ hâm mộ. Tin tôi đi, tôi nghe thấy hết. Tôi là người mà bạn có thể nhìn thấy từ hang dặm xa, tôi là vũ công kỳ quặc trên sàn nhảy, là cô gái mà không ai muốn ngồi đằng sau trong rạp chiếu phim, là người trong cửa hàng quần áo lùng cho bằng được chiếc quần dài quá khổ, và là người luôn đứng hàng cuối trong các bức ảnh. Bạn thấy đó, tôi chòi ra như một ngón tay cái bị đau vậy. Bất cứ ai đi ngang qua cũng nhận ra và nhớ đến tôi. Nhưng bất chấp tất cả những điều đó, tôi vẫn biến mất. Quên đi những cái tất bị lẻ, quên đi Jenny-May Butler, làm sao một ngón tay đau nhức nhối như tôi có thể bị lãng quên là một chuyện quá đáng. Điều bí ẩn hơn tất cả những bí ẩn chính là bí ẩn của tôi.

Điều oái oăm thứ hai là công việc của tôi là đi tìm người mất tích. Hằng năm trời tôi làm việc như một thám tử với khát khao chỉ tìm kiếm những trường hợp người mất tích mà không phải làm việc trong một cơ quan được giao nhiệm vụ làm công việc này, tôi phải nhờ vào "may mắn” gặp được các trường hợp mất tích như thế.

Như bạn thấy đấy, chuyện của Jenny-May Butler thực sự đã bật sáng một điều gì đó trong tôi. Tôi muốn những câu trả lời, tôi muốn những giải pháp và tôi muốn tự mình tìm chúng. Chuyện tìm kiếm trờ thành một nỗi ám ảnh của tôi. Tôi quan sát thế giới xung quanh cho những đầu mối mà tôi chưa từng nghĩ tới về những gì đang diễn ra trong đầu tôi.

Trong Cục Cảnh sát, có những khi chúng tôi tìm thấy người bị mất tích trong một trạng thái mà tôi sẽ không bao giờ có thể quên được cho đến cuối kiếp này hay kiếp sau đi chăng nữa. Và cũng có những người mà họ không muốn được tìm thấy. Thường thì chúng tôi chỉ phát hiện được một dấu vết, thậm chí là không một dấu vết nào. Có những lúc tôi bị phái đi tìm kiếm những chuyện nằm ngoài nhiệm vụ của mình. Tôi điếu tra những vụ đã bị đóng lại từ lâu, giữ mối liên lạc với các gia đình trong một thời gian dài hơn cần thiết. Tôi nhận ra rằng tôi không thể bắt đầu một vụ mới mà chưa lại quyết xong vụ trước, với một kết quả mà có quá nhiều giấy tờ và quá ít hành động. Và biết rằng trái tim tôi sẽ chỉ hướng đến việc tìm kiếm, tôi rời Cục Cảnh sát và tự tiến hành công việc tìm kiếm của riêng mình.  

Bạn sẽ không thể tin được rằng có bao nhiêu người ở ngoài kia cũng muốn làm công việc tìm kiếm như tôi. Các gia đình luôn tự hỏi lý do của tôi là gì. Họ có một lý do, một mối liên kết, một tình yêu dành cho người bị mất tích. Còn với tôi, chi phí trả cho tôi thậm chí chẳng đủ dể tôi sống qua ngày nên nếu động cơ không phải là tiền bạc thì nó là cái gì? Là sự thanh thản, tôi nghĩ vậy. Một cách để tôi có thể nhắm mắt và ngủ hằng đêm.

Làm thế nào mà một người như tôi, với những đặc tính bề ngoài và tâm lý như vậy lại có thể bị mất tích?

Tôi nhận ra rằng tôi còn chưa cho các bạn biết tên tôi? Tôi là Sandy Shortt. OK. Các bạn có thể cười, tôi biết các bạn muốn thế. Tôi cũng sẽ cười nếu nó không phải quá tréo ngoe với tôi. Ba mẹ gọi tôi là Sandy vì khi mới sinh, tôi có mái tóc màu cát. Thật tiếc là họ không nhìn thấy trước được mái tóc tôi sẽ chuyển thành màu đen như than. Và họ cũng không biết rằng đôi chân nhỏ nhẳn dễ thương kia sẽ sớm ngừng ngoe nguẩy và bắt đầu lớn như thổi. Vâng, tên tôi là Sandy Shortt - Sandy nhỏ nhản. Đó có lẽ là con người tôi, là cách mà tôi sẽ luôn được xác nhận và ghi nhớ nhưng tôi chẳng là gì trong những thứ đó cả/ Những nghịch lý ấy thường khiến mọi người cười khi tôi tự giới thiệu. Tha thứ cho tôi nếu tôi không thể nở một nụ cười. Bạn thấy đấy, cũng chẳng có gì hài hước về việc bị mất tích và tôi nhận thấy không có gì khác khi tôi bị mất tích: hàng ngày tôi vẫn làm những việc giống như tôi đã làm. Tôi tìm kiếm. Chỉ có lần này tôi tìm cách quay trở lại, để được tìm thấy.

Tôi đã học được một điều rất đáng nhắc đến. Có một sự khác biệt rất lớn trong cuộc sống của tôi so với trước đây, một chứng cứ quan trọng. Lần đầu tiên trong đời tôi muốn về nhà.

Thật không phải lúc để nhận ra một điều như vậy. Điều oái oăm nhất trong tất cả mọi điều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.