Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Bình tĩnh làm phi - Phong Quá Thủy Vô Ngân

 
Có bài mới 28.07.2018, 19:49
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 9017
Được thanks: 3482 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Bình tĩnh làm phi - Phong Quá Thủy Vô Ngân - Điểm: 9
Bình tĩnh làm phi - Phong Quá Thủy Vô Ngân

《Bình Tĩnh Vi Phi》


Tác Giả: Phong Quá Thủy Vô Ngân

Converter: Yul Yuuki

Editor: Yul Yuuki

Số chương: 78 + 1PN

Thể loại: Xuyên không, cung đình hầu tước, cung đấu, oan gia, hài.

Nguồn sưu tầm: https://www.wattpad.com/story/103188197 ... 7y-v%C3%B4

(đã xin phép)

Giới Thiệu:

Hoàng hậu hiền lương thục đức được người người ca tụng.

Quý phi quốc sắc thiên hương sủng quan lục cung.

Đám mỹ nhân mới tiến cung, ai nấy cũng xinh đẹp kiều diễm như hoa, lại liều mạng bò lên phân vị.

Làm một Đức phi đứng hàng thứ ba trong tứ phi, lại còn có hoàng tử.

Tranh thủ tình cảm gì đó, đều là gió thổi mây bay.

Nàng chỉ cần ngồi ăn chờ chết là được rồi.

Nhưng mà.... Ai dám quấy rối những ngày tháng ngồi ăn chờ chết của nàng.

Nàng cũng không phải là người dễ dàng bắt nạt.

Nhân vật chính: Du Phức Nghi , Tư Mã Duệ.

Phối hợp diễn: tiểu bánh bao cùng đám lão bà của hoàng đế.

P/s các nàng cứ yên tâm mà nhảy hố bộ này là bộ thứ 3 ta edit. Truyện hay cứ vui vẻ nhảy vào bảo đảm k làm các nàng chán hay hối hận( đập đập bụng) cứ tin ta. 20

Truyện này nam 9 không sạch, ta nghĩ không có hoàng đế nào sạch cả, những truyện mà nói hoàng thượng xanh-sạch-đẹp đều là hư cấu. 36
Nam 9 nữ 9 lúc đầu không yêu chỉ có ghét. Sau này bị nàng hấp dẫn, từ từ thích, kiểu mưa dầm thấm lâu, lâu lâu chết lúa. 19

Nữ 9 ghét a này thôi rồi>.< ảnh đổ trước chỉ, những lúc 2 cụ mợ này cãi nhau rất tức cười hoan nghênh nhảy hố, nhớ vote cho ta nhé* ôm ôm* iu các nàng nhìu nhìu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: cò lười, ntt 03
     

Có bài mới 28.07.2018, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 9017
Được thanks: 3482 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bình tĩnh làm phi - Phong Quá Thủy Vô Ngân - Điểm: 10
Chương 1: Hoàng thượng, chuyện này không hợp quy củ

Lúc này bên trong nội điện, ngọ thiện (bữa trưa) đã được mang lên bàn, nha hoàn hồi môn là Thính Phong chưởng sự Trường Xuân cung đang hầu hạ Du Phức Nghi rửa tay, vừa muốn ngồi dùng bữa, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo chói tai của thái giám:

- Hoàng thượng giá lâm!

Du Phức Nghi đi đến nghênh đón, hướng về phía Tư Mã Duệ phúc thân tôn kính nói:

- Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng.

- Bình thân.

Tư Mã Duệ tùy ý phất tay, đi nhanh vào phòng vừa đi vừa lầm bầm:

- Trời nóng thế này, trẫm phải đến chỗ ngươi dùng bữa, không sợ trẫm say nắng sao? Chẵng lẽ thật đúng như kinh kịch thời xưa người ta hay nói, "ly miêu hoán thái tử" (tráo con), ngươi mới là hài tử mà Thái hậu sở sinh?" 8

- Hoàng thượng nói cẩn thận.

Cũng không biết tạo cái nghiệt gì, đời trước trẻ khỏe mà chết sớm, sau khi chết lại không đi đến địa phủ đầu thai, mà xuyên đến nước Đại Chu không hề tồn tại trong lịch sử.

Trở thành Đức phi đứng thứ ba trong tứ phi, thái hậu hết sức yêu thích, còn sinh hạ một hoàng tử, vốn tưởng rằng mình may mắn bắt được kèo thơm, ngồi hưởng phúc là được.

Sau đó mới phát hiện trời cao cũng không có rớt xuống bánh ngon, lại không thể so đo với tên hoàng đế mắc bệnh xem mình là lỗ rún của vũ trụ thật khiến người ta phiền lòng.

Mà cái nàng Du Phức Nghi này cũng là người vô tội lại bị tai họa, chỉ vì người cha đã qua đời là thái phó Du Mẫn Viễn.

Hoàng thượng vốn là người sống phóng túng, quần áo lụa là, có ca ca là thái tử cùng mẫu bị mắc bệnh đậu mùa sớm thệ.

Mới bắt vịt nhảy ổ bắt hắn lập thành thái tử muốn giáo dục hắn thành tài.

Vì vậy hết lòng hết sức dốc hết tâm huyết dạy dỗ, đã gãy hai mươi cây thước, làm hỏng tám cái roi da...

Là một người bụng dạ hẹp hòi, cực kì thù dai, Tư Mã Duệ đang bất mãn sao có thể không mang thù?

Còn nhớ rất sâu sắc đấy, nhưng mà hắn lên ngôi rồi có thể thu thập được sao?

Đương nhiên không thể, chẳng những không thể mà còn phải thăng quan tiến chức cho thái phó.

Ở Đại Chu từ trước đến nay đều lấy hiếu trị thiên hạ, một ngày làm sư cả đời làm phụ.

Nếu hắn thu thập thái phó, chẳng những đối với người đang mang ân thái phó là thái hậu không cho phép, chỉ sợ sĩ lâm thiên hạ cũng không đồng ý.

Đến lúc đó cũng không thể hạ chiếu trị tội là có thể giải quyết chuyện này, không cẩn thận còn có thể làm lung lay căn cơ quốc gia.

Tư Mã Duệ cắn răng nghiến lợi tự viết ra thánh chỉ, còn chưa phái người đi ban bố, đã có người báo tin thái phó bị trúng gió đã qua đời. 5

Nghĩ đến sau này sẽ không có ai ở bên tai trái một câu "Hoàng thượng cẩn thận lời nói!", bên phải một câu "Hoàng thượng suy nghĩ lại!". Thiếu chút nữa hắn đã vui mừng đến trúng gió.

Ai ngờ trời xanh mưa nắng thất thường, cuộc sống sung sướng mới qua ba năm, thái hậu thừa dịp tuyển tú liền để cho khuê nữ của thái phó vào cung.

Là một tiểu cô nương mới vừa cập kê, Tư Mã Duệ cũng không coi ra gì.

Vừa vào Trường Xuân cung, mới phát hiện tiểu cô nương này lớn lên cũng thanh tú động lòng người, nhưng thần thái nhạt nhẽo nghiêm nghị, con ngươi tối đen lườm tới còn mang theo uy nghiêm trấn áp.

Hơn nữa hành lễ phúc thân, cũng mang theo uy vũ không chịu khuất phục, vừa lên tiếng lại là giọng dạy dỗ, quả thực là bản sau của thái phó....

Đừng nói nàng lớn lên thanh tú động lòng người, dù dung mạo tựa thiên tiên đi nữa, "Nữ thái phó" như vậy, Tư Mã Duệ cũng không thích.

Chỉ là hắn không chịu nổi thái hậu lãi nhãi, mỗi tháng phải đi Trường Xuân Cung một lần để ứng phó.

Ai ngờ bụng của nàng cũng không chịu thua kém, chỉ có mỗi tháng một lần, lại để nàng có long thai còn sinh ra một hoàng tử.

Kể từ đó thái hậu lại càng chịu khó lải nhải, mỗi tháng mà không đến đó bốn năm lần, thì thái hậu tuyệt đối sẽ không bỏ qua, cho dù là trời nóng đến như vậy, hắn cũng không có cơ hội làm biếng.

Tư Mã Duệ đi tới trước bàn ngồi xuống, Thính Phong mang theo cung nữ nhanh chóng hầu hạ hắn rửa tay.

Hắn khoát tay áo, nhìn Du Phức Nghi nói:

- Ái phi ngươi tới đây.

- Hoàng thương, việc này không hợp quy củ.

Du Phức Nghi biết trong lòng hắn không thoải mái khi bị thái hậu ép đến đây, đang định giày vò nàng cho hết giận.

Chỉ sợ một hồi không phải là ghét bỏ nước nóng cũng chính là ghét bỏ nước lạnh, không nóng không lạnh sẽ lật tay đánh úp chậu nước khiến nàng thành gà nhúng nước.

Nhưng nàng cũng không để bản thân bị giày vò, đã có một thì sẽ có hai, sau này mình sẽ không có một ngày tốt lành, vì vậy vẻ mặt càng nghiêm túc, có nề nếp nói:

- Trong cung nuôi nhiều cung nữ thái giám như vậy, chính là thay chủ tử phân ưu, chuyện gì cũng để chủ tử đích thân làm, vậy nuôi bọn họ có ích lợi gì? Tống cổ toàn bộ ra ngoài là được. Hoàng thượng thương cảm bọn nô tài, là vì hoàng thượng nhân từ, chỉ là đừng dung túng bọn họ quá, quy củ tổ tiên như vậy, sao có thể để bọn họ khinh nhờn uy nghiêm Hoàng tộc? Nếu hoàng thượng rơi vào hoàn cảnh như vậy, thần thiếp thực sự là chết ngàn lần cũng khó biện giải.

Là hầu hạ mình rửa tay mà thôi, chưa nói đến các phi tần mưu cầu danh lợi sẽ ra vẻ nịnh bợ, dù là Vương hoàng hậu, cũng muốn tự tay hầu hạ.

Đến lượt nàng lại bị bẻ cong thành thương cảm bọn nô tài, ngay cả quy củ tổ tông uy nghiêm Hoàng tộc cũng bị nàng kéo ra ngoài, quả nhiên không hổ là nữ nhi "Tốt" của thái phó, bắt được cơ hội sẽ giảng đạo hắn, cố ý làm cho hắn ngột ngạt mà.

Tư Mã Duệ hít sâu mấy hơi, đè nén lửa giận muốn lật bàn, lạnh lùng quay sang nhìn Thính Phong nhíu mày:

- Ngơ ngơ ngác ngác đần độn, nuôi các ngươi có ích lợi gì, còn không mau qua đây hầu hạ?

Thính Phong khóe miệng co giật, vội vã dẫn người qua, hầu hạ Tư Mã Duệ rửa tay, rửa mặt cùng súc miệng, toàn bộ quá trình đều nơm nớp lo sợ, e sợ hoàng thượng mượn cớ đem các nàng lôi ra ngoài đánh mấy gậy cho hả giận, cũng may xong xuôi mọi chuyện hắn cũng chưa mở miệng nói một chữ.

Du Phức Nghi thấy Tư Mã Duệ bị thiệt thòi, tâm tình rất tốt vui vẻ ngồi xuống, nhìn thức ăn trên bàn tám món mặn tám món chay, phòng ngừa hắn tìm cớ gây sự, cẩn thận nói:

- Không biết hoàng thượng tới, nên không có chuẩn bị món hoàng thượng thích ăn...

- Ái phi đang trách trẫm không cho người đến thông báo một tiếng?

Tư Mã Duệ trợn mắt, lập tức nghĩ tới cái gì, liền thong thả ung dung nói:

- Chuyện này cũng không thể trách trẫm, trẫm là muốn đi Từ Ninh cung bồi thái hậu dùng bữa, nhưng thái hậu lại lo lắng cho thân thể của ái phi, sợ giống như lần trước bị say nắng ngủ mê man không tỉnh, bắt trẫm tới xem, trẫm chỉ đành phải tới đây.

Có tiến bộ, biết mang thái hậu làm bia đở đạn, nếu đổi lại là phi tần khác, lúc này đã sớm sợ hãi đứng lên thỉnh tội, Du Phức Nghi nghe vậy chỉ bĩu môi, thản nhiên nói:

- Thần thiếp chỉ lo lắng cơm nước không hợp khẩu vị của hoàng thượng mà thôi, nào dám trách cứ hoàng thượng.

Cũng không đề cập đến việc say nắng mà hôn mê bất tỉnh, nếu không phải chủ nhân của khối thân thể này bị say nắng ngủm củ tỏi, nàng cũng không thể xuyên tới, mà nếu như nàng đã xuyên tới đây, nhất định sẽ không để bản thân bị say nắng một lần nữa rồi ngủm.

- Vậy phải đa tạ ái phi quan tâm rồi.

Tư Mã Duệ hừ một tiếng, nhìn xung quanh hỏi:

- Sao không thấy Diễm nhi?

Tam hoàng tử Tư Mã Diễm đã được năm tuổi, dựa theo quy củ tổ tiên phải dời đến phía nam Hiệt Phương Điện ở một mình.

Thường ngày buổi trưa và buổi tối đều sẽ tới đây bồi Du Phức Nghi dùng bữa, có điều những ngày gần đây trời oi bức, Du Phức Nghi sợ trời nóng thế này sẽ phá hủy tiểu tử kia, buổi trưa không cho hắn đến đây.

Nhưng mà nói thẳng ra cũng không tốt, sợ hoàng thượng lại muốn nhắc tới bản thân không phải thân sinh của thái hậu, đành tùy tiện tìm cớ:
- Diễm nhi ngủ quen giường, ở nơi này của thần thiếp ngủ không ngon, thần thiếp sợ buổi chiều hắn ở thư phòng tinh thần không đủ, nên để hắn ở trong phòng tự dùng bữa, chạng vạng qua đây cũng không sao.

Tam hoàng tử lớn lên tuấn mỹ bất phàm, cùng bản thân có bảy tám phần giống nhau, nhưng tính tình lại giống người Du gia, con nhỏ tuổi đã ăn nói thận trọng, giống một tiểu lão đầu.

Là tiểu hài tử mà một chút thiên chân khả ái cũng không có, đương nhiên không được Tư Mã Duệ yêu thích, hắn cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, nghe Du Phức Nghi trả lời cũng không nói gì, đưa tay cầm đũa.

Thính Phong thấy thế liền vội vàng tiến lên giúp hắn chia thức ăn, cung nữ Tiểu Mãn thay vị trí của Thính Phong, giúp Du Phức Nghi bài trí đồ ăn.

Ăn không nói ngủ không nói, trong lúc dùng bữa hai người cũng không nói gì.

Cơm nước xong, Tư Mã Duệ ngay cả trà cũng chưa uống một hớp đã vội vàng chạy đi, giống như sau lưng có dã thú đuổi theo.

Vẻ mặt Du Phức Nghi không thay đổi tiễn hắn, quay đầu thở dài một cái, nhanh chóng đi vào phòng nói:

- Hôm nay thật là nóng mà, mau giúp ta cởi cung y, không thể bị say nắng nữa.

Hoàng thượng khó khăn lắm mới đến đây, còn ở lại chưa được nửa canh giờ, đã bị nương nương tìm cách đuổi đi.

Thính Phong định khuyên vài câu, thấy trên mặt trên cổ Du Phức Nghi đầy mồ hôi, lập tức cảm thấy hoàng thượng bỏ đi cũng tốt.

Nếu buổi chiều ở nơi này nghỉ ngơi, nương nương phải khoác cung y cả buổi chiều, không phải là nóng chết sao?

Trong đầu nghĩ thông suốt, tay càng hoạt động nhanh chóng, không lâu sau đã giúp Du Phức Nghi cởi ngoại bào, gở xuống váy điệp lan tinh tế, chỉ còn lại trung y.

Góc phòng bày nhiều chậu băng, còn huân Mai Hương mùi hương thấm vào ruột gan, còn có Thính Phong ở bên cạnh quạt, Du Phức Nghi nằm trên giường cũng không cảm thấy nóng, đang chuẩn bị ngủ một chút, đột nhiên trong viện ồn ào

Thính Phong cau mày, đang định phân phó Tiểu Mãn ra ngoài nhìn một chút, cùng Tiểu Mãn hầu hạ bên cạnh Du Phức Nghi là cung nữ Cốc Vũ, nở nụ cười châm chọc đi tới, phúc thân với Du Phức Nghi, liền đùng đùng bốp bốp nói:

- Vị Tào mỹ nhân ở Tuy Thọ điện muốn học theo Lệ Phi múa kiếm để được sủng ái, mới vừa rồi hoàng thượng bước vào cửa điện của chúng ta, nàng liền ôm trường kiếm chạy đến sân sau ôm cây đợi thỏ mà múa kiếm...Trời nóng như vậy, lại ở dưới mặt trời õng ẹo gần nửa canh giờ, có mấy người có thể chịu đựng được? Đã bị phơi nắng đến hôn mê, lúc ngã xuống còn bị trường kiếm quẹt vào chân làm bị thương, chảy máu rất nhiều, một đám nô tài nâng về liền mời thái y, chưa kịp thu dọn đã bị hoàng thượng từ chính điện đi ra ngoài đạp lên, vẻ mặt hoàng thượng đen thui...Liễu Diệp bên cạnh Tào Mỹ nhân vẫn không biết sống chết chạy tới, khóc lóc sướt mướt mang tất cả hành vi của Tào mỹ nhân kể ra, còn nghĩ hoàng thượng sẽ bị Tào mỹ nhân làm cảm động đấy, ai ngờ hoàng thượng nhấc chân đạp nàng một cước, còn mắng "Xúi quẩy", liền quay đầu bước đi....Đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo, lại làm đám nô tỳ chúng ta chết cười.

Thính Phong cầm khăn tay che miệng cười cười, liền thu liễm thần sắc, khiển trách:

- Ai là gà ai là thỏ đấy? Học mấy cái thành ngữ cũng không biết trời cao đất rộng, cũng may là không có người ngoài, nếu có người ngoài ở đây, đầu ngươi đã sớm rớt.

- Còn không phải là bởi vì không có người ngoài sao, có người ngoài ta không có nói đâu.

Cốc Vũ thè lưỡi, sau đó ngoan ngoãn nhận sai nói:

- Cô cô nói ta sẽ nhớ kỹ, lần sau nói chuyện nhất định sẽ suy nghĩ cân nhắc, ừ, nghĩ trước làm sau.

Du Phức Nghi cũng không có cảm thấy Cốc Vũ nói gì không thích hợp, nhưng nàng cũng biết làm một nữ tử xuyên qua, dù có ký ức của nguyên chủ, nhưng tư duy của nàng cùng người ở đây khác nhau, cho nên cũng không nhúng tay vào chuyện Thính Phong giáo dưỡng cung nữ, đợi các nàng yên tĩnh lại, mới phân phó Thính Phong:

- Sai người đem nhân sâm tổ yến, đem qua cho Tào mỹ nhân đi.

Cốc Vũ bỉu môi nói:

- Vừa ngu xuẩn vừa dốt nát, còn chọc giận hoàng thượng, sau này cũng không có cái gì tốt lành, nương nương cần gì phải để ý nàng?

- Phân vị trên ta đều bị chiếm hết, dù nàng ta có bản sự, liền có thể lướt qua ta sao?

Du Phức Nghi trở mình, nhắm mắt lại, thản nhiên nói:

- Ta là chủ vị Trường Xuân Cung, nàng ta lại ở phía sau Đông điện, lúc này đã nháo đến như vậy, nếu ta không để ý tới, đừng nói hoàng hậu trách cứ ta xử sự không chu toàn, chỉ sợ thái hậu cũng cảm thấy ta lãnh khốc vô tình. Dù ta không cần ân sủng của hoàng thượng, nhưng không thể mất đi sự sủng ái của thái hậu.

Thính Phong gật đầu nói:

- Nương nương yên tâm, để nô tỳ mang đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: ntt 03
     
Có bài mới 29.07.2018, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 782 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bình tĩnh làm phi - Phong Quá Thủy Vô Ngân - Điểm: 10
Chương 2: Nếu ngươi cầu trẫm, trẫm sẽ ở lại.

Mùa hè, ngày dài hơn đêm, đã quá giờ Dậu rồi mà mặt trời còn chưa lặn, ở phía tây, bầu trời đầy những đám mây sắc đỏ, màu sắc phủ lên trên mái nhà, cả trời đất đều ánh lên màu vàng, ánh mặt trời lúc giữa trưa khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Du Phức Nghi gọi người khiêng tháp quý phi của nàng ra ngoài hành lang, mở hết cửa sổ, vừa hưởng thụ gió lùa vào, vừa chờ nhi tử của nàng đến dùng bữa.

Giờ dần, Tư Mã Diễm đã tới thư phòng để đọc sách, không kịp thỉnh an thái hậu và hoàng hậu, vì vậy, mỗi ngày vào giờ Dậu, sau khi học xong, hắn phải đến hai cung kia trước, sau đó mới đến Trường Xuân cung.

- Nương nương, nước dưa hấu của người.

Thính Phong bưng khay tới, trên khay có một bát lưu ly trong suốt, bên trong chứa nước màu đỏ.

Du Phức Nghi cầm bát, dùng thìa bạc múc nửa thìa, đưa lên miệng nếm thử, nàng cảm thấy nước dưa này uống ngon hơn nước dưa ở hiện đại, đúng là thực phẩm dùng phân hóa học và thuốc trừ sâu không thể so sánh với thực phẩm ở trong không khí trong lành, không ô nhiễm.

- Không tệ.

Nàng gật đầu, uống thêm vài ngụm, rồi đưa bát lưu ly cho Thính Phong, mở miệng căn dặn:

- Nước dưa hấu này, ngươi để cho tam hoàng tử một bát, đem cho Thường mỹ nhân một bát, phần còn lại, các ngươi tự chia ra uống đi.

- Hay là đưa cho bọn Lý Nguyên Bảo uống đi, đám cung nữ thân cận hầu hạ không thể uống đồ lạnh.

Những cung nữ, thái giám hầu hạ các phi tần từ nhị phẩm trở lên, ngày nào cũng có một phần dưa hấu, thái giám thì không sao, chỉ có các cung nữ sợ thất lễ trước mặt chủ tử.

Sau khi lấy phần của mình, sẽ đưa cho một thái giám mà mình quen biết, hoặc là bỏ đi, chưa có ai dám ăn.

Tuy Du Phức Nghi cảm thấy uống nửa chén nước dưa hấu thì không thể bị tiêu chảy hay xì hơi, nhưng quy củ ở trong cung rất nghiêm khắc, các cung nữ lại không có nhân quyền, hơi vô ý một chút sẽ bị mất đầu, cho nên nàng cũng không miễn cưỡng bọn họ, chỉ mở miệng nói ừ.

Thính Phong đem ý tứ của Du Phức Nghi nói với mọi người, rồi sai người mang lư hương đến, đốt ngải thảo để xua muỗi, cầm lấy quạt trên tay Tiểu Mãn, quạt cho Du Phức Nghi, mở miệng nói:

- Sao Tam hoàng tử còn chưa đến, chẳng lẽ đã bị Thái hậu giữ lại dùng bữa rồi sao?

Du Phức Nghi ngẩng đầu nhìn sắc trời, thấy mặt trời đã lặn xuống núi, hoàng hôn buông xuống giống như sương mù dày đặc, bắt đầu vào đêm.

Nàng cảm thấy hơi kỳ quái, đang định mở miệng phái người đi xem thử, thì thấy mười sáu thái giám tay cầm lồng đèn đang đi tới...

Theo sau là mười sáu cung nữ cũng cầm lồng đèn...

Phía sau nữa là chiếc kiệu mười sáu người khiên...

Sau nữa cũng có mười sáu thái giám và mười sáu cung nữ cầm đèn.

- ...

Phô trương như vậy, dùng một ngón chân để nghĩ cũng biết là ai, Du Phức Nghi vội vàng đứng dậy, dẫn theo đám cung nữ và thái giám, nhanh chóng xếp hàng nghênh đón, nàng phúc thân nói:

- Thần thiếp cung nghênh thánh giá.

Thái giám tổng quản Triệu Hữu Phúc vén rèm kiệu lên, Tư Mã Duệ ôm Tư Mã Diễm bước xuống.

Buổi trưa hắn đã tới rồi, trong ba đến năm ngày tiếp theo sẽ không đến nữa mới đúng.

Cho dù bị thái hậu gây áp lực bắt đến đây, thì cũng phải dựa theo trình tự, trước tiên phải chọn thẻ bài, rồi cho người đến thông truyền, đột nhiên tới như vậy, thật không hợp quy củ......

Du Phức Nghi cảm thấy buồn bực, nhưng nhìn thấy mặt nhi tử của mình có vết bầm, nàng mới hiểu.

Sau khi hiểu ra, nàng tức giận, đến trước mặt Tư Mã Diễm, lạnh giọng hỏi :

- Sao mặt của ngươi lại trở thành như vậy?

Tuy tính tình của Tư Mã Diễm rất trầm tĩnh nhưng nó cũng chỉ là một hài tử mới năm tuổi, sẽ giống những hài tử cùng tuổi khác, nếu bị ủy khuất nhất định sẽ nói cho phụ thân và mẫu thân biết:

- Nhi thần bị nhị hoàng huynh đánh.

Tư Mã Duệ lơ đễnh xen vào:
- Lúc tiểu hài tử chơi đùa với nhau, khó tránh khỏi va chạm xung đột.

Du Phức Nghi không thèm để ý tới hắn, ngồi xổm xuống, nâng mặt của Tư Mã Diễm lên, kiểm tra tỉ mỉ, thấy không có gì đáng ngại, cũng đã thoa thuốc mỡ, lúc này nàng mới buông ra, dùng ngón tay chỉ lên đầu nhi tử, tức giận mắng:

- Tư Mã Giác mới bảy tháng đã từ trong bụng An Thục phi chui ra, tuy nó lớn hơn ngươi một tuổi, nhưng nó không thông minh bằng ngươi, thân thể cũng không khỏe mạnh như ngươi, một mình ngươi cũng dư sức để đánh nó, nhưng ngươi lại bị nó đánh bầm mặt, ta nên nói cái gì mới đúng đây? Từ nay về sau đừng gọi ta là mẫu phi nữa, mà nói mình chui ra từ tảng đá đi, đừng để ta vì ngươi mà bị người khác chê cười.

- Nàng nói gì vậy?

Tư Mã Duệ còn nghĩ Du Phức Nghi sẽ nghiêm khắc dạy dỗ Tư Mã Diễm không nên đánh nhau với người khác.

Ai ngờ, hắn càng nghe càng thấy không đúng:

- Chẳng lẽ nàng muốn Diễm Nhi và Giác Nhi bất hòa?

- Hoàng thượng nói nghiêm trọng quá rồi.

Khóe miệng của Du Phức Nghi cong lên, cười nhạt nói:

- Lúc tiểu hài tử vui đùa với nhau, khó tránh khỏi va chạm xung đột, lần này là Diễm Nhi bị đánh bầm dập mặt mũi, lần sau là Giác Nhi bị đánh bầm mặt, có qua có lại, cũng không phải là chuyện gì lớn, bằng hữu còn có lúc mâu thuẫn bất hòa, huống chi là thân huynh đệ?

Nói xong quay đầu yên lặng nhìn Tư Mã Diễm, Tư Mã Diễm suy nghĩ một lúc mới trịnh trọng nói:

- Mẫu phi yên tâm, nhi thần nhất định sẽ theo Đổng sư phụ học công phu kỵ xạ, lần sau nhị hoàng huynh còn dám khi dễ nhi thần, nhi thần nhất định đánh ngã hắn.

- Hoàng nhi ngoan.

Vẻ mặt Du Phức Nghi đầy vẻ tán dương xoa đầu hắn, lại hỏi:

- Hoàng nhi từ chổ nào đến đây, đã đi thỉnh an thái hậu cùng hoàng hậu chưa?

- Nhi thần từ Càn Thanh cung đến đây, phụ hoàng sai thái y đến xem vết thương của nhi thần, xem xong đã trễ canh giờ mất rồi.

Tư Mã Diễm như vị tiểu đại nhân bất đắc dĩ thở dài, bổ sung thêm:

- Phụ hoàng đã sai người đi đến cung  của mẫu hậu và hoàng tổ mẫu truyền lời, hôm nay cho nhi thần miễn thỉnh an.

Du Phức Nghi gật đầu, nắm tay của hoàng nhi đi vào cửa điện, miệng nói:

- Mẫu phi sai người làm nước dưa hấu, ngươi uống thử xem có thích không, nếu thích sáng mai mẫu phi sai các nàng làm.

Đi ra vài bước, mới nhớ tới Tư Mã Duệ nãy giờ bị mình bỏ quên, vì thế quay đầu nói:

- Hoàng thượng cũng vào nếm thử đi.

Tư Mã Duệ bị Du Phức Nghi ngụy biện giảng giải làm cho đơ người, sau đó còn bị xem nhẹ vứt qua một bên, nên rất tức giận, đang muốn bỏ đi, nhưng cảm thấy nếu bỏ đi như vậy, sẽ rất mất mặt, do dự một lát, nhấc chân bước theo, miệng hừ lạnh nói:

- Để trẫm nếm thử, nếu uống không ngon, xem trẫm thế nào thu thập......

Ách, chỉ sợ mình còn chưa thu thập được nàng, thì thái hậu đã thu thập mình rồi, vì thế mới nói được một nửa vội vàng ngậm miệng, sửa lời nói:

- Xem trẫm thế nào phạt ngươi.

...

Ba người ngồi xung quanh bàn tròn, Tiểu Mãn bưng hai bát ngọc lưu ly đựng nước dưa hấu lên, bên trong còn bỏ thêm mấy cục đá nhỏ.

Vào miệng vừa ngọt vừa lạnh rất thích, Tư Mã Duệ uống xong, thấy còn thèm, muốn uống thêm một chén, Tư Mã Diễm cũng muốn, liền bị Du Phức Nghi ngăn cản:

- Không được uống nữa, nếu không bụng nhỏ của ngươi sẽ không còn chổ chứa thức ăn.

Tư Mã Duệ đang cầm bát lưu ly lên uống nghe nàng nói như vậy liền cứng đờ, nuốt không được mà nhả cũng không xong, vẻ mặt như bị táo bón.

Du Phức Nghi liếc mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:

- Bụng hoàng thượng bự, uống thêm mấy bát cũng không sao.

- Bụng bự?

Tư Mã Duệ nói thầm một câu, đưa tay sờ soạng bụng của mình, không có cảm thấy bụng mình bự a.

Nhưng để tránh cho bụng của hắn bự ra, liền âm thầm quyết định mỗi ngày phải luyện công thêm nửa canh giờ.

Du Phức Nghi không để ý tới Tư Mã Duệ đang lầm bầm lầu bầu, phân phó người truyền lệnh.

Đồ ăn được mang lên, mới ăn được một chút, Thôi ma ma bên người thái hậu đến đây, Thính Phong vội vàng đi ra ngoài dẫn người tiến vào.

Thôi ma ma làm lễ với Tư Mã Duệ cùng Du Phức Nghi, nhìn Tư Mã Diễm một chút, rồi mới thở phào một cái:

- Thái hậu nghe nói tam hoàng tử bị thương, lo lắng vô cùng, liền muốn  đến đây, may là có Tần nhị tiểu thư ở bên cạnh khuyên ngăn, nói đã tối lửa tắt đèn nếu tìm đến, sẽ làm cho hoàng thượng cùng hoàng hậu lo lắng, Đức phi nương nương cùng tam hoàng tử cũng sẽ áy náy, Thái hậu nghe xong mới không đòi đi nữa, nên phái lão nô đến thay nàng nhìn một chút, còn nói tốt nhất là tam hoàng tử không có việc gì, nếu không nàng sẽ đích thân tới.

Tư Mã Diễm lập tức đứng lên, hướng về phía Từ Ninh cung quỳ gối bái lạy, sau đó quay đầu nói với Thôi ma ma:

- Thỉnh Thôi ma ma chuyển lời đến hoàng tổ mẫu, Diễm Nhi không sao, khiến hoàng tổ mẫu lo lắng, là Diễm Nhi bất hiếu, hôm nay cũng đã muộn rồi, không thể quấy rầy hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi, sáng mai học xong Diễm nhi sẽ đến thỉnh tội với hoàng tổ mẫu.

- Cái gì mà thỉnh tội với không thỉnh tội, tam hoàng tử không bị thương, là thái hậu an tâm rồi, sao có thể trách phạt người được?

Thôi ma ma từ ái cười cười, nhìn Du Phức Nghi nói mấy câu khen ngợi:

- Chả trách mỗi ngày thái hậu đều nhắc tới, mới có nhiêu đó tuổi, đã hữu lễ hiếu thuận, thật khiến người khác yêu thích.

Một đứa nhỏ mới năm tuổi, không ai chỉ dạy lại tự nói ra những câu như vậy, thực sự đáng khen, Du Phức Nghi cảm thấy tự hào, vẻ mặt lại khiêm tốn nói:

- Vụng về lóng ngóng, không khiến người khác e ngại là tốt rồi, ma ma khen như vậy thật không dám nhận.

Còn đang nói chuyện, hoàng hậu cũng phái cung nữ tâm phúc là Diêu Hoàng đến đây, truyền đạt tâm ý của nàng, ban thưởng một bao huyết yến cùng hai cây nhân sâm.

Sau khi tiễn Thôi ma ma cùng Diêu Hoàng, Du Phức Nghi cùng Tư Mã Diễm lại ngồi xuống tiếp tục dùng bữa, vừa ăn xong, Vấn Mai tới đón người.

Thính Phong cùng Vấn Mai là nha hoàn hồi môn của Du Phức Nghi, sau khi Tư Mã Diễm chuyển đến Hiệt Phương điện, Du Phức Nghi lo lắng cung nữ mà nội vụ đưa đến hầu hạ không chu đáo, liền an bài Vấn Mai qua làm chưởng quản cung nữ.
Lúc này chắc là đã quá giờ mà Tư Mã Diễm còn chưa trở về, lại không có người đến truyền lời nói sẽ ngủ lại Trường Xuân cung, nên nàng mới đến đây.

- Mấy ngày tới đừng để mặt nó dính nước, thuốc mỡ một ngày bôi ba lần.

Tuy bị đánh, mà Tư Mã Diễm vẫn muốn đến thư phòng đọc sách, sợ sáng mai hắn dậy không nổi, Du Phức Nghi cũng không giữ lại lâu, dặn dò Vấn Mai vài câu, liền để hai người đi.

Vì thế chỉ còn lại Tư Mã Duệ , thấy hắn đã ở trên giường đệm, đầu dựa vào dối, Thính Phong đứng bên cạnh quạt mát, bộ dạng thích ý, hoàn toàn không có ý tứ rời đi, nàng kêu Tiểu Mãn dâng trà, trực tiếp bưng trà tiễn khách:

- Cửa cung đã đến giờ đóng cửa, nếu bây giờ hoàng thượng không đi, sẽ không thể đi được nữa đâu.

Tư Mã Duệ ung dung nhìn Du Phức Nghi:

- Nếu ái phi mở miệng cầu trẫm, trẫm có thể cân nhắc mà lưu lại.

Hoàng tử cũng đã sinh rồi, nửa đời sau đã có người dựa vào, còn có thái hậu là BOSS lớn nhất hậu cung, là bàn tay vàng a.

Thị tẩm chỉ làm cho đám phi tần ngoài kia ghi hận với nàng, chứ không có nửa điểm lợi ích gì, Du Phức Nghi ngồi xuống, vô cùng hiền lương rộng lượng nói:

- Mưa móc rải đều mới có thể thay hoàng gia khai chi tán diệp, tháng này thần thiếp đã thị tẩm ba lần rồi, không dám giữ hoàng thượng ở lại nữa, người hãy lật thẻ bài của các vị tỷ muội khác đi.

- Trẫm nhớ đã tới đây rất nhiều lần, sao mới thị tẩm có ba lần? Nếu để Thái hậu biết được, sẽ lải nhải không ngừng. Thôi, nếu hôm nay đã đến đây, liền nghỉ ở đây đi, mắc công ngày khác phải đến nữa.

Tư Mã Duệ cau mày, vẻ mặt không tình nguyện than thở vài câu, sau đó lên tiếng:

- Triệu Hữu Phúc, sai người đi Kính Sự phòng nói một tiếng, hôm nay lật thẻ bài của Đức phi.

Du Phức Nghi không nói gì, có Thái hậu làm núi dựa tất nhiên là tốt rồi, nhưng thái hậu cứ đem Tư Mã Duệ đuổi tới chổ nàng, thật khiến nàng phiền lòng mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: ntt 03
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: amnguyet, Hanhthuvien, Nguyenbich1104, tinhlinhgio và 351 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.