Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Xông vào đấu trường - Margaret Peterson Haddi

 
Có bài mới 23.08.2018, 13:42
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35431
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
CHƯƠNG 42

Ned Starling dẫn đường thông qua bí đạo mà nó đã thấy Isabel dùng. Đó là một quá trình chậm chạp, khi mà Jonah, Natalie và Isabel cần được hỗ trợ di chuyển. Khi Ian thoát ra ngoài đầu tiên, để loại bỏ đám tay sai mà Isabel đã hạ lệnh canh gác ở nghĩa trang.

“Mẹ muốn mấy người đi khỏi hòn đảo này – ngay bây giờ!” nó hét lớn, và điều đó hiệu quả.

Khi phần còn lại của cả bọn xuất hiện, mọi người trong nghĩa trang reo hò.

“Amy và Dan – hai đứa còn sống sót!” Nellie hét ầm ĩ. “Mấy đứa nhóc của tui!”

“Và của chúng ta!” Ông chú Fiske hét lớn, chỉ sau cô nàng có một nhịp. Rồi ông ta ngượng ngùng nhìn Ông McIntyre.

“Ừ, tụi nó đó,” ông ta nói.

“Tôi không thấy gì cả - có Sinead và Ned đó không? Có Sinead và Ned không?” Ted la to. Ai đó hẳn đã nói cho nó nghe, vì nó vỡ òa lên, “Điều này còn tuyệt vời hơn cả tìm thấy thêm một số nữa của Pi ∏!”

“Hamy! Hamy! Hamy!” nhà Holt cổ vũ đồng loạt.

“Jonah ơi, con bị thương hả?” Broderick căng thẳng thoát khỏi đám dây trói.

“Chắc rầu,” Jonah nói, cố gắng cười toe toét từ cái cáng của mình. “Nhưng hãy chờ tới khi ba nghe bài hát con tính viết về trải nghiệm này.”

Alistair và Sinead thì khăng khăng rằng, trước khi ai đó khác có thể bước chân vào nghĩa trang, họ phải tháo hết đống chất nổ mà Isabel đã đặt.

“Đúng vậy,” viên phi công máy bay trực thăng đồng ý. “Đó là cách an toàn nhất.”

Hamilton đứng trên bờ biển, hét lớn với gia đình mình, kể lại mọi việc đã diễn ra. Hoặc là – hầu hết mọi việc.

“Vậy là, Amy và Dan đã chiến thắng sau cùng, nhưng sau đó Amy đã phải hủy giải thưởng để cứu tất cả tụi con,” Hamilton nói. “Và, Ba à,con biết là ba sẽ rất bực vì con đã không thắng được gì cho nhà Holt nhưng…” Hắn dừng lại, nhưng Eisenhower không bắt đầu la hét như cách Hamilton tưởng tượng.

Eisenhower mở miệng, nhăn mặt, nuốt khan, và cố gắng lại.

“Thắng cuộc không phải là tất cả,” Eisenhower yếu ớt nói. “Đôi khi, chỉ cần biết được gia đình của  mình được an toàn và khỏe mặt và còn sống thậm chí còn tốt hơn.”

“Vince Lombardi nói hở?” Reagan hỏi. “Hay là Shakespeare?”

“Không,” Eisenhower đáp. “Ba nói.”

***

Khi mọi người đều được cởi trói, Amy và Nellie ôm nhau như thể cả triệu năm chưa gặp nhau. Dan không muốn dính vô mấy vụ đó, không khi mà nó thật sự muốn nói chuyện với ông chú Fiske và ông McIntyre.

Sau vậy, Dan nghĩ. Sau khi mọi người đều rời đi.

Thất vọng, nó lang thang về phía nhà Starling.

Ted đang vươn tay ra chạm vào khuôn mặt chị mình.

“Em đã  nghe Hamilton nói về việc huyết thanh đã bị phá hủy,” Ted đang nói. “Đừng lo mà, Sinead. Không sao đâu mà. Dù sao thì Ned và em rồi sẽ ổn thôi mà.”

“Ừ, nhưng-“ Sinead lên tiếng.

“Không, chị nghe nè,” Ted nói. “Trong khi em bị trói ở đây cùng mọi người, em bắt đầu nghĩ về những cuộc phẫu thuật thử nghiệm mà họ đã đề nghị cho Ned và em. Em cũng đã thử nghĩ ra vài đề xuất với các bác sỹ, nên nó không quá rủi ro. Reagan Holt thậm chí còn vẽ hộ em vài giản đồ.” Nó kéo một mớ giấy tờ ra khỏi túi áo khoác và trao cho cô nàng. “Coi nè.”

“Nhưng chúng ta có thể -” Dan nói, nghiêng người về phía nhà Starling.

Sinead nhìn vào giản đồ và lắc đầu e ngại.

“Cách của Ted tốt hơn,” cô nàng nói. “Nếu những cuộc phẫu thuật có hiệu quả, điều này sẽ giúp cho nhiều người, không chỉ Ned và Ted. Và nó sẽ không có cùng… tác dụng phụ và biến chứng. Ý chị là, chị đã nhìn thấy Isabel Kabra hành động, và mụ ấy mới chỉ có một phần của huyết thanh.”

“Em đoán là vậy,” Dan nói. Bất chợt nó cảm thấy sợ hãi hơn với mớ giấy mà nó đang nhét trong túi quần. Đám giấy đó sao cảm thấy quá nặng nề?

Jonah gần như chết ngất đi khi mọi người nâng nó lên trực thăng. Nó đã cố gắng thư giãn khi mọi người đặt nó lên ghế sau, nhưng rồi nó lại cứng cả người lại.

“Ba!” nó la to. “Phí phạt phá hoại ở rạp Globe – liệu có ai sẽ tới bắt con khi mình tới bệnh viện không?”

“Ôi, không,” Broderick nói. “Ta suýt quên – mọi cáo buộc đã bị xóa bỏ. Miss Pluderbottom đã rút lời.”

“Yo! Quý cô ‘Ta không nói gì ngoài sự thật’ Pluderbottom đã nói dối?” Jonah hỏi, kinh ngạc. “Vì con ư?”

“Không,” Broderick nói. “Bà ấy không nói dối. Bà ấy nói sự thật đã thay đổi. Bà ấy đã đi tới chính quyền và nói rằng bà phát hiện ra con là một chàng  trai trẻ không hề cố ý phá hoại bất cứ thứ gì có liên quan tới Bard cả.”

Sự thật đã thay đổi, Jonah nghĩ. Và – mình cũng thay đổi. Mình tìm thấy bản thân mình thật sự.

“Quý cô Pluderbottom thân yêu,” Jonah lẩm bẩm trong khi mệt rũ. Mọi người đang cất cánh, chiếc trực thăng đang bay lên trời. “Con nghĩ mình sẽ nhờ bà giúp đỡ dựng một phiên bản hip-hop của Romeo và Juliet. Nó sẽ là một bản thành công rực rỡ. Ba cũng muốn giúp đỡ, đúng không? Mình không thể duy trì việc làm ngôi sao tuổi teen mãi được, ba biết đó. Phải bắt đầu vạch ra bước tiếp theo, giai đoạn tiếp theo…”

“Bất cứ việc gì mà con muốn,” Broderick nói.

Máy bay bay cao hơn, chạm tới những đám mây. Đầu óc của Jonah cũng lơ lửng tầng mây. Có lẽ nó lại bắt đầu mơ.

Hoặc có lẽ nó thật sự nghe thấy lời ba mình nói, trong tiếng cánh quạt trực thăng quay, “Và chúng ta cũng sẽ nói với mẹ con bất cứ điều gì con muốn về huyết thanh.”

***

Sinead cất cánh máy bay của mình cùng với Alistair và Isabel – vẫn còn bất tỉnh. Điều này có nghĩa là đám con trai nhà Starling đi tới bệnh viện cùng với Ian và Natalie trên thuyền buồm của Jonah.

“Mấy đứa có biết lái du thuyền không đó?” Ông McIntyre hỏi Ian đầy hồ nghi.

“Từ lúc mới đẻ đã biết lái thuyền rồi,” Ian nói. Một vẻ mặt khó chịu tràn ra trên mặt nó. “Nhưng – liệu ông có nghĩ là Jonah đã trả trước toàn bộ chi phí thuê cái này không nhỉ? Một khi ba tôi nghe thấy việc tôi và Natalie đã làm, ổng sẽ hủy hết mấy cái thẻ tín dụng của tụi tôi đó.”

“Ý anh là tụi mình … tụi mình giờ nghèo á?” Natalie thì thào.

“Không một xu dính túi,” Ian dứt khoát nói.

“Thực ra thì,” Ông McIntyre nói, “Lẽ ra ta nên đề cập tới cái này trước khi mọi người đi hết. Grace có một phụ lục cho di chúc của bà cho tất cả những ai có thể vượt qua đấu trường. Có tám người trong số các con – mỗi người sẽ có gấp đôi số tiền mà các con vượt qua để tham gia vào manh mối đầu tiên.”

“Là một triệu đô ban đầu,” Ian nói. “Tức là Natalie và tôi mỗi đứa có hai triệu đô la? Chắc là đủ sống rồi.”

Natalie rạng rỡ.

“Thiệt là nhẹ nhõm!” con bé nói. “Nghèo nàn không quá tệ như em nghĩ, nhưng vẫn còn-”

“Mày nghèo có hai giây thôi à!” Dan phản đối, đảo mắt.

“Dan – hai triệu đô la cho mỗi đứa – đó sẽ là cho chúng ta nữa đó,” Amy nói đầy kinh ngạc.

Ồ de, Dan nghĩ. Hai triệu đô la mỗi đứa. Bốn triệu đô la cả thảy…

Nó không thể chịu đựng được. Không phải trong lúc nó có đám giấy lạo xạo mang theo một bí mật vô giá.

Ian, Natalie, Ned, và Ted bỏ đi. Đám nhà Holt la hét khi nghe nói Hamilton đã thắng hai triệu đô la. Rồi mọi người bắt đầu thét lên rằng điều đó có nghĩa là tụi nó có thể đi xem một trận đá banh nổi tiếng thế giới sẽ diễn ra ở Ireland trong vòng khoảng một giờ nữa. Họ cũng bỏ đi, trong lúc Hamilton vẫn còn lơ lửng ở cửa sổ chiếc thuyền nhà đó với tay đưa lên tai, ngón tay đưa ra, ra hiệu, Gọi cho anh. Cho anh biết mọi chuyện thế nào.

“Anh vẫn luôn ủng hộ mấy đứa!” đó là điều sau cùng nó la lên với tụi kia.

Và sau cùng chỉ còn lại nhà Madrigal trên đảo.

Dan rảo bước lại chỗ ông chú Fiske và ông McIntyre.

“Giờ sao ạ?” nó hỏi. “Bà Grace muốn chúng ta lấy huyết thanh để làm gì?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.08.2018, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35431
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
CHƯƠNG 43

“Co-con nói cái gì?” Ông McIntyre lắp bắp.

“Dan, Amy, làm ơn nói cho chúng ta nghe – các con có công thức huyết thanh? Và các con có biết tất cả các thành phần ư?” Ông Fiske nài hỏi.

“Con nghĩ là vậy, bởi vì con có thể kiểu như nói với ông giả bộ thất vọng khi mọi người còn ở đây, nhưng mà –”

Amy quyết định đẩy người đàn ông tội nghiệp ra khỏi sự khổ sở của mình.

“Vâng ạ,” con bé nói. Con bé nói cho hai người đàn ông và Nellie nghe phần còn lại của câu chuyện mà Hamilton đã không kể.

“Vậy là con đã hoàn thành tất cả mọi thứ mà chúng ta đòi hỏi ở các con,” Fiske ngạc nhiên.

Chúng con đã làm được ư? Amy nghĩ. Nhưng-

“Chúng con đã không hòa hợp được với Isabel,” con bé nói. “Hay là Cora Wizard. Hay là-“

“Nhưng các con đã hòa giải cùng con cái của họ,” Ông McIntyre nói. “Và Alistair và nhà Starling. Đại diện của mỗi chi. Con không thật sự nghĩ là chúng ta kỳ vọng con sẽ làm được với chừng hậu duệ của nhà Cahill đều hoàn hảo như nhau chứ?”

Ây dà, đúng là mình như vậy, Amy muốn nói vậy.

Nhưng nó cảm thấy như thể Ông McIntyre đã nhấc một gánh nặng ra khỏi vai mình vậy.

“Con đã hòa giải với mọi người trong khả năng,” Fiske nói. “Và tất cả những con có thể làm với những người còn lại và đưa họ ra để phán xử. Đó là điều các con đã làm.”

Amy có thể nói rằng, nếu ông Fiske và ông McIntyre là một ai đó khác, họ hẳn đã có thể nhảy tưng tưng và la hét như nhà Holt và rồi ôm lấy Amy, Dan và Nellie.

Như thường lệ, Fiske kiểu như liếc mắt qua lại và nhìn có vẻ hơi khó chịu hơn bình thường. Ông McIntyre thì gần như mỉm mỉm cười.

“Chà,” ông McIntyre nói, dựa mình vào tấm bia mộ thả lỏng.

“Ôi, không,” Nellie gắt gỏng. “Ờ - ờ - ờ. Đừng có lảng tránh với mấy câu trả lời què quặt đó chứ. Ông nói với Amy và Dan là tụi nó đã cứu cả thế giới. Ông cảm ơn tụi nó vì đã đánh bại người phụ nữ độc ác nhất hành tinh và vì tụi nó đã hàn gắn cho các gia đình rối loại nhất đó giờ. Ông xin lỗi tụi nó vì những thót tim, bầm dập, trầy xước, đau đầu, nhức tim mà tụi nó đã trải qua suốt thời gian qua. Và rồi,” Nellie chốt câu, “rồi ông trả lời cho câu hỏi của Dan.”

“Chúng ta rất cảm ơn con. Và chúng ta xin lỗi. Và – câu hỏi là gì nhỉ?” Ông McIntyre hỏi, rõ ràng là chiến thuật câu giờ của luật sư.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Dan hỏi. “Chúng ta có huyết thanh – để làm gì? Chúng ta có nên xài nó và thống trị thế giới không? Khi mà Olivia Cahill đã nghĩ rằng nó quá nguy hiểm? Hay là chúng ta nên chia sẻ nó với những người khác của nhà Madrigal? Với tất cả các chi khác của nhà Cahill? Với tất cả mọi người trên thế giới?”

Amy nhìn chằm chằm vào em trai mình. Đây có thực sự là Dan không khi mà nó biết suy nghĩ cẩn trọng về mọi thứ? Nếu trở lại thời điểm bắt đầu truy tìm Manh Mối, nếu nó tìm thấy công thức để ăn gian năng lực thì nó hẳn đã tự tạo và uống huyết thanh không chần chờ.

Nhưng không, nó vẫn đây, vẫn chờ đợi với nhiều câu hỏi hơn nữa.

“Tại sao lại quá quan trọng việc truy tìm manh mối vào lúc này?” nó hỏi. “Tại sao bà Grace – và con đoán, tất cả người nhà Madrigal – lại quá tuyệt vọng tới mức sẵn lòng mạo hiểm để Cora Wizard hoặc Alistair hoặc nhà Holt hoặc thậm chí cả Isabel có được? Tại sao, sau hàng thế kỷ đã trôi qua?”

“Grace đang chết đi,” Ông McIntyre nói. “Bà ấy không có nhiều lựa chọn.”

Nhưng ánh mắt ông ta đảo vòng; ông ta không nhìn thẳng vào Amy hay Dan.

“Bà Grace đã có thể để lại hướng dẫn để bắt đầu cuộc truy tìm manh mối về sau,” Amy tham gia vào. “Mọi người có thể đợi cho tới khi Dan và con lớn lên. Hoặc tới khi Isabel chết đi. Hoặc là –”

“Làm ơn nào,” Ông chú Fiske nài nỉ, xoắn tay vô vọng. “Các con không muốn ăn mừng chiến thắng lúc này ư? Vui vẻ nè? Đắm chìm trong chiến thắng không thể tin được nè? Không có…hỏi mấy câu hỏi không thể hỏi nè?”

“Tôi muốn biết mình đang ăn mừng cái gì trước khi đội cái nón tiệc tùng lên,” Nellie mỉa mai nói.

Ông chú Fiske và Ông McIntyre liếc nhìn nhau. “Thật khó để bảo vệ được cả ba đứa này,” Ông McIntyre lầm bầm.

Amy bắt đầu nghĩ về huyết thanh. Ông chú Fiske đã nói lúc tụi nó ở Jamaica rằng lúc đầu Gideon Cahill đã không cố trao cho gia đình mình những năng lực đáng kinh ngạc. Ông chỉ muốn cứu mọi người thoát khỏi cái chết vì căn bệnh dịch hạch.

Amy thở gấp.

“Huyết thanh,” con bé nói. “Bệnh dịch hạch. Có-có một đợt dịch hạch nữa sắp xảy ra ư?”

Ông chú Fiske và ông McIntyre cùng cau mày.

“Không… nhất thiết,” Ông McIntyre nói không chắc chắn. Hẳn ông đã thấy Nellie lườm mình vì ông thở dài nặng nề và tiếp tục. “Một gia đình khác đang đe dọa –”

“Nhà Lucian ư?” Dan đoán.

“Mấy người nhà Ekat – Bae Oh?” Amy thử.

Ông McIntyre lắc đầu.

“Thấy chưa, ta đã dạy tụi nhỏ rằng tất cả những tội ác trên thế giới đều có trong gia đình mình,” Fiske lầm bầm.

“Đây là một gia đình hoàn toàn khác,” Ông McIntyre đáp. “Không liên quan gì hết. Họ thậm chí còn bí mật hơn nhà Cahill, và, thành thật thì, họ khiến Isabel Kabra trở nên giống như Mẹ Teresa vậy.”

Amy rùng mình.

“Họ đã bắt đầu quan tâm tới việc thâu tóm năng lực của nhà Cahill từ lâu rồi,” Fiske nói. “Họ đã bắt đầu theo dấu những manh mối nhiều năm trước – các con có thể tra ra sự hiện diện ẩn nấp của họ trong suốt cuộc truy tìm manh mối.”

Amy nhớ lại nhiều lần con bé có cảm giác mình và Dan bị dòm ngó, những lần con bé cảm giác ai đó đang theo dõi mình, những lần con bé nghe thấy những tiếng bước chân đáng ngờ trong bóng tối. Nhưng sau cùng tất cả hóa ra là Irina hoặc Isabel hoặc thậm chí là bản thân Fiske, cái thời mà bọn nó vẫn nghĩ về ông như người mặc đồ đen.

Phải không nhỉ?

“Ngay trước khi chị Grace mất, một điệp viên của nhà Madrigal đã chặn được một thông điệp tối mật từ một gia đình khác,” Fiske nói. “Một thông điệp với tất cả các thể loại đe dọa… Chúng ta phải sẵn sàng.”

“Nên chúng ta phải điều chế huyết thanh!” Dan nói, nhảy cẫng lên.

Ông ta muốn lấy nó, Amy nghĩ.

Ông ta chỉ đang kiếm cớ thôi. Một lý do để cho ổng không bị nhìn nhận tệ như Isabel, muốn thống trị cả thế giới.

“Không,” Ông McIntyr enói chắc nịch. “Chỉ cần có đủ công thức huyết thanh là đủ rồi. Nó quá nguy hiểm để sử dụng, trừ khi đó là lựa chọn duy nhất của con. Và chúng ta đã có đủ các lựa chọn, là công sức của các con. Chúng ta có thể đối mặt với điều này hiện nay.”

Dan cau mặt.

“Nhưng – Vậy thì con và Amy làm gì?” nó hỏi nghiêm túc.

“Sửa chữa,” Fiske nói, nhìn vào đôi mắt đen của Dan và những vết cắt và bầm tím trên lũ trẻ.

“Hãy chờ đợi,” Ông McIntyre nói. “Hãy là những đứa trẻ. Lớn lên.”

Dan cau mặt thậm chí còn khó chịu hơn.

“Có lẽ đã đến lúc để cho Grace giải thích,” Fiske nói, gật đầu với ông McIntyre.

“Grace ư?” Amy thì thầm.

***

Dan nhìn quanh điên cuồng. Nó tin là Amy cũng đang nghĩ y như nó: Có lẽ thậm chí đám tang của Grace cũng là một trò chơi khăm của nhà Madrigal! Có lẽ cuộc truy tìm manh mối là trò lừa đảo lớn nhất! Có lẽ… có lẽ bà Grace còn sống!

Nhưng người bà yêu quý của tụi nó không có đi qua bãi biển đầy sỏi hay chèo về phía tụi nó. Ông McIntyre chỉ quỳ xuống cạnh một ngôi mộ, đẩy vài đòn bẩy ẩn giấu, rồi chạm vào tấm bia mộ.

“Con không thể đọc được chỉ dẫn nữa, nhưng đây là bia mộ của Madeleine Cahill,” Ông McIntyre giải thích. “Hầm bí mật bên trong là nơi ưa thích của Grace để lưu lại nhắn gửi.”

Ông kéo ra một chiếc hộp kim loại và mở ra. Ông quét qua hàng tá phong bì được niêm kín.

“Không, không phải cái đó. Không phải cái đó. Không phải cái đó…” ông lầm bầm. “Bà ấy quá muốn có thể che dấu mọi điều hiển nhiên.”

Sau cùng, Ông McIntyre trao cho Amy và Dan một phong bì màu kem dán nhãn được viết tay đậm bởi Grace “Kịch bản tốt nhất” . Amy đứng đó cầm lá thư như thể đó là kho báu tuyệt vời nhất mà tụi nó tìm thấy trong suốt cuộc truy tìm Manh Mối.

“Em nghĩ là bà Grace sẽ muốn tụi mình đọc nó thật sự,” Dan lẩm bẩm.

“À. PHải rồi,” Amy đáp.

Cả hai đứa ngồi xuống bãi cỏ. Dan lật phong bì lên và lướt ngón tay mình bên dưới nắp gập.

Amy lấy lá thư ra và giũ nhẹ mở. Bọn nó bắt đầu đọc cùng nhau:

Amy và Dan yêu dấu của ta, nếu Ông McIntyre trao lá thư này cho các con, vậy là các con đã hoàn tất giấc mơ đẹp nhất của ta.

Không. Điều đó chưa đúng hẳn. Hãy để ta quành lại nào.

Khi các con còn nhỏ, giấc mơ đẹp nhất của ta là các con sẽ không bao giờ được biết về di sản phức tạp của gia đình chúng ta. Ta không bao giờ muốn nó ảnh hưởng tới các con tí tẹo nào. Nhưng, như các con biết đó, điều đó không thành hiện thực. Các con còn quá nhỏ khi cha mẹ mất đi. Giấc mơ đẹp nhất của ta suốt thời gian đau buồn và tan vỡ đó là chạy tới và ôm lấy các con và không bao giờ để các con rời xa.

Ta lập kế hoạch bỏ trốn hết lần này tới lần khác. Ta đặt vé du lịch cho ba chúng ta tới những vùng biển phía Nam, đến dãy Alp Thụy Sĩ, đến những ngôi làng tí hon nơi mà những người vẽ bản đồ khó đặt lên được bản đồ. Nhưng “Khó” không phải là đủ. Sâu thẳm trong tim ra biết rằng bất kể chúng ta cố gắng ẩn nấp tới đâu, vài người họ hàng nguy hiểm vẫn có thể lần ra dấu vết. Ta biết tình yêu của ta giành cho các con không đủ để giữ các con được an toàn.

Và… ta không thể rời bỏ trong những phút giây nguy hiểm đó. Ta có một trách nhiệm với cả thế giới, cũng như với hai đứa con.

Và vì thế ta chọn thứ an toàn nhất – và ác liệt nhất. Để qua mặt những kẻ nhòm ngó, những kẻ họ hàng sát nhân, ta phải giả vờ như một lời nói dối ghê tởm nhất là sự thật – rằng hai đ ứa con không hề quan trọng đối với ta. Đó chính là cách duy nhất để ngăn bọn chúng giết các con. Cũng là; cách duy nhất để ngăn bọn chúng không sử dụng các con như con tốt thí trong trò chơi khủng khiếp của chúng. Ta đã ép đứa em gái bàng quan của mình, “Beatrice, nhận nuôi các con, mặc dù nó

Ở chỗ này có cái gì đó bị gạch chéo và tô  mực đè lên tới mức không đọc được. Grace đã vẽ một mũi tên về phía cạnh và viết ở bên lề “Nếu người ta không được nói xấu về người đã chết, thì có lẽ cũng sai khi người chết nói xấu người còn sống. Nói vậy để đủ hiểu quan điểm của ta về Beatrice cũng chẳng khá gì hơn mấy đứa ha!”

Lá thư tiếp tục:

Ta thắng lợi ép Beatrice nhận nuôi các con bởi vì nó, không hề quan tâm tới lịch sử gia tộc, sẽ giữ cho các con được an toàn trong khi ta không thế.

Nhưng mà, ôi, làm sao mà ta có thể trải qua những kỳ nghỉ cuối tuần mà không có các con!

Trong cuộc chiến tranh giành quyền lực nội bộ các chi của gia tộc Cahill, ta đã buộc phải làm nhiều điều mà ta không hề tự hào. Nhưng ta không hối tiếc điều gì bằng việc thất bại với các con.

Ta thật sự rất ngạc nhiên khi các con không vì những thất bạn của ta mà chống lại ta. Ngay cả trong đau buồn thì các con vẫn luôn tỏa sáng và  đáng yêu… và luôn sẵn sàng học hỏi. Ta vẫn hy vọng bảo vệ các con càng nhiều càng tốt khỏi những gì tồi tệ nhất từ di sản nhà Cahill của các con. Nhưng, có lẽ là ích kỷ, ta đã muốn chia sẻ những thành tựu tốt đẹp nhất của nhà Cahill với các con. Vì vậy ta đã đưa các con đi xem kịch Shakespeare; ta chi trả để các con học dương cầm chơi nhạc Mozart. Nhưng ta đã hầu như không giải thích gì về mối liên hệ của nó tới các con. Giấc mơ đẹp đẽ nhất của ta khi đó là ta không cần phải kể gì cho các con về cuộc chiến gia tộc cho đến khi nó kết thúc.

Ôi, và điều đó sẽ xảy ra nhanh chóng, rồi ta có thể giành các con lại khỏi Beatrice và mang các con về nhà sống cùng ta khi các con còn trẻ.

Điều đó cũng không xảy ra.

Ta biết được mình bị ung thư – và thứ đó sẽ giết chết ta không ngần ngại – ngay cả khi những đám mây giông bão tụ lại nơi chân trời. Cuộc chiến mà chúng ta chiến đấu ngày một nguy hiểm hơn.

Nhà Madrigal chúng ta nhận ra rằng thế giới không bao giờ có được sự an toàn trừ phi nhà Cahill chúng ta đứng cùng nhau, như một thể và vì nhau. Việc tái hợp gia đình càng quan trọng hơn bao giờ hết, để họ có thể hiện diện trên một mặt trận thống nhất chống lại những nguy hiểm rình rập quanh chúng ta.

“Vậy là – mọi người sẽ dính dáng với vụ gì đó với một đình khác á?” Dan hỏi. “Tất cả nhà Cahill?”

“Chúng ta luôn có một vài người bạn ở những chi khác,” Ông McIntyre nói. “Nhưng giờ đây chúng ta cần nhiều hơn nữa.”

“Nhưng vài người trong đấu trường – Alistair, Sinead, Ian, và Natalie – họ thậm chí còn không tin vào bản thân họ về huyết thanh,” Amy phản đối.

“Không ai làm vậy đâu,” Ông McIntyre nói u ám.

Dan quay trở lại đọc thư bởi vì nó, một lần nữa, quá e ngại những mảnh giấy trong túi quần mình.

Nếu các con đang đọc lá thư này, nghĩa là các con đã hoàn tất mục tiêu mà chưa từng có một Madrigal nào có thể làm trong suốt năm trăm năm qua. Ta rất tự hào về các con.

Và, nếu các con đang đọc thư này, nghĩa là các con đang phải gánh vác một gánh nặng mà không một đứa trẻ mười một và mười bốn tuổi nào phải mang.

Dan chớp mắt. Giống như là bà Grace đã biết!

Nhà Madrigal luôn có một bản sao công thức nguyên thủy của Gideon. Trong suốt năm trăm năm qua, nhà Madrigal chưa bao giờ có thể khám phá ra tất cả những Manh mối của các nhà. Chúng ta luôn tin rằng việc hàn gắn gia đình và giữ cho huyết thanh không rơi vào tay kẻ xấu là điều quan trọng hơn cả. Chúng ta không muốn huyết thanh của Gideon.

Những sự kiện xảy ra gần đây buộc chúng ta phải thay đổi thứ tự ưu tiên.

Khi ta bắt đầu nghĩ tới việc thiết lập cuộc truy tìm Manh mối khổng lồ, ta nhanh chóng nhận ra rằng ta phải chọn lựa giữa các sự thay thế không thể chịu đựng nổi. Ta yêu em trai mình, Fiske thân yêu, nhưng nó sẽ là người đầu tiên nói rằng nó không thể hàn gắn nhà Cahill. Ta thật sự rất tôn trọng William McIntyre và những anh em nhà Madrigal khác, nhưng vì một lý do hoặc điều gì khác thì rõ ràng là họ, bản thân họ, cũng sẽ thất bại thôi.

Người duy nhất mà ta nghĩ có khả năng đạt được mục đích của nhà Madrigal là hai đứa con – hai người mà ta muốn bảo vệ hơn cả. Ta biết rằng nếu ta hỏi, không đứa nào trong số các con sẽ xung phong giải cứu thế giới-kể cả con. Amy, nghĩ rằng con là một đứa hèn nhát.

Bản thân ta chính là một kẻ hèn nhát.

Hết lần này đến lần khác trong suốt những ngày những tuần qua, ta đã muốn kể cho các con nghe tất cả mọi thứ, để cảnh báo các con về những nguy hiểm phía trước. Nhưng ta biết ta không thể làm được mà không làm các con kinh hãi quá nhiều; không làm kinh hãi ta quá nhiều. Ta trở nên yếu đuối. Không chỉ vì căn bệnh ung thư. Đó là nỗi sợ hãi điều mà ta sắp làm, điều mà ta phải làm để cho điều tốt đẹp của thế giới này.

Ta hy vọng lúc này các con đang ở một nơi chốn nơi mà các con có thể tha thứ cho mọi điều lầm lỗi của ta với các con.

“Trời, coi nào, bà Grace,” Dan làu bàu. “Bọn con hẳn không thể nào tha thứ cho bà nếu bà đã không tính tụi con vô cuộc truy tìm manh mối!”

HẾT TẬP 10.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.