Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Xông vào đấu trường - Margaret Peterson Haddi

 
Có bài mới 03.05.2018, 11:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.07.2017, 18:43
Bài viết: 241
Được thanks: 423 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
CHƯƠNG 24

“Ô! Ố! Không – đừng có đạp lên tay tui!” Dan la lên trong bóng tối.

“Dan – Dan! Em ở đó hả?” Amy la lớn phía sau nó.

“Ừa,” Dan làu bàu. Nó xoay xở rút tay ra khỏi đế giày của ai đó. Và rồi nó có thể hầu như đứng thẳng, dẫu rằng mặt nó gần như bị ép sát vào cửa thang máy. “Em đây.”

Tiếng cằn nhằn xung quanh nó đã gần như chuyển thành tiếng thì thầm, nhưng bằng cách nào đó thậm chí có chút run rẩy trong đó: “Madrigal. Dan và Amy là nhà Madrigal…”

***

“Ba! Ba! Ba có đó không?” Hamilton gọi lớn.

Không có tiếng trả lời.

“Reagan? Madison? Mẹ ơi?” hắn cố gắng lần nữa, ngay cả khi hắn đã nhìn thấy tất cả đã bước ra khỏi thang máy.

Vẫn không có tiếng trả lời.

Mình đơn độc, Hamilton nghĩ. Mình đã lạc mất gia đình. Mình đã lạc mất đồng đội.

Trừ Dan và Amy. Và liệu có tính tụi nó không nhỉ khi mà tụi nó là nhà Madrigal?

***

“Natalie?” Ian gọi trong bóng tối.

Nó biết con nhỏ đang cạnh bên mình. Nó hy vọng nghe tiếng con nhỏ càu nhàu: về việc đám đông trong thang máy làm nhàu nhĩ cái váy thiết kế của mình, về việc không khí ở biển thật khủng khiếp cho mái tóc của mình, về việc tụi nó đang hết thời gian.

Thay vào đó, em gái nó vươn tay ra và nắm lấy bàn tay nó.

***

Trẻ con, Alistair nghĩ. Cuối cùng chỉ còn mình và một đám trẻ con.

Lão bắt đầu nghĩ về việc lão đã không thực sự giỏi ở cạnh bên lũ trẻ. Đặc biệt là sau việc ba đứa nhóc nhà Starling biến mất khỏi Stratford mà không từ biệt. Và Amy và Dan – có lẽ nào tụi nó thật sự là nhà Madrigal? Điều đó thật ư? Liệu còn có thể là gì khác chăng?

***

Bình tĩnh, Jonah tự nhủ. Thật ngầu nào.

Hắn siết chặt chiếc ba lo mà hắn mang theo, được nhồi nhét với các Manh Mối của hắn. Hắn biết hắn không thể hoảng loạn lúc này. Không thể nếu hắn muốn cho Mẹ hắn thấy hắn có thể giành chiến thắng của riêng mình. Chỉ cần nghĩ những người khác như một khán giả thôi, hắn tự nhủ.

Nhưng mọi khán giả đều vì yêu thương. Tất cả những gì hắn có thể cảm nhận trong chiếc thang máy này là hận thù.

***

Thang máy ngừng lại. Cánh cửa mở toang.

Tụi nó lại quay trở lên đỉnh của vách đá.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.08.2018, 17:44
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
CHƯƠNG 25

“Ai đó nhấn nút đi xuống lại đi!” Amy hét lớn, quên mất rằng lúc này chẳng có ai muốn giúp con bé nữa cả. “Chúng ta phải cứu Nellie khỏi Eisenhower Holt!”

Amy bấm vô vọng vào điện thoại di động của mình, cố gắng gọi Nellie. Nhưng màn hình sáng lên một thông điệp y như lúc con bé chen vào thang máy chuyển động: không có sóng. Hamilton có vẻ có cùng vấn đề với điện thoại của mình. Hắn ném nó xuông sàn đầy bực bội.

“Ừ! Đi xuống đi! Tụi tao phải giải cứu ba tao khỏi…” Một cái nhìn bối rối xuất hiện trên khuôn mặt Hamilton khi hắn nhận ra hắn không thể nói Eisenhower cần được giải cứu khỏi Nellie hay là viên phi công trực thăng. Trừ khi hắn thật sự tin rằng nhà Madrigal là những kẻ độc ác nhất hành tinh.

“Chúng ta phải quay lại vì những người còn lại trong gia đình tôi!” hắn sửa lời.

Alistair đang rờ rẫm xung quanh bức vách thang máy.

“Ừ, ừ, dĩ nhiên vài người trong mấy đứa muốn quay xuống,” lão nói bằng một giọng mướt rượt. “Ta sẽ làm mọi điều để giúp mấy đứa làm vậy, ngay khi ta ra khỏi đây…” Lão đặt một chân ra cửa. “Ừm. Ta không tìm thấy bảng điều khiển.”

Hamilton đẩy lão ra khỏi thang máy và bắt đầu đập lên bàn phím phía ngoài.

“Xuống! Xuống! Xuống!” hắn hét lên.

Thang máy không động tĩnh.

“Ham – nhà anh có thể tự leo lên đây mà,” Dan nói.

“Ừ, phải,” Hamilton nói thờ ơ.

“May mắn thay, mất một lúc đó,” Alistair lầm bầm. “Và trong lúc đó…”

Trong lúc đó, ai đó sẽ có thể tìm thấy phần thưởng, Amy nghĩ. Mọi người có vẻ cùng nghĩ về một điều, một sự xao nhãng khỏi căm phẫn về nhà Madrigal. Cả đám bắt đầu nháo nhào lên về phía trước.

“Đừng! Đừng đẩy! Tôi ngã mất!” Jonah la lên. “Mọi người cần tôi! Mọi người cần một Janus!”

Amy bước tới trước thang máy và nhìn thấy điều mà hắn đang nói tới: Chỉ có một rìa đá hẹp và rồi tới vách đá thẳng đứng, hướng thẳng xuống nghĩa địa bên dưới. Amy bước ra khỏi thang máy và ngay lập tức nép vào một bên, bám lấy bức tường đá.

“Amy?” Dan lặng lẽ nói bên cạnh con bé.

Amy tự động viên mình vì thằng bé để làm trò về chứng sợ độ cao của mình. Nhưng khi con bé quay lại, mặt Dan nhìn cũng trắng bệch và kinh hãi y như con bé.

“Có lẽ chúng ta nên … bám chặt lấy nhau,” nó thì thào.

Sự tương thông suy nghĩ của hai đứa lại hoạt động. Amy có thể nói rằng Dan đang suy nghĩ y hệt như nó:

Điều gì sẽ xảy ra nếu mọi người quá ghét nhà Madrigal tới mức quyết định ném tụi nó ra khỏi vách đá?

Nhưng Dan có một suy nghĩ thứ hai: Bọn họ cần ai đó từ mỗi chi-kể cả nhà Madrigal – để khởi động thang máy. Họ có thể sẽ lại cần đến một Madrigal nữa. Nhưng họ chỉ cần một trong tụi mình. Vậy nên… bọn mình phải dính lấy nhau cho an toàn.

Amy túm lấy em mình. Con bé quay người và thấy Ian và Natalie cũng đang dính chặt lấy nhau. Hoàn toàn tuyệt vọng.

Cùng lý do, con bé nghĩ. Chúng ta cũng chỉ cần một Lucian.

Alistair nhìn Jonah đầy đăm chiêu.

“Cần một Janus,” lão lầm bầm. “Có lẽ…” Lão quay sang bàn phím cạnh bên Hamilton.

“Có lẽ mỗi người trong năm chi nên chạm vào cùng lúc. Coi chuyện gì sẽ xảy ra?”

Không ai đáp lão. Nhưng bất thình lình mọi người xô đẩy nhau, mỗi người đều cố gắng để chạm vào bàn phím.

“Coi nào! Tụi mình cùng quay lại thang máy!” Dan hét lên, túm lấy tay Amy ngay khi nó chạm tay vào bàn phím.

Tụi mình sẽ đi xuống, Amy nghĩ. Không phải quay lại chỗ nghĩa trang, mà một tầng nào khác – nơi có giải thưởng…

Amy vấp chân của Jonah; Dan lướt qua đầu Natalie. Alistair là người cuối cùng trèo lên.

Có lẽ lão đã có kế hoạch về vụ đó, Amy nghĩ. Rồi lão sẽ là người đầu tiên ra ngoài. Người đầu tiên có được phần thưởng.

Nhưng thang máy không di chuyển.

"Có lẽ giả thuyết của ta đã sai," Alistair nói.

Ngay sau đó có một tiếng rít lên ở phía sau thang máy. Amy quay lại nhìn: Toàn bộ bức tường phía sau đã biến mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.08.2018, 17:45
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
CHƯƠNG 26

Thứ đầu tiên mà Hamilton thấy là càng nhiều đá hơn. Phía sau thang máy dẫn tới một hang động khổng lồ.

Tốt thôi! Hắn nghĩ, nhìn lom lom vào một bức tường đá dựng đứng khác. Các kỹ năng của nhà Holt cũng thống trị nơi đây! Lôi đồ lề leo núi ra nào!

Nhưng ngay lúc đó, trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ phía bên ngoài, Hamilton thấy có những bậc thang dẫn xuống phía dưới theo đường xoắn ốc dọc theo bức tường. Halmilton cân nhắc việc chạy lên trước mọi người. Hắn khỏe hơn, hắn nhanh hơn – chắc chắn là hắn có thể đánh bại bất cứ ai để lấy phần thưởng. Nhưng làm sao Hamilton có thể lấy được giải thưởng trong quá khứ nếu không có được sự giúp đỡ của gia đình?

Với Amy và Dan? Hamilton tự hỏi. Với mấy đứa Madrigal?

Nó liếc nhanh về phía hai chị em, đã lôi được đèn pin ra và di chuyển về phía cầu thang. Dan có một vết xước trên gò má, và mắt phải nó hơi sưng chỗ ba của Hamilton đã đánh nó. Amy trông căng thẳng xoắn lọn tóc bằng ngón tay mình. Tụi nó trông chẳng có gì là nhà Madrigal ác độc cả. Tụi nó trông vô tôi như thể Bambi. Như Thỏ Phục Sinh. Thời thơ ấu của Hamilton chẳng được nghe nhiều chuyện kể về những sinh vật đáng yêu, êm ái, ngây thơ, nên hắn không thể tìm được ví dụ đúng. Nhưng có sao đâu. Ngay cả khi Amy và Dan không ác độc, tụi nó cũng không đủ khỏe mạnh để đánh bại những kẻ khác trong cuộc chiến giành giải thưởng. Vì lý do đó, Hamilton cần ai đó đầy cơ bắp.

Hamilton cần gia đình của mình.

“Đi chứ, Ham?” Dan hỏi đầy hy vọng, như thể cố khẳng định, Chúng ta vẫn cùng một đội phải không? Nó và Amy đang ở trên đầu cầu thang, ngay phía sau Jonah, Ian và Natalie.

“Ừ,” Hamilton đáp. “Chờ tí.” Hắn ngó qua vai ra sau, nhìn về phía cửa ra.

“Sao cháu không ra ngoài và nhìn coi nhà mình đã tới gần chưa, leo lên vách đá từ phía bên kia của thang máy?” Alistair đề xuất, ngay sát bên Hamilton.

“Nếu tui làm vậy, ông sẽ tìm cách để đóng cửa lại với tui ngay!” Hamilton phản ứng.

“Không, không, ta sẽ không làm ba cái đồ bất chánh đó,” Alistair nói, nháy mắt với Hamilton với một nụ cười hoàn toàn không đáng tin.

Hamilton thấy Alistair đã đặt tay lên cái gì đó trên bức tường cạnh bên thang máy – một nút bấm khác?

Lão đang chơi đấu trí với mình, Hamilton nghĩ.

Nếu lão không thể khóa nhốt mình ở ngoài, lão muốn mình lên cơn điên để chạy lên đầu. Và rồi, khi mình không chú ý, lão sẽ đóng cửa lại và nhốt cả nhà mình ở ngoài.

Ngay cả trong thể thao, Hamilton cũng ghét mấy trò đấu trí. Nhưng hắn im lặng và chờ Alistair từ bỏ kế hoạch và bắt đầu đi xuống cầu thang.

Alistair không nhúc nhích.

Hamilton không nhúc nhích.

Alistair không nhúc nhích.

Lúc này Ian, Natalie, Amy, Dan và Jonah đang cách xa hai người chỗ mấy bậc thang. Với tất cả những gì Hamilton có thể biết, bọn nó có thể đang trên đường đi giành lấy giải thưởng.

Nghĩ nào! Hamilton tự nói với bản thân. Không thể lúc nào cũng hùng hục cơ bắp với mọi người!

Và rồi Hamilton nảy ra một ý nghĩ.

Hắn cúi xuống, làu bàu là phải chùi bùn bẩn khỏi giày mình. Khi đã chìm khuất trong bóng tối ở phía sàn.

Trong khi cúi xuống, hắn móc vài móc leo núi từ bộ đồ lề ra và móc vào cửa thang máy.

Nhờ vậy nếu cánh cửa đóng lại, nó sẽ không đóng hẳn hoàn toàn.

Sau đó – và Hamilton nghĩ đó chính là phần tuyệt vời – hắn đứng lên và chờ đợi vài phút nữa.

“Được rồi, đoán là mình sẽ bắt kịp cả đám thôi,” Hamilton nói một cách thờ ơ.

Hắn buộc chặt đồ lề leo núi và bắt đầu bước xuống những bậc thang, dấn mình vào trong bóng tối. Ngay khi thoát khỏi tầm nhìn của Alistair, hắn dừng lại và bật đèn pin và kiểm tra lại lần nữa để chắc chắn túi áo khoác của hắn vẫn còn nguyên mười một ống nhỏ màu bạc – mẫu của mỗi Manh Mối mà nhà Holt đã tìm được.

Bọn mình sẽ cần tới nếu thật sự đây chính là kết cục của cuộc truy tìm manh mối, Hamilton nghĩ. Phải không nào?

Hắn vẫn còn nghĩ “bọn mình,” không phải “mình.”

Họ sẽ tới! Hắn tự úy lạo tinh thần mình. Gia đình mình sẽ tới sớm thôi!

Hắn lắng nghe thật kỹ lưỡng khi tiếp tục đi tới. Chỉ được vài bước chân hắn nghe thấy tiếng rít lên và rồi một tiếng cách vang lên phía sau. Và kế tiếp là tiếng bước chân không đều của Alistair vang lên trên bậc thang. Tiếng cách ghĩa là các móc leo núi đã hoạt động, Hamilton nghĩ. Hắn để Alistair vượt qua. Hắn tiếp tục nghe ngóng tiếng rít khác với ý nghĩa là gia đình hắn đã bước vào.

Đó đó! Phải không ta? Hamilton tự hỏi. Hay là – cái đó?

Thật khó để vừa lưu tâm tới việc những người khác làm vừa ngóng lại, nghe coi có gì minh chứng cho việc gia đình đang ở ngay phía sau hắn. Đó có phải phải là bước chân nhẹ nhàng không? Hamilton tự hỏi. Ai đó đang đi nhón chân ư? Nhà Hamilton không hề biết đi nhón chân hay là đi nhẹ nhàng cả, nhưng cuộc truy tìm Manh Mối đã biến đổi họ làm được hàng loạt việc không thông thường.

Hamilton cố suy nghĩ về cách ra hiệu cho gia đình hắn. Có điều gì họ biết mà không ai nhận ra nhỉ? Hamilton tư lự. À, phải rồi…

Hamilton bắt đầu gõ theo tiết tấu của bài ca chiến đấu của trường Đại học Wisconsin trên lan can đá dọc theo các bậc thang.

Jonah nhìn hắn đầy nghi ngờ từ vài bậc thang phía trước.

“Mày hả? Đang cố tạo ra âm nhạc ư?” Hắn hỏi. Mắt nheo lại và nhìn quanh.

Ngay lúc đó tảng đá đầu tiên đập vào gáy của Hamilton.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.