Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Miêu cương kỳ tình hệ liệt - Lăng Báo Tư

 
Có bài mới 06.03.2018, 02:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới [Đam mỹ - Huyền huyễn] Miêu cương kỳ tình hệ liệt - Lăng Báo Tư - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Truyện: Miêu cương kỳ tình hệ liệt

Tác giả: Lăng Báo Tư

Số chương: 90 chương (9 quyển)

Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết (nam x nam), nhất thụ nhất công, ngọt ngào lãng mạn, có chút huyền huyễn và ngược, HE

Edit: Phong My

Nguồn: https://phongmy.wordpress.com/


Khí hậu ở Miêu Cương khá dễ chịu, nhưng nơi đây hẻo lảnh, rất ít ngoại nhân muốn tới nơi này. Người Miêu ở đây tụ thành một thế giới, có truyền thống và có văn hóa riêng.

Tại một sườn núi nào đó ở Miêu Cương, một căn nhà tồi tàn, trước nhà treo một bảng hiệu xiêu lệch có hai dòng chữ:

“Miêu Cương đệ nhất vạn sự thông, hữu sự hoa ngã tiên cảo định”

(đệ nhất Miêu Cương điều gì cũng biết, có việc tìm ta ta giúp đối phó)

Hai hàng chữ trên miếng vải lay động trong gió một cách kỳ quái, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Mà đang ngồi dưới mái hiên ngủ gà ngủ gật chính là Lăng Quất Lục. Hắn mặt mày chất phác, thoạt nhìn biết ngay là loại dễ bị người ta lừa gạt.



Đã sửa bởi Gwendolynn lúc 10.03.2018, 23:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: nguyễn thị huyên
Có bài mới 07.03.2018, 00:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Miêu cương kỳ tình hệ liệt - Lăng Báo Tư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 1: Dụ quải đại giá thuần lang

Khí hậu ở Miêu Cương khá dễ chịu, nhưng nơi đây hẻo lảnh, rất ít ngoại nhân muốn tới nơi này. Người Miêu ở đây tụ thành một thế giới, có truyền thống và có văn hóa riêng.

Tại một sườn núi nào đó ở Miêu Cương, một căn nhà tồi tàn, trước nhà treo một bảng hiệu xiêu lệch có hai dòng chữ:

“Miêu Cương đệ nhất vạn sự thông, hữu sự hoa ngã tiên cảo định”

(đệ nhất Miêu Cương điều gì cũng biết, có việc tìm ta ta giúp đối phó)

Hai hàng chữ trên miếng vải lay động trong gió một cách kỳ quái, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Mà đang ngồi dưới mái hiên ngủ gà ngủ gật chính là Lăng Quất Lục. Hắn mặt mày chất phác, thoạt nhìn biết ngay là loại dễ bị người ta lừa gạt.

Hôm nay trời trong nắng đẹp, trong không khí thoảng hương cây cỏ, Lăng Quất Lục một lát đã lơ mơ đi vào giấc ngủ. Mà ngồi bên cạnh hắn là một thiếu niên có vẻ cao hơn hắn, thấy hắn như thế liền gõ vào đầu hắn một phát.

Lăng Quất Lục bị đau liền tỉnh lại, nhận ra người đánh mình hắn hét lớn: “Đau quá đi! Nhị ca sao lại đánh ta?”

“Ta buồn chán quá, muốn đánh ngươi thì đánh thôi, cần gì lý do?” Thiếu niên kia vẻ mặt gian manh, chẳng có vẻ hối lỗi vì đã đánh ngưới khác, tư thế lại còn hiên ngang lẫm liệt.

Lăng Quất Lục bị đánh đau nước mắt bắt đầu chảy ra, hắn chỉ trích “Thần Tử nói không được vô cớ đánh người, ngươi tự dưng đánh ta, ngươi sai”

Thiếu niên kia lắc đầu mà thở dài “Nói ngươi ngốc ngươi còn không nhận. Ta hỏi ngươi, ngươi vừa ngủ gật ở đây, thấy có nhiều muỗi không?”

Lăng Quất Lục chẳng hiểu sao hắn lại hỏi thế, nhưng vẫn thành thật mà trả lời “Quá nhiều! Chân ta bị đốt mấy chỗ, ngứa muốn chết, ngươi xem này” Lăng Quất Lục chỉ vào nơi vừa bị muỗi đốt.

Thiếu niên tựa hồ rất thỏa mãn với câu trả lời của hắn, lập tức rung đùi đắc ý nói “Ân, tốt, trả lời rất tốt. Thế ta lại hỏi ngươi, ngươi vừa rồi có hay không vì bị muỗi cắn mà tức giận, muốn đập muỗi vài cái?”

Lăng Quất Lục hăng hái gật đầu, kích động kể lại việc mình bị muỗi đốt đau đớn thế nào “Có a! Ta nổi giận, thực rất muốn đập muỗi, còn đánh chết vài con”

Thiếu niên lần thứ hai lại hỏi “Ân, thế ta hỏi ngươi, có phải vì ngươi thấy muỗi không vừa mắt mà muốn đánh không”

Lăng Quất Lục nghiêng đầu, trịnh trọng tự hỏi vấn đề này, thế nhưng hắn không xác địch được là đúng hay không, nói có chút chần chừ “Hình như … có”

Thiếu niên trộm cười “Vậy đúng rồi! Chúng ta ở tại nhà Thần Tử, Thần Tử không phải vẫn dạy chúng ta phải đối xử bình đẳng sao? Ngươi thấy muỗi không vừa mắt, ngươi đập muỗi, ta xem ngươi không vừa mắt, ta đánh ngươi. Ngươi nói vừa rồi ta đánh ngươi đúng hay là sai?”

Lăng Quất Lục gãi gãi đầu. Bị hắn nói như vậy, thấy hình như đối phương nói cũng đúng đúng, nhưng cũng có gì đó là lạ. Thế nhưng hắn đầu óc giản đơn, nhất thời không nghĩ ra được cuối cùng là sai ở đâu.

Suy nghĩ một hồi lâu không ra vấn đề, Lăng Quất Lục không thể làm gì hơn là ngơ ngác gật đầu đáp “Ân, hình như không sai. Nhị ca ngươi đánh là đúng, ta sai rồi”

Thiếu niên lưu manh cưỡng từ đọat lý, rõ ràng là sai. Thế nhưng Lăng Quất Lục chẳng hiểu rõ ràng, đành phải nói là hắn đúng.

Nghe được câu trả lời của Lăng Quất Lục, lưu manh thiếu niên cười đến suýt thì méo cả miệng, nhưng vẫn giả vờ nghiêm túc, nhân tiện khoe mẽ “Đúng, biết sai có thể sửa, Tiểu Lục, ngươi coi như trẻ nhỏ dễ dạy. Vậy ngươi đưa đầu ra đây, để ta cốc thêm vài cái nữa, không thì chán chết mất”

Lăng Quất Lục quả thật đưa đầu tới, lưu manh thiếu niên gõ nhẹ vài cái, tâm tình phi thường vui vẻ. Hắn cười nói “Tốt lắm Tiểu Lục. Ngươi sau này phải học cái thông minh của nhị ca để khỏi bị người ta gạt, biết không?”

Lăng Quất Lục bị cốc cho vài cái còn gật đầu, mặt lộ vẻ ao ước: “Nhị ca, ngươi thật thông minh! Chúng ta kết bái huynh đệ, ngươi phải dạy bảo ta để ta được thông minh như ngươi”

Lưu manh thiếu niên cười đắc ý “Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ dạy ngươi. Tiểu Lục, giờ thì ngươi biết vì sao trong ba anh em, ta là nhị ca mà ngươi là tam đệ rồi phải không?”

Tính hắn dĩ nhiên dễ đắc ý vênh váo, còn muốn khoe khoang thêm một chút với Lăng Quất Lục. Bỗng một chiếc giày bay về phía đầu hắn, khiến hắn đau đớn kêu lên “Tên nào dám đánh ta, đi ra cho ta. Bằng không ta cho ngươi bạch đao tử tiến hồng đao tử xuất (*). Trước nay kẻ dám trêu ta mà còn sống không nhiều đâu. Ngươi đi ra cho ta, không nghe…”

“Thế nào? Ngươi chán có thể đánh Tiểu Lục, còn ta chán không thể đánh ngươi sao?”

Một thiếu niên vóc dáng nhỏ xinh đang nằm trên cỏ, ở rất xa nên không thấy khuôn mặt hắn. Chỉ thấy hắn đang cắn một cọng cỏ, miễn cưỡng ra mệnh lệnh “Nhặt giày về đây cho ta. Gần đây thực sự là nhàn muốn chết, chúng ta là Miêu Cương đệ nhất vạn sự thông mà dạo này chả thấy mối làm ăn nào tới cửa, thật sự là buồn chán”

Lưu manh thiếu niên thấy người nằm trên cỏ vừa ném hắn, nguyên là mắng được phân nửa phải tự lấy tay che mồm, tránh khỏi chọc giận lão đại thì hắn lại nếm mùi đau khổ.

Hắn cầm giầy, vẻ nịnh bợ, đi tới bên thiếu niên nhỏ xinh, sợ hãi nói “Lão đại, sao ngươi lại tới đây?”

Nhỏ xinh thiếu niên đang nằm, ngay cả nhúc nhích cũng không, biếng nhác lên tiếng “Thế nào? Không được tới sao?

Lưu manh thiếu niên vội vàng lắc đầu “Sao lại thế được? Lão đại, ngươi là ngọn đèn sáng trong lòng ta, có ngươi, ta thấy tiền đồ chan chứa như mong muốn. Ngươi là ánh dương trên đường của ta, cho ta thấy phương hướng tương lai. Ngươi là ngọn gió sinh mệnh đem tới cho ta mát mẻ, khi ta người đầy mồ hôi đi trên con đường gập ghềnh. Ngươi đem tới cho lòng ta sự vui vẻ. Lão đại, ta tòan tâm kính yêu ngươi, sùng bái ngươi…”

Hắn còn chưa nịnh bợ xong, nhỏ xinh thiếu niên đã đưa ra cái vẻ bớt nói lời vô ích đi “Không cần nhiều lời, ngươi vừa đánh Tiểu Lục mấy cái, nói thật đi”

Nghe vậy lưu manh thiếu niên sắp cười không nổi nữa, hắn xuống giọng, mồ hôi lạnh toát ra, bắt đầu tự biện bạch cho bản thân “Không, không có a! Ta bảo vệ Tiểu Lục còn không xong, thế nào lại đánh hắn? Ta chỉ nhẹ nhàng kiểm tra đầu hắn, đó là hành vi hữu ái giữa huynh đệ, ngươi nghìn vạn lần đừng có hiểu lầm ta bắt nạt Tiểu Lục. Ta ngay cả con kiến cũng không đành giẫm lên, thế nào lại khi dễ Tiểu Lục hiền lành, đúng hay không? Lão đại, ngươi phải tin tưởng ta…”

Nụ cười trên mặt thiếu niên nhỏ xinh chậm rãi mở rộng, vẻ mặt khả ái như búp bê, nụ cười cực kì ngọt ngào “Vài cái a? Lão nhị.”

Lưu manh thiếu niên thấy hắn cười như thế, mồ hôi lạnh càng toát ra dữ hơn, lúng túng nói “Lão đại, ngươi đừng giận, chỉ có năm cái thôi, thực sự ta chỉ đánh hắn có năm cái mà thôi”

Thiếu niên xinh xắn vừa cười ngọt vừa thở dài “Lão nhị, ngươi biết người Miêu Cương vì sao sợ lão đại ta không? Không phải ta tâm cơ đặc biệt, không đem người ra chỉnh đến sợ chết khiếp tuyệt sẽ không tha. Cũng không phải ta cá tính mạnh, thích bênh vực kẻ yếu. Mà là ta cả đời ghét nhất người khác gạt ta. Nếu để ta biết có kẻ gạt ta, ta rất dễ sẽ kích động, hơn nữa một khi kích động, ra tay sẽ không phân nặng nhẹ. Hiện tại ta nghĩ tóc ngươi thật chướng mắt, ngươi có muốn đầu biến thành trọc lốc không?”

Đầu trọc lốc coi ra thế nào được? Sẽ bị người ta cười chết mất. Lưu manh thiếu niên biết nếu không thành khẩn, không quá ba ngày, hắn nhất định sẽ chẳng biết vì sao đầu lại trở nên bóng lưỡng. Thủ đoạn của lão đại, hắn từ nhỏ đi theo biết rõ nhất.

Để bảo vệ tóc của mình, hắn lập tức nhận sai “Lão đại, ta sai rồi, ta đánh bảy cái. Vừa nãy ta nhớ lầm, là bảy cái. Ta tuyệt đối không dám lừa ngươi”

“Vậy đưa đầu đây, ta với ngươi cũng hữu ái một phen” thiếu niên mỉm cười

Lưu manh thiếu niên bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là đưa đầu ra. Người kia tuy rằng cười ngọt ngào nhưng mà ra tay không nhẹ, trên đầu lưu manh thiếu niên cốc vài cái rất mạnh, khiến hắn đau đớn cầu xin “Đánh nhẹ chút đi lão đại, đau quá!”

Nhỏ xinh thiếu niên giáo huấn “Đau hả? So với đập muỗi có đau không? So với ngươi đánh Tiểu Lục có đau không? Ngươi nhớ kĩ cho ta, làm việc không lần nào làm cho tốt, còn cố ý giao cho Tiểu Lục nói là hắn làm. Ngươi a, tiếp tục hỗn láo như thế nữa, chỉ biết ỷ thông minh lừa Tiểu Lục, cẩn thận ta đánh cho ngươi thành ngu luôn, cho ngươi khôn vặt cũng không còn”

“Lão đại, là ta sai, ta sau này không dám nữa, thực sự không dám nữa, ta đau đến chết rồi đây này”

Lát sau, có ba tiểu cô nương trẻ tuổi tới chỗ họ. Lưu manh thiếu niên vì bị đánh đau, vừa may có lý do trốn: “Lão đại, sinh ý tới cửa, phải lo buôn bán chứ”

Nhỏ xinh thiếu niên cười nói “Được rồi, đánh thế này đã, sau này đánh tiếp”

Lưu manh thiếu niên vâng dạ.

Nhỏ xinh thiếu niên đi tới phía trước “Ba vị cô nương có chuyện gì? Chúng ta là Miêu Cương vạn sự thông, có việc chúng ta chắc chắn giúp các ngươi đối phó”

Ba cô nương này trông giống nhau, hẳn là tỷ muội. Hơn nữa ba người mũi đều đo đỏ, có lẽ vừa khóc.

“Các ngươi thực sự gì cũng có thể làm, hơn nữa sẽ không để lộ tin tức?”

“Đây là đương nhiên, chúng ta ở Miêu Cương có tên tuổi, bắt trâu, bắt dê, chúng ta mọi thứ đều làm được, thậm chí cả sửa nóc nhà nữa. Nói chung chúng ta việc gì đều nhận.”

Tiếp theo hướng tấm chiêu bài trên miếng vải mà chỉ “Vạn sự thông là chuyên môn của chúng ta”

Một vị cô nương khóc ròng nói “Chúng ta không có nhiều bạc”

Lăng Quất Lục đứng một bên trông các nàng khóc khổ sở quá, hắn tâm địa tốt liền bước lên đứng trước thiếu niên nhỏ xinh nói

“Không sao, không có bạc cũng không sao. Các ngươi đừng khóc, lão đại của chúng ta là người tốt, hắn nhất định giúp các ngươi miễn phí”

Ba cô nương lập tức hướng nhỏ xinh thiếu niên mà quỳ “Thỉnh người giúp đỡ chúng ta. Cha đem bán chúng ta, muốn đem chúng ta gả đến Trung Nguyên. Thế nhưng chúng ta trong lòng đều có người thương rồi. Ngươi liệu có thể giúp chúng ta không?

Thiếu niên nhỏ xinh nhíu mày “Sao lại thảm như vậy? Các ngươi không nói với cha các ngươi sao?

Ba cô nương càng khóc dữ dội “Chúng ta không có cách nào nói được cha. Hắn uống rượu vào là chẳng cần biết chuyện gì nữa. Ở ngoài thiếu người ta rất nhiều bạc, trừ khi đem chúng ta bán đi, còn không không biết làm thế nào để trả hết số tiền đó. Cho dù chúng ta không muốn, cũng không biết tìm ai giúp đỡ. Ta nghe người ta nói các ngươi vạn sự thông chuyện gì cũng làm, van cầu các ngươi giúp chúng ta”

Thiếu niên nhỏ xinh nghe tình cảnh các nàng thảm thương như vậy, sắc mặt cũng trầm xuống

Bọn họ ở nhà Miêu Cương Thần Tử, tuy rằng từ nhỏ không có cha mẹ, nhưng Thần Tử đối với bọn hắn vô cùng tốt, cho bọn hắn cơm ấm áo lành, chưa từng gặp qua người tình cảnh khó khăn như vậy. Hắn khí phách nói “Đừng khóc nữa, chuyện này chúng ta nhận”

Rồi quay sang nói với Lăng Quất Lục “Đem giấy bút ra đây. Trước tiên để các nàng viết tên nơi các nàng bị gả đến rồi mới biết phải giúp các nàng thế nào”Lăng Quất Lục mừng rỡ trả lời “Được, lão đại, ta lập tức đi lấy”

***

Khí trời tương đối nóng, bọn họ ba người ngồi xổm trong bụi cỏ.

Lưu manh thiếu niên kéo kéo hỉ phục trên người, thực sự nghĩ mặc như thế này thật kì quái.

“Nóng quá a! Lão đại, chúng ta thực sự phải giúp các nàng đến thế này sao”

“Còn kêu nóng nữa ta đánh ngươi. Ngoan ngoãn nghe lời cho ta, đợi lát nữa các nàng đi qua, bảo kiệu phu là các nàng muốn đi ngòai. Sau đó chúng ta cùng các nàng tráo đổi, thay các nàng xuất giá. Ngươi nói nhỏ thôi không người ta phát hiện bây giờ”

“Thế nhưng xuất giá thay cũng làm sao? Chúng ta là nam, có khi sẽ bị nhận ra ngay đó”

Nhỏ xinh thiếu niên mặt trắng bệch “Chúng ta mặc áo đỏ, mang khăn đỏ, người khác không nhìn thấy mặt chúng ta, ai nhận ra được. Huống hồ ba cô nương này bị bắt xuất giá, đối phương không ai biết mặt các nàng. Chỉ cần tới nơi rồi bái đường cho xong, thừa lúc tân lang ngu ngốc uống rượu mừng, chúng ta leo tường ra, nhanh chóng trở về Miêu Cương là được”

Lưu manh thiếu niên thấy trời nóng chịu không nổi, nói “Thế nhưng giả dạng nữ nhân thật mệt mỏi quá. Lão đại, cái mũ phượng này nặng quá, ta có thể không đội được không?”

“Ngươi câm miệng cho ta. Nhớ kỹ lời ta vừa nói, đợi lúc cả nhà uống rượu mừng, đem tân nương tử để lại trong phòng, phải mau leo tường ra ngoài. Bằng không, bị người ta bắt động phòng ta cũng mặc kệ”

Lăng Quất Lục đứng một bên nghe hai người nói chuyện, bỗng thấy có chỗ không hiểu, vội vã nhỏ giọng hỏi

“Lão đại, cái gì gọi là động phòng?”

Thiếu niên nhỏ xinh nhất thời sửng sốt. “Động phòng” là từ hắn tùy tiện lấy ra dùng, cũng chẳng biết có nghĩa là gì.

Bọn họ ở nhà Thần Tử. Thần Tử chưa lập gia đình, bọn hắn tuổi lại nhỏ, Thần Tử đương nhiên không dạy những điều này. Nhỏ xinh thiếu niên không hiểu nhưng vẫn làm ra vẻ, cứ theo mặt chữ mà giải thích “Chính là bọn họ đem gian phòng bố trí như cái động, gọi người ở bên trong đi ra đi vào”

Mà Lăng Quất Lục thì người khác nói cái gì hắn cũng tin, cá tính đơn thuần. Huống chi hắn cực kì tín phục lời lão đại, lập tức gật đầu, vẻ mặt còn vô cùng sùng bái tán dương “Lão đại, ngươi thực sự là lợi hại, cái gì cũng biết”

Thế nhưng lưu manh thiếu niên không giống Lăng Quất Lục dễ bị lừa. Hắn nghĩ nghe vậy có chút kỳ quái, liền hỏi “Lão đại, người Trung Nguyên bày phòng như cái động gọi chúng ta ở trong chui ra chui vào để làm gì?”

Nhỏ xinh thiếu niên bởi vì chẳng hiểu gì nên nói ẩu, mà lưu manh thiếu niên lại còn nhiều lời. Hắn sợ người khác phát hiện hắn không hiểu, còn đâu mặt mũi lão đại nữa, lập tức phẫn nộ quát “Ta làm sao biết người Trung Nguyên suy nghĩ cái gì? Ta cũng không phải người Trung Nguyên, nghe nói người Trung Nguyên còn thích nằm lăn lóc trên lưng trâu, ăn tóc người khác rụng xuống. Ta làm thế nào mà biết được họ sao lại làm như vậy? Hỏi nhàm chán vậy ta đánh ngươi bây giờ”

Lưu manh thiếu niên sợ bị đánh, không thể làm gì khác hơn là im miệng lại

“Người Trung Nguyên thực bệnh hoạn!” Lăng quất lục sợ hãi nói. Nghe lời lão đại khiến hắn nghĩ người Trung Nguyên đều rất kỳ quái.

“Tiểu Lục, ngươi phải cẩn thận một chút. Chúng ta so với ngươi đều thông minh hơn, ngươi phải cẩn thận không sẽ bị truyền nhiễm cái loại quái bệnh này của người Trung Nguyên. Đến lúc đó ngươi phải mau mau chạy trốn, chúng ta sẽ gặp nhau tại Miêu Cương!”

Lưu manh thiếu niên kéo tay Lăng Quất Lục, bỗng nhiên thấy lo lắng cho hắn. Tuy rằng hắn bình thường thích trêu đùa Tiểu Lục, thế nhưng lúc khẩn cấp, hắn cũng thực lòng lo lắng cho sự thật thà của Lăng Quất Lục”

“Ngươi nhắc lại lời lão đại vừa nói muốn chúng ta phải nhớ một lần xem nào”

Lăng Quất Lục ngoan ngoãn lặp lại “Lên kiệu hoa, sau khi bái đường, tới tân phòng, đợi lúc cả nhà còn ngồi uống rượu mừng thì phải mau leo tường đào tẩu, đúng hay không?”

Thấy hắn tiếp thu khá, đóan hẳn là sẽ không gặp chuyện gì không may,  nhỏ xinh thiếu niên lúc này mới gật đầu nói “Đúng như vậy. Tiểu Lục, chúng ta không ở bên ngươi, ngươi phải thông minh lên một chút nhé” Rồi bỗng như nghĩ ra điều gì, lại nói “Được rồi, người mà Thần Tử tính cho chúng ta hình như cũng ở tại Trung Nguyên, chúng ta lần này đi Trung Nguyên, cần phải đặc biệt lưu ý một chút, đã biết chưa”

Nhắc tới chuyện Thần Tử vì bọn họ dự đóan, ánh mắt của Lăng Quất Lục và lưu manh thiếu niên đều sáng lên, trịnh trọng gật đầu mà nói “Ân, chúng ta sẽ chú ý, lão đại, ngươi cũng phải cẩn thận, chúng ta nhất định phải sống quay về Miêu Cương”

Bỗng nhiên đề cập đến chuyện sống chết, người bình thường ắt sẽ thấy kỳ quái, nhưng thiếu niên nhỏ xinh thì không, còn gật đầu mạnh.

Vỗn đang muốn nói gì đó, đột nhiên thấy có người đến gần, thiếu niên nhỏ xinh lập tức hạ giọng “Hừm, đừng nói nữa, kiệu hoa đến gần rồi”

***

Trên thực tế thì Lăng Quất Lục đang ngủ.

Tuy rằng lão đại dặn hắn ngồi trên kiệu hoa phải nhớ kỹ đường quay về Miêu Cương. Thế nhưng tại vì trời nóng muốn chết, hắn lại ngồi ở cái kiệu hoa bé tí này, không khí chẳng lưu thông. Hơn nữa  bọn họ tối hôm qua bàn bạc kế hoạch rất lâu nên không có ngủ. Vừa buồn bực vừa khó chịu, hắn liền thiếm thiếp đi.

Mãi đến khi cỗ kiệu hạ xuống, hắn còn không có tỉnh, vẫn ngủ, một bên mép còn chảy nước miếng. Hỉ nương cố sức lay tỉnh hắn. Lần đầu tiên gặp phải loại cô nương đi lấy chồng còn có thể ngủ, bà ta cười nói “Đại cô nương tỉnh lại đi, thành thân mà còn ngủ được ta lần đầu mới thấy”

Lăng Quất Lục vội vã lau nước miếng, hỏi “Tới rồi sao?”

Hắn còn chưa hỏi xong, mặt đã bị khăn hồng che lại, sau đó có người vươn tay tới dắt hắn đi. hắn vừa rời kiệu, hỉ nhạc lập tức nổi lên, hắn còn mơ mơ hồ hồ đã bị người ta dắt vào phòng bái đường.

“Nhất bái thiên địa”

Hắn ngoan ngoãn bái theo người bên cạnh. Bởi vì khăn hồng che thấp, hắn không thể nào nhìn được người đang bái đường cùng hắn là ai, hình dáng thế nào, chỉ thấy vạt áo của đối phương cũng đỏ sẫm như của hắn.

“Nhị bái cao đường. Phu thê đối bái”

Người hô lễ làm rất nhanh, cuối cùng hét lớn “Đưa vào động phòng”

Lăng Quất Lục bị đưa vào giữa phòng, cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn mình hắn.

***

Đợi một hồi lâu, Lăng Quất Lục xác định trong phòng không có ai, cẩn thận đem hồng khăn bỏ ra, một bàn rượu và thức ăn hiện ra ngay trước mắt. Hắn đang rất đói bụng, thế nhưng nghĩ tới việc người Trung Nguyên ăn tóc, hắn lại không dám ăn, sợ rằng bên trong có rất nhiều tóc.

Hắn quan sát tứ phía, gian phòng rộng rãi xa hoa, hẳn là nhà giàu. Vừa mở cửa, Lăng Quất Lục lập tức ngây người một lát, bởi vì hắn xem qua một loạt đều là phòng, không biết tường ở đâu. Không có tường thì làm sao leo tường trốn ra?

“Oa, nhiều phòng như vậy, tường ở nơi nào a?”

Tuy rằng không biết tường ở đâu hắn vẫn phải tìm. Hắn đi qua một loạt các phòng từ đầu đến cuối, mệt đến mồ hôi chảy ròng ròng, đành ngồi xuống nghỉ ngơi chút. Thế rồi hắn phát hiện phía sau còn có một lọat gian phòng nữa, phòng ở đây hình như có trên trăm gian, tưởng rốt cuộc ở nơi nào?

Thế là hắn lại bắt đầu đi, đi mãi đi mãi, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được tường. Bỗng nhiên hắn vỗ tay kêu lên: “Ta sao lại ngốc như vậy! Tìm không được tường thì tìm người hỏi là được rồi, sao phải vất vả như vậy? Nhất định có người biết tường ở đâu”

Hắn lập tức nhìn xung quanh, đột nhiên thấy một nam nhân mặc cẩm y ngọc phục đang hướng lưng về phía hắn cùng người khác nói chuyện

“Xuống phía dưới, ở đây không ai được bước vào”

Phó dịch gật đầu “Dạ, thiếu gia”

Lăng Quất Lục mệt chết đi được, cuối cùng cũng gặp được một người, hắn lập tức hưng phấn tiến đến, chỉ còn thiếu nước đụng mặt vào cái người kia.

Hắn tựa hồ sợ nam nhân này giây tiếp theo sẽ biến mất, kéo ống tay áo hắn hỏi “Vị đại ca này, ngươi có biết tường ở đâu không? Ta đã tìm nửa ngày mà không thấy, ngươi có thể hảo tâm nói cho ta biết hay không, van cầu ngươi, ta van ngươi”

Phó dịch nhìn Lăng Quất Lục mặc hỉ sam mặt đầy khó hiểu. Mặc hỉ sam thế này chỉ có thiếu phu nhân mới tới hôm nay, cho nên đây ắt là thiếu phu nhân. Thế nhưng tìm tường làm gì?

Nam nhân quay đầu lại. Hắn mắt sáng như sao, thiên đình bão mãn, thần thái phi phàm, khóe mắt có nếp nhăn trên mặt khi cười, bình thường chắc là rất hay cười. Thế nhưng ánh mắt hắn toát ra vẻ sắc sảo, tràn ngập vẻ lạnh lùng, làm cho người ta bất giác cảm thấy hắn không phải như bề ngoài, không dễ lấy lòng hắn.

Lăng Quất Lục cả đời cũng chưa từng gặp qua người đẹp như vậy, vẻ nhu mỹ của Thần Tử không giống với vẻ đẹp dương cương của người này,

Chỉ thấy hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, lơ đãng thốt ra “Vị đại ca này, ngươi trông thật đẹp mắt a”

Thiệu Thánh Khanh quan sắt hắn một hồi bật cười, ưu nhã đùa “Ngươi là người thứ hai nghìn lẻ một nói như vậy, có thưởng” Hắn quay đầu đi, phó dịch lập tức gật đầu ly khai, chỉ còn Lăng Quất Lục cùng Thiệu Thánh Khanh.

Người hầu rời đi xong, cử động của hắn càng mạnh dạn tà nịnh, dùng cây quạt quyến rũ cằm của Lăng Quất Lục, thấp giọng cười nói:

“Ngươi muốn ta thưởng gì? Tiểu cô nương?”

***

(*)Có lẽ ý là lúc vào thì đao còn màu trắng (sạch), sau khi đâm xong rút ra thì màu đỏ (máu) ^^ aa, A Tuyết thật là bạo lực nha…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.03.2018, 01:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Miêu cương kỳ tình hệ liệt - Lăng Báo Tư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 2

Lăng Quất Lục bị người ta dùng quạt chạm vào cằm,  hắn trước giờ chưa từng bị người ta ghẹo tình, đương nhiên không biết là đang bị đùa giỡn, chỉ cảm thấy bị quạt chạm vào thật rất khó chịu. Vậy nên hắn nắm lấy cây quạt kêu lên: “Ui, đừng dùng quạt đâm ta, đau lắm”

Lăng Quất Lục hồn nhiên nói vậy khiến Thiệu Thánh Khanh lần thứ hai nở nụ cười. Hơn nữa có vẻ như lời Lăng Quất Lục khiến hắn tâm hoa nộ hoa, bởi hắn ngửa đầu cười to, thậm chí đến chảy cả nước mắt.

Hắn không ngờ tân nương của mình lại thú vị như vậy, quả thực ngoài dự đoán, xem ra việc thành thân này tuyệt không buồn tẻ chút nào.

“Nói đúng lắm, là ta sai, tiểu cô nương, lần sau ta sẽ không dùng quạt đâm ngươi nữa”

Lăng Quất Lục đột nhiên nghĩ đến vấn đề mấu chốt, hướng Thiệu Thánh Khanh hỏi “Vị đại ca này, xin hỏi ngươi có biết tường ở đâu không?”

Thiệu Thánh Khanh nhíu mày, bất động thanh sắc dò hỏi “Ngươi tìm tường làm gì?”

Lăng Quất Lục xác định xung quanh không có ai, nhỏ giọng nói “Ta phải trèo tường, thế nhưng ở đây thật nhiều phòng hại ta tìm không được tường ở nơi nào”

“Trèo tường?” Thiệu Thánh Khanh đối với lời nói của Lăng Quất Lục thấy rất nghi hoặc “Ngươi vì sao phải trèo tường?”

“Ta muốn trốn hôn” Lăng Quất Lục càng nhỏ giọng hơn “Lén nói cho ngươi hay, ta kỳ thực là vì giúp người ta mới bị gả đến đây. Vậy nên ta phải mau chóng chạy, nếu không bị người ta bắt động phòng thì thảm lắm”

Nhìn nàng ta vẻ mặt ngây thơ, chưa hỏi gì đã tự động khai tất tật khiến Thiệu Thánh Khanh thấy rất buồn cười

“Tiểu cô nương, ngươi biết động phòng là gì sao?”

“Đương nhiên biết. Nói ngươi hay, người Trung Nguyên rất kỳ quái, ta nghi bọn họ có bệnh, tự nhiên lại đem phòng với huyệt động bố trí giống như nhau, lại còn bảo chúng ta ở trong chui đi chui lại, ngươi nói bọn họ có kỳ cục không?”

Thiệu Thánh Khanh nguyên là nghe không hiểu nàng nói cái gì, nghĩ mãi mới ra nàng nói chính là động-phòng.

Lần này hắn cười đến gập cả lưng lại, nhiều năm qua chưa từng thấy vui như vậy.

“Ân, nói đúng, nói rất hay. Ngươi muốn tìm tường, ta đưa ngươi đi”

Nghe được Thiệu Thánh Khanh muốn dẫn hắn tới chỗ tường, Lăng Quất Lục hài lòng nói “Cảm tạ, cảm tạ…”

Thiệu Thánh Khanh kéo nàng đi nhanh hơn. Đây là nhà của hắn, đương nhiên biết rất rõ. Lăng Quất thì ngược lại, bị hắn kéo nhanh đến đầu óc choáng váng. Đến lúc tới ngay cạnh một bức tường Thiệu Thánh Khanh mới dừng lại.

Lăng Quất Lục vừa ngẩng đầu, thấy ngay một bức tường cao trước mắt, cảm động kêu to “Tường! Nguyên lai ngươi ở chỗ này, ta tìm ngươi thật khổ cực”

Hắn chạy nhanh đến sát tường rồi lại đứng ngẩn ngơ ra.

Bởi vì… tường này rất cao, cao gấp đôi hắn. Hắn dù lợi hại thế nào thì một mình cũng không thể bò lên được.

“Tường ở đây, thế nào, ngươi không trèo sao?” Thiệt Thánh Khanh đương nhiên biết tường nhà mình rất cao, Lăng Quất Lục căn bản là trèo không qua, nhưng vẫn cố ý cười hỏi.

Lăng Quất Lục mặt tái xanh, lúc túng nói “Tường này cao quá, ta trèo không qua”

Thiệu Thánh Khanh mặt vẫn tươi cười “Vậy để ta giúp ngươi là được rồi, ngươi đứng lên vai ta, ta giúp ngươi leo qua”

Nghe hắn đồng ý tương trợ, Lăng Quất Lục cảm động viền mắt đều đỏ, kéo tay Thiệu Thánh Khanh, lòng xúc động tạ ơn “Cảm tạ ngươi, đại ca, ta còn sống, tuyệt đối sẽ không quên ân tình này”

Thiệt Thánh Khanh cười cực kì khóai trái “Được, ta ôm thắt lưng của ngươi, đừng động đậy! Bằng không ngã xuống sẽ gẫy xương đó.”

Lăng Quất Lục quả quyết gật đầu, bảo chứng nói “Ta tuyệt không lộn xộn.”

Thiệt Thánh Khanh kéo tay ôm lấy hắn, Lăng Quất Lục đột nhiên thấy thân bay lên, khiến hắn kinh hãi kêu to. Hắn không nghĩ Thiệu Thánh Khanh lại khỏe như vậy

Thiệu Thánh Khanh cười nói “Ôm lấy cổ ta, nếu mà ngã ta cứu không nổi ngươi đâu”

Vì quá sợ, Lăng Quất Lục ôm chặt lấy cổ Thiệu Thánh Khanh, bỗng nhiên lại ngửi thấy huân hương dễ chịu trên người hắn.

Hắn chưa từng ngửi qua mùi như vậy, chỉ cảm thấy mùi thơm ngát tràn ngập hơi thở, hơn nữa lại nhìn thấy vẻ ngoài tuấn mỹ của người trước mặt, khiến hắn nhất thời ngây ngốc nhìn thẳng vào người kia.

Nam nhân này không chỉ đẹp mà thôi, mùi trên người cũng dễ ngửi như thế. Lẽ nào người Trung Nguyên đều như vậy? Hắn còn tưởng người Trung Nguyên đều quái dị như nhau.

Thiệu Thánh Khanh hiển nhiên chẳng có ý tốt gì, tư thế ôm Lăng Quất Lục có chút ám muội, khiến hai chân hắn mở rộng vòng qua thắt lưng mình. Đây là tư thế giao hoan. Mà tay hắn cư xử càng xấu, khẽ vuốt ve lưng Lăng Quất Lục.

Lăng Quất Lục bị hắn ôm chặt, vừa hoan hồn vẫn chưa phát giác ra có gì sai, chỉ là nghĩ thân thể của mình dán vào nam nhân xinh đẹp trước mặt có chút kỳ cục.

Bởi nghĩ thế, Lăng Quất Lục muốn động đậy, Thiệu Thánh Khanh liền cố ý lảo đảo một chút, làm cho Lăng Quất Lục nghĩ mình sẽ ngã, lập tức kêu lên. Thiệu Thánh Khanh cười trộm nói “Ngươi đừng lộn xộn, bằng không sẽ ngã đấy”

Bởi vì Thiệu Thánh Khanh đem hắn ôm lên rất cao, Lăng Quất Lục sợ ngã, không thể làm gì khác hơn là bất động như trước. Hắn bất động, Thiệu Thánh Khanh càng quá trớn, đưa tay trượt xuống mông hắn vuốt ve.

“Ngươi là nam?” Thiệu Thánh Khanh cảm giác được bộ ngực bằng phẳng của hắn, thản nhiên hỏi. Lăng Quất Lục vì cảm tạ hắn, gật đầu thừa nhận “Đúng, ta là nam, có gì sai sao?”

Nụ cười của Thiệu Thánh Khanh càng mở rộng “Không, tốt, so với kế hoạch của ta còn tốt hơn. Ngươi nếu là nữ, sẽ có vấn đề với việc sinh con, ta còn đang vì thế mà phiền não. Ngươi là nam thì tốt rồi, phiền phức gì cũng không còn”

Chẳng hiểu Thiệu Thánh Khanh nói gì, Lăng Quất Lục vốn muốn hỏi, nhưng Thiệu Thánh Khanh đã đem hắn đặt lên tường. Chỉ thấy Lăng Quất Lục một tay đặt lên, chân cố sức đạp một cái, đã ở ngay trên tường. Hắn mừng rỡ nghĩ có thể ra ngoài, cũng quên luôn phải hỏi Thiệu Thánh Khanh điều vừa nói có ý tứ gì, mà Thiệu Thánh Khanh cũng chỉ nhìn hắn cười  nói “Tạm biệt, ngươi phải cẩn thận”

Để cảm tạ Thiệu Thánh Khanh, Lăng Quất Lục cũng khua tay “Đa tạ đại ca”

Bỗng nhiên nghĩ mình với vị đại ca này chỉ là bình thủy tương phùng, sợ rằng sau này không thể gặp lại, nhất thời Lăng Quất Lục thấy trong lòng như có gì đó mất mát. Hắn chưa từng gặp qua vị đại ca nào đẹp như vậy, tâm lại tốt, đột nhiên muốn biết tên của hắn. Thế là hắn cúi đầu khách khí hỏi “Đại ca, xin hỏi ngươi tên gì?”

Gương mặt Thiệu Thánh Khanh vẫn như cũ tràn ngập vẻ tươi cười “Ta là Thiệu Thánh Khanh, tiểu bằng hữu, ngươi đi nhanh đi”

Phe phẩy cây quạt, tiếu ý trong mắt Thiệu Thánh Khanh trở nên tà nịnh, như là mãnh thú theo dõi con mồi, tuyệt không để con mồi có cơ hội sống sót.

Hắn trong lòng còn thêm mấy câu “Cho dù ngươi cước trình có nhanh, chỉ sợ cũng chạy không được. Ngươi là quân cờ trong kế hoạch của ta, kịch còn chưa mở màn, diễn viên sao có thể chạy mất được?”

***

Lăng Quất Lục nhảy xuống, suýt thì sái chân. Y phục trên người hắn cũng không thay, liều lĩnh đi qua ngay trước đại môn Thiệu phủ. Thiệu phủ trước cửa rất rộng, so với các toà nhà khác không hề giống, còn có hai cây tùng. Lăng Quất Lục sửng sốt, nhớ tới Thần Tử từng vì sợ hắn không nhận ra lá tùng, đã từng đem lá này ra cho hắn xem tỉ mỉ.

Hắn vội vàng chạy đến dưới tàng cây tùng, ngắt xuống một phiến lá để xác nhận, đây quả thực là lá cây tùng. Hắn nắm chặt lá trong tay, khẩn trương nhìn lại nóc nhà Thiệu gia. Ánh trăng chiếu xuống nóc nhà hiện ra hồng sắc quang mang, đấy là do dùng ngói đỏ lợp, xem ra rất tráng lệ.

“Nhà ngói đỏ, trước cửa có hai cây tùng, đây là nơi Thần Tử nói ư?” Hắn lẩm bẩm, biểu tình trên mặt vừa kỳ vọng vừa sợ hãi.

Bỗng nhiên cửa lớn bị mở, rất nhiều người hét lớn lên “Tân nương chạy, mau tìm, Thiếu gia nói Tân nương tử chạy.”

Những người đó đem theo đuốc, hiển nhiên là muốn tìm Lăng Quất Lục.

Mà Lăng Quất Lục một thân hồng y vừa vặn đứng trước cửa nhà. Những người đang muốn tìm tân nương vừa thấy hắn, Lăng Quất Lục không kịp thốt ra lời nào, lập tức bị bắt, quát lên “Mau dẫn nàng ta vào, di nương đang rất tức giận, Thiếu gia cũng bị mắng…”

Lăng Quất Lục cứ như vậy bị một đám người đẩy mạnh vào Thiệu phủ

***

Lăng Quất Lục bị trói gô dẫn vào phòng khách. Lúc này trong phòng có hai người đang ngồi, ở vị trí chủ là một phu nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi dáng vẻ thướt tha. Mà người ngồi bên cạnh nàng chính là người vừa giúp hắn trèo tường, Thiệu Thánh Khanh.

Phu nhân sắc mặt ngưng trọng, nhưng nói rõ ràng có ý châm chọc: “Thánh Khanh, ngươi là một đại nam nhân, thế mà một nữ nhân cũng không quản được, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì?”“Đa tạ di nương quan tâm. Ta nghĩ có người giúp nàng đi ra, ta lập tức gọi người tới tra hỏi”

Nghe vậy, Lý di nương biến sắc. Ở Thiệu gia ai cũng biết Thiệu Thánh Khanh là sau khi cha hắn mất, mới ở ngoài trở về quản sự. Người ở hầu hạ phòng hắn tất cả đều do di nương phái tới. Lý di nương nguyên dụng ý là muốn nếu Thiệu Thánh Khanh có động tĩnh gì, bà sẽ là người biết đầu tiên, cũng để phòng bị cho tốt.

Thế nhưng lần này hắn nếu tra chuyện tân nương bỏ trốn, người đầu tiên bị hỏi chắc chắn là người bà phái đến bên kia, người đầu tiên bị định tội cũng là người của bà ta, nếu làm ầm ĩ lên, sợ rằng Thiệu Thánh Khanh có khi sẽ đem tất cả người của bà trục xuất hết, sau này còn ai làm mật báo.

Thế là bà vội vàng sửa lời nói “Nàng ta có chân, muốn chạy thì ai mà quản được? Đừng hãm hại người vô tội, nói không chừng nàng có nhân tình ở ngoài, với người đó có quan hệ không minh bạch, cho nên mới sợ hãi mà bỏ chạy”

“Ai da, nếu thực như vậy thì nguy rồi, ta đêm nay càng phải tỉ mỉ kiểm tra” Thiệu Thánh Khanh vỗ đầu khoa trương mà nói “Cũng không thể  nào vừa thành thân đã mang mũ xanh(*), bằng không chắc chắn bị người khác cười chết”

Lý di nương thấy hắn hành vi cường điệu, tuyệt không có gì giống với hài tử tám tuổi năm xưa.

Bà với Thiệu Thánh Khanh có đến mười tám năm không gặp mặt. Đương sơ là hài tử tám tuổi thông mình bị bà tống xuất ra khỏi nhà, do sợ hài tử này lớn lên sẽ càng xuất sắc, con mình sẽ thua kém hắn, rồi thì cái gia sản khổng lồ của Thiệu gia sẽ rơi toàn bộ vào tay Thiệu Thánh Khanh.

Bởi vậy bà nhân lúc nhiều chuyện xảy ra lộn xộn, mẫu thân Thiệu Thánh Khanh bệnh chết, cô cũng vậy, bà nội vì quá thương tâm mà qua đời. Trong lúc nhiều cái chết xảy đến như vậy, liền mua chuộc một thày bói để ông ta phán Thiệu Thánh Khanh là mệnh trung đái sát, nếu ở trong nhà thì mọi người đều chết, phải đưa ra ngoài.

Thiệu gia trong vòng nửa năm chết qúa nhiều người, thà rằng tin lời người ngoài chứ không thể chịu nổi tình cảnh này tiếp diễn. Vậy là Thiệu Thánh Khanh bị đưa đi, bề ngoài thì là tập võ nghệ cường thân, thực chất là vì không muốn hắn ở lại trong nhà.

Lý di nương không muốn Thiệu Thánh Khanh trở về, mười tám năm trời thư từ lão gia gửi Thiệu Thánh Khanh đều bị bà ngăn chặn, mà thư Thiệu Thánh Khanh bà ta cũng đem đốt hết không để cho lão gia thấy, nghĩ vậy là có thể ly gián tình cảm phụ tử. Cứ thế, liên lạc giữa Thiệu Thánh Khanh và Thiệu gia cũng đoạn tuyệt dần, trong nhà chẳng còn ai nhắc đến Thiệu Thánh Khanh nữa.

Bà sau này sinh ra tuy là một nữ nhi, thế nhưng có thể kén rể. Bà rất mong Thiệu Thánh Khanh ở ngòai không ai chiếu cố bệnh mà chết. Chẳng ngờ khi bà vừa định kén rể thì Thiệu lão gia bệnh nguy cấp, cách ngày đã quy tiên. Trong chốc lát, gia sản khổng lồ không ai quản lý, người thừ kế duy nhất chính là Thiệu Thánh Khanh. Gia tộc trưởng lão quyết định đưa Thiệu Thánh Khanh trở về.

Lý di nương càng thêm sốt ruột, lo Thiệu Thánh Khanh là người thông minh, hắn nhất định sẽ đối đầu với bà đầu tiên, chỉ sợ những ngày tháng sau này ở Thiệu gia sẽ rất khổ sở. Vậy còn chưa đủ, người bà lo nhất chính là con gái của mình. Vạn nhất sau này Thiệu Thánh Khanh quản hết việc nhà, để trả thù bà sẽ đem nữ nhi gả đi cho một kẻ hạ nhân, đó là điều bà ta có chết cũng không chịu nổi.

Thế nhưng cho dù bà ta đã làm đủ chuyện, tưởng đã độc chết được Thiệu Thánh Khanh, không ngờ Thiệu Thánh Khanh dù uống rượu độc, sáng hôm sau vẫn đến phòng bà thỉnh an như mọi ngày, khiến bà sợ đến mặt trắng bệch.

Tiếp đó, bà lại cho thạch tín vào cơm của hắn. Thiệu Thánh Khanh vui vẻ ăn, buổi chiều còn ra ngoại ô ngoạn nhạc, một chút cũng không có vẻ gì là bị trúng độc, khiến bà trong lòng thấp thỏm. Buổi tối Thiệu Thánh Khanh lại về nhà, hơn nữa vẻ mặt còn rất khóai trá. Bà hỏi hắn trong bụng có thấy khó chịu không, Thiệu Thánh Khanh lại vỗ bụng kêu lên “Có a, ta đang đói bụng”

Hạ độc vô dụng, Lý di nương không thể làm gì hơn là đem tay chân đến mai phục trong hẻm tối để đánh hắn. Thiệu Thánh Khanh không những không sao, trái lại người của bà người nào người nấy mặt mũi bầm dập, thấy bà như thấy quỷ, không cần tới ngân lượng lập tức lần lượt chạy trốn.

Bà cuối cùng cũng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì,  đành phải dùng đến mỹ nhân kế. Từ kỹ viện bà chọn ra một mỹ nhân kiều mị đưa đến chỗ Thiệu Thánh Khanh, nói là tiểu thiếp sẽ hầu hạ hắn. Thiệu Thánh Khanh nhận lấy, vẻ mặt hài lòng. Hôm sau, mỹ nhân kinh hoàng tìm bà xin tha “Di nương, van cầu người, ta không muốn hầu hạ thiếu gia nữa, người để ta đi! Ta tình nguyện quay lại kỹ viện bán thân, không muốn phải hầu thiếu gia nữa”

Lý di nương hỏi “Xảy ra chuyện gì?”

Mỹ nhân khóc càng thêm thống thiết, vẻ mặt kinh sợ, hỏi nàng làm sao nàng cũng không nói ra nguyên cớ. Lý di nương không hỏi ra được, không thể làm gì khác hơn là cho nàng bạc, để nàng ly khai.

Lý di nương không biết phải làm sao.

Mà Thiệu Thánh Khanh từ đó vẻ sau, mỗi ngày vẫn sớm chiều tới thăm hỏi bà, thoạt nhìn không có vẻ muốn trả thù bà. Việc duy nhất hắn làm chỉ là đến hoa viên, cả ngày ở trong đó trồng hoa trồng cỏ, như một người mê hoa thực thụ.

Muốn hắn làm việc, hắn lại ngủ gật. Chỉ có lúc bên hoa mới thấy hắn tinh thần tỉnh táo, hơn nữa còn si mê hoa mà cười. Nếu không thì hắn cũng trên đường thấy mỹ nhân liền chạy theo dụ dỗ, chung quy chẳng có chút nào nghiêm chỉnh.

Dần dần bên ngoài người ta đồn thiếu gia nhà họ Thiệu đầu óc có vấn đề nên lúc nhỏ mới bị đuổi ra khỏi Thiệu phủ. Quyền lớn trong Thiệu gia không vì Thiệu Thánh Khanh trở về mà rơi vào tay hắn, trái lại vẫn như trước, hễ nhà có chuyện đều phải tới hỏi Lý di nương, không ai đi hỏi ý Thiệu Thánh Khanh cả.

Tình hình so với trước khi Thiệu Thánh Khanh về cũng không có gì thay đổi, Lý di nương dần dần an tâm, thế nhưng khó tránh khỏi vẫn có chút cảnh giác, vậy nên mới muốn cho người ở bên theo dõi. Giờ gặp phải tình huống này, bà sợ rằng Thiệu Thánh Khanh muốn đuổi hết người của mình đi, thành ra không dám xử lý quá nghiêm khắc.

Thiệu Thánh Khanh ngáp một cái thật to, quay ra nói với Lý di nương: “Di nương, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ta mệt rồi, có thể đi ngủ trước không?”

Nhìn Lăng Quất Lục đang bị trói, lại quay lại nhìn hắn hỏi: “Vậy tân nương xử lí sao?”

Thiệu Thánh Khanh nở nụ cười, hơn nữa còn cười đến rất tà “Đương nhiên là theo ta động phòng rồi! Ta phải cởi y phục của nàng, từ đầu đến chân hảo hảo kiểm tra, không để sót chút nào.”

Lý di nương thấy hắn vẻ mặt không đứng đắn liền chau mày, mà muội muội Thiệu Thánh Tâm đứng bên cạnh nghe anh cùng cha khác mẹ nói như vậy nhất thời mặt cũng đỏ lên.

***

Lăng Quất Lục nãy giờ chẳng hiểu gì cả, chỉ biết là trốn bất thành, còn bị Thiệu Thánh Khanh bế lên, một mạch quay lại phòng.

Lăng Quất Lục còn chưa rõ tình hình cho lắm đã bị Thiệu Thánh Khanh đem đặt lên ghế, hỏi “Ngươi có đói bụng không?”

Hắn bụng thực rất đói. Thiệu Thánh Khanh gắp mấy miếng thức ăn bỏ vào miệng hắn, vừa làm vừa nói “Nào, để ta đút ngươi ăn, ăn nhiều chút, lát nữa lên giường mới có khí lực”

Lăng Quất Lục khó hiểu hỏi “Có khí lực làm gì, trên giường không phải chỉ cần ngủ sao? Nằm là được rồi, cần gì khí lực?”

Thiệu Thánh Khanh hiển nhiên lấy việc đùa Lăng Quất Lục làm niềm vui, bởi vì thiếu niên đơn thuần dễ thương thế này hắn lần đầu mới gặp. Không ăn hắn thì thật có lỗi với bản thân, mà hắn thì trước giờ không phải loại người thích xin lỗi chính mình. Hắn bịa “Không phải, lát nữa lên giường chúng ta phải luyện một loại võ công. Loại võ công này phải hai người cùng luyện, nhưng rất hao khí lực. Ngươi không ăn no một chút thì luyện thế nào được?”

Lăng Quất Lục gãi đầu “Nhưng ta hôm nay mệt mỏi quá, không luyện có được không”

Thiệu Thánh Khanh cố nhịn cười, thở dài ai óan “Sớm biết rằng làm việc tốt sẽ không được báo đáp mà. Vừa nãy ta giúp ngươi trèo qua tường, đúng không?”

Cái này là sự thực, Lăng Quất Lục gật đầu “Không sai, ta còn muốn cảm tạ ngươi”

“Sau ngươi lại bị bọn họ bắt về, nguyên là muốn cho ngươi một trận đòn, là ta nhanh chóng đem ngươi về phòng, ngươi mới không bị người ta đánh, ngươi nói có nên liều mình tương báo không?”

Bịa đặt thế này, Lăng Quất Lục liền nghĩ có chuyện “Bọn họ vừa nãy muốn đánh ta sao? Xem ra không phải.”

Thiệu Thánh Khanh nói như thật “Ngươi ngẫm lại xem, trước khi người ta muốn đánh ngươi lại nói là sẽ đánh ngươi sao?”

Hắn liền liên tưởng đến nhị ca hắn, mỗi lần muốn đánh là đánh, không biết trước được. Nghĩ một hồi, Lăng Quất Lục gật đầu “Hình như thế! Ta đây sẽ đem thân ra báo đáp, ngươi muốn ta cùng ngươi luyện công phu này?”

Thiệu Thánh Khanh khuôn mặt tươi cười anh tuấn phi phàm, khẽ quyến rũ ra mặt Lăng Quất Lục, muốn đem gương mặt xinh đẹp thật thà của hắn ngắm cho kĩ. Mà hắn càng nhìn càng thấy vừa mắt, thực sự là khả ái cực kì. Đã thành thân rồi thì là người của mình, còn có cái gì cấm kỵ. Đêm nay nhất định nhất định yêu thương hắn đến bất tỉnh, bằng không thì thật là lãng phí đêm xuân.

Nhãn thần hắn như có lửa. Lăng Quất Lục thấy mặt có chút nóng, lập tức nghĩ có gì đó quái lạ, liền cúi đầu tránh ánh mắt của Thiệu Thánh Khanh.

Thiệu Thánh Khanh nhìn hắn vẻ mặt khó xử, cười nói “Làm sao nữa?”

“Có chút kỳ quặc”

“Kỳ thế nào?”

Lăng Quất Lục vỗ vào mặt cũng không có tác dụng, vẫn càng lúc càng nóng. Tuy rằng hắn chưa từng thấy nam nhân nào anh tuấn như thế, nhưng cũng không nên tùy tiện. Hắn không chỉ mặt nóng, hình như người cũng đang nóng lên. Thiệu Thánh Khanh càng tiền sát, hắn càng thấy nóng “Kỳ thật, nóng quá!”

“Ngốc, đợi lát nữa cho ngươi đến nóng cũng không thể nói nên lời. Nào, lại đây, uống rượu”  Sau khi cho hắn ăn, Thiệu Thánh Khanh lại còn đưa rượu cho hắn uống.

Lăng Quất Lục chưa từng uống rượu nên Thiệu Thánh Khanh vừa cho hắn uống, hắn liền kêu khổ “Khó uống quá”

“Sao lại khó uống? Đồ ngốc, uống nhiều một chút” Thiệu Thánh Khanh cố ý mớm rượu cho hắn, cả chén đều đổ vào miệng Lăng Quất Lục, hiển nhiên là vì muốn hắn lát nữa bất luận thế nào cũng không có khả năng chống cự. Mà Lăng Quất Lục vừa uống vài chén liền thấy lơ mơ, ngã vào người Thiệu Thánh Khanh.

Thiệu Thánh Khanh đưa hắn lên trên giường, liếc sang khóe mắt phát hiện bên cửa sổ có bóng ngươi, chỉ là đối phương không nhúc nhích, thọat nhìn như bóng cây. Hắn nở nụ cười “Ngươi muốn xem ta cũng không cho ngươi xem”

Hắn đưa tay bắn ra, ánh nến liền tắt, người bên ngoài không nhìn thấy được người bên trong nữa.

***

(*)mang đại lục mạo: nghĩa tương tự như bị cắm sừng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.