Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt

 
Có bài mới 07.03.2018, 00:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 517 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 63: Kết thúc

Nhị Nựu Nhi năm nay đã được 15 tuổi, sau khi di tản từ trên núi, đã hơn 3 năm, một đoạn thời gian này cũng đủ để một cô bé nhỏ trưởng thành thành một  cô gái duyên dáng yêu kiều. Đại Tráng nhìn thấy một cô nương trang điểm tươi đẹp ăn mặc như thiếu phụ trước mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng đứa bé tham ăn hiện trên gương mặt của nàng...

Sau khi chạy lạc trên núi, Nhị Nựu Nhi sau đó, đã không thấy bóng dáng Đại Tráng, lại chạy sai hướng phía kinh thành, thẳng cho đến hừng đông mới phát hiện đã ở trên đường lớn. Mà nàng vận khí cũng không tốt, vừa đụng liền gặp một đoàn buôn lậu, bị bắt đi, bán vào kinh thành. Lúc trước Đại Tráng, Nhị Tráng, Đại Nựu Nhi đều không có đề nghị qua lên núi tìm Nhị Nựu Nhi, ngoại trừ lên núi không an toàn, điều quan trọng chính là Nhị Nựu Nhi khẳng định là biết đường quay về Liễu Thụ thôn, mà nếu nàng không về, hơn phân nửa chính là ở trên núi lành ít dữ nhiều, nhưng mà cũng không có tính qua tình huống này.

Ở trong một đám lưu dân xanh xao vàng vọt, Nhị Nựu Nhi xem như là chỉnh tề, hơn nữa lại ăn nói lưu loát, làm việc lanh lợi, rất nhanh được một  nhà giàu họ Lưu ở kinh thành chọn nha hoàn nhìn trúng mua lại. Nhị Nựu Nhi bắt đầu làm một nha hoàn phụ việc vặt, khi làm việc lại tháo vát, người cũng trung hậu thành thật, được Lưu lão thái thái yêu thích, giữ bên mình. Đại Tráng cảm thấy điều này cũng không có gì, mặc kệ tốn bao nhiều tiền có thể chuộc Nhị Nựu Nhi ra, Đại Tráng đều nguyện ý bỏ. Chính là, nửa năm trước khi Nhị Nựu Nhi tròn 14 tuổi, bị Lưu lão thái thái đẩy lên giường đứa con lớn nhất của mình, hiện giờ Nhị Nựu Nhi đã có thai được hai tháng. Cũng không biết là may mắn hay bất hạnh, phu nhân nhà chính trong ngần ấy năm Nhị Nựu Nhi vào phủ, cũng không biết sao lại chưa có thai...

“Trước đi rửa mặt, người đang mang thai, còn không chú ý!” Đại Tráng nghiêm mặt nói.

Nhị Nựu Nhi ngây ngẩn cả người, tất nhiên không nghĩ tới câu đầu tiên đại ca nói với mình chính là răn dạy, thế nhưng lúc sau, Nhị Nựu Nhi mắt liền đỏ, nước mắt lả tả rơi xuống.

Ngốc Tử ra ngoài bưng một chậu nước ấm đi vào đặt trước mặt Nhị Nựu Nhi.

Nhị Nựu Nhi thành thành thật thật lau mặt, lau tay, đồ trang sức trên cổ, tay đều tháo xuống, chỉ chừa một đôi ngọc trên tai.

Đại Tráng kéo tay Nhị Nựu Nhi cẩn thận bắt mạch, nhẹ giọng nói: “Nếu em nghĩ không muốn đứa nhỏ này, uống một chén dược là được, sau khi cẩn thận điều trị, thân thể liền hồi phục như cũ. Nếu em muốn giữ lại đứa nhỏ này, về sau ăn nhiều một chút, liền ổn thỏa!”

Nhị Nựu Nhi ngẩng đầu nhìn Đại Tráng, biết được cái này là đại ca để mình chọn lựa.

“Em muốn, giữ lại đứa nhỏ!” Nhị Nựu Nhi cắn môi nói.

“Nha đầu ngốc!” Đại Tráng thấp giọng than thở.

Nhị Nưu Nhi bây giờ vẫn chỉ là thân phận một nha đầu thông phòng, Lưu phu nhân nói sau khi sinh bé trai mới nâng lên làm thiếp. Này đương nhiên là tình huống trước đây. Hiện tại Đại Tráng cùng Nhị Tráng tìm tới, Nhị Nựu Nhi không còn là nha đầu xuát thân nghèo nàn thân phận thấp hèn như trước, nàng có một đại ca là tú tài địa chủ, một nhị ca vừa mới đỗ tiến sĩ...

Đại Tráng ôm Nhị Nựu Nhi vào ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng. Nơi này chủ mẫu không con thường dùng thủ đoạn giữ con bỏ mẹ, sau đó lấy đứa nhỏ nuôi dưới danh nghĩa của mình...

“Em yên tâm đi, đại ca đều có cách!” Đại Tráng nhíu mày, nói.

Tới khi bị nhũ mẫu tới hối thúc, Nhị Nựu Nhi đành phải lau nước mắt, lưu luyến không rời lên xe ngựa.

“Bảo vệ tốt chính mình, mọi sự có đại ca!” Đại Tráng chạy theo dặn dò nói.

Nhị Nựu Nhi dùng khăn che miệng gật gật đầu.

Đại Tráng lần này lên kinh, một phần là chuyện của Nhị Nựu Nhi, còn một việc chính khác chính là hôn nhân của Nhị Tráng, mà hai sự kiện này đều là cần tiền bạc hậu thuẫn, Đại Tráng nhíu mày...

“Đi ra ngoài dạo một lát đi!” Ngốc Tư đi vào kéo Đại Tráng nói.

“Không có tâm tình!” Đại Tráng phiền não nói.

“Đi ra ngoài một chút, hít thở không khí!” Ngốc Tử mạnh mẽ kéo Đại Tráng ra bên ngoài.

Đại Tráng một đường đi, trong đầu vẫn suy nghĩ...

“Dừng một chút!” Kim Húc Diệp nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bên ngoài cửa sổ xe, kêu lên.

“Tướng quân, có gì phân phó?” Gia đinh đi theo xe ngựa tiến  lên hỏi.

“Tiểu Hà, bên kia vừa rồi có một văn sĩ, hai người nam tử đi đâu vậy?” Kim Húc Diệp nhăn mày hỏi.

“Dạ, tiểu nhân đi xem!” Gia đinh theo hướng ngón tay của Kim Húc Diệp thúc ngựa chạy chậm.

Nhị Tráng mấy ngày trước đi theo nhạc phụ tương lai vì tiền đồ bôn ba, hôm nay có được chút rảnh rỗi, dẫn theo Tam Tráng cùng Tứ Tráng buồn đến phát hoảng đi ra ngoài chơi.

“Nhị Tráng, Tam Tráng, Tứ Tráng!” Kim Húc Diệp kinh hỉ kêu lên: “Thật là các ngươi nha!”

Tam Tráng cùng Tứ Tráng bốn mắt nhìn Kim Húc Diệp, không nói gì.

“Không quen ta sao, hai con heo này!” Kim Húc Diệp cười đi lên nháy mắt.

“Diệp ca ca, Diệp ca ca!” Tứ Tráng kêu lên.

Tam Tráng khó hiểu nhìn về phía Tứ Tráng.

Kim Húc Diệp tiến lên nắm lấy vành tai nộn nộn của Tam Tráng dùng sức nhéo một chút: “Qủa nhiên là một heo con ngốc nghếch!”

Tam Tráng trí lực phát triển cực kì chậm chạp, hắn hiện tại đã được 10 tuổi thế nhưng chỉ số thông minh chỉ như đứa nhỏ 3, 4 tuổi, này vẫn là do kết quả Đại Tráng tỉ mỉ dạy dỗ, nếu không sự tình có thể còn tệ hơn, cho nên trong đầu của bé căn bản là không nhớ được khoản thời gian 4 năm trước ở chung với Kim Húc Diệp. Mặc kệ lúc ấy đã xảy ra chuyện gì quan trọng, nhưng trí nhớ thân thể cũng sẽ không quên, sau khi hai vành tai đều bị Kim Húc Diệp nhéo đỏ biến thành không có gì, ánh mắt Tam Tráng bắt đầu trở nên rõ ràng, bổ nhào vào lòng Kim Húc Diệp, hét to.

Kim Húc Diệp hai tay ôm lấy Tam Tráng, đem Tam Tráng bế lên cao quay một vòng.

“Em cũng muốn, em cũng muốn!” Tứ Tráng nhảy dựng lên hô.

Kim Húc Diệp cười lớn thả Tam Tráng xuống, lại bế Tứ Tráng lên.

Ba ngưởi ở ngã tư nháo loạn một hồi mới bình tĩnh lại.

Nhị Tráng chỉ mỉm cười đứng một bên nhìn, cũng không tiến lên nói chen vào.

“Đúng rồi, các ngươi sao lại đến kinh thành?” Kim Húc Diệp vừa dẫn Nhị Tráng cùng hai đứa bé sinh đôi hướng chỗ xe ngựa mình đang dừng, vừa hỏi.

“Chúng ta đến thăm nhị tỉ!” Tứ Tráng kéo tay áo của Kim Húc Diệp nói.

Kim Húc Diệp cười, đưa tay nhéo nhéo vành tai nhỏ của Tứ Tráng, rồi ngồi xổm xuống, một tay ôm lấy thắt lưng của Tứ Tráng, sau khi tung lên một chút, dùng tay kia cố định ở phía sau lưng, lại tung lên, khiến cho Tứ Tráng hưng phấn đến la lên.

Tam Tráng nhìn động tác biểu diễn ảo thuật của Kim Húc Diệp, trong ánh mắt cơ hồ phát ra tia sùng bái.

Ở trên xe ngựa, Kim Húc Diệp thuận miệng hỏi hai ba câu, Tam Tráng Tứ Tráng cơ hồ đều đem toàn bộ nói ra hết.

“Ai, Nhị Tráng đỗ tiến sĩ! Thật không tệ nha...” Kim Húc Diệp híp mắt nói.

Nhị Tráng có chút bất an, tay chân cũng không biết để chỗ nào.

“Tướng quân, phía trước xe ngựa không vào được!” Gia đinh bên ngoài cung kính nói.

“Các ngươi đứng ở bên ngoài đi!” Kim Húc Diệp xốc lên màn xe, nhảy xuống, xoay người bắt lấy Tam Tráng cùng Tứ Tráng thả xuống dưới, thuận miệng phân phó.

“Dạ!” Gia đinh cũng là xa phu đáp.

Đại Tráng cùng Ngốc Tử khi trở về, Kim Húc Diệp đang ở cùng Tam Tráng và Tứ Tráng nói nói cười cười, Nhị Tráng thì đang co quắp bất an ngồi ở một bên, nhìn thấy Đại Tráng trở về, rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

“Ngươi là Đại Tráng!” Kim Húc Diệp cao thấp đánh giá nhìn một chút, có chút không nhận ra hỏi.

“Ngươi là?” Đại Tráng gật gật đầu, nhíu mày hỏi.

Kim Húc Diệp bất đắc dĩ lắc lắc đầu, xem ra bản thân không được Đại Tráng nhét vào trong phạm vi của hắn rồi. Lần trước cùng ở với Đại Tráng chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, thực dễ dàng phát hiện ra Đại Tráng là một kẻ vô tình. Đương nhiên đây là dành cho người ngoài, đó có thể thấy được, ngoại trừ Triệu Tử Dương, hắn cơ hồ không có bạn bè nào khác. Bên ngoài đối nhân ôn hòa có lễ, trong lòng lại lộ ra sự khách khí xa cách ngàn dặm, chỉ cần dùng vài ngày, có thể nhìn ra Đại Tráng cùng mọi vật xung quanh không hợp nhau, giống như hắn cự tuyệt dung nhập trong đó, nhưng mà, một khi thừa nhận rồi, Đại Tráng sẽ dùng cả tâm cả lòng để đối với ngươi, tỷ như em trai, em gái của hắn, tỷ như cái tên Ngốc Tử bên cạnh hắn kia...

“Đại ca, đại ca, là Kim Húc Diệp ca ca đó!” Tứ Tráng sốt ruột nhảy dựng lên kêu.

Đại Tráng nghĩ nghĩ, mờ mịt nhìn về phía Tứ Tráng.

“Bốn năm trước, lúc các ngươi trốn trong sơn động...” Kim Húc Diệp thấp giọng nhắc nhở.

Đại Tráng bừng tỉnh đại ngộ, gật gật đầu, trên mặt nở nụ cười: “Ừ, nên xưng hô thế nào?”

“Là Kim Húc Diệp ca ca!” Tứ Tráng ủy khuất kêu lên.

Kim Húc Diệp trấn an vỗ vỗ đầu Tứ Tráng, luôn luôn thích tranh cãi, bất luận thế nào cũng phải cãi mấy câu như Tứ Tráng lại trở nên an tĩnh.

“Đại Tráng, ngươi xem, ngay cả Tam Tráng Tứ Tráng năm tuổi còn nhớ rõ nè!” Kim Húc Diệp cười nói một câu.

Đại Tráng nhăn mày, ta tất nhiên là nhớ ngươi là Kim Húc Diệp, đây là hỏi ngươi bây giờ phải gọi như thế nào...

“Trước đi vào đã!” Ngốc Tử mở miệng nói.Lần này đến kinh thành, Nhị Tráng vẫn ở cái tiểu viện đã thuê lúc trước, ngay cả phòng khách cũng không có. Nhị Tráng ở trong sân đặt một cái bàn, mời Kim Húc Diệp, Đại Tráng cùng Ngốc Tử trở về, ngay cả cổng còn chưa vào.

“Ngươi đây đang làm gì?” Đại Tráng tầm mắt dừng ở miếng ngọc treo bên hông Kim Húc Diệp, cẩn thận hỏi.

“Tất nhiên là có chuyện quan trọng phải giải quyết, thuận tiện báo ơn năm đó cứu mạng...” Kim Húc Diệp nửa đùa nửa thật nói.

Đại Tráng thu hồi tâm trạng, cùng Kim Húc Diệp khách khí nói vài câu.

Lúc đi, Kim Húc Diệp đưa ra ý muốn dẫn Tám Tráng, Tứ Trang tới phủ làm khách. Đại Tráng nhìn đôi mắt trông mong của hai đứa bé sinh đôi, nghĩ nghĩ cũng không phải chuyện lớn gì, dặn dò hai đứa bé sinh đôi vài câu, để người đi.

Chuyện kế tiếp hoàn toàn vượt xa dự định của Đại Tráng. Đầu tiên là chuyện của Nhị Nựu Nhi, bà mối tìm tới cửa xin cưới, nói là nguyện ý dùng bình thê chi lễ cưới Nhị Nựu Nhi làm vợ. Tiếp theo là Ôn gia cũng sai ngươi mai mối tới bàn bạc chuyện cưới xin.  Đại Tráng bị mấy chuyện tới liên tiếp này làm cho có chút không đoán được. Chuyện Nhị Nựu Nhi, Đại Tráng tự mình cũng không nghĩ ra cách nào tốt nhất để giải quyết, còn việc hôn nhân của Nhị Tráng, nhà mình ngay cả sính lễ của nhà người ta cũng chưa quyết định...

“Đa tạ Kim tướng quân đưa tay giúp đỡ!” Đại Tráng liền đem một chút thổ sản mang từ Liễu Thụ thôn tới cửa.

Tam Tráng cùng Tứ Tráng đều đổi một thân quần áo mới tinh, mặt mày hớn hở ăn điểm tâm bên cạnh Kim Húc Diệp.

“Chỉ là nhấc tay chi lao thôi, so với ơn cứu mạng năm đó còn không đáng nhắc đến!” Kim Húc Diệp bưng chén trà, không nhanh không chậm nói.

Đại Tráng để cho Nhị Tráng qua thăm, sính lễ của Ôn gia đã có người khác đưa, Ôn phu nhân khá hài lòng, lúc này liền đồng ý. Chuyện hôn nhân của Nhị Nựu Nhi là do Kim Húc Diệp tự mình tìm tới Lưu lão thái thái cùng Lưu lão giá nói chuyện, Lưu gia ngày thứ hai liền mời bà mối, chọn một ngày hoàng đạo tới cửa.

Bàn về sự lẻo mép, Đại Tráng hiển nhiên không phải đối thủ của Kim Húc Diệp. Mặc kệ Đại Tráng nói như thế nào, Kim Húc Diệp đều chỉ nói là báo ân, cuối cùng dưới sự kiên trì của Đại Tráng, Kim Húc Diệp mới đáp ứng kí một trang giấy nợ cho Đại Tráng.

Kim Húc Diệp giúp Đại Tráng tìm thuê một tòa nhà, đón Nhị Nựu Nhi về.

Nhân lúc bụng của Nhị Nựu Nhi không quá rõ ràng trước khi vào cửa, hết thảy đều đơn giản, chọn một ngày tốt ở tháng sau để làm hỉ sự.

Đại Tráng nhìn vết son phấn trên mặt Nhị Nựu Nhi, mày nhíu lại.

“Nhị Nựu Nhi, lại đây ngồi!” Đại Tráng thấp giọng nói.

Nhị Nựu Nhi đáp, đỡ lấy thắt lưng đi tới, phía sau là hai bà nhũ mẫu đi theo một tấc cũng không rời.

Đại Tráng nhìn hai bà nhũ mẫu kia, không nói lời nào.

Nhị Nựu Nhi trong chốc lát một phản ứng lại, “Các ngươi ra ngoài đi!”

“Nhị phu nhân, cái này, không hợp quy củ!” Trong đó có một bà nhũ mẫu trên mặt cung kính, miệng lại nói ra lời không hề khách khí.

Nhị Nựu Nhi chần chờ nhìn về phía Đại Tráng.

“Cút, nơi này có chỗ cho các ngươi nói!” Đại Tráng không khách khí quát.

Hai bà nhũ mẫu kia kinh ngạc nhìn Đại Tráng.

“Còn để ta nói lần thứ hai!” Đại Tráng đề cao thanh âm.

Hai bà nhũ mẫu liếc nhìn nhau, vội vàng hành lễ, lui ra ngoài.

“Đại ca!” Nhị Nựu Nhi đôi mắt đỏ hồng kêu lên.

“Lúc trước để em chọn, đây là con đường tự em chọn, đại ca chỉ có thể đảm bảo đường đường chính chính đón em ra ngoài. Cái này em nhận đi, không tính vào đồ cưới!” Đại Tráng cầm ra 1 tờ khế đất, 1 tờ khế nhà ở trấn Lục Khẩu.

Nhị Nựu Nhi nghẹn ngào, nhận lấy hai văn khế đất.

“Đại ca cũng không biết em ở nơi hậu viện trong mấy năm qua thấy được cái gì, học được cái gì, nhưng có hai điều em nhất định phải nhớ kĩ. Một là thân phận của em, Lưu lão thái thái cùng Lưu lão thái gia phải thiệt hiếu kính, như vậy cho dù tương lai có điều gì, bọn họ nói không chừng là bảo vệ em một mạng, đối với người hầu cứng rắn được thì cứng rắn. Giống như hai bà nhũ mẫu vừa rồi, mặc kệ các nàng lúc trước là thân phận gì, hiện giờ các nàng chính là người hầu của em, nếu còn dám đối với em nói chuyện không khách khí, trực tiếp đánh. Em hồi nhỏ không phải rất lợi hại sao! Hai, nhớ kỹ ưu điểm của em, trong hậu viện Lưu gia nữ nhân xinh đẹp nhiều vô kể, em có tô son trét phấn thế nào cũng không bằng, cho nên còn không bằng không trang điểm, ăn nhiều thịt kho cũng sẽ thèm cải trắng, đã biết chưa...” Đại Tráng đem suy nghĩ của mình giảng dạy cho Nhị Nựu Nhi.

Nhị Nựu Nhi vừa nghe, vừa gật đầu, che miệng âm thầm khóc.

“Được rồi, không nên hở tí là khóc, cẩn thận thân mình!” Đại Tráng phát ngốc một lát, tiến lên ôm lấy Nhị Nựu Nhi vào lòng thấp giọng nói.

Kim Húc Diệp phái mấy bà mối cùng quản sự lại hỗ trợ, Nhị Nựu Nhi thuận thuận lợi lợi mặc áo đỏ ngồi kiệu hoa...

Đại Tráng nhìn thấy một màu đỏ thẫm trước mắt, trong lòng trăm mối ngổn ngang, đầu bỗng choáng, suýt nữa ngã quỵ trên mặt đất.

Vẫn là Ngốc Tử vẫn đi theo Đại Tráng nhanh tay bắt được Đại Tráng ôm vào lòng.

Kế tiếp là Nhị Tráng, Đại Tráng có chút tiền bạc trong tay đều đổ hết lên người Nhị Tráng, còn có mấy cửa hàng trên Lục Khẩu trấn, tiền lời của ba gian cửa hàng trên Tân Hồ thành, để cho Nhị Tráng tự mình an bài.

Đêm trước Nhị Tráng thành thân, Nhị Nựu Nhi sinh một tiểu tử béo mập, địa vị thê tử xem như vững chắc. Đại Tráng nhìn Nhị Nựu Nhi một hồi, lại đưa chút tiền cho Nhị Nựu Nhi. Tiền này đều là tiền lời một tháng ở ba gian cửa hàng ở Tân Hồ thành, đại tỉ phu giúp Đại Tráng gửi tiền lời trong cửa hàng tư nhân, Đại Tráng lúc sau ở ngân hàng tư nhân trong kinh thành rút ra, vào tay liền đưa cho Nhị Nựu Nhi.

Sauk hi Nhị Tráng thành hôn, nhậm chức xong liền về Tân Hồ nắm chức vị quan thuyền, mang theo kiều thê mới cưới đi cùng. Đại Tráng nghĩ xong, quyết định đánh xe ngựa về nhà.

Kim Húc Diệp mang theo một gia đinh, vội vàng đi phía sau xe ngựa Đại Tráng, nói là muốn đi Tân Hồ thành du ngoạn.

Tam Tráng Tứ Tráng chỉ ở trên xe nhà mình nửa ngày, trên đường nhân lúc dừng xe liền lẻn lên xe ngựa Kim Húc Diệp. Đại Tráng nói vài câu, bị Kim Húc Diệp ngăn cản, chỉ đành từ bỏ.

Kết quả xe ngựa của nhà chỉ còn có Đại Tráng cùng Lang Đầu, Lang Đầu mỗi ngày đều trong xe ngựa rộng rãi vui vẻ mà bắt chước khỉ.

“Ngươi an phận một chút đi, không động đậy một ngày liền chết sao!” Đại Tráng bất đắc dĩ nói.

Lang Đầu miệng hàm hồ phát ra mấy âm thanh vô nghĩa, yên tĩnh một chút, liền tiếp tục nhảy từ đầu này đến đầu kia trên xe ngựa...

Đại Tráng đưa tay bắt lấy phía sau áo của Lang Đầu, đem đứa nhỏ ôm vào trong ngực, xốc màn lên, để Lang Đầu nhận thức phía bên ngoài xe, mới xem như làm cho bé trở nên an phận.

Đi được vài ngày, Đại Tráng sáng sớm tỉnh lại, phát hiện xe ngựa vẫn đi theo phía sau đã không thấy, kinh hách này cũng không nhỏ đâu, Tam Tráng cùng Tứ Tráng còn ở trên xe ngựa của Kim Húc Diệp...

“Đại Tráng, này!” Ngốc Tử từ trên vách xe ngựa rút xuống một cái phi đao đính 2 tờ giấy nhỏ đưa cho Đại Tráng, kêu lên.

Đại Tráng cầm lấy chỉ nhìn qua một chút, thiếu chút nữa tức đến ói máu. Đây là thư của Kim Húc Diệp, phía trên Tam Tráng cùng Tứ Tràng còn viết mấy câu, chữ viết của hai bé Đại Tráng nhận ra được, còn có thêm khế ước mấy ngày trước đó đã ký...

Kim Húc Diệp nhắn lại đại khái chính là, Tam Tráng cùng Tứ Tráng đã đồng ý đến Kim gia, tờ khế ước kia coi như đã định, đợi thêm hai năm Tam Tráng Tứ Tráng lớn thêm một chút, Kim Húc Diệp sẽ tự tới cửa cầu hôn với thông gia, hiện tại ba người nửa đường đi lạc, liền ra ngoài du ngoạn...

“Cái đồ luyến đồng biến thái...” Đại Tráng nghẹn nửa ngày, rốt cuộc mắng một câu.

Ngốc Tử cùng Đại Tráng ở trên xe ngựa hơn nửa ngày, thẳng đến Lang Đầu kêu đói mới hồi phục lại tinh thần.

“A Đại, ngươi nói xem ta có phải là dạy dỗ mấy đứa bé đều thất bại không!” Đại Tráng đang cầm một miếng cơm nắm, hỏi.

Từ sau khi phát sinh quan hệ với Ngốc Tử, Đại Tráng ở trước mặt Ngốc Tử liền dần dần không che dấu bản tính của mình, đem rất nhiều thói quen, ngôn ngữ, tập tính cuộc sống của kiếp trước đều biểu lộ ra.

“Con của chúng ta là Đại Vọng, Lang Đầu cùng Tiểu Vọng, bọn chúng còn chưa lớn lên, bọn Đại Nựu Nhi là em trai em gái của ngươi!” Ngốc Tử nghiêm mặt nói.

Đại Tráng ngây người một chút, trong lòng không hiểu vì sao trở nên thoải mái, nhìn trái phải không có người, liền vội vàng tiến lên ngay trên mặt Ngốc Tử “Bẹp” một nụ hôn.

Tai Ngốc Tử bỗng nhiên đỏ, đem ấm nước nhét vào lòng của Lang Đầu đang trừng lớn mắt nhìn hai người...

“Đi thôi, chúng ta đi về!” Đại Tráng đứng lên, lắc đầu, đem mọi hờn dỗi đều quăng ra ngoài, mọi người đều có duyên số...

Ngốc Tử đáp, thu dọn lại đồ đạc, bỏ vào thùng xe.

Phía trước là nơi hai người đã cùng nhau lớn lên...

Toàn bộ văn hoàn

Mừng Trung thu vui vẻ ~ Thật ra thì hôm nay mới biết tới Trung thu rồi:v há há há!

Truyện còn hai ngoại truyện nữa ~ mọi người nhớ đón xem nha.

Hí hí, mình tính để dành tới cuối tháng mới post nhưng giờ post luôn làm quà trung thu.

Mình vừa tìm được một bộ khá thú vị, hi vọng sẽ kịp tiến độ để ra mắt trong tháng tới ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 07.03.2018, 00:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 517 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 64: Ngoại truyện 1: Hậu tục


Đại Tráng nằm ở trên ghế chậm rãi lắc lư, đầu mùa xuân ánh sáng nhè nhẹ trải trên sân, bốn phía rất yên lặng, chỉ có âm thanh hô hấp nhẹ nhàng của Đại Tráng.

Ngốc Tử dẫn theo ba đứa nhỏ đi xem một vòng ruộng, vừa tiến vào cổng liền nhìn thấy hai má vì phơi nắng mà có chút phớt hồng của Đại Tráng, hai bàn tay đặt ở bụng, thỏa mái nhàn nhã ngủ...

“Suỵt, các con đi ra ngoài chơi đi!” Ngốc Tử quay lại đối với ba đứa nhỏ đang đánh đánh nháo nháo làm một động tác dừng lại âm thanh, nhẹ nhàng bước vào.

“Dạ!” Đại Vọng hoan hô một tiếng, dẫn Tiểu Vọng cùng Lang Đầu chạy về phía đầu thôn, vừa rồi lúc về, có thấy chỗ đó có mấy đứa nhỏ.

“Đừng la!” Ngốc Tử nhìn bóng dáng ba đứa nhỏ mắng một câu, cuống quýt quay đầu nhìn Đại Tráng, phát hiện chưa bị đánh thức mới an lòng.

Lại một trận gió thổi qua, mặc dù là dưới ánh nắng, đầu mùa xuân khí lạnh vẫn làm Đại Tráng trong mộng khẽ run.

Ngốc Tử cởi ra áo trên mình, cẩn thận đắp lên người Đại Tráng.

Đại Tráng không ý thức được trở mình, đem áo khoát khóa lại trên người.

Ngốc Tử im lặng mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hồng nhạt của Đại Tráng...

Đại Tráng trong mộng chép miệng, nghiêng đầu một chút, lại tiếp tục giấc ngủ ngọt ngào.

Dựa theo hành động của Đại Tráng, Ngốc Tử chỉ cảm thấy môi chạm vào môi Đại Tráng một trận tê dại, trong lòng liền không khỏi ngứa ngáy, tiếp tục đuổi theo đôi môi phấn nộn.

Đại Tráng miệng không lớn, môi cũng hơi mỏng, hơn nữa luôn làm bộ dạng mân môi nghiêm túc, cho nên nhìn qua liền càng mỏng. Thế nhưng góc cạnh cùng viền môi đều rất rõ ràng, phía trong hé ra đầu lưỡi tinh tế.

Hàm trụ lấy cái lưỡi, dùng sức mút vào, chỉ sau hai ba nụ hôn, đôi môi Đại Tráng liền trở nên đỏ hồng diễm lệ. Nghe được người dưới thân không ý thức được phát ra tiếng rên, Ngốc Tử thích thù cười nhẹ hai tiếng.

Gần đây Ngốc Tử bận rộn chuyện xuân vụ, Đại Tráng thì cả ngày ở Tân Hồ thành, Lục Khẩu trấn làm một cái khách điếm, hai người có một tháng chưa thân thiết. Ngốc Tử hôn một hồi liền nóng lên, một tay chống, một tay ôm lấy Đại Tráng, miệng xuôi theo cằm đi xuống, ở trên cổ thì dừng lại, có chút vội vàng tìm kiếm phía dưới vạt áo của Đại Tráng...

“A Đại!” Đại Tráng khẽ kêu một tiếng.

Động tác của Ngốc Tử chỉ ngừng lại một chút, hơi ngẩng đầu, hai mắt hàm chứa lửa nóng cùng dục vọng.

“Hắc hắc!” Ngốc Tử nở nụ cười, tiếp theo cúi đầu dùng một tay cùng miệng và mũi giúp đỡ, đẩy ra vạt áo của Đại Tráng.

“Này, a...” Đại Tráng thở dốc tránh đi cái ôm.

Ngốc Tử dùng ưu thế sức mạnh, thực dễ dàng liền áp chế Đại Tráng ở trên ghế, khó khăn lắm mới đẩy ra được vạt áo của Đại Tráng, lộ ra bờ ngực trắng nõn mịn màng, còn ẩn hiện hai nụ hoa màu hồng. Ánh mắt Ngốc Tử trở nên thâm sâu, vội vàng đi qua, đem gần nửa đầu tiến vào bên trong áo Đại Tráng, bắt đầu từ nụ hoa bên trái, dùng đầu lưỡi trêu đùa.

Đại Tráng vừa vội vừa tức, trong ngực kịch liệt thở dốc, trái tránh phải động, muốn tránh khỏi sự tập kết của Ngốc Tử.

“Đại Tráng, Đại Tráng...” Ngốc Tử gần như đã chìm đắm trong dục hỏa, miệng lí nhí thì thào khẽ gọi.

Đại Tráng duỗi chân, cảm giác được tiểu tráng đang ngủ phía trong đùi thế nhưng cũng nổi lên phản ứng nóng rực, không đường chọn lựa từ bỏ vùng vẫy. Mặc dù bản thân là một người bảo thủ, nhưng vẫn là tư tưởng được khai mở từ hiện đại, đối với sự phát tiết tình dục cũng không quá cố kị.

“A Đại, ít nhất nên biết đây là sân lớn, vạn nhất có người tới, chúng ta liền mất thể diện!” Đại Tráng ấn đầu Ngốc Tử nói.

Ngốc Tử đáp một tiếng, ôm lấy Đại Tráng liền hướng vào phòng.
Một hồi sau, trong phòng chỉ còn lại thanh âm “ừ a a”...

“Ngươi ngủ đi, để ta đi bưng nước tới!” Ngốc Tử ôm lấy Đại Tráng bên tai nhẹ nhàng nói.

“Ừ!” Đại Tráng lười biếng phát ra thanh âm, xem như đồng ý.

“Đại Tráng ca ca, có nhà không? có nhà không...”

Ngốc Tử đi ra ngoài, bên ngoài truyền đến tiếng kêu to.

Đại Tráng đành phải chưa rửa sạch phía sau, vội vàng ngồi dậy trước mặc lại quần áo.

Người đến là Dương Trụ Tử. Trận chiến loạn trước kia khiến Dương Trụ Tử trở thành cô nhi, hắn theo người khác chạy trốn một đường về phía bắc, đi đến kinh thành. Năm trước sau khi Đại Tráng vào kinh giải quyết chuyện Nhị Nựu Nhi cùng Nhị Tráng, Dương Trụ Tử vừa lúc từ kinh thành trở về Lục Khẩu trần, cầm toàn bộ gia sản bắt đầu việc buôn bán, thế nhưng hơn nửa năm liền kinh doanh trở nên rực rỡ, hiện đã chuẩn bị thuê mấy cửa hàng mặt tiền ở Tân Hồ thành. Sau khi Đại Tráng cùng Ngốc Tử không ở nhà, Dương Trụ Tử trở về Liễu Thụ thôn vài lần, không biết thế nào lại gặp Tam Nựu Nhi, hai người hiện tại một ngươi chưa chồng, một người chưa cưới, Đại Tráng cũng không mong muốn gì, Dương Trụ Tử lớn hơn Tam Nựu Nhin 7 tuổi không nói, Tam Nựu Nhi cũng quá nhỏ, lại sợ không chịu được tính cách nóng nảy của Tam Nựu Nhi nhà mình...

Lần này, Dương Trụ Tử là tự mình dẫn theo bà mỗi đến tặng lễ vật.

“Đại Tráng ca ca, ngươi yên tâm, ta bảo đảm sẽ không để Tam Nựu Nhi chịu khổ!” Dương Trụ Tử nhìn sắc mặt Đại Tráng không được tốt lắm, nở nụ cười bảo chứng nói.

Đại Tráng di chuyển người, cảm giác được cổ dịch từ từ chảy ra, mang theo một chút cảm giác mềm mại, sắc mặt liền trở nên tồi tệ.

“Đại Tráng hôm này thân mình không thoải mái, theo ý ngươi xem trọng ngày rồi định!” Tình trạng đó Ngốc Tử thấy được, mới giải thích.

“Đại Tráng ca ca không khỏe sao? Có muốn ta sai người ở kinh thành mang về mấy phần thuốc bổ...” Dương Trụ Tử thở phào, tiếp theo hỏi.

“Không cần, chỉ là chút bệnh nhỏ, nghỉ ngơi nửa ngày liền ổn!” Đại Tráng cuối cùng lên tiếng.

Sau khi chọn được ngày thành hôn, nhìn danh sách sính lễ, sự tình liền xong xuôi.

“Đại Tráng ca ca sớm đi nghỉ, ta về trước!” Dương Trụ Tử cũng không ở lâu, tiếp theo chào tạm biệt ra về.

Đại Tráng ừ một tiếng, sợ phía sau quần hiện ra dấu vết, cũng không dám đứng dậy, Ngốc Tử giúp tiễn người ra ngoài.

Ngốc Tử sau khi trở vào, Tam Nựu Nhi đang lén lút đừng ở bên ngoài sân liền trốn, Ngốc Tử mỉm cười, làm như không thấy, thẳng đường đi vào nhà chính.

“Ngươi đúng là tên ngốc, ban ngày ban mặt lại phát tình, mất mặt chết đi được, còn không giúp ta đi rửa, khó chịu chết...” Trong phòng Đại Tráng rống to một trận.

Ngốc Tử cẩn thận giúp đỡ, hầu hạ Đại Tráng đi vào phòng tắm...

“Tay ngươi sờ chỗ nào đó?” Đại Tráng đột nhiên đưa mắt hỏi.

Ngốc Tử dưới ánh mắt lạnh lùng của Ngốc Tử, thu hồi lại mát xa trên người Đại Tráng, sau đó đặt tay nơi cái mông.

“Một ngày, không, ba ngày không được chạm vào ta!” Đại Tráng thở hổn hển kêu lên, trên cánh tay Ngốc Tử nhéo mạnh một cái.

“Đại Tráng...” Ngốc Tử phát ra tiếng kêu thảm...

Hai người lại trôi qua một ngày bình thản nhưng không thiếu thăng trầm...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 07.03.2018, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 517 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 65: Ngoại truyện 2 : Ngươi yêu của chúng ta

Đại ca luôn bề bộn nhiều việc, dẫn theo A Đại ca ca cùng Nhị ca mặc kệ là xuân hạ thu đông đều làm việc đồng án. Nghe Nhị tỉ nói sau khi chúng ta hết uống sữa, trong gia đình có một thời gian dài không có lương thực, tất cả mọi người suýt chút nữa đã đói chết. Sau đó đại ca đói đến hôn mê tỉnh lại thì liền tốt rồi. Mặc dù chỉ có khoai ăn, cũng chỉ có thể ăn no. Cho dù đại ca cả ngày làm trên đồng án, sau khi thu hoạch lương thực cũng chỉ mới đủ ăn, sau này trồng ngó sen mới tính là tốt.

Đại ca, Nhị ca đi làm, chỉ có Đại tỉ ở nhà chơi với chúng ta. Đại tỉ là một người không công bằng, nấu khoai cũng không cho chúng ta ăn, chúng ta rõ ràng thấy khóe miệng nhị tỷ có vết đen của khoai lang nướng! Nhị tỉ với Tam tỉ cũng không tốt, Đại ca không có ở nhà thì chưa bao giờ theo ta đi ra ngoài chơi, luôn đi theo phía sau Đại tỉ...

Sau này, Nhị ca đi đọc sách, Đại ca liền càng bận rộn, mỗi ngày sau khi chúng ta tỉnh, Đại ca đã đi, buổi tồi đợi tới khi thật là đói, Đại ca mới trở về. Sau này có A Đại ca ca giúp đỡ cho Đại ca, lúc này chúng ta mới vui vẻ nhất, buổi tối A Đại ca ca liền lưu lại ăn cơm, Đại ca sẽ làm nhiều thịt cùng thức ăn!

Chúng ta vui vẻ nhất là khi Đại ca đi tập hợp, bởi vì mỗi lần Đại ca trở về liền có điểm tâm ngọt ngào, sau này còn có bánh xốp giòn, thế nhưng Đại tỉ liền đem điểm tâm thu hồi lại, mỗi ngày chỉ cho chúng ta một cái, hừ, Đại tỉ chắc chắn là giấu đi ăn vụng cùng Nhị tỷ rồi. Sau này, chờ ta lớn rồi sẽ mua thật nhiều thật nhiều điểm tâm, để cho Đại tỷ không thể giấu trong tủ được, như vậy, chúng ta có thể mỗi ngày ăn hai miếng, không, một ngày ăn ba miếng điểm tâm!

Đại ca mỗi ngày kiếm sống trở về, sẽ dạy ta nhận chữ. Sau này chúng ta rất vui, bởi vì Đại ca sẽ ở bên chúng ta lâu hơn, trên khuôn mặt luôn nở nụ cười, A Đại ca ca ngốc chết, anh ta sau này cũng học chung với chúng ta, chúng ta học xong rồi, anh ta cũng chưa!

Ừ, Đại ca có một thời gian đều ở trên giường, sau khi chúng ta tỉnh Đại ca vẫn chưa tỉnh lại, lúc sau chúng ta muốn học theo cách Đại ca hay gọi chúng ta dậy, liền đến trước giường kêu “Con heo lười”, thế nhưng liền bị Đại tỉ đuổi ra ngoài, còn nói không được đánh thức Đại ca. Hừ, Đại tỉ luôn đối xử thiên vị với Đại ca, vì cái gì Đại ca đánh thức chúng ta, lại không đuổi Đại ca ra ngoài!

Sau này đại khái là sau một tháng, Đại ca không ra ngoài làm ruộng, mỗi ngày đều đóng cửa chặt chẽ, không để chúng ta ra ngoài chơi, lại không ngừng nhắc nhở chúng ta ai kêu cũng không được tùy tiện mở cửa, tất cả mọi người chỉ có thể đứng ở trong phòng, thực chán mà. Thế nhưng sau đó Đại ca liền dạy chúng ta mấy trò chơi mới, chơi vui nhất đó là nhảy lò cò cùng bắn bi, thế nhưng trong lúc chơi không thể la to, nếu cười cũng chỉ có thể che miệng cười!

Có một ngày, có mấy người lại gõ cửa, Đại tỉ, Nhị tỉ, Tam tỉ dẫn chúng ta trốn ở trên giường. Sau đó bên ngoài truyền đến tiếng kêu, Đại tỉ đi ra, Nhị tỉ cũng đi tới cửa canh giữ, tới khi chúng ta đi ra ngoài, Đại ca, Nhị ca với A Đại ca ca trên người đều là máu. Đại ca sau đó nói với chúng ta là không có gì, nhưng rõ ràng là rất đau, trước kia chúng ta chơi bị trầy đầu gối, chỉ chảy một chút máu cũng rất đau rất đau rồi...

Buổi tối, chúng ta theo Đại ca mang theo đồ đặc đi tới bên trong một sơn động. Qua vài ngày, Đại ca bọn họ dường như biến thành người khác, mỗi ngày trên người đếu có máu, vào buổi tối thì liền kêu to tỉnh lại, đánh thức bọn ta, hơn nữa cũng không giống như lúc trước, đối với tất cả mọi người thật bất công nhưng đối với bọn ta rất tốt. Hiện giờ chỉ cần chúng ta nói chuyện lớn một chút, Đại ca, Nhị ca với Đại tỉ, Nhị tỉ liền mắng bọn ta. Bọn ta cũng không được khóc, cũng không ai chơi với chúng ta. Có một lần Đại ca ở bên ngoài, Đại tỉ đi nấu cơm, Nhị tỉ cho chúng ta một cái ná, dặn chúng ta không được nói với Đại ca, nàng nói nếu chúng ta nói, liền không cho chúng ta ăn, chúng ta rất sợ, nhưng mà lúc đó không ai chú ý tới, thế nên cũng không ai tới an ủi bọn ta.

Người mà trong nhà có rất nhiều điểm tâm ngon, Triệu Tử Dương ca ca cũng tới. Thế nhưng lần nay hắn không có điểm tâm, cũng không giống như trước chơi với chúng ta, mỗi ngày đều đi theo Đại ca đánh nhau. Chúng ta rất buồn, cũng rất sợ, bởi vì bên ngoài thật sự có người muốn ăn chúng ta, mỗi ngày đều ở ngoài sơn động la hét.

Kim Húc Diệp ca ca là người duy nhất thành công đi vào sơn động của chúng ta. Đại ca cũng không để ý hắn, Nhị tỉ cùng Tam tỉ vốn muốn nói chuyện với Kim Húc Diệp ca ca, thế nhưng sau này bị Đại tỉ mắng, cũng không dám. Thế nhưng tỉ lại không quản chúng ta, ha ha. Kim Húc Diệp ca ca là người tốt, mỗi ngày đều dạy chúng ta rất nhiều rất nhiều chuyện xưa, còn cho chúng ta mấy món đồ chơi. Sau này Nhị ca cũng nói chuyện với Kim Húc Diệp ca ca, thế nhưng Kim Húc Diệp ca ca nói một hồi liền mệt mỏi ngủ. Nhất định là do nói chuyện với nhị ca mới vậy, Kim Húc Diệp ca ca nói chuyện với chúng ta rất lâu cũng không có mệt!

Chúng ta đem mọi chuyện trong sơn động đều nói hết với Kim Húc Diệp ca ca. Kim Húc Diệp ca ca luôn mỉm cười nghe chúng ta nói, còn cùng chúng ta nói xấu Đại tỉ và Nhị tỉ. Thế nhưng Kim Húc Diệp ca ca cũng nói với chúng ta thật ra Đại tỉ với Nhị tỉ đối với chúng ta tốt lắm, cái này chúng ta cũng biết mà.
Buổi tối chúng ta muốn ngủ với Kim Húc Diệp ca ca, nhưng Đại ca không cho. Bởi vì sắc mặt Đại ca thực khó coi, cho nên chúng ta không dám tiếp tục nháo loạn, thành thật đi ngủ, tính chờ mọi người ngủ say liền trộm đi tìm Kim Húc Diệp ca ca, không nghĩ đến chúng ta cũng ngủ mất.

Kim Húc Diệp ca ca cũng dạy chúng ta chơi đùa cùng đọc chữ. Nhớ hay viết không được, Kim Húc Diệp ca ca liền dùng ngón tay bóp lỗ tai của chúng ta, búng xong, lỗ tai liền nóng, nhưng mà không đau. Sau này chúng ta phát hiện cho dù có chơi hay là viết chữ không được, Kim Húc Diệp ca ca cũng vui vẻ bóp lỗ tai chúng ta. Thế nên từ đó khi chúng ta nhìn thấy Kim Húc Diệp ca ca không vui, liền để hắn bóp lỗ tai, bóp xong, Kim Húc Diệp ca ca sẽ không còn không vui nữa.

Kim Húc Diệp ca ca nói thiệt nhiều điều chúng ta không hiểu. Có một lần hắn ngủ trưa liền mơ, tỉnh lại liền ôm lấy chúng ta khóc, nói rằng hắn là một người có tội, tương lai nhất định sẽ xuống địa ngục, nhưng mà vì sao vậy? Kim Húc Diệp ca ca lại không nói, thế nhưng hắn hôn chúng ta, liền không khóc, vậy là được rồi!

Mới đầu chúng ta gọi Kim Húc Diệp ca ca là Kim thúc thúc, nhưng hắn không chịu, hắn nói chỉ hơn có hai tuổi, không thể gọi là thúc thúc. Chúng ta mới không thèm tin, hắn cao như vậy, trên mặt lại còn có vết nhăn, sau này, chúng ta nói với hắn, hắn nói là do Đại ca của chúng ta quá nhỏ con.

Buổi tối hôm nay, ăn xong cơm chiều, Đại ca dẫn hắn ra ngoài, Đại tỉ đi rửa chén nấu nước tắm rửa sơn động, trong động chỉ còn chúng ta cùng Kim Húc Diệp ca ca. Kim Húc Diệp ca ca hôn trán chúng ta xong, nói chúng ta rất nhiều chuyện, liền để chúng ta đi ngủ. Chúng ta là bé ngoan, cho nên rửa chân xong liền ngủ. Kim Húc Diệp ca ca đỏ mắt, hai bàn tay không ngừng run, miệng thì thở hổn hển, dáng vẻ cực kì đáng sợ, nhưng mà chúng ta không sợ, lúc này liền để Kim Húc Diệp ca ca sờ vành tai hoặc là hôn chúng ta, đợi sau khi Kim Húc Diệp ca ca bóp lỗ tai xong, Kim Húc Diệp ca ca liền trở nên tốt hơn.

Chúng ta ở trong sơn động rất khó chịu, chỉ có thể không ngừng nghĩ ra  mấy trò chơi. Có một lần chúng ta cùng Kim Húc Diệp ca ca chơi trò “Tân nương tử” đã nhìn thấy mấy đứa bé khác chơi ở trong thôn. Khi đó chúng ta còn nhỏ, bọn hắn cũng không muốn chơi với chúng ta. Hiện giờ đã có Kim Húc Diệp ca ca chơi với chúng ta. Chúng ta nói sau này muốn làm tân nương tử của Kim Húc Diệp ca ca, Kim Húc Diệp ca ca cười vô cùng đẹp, hắn lấy một ngọc bội cùng áo giáp nhìn vô cùng đẹp tặng cho chúng ta, nói như vậy liền định rồi, chúng ta không hiểu định cái gì, nhưng là có ngọc bội với áo giáp chúng ta đều rất vui.

Sau khi Kim Húc Diệp ca ca đi, thật kì lạ là, hắn bày mấy món đã tặng chúng ta ở chỗ hắn ngủ, thế nhưng may mắn sau này Đại ca lại để đưa hai món đồ đó cho chúng ta, Kim Húc Diệp ca ca thì cầm đi mảnh vải  khi chúng ta chơi trò “Tân nương tử”. Cái này đại ca không biết, cho nên mọi người tới bây giờ chưa hỏi qua.

Ra ngoài sơn động, Đại ca vẫn không quan tâm chúng ta, chỉ để chúng ta tìm mấy thứ để ăn, đại ca mới nói với chúng ta hai, ba câu cho nên chúng ta rất nhớ rất nhớ Kim Húc Diệp ca ca. Thẳng cho đến sau này cho dù không nhớ được gương mặt của Kim Húc Diệp ca ca, vẫn còn nhớ kĩ cảm giác nóng bỏng nơi lỗ tai...

Sau khi ở kinh thành, Kim Húc Diệp ca ca hỏi chúng ta có muốn ở cùng hắn mãi mãi, chúng ta đều đồng ý. Vì cái gì không muốn, Kim Húc Diệp ca ca so với chỗ Đại ca, Nhị ca, Đại tỉ, Nhị tỉ, Tam tỉ đều thương chúng ta hơn, chúng ta vui vui vẻ vẻ chơi đùa với hắn. Mặc dù hắn cũng sẽ mắng chúng ta, nhưng chưa bao giờ không để ý tới chúng ta.

Kim Húc Diệp ca ca nói bọn Đại ca đều là người đối xử với chúng ta tốt nhấ, nhưng mà hắn cũng đối với chúng ta tốt lắm, chúng ta cảm thấy Kim Húc Diệp ca ca mới là người đối xử với chúng ta tốt nhất, Đại ca đương nhiên cũng đối với bọn ta rất tốt... Haiz, cuối cùng chúng ta muốn nói gì cũng không rõ!

Chúng ta theo Kim Húc Diệp ca ca du ngoạn bốn bề. Kim Húc Diệp ca ca nói qua vài  năm chúng ta lớn lên, là có thể chân chính trở thành tân nương tử, đến lúc đó sẽ để cho mấy bạn nhỏ trong thôn đứng một bên nhìn, hâm mộ bọn ta. Chúng ta rất cao hứng, cùng một chỗ bàn bạc lâu ơi là lâu, đến lúc đó phải làm một tân nương tử như thế nào để bọn nó hâm mộ, mặc dù chúng ta đã rất lâu không gặp mấy đứa đó. Kim Húc Diệp ca ca chỉ mỉm cười ở một bên nhìn chúng ta, chúng ta nói cái gì hắn đều đồng ý, giống như nếu như muốn đón chúng ta phải cầm theo hoa, phải có khăn đội màu đỏ...

Sau này chúng ta trở về Liễu Thụ thôn, Đại ca rất tức giận, không cho Kim Húc Diệp ca ca vào nhà. Kim Húc Diệp ca ca chỉ có thể ngủ trên xe ngựa. Không quan trọng, chúng ta ngủ cùng với Kim Húc Diệp ca ca trên xe ngựa, mà xe ngựa cũng rất thoải mái. Đại ca cùng Kim Húc Diệp ca ca nói thật nhiều, mới để cho chúng ta vào nhà. Kim Húc Diệp ca ca rất vui vẻ. Hắn mời mọi người  ở trong Liễu Thụ thôn vào một căn nhà, chúng ta rất nhanh cũng dọn qua. Sau này Kim Húc Diệp ca ca phải đi xa, mỗi lần đều phải nhiều tháng mới trở về, lúc đó chúng ta liền ở cùng Đại ca và A Đại ca ca. Sau đó chúng ta mới biết Kim Húc Diệp ca ca đi kinh thành, hắn một năm đi hai lần, sau này liền ít đi hơn, cuối cùng ba bốn năm mới đi một lần. Có một lần hắn sau khi trở về liền vui vẻ nói, sau này sẽ không bao giờ đi nữa, chúng ta đều vui vẻ. Sau này cuối cùng đều có thể mỗi ngày an tâm cùng nhau rồi...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TTripleNguyen và 20 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.