Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt

 
Có bài mới 06.03.2018, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 12: Ngốc tử

Mãi cho đến tối, Nhị Tráng cùng Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi không trở về, Vương quả phụ rốt cuộc phải quay lại đón con gái về, cũng là Tam Nhi nhà đại thúc phụ lại nhắn, nói là bọn Nhị Tráng ở lại nhà nó ăn cơm chiều.

Đại Tráng sau khi biết, chỉ đơn giản nấu một chút nước nóng rửa mặt, ăn cơm chiều qua loa.

Hai đứa trẻ song sinh hai ngày trước đã không tới nhà vợ họ Lý, vợ họ Tôn bú sữa mẹ, sau lễ mừng năm mới, mỗi ngày đến nhà người khác cũng không hay gì, chỉ có khi nào gặp được vợ họ Lý không câu nệ cái gì, có thể cho bú một chút.

Buổi tối, sau khi bọn Nhị Tráng trở về, Đại Tráng đặc biệt dặn dò bọn chúng ngày mai phải ở nhà giúp đỡ mình, nấu một bữa cơm đoàn viên.

Nhị Tráng cùng Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi liền vui vẻ hoan hô, mấy tháng này bọn nhỏ đã sớm biết tay nghề đại ca nhà mình, làm cơm, phải gọi là khiến người ta ngay cả lưỡi cũng muốn nhai mất.

Nhị Tráng như là rất vui vẻ, sáng sớm hôm sau đã chạy qua nhà đại thúc mời, để cho bọn họ biết năm nay nhà mình cũng sẽ nấu bữa cơm đoàn viên, còn dẫn theo Tam nhi nhà đại thúc cùng Ngũ nhi qua đây chơi cả buổi sáng.

Đại Tráng không có cách nào, đem hai đứa trẻ song sinh ôm vào trong nhà, để Nhị Tráng vừa chăm sóc hai đứa trẻ song sinh cùng Tam Nựu Nhi, vừa chơi với hai đứa nhỏ nhà đại thúc, Đại Nựu Nhi thì trong phòng bếp giúp mình.

Vẫn là nấu lẩu, thế nhưng lần này cho rất nhiều thịt, dù sao cũng đã phơi nhiều thịt nạc, giờ chỉ cần ngỡ xuống từ xà nhà, xắt củ cải trắng bỏ vào trong canh. Người cũng đông thế nên muốn ăn được nhiều, thì không thể chỉ dùng bếp nhỏ để  nấu lẩu, Đại Tráng nghĩ lúc đó chắc phải dùng một cái bếp lớn để nấu.

Đồ ăn chính là lẩu, thêm một đĩa đậu phộng rang, những cái khác là đồ ăn thường làm để dành vào mùa đông, đây là đồ ăn mà Đại Tráng dùng giỏ đan được đổi nhà này một ít, nhà kia một ít.

Xương cùng củ cải trong nồi đã nấu xong, đồ ăn khác cũng gần hoàn tất, chỉ chờ bày ra.

“Thằng ngốc, thằng ngốc...”

Bên ngoài truyền đến tiếng kêu lớn của Tam Nhi cùng Nhị Tráng.

Đại Tráng lau tay, dặn Đại Nựu Nhi trông nom, còn mình thì ra ngoài.

Ở cổng, có một đứa bé vô cùng bẩn ngồi trên đất,  vừa chảy nước miếng vừa nhìn vào bên trong, Nhị Tráng cùng Tam Nhi thì vừa kêu to vừa lấy đá ném đứa nhỏ.

Mặt Đại Tráng trở nên lạnh lùng, tuy biết Nhị Tráng cùng Tam Nhi không có ác ý gì khi dùng đá ném đứa nhỏ kia, cùng lắm chỉ để đuổi nó đi thôi, thế nhưng hành động kia thực là vô cùng đáng giận.

Đứa bé ngốc này Đại Tráng cũng biết. Gia đình đứa bé này là địa chủ ở thôn kế, nói  là  địa chủ, kì thật thì gia cảnh cũng chỉ đầy đủ hơn một chút. Trong nhà địa chủ cũng không có nô tì gì, cùng lắm lúc thu hoạch sẽ mướn thêm vài người giúp đỡ, ngày thường cũng có một vài người làm thuê, đại đa phần đều do người trong gia đình làm. Ngốc Tử này là con của nhà họ Ngô trong thôn Liễu Thụ. Là đứa con cả trong nhà. Nhớ  lúc sinh ra cũng được mọi người vô cùng yêu thương chiều chuộng, chỉ là khi đứa bé dần dần lớn lên, được hai, ba tuổi, liền thấy có vấn đề. Bà Ngô vì chuyện này nên không ít lần nói bóng nói gió, sau đó con dâu Ngô gia liên tiếp sinh thêm bốn đứa con trai cùng một đứa con gái thì mọi chuyện mới tốt một chút. Thế nhưng từ đó con dâu nhà họ Ngô liền đối với đứa con đầu lòng này không vừa lòng, để cho đứa bé so với mấy đứa nhỏ bình thường càng không bằng. Đến nay đã được bảy tuổi thế mà ngay cả nói cũng không rõ ràng, cũng chả có tên gọi đứng đắn gì, người trong thôn đều gọi là bậy là “Ngốc Tử, Ngốc Tử”.

Không chờ  Đại Tráng quát, cũng không biết là do Nhị Tráng hay là Tam Nhi nhà đại thúc, một cục đá ném qua trúng ngay đầu đứa nhỏ, đứa nhỏ cũng chả thèm la hét gì, chỉ lấy tay ôm trán, ngẩng đầu liền nhìn thấy có máu từ kẽ tay chảy ra.

Nhị Tráng cùng Tam Nhi đều ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Ngốc Tử.Đại Tráng vội vàng đi qua, mở cổng, kéo Ngốc Tử vào, vừa nhìn vết thương, vừa hỏi: “Cảm thấy thế nào? Có choáng váng đầu không?”

Quay đầu nhìn Nhị Tráng cùng Tam Nhi còn đang đứng sững sờ ở một bên, tức giận đến lớn tiếng quát: “Còn đứng ở đây làm gì, đi vào bếp lấy một chậu nước nóng lại đây!”

Nhị Tráng vội vâng lời, hốt ha hốt hoảng chạy vào.

Tam Nhi cũng vội chạy vào bếp.

Đại Tráng bỏ tay Ngốc Tử ra nhìn một chút, may mắn là chỉ trầy da.

Chờ Nhị Tráng bưng nước nóng lại, Đại Tráng cầm lấy khăn thấm nước nóng, cẩn thận lau đi bùn đất xung quanh vết thương, lại thấy trên mặt cũng như tay Ngốc Tử đều bẩn như vậy, còn có nhiều vết nứt, bỗng nhiên thương xót, giúp nó lau mặt, rồi bỏ tay vào chậu rửa.

Ngốc Tử kia liền vui vẻ tươi cười, miệng phát ra một chữ duy nhất: “Ăn, ăn...”

Dứt lời, bụng Ngốc Tử cũng phối hợp vang lên một trận.

Đại Tráng bỏ khăn tay xuống, đứa nhỏ này cũng rất ngoan nha, có thể là ngửi thấy mùi nước hầm xương, mới mong mỏi ngồi ở trước cổng.

“Đi theo anh nè!” Đại Tráng bưng chậu nước đã đen thui nói.

Ngốc Tử kia cũng không hiểu được lời nói, Đại Tráng đi tới đâu thì nó cũng liền bước phía sau tới đó, Đại Tráng ra ngoài sân đổ nước, Ngốc Tử kia liền đi theo ra sân, Đại Tráng đi vào bếp, Ngốc Tử cũng đi theo vào bếp...

Đại Tráng có chút bất đắc dĩ đặt một cái ghế nhỏ gần bếp lò nói: “Lại đây ngồi!”

Ngốc Tử kia bị Đại Tráng ấn xuống mới ngồi yên, Đại Tráng lấy một cái chén lớn múc một chén canh củ cải trên bếp, đưa cho Ngốc Tử ăn.

Chờ Đại Tráng quay đầu thì liền thấy, Ngốc Tử kia cư nhiên ngay cả đũa cũng không biết dùng, dùng hai tay cầm lấy đũa chọt chọt, chọt đến cái nào thì ăn cái nấy, nếu ăn được thì mặt tỏ ra thỏa mãn, còn nếu rơi xuống đất thì lại quỳ xuống nhặt lên ăn.

Đại Tráng nhíu mày, đi qua cầm lấy tay Ngốc Tử, cầm lấy ngón tay phải của nó, dạy nó cách cầm đũa đúng cách.

Trên người Ngốc Tử có mùi khá kì lạ, giống như một thời gian dài không có tắm rửa, nhìn thân thể đửa nhỏ lớn thế kia chỉ là do có khung xương lớn thôi, trên ngươi cơ hồ không có một miếng thịt, da ở tay thì đầy những vết nứt nho nhỏ, nhiều vết bị trầy đến ứ mủ.

Đại Tráng nhìn hành vi cử chỉ của Ngốc Tử, tuy rằng có chút chậm chạp nhưng cũng không giống trẻ thiểu năng, hạ quyết tâm, cầm một cái ghế nhỏ ngồi xuống kế bên, vừa chỉ Ngốc Tử dùng đũa, vừa hỏi vài câu trắc nghiệm đơn giản để thử trí lực trẻ em ở hiện đại, Ngốc Tử trừ bỏ đôi khi nói chuyện không được lưu loát, toàn bộ đều đáp được, mặc dù chuyện dùng chiếc đũa này, Đại Tráng cũng chỉ dạy nó trong chốc lát thế nhưng nó cũng nhanh chóng học được, Đại Tráng trong lòng thở dài, đứa bé này nếu ở hiện đại cũng chỉ là hơi ngốc một tí thôi, nếu người bình thường chỉ số thông minh là một trăm thì đứa bé này cũng được tám mươi, không có bị thiểu năng, cuộc sống hằng ngày không có gì khó khăn. Bất quá là do phản ứng có chút trì độn, học tập này nọ cũng  chậm một chút, chỉ từng cái từng cái sẽ cũng như người thường. Thế nhưng ở nơi này không có suy nghĩ như vậy, đứa bé này hai đến ba tuổi, còn không nói được, như vậy đã không giống với mấy đứa trẻ khác, mọi người liền cho rằng nó là đứa ngốc, huống hồ gì nhà nào cũng có tới mấy đứa nhỏ, cho dù là người thân cũng chả có tâm tư gì bỏ ra cho đứa nhỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.03.2018, 23:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 13: Ngốc tử

Ngốc Tử ăn một chén canh củ cải, rõ ràng vẫn chưa đủ no, nhưng cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm trên bếp.

Đại Tráng thở dài một hơi, lại múc một bát nữa, đặt trước mặt Ngốc Tử. Ngốc Tử kia nhìn thấy, mơ hồ không rõ, nhìn chiếc đũa cùng cái bát đặt trước mặt.

Đại Tráng nói một hồi, Ngốc Tử kia mới hiểu là để cho nó ăn, không động tới đũa. Đại Tráng nhìn như vậy, cảm thấy có chút kì lạ. Hỏi Ngốc Tử vài câu, không cần đoán cũng hiểu được phần nào. Ngốc Tử này không biết dùng đũa, bình thường ăn cơm sẽ chậm thì không nói, còn có thể làm rớt cái này đổ cái kia, thế nên mấy người lớn trong nhà không thèm để ý tới nó, tất cả sau khi ăn xong thì Ngốc Tử cũng chỉ hết được nửa bát, mà còn chưa chắc là vào được miệng. Từ trước tới giờ, thế nhưng chưa từng được thêm cơm!

Chờ Ngốc Tử ăn xong, Đại Tráng dặn Nhị Tráng trông bếp, còn mình thì đem Ngốc Tử về nhà, kế hoạch lúc đầu là nói với người trong nhà tình hình Ngốc Tử một chút. Thế nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của con dâu nhà họ Ngô, ngay cả vết thương trên trán của Ngốc Tử cũng không thèm hỏi, có lẽ cũng sẽ không thèm nghe, mà cho là có biết cũng không bỏ công sức cho Ngốc Tử. Đại Tráng thở dài, cái gì cũng không nói.

Lúc sau về nhà, Đại Tráng mới bắt đầu xào rau, để Nhị Tráng gọi gia đình Đại bá phụ lại đây ăn cơm. Tiếp đó mọi chuyện đều như đã định, vui vẻ ăn cơm, làm các công việc chuẩn bị lễ mừng năm mới, thế nhưng Đại Tráng vẫn còn nghĩ tới chuyện của Ngốc Tử kia.

Ba mươi tết thì cùng Đại bá phụ đi thắp hương đốt vàng mã cho cha mẹ. Trước phần mộ còn treo thêm một cái đèn lòng nhỏ tự làm, những điều này là từ phong tục của địa phương, do Đại bá phụ trước đã nhắc Đại Tráng, tiền giấy, nhang, nến đều chuẩn bị đầy đủ, thế nên không có sự cố gì xảy ra.

“Đại Tráng, Nhị Tráng, đến nhà Đại bá phụ cùng đón giao thừa đi!” Đại bá phụ trên đường về thôn đề nghị.

Tam Nựu Nhi cùng hai đứa trẻ song sinh còn nhỏ, trời bên ngoài vô cùng lạnh, Đại Tráng sợ mấy đứa nhỏ nhiễm lạnh thì bệnh, để Đại Nựu Nhi ở nhà chăm sóc bọn nhỏ, còn mình cùng Nhị Tráng thì tới đây thắp nhang cho ba mẹ.

“Không sao đâu, một đám chúng con ở nhà đón giao thừa cũng vậy à.” Đại Tráng nhẹ nhàng từ chồi.

Hán tử trung niên nghĩ tới sắc mặt vợ nhà mình, cũng không tiếp tục nói gì.

Mấy đứa nhỏ trong nhà, chờ tới giờ tí, đều đốt một cái pháo bông nhỏ, mỗi người ăn một chén bánh sủi cảo, Đại Tráng liền để bọn nó đi ngủ, không ai có kiên trì thức đến sáng.

Sáng sớm ngày thứ hai thì bị tiếng pháo lách tách bên ngoài đánh thức, hẳn là mấy đứa trẻ đốt pháo chơi buổi sáng.

Lúc này, trời đã tờ mờ sáng, Nhị Tráng lăn lông lốc, vừa mặt quần áo vừa phi nhanh ra ngoài, lần trước tập hợp Đại Tráng có mua cho nó mấy chục cái pháo, nó thật vất vả mới để dành tới lễ mừng năm mới, lúc này ngay cả quần áo chưa xong cũng không chờ được.

“Nhị Tráng, em đợt chút nữa đi, trước mang Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi đi chúc tết đã!” Đại Tráng ngồi xuống, gọi lại Nhị Tráng, vừa mặc quần áo, vừa dặn.

Nhị Tráng vội đáp một tiếng, nghĩ đến ngày hai mươi chín trước đó vì làm bị thương Ngốc Tử đã chọc giận đại ca nhà mình, nên lúc này không dám cãi lời, chỉ có thể kiềm chế mong muốn, chờ Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi mặc quần áo chải đầu. May là đi chúc tết các gia đình cũng có chuyện thú vị là được ăn  thức ăn vặt!

Đuổi đi bọn Nhị Tráng, Đại Tráng vội vàng thừa dịp lúc Tam Nựu Nhi cùng hai đứa trẻ song sinh còn chưa tỉnh, chuẩn bị mấy loại đồ ăn, cũng nấu nước chuẩn bị trà.
Mấy thức ăn kia đều là của nhà làm, cũng chỉ là một khay bánh bao lớn, sau đó cắt thành miếng, sau khi phơi nắng thì rang với muối, dùng làm đồ ăn vặt vô cùng ngon. Kì thật vẫn là chiên thì tốt hơn, thế nhưng không có điều kiện, còn có đậu rang, mùi rất thơm ăn vào cũng không tệ. Thế nhưng cũng không nên ăn nhiều. Còn có một số thức ăn khác, nấu chín rồi phơi nắng, sắp ra cũng coi như khá nhiều.

Mấy đứa nhỏ trong thôn dần dần cũng ngừng đốt pháo, Đại Tráng mới thở phào nhẹ nhõm. Bên ngoài trời đã sáng, sắc trời thế nhưng vẫn còn âm u, xem ra tuyết sắp rơi.

Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi người đầy một đống thức ăn vặt trở về, còn Nhị Tráng thì cùng mấy đứa con trai ra ngoài đốt pháo không có trở lại. Năm mới đến, nên Đại Tráng cũng không có quản lí nó, tự mình làm một ít bánh canh, chuẩn bị ăn phổi heo.

Chúc tết đều là do Nhị Tráng đi, ở tuổi hai mươi mấy Đại Tráng cũng không hiếm lạ gì mấy loại phaó, đón tết lần đầu ở đây so với bình thường cũng không khác nhau, Đại Tráng im lặng, ngồi xuống đan giỏ, Đại Nựu Nhi, Nhị Nựu Nhi,Tam Nựu Nhi ở trong phòng vừa coi hai đứa trẻ song sinh vừa cười đùa nói giỡn ăn đồ ăn vặt.

Bên ngoài nơi nơi phát ra âm thanh của pháo, Đại Tráng tập trung mắt nhìn một thời gian dài thế nên có chút hoa mắt, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài một chút cho mắt nghỉ ngơi, không ngờ lại phát hiện ở đối diện một đôi mắt to đen.

Ngốc Tử lui lại ba bước đứng nhìn vào trong, Đại Tráng nhíu mày, buông giỏ đang đan giở trong tay, đi qua mở cổng.

Ngốc Tử kia cũng không cần mời, run rẩy liền đi vào cổng.

Đại Tráng nhìn bộ dạng Ngốc Tử, như là sợ hãi, cả người đều co rúm, run run, môi trắng bệch, cả ngày cũng nói không nên lời.

Đại Tráng đóng cổng, kéo Ngốc Tử đi vào, lấy một ít nước ấm, bỏ tay nó vào rửa. Sau đó hỏi nhỏ, Ngốc Tử không trả lời, Đại Tráng lấy một cái ghế nhỏ đặt gần mình, để Ngốc Tử ngồi một chút, còn mình thì tiếp tục đan giỏ, đợi một lát thì hỏi lại một lần nữa, thật lâu sau, Ngốc Tử mới bình tĩnh lại, lắp ba lắp bắp nói.

Đại Tráng nhíu mày, thì ra là do mấy đứa nhỏ quậy phá, lấy Ngốc Tử làm trò vui, dùng pháo dọa Ngốc Tử, làm Ngốc Tử sợ tới mức trốn trái trốn phải, cũng không dám về nhà.

Đại Tráng thở dài một hơi, an ủi Ngốc Tử vài câu, cầm lấy miếng bánh bao rang muối đưa cho Ngốc Tử ăn, vừa đan giỏ, vừa dạy từ từ cho Ngốc Tử. Khả năng của mình chỉ có thể thế này thôi, Đại Tráng thầm nhủ.

Ngốc Tử là người đơn thuần, chỉ một lát sau liền đem mấy chuyện xảy ra ném ra sau đầu, ăn xong mấy miếng bánh bao, liền hứng thú nhìn Đại Tráng ngồi đan giỏ.

Đại Tráng thấy, cố ý đan chậm lại, để Ngốc Tử có thể nhìn thấy rõ ràng, gần nửa ngày trôi qua, Ngốc Tử từ sự chỉ dạy của Đại Tráng đã có giúp đỡ một chút, dù so với bọn Nhị Tráng có vẻ còn kém.

Đến giờ ăn trưa, bà Ngô đến tìm, mang Ngốc Tử về nhà ăn cơm, Ngốc Tử không chịu về, mặt bà trở nên nghiêm khắc.

“Ngươi về trước ăn cơm đi, buổi chiều không có việc gì thì qua đây chơi tiếp!” Đại Tráng kiên nhẫn khuyên nhủ.

Ngốc Tử nghe vậy lúc này mới quyến luyến rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.03.2018, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Một phần cày cấy, một phần thu hoạch - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 14: Ngốc Tử(tt)

Lần đầu đi chào các nhà trong thôn cùng đại bá phụ, căn cứ theo phong tục, tiếp theo hẳn là đi chúc tết  nhà cậu. Đại Tráng vẫn như cũ để Nhị Tráng mang theo Đại Nựu Nhi và Nhị Nựu Nhi đi, người lần này muốn đến chúc tết là gia đình nhà họ Triệu ở nhà thôn bên. Đại Tráng còn không yên tâm cố ý nhờ người dân trong thôn đi cùng trên đường coi chừng dùm bọn nhỏ, về phần mình thì vẫn như bình thường, ở nhà nhóm bếp nấu cơm chăm sóc em, thời gian rảnh thì ngồi đan giỏ, chỉ có một chút không giống là có thêm một cái đuôi nhỏ. Ngốc Tử nhà họ Ngô kia từ sáng sớm đã liền canh giữ trước cổng, Đại Tráng sáng sớm mở cổng liền thấy cũng bị hoảng sợ. Đại Tráng làm cái gì, Ngốc Tử kia liền đi theo.

Đại Tráng có chút bất đắc dĩ nhìn Ngốc Tử, ôm Tam Trang đang khóc nhẹ nhàng đung đưa, miệng thì nhẹ giọng dỗ. Lúc sáng, Đại Tráng ở bếp nói với Ngốc Tử một chút, không chú ý động tĩnh trong phòng, thế là làm cho Tam Tráng tỉnh, ở trên giường trở mình một vòng, không biết như thế nào lại rớt xuống đất, may mắn là Đại Tráng sợ hai đứa trẻ song sinh thân thể yếu đuối, buổi tối không chịu nổi lạnh, đều cho bọn nhỏ mặc áo bông lúc ngủ. Tam Tráng lúc rơi xuống đầu cũng không đụng đất, cũng không bị thương gì, thế nhưng cũng nhất định sợ hãi.

Ngốc Tử ngơ ngác nhìn Đại Tráng, miệng vô ý thức lặp lại lời thì thầm của Đại Tráng.

Tứ Tráng vốn đang ngủ, lúc này bị tiếng khóc anh mình đánh thức, như là bình thương cũng hưởng ứng theo, há miệng khóc lớn. Tam Nựu Nhi mới hai tuổi có chút nhận biết đi qua vỗ vỗ Tứ Tráng, miệng phát ra tiếng kêu nho nhỏ ” Nga nga”, tất nhiên là bắt chược điệu bộ Đại Tráng bình thường hay dỗ bọn nhỏ ngủ, thế nhưng Tứ Tráng cũng không hiểu được, ngược lại còn khóc to hơn.

Đại Tráng nhìn thấy Tam Nựu Nhi ngẩng đầu nhìn mình, miệng mếu máo ủy khuất, trong lòng thầm nghĩ không tốt rồi, còn chưa kịp phản ứng, Tam Nựu Nhi liền mếu miệng khóc theo, nhất thời trong phòng diễn ra tình huống ba đứa cùng diễn tấu.

Đại Tráng vỗ trán, dỗ con nít mình đã không am hiểu rồi, bình thường đều là Nhị Nựu Nhi cùng Nhị Tráng chăm sóc ba đứa nó, lúc này thật chẳng có cách nào.

Ngốc Tử nhìn Đại Tráng sốt ruột, rồi lại cúi đầu nhìn Tứ Tráng đang gào khóc, bản thân cũng bắt chước bộ dạng của Đại Tráng, đem Tứ Tráng nhẹ nhàng ôm lấy, miệng lặp lại lời Đại Tráng mới nói, nói năng lung tung.

Đại Tráng nhíu mày, nhìn Ngốc Tử tuy ôm không thuần thục nhưng cũng coi như ổn, không đến mức làm Tứ Tráng rơi xuống đất, cứ để nó ôm, còn mình thì ngồi vào bên cạnh, ôm lấy Tam Tráng, một tay ôm lấy tnn, ôn nhu hỏi: ” Tam Nựu Nhi khóc cái gì, không phải đang tốt sao...”

Ngốc Tử thấy, cũng bắt chước bộ dáng Đại Tráng ngồi lại trên giường, thế nhưng có lẽ sợ làm rơi Tứ Tráng, không dám dùng một tay ôm đứa nhỏ như Đại Tráng.

Tam Nựu Nhi dù sao cũng lớn hơn một chút, thút tha thút thít nhìn Đại Tráng, đứt quãng nói: “Em trai, khóc...”

Đại Tráng nở nụ cười, vuốt đầu Tam Nựu Nhi nói: “Em trai còn nhỏ, Tam Nựu Nhi là chị nha, hai đứa nó khóc, Tam Nựu Nhi phải dỗ tụi nó mới đúng chứ!”

Tam Nựu Nhi gật gật đầu, mũi hồng hồng, vươn bàn tay nhỏ, vỗ nhẹ nhẹ vào tay Tam Tráng, nhỏ giọng nói: “Em trai không khóc, chị cho em ăn bánh nha!”

Đại Tráng phối hợp ôm Tam Tráng đung đưa vài cải, rồi đi qua phòng khác dời đi chú ý của hai đứa trẻ song sinh, sau một lát hai đứa trẻ mới yên tĩnh lại.

Đại Tráng thở phào nhẹ nhõ, buông Tam Tráng, nghĩ đi ra ngoài đổ một chậu nước ấm để ba đứa nhỏ lau mặt, thế nhưng lại không dám đi ra.

Ngốc Tử thấy Đại Tráng buông đứa nhỏ, cũng đem Tứ Tráng đặt bên cạnh, đứng lên.

Đại Tráng nghĩ nghĩ, dặn dò khẽ với Ngốc Tử: “Ngươi ở lại trong phòng giúp ta trông chừng ba đứa nhỏ đi, đừng để cho bọn nhỏ rơi xuống, ta đi lấy một ít nước để bọn họ rửa mặt.”

Ngốc Tử liên tục gật đầu, ý bảo mình đã biết.“Nói chuyện, miệng đâu!” Đại Tráng thấp giọng sửa lại thói quen cho đúng.

“Được, được, nhìn...” Ngốc Tử vui vẻ đáp lời.

Đại Tráng nhìn Ngốc Tử đứng ở bên cạnh, không chớp mắt nhìn ba đứa nhỏ, mới yên tâm đi đến phòng bếp lấy nước nóng.

Đại Tráng sợ lại xảy ra cái gì ngoài ý muốn, đem vật liệu làm giỏ đều mang vào phòng, ngồi ở một bên, còn Tam Nựu Nhi cùng hai đứa trẻ song sinh thì ở trên giường chơi.

Ngốc Tử thấy Đại Tráng ngồi đan giỏ, mắt liền sáng lên, tự động đi qua ngồi xuống giúp đỡ.

Có Ngốc Tử giúp, Đại Tráng lúc đi ra ngoài cũng không lo ba đứa nhỏ cho lắm, tốc độ đan giỏ cũng nhanh hơn, Đại Tráng trong lòng thầm nghĩ, xem ra mình tốn chút thời gian dạy Ngốc Tử, cũng không có gì sai, trong lòng thoải mái lại còn có thêm một người giúp đỡ.

Vào giữa trưa, bà Ngô tìm đến, Đại Tráng nhiệt tình tỏ ý muốn Ngốc Tử ở nhà mình ăn cơm, bà Ngô thế nhưng lại từ chối, như đang suy nghĩ cái gì liền rời đi.

Kỳ thật, bà Ngô hiện giờ đã lớn tuổi, cũng không còn chua ngoa như mấy năm trước, hiện giờ nhìn cháu cả không chịu nhìn mặt con dâu, hơn nữa cháu cả lại là một đứa ngốc, về sau mình cũng ông nhà mất, cháu cả không biết sẽ thành cái dạng gì, trong lòng liền không yên, thế nhưng bây giờ trong nhà mình cũng không phải là chủ, bà nhiều khi chỉ có thể nhắc nhở phải chăm sóc chảu cả nhiều một chút, thế nhưng hiện giờ cháu cả ở nhà Đại Tráng chơi vài lần trở về, thật giống như trở nên hiểu biết một chút, trong lòng không phải không từng nghĩ đến biện pháp, hạ quyết tâm trở về bàn bạc với ông nhà cùng con trai...

Đại Tráng tất nhiên không biết ý của bà Ngô, vội vàng làm chút mì, từ trong tủ lấy ra thịt heo đã rửa sạch, cắt thành miếng nhỏ,làm một bàn cơm đại Ngốc Tử.

Ngốc Tử cũng không biết từ chối, khách khí gì, làm cho liền thành thành thật thật cầm đũa, không thành thục gắp lấy ăn.

Đại Tráng làm cho hai đứa trẻ song sinh một ít trứng gà chưng, đã để nguội để lát nữa đút cho hai đứa nhỏ ăn, Đại Tráng còn cố ý thả thêm một chút thịt vụn, đảm bảo chất dinh dưỡng cho tụi nó.

Lúc chiều, bọn Nhị Tráng mới trở về, một hồi sau, Nhị Tráng mặt mày hớn hở đưa ra một ít tiền cho Đại Tráng.

Đại Tráng ngạc nhiên hỏi: “Ai cho vậy?”

Lúc trước, khi mình vừa tới đây, trong nhà đã hết thức ăn mấy ngày, cũng chỉ có đại bá mẫu keo kiệt ở giữa làm khó dễ, đại bá phụ cũng dám tặng một chút thức ăn, gia đình cậu ba lại không có chút phản ứng, lần này bọn Nhị Tráng đi chúc tết, tất nhiên sẽ không có khả năng liền cho Nhị Tráng tiền đâu.

“Bà ngoại vụng trộm đưa cho năm mươi đồng đó, nói không cần để mấy cậu biết, cậu ba thì cho hai mươi đồng.” Nhị Tráng đếm ngón tay nói.

Đại Tráng gật gật đầu, như vậy cũng không có gì kì lạ, bà ngoại sống với cậu cả, vợ cậu cả không muốn gánh thêm việc, dù cho bà ngoại muốn cũng không có cách nào, bản thân cậu hai cũng không ra gì, căn bản sẽ không giúp nhà mình, cậu ba thì cũng chả hơn gì, vợ cậu ba lại là một người vô cùng lợi hại, mà tình cảnh gia đình cậu cũng không tốt mấy... Đại Tráng dặn Nhị Tráng không cần nói ra mấy chuyện này, cầm lấy mấy đồng tiền cất đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sưu tầm và 62 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.