Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

 
Có bài mới 17.06.2018, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4959
Được thanks: 14461 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
Chương  60

Type: Oanh


“Thời gian không thể quay lại, nhưng tỏn thương thì vẫn còn đấy.” Địch Miểu không sao bình tĩnh được. “Anh, sao anh có thể dễ dàng tha thứ cho họ như vậy?”

Tống Diệm cười rất nhạt. “Địch Miểu, em sai rồi, anh không tha thứ cho họ. Thậm chí, anh hoàn thoàn không muốn nghe họ nói lời xin lỗi. Vì dù có xin lỗi, anh cũng sẽ không tha thứ.”

Địch Miểu sửng sốt.

“Nhưng anh cũng không oán hận, càng không có lòng dạ để trả thù.” Tống Diệm bình thản nhìn em gái: “Không phải anh bảo em đi cứu ai, mà anh chỉ muốn em làm chuyện nên làm. Không cần cảm ơn, cũng không cần đền đáp hay xin lỗi. Về phần anh, hiện giờ, anh sống rất tốt, tương lai sẽ còn tốt hơn. Những việc quá khứ đã là quá khứ rồi, không cần thiết phải canh cánh trong lòng nữa.”

Địch Miểu đứng im một lúc lâu, cuối cùng lau đi nước mắt, nổi giận: “Anh nói thế nào thì thế đấy đi. Dù sao người lãng phí mười năm cũng không phải là em.” Cô đi đến kéo cửa thoát hiểm. “Em sẽ giao ra chứng cứ. Nhưng trước hết, em muốn làm chuyện gì, anh đừng nhúng tay vào.”

Cô vừa định kéo cửa, Tống Diệm đã ấn chặt chốt. Biết không ngăn được em mình, anh chỉ dặn: “Bất kể em muốn làm gì, hãy nhớ một chuyện: Anh muốn kết hôn với Hứa Thấm, cô ấy là chị dâu của em.”

“Cái này anh không cần dặn.” Địch Miểu lườm anh.

Tống Diệm khẽ nhéch môi, buông tay. Địch Miểu kéo cửa xông ra ngoài, cửa đóng sầm lại, đèn cảm biến sáng lên. Tống Diệm không đi theo, tựa vào lan can, lại châm thêm một điếu thuốc.

***

Địch Miểu ra khỏi hành lang, thoáng thấy có bóng người ở đoạn rẽ, lòng có chút hoài nghi nhưng vẫn đi một mạch về phía người nhà Mạnh gia. Cô không thấy Phó Văn Anh và Mạnh Hoài Cẩn, chỉ có đám cháu chắt đang đứng chờ.

Hứa Thấm thắc mắc: “Sao em lại ở đây?”

“Em đi chung với bạn. Đúng rồi, bố mẹ chị đâu?” Địch Miểu tỏ ra bình thường.

“Vừa qua bên kia bàn chuyện rồi.” Cô nhìn ra phía sau Địch Miểu. “Đến rồi.”

Địch Miểu quay đầu lại, thấy Phó Văn Anh và Mạnh Hoài Cẩn cùng mấy vị trưởng bối khác quay lại. Cô ấy bước đến, cô Hai nhận ra Địch Miểu, song vẫn hỏi với giọng lịch sự: “Cô ở trong nhóm sinh viên kia đúng không? Bây giờ đến đây...là muốn ra điều kiện gì?”

Địch Miểu đáp: “Dì à, là thế này, bạn học của tôi cũng bị Diệp Tử lừa, tin lời nói láo của cô ta. Nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến chân tướng Mạnh Yến Thần không hề ức hiếp Diệp Tử, là Diệp Tử muốn nhân cơ hội giở trò nhưng bị anh ấy đuổi đi. Có lẽ do cô ta quá tức giận nên đã vu khống. Thật sự cô ta đã xảy ra quan hệ, nhưng không phải Mạnh Yến Thần. Tôi không những chứng kiến, còn dùng điện thoại di động quay lại nữa...Các người xem đi!”

Cô mơ điện thoại lên, bên trong đều là hình ảnh và clip, mọi người như được đại xá.  Phó Văn Anh vừa tiến lên thì Địch Miểu rút điện thoại lại, không hề vòng vo: “Tôi không giúp các người dễ dàng vậy đâu.”

Mấy vị trưởng bối thừa biết, nếu muốn giúp đỡ thì cô ấy đã giao cho cảnh sát ngay từ đầu rồi, không cần chờ đến bây giờ.

Phó Văn Anh biết Địch Miểu là em gái của Tống Diệm, sắc mặt không tốt lắm: “Cô muốn thế nào?”

Cô Hai bước đến, nhỏ nhẹ thương lượng: “Nếu muốn tiền thù lao thì có thể ra giá.”

“Cảm ơn dì, nhưng tiền sau này tôi có thể kiếm được, không cần đòi các người.” Địch Miểu nhìn thẳng về phía Phó Văn Anh. “Tôi có chuyện muốn nói riêng với dì này...” Rồi liếc mắt sang, đoán được người bên cạnh bà là Mạnh Hoài Cẩn. “...Và cả chú này.”

“Được.” Phó Văn Anh nhận lời.

Hứa Thấm có chút bối rối, vừa toan bước đến, Địch Miểu dã cản lại: “Chị Thấm, chuyện này không liên quan đến chị. Chị chờ ở đây đi.”

***

Ba người đến cuối hành lang. Vợ chòng Mạnh gia không bao giờ ngờ được, đờ này cũng có ngày mình bị một con bé dắt mũi. Nhưng người dù có cứng rắn thế nào cũng có lúc mềm yếu, mà chuyện ngột ngạt khó chịu thế này cũng chỉ có thể tự mình chịu đựng.

Phó Văn Anh nhìn đồng hồ đeo tay, đã năm giờ sáng rồi. Bà lo cho Mạnh Yến Thần, sốt ruột nhưng không thể hiện ra ngoài mặt, dù giọng nói không xem là hiền hòa nhưng cũng không cao ngạo như mọi lần: “Cô muốn gì, cứ việc nói thẳng.”

Mạnh Hoài Cẩn cũng hòa nhã: “Chúng ta nói chuyện đàng hoàng, mau sớm giải quyết sự việc.”

Địch Miểu quan sát hai người họ: “Tính tình của chú và dì tốt thật, tôi còn tưởng hai người sẽ mắng tôi nữa chứ. Xem ra...người đứng ngoài nghe lén anh tôi và tôi nói chuyện thật sự là hai người rồi.”

Sắc mặt Mạnh Hoài Cẩn hơi ngược ngùng, ông cúi đầu xấu hổ: “Chúng tôi chỉ vô tình đi ngang qua thôi. Chuyện năm đó...” Ông nói đến đây, cũng thấy hơi đau lòng, gật đầu hối lỗi: “Đúng là nhà chúng tôi đã làm sai. Nếu có thể bù đắp, mong cháu cứ lên tiếng.”

Địch Miểu trầm mặc. Dù cô có nhanh mồm nhanh miệng thế nào đi chăng nữa, lúc này cũng không biết nói sao. Cô bỗng hiểu ra câu nói của Tống Diệm. Anh nói không cần xin lỗi, cũng không cần bù đắp, bởi tất cả đều vô ích.

Giờ phút này, ngược lại, Địch Miểu càng bức bối, hệt như có một tảng đá lớn đè nặng trong lồng ngực cô. Nếu không tha thứ, lời xin lỗi chẳng qua chỉ ứa thêm một vết thương. Bao nhiêu lời lên án cô đã chuẩn bị, thế nhưng giờ đây, cô không thể thốt ra lời, có cảm giác như đám vào bịch bông vậy.

Cô chậm chạp không lên tiếng.

Phó Văn Anh không đợi được nữa: “Nếu cô muốn báo thù thì cứ nhắm vào tôi đây này, Mạnh Yến Thần vô tội. Cô không biết nó nhưng nó rất hiền lành. Hiện giờ, bạn học cô đổi trắng thay đen hãm hại nó, để nó bị người ta thóa mạ là tên cưỡng hiếp. Thân là cha mẹ, tâm trạng bây giờ của tôi...”

“Sao tôi không hiểu tâm trạng bây giờ của bà chứ?” Địch Miểu quát lên. “Dì à, năm đó, lúc bà hãm hại anh tôi, có nghĩ đến tâm trạng của người nhà anh ấy không? Tâm trạng trong vài giờ vừa rồi của bà, nhà chúng tôi đã nếm trải qua những nữa tháng đấy. Bà hại một người lính mang tội phản quốc, điều này còn chó má hơn người ta hãm hại con bà mạng tội cưỡng hiếp nhiều. Một người phải ngồi tù, một người bị ép vào tội chết...Bà đam tôi mười dao, tôi chỉ trả lại cho bà một cái tát, cái này có thể gọi là báo thù sao?”

Sắc mặc Phó Văn Anh trắng bệch. Đây chính là nhục nhã.

“Bố mẹ tôi, anh tôi đều tốt bụng, thậm chí không muốn nói cho Mạnh Yến Thần và Hứa Thấm biết bộ mặt thật của hai người. Nếu là tôi thì đã sớm vạch trần rồi. Họ không truy cứu, nhưng tôi thì không nuốt trôi cơn giận này.” Địch Miểu không tài nào hào nhã với họ được.

Hai vợ chồng họ thoáng ngỡ ngàng, giờ mới biết Địch gia không biết anh em Mạnh Yến Thần và Hứa Thấm đã biết chuyện này, sắc mặt càng tối tâm.

Phó Văn Anh thở hắt, dịu giọng hỏi: “Cô muốn giải quyết thế nào, tôi cũng chấp nhận, chỉ cần cô có thể...” Bà nhìn vào điện thoại di động của Địch Miểu.

Địch Miểu không hề mong muốn trừng phạt, yên lặng một giây rồi cất lời: “Bố tôi năm đó đã từng quỳ gối trước người ta. Dì à, nếu dì thật sự muốn xin lỗi, vậy thì xuống đi.”

Mạnh Hoài Cẩn và Phó Văn Anh đồng thời giật mình: “Chuyện này...”

Địch Miểu cười nhạt: “Tôi còn trẻ, e sẽ giảm thọ mất. nhưng nếu đại diện cho anh tôi, đại diện cho nhà tôi, có gấp mười lần, tôi cũng chịu được.”

Phó Văn Anh nhìn cô chòng chọc, mím chặt môi, nhục nhã đến đỏ bừng mặt, nhưng không nói một câu dư thừa, gật đầu định quỳ xuống. Mạnh Hoài Cẩn lập tức ngăn lại. Ông hết sức bình tĩnh, khẽ vỗ mu bàn tay bà, không biết là trấn an hay đau lòng cho vợ: “Đê tôi.” Nói xong, đầu gối ông liền cong xuống.

“Không được.” Phó Văn Anh nức nở thốt ra, nước mắt dâng trào, ôm chặt lấy ông, không chịu để ông làm việc khuất nhục ấy, bản thân vội vàng muốn quỳ xuống...

“Được rồi!” Địch Miểu đột ngột ngắt ngang, quay mặt đi không nhìn hai người họ.

Dáng vẻ chật vật của hai vợ chồng trung niên này không khiến cô vui sướng chút nào. Cô cắn răng đửa điện thoại đến trước mặt họ, hờ hững bão: “Cầm đi đi.”

Phó Văn Anh kinh ngạc, mắt vẫn còn rưng rưng.

“Hứa Thấm là chị dâu của tôi, hai người là bố mẹ chị ấy, nếu tôi thật sự nhận cái quỳ này, về sau, chị ấy phải sống chung với tôi thế nào?” Cô nhét điện thoại vào tay họ, mất kiên nhẫn gắt giọng. “Đưa cho cảnh sát đi.”

Mạnh Hoài Cẩn lập tức gật đầu: “Cảm ơn.”

“Đừng cảm ơn. Đã nhận chiếc di động này, hai người phải đồng ý với tôi một việc.” Địch Miểu ra điều kiện. “Anh tôi và chị dâu nhất định sẽ lấy nhau. Hai người có phản đối tôi cũng không quan tâm. Nhưng nếu có ngày hai người đón nhận đứa con rể này, bất đắc dĩ trở thành người nhà, vậy...đời này, các người đừng nhắc lại chuyện năm đó trước mặt anh tôi, cũng tuyệt đối đừng xin lỗi anh ấy.”

***

Chứng cứ được đưa ra, vụ án có chuyển biến. Đám sinh viên Đại học A biết được sự thật, vô cùng phẫn nộ trước hành động của Diệp Tử, cảm thấy lòng tốt của mình bị lợi dụng, vừa tức giận vừa hối hận không dứt với việc đăng bài viết, áy náy nhận lỗi. Họ bị cảnh sát rầy la, lập tức cam đoan sẽ làm như đã hứa: Nếu vu oan người tốt sẽ đăng bài xin lỗi.

Phía cảnh sát cũng xử lý chứng cứ, cố gắng mau chống trả lại sự trong sạch cho Mạnh Yến Thần. Người Mạnh gia đã liên lạc với truyền thông và đài truyền hình, chuẩn bị công bố tin tức.

Về phần Diệp tử, bởi vì bị tình nghi tội phỉ báng, vu khống ham hại nên bị tạm giam hình sự, mức phạt cụ thể phải đợi láy bằng chứng rồi phán quyết sau.

Đám sinh viên, cảnh sát và người của Mạnh gia điều bận hoa cả mắt. Mạnh Yến Thần vẫn đang tường trình vụ việc, đợi hỗ trợ điều tra xong, có thể rời đi.

Nhiệm vụ của Hứa Thấm đã hoàn thành. Ở đây không còn việc của cô nữa. Cô dáo dác tìm Tống Diệm, gọ điện thoại cũng không ai nghe, chắc anh để chế độ im lặng rồi. Cô bỗng thấy trống vắng, có cảm giác càng lúc càng lệ thuộc vào anh, vừa không tìm thấy anh đã hoang mang tột độ rồi. Cô đành chờ anh ở đại sảnh, đúng lúc ấy thấy cảnh sát bắt giữ Diệp Tử, đang định áp giải cô ta đi.

Lúc đi ngang qua, Diệp Tử còn hiểm độc trừng mắt nhìn Hứa Thấm. Hứa Thấm không hiểu ra sao, hoàn toàn không có ấn tượng với con người này.

Diệp Tử thấy Hứa Thấm không nhận ra mình, ánh mắt hằn lên vẻ căm hận, nhưng nhanh chống bị cảnh sát đẩy đi.

“Đang là sinh viên, không nghiêm túc học hành, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện hại người.”

“Bây giờ coi như cô tự hủy hoại tiền đố rồi.”

“Đắc tội với Mạnh gia cơ đấy!”

...

***

Tống Diệm ra đại sảnh tìm Hứa Thấm, thấy cô ngồi trong góc, tựa lung vào ghế, không biết đang nghĩ gì. Nhìn thấy anh, ánh mắt cô liền sáng rựa, ngồi thẳng dậy, bất an hỏi: “Khi nãy, anh đi đâu thế?”

“Qua bên kia hút vài điếu.” Tống Diệm ngồi xuống bên cạnh cô.

Hứa Thấm thuận thế tựa vào vai anh, có chút mỏi mệt, thở dài một hơi rồi lẩm bẩm: “Chuyện giải quyết xong xuôi rồi. Đêm nay, cả nhà đều gặp ác mộng.”

Tống Diệm cúi xuống nhìn cô: “Địch Miểu không chịu giao bằng chứng ra từ sớm, em đừng trách em ấy.”

Hứa Thấm giật mình: “Dạ?”

“Em ấy không hiểu chuyện, tính tình trẻ con. Có lẽ thấy bố mẹ em phản đối chuyện hai chúng ta, cảm thấy không vui nên mới làm loạn lên.”

“Không sao, sao em lại trách em ấy được chứ? Người nhà em đều rất biết ơn sự giúp đỡ này.” Hứa Thấm nói mà lòng nhói đau. Cô đoán được nguyên nhân Địch Miểu lần nữa không chịu giao ra chứng cứ.

Tống Diệm xem đồng hồ đeo tay, đã năm rưới rồi.

“Đi thôi.” Anh đứng vụt dậy.

Hứa Thấm không kịp trở tay, đầu bị sượt sang, ngơ ngác hỏi: “Đi ạ? Đi đâu?”

Tống Diệm lạnh nhạt lườm cô: “Sao đây? Còn phải chờ Mạnh Yến Thần ra ngoài, an ủi anh ta mấy câu, hay là cho anh ta một cái ôm ấm áp hả?”

Lưng Hứa Thấm lạnh toát, cô lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần đâu. Đã giải quyết xong rồi, không còn việc của em nữa.” Cô vội vàng đứng dậy, khoác chặt tay anh. “Dẫn em về nhà thôi.”

“Ôm chặt thế làm gì?” Anh tỏ vẻ “kháng cự”.

“Cảm thấy nếu không ôm chặt một chút, anh sẽ vứt em ở đây mất.” Hứa Thấm tỏ vẻ đáng thương.

Tống Diệm cất bước, khóe môi cong cong.

Ra khỏi đồn công an, trời còn chưa sáng hẳn nhưng cũng đã hừng đông. Cuối cùng, một đem nghiệt ngã đã qua.

“Mệt không?” Tống Diệm thấp giọng quan tâm.

Hứa Thấm không trả lời, vẻ mặt ngẩn ngơ, vẫn còn nghĩ đến chuyện khi nãy. Bây giờ nhớ lại, trong khoảng thời gian biến mất, chắc hẳn Tống Diệm đã đi khuyên nhủ Địch Miểu rồi. Không biết hai anh em nói những gì, nhưng nhất định sẽ nhắc lại chuyện xưa, vạch trần vết sẹo của anh. Mà anh có thể không so đo hiềm khích trước kia, chắc hẳn cũng vì cô.

Cô buồn bã, cúi đầu dịu mắt. Tống Diệm lặng im kéo tay cô, nhích sang một bên. Hứa Thấm sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh đầy khó hiểu.

Tống Diệm lấy thuốc và bật lửa ra châm một điếu, nghiêng mặt liếc sang cô: “Mất hồn mất vía như vậy, còn lo lắng chuyện trong đó à?” Anh hất cằm về phía tòa nhà cảnh sát.

Hứa Thấm hé môi, không biết trả lời thế nào. Nói thật thì không thể, nói dối cũng không xong.

Tống Diệm nheo mắt nhìn cô giây lát, sa sầm mặt mày, từ từ phả ra một làn khói: “Cho em mười phút.”

“Dạ?” Hứa Thấm không theo kịp câu chuyện.

“Cho em mười phút khó chịu. Mười phút sau, em mà còn nghĩ đến chuyện đó, anh sẽ giận đấy.” Anh buông lời cảnh cáo.

Hứa Thấm tròn mắt, không biết tại sao bỗng bật cười: “Anh ghen à?”

Tống Diệm cau mày: “Cười cái gì mà cười!”

Cô không kiềm chế được, bật cười khanh khách, nhào lên người anh. Anh đưa bàn tay đang kẹp thuốc lá ra xa, thuận lợi để cô ôm chầm lấy. Cô ngửa đầu ngắm anh, kiên định trả lời: “Không cần mười phút đâu, mười giây là đủ.”

Tống Diệm xách cổ cô, kéo ra khỏi người mình: “Đi qua bên kia.”

Cô lùi về sau một bước, cười tít mắt nhìn anh, bắt đầu điếm:”Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín! Xong rồi!”

Cô dang hai tay ra, nhào đến ôm chặt anh. Anh không thèm để ý, hừ, cũng đâu dễ dỗ dành như vậy.

Hứa Thấm kiễng chân, rướn cổ lên muốn hôn anh, Tống Diệm quay mặt đi chỗ khác. Cô nhảy lên hôn anh, anh nhăn mày tránh né. Cô hôn đến cằm anh, gò má anh, cứ thế nhảy lên liên tục, đôi môi mềm mại không ngừng hôn sượt lên má anh.

Cuối cùng, anh không chịu đựng được nữa, vứt điếu thuốc đi, bắt lấy bả vai cô, ấn chặt lên thân cây, cúi đầu xuống hôn đôi môi cô thật mãnh liệt.

Cô bị đau đến co người lại. Anh áp chặt cô lên thân cây, nụ hôn cũng thêm phần thô bạo, hệt như muốn hòa tan cô ra, dung nhập vào thân thể mình, thể hiện rõ sự độc chiếm của anh. Hơi thở của anh nóng hổi phả lên gò má cô, cô chìm đắm trong mùi hương của anh, toàn thân râm rran như sắp tan chảy, thân thể vô thức kề sát anh hơn, mười ngón tay bám chặt lấy anh, đôi môi cũng bất giác ngoan ngoãn phối hợp.

Như đã chìm đắm trong mơ muội, trong đầu Tống Diệm lúc này chỉ còn một suy nghĩ: Cô là của anh, chỉ thuộc về anh mà thôi.

“Ưm...” Cô khẽ rên rỉ trong cơn đê mê.

Anh từ từ nhả môi cô ra, cụp mi mắt nhìn cô. Cô nhìn lại anh, thở hổn hển, mắt ươn ướt long lanh, đôi môi sưng mọng.

Tống Diệm đưa ngón cái lên mơn trớn môi cô: “Đúng, anh ghen đấy...Sau này, em còn dám để anh ghen một lần nữa thử xem.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Huogmi, anlinh, dao bac ha, kieumy0810, poohtran, zinna
     

Có bài mới 18.06.2018, 01:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4959
Được thanks: 14461 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 13
Chương 61

Type: Oanh


Sớm mùa đông, trời vừa hửng sáng, trên con đường ngoài trường trung học số Ba phía nam thành phố yên tĩnh không một bóng người. Hơn sáu giờ sáng, quán ăn đối diện trường học vẫn chưa mở cửa, bóng dáng những hàng xe rong cũng chưa xuất hiện. Sương mù giăng lối, hàng cây hai bên đường trơ trụi, chỉ có vài chú chim sẻ đang nhảy tung tăng, khiến cành cây khẽ ay động rồi trở về với vẻ an tĩnh.

Tống Diệm nắm tay Hứa Thấm bước đi trên con đường, làn khói thở ra mỏng manh như sợi bông lượn lờ, tan đi trong gió. Đồn công an Bát Yên Kiều gần trường cấp ba của họ, hai người men theo con đường vắng đi đến đây.

Cổng trường im ắng, bác bảo vệ còn chưa thức dậy. Tống Diệm dẫn Hứa Thấm đi lên lề đường, đến sát chân tường.

Hứa Thấm bám bờ tường, bò lên. Tống Diệm nâng người cô, giúp cô chầm chậm trèo qua, hành lang lóng ngóng, mãi mới sang được đến bên kia bức tường, lúc xuống càng khó hơn.

“Cẩn thẩn!” Tống Diệm khẽ nhắc.

“Vâng!” Hứa Thấm từ từ dời trọng tâm, ôm lấy cột nhỏ rồi tuột xuống như con gấu mèo.

Cô thở phào nhẹ nhõm, mới leo lên leo xuống có một lúc thôi mà đầu đã mướt mồ hôi rồi. Cô đang định giúp Tống Diệm một tay thì đã thấy ở phía bên kia, anh lùi về sau vài bước, đột nhiên tăng tốc phóng đến, nhảy phốc lên, chỉ cần hai, ba bước đạp tường rào đã có thể tung ngườ bay qua phía bên này.

Hứa Thấm tròn mắt kinh ngạc.

Tống Diệm phủi phủi bụi bám trên tay, nhìn cô: “Sao thế?”

Cô lập tức lắc đầu.

Bỗng dưng nhớ lại ngày xưa, anh và đám anh em vay bên dưới, ngước đầu chỉ điểm, giúp đỡ đắ chân tay lóng ngóng là cô trèo trường. Đợi cô từ từ trợt xuống dưới, cả đám mới ào ào như gió thổi lá cây, hết người này đến người kia nhanh nhẹn nhảy qua.

Anh vỗ bụi trên quần áo mình, gọi cô: “Nghĩ gì vậy?”

“Nhớ lại hồi cấp ba.” Hứa Thấm kéo tay anh. “Đám Phong Tử còn liên lạc với anh không?”

“Tháng trước mới gặp nhau, lúc nghĩ bệnh sau vụ động đất ấy.”

“Bây giờ họ thế nào rồi?”

“Đều sống rất tốt.” Tống Diệm đáp.

Hứa Thấm mím môi không hỏi nữa. Quay đầu lại nhìn, cô phát hiện sân trường không khác gì mười năm trước. Đình đá, sân thể dục, bậc thang, rừng trúc, tòa nhà dạy học vẫn hệt như trong ký của cô. Điều duy nhất thay đổi là nơi đây cũng đã in dấu thời gian ròi.

Vòng qua rừng trúc đi lên bậc thang, bước vào tòa nhà dạy học, cảm giác xưa cũ càng rõ ràng hơn bao giờ hết: Sơn trên tay vịn bong tróc, cầu thang nứt toác, tường bám đầy bụi bặm loang lổ. Màu sơn xanh lục nơi góc tường đã phai nhạt, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi ẩm mốc.

Hứa Thấm nghĩ, mười năm không quay lại, chỉ có một mình nó ở đây trả qua bao năm tháng. Lớp họ nằm trên tầng bốn, Hứa Thấm nhoài người qua cửa sổ ngó vào trong. Bàn ghế xô lệch, trên bảng vẫn còn đề bài môn Hóa.

Hứa Thấm còn đang mãi nhìn ngắm thì Tống Diệm đã cạy cửa sổ, nhảy vào lớp, mở cửa lớn cho cô.

Mắt Hứa Thấm sáng ngời, cô nhanh nhẹn xông vào, ngắm nghía xung quang một lúc lâu mới cảm khái: “Sao em có cảm giác lớp học nhỏ lại vậy nhỉ? Bàn ghế cũng thật nhỏ.” Cô tìm đến ngồi xuống bàn đầu tiên, hưng phấn nhìn quanh quất.

“Còn nhớ chỗ của em không?” Anh mỉm cười.

“Nhiều năm như vậy ròi, sao em nhớ được? Với lại, hình như từng đổi chỗ ngồi nữa.” Cô ngẫm nghĩ một hồi, chịu không tài nào nhớ nỗi.

Tống Diệm đi đến chiếc bàn hàng thứ hai tổ một, ngồi vào vị trí gần cửa sổ: “Thời điểm tựu trường năm lớp Mười, em ngồi ở đây.”

Nói xong, anh nhìn ra cửa sổ. Phương đông đã lộ ánh bình minh. Vườn trường loáng thoáng truyền đến tiếng chim hót, nhưng sân trường vẫn còn yên tĩnh. Tất cả đều quá đỗi bình yên.

Cô đến gần, mè nheo: “Để em ngồi một chút.”

Anh đứng dậy, nhảy qua lối đi. Hứa Thấm bước vào chỗ anh vừa ngồi, nhìn quanh một lượt như đang nhớ lại điều gì đó. “Ồ, có chút ấn tượng, trước kia em từng ngồi ở đây.” Cô quay đầu, hào hứng chỉ: “Em nhớ chỗ anh ở phía đằng sau thì phải.”

Tống Diệm mỉm cười đi đến hàng cuối cùng của tổ hai, kéo ghế ngồi xuống. Anh nhìn về phía Hứa Thấm. Cô cung cười rạng rỡ rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Kể từ khi bước vào trường, Hứa Thấm trở nên vui vẻ hẳn. Chắc hẳn với cô, những năm tháng dưới mái trường này cũng như là dòng ký ức tươi đẹp nhất. Tống Diệm không khỏi cong khóe môi. Anh ngồi ở vị trí trước đây của mình, nhìn cô chăm chú.

Trong lúc lơ đãng, kỷ niệm như ùa về trước mắt. Những năm tháng trung học, anh luôn nhìn cô từ đằng xa, tiết nào cũng thế, như thể nhìn mãi không chán. Rõ ràng tính cách anh rất hiếu động, nhưng lại có thể thầm lặng dõi theo cô không ngừng nghĩ. Cũng chính trên lối đi chật hẹp này, cô ôm cặp sách, cúi đầu bước ngang qua tầm mắt anh, cùng lúc đó tiến thẳng vào trái tim anh.

Tại sao anh lại thích cô cơ chứ? Chỉ là thích, thế thôi.

Thích vẻ yếu đuối, ẫn nhẫn của cô khi bị bắt nạt.

Thích vẻ vô đơn, đáng thương khi bị xa lánh.

Thích cô ngoan ngoãn đi đến nắm lấy góc áo anh, lệ thuộc vào anh, như thể cả thế giới này chỉ anh mới có thể bảo vệ được cho cô, để cô nương tựa.

Như thể chỉ khi ở đây, anh mới chân thực tồn tại trên thế giớ này. Giống như trước khi biết cô, anh chưa từng “thật sự tồn tại” vậy.

Khi còn bé, Tống Diệm chỉ có bố, không có mẹ. Trong ký ức ủa anh, bố là người đàn ông anh tuân nhưng nát rượu, bạo lực. Mỗi lần say sưa, ông liền đánh anh tơi tả, mắng chửi mẹ anh bằng những từ ngữ tục tĩu. Nhưng khi tỉnh lại, ông ôm anh nghẹn ngào khóc lóc nói lời xin lỗi.

Tống Diệm  chưa bao giờ hận ông. Trong tiềm thức của một đứa trẻ như anh luôn chia rõ nhân quả. Anh biết, bố anh bị vợ vứt bỏ, sự tự tôn đàn ông bị người ta dẫm đạp, giày xéo.

Anh cũng hiểu mấy lời người lớn hay thậm thụt nói với nhau, biết mẹ mình đi làm nhân tình cho nhà giàu, nên dù bố anh say rượu có thô bạo thế nào, anh cũng chưa từng hận ông. Anh chỉ cảm thấy ông thật đáng thương mà thôi.

Hai cha con cứ sống như thế cho đến một buổi năm Tống Diệm bảy tuổi, bố say rượu về nhà, vấp ngã, đầu đạp vào tảng đá. Hôm sau, Tống Diệm tỉnh dậy, mở cửa định ra ngoài thì nhìn thấy ông. Lúc này, thân thể người cha đáng thương của anh đã cứng đờ.

Tiểu Tống DIệm lay ông, gọi mấy tiếng liền nhưng ông không trả lời, là không thể trả lời. Thằng bé nhỏ xíu băng qua đoạn đường xa tít tắp đến gõ cửa nhà cậu mình: “Bố con chết ròi. Cậu mau giúp con với, con kéo không nỗi.”

Sau đó, anh được cậu đón đi, bị che giấu khỏi tất cả những ân oán từ đời bố mẹ mình. Nhưng dù giấu thế nào đi nữa, đứa trẻ cũng sẽ tìm mọi cách nghe lén. Hóa ra mẹ anh đã sớm sinh một đứa trẻ khác, có điều đứa trẻ kia từ nhỏ đã phải nhận vợ cả làm mẹ, chưa bao giờ gặp mặt bà, cũng không biết đến sự tồn tại của bà. Nhưng dù bị đối xử như thế, bà cũng không chịu trở về mà vẫn ngoan ngoãn ở trong căn biệt thự người đàn ông kia chu cấp như chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.

Lúc mười tuổi, Tống Diệm đã lén đi tìm mẹ. Anh thu thập từng mẩu tin dù nhỏ nhất, tìm đến tận ngôi biệt thự kia. Lúc đến nơi, căn nhà trống vắng. Anh ở bên ngoài đợi mãi, đến khi sắp ngủ gặt mới chợt nghe thấy tiếng xe ô tô.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy mẹ mình. Bà xinh đẹp, mặn mà hơn trong hình rất nhiều. Bà tựa và ngực người đàn ông xa lạ voiwis tư thái yểu điệu, thướt tha, mặc anh đứng ven đường như một đứa trẻ lưu lạc.

Hai người đó đi ngang qua mà không hề chú ý đến anh. Song, người phụ nữ bất giác quay đầu, liếc nhìn anh thoáng chốc rồi khuất bóng trong căn nhà bề thế.

Không biết vì sao nhưng anh dám chắc rằng bà biết anh là ai. Thế nhưng bà không hề nhìn anh thêm một lần.

Anh quay người bỏ đi, còn nhỏ một bãi nước bọt vào chiếc xe kia, về sau không còn đi tìm bà ta lần nào nữa.

Mãi sau này, suốt những năm tháng dài đằng đẵng, Tống Diệm luôn cảm thấy mình là kể có cũng được không có cũng chẳng sao, hệt như người cha bỏ đi của anh vậy. Không đúng, anh còn đáng thương hơn vả bố mình. Ít nhất anh vẫn cần bố, nhưng bố lại không cần anh. Mẹ anh thì...đừng nhắc đến làm gì.

Cho dù đến thời niên thiếu nỗi loạn, bởi vì vẻ bề ngoài điển trai mà được rất nhiều bạn gái vây quanh, cảm giác “cô độc”, “bị bỏ rơi” và “không ai cần” vẫn đeo bám anh. Anh chán ghét sâu sắc nhưng sauy nghĩ ấy. Với tính kiêu ngạo, coi trời bằng vung của mình, anh tuyệt đối không thừa nhận bản thân lại yếu đuối đến thế. Bố anh cũng là một người đàn ông vô cùng đẹp trai, nhưng kết quả thì sao chứ?Anh sợ mình cũng sẽ như vậy. Rốt cuộc, anh chẳng có gì cả.

Mãi cho đến một ngày, anh tình cờ nhìn qua cửa sổ, thấy một cô bé gầy gò, ôm cặp sách bước vào lớp, nhút nhát đi ngang qua anh. Kể từ đó, trong lòng anh như có một tia sáng soi chiếu.

Nếu như nói thời điểm anh nhấc bút viết hai chứ “Tống Diệm” to đùng lên áo khoác đồng phục đưa cho cô mặc chẳng qua chỉ là đơn phương tuyên bố sự bảo vệ và chiếm hữu cô, vậy thì khi cô trả lại chiếc áo đồng phục đã phai chữ cho anh, bảo anh viết lại tên mình lần nữa, cô đã chính thức thừa nhận sự bảo vệ và chinh phục của anh rồi. Chính trong khoảng khắc ấy, anh bị cô trói buộc. Mối quan hệ giữa hai người đã trở thành song phương. Cũng kẻ từ lúc ấy, tia sáng yếu ớt chiếu rọi cõi lòng anh ngày một bành trướng, đến khi không thể khống chế được nữa.

“Tống Diệm, em sợ ngã.” Anh phải đỡ em đấy.

“Tống Diệm, em trèo không nỗi nữa.” Anh cõng em với.

“Tống Diệm, em lạnh.” Anh ôm em đi nào.

“Tống Diệm, em buồn.” Anh hãy đến dỗ dành em.

“Tống Diệm, thằng kia sờ tay em.” Anh đi đáng nó đi.

“Tống Diệm, một mình em không được đâu.” Phải có anh ở bên mới được.

“Tống Diệm, anh phải nhanh lên, dẫn em trốn đi.” Em chỉ muốn ở cùng với anh thôi, những người khác đều khôn được.

“Tống Diệm...”

Cô đổi đủ cách hành hạ, như thể trong lòng đang thiếu hụt gì đó, không ngừng muốn anh chứng minh bằng hành động, chứng minh tầm quan trọng của cô đối với anh cũng được, hay chứng minh anh yêu cô cũng tốt. Dường như cô không hề biết thỏa mãn, không ngừng đòi hỏi ở anh. Còn anh lại hoàn toàn hưởng thụ, lần lượt đáp ứng cô, cho cô hết thảy những gì cô muốn. Cô càng lệ thuộc vào anh, càng gần anh, anh lại chìm đắm trong đó, không tài nào thoát khỏi.

Cô thể hiện một mặt không ai biết trước mặt anh, một mặt chỉ mình anh được hưởng thụ. Chỉ có anh mới có thể khiến cô vui vẻ, khiến cô buông thả, mà sự thật này lại khiến anh thỏa mãn và yên bình đên lạ.

Hai đứa trẻ với hoàn cảnh sống và tính cách hoàn thoàn đối lập, vậy mà bù trừ cho nhau, gắn bó với nhau, không thể tách rời suốt ba năm. Khoảng trống trong snh từng chút từng chút được lấp đầy. Cho đến ngày chia tay hôm đó, lại một lần nữa, trái tim anh như bị khoét rỗng một mảng, chẳng khác nào con ác mộng bố mẹ đã gây ra cho anh từ thuở thơ bé lại tái diễn một lần nữa.

Suy nghĩ mông lung của Tống Diệm lập tức ngừng lại. Anh quay về thực tại, rủ mắt nhìn vết khắc trên bàn học, khẽ nhếch môi. Thời gian chia xa đã qua không cần nhắc lại, may mà con đường dù gian khổ nhấp ngô, nhưng cuối cùng họ cũng đã đoàn tụ.

Anh cảm giác được gì đó liền ngước nhìn sang. Đầu bên kia phòng học, Hứa Thấm đang nằm nhoài trên bàn, mỉm cười nhìn anh, ánh mắt sáng lấp lánh: “Anh đang ngẩn ngơ gì thế? Em ngắm anh lâu lắm rồi đấy!”

Nụ cười của cô có thể dễ dàng xoa dịu đi tất cả.

“Ừ.” Anh vuốt mũi. “Đang suy nghĩ chuyện công việc đấy mà.” Anh nói dối, nhanh chống chuyển đề tài. “Sau khi tốt nghiệp, em có trở về trường không?”

Hứa Thấm lắc đầu: “Còn anh?”

Anh cười nhưng không đáp. Đã về rất nhiều lần, mỗi lần đều nhân lúc sáng sớm hoặc ban đêm, hoặc nghĩ hè, nghĩ Tết anh đều chọn thời điểm có thể tránh né đám học trò. Sân trường rộng thênh thang chỉ có một mình anh dạo bước. Nhìn cỏ cây trêm sân khô héo, úa tàn, nhìn vách tường tòa nhà dạy học dần dần loang lổ, nhìn những viên gạch lát trên bậc cầu thang chầm chậm nứt thành từng vết...

Hơn mười năm qua, với anh, trường học là một tòa thành im ắng và quạnh quẽ, nhưng bên trong lại chứa đựng vô số ký ức của anh và cô. Nó lặng lẽ già đi cùng năm tháng, nhưng không tài hề bị lu mờ, ngày qua ngày cố chấp chờ đợi người lạc mất ký ức trở về tìm lại.

Một tia nắng xuyên qua tầng mây, rọi lên mái tóc mượt như tơ của Hứa Thấm. Cô nheo mắt nhìn sang, đưa tay che đi ánh sáng: “A, mặt trời mọc rồi.”

Cô băn khoăn hỏi anh: “Có phải chúng ta nên đi rồi không? Lát nữa, học sinh sẽ đến đấy!”

“Chơi thêm vài phút nữa.” Tống Diệm đứng dậy đi đến bục giảng, cầm khăn lau sạch một góc bảng đen.

Hứa Thấm tò mò đi theo: “Anh làm gì vậy? Viết chữ à?”

“Ừ.” Anh lấy một viên phấn, quay sang viết lên bảng.

Hứa Thấm rướn cổ xem thử, vừa mới nhìn thấy một chữ Hứa đã bị Tống Diệm đưa tay che kín mắt: “Qua bên kia viết đi!”

“Đồ kep kiệt.” Hứa Thấm “hừ” một tiếng, cố ý giữ khoảng cách với anh, cầm lấy khăn đi lau góc bảng khác.

Lau xong, cô vỗ bụi trên tay rồi cũng tìm lấy một viên phấn. Giây phút cô chạm vào đáy hộp, cả người cô như sững lại. Cô không dám tin vào mắt mình, chậm rãi cúi đầu để nhìn cho kỹ hơn. Thứ cô chạm vừa chạm vào không phải viên phấn mà là một chiếc nhẫn màu bạc. Bụi phấn li ti không ch được ánh sáng lấp lánh từ nó.

Não như ngừng hoạt động, cô không thốt lên được âm thanh nào, chr có tiếng hít thở khe khẽ trong ánh nắng vàng ươm.

Mặt trời lên cao, ánh sáng soi qua cửa sổ trải đầy phòng học mười năm trước. Năm đó, chính tại đây, cậu thiếu niên ngồi cuois lớp nhếch môi nhìn cô thiếu nữ ngồi bên khung cửa sổ.

Trái tim Hứa Thấm đập rộn rã, cô sững sờ quay đầu lại nhìn Tống Diệm. Anh không bị phân tâm, vẫn châm chú viết cẩn thận từng chữ lên bảng. Kết thúc nét chữ cuối cùng, viên phấn trắng tiếp tục in lên một dấu chấm tròn viên mãn.

Trên bảng viết: “Hứa Thấm, lấy anh đi.”

Tống Diệm đặt phấn xuống, nghiêng đầu nhìn sang cô rất đỗi chân thành, hồi lâu mới chậm rãi nở nụ cười như đã trải qua trăm sông nghìn núi: “Hứa Thấm, cho anh một gia đình đi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Hoa bí, Huogmi, Như Thanh, anlinh, dao bac ha, kieumy0810, linhlee1411, poohtran, ratthichdoctruyen, zinna, Đông Sương
     
Có bài mới 18.06.2018, 07:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 11:03
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 139
Được thanks: 259 lần
Điểm: 9.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 2
Huhu, cảm động quá đi.
Bao khó khăn thử thách, cuối cùng hai người cũng viên mãn rồi.
Đây thực sự là một trong những tình yêu ngôn tình đẹp nhất mình từng xem, hạnh phúc lụi tim luôn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn poohtran về bài viết trên: MỀU, Yến khôi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cat_catt, futhuybilangquen, linhkhin, Mèo Hoang, Ti Mặp và 549 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.