Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

 
Có bài mới 04.03.2018, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 14
MỘT TÒA THÀNH ĐANG CHỜ ANH

images


Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Dịch giả: Hàn Vũ Phi
Công ty Phát hành: Văn Việt
Nhà Xuất Bản Thanh Niên
Kích thước: 16 x 24 cm
Số trang: 680 trang
Số chương: 67 chương
Ngày xuất bản: Tháng 9/2017
Giá bìa: 169.000 VNĐ
Type: Thùy Miên, P.anh
Nguồn Diễn Đàn Lê Quý Đôn


GIỚI THIỆU

"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."

Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô: "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".

Anh nói: "Được."

Thế là họ bên nhau mãi mãi.

Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa.

Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào.

Quyển sách này được type để chia sẻ với những bạn không có điều kiện mua sách.
Nếu bạn có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả nha!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.03.2018, 09:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
Chương 1

Type: P.anh


Bốn giờ sáng, khoa Cấp cứu mới yên tĩnh trở lại. Hứa Thấm khoác vội chiếc áo blouse trắng rồi cắm đầu cắm cổ băng qua đại sảnh, nơi chị lao công đang hì hục di cây lau nhà cho sạch vết máu bám trên sàn.

Mải nghĩ vẩn vơ, đến lúc tới gần chỗ chị lao công, cô mới định thần lại. Chị ta không tránh kịp, lỡ thúc cây lau nhà dính đầy máu vào giày của Hứa Thấm, sau đó cuống quýt xin lỗi: “Xin lỗi bác sĩ Hứa! Tôi xin lỗi!” Vừa nói chị ta vừa vơ tạm lấy chiếc khăn gần đó, định lau theo phản xạ.

Hứa Thấm vội vã đưa tay ngăn cản: “Không cần đâu, tôi không sao.”

“Nhưng mà…” Chị lao công ái ngại.

Hứa Thấm ôn hòa ngắt lời: “Là tôi sơ ý, gây phiền hà cho chị rồi.”

Chị ta nghe thế càng ngại ngùng hơn: “Đâu có, thôi… cứ để tôi lau giúp cô.”

Hứa Thấm cản lại, mỉm cười hòa nhã: “Tự tôi lau được mà.”

Chị ta áy náy cảm ơn: “Bác sĩ Hứa, cô tốt quá!”

Hứa Thấm tiếp tục đi về phía trước. Chị lao công nắm chặt cây lau nhà, ngước mắt nhìn cô từ phía sau. Hứa Thấm có vóc dáng cao ráo, mảnh mai, áo blouse trắng khoác bên ngoài càng tôn lên vẻ nhẹ nhàng, thanh tú, mái tóc dài qua vai được buộc gọn gàng, có vài sợi lòa xòa buông rủ xuống hai bên mang đến cảm giác nữ tính khó tả.

Do dự giây lát, chị lao công khẽ cất tiếng gọi giữa đại sảnh trống trải: “Bác sĩ Hứa!”

Hứa Thấm dừng bước, quay đầu đáp lời: “Sao cơ?”

“Có cứu được người vừa đưa đến không?” Chị ta nói xong liền vô thức nhìn xuống vết máu dưới chân.

Giờ phút này, đại sảnh khoa Cấp cứu im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ai có thể tin nổi mới cách đây mấy tiếng, cũng ngay tại chỗ này vừa diễn ra cảnh khóc lóc, la hét, hỗn loạn cơ chứ!

Hứa Thấm gật đầu: “Cứu được rồi.”

Chị lao công nở nụ cười nhẹ nhõm: “Tốt quá, bác sĩ Hứa…” Chị ta hơi cúi người chào Hứa Thấm, không quên động viên cô: “Vất cả cho cô rồi.”

Hứa Thấm khẽ gật đầu coi như đáp lễ rồi quay người rời đi.

Bốn giờ sáng là thời khắc bóng đêm sâu thẳm nhất. Ánh đèn hành lang bệnh viện chói lòa, trong không khí đặc quánh mùi sinh tử, cảm giác ngột ngạt và tanh tưởi không tài nào xua đi được. Cô bỏ hai tay vào túi áo theo thói quen, băng qua hành lang không một bóng người, đang định bước vào văn phòng thì bỗng khựng lại. Cúi đầu, nhíu mày nhìn vết bẩn trên giày với vẻ khó chịu, dạ dày cô chợt trào lên cảm giác buồn nôn. Như thể thứ nước lau sàn pha lẫn máu dính dính chưa cọ hết kia sẽ thấm qua mũi giày, xuyên qua mu bàn chân rồi ngấm vào cơ thể cô vậy.

Hứa Thấm vội ngồi xuống ghế dựa, cởi giày ra vứt vào thùng rác. Tuy tất vẫn sạch nhưng cô cũng chẳng buồn giữ lại, cho đi theo đôi giày kia luôn. Ngay sau đó, cô mở ngăn tủ, lấy giấy ướt lau đi lau lại mu bàn chân đến khi làn da đỏ ửng như thể sắp bong tróc mới thôi.

Bấy giờ, Hứa Thấm mới bình tĩnh trở lại, chậm rãi điều hòa hơi thở. Cô vứt giấy ướt đã dính bẩn đi, mở tủ đồ, lấy ra đôi giày dự phòng rồi quay người đi đến bồn rửa tay. Cô lấy xà phòng rửa đi rửa lại những ba lần mới thấy yên tâm.

Xong xuôi, Hứa Thấm rút di động từ túi áo blouse trắng ra xem. Bốn giờ mười phút rồi. Ngoài trời tối đen như mực, phòng Cấp cứu tĩnh mịnh như muốn nói rằng: Đêm nay cuối cùng cũng bình yên trôi qua.

Di động thông báo có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Mạnh Yến Thần: Cuối tuần về nhà một chuyến.

Hứa Thấm nhìn thấy hốc mắt mình trũng sâu trên màn hình điện thoại. Cô đã làm việc liên tục suốt hai mươi hai tiếng đồng hồ nên lúc này, cơ thể như rã rời, không còn chút sức lực. Cô bỏ tay vào túi áo, ngón trỏ gõ nhịp lên bao thuốc lá và chiếc bật lửa, nhìn chăm chăm vào tầm biển cấm hút thuốc trên tường hồi lâu mới khẽ nhếch môi, đứng dây đi lên sân thượng.

Cô tựa người vào lan can, châm thuốc hút trong gió đêm. Hút được nửa điếu, phía dưới vang lên tiếng gọi lớn: “Bác sĩ đâu rồi?”

Hứa Thấm đứng thẳng người dậy, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc rồi đóng cửa sân thượng, trở về văn phòng rửa tay ba lần. Cô vừa mới tắt vòi nước, một chàng trai người ngợm lấm lem khói bụi chợt xông đến: “Bác sĩ, xin hãy giúp đỡ!”

Hứa Thấm nhìn lướt qua anh ta từ trên xuống dưới, rõ ràng không hề có ngoại thương: “Anh bị thương chỗ nào?”

Người đàn ông mặt chữ điền thở không ra hơi, xua tay: “Không phải tôi, là người anh em của tôi, anh ấy…”

Anh ta đang trình bày dở thì ba, bốn người đàn ông vô cùng nhếch nhác, bẩn thỉu, toàn thân ám mùi khói và mùi mồ hôi gắt mũi cùng bước vào. Đám người này đều mặc áo may ô và quần xanh lục, vóc dáng cao lớn, rắn chắc, nhưng ai cũng lôi thôi lếch thếch, cánh tay để trần dính đầy tro bụi xám xịt, không biết là công nhân bốc vác từ công trường nào nữa.

Chàng trai mặt chữ điền thở hắt ra rồi chỉ về phía sau. Hứa Thấm nhìn sang, cả đám đàn ông mồ hôi ướt đẫm lưng, thật sự không biết là đang muốn nói đến ai nữa.

“Anh ấy… Anh ấy bị đau răng!” Cuối cùng anh ta cũng nói vào vấn đề chính.

Hứa Thấm khựng lại, quay sang hỏi: “Đau răng à?”

Người đàn ông mặt chữ điền tiếp tục giải thích: “Bác sĩ, cô sang đây xem anh ấy…”

Hứa Thấm ngắt lời: “Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đăng ký đi.”

“Bây giờ, phòng không vẫn chưa mở cửa.” Anh ta phân bua.

Hứa Thấm lạnh nhạt trả lời: “Vậy thì chờ mở cửa rồi đến.”

Cô đi đến trước bàn ngồi xuống, ngẩng đầu lên mới thấy một đám đàn ông đều đang nhìn mình chằm chằm. Cũng chính vào khoảnh khắc này, Hứa Thấm nhìn thấy người đàn ông bị “đau răng” trong đám người kia. Anh đeo khẩu trang, dưới hàng mày rậm là đôi mắt sắc bén, sáng ngời đang nhìn xoáy vào cô, chỉ liếc thoáng qua thôi cũng đủ nhận ra anh nổi bật hẳn so với những người bên cạnh.

Hứa Thấm nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi: “Không nghe rõ sao? Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đi.”

Anh không lên tiếng, trái lại, chàng trai mặt chữ điền hơi nóng nảy, kìm nén sự bực bội, cố gắng lặp lại: “Hiện giờ, khoa Khám bệnh chưa mở cửa, vậy phải làm sao?”

Hứa Thấm thờ ơ như việc không liên quan đến mình: “Cố chịu đi!”

“Cô!” Anh ta siết chặt nắm tay, khẽ cắn răng ghìm lại cơn phẫn nộ, cố nhượng bộ: “Vậy cô cho mấy viên thuốc giảm đau đi.”

Hứa Thấm tựa lưng vào ghế, hai tay bỏ vào túi: “Tôi không cho được.”

“Sao lại không cho được? Cô là bác sĩ mà, biết đau răng khó chịu đến mức nào không?” Dường như anh ta không thể chịu nổi thái độ thờ ơ của Hứa Thấm nữa, giọng nói đã bắt đầu gắt gỏng.

Hứa Thấm bình thản trả lời: “Không chết đâu mà sợ.”

Chàng trai mặt chữ điền cho rằng cô đang làm khó, giọng nói không còn giữ được bình tĩnh: “Cô nói thế mà nghe được à?”

Hứa Thấm nhìn anh ta không chút cảm xúc: “Tôi đã kiên nhẫn với kiểu quấy rối của các người lắm rồi đấy!”

Người đàn ông nổi giận: “Tôi thấy cô…”

Một người khá lớn tuổi đi đến kéo bạn mình lại, ôn tồn giải thích: “Bác sĩ, cô hiểu lầm rồi, tại khi nãy cậu ta không nói rõ ràng. Bạn tôi bị đau răng không phải do sâu mà là bị thương trong lúc làm việc, răng bị gãy mất rồi. Cô có thể xem thử…” Anh ta vừa nói vừa quay người định cởi khẩu trang của người đàn ông kia ra.

Hứa Thấm cúi đầu lật bệnh án, tiếp tục giọng đều đều: “Đừng cởi, tôi không phải nha sĩ, không khám được đâu.”

“Vậy có thể cho vài viên thuốc không? Để giảm đau một chút ấy.” Người đàn ông kia cố gắng thương lượng.

Hứa Thấm đóng “bộp” bệnh án lại, giọng nói mất kiên nhẫn: “Không cho được, muốn tôi nói mấy lần nữa hả?”

Cô còn chưa dứt lời thì người đàn ông mặt chữ điền không nhịn được nữa, bước nhanh đến chỉ thẳng tay vào mặt Hứa Thấm: “Cô có tin tôi…”

“Dương Trì!” Người đàn ông đeo khẩu trang chợt cất tiếng quát lạnh lùng.

Tiếng nói kia ẩn nhẫn và trầm thấp, nhưng từng âm rõ ràng. Hứa Thấm bất giác ngước mắt lên nhìn anh. Vẫn là ánh mắt ấy, đôi mắt vừa đen vừa sáng đang nhìn cô đăm đăm.

Anh đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu: “Làm phiền rồi.”

Hứa Thấm im lặng.

Người đang ông đeo khẩu trang định bước bỗng dừng lại, thản nhiên hỏi: “Khoa Khám bệnh mở cửa lúc mấy giờ?”

“Tám giờ.”

“Cảm ơn.”

“Không có gì.”

Thấy anh đứng dậy đi ra ngoài, Dương Trì bực bội đuổi theo: “Đội trưởng Tống, anh…”

Tống Diệm đã quay người rời đi nên những người khác đành cất bước theo, chỉ còn mình Dương Trì vẫn không kìm được cơn cáu giận, chỉ ngón tay vào mặt Hứa Thấm một lúc mà không nói được gì, đành hậm hực giậm chân đuổi theo.

Dương Trì đuổi theo nhóm Tống Diệm, cơn giận vẫn chưa thể nào nguôi: “Mẹ kiếp, con bác sĩ kia thật quá quắt. Tôi phải kiện cô ta mới được. Khi nãy vào cửa, tôi thấy sổ khiếu nại ở bên phải cổng lớn. Giang Nghị, cậu đi với tôi.”

Giang Nghị thở dài: “Tôi sợ có kiện cũng vô ích thôi. Đây là Bệnh viện Quân y số Ba, người không có “cơ” không vào được đâu. Cô gái kia vênh váo lắm, ai biết hậu thuẫn thế nào chứ!”

Tống Diệm đi xuống bậc cầu thang mới cởi khẩu trang ra, nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu vào thùng rác.

Giang Nghị có chút lo lắng, hỏi: “Đội trưởng Tống, không sao chứ? Nếu thật sự không chịu được nữa thì gọi cho cấp trên đi.”

Tống Diệm lắc đầu: “Không sao, đi thôi.”

Dương Trì cứ đứng chôn chân trên bậc cầu thang không nhúc nhích, nghĩ ngợi một hồi vẫn cứ cảm thấy không nuốt trôi cơn tức này, quyết định quay lại: “Không được, tôi phải đi kiện cô ta mới hả dạ.”

Tống Diệm gọi giật lại: “Thôi đi.”

Dương Trì không chịu: “Không được, vừa nghĩ đến cô ta tôi đã muốn nóng điên rồi. Mặc kệ có ích hay không, tôi cũng phải làm cho ra nhẽ mới được.”

Tống Diệm đanh giọng lặp lại lần nữa: “Tôi bảo cậu thôi đi cơ mà!”

Dương Trì cứng đầu không nghe, hùng hổ quay người chạy lên.

Tống Diệm lớn tiếng mắng: “Mẹ kiếp, cậu cãi lệch tôi phải không?”

Nghe thấy thế, Dương Trì bèn khựng lại, người hơi đổ nghiêng về phía trước theo quán tính.

Tống Diệm quát: “Đứng im đấy cho tôi… Nghiêm!”

Dương Trì đứng thẳng lưng.

Tống Diệm hất cằm hướng về phía đường lớn: “Về đơn vị!”

Dương Trì thẳng lưng quay người, bước xuống cầu thang.

Trời tang tảng sáng, ngoài phố thưa thớt bóng người và xe cộ qua lại. Một chiếc xe cứu hỏa đang đỗ bên kia đường. Giang Nghị đi đến, định nói gì đó nhưng thấy Tống Diệm cau mày, cáu kỉnh hất đầu về phía xa xa. Giang Nghị đứng nghiêm, giơ tay chào rồi đuổi theo Dương Trì.

Tống Diệm vẫn đứng đấy, cầm khẩu trang lau qua loa khuôn mặt nhem nhuốc. Sơ ý động phải chỗ răng đau, anh rên khẽ một tiếng nhưng vẫn cố chịu đựng, đầu lưỡi liếm qua chỗ răng ấy theo thói quen rồi lại nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu sang bên cạnh.

Mẹ nó, đau răng đúng là khó chịu chết đi được!

Tống Diệm quay đầu lại nhìn về phía văn phòng Hứa Thấm giây lát rồi lập tức dời mắt.

Giang Nghị vừa lên xe, Dương Trì liền nói ra thắc mắc của mình: “Sao tôi thấy hôm nay Đội trưởng Tống cứ là lạ thế nào ấy?”

Giang Nghị hất cằm hỏi: “Muốn nói gì?”

Dương Trì nhíu mày phân vân: “Với tình tính của anh ấy, như bình thường đã sớm nổi cơn tam bành rồi.”

Giang Nghị cười nhẹ: “Chắc đối phương là nữ thôi.”

Dương Trì lớn tiếng phản đối: “Con người Đội trưởng Tống chẳng khách sáo với phụ nữ lắm đâu… Chắc tại thấy cô ta xinh đẹp đây mà.”

Anh ta còn chưa nói hết câu thì bị Tống Diệm lúc đó đang kéo tay nắm cửa xe nhảy lên vỗ một cái vào gáy đau điếng.

Tống Diệm lập tức ôm đầu xin tha: “Im ngay đây!”

Tống Diệm nghiêm mặt: “Lái xe.”

Chiếc xe cứu hỏa màu đỏ chậm rãi lăn bánh. Đường phố lác đác bóng người, đèn đuốc dần tắt khi sắc trời đã bắt đầu hửng sáng.

Tống Diệm vắt tay lên cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi ngón giữa đã cháy đến đầu lọc. Anh quay đầu nhìn đám anh em đang ngủ vạ vật trong xe, rít hơi thuốc cuối cùng rồi chậm rãi nhả khói.

Cảnh tượng ở bệnh viện khi nãy chợt hiện về trước mắt. Cô hai tay đút túi áo, ngồi dựa lưng vào ghế, chiếc cằm khẽ hất, biểu cảm hờ hững nhìn anh không cảm xúc.

Hệt như năm đó.

Tống Diệm không ngờ cô đã về nước, hơn nữa còn không nhận ra mình.

Haiz, thoáng cái đã sắp mười năm rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Huogmi, Kimanh520, Nhothanh, Trịnh Sảng, kieumy0810, le nguyen, nghê giãn
     
Có bài mới 15.03.2018, 09:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4964
Được thanks: 14474 lần
Điểm: 9.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
Chương 2

Type: P.anh


Sau khi tan ca, Hứa Thấm đi đến khu khám bệnh tầng chín của khoa Bỏng tìm giáo sư Từ Khẳng. Tối qua, trong lúc phẫu thuật, cô đã nảy sinh một nghi vấn nho nhỏ, định thỉnh giáo ông.

Lúc này là tám giờ sáng, Từ Khẳng không có ở bệnh viện. Hứa Thấm hỏi y tá mới phát hiện ra mình nhớ nhầm ngày. Hôm nay là thứ Bảy, giáo sư Từ nghỉ trực, cô lại cứ tưởng là thứ Sáu. Gần đầy cô mệt đến mức trời đất quay cuồng, thời gian đảo lộn luôn rồi. Hứa Thấm ra sức day sống mũi, định thần một lúc rồi quay người đi về phía thang máy, lúc ngang qua phòng vệ sinh lại vô tình nghe thấy tên của mình được nhắc tới trong đoạn hội thoại của ai đó.

“Nghe nói sau khi Hứa Thấm rời khỏi khoa Cấp cứu sẽ được thăng chức thành bác sĩ chủ trị đấy.” Đây là giọng của Dương Tư Giai. Cô ta và Hứa Thấm vào bệnh viện cùng thời điểm, từ vị trí bác sĩ thực tập lên bác sĩ nội trú.

“Gì cơ? Bác sĩ chủ trị á?” Chu Nhàn là tiền bối của họ, giọng nói bộc lộ rõ vẻ bất mãn. “Sao cô ta lại được ưu ái như thế? Bởi vì từng du học ở Mỹ hả? Cô ta đến bệnh viện này mới được có mấy năm thôi mà, đã đủ kinh nghiệm đâu?”

“Cho nên lúc cô ta được điều đến khoa Cấp cứu, em đã đoán là để che giấu lời dị nghị của người khác rồi mà. Quả nhiên… đến khi quay trở về sẽ được lên chức bác sĩ chủ trị. Tuy không danh chính ngôn thuận cho lắm nhưng lại chẳng ai bắt được lỗi gì cả. Họ sẽ nói đây là đặc cách cho mà xem.” Dương Tư Giai vươn tay tới vòi nước, thương hại nhìn Chu Nhàn. “Em cảm thấy đáng lẽ danh sách luân chuyển này phải thuộc về chị mới đúng. Chị lớn tuổi hơn cô ta, kinh nghiệm cũng nhiều hơn cô ta. Nhưng đành chịu thôi, người ta có chống lưng mà.”

Chu Nhàn khinh thường cười nhạo, vừa nhanh chóng rửa tay vừa mạnh miệng nói: “Muốn tìm quan hệ thì ai mà chẳng tìm được, quay trọng là phải xem tìm được ai kìa! Vào được Bệnh viện số Ba này, có mấy người không có gia thế và tiền bạc cơ chứ!”

Dương Tư Giai lắc đầu: “Ừm, nhưng bối cảnh của cô ta không phải dạng vừa đâu. Em nghe nói cô ta vốn họ Mạnh, vì không muốn phô trương nên mới đổi họ đấy!”

“Họ Mạnh ư?” Chu Nhàn chần chừ giây lát, dè dặt hỏi lại: “Con gái của… Tham mưu trưởng sao?”

Dương Tư Giai nhún vai.

Chu Nhàn không nói tiếp nữa, hậm hực rửa tay, động tác mạnh bạo như thể trút giận, rồi rút khăn giấy lau lấy lau để. Nhưng dù nín nhịn thế nào vẫn không nuốt trôi được cơn giận này, cô ta ném thẳng khăn giấy vào thùng rác: “Không muốn phô trương ấy hả? Nực cười! Không muốn phô trương thì đừng có đi cửa sau. Có gan thì đừng cướp vị trí của người khác. Tôi chịu đựng đủ rồi, sau này mà còn phải làm chung với cô ta nữa, tôi sẽ…”

Chu Nhàn bỗng nghẹn lời khi thấy bóng người không biết xuất hiện từ lúc nào. Hứa Thấm hai tay đút túi, tựa hờ vào cạnh cửa, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng, cứ thể lẳng lặng nhìn cô ta, hờ hững hỏi: “Không muốn làm chung với tôi à? Có cần tôi giúp chị nói một tiếng với Viện trưởng không?” Bởi vì mệt nhọc quá độ nên lúc này, giọng cô khản đặc.

Chu Nhàn mím môi nhìn cô, không nói được tiếng nào, chỉ có ánh mắt bỗng trở nên khẩn trương, xấu hổ, hàm chứa ý cầu xin.

Hứa Thấm chống khuỷu tay lên tường, đẩy người thẳng lên, hất cằm liếc nhìn cô ta một cái rồi mới quay người rời đi.

Lúc cô xuống đến tầng hầm gửi xe, người bảo vệ nhiệt tình chào hỏi: “Bác sĩ Hứa tan ca rồi à?”

Hứa Thấm mỉm cười gật đầu thay lời chào hỏi rồi cho xe tăng tốc chạy ra khỏi bãi đỗ. Ánh nắng buổi sáng rực rỡ vô cùng, thậm chí có lúc khiến cô không tài nào mở mắt ra nổi.

Mạnh gia ở khu đại viện phía tây thành phố, cách Bệnh viện số Ba khá xa. Bố thương cô làm việc cực khổ, sợ đi lại vất vả nên mua cho cô một căn hộ ở khu hoa viên Tông Lư ngay bên cạnh bệnh viện, chỉ chạy xe mất mười phút, đi làm rất thuận tiện.

Căn hộ rất mới, mặt hướng phía nam, lưng quay phía bắc, không gian rộng rãi. Một mình Hứa Thấm ở có phần trống trải nhưng không mang cảm giác cô độc. Lưu lạc nhiều năm, cô đã quá quen với cuộc sống một mình giữa thành phố rộng lớn thế này rồi.

Có lẽ do liên tục thức đêm nên cổ họng Hứa Thấm bỏng rát. Cô nhớ mang máng trong nhà có ấm đun nước, nhưng không thể nào nghĩ ra nổi đã bị mình vứt ở xó nào rồi. Cuối cùng, lục tìm trong tủ bát hồi lâu, cô mới lôi ra được chiếc hộp bằng giấy mới nguyên, bên trong là chiếc ấm còn chưa dùng lần nào. Cô cẩn thận rửa vài lần mới thấy yên tâm, sau đó lấy hai chai nước khoáng đổ vào, đặt lên mặt bàn, vừa định cắm điện đun nước thì phát hiện ra phía cắm là loại ba chấu.

Hứa Thấm giơ phích cắm lên nhìn chằm chằm, im lặng vài giây rồi thở dài bất lực. Không biết ông quản gia mua cái ấm này ở đâu nữa, mất công cô lau rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài những ba lần cơ đấy!

Cô chán nản vứt phích cắm sang một bên, quay người tìm chai nước khoáng còn lại, vặn ra uống. Nước lạnh làm cổ họng cô thêm đau đớn. Cau mày cố nhịn uống cho xong, cô vào phòng vệ sinh gội đầu tắm rửa, sau đó sấy khô tóc, lên giường ngủ.

Hứa Thấm ngủ rất say. Trong cơn mơ màng, hình như cô nghe thấy âm thanh giống tiếng còi hú. Tiềm thức nhận ra không phải xe cứu thương nên cô cũng chẳng buồn mở mắt. Mãi cho đến một khắc nào đấy…

Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa đầy giục giã kèm theo tiếng gõ kịch liệt truyền đến: “Cô Hứa! Cô Hứa!”

Hứa Thấm choàng tỉnh giấc, tiếng còi hú ngoài cửa sổ vang dội đến tận chân trời.

Đứng ở cửa là cậu bảo vệ đang lo lắng sợ hãi, mồ hôi đầm đìa, thúc giục: “Cô mau xuống dưới đi ạ! Phố Ngũ Phương đang cháy, xe của cô chắn ngay lối thoát hiểm rồi.”

Hứa Thấm tỉnh táo ngay lập tức, vội vàng mang giày vào: “Tôi xuống ngay đây!”

“Cô mang theo chìa khóa xe đi!” Cậu ta gọi với vào nhà dặn dò.

Hứa Thấm đóng cửa lại mới nhớ ra, hỏi kỹ: “Đó là lối thoát hiểm dành cho xe cứu hỏa à? Tôi thấy mấy nhà khác đều đỗ ở đấy mà.”

Cậu bảo vệ mếu máo: “Phải ạ! Đều chắn hết chỗ đó rồi nên mới xảy ra chuyện lớn đấy. Cô mau đi đi, tôi còn phải chạy đi thông báo cho mấy chủ xe khác nữa.” Cậu ta vừa chạy vừa than: “Toi rồi, toi rồi, lần này toi thật rồi!”

Trước khi bước vào thang máy, Hứa Thấm thoáng nhìn ra cửa sổ, thấy một cột khói dày đặc bốc lên cách đó không xa.

Hoa viên Tông Lư là khu chung cư cao cấp nổi tiếng, giá nhà cao gấp hai, ba lần mấy khu lân cận. Nó mới được khai thác không lâu, xung quanh đã có đủ các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại…

Nhưng đường Ngũ Phương ở ngay nơi trung tâm sầm uất này lại là một khu dân cư nghèo xập xệ. Thời Dân quốc, đây là nơi tụ họp của các nghệ nhân, sau này dần dần phát triển thành con phố buôn bán và trở thành nơi sinh sống của dân nghèo thuộc đáy tầng xã hội.

Mấy năm trước, lúc phía đông thành phố được đưa vào khai thác, chính quyền đã lên kế hoạch phá bỏ và di dời dân cư phố Ngũ Phương. Song khu vực này vốn đông đúc, phần lớn các hộ gia đình không có quyền sử dụng đất hợp pháp nên chủ đầu tư không chịu bồi thường thỏa đáng. Nếu họ rời khỏi đây sẽ không có nơi nào để ổn định cuộc sống. Đôi bên vì vấn đề tiền bồi thường mà mãi không thống nhất được, có lần còn ầm ĩ đến mức phải ra tay cưỡng ép phá dỡ, đuổi người.

Đúng lúc ấy, có một đạo diễn nổi tiếng trong nước chọn phố Ngũ Phương để quay bộ phim nói về nạn hỏa hoạn của mình. Bấy giờ, các giới mới bắt đầu hô hào bảo vệ lịch sử văn hóa của thành phố, đòi giữ lại nét cổ kính của con phố. Chuyện càng lúc càng lớn, phố Ngũ Phương bỗng trở thành thắng cảnh nổi danh, vì thế chính quyền không còn cách nào tiến hành phá dỡ nữa.

Năm tháng trôi qua, nơi đó đã trở thành kỳ quan hiện tại. Giữa những tòa cao ốc chọc trời nằm san sát trong khu vực CBD (*) hiện đại kiểu Âu, giữa những con đường thênh thang, xe cộ đông nghịt, nơi tầng lớp trí thức ăn mặc chỉnh tề lao đi vội vã trong dòng chảy hối hả của cuộc sống là con phố cổ Ngũ Phương với nhà cửa xập xệ, hàng quán trải dài, người buôn bán hoặc dân ngụ cư nhốn nháo, huyên náo.

(*) CBD là viết tắt của Central Business District - khu vực trung tâm hành chính và thương mại của một thành phố. Đây là nơi sầm uất, nhộn nhịp và tập trung rất nhiều nhà cao tầng.

Vậy mà dân bản xứ lại ví von nơi này là “công viên trung tâm New York”.

Hoa viên Tông Lư nằm ngay bên cạnh con phố Ngũ Phương, tính ra chỉ cách nhau một con ngõ. Bởi vì tầng hầm đỗ xe của hoa viên gặp vấn đề, đang phải đóng cửa sửa chữa, dân sống trong khu chung cư không còn chỗ đỗ xe nên có vài hộ đành đỗ tạm bên ngoài. Con ngõ sau lưng hoa viên trở thành nơi lựa chọn đầu tiên của họ.

Từng chiếc xe sang chảnh cứ thế nối đuôi nhau đỗ thành hàng dài dọc con ngõ, chỉ chừa lại một làn đường. Vốn đang yên đang lành, ai ngờ lại xảy ra hỏa hoạn cơ chứ!

Hứa Thấm ra khỏi khu chung cư theo lối cửa sau, chạy vội đến con ngõ nhỏ. Tiếng còi cứu hỏa rú lên đinh tai nhức óc, dòng người ùn ùn lao ra, ai ai cũng hoảng loạn chạy trối chết. Đàn ông thì dắt díu vợ con, thành niên thì dìu đỡ người già và trẻ nhỏ. Giữa cảnh tượng hỗn loạn ấy, có mấy lính cứu hỏa đang hướng dẫn đám người sơ tán: “Đừng chen lấn, đi bình thường thôi, đừng chạy!”

Hứa Thấm không nhìn rõ tình hình bên trong, chỉ thấy đám khói đen bốc lên cuồn cuộn, ùa về phía khu cao ốc CBD gần đó theo cơn gió táp.

Không ít người đang chậm chạp di dời xe giữa đám đông. Mấy chiếc xe cứu hỏa bị ngăn ngoài ngõ, đèn đỏ trên xe nhấp nháy lóa mắt, tài xế nóng ruột tới mức chửi um lên: “Chủ xe đâu? Mau đến dời xe đi!”

Những chiếc xe đỗ đầu ngõ dời đi trước, xe cứu hỏa từ từ chạy vào trong, nhưng mới nhích được một đoạn lại bị chặn đứng.

Dọc theo đường đi, tiếng phụ nữ la hét và tiếng khóc của trẻ nhỏ vẫn vang lên không ngừng. Nước chảy tràn trên mặt đất, lính cứu hỏa lôi ống nước từ trên xe xuống, nhưng chiều dài ống có hạn, chỉ có thể phun nước qua một bức tường.

Một phần nước từ ống dội ngược trở lại, xối dọc theo vách tường và tán cây gần đó, lộp độp trút xuống tóc và áo của Hứa Thấm. Cô chạy đến bên cạnh xe, lấy chìa khóa ra, vừa định mở cửa thì một người phụ nữ lao ngang qua, va vào cô. Xui xẻo thang, chùm chìa khóa rơi xuống đất, văng vào gầm xe.

Hứa Thấm quỳ mọp xuống, thấy dưới gầm xe nước bẩn lênh láng, cô bỗng rùng mình nhưng vẫn khẽ cắn răng, hít thật sâu trấn áp sự khó chịu, vươn tay cố với lấy chìa khóa nhưng không được.

Nhìn từ gầm xe, cô thấy những đôi giày chuyên dụng đang vội vã lướt qua, hướng về phía bên kia. Rồi bỗng ống quần màu xanh có viền vàng dạ quang của hai lính cứu hỏa xuất hiện ngay trước tầm mắt.

“Chắc là không liên lạc được với chủ mấy chiếc xe còn lại rồi, làm sao đây?” Giọng một người đàn ông đầy lo lắng cất lên.

Mọt người khác cất tiếng lạnh lùng và bực bội: “Mẹ kiếp, dọn sạch hết cho tôi!”

“Dọn thế nào được?” Người kia ngẩn ra.

“Không dọn đi để chỗ này cháy thành bình địa luôn à? Tất cả qua đây, đẩy xe!” Một người đàn ông đi từ đầu kia, cứng rắn ra lệnh.

“Đội trưởng Tống anh nhìn mấy biển số này đi, đều là…” Có người tỏ ra e dè.

“Mẹ nó, sợ cái gì?” Xảy ra chuyện gì cứ đổ cho tôi.” Giọng người đàn ông cứng rắn, âm thang vang vang ngay trên đầu Hứa Thấm.

Hứa Thấm bò sát đất, cuối cùngcũng lấy được chùm chìa khóa trong vũng nước bẩn. Cô vịn cửa xe đứng lên, nghe thấy tiếng mắng chửi giận dữ ngay phía sau lưng, là giọng của người đàn ông đang nổi cơn tam bành lúc nãy: “Xe của cô hả? Có biết đây là lối thoát hiểm dành cho xe cứu hỏa không?”

Hứa Thấm ấn nút, mở cửa xe, quay đầu lại xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi…”

Tống Diệm mặc đồng phục cứu hỏa, đầu đội mũ bảo hiểm đang đứng sau lưng cô. Hàng mày cau chặt, anh hết sức cáu kỉnh nhìn cô, thậm chí còn mang theo chút khó chịu.

Đầu óc Hứa Thấm bỗng trở nên trống rỗng, trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt kia, tâm trí cô bỗng mờ mịt.

Tống Diệm không hề khách sáo đẩy cô một cái, quát lên: “Mẹ nó, cô còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau lái xe đi!”

Lảo đảo đụng vào thân xe, Hứa Thấm mới hoàn hồn. Xung quanh rối ren hỗn loạn, lúc cô quay đầu, Tống Diệm đã sải bước chạy về phía một chiếc xe khác.

Cô ngồi vào ghế lái, tra chìa khóa vài lần mới vào được ổ, sau đó khởi động xe, từ từ chạy theo dòng người ra khỏi con ngõ hỗn loạn. Lúc ngang qua Tống Diệm, cô còn thoáng liếc nhìn anh một cái.

Tống Diệm đang cùng mấy lích cứu hỏa đẩy xe. Người nào người nấy đều gào lên lấy hơi, dốc hết sức lực đến độ trán nổi gân xanh. Một bên xe bị hất lên, chiếc xe đổ nghiêng vào ven đường, đụng phải thân cây khiến lá rơi lả tả.

Họ không hề ngừng nghỉ, lập tức đi về phía một chiếc xe vô chủ khác. Theo sau họ là ánh đèn cứu hoải vẫn lập lòe, kiên nhẫn trườn về phía trước từng chút, từng chút một.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh càng lúc càng nhỏ rồi dần khuất dạng.

Hứa Thấm nhớ, nhà của Tống Diệm ở phố Ngũ Phương.

Đến khi xe đỗ an toàn bên ngoài khu chung cư, nhịp tim Hứa Thấm đã bình ổn trở lại. Nhớ đến ánh mắt nhìn mình như thế đám dân cư vô tri ngu xuẩn khi nãy, cô nghĩ: Tống Diệm hoàn toàn không nhận ra mình nữa rồi.

Anh đã quên cô rồi.
Cô liếc nhìn đám người chạy nhốn nháo phản chiếu qua kính chiếu hậu, sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho trung tâm Cấp cứu của bệnh viện.

“Phố Ngũ Phương xảy ra hỏa hoạn, đã thấy báo cháy chưa?”

“Xe cứu thương đã đến rồi.”

Hứa Thấm buông di động, lấy chiếc dây chun màu đen buộc bừa tóc lên. Sau đó, cô dứt khoát xuống xe, chạy trở lại con ngõ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Hamyphan, Hoa bí, Huogmi, Nhothanh, PHUONGPTV, kieumy0810, nghê giãn, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kimanh520, Ruby0708, tam thuong, thuhuy08 và 489 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.