Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch

 
Có bài mới 19.08.2018, 00:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 54
Được thanks: 3 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10


43

Đường Trở Về

Sau đó hai người bước qua lần cửa khóa và hai lối đi vắng vẻ cuối cùng ra tới ngòai hiên nhà phía sau có bậc thang lên xuống. MI NƯƠNG thấy mừng thầm bởi đúng như lời người canh cửa là phần sau tòa nhà này không có một ai. Và nàng cũng thấy mừng khi PA NU dùng một con dao khá nhỏ nhưng lại cắt được khóa cửa. Tuy thế khi nhìn thấy những bậc thang dốc đứng,bỗng nhiên MI NƯƠNG chỉ còn nghĩ được rằng mình thật ngốc. Thế này thì PA NU làm sao đưa nàng qua nổi đây. Nàng đang định nói điều đó với PA NU thì cậu ấy dã lên tiếng trước.

_Chị bám chặt lấy cổ PA NU. Rồi thì PA NU sẽ cõng chị leo xuống.

MI NƯƠNG hơi bối rối một chút. Nhưng ngay sau đó nàng đã làm theo. Nàng nhủ thầm đây nào phải lúc cho nàng chần chừ hay e ngại. Nếu không nhanh lên để bị bắt gặp thì hai người mà hơn hết là PA NU sẽ nguy mất. Và rồi nhờ MI NƯƠNG ở trên lưng PA NU mà dù có khó khăn nhưng cuối cùng hai nàng đã đặt được chân mình xuống nền đất. Ở đây khá im ắng không giống với phía thường nhà vẫn huyên náo đầy người . Xa hơn chút nữa là vườn cây khá rậm rạp. Thế là họ lẩn nhanh vào đó. Ngay lúc ấy họ nhìn thấy có một tốp người cầm đuốc đeo gươm đi lướt qua. Hai chị em biết đó nhóm người đi vòng quanh nhà để kiểm tra. Nhưng may sao họ không nhận thấy hai người. Tuy vậy MI NƯƠNG vẫn thấp thỏm trong lòng. Nàng thì thầm với PA NU bằng giọng lo âu.

_Cậu định làm gì tiếp theo bây giờ ? Sớm muộn thì người ta cũng sẽ biết tôi không còn ở trong ấy nữa. Khi đó họ sẽ cho người lùng bắt ta thôi. Liêu ta có thoát được không vậy ?

_Xin chị cứ yên lòng và tin ở PA NU một lần này thôi. Chỉ cần thêm một đoạn nữa tới bờ sông là có thuyền đợi ta rồi. Chỉ cần ta lên được thuyền là mọi chuyện sẽ ổn thôi .

PA NU vừa đáp vừa mải mê bước tiếp. MI NƯƠNG nghe vậy mà lại thêm một phen sửng sốt không biết con thuyền PA NU nhắc tới ở đâu ra. Nhưng cũng thêm một lần nữa nàng nghĩ mọi chuyện bây giờ  đều chỉ còn biết trông cậy ở cậu ấy. MI NƯƠNG thấy mình cần phải đặt hết niềm tin vào PA NU,không nên làm phiền đến cậu ấy vào lúc này.

Còn PA NU thì đã sửa soạn sẵn là nếu cần sẽ kể ngắn gọn về bác thợ gốm tốt bụng đã giúp đỡ rất nhiều cho cậu trong việc tìm kiếm và đưa MI NƯƠNG trốn đi đêm nay. Tuy thế cậu cũng chưa biết phải kể từ đâu nếu chị gái CƠ TIÊU có thắc mắc sâu hơn . Và cậu thấy rất mừng khi chị ấy im lặng cố lê bước theo mình.

Bỗng nhiên ở phía trước có hai người đang đứng làm gì đó. Thấy vậy PA NU và MI NƯƠNG định rẽ sang hướng khác để tránh họ. Nhưng họ đã nhìn thấy hai chị em và lên tiếng.

_Ai đấy, các người rình mò gì ở đằng ấy thế ?

_Không có, chúng tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Chúng tôi thật ra…đang trên dường về nhà. Chúng tôi cần đi gấp.

PA NU vừa cất tiếng đáp lại bằng giọng bình thường hơn hết có thể được vừa dìu MI NƯƠNG đi tiếp. Nhưng từ phía sau nàng đã nghe thấy tiếng bước chân mạnh bạo cùng giọng nói the thé mỗi lúc một gần hai người hơn.

_Nói láo. Tưởng chúng ta là những kẻ ngốc chắc ? Hai người hãy đứng lại đó cho ta … Ta đã bảo là đứng lại cơ mà.

Và rồi người con gái chộp lấy  vai MI NƯƠNG giật mạnh kéo nàng khỏi tay PA NU.   MI NƯƠNG chấp chới ngã quỵ rồi lại bị người đó nắm chặt cánh tay. Thấy vậy PA NU cũng bàng hoàng quay người lại,một tay nắm lấy tay kia của MI NƯƠNG,một tay đẩy người con gái đó ngã dúi. Rồi cậu dấn lên trước lấy thân mình che cho MI NƯƠNG  trong khi nói với giọng hối lỗi.

_Xin lỗi cô. Tôi không hề cố ý làm đau cô. Thật là hai bên chúng ta đã xảy ra hiểu lầm rồi. Bây giờ tôi phải đưa người chị này của mình bị ốm về nhà. Mong hai cô bỏ qua cho chúng tôi.
  
Sau đó PA NU đang định dìu MI NƯƠNG đi tiếp thì người con gái còn lại cũng đang bước đến chỗ họ. Đúng lúc ấy người con gái bị PA NU đẩy ngã đã lồm cồm bò giậy, miệng liếng thoắng nói với người cùng phía.

_Cô ơi, cô. Cái đứa con gái chính là người đã múa khi nãy đó. Chắc chắn là cô ta. Rõ ràng là gã này đang đưa cô ả đi trốn rồi. Ta phải giữ họ lại rồi dâng lên…

Người con gái kia vừa nghe vừa giơ đuốc đang cầm trên tay lên chăm chú nhìn MI NƯƠNG. Nhờ ánh đuốc mà PA NU cũng kịp nhận ra đó là người con gái đi cùng CU RÍT tên là CAY A. Cậu bỗng thấy tình cảnh của hai chị em đã nguy ngập lắm rồi. Nhanh đến không ngờ PA NU đã buông MI NƯƠNG ra lao về phía CAY A. Trong một thoáng ba người con gái đứng cùng sững sờ mà đứng ngây ra. Thế rồi PA NU nói giọng áy náy.

_Thật tình tôi không muốn làm hại chị đâu. Nhưng chẳng còn cách nào khác. Nếu chị vẫn giữ bọn tôi lại thì…Thì tôi sẽ phải đâm chị đấy.

Lúc đó MI NƯƠNG và người con gái còn lại đều đã nhận ra là PA NU đang cầm trên tayt con dao nhỏ kề sát cổ người con gái mặc áo choàng tím . MI NƯƠNG không dám tin là PA NU lại dám làm và làm được chuyện này. Lúc này đây nàng thấy căng thẳng quá chừng,thấp thỏm không biết liệu việc làm nguy hiểm này có được gì hay không.  Còn người con gái đi theo CAY A thấy thế thì hoảng hốt,mắt mày tái đi,vội vàng la lên.

_Thả cô ấy ra ngay. Các người có biết cô ấy là ai không mà dám…

_Đừng nói nữa, Ta tin rằng cậu ta sẽ làm nếu ta không để họ đi. Bởi thế hãy lùi lại phía sau ngay cho ta…Còn cậu trai trẻ, ta dồng ý cho cậu dẫn cô ấy đi rồi đấy. Vậy được chưa ?

Cay A đã lên tiếng chặn ngay lời của cô gái đi cùng nàng ta lại trước sự sững sờ của người đó. Trong khi ấy PA NU và MI NƯƠNG nghe thế đã thấy mừng đôi chút. Nhưng hai chị em đều nhận thấy người đang bị kề dao vào cổ trong cảnh hiểm nghèo vậy mà tỏ ra dửng dưng không hề sợp hãi. Điều ấy khiến PA NU cũng như MI NƯƠNG vẫn rất lo lắng. MI NƯƠNG đưa mắt nhìn PA NU dò hỏi. Sau cùng PA NU lên tiếng với giọng cực kì rắn rỏi,quyết liệt.

_Để cho thật yên bụng. Bọn tôi đành phải trói hai chị lại cho khỏi đi báo với CHÚA TỂ của HỜ RĂM này biết trước khi bọn tôi thoát được. Bây giờ thì…chị kia lại đây đứng áp lưng vào lưng của chị này. Và chị MI NƯƠNG, chị cố gắng lấy tấm rèm trói chặt họ lại với nhau. Nhanh lên chị.

Lúc này sau một hồi MI NƯƠNG bỗng thấy mình khá hơn trước,sức sống dường như bắt đầu trở lại với nàng,có lẽ thuốc đã dần tan đi. Tuy khó khăn nhưng nàng đã trói được hai người con gái kia lại theo đúng lời của PA NU. Xong xuôi PA NU vội vàng dẫn  MI NƯƠNG chạy về phía bờ sông. Chỉ còn hai người con gái bị trói lại với nhau vẫn ngồi nguyên một chỗ ở trong vườn cây. Người trẻ hơn bắt đầu than khóc.

_BỀ TRÊN, làm sao bây giờ chứ ạ ? Chẳng nhẽ chúng ta phải ở đây suốt đêm sao ạ ? Em thì chịu được, chứ cao quý như BỀ TRÊN mà…

_Đừng có thảm thiết quá lên như thế. Ta và cô vẫn sẽ nghỉ ngơi ở nhà vợ chồng bà CHÚA TỂcủa HỜ RĂM này như cũ. Nên…hãy im ngay đi. Ta rất ghét những tiếng nỉn non.

CAY A quát lên khiến MO trẻ theo hầu im bặt. Và rồi tấm vải đang thít chặt lấy hai người bốc cháy bừng bừng mà không gây ra chút tổn hại nào cho họ. Chuyện ấy khiến MO trẻ theo hầu sợ đến thót tim. Cô ta thiếu chút nữa đã thét lên nhưng ngọn lửa đã nhanh chóng biến mất. Và thế là hai họ đã thoát khỏi cảnh bị trói. Khi đứng giậy phủ tro bụi bám TRÂU VÀNG váy áo,cô ta vừa mừng vừa sợ mà khe khẽ lên tiếng.

_BỀ TRÊN thật tài giỏi. Thế thì…ý em là cớ sao lúc nãy người để bọn kia làm vậy ạ ?

CAY A đang quay người về phía PA NU và MI NƯƠNG đã chạy đi mà khép mắt để tập trung suy nghĩ một điều rất quan trọng. Bị phá ngang buộc tiếng nói của người dưới , nàng ta liền mở mắt quay lại nhìn trừng trừng MO theo hầu. Nhưng CAY A lại cất lên một giữ nói ngọt ngào êm dịu tới nỗi MO trẻ theo hầu phải sửng sốt.

_Nghe đây, ta cố ý cho kẻ ấy làm vậy. Còn em thì…từ nay về sau không bao giờ được kể lại chuyện này với ai đấy nhé. Nếu trái lời ta thì em biết ĐỀN THÁP TỐI CAO có thể làm gì rồi chứ ?

_Vâng, vâng ạ. Con sẽ ngậm chặt miệng. Sẽ quên hết, không thấy gì hết. Đúng rồi, con chưa từng thấy chuyện này.

Mo theo hầu sợ đến run người,lắp bắp nói. CAY A nghe vậy liền gật đầu rồi thong thả bước đi về hướng ngôi nhà của vợ chồng bà CHÚA TỂ ở HỜ RĂM này. Mo theo hầu vội hấp tấp theo sau.

THIÊNG LIÊNG - 1 - 42; 43;
https://dai.ly/x6vkmd4




Đã sửa bởi DBTN lúc 05.11.2018, 02:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.08.2018, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 54
Được thanks: 3 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10

44

Con Thuyền Phía Trước

Trong khi đó  ở nhà của vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM thì cuộc vui cũng đã gần tàn,khách khứa cũng dần ra về. CU RÍT cũng bắt đầu tỏ ra mệt mỏi. Anh chàng lấy một tay chống cằm,đầu hơi cúi xuống,mắt nhìn lơ đãng. Ông RĂM YÊNG quay sang thấy vậy liền hỏi han gì đó khá nhỏ. CU RÍT không đáp lại chỉ gật đầu một cái. Hai vợ chồng CHÚA TỂ ở HỜ RĂM nhìn họ rồi nhìn nhau và cũng gật đầu tỏ ý cùng nghĩ giống nhau.

Thế rồi CHÚA TỂ ở HỜ RĂM vẫy tay ra dấu cho bà vú già đang ngồi cách đó một quyền từ lúc ở chỗ MI NƯƠNG ra. Bà già này hiểu ý vội vàng cúi đầu và đứng lên.  Còn ĐẦU LÃNH của HỜ RĂM ghé tai ông RĂM YÊNG nói.

_Chuyện kia đã lo liệu đâu vào đấy rồi .

Ông RĂM YÊNG liền quay sang nói với CU RÍT.

_ Trông cậu đã buồn ngủ rồi đấy . Thế thì nên đi nghỉ đi , không có buổi mai cậu chẳng giậy sớm  mà về cùng ta được đâu .

CU RÍT nghe vậy ánh mắt bỗng trở nên rực sáng,trong một thoáng đã nghiêng đầu sang nhìn vợ chồng bà CHÚA TỂ của HỜ RĂM mà toét miệng cười khiến đôi mắt xếch và cặp lông mày vòng cung trở nên thật  nghịch ngợm kiểu trẻ con. Hai vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM sửng sốt trước nét mặt cười cợt hơi quá ấy. Họ theo thói quen đang nghĩ cậu trai trẻ này rất không có phép tắc khiến họ thấy bực bội.   Nhưng chợt nhận ra cậu ta ngay tới ông RĂM YÊNG cũng phải khúm núm thì có lẽ với họ càng không được tỏ ra khó chịu. Và sau một lát ngẫm nghĩ rồi nhận ra điều đó, họ đã nhanh chóng đáp lại anh chàng bằng những nụ cười hết sức niềm nở. Thế là CU RÍT vừa đứng lên vừa ngáp liền mấy cái. Và rồi chàng ta cất tiếng.

_Thôi bác tôi đã nói thế thì xin phép bà con HỜ RĂM cho CU RÍT này được dời khỏi cuộc vui trước vậy. Tối nay người RẮN CHÍN ĐẦU bọn tôi đã rất, rất là vui. Cám ơn và chúc mọi người ở lại tiếp tục vui vẻ nhé.

Sau đó CU RÍT lảo đảo bước đi tới chỗ bà vú già. Rồi hai người cùng ra khỏi buồng lớn. Ông RĂM YÊNG và vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM đều biết rõ họ đang đi tới chỗ cô gái tuyệt đẹp lại múa giỏi và chắc chẵn sẽ ở đó suốt đêm nay. Bởi vậy họ rất yên lòng mà thoải mái ngồi lại thêm lúc nữa.

Còn những người khác trong đám khách khứa vốn lúc đầu không để ý tới CU RÍT. Nhưng sau khi chàng ta có những lời nói chuyện đối đáp với họ,với bà MẸ GIÀ rất có uy tín một cách rất chững chạc,đem đến cho họ những điều khá tốt lành. Thì họ không khỏi chăm chú vào chàng ta và cũng khá sửng sốt trước lời chào hỏi và kiểu đột ngột rút lui của CU RÍT.

Tuy thế những bậc bề trên đã thuận tình cho anh chàng thì họ có muốn cũng không cản nổi đành tỏ ra khá tiếc nuối mà đáp chào CU RÍT. Bà MẸ GIÀ đã nói chuyện với  anh chàng đã trông theo bước đi của CU RÍT ra khỏi cửa khá lâu. Vẻ mặt già nua của bà toát nào nhiều nỗi niềm băn khoăn và thậm trí là có gì đó không yên lòng.

Nhưng chẳng bao lâu sau bỗng có một người chạy xộc vào thẳng tới chỗ vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM đang ngồi. Anh ta thì thầm với họ cùng một vẻ mắt căng thẳng. Hai vợ chồng ấy nghe mà rồi cùng trợn mắt lên làm xung quanh ai nấy đều phải giật mình hoang mang. Nhưng chưa một ai kịp lên tiếng thì ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM đã ghé tai ông RĂM YÊNG mà nói.

_Xin ông nghe lời tôi rồi thì đừng nổi giận. Tôi cũng chẳng biết tại sao cái chuyện này có thể xảy ra. Ý tôi là cô gái kia không thể làm vui lòng anh bạn CU RÍT của chúng ta được rồi. Âý, tôi đã xin ông đừng nổi nóng rồi mà.

Qủa thật ông RĂM YÊNG kia mới  nghe được câu thứ ba đã bật giậy,đùng đùng bỏ đi trước con mắt sửng sốt của những người có mặt. Đến nỗi mà ngay lúc đó CHÚA TỂ của HỜ RĂM phải lên tiếng.

_ Cuộc vui đã chấm dứt. Các bà các ông ở đây, ai hãy về nhà nấy. Nhớ cho ta là buổi mai mở hội mọi người đều phải có mặt đông đủ.

Lời nói của bà CHÚA TỂ của HỜ RĂM đã thu hút sự chú ý của đám người bên dưới .Họ vừa hấp tấp quay người và đổ dồn ánh mắt về phía bà ta vừa cúi đầu rồi hối hả  đứng lên chào hỏi nhau. Sau đó ai nấy lục đục đi ra khỏi gian nhà. Khung cửa mà họ đi là dẫn ra bên ngoài khác với  ông RĂM YÊNG kia cùng ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM đi qua vỗn dẫn vào sâu bên trong nhà.

Sau khi khách khứa đã về hết,tới lượt CHÚA TỂ của HỜ RĂM cũng hối hả đi tìm chồng và những người RẮN CHÍN ĐẦU. Bà ta đã thấy họ tụ tập ở trong ngoài căn buồng trước đó giam giữ MI NƯƠNG. Đúng hơn là CU RÍT đang nằm ngủ ngay trên tấm thảm mà bà ta đoán là MI NƯƠNG đã nằm. Anh chàng nằm  đó với nét mặt rất thoải mái,hai tay kê gáy,chân này gác lên chân kia. Bà ta thấy ngỡ ngàng khi CU RÍT vẫn ngủ ngon được vào lúc này.

Nhưng CHÚA TỂ của HỜ RĂM chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì xem ra anh chàng chẳng cay cú hay trách móc gì vợ chồng bà. Thì ngay khi bà ta quay ra ngoài đã lại thấy ngay ông RĂM YÊNG này đang chắp hai tay sau lưng mà đi đi lại lại với vẻ mặt hằm hằm. Hai mắt ông ta lồi ra,tới bộ ria mép cũng vểnh lên. Không lầm vào đâu được,ông ra vẫn còn đang rất tức tối. Và CHÚA TỂ của HỜ RĂM thậm trí đã nghĩ ông ta đang tỏ thái độ thay cho CU RÍT,hoặc là,ông ta làm vậy là để CU RÍT thấy mình rất tiếc bởi đã không làm vừa lòng cậu ta.

Cho dù thế nào thì vẫn còn có người nổi giận là CHÚA TỂ của HỜ RĂM vẫn còn phải lo ngại vợ chồng bà ta cũng như HỜ RĂM gặp rắc rối. Bà ta vội vàng đi tới chỗ ông chồng đang ngồi cạnh hai gã canh cửa lớn xác. CHÚA TỂ của HỜ RĂM nhận thấy những tấm thân to con của họ rũ xuống còn mặt mày thì ngây ngô. Bà ta liền gắt lên với giọng kìm nén.

_Bọn này sao vậy ? Chân tay để đâu hiên vào lúc đó để người bị dẫn đi trước mũi thế chứ hả ?

_Bà hỏi cửa cũng bằng thừa thôi. Chúng ăn phải thuốc lú rồi. Có đến mai chắc mới tỉnh hẳn được.

Ông chồng nói giọng chán nản. Nghe vậy CHÚA TỂ của HỜ RĂM hỏi tiếp ông chồng.

_Thế ông đã tính cái chuyện này thế nào rồi ? Tôi xem chừng ông RĂM YÊNG chẳng xuôi đâu đấy.

_Tôi biết, tôi biết chứ. Ông ta bảo dù thế nào cũng phải lôi bằng được cô nàng kia với  những kẻ đã cướp cô ta đi về đây. Mà nếu không phải ông ta không bảo thì tôi cũng sẽ làm vậy. Đến một đứa con gái cũng để xổng mất thì còn mặt mũi nào nữa. Mà ý tôi là vậy chứ không phải còn ham hố gì cô nàng đâu nhá.

ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM đáp lời với  vẻ tức tối nhưng tới đoạn cuối lại vội vàng đổi giọng thề thốt lấy lòng  vợ. CHÚA TỂ của HỜ RĂM lườm chồng một cái rồi lại hỏi với  giọng đầy nôn nóng.

_Thế cuối cùng ông có chắc làm được hay không ?

_Bà cứ yên lòng dợi ở đây với  tôi đi. Thể nào cũng xong thôi mà. Tôi đã sai người đem theo lũ chó săn đi đánh hơi, lùng  bắt chúng rồi. Chúng có thoát đằng trời.

ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM trả lời với  vẻ mặt hả hê,đắc thắng. CHÚA TỂ của HỜ RĂM thấy cách này cũng được nên đã gật đầu và cùng với chồng đẩy hai gã canh cửa ngã lăn sang hai bên,rồi ngồi hẳn xuống bên chồng. Sau đó bà ta đưa mắt sang nhìn ông RĂM YÊNG tỏ ý rằng vợ chồng mình sẽ không làm ông ta phải thất vong thêm nữa.

Bỗng nhiên có hai người con gái nhẹ nhàng bước tới. Hai vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM nhận ra họ cũng là người của RẮN CHÍN ĐẦU. Và người con gái ăn vận sang trọng chưa nói gì với  ai ở đây mà đã đi ngay tới cửa nhìn vào trong tìm kiếm CU RÍT. Sau khi thấy chàng ta đã ngủ rồi nàng ta mới tỏ ra bình thản và nhẹ nhàng quay ra chào hỏi những người đang đứng cùng mình,trước là vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM sau là RĂM YÊNG.

Sau khi nhận những cái gật đầu đáp lễ của mọi người thì CAY A bước luôn vào trong buồng. Nàng ta đi tới ngồi bên cạnh CU RÍT đang nằm và lấy quạt lông phe phẩy quạt mát cho anh chàng. MO trẻ theo hầu cũng vào theo nhưng sau đó quay ra tới chỗ ông RĂM YÊNG thì thầm gì đó. Thế rồi ông RĂM YÊNG này vừa chỉ tay về phía vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM rồi lại chỉ tay hướng ra cửa và kể cho cô ta nghe về cuộc lùng bắt đang xảy ra. MO trẻ theo hầu này nghe xong liền quay vào nói lại cho BỀ TRÊN của cô ta. CAY A nghe hết thì mỉm cười,ánh mắt nàng ta lung linh một cách lạ lùng.

Vào lúc ấy,PA NU đang dìu MI NƯƠNG xuyên qua gần nửa cái PHUM SÓC Lớn này và sắp ra tới khúc sông mà bác thợ gốm đã hẹn trước. MI NƯƠNG  đã bước được những bước đi thật sự. Nàng rất mong nhìn thấy con thuyền mà PA NU đã nhắc đến. MI NƯƠNG trông sang cậu trai trẻ đang gắng sức dìu đỡ nàng. Và trong bóng tối MI NƯƠNG không thể nào nhìn rõ mặt PA NU,chỉ nghe được tiếng thở hổn hể của cậu ấy. MI NƯƠNG nhận ra PA NU quả đã trải qua một ngày cực kì vất vả với  bao nỗi  lo toan để tìm cách cứu nàng. Bây giờ hẳn là cậu ấy đã mệt lắm rồi.

Nàng rất mong rằng mọi chuyện sẽ đúng như cậu ấy đã tính trước. Chỉ cần họ lên được chiếc thuyền và chèo đi là sẽ ra khỏi nơi này. Đúng thế,cần phải như vậy. Nếu không chỉ cần gặp thêm một lần như chuyện với hai cô gái khi nãy thôi. Thì PA NU và nàng khó mà thoát thêm được lần nữa. MI NƯƠNG đang nghĩ như vậy thì PA NU bỗng thốt lên vẻ mừng rỡ.

_Kia rồi, dòng sông đã ở trước mặt chúng ta rồi chị MI NƯƠNG à. Bác ấy đang chờ ta ở bên gốc cây cao và to hơn hết.

MI NƯƠNG nghe vậy cũng đang phấn khởi lắm. Nàng vừa cố nhìn về phía trước để thấy được cái cây đó vừa nói.

_Thế thì cậu đi nhanh nữa lên, tôi sẽ nương theo sau.

PA NU gật đầu và làm vậy. Nhưng hai người đang đi bỗng PA NU khựng lại,tay cậu giữ chặt lấy MI NƯƠNG khiến nàng sửng sốt đến nỗi phải lên tiếng đầy lo lắng.

_Sao vậy ?

_Xem ra lại không ổn rồ .

PA NU vừa nói xong thì MI NƯƠNG thấy từ đằng xa một toán người cầm đuốc mang theo lao,rìu,cung tên đi thẳng tới cái gốc cây mà họ định đến.Từ sau một lùm cây PA NU và MI NƯƠNG nín lặng dõi theo đám người với  sự hoang mang ghê gớm trong lòng .  Đám người đó nhanh chóng phát hiện ra bác thợ gốm đang ngồi trên trạc cây và bắt bác ấy phải trèo xuống để hỏi chuyện.

PA NU cùng MI NƯƠNG đều lo lắng là bác ấy vì họ mà sẽ vướng vào chuyện chẳng lành. Nhưng bác ấy lại đang cười nói vui vẻ với đám trai trẻ kia. Nhìn cảnh đó mà MI NƯƠNG và PA NU đều thở hắt ra cùng một lúc. Rồi PA NU thì thầm vào tai MI NƯƠNG.

_Bác ấy chắc đã nhanh trí nghĩ ra chuyện gì đó khác để kể với  họ rồi. Có lẽ họ đi khỏi đây ngay thôi. Ta cứ chờ thêm một lát.

_Tôi nghe theo cậu.

MI NƯƠNG khẽ đáp lại trong khi mắt vẫn dõi ra phía bờ sông. Rồi toán người có vẻ như đã để bác thợ gốm lại mà đi tiếp. Nhưng chỉ được một đoạn họ đột ngột chuyển hướng  mà đi thẳng đến chỗ MI NƯƠNG và PA NU đang lấp. Hai người trân trối nhìn họ mỗi lúc lại một gần hơn rồi bỗng hiểu ra một hết sức tồi tệ.

_ Toán người này có dắt theo chó , thảo nào ban nãy ta nghe thấy loáng thoáng có tiếng sủa. Em thật đã không lường đến chuyện này. Nhưng ta vẫn có cơ thoát được . Chị đành gắng chạy tiếp nhé.

Trong thoáng chốc PA NU vừa nói nhanh với giọng đầy e ngại vừa kéo MI NƯƠNG đứng lên,quàng tay qua eo nàng và bước vội vàng. Lúc này MI NƯƠNG nghe từng lời của PA NU và rất muốn tin vào cậu ấy. Nhưng rồi tiếng chó sủa và tiếng bước chân rồn dập sau lưng khiến nàng rất sợ hãi. Những tiếng la hét,những giọng gào rú đầy hăm dọa liên tục bủa vây lấy họ.

_Anh em mau lên, mau bắt giữ cho bằng được hai đứa ấy mang về nộp lên CHÚA TỂ. Còn không thì ta đừng mong được ăn được chơi hội  vào buổi mai nữa._ Người đàn ông lực lưỡng dẫn dường toán người hét lớn.

_Hai đứa kia, biết điều thì đứng lại cho bọn ta. Nếu không thì chúng mày chỉ còn con đường chết thôi. _ Một gã trai khác rống lên.

Có lúc MI NƯƠNG sợ quá chỉ còn biết nhắm chặt mắt lại để mặc cho PA NU kéo nàng đến đâu thì đến. Nhưng rồi MI NƯƠNG lại mở choàng mắt,cố sức nhìn trong đêm để tự mình có thể bước đi mà không vấp váp. Chỉ có vậy mới giúp PA NU đỡ phải vất vả đỡ nàng giậy khi bị ngã và khiến hai người chạy chậm lại. Rồi một lúc sau MI NƯƠNG bỗng thấy toán người đuổi theo hai chị em nàng ở sau lưng dường như đang chạy chậm lại. Những tiếng la hét cũng xa dần. Nàng quay lại phía sau nhìn xem thế nào thì thấy quả thật  họ đã cách toán người đuổi theo một quyền khá xa. MI NƯƠNG dù thấy mừng nhưng không hiểu tại sao lại có chuyện này liền cất tiếng hỏi PA NU .

_Cậu nhìn kìa, sao trông họ như dừng lại, có khi nào họ không đuổi theo ta nữa ?

_Em cũng không chắc...Nhưng có lẽ là do ta đã đi vào KHU ĐẤT THIÊNG của PHUM SÓC LỚN này rồi. Thật ra thì thường ngày không mấy ai dám bước vào đây. Nhưng bây giờ mình chẳng còn đường nào khác đành liều vậy thôi.

PA NU vừa thở hổn hển vừa nói. MI NƯƠNG nghe vậy vội vàng lẩm nhẩm cầu khấn

_ Xin các ĐẤNG THIÊNG LIÊNG của vùng đất này tha thứ cho lỗi lầm đã tự ý xông vào đây của những người lạ như chúng con. Càng tha thiết mong các ĐẤNG sẽ che trở cho chúng con được yên lành dời khỏi nơi  này. Hoặc ...ít ra là cậu ấy.

Trong lúc này ở phía sau toán trai trẻ của HỜ RĂM đang vừa bước chậm lại vừa cãi nhau om xòm. Một gã trai trẻ tuổi vừa chùn chân dùng dằng không chịu đi vừa nhăn nhó bảo.

_Anh em đều biết quá rõ đây là vùng cấm còn gì. Nếu kẻ nào tự ý xộc vẫn sẽ bị các ĐẤNG trừng phạt. Hãi thế này nếu không có sự sai bảo hẳn hoi từ CHÚA TỂ hay ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU thì thằng này dù thế này cũng không đi tiếp đâu.

Nhiều người trong toán cũng hét lên đồng ý với anh ta. Nhưng người cầm đầu vẫn thúc giục dù trong lòng anh ta cũng đang e sợ không kém. Rồi có người lên tiếng .

_Này anh em tụi mình cãi nhau thế được cái gì. Tôi thấy cứ thổi tù và hỏi rõ ý của CHÚA TỂ với ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU cho xong.

Người dẫn đầu liền đồng ý. Và thế là họ lấy tù và ra thổi từ hồi lúc ngắn lúc dài . Những âm thang ấy đã ngay lập tức bay về đến nhà của vợ chồng bà CHÚA TỂ của HỜ RĂM. Và nó đang khiến cho vợ chồng họ bối rối. Ông chồng bảo.

_Kệ chứ. Đêm nay cứ xộc vào rồi thì đến mai ta đem lễ vật vào đó xin các ĐẤNG THIÊNG LIÊNG  tha tội cho chứ có sao đâu.

CHÚA TỂ của HỜ RĂM thấy ông chồng nói không phải là không hợp lẽ .Dù sao bà ta cũng là người có quyền cao trên hết trong vùng đất này. Vậy thì hẳn là nếu bà có lời thỉnh nguyện tới các ĐẤNG,hẳn là họ sẽ trông trước cho làm. Nhưng bỗng nhiên nghĩ đến cô gái mang tên MI NƯƠNG,đến  lời giao hẹn giữ hai người. Qủa thật  bà lại mong cho cô ta một đường thoát. Đúng lúc ấy bà MẸ GIÀ đã nói chuyện với  CU RÍT khi trước đột ngột quay lại. Bà ta được kẻ dưới trong nhà dẫn đến chỗ vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM. Vừa gặp hai người là bà ta đã vội vàng nói.

_ Gìa đã nghe thấy tiếng tù và thổi đi từ KHU RỪNG THIÊNG. Vậy nên mới phải đến đây ngay để xin CHÚA TỂ cho dừng cuộc bắt bớ này lại. Chúng ta không thể làm hại đến những người đã chạy vào đó được.

Vợ chồng bà CHÚA TỂ của HỜ RĂM nghe hết lời bà MẸ GÌA trong tộc của mình vừa nói liền quay sang nhìn nhau với  ánh mắt sững sờ rồi lại cùng thốt lên một câu.

_Có đến nỗi  như bà đã nói không đấy ? Đó chỉ là một đứa con gái tầm thường làm sao có thể nhận được sự ưu ái của các đấng chứ ?

Bà MẸ GIÀ của HỜ RĂM vẫn dùng cái giọng nặng nề như cũ thêm ánh nhìn nghiêm nghị từ cặp mắt hằn những vết chân chim dõi thẳng vào CHÚA TỂ của HỜ RĂM mà rằng.

_Cái cô gái đó chẳng phải người đơn giản. CHÚA TỂ và ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU đều biết rõ như thế. Ta để cô ấy đi thì tốt hơn là sống chết giữ lại cho bằng được.

Nghe bà ấy nói mà vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ RĂM thấy chột dạ. Nhẽ nào bà già này biết được những chuyện mà CHÚA TỂ của HỜ RĂM đang muốn che dấu. Nếu mà chúng lộ ra họ thật  sẽ rất mất mặt với xung quanh. CHÚA TỂ của HỜ RĂM đăm chiêu suy nghĩ một lát rồi quay sang nghiêm sắc mặt nhìn chồng và bảo.

_Bà ấy dù sao cũng là người sống lâu và trải đời hơn chứng ta. Bởi vậy lần này ta nên nghe theo lời của bà ấy cho chắc chắn. Ông hãy cho thổi tù và gọi người quay lại ngay đi .

ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM cũng đang nghĩ trong đầu như thế nên mới đồng ý và đang định lên tiếng gọi kẻ hầu ở ngoài vào sai bảo. Nhưng ngay lúc đó ông RĂM YÊNG sau khi thấy bà MẸ GIÀ của HỜ RĂM đến gặp vợ chồng CHÚA TỂ của HỜ nơi này đã bỏ vào trong buồng thì bây giờ quay ra với  nét mắt và giọng nói đầy vẻ sốt ruột.

_Vợ chồng hai người bắt đầu làm ta thấy không vừa lòng rồi đó. Thế nào, ông đã nói chắc như đinh đóng cột là sẽ bắt cho bằng được con bé ấy về cho bọn ta kia mà . Người đã dâng lên rồi lại còn thả cho đi là sao ? Ta đang nghĩ đây là trò mà các người bày ra để giữ đứa con gái ấy lại đấy.

_ Ấy không phải thế đâu. Bọn tôi đã rất thật lòng đấy chứ. Có vợ tôi đây, bà già này nữa. Hai người mau nói đỡ cho tôi để xua tan hiểu lầm của ông RĂM YÊNG đi.

ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM thấy cái vẻ đỏ mặt tía tai,hằm hằm tực giận của ông RĂM YÊNG vội vàng xoắn xít giọng nịnh nọt để xoa dịu. Vừa nói ông ta vừa chỉ tay sang vợ rồi sang bà MẸ GIÀ của HỜ RĂM thúc giục họ gỡ rối cho mình. CHÚA TỂ của HỜ RĂM và hơn hết là bà già không dấu nổi sự khó chịu mất mặt trước vẻ hèn kém của ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU với người của RẮN CHÍN ĐẦU. Nhưng trong khi bà MẸ GIÀ của HỜ RĂM nhắm mặt lặng thinh làm như không nghe thấy gì. Thì CHÚA TỂ của HỜ RĂM nghĩ cho ông chồng và cũng lo sợ trước sức mạnh của RẮN CHÍN ĐẦU nên dù không muốn cũng phải bấm bụng mà định nói vài lời. Đến lượt CHÚA TỂ của HỜ RĂM chưa kịp lên tiếng thì đã bị tiếng nói của người con gái bên RẮN CHÍN ĐẦU vừa mới bước ra rất nhẹ nhàng chặn mất.

_Ông RĂM YÊNG đừng nổi giận mà oan cho họ. Tôi thấy họ đã làm hết sức cho ta rồi. Đùng là người con gái kia đã chạy vào một nơi mà họ khó lòng chạm đến được. Nhưng tôi có thể giúp họ một tay. ĐẦU LÃNH, xin ông cứ yên lòng cho người tiếp tục đuổi theo đi. Còn thưa CHÚA TỂ của HỜ RĂM và bà đây. Điều lo lắng của hai bà thì tôi xin phép gánh đỡ phần nào. Với chút sức mạnh được ĐỀN THÁP TỐI CAO của RẮN CHÍN ĐẦU ban cho, tôi tin rằng mình sẽ khẩn cầu các ĐẤNG THIÊNG LIÊNG của HỜ RĂM này chấp thuận thôi.

Vừa nghe giọng điệu mượt mà thốt ra từ một người con gái có sắc đẹp rực rỡ như CAY A đã khiến cho lòng dạ ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM thấy liêu xiêu. Ông ta hấp tấp làm ngay theo ý của nàng ta trước con mắt sửng sốt của vợ và bà MẸ GIÀ trong tộc. Sau đó ông ta quay lại ngọt nhạt với vợ.

_Nàng ấy là người của ĐỀN THÁP TỐI CAO bên RẮN CHÍN ĐẦU mà lại đã có ý như vậy. Chúng ta nên làm thế mới phải phép chứ. Bà cũng nghĩ như vậy phải không nhỉ?

CHÚA TỂ của HỜ RĂM đứng trước việc đã rồi rất bực nhưng đành phải dằn lòng mà gượng cười. Ông RĂM YÊNG thấy vậy cũng cười mà nói oang oang.

_Có thế chứ lại .

Nhưng CAY A đã khẽ đập lên vai ông ta và hướng ánh vào trong buồng. Ông RĂM YÊNG liền ngập miệng vẻ mặt như biết lỗi. Rồi CAY A tiếp tục nhỏ nhẹ.

_Tù và cũng đã thổi lên rồi. Mọi người cứ yên lòng đi nghỉ ngơi, sáng mai thế nào cũng sẽ có tin báo.Tôi cũng xin phép vào trong trông giấc cho cậu CU RÍT.

Và nàng ta quay gót đi vào buồng đóng cửa lại. Tiếp đó ĐẦU LÃNH của HỜ RĂM mời ông RĂM YÊNG đi uống rượu thêm chầu nữa còn CHÚA TỂ của HỜ RĂM thì đành tiễn chân bà MẸ GIÀ trong tộc.

THIÊNG LIÊNG - 1 - 44; 45;
https://dai.ly/x6vkmd6



Đã sửa bởi DBTN lúc 05.11.2018, 02:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2018, 00:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 54
Được thanks: 3 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10


45

Trong Khu Rừng Cấm


Trong lúc đó toán người được sai đi lùng bắt MI NƯƠNG và PA NU đang rùng rằng chưa dám bước sâu thêm vào bên trong  vùng đất cấm. Rồi thì họ nghe thấy tiếng tù và đáp lờ .Ai nấy dù có muốn hay không cũng đều phải hối hả xộc thẳng vào trong . Họ bắt đầu bước qua những cọc gỗ,những đám giây chăng ngang các gốc cây. Vừa đi họ vừa nghe thấy tiếng lanh canh vang lên từ những quả chuông treo trên đó.

Hết phải luồn lách trong rừng cây họ lại bị lạc vào giưã một bãi chum lớn đựng đồ cúng. Họ phải bước thật cẩn thẩn để trách đụng vào những cái chum chôn một nửa xuống lòng đất ấy. Một cảm giác ớn lạnh mỗi lúc một dâng lên trong lòng họ. Lúc này đang nửa đêm , xung quanh tối đen. Ngay chỗ họ vừa đi qua mới được ánh đuốc soi sáng  mà đã nhanh chóng trở lại đen ngòm. Đến những chú chó đánh hơi cũng bước líu ríu cạnh người,chốc cái lại rên lên ư ử. Nhưng chúng vẫn đánh hơi thấy ra thứ cần tìn. Và do sự thúc giúc của chủ mà cửa vẫn dẫn toán người mỗi lúc một đi xa hơn thậm trí đã gần hết KHU ĐẤT CẤM.

Thế rồi lũ chó sủa nhặng lên báo rằng những người cần tìn đã ở ngay phía trước. Ngay lúc đó,bỗng nhiên trời nổi gió,sương mù răng xuống khắp xung quanh. Đám người của HỜ RĂM chẳng những không thể nhìn thấy xa được nữa mà ngay tới những ngọn đuốc họ cầm trên tay cũng bi gió thổi cho đạp dờn rồi có ngọn phụt tắt  . Thế rồi đến những quả chuông nhỏ treo trên giây chăng khắp quanh họ cùng đồng loạt rung lên điên đảo. Chúng tạo ra những tiếng động ghê rợn làm đầu óc quay cuồng. Toán người co rúm lại,có kẻ ngã vật ra đất,ôm đầu lăn lộn,kẻ thì sợ quá ôm lấy nhau mà kêu la.

Thế rồi bỗng nhiên họ lại cảm thấy từ phía sau dồn dập kéo đến những luồng gió có hơi nóng giát. Chúng quần đảo khắp bốn phía và rồi từ từ xua tan đám sương mù . Gi ó lặng đi và những tiếng chuông cũng yếu dần. Lạ lùng hơn nữa là trong lòng mỗi người dường như đều có những ngọn lửa thiêu đốt bắt họp phải bước gấp về phía trước.

Mắt họ vằn đỏ,hàm răng cũng nhe ra. Ai nấy đều cảm thấy trào dâng một ý muốn lùng bắt và giết chết cho bằng được những kẻ ở phía trước.Từng tràng cười mang dại của đám người đuổi theo phía sau bay đến PA NU và MI NƯƠNG. Hai người tuy không hiểu chuyện gì vừa xảy ra nhưng ai cũng đều thấy nguy hiểm đang cận kề mình hơn bao giờ hết. Lúc này đây không phải là nỗi lo sợ bị bắt nữa mà giống như là cái chết đang đuổi theo sau lưng họ rất gần vậy. Và rồi bỗng đâu từ phía trước bay đến mỗi lúc một gần hơn tiếng nện chân của một bầy voi. Tiếp đó là tiếng nói mà PA NU với MI NƯƠNG đều thấy rất quen thuộc. Lẽ nào đó là tiếng của ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU LA HẦU,lẽ nào có phép màu đưa ông đến đây vào đúng lúc này để cứu họ.   Những kẻ đuổi theo ở phía sau cũng nghe thấy tiếng đàn voi thì quay ra nói với nhau .

_Hay đó là người cùng bọn với chúng ?

_Thôi đúng rồi, là cái bọn đến làm loạn PHUM SÓC LỚN của chúng ta hồi chiều rồi.

_Không được, lần này ta không cho bọn chúng giỡn mặt thêm lần nữa được.

_Đúng thế, bây giờ tôi thấy mình đang mạnh hơn lúc nào hết đây.

_Phải tóm hai đứa kia mang về nộp cho ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU cái đã. Rồi thì thổi tù và gọi người tới giúp thêm một tay mới được. Các anh em đừng có manh động.

Những câu nói hùng hổ được hét lên dồn dạp bởi những gã trai trẻ tuổi. Riêng câu sau cùng có phần thận trọng hơn là do người dẫn đầu thét lên để cố gắng dẹp bớt đi cái sự sốt sắng quá trớn mà anh ta không hiểu sao xuất hiện trong đầu họ. Và rồi hai bên đã lờ mờ trông thấy nhau. Còn PA NU đang dìu MI NƯƠNG ở ngay khoảng giữa . Tuy nhiên nhóm người và voi vẫn còn ở xa hơn so với toán đang đuổi theo hai người ở phía sau. Dù không chắc đó có phải là nhóm người TRÂU VÀNG hay không. Nhưng PA NU thấy họ chắc chắn không cùng phe với  những người HỜ RĂM đang đuổi giết họ. Cậu không thể chần chừ nữa,bèn giáng hết sức mình hét lớn.

_Cứu với…Xin cứu chúng tôi với. Họ đang định giết chúng tôi…

_Tiếng của PA NU… Đó có phải là tiếng của PA NU không ? Bác là LA HẦU đây.

Ngay lúc đó tiếng nói oai hùng vang lên đáp lại PA NU. MI NƯƠNG và PA NU nghe được mà thấy ngỡ ngàng,mừng vui đến rơi nước mắt bởi không ngờ đó thật sự là ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TRÂU VÀNG. Rồi hai người liền chạy thục mạng về phía đàn voi vừa hét.

_Vâng là chúng con đây. Xin Người mau đến đón chúng con.

LA HẦU bây giờ đã nghe được tiếng trả lời và cũng đã ở gần với hai người hơn. Mắt ông mở trừng trừng và cực kì sửng sốt khi thấy PA NU đang đưa MI NƯƠNG theo cùng . Khuôn mặt ông vừa lộ rõ nét vui mừng vừa là cái nhìn lo lắng tột độ. ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TRÂU VÀNG thấy cần phải khẩn chương hơn lúc nào hết. Khi mà PA NU và MI NƯƠNG đang bị đuổi theo sát nút. Ông tự mình thúc voi lao tới,đốn ngã hết thảy những cây cối cản đường. Mặt khác ông lầm dầm liêm chú tạo ra một màn chắn bằng sức mạnh nhằm cản bước chân của những người bên HỜ RĂM.

Thế rồi PA NU kéo MI NƯƠNG tới sát chân chú voi của LA HẦU. Và ông đang cho voi qùy xuống để hai người có thể trèo lên. Thì toán người đuổi theo kia đang điêu đứng bởi những đòn gió được ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TRÂU VÀNG tạo ra. Chúng quật tới tấp vào toán người khiến họ lảo đảo,có người ngã lăn lông lốc. Khi đó đứng vững chỉ còn một mình người dẫn đầu. Anh ta nhìn chằm chằm vào LA HẦU và đang nhớ đến cái tên vị ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TRÂU VÀNG lừng lẫy đã khiến RẮN CHÍN ĐẦU phải trùn bước.

Bỗng nhiên anh ta cảm thấy như than thể mình đang bị một cái gì đó xâm chiếm. Tay anh ta giằng lấy cung và tên của mình người bị ngã đang lồm cồm bò giậy ở cạnh mình. Và hai cánh tay tự nhiên dương cung,chỉnh tên rồi nhắm bắn. Chính anh ta cũng không biết là mũi tên đó đang nhắm vào ai ở phía trước. Bởi đó đâu có phải là do ý nghĩ định bắn của anh.

Và rồi khi mũi tên lao đi vun vút về phía trước anh ta thấy choáng váng bởi nó nhắm vào người con gái. Nhưng anh ta cũng nhìn thấy ngay rằng cậu trai trẻ đi cùng đã lấy ngực mình che cho cô ta. Anh nghe thấy cô gái hét lên.

_ PA NU, PA NU. Cậu ấy bị trúng tên rồi cha ơi. Xin cha mau xem xem…PA NU…cậu không được, tuyệt đối không được làm sao mà.

Khi đó con voi đã đứng thẳng lên. LA HẦU cũng bàng hoàng không kém MI NƯƠNG nhưng ngay lúc này tiếng tù và đã cất lên vang vọng sau lưng người bắn tên. Ông hiểu đó là tiếng gọi thêm người đến nên vội vàng thúc voi quay ngược trở lại và hét lớn.

_Anh em mau mau trở lại đường cũ ngay. Chúng ta phải rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Trong lúc đó người cầm đầu cũng đang sửng sốt và sợ hãi trước việc mình vừa mới làm. Anh ta thấy mình như bị sai khiến vậy.

_Người đã chạy mất rồi, có đuổi cũng không kịp. Tôi về thôi, các anh em về không thì tùy.

Anh ta nói và buông thõng tay làm cây cung rơi xuống đất và thẫn thờ bước đi. Những người còn lại cũng tự nhiên cảm thấy như bị mất hết sức lực,người mềm nhũn ra. Họ đành phải dựa vào nhau mà lết về.

Ngay lên đó ở nhà CHÚA TỂ của HỜ RĂM,trong gian buồng mà CU RÍT đang ngủ,CAY A mặt mày lấm tấm mồ hồi,thở hắt ra một cái rồi hổn hển nói.

_Thế là công cốc...Tên đã bắn đi mà người vẫn còn sống. Sau này…xem chừng ĐẤNG THIÊNG NA NI và bọn ta lại mệt đây. Tại sao ông lại đến đúng vào lúc này chứ ? Nếu không có ông thì ta đã dập tắt được sức mạnh của nơi đó, lẽ nào hai đứa ấy có thể thoát được. Chúng, đứa con gái đó cần chết đi mới phải. Vậy mà…Bực thật !

THIÊNG LIÊNG - 1 - 44; 45;
https://dai.ly/x6vkmd6




Đã sửa bởi DBTN lúc 05.11.2018, 02:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kim Jong-hyun, Red412 và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.