Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ngọc vô hà - Trần Sắc

 
Có bài mới 21.02.2018, 00:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngọc Vô Hà

Tác giả: Trần Sắc

Editor: Thiên Yết

Thể loại: Đam Mỹ

Nguồn: https://thienyet88.wordpress.com

Trạng thái: Full

Độ dài: Mở đầu + 29 chương

Giới thiệu:

Liên Ngọc đang dưới đứng một thân cây cách cửa không xa, một tay vỗ lên thân cây, từ từ nhắm hai mắt thấp giọng nói, trên mặt đã không còn một tia nhút nhát vừa nãy, thân thể cũng không giống như trước mặt hắn mà cứng ngắc khẩn trương, hoàn toàn triển khai khóa trong y phục trắng thuần, trong tinh tế lại có vẻ mê người.

Khi y nói thì bên môi trong mắt đều có ý châm chọc cùng khinh thường khiến cho Cận Song Thành cảm thấy chấn động, thậm chí có chút không biết làm sao, cũng như không thể nào đồng nhất con người trước mắt cùng người thiếu niên không lâu trước còn nhát gan quỳ gối trước mặt mình thành một.

Liên Ngọc tựa hồ thủy chung không phát hiện có người ở gần đó, lẩm bẩm nói liên miên một trận, liền trở nên trầm mặc, giương mắt nhìn lên bầu trời, biểu tình trên mặt  từng chút tan đi, cuốn cùng, nói một câu mà Cận Song Thành vô pháp lý giải.

“Cuộc sống như vậy cũng không có gì không tốt… Đúng không.”



Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 21.02.2018, 02:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2018, 00:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mở đầu


Cận Song Thành ngồi dựa trên ghế, nhìn không chuyển mắt thiếu niên quỳ gối giữa hai chân mình.

Thân thể thiếu niên hơi run, mắt nhìn xuống, trên lông mi tựa hồ còn vương thủy tích, khiến y thoạt nhìn càng có vẻ gầy yếu mỏng manh.

Cận Song Thành nhìn y chậm rãi cởi ra đai lưng của mình, sau đó là đến dây thắt trên khố tử, đầu ngón tay mảnh khảnh kia tựa như bạch ngọc, tuy rằng động tác trên tay vẫn rất bình ổn, nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy băng lãnh.

Mắt thấy nút thắt cuối cùng cũng đã bị giải khai, đôi môi thiếu niên cũng càng trở nên tái nhợt, Cận Song Thành thở dài, đẩy tay y ra: “Được rồi.”

Thiến niên cả người chấn động, ánh mắt kinh hoàng, quỳ gối lùi ra sau một bước, liều mạng dập đầu: “Đại gia bớt giận, bớt giận!”

Những thanh âm cuối đều mang theo một tia run rẩy, Cận Song Thành nhìn thiếu niên kia co rụt người lại, nhịn không được muốn đưa tay đặt lên đầu y, thiếu niên lại cứng còng người, vô thức lộ ra một tư thái phòng ngự.

“Ta không phải tức giận.” Cận Song Thành nhìn bàn tay mình sững giữa không trung, một lúc sau rốt cục thu tay lại, “Như vậy được rồi.”

“Thế nhưng…”, thiếu niên do dự, đầu cũng cúi thấp xuống, “Hầu hạ đại gia là bổn phận của Liên Ngọc…”

Vùng xung quanh lông mày Cận Song Thành cau lại, lặp lại lời vừa rồi: “Ta nói được là được.”

Thiến niên gọi là Liên Ngọc kia tựa hồ cũng nghe ra trong giọng nói của hắn có vẻ không vui, lại dập mạnh đầu xuống: “Đại gia bớt giận! Nếu Liên Ngọc hầu hạ không tốt, đương gia sẽ phạt…”

Biết y bị dọa sợ, Cận Song Thành vô thức nhuyễn thanh: “Không có việc gì, ta không nói, ai biết được. Nào, ngồi xuống, trò chuyện với ta.”

Liên Ngọc do dự một chút, cẩn cẩn dực dực đứng lên, rồi lại đứng ở đàng kia không hề động, chỉ nhìn xuống, trên gương mặt có một tia ngượng ngùng, giống như một thiếu gia phú quý sợ người lạ.

Cận Song Thành nhìn y, một lát lại chỉ chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi xuống đây.”

“Ân.” Liên Ngọc ứng lời, nhu thuận đi qua, bộ dáng vẫn lộ ra sự khẩn trương.

Trong lòng biết nói những lời trấn an cũng vô dụng, Cận Song Thành nhuyễn thanh hỏi: “Ngươi gọi là Liên Ngọc?”

Liên Ngọc gật đầu, lại nhẹ giọng ứng lời.

“Là hai chữ nào?”

“Liên trong hoa sen, ngọc trong bạch ngọc.”

Cận Song Thành trầm ngâm một lát, cười nói: “Hoa sen trong nước bùn không nhiễm bẩn, bạch ngọc tịnh khiết không tỳ vết, thật là một cái tên tao nhã, còn tên thật là gì?”

Liên Ngọc sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ tới hắn lại hỏi như vậy, hảo một trận mới nói: “Đã vào Tần lâu, chuyện trước kia xem như là chuyện của đời trước, Liên Ngọc chỉ là Liên Ngọc.”

Vừa rồi Liên Ngọc còn ra vẻ sợ hắn, hiện tại lại nói những lời như vậy, người ngốc thế nào cũng có thể nghe ra trong đó có ý cự tuyệt, Cận Song Thành muốn hỏi lại, lại nhìn thấy bộ dáng Liên Ngọc thủy chung nơm nớp lo sợ, trong lòng liền lại sinh ra vài phần thương tiếc, lung tung vài lời nhàn thoại, chưa tới canh ba, liền cho y trở về.

Trước khi đến Dương Châu, Cận Song Thành cũng từng nghe nói qua Tần lâu ở Dương Châu là một chốn phong lưu rất khác biệt, đến khi thực sự lên lầu, tuyệt sắc tuyệt diễm đều là nhất đẳng nhất nhân, ngay cả đương gia cũng là tư thái liêu nhân, nếu so sánh, hài tử gọi là Liên Ngọc kia cũng không phải diễm lệ tư sắc, cũng không có tư thái câu nhân, thực sự rất khó nghĩ ra, y như vậy cũng có thể cùng với mấy người kia đều là hồng quan.

Có lẽ mẫu đơn thì có kiều diễm của mẫu đơn, hoa sen cũng có vẻ đẹp say lòng người của hoa sen a.

Đáng tiếc là tâm ý mình cũng không ở đây, nói là say lòng người, không bằng nói là cảm thấy thương hại.

Chỉ là lần này đi không có thu hoạch gì.Tự giễu cười, Cận Song Thành cũng không dự định ở nơi này ngủ lại, chỉnh lại y trang liền đi ra ngoài, bên ngoài lầu trên dưới đều đã có vẻ tiêu điều, khách nhân đại thể không phải lên lầu thì cũng đã về, chỉ còn mấy tiểu quan tại trong góc phòng dưới lầu nhỏ giọng hí nháo, từ xa nhìn lại cũng là một cảnh tượng ít khi thấy được.

Cận Song Thành đứng một hồi, liền muốn xuống phía dưới, quay đầu thì thấy trên thang lầu có hai người đang quấn chặt lấy nhau, trên người y phục đều đã bị thoát tẫn, một trận tiếng cười rồi một trận thở dốc, không coi ai ra gì mà hoan ái yến hảo, nhất thời xem ra cũng không xong ngay được.

Nhíu mày lắc đầu, Cận Song Thành xoay người nhìn qua nơi khác tìm kiếm, quả nhiên cũng còn một chiếc thang lầu, chỉ là phía cuối thang lầu có chút ảm đạm, không biết sẽ thông đến nơi nào.

Cận Song Thành chần chờ một chút, cuối cùng cũng dọc theo thang lầu kia đi xuống, đi được năm, sáu bậc đã có thể thấy rõ lối ra, là một khoảng trống, hiển nhiên không phải hướng đến đại sảnh.

Có lẽ là thang ở phía sau giành cho người trong lâu đi lại. Vừa đoán vừa xoay người nhưng dưới lầu truyền đến một thanh âm khiến Cận Song Thành dừng bước.

“Thật vất vả đoạt được khách nhân từ tay Vi Huyễn, cứ tưởng còn được thưởng riêng chút đỉnh, ai ngờ là cái loại khách chỉ nhìn mà không làm, chậc chậc.”

Thanh âm quen thuộc nhưng Cận Song Thành lại nghĩ có chút xa lạ.

“Không chừng đã dính phải cái bệnh khó nói gì rồi, khố tử đều đã giải khai, cư nhiên một điểm phản ứng cũng không có.”

Cận Song Thành bắt đầu cười khổ, hơi khoanh tay lại, cũng không vội vã quay đầu.

“Bất quá hắn nếu có thể đến đây vài lần cũng tốt. Thanh quan bồi rượu một đêm bất quá cũng chỉ được nửa điếu tiền, giả vờ với hắn một chút là có thể tính theo tiền tiếp đêm, kiếm được hai mươi lượng bạc, đáng giá.”

Nghe đến đó, Cận Song Thành nhịn không được rón rén đi xuống rồi đi thêm vài bước, muốn thấy rõ dáng dấp người đang nói kia. Dù chỉ nghe được thanh âm, hắn cũng tò mò muốn biết được người trước mặt là ai mà tính tình lại như vậy.

Nín thở ngưng thần đi xuống thang lầu, bên cạnh thang lầu có một cửa nhỏ, ngoài cửa là một mảnh sân không lớn lắm, cây cối tĩnh lặng không một ngọn gió, ánh trăng lung linh như ngân, cùng sảnh trước hoàn toàn bất đồng, trong trẻo mà lạnh lùng.

Liên Ngọc đang dưới đứng một thân cây cách cửa không xa, một tay vỗ lên thân cây, từ từ nhắm hai mắt thấp giọng nói, trên mặt đã không còn một tia nhút nhát vừa nãy, thân thể cũng không giống như trước mặt hắn mà cứng ngắc khẩn trương, hoàn toàn triển khai khóa trong y phục trắng thuần, trong tinh tế lại có vẻ mê người.

Khi y nói thì bên môi trong mắt đều có ý châm chọc cùng khinh thường khiến cho Cận Song Thành cảm thấy chấn động, thậm chí có chút không biết làm sao, cũng như không thể nào đồng nhất con người trước mắt cùng người thiếu niên không lâu trước còn nhát gan quỳ gối trước mặt mình thành một.

Liên Ngọc tựa hồ thủy chung không phát hiện có người ở gần đó, lẩm bẩm nói liên miên một trận, liền trở nên trầm mặc, giương mắt nhìn lên bầu trời, biểu tình trên mặt  từng chút tan đi, cuốn cùng, nói một câu mà Cận Song Thành vô pháp lý giải.

“Cuộc sống như vậy cũng không có gì không tốt… Đúng không.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2018, 00:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1


Trên người rất đau.

Phảng phất mỗi một tấc da thịt đều bị đao hung hăng cắt qua, mỗi một khớp xương đều đang run rẩy, không có một chỗ còn hoàn hảo.

Mỗi một lần hô hấp đều mang đến kịch liệt đau đớn, làm cho hận không thể ngay lúc đó chết đi, nếu không còn hô hấp sẽ không phải chịu đựng nỗi thống khổ như vậy.

Khi ý thức Liên Ngọc bắt đầu khôi phục thì liền nhịn không được mà buột ra tiếng rên rỉ, chỉ là nơi cổ họng khô khốc càng khiến y thêm khó chịu.

“Ngươi tỉnh?” Bên tai vang lên chính là thanh âm ôn nhuận của một người, trong thanh âm bình ổn có một tia vui sướng rất nhỏ, nhưng giấu rất sâu, khiến cho Liên Ngọc đang vô pháp tập trung tinh thần không thể nhận ra được.

Tranh đấu hảo một trận nhưng mi mắt thủy chung không nhướng lên nổi, hô hấp của y cũng dần dần gấp lên, bởi vì vô lực mà chỉ có thể hơi rung động đầu ngón tay tựa hồ đang được nắm trong một bàn tay khác, lòng bàn tay kia ấm áp đến mức y không muốn buông ra.

Đầu tiên là một thứ ánh sáng mơ hồ, sau đó nhìn rõ một đường, sau lại thêm rõ ràng, lọt vào trong tầm mắt chính là một dung nhan nam tử đang mỉm cười, chỉ chốc lát sau còn nghe được thanh âm kia lập lại một lần: “Ngươi tỉnh?”

Liên Ngọc nhìn người kia, thật lâu sau mới chậm chạp mở to mắt nhìn.

“A…”, mở miệng thì ngay cả thanh âm cũng không thể bật ra, lại kiên trì thật lâu sau đó, y mới thốt được bằng thứ thanh âm khàn khàn, nhưng chỉ một tiếng đã khiến y hơi nhíu mi, khép miệng lại.

“Nghiễn Tri, đem nước đến đây.” Liên Ngọc nghe được người kia nói như vậy.

Một thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi nhanh nhẹn đưa qua một chén nước, thanh niên kia nhẹ nhàng tiếp nhận, cẩn thận kề đến bên môi y: “Đại phu nói ngươi bị gãy xương, mấy ngày này không thể cử động.”

Liên Ngọc nháy mắt vài lần, rốt cục phối hợp mà mở miệng, chờ người nọ đem nước đưa vào miệng mình.

“Đây là…”, Thật vất vả uống xong, Liên Ngọc gian nan hỏi.

Thanh niên kia vừa đem chén trả lại cho thiếu niên gọi là Nghiễn Tri kia, vừa cười giải thích: “Đây là một trấn nhỏ cách Dương Châu không xa, bởi vì ngươi bị thương quá nặng, phải lập tức tìm đại phu, vậy nên chỉ có thể tùy tiện tìm một khách sạn thu xếp trước.”

Sắc mặt Liên Ngọc liền tái nhợt một chút, như nhớ tới điều gì, sau một trận, mới lại mở miệng: “Vậy… Ngươi là…”

Lời này vừa nói ra, thanh niên kia tựa như ngạc nhiên mà ngây ngẩn cả người, còn Nghiễn Tri ở bên cạnh lại nhịn không được nói: “Thiếu gia nhà ta tất nhiên chính là ân người của ngươi a! Nếu như không phải chúng ta đi ngang qua cánh rừng kia thấy ngươi cả người đầy máu ngất xỉu ở đó, sợ rằng hiện tại ngươi đều đang ở chỗ diêm vương mà đợi luân hồi.”

“Nghiễn Tri!”, thanh niên kia tựa hồ cũng đã phục hồi tinh thần lại, quát một tiếng, ngăn cản Nghiễn Tri nói tiếp, lại đối Liên Ngọc nói, “Thư đồng nhà ta không biết ăn nói, ngươi đừng để ý.”

Liên Ngọc trầm mặc một trận, mới miễn cưỡng nhoẻn cười yếu ớt, đứt quãng nói: “Vị tiểu ca này nói cũng không sai…”

“Hanh!”, Nghiễn Tri đắc ý hừ một tiếng, bị thanh niên kia trừng mắt mới thối lui sang một bên.

Thanh niên kia quay đầu nhìn Liên Ngọc, một lát sau mỉm cười, “Ta là Cận Song Thành. Còn ngươi?”

Nụ cười kia khiến cho Liên Ngọc trong lòng không hiểu sao lại khẽ xao động, phảng phất như bên trong đó có cất giấu điều gì…

“Liên Ngọc.” Thẳng đến khi Cận Song Thành hỏi lần thứ hai, Liên Ngọc mới hoảng hốt đáp lời.

“Ngươi vì sao lại bị thụ thương ngất ở nơi đó? Là gặp phải chuyện gì sao?”, Cận Song Thành tựa hồ cũng không thèm để ý y vừa rồi xuất thần, chỉ ôn nhu hỏi.

Liên Ngọc tựa hồ sợ run một chút, lập tức hạ mắt xuống, chậm rãi gật đầu.

“Này, Thiếu gia nhà ta hỏi ngươi…”, Nghiễn Tri nhịn không được, lại không nghĩ rằng một câu nói còn chưa dứt lời, liền thấy thân thể của người mới tỉnh lại trên giường trở nên hơi run rẩy, thậm chí có giọt thủy ngân rất khả nghi rơi xuống gối.

Nghiễn Tri bị dọa sợ, Cận Song Thành lại như đã quen nhìn, chỉ đưa tay dùng ống tay áo lau đi lệ trong mắt y, thanh âm ngữ điệu cũng không có chút nào biến hóa: “Đừng khóc, không muốn nói thì thôi.”

Liên Ngọc không cử động, cũng không nói gì, chỉ mím môi, khiến y thoạt nhìn lại thêm nhợt nhạt mà yếu đuối.

Nghiễn Tri ở bên cạnh đã có chút không đành lòng: “Đừng khóc, thân thể quan trọng hơn, mọi chuyện đều đã qua.”

Cận Song Thành liếc mắt sang nhìn hắn, bên môi tựa như có ý cười, cuối cùng chỉ là nhàn nhạt nói: “Ngươi nghỉ ngơi thêm một hồi, có cần gì thì nói với Nghiễn Tri.” Dứt lời, hắn lại quay đầu phân phó Nghiễn Tri vài câu, liền đứng lên đi ra khỏi phòng.

Liên Ngọc quả thực vẫn còn suy yếu, liền theo lời khép mắt lại, chỉ chốc lát liền nặng nề ngủ.

Khi lần nữa tỉnh lại thì đã là sáng sớm ngày hôm sau, Nghiễn Tri đang ngồi ở bàn ăn điểm tâm, thấy y mở mắt, nhất thời không phản ứng kịp, chỉ chìa ra nửa cái bánh bao trên tay: “Đói không?”

Liên Ngọc nhìn bánh bao kia một trận, nháy mắt, rốt cục lắc đầu.

Nghiễn Tri lúc này mới phản ứng lại, ngượng ngùng cười cười, đem bánh bao bỏ vào một cái bát, vừa đi đến cửa vừa nói: “Ta đến trù phòng lấy cháo, Thiếu gia đã phân phó rồi.”

Thẳng đến khi Nghiễn Tri đóng cửa, Liên Ngọc mới liễm đi tiếu ý trên mặt, đầy vẻ chán ghét mà liếc mắt nhìn cái bánh bao bị bỏ lại kia, xê dịch thân thể rồi lại khép mắt.

Đau muốn chết. Đau đến độ không muốn so đo nữa.

Nghiễn Tri rất nhanh đã trở lại, đem theo một chén thanh chúc rồi ngồi ở bên giường đút từng ngụm nhỏ cho Liên Ngọc.

“Cảm tạ.”

“Muốn tạ ơn thì cảm tạ Thiếu gia nhà ta là được rồi, dù sao người muốn cứu người cũng là cậu ấy.”

Liên Ngọc sửng sốt một chút, nhớ tới Cận Song Thành, nhịn không được hỏi: ” Thiếu gia nhà ngươi… là ai?” Người bình thường nếu tại giữa núi rừng nhìn thấy có kẻ cả người đầy máu nằm đó, sợ hãi còn không kịp, thế nào còn có thể đem người lai lịch không rõ cứu về.

Vừa nói đến điều này, Nghiễn Tri tựa hồ phá lệ tự hào: “Thiếu gia nhà ta rất lợi hại nga! Trân Sắc Hiên, ngươi có nghe nói qua chưa?”

Không đợi Liên Ngọc trả lời, hắn đã tự mình giải thích: “Đó là nơi chuyên môn buôn bán tranh cùng đồ cổ, nam bắc các nơi đều có phân hào, mà Thiếu gia nhà ta chính là chủ tử của Trân Sắc Hiên.”

Liên Ngọc lần này mới thật bị dọa cho một trận, một lát sau mới thử thăm dò mà phun ra hai chữ: “Song Thành công tử?”

Nếu nói đến Cận Song Thành, người biết đến cũng không nhiều lắm, nhưng nếu nói đến chủ tử Trân Sắc Hiên, chính là Song Thành công tử được thiên tử điểm chỉ Đan Thanh đệ nhất, chỉ sợ cũng không người không biết đến.

Xem ra y đã được một người rất tài giỏi cứu giúp a, vậy rốt cuộc… là mệnh không nên tuyệt sao?

Nghiễn Tri tự nhiên không biết Liên Ngọc đang suy nghĩ cái gì, thấy phản ứng của y, trên mặt cười đến xán lạn không gì sánh được: “Ngươi cũng có kiến thức a!”

“Cái gì kiến thức?”, Liên Ngọc còn chưa kịp đáp lời, Cận Song Thành đã từ ngoài cửa đi vào, nghe được Nghiễn Tri nói, liền cười hỏi.

Nghiễn Tri lè lè lưỡi, xoay người lấy lòng nói: “Không có gì, Thiếu gia sao cậu lại tới đây?”

Cận Song Thành không có đáp lời hắn, chỉ là đi tới bên giường, quan sát Liên Ngọc một trận, lại duỗi tay sờ sờ trán y, mới nói: “Khí sắc khá lên không ít.”

Liên Ngọc cúi đầu cười yếu ớt: “Nhờ có các ngươi.”

Cận Song Thành không cho là đúng, chỉ là giống như trấn an hài tử mà xoa xoa đầu y, nhuyễn thanh nói: “Vì sao lại thụ thương ngất ở trong rừng kia, thực sự không thể nói sao?”

Liên Ngọc sắc mặt trắng nhợt, sau một lúc lại cắn răng, thấp giọng nói: “Ta… Kỳ thực là tiểu quan trong một tướng công quán tại Dương Châu thành.”

Chỉ như vậy một câu, Nghiễn Tri liền hít mạnh một hơi, vẻ mặt không tin nhìn y, thậm chí vô thức dùng góc áo lau lau tay.

Liên Ngọc hạ ánh mắt xuống, thật lâu cũng không nói thêm gì nữa.

“Nếu như có thể lựa chọn, ta nghĩ không ai nguyện ý chọn cuộc sống như vậy.” Trong phòng tĩnh lặng khiến người khó thở, Cận Song Thành rốt cục mở miệng, trong giọng nói không có một tia xem thường.

Trong một thoáng, trong mắt Liên Ngọc liền lấp lán hlệ quang, một lát sau tiếp tục nói: “Sau khi nơi đó xảy ra chuyện, ta đã chạy trốn… Chỉ là không nghĩ tới, nửa đường gặp phải cường đạo, không chỉ tiền tài bị cướp sạch, còn… còn…” Nói đến những lời cuối, trong thanh âm y đều mang theo một tia nghẹn ngào.

Cận Song Thành không có truy hỏi, cũng không thúc giục, chỉ là vỗ về đầu y, nhẹ giọng nói: “Đều đã qua.”

Ngữ khí rất bình thản, nhưng trong đó có một thoáng ôn nhu, khiến cho Liên Ngọc trong nháy mắt có cảm giác như mình đang được ôm ấp vỗ về.

Một lúc lâu sau, y mới nhỏ giọng nói: “Bọn họ nghĩ… người như chúng ta… Rất ghê tởm… lấy cành cây cứ đánh, cứ đánh…” Ngay từ đầu bất quá là vì muốn khiến cho Cận Song Thành thương tiếc, chỉ là nói đến khúc sau, sự việc trong rừng kia một việc lại một việc xẹt qua trước mắt, khiến y vừa thấy sợ vừa tuyệt vọng, thậm chí ngay thanh âm mình trở nên run rẩy cũng không phát hiện.

Nghiễn Tri ở một bên có chút không biết làm sao, vừa nghĩ y cũng đáng thương, rồi lại mang theo khinh thị thâm căn cố đế đối với tiểu quan.

Chỉ là hắn còn đang đấu tranh thì liền thấy Thiếu gia nhà mình đã đưa tay qua, nhẹ nhàng ôm lấy vai người kia, không ngừng an ủi: “Đều đã qua, đều đã qua… Ngươi có thể…”

Có thể như thế nào, những lời kế tiếp, Cận Song Thành cũng không nói ra, chỉ có trong mắt dâng lên một mạt gợn sóng cực đạm, có thể gọi là cảm xúc “khó xử”.

Mãi cho đến khi run rẩy của Liên Ngọc ngừng lại, Cận Song Thành mới buông y ra, ngồi trở lại thì trên mặt đã khôi phục một tư thái bình tĩnh ôn nhuận.

Liên Ngọc vẫn cúi đầu suy nghĩ, vài lần muốn mở miệng, thấy hắn thủy chung không nói thêm gì nữa, liền đem lời nuốt trở lại.

“Thế nào?” Cận Song Thành như là nghĩ đến cái gì, ánh mắt có chút phiêu lãng, nhưng thủy chung chăm chú nhìn theo từng cử động của Liên Ngọc.

Liên Ngọc đắn đo chần chờ một trận, lại nhỏ giọng nói: “Nếu như không phải được công tử cứu giúp, Liên Ngọc đã là sơn gian cô hồn, chỉ là hôm nay Liên Ngọc thân vô trường vật, không gì báo đáp… Nếu công tử không chê, Liên Ngọc nguyện làm trâu làm ngựa, cả đời hầu hạ công tử.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, nguyễn thị huyên, Túi dấm nhỏ và 44 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.