Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Vũ lâm lâm - Diệp Hoa

 
Có bài mới 23.02.2018, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vũ Lâm Lâm - Diệp Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

Triệu Vân Trọng thấy Vương ngự y thần sắc thay đổi, không khỏi kinh hãi, từng bước tiến đến bắt lấy cổ tay Nhạc Cẩn Ngôn, nói với Vương ngự y: “Là người này thượng dược, Vương ngự y, có phải có gì kỳ lạ không?” Hắn tăng lực đạo ở tay làm Nhạc Cẩn Ngôn đau đến nhe răng nhếch miệng.

Vương ngự y đánh giá Nhạc Cẩn Ngôn từ trên xuống dưới một phen, sau đó cúi người làm lễ: “Vị tiên sinh này, dược trị thương này là do ngươi tự chế?”

Nhạc Cẩn Ngôn vội vàng dùng tay trả lễ, “Đúng, đây là dược trị thương ta tự chế.” Vương ngự y kia rất kích động tiến lên nắm tay Nhạc Cẩn Ngôn, “Tiên sinh thật là thần y! Dược trị thương hữu hiệu như vậy lão phu chưa từng gặp qua, thỉnh tiên sinh khi nào rảnh rỗi hãy truyền thụ y đạo cho lão phu.”

Nhạc Cẩn Ngôn cả hai tay không tự do, bả vai còn bị  Triệu Vân Trọng bắt lấy, chỉ có thể lung tung gật đầu: “Không dám không dám.”

Triệu Vân Trọng buông Nhạc Cẩn Ngôn ra, hỏi Vương ngự y: “Dược này tốt lắm sao?” Hắn nhớ đến lúc đó máu chảy không ngừng mà chỉ cần bôi chút dược liền ngừng, chắc hẳn là đồ tốt.

Vương ngự y chỉ vào miệng vết thương của Thụy vương gia nói với Triệu Vân Trọng: “Ngươi xem miệng vết thương nơi này có một chỗ chạm tới mạch máu, nếu cầm máu chậm trễ thì trong vòng một trăm bước người sẽ bị chết vì mất máu quá nhiều. Nhưng là để cầm máu chỗ này rất khó, thường thì máu chảy mạnh đến nỗi dược trị thương đều bị cuốn theo, rất hiếm khi có thể ngừng chảy máu. Nhưng dược này chỉ dùng một chút liền hoàn toàn ngừng chảy máu. Tình hình vương gia hiện này là tâm tình kích động cộng thêm mất chút máu nên mới hôn mê, tính mạng hoàn toàn không đáng ngại, toàn bộ là do dược này thần diệu a.”

Vương ngự y còn đang cảm thán, Triệu Vân Trọng hỏi: “Vậy vương gia có cần uống dược gì nữa không?” Vương ngự y lắc đầu nói: “Không cần uống gì đặc biệt, ta sẽ kê đơn cho vương gia một đơn dược bổ máu là được rồi.” Lão nhìn Nhạc Cẩn Ngôn, cười nói với  Triệu Vân Trọng: “Ta hôm nay cứ kê đơn này, sau này ngươi cứ hỏi vị tiên sinh này là được rồi.”

Vương ngự y để lại đơn dược rồi cáo từ, Triệu Vân Trọng tiễn khách ra ngoài, quản gia phân phó hạ nhân nấu dược, trong phòng chỉ còn lại Thụy vương gia đang hôn mê bất tỉnh cùng với Nhạc Cẩn Ngôn. Trời đã tối rồi, Thụy vương gia thì vẫn còn bất tỉnh, Nhạc Cẩn Ngôn biết dược trị thương kia của mình có thành phần an thần nên cũng không lo lắng, chỉ là y cả ngày nay chỉ mới uống chút cháo, lúc này trong bụng trống rỗng, đói khát khó nhịn, dạ dày cũng bắt đầu kêu lên.

Triệu Vân Trọng tiễn Vương ngự y vừa vào phòng thì nghe được tiếng vang này, nhướng mày, Nhạc Cẩn Ngôn sợ đến mức nhanh chóng đè bụng, đáng tiếc bụng không nghe theo chủ nhân, tiếp tục bất khuất mà phát ra âm thanh phản kháng. Triệu Vân Trọng thấy bộ dáng đáng thương hề hề của Nhạc Cẩn Ngôn, cảm thấy rất buồn cười nên cười rộ lên, quay đầu phân phó hạ nhân chuẩn bị cơm. Lúc hắn quay lại thì vẫn thấy Nhạc Cẩn Ngôn nơm nớp lo sợ nhìn mình, ngẫm lại hôm nay người này cũng xui xẻo, hơn nữa người khởi xướng hình như chín h là hắn, cảm thấy chút có lỗi nên sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.

Triệu Vân Trọng đến trước giường, Nhạc Cẩn Ngôn vội đứng lên, Triệu Vân Trọng cũng không khách khí mà ngồi xuống. Hắn nhìn Thụy vương gia nằm trên giường không khỏi thở dài, ngẩng đầu lên nói với Nhạc Cẩn Ngôn: “Ngươi không phải Tề Hạo Cẩm.”

Nhạc Cẩn Ngôn nghĩ trong lòng rằng cuối cùng ngươi cũng hiểu được, liên tục lắc đầu: “Không phải, đương nhiên ta không phải Tề Hạo Cẩm. Ta họ Nhạc, gọi là Nhạc Cẩn Ngôn, là đại phu, đến kinh thành thăm bằng hữu…”  Triệu Vân Trọng ngắt lời y: “Nhưng ta lại muốn ngươi làm Tề Hạo Cẩm.”

Nhạc Cẩn Ngôn há miệng: “Hả?” y quả thực muốn khóc, người này vừa nói mình không phải là Tề Hạo Cẩm cơ mà! Đây là cái ý gì? Vương phủ muốn bắt nạt người sao? Có điều mình hình như cũng không có cách nào a, làm tiểu nhân vật thật đáng thương a.

Triệu Vân Trọng nhìn bộ dáng kinh ngạc của Nhạc Cẩn Ngôn, mỉm cười: “Ta nói muốn ngươi làm Tề Hạo Cẩm.” hắn đứng lên bên cạnh Nhạc Cẩn Ngôn,  Triệu Vân Trọng thân hình cao lớn, Nhạc Cẩn Ngôn vốn cũng có dáng người khá cao nhưng  Triệu Vân Trọng vẫn cao hơn y nửa cái đầu.  Triệu Vân Trọng nâng cằm Nhạc Cẩn Ngôn lên, nhẹ giọng nói: “Vương gia đã đi tìm công tử nửa năm nhưng mà vẫn không thấy, tâm bệnh ngày càng nặng, ai bảo bộ dáng của ngươi giống công tử như đúc? Đành phải bắt ngươi làm tâm dược vậy.” Nhạc Cẩn Ngôn bị nắm đến không nói lên lời, chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô, thật là đáng thương.Lúc này hai nha hoàn mang cơm chiều vào, Triệu Vân Trọng buông Nhạc Cẩn Ngôn ra, cười nói: “Quang Hoa công tử, thỉnh dùng bữa.”

Nhạc Cẩn Ngôn xoa xoa quai hàm bị nắm đến ê ẩm của mình, trong lòng đã biết là trốn không thoát, dù sao cũng bị xử lý, vậy trước khi bị xử thì cứ để bản thân thoải mái một chút. Y trời sinh tính tình phóng khoáng, lập tức quyết đinh, cũng không nói gì thêm với  Triệu Vân Trọng, nhìn đồ ăn trên bàn, mân mê miệng nói: “Ta không với tới.”

Triệu Vân Trọng cười ha ha: “Quả nhiên là người thông minh.” Rồi phân phó hai nha hoàn kia nâng bàn lại đây.

Nhạc Cẩn Ngôn ngồi xuống, một nha hoàn xới cơm đưa cho y. Nhạc Cẩn Ngôn đói mềm cả người, không nói không rằng, bát đặt ở trên bàn, đưa đũa như bay, mồm to ăn cơm. Đồ ăn trong vương phủ đương nhiên là tinh xảo mỹ vị, Nhạc Cẩn Ngôn ăn đến không ngẩng đầu lên. Ăn hai bát cơm, Nhạc Cẩn Ngôn cảm thấy no bảy phần, đem bát không đưa cho nha hoàn nói: “Phiền tỉ tỉ cho ta xin thêm bát cơm nữa.” vừa nhấc đầu nhìn thấy Triệu Vân Trọng trợn mắt há mồm nhìn mình, trong lòng không vui, thản nhiên nói: “Triệu tướng quân, ngài cảm thấy ta ăn nhiều quá sao?”

Triệu Vân Trọng phục hồi tinh thần, xấu hổ cười nói: “Không phải, công tử cứ dùng cơm.” Quay đầu đi, thầm nghĩ, nhìn Nhạc Cẩn Ngôn ăn cơm sao lại ngon miệng như vậy, khiến cho bụng của hắn cũng đói theo, vừa nghĩ, bụng liền kêu ra tiếng.

Nhạc Cẩn Ngôn nghe thấy sửng sốt, lập tức cười ha ha, nói: “Triệu tướng quân, ngươi cũng đói bụng, không bằng cùng nhau ăn đi.”

Triệu Vân Trọng túng quẫn cực kỳ, thấy y nói cũng đúng, lại nghe Nhạc Cẩn Ngôn nói với nha hoàn: “Phiền tỉ tỉ xới cho Triệu tướng quân bát cơm.” Nha hoàn kia xới cơm cho Triệu Vân Trọng, Nhạc Cẩn Ngôn cười gật đầu nói: “Triệu tướng quân, mời dùng.” Rồi tự tay gắp miếng cá xào dấm chua đặt vào bát Triệu Vân Trọng, nói: “Cá này ăn ngon lắm, ngươi nếm thử đi.” Triệu Vân Trọng nhìn thần sắc thành khẩn cũng mỉm cười cùng ăn.

Nhạc Cẩn Ngôn ăn no, buông đũa, thỏa mãn sờ sờ bụng, nheo mắt lại nói: “Thật là thoải mái.” Vẻ mặt như con mèo con, lại có chút mị hoặc không nói lên lời, Triệu Vân Trọng không khỏi cảm thấy tâm thần rung động, lại nghe Nhạc Cẩn Ngôn than thở: “Nếu có thể uống ly rượu thì tốt rồi.”

Triệu Vân Trọng vừa định nói gì thì nghe thấy Thụy vương gia trên giường hừ khẽ một tiếng, vội vàng buông bát cơm chạy đến bên giường, thấy mí mắt  Thụy vương gia rung rung, hiển nhiên là sắp tỉnh dậy.  Triệu Vân Trọng liếc Nhạc Cẩn Ngôn mà cảnh cáo, thấy y khẽ gật đầu, liền lên tiếng: “Vương gia!”

Thụy vương gia mở to mắt, đập vào mắt chính là khuôn mặt lo lắng của Triệu Vân Trọng, nhất thời không nhớ được bản thân đang ở chỗ nào, đảo mắt, quát to một tiếng ngồi dậy: “A Cẩm!” thanh âm hoảng loạng, đúng là ẩn ẩn mang theo tiếng khóc, hai tay khua loạn, thế là liền buông tay Nhạc Cẩn Ngôn vẫn nắm nãy giờ ra.

Triệu Vân Trọng một phen kéo Nhạc Cẩn Ngôn lại đây, nói: “Vương gia, Tề công tử ở đây.”

Nhạc Cẩn Ngôn bị Triệu Vân Trọng kéo lập tức ngã lên người Thụy vương gia, bị bế vào lòng, cảm giác xấu hổ, lại nghe Thụy vương gia nhẹ nhàng mà nói: “A Cẩm, có ngươi ở đây thật tốt.” Nâng mặt y lên hôn xuống.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.02.2018, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vũ Lâm Lâm - Diệp Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 4


Nhạc Cẩn Ngôn chỉ cảm thấy có hai phiến mềm mại in lên môi mình, thoáng cái đầu óc trống rỗng, sợ tới mức hoàn toàn ngây người. Một hồi sau Thụy vương gia mới lưu luyến buông Nhạc Cẩn Ngôn ra, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt của y, thấp giọng nói: “A Cẩm, ngươi rốt cục cũng trở về gặp ta, ngươi có biết ta nhớ ngươi như thế nào không?” trong mắt liền chảy ra lệ.

Nhạc Cẩn Ngôn hồi phục tinh thần, hét to một tiếng, lập tức nhảy ra khỏi người Thụy vương gia. Thụy vương gia thất thần, thẳng tắp nhìn y, trong mắt tràn đầy bi thương, Nhạc Cẩn Ngôn nhìn không đành lòng, nhưng mà, Thụy vương gia cùng A Cẩm kia hóa ra là loại quan hệ này a, bọn họ đoạn tụ không sao, nhưng y không phải a, chẳng lẽ làm tâm dược còn phải bị… Nhạc Cẩn Ngôn không khỏi có điểm rét run.

Triệu Vân Trọng lôi Nhạc Cẩn Ngôn lại giường, nói với Thụy vương gia: “Vương gia, Tề công tử là sợ ép vào vết thương của ngài nên mới nhảy ra đó.” Hắn mỉm cười với Nhạc Cẩn Ngôn: “Phải không a Tề công tử?”

Nhạc Cẩn Ngôn nhìn ánh mắt tràn ngập uy hiếp của Triệu Vân Trọng, lại nhìn gương mặt tràn ngập chờ mong của Thụy vương gia, hít sâu một hơi, cười trừ một cái, đến bên giường ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy vương gia, vết thương trên đùi của ngươi không thể áp lên được, nếu không sẽ vỡ ra đổ máu.” Nhạc Cẩn Ngôn nói xong thì quay ra nói với hai nha hoàn còn đứng trong phòng: “Phiền tỉ tỉ bưng dược của vương gia lên, thuận tiện mang thêm cháo và điểm tâm nữa.”

Hai nha hoàn kia đáp ứng, thu dọn bát đũa trên bàn rồi ra ngoài. Thụy vương gia lôi kéo tay Nhạc Cẩn Ngôn nói: “A Cẩm, nửa năm nay ngươi đi đâu vậy? Có phải chịu khổ gì không?” trong giọng nói tràn đầy ôn nhu, cũng không quản Triệu Vân Trọng còn đứng một bên.

Nhạc Cẩn Ngôn thầm nghĩ: “Thụy vương gia này là người tập võ, sao nói chuyện còn mềm mại hơn cả tú tài vậy?” Y không biết rằng một người đối với người trong lòng của mình, dù là bách luyện cương cũng biến thành nhiễu chỉ nhu, lập tức đáp: “Ta nửa năm nay ở Tương Tây, không chịu khổ gì cả.” Nhạc Cẩn Ngôn vốn ở Tương Tây, nên nói như vậy cũng không có gì sai. Y đồng ý giả mạo Tề Hạo Cẩm, trong tên lại có một từ đồng âm*, hiện tại nghe Thụy vương gia gọi mình A Cẩm cũng không có gì không quen, chỉ hy vọng Thụy vương gia đừng giống như vừa rồi thân thân mình là tốt rồi.

(*Phát âm chữ Cẩn và Cẩm giống nhau.)

Thụy vương gia nắm chặt Nhạc Cẩn Ngôn thêm một chút, nói: “A Cẩm ngươi thật lạnh nhạt với ta.” Trong thanh âm dẫn theo chút nén giận, còn có ý tứ làm nũng.

Tay Nhạc Cẩn Ngôn đã bị nắm một ngày, thật vất vả được tự do lại bị bắt lại, bây giờ còn bị nắm chặt hơn một chút, đau đến hít một hơi. Thụy vương gia vội buông tay ra, nâng lên nhìn kỹ, cổ tay Nhạc Cẩn Ngôn rõ ràng một vòng xanh tím, đã sắp sưng lên. Thụy vương gia vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết bầm trên tay Nhạc Cẩn Ngôn, lại khóc, giơ tay Nhạc Cẩn Ngôn lên, nhẹ nhàng hôn lên chỗ bị thương. Nhạc Cẩn Ngôn bị doạ, vừa định giật tay ra thì nghe được tiếng Triệu Vân Trọng khụ một tiếng liền không dám động, cố nén cảm giác không khỏe để Thụy vương gia hôn tay mình.

Thụy vương gia hôn một lúc, nâng mắt nhìn Nhạc Cẩn Ngôn, nói: “A Cẩm, ta lại làm ngươi bị thương.” Hắn trong mắt ngấn lệ, như vậy nhìn y, một đôi mắt phương sóng mắt liễm diễm, đúng là mỹ đến đoạt hồn phách người khác. Nhạc Cẩn Ngôn không khỏi nhìn có chút ngây người, trên mặt cũng hơi nóng, vội vàng bỏ tay ra nói: “Không sao, qua hai ngày là ổn thôi.”

Triệu Vân Trọng nghe tiếng gõ cửa, ra mở cửa, hai nha hoàn kia bưng dược và cháo vào. Nhạc Cẩn Ngôn nói với Thụy vương gia: “Vương gia, ngài ăn cháo trước rồi mới uống dược nhé, bụng rỗng uống dược không tốt lắm.”

Thụy vương gia nháy mắt mấy cái, nói: “A Cẩm, vì sao ngươi gọi ta là Vương gia? Xa lạ như vậy.” bộ dạng giống như muốn khóc: “Trước kia không phải ngươi vẫn gọi ta là A Tuyên sao?”

Nhạc Cẩn Ngôn cười khổ một chút, thầm nghĩ: “Ta ngay cả tên của ngươi là gì còn chưa biết đâu.” Nhưng ngoài miệng vẫn đáp: “Vâng, là lâu rồi không gọi nên có chút không quen.” Nâng tay cầm bát cháo nha hoàn đưa tới, múc một thìa đưa đến bên miệng vương gia: “A Tuyên, ăn cháo đi.”

Thụy vương gia sắc mặt thật là vui sướng, há mồm ăn cháo, nói: “A Cẩm, ngươi thật là tốt, trước kia ngươi cũng chưa từng bón cháo cho ta đâu.” Nhạc Cẩn Ngôn cười cười không nói gì, từng thìa từng thìa bón cho hắn hết bát cháo, lại bón uống dược, trong dược kia có thành phần an thần, Thụy vương gia lôi kéo Nhạc Cẩn Ngôn nói chuyện, chỉ chốc lát liền cảm thấy mệt nhọc, nhưng lại không muốn ngủ, chỉ là cố gắng chống đỡ. Nhạc Cẩn Ngôn nhìn xem buồn cười, cầm lấy áo của Thụy vương gia, nhẹ nhàng thay đổi cho hắn. Bộ xiêm y của Thụy vương gia mặc trước kia bị nhiễm máu nhiều chỗ, không thể không thay. Thay xong Thụy vương gia đã chống đỡ không nổi, ghé vào trong lòng Nhạc Cẩn Ngôn ngủ. Nhạc Cẩn Ngôn đợi đến lúc Thụy vương gia ngủ sau thì đặt hắn nằm xuống, thở một hơi, vươn vai đứng lên.Triệu Vân Trọng đi đến thấp giọng nói: “Nhạc tiên sinh, mời ra ngoài nói chuyện.” Nhạc Cẩn Ngôn lúc này mới nhớ tới trong phòng còn một người, nghĩ rằng chẳng lẽ người này trước kia luôn là như vậy, luôn ở bên cạnh Thụy vương gia? Vậy lúc Thụy vương gia cùng A Cẩm kia, muốn thân thân chẳng phải là thật bất tiện sao? Nghĩ đến mặt có chút đỏ lên, vội bình tâm, đi theo Triệu Vân Trọng ra ngoài.

Đêm cuối thu thật lạnh, sân lại có nhiều cây cối, Nhạc Cẩn Ngôn ăn mặc đơn bạc, bị gió thổi qua liền hắt xì một cái. Triệu Vân Trọng nhìn Nhạc Cẩn Ngôn một thân y phục nhiễm máu, vẻ mặt mệt mỏi, cảm thấy áy náy liền hướng Nhạc Cẩn Ngôn thi lễ thật sâu: “Hôm nay đa tạ tiên sinh.”

Nhạc Cẩn Ngôn thình lình bị Triệu Vân Trọng thi lễ, gấp đến độ xua tay liên tục: “Triệu Vân Trọng, không được, ta làm sao nhận lễ này được.”

Triệu Vân Trọng trầm giọn nói: “Sau này còn phải dựa vào tiên sinh, thỉnh tiên sinh cố gắng giả trang làm Tề công tử, bằng không vương gia liền rất đáng thương.”

Nhạc Cẩn Ngôn thấy Triệu Vân Trọng nói đến Thụy vương gia thần sắc lo lắng, không khỏi hỏi: “Tề công tử kia là gì của vương gia các ngươi?” Y sờ sờ mặt: “Ta giống hắn như vậy sao?”

Triệu Vân Trọng do dự một chút, nói: “tề công tử là thư đồng của vương gia, lớn lên cùng vương gia, cũng là…” Hắn dừng một chút hiển nhiên là để tìm từ thích hợp, sau đó nói: “Tình nhân của vương gia.” Triệu Vân Trọng nhìn Nhạc Cẩn Ngôn: “Bộ dáng ngươi thực sự rất giống hắn. Nếu không phải biết Tề công tử là con một trong nhà, chỉ có một tỷ tỷ, ta thật muốn nghĩ hai người là song sinh.”

Nhạc Cẩn Ngôn sửng sốt một chút cười nói: “Ta cũng biết mình không có huynh đệ song sinh mà.” Vừa nói xong lại hắt xì một cái.

Triệu Vân Trọng nói: “Hôm nay tiên sinh cứ đi nghỉ ngơi, ta đã gọi người mang nước ấm vào phòng tiên sinh.” Nhạc Cẩn Ngôn cảm kích nói: “Vậy đa tạ.”

Triệu Vân Trọng cười cười, dẫn Nhạc Cẩn Ngôn đi đến một gian phòng: “Đây là phòng của Tề công tử, tiên sinh cứ ở đây đi, có việc thì phân phó cho hạ nhân.” Nói xong cáo từ mà đi.”

Nhạc Cẩn Ngôn vào phòng, hai tiểu nha đầu hầu hạ y tắm rửa, Nhạc Cẩn Ngôn gặp phải trận này, cười bồi nói: “Không dám làm phiền hai vị tỉ tỉ, ta có thể tự tắm.” hai nha đầu kia thấy y sợ hãi, che miệng cười trộm một hồi, cầm áo mới vào cho y rồi mới ra cửa. Nhạc Cẩn Ngôn nhẹ nhàng thở ra, cởi y phục dính đầy vết máu nhảy vào vào dục dũng tắm rửa một hồi rồi đứng lên mặt đồ mới. Đồ mới là tơ lụa chế thành, mặc ở trên người mềm nhãn thoải mái, Nhạc Cẩn Ngôn lấy một hộp dầu trong bao hành lý, bôi một chút lên tay, rồi nhảy lên giường. Hôm nay y bị kinh sợ, lại bị Triệu Vân Trọng buộc phải đóng là Tề Hạo Cẩm, áp lực lớn, cảm giác mệt mỏi, đầu vừa đặt xuống gối liền ngủ.

Một đêm này Nhạc Cẩn Ngôn ngủ ngon, hôm sau đến lúc nha đầu bưng nước đến gọi y dậy rửa mặt mới tỉnh lại. Nhạc Cẩn Ngôn đang rửa mặt chải đầu thì Triệu Vân Trọng vào phòng, nói: “Tiên sinh rửa mặt chải đầu xong rồi thì xin mời đến phòng vương gia ăn sáng.” Nhạc Cẩn Ngôn đồng ý, một bên dùng dây cột tóc buộc cao lên, một bên nói với Triệu Vân Trọng: “Tướng quân, tại hạ nghĩ rằng đến tướng quân còn có thể nhìn ra ta không phải là Tề công tử, huống chi là vương gia? Với lại chuyện xưa của vương gia và Tề công tử ta không biết gì cả, nếu vương gia nói chuyện đó, ta lấy gì mà trả lời?”

Triệu Vân Trọng ngẩn người nói: “ Chỉ có thể tùy cơ ứng biến. Kỳ thật tiên sinh chỉ cần đợi vài ngày, chờ thương thế của vương gia tốt lên ta sẽ nói cho vương gia biết chân tướng. Còn thỉnh tiên sinh nhẫn nại.” Hắn cũng biết tính cách của Nhạc Cẩn Ngôn cùng Tề Hạo Cẩm khác biết rất nhiền. Nhưng mà lúc này trên người Thụy vương gia có thương tích, lại đang vui mừng vì nghĩ rằng đã tìm được Tề Hạo Cẩm, cũng chỉ có thể hết sức che giấu.

Nhạc Cẩn Ngôn buộc tóc xong, nha hoàn cầm áo ngoài mặc vào cho y, Triệu Vân Trọng nhìn Nhạc Cẩn Ngôn mặc một thân trường bào màu thiên thanh may chìm, chất lượng áo thượng thừa, mặc lên vừa vặn càng tôn lên vẻ thân dài ngọc lập, ôn nhuận xinh đẹp nho nhã, không khỏi âm thầm kêu hảo, thầm nghĩ: “Nhạc Cẩn Ngôn này tuy không phong lưu tiêu sái bằng Tề Hạo Cẩm, nhưng thật ra lại có một phen phong thái khác người.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.02.2018, 11:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 17:02
Bài viết: 2551
Được thanks: 516 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vũ Lâm Lâm - Diệp Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 5


Thụy vương đã tỉnh lại, dựa ở trên giường, nha hoàn đang cầm khăn mặt lau cho hắn, thấy Nhạc Cẩn Ngôn tiến vào, lập tức cười lên, vẫy Nhạc Cẩn Ngôn đến, nói: “A Cẩm, mau tới đây.”

Nhạc Cẩn Ngôn đến bên giường ngồi xuống, Thụy vương liền nắm tay hắn, nhìn vết thương trên cổ tay. Đêm qua Nhạc Cẩn Ngôn bôi dược kia lên, vết xanh tím kia đã biến mất. Thụy vương nhìn một hồi, ngẩng đầu cười nói: “Tay A Cẩm thật là đẹp.”

Nhạc Cẩn Ngôn thấy Thụy vương cầm tay mình nhìn nửa ngày, tưởng hắn nhìn vết thương, ai ngờ lại nói một câu như vậy, đúng là câu trêu đùa của tình nhân cực kỳ thân mật, trên mặt bỗng nhiêu hồng thấu, muốn rút tay trở về. Thụy vương thấy Nhạc Cẩn Ngôn muốn giật tay lại, cực kỳ ủy khuất, cắn môi dưới, thẳng tắp nhìn Nhạc Cẩn Ngôn, trong mắt hiền lên một một tầng hơi nước.  Thụy vương sinh ra cực kỳ tuấn mỹ, tuổi lại trẻ, trên mặt còn vương chút nét trẻ con, bộ dáng ủy khuất như vậy Nhạc Cẩn Ngôn làm sao chống đỡ được, cảm thấy mình thật có lỗi với hắn, liền không dám động nữa. Thụy vương thấy Nhạc Cẩn Ngôn không muốn rút tay về nữa, vui mừng cười rộ lên, dựa vào trong ngực Nhạc Cẩn Ngôn, cúi đầu gọi khẽ: “A Cẩm, A Cẩm.”

Nhạc Cẩn Ngôn chỉ thấy ngực mình chậm rãi ướt, cảm thấy được đó là nước mắt của Thụy vương. Y thở dài, thật sự không rõ Thụy vương này cùng A Cẩm kia có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy đường đường là một vương gia nhưng lại thương tâm đến mức này thực không thể tưởng tượng. Thấy Thụy vương ở trong lòng mình, hai vai co rúm, hiển nhiên là khóc đến thương tâm, y không đành lòng vươn tay ôm lấy thân thể Thụy vương, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, trong miệng dỗ dành: “Không khóc không khóc.”

Thụy vương liền òa khóc lớn lên. Triệu Vân Trọng vốn đang ở ngoài cửa, nghe tiếng liền chạy vào, thấy tình hình này thì ngây ngẩn cả người. Nhạc Cẩn Ngôn nở nụ cười bất đắc dĩ với hắn, nâng tay ý bảo hắn cho người mang bữa sáng đến. Triệu Vân Trọng gật đầu đi ra ngoài, Nhạc Cẩn Ngôn tiếp tục dỗ dành người trong ngực, Thụy vương chậm rãi khóc nhỏ xuống, nhưng vẫn là nằm trong ngực y vừa nấc vừa nức nở.

Nha hoàn mang bữa sáng đến, Nhạc Cẩn Ngôn nhìn là cháo kê, mấy món điểm tâm tinh xảo, nghĩ thầm: “Vương gia này hóa ra cũng không phải là kẻ sống xa hoa.” Hảo cảm với Thụy vương lại tăng vài phần. Nhạc Cẩn Ngôn đỡ Thụy vương ngồi xuống, nhờ nha hoàn mang một cái khăn nóng lại đây, tự mình cẩn thận lau mặt cho Thụy vương, lại bưng bát cháo đến trước mặt Thụy vương, cười nói: “A Tuyên, ăn cháo đi.”

Thụy vương không đưa tay ra, há miệng ra, ánh mắt yên lặng nhìn Nhạc Cẩn Ngôn, đúng là ý muốn Nhạc Cẩn Ngôn bón. Nhạc Cẩn Ngôn không thể từ chối, đành cầm thìa múc cháo lên, thỉnh thoảng kèm chút điểm tâm bón cho Thụy vương, cứ như vậy bón xong một bát cháo, Thụy vương no rồi, Nhạc Cẩn Ngôn mới ăn cháo của mình.

Nhạc Cẩn Ngôn có đặc điểm đó là ăn gì cũng rất ngon miệng. Y ăn không thô lỗ, thậm chí còn có chút văn nhã, nhưng chính là làm cho người ta cảm thấy rất ngon miệng. Thụy vương nhìn xem ngây người, liếm liếm môi. Nhạc Cẩn Ngôn ăn no, buông bát, cảm thấy mĩ mãn hí hí mắt, thấy Thụy vương ngơ ngác nhìn mình, có chút hoảng sợ, nghĩ trên mặt mình có dính gì liền đưa tay xoa mặt.

Thụy vương lập tức cười to, Nhạc Cẩn Ngôn nhìn hắn một hồi khóc một hồi cười, thầm nghĩ Thụy vương này đúng là tính tình trẻ con, lấy tay giữ lấy hắn dặn: “A Tuyên đừng cười, không vết thương lại đổ máu giờ.” Thụy vương tựa vào y, từ từ nhắm mắt miễn cưỡng nói, “A Cẩm, chút nữa giúp ta đổi dược.” Nhạc Cẩn Ngôn tự nhiên là đồng ý, Thụy vương khóe miệng cong lên, lộ ra một tia cười.

Lúc đổi dược cho Thụy vương, Nhạc Cẩn Ngôn nhìn miệng vết thương một chút, miệng vết thương đã bắt đầu kết vảy, Nhạc Cẩn Ngôn bôi thuốc mỡ lên đó, vừa xoa vừa nói: “Miệng vết thương kết vảy sẽ ngứa, ta đổi dược cho ngươi, miệng vết thương mau liền, chỉ hơi ngứa thôi.” Y băng bó kỹ miệng vết thương xong ngẩng đầu vừa thấy Thụy vương ngưng thần nhìn y, có chút suy nghĩ, thấy y ngẩng đầu, mỉm cười, thân thủ giữ chặt y nói: “A Cẩm, đưa ta ra sân phơi nắng đi.”

Thụy vương tựa vào trên tháp cạnh ao sen, nhìn vài chiếc lá khô trong hồ, cúi đầu nói: “Trúc ổ Vô Trần thủy hạm thanh, tương tư điều đệ cách trọng thành.”*

Nhạc Cẩn Ngôn đứng ở một bên, nhìn làn nước trong xanh như chiếc gương kia có điểm thất thần, nhớ tới cái hồ cá trước cửa nhà mình, lúc này có thể câu cá, làm hương tiên cá trích, mình Lục Thận Hành ăn một nửa, sư phụ cùng y chỉ còn một chút, không khỏi nở nụ cười. Thụy vương quay đầu nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Nhạc Cẩn Ngôn, ngây người ngẩn ngơ, lại quay đầu, yên lặng nhìn hồ sen kia, cũng không biết là suy nghĩ gì. Nhạc Cẩn Ngôn hồi phục tinh thần lại, nhìn xem đã là giữa trưa, nhẹ giọng nói với Thụy vương: “A Tuyên, chúng ta trở về ăn cơm được không?”

Thụy vương liếc y một cái thật sâu, nói: “Được.” Nhạc Cẩn Ngôn liền bế Thụy vương về phòng dùng cơm trưa. Nhạc Cẩn Ngôn nhìn qua cao cao gầy gầy, nhưng ôm Thụy vương cũng không phải là quá sức. Dù sao cũng là mất máu nên dùng cơm trưa xong Thụy vương có chút mệt mỏi, lại lôi kéo Nhạc Cẩn Ngôn đòi cùng hắn ngủ. Nhạc Cẩn Ngôn làm sao dám cùng Thụy vương ngủ, chỉ dám ngồi bên giường ngủ gật. Triệu Vân Trọng nhẹ nhàng tiến vào nhìn một lượt, thấy Nhạc Cẩn Ngôn ngủ gà ngủ gật, nở nụ cười, xoay người bước ra ngoài.

Nhạc Cẩn Ngôn vốn tưởng rằng ngày hôm nay sẽ thật vất vả, không nghĩ tới lại thoải mái ngoài ý muốn. Thụy vương cũng không nhắc tới chuyện trước kia cùng y làm cho lòng Nhạc Cẩn Ngôn như trút được gánh nặng. Sau khi ăn cơm chiều Thụy vương nói muốn tắm rửa, Nhạc Cẩn Ngôn nói vết thương của Thụy vương không được dính nước, Thụy vương liền bảo Nhạc Cẩn Ngôn lau người cho hắn. Nhạc Cẩn Ngôn không chối được, người mang nước ấm đến, cởi áo Thụy vương đến bên hông, lấy khăn ướt lau người cho hắn. Thụy vương có một thân hình thật tốt, thắng lưng nhỏ, lưng gầy nhưng rắn chắc. Nhạc Cẩn Ngôn lau từ trên xuống dưới một lần, Thụy vương thở ra một hơi nói: “Thật thoải mái!” một đôi mắt như cười như không mà nhìn Nhạc Cẩn Ngôn. Nhạc Cẩn Ngôn bị nhìn đến có chút hoảng hốt, mặt đỏ lựng lên, âm thầm kỳ quái: “Tại sao mình cứ bị nhìn là lại đỏ mặt nhỉ.”

Lau người xong Thụy vương cũng không dây dưa với Nhạc Cẩn Ngôn nữa, còn săn sóc mà cho y về phòng nghỉ ngơi. Nhạc Cẩn Ngôn cáo từ mà đi, thở dài một hơi, nhìn trăng tròn trên bầu trời, bất giác tâm tình tốt lên, rung đùi đắc ý ca tiểu khúc mà trở về phòng.

Thụy vương nhìn Nhạc Cẩn Ngôn ra cửa, nghe y hát tiểu khúc, trên mặt lộ ra ý cười hàm súc, nâng tay gọi hạ nhân đến, nói: “Thỉnh Triệu tướng quân lại đây.”

Lúc Triệu Vân Trọng đi vào Thụy vương đang ngồi tựa trên giường đọc sách, thấy hắn tiến vào buông sách nói: “Vân Trọng, lại đây ngồi.” Triệu Vân Trọng đến ghế ngồi bên giường, hỏi: “Vương gia cho gọi mạt tướng là có chuyện gì?”

Thụy vương mỉm cười nói: “Vân Trọng, ngươi thật sự không biết ta tìm ngươi vì chuyện gì sao?” Đôi mắt quét qua trên mặt Triệu Vân Trọng một chút, ánh mắt lợi hại, nào có chút ôn nhu đa tình như khi ở cùng Nhạc Cẩn Ngôn.

Triệu Vân Trọng lập tức cảm thấy chảy mồ hôi, cúi đầu nói: “Mạt tướng thật sự không biết, mong vương gia nói rõ!”

Thụy vương nâng chung trà lên, thản nhiên hỏi: “Người nọ không phải là A Cẩm, rốt cuộc là ai?”

Triệu Vân Trọng bùm một cái quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Thỉnh vương gia thứ tội!”

Thụy vương nhìn Triệu Vân Trọng một lúc lâu, phì cười, thân thủ kéo Triệu Vân Trọng dậy, nói: “Vân Trọng, ngươi cũng biết xin thứ tội a, trước đây phạm sai lầm cũng chưa từng xin khoan dung a.”

Triệu Vân Trọng không đứng lên: “Ta là muốn thỉnh vương gia không trách phạt Nhạc Cẩn Ngôn.”

Thụy vương nhướng mày, cảm thấy hứng thú: “Úc, người nọ tên Nhạc Cẩn Ngôn?” Hắn cứng rắn kéo Triệu Vân Trọng đứng lên, “Ngươi hảo hảo nói cho ta đây là chuyện gì.”

Triệu Vân Trọng đem chuyện Nhạc Cẩn Ngôn vào vương phủ kể cho hắn nghe một lần, nói đến Nhạc Cẩn Ngôn là đại phu, y thuật cao minh, Thụy vương cười nói: “Trách không được ta thấy khi y thay dược cho ta thuần thục như thế, hóa ra là cái đại phu a.”
Triệu Vân Trọng nói xong lại quỳ xuống: “Vương gia, lúc đó hoàn toàn là do Triệu Vân Trọng không biết làm sao, lầm đem Nhạc đại phu thành Tề công tử, sau này muốn Nhạc đại phu giả trang Tề công tử cũng là chủ ý của mạt tướng, thỉnh vương gia khai ân, không nên trách phạt Nhạc đại phu, nếu phạt thì phạt mạt tướng là được rồi.” Hắn đối với Nhạc Cẩn Ngôn có một loại hảo cảm khó hiểu, không muốn Nhạc Cẩn Ngôn bị trách phạt.

Thụy vương tự tiếu phi tiếu nhìn Triệu Vân Trọng, “Vân Trọng ngươi đối với vị Nhạc đại phu này không bình thường a.” Hắn thấy Triệu Vân Trọng muốn nói gì, lại xoay cái thắt lưng, “Ngươi yên tâm, ta cũng không phải người không nói lý, Nhạc Cẩn Ngôn kia cũng là bị ép làm, bộ dạng lại giống A Cẩm như vậy,” giọng điệu Thụy vương ôn nhu lại, “Ta làm sao có thể trách phạt y a.”

“Vậy Vương gia tại sao lại biết đó không phải là Tề công tử?” Triệu Vân Trọng nghe Thụy vương nói vậy liền biết Nhạc Cẩn Ngôn sẽ vô sự, yên lòng, hắn cùng Thụy vương cũng không phân biệt cao thấp nhiều, trong lòng tò mò liền trực tiếp hỏi.

Thụy vương cười nói: “Sáng nay ta liền biết. Khi đó y ôm ta đã liền biết không phải A Cẩm.” Thụy vương mắt không biết làm sao, vẻ mặt thẫn thờ “A Cẩm ôm không giống y ấm áp như vậy, luôn có chút thanh lương,  với lại A Cẩm thấy máu liền chóng mặt, làm sao có thể đổi dược cho ta…” Triệu Vân Trọng thấy Thụy vương lầm vào hồi ức, vội gọi “Vương gia.”

Thụy vương tỉnh lại, cười khổ nói: “Vân Trọng ngươi không cần lo lắng, ta hiện nay cũng đã chết tâm, A Cẩm, sợ thật sự đã mất.” Hắn thần sắc thê lương, Triệu Vân Trọng cũng rầu rĩ.

Thụy vương cầm sách lên, nói: “Ta cũng mệt mỏi, ngươi trở về đi.” Triệu Vân Trọng đáp ứng, đi đến cửa lại chần chờ một chút, trở lại nói: “Vậy Nhạc Cẩn Ngôn kia xử lý thế nào? Hay là ngày mai thả y ra?”

Thụy vương trầm ngâm một lát, nói: “Sáng mai cứ cho y đến phòng ta, ta sẽ sắp xếp.” Triệu Vân Trọng ra cửa, Thụy vương nhìn ngọn lửa nhảy múa trên ngọn nến, sờ sờ lên chỗ bị thương ở đùi, cười rộ lên: “Nhạc Cẩn Ngôn, người rất thú vị a.”

./.

Bài thơ “Túc Lạc Thị đình ký hoài Thôi Ung Thôi Cổn”

宿駱氏亭寄懷崔雍崔袞

竹塢無塵水檻清,

相思迢遞隔重城。

秋陰不散霜飛晚,

留得枯荷聽雨聲。

Túc Lạc Thị đình ký hoài Thôi Ung Thôi Cổn

Trúc ổ vô trần thuỷ hạm thanh,

Tương tư điều đệ cách trùng thành.

Thu âm bất tản sương phi vãn,

Lưu đắc khô hà thính vũ thanh.

Ở Lạc Thị Đình nhớ nhung Thôi Ung và Thôi Cổn

(Người dịch: TiêuVăn @Mặc hương)

Trúc xanh, hiên mái soi hồ,

Tương tư cách trở thành ô trùng trùng.

Bóng thu loang ánh sương rung,

Tàn sen nghe tiếng lạnh lùng mưa rơi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Gwendolynn về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Lam Khả Nhi, mjschjckkut3, Sưu tầm, 반단소년단 và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.