Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương

 
Có bài mới 18.02.2018, 19:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 734 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Lưỡng đạo giao phong


Một con đường nhỏ, cách tuyệt với Kinh Sư thành xa mỹ phồn hoa, ánh dương quang tà tà chiếu rọi, lộ ra từng đường cong âm lãnh. (xa mỹ: xa hoa lãng phí)

Lăng Nhật cùng Trác Phong khong hẹn mà cùng đến từ hai đầu Nam Bắc của tiểu đạo, hai người đưa mắt nhìn nhau, thần sắc nghiêm túc.

Lăng Nhật cất tiếng: “Tìm được Mặc Lân Đồ cứ trực tiếp nói với Thiếu minh chủ là tốt rồi, sao lại chọn địa phương quỷ dị như vậy?”

Trác Phong cả kinh, “Không phải ngươi nói đã tìm được rồi sao?”

Bỗng nhiên, hai người phút chốc như ý thức được chuyện gì.

“Không xong, trúng kế!”

Gió lạnh thổi qua, trong giây lát, một thân hình thẳng tắp sừng sững đứng trên mái hiên, phía trước hắn là Kinh Sư thành phồn hoa, mà sau lưng chính là vẻ mặt thất kinh của Lăng Nhật cùng Trác Phong.

Nam tử một thân đạm lam trường bào, mày kiếm mắt sáng, từng đường nét rõ ràng trên khuôn mặt như bị hàn phong thấu xương điêu khắc mà thành, tỏa liên thủ sáo bên tay trái kéo dài đến tận khúc cong khuỷu tay, mặc phát bay múa, móng tay sơn màu diễm hồng quỷ mị vô song. (tỏa liên: xiềng xích, thủ sáo: bao tay, mặc phát: tóc đen như mực)

“Một trong tứ đại tòa sử của Ngạo Thần Cung. . .” Lăng Nhật run rẩy mở miệng, bởi vì hắn nhận ra mười ngón tay sơn móng màu diễm hồng kia.

Tương truyền tứ đại tòa sử của Ngạo Thần Cung, trên móng tay đều sơn màu, nhan sắc mỹ lệ, nhưng lại thoáng hiện ám ảnh tử vong.

“Thiên tòa thủ lĩnh, Vô Nhai.” Trác Phong nhìn tỏa liên thủ sáo, không khỏi kinh ngạc.

Tuyệt kỹ độc hữu của Vô Nhai ẩn tàng trong tỏa liên thủ sáo, chốn giang hồ không người không biết không người không hiểu.

Vô Nhai xoay người, thản nhiên nói, “Cùng lên đi.”

Lãnh phong đình chỉ, sát khí lan tràn.

Lăng Nhật cùng Trác Phong đều bày thế nghênh đón Vô Nhai, chuẩn bị một trận liều chết.

Vô Nhai mày kiếm chợt liễm, chỉ thấy một đạo lam quang hiện lên, từ trong tỏa liên thủ sáo bắn ra một mạt kiếm nhận, tựa như mãnh thú ẩm huyết.

Kiếm nhận so với tơ lụa còn mềm mại hơn, nhưng khi xẹt qua trước mặt Trác Phong, bỗng nhiên cứng rắn như huyền thiết, từ trên cao đánh xuống, một đạo huyết quang bắn ra bốn phía, mặt người biến thành hai nửa.

Lăng Nhật nhất thời biến sắc, hắn thậm chí còn không nhìn rõ Vô Nhai làm thế nào mà xuất kiếm.

“Sưu –“

Đúng lúc Lăng Nhật sắp thành vong hồn dưới kiếm, mấy trăm ngọn ngân châm như màn mưa nháy mắt bay tới, chặn lấy kiếm nhận của Vô Nhai.

Bạch ảnh hiện lên, thẳng tắp đứng trước mặt Lăng Nhật.

Nam tử khóe miệng mỉm cười, bạch y tiêm trần, bên hông dắt một thanh chiết phiến, thanh sắc ngọc phượng treo ở đuôi chiết phiết long lanh trong suốt, đón gió lay động. (chiết phiến: quạt xếp)

“Băng phách thần đạn.” Vô Nhai thản nhiên nói.

“Thực cốt tam sát.” Bạch y nam tử tiếu dung chân thành.

“Mộ lâu chủ, mời ngươi tránh ra.”

Bạch y nam tử vẫn như trước ôn hòa mỉm cười, nhưng trong tiếu dung ẩn chứa nổi cô đơn không thể nói hết, “Đây là ý tứ của cung chủ các ngươi sao?”

Vô Nhai mũi chân khẽ điểm, lao đến như một trận lệ phong, “Mộ lâu chủ, cung chủ chi mệnh không thể trái, đắc tội.” Hắn chuyển thân, hướng Lăng Nhật phía sau bạch y nam tử công tới.

“Một khi đã như vậy, ta cũng đành đắc tội.” Bạch y nam tử rút ra chiết phiến bên hông, cổ tay vừa chuyển, mấy trăm mai ngân châm như hoa lê đẫm mưa phong mang tứ khởi, ngăn cản kiếm nhận.

“A –“ Một tiếng hét thảm vang lên.

Bạch y nam tử cả kinh, đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy từ trong ngực Lăng Nhật xuyên qua một lưỡi dao sắc bén, một mảnh huyết nhục mơ hồ.

Lăng Nhật suy sụp ngã trên mặt đất, hai mắt vẫn mở to, phía sau hắn, một nam tử mặc xích sắc đoạn y lẳng lặng mà đứng, bên hông đeo một thanh huyền sắc thiết kiếm, móng tay lấp lánh sắc hồng yêu dị. (xích sắc: màu đỏ)

Huyền sắc thiết kiếm nhìn như bình thường, lại khiến hết thảy giang hồ nhân sĩ nghe tin đã sợ mất mật.

Cổ Phong thập tam kiếm – độc môn tuyệt kỹ của Tập Phong.

“Ta vẫn muộn một bước.” Bạch y nam tử thu hồi vũ phiến, đuôi quạt theo động tác gọn ghẽ linh hoạt của hắn nhẹ nhàng đong đưa. (vũ phiến: quạt lông)

Tập Phong lên tiếng: “Mộ lâu chủ, ngươi phải hiểu được, Ngạo Thần Cung chưa bao giờ thất thủ.”

Bạch y nam tử nhìn thi thể vô cùng thê thảm nằm trong vũng máu, lập tức nhắm chặt hai mắt.

“Vì sao giết bọn hắn?”

“Cung chủ chi mệnh, không cần nguyên do!” Thân hình hai người chợt lóe, nháy mắt đã biến mất.

Bạch y nam tử mỉm cười chua xót, con ngươi sáng như sao trời thoáng hiện nhàn nhạt bi thương.

Chỉ đơn giản nhìn vẻ bề ngoài, tựa hồ không ai tin tưởng, vị nam tử mặt như quan ngọc, khóe miệng vĩnh viễn nở nụ cười ấm áp như xuân phong này lại là Phi Vân Lâu lâu chủ cùng Tư Đồ Không Thành tề danh, Mộ Vân Khuynh. (tề danh: nổi tiếng ngang nhau)

“Ngươi thật sự, không có nguyên do sao. . .”

Mộ Vân Khuynh thì thầm, hắn bụm ngực, hơi quỵ xuống, lập tức ho ra một ngụm máu tươi.

***




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2018, 19:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 734 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 7: Tâm chi tình kết


Trời nước một màu xanh biếc, ánh nắng vàng óng chiếu lên lương đình loang lổ toái ảnh, gió mát lay động hoa phục bằng cẩm tú của nam tử, thanh phật thủ ngọc trâm rực rỡ đong đưa.

“Không sai, ta tới chậm một bước, đáng lẽ có thể ngăn trở.” Thanh âm Mộ Vân Khuynh rất nhẹ, như tiếng cành liễu phất phơ trong gió.

Tư Đồ Không Thành xoay người, khẽ lắc đầu, “Hắn nếu muốn giết người, ai cũng không ngăn cản được.”

Khóe miệng Mộ Vân Khuynh nhếch lên thành một nụ cười nhạt, ánh mắt nhu hòa đạm đi loạn thế phù hoa, hắn ôm ngực biếng nhác tựa vào cột trụ, nụ cười có vẻ khó đoán, “Cảm giác như thế nào?”

Tư Đồ Không Thành hít một hơi thật sâu, “Ngươi cho rằng mấy năm qua hắn giết người còn ít sao?”

Mộ Vân Khuynh nhíu mày, “Vô tâm, vô tình, hắn không còn là người đó.”

Tư Đồ Không Thành ngưng thần nhìn nơi xa, con ngươi sâu thẳm như đem cả chân trời hút vào vực sâu không đáy, “Sinh mệnh con người có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, một bước sai, toàn cục vô pháp xoay chuyển, lỗi lầm trong quá khứ, chú định cả đời hối hận.”

“Đúng vậy a. . .” Mộ Vân Khuynh thờ ơ mỉm cười, “Tư Đồ Không Thành ngươi có bất đắc dĩ, có khát vọng, có trách nhiệm, cho nên lúc trước ngươi thà làm hắn hận, cũng không nguyện ý thành toàn cho hắn.”

“Ngươi không cần dùng những lời này để đả kích ta, ngươi biết rất rõ lúc ấy. . .”

Tư Đồ Không Thành còn muốn nói điều gì, phượng vũ phiến trong tay Mộ Vân Khuynh đã đặt lên môi hắn, ngăn trở câu kế tiếp.

Sợi tóc bay bay, bạch y phất phơ, Mộ Vân Khuynh vẫn nở nụ cười như gió nhẹ, lan tỏa ấm áp nhưng lại ẩn ẩn pha trộn một tia trống vắng.

“Ta đã không còn nhớ rõ lúc ấy phát sinh chuyện gì, ta chỉ nhớ câu nói sau cùng của hắn.” Mộ Vân Khuynh chăm chú nhìn Tư Đồ Không Thành, cười nhạo nói, “Thiếu minh chủ, muốn ta nhắc ngươi nhớ lại một chút không?”

“Không cần.” Tư Đồ Không Thành ngắt xuống một bông hoa đào nở rộ trong lương đình, lẳng lặng nhìn, cánh hoa đỏ sẫm lại so ra kém một mạt hồng y chói mắt.

Đôi mắt thâm hồng như hoa anh túc màu máu, lạnh lẽo đến nỗi có thể khiến nước suối khoảnh khắc đông lại.

Hắn lạnh lùng dõi theo y, không mang theo một tia cảm tình cùng quyến luyến, hồng y thiếu niên mười lăm tuổi phảng phất như nháy mắt đã trưởng thành.

Sáu năm, y vẫn nhớ kỹ ánh mắt sau cùng của hắn.

Vô tận lạnh lẽo, vô tận thê ai, yếu đuối như nhụy hoa điêu tàn, rồi lại kiên định như ngàn năm hồng thạch.

Sáu năm, y vẫn nhớ kỹ tiếu dung sau cùng của hắn.

Mang theo bi thương, so với nước mắt càng khiến lòng người chua xót.

Hắn nói, ngươi sẽ hối hận, ngươi nhất định sẽ hối hận.

Hắn nói, một ngày nào đó ta sẽ cho các ngươi những kẻ đả thương ta, trả giá thật nhiều.

Hắn nói, từ nay về sau, tâm ta đã chết. . .

Quá khứ khép lại, có đau thương, có hối hận, vốn tưởng rằng sẽ không vướng bận, vốn tưởng rằng thời gian có thể hòa tan hết thảy, nhưng vẫn bị ràng buộc thiêu đốt tâm can, thủy chung vẫn không quên được một người như hắn. . .

“Hảo, hảo, nhìn bộ dáng thâm trầm của ngươi thật không thích hợp chút nào.”  Mộ Vân Khuynh nở nụ cười, đem vò rượu ném sang cho Tư Đồ Không Thành đang đứng ở đối diện.

Tư Đồ Không Thành vững vàng bắt lấy vò rượu, ngửa đầu ẩm một ngụm, tửu thủy như hồng tuyến theo khóe miệng tràn ra, mê túy hồi ức, cũng mê túy trái tim tê dại đã lâu.

“Ba!”

Một quả tâm hình phi tiêu bắn vào, Tư Đồ Không Thành nháy mắt dùng song chỉ kẹp lấy phi tiêu, đem vò rượu ném cho Mộ Vân Khuynh.

“Ra đi.”

Bỗng nhiên, một vị nữ tử bay vọt vào trong lương đình, da trắng như tuyết, môi tựa hồng anh, sa quần màu đạm phấn khoác lên dáng người lả lướt, thanh nhã thoát tục, thân hình uyển chuyển duyên dáng lộ ra sắc đẹp khuynh thành.

“Linh Xu?”

Hàn Linh Xu cười khẽ: “Không Thành ca ca cùng Vân Khuynh ca ca ở trong này thầm hao tổn tinh thần sao?”

Tư Đồ Không Thành không trả lời, mà Mộ Vân Khuynh vẫn như cũ một bộ tiếu ý thản nhiên.

Mộ Vân Khuynh cười nhạt nói, “Vị hôn thê đã ở nơi đây, tại hạ cáo từ trước.”

Lời vừa nói xong, làn da nõn nà của Hàn Linh Xu như bị nhuộm một mảnh đỏ bừng, tựa hồ không dám nhìn Tư Đồ Không Thành mi vũ anh tuấn cùng hắc đồng sâu thẳm.

“Vân Khuynh ca ca không cần đi.” Hàn Linh Xu khẽ cười, “Ta nghe nói ngày mai Võ lâm đệ nhất danh kỹ Hạ Ngâm Hà ở Yên Vũ Lâu đánh đàn hiến nghệ, chúng ta đi xem.”

“Không cần nhiều chuyện.” Tư Đồ Không Thành nghiêm túc nói.

Hàn Linh Xu đi đến trước mặt Mộ Vân Khuynh, lắc lư cánh tay hắn, nở nụ cười hoạt bát.

Mộ Vân Khuynh cười khẽ, “Ta thích ‘Tương tư lệ’ của Yên Vũ Lâu, tửu nhập sầu tràng, quên đi một đoạn tương tư đau khổ cô độc.”

Hàn Linh Xu không che giấu đáy lòng mừng rỡ, lập tức chạy khỏi lương đình, vừa chạy vừa quay lại hô to, “Ngày mai ta ở Yên Vũ Lâu chờ hai vị  —“

“Ngươi đáp ứng thật sảng khoái.”

Mộ Vân Khuynh cười nhẹ, ” ‘Tương tư lệ’, ngươi không muốn thử sao?”

Vừa lúc đó, Mộ Vân Khuynh hơi liễm mi, ho khẽ hai tiếng, khuôn mặt như ngọc nháy mắt trắng bệch.

Tư Đồ Không Thành chau mày, hắn nhìn vệt máu tràn ra khóe miệng Mộ Vân Khuynh, thản nhiên nói, “Nội thương của ngươi còn chưa khỏi hẳn ?”

Đôi mắt như ánh sao thoáng hiện quang mang nhu hòa, Mộ Vân Khuynh cười giễu, “Một chưởng kia của hắn cũng thật đủ ngoan.”

Tư Đồ Không Thành mi mắt rũ xuống, tránh không nhìn vệt máu chói mắt kia, nhãn thần cô đơn, “Trở về đi, nơi này lạnh, không tốt cho thân thể.” Nói rồi lập tức ly khai lương đình.

Hoa phục rực rỡ, lại không che dấu được bi thương trong lòng.

“Lòng ta đau, tuyệt sẽ không ít hơn ngươi, vị trí của hắn trong lòng ta, ngươi không cách nào tưởng tượng được.”

Cô Tuyết… Cô Tuyết… Ngươi thật sự phải làm hoa tuyết băng lãnh như vậy, phong tỏa linh hồn cùng trái tim thật sâu, vĩnh viễn cũng không hòa tan?

Trong lương đình gió cuốn lên nỗi tịch liêu, tuyết bạch y sam phiêu phiêu trong gió, phảng phất có tiếng người thầm thì, như đang đổ lệ tương tư.

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2018, 19:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 734 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 8: Yên Vũ Lâu


Yên Vũ Lâu, Kinh Sư đệ nhất thanh lâu.

Tọa lạc bên bờ Bích Dao Hồ của Kinh Sư thành, xuân phong phất quần lam, thanh sơn ngọc quỳnh lâu.

Bích thủy đào hoa tung bay trong gió, như mưa bụi phiêu vũ trong Yên Vũ lâu thai, ở nơi đây có thể hưởng dụng vô tận nữ tử, mỗi người đều tài mạo song tuyệt.

Giang hồ nhân sĩ, quan lại quý nhân tình nguyện trong Yên Vũ Lâu mỗi ngày vung tiền chỉ vì được nhìn thấy bóng dáng của Yên Vũ Lâu thủ tịch đầu bài Hạ Ngâm Hà.

~*~

Đại lâu chạm trổ tinh xảo, kẻ đến người đi không ngớt, thanh âm tiếp đón nhiệt tình, tiếng nghị luần ồn ào quanh quẩn bên tai.

Hết thảy ba tầng lâu đều đông nghịt, công tử ca cẩm y hoa phục, giang hồ nhân sĩ bên hông phối đao, quý tộc thương nhân kim quan hoa diện. . . Người đông nườm nượp trong Yên Vũ Lâu không có lấy một khe hở, chờ mong được chứng kiến phương dung của nữ tử khuynh thành.

Ở một góc vắng lặng, có hai người u tĩnh mà ngồi, giống như hai gốc cây tịch mịch trong biển hoa thảo hỗn tạp.

Ngọc từ tửu hồ, dạ quang bôi. (bôi: chén)

Rượu, là ‘Tương tư lệ’, người, là ‘Nhân trung chi long’.

Một người anh mi tuấn nghị, một người ngọc diện hàm tiếu.

Tửu nhập sầu tràng, hóa thành tương tư lệ, giống như một giọt thủy châu trong mắt người tương tư. . .

“Từ xưa vốn nhiều hồng nhan bạc mệnh a. Hồng nhan họa thủy, quả thực một chữ cũng không sai.”

“Lời này là sao?”

Có người tấm tắc nói, “ ‘Tứ đại mỹ nữ’ danh chấn võ lâm – đầu bài Yên Vũ Lâu Hạ Ngâm hà, Phong Nguyệt Lâu đệ nhất vũ Đoạn Tư Tư, viên minh châu của Phượng Hoàng sơn trang Hàn Linh Xu, Mai Hương Các các chủ Độc Cô Y Mộng, trong đó một người tương tư thành tật, người còn lại vì tình mà điên, chỉ có hai người kia còn bình thường một chút.”

“Ai tương tư thành tật? Ai vì tình mà điên?”

“Ngươi không biết? Hắc, chính là Hạ Ngâm Hà cùng Đoạn Tư Tư a.”

“Đoạn Tư Tư kia vốn có thể tìm được người thực tình yêu nàng, nhưng nàng lại không biết tốt xấu thông đồng với Nhật Nguyệt Giáo giáo chủ Lộng Nguyệt, Lộng Nguyệt chính là võ lâm đệ nhất ma đầu, tướng mạo ta chưa thấy, bất quá nghe nói nữ nhân gặp qua hắn đều cam tâm một lòng đối với hắn a, Lộng Nguyệt sủng qua Đoạn Tư Tư một hồi, kết quả cuối cùng còn không phải Lộng Nguyệt ngoạn chán đem nàng vứt bỏ, sau lại không biết vì nguyên nhân gì, Đoạn Tư Tư phát điên, hiện tại bị giam trong Phong Nguyệt Lâu, tránh cho nàng xuất môn gây náo loạn a.”

Một người giận dữ: “Hảo mỹ nhân như vậy lại bị Lộng Nguyệt phá hư, bất quá muốn trách cũng chỉ có thể trách nàng ta, yêu ai không yêu, cố tình đi yêu Lộng Nguyệt tên ma đầu trên dưới đều là độc, trúng tà cũng không đến mức điên cuồng như vậy.”

“Đó là Đoạn Tư Tư, Hạ Ngâm Hà lại bất đồng, cùng xuất thân chốn hồng trần, thế nhưng nàng lại là một tiểu mỹ nhân băng thanh ngọc khiết a, chỉ tiếc hiện tại nàng hình như sinh bệnh, bất quá bộ dáng bệnh tật của Hạ Ngâm Hà, một thân tư thái mảnh mai kia. . . Sách sách sách.”

“Phi, ngươi nói Hạ Ngâm Hà băng thanh ngọc khiết? Nàng sinh bệnh không phải đều là vì tương tư gã tình lang vô danh kia sao?”

“Ta chỉ nghe Hạ Ngâm Hà yêu tình lang của nàng đến si cuồng, còn thổ lộ với hắn, hơn nữa cam nguyện đưa Yên Vũ Lâu cho hắn, nhưng tình lang của nàng lại chế giễu, cũng không nhìn mỹ nhân này lấy một cái.”

“Cái gì? Đem Yên Vũ Lâu đưa cho nam nhân vô lương tâm kia? Dựa vào cái gì? Bạc của chúng ta không phải đều rót vào trong túi nam nhân đó?”

“Hắc, đó là Hạ Ngâm Hà tự mình nguyện ý, cam nguyện vì tình lang dâng lên hết thảy, ai bảo nàng là đầu bài Yên Vũ Lâu, tú bà chiếu cố nàng còn không hết, muốn trách chỉ có thể trách ngươi không có bổn sự, không giành được hoan tâm của mỹ nhân.”

“Thiết, ‘Tứ đại mỹ nữ’ là cái gì a, các nàng có đẹp cũng còn kém xa Ngạo Thần Cung cung chủ a.”

“Cái gì? Ngạo Thần Cung cung chủ. . . Hách Liên Cô Tuyết?”

“Không phải, là tuyệt thế mỹ nhân Hách Liên Cô Tuyết a, đừng nói với ta ngươi không biết hắn? Nghe nói khi hắn lầu đầu xuất hiện tại võ lâm đại hội, toàn trường vô luận nam nữ lão ấu đều ngây dại như thất hồn lạc phách, ngay cả lão ni cô cũng động xuân tâm đó.”

“Hắn là nam nhân! Làm sao có thể đẹp hơn ‘Tứ đại mỹ nữ’? Lão tử mới không tin!”

“Không tin thì thôi! Lão tử nghe nói phàm là người nhìn qua Hách Liên Cô Tuyết, đời này nhìn thấy nam nhân nữ nhân gì cũng đều cảm thấy chướng mắt.”

“Hừ, cái loại ma đầu giết người không chớp mắt này không nhìn cũng vậy, ta chỉ biết hắn tuyệt tình tuyệt nghĩa, sát huynh thí phụ, nghe nói Hách Liên Cô Tuyết còn lấy tim của cha hắn Hách Liên Thiên để luyện công, trình độ biến thái chỉ có Lộng Nguyệt mới có thể so sánh.”

“Suỵt — Ngươi nói nhỏ một chút, cẩn thận kẻo người của Ngạo Thần Cung nghe thấy, chính mình chết như thế nào cũng không biết.”

“Ba —“ Theo đó vang lên một tiếng vỡ nát thanh thúy, chỉ thấy dạ quang bôi trong tay Tư Đồ Không Thành đã thành mảnh vụn, máu tươi từ kẽ hở trong lòng bàn tay tràn ra, nhỏ giọt trên mặt bàn để lại từng vệt hồng ấn xinh đẹp . . .

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, Leslie Juan, TTripleNguyen và 54 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.