Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 

Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương

 
Có bài mới 28.02.2018, 15:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 1097 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 204: Thiên địa trọng hồi, yêu nghiệt trọng quy


Bụi bặm đầy trời phiêu tán bốc lên không trung, toàn bộ khu phế tích trống trải mà yên lặng. Vô số thi thể xen lẫn đất đá ngổn ngang nằm trên mặt đất. Đại địa giống như bị xé nhỏ thành từng khe nứt sâu hun hút không toàn vẹn, vết dung nham phun trào tựa như một lưỡi đao giày xéo vạn vật. Cả thiên địa chìm trong bầu không khí hoang vu điêu tàn.

Lộng Nguyệt xoay người, tử mâu dần rút đi huyết sắc, trong tầm mắt mơ hồ chậm rãi hiện lên một mạt hỏa hồng yêu mị. . .

Hồng y nam tử đứng trên bãi đá vụn, tay phải chằng chịt vết thương nắm chặt Thương sóc cuồng uyên kiếm lấp lánh hỏa mang. Từng giọt máu tươi men theo mũi kiếm nhỏ trên nền đất, điểm xuyết đóa đóa hồng liên tuyệt diễm. . . Làn tóc đỏ rực dính đầy huyết ô, màu đỏ càng thêm yêu tuyệt, càng thêm mỹ lệ, phảng phất không chân thực. . . Hắn lẳng lặng đứng đó, thắt lưng thẳng tắp, giống như băng tuyết thiên thần đứng trong hỏa diễm, cao quý mà thánh khiết. Hắn lộ ra một tia tiếu dung tuyệt mị, lọn tóc dài che khuất phân nửa dung nhan, nửa còn lại bị phượng hoàng đằng văn che phủ, tựa như hoa Mạn đà la nở rộ nơi Địa ngục, nay trở về đại địa, phóng xuất vẻ yêu diễm mị hoặc rung động lòng người.

“Ta đã nói, ta sẽ không nuốt lời.” Hách Liên Cô Tuyết nở nụ cười nhu hòa, chậm rãi bước lại gần yêu tà nam tử toàn thân cao thấp cũng đầy vết thương. . . Tử mâu yêu dã dần nhộn nhạo thủy quang trong suốt, làm cho dung nhan phong hoa tuyệt đại càng thêm vài phần tà mị. Trái tim vỡ vụn khô cằn bỗng chốc được phiến liệt hỏa tuyệt đẹp trước mắt thiêu đốt, dấy lên niềm vui sướng với sinh mệnh.

Lúc này đã là tảng sáng, không trung một màu lam sẫm. Ánh sáng từng chút một xé rách lớp màn hắc ám tĩnh mịch, vài điểm hào quang trút xuống dừng trên khuôn mặt tuấn mỹ như thần chi của hai người, phảng phất lạc ấn thần thánh.

“Ta Hách Liên Cô Tuyết chưa bao giờ làm cho Nam Cung Lộng Nguyệt thất vọng, cũng chưa bao giờ phản bội lời hứa của mình.”

Một khắc kia, thiên địa hoang lương, cỏ cây ảm đạm.

Tử mâu cùng hồng mâu giao thác, khắc ghi bóng dáng của đối phương vào sâu trong mắt, dung nhập tận linh hồn.

Cô Tuyết đi đến trước mặt Lộng Nguyệt, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tà tuấn yêu dị. Đột nhiên, Lộng Nguyệt đem Cô Tuyết gắt gao ôm chặt vào lòng, không cho hồng y nam tử có cơ hội phản kháng, hung hăng hôn lên đôi môi lấm tấm huyết sắc. . . Lộng Nguyệt nâng lên gương mặt người trong lòng, bá đạo mà cường thế hôn sâu. . . Cô Tuyết ấn chặt đầu Lộng Nguyệt kề sát, đầu lưỡi cuốn lấy đối phương cướp đoạt hô hấp. . .

Giờ phút này, bọn họ cơ hồ đã mất đi năng lực dùng ngôn ngữ biểu đạt, chỉ có thể thông qua nụ hôn sâu phát tiết tình cảm áp chế trong lòng không cách nào kháng cự, phát tiết niềm vui sướng hòa hợp linh hồn không thể phân cách, phát tiết vô tận thiên ngôn vạn ngữ vô pháp nói ra. . .

Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, với bọn họ mà nói phảng phất như đã trải qua thiên trường địa cửu.

Ánh sáng thâm lam phủ lên đỉnh đầu hai người, chiếu rọi trên mặt đất từng vệt lốm đốm. Chung quanh an tĩnh đến mức khiến cho người ta sợ hãi, mùi hương nhàn nhạt chậm rãi tản mát khắp nơi.

“Ngươi rốt cuộc muốn ta nói ngươi thế nào mới hảo ?” Lộng Nguyệt nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt hồng y nam tử, tử mâu dấy lên đủ loại cảm tình hỗn tạp: có thương tiếc, có trách cứ, có đau lòng, cũng có thoải mái trút được gánh nặng.

“Vậy không cần nói.” Cô Tuyết gắt gao ôm chặt thắt lưng của người trước mặt, thần tình cao ngạo tà lãnh trong hồng mâu không chút thay đổi, “Kỳ thật trong lòng ngươi ta đều rõ ràng, không phải sao ?”

“Loại người như ngươi, chẳng có Địa ngục nào dám thu lưu.” Nắn nhẹ cằm hồng y nam tử, tử mâu yêu dị hàm chứa vô tận nhu tình.

“Nam Cung Lộng Nguyệt ngươi không phải cũng như thế sao ?”

Bọn họ nhìn nhau mỉm cười, lại ngẩng đầu nhìn mặt trời chậm rãi dâng lên khỏi mây đen. Ánh nắng ấm áp ôn hòa ôm lấy bờ vai hai người, phản chiếu quang hoa lưu chuyển câu nhân tâm phách.

“Thiên địa quỷ thần vĩnh viễn không thể nắm giữ vận mệnh của Liên Hoàng.” Lộng Nguyệt thoáng nheo mắt, khóe môi tà mị cười nói.

“Không sai, lão thiên đặt ra kết cục Liên Hoàng sinh ly tử biệt, lại vĩnh viễn không thể dự liệu được có hai kẻ điên hết lần này tới lần khác nghịch chuyển quỹ tích vốn có.” Cô Tuyết ngạo mạn nhếch môi, “Tựa như vừa rồi ở trong Hắc Ám Ma Giới. . .”

Lộng Nguyệt cúi đầu nhìn hồng y nam tử đầy mặt tà khí kiêu ngạo, tử mâu khẽ nhướn, “Chẳng lẽ. . .”

Cô Tuyết chăm chú nhìn vào song mâu giáng tử yêu tà trước mặt, “Chính là lúc Phong Trần Diệt sử dụng Thiên ma liệt thể đại pháp, ta ngộ ra được. . .” Ngón tay thon dài ái muội phất qua khuôn mặt Lộng Nguyệt, “Cảnh giới tối cao của Hỗn Nguyên Thần Công. . .”

“Sáng Thần Cửu Thức và Hỗn Nguyên Thần Công vốn phù hợp lẫn nhau.” Lộng Nguyệt cười khẽ, “Tâm pháp và chiêu số của hai loại võ công sẽ có cộng minh.”

Cô Tuyết mỉm cười lặng yên thừa nhận.

Tại thời điểm bị giam cầm trong không gian hắc ám như Địa ngục kia, trong đầu vẫn vang vọng lời hứa với yêu tinh trước mặt. Bản năng cầu sinh phút chốc trở nên mãnh liệt đến cực hạn làm cho Cô Tuyết đúng vào thời khắc cuối cùng lĩnh ngộ được Hỗn Nguyên thần lực !

Đó cũng chính là cảnh giới Hỗn Nguyên Quy Tâm !

Đem công kích của đối phương hóa thành một loại linh hồn lực đặc thù, từ đó dung làm một thể. Đem thương tổn của bản thân chuyển hóa thành công lực, cuối cùng khiến võ công càng thêm hoàn thiện cường đại.

Hỗn Nguyên Quy Tâm ──── vô luận thừa nhận bao nhiêu thương tổn trùng kích từđối phương, tất cảđều sẽ biến hóa thành lực lượng giúp võ công bản thân càng thêm mạnh mẽ, đạt tới hiệu quả nghịch chuyển như mong muốn !

Hồng y nam tử nhướn mắt, nhìn về phía đôi tử mâu tà khí cười khẽ, “Võ công của ta sẽ không bại bởi ngươi, Nam Cung Lộng Nguyệt.”

Lộng Nguyệt nâng cằm Cô Tuyết, hỏi ngược một câu, “Ngươi có từng thua ta sao ?”

Cô Tuyết bật cười nhẹ, ngậm miệng không nói.

Đến hiện tại, bọn họ đều đã thông thấu từng chiêu thức võ công cường đại nhất của đối phương. Vô luận là Hỗn Nguyên Thần Công hay Sáng Thần Cửu Thức, người này đều tinh tường không kém người kia.

Giờ đây, rốt cuộc ai thắng ai, ai bại bởi ai đã không còn trọng yếu.

.

Bầu trời chập chờn lúc sáng lúc tối, đám mây mờ ảo lững lờ trôi trên cao. Gió mát nhẹ thổi bay vạt trường bào của hai người, phản chiếu từng tia sáng rực rỡ.

Đúng lúc đó, một đạo lam ảnh bay vọt đến. Dạ Phi Yến hít sâu một hơi, gương mặt tuấn tú hoàn toàn bị bụi đất che lấp, chỉ lộ ra đôi mắt phượng sáng ngời.

Yêu Nguyệt, Độc mỹ nhân, ta sớm biết hai người các ngươi nhất định sẽ không thua, nhất định có thể sống sót trở ra. . . Dạ Phi Yến nhìn hai nam tử tuấn mỹ đứng lặng trên đống đổ nát, cố gắng áp chế niềm kích động lẫn vui sướng bên trong nội tâm, chậm rãi đi tới.

“Thật có lỗi a, nhị vị, ta cũng không phải cố ý muốn phá đám.” Dạ Phi Yến thập phần biết điều nhanh chóng sáng tỏ mục đích của mình, song vừa mở miệng đã là bộ dáng cà lơ phất phơ như trước.

Trên gương mặt tuyệt mị của Cô Tuyết nháy mắt hiện lên một tầng sương lạnh, căn bản khinh thường không thèm để ý đến hắn.

“Này, Độc mỹ nhân, ngươi đừng có lúc nào cũng bày một bộ mặt lạnh cho ta xem được không a?” Dạ Phi Yến bĩu môi, lập tức chuyển mắt nhìn về phía Lộng Nguyệt bên cạnh ngay từ đầu vẫn không có nửa điểm biểu tình.

“Có chuyện gì ?”

Dạ Phi Yến thanh thanh cổ họng, nhìn mặt đất xơ xác không có lấy một ngọn cỏ chung quanh chỉ trái chỉ phải, “Các ngươi nhìn xem, mau nhìn xem, xem chiến quả của các ngươi. Ma yểm bị giết không còn một mống, các ngươi cũng không tất yếu phải hủy nơi này sạch sẽ như vậy đi. Hiện tại có bao nhiêu người không nhà để về, bao nhiêu mảnh đất cỏ cây không mọc, các ngươi muốn về sau cũng sống trên đống hoang tàn này sao ?”

Cô Tuyết cười lạnh, “Ta xem ngươi hàng ngày thật nhàn rỗi a, không bằng đi xây thêm vài tòa phòng ở đến giết thời gian là tốt nhất.”

“Độc mỹ nhân, có một chuyện ta phải làm rõ, hiện tại ta không phải thủ hạ của ngươi.” Dạ Phi Yến nhìn về phía Lộng Nguyệt nhướn mi, “Chậc chậc, ở Thánh Tuyết vương thành so với ở bên cạnh ngươi càng thêm thư thản.”

“Nga? Thật không ?” Cô Tuyết cười tà tứ, ẩn hiện một tia lạnh lùng bức nhân, “Một khi đã như vậy, bản cung từ nay về sau không cần chiếu cố đám thuộc hạ Thiên Môn các ngươi.” Đầu ngón tay sơn đỏ yêu diễm lấp lóe chói mắt, “Không bằng hủy nó đi, những môn phái bị Thần Nguyệt Cung thu phục còn rất nhiều, cũng không thiếu một cái Thiên Môn.”

“. . .” Dạ Phi Yến vừa muốn chửi ầm lên, lại bị Lộng Nguyệt xua tay ý bảo lui ra.

──── Nãi nãi, Độc mỹ nhân này thật sự là ma tính không đổi! Trên mặt Dạ Phi Yến vẫn tươi cười như trước, trong lòng lại sớm lửa giận ngút trời.

.

Hai nam tử tuấn mỹ đứng ở nơi cao quan sát cảnh tượng dưới chân, Thượng cổ Thần Khí nắm chặt trong tay.

Ngay trên đỉnh đầu bọn họ, ánh nắng vàng rực thần thánh trút xuống, phủ trên dung nhan như thần chi một lớp màng mỹ lệ.

“Hai vị tiền bối sẽ không muốn thấy cảnh tượng như vậy.”

“Ta hiểu được.”

Hai người nhìn nhau giây lát, mỉm cười không nói.

“Nên thu thập tàn cục.”

Lộng Nguyệt giơ cao Diệt thế phục ma đao, phi thân nhảy lên, vạch một đường cong màu tím ngay bên dưới thiên không sáng rọi.

Tử mâu tà dị thâm thúy như Tử la lan nở rộ, phảng phất chứa đựng cả thiên địa bao la. Lúc này, hồng mâu đỏ rực loáng thoáng nhận được tâm linh cảm ứng, giây lát nhộn nhạo từng gợn sóng tuyệt mĩ. . .

Cô Tuyết khẽ điểm mũi chân, toàn thân như áng mây đỏ rực. Hắn nắm chặt Thương sóc cuồng uyên kiếm, kề sát cùng Diệt thế phục ma đao. . .

【 Linh hồn khế hợp, dung hợp Thần Khí chi lực, chấp chưởng thiên địa phong vân biến huyễn, vạn vật trùng sinh 】

Đao kiếm vừa tiếp xúc lẫn nhau, bỗng chốc hiện lên một màu vàng chói mắt.

Quang mang lộng lẫy xoay tròn hội tụ trên cao, chiếu rọi mảnh đất hoang vu thê lương thành một phiến rực rỡ tráng lệ.

Diệt thế phục ma đao và Thương sóc cuồng uyên kiếm cảm ứng được đồng bạn, phát ra thanh âm kịch liệt cộng minh. Cũng giống như linh hồn hai vị chủ nhân hòa hợp, đao kiếm kề cận càng trở nên thần thánh, phảng phất hai đôi mắt ngóng nhìn lẫn nhau, tầm mắt giao thác vĩnh viễn đều thâm thúy kiệt ngạo không ai bì nổi.

Ánh sáng bảy màu lấp lánh từ thân đao kiếm bắn thẳng xuống, bao trùm trên mặt đất không một bóng cây ngọn cỏ. Giờ phút này, thiên địa đột nhiên biến đổi !

Thiên không cuồn cuộn nổi lên từng gợn sóng kiều diễm, từng luồng từng luồng không ngừng nhấp nhô rung động. Chân trời phương xa xuất hiện một đoàn sương mù màu vàng, giống như hài đồng đạt được tân sinh, lau đi huyết sắc ô uế liền hiện ra dáng vẻ thánh khiết thuần chân.

Mọi người ngẩng đầu nhìn vầng sáng tử hồng giao nhau trên không trung, sớm đã hoa mắt thần mê.

Cả thiên địa giống như mới thoát khỏi hỗn độn, mặt đất chằng chịt vết nứt ngang dọc phảng phất được một cỗ thần lực mạnh mẽ bảo hộ, làm cho từng vết sẹo dữ tợn trên đại địa chậm rãi rút đi. Lực lượng vô pháp kháng cự biến ra bốn mùa, trình diễn một kỳ tích tuyệt đẹp trọn đời khó quên !

Sương mù, cầu vòng, gió tuyết, mây mưa. . . Thời tiết lần lượt biến ảo, cành khô bị tàn phá nương nhờ linh lực làm dịu dần phục sinh, nụ hoa tươi non chầm chậm hé nở, vạn hoa tề phóng. Sóng nước trở về biển cả, đại thụ lại mọc rễ đâm chồi, dãy núi bị sụp ngưng đọng thành hình. Hết thảy đều rạng rỡ mà tràn ngập sức sống !

Vô số tiếng trầm trồ sợ hãi vang lên trên thế gian vừa đạt được tân sinh. Chim hót oanh ca, hương hoa dịu nhẹ, mọi người không dám tin nhìn những biến hóa quanh mình, phảng phất lâm vào giấc mộng thế ngoại đào nguyên.

Trong bàn tay hai nam tử tuấn mỹ ngưng tụ quang mang chói mắt, chậm rãi đem linh hồn lực rót vào Thượng cổ Thần Khí. Hào quang thánh khiết trải khắp đại địa, xua tan hắc ám vô tận. Thánh quang quanh thân hai người cơ hồ ngưng tụ thành hồn phách vĩnh viễn không hề tiêu tan.

Trong đầu mọi người không ngừng quanh quẩn cảnh tượng như thần tích đó. Một khắc kia, thiên địa động dung!

Hào quang vạn trượng từ trên tầng mây hạ xuống, giống như ánh sáng vận mệnh bao phủ nơi nơi, tỏ rõ tinh thần “Ta mệnh do ta bất do thiên”.

Đó giống như một lời kêu gọi đến từ viễn cổ, ghi khắc vào linh hồn không thể tách rời, ngân nga vang vọng rung động tâm can.

“Xem, là kim tuyết. . .!” Điệp Triệt ngẩng đầu, ngạc nhiên bật thốt.

“Là kim tuyết. . .” Trong lòng Nguyệt Hồn xẹt qua một tia vui sướng, “Kim tuyết thật đẹp. . .”

Chúng nhân khắp nơi đều sôi nổi ngẩng đầu, lại sợ hãi than. Chỉ thấy thiên không bỗng nhiên trút xuống những bông tuyết ánh kim rực rỡ như mộng ảo, rơi trên mặt đất thoáng vỡ ra rồi tiêu tán, lưu lại một vệt nhàn nhạt mơ hồ.

“Đây không phải kim tuyết. . .” Mộ Vân Khuynh vươn tay, mặc cho bông tuyết hòa tan trong lòng bàn tay hắn, “Là pháo hoa. . .”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.02.2018, 15:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 1097 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 205: Yêu nghiệt tuyệt luyến • Thiên hạ duy song


Ánh nắng đầu đông như gợn sóng kim sắc nhu hòa, trải lên đại địa từng đợt nhộn nhạo ấm áp.

Hết thảy đều trở về yên tĩnh, khung cảnh như lắng đọng hưởng thụ tiết trời thích ý. Hiện giờ, không còn ai có thể phá vỡ sự an bình trên mảnh đất tân sinh này.

Ngọc diện thiếu niên biếng nhác tựa lưng vào cột trụ trên hành lang, trong tay đùa nghịch vài lọn tóc của mình, “Tiểu Lan ca ca, giờ nào rồi ?”

Vừa dứt lời, một trận gió lạnh lướt qua sau lưng Nam Phong Ẩn, lập tức thân thể thiếu niên không tự chủ bị ném ra xa hơn trăm thước.

“Ầm ĩ cái gì ?” Tuyệt Ảnh lạnh lùng nói.

Vô Nhai đi tới, đảo mắt nhìn về phía Mộc Tuyết Các đóng cửa im lìm suốt ba ngày ba đêm, thản nhiên hỏi, “Canh giờ sắp đến, cung chủ cùng thành chủ vẫn chưa ra sao ?”

“Có lẽ là, khụ. . .” Điệp Triệt và Nguyệt Hồn không hẹn mà cùng cúi đầu, gò má nổi lên một mạt hồng nhuận.

Phong Hành Vô Lệ thoáng ngại ngùng, cũng không tiếp tục truy vấn.

“Hôm nay là ngày gì, thành chủ và cung chủ phải chăng không nhớ ?” Tinh Hồn ngẫm nghĩ nói.

“Có cần đi nhắc chủ tử không ?” Tập Phong như lọt vào sương mù.

“Không cần.”

Lúc này, hai nam tử phong tư lạnh nhạt như gió chậm rãi bước tới, biểu tình nhu hòa.

Thương Lạc thản nhiên nói, “Bọn họ không ở trong phòng.”

Mộ Vân Khuynh quay đầu ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ, ẩn ẩn giống như nhìn thấy từng phiến hồng phong huyết sắc tung bay giữa thiên địa.

Mấy người hai mặt nhìn nhau, đều trầm mặc không nói.

.

Nắng ấm, lá cây phiêu linh, Huyết phong lâm tĩnh lặng như hình thành một khu vực độc lập với ngoại giới.

Lá phong phô thiên cái địa bay đầy trời, như sa vào năm tháng tang thương.

Phương xa là một mảnh quang huy rực rỡ, mà nơi này lại như vùng đất hồi ức những gì đã qua đi.

Chiếc tất lật gãy vẫn đặt trên mộ bia như trước, vết sơn loang lổ tróc ra từng mảng không đồng đều. Nơi này không còn là một tòa mộ phần đơn độc, mà trở thành địa phương mai táng một đoạn ân oán tình cừu.

Hai nam tử tuấn mỹ lẳng lặng đứng trước mộ bia, thật lâu sau vẫn trầm mặc không nói.

Lá phong vờn quanh suối tóc dài của hai người. Mấy canh giờ trước, di thể của hai vị Thiên Cơ tổ sư được bọn họ chuyển đến chôn cất tại nơi này, vĩnh viễn yên nghỉ trên mảnh đất chứa đựng không biết bao nhiêu hồi ức. . . Đối với hai vị lão giả mà nói, có lẽ đây là nơi quy túc tốt nhất.

Lộng Nguyệt cùng Cô Tuyết quỳ gối trước mộ phần của hai lão nhân, ánh mắt toát ra nhàn nhạt ôn nhu.

Đó là người mà bọn họ tôn kính nhất cuộc đời này.

Chuyện cũ như mới hôm qua, thời gian trôi đi thật nhanh, hết thảy giờ chỉ còn là ký ức.

Hàng năm, Lộng Nguyệt và Cô Tuyết đều đến Huyết phong lâm, mang theo tấm lòng sùng kính bái tế hai vị lão giả.

Rất nhiều năm về sau, mỗi khi hai người nhớ lại ngày tháng đã qua, nội tâm vĩnh viễn đều nhộn nhạo xao động, không cách nào bình tĩnh.

Nhiều lắm những hồi ức lẫn dây dưa, nhiều lắm những hiểu lầm cùng ly biệt, đến nay cũng vô pháp nói rõ.

Chưa xong tình kết, chưa xong tâm nguyện, chưa xong vướng mắc, chưa xong lời hứa. . . Thời gian không thể xóa nhòa ký ức, chung sống một đời, ghi khắc từng đường nét trên dung mạo của đối phương vào sâu trong tâm khảm. Dù cho nay đã đứng trên đỉnh phong thiên hạ, bọn họ vẫn không thể nào quên.

Từ quen biết, đến hiểu nhau, yêu nhau, rồi gần nhau. . . Thành tựu truyền kỳ thiên cổ, vĩnh viễn không thể ma diệt một tràng khuynh thế tuyệt luyến.

Vô luận qua bao nhiêu năm, vô luận trong chốn giang hồ xuất hiện bao nhiêu tân nhân hậu bối, thần thoại về hai tên yêu nghiệt vĩnh viễn đều được thế nhân ghi nhớ.

Bọn họ là yêu nghiệt, là bá chủ, là địch nhân, là ái nhân. . . Nam Cung Lộng Nguyệt yêu Hách Liên Cô Tuyết, Hách Liên Cô Tuyết yêu Nam Cung Lộng Nguyệt, đây là sự thật mà người người trong thiên hạ đều biết rõ !

Mười lăm năm trước, hai thiếu niên tuyệt mỹ lần đầu tương ngộ trong đào hoa lâm.

Mười lăm năm sau, hai nam tử như thần chi rốt cuộc đứng trước mặt thế nhân, sóng vai đồng hành, xưng bá thiên hạ !

Mười lăm năm lăn lộn trên con đường trải đầy máu tươi để lại trên vai họ không biết bao nhiêu dấu vết năm tháng. Hai người từ chịu đựng bao người khinh thường phỉ nhổ cho đến được chúng nhân sùng bái kính ngưỡng, trải qua một đoạn lịch trình ma luyện tràn ngập gian nan, cuối cùng cũng xây dựng thành công địa vị bá chủ không thể lay động !

.

Một ngày đó, diễm dương như lửa, mây trắng cuộn bay, bên tai vang lên tiếng hò hét hùng hồn, giống như thiết chùy đánh thẳng vào ***g ngực.

Ánh sáng sặc sỡ giao thác phủ trên bờ vai hai nam tử tuấn mỹ, phảng phất kim quang thần thánh chiếu rọi khắp nơi, rung động lòng người.

Chiếc cầu thang màu bạc trải thảm dẫn đường thông đến vương tọa tối cao, người người phủ phục quỳ xuống, bày ra niềm sùng kính ngưỡng mộ ẩn sâu trong nội tâm, chăm chú chiêm ngưỡng hai vị nam tử trên đài.

Hai người hệt như thần chi lòng mang thiên hạ, từng bước một đi đến vương tọa huy hoàng.

Vương tọa màu ngân bạch dưới ánh nắng bao phủ lấp lánh thánh huy, tôn quý không cho phép bất kỳ ai bất kính tiết độc.

Đó chính là quyền lực tượng trưng, là bảo tọa bá chủ! Đó là thiên hạ thuộc về bọn họ!

Tử phát lưu chuyển quang mang tà mị ma dã, Nam Cung Lộng Nguyệt một thân bạch y thánh tuyết, giống như trích tiên phong hoa tuyệt đại khuynh túy trần thế. Hồng phát mị hoặc phản chiếu vẻ tà nhiên yêu lệ, Hách Liên Cô Tuyết khoác trường bào hỏa hồng, phảng phất một đóa Mạn châu sa hoa độc tẫn thiên hạ, mị nhiên thiên thành.

Một người như Tử la lan nở rộ trong chốn huyết tinh, một người tựa Mạn đà la khoe sắc nơi Địa ngục.

Bọn họ đứng giữa thiên địa, dung nhan tuấn mỹ kinh tâm động phách.

Tất cả mọi người đều sẽ không quên một màn trước mắt.

Lộng Nguyệt và Cô Tuyết đứng trên đỉnh cao, tóc dài dây dưa giao triền. Bọn họ nhìn xuống thế gian, đón nhận ánh mắt sùng kính của chúng nhân, khóe môi nhàn nhạt mỉm cười.

Ngạo mạn, khí phách, khinh cuồng, không gì sánh được !

“Ta không hề nuốt lời.” Cô Tuyết cười khẽ, “Cuộc đời này, ngoại trừ ta Hách Liên Cô Tuyết ra, còn có ai xứng được sóng vai bên cạnh Nam Cung Lộng Nguyệt ?”

Ngữ khí câu nhân mị hoặc ẩn ẩn mang theo uy hiếp cùng kiêu ngạo.

Lộng Nguyệt tà mị nhếch môi, “Không có.” Tử mâu nheo lại thành một đường cong xinh đẹp, “Đủ tư cách đứng cạnh ta chỉ có mình Hách Liên Cô Tuyết mà thôi.”

Đó là Cô Tuyết của hắn, người mà hắn yêu tận linh hồn. . . Đó là Lộng Nguyệt của hắn, yêu tinh khiến hắn mê mẩn nhập cốt. . .

Hãy cùng ta, cười xem trần thế. . . Hãy cùng ta, xưng bá thiên hạ. . . Hãy cùng ta, sóng vai đồng hành. . .

Bọn họ không để ý ánh mắt bao người, chăm chú nhìn lẫn nhau, khắc sâu hình ảnh đối phương vào trong cốt tủy.

Không còn sự tồn tại của bất kỳ ai khác.

Ngay sau đó, hai nam tử tuấn mỹ như thần chi trước vạn chúng chú mục kề sát trao nhau một nụ hôn kinh tâm động phách !

Hôn đến thiên địa thất sắc, cỏ cây ảm đạm, khiến cho người ta phải trừng mắt cứng lưỡi ngây ngốc đứng nhìn.

Cảnh tượng tuyệt đẹp động lòng người để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí chúng nhân.

kinzie3012.wordpress.com

Loạn thế phù hoa, yêu nghiệt xưng bá.

Khuynh thế cuồng ca, vĩnh hằng tuyệt luyến.

Ngươi ta cộng ẩm tương tư túy, bầu bạn trăm năm chẳng tách rời.

.

Hắn, bạch y tựa tuyết.

Y, hồng bào như lửa.

Bọn họ vươn tay, gắt gao siết chặt.

Quang mang đẹp mắt phủ lên đỉnh đầu hai người, rọi sáng truyền kỳ thiên cổ !

Nắm tay sóng vai, cùng xem hồng trần !

Dùng máu tươi hiến tế, dây dưa không rời.

Dùng linh hồn khế hợp, trọn đời tuyệt luyến.

Tình này, thiên hạ vô song !

Thịnh thế, thiên hạ duy song !

【 Toàn Văn Hoàn 】




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.02.2018, 15:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 1097 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Khuynh thế – Thiên hạ duy song - Tự Thủy Kiêu Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 206: Ngoại truyện 1: 【Ác cảo thiên】 Tuyết Nguyệt chi siêu cấp phỏng vấn (1) ~*~


Người chủ trì: Tự Thủy Kiêu Dương

Khách mời: Lộng Nguyệt, Cô Tuyết

Khách mời đặc biệt: lấy Dạ Phi Yến làm chủ + rất nhiều nhân vật

Địa điểm tại trường quay chính S1, ánh sáng ──── kéo màn ──── nổi nhạc ────

Khắp nơi dưới đài vang lên tiếng thét chói tai, Kiêu Dương vội vàng phân phát n thùng nước khoáng Aquafina[1] để bảo trì bình tĩnh (khán giả: là hàng đại hạ giá), cảm ứng được hai khuôn mặt mê chết người không đền mạng phía sau, trái tim không ngừng đập thình thịch như trống đánh.

Kiêu Dương cầm microphone: Mọi người hảo, hoan nghênh đến xem buổi “Siêu cấp phỏng vấn”, hôm nay chương trình của chúng ta mời đến khách quý đó chính là. . . (hít sâu một hơi) phong hoa tuyệt đại thông minh tuyệt đỉnh mị hoặc gợi cảm suất đến kinh thiên địa khiếp quỷ thần người gặp người thích hoa gặp hoa nở xe gặp xe đổ, hai đại tuyệt thế yêu nghiệt ──── Nam Cung Lộng Nguyệt, Hách Liên Cô Tuyết, mọi người mau mau vỗ tay hoan nghênh. . .

Hai đại yêu nghiệt bắt đầu phóng điện. . .

Yêu tinh bên trái nở nụ cười hồ ly xinh đẹp câu nhân, mà yêu nghiệt còn lại nháy nháy mị nhãn, đảo qua khán đài. . .

Khán giả điên đảo si mê. . .

Khụ khụ, bắt đầu vấn đề.

1, Thỉnh nhị vị tự giới thiệu.

Nguyệt (nhướn mắt): Vừa rồi ngươi chẳng phải đã giới thiệu sao ?

Tuyết (mặt không chút thay đổi): Ta không muốn nói lời thừa.

Huyền Hỏa: Phốc phốc phốc phốc phốc ────

2, Xin hỏi, nhị vị bình thường xưng hô đối phương thế nào?

Nguyệt: Tuyết bảo bối, bảo bối, yêu nghiệt, Tuyết yêu nghiệt, Tuyết bảo bảo. . .

Tuyết: Yêu tinh, Nguyệt hỗn trướng, hỗn đản, Tiểu Nguyệt, Nguyệt bảo bảo, Nguyệt yêu tinh. . .

3, Xin hỏi, hành động gì của đối phương hấp dẫn ngươi nhất?

Tuyết Nguyệt thốt ra: Toàn bộ. (khán giả: vấn đề thật ngu ngốc)

Kiêu Dương: Có thể rõ ràng hơn một chút được không ?

Nguyệt (mặt dày không coi ai ra gì): Khi Tuyết bảo bối của ta nằm trên giường. . .

Tuyết (trừng mắt nhìn yêu tinh nào đó không biết trời cao đất rộng, hung hăng nói): Lúc yêu tinh này bị ta áp…

Mọi người: Phun máu, squee, mắt lấp lánh. . . blah blah

(MC: Nhị vị rất thành khẩn)

4, Xin hỏi, chuyện xấu hổ nhất của hai người?

Huyền Hỏa: Phốc phốc phốc phốc phốc ────

Vài người cười trộm.

Nguyệt: Bị phản công.

Tuyết: Bị hắn thượng.

Nguyệt đảo mắt nhìn về phía yêu nghiệt nào đó, niết niết cằm hắn, cười đến vạn phần phúc hắc: Nguyên lai Tuyết bảo bối của ta còn chưa thích ứng bị ta áp a?

Tuyết (thập phần trấn định): Xấu hổ nhất là lần đầu tiên bị hạ độc, sau này chậm rãi liền thích ứng .

Kiêu Dương vỗ tay (Tuyết bảo bảo rất thành thực)

(MC: Nhị vị, các ngươi có thể không đề cập tới chuyện phòng the được không? *Lau mồ hôi* 0__o)

5, Nói ra một bí mật không thể bật mí của đối phương.

Nguyệt “Phốc xuy” một tiếng cười rộ lên, Tuyết trừng mắt nhìn hắn một cái (thầm nghĩ: Tử yêu tinh lại muốn giở trò gì? )

Nguyệt tà ác cười cười: Nhiều lắm, không biết nói cái nào.

Tuyết nhìn về phía Nguyệt: Có sao?

Kiêu Dương ồn ào: Mọi người muốn biết hay không?

Khán giả: Muốn~~~~~~(tiếng gầm rú ngân nga vang vọng)

(MC: Nhị vị, nếu đã đến buổi siêu cấp phỏng vấn này, chuẩn bị chờ hình tượng bị hủy đi ~~~)

Nguyệt: Buổi tối đi ngủ hắn toàn đạp chăn ra ngoài.

Tuyết bất khả tư nghị nhìn về phía Nguyệt: Thật sự?

Nguyệt ái muội nâng lên mặt Cô Tuyết: Tuyết bảo bối của ta, buổi tối ngươi ngủ say đương nhiên không biết.

Tuyết vươn đầu ngón tay ái muội phất qua hai hàng lông mày của Lộng Nguyệt: Kỳ thật đạp chăn không chỉ riêng gì ta, ngươi khẳng định cũng có thói quen này.

Kiêu Dương: Khụ khụ, nhị vị chú ý trường hợp.

Tuyết thập phần đứng đắn quay đầu nhìn khán giả: Chủ yếu là yêu tinh này ngủ buổi tối chưa bao giờ đắp chăn, cho nên hắn không có cơ hội đạp chăn, kỳ thật ta rất ít đạp chăn, thật sự. . .

Mọi người: không cho biện giải, cung chủ đại nhân ~~~~~

Nguyệt: Mỗi khi hắn ăn cá đều quên khều xương (hồ ly cười tà ác), còn thường xuyên bị hóc, bao giờ cũng là ta cho hắn uy dấm chua mới phun ra được.

Tuyết: Một ngày hắn thường tắm ba lần, hơn nữa còn muốn ngâm trong hồ sen, mỗi lần đều bắt ta bồi hắn tắm.

Kiêu Dương: Hai người cùng tắm?

Nguyệt: Đó gọi là “tắm uyên ương” (thầm nghĩ: người chủ trì này thật quê mùa)

Lúc này, dưới đài truyền đến một giọng nói của tiểu cô nương.

Mạt nhi phồng miệng nhai bánh nướng: Tuyết ca ca không biết bánh nướng là gì ~~~~

Tuyết xấu hổ (thật muốn bóp chết con bé này)

Tập Phong, Điệp Triệt thầm nghĩ: ta cũng không biết bánh nướng là cái gì ~~~~

6, Xin hỏi, câu cửa miệng của nhị vị?

Nguyệt thâm tình nhìn về phía Tuyết, bật thốt: Ngươi là của ta.

Tuyết phẫn nộ nhìn về phía Kiêu Dương: Yêu tinh kia đoạt lời thoại! Đây mới là câu cửa miệng của ta!

Nguyệt cười tà: Chậm một bước, bảo bối ~~~~

Tuyết nháy mắt ấn đầu Nguyệt kéo xuống, bá đạo cuồng hôn một trận: Câu cửa miệng của ta, ngươi rõ ràng nhất.

Kiêu Dương: Khụ khụ, nhị vị, chú ý chú ý. . .

Tuyết Nguyệt trực tiếp không nhìn ~~~~~

7, Kiêu Dương: Bây giờ là tiết mục giao lưu với khán giả, có một khán giả gửi tin: “Tuyết ca ca Nguyệt ca ca, vóc người của các ngươi thật tuyệt nga, có thể nói cho ta biết bí quyết bảo trì dáng người được không?”

Nguyệt nhấp nháy mị nhãn, liếc liếc Tuyết, cười đến vạn phần mê người: Chăm chỉ làm vận động trên giường mỗi ngày.

Tuyết yêu nghiệt lại bỏ thêm một câu: Ân, ta cảm giác phương thức bảo trì dáng người này là tốt nhất, lần trước chúng ta làm năm ngày, kết quả ta sụt mất mười lăm cân.

Khán giả bắt đầu chảy máu mũi. . .

Nguyệt nhìn về phía Tuyết: Ngươi làm sao lại gầy nhiều như vậy? Ta mới gầy có mười cân.

Tuyết bất mãn trách móc: Ngươi ở mặt trên đương nhiên là sảng khoái rồi, ngươi không biết người bị áp mệt muốn chết chắc?

Nguyệt ghé sát vào mặt Tuyết, hôn lên mi tâm của Tuyết yêu nghiệt: Bảo bối, về nhà ta nấu canh gà cho ngươi bổ thân, chúng ta lại tiếp tục được không?

Tuyết bảo bảo vô cùng thật thà: Lúc nấu canh gà tốt nhất đừng cho gừng.

Nguyệt thành khẩn nói: Không cho gừng sẽ không có hương vị~~~

Tuyết suy tư một hồi, chăm chú nhìn Nguyệt yêu tinh: Tùy tiện đi, chỉ cần là ngươi làm ta đều thích ăn.

Kiêu Dương đầy mặt hắc tuyến: Nhị vị, vấn đề này có thể để về nhà lại thảo luận sau.

8, Xin hỏi, lần đầu tiên nhị vị gặp nhau, đối phương tạo cho ngươi cảm giác đầu tiên là?

Nguyệt: Hảo mỹ.

Tuyết: Hảo yêu.

Nguyệt: Hảo thuần.

Tuyết: Hảo tà.

9, Hai người yêu nhau lúc mấy tuổi a?

Nguyệt tự hỏi một hồi, nhìn về phía Tuyết: Ta nhớ rất rõ năm đó ta 12 tuổi.

Tuyết chần chờ giây lát: Nga, ta 10 tuổi.

Kiêu Dương ngây ngốc (hai yêu tinh này trưởng thành thật sớm)

10, Nhị vị lần đầu tiên H là lúc nào?

Tuyết nhỏ giọng nói với Nguyệt: Năm ta 10 tuổi có xem như H không?

Nguyệt thì thầm đáp lại: Không tính ~~~

( MC: Kỳ thật giáo chủ đại nhân cùng cung chủ đại nhân của chúng ta không biết, buổi siêu cấp phỏng vấn có bố trí thiết bị khuếch đại âm thanh~~~)

Tuyết quay đầu nhìn Nguyệt, có chút ngơ ngẩn: Lần đó không tính là H?

Nguyệt: Dù sao ta cũng không nhớ có thượng ngươi.

Tuyết kinh ngạc: Rõ ràng ngươi có sờ ta .

Nguyệt: Bảo bối ~~ Chú ý dùng từ, đó gọi là an ủi.

Tuyết nhìn về phía Kiêu Dương, cao giọng đáp: Hẳn là lúc yêu tinh này hạ độc ta xem như lần đầu tiên.

Nguyệt: Đúng vậy, lần đó là lần đầu tiên.

Kiêu Dương nhìn qua Nguyệt giáo chủ: Giáo chủ đại nhân, lần đầu tiên lại thô bảo như thế a !

Nguyệt vô tội: Thô bạo sao? Ta luôn luôn rất ôn nhu.

Tuyết: Ta có quyền bảo trì trầm mặc.

11, Nhị vị định nghĩa về công thụ như thế nào?

Nguyệt lại giành đáp: Ta là tổng công.

Tuyết phẫn nộ nhìn Nguyệt: Tại sao ngươi lại đoạt lời thoại của ta?

Nguyệt nở nụ cười chuẩn hồ ly: Sự thật chính là sự thật.

Tuyết: Ta ngẫu nhiên cũng công.

Nguyệt: Cuối cùng vẫn bị ta công trở lại.

Tuyết trịnh trọng nhìn về phía Kiêu Dương: Kỳ thật ta cũng có tiềm chất tổng công, chỉ là bà tác giả vô lương đáng ghét nào đó không cho ta có cơ hội phát huy tiềm năng, mai một tài hoa của ta.

Nguyệt: Bảo bối ~~~ Chú ý phong độ.

12, Nếu trong lòng đối phương tồn tại người thứ hai, ngươi sẽ?

Tuyết bất mãn nhìn Nguyệt: Bảy mươi hai hậu cung của ngươi, ta nhớ là đã đốt rồi.

Nguyệt (kinh ngạc): Bảy mươi hai hậu cung? Lấy đâu ra nhiều như vậy !

Tuyết: Lam Vân công chúa đâu?

Nguyệt nghĩa chính ngôn từ nói: Chẳng phải đã tự sát rồi sao?

Tuyết: Phượng Tịch đâu?

Nguyệt (suy tư): Phượng Tịch? Có người này sao?

Tuyết: Nga, đúng rồi, ta nhớ ra, (nhún vai ra vẻ không sao cả), hình như bị ta bẻ cổ chết.

Nguyệt: Tư Đồ Không Thành đâu?

Tuyết: Thật có lỗi, chưa từng nghe qua.

Nguyệt: Đông Phương Tuyệt đâu?

Tuyết: (trầm tư nhìn về phía Nguyệt ) Đông Phương Tuyệt? Giống như tên đầu bếp ~~~

Nguyệt: Mộ Vân Khuynh đâu?

Tuyết: Tiêu Dạ đâu?

Lúc này dưới đài có người bạo động, Vân Khuynh và Tiêu Dạ: Ta không thích bọn họ a ~~~~~~~~(ngân nga vang vọng)

Nguyệt hất cằm nhìn Kiêu Dương: Không phải đều bị ngươi chỉnh chết hết sạch sao, nhàm chán ~~~~

Tuyết: Câu hỏi ngu ngốc nhất trong lịch sử nhân loại.

Kiêu Dương: Lạp lạp lạp, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi giữa chương trình~~~~ Hôm nay là tiết Trung Thu, ban tổ chức vì giáo chủ đại nhân, cung chủ đại nhân của chúng ta chuẩn bị riêng điểm tâm lót dạ. . .

Đương đương đương đương ~~~ Sản phẩm đắt hàng nhất năm nay ──── Tuyết Nguyệt Bính[2]!

Lộng Nguyệt cùng Cô Tuyết ngạc nhiên (thầm nghĩ: nguyên lai chúng ta nổi danh như vậy a ~~~)

Một khay Tuyết Nguyệt Bính, bên ngoài là lớp da màu tuyết bạch, bên trong có đủ loại nhân cùng với điểm tâm tinh xảo bày ở trước mặt hai yêu nghiệt.

Tuyết nhìn về phía Nguyệt: Da ngoài là ta, nhân bên trong là ngươi, suy ra ta bao ngươi.

Nguyệt: Bảo bối, sức tưởng tượng của ngươi thật phong phú ~~~

Hai người tư thế quái dị cầm dao nĩa, bắt đầu cắt Tuyết Nguyệt Bính. . .

Tuyết: Thứ đen tuyền kia là gì?

Nguyệt: Đó là Chocolate.

Tuyết: Màu vàng sền sệt kia là gì?

Nguyệt: Là nhân dừa.

Tuyết: Thế phần đỏ đỏ này là gì?

Nguyệt: Nhân đậu.

Tuyết: Bên kia. . .

Nguyệt: Bảo bối, ngươi nên thường xuyên vào bếp.

Tuyết . .

──────────── To be continued ──────────────


【Ác cảo thiên】 Tuyết Nguyệt chi siêu cấp phỏng vấn (2)

~*~

Tiếp tục ác cảo ~~~~

.

13, Thỉnh dùng một từ để hình dung đối phương.

Nguyệt: Không có bất cứ từ ngữ nào có thể hình dung được Tuyết nhi của ta.

Tuyết: Từ để hình dung về Nguyệt còn chưa được nhân loại sáng tạo.

14, Tiếng Hán vốn bác đại tinh thâm, mời nói ra một từ mà các ngươi thích nhất.

Nguyệt: Tuyết.

Tuyết: Nguyệt.

Kiêu Dương: Ách, vậy từ ngữ hai vị thích nhất?

Lộng Nguyệt Cô Tuyết đồng thanh: Tuyết Nguyệt.

Kiêu Dương: . . . Thành ngữ thích nhất?

Lộng Nguyệt Cô Tuyết trăm miệng một lời: Phong hoa tuyết nguyệt.

Kiêu Dương: Sách, phối hợp thật ăn ý a O(∩_∩)O! , giáo chủ đại nhân, cung chủ đại nhân. . .

15, Có cảm giác thành tựu nhất khi làm chuyện gì?

Nguyệt: (phúc hắc cười) Hạ độc cho Tuyết bảo bối.

Tuyết: Phản công.

Kiêu Dương: Giáo chủ đại nhân, áp cung chủ đại nhân của chúng ta chẳng lẽ không có cảm giác thành tựu sao?

Nguyệt: Thượng hắn là một phần trong sinh hoạt của ta, đã thành thói quen, đương nhiên không tính là cảm giác thành tựu.

Tuyết: Ta không muốn nói chuyện.

16, Xin hỏi nhị vị thích hẹn hò ở đâu?

Nguyệt: Trên đỉnh núi.

Kiêu Dương: Ách ?

Nguyệt: Trên Huyễn Tuyết Sơn, chỉ có ta cùng Tuyết nhi hai người, chúng ta từng hẹn hò ở nơi này rất nhiều lần .

Tuyết: (tự hỏi một hồi) Bầu trời ! ! ! ! ! (MC: cung chủ đại nhân của chúng ta lại muốn ngữ xuất kinh người a ~~~)

Kiêu Dương: Bầu trời làm sao có thể hẹn hò?

Tuyết: Trên mặt đất rất bình thường, địa điểm H của chúng ta đại bộ phận là ở trên giường, có mấy lần trong nước, còn có một lần dưới tàng cây anh đào đêm Thất tịch, những nơi trên mặt đất có thể làm chúng ta đều làm hết, riêng trên trời chưa từng làm qua.

Nguyệt: (nhìn về phía Tuyết) Tuyết bảo bối của ta, ở trên trời không có biện pháp làm.

Tuyết: Hết thảy đều có khả năng.

Kiêu Dương: Hi vọng giáo chủ đại nhân cùng cung chủ đại nhân của chúng ta có thể sáng tạo kỳ tích O(∩_∩)O!

17, Mời nói ra một khuyết điểm của đối phương.

Nguyệt: Tuyết nhi của ta không có khuyết điểm.

Tuyết: Trên người Nguyệt tất cả đều là ưu điểm.

Nguyệt: Vấn đề này thật sự là không có dinh dưỡng, pass!

18, Chương trình TV bình thường thích xem nhất.

Nguyệt: Taekwondo, nhu đạo, quyền anh.

Tuyết: Trước kia ta cũng thích xem, nhưng sau có cảm giác những người đó đều rất yếu, ta đi lên một chiêu Sáng Thần Cửu Thức tuyệt đối đánh cho bọn họ răng rơi đầy đất.

Nguyệt: (cảnh cáo nhìn Tuyết) Ta nói rồi, không được dùng môn tà công đó.

Tuyết: (trừng mắt) Nếu võ công của ta là tà công, võ công của ngươi gọi là gì?

Nguyệt: (nhún vai ra vẻ không sao cả) Ma công.

Tuyết: . . .

19, [1]

20, Xin hỏi nhị vị thích xem tiểu thuyết đam mỹ chứ?

Nguyệt: Đam mỹ có gì đẹp, dư thời gian còn không bằng nhìn xem Tuyết nhi của ta.

Tuyết: Ta chỉ cảm thấy hứng thú với Nguyệt, còn lại đều không có hứng thú.

21, Các ngươi lý giải thế nào về hai chữ “Hạnh phúc”?

Nguyệt: Vĩnh viễn ở bên cạnh Tuyết nhi của ta.

Tuyết: Vĩnh viễn yêu Nguyệt, vĩnh viễn được Nguyệt yêu.

Kiêu Dương: Thật hạnh phúc  ~~~~

22, Lần đầu tiên H của nhị vị có cảm giác thế nào?

Nguyệt: Thật thích, rất sảng khoái.

Tuyết: Sắp bị đè chết  (mãnh liệt khinh bỉ trừng mắt nhìn tác giả vô lương)

23, Lần đầu tiên H của nhị vị, hãy miêu tả sơ lược bộ dáng của đối phương.

Nguyệt: (cười đen tối) Ý loạn tình mê.

Tuyết: (bất mãn) Hắn chẳng khác nào sắc lang.

24, Lần H để lại ký ức sâu nhất cho nhị vị.

Nguyệt: Ta thượng hắn năm ngày năm đêm (biểu tình đắc ý), thỏa thích làm đủ tư thế.

Tuyết: Năm ngày năm đêm đó quả thật khiến ta ấn tượng sâu nhất, Nguyệt của ta đã hoàn toàn hóa hổ, đem ta ăn phải gọi là sạch sẽ.

Dưới đài máu mũi lai láng. . .

25, Bộ vị mẫn cảm nhất của đối phương là ?

Nguyệt: Đây là bí mật giữa ta cùng Tuyết nhi, cự tuyệt trả lời.

Tuyết: Đúng, đây là tư ẩn.

26, Khi nhị vị H thường chọn thời điểm nào?

Nguyệt: Tùy lúc tùy chỗ.

Tuyết: Ân, Nguyệt của ta một khi phát tình, chúng ta liền H.

Nguyệt: (nhìn về phía Tuyết) Tuyết bảo bối, ngươi cũng phát tình nhiều không kém gì ta.

Tuyết: (không biết nói gì) nhàm chán, pass!

27, Lý tưởng của nhị vị là gì?

Nguyệt: Ở cạnh Tuyết nhi mãi không xa rời. . . (ôn nhu nhìn Tuyết)

Tuyết: (vội tiếp lời) Chinh phục vũ trụ !

Kiêu Dương: Quả thật là lý tưởng vĩ đại O(∩_∩)O!

28, Có một cuốn tiểu thuyết tên là 《 Khuynh thế • Thiên hạ duy song 》, trong đó dựa trên khuôn mẫu hai người viết thành nhân vật chính, xin hỏi nhị vị có ý kiến gì về nó không?

Nguyệt: Trừ bỏ cảnh giường chiếu ra, ta đều không thích.

Tuyết: Ta chỉ thích mấy cảnh phản công.

Kiêu Dương: (đen mặt) Cả bộ tiểu thuyết 205 chương! Hơn 70 vạn từ chỉ thích cảnh H?

Nguyệt: (tự hỏi một hồi) Nga, ta còn thích ba cảnh diễn “Phong hoa tuyết nguyệt” (chương 117~119), cảnh ta cùng Tuyết nhi trêu đùa Tư Đồ Phách, cảnh ta cùng Tuyết nhi giết hoàng đế, cảnh ta cùng Tuyết nhi chơi cờ, cảnh tắm uyên ương, cảnh thổ lộ với Tuyết nhi, còn có một đoạn đại kết cục ta cũng thích. . .

Tuyết: Mấy cảnh mà Nguyệt nói ta đều thích, ta còn thích cảnh Nguyệt trở về, cảnh ta và Nguyệt ôm hôn tại lễ tế thiên, cảnh Nguyệt thổ lộ với ta, bất quá ta vẫn ưa thích nhất mấy cảnh phản công.

(MC: Cung chủ đại nhân của chúng ta vĩnh viễn không quên được mấy lần phản công không thành hiếm hoi xD)

29, Trong bộ tiểu thuyết này, nhị vị ghét ai nhất?

Nguyệt: Võ lâm chính đạo đều đáng ghét, ghét nhất là Tà Hoàng, Ám Dạ Minh, Đông Phương Tuyệt, Tư Đồ Không Thành; ghét cả Hàn Linh Xu, Mộ Vân Khuynh, bất quá xem ở quan hệ đặc thù giữa ta và Tư Đồ Không Thành trong tiểu thuyết, ta rất khoan dung tha thứ cho bọn họ đã làm ta chán ghét.

Tuyết: Võ lâm chính đạo đều ghét, bảy mươi hai hậu cung tần phi của người nào đó cũng đáng ghét, ghét nhất là Tà Hoàng, Lam Vân, Tiêu Dạ, Phượng Tịch, kỳ thật tên Yến tử kia ta cũng ghét, bất quá vì sau này hắn di tình biệt luyến nên ta đây mới đại nhân đại lượng tạm thời buông tha.

Nguyệt: Tên Quỷ Cơ bán nam bán nữ kia cũng đáng ghét.

Tuyết: Còn có gia hỏa Hách Liên Thiên tự xưng là cha ta cũng đáng ghét.

Nguyệt: Còn có tên Phong Lăng Quân tự xưng là sư phụ ta cũng đáng ghét.

Tuyết: Còn có. . .

Kiêu Dương: Ngừng! (ôm đầu tránh dép~~~~~)

Dưới đài một mảnh oanh động. . .

Đông Phương Tuyệt: Đừng chán ghét ta, ai bảo mụ tác giả Tự Thủy Kiêu Dương vô lương tâm kia bắt ta làm vật hi sinh ! Ta là vô tội ~~~

Lam Vân: Hức~~~ Ta cũng vô tội ~~~

Phượng Tịch: Oa oa oa~~~ Ta cũng vô tội !

Hàn Linh Xu: T____T~~~~ Ta thật đáng thương !

Tư Đồ Không Thành: Khóc cái gì? Ta mới vô tội ! Cái chết của ta không có lấy nửa điểm bi tráng.

Ám Dạ Minh: Các ngươi vô tội như ta sao? Vì cái gì ta phải bị hủy dung hủy thân? A? Làn da ta bảo dưỡng hơn hai mươi năm chỉ mấy dòng liền bị hủy hoại một cách tàn nhẫn! Tác giả không biết hiện tại kem dưỡng da rất đắt tiền a? !

Tà Hoàng: Rống cái gì? Ta mới là vô tội nhất ! Trong tiểu thuyết này nhắm mắt cũng vớt được một đống tuấn nam mỹ nữ, tại sao ta lại xấu như vậy? Tại sao! Tại sao?

Quỷ Cơ: Ta kháo, các ngươi mà vô tội, ta thì tính sao? Ít nhất các ngươi đều không có biến tính, vì cái gì ta phải biến tính? A? Biến tính coi như xong, còn không cho ta biến hoàn toàn! Chuyện này đối với một tuấn nam như ta mà nói quả thực là. . . Oa oa oa~~~ chính là. . . oa oa oa. . . *vùi mặt vào gối bất lực*

Hách Liên Thiên và Phong Lăng Quân: Các ngươi ồn ào cái quỷ gì? Chúng ta vẫn phải lấy thân phận người chết xuất hiện, đã thế còn bị các ngươi lẫn độc giả khinh bỉ, lão thiên a, còn có thiên lý không ~

(Toàn bộ bắt đầu khinh bỉ tác giả vô lương~~~~)

Thương Lạc: Khụ khụ, yên lặng yên lặng, kỳ thật tác giả đối đãi với ta cũng không tệ lắm, ít nhiều nhờ tác giả mà ta đã tìm được chân ái, đúng không Vân Khuynh?

Vân Khuynh: Giáo chủ đại nhân, ta đã di tình biệt luyến, đừng chán ghét ta .

Dạ Phi Yến: Độc mỹ nhân, ta vẫn bị Yêu Nguyệt không nhìn, vì sao chán ghét ta? Với lại hiện giờ trong lòng ta chỉ có Ảnh mỹ nhân nhà ta một người, đúng không, Tiểu Ảnh?

Tuyệt Ảnh (mặt lạnh): Ngươi biết là tốt rồi.

Vô lệ, Vô Nhai: Thật ra tác giả cũng rất không tồi, cho huynh đệ chúng ta tương thân tương ái.

Tiêu Dạ: Không tồi cái rắm.

Kiêu Dương: (giãy dụa trốn ra khỏi đám người vây công) Vấn đề này dừng ở đây !

. . .

30, Hiện tại có một kịch bản, là 《 Khuynh thế • Thiên hạ duy song 》 đệ nhị bộ, vẫn lấy nhị vị làm nhân vật chính, nhị vị có hứng thú chứ?

Nguyệt: Xin hỏi biên kịch là ai?

Kiêu Dương: Ha ha, đương nhiên là Kiêu Dương tiểu thư (mặt dày vô địch khắp vũ trụ) này rồi ~~~~

Tuyết: Nếu lần này biên kịch không cho ta công thêm vài lần, ta cự tuyệt.

Nguyệt: Nếu biên kịch dám để cho Tuyết nhi của ta làm công, ta cự tuyệt.

Ai đó tự xưng là biên kịch đổ đầu đầy mồ hôi. . .

(rất nhiều độc giả hỏi Kiêu Dương về Khuynh thế đệ nhị bộ, Kiêu Dương có vài ý tưởng, khả năng sẽ lấy nguyên mẫu Tuyết Nguyệt viết một hiện đại văn, cũng có khả năng sẽ tiếp tục cổ phong văn, ta còn chưa nghĩ hảo O(∩_∩)O ~~~ đợi Kiêu Dương cấu tứ xong sẽ phát thông cáo )

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 208 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9 và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.