Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Amber - Kathleen Winsor

 
Có bài mới 14.02.2018, 09:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Kinh điển - Lãng mạn] Amber (Kiếp hồng nhan) - Kathleen Winsor - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


AMBRƠ (KIẾP HỒNG NHAN)


images

Tên ebook: Amber
Nguyên tác: Forever Amber
Tác giả: Kathleen Winsor
Dịch giả: Mai Sang
Nhà xuất bản: Long An
Năm xuất bản: 1988
Nguồn ebook: tve-4u.org
Chuyển text: thanhbt
Bìa: Ngọc Sơn
Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​


Bản review của Caruri (TVE)

Cách đây khoảng 3 tuần, được bác thanhbt gửi cho cuốn này nhờ hiệu đính, chuyển tên nhân vật từ phiên âm thành tên gốc, tôi bắt tay vào làm.

Cuốn sách là tác phẩm thành công nhất của Kathleen Winsor, một nhà văn Mỹ; được ấn hành lần đầu năm 1944. Tuy nhiên nó lại mang hơi hướng văn học cổ điển Anh, với bối cảnh nước Anh thế kỷ 17. Cuốn sách dễ đọc, theo mạch thời gian. Nếu bạn đọc nào thích Hội chợ phù hoa, Jane Eyre hay Kiêu hãnh và định kiến... thì cuốn này phù hợp.

Theo thông tin trên wikipedia thì khi xuất bản, nhà xuất bản chỉ sử dụng 1/5 bản thảo của tác giả, thế mà sách in ra vẫn lên đến gần 1000 trang. Không hiểu bản thảo đầy đủ của bà Winsor thì còn kể lể đến mức nào. Cuốn sách này từng bị cấm vì có các chi tiết tình dục (nói đến cảnh làm tình, mang thai ngoài ý muốn, thông dâm, phá thai, phụ nữ khỏa thân trước mặt nam giới...) Tuy nhiên nói cho câu khách thế thôi chứ chẳng có cảnh miêu tả làm tình cụ thể nào cả và nó chẳng là cái đinh gỉ so với các tác phẩm hiện đại ngày nay như 50 sắc thái chẳng hạn. Dù bị cấm nhưng nó vẫn là cuốn best-seller hàng đầu tại Mỹ trong thập niên 1940.

Về đến Việt Nam, dịch giả Mai Sang (có lẽ là dịch giả Mai Thế Sang của Hoàng hậu Margot, Hoa tulip đen...?) (dịch từ bản tiếng Pháp với tựa đề Ambre) đã cắt thêm lần nữa, khoảng 1/3, khiến nó từ 69 chương bản gốc chỉ còn có 48 chương như bản in tiếng Việt. Tôi không rõ nguyên nhân từ bản tiếng Pháp hay dịch giả tự cắt hay nhà xuất bản biên tập? Những đoạn bị cắt không phải là những đoạn mô tả tình dục mà là những đoạn mô tả chuyện triều đình, không ảnh hưởng lắm đến câu chuyện của nhân vật chính. Tuy nhiên điều này cũng là một sự đáng tiếc, khiến cho một số chỗ bị sai lệch so với nguyên tác hoặc hụt hẫng vì những thông tin liên quan nằm trong đoạn bị cắt.

Ngoài ra, bản dịch còn cho thấy sự dịch ẩu tả ở một số chỗ. Tôi chỉ hiệu đính chính tả, chứ không phải là biên tập viên nhà xuất bản, nhưng cũng đành phải sửa vào ebook những chỗ mà mình tình cờ phát hiện ra, khi so sánh với bản tiếng Anh, tôi thấy nó sai rành rành về nghĩa câu văn. Những chú thích của tôi về sai khác với bản dịch hoặc làm cho rõ nghĩa, tôi có ghi "Caruri" để độc giả dễ phân biệt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nminhngoc1012 về bài viết trên: AppleDo
     
Có bài mới 22.02.2018, 14:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Kinh điển - Lãng mạn] Amber (Kiếp hồng nhan) - Kathleen Winsor - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


GIỚI THIỆU


Có thể nói ngay, Forever Amber là một tác phẩm văn học xuất sắc của nữ văn sỹ Kathleen Winsor. Bà đã kể lại một câu chuyện xảy ra vào thế kỷ 17 tại Anh quốc, xoay quanh nhân vật nữ chính là Amber - một cô gái mồ côi - đã dùng nhan sắc và sự quyến rũ của mình để tồn tại trong xã hội đa dạng lúc bấy giờ. Cô sẵn sàng làm người tình hay vợ những kẻ giàu có, nhưng lại không có được người cô yêu.

Một điều lạ của cuốn sách, đó là nó vừa được yêu thích, vừa (từng) bị cấm xuất bản ở nhiều nơi (và bị xếp vào hàng… khiêu dâm). Dù vậy, cuốn sách vẫn có sức sống mạnh mẽ và luôn nằm trong danh sách tiểu thuyết hay nhất.

Đoạn đời tuổi trẻ của Amber vùi dập trong chuỗi ngày mê muội, trong sự vùng vẫy để đạt điều cô mong ước. Những biến cố lịch sử có thật cũng được thể hiện sinh động dọc theo quãng đời của cô. Vừa dũng cảm lại vừa lẳng lơ, Amber có những lúc “lên voi” trong giới thượng lưu, thậm chí cả triều đình, và có những khi “xuống chó” phải đổi thân xác để có miếng ăn.

Một trong những sự kiện khiến cho câu chuyện mang hơi thở thật của bối cảnh là trận dịch hạch kinh hoàng tại London. Qua đó cũng chứng tỏ tình yêu mãnh liệt và sự dũng cảm của Amber. Suốt đoạn đời được mô tả trong tác phẩm, Amber yêu và chỉ yêu Bruce Carlton. Kết thúc câu chuyện, Amber bắt đầu một hành trình vô vọng đến Hoa Kỳ để tiếp tục tìm kiếm Bruce, người đã lập gia đình với một cô gái khác.

Hình như bản dịch tôi đọc là từ bản tiếng Pháp, cho nên tác giả đặt tựa là “Ambrơ” (theo Ambre). Sau này tôi có thấy sách được tái bản. Một cuốn sách không thể bỏ qua, tuy nhiên, cùng nguyên nhân với lệnh cấm từng dành cho nó tại nhiều nơi, tôi nghĩ nó chỉ thích hợp với người trên 20 tuổi (hoặc hơn nữa).

*

*   *

Từ một cô gái bị khinh thường nơi miền quê, Amber trở thành một mệnh phụ phu nhân quyền quý.

Amber St. Clare sinh ra đã mất mẹ và không bao giờ được biết mặt cha. Từ đó, cô bé lớn lên trong sự ganh ghét, dè bỉu của những người xung quanh, ngoại trừ tình yêu của cô Sarah tốt bụng. Cuộc gặp gỡ với Bruce Carlton năm cô 16 tuổi, khi anh cùng đoàn kỵ sĩ của Nhà vua đi ngang qua làng Marygreen, đã thực sự đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô. Cô dành cho anh tất cả tình yêu sâu đậm, cháy bỏng và cuồng nhiệt… Cô theo anh đến Luân Đôn và không ngờ rằng trong suốt 10 năm sau đó cô phải trải qua biết bao biến động của thời cuộc và nhất là những thay đổi ghê gớm của cuộc đời mình. Xã hội dạy cho cô cách thức để vượt qua những hiểm nguy, gian khó, kể cả những ngày tháng kinh hoàng và khủng khiếp nhất. Amber không ngần ngại trước mọi thứ có thể đem lại cho cô tình yêu, tiền tài và danh vọng.

Từ một cô gái bị khinh thường nơi miền quê, Amber trở thành một mệnh phụ phu nhân quyền quý, một nữ bá tước… và hơn thế nữa là một quận chúa được nhà vua đặc biệt sủng ái. Cô đã có tất cả những gì cô muốn, ngoại trừ một điều thiêng liêng nhất - đó là tình yêu và một mái ấm gia đình thật sự với người đàn ông mình rất yêu…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.02.2018, 14:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5478 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Kinh điển - Lãng mạn] Amber (Kiếp hồng nhan) - Kathleen Winsor - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ôi, thượng đế!
Thời đại gì.
Thế giới gì!
Mà mỗi con người sống trong đó
lại không thể không giở cái trò xảo trá và vị kỷ.
SAMUEL PEPYS



PHẦN MỞ ĐẦU


1644


Một bầu không khí nóng, ẩm tràn ngập khắp phòng hộ sinh. Những tiếng sét dữ dội làm rung chuyển cả các cửa kính; những tia chớp như lóe lên ngay ở trong phòng. Không ai dám nói ra điều mà họ đều nghĩ: cơn giông này mặc dù là vào giữa tháng Ba, nhưng lại dữ dội, có lẽ là một điềm gở gì đây!

Những người phụ nữ trong xóm hoàn toàn im lặng, vẻ lo âu, đứng xung quanh giường và chăm chú nhìn. Từ những cặp mắt đầy lo ngại của họ ánh lên một tình thương và mối thiện cảm đối với đứa bé mới sinh đỏ hỏn, với người mẹ vừa qua cơn vượt cạn, cả đến bà đỡ mồ hôi đầy mình đang cúi xuống giường và đưa hai tay đặt đứa bé vào trong chăn. Bà gọi nhỏ:

- Sarah!

Một người đàn bà ngẩng mặt lên; hai người thì thầm với nhau vài câu; sau đó, trong khi bà đỡ lại gần lò sưởi để tắm cho đứa bé trong một cái chậu đầy rượu đỏ ấm, thì người phụ nữ kia luồn tay vào chăn và xoa bụng cho người mẹ với những cử chỉ nhẹ nhàng, và dứt khoát. Vẻ lo lắng lẫn sợ hãi nhanh chóng biến mất trên bộ mặt chị ta khi thấy người sản phụ mở mắt ra và nhìn mình.

Sản phụ dáng thiểu não, gầy guộc do đau đớn, vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt sâu hoắm và thâm quầng. Chỉ có bộ tóc mỏng manh màu hung rối bời xõa xung quanh đầu là còn có sức sống. Khi nói, giọng chị yếu ớt như tiếng thì thầm:

- Chị Sarah! Con của em khóc đấy phải không?

Sarah vẫn không ngừng tay, gật đầu với một nụ cười gượng gạo:

- Phải đấy, Judith ạ! Con gái của em đấy!

Tiếng khóc the thé lại vang lên. Mặc dù kiệt sức, sản phụ cũng lộ rõ vẻ thất vọng:

- Con… gái à? Nhưng em muốn có một đứa con trai kia. Anh John thích như vậy!

Đôi mắt chị nhòa lệ. Những giọt nước mắt tràn xuống làm ướt đẫm hai bên thái dương, chị quay đầu một cách khó khăn như để khỏi phải nghe thấy tiếng khóc của đứa bé.

Nhưng chị đã quá kiệt sức. Sự mệt mỏi đang từ từ xâm chiếm lấy người chị. Chị cảm thấy tim mình đập nhẹ và gấp. Như bị một cơn lốc hút mạnh, cuốn chị mỗi lúc một nhanh, chị có cảm giác như bị kéo ra khỏi chính người mình, khỏi căn phòng - bị ném vào trong không gian vô định…

Lẽ tất nhiên đối với John, con trai hay con gái cũng vậy, anh đều thương yêu như nhau.

Chị mường tượng thấy vẻ mặt của John, thấy cái choáng váng và bất ngờ khi chị báo cho anh biết anh đã là cha, và cả sự bộc phát của anh vì vui sướng cùng hãnh diện. Anh mỉm cười, bộ răng trắng bóng ánh trên khuôn mặt sạm nắng; đôi mắt ngắm nhìn chị một cách yêu thương, như lần cuối cùng hai người gặp nhau. Chính chị đã luôn luôn nhớ đến đôi mắt ấy. Chúng có màu hổ phách, như một thứ thủy tinh có ánh mặt trời xuyên qua, và xung quanh cái đồng tử đen luôn óng ánh những điểm xanh và nâu.

Từ thủa còn nhỏ, Judith hầu như đã biết là một ngày kia mình sẽ lấy John Mainwaring, người mà sau khi cha chàng qua đời, chàng sẽ thừa kế lãnh địa Rosswood.

Gia đình cô có gốc Anh lâu đời, tên gọi là “Marisco” khi các thế hệ tổ tiên của cô tới cùng với quân Norman xâm lược, nhưng qua nhiều thế kỷ, tên đó đã chuyển thành Marsh. Mặt khác, những người Mainwaring nhận thấy của cải và quyền thế của họ tăng tiến một cách đáng kể trong thế kỷ vừa qua. Lãnh địa của hai họ đã trở thành láng giềng với nhau, gia đình hai bên vốn đã quan hệ thắm thiết từ ba đời nay. Vậy con trai họ Mainwaring lấy con gái họ Marsh là điều tự nhiên.

John hơn nàng tám tuổi. Trong suốt một thời gian dài, anh không để ý đến nàng, mặc dù anh biết rằng có thể một ngày kia hai người sẽ lấy nhau. Lời hứa hôn đã được cam kết từ khi anh còn là một cậu bé, và Judith thì còn ẵm ngửa. Trong những năm tiếp theo, Judith thường gặp John luôn, vì anh hay đến Rose Lawn để cưỡi ngựa đi săn và tập kiếm với bốn người anh của Judith, nhưng anh chỉ xem cô như những người em gái của mình. Rồi anh đi học ở trường Oxford, rồi đến Inner Temple vào khoảng một năm, và hoàn thành chương trình học tập bằng một cuộc đi vòng quanh châu Âu. Lúc trở về, anh gặp lại một cô thiếu nữ mười sáu tuổi xinh đẹp, duyên dáng và anh liền yêu cô. Judith luôn luôn mê anh và vì hai bên gia đình hoàn toàn thỏa thuận, nên hình như không có một lý do nào phải chờ đợi. Hôn lễ được ấn định vào tháng Tám: đúng vào lúc cuộc nội chiến bắt đầu.

Ngài William Marsh lập tức tuyên bố ủng hộ nhà vua, nhưng bá tước Rosswood, cha của John, còn lưỡng lự vài tuần lễ trước khi đi theo phái Nghị viện. Từ hơn một năm, Judith đã nghe thấy hai ông bố tranh luận tay đôi, mặc dù nhiều khi hai ông già đã nổi giận và giơ nắm đấm dọa nhau, nhưng họ vẫn thỏa thuận để uống một cốc rượu với nhau và nói sang chuyện khác. Nàng không hề ngờ rằng những cuộc cãi vã ấy sẽ làm thay đổi cả cuộc đời nàng!

Bá tước Rosswood đã hàng trăm lần nói là ông có thể chấp nhận chính thể chuyên chế của nhà vua, nhưng không phải là với chính sách tôn giáo của Laud, trong khi đó thì ngài Marsh tin tưởng rằng, vào lúc quyết định, bạn ông sẽ chuyển sang hàng ngũ nhà vua. Nhưng khi thấy Rosswood đã không như vậy, ông ta nổi nóng, lúc đầu còn ngờ vực, sau thì đầy cay đắng và hận thù. Judith hoàn toàn không nhận thấy là nước Anh có nội chiến, cho đến ngày mẹ cô lạnh lùng bảo cô không được tơ tưởng đến John nữa, và cuộc hôn nhân đó sẽ không thể nào thành.

Hoảng hốt, Judith vội gật đầu, nhưng hoàn toàn không tin đó là sự thật. Cha cô đã nói, cuộc chiến tranh sẽ kết thúc trong vòng ba tháng, và thế là họ sẽ quên đi mối bất đồng, tình hữu nghị sẽ được lập lại.

Nhưng lúc John đến từ biệt trước khi ra mặt trận, ngài William đã nổi giận sấn tới trước ngựa chàng và đe dọa, cấm chàng không được lai vãng đến nhà ông. Hay tin ấy, Judith đã khóc sướt mướt vì chàng ra trận mà hai người không được tâm tình với nhau, cả đến một cái hôn.

Mấy ngày sau, ngài William và bốn người anh của Judith cùng với những người đàn ông khỏe mạnh trong làng, đi theo Vua. Bây giờ nàng mới thấy tất cả sự thực của cuộc chiến tranh, nàng căm thù vì chiến tranh đã xâm nhập vào cuộc đời vốn bình yên và đầm ấm của nàng.

Như ngài William đã nói trước, phe vua thắng to. Hoàng thân Rupert, cháu vua, trẻ và đẹp, thắng hết trận này đến trận khác, cho đến khi toàn thể nước Anh - trừ góc đông nam - thuộc về nhà vua.

Nhưng phe đối lập vẫn tiếp tục chiến đấu, nhiều tháng đã trôi qua.

Judith rất bận, vì từ khi những người đàn ông ra đi, có nhiều công việc phải cáng đáng. Nàng không còn thì giờ để ca múa, hoặc thêu thùa nữa. Tuy nhiên, hầu như lúc nào, nàng cũng nghĩ đến John. Nàng tự hỏi không biết bao giờ chàng có thể trở về bên nàng và phác họa một tương lai mà cuộc nội chiến không thể làm thay đổi được. Mẹ nàng dễ dàng đoán biết lý do khiến con gái trở nên trầm tĩnh, ít nói; bà dọa dẫm nàng, bảo nàng hãy quên John đi. Bà còn cho nàng biết là bố mẹ đã có dự kiến về một cuộc hôn nhân khác, xứng đáng hơn, với một người đàn ông luôn luôn trung thành với nhà vua.

Nhưng Judith không hề có ý định quên John. Nàng không thể tưởng tượng là sẽ phải lấy một người đàn ông khác, trừ phi có một Đức Chúa Trời mới ra lệnh cho nàng đổi ý.

Năm tháng sau khi ra đi, John tìm cách gửi cho Judith một bức thư nhỏ, trong đó chàng nói là mình vẫn mạnh khỏe và vẫn yêu nàng tha thiết: “Chúng ta sẽ cưới nhau Judith ạ, khi nào chiến tranh chấm dứt, mặc dầu ý kiến của hai bên cha mẹ thế nào”. Anh nói thêm là sẽ thu xếp về thăm nàng, cố gắng càng sớm càng tốt.

Mãi đến giữa tháng Sáu, chàng mới thực hiện được lời hứa. Thế là nàng bịa ra một câu chuyện để nói dối mẹ, cưỡi ngựa đi đến gặp chàng ở bờ sông là ranh giới của hai lãnh địa. Từ khi biết nhau, đây là lần đầu tiên họ gặp nhau một cách tự do không người dòm ngó. Lúc đầu Judith còn bối rối, nhưng sau khi đã xuống ngựa, nàng vội gieo mình vào vòng tay chàng, không chút chần chừ, lo lắng. Chưa bao giờ nàng cảm thấy vững tin, sung sướng và thỏa mãn như vậy.

Chàng vừa hôn nàng vừa nói:

- Judith ạ! Anh có rất ít thời gian. Lẽ ra anh không được đến đây. Nhưng anh cần phải gặp em! Hãy để cho anh ngắm em. Ôi! Sao mà em xinh đẹp thế? Hơn cả trong trí tưởng tượng của anh!

Nép sát vào người chàng một cách tuyệt vọng, nàng nói là không thể nào để anh lại ra đi được nữa:

- Ôi! Anh John! Em yêu anh biết chừng nào!

- Được nghe em nói như vậy, tuyệt lắm rồi. Anh lo sợ quá, mặc cho hai gia đình chúng ta bất đồng, không sao cả phải không em? Không vì thế mà chúng ta kém phần yêu nhau…

Chàng luồn một cánh tay choàng qua thân hình nàng, và hai người chậm bước đi trên bờ sông. Bầu trời xanh ngắt, loáng thoáng những đám mây lớn ngưng đọng như sau một gợn sóng; không khí ẩm ướt tỏa trùm lên khắp vùng. Hai bên bờ sông chi chít những cây trăn và cây liễu xanh um, những bông lay-ơn trắng đang nở. Sau cùng chàng nói:

- Judith ạ! Anh không tin là chiến tranh sẽ kết thúc nhanh chóng đâu. Nó còn có thể kéo dài đến hàng năm cũng chưa biết chừng.

- Hàng năm kia à, anh John! Không thể thế được! Chúng ta sẽ già mất ngay cả trước khi bắt đầu cuộc sống!…

Đột nhiên nàng nắm cánh tay anh:

- … Anh John! Cho em đi theo với! - Thấy John định ngắt lời, nàng liền vội nói tiếp - Em sẽ sống ra sao chẳng cần. Em biết là có nhiều phụ nữ khác đã theo chồng ra ngoài mặt trận, em cũng có thể làm như thế được. Em không sợ gì cả! Em…

- Em Judith thân yêu của anh! - Giọng chàng van nài, đôi mắt đẹp của chàng đầy sợ hãi - Chúng ta không thể nào cưới nhau bây giờ được. Trên đời này anh còn mong gì hơn là có em! Đúng là có những phụ nữ theo chồng ra trận, nhưng không phải là những người như em. Không, em ạ! Chúng ta phải chờ đợi, không thể làm khác được. Chiến tranh một ngày kia sẽ kết thúc, không lẽ kéo dài vĩnh viễn…

- Nhưng anh John! - Nàng cay đắng phản đối, - rồi chúng ta sẽ ra sao? Nếu nhà vua thắng trận, hoặc nếu Nghị viện thắng? Chúng ta…? Ôi, anh John! Em sợ lắm! Tất cả những cái đó rồi sẽ dẫn đến đâu?

John quay mặt đi, quai hàm như bạnh ra:

- Trời ơi, Judith! Em chẳng hiểu gì cả! Khi kết thúc cuộc chiến, mọi người sẽ ra sao à? Chúng ta sẽ thu xếp cách này hoặc cách khác, anh nghĩ vậy!

Bỗng nhiên Judith đưa hai tay lên bưng lấy mặt khóc nức nở. Nàng không tự chủ được vì bị chìm đắm với cảm giác đơn độc trong quá khứ và cả trong tương lai đang chờ đón nàng. John ôm lấy người yêu, dỗ dành và an ủi.

- Judith, em! Anh sẽ trở về. Một ngày kia chúng ta sẽ có tổ ấm, chúng ta sẽ là của nhau…

- Anh John, một ngày kia! - Nàng ghì chặt lấy anh, nét mặt lộ vẻ sợ sệt, nhưng đôi mắt liều lĩnh - một ngày kia! Nhưng nếu ngày đó lại không bao giờ đến!?…

Một giờ sau, anh ra đi và Judith trở về nhà, bình tĩnh và sung sướng, thỏa mãn hơn bao giờ hết. Bây giờ, mặc cho sự việc diễn ra như thế nào, bên nào được hoặc thua, họ cũng đã thuộc về nhau rồi. Hai người có thể ở xa nhau, nhưng sẽ không bao giờ thực sự xa cách. Cuộc sống đối với nàng đơn giản và có ý nghĩa hơn.

Ý nghĩ gặp lại mẹ, nhìn vào mặt bà khiến cho nàng bối rối và lo sợ. Cũng như trước kia, khi nàng còn là một cô bé, mẹ nàng không cần nhìn kỹ vào mặt nàng, bà cũng biết con gái bà có làm điều gì xằng bậy không. Nhưng một khi những ngày đầu tiên đã trôi qua êm xuôi, Judith lại thả mình vào cơn đắm đuối của dĩ vãng.

Một tháng sau, có tin phái bảo hoàng thắng một trận lớn và ngài William viết thư cho vợ báo là hòa bình đã sắp đến. Thế là Judith đầy lạc quan tin tưởng, mặc dù mẹ nàng vẫn khư khư với thành kiến cũ một cách cay nghiệt. Chỉ cần chiến tranh chấm dứt thôi, cho dù như thế nào đi nữa, họ cũng cố tìm ra một giải pháp cho hai người, John đã nói như vậy.

Và cũng chính lúc này nàng nhận thấy là mình đã có thai.

Nàng không dám nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra nếu như sự thật bị phát giác. Do thành kiến, cơn tức giận của cha nàng sẽ bùng lên ghê gớm, và ông sẽ tìm đến John để giết chàng. Trước khi cái thai bị lộ, nàng phải tìm mọi cách ra đi, theo John dù chàng ở đâu. Nàng không thể để cho một đứa con ra đời bất hợp pháp, nó sẽ là một vết nhơ không thể nào xóa được cho gia đình nàng.

Tháng Chín, ngài William trở về, đầy kiêu hãnh với những câu chuyện về chiến thắng rực rỡ của phe bảo hoàng. Ông quả quyết:

- Bọn chống đối nhà vua không thể nào đứng vững được thêm một tháng nữa.

Judith không hề nghe thấy một câu nhỏ nào về John. Nàng sốt sắng nghe cha nói, hy vọng ông sẽ nhắc đến tên chàng, hoặc một ám chỉ nào, qua đó nàng sẽ biết chàng vẫn được bình yên. Nhưng ngài William có biết chút gì về John, chắc ông cũng không nói trước mặt con gái mình và mẹ nàng cũng hiểu được sự im lặng đó. Cả hai ông bà đều làm ra vẻ quên John, hoặc không hề biết đến sự tồn tại của chàng. Họ còn báo cho con gái biết là đã chọn được một người chồng cho cô.

Người đó là bá tước Radclyffe, Judith đã gặp một năm rưỡi trước đây khi anh ta đến thăm Rose Lawn. Anh ta 35 tuổi, mới góa vợ và đã có một con trai nhỏ. Tất cả những gì nàng nhớ về anh ta, là chẳng có một chút cảm tình nào. Người thấp, vai hẹp, thân hình gầy gò, đầu to xù. Như vậy thì làm sao anh ta có thể chinh phục được một cô gái mười bảy tuổi mà trái tim đã dành cho một chàng trai trẻ, đẹp và khỏe mạnh? Nàng không muốn có một người chồng như thế, ngay cả khi nàng chưa biết John.

- Con không muốn lấy chồng, - nàng trả lời và ngạc nhiên về sự liều lĩnh của mình.

Cha nàng nhìn nàng trừng trừng, cặp mắt ông ánh lên một cách đáng sợ. Nhưng lúc ông mở miệng định nói thì bà mẹ đã giục con gái đi ra ngoài, bảo là mình sẽ nói với con sau. Sự bướng bỉnh của cô gái làm cho bố mẹ bực mình. Tuy nhiên, hai ông bà vẫn sốt sắng chuẩn bị lễ cưới cho con gái mà không cần hỏi ý kiến cô. Ông bà đinh ninh rằng lấy chồng rồi thì cô sẽ không còn nghĩ đến John nữa, thế gian đều như vậy cả!

Tấm áo cưới may cách đây một năm, dành cho đám cưới của cô với John, được mang ra chải chuốt và treo nơi buồng ngủ. Áo may bằng satanh trắng, xung quanh viền những hạt ngọc. Cổ áo lớn và cổ tay áo chạy đăng-ten màu kem, váy xẻ và vén lên phía sau lưng thành váy ngắn sáng loáng màu bạc. Chiếc áo ấy được khâu bằng tay mua ở tận Paris, đẹp và rất đắt; lúc đầu Judith quý nó lắm, bây giờ thì cô chẳng còn buồn thử nữa, và cô còn bảo với người vú bằng một giọng buồn bã, là chẳng bao lâu nó sẽ trở thành cái áo liệm cho mình.

Ít hôm sau, bá tước Radclyffe đến. Judith mặc dù đã được mọi người nhắc nhở là phải tỏ ra kính trọng và thân ái, cô vẫn cương quyết từ chối. Cô nằm lì trong buồng và chỉ khóc.

Bốn tháng mang thai đã qua, Judith sống trong nỗi lo âu sợ hãi, mặc dù cái váy rộng của cô còn có thể che giấu cái thai trong vài ba tuần lễ nữa. Chính sự lo sợ đã làm Judith hốc hác; cô hay giật mình với mỗi tiếng động bất ngờ, dần dà trở nên thầm lặng, âu sầu và cáu kỉnh. “Ta sẽ ra sao?” Cô thường tự hỏi, ngơ ngác nhìn qua cửa sổ, hi vọng cầu trời cho mình được thấy John, hoặc một sứ giả nào từ trong núi cưỡi ngựa đến cứu cô. Nhưng chẳng thấy gì. Từ tháng Sáu đến giờ, cô chưa được tin tức của John, không biết chàng còn sống hay chết!

Mười lăm ngày trước hạn ấn định lễ thành hôn của cô, phái Nghị viện đã tấn công một lãnh thổ lớn cách hai mươi dặm về phía đông nam. Bá tước Radclyffe cùng với ngài William vội vã cưỡi ngựa ra đi.

Rose Lawn là mảnh đất ranh giới ngăn cách lãnh địa của vương quốc và của phái Nghị viện, nên tin tức về một cuộc tấn công gần như vậy, có một ý nghĩa rất lớn. Ngay từ đầu chiến tranh, khu nhà đã được chuẩn bị cho mọi tình huống, và theo lệnh chồng, bà William đã đề phòng một cuộc bị bao vây. Do dó, việc phụ nữ và cả ông già cũng phải tham gia vào quân đội hàng tuần và hàng tháng liền, không phải là chuyện hiếm. Tất cả những ai biết bà William đều tin chắc là nếu chiến sự lan đến, bà sẽ bảo vệ lãnh địa của bà với bất cứ giá nào.

Đêm hôm sau, một trạm gác bỗng nhiên phát tín hiệu báo động. Tưởng giờ đã điểm, những người phụ nữ liền la thét, trẻ con kêu gào còn những con chó thì sủa ầm ĩ. Một phát súng trường nổ vang, người ta không rõ là từ đâu. Judith khoác vội áo rồi nhảy ra khỏi giường chạy đi tìm mẹ. Cô gặp bà ở dưới nhà, đang nói chuyện với một người tá điền và khi thấy con gái, bà liền quay lại đưa cho cô một bức thư niêm phong. Judith tái người, khẽ kêu lên một tiếng; mặc dù trước cặp mắt lạnh lùng và lên án của bà mẹ, cô cũng không thể giấu được nỗi xúc động vì biết ơn và phấn khởi. Đúng là thư của John. Trong khi mẹ cho người tá điền về, Judith bóc phong thư và bắt đầu đọc:

“Trong vài ngày nữa, bọn anh sẽ tấn công Rose Lawn. Anh không thể nào ngăn cản được cuộc tấn công này, nhưng anh sẽ cố giúp em và mẹ được an toàn. Em đừng mang gì theo người làm cản trở cuộc hành trình, và đợi anh ở cửa sông vào chập tối mai. Anh không tiện đến đón em được, nhưng anh có một người cần vụ trung thành và anh đã bố trí tất cả để mẹ và em được chăm sóc chu đáo cho đến khi anh tới!”

Judith ngước lên, bắt gặp đôi mắt mẹ, vẻ miễn cưỡng, cô đưa bức thư cho bà. Bà liền đọc rất nhanh, bước vội qua buồng và ném nó vào ngọn lửa. Rồi bà quay trở lại với con gái. Bà hỏi:

- Thế nào?

Cô vụt chạy lại bên mẹ:

- Ôi! Thưa mẹ, chúng ta phải đi theo. Ở lại đây mẹ con ta có thể bị giết chết mất. Anh ấy bảo đảm an toàn cho hai mẹ con ta.

- Mẹ không có ý định bỏ nhà trong lúc như thế này. Và tất nhiên là mẹ không thể chấp nhận một sự bảo vệ của kẻ thù.

Đôi mắt bà lạnh lùng quan sát Judith. Bà có vẻ tự hào, kiên quyết và hơi tàn nhẫn. Bà nói tiếp:

- Con hãy chọn đi, Judith, nhưng cần phải thận trọng. Vì nếu con đi, mẹ sẽ nói với bố là con bị bắt. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.

Judith toan nói hết sự thật cho mẹ. Nhưng đọc trong đôi mắt bà, cô đã cảm nhận được là không bao giờ bà thông cảm với cô, bà sẽ khinh bỉ và kết tội cô. Chính cô phải tự quyết định lấy, và một khi đã quyết định rồi thì không còn có thể giải thích được nữa.

Chỉ mang theo một bộ quần áo để thay đổi và một ít đồ trang sức, Judith từ giã Rose Lawn. Suốt đêm, cô đi với người cần vụ và sáng sớm hôm sau tới một cái trại trong lãnh thổ do quân của phái Nghị viện chiếm đóng. Cô được giới thiệu với Sarah và Matthew Goodegroome dưới cái tên là Judith St. Clare, vợ của John St. Clare, cô phải bỏ nhà ra đi vì sự xích mích giữa gia đình cô với chồng. Mặc dù không biết rõ nguồn gốc, Sarah cũng cho Judith là một phụ nữ danh giá: Judith, vâng theo lời dặn dò của John, không nói gì hơn. Khi nào chiến tranh kết thúc, John sẽ trở về và tất cả sẽ được giải thích. Trong khi chờ đợi, Sarah giới thiệu với mọi người trong làng, Judith là em ruột mình, đến ở đây vì chiến sự đang diễn ra gần nhà.

Ở Sarah có cái gì như là chắc chắn, là độ lượng và sôi động, đem lại cho Judith niềm tin và cô lại lạc quan yêu đời. Hai người trở thành đôi bạn thân, và Judith cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Mỗi một khi có thể, John lại gửi cho cô một lá thư, nói rằng anh sẽ trở về sớm nếu hoàn cảnh cho phép. Có một lần, anh nói vắn tắt là Rose Lawn vẫn giữ vững được. Nhưng đối với Judith lúc này, cha mẹ, gia đình chỉ còn là ảo ảnh. Cuộc sống của cô hoàn toàn phụ thuộc vào trại ấp và những người bạn mới, vào những dòng suy nghĩ và những giấc mộng của cô, lúc nào cũng tơ tưởng đến John, và nhất là tới cái thai cô đang mang trong bụng. Thoát khỏi những nỗi lo lắng và sợ hãi, lúc này người ta tưởng cô, mà cô cũng tự cho là thế, là một người phụ nữ có chồng đáng kính trọng, cô càng ngày càng trở nên sung sướng và xinh tươi hơn. Cái thai vẫn tốt, nhưng cô mong chờ ngày mà cô sẽ đem lại cho John một đứa con trai, không bao giờ cô nghĩ đứa bé là con gái…

Judith lại tiếp tục cựa quậy, nàng mơ hồ cảm thấy những cơn co rút bắp thịt ở tay, chân. Đôi mắt nàng đã mờ như đang mở mắt dưới nước. Nàng không ý niệm được thời gian đã trôi qua bao lâu. Sarah vẫn xoa bóp bụng nàng với những ngón tay mạnh và thành thạo, vẻ mặt chị căng thẳng, nhễ nhại mồ hôi.

Judith mơ màng nghĩ thầm: “Mình phải bảo chị ấy nghỉ tay mới được, chị ấy mệt lắm rồi!” Nàng nghe tiếng đứa bé khóc và sực nhớ ra là con gái. “Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc đặt tên cho nó: là Judith, hay Anne… hay có thể Sarah…!” Rồi nàng nhẹ nhàng nói:

- Chị Sarah ạ! Em nghĩ là em sẽ gọi nó là Amber[1]… màu xanh hổ phách của đôi mắt bố cháu ấy…

Nàng sẽ cử động để cố làm giảm cơn đau đang co thắt hai chân. Hai tay Sarah bỗng ôm lấy mặt khóc nức nở. Không chút lưỡng lự, một người phụ nữ khác vội cúi xuống tiếp tục xoa bóp bụng cho sản phụ.

- Sarah! - Judith thì thào, giọng thổn thức - Sarah! Em, em muốn…

Từ từ, dồn hết sức lực, nàng rút tay từ dưới chăn ra, giơ về phía bạn và nhận thấy bàn tay mình đầy máu tươi. Nàng ngắm nhìn nó một cách bất lực, rồi phút chốc nàng hiểu vì sao nàng bỗng thấy dễ chịu kỳ lạ, như vừa được tắm nước nóng. Đôi mắt hãi hùng vụt mở to, Judith kêu lên giọng thất thanh như van nài:

- Chị Sarah!

Sarah quỳ xuống, mặt méo đi vì quá xúc động.

- … Chị Sarah! Chị Sarah! Giúp em với, em chưa muốn chết đâu!…

Những người phụ nữ khác cũng đều thổn thức, còn Sarah thì đã trấn tĩnh và gượng cười:

- Không sao đâu, Judith! Việc gì mà sợ. Một tí máu có hề chi!

Nhưng chỉ một lúc sau, nỗi lo sợ làm nét mặt chị rúm ró và chị lại khóc, không thể nào trấn tĩnh lâu hơn nữa.

Trong vài giây, Judith nhìn những cái đầu cúi gục, hai vai rung lên vì nấc; nàng cảm thấy trong người trào lên một niềm tức giận, tuyệt vọng và hãi hùng. Nàng tự nhủ: “Mình không thể nào chết được! Không thể chết! Mình phải sống!”

Nàng cố gượng nói thêm với Sarah:

- Chị Sarah! Sarah!… Đừng để cho em chết…! Nhưng nàng không còn nghe thấy tiếng mình nói, cũng không biết cặp môi mình đang mấp máy. Dần dà, nàng cảm thấy mình đang bồng bềnh trôi về một thế giới ấm áp và dễ chịu, không còn sợ hãi, trong đó John và nàng lại gặp nhau. Bây giờ, nàng không trông thấy gì, hai mắt nhắm nghiền, tiếng ù ù trong tai che lấp mọi tiếng động khác. Nàng không thể chống cự, đành buông mình cho một cơn mệt nhọc kéo dài triền miên. Rồi bỗng nhiên nàng nhận thấy tiếng khóc của con gái nàng vừa to, vừa rõ. Tiếng khóc đó dồn dập lặp đi lặp lại rồi yếu dần và mờ đi…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 110 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.