Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Thầy giáo hắc ám - Pandari248

 
Có bài mới 08.02.2018, 15:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 921
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới [Sưu tầm - Teen] Thầy giáo hắc ám - Pandari248 - Điểm: 10
THẦY GIÁO HẮC ÁM

Tác giả: Pandari248
Thể loại: Truyện Teen
Số chương: 95 chương + 2 nguyện truyện
Tình trạng: Hoàn Thành
Nguồn: san truỵen


Anh là một người đàn ông hoàn hảo …

Anh là một người anh tuấn cao ngạo …

Anh là một thầy giáo …

Anh luôn tài trí hơn người, trí thức uyên bác …

Chỉ có điều hình như … EQ của anh không được khả quan thì phải

Lời nói và cử chỉ của anh chỉ có thể dùng hai từ để diễn tả : ” Lạnh lùng ”

Thế giới của anh u tối và lạnh lẽo …

Anh chính là một bí mật to lớn …

Những tổn thương anh cất giấu không một ai có thể thấu hiểu

Trái tim của anh bị băng tuyết vùi lấp …

Đến một ngày người con gái đẹp tựa nữ thần ấy xuất hiện …

Cô mang tất cả sự ấm áp và tình yêu của mình nung chảy trái tim anh …

Cô mang đến bóng đêm của anh một mặt trời chói lọi …

Cô từng bước từng bước đem những bí mật của anh ra ánh sáng …

Cô xoa dịu những vết thương sâu trong anh …

..

Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào sâu lắng của một cô gái đơn thuần và anh thầy mỹ nam hắc ám của mình.



Chương 1: Định Mệnh


"Trong cuộc đời này, mỗi người ngang qua đời nhau phải chăng đều là do định mệnh đã sắp đặt?"

Sáng thứ hai đầu tuần, trời không những đen xì mà còn lạnh đến run người, gió từng cơn kèm theo hơi ẩm của những ngày mùa mưa lùa qua làn tóc đen dài thẳng mượt của cô nàng thiếu nữ xinh đẹp đang vội vã trên đường đến trường vì ngủ dậy muộn, An Di thầm nghĩ hẳn là tiêu rồi, ngày đầu tiên nhập học nếu mắc phải mưa thế này thì ông trời thật bất công. Trước đây vài phút cô còn nằng nặc đòi tự mình đi bộ đến trường không cần tài xế đưa đi, dù gì nhà cũng không xa trường mấy.

Đúng là bất công thật khi suy nghĩ của An Di lại thành sự thật, trời bắt đầu rả rích mưa, cô nàng ngay lập tức chạy vào mái hiên bên đường, hậu đậu làm sao cô lại bị vấp phải thành vỉa hè, ngay giây phút An Di nghĩ mình chuẩn bị hôn mặt đường thì một cánh tay rắn chắc kịp thời đưa ra đón lấy trọn vẹn bờ eo thon thả.

Một giây, hai giây, ba giây... An Di mở mắt xoay người lại, trước mặt cô nàng là gương mặt vô cùng đẹp trai, nam tính mà lại trắng hồng, đúng chuẩn của một mỹ nam, thần thái thì trông nghiêm nghị, khó gần nhưng lại cực kì thu hút, tim cô bắt đầu đập loạn lên, hai má cũng từ từ mà ửng hồng. Chết rồi, An Di nghĩ bệnh mê trai đẹp của mình lại tái phát rồi.

"Này, không định đứng dậy à?" - Anh chàng gằn giọng cắt ngang mạch suy nghĩ của An Di, cô vội vàng đẩy anh ra rồi đứng dậy quay mặt đi để che giấu sự ngượng ngùng của mình.

Rồi như chợt nhớ điều gì An Di cất giọng lí nhí: "Cảm ơn anh! Cảm ơn đã đỡ tôi!".

Anh gật đầu quay đi vào mái hiên trú mưa. Trông dáng vẻ của anh chắc là một người kiệm lời trên người lại toả ra một sự lạnh lùng khó tả. Bây giờ An Di mới nhìn anh kĩ hơn, thân hình cao lớn, anh chàng này ít nhất cũng phải cao 1m85, bờ vai rất rộng, dáng người lại vạm vỡ, cánh tay lúc nãy đỡ eo cô rõ ràng là cơ bắp cuồn cuộn, chắc hẳn anh tập gym rất đều đặn, giây phút chạm mắt lúc nãy cô cũng đã nhận thấy được lông mi anh rất dài, lại cong vút còn đôi đồng tử đen lại cho người ta cảm giác lạnh nhạt, xa cách và vô cùng lạnh lùng. Anh mặc áo sơ mi cùng quần Âu trông rất lịch lãm, ắt hẳn là một người tri thức uyên bác.

Lúc này anh lại một lần nữa cắt ngang mạch suy nghĩ của cô mà cất giọng: "Nhìn đủ chưa, định tắm mưa à?" - Trong lời nói rõ ràng là có ý cười nhàn nhạt. Lúc này An Di mới tỉnh mộng mà kịp chạy vào mái hiên tránh mưa.

Một giây, hai giây, ba giây... An Di nhận ra là tim mình lại vô cớ mà đập loạn lên lần nữa, rõ ràng là trời lúc này đang rất lạnh nhưng cô có cảm giác như đang đứng gần lò lửa vậy. Chết rồi, không lẽ cô đã trúng tiếng sét của Cupid rồi sao? Không đúng, rõ ràng cô là người không tin vào mấy chuyện tình yêu phù phiếm, chớp nhoáng đó. Trước giờ rất nhiều tên con trai theo đuổi cô, mấy tên ấy không phải tầm thường, cô cũng không mảy may ngó tới, nói đến thích trai đẹp thì thực ra cũng chỉ là thích ngắm mấy chàng trai lung linh, xa vời trên phim ảnh. Còn bây giờ trước mặt cô là một đấng nam nhi khí chất ngời ngời, thật khiến cho cô phải chú ý mãi thôi. Cô thật sự bị thu hút rồi sao? Nghĩ đến đây An Di vô thức phản kháng suy nghĩ của mình mà nhích xa ra một chút rồi lẳng lặng cúi đầu tiếp tục miên man. Có lẽ nhận thức được không khí khác thường nên anh lại gằn giọng. Lúc này bên kia đường, hai ba người cũng đang vội vã chạy về phía này, nhận thấy điều đó An Di tự biết họ cũng chạy vào đây trú mưa nên lại nhích người vào một chút. Vô tình tay cô lại đụng phải tay anh, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến, An Di bất chợt rùng mình. Anh chàng này từ thần thái, ánh mắt, giọng nói, đến ngay cả bàn tay cũng đều lạnh lùng khiến cho người ta phải sợ.

Lúc này An Di cơ hồ nhìn ra nụ cười nhạt trên môi con người lạnh lùng ấy, cô lại bối rối mà thốt ra hai từ: "Xin lỗi", rõ ràng là anh lại cười, nụ cười này đậm hơn, lại mang chút ấm áp khó tả. An Di nghĩ mình điên rồi, mới chỉ gặp anh vỏn vẹn mấy phút thôi mà anh lại khiến cô phải vận động hết đống chất xám vốn lười biếng của mình để phân tích ngoại hình anh, lại còn tốn thêm tâm tư tình cảm suy tư não nề về việc trúng tiếng sét ái tình.

Mãi suy nghĩ An Di không biết từ lúc đầu đến giờ anh vẫn luôn nhìn cô. Cô nhóc này đúng là thú vị, ngày khai giảng đã đi học muộn, hớt ha hớt hãi làm sao lại vấp ngã nhào vào người anh, rồi mãi nhìn anh chăm chú, lại trầm ngâm dịch người tránh anh, hết cảm ơn lại rối rít xin lỗi, đúng là rất... 'Đáng yêu' - Anh nghĩ mãi mới ra hai từ này, thế là lại cười nhạt một cái. Cô gái trước mặt anh quả đúng là một tiểu mỹ nhân, có chút non nớt lại thoáng rất tinh nghịch, ngọt ngào, chỉ nhìn thôi cũng đủ biết một hai năm nữa thôi đây sẽ là bông hoa mà bất cứ ai cũng nâng niu, trân trọng muốn có được, tự dưng tim anh lại có chút ngứa ngáy. Mưa thưa hạt dần rồi tạnh hẳn, không khí bây giờ mới tươi mới và trong lành làm sao. Đám cây cỏ hai bên đường xanh mướt sau trận tắm mát, mấy chú chim trú mưa nơi đâu chẳng biết bây giờ lại tung cánh hót ríu rít, đúng là khiến cho người ta thêm vui vẻ. An Di lại tiếp tục vội vàng chạy đến trường, chỉ sợ trễ chút nữa lại bị cho đứng ngoài cổng, ngày đầu đi học mà để lại ấn tượng xấu thật không tốt chút nào. Ngược lại với cô, Ngôn Hoa ung dung bước từng bước, chậm rãi, trầm mặc hưởng thụ sự tươi mới của đất trời. Dù gì hôm nay cũng là ngày đầu tiên anh nhận việc, chỉ đến ra mắt việc gì phải vội. Cứ chậm rãi mà xem cô nữ sinh phía trước 'diễn trò'.

Như cảm nhận được có người ở phía sau, An Di bất giác xoay người lại nhìn, cuối cùng tự hại mình giật mình, cô nghĩ thầm không lẽ anh đẹp trai kia lại bị biến thái, theo cô một đoạn đường dài đến tận trường, vừa nghĩ cô lại thấy rõ ràng là không đúng, anh ta trông bất thường chỗ nào chứ, tại cô tự nghĩ nhiều, tự doạ mình thôi chẳng qua là cùng đường thôi, dù nghĩ vậy chốc chốc cô vẫn xoay người lại nhìn, anh vẫn ung dung đi phía sau cô. Mãi lo nghĩ nên tốc độ An Di chậm hẳn đi, lúc cánh cổng trường to lớn đóng kín mít sừng sững trước mặt thì cô nhận ra cũng đã hối hận không kịp, An Di nghĩ mình tiêu thật rồi liền đi cầu xin bác bảo vệ may ra còn đường thoát. Người bảo vệ thấy có học trò thì từ trong phòng trực thò đầu ra nhìn, ông có vẻ là một người già dặn nhưng trông cũng rất hiền từ, không chút suy nghĩ An Di vội chạy đến làm mặt đáng thương.

"Bác ơi cháu bị mắc mưa nên mới trễ một chút, bác niệm tình ngày đầu năm học cho cháu vào đi!"

"Học trò à, không phải bác không muốn cho cháu vào nhưng ai đi trễ cũng nói như cháu thì bác ăn nói với nhà trường làm sao?"

"Cháu năn nỉ mà, cháu nói thật mà, bác tin cháu đi!" - An Di giả vờ khóc lóc thảm thiết

"Bác cũng không muốn làm khó dễ cháu nhưng cháu ráng đợi giám thị ra điểm danh nhé"

Vừa nghe đến 'giám thị' An Di đã sợ xanh mặt, đây là ngày đầu tiên cô nhập học mà không lẽ lại bị điểm mặt đi trễ sao, cô nàng lại ra sức giả vờ gào khóc.

"Bác cứ để trò ấy vào, là em ấy mắc mưa thật, lúc nãy trú cùng tôi."

Phía sau có người hình như đã xem kịch đã rồi liền cất giọng, không đúng, cái giọng trầm trầm, lành lạnh này hình như nghe hơi quen quen tai thì phải. Cô liền xoay người lại, bổng giật nảy mình, lại là anh? Anh tại sao lại suất hiện tại đây, lẽ nào là đi theo cô thật? Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì bác bảo vệ cũng lên tiếng hỏi ngay

"Cậu học trò này..." - Ông còn chưa nói hết câu anh đã nhanh chóng trả lời một cách lạnh lùng

"Tôi là Ngôn Hoa, giáo viên mới đến hôm nay, đã gặp qua lần trước lúc đến gặp hiệu trưởng."

Như là đã hiểu, bác bảo vệ vội mở cổng lại còn nở một nụ cười hiền hậu mời anh vào, An Di nhờ vậy mà cũng được vào trường. Vui vẻ chưa đầy năm giây cô bỗng chợt khựng lại, anh vừa mới nói gì? Anh là giáo viên? Là giáo viên? Sao có thể trẻ như vậy được chứ? Vừa nãy anh lại giúp cô? Cô có nằm mơ không? Sao lại trùng hợp như vậy chứ?... Đang bận tự trả lời đống câu hỏi vớ vẩn của mình thì phía trước có tiếng vọng lại

"Vào học rồi đấy cô nương." - Là anh, lại là anh? Bóng lưng cao rộng, thẳng tấp mất hút sau cánh cửa phòng hiệu trưởng, rồi bỗng như chợt nhớ là mình đã trễ rồi An Di lại một mạch chạy thẳng lên tầng 2, đến trước cửa lớp mình. Sau một buổi sáng đầy lâm li bi đát của mình An Di bây giờ mới lấy lại bình tĩnh mà vào lớp, sau khi thưa chuyện và xin lỗi cô chủ nhiệm thì mới đứng trước bục giảng tự giới thiệu với cả lớp.

"Chào các bạn, mình là An Di, mới chuyển trường từ London về, mong được làm quen với tất cả các bạn, hy vọng chúng ta sẽ thật vui vẻ" - Vừa nói xong, tiếng vỗ tay vang lên chan chát, lại loáng thoáng tiếng của mấy cậu nam sinh: "Ôi, mỹ nhân kìa", "Xinh thật", "Trắng quá đi"...

An Di thoáng ngượng nhưng lại thấy rất vui, đi đến chỗ đã được sắp xếp ở bàn đầu tiên đối diện với bàn giáo viên. Cô thầm nghĩ có lẽ ông bố hay lo của cô ở nhà đã sắp đặt sẵn muốn cô học hành thật chăm chỉ đây mà. Nghe bên dưới có tiếng gọi mình, An Di quay lại thì ra là Du Thăng. Cậu ta là bạn thanh mai trúc mã của cô, quen nhau từ lúc gia đình cô sang Anh định cư lúc 6 tuổi, nhà cạnh nhau lại học chung từ tiểu học lên tận trung học, có thể nói là rất thân và rất thông hiểu lẫn nhau, cô luôn quý trọng người bạn này, lần này theo gia đình về sống cùng ông bà tưởng sẽ chia tay nhau cô còn chưa kịp buồn thì không hiểu sao cậu bạn dở hơi này cũng đi du học, không ngờ lại là đến đây du học, dù thấy rất buồn cười nhưng An Di lại thấy rất vui vì ít ra còn có cậu ta thân thiết. Nghĩ đến đây cô liền nở nụ cười ngọt ngào trêu đùa Du Thăng: "Nói đi du học thực ra lại chạy đến đây, cậu theo tớ à?"

Du Thăng chỉ cười trừ xong lại bĩu môi: "Cứ coi là vậy. Tớ theo cậu thì cậu yêu tớ được chắc, chỉ là sợ cậu lạ nước lạ cái lại gây chuyện thôi, nên mới..."

An Di véo má Du Thăng: "Được rồi, bổn cô nương đây thương Tiểu Thăng nhất", Du Thăng nhăn nhó: "Tớ không phải Tiểu Bối*, cậu đừng có véo như vậy nữa, mau quay lên"

*Tiểu Bối là chú chó Husky của An Di ^.^

Lúc này, cô chủ nhiệm đã huyên thuyên xong một tràng dài các thông báo, nội quy, phân công ban cán sự,... không biết vì An Di thực sự rất đáng tin hay là vì An Di thực sự xinh xắn mà lúc bầu lớp trưởng sau khi Du Thăng tiến cử thì mọi người đồng loạt nhất trí chọn cô làm lớp trưởng. Cô cũng rất vui vẻ nhận lời, nhưng cô không biết được chức danh này từ giờ về sau sẽ gián tiếp hại cô không thể thoái lui. Tin cuối cùng cô chủ nhiệm giới thiệu trường của cô vinh dự đón các giáo viên ưu tú từ nước ngoài về giảng dạy, thực lực và chuyên môn đều cao, lớp cô sẽ đón một thầy giáo dạy môn Hoá học, nghe đến đây An Di bỗng bần thần cầu nguyện trời đất đừng là vị thầy giáo cao cao tại thượng lúc sáng nay, rõ ràng cô nghe anh nói là giáo viên mới đến, nếu phụ trách lớp cô thì ngượng chết đi được. Cô chủ nhiệm lại tiếp tục huyên thuyên chuyện trên trời dưới đất về thầy giáo sẽ dạy lớp, nào là đẹp trai 25 tuổi, con nhà tài phiệt ở Anh, học y đại học Harvard của Mỹ, nói được 5 thứ tiếng... An Di lẩm bẩm trong đầu thầy ấy giỏi như cô nói thì đi mà đi mà cứu hoà bình thế giới đến đây dạy học làm gì? Nghĩ xong cô lại "Hừ" một tiếng chẳng mấy quan tâm. Lúc này ngoài sảnh tự dưng ồn hẳn lên, chắc là có gì náo nhiệt lắm đây, nghĩ xong An Di cũng hùa theo các bạn nhoài người ra xem. Bỗng dưng mạch máu trên mặt cô căng ra, lại... lại là anh? Ma vương lạnh lùng, xin anh đừng bước vào lớp này rồi bảo anh chính là giáo viên dạy môn Hoá học, đẹp trai 25 tuổi, con nhà tài phiệt ở Anh, học đại học y Harvard, nói được 5 thứ tiếng mà cô chủ nhiệm vừa mới ca tụng đấy nhá? Tim cô đập loạn xạ cả lên, ngay lúc đó anh bước chuẩn xác vào lớp này, hướng thẳng đến bàn giáo viên lạnh lùng gật đầu chào cô chủ nhiệm, ánh mắt anh thoáng lướt qua bàn đối diện thấy gương mặt đỏ như gấc của An Di thì không nhịn được nở một nụ cười nhạt. An Di nghĩ mình hôm nay xui xẻo tận mạng rồi, hay là trước khi ra khỏi nhà bước nhầm chân rồi cho cô gặp toàn chuyện xui xẻo còn bị tên ma vương lạnh lùng này đeo bám? Cô không dám tin vào mắt mình nữa, ông trời hôm nay ngủ dậy muộn hay sao không nghe những lời thỉnh cầu của cô? Chả lẽ định mệnh bắt cô phải dính lấy tên lạnh lùng này sao? Đúng là chuyện xấu nào cũng bị anh thấy hết sáng nay, dậy muộn, bất cẩn, háo sắc, làm bộ ngây thơ khóc lóc,... kiểu gì anh cũng đã thấy cả, vậy thì... cứ mặc mọi chuyện tới đâu thì tới. Trông vẻ mặt dở khóc dở cười của cô, Ngôn Hoa khẽ nhíu mày nhưng trong lòng thì đang rất buồn cười. Đã bao lâu rồi anh không có được cảm giác này? Anh trầm mặc nhìn cả lớp một lượt rồi hắng giọng nói.

"Từ hôm nay tôi sẽ phụ trách môn Hoá học và Ngoại ngữ của lớp này, tôi tên Ngôn Hoa." - Nói xong anh cũng ngay lập tức gật đầu chào rồi quay đi.

Vẫn là thái độ ngắn gọn, lạnh lùng đầy cao ngạo của anh. Khi An Di định thần xong thì anh cũng đã đi mất, chỉ còn bóng lưng thấp thoáng từ từ khuất sau cửa sổ. Anh vừa nói gì? Không những môn Hoá học mà Ngoại ngữ cũng do anh bá chiếm thì một tuần có lẽ phải đối mặt anh không ít. An Di rầu rĩ mãi đến cuối giờ lại bị cô chủ nhiệm gọi lại huyên thuyên chức phận một hồi lâu xong lại nhờ cô mang danh sách lớp đến phòng giáo vụ cho cho thầy Ngôn, vốn đang mãi suy nghĩ, lại chẳng quen nghe tên ai đó là thầy Ngôn nên cô cứ như vậy ngây ngây ngốc ngốc đi đến trước cửa phòng giáo vụ mới chợt nghĩ, thầy Ngôn vừa nãy cô nói không phải là Ngôn... Ngôn Hoa đó chứ? An Di khóc không thành tiếng thầm cầu trời anh đừng ở trong ấy rồi lẳng lặng mang xấp danh sách vào phòng giáo vụ đặt lên bàn làm việc có tên to đùng "Ngôn Hoa", thật may là anh không có ở đây, có lẽ giờ này ông trời đã ngủ dậy rồi nên vừa nãy mới nghe lời cầu khấn của cô. Cô nhanh chóng xoay người chạy ra khỏi phòng, đến cửa ngay lập tức đâm sầm vào khuôn ngực rắn chắc, vạm vỡ của ai đó đau đến nỗi ngẩn ra một lúc mới ngước lên.

"Em... em xin lỗi anh, à không... không, em xin lỗi thầy!" - Ngay sau đó An Di ngay lập tức biết được là mình lại phạm thượng rồi nên co giò bỏ chạy, khiến cho Ngôn Hoa phì cười, hàng mi dài rung rung theo tiếng cười trông vô cùng quyến rũ.

Anh đến bàn làm việc nhìn đống danh sách lại cười nhạt một cái, cô nhóc này mang danh sách cho anh mà cứ như đặc công trinh thám, đúng là rất 'Đáng yêu'. Anh cầm xấp giấy lên lật đi lật lại xem rồi bỗng chú ý đến cái tên được khoanh đỏ chú thích. An Di: lớp trưởng.

Cái tên An Di này... chính là cô gái đó sao? Không đúng, cô ở Anh mà, sao có thể là cô gái đó? Suốt buổi tối hôm đó anh vẫn trằn trọc mãi, đến trong mơ anh cũng vô thức nhớ tới cái tên đó: AN DI.



Đã sửa bởi Hoa Mùa Hạ lúc 25.06.2018, 16:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.02.2018, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 921
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Thầy giáo hắc ám - Pandari248 - Điểm: 10
Chương 2: Tiểu Thư An Di


" Cuộc đời là thế, mới giây phút trước còn cười nói bên nhau, quay lưng đi rồi chỉ còn lại một thoáng kí ức. Hãy biết trân trọng từng giây phút bên người ta yêu thương, vì biết đâu mai này nó là một hồi ức đẹp "

2 tháng trước...

Nước Anh, mùa hè mát mẻ ở Birmingham, đường Burford về đêm thật tĩnh mịt, An Di ngồi trong xe nước mắt lặng lẽ rơi. Vừa rồi mới từ nhà Janice về, sau khi thống nhất với ba mẹ cùng về nước sống với ông bà, kết thúc những ngày cuối năm học đầy quyến luyến, bịn rịn chia tay bạn bè. Người mà An Di không nỡ xa nhất chính là Janice, cô bạn thân nhất của An Di, Janice là người Anh nhưng lại có nét lai Hàn trông rất xinh đẹp, An Di đặt cho Janice cái tên là Gia Ân thân mật, hai cô nàng thân thiết từ buổi đầu gặp mặt, dính nhau như hình với bóng, chia sẽ tất tần tật mọi chuyện, Gia Ân đối với An Di như một người thân vì vậy cô mới không nỡ xa Gia Ân mà ở lại nói chuyện đến tận khuya mới gạt nước mắt mà theo tài xế về. Vinh Hy là tài xế riêng của An gia từ lúc mới biết lái xe, lại là con trai của quản gia Vinh cũng làm việc cho An gia, anh theo ba mình phụ giúp cho An tổng rất nhiều việc từ khi còn nhỏ, Vinh Hy có dáng người cao lớn, vạm vỡ, làn da ngăm lộ rõ sự phong trần nhưng lại toát lên sự ấm áp. Anh rất được sự tính nhiệm của An tổng, ông giao tiểu thư An Di cho anh bảo vệ từ lúc chập chững biết đi, bây giờ cô đã 17 tuổi còn anh đã 28 tuổi, đối với cô anh luôn là một người anh trai thân thiết nhưng cô nào biết anh đối với cô sớm đã yêu thương rất nhiều, anh yêu cô tiểu thư bướng bỉnh nhưng rất vâng lời, ham chơi nhưng lại rất quan tâm người khác. Nhưng anh tự biết thân phận của mình, chỉ âm thầm dõi theo, ủng hộ, che chở, bảo bọc hết mình. Cô thích ăn bánh ngọt anh có thể chạy xe hàng giờ chỉ để đến tiệm bánh cô thích ăn mua cho cô, cô muốn mua món đồ nào chỉ cần dán mắt vào nó hơn 2 phút thì anh đã hiểu ý mua ngay cho cô, cô muốn học bơi anh dạy cô học bơi, cô muốn học guitar anh lại dạy guitar cho cô, cô bị đám con trai quấy rầy anh ra mặt giáo huấn bọn chúng, cô muốn xin An tổng thứ gì anh lại thay cô nài nỉ An tổng... tất cả mọi thứ chỉ cần cô muốn anh đều cố gắng thực hiện cho cô, vì cô mọi việc với anh đều trở nên đơn giản, chỉ cần cô coi anh là anh trai, với anh đã đủ rồi.

Lúc này đây, gương mặt bé nhỏ xinh xắn kia đang rưng rưng hai hàng nước mắt, nhìn vào kính chiếu hậu lòng anh không khỏi đau nhói, nhưng lại chẳng thể làm gì cho cô. Anh lặng lẽ vặn radio lên, lời bài hát ngọt ngào nhưng buồn bã vang lên trong không gian tĩnh mịch...

... God, tell us the reason youth is wasted on the young

It's hunting season and the lambs are on the run

Searching for meaning

But are we all lost stars, trying to light up the dark?*...

*Lost Stars - Keira Knightley

Dường như nhận ra An Di lại oà lên nức nở, Vinh Hy vội vã tắt radio ngay, không cầm được lòng lại cất giọng an ủi: " An Di, em đừng khóc... " - Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, tiếp tục tập trung lái xe, chỉ mong nhanh chóng chở cô về nhà, chốc chốc lại nhìn vào kính chiếu hậu.

Đột nhiên bên lề đường một bóng đen lao ra chặn trước đầu xe, Vinh Hy ngay lập tức phanh gấp nhưng đã không kịp. Chiếc Bentley đâm ầm vào bóng đen, Vinh Hy không nhịn được chửi thề: " Fuck!!!"

Ngay lập tức anh mở cửa chạy đến cái bóng ngã rạp trên đường, An Di không biết gì cũng vội vàng xuống xe lại nghe tiếng Vinh Hy thét lên: " An Di, em mau quay lại xe đừng đến đây "

Không để ý lời anh, cô vội vàng chạy đến, trước mặt là một chàng trai cao lớn nhưng quần áo xộc xệch, trông có vẻ đã say rượu, trên gương mặt bê bết máu. Cô lại rưng rưng mà gọi: " Anh Vinh Hy... "

Anh lườm cô rồi hạ giọng: "An Di, đừng khóc là anh ta tự đâm ra đường, không phải do chúng ta, em mau vào xe đi" - Vừa nói anh vừa rút trong túi ra cái khăn tay, đè vào chỗ đang chảy máu trên trán chàng trai kia.

An Di lại nức nở: " Điện thoại, anh mau đưa điện thoại cho em", lúc này anh mới ra hiệu cho cô là ở trong xe, cô vội vàng chạy đi lấy gọi ngay cấp cứu, đầu dây bên kia mới bắt máy chưa kịp nói cô đã khóc oà lên: " Làm ơn, có người bị thương, nhanh lên, mau tới đây đi, nhanh lên..." - Cô cứ giục mãi lại không nói địa chỉ Vinh Hy mới hắng giọng bảo cô: " An Di, em hãy bình tĩnh, đừng khóc nữa, có anh ở đây ", cô từ từ bình ổn lại vội vàng nói địa chỉ vào điện thoại: " Đường Burford, Birmingham, làm ơn nhanh lên, làm ơn... "

Nói xong cô lại kinh hãi nhìn người con trai bê bết máu trong tay Vinh Hy, áo trắng của người đó cùng áo trắng của Vinh Hy sớm đã bị máu nhuộm một màu đỏ thẫm dưới ánh đèn đường, Vinh Hy lại hắng giọng: " An Di, đừng khóc, mau vào xe "... Cô không vào, chỉ đứng trơ người nhìn, mắt mọng nước long lanh dưới ánh đèn nhìn đi xa xăm...

____________

Kí ức đau buồn...

Đêm mùa thu năm 6 tuổi, An Di cùng chị gái An Dao tay trong tay đi dạo phố, phía sau là anh chàng Vinh Hy do ba dặn dò đi theo canh chừng hai chị em, chị An Dao vốn đã 18 tuổi, nghĩ mình đã lớn lại cần một cậu nhóc đi theo bảo vệ sao, chị ấy lại rất không ưa tên Vinh Hy này, từ nhỏ đã cảm thấy ba mình rất thương hắn nên lại càng không thích, dắt An Di đi cách xa hắn một đoạn. Vinh Hy vốn nhỏ hơn An Dao một tuổi nhưng do thân hình nam nhi cường tráng lại chăm tập gym nên trông rất chững chạc, có khí chất.

Đến góc đường đối diện có tiệm McDonnald An Di lại nũng nịu đòi ăn kem, Vinh Hy nhanh chóng bước tới nói giọng cưng chiều: "Để anh mua cho em" - nói xong anh lại véo má An Di một cái cười ngọt ngào.

Chị An Dao bỗng lên tiếng: " Cậu trông chừng An Di, tôi vào mua, tiệm này của bạn tôi, sẵn tiện có chút chuyện". Vinh Hy mỉm cười nắm tay An Di kéo về phía mình rồi gật đầu. Chị An Dao vội vã bước đi sang đường vào tiệm, bên này Vinh Hy lại chọc ghẹo An Di mãi, hết bẹo má lại véo mũi làm cho cô bé mũm mĩm hé đôi môi dễ thương cười thật tươi.

Lúc chị An Dao quay lại đang tiến đến chỗ hai người thì xung quanh ồn ào hét lên: " Coi chừng!!! ", lúc này Vinh Hy mới nhận thức rằng chiếc xe đằng trước đang điên cuồng loạn choạng tiến về phía ba người, có tiếng mọi người xung quanh lại hét lên: " Tản ra!!! ", con phố nhộn nhịp bỗng hỗn loạn cả lên lại thêm tiếng hét lúc này của An Dao: " Vinh Hy, coi chừng An Di "

Vừa dứt lời chiếc xe lao đến, Vinh Hy nhanh chóng bế thốc An Di ngã vào lề đường, một tiếng động kinh hoàng vang lên, ly kem trong tay An Dao bị hất tung rơi bộp bên vệ đường, chiếc xe tông thẳng vào người cô rồi rít thắng xong lại nhấn ga phóng đi. Để lại trên đường người con gái mặc váy trắng người nhầy nhụa máu, tất cả cảnh tượng đó về sau luôn chôn chặt trong trái tim hai con người nằm bên vệ đường kia.

Một người đàn ông chạy đến chỗ An Dao rồi lắc đầu não nề như thông báo với mọi người vừa chứng kiến: " Không còn thở... "- An Dao đã chết, chiếc váy bị máu nhuộm đến biến sắc, cảnh tượng làm cho bất cứ ai nhìn cũng phải rơi nước mắt, người con gái đang ở độ tuổi xinh đẹp nhất của cuộc đời mình lại vì một tên say rượu mà phải từ bỏ tuổi thanh xuân với bao hoài bão dở dang, và một tình yêu mới chớm nở trong lòng... để mãi mãi ra đi. Trong quán McDonald, anh chàng mặc bộ đồ nhân viên thất thần chạy đến bên cơ thể còn chưa kịp lạnh của An Dao mà gào khóc. Anh chắc hẳn là người vừa nãy An Dao vào gặp, và chắc hẳn anh chính là mối lương duyên bi đát của An Dao...

" Dao Dao, Dao Dao, Dao Dao... " - Tiếng khóc cứ thế nhỏ dần, tiếng xe cấp cứu, xe cảnh sát lấn át tiếng ồn...

An Di và Vinh Hy chỉ bị xây xước nhẹ, nhưng An Dao thì sao? Chị ấy đã mất. Tất cả chuyện bi thương đã gieo rắc lên tâm lí của cô bé nhỏ một vết thương to lớn. Cô đã mất đi người chị của mình. An phu nhân đang mang thai cũng ngất lịm trong bệnh viện, lúc này chỉ còn sự tỉnh táo của An tổng có thể trụ vững trước sự mất mát này, khi điều tra được tên say rượu là giáo viên một trường học nổi tiếng, ông đã thề rằng phải làm cho hắn ta thân bại danh liệt, mãi mãi không có tư cách ngẩng đầu. Giây phút nhìn cô con gái nhỏ cuộn trong vòng tay mình và người vợ hiền đang mê mang trên khoé mắt vẫn đọng nước ở giường bên trong bệnh viện ông không đặng lòng mà rơi một giọt nước mắt... Vinh Hy biết rằng ngay lúc này An tổng đang kìm chế tất cả sự đau buồn, tức giận vì hai người ông hết mực thương yêu này. Anh bước đến bên giường, quỳ xuống chân An tổng.

" An tổng, đều do con không tốt, không bảo vệ được chị An Dao, xin cứ trách phạt con tuỳ ý, kể cả lấy mạng quèn này con cũng không nói nửa lời" - Anh nghiêm mình kính cẩn nhận hết trách nhiệm.

An tổng cất lời, giọng khàn khàn do đã im lặng quá lâu: " Có lấy mạng cũng không phải lấy mạng con, con đã bảo vệ An Di, ta không trách con, hãy về nhà nghỉ ngơi lo cho vết thương của con đi. Mọi chuyện ta sẽ sắp xếp, đừng suy nghĩ nhiều, là ta cần cảm ơn con." - Ông xua tay một cách mệt mỏi, Vinh Hy hiểu ý lẳng lặng ra về. Suốt đêm trằn trọc không ngủ...

Một tháng sau, An gia di cư sang London, Vinh Hy hiểu được rằng hơn ai hết An tổng muốn An Di và An phu nhân có thể mau chóng quên đi đoạn quá khứ đau buồn này.

___________________

Đường Burford, Birmingham 10 phút sau, xe cấp cứu lao tới, y tá nhanh chóng mang người con trai người đầy máu sớm đã không còn nhìn rõ được mặt mũi, chỉ một màu đỏ tươi từ mặt đến hết vạt áo nằm yên vị trên xe. Vinh Hy đi về phía An Di định lại gần nhưng ý thức được bản thân bây giờ đang dính toàn là máu lại bất giác lùi ra, cất giọng gọi: " An Di, em lên xe ngồi đợi John đến đón, anh phải đi cùng anh ta."

Thấy An Di không trả lời chỉ đứng ngây ra nên anh bước tới, An Di thỏ thẻ: " Em đi cùng anh" - Vinh Hy giật mình, nhưng cũng vì không nỡ để cô một mình đành cho cô ngồi theo xe cứu thương với mình. Suốt đường đến bệnh viện, mùi thuốc rửa, mùi cồn nhàn nhạt liên tục xộc vào mũi khiến An Di xanh xao mặt mày, nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.

Vinh Hy không chịu được lại lên tiếng: " Đừng khóc, An Di, em không sao chứ? "

An Di lắc đầu hai mắt vẫn long lanh nước: " Anh ta sẽ không sao chứ?" - Dù rất muốn biết tình hình người con trai đó nhưng cô lại không dám quay mặt lại nhìn. Vinh Hy biết được sau cái chết của An Dao thì An Di rất sợ máu và sợ xe cộ, chỉ cần nhìn thấy máu thôi cô đã nôn thốc, nôn tháo, còn nhìn thấy xe cộ đông đúc thì lại bất giác nép sau lưng anh.

Ngày hôm nay không những phải lập lại cảnh tượng kinh hoàng ấy, cô lại còn ngồi đây, ngay bên cạnh tên gây sự khốn kiếp không biết từ đâu chui ra này, hơn ai hết chính Vinh Hy lúc này rất muốn đưa tay ra ôm An Di vào lòng mà an ủi cô, nói cho cô biết hôm nay cô kiên cường lắm, trong thời khắc tâm lí bất thường bỏ qua vết thương lòng để quan tâm người khác, dù chỉ là một tên ngốc xa lạ. Nhìn lại quần áo đầy máu của mình anh lại bất giác rụt tay về, thầm chửi rủa tên ăn hại trước mặt.

Đưa tên khốn ấy vào bệnh viện, làm thủ tục nhập viện xong lại căn dặn John ở lại canh chừng tên ấy rồi Vinh Hy bế An Di đã ngủ say giấc trong lòng mình ra xe chở về nhà.

Bế cô vào phòng lại bất giác đứng ngắm nhìn cô gái ngây thơ ngọt ngào đang say giấc rồi lại tự mỉm cười, tắt đèn, đóng cửa sau đó quay về phòng tắm rửa xong lại lên thư phòng báo lại mọi chuyện một lượt cho An tổng, ông vỗ vai Vinh Hy tỏ ý hài lòng: " Mệt cho con rồi nghỉ ngơi sớm đi ngày mai còn phải thu dọn hành lý trở về", Vinh Hy có thể nhìn thấy chân mày An tổng chợt nhíu lại, rồi lại giãn ra, ông thở dài quay lưng trở lại bàn xem tài liệu. Vinh Hy về phòng, thả người mệt nhoài xuống giường suy nghĩ. Vì An lão gia và An lão phu nhân đã già yếu lại một mực không muốn sang nước ngoài sống cùng, nhưng lại mãi than nhớ con cháu nên An tổng mới nén chặt vết thương trong lòng mà quay về bên hai người, dù gì ông cũng không an tâm về mấy người làm nên vẫn thường xuyên bay đi bay về thăm hai người, đằng nào bây giờ quay về vẫn tiện hơn lại không làm ảnh hưởng việc học của An Di và An Hạo thiếu gia.

________________________

Trong phòng hồi sức, Ngôn Hoa như vừa trải qua một chuyến dạo chơi chốn hoàng tuyền, anh chưa chết sao? Phải nói là do anh may mắn hay là do ông trời đang trêu ngươi anh? Tại sao không để anh chết đi? Tại sao bắt anh phải tiếp tục cuộc sống vô nghĩa này chứ? Mẹ anh vừa mất, người mẹ ân cần hết mực yêu thương anh vì tranh chấp với người vợ kế không ra gì của ba anh mà ngã cầu thang.

Anh dù là con trai trưởng nhưng chưa bao giờ để ý tới khối gia sản của ba anh, anh tự tin với tài năng của mình anh có thể tự gây dựng tương lai riêng cho mình, còn người mẹ dịu dàng, mẫu mực của anh cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn của một người phụ nữ quý phái, biết đối nhân xử thế và nhẫn nhịn vì con trai mình, bà có thể im lặng khi ba anh ngoại tình, bà có thể rộng lòng khi ba anh mang người phụ nữ khác về làm vợ nhỏ, bà có thể bao dung mà để cho con trai của người phụ nữ đó mang họ của ba anh, bà làm tất cả, tất cả vì bà hơn ai hết rất yêu thương chồng con. Vì mẹ mình cũng là vì còn giữ chút tôn trọng với người cha đã dưỡng dục mình nên anh luôn im lặng trước người phụ nữ kia, mặc cho mẹ con họ muốn làm gì thì làm, muốn tranh gì thì tranh, anh chỉ suốt ngày nhốt mình trong phòng đọc sách, học tập...

Nhưng tâm địa con người khó lường, người xấu vẫn là người xấu, ganh ghét chỉ có thêm chứ không có bớt, trong mấy năm anh đi du học ở Mỹ thì nào có hay người phụ nữ xấu xa kia rắp tâm chiếm hữu gia sản vì thế mà không từ thủ đoạn sau lưng ba anh, còn nhiều lần làm khó mẹ anh đòi bà phải ly dị, Ngôn Hoa chỉ biết mỗi lần về thăm mẹ bà luôn niềm nở chăm sóc cho anh, nhưng anh rõ ràng là vô cùng lo lắng nên mới cho người ở bên cạnh lo cho bà mặt khác sai người thăm dò người phụ nữ kia.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, ngày anh nhận được chứng cứ thụt két của người đàn bà Thẩm Kiều độc ác kia cũng là lúc anh nhận được tin mẹ anh ngã cầu thang vừa qua đời, tất cả tức giận dồn nén trên gương mặt anh làm nổi lên những đường gân xanh trông khiến người ta khiếp sợ, anh ngồi máy bay ngay lập tức quay về nhà, ba anh vì chuyện này mà nằm viện anh cũng không màng đi thăm mà chạy đến nhà riêng của Thẩm Kiều, lôi bà ta xềnh xệch trên nền nhà, giáng cho một cái tát đủ khiến bà ta phải ngã ngửa rồi lại lôi thằng con ngu xuẩn của ả đánh cho thừa sống thiếu chết, lúc cảnh sát đến bắt ả đi cũng vì khiếp sợ uy lực và gia thế của anh mà im lặng coi như không thấy gì mặc anh đấm đá tên nhóc đáng thương kia đến mềm nhũn như tấm giẻ rách xong rồi phủi người hung hăng bỏ đi. Anh đi bộ trên đường không biết đã đi được bao lâu lại dừng trước phòng bệnh của ba anh, nhìn vào người đàn ông đã gầy đi không ít, anh quay người bước đi, lại đi một hồi lâu lại đến trước phần mộ của mẹ mình mà quỳ ở đó không biết qua bao lâu, hàng mi dài bỗng nhíu lại đầy ân hận, anh tự trách bản thân không bảo vệ được mẹ mình, tự trách mình mãi theo đuổi tham vọng của bản thân mà không chăm lo chu toàn cho mẹ, là anh đã mất cảnh giác trước sự độc ác, tham lam của Thẩm Kiều, là do anh đã quá xuất sắc khiến cho ả ta sinh ra căm hận, vì ả biết rằng con trai ả vĩnh viễn không vượt qua được anh,... Tất cả là vì anh, vì anh nên mọi chuyện mới thành ra như thế này... Là do anh.

Bàn tay dùng hết lực mà tung nấm đấm xuống mặt đất, máu bắt đầu rỉ ra, anh lại quay bước đi, đi như cái xác vô hồn vào một pub ở gần đó, không biết đã uống bao lâu, uống bao nhiêu, mấy cô ả ưỡn ẹo trong pub thấy chàng trai đẹp khắp người toả ra sự cuốn hút, lạnh lùng lại ăn mặt bảnh bao đủ để nhận ra đây là một công tử con nhà giàu, họ liên tục gạ gẫm nhưng đều bị anh hung hăng đuổi đi, anh đứng dậy móc trong túi ra một sấp tiền quẳng vào người phục vụ rồi siêu vẹo bước ra khỏi pub, anh không còn tỉnh táo nữa rồi, cả trí tuệ siêu việt của anh cũng bị rượu lấp đầy rồi, anh nghĩ chắc mình cũng nên kết thúc ở đây, rồi không do dự anh đâm xầm ra đường...

"Két...." - Tiếng thắng xe kéo dài, sau đó lại nghe tiếng khóc của con gái, rồi giọng đàn ông an ủi, rồi cứ thế lặp đi lặp lại trong chút tỉnh táo cuối cùng anh mơ hồ nghe tiếng khóc rất lâu, rất dài của cô gái ấy, tiếng an ủi lặp đi lặp lại của người đàn ông ấy: " An Di, đừng khóc,... An Di, đừng khóc... "


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2018, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 921
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Thầy giáo hắc ám - Pandari248 - Điểm: 10
Chương 3: Sự Quan Tâm Của Em


"Duyên phận là do ý trời, nhưng có nắm bắt hay không là do ý của hai chúng ta.

Em quan tâm anh nhiều như vậy, chỉ là anh không nhận ra"

___________

Tỉnh dậy đã lâu, miên mang trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình một lúc Ngôn Hoa bây giờ mới cảm giác cơn đau khắp người truyền đến, đầu của anh như có ai đó đang nện búa vào, toàn thân thì mềm nhũn chẳng thể cử động nổi, nhìn vào góc phòng, anh nhìn thấy một thanh niên ăn bận chỉnh tề trong bộ vest đen hình như cũng đã ý thức được sự hồi tỉnh của anh mà chậm rãi bước đến. Còn chưa kịp cất tiếng người đó đã vội trả lời: " Tôi là người của An gia, hôm qua xe của An Di tiểu thư đụng phải anh, xin thành thực xin lỗi, chúng tôi sẽ lo toàn bộ viện phí, anh cứ việc nghỉ ngơi, có điều chúng tôi không biết nên liên lạc với gia đình anh như thế nào?"

Nghe người đó nói là do đụng phải anh nhưng anh cũng rất tỉnh táo, anh biết chính anh là người đã tự lao ra xe người ta, nhà họ An này đúng là có chút tiếng tăm, xem ra hôm qua anh đã đắc tội với lão An Thành rồi, nhưng anh cũng chẳng mấy quan tâm mà buông lời, giọng anh vừa trầm lại vừa khàn, chắc là đang khát nước:"Là tự tôi chuốc lấy, không cần các người phải thanh toán giúp, tôi sẽ tự chi trả, phiền anh gửi lời xin lỗi đến An tổng, ở đây không còn việc của anh, anh có thể đi rồi."

Rõ ràng là đang nằm liệt giường nhưng khẩu khí vẫn ương ngạnh như vậy. Cửa phòng mở ra, người thanh niên gật đầu rồi đi ra ngoài, lại một tên khác đi vào, hắn chậm rãi đến bàn y tế, rót nước rồi vùi vào bàn tay Ngôn Hoa sau đó cất giọng khinh khỉnh:" Có cảm ơn cũng phải cảm ơn tiểu thư An Di chứ không phải An tổng, không nhờ cô ấy có ý giúp cậu thì giờ cậu đã chết ở cái xó xỉnh nào rồi, không đến lượt cậu cáu kỉnh với người của chúng tôi" - là Vinh Hy, sáng nay An Di vừa ngủ dậy đã chạy vào phòng nằng nặc đòi đi xem tình hình tên khốn này, khó khăn lắm anh mới khuyên cô nghỉ ngơi lấy sức để còn ngồi chuyến bay dài, còn mình thì phải lê thân đến xem tên ngốc này chết chưa.

Biết ý của người trước mặt, cũng biết tất cả là do anh nhất thời mất kiểm soát nên mới dại dột như vậy, một lúc lâu anh mới lên tiếng:" Đúng tôi không có tư cách, nhờ cậu cảm ơn cô ấy", nói xong anh cũng tự giật mình, người cao ngạo như anh mà bây giờ không hiểu sao lại hạ mình vì một cô gái. Anh lại tự chữa lời mình: " Chuyện viện phí không cần các người "

Thấy tên ngốc này vẫn còn tốt chán, còn ở đây tỏ ra mình cao cao tại thượng nên Vinh Hy lại mỉm cười trả lời ngắn gọn rồi rời đi: " Được "

___________

Chuyến bay dài đến thành phố D đã hạ cánh cách đây 5 phút, An Di cùng ba mẹ và em trai ra đến cửa đã thấy ông bà niềm nở đứng chờ, An Hạo vui vẻ chạy tới ôm chầm lấy bà còn An Di thì ngoan ngoãn nép vào lòng ông, hôn lên má ông, đã lâu rồi cô không gặp ông bà quả thật rất nhớ, rất nhớ. Vinh Hy thì không vội vàng, chậm rãi bước đến cúi đầu, ông vui vẻ với tay xoa đầu anh:" Là Vinh Hy, đã cao lớn thế này rồi sao?"

Anh gật đầu cười đến híp cả mắt vì lão gia vẫn nhớ tên anh. Ra đến ngoài xe của An gia đã chuẩn bị sẵn sàng, tài xế ôm lấy ôm để đống hành lí vội vã đưa cả nhà về An gia, từ ngoài sảnh đám người làm đã xếp hàng gọn gàng ngênh đón An tổng trở về, đứng đầu tất nhiên là quản gia Vinh Bảo, cả nhà An tổng vừa vào đến tất cả đã cúi người lễ phép, ông hắn giọng: " Đừng quá chú trọng lễ nghĩa, đều là người một nhà", nói xong lại ghé người ôm chầm người bạn thân Vinh Bảo, vỗ vỗ vào lưng vô cùng thân mật:" Trả bảo bối của anh về đây", Vinh Bảo đưa tay ôm người bạn, cũng là người chủ mà ông hết mực trung thành, xong lại đi đến vỗ vai Vinh Hy hỏi: " Sao rồi, tiểu tử này của ta có phụ lòng của An tổng không?", nói đoạn lại ôm lấy Vinh Hy mà cười mãn nguyện, con trai ông đã trưởng thành rồi, ông rất vui. Sau khi hàn thuyên vài câu, thiếu gia An Hạo lại bướng bỉnh mà đòi ăn uống, cả nhà nhanh chóng ngồi vào bàn tiệc hồi gia, vừa ăn vừa nói chuyện vô cùng vui vẻ, không khí An gia lúc này vừa ấm áp vừa ngọt ngào, khiến cho bất cứ ai thèm muốn được có một gia đình hạnh phúc như vậy.

Buổi tối thành phố D, đang vào mùa hè cũng là mùa mưa nên không khí ẩm thấp, lạnh lẽo, có lẽ trên máy bay đã ngủ quá nhiều nên bây giờ An Di lại thấy khó ngủ, ra vườn hoa đi bộ. Vẫn nơi góc vườn, vẫn mấy chậu hoa dạ lan hương, đây là hoa ông thích cũng là hoa chị An Dao thích. Đoá hoa dạ lan hương như người con gái mang nhiều tâm sự, sống gấp gáp, vì sợ ngày mai nắng lên thì chẳng ai hiểu mình, nên phải cố mà phô bầy hương sắc trong đêm. Nhưng sắc thì quá mỏng manh trong đêm mịt nên chẳng ai thấy, còn hương thì quá nồng nàng để mà cảm nhận, để mà thấu hiểu.Đứng trên cửa sổ phòng nhìn ra vườn hoa thấy An Di lặng lẽ đứng trước mấy chậu dạ lan hương thì Vinh Hy cũng mơ hồ biết cô đang nghĩ gì, chắc sẽ lại nhớ chị An Dao... Anh đi qua phòng cô, vơ vội cái áo khoát chạy ra vườn choàng vào cho cô, chỉ sợ cô không quen khí hậu ở đây lại bệnh thì không tốt.

Đang định bảo cô đi vào nhà thì An Di bỗng kéo áo anh: "Hy, người kia không sao chứ?"

Vinh Hy biết cô đang nói đến ai nên trả lời ngay:" Vẫn chưa chết", An Di nhíu mày, hàng lông mày dày như con sâu của cô rất dễ thương, lúc này cô lại tém tóc lên, anh nhìn thấy rất rõ lại mỉm cười: " Không sao, hắn đã không sao rồi, là nhờ em, hắn nói cảm ơn em"

Trầm ngâm một lúc An Di lại kéo áo anh: " Có cách nào liên lạc bệnh viện không, em muốn biết tình hình anh ta"

Lúc này nụ cười trên môi Vinh Hy đã tắt ngấm, hình như anh chưa bao giờ thấy cô lo lắng như vậy. Hay là do chuyện của tên ngốc kia đã gợi nhắc cô về An Dao? Anh nghĩ thầm nhưng rồi lại đánh trống lãng:" Từ khi nào mà em thích kéo áo anh thế cô bé này?", vừa nói anh vừa véo mũi cô.

Cô tỏ vẻ nghiêm túc lại gọi anh: " Hy...", anh lại thua cô rồi, nhìn vẻ mặt tức giận của cô anh không ngừng chửi thầm tên ngốc đó, lấy điện thoại trong túi ra, ấn số gọi.

"Hello, Is this Heartlands hospital of Birmingham?"-

" Yes, sir! What can I do for you?"

"May I talk to the 216 room 's patient?"

"Yes, sir! Please, wait for a minute"

Điện thoại im lặng một lúc hình như đã được nối máy.

"Alô" - đầu dây bên kia chưa kịp nói Vinh Hy đã huyên thuyên:" Không cần phải hỏi nhiều, tôi là người của An tổng lần trước đến, tiểu thư An Di chỉ là muốn biết hình của cậu có phải đang tốt không?", không đợi trả lời Vinh Hy đã lớn tiếng nói qua điện thoại nhưng cũng là muốn nói cho An Di nghe:" À, khoẻ rồi thì tốt, tạm biệt"

... Tút, tút, tút... Ngôn Hoa nghĩ chắc cái tên hôm trước bị dở hơi, cũng không thèm đếm xỉa, kì thực nằm trên giường suốt, lại không thèm báo ai một tiếng, không ai đến thăm là lẽ đương nhiên, anh cũng muốn có chút thời gian suy nghĩ. Chỉ là vừa rồi y tá bảo có người gọi đến anh hơi ngạc nhiên thôi.

Lúc này An Di dận dỗi quay về phòng, rõ ràng đã bảo anh để cô nói chuyện anh lại không cho cô đụng đến điện thoại. Trằn trọc mãi không ngủ được, thực tâm An Di cũng rất tò mò chuyện của anh chàng kia, sao đêm đó tự dưng lại muốn xe đâm mình, nhìn bộ dạng nhem nhuốc máu đến không ra người ngợm của anh ta trông cũng rất đáng thương, cô rất muốn biết tình hình của anh, ít ra anh cũng khoẻ rồi, không phải ai cũng chết như chị An Dao đâu, cô tự trấn an mình không suy nghĩ nữa, nhưng nhắm mắt lại thấy hình ảnh chị An Dao người bê bết máu nằm bất động trên đường sau đó là hình ảnh anh chàng kia cũng nhuống đầy máu nằm trên tay Vinh Huy, cô lại giật mình tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại.

Lúc này An Di rón rén bước tới phòng Vinh Hy, mở cửa đi vào tìm điện thoại, cũng may anh không có thói quen để điện thoại gần khi ngủ nên cô mau chóng tìm được điện thoại trên bàn làm việc của anh rồi lại rón rén đi ra ngoài, cô đâu biết được tất cả hành động ngốc nghếch của cô đều bị đôi mắt tinh anh nhìn thấy trọn từ đầu đến cuối, anh vẫn chưa ngủ, lại lén đi theo cô ra vườn hoa. Lúc này An Di lục danh sách gọi của Vinh Hy thấy được số vừa nãy cô ấn gọi, đầu dây bên kia vẫn là giọng của cô y tá trực ban nãy, nhưng ngay sau đó cô ấy lại bảo anh chàng phòng 216 không muốn nghe máy, cô lại kiên nhẫn thuyết phục cô y tá rằng cô rất muốn biết tình trạng anh ta thế nào, cô y tá hết cách lại không thể tự ý nói ra bệnh án của bệnh nhân một cách tuỳ tiện, nhưng có thể đoán biết cô gái này rất quan tâm bệnh nhân đẹp trai của phòng đó đành nối máy đến cho anh.

Bên kia đầu dây có tiếng thở dài: "Cậu rãnh rỗi không có chuyện gì làm à? Tôi không muốn đùa dai với cậu có gì cứ nói thẳng ra."

... Sau một hồi chỉ nghe thấy được sự im lặng, anh tức giận " Hừ " lạnh một tiếng định cúp máy, bên kia lại có tiếng trả lời: " Tôi, tôi là An Di "

An Di, An Di cái tên này không biết hai hôm nay cớ gì cứ bám riết lấy đầu óc anh, là cô sao, người con gái xa lạ đã khóc suốt đoạn đường đưa anh đi bệnh viện sao, nghĩ đến đây hàng lông mày đang nhíu lại của anh bỗng dãn ra, anh thở dài định nói gì đó lại thôi

Bên kia lại có tiếng nói:" Anh đã đỡ chưa, tôi xin lỗi cũng thay mặt Vinh Hy xin lỗi lúc nãy đã làm phiền anh nghỉ ngơi"

Vinh Hy, thì ra tên nhiều chuyện đó tên là Vinh Hy, bỗng dưng có người hỏi thăm anh lại chợt thấy không quen:" Tôi không sao rồi, cô không phiền, chỉ có tên đó thôi,... À cảm ơn chuyện cô đã đưa tôi đi bệnh viện"

Cô rối rít: " Chuyện nên làm mà, anh không sao thì tốt rồi, anh hãy nghỉ ngơi cho mau khoẻ,... Chúc anh ngủ ngon "

... Tút, tút, tút...

Cô vừa chúc anh ngủ ngon sao? Cô tiểu thư An Di này đi ngủ vào giờ này sao? Nghĩ xong anh lại bật cười, hàng mi dài run run vô cùng quyến rũ, anh rõ ràng đang là bệnh nhân sao vẫn cứ đẹp bức người đến thế, vì anh mà hình như y tá chăm vào phòng bệnh này hơn thì phải. Anh bận bộ quần áo bệnh nhân, da vốn đã trắng, giờ đang thất sắc lại càng trắng hơn trông thật thiếu sức sống, trên tay và chân cũng có nhiều vết xước lớn nhỏ, đầu anh lại đang bị quấn băng, thoáng thì trông hơi thê thảm nhưng ngắm kĩ thì lại toả ra khí chất nam tính lại rất cuốn hút đúng kiểu "mỹ nam đang bị bệnh".

Ở bên này An Di lại rón rén vào phòng cất di động cho Vinh Hy, lại nhận ra lúc nãy rõ ràng đã đóng cửa sao bây giờ lại mở toang ra thế này, cô vội vội vàng vàng đóng cửa chạy một mạch về phòng, suy nghĩ đến cuộc gọi vừa nãy, anh chàng đó không sao, cô cũng an tâm hơn, mà hình như vừa rồi cô chúc anh ngủ ngon thì phải, anh ta đang ở Anh mà? Trời ơi cô ngượng chết đi được, chắc anh ta sẽ nghĩ cô bị rối loạn ảo giác thời gian cũng nên... suy nghĩ vui vẻ một lúc cô thiếp đi, tối đêm ấy cô ngủ rất ngon giấc.

Phòng Vinh Hy lại sáng đèn, cửa sổ hướng ra vườn bật mở, từng đợt khói thuốc rã rít tan vào trong gió đêm, An Di ghét mùi thuốc lá, mỗi lần ngửi thấy thì sẽ rất khó thở, Vinh Hy chưa bao giờ hút thuốc trước mặt cô, cô cũng không biết anh có thói quen này, anh trầm luân một hồi lâu điếu thuốc trên tay cũng đã tàn, nhìn điện thoại, ấn số gọi...

" Cô lại cần hỏi gì? " - đầu dây bên kia nghe có vẻ đã dịu dàng hơn lúc nãy.

Vinh Huy lại im lặng một lúc mới trả lời: " Tôi là Vinh Hy, mong cậu tự trọng, giữ kẽ với tiểu thư của chúng tôi, cô ấy chỉ là thích quan tâm người khác thôi".

Bên kia bỗng gằn giọng, âm thanh trở nên lạnh lùng, quyết đoán: " Không cần anh phải dạy ". Không đợi Vinh Hy nói thêm bên kia đã dập máy, Vinh Hy phủi tàn thuốc trên bậu cửa, đóng cửa sổ rồi tắt đèn. Đêm tĩnh mịch loáng thoáng hương hoa trong vườn, hôm nay không có trăng, mọi thứ bị bao phủ bởi một màn đêm tối tăm lạnh lẽo.

Ngày hôm sau, hôm sau, hôm sau nữa, An Di liên tiếp gọi tới cho bệnh viện nhưng lần nào cô y tá cũng bảo rằng anh chàng phòng 216 không muốn nghe điện thoại, cũng không muốn bị làm phiền, nhưng cô vẫn kiên quyết mỗi ngày để lại một lời nhắn nhờ cô y tá chuyển đến anh, anh thấy bình thường mấy cô y tá này đã đủ phiền rồi An Di lại tạo cơ hội cho họ ra ra vào vào quấy rầy anh, cuối cùng chịu không được anh mới đưa y tá số điện thoại riêng của mình bảo y tá nói với An Di cứ liên lạc thẳng với anh.

An Di thấy vui nhưng lại nghĩ sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, vả lại sau lần nói chuyện trước cô nhận ra anh rất kiệm lời lại rất cộc lốc nên chỉ dám mỗi ngày nhắn cho anh vài tin nhắn chứ không gọi điện. Khi thì 'Anh nhớ nghỉ ngơi', 'Nhớ ăn đúng bữa', 'Còn đau không?', 'Giữ ấm nhé, dự báo thời tiết nói đêm nay ở đấy có mưa lớn',...

Anh trả lời mọi tin nhắn của cô nhưng luôn chỉ vẻn vẹn vài chữ 'Ừm', 'Được', 'Biết rồi'... Cứ thế suốt hai tuần nay anh cũng dần quen thuộc, lại cảm thấy chút ấm áp, chút quan tâm, nhưng rồi hôm nay anh xuất viện, trở về nhà thu dọn hành lí, trong hai tuần qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng muốn đi một nơi thật xa, muốn quên đi tất cả để sống thật tốt, thu xếp người chăm sóc cho ba xong giao công ty lại cho người anh họ rồi ra thẳng sân bay, ngồi trong phòng chờ, điện thoại lại báo có tin nhắn 'Hôm nay anh thấy thế nào?'

Anh suy nghĩ một lúc muốn cảm ơn cô đã đưa anh đi bệnh viện, đã cứu anh, cảm ơn cô đã ngày ngày quan tâm anh, cảm ơn sự dịu dàng của cô đã mang cho anh chút hơi ấm, cảm ơn cô rất nhiều thứ mà 2 tuần nay cô đã mang lại cho anh nhưng anh cũng không nhận thức được đó là gì... ấn rồi lại xoá vài lần cuối cùng anh trả lời vỏn vẹn một câu: 'Tôi xuất viện rồi, rất cảm ơn' sau đó ấn gửi đi.

Hình như EQ của anh có vấn đề thì phải, muốn nói cảm ơn thôi mà lại thô kệch lạnh nhạt đến mức người ta hiểu là vì anh đã xuất viện rồi nên không cần lo cho anh nữa...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.