Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Công chúa quỷ dữ, liệu tôi có thể yêu em lần nữa? - Hoàng Lôi Handsome

 
Có bài mới 26.04.2018, 10:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 935
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Công chúa quỷ dữ, liệu tôi có thể yêu em lần nữa? - Hoàng Lôi Handsome - Điểm: 10
Chương 87: Em Ổn Rồi!


Không biết trong cuộc đời nó rốt cuộc đã chịu đựng bao nhiêu sự đau khổ...

Đau khổ vì thiếu thốn tình mẹ.....

Đau khổ vì mối tình đầu quá tàn khốc....

Còn bây giờ...tuyệt vọng vì người yêu do chính nó lựa chọn lại là kẻ thù không đội trời chung với nó.

Chẳng lẽ đây chính là số phận sao!? Tại sao chứ!!!???

Những suy nghĩ thống khổ trong đầu khiến Bloodmix khóc đến thê lương, đôi mắt lấp lánh sắc huyết diễm cũng nhòe đi từ lúc nào, không thể xác định phương hướng. Âm thanh đao kiếm sắc bén va chạm vang nhức nhối bên tai càng kích thích nỗi đau xâm lấn hết tâm trí, nó chỉ biết hành động như một cỗ máy bị rò rỉ, tay vung kiếm chém loạn xạ không có kĩ thuật, sự cảnh giác với tập trung bị buông lỏng đến tột độ. Dường như nó thật sự có ý định muốn chết ngay tại đây.

Đúng!

Nó chỉ muốn chết! Vì vậy mau giết nó đi!!!!

KENG!!!!!!

Thanh kiếm đang cầm chiến đấu trên tay bỗng chốc run rẩy rơi xuống, thời gian phép thuật cầm cự cho vết thương bắt đầu hết tác dụng. Bloodmix vì không khống chế được lực đạo nên té xuống mặt đất, cú va đập lần này càng khiến cho vết thương bị sốc nặng, máu ở giữa ngực lẫn miệng đều phun bắn ra ngoài.

"Khụ! Khụ! Khụ!!!"

"Cô thật sự muốn chết đến thế sao!?"

Sum tức giận vung tay, kề mũi kiếm ngay sát cổ nó. Cho dù thời điểm bây giờ có tàn khốc đến cỡ mấy thì nó ít nhất cũng phải gắng đánh một trận bằng tất cả sức lực của mình, chứ mới quơ vài đường kiếm mà bỏ cuộc như một phế vật thế này thì đây tuyệt đối không phải là nó.

Bloodmix nghe lời hắn nói, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi liền nhắm mắt. Nhưng bất chợt, thân thể đẫm máu đang ngồi trên thảm cỏ bỗng hơi run rẩy rồi đột nhiên ngửa cổ cười phá lên. Tiếng cười tuy không to nhưng lại ẩn chứa một thế lực hắc ám đáng sợ tột cùng, chúng hòa tan vào những cơn gió rét lạnh lẽo, cùng nhau lan truyền phát tán.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ cánh rừng đều bị chìm vào trong tần sóng âm địa ngục.

Blood...Bloodmix!? Nó.... bị sao vậy!?

"HAHAHAHAHA!!!!! THEODORE ƠI LÀ THEODORE!!!!! NGÀN NĂM TRƯỚC NGƯƠI GIẾT TA TA! NGÀN NĂM SAU! NGƯƠI LẠI TÁI SINH RA MỘT TÊN PHẾ VẬT ĐỂ CẢN ĐƯỜNG TA! NGƯƠI RỐT CUỘC LÀ MUỐN CÁI GÌ!!!!!????? MUỐN TA TỪ BỎ HẬN THÙ Ư!!!!!! NGƯƠI CỨ NẰM MƠ ĐI!!!! CHO ĐẾN KHI CẢ THẾ GIỚI CON NGƯỜI NÀY ĐỀU CHẾT, ĐỀU BIẾN MẤT THÌ TA MỚI TỪ BỎ NHỮNG NỖI THỐNG HẬN MÀ TA ĐÃ CHỊU ĐỰNG TRONG SUỐT NGÀN NĂM QUA!!! CÒN KHÔNG, RƯSILA TA SẼ ĐẤU VỚI NGƯƠI TỚI CÙNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Tiếng thét gào điên dại chói tai của nó vang chấn động cả trời đất, mặc dù không biết nó đang thách thức với ai nhưng nội tâm của Sum lại cuộn trào, sôi sục những luồng cảm giác bất an dữ dội. Hơn nữa, Bloodmix có biểu hiện ma quái, đang náo loạn hiện giờ lại hoàn toàn khác với Bloodmix yếu đuối, thống khổ lúc nãy. Sự thay đổi nhanh chóng đột ngột này khiến hắn cảm thấy rối loạn và đau đớn. Rốt cuộc hắn phải làm thế nào mới đem lại sự yên ổn cho cả hai đây!!??

Mau lấy mặt nạ....!

Lại là giọng nói này!

Mau áp chiếc mặt nạ này vào mặt nàng nhanh lên!!!!!

Giọng nói thúc giục gấp gáp làm hắn không còn sự lựa chọn nào khác đành phải thực hiện như lời nó nói.

Sum cấp tốc rút ngắn lại khoảng cách giữa hắn với Bloodmix, trong tay cầm thanh kiếm chém những vật cản đang bay tứ tung giữa bầu trời. Có điều, càng đến gần, uy pháp do nó tản ra càng mạnh, gần như sắp đè chết hắn, nhưng.....cứ mỗi lần nghĩ tới câu nói nó thổ lộ của nó và hình ảnh nó rống thét điên loạn giống như phải chịu loại thống khổ tra tấn hiện giờ.......chúng lại khiến cho hắn cảm thấy trái tim như bị bóp nát, đau đớn vô cùng.

Bloodmix! Anh rốt cuộc phải làm gì đây!?

Tuy bề ngoài là Bloomdix đang gào rống nhưng thực chất linh hồn của Rưsila đang ngự trị bên trong. Cô ta dùng hết tất cả sức mạnh cùng nỗi căm thù cất giấu bao nhiêu năm để gọi tên một người mặc dù biết hắn ta nhất quyết sẽ không bao giờ chịu lộ diện.

Theodore chỉ xuất hiện khi vào thời điểm cần thiết hoặc nguy cấp nhất nhưng chính vì lúc nào anh cũng phá hoại kế hoạch của ả ta nên Rưsila muốn nhanh chóng chấm dứt chuyện này. Còn không, cho dù có phải kết liễu thân thể kiếp sau để uy hiếp Theodore thì ả ta cũng chấp nhận. Bởi vì, lúc này bản thân ả ta đã ngộ nhận ra một điều, nương tay với kẻ thù chính là tự giết chết mình.

"Theodo...Ư!!!! "

Sóng âm khủng khiếp bất ngờ bị ngắt quãng khi chiếc mặt nạ áp vào mặt Bloodmix, kế tiếp là một luồng hàn khí xâm nhập cơ thể, đóng băng toàn bộ lục phủ ngũ tạng làm cho Rưsila bủn rủn tay chân. Ả ta cảm thấy bên trong giống như có một dòng nước ma thuật nhấn chìm đi ý thức của mình, chúng không những lạnh mà còn có thể điều khiển suy nghĩ của ả nhất thời khiến linh hồn Rưsila rơi vào hôn mê.

Sum bên ngoài một tay cố giữ chặt cổ Bloodmix, miệng nghiến răng gồng tay áp sát chiếc mặt nạ, không để cho nó tách khỏi mặt Bloodmix dù chỉ là một dây. Ban đầu, nó còn có chút chống cự, dãy giụa cào cấu tay hắn. Nhưng lúc sau, cơ thể yếu ớt dần dần thả lỏng, mọi khí lực cuối cùng sót lại trong cơ thể đều biến mất, nó rốt cục cũng hoàn toàn

chìm vào giấc ngủ.

"Ổn rồi! Bloodmix! Em ổn rồi! " - Hắn đau đớn, khổ sở thở dốc, đôi mắt xanh ngọc chảy những giọt lệ trong suốt, mãnh liệt ôm lấy thân thể xơ xác bao phủ trong chiếc áo choàng đen mỏng manh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.04.2018, 10:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 935
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Công chúa quỷ dữ, liệu tôi có thể yêu em lần nữa? - Hoàng Lôi Handsome - Điểm: 10
Chương 88: Chó Sói Với Thợ Săn


"Black Moon.... ....Black Moon sao rồi!"

Bên ngoài của cuộc chiến đẫm máu, thay vì chạy tới xem tình hình của Bloodmix, Red Fire lại dùng toàn bộ nỗi lo lắng của mình tập trung vào Black Moon.

Cô hiện giờ đang nằm trải dài giữa một nệm màu trắng tinh, có vài chỗ lấm tấm những vệt máu. Một tên thuộc hạ nằm trong ngành y thuật đã nói rằng cô bây giờ bị thương rất nặng, không chỉ từ trong lẫn ngoài, ngay cả những vết thương bình thường cũng có dấu hiệu sắp hoại tử, nguy cơ sẽ phải cắt bỏ toàn bộ tay chân.

"Ngươi nói tào lao cái gì vậy!? Đây chỉ là những vết thương nhỏ! Sao có thể có chuyện hoại tử cơ chứ!!!! " - Nhỏ nhất thời vì phẫn nộ mà mất kiểm soát liền bóp cổ hắn ta, đôi mắt hồng ngọc tiếp tục được rót thêm một sắc kiều đỏ khiến cho con ngươi lưỡi kiếm càng thêm dữ tợn, dọa tên thuộc hạ đang sống dở chết dở bởi bàn tay nổi đầy gân xanh sắp tước đoạt mạng sống của mình.

"Khụ! Khụ! Hỏa...tiểu thư...nghe tôi...nói...đã.." - Hắn ta khò khè, yếu ớt vang van xin nài nỉ. Cho dù bản thân có không dám chọc giận vị tiểu thư nguy hiểm trước mắt nhưng hắn ta chắc chắn sẽ không bao giờ đoán trước được sự thay đổi cảm xúc đột ngột của những người chuyên có địa vị hoặc cấp cao của vua.

Red Fire tức tối nghiến răng, cố gắng áp chế cơn phẫn nộ sôi sục trong lòng. Tên thuộc hạ thấy vậy liền điều hòa hô hấp lại mấy cái, sau đó hắn nghiêm túc sợ hãi giải thích, miệng phun ra những lời mà ngay cả Red Fire cảm thấy vẫn không thể hiểu được.

"Gia tộc Ma Cà Rồng chưa bao giờ có vết thương nào nguy hiểm mà dẫn đến hoại tử cả! Ngươi nói do viên đạn đã được ếm bùa nhưng ta đâu có bị hoại tử gì đâu!!!!"

"Tiểu thư! Mặc dù cô bị trọng thương nhưng cô lại không bị nguy hiểm đến tính mạng! Còn Nguyệt tiểu thư lại rơi vào trong trường hợp khác!"

"NGƯƠI RỐT CUỘC ĐANG NÓI CÁI GÌ VẬY HẢ!!!!!???????"

Red Fire hoàn toàn bị chọc giận, sôi máu hét lên. Sức mạnh ma thuật tích tụ từ sự phẫn nộ với bất lực khiến giữa lòng bàn tay nhỏ xuất hiện một quả cầu lửa. Tên thuộc hạ hoảng hốt, vội rối rít quỳ lạy. Cứ tưởng mạng sống của mình kết thúc ngay tại đây, nào ngờ, sự may mắn một lần nữa đến với hắn.

"Red Fire! Em bình tĩnh lại đi!!"

Một giọng nói nam trầm ấm thân thuộc vang lên, chúng đánh tan bầu không khí căng thẳng u ám giữa nơi chiến trường. Duncan kịp thời giữ chặt cổ tay nhỏ, tay còn lại nhẹ nhàng hóa giải luồng phép thuật nóng rát tản ra từ quả cầu, rồi nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt vì quá mệt mỏi đang chảy chậm rãi trên vầng má trắng bệch.

Duncan....

Cảm giác giống như đã có một nơi làm chỗ dựa dẫm, Red Fire ban đầu còn hơi thất thần, ngỡ ngàng sau đó khoé mắt liền rưng rưng. Chúng run rẩy đổ tuôn ào ào giọt lệ, bản thân nhỏ cũng không cần phải tiếp tục kiềm chế mà khóc lớn xô vào lòng anh.

Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu đau khổ, bất lực, nhỏ đều dùng tiếng nức nở của mình giải bày. Nội tâm cứ như vừa trải qua trận bão tố cuồn cuộn càn quét, mấy phút sau thì mới khôi phục trở về chốn yên bình, chất lỏng tựa nước biển mặn đắng cũng bắt đầu dần vơi.

"Không sao...không sao rồi!"

"Ừm....! Mà anh tỉnh khi nào vậy!?"

"Mới thôi!"

Duncan cười cười vỗ đầu nhỏ trấn an, Red Fire ngoài im lặng cũng chỉ sụt sùi mấy cái.

Thấy có vẻ đã xong công việc dỗ dành em gái nhỏ, Duncan nhanh chóng liếc mắt về phía Black Moon đang nằm. Lông mày anh hơi nhíu lại khi cảm nhận được một luồng phép thuật kì lạ đang tản xung quanh cơ thể bất động, dường như cô đã dùng một loại bí pháp nào đó để tăng thực lực của mình trong thời gian ngắn.

"Có ngươi nói Nguyệt bị hoại tử phải không!?" - Anh quay sang hỏi tên thuộc hạ, hắn từ nãy tới giờ đều cúi đầu không dám ngẩng lên.

Tên thuộc hạ giật bắn run rẩy, mồm khóc lóc cố gắng giải thích đủ điều. Nghe xong, Duncan chỉ cười xòa, giơ tay nhéo má nhỏ. Chỉ tại cái tính lo bạn thái quá nên nhỏ mới không hiểu hắn ta đang nói cái gì.

"Hắn ta nói không sai đâu! Black Moon rất có nguy cơ bị hoại tử!"

"Ngay cả anh...!"

"Black Moon tuy chỉ bị trúng đạn, nhưng trong lúc độc đang phát tán, cô ấy không những không ngưng bế huyệt đạo mà còn sử dụng bí pháp,khiến cho độc càng làn tràn càng mạnh hơn" - Anh nhíu mày giải thích cho nhỏ nghe. Bản thân cũng thấy kì lạ khi Black Moon lại dùng bí pháp trong khi cơ thể trúng độc. Rốt cuộc điều gì đã kích thích cô ấy phải sử dụng bí pháp trong khi biết mình đã trúng độc.

May mắn thay vì có người tin mình, tên thuộc hạ gật đầu lia lịa, đưa ánh mắt tràn ngập sự biết ơn của kẻ dưới dành cho anh khiến cho Red Fire không khỏi dâng lên trận tức tối. Dù sao nhỏ cũng không cho phép ai dám nói với cô như vậy.

Công việc chữa trị, thông báo tình hình đã xong, tên thuộc hạ dù sao cũng không lưu lại nơi này lâu làm gì liền cong đít biến mất. Còn Red Fire vì muốn tự tay chăm sóc cho

Black Moon nên nhất quyết nhờ anh chỉ dẫn.

Bản thân Duncan vốn rất sợ phụ lòng em gái - bạn của người thầm yêu nên đành miễn cưỡng giúp đỡ, nhưng trong lúc ở bên cạnh Red Fire, nội tâm yên tĩnh của anh cứ trào dâng những cơn sóng bất an dữ dội, gần như muốn bóp nát trái tim anh.

Không chịu nổi những cảm xúc bất thường đang hành hoành trong nội tâm, Duncan viện cớ đi quan sát một vòng nơi chiến trường. Tiếng binh khí với âm thanh nổ ầm ầm do sự va chạm của phép thuật cứ giao nhau qua lại không ngừng, cho thấy trận chiến lúc bấy giờ rất tàn khốc.

Có điều, anh đi tìm mãi mà chẳng thấy Bloodmix. Kể cả lúc biến thân thành người sói, hình ảnh với bóng dáng của nó vẫn không hề hiện ra. Trái tim cứng cáp trở nên trống rỗng, đau đớn khi không thấy người mình yêu thương xuất hiện. Duncan định bỏ cuộc thì bất ngờ một khung cảnh u ám khiến trái tim tan nát đập ngay vào mắt.

Giữa thảm cỏ ngay dưới chân núi, nó đang hôn mê bất tỉnh trong lòng của một tên đàn ông. Bóng lưng to cao tuy đã nhuốm máu nhưng vãn tràn đầy mạnh mẽ, yêu thương bảo vệ nó. Chính điều đó làm cho anh cảm thấy đố kỵ, lồng ngực vì phẫn nộ mà thở phập phồng, con ngươi nâu vàng co rút mất hết lý trí lao về phía hắn, miệng gào lên từng đợt âm thanh dọa người.

Đang ôm người yêu yếu ớt trong lòng, hắn căn bản không hề phát hiện cơn nguy hiểm khủng khiếp đang mỗi lúc càng đến gần ngay phía sau. Duncan giận giữa quơ tay, sượt ngang ba nhát sau lưng hắn, làm Sum bất ngờ ngã nhào.

Cái gì vậy....!!!

Con sói đó!?

"Tránh xa cô ấy ra!"

Duncan gầm gừ đầy đe dọa nhìn hắn, bởi vì biến thành sói nên lớp lông xung quanh anh vô cùng dày đặc, thậm chí tăng kích thước cho cơ thể vốn to lớn càng thêm khổng lồ, hung tợn cảnh cáo Sum.

Nhưng thật đáng tiếc, mặc dù đã bị anh tặng ba nhát sau lưng, hắn không những không buông mà còn ôm chặt nó vào lòng. Đối với hắn, ba vết thương sâu hoắm này chẳng là gì. So với nó, chúng càng chẳng đáng để quan tâm.

Hành động cứng đầu, gan dạ của hắn hoàn toàn chọc giận Duncan. Anh tức giận, dùng toàn bộ sức nặng bổ nhào lên người hắn, chi sau sắc nhọn khẽ đẩy Bloomix sang một bên. Cả hai bắt đầu lao vào trận chiến khốc liệt.

Khói bụi bay mù mịt che đi tầm mắt của hắn, những sợi lông thô ráp trên người con sói liên tục đâm vào người Sum. Vì không có chiếc mặt nạ bảo vệ, gương mặt Sum tiếp tục có thêm những vết thương mới. Không những thế, hắn còn phải liên tục tìm cách né tránh những chiếc răng hung tợn của Duncan đang bổ xuống, nhưng trọng lượng giữa người và sói khác biệt hoàn toàn nên cơ thể hắn cứ bị mắc kẹt trong vòng vây.

"Tránh xa cô ấy ra!!!!!"

"Nằm mơ đi!!!!"

Duncan phẫn nộ rống lên, con ngươi nâu vàng xuất hiện các tia máu. Anh vung chi trước định bóp cổ hắn, nào ngờ, đòn tấn công nguy hiểm lại bị vô hiệu hoá khi mũi kiếm bén nhọn xuyên qua lòng bàn tay anh. Sum gồng người, giơ chân đạp mạnh lên cằm con sói, cơ tay căng cứng chặt đứt một móng của anh sau đó liền không chút do dự tặng thêm một cú ngay vào bụng.

Máu phun ồ ạt rơi xuống thảm cỏ, mồ hôi tầng tầng lớp lớp đều hiện rõ trên trán cả hai. Duncan rên hừ hừ nghiêng người lảo đảo, anh cố gắng áp chế cơn đau dữ dội đang hành hoành ở vùng bụng, liếc con ngươi căm thù nhìn chằm Sum.

Mặc dù đã thoát khỏi lồng giam chật hẹp của Duncan, Sum không những không lơ là mà trở nên cực kì cảnh giác. Có điều, vì mãi đánh nhau, hai người lại quên mất Bloodmix đang nằm cô độc giữa thảm cỏ. Chiếc mặt nạ áp lên mặt nó đã rơi từ khi nào, kéo theo những dòng chất lỏng đen đặc chảy xuống mặt đất.

Mắt,mũi, miệng, tai của nó đều thi nhau tiết ra loại chất dịch lấp đầy cả mặt đất. Cho đến khi thảm cỏ xung quanh nó đã trở thành một vũng bùn thì chất dịch trên gương mặt nó mới ngừng thôi. Bloodmix vẫn nằm hôn mê, không hề tỉnh dậy. Nhưng mà, vũng bùn đang bao quanh cơ thể nó lại đột nhiên run rẩy dữ dội, đâm lên một cánh tay màu trắng toát ma quỷ, từ từ, từ từ bò đến bên nó.

Theodore....

Tên khốn nạn nhà ngươi.....

Ta nhất định phải giết chết ngươi......

Rưsila nghiếng răng bóp nát chiếc mặt nạ, đây là lần đầu tiên ả lộ diện trước thế giới thực với tư cách là một linh hồn. Theodore đã dùng chiếc mặt nạ này tạm thời phong ấn linh hồn của ả ta, nhưng vì thực lực của Rưsila quá mạnh nên ả đã tỉnh dậy trước thời gian nằm ngoài dự đoán.

"Ha...hahaha! Hai tên đàn ông đánh nhau chỉ vì một người phụ nữ ư!?....Vậy thì...Hãy để ta tăng thêm xung đột cho hai ngươi...để các ngươi huỷ hoại chính mình!"

Đầu tiên! Mục tiêu chính là con sói đó!

Rưsila cười gằn, cơ thể trắng bệch hoá thành làn khói xâm nhập vào não anh. Đang đánh nhau, Duncan bỗng nhiên cảm thấy tầm mắt tối sầm. Tiếp theo là một trận đau đầu choáng váng kéo đến, anh cảm giác thân thể mình giống như bị ai đó điều khiển, tay chân nhấc lên một cánh vô thức, miệng vết thương ở lòng bàn tay cũng bất ngờ khép lại, cơ bắp dâng lên một luồng sức mạnh cường đại vô hình, dùng hết sức đấm thẳng vào mặt Sum.

Chuyện gì xảy ra vậy!?

Sức lực của cả hai đang ngang nhau, hắn đột nhiên bị tung đòn ngã đến choáng váng. Cơ thể vì bị lực đẩy đột ngột của anh liền lăn nhiều vòng không kịp thắng, cho đến khi dừng lại tại một phía dưới chân đồi thì hắn vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy một con sói đen hung tợn với hai con mắt đỏ ngầu đang chậm rãi tiến về phía mình. Vòm miệng lúc ngậm lúc mở, phả ra hơi nước rét lạnh, hoàn toàn khác với con sói nâu vàng lúc nãy.

Cái thứ gì đang xảy ra vậy.....!?

"Bloodmix! Bloodmix!"

Red Fire hốt hoảng gọi, sợ hãi lay lay bả vai nó.

Ý thức đang chìm sâu giữa giấc mộng nhanh chóng thức tỉnh khi có tiếng gọi quen thuộc vang vẳng bên tai. Bloodmix khó nhọc từ từ tách hai kẽ mắt, thân thể yếu ớt chậm rãi ngồi dậy, cảm giác đau rát ở ngực vẫn chưa vơi dần ngược lại còn khó chịu, nhức nhối hơn.

"Tui không thấy bà quay trở lại nên đi tìm! Lúc bà thấy thì bà đang nằm một mình ở chỗ này!" - Red Fire khóc nức nở, ôm chặt lấy nó. Nhỏ cứ tưởng mình sẽ tiếp tục mất thêm một người bạn.

Bloodmix hơi nhíu mày, cũng không nói năng gì, cố gắng chịu đựng vết thương mệt mỏi ôm lấy nhỏ. Nhưng đến khi hình ảnh đánh nhau của Duncan với Sum đập vào mắt, nó mới giật bắn hoàng hồn quên hết tất cả đẩy nhỏ ra.

Nó lập tức dùng tốc độ nhanh nhất của mình hiện giờ chạy đến bên hai người bọn họ, con ngươi tản ra một đạo sức mạnh phép thuật cổ, trực tiếp đối diện với Duncan.

Không nghĩ Bloodmix đang hôn mê lại xuất hiện tại đây, Rưsila có chút kinh ngạc. nhưng vì ý nghĩ muốn tiêu diệt vật cản trở của tương lai một cách mãnh liệt, ả ta không chút do dự đá mạnh nó sang một bên.

Thật đáng tiếc, đòn tấn công nguy hiểm này nó vốn đã được biết trước. Lợi dụng lực đẩy đang lao vun vút về phía mình, Bloodmix linh hoạt nhảy lên cánh tay anh. Cơ thể nhẹ bẫng ngồi lên tấm lưng bù xù, hai cánh tay trắng bệch dùng hết sức bẻ ngoặc đầu Duncan, đưa ánh mắt tử bích đối diện với con ngươi đỏ máu.

Chẳng mấy chốc, linh hồn Rưsila lại dâng lên một trận đau đớn. Ả ta quằn quại trong cơ thể con sói to lớn, khiến cho Bloodmix ngồi phía trên cũng bất ngờ lung lay theo. Nó cố gắng ôm chặt lấy cổ anh, bờ môi yếu ớt nói ra những lời trấn tĩnh tinh thần.

Mấy phút sau, giữa không trung mập mờ thoắt hiện một làn khói đen rồi biến mất. Màu đen hắc ám trên cơ thể Duncan cũng tan biến, anh đã trở lại là một con sói nâu vàng, hiền lành như ban đầu.

"Không sao đâu Duncan....! Không sao đâu! Đừng đánh nhau nữa...! Về thôi! Em...mệt quá rồi!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.04.2018, 10:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 10.11.2016, 10:34
Bài viết: 935
Được thanks: 83 lần
Điểm: 10.03
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Công chúa quỷ dữ, liệu tôi có thể yêu em lần nữa? - Hoàng Lôi Handsome - Điểm: 10
Chương 89: Đâu Phải Cái Gì Cũng Tha Thứ Được!


Tựa như vừa trải qua một giấc mộng dài, Duncan cứ mở đôi mắt ngơ ngơ ngác ngác của mình nhìn về cõi không gian vô định. Cho đến khi ý thức phục hồi, anh mới phát hiện nó đã nằm trên lưng mình từ lúc nào.

"Bloodmix! Bloodmix! " - Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng anh vẫn rất hốt hoảng, lo cho nó.

Bloodmix không nói gì, mệt mỏi vuốt lớp lông của anh, nhưng con ngươi tím biếc hiện lên sự cầu khẩn rất tha thiết khiến Duncan vô cùng đau lòng. Anh tạm thời bỏ qua cho hắn, dù sao cứu viện của phe thợ săn cũng tời rồi.

"RÚT!!!!!" - Sau khi thấy Duncan đã đáp ứng mình, tảng đá nặng trong lòng mới trút được phân nửa, nó dùng hết sức lực cuối cùng hét to, ra lệnh lui binh.

Tên thủ lĩnh Ma Cà Rồng hết sức ngạc nhiên khi nghe Vương nói rút quân, hắn định di chuyển đến bên cạnh nó hỏi thì từ đằng xa, xuất hiện một cái bóng to khổng lồ được tạo bởi những cái bóng nhỏ li ti khác gộp lại. Viện binh của phe thợ săn đã tới, mặc dù điều này vẫn không gây tác động gì tới quân đoàn Vampire nhưng chúng vô cùng bất lợi với Vương.

Tiếng đao kiếm đánh nhau ầm ĩ từ từ nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất. Toàn bộ binh lính của Ma Cà Rồng đang chiến đầu đều tan biến với tốc độ tia sét trở về phe của mình, số lượng quân lính lúc này của phe thợ săn có thể sánh bằng với đội quân hùng mạnh của Vampire. Tình thế bây giờ quả thật vô cùng bất lợi đối với nó.

Từ phía xa, Sum ngồi thẫn thờ nhìn bóng dáng nó đang từ từ khuất dần. Hắn không hề biết Trần Hải Trình đến bên cạnh mình từ lúc nào, cốc nhẹ vào cái đầu hắn. Còn Shin thì đi theo Vương Quân Hàn nhanh chóng chạy tới Gin.

Người đau lòng nhất tất nhiên không ai khác chính là Lữ Tuyết, bà vô cùng sốc khi nhìn thấy cánh tay trái đẫm máu, rời rạc của cậu, trái tim tựa bị thứ gì đó nung lên. Vương Quân Hàn biết vợ mình là người vốn rất nhạy cảm, lúc nãy ông đã khuyên bà không nên đi nhưng Lữ Tuyết cứ khóc la om sòm, náo loạn hết cả biệt thự khiến ông cũng không đành lòng, buộc phải đưa bà đi. Còn bây giờ, chuyện gì thấy thì cũng thấy rồi, thôi cứ để cho bà khóc, dù sao lúc tìm được điểm chính xác của tụi hắn thì cả ba nhà Vương, Đinh, Trần đều nhận được tin dữ.

"Shin! Con có sao không!?" - Ngọc Minh vội vàng xem xét cơ thể của anh, điều kì lạ là tại sao cả hai lại đều bị thương ở vai trái.

Shin cười cười lắc đầu, nhưng thực chất trái tim anh đang rất đau. Cứ nghĩ đến thân phận của Red Fire thì những cơn đau tích tụ bên trong tâm hồn còn mãnh liệt hơn cả những vết thương bên ngoài thể xác.

"Gin! Gin!" - Lữ Tuyết nắm chặt tay cậu, khóc đến khàn cả giọng. Vương Quân Hàn quỳ bên cạnh tuy cũng rất đau xót nhưng giờ có khóc cũng chẳng giải quyết được gì. Việc cần lúc này là phải đưa cậu đi chữa trị gấp, nếu không...tương lai của cậu...

" Rõ ràng mẹ đã ngăn cấm con không được trở thành một thợ săn vậy mà con cứ ương bướng nhất quyết đi theo cái nghề nguy hiểm đó! " - Vì quá sốc, các sợi dây cảm xúc bên trong Lữ Tuyết bắt đầu bị rối loạn, bà vừa khóc vừa trách cậu, con ngươi hiện lên một nỗi buồn ai oán.

"Lữ Tuyết! Cậu bình tĩnh đi!"Hoàng Dung vội vàng trấn an Lữ Tuyết. Nhìn bà có biểu hiện như vậy, chắc tâm bệnh bắt đầu tái phát.

"Tất cả là tại anh! Anh không những không ngăn cản mà còn ủng hộ nó! Chẳng lẽ anh thực sự muốn nó dẫm lên vết xe đổ của anh sao!? Sao anh lại im lặng như vậy!!! Nói gì đi chứ, Quân Hàn!!!!"

Nỗi đau khổ và sự bất lực hiện giờ lại trở thành vật kích thích khiến cho Lữ Tuyết trở nên mất hết lý trí hơn. Bà giống như một người điên loạn, đào bới hết những trang ký ức từng được chôn giấu trong thời tuổi trẻ u buồn, đầy rẫy vô ngàn biến cố. Chưa dừng lại tại đó, sắc mặt từng người khi nghe bà kể trông vô cùng khó coi. Trước khi mọi chuyện trở nên rắc rối, Quân Hàn đã nhanh chóng điểm huyệt ngủ của bà, chấm dứt tất cả lời nói dường như có thể làm cho bất kì ai ở đây cũng bị lây căn bệnh bẩm sinh của Lữ Tuyết.

Không gian đã trở về với chốn im lặng.

"Xin lỗi! Là lỗi tại tôi! Đáng lẽ ra...."

"Không sao đâu!"

Vương Quân mệt mỏi cúi đầu, nhưng lời còn chưa nói hết thì Sum đã lên tiếng cắt ngang. Hắn biết, bao năm qua, ngôi nhà mà cả ba người bọn hắn đang ở đều cất chứa những bí mật mà những vị cha mẹ cực kì yêu thương con cái không bao giờ muốn để cho tụi hắn biết. Họ muốn tụi hắn được sống trong một ngôi trường tốt, đầy tình yêu thương. Họ không muốn để cho con mình dẫm lên vết xe đổ của họ. Nhưng giờ đây, dù không nói thì tụi hắn cũng đã chạm vào cuốn nhật ký quá khứ của tất cả mẹ mình. Chuyến đi thu phục vũ khí lần này, tuy nhiều nguy hiểm, nhiều trục trặc nhưng nó đã cho tụi hắn thấy toàn bộ mặt trước lẫn mặt sau của con người trong quá khứ và con người ở hiện tại.

"Sum!?" - Hải Trình nghi hoặc gọi hắn. Không biết vì sao, nội tâm ông lúc này lại bất an dữ dội. Nhất là khi nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm, không gợn chút sóng của hắn. Giống như, hắn đã biết hết tất cả.

"Ai cũng từng trải qua những câu chuyện đau khổ trong cuộc đời mà! Ba mẹ không cần giấu nữa đâu! Tụi con....biết hết rồi!"

Shin nhẹ nhàng lên tiếng, nở ra một nụ cười rất thấu hiểu. Cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù toàn bộ những người ở đây từng có những ký ức đau khổ như thế nào thì họ không cần phải mệt mỏi giấu diếm nữa. Hơn nữa, lúc cả ba người cùng nhau đối mặt với những sự thật đau khổ nhất trong ký ức của cha mẹ mình, nếu không có sự tha thứ và thấu hiểu thì làm sao tụi hắn có thể vượt qua được thử thách nguy hiểm của thứ vũ khí đó chứ.

"Shin!" - Được nghe những lời an ủi chân thành của anh, Ngọc Minh thực sự rất xúc động. Có đôi lúc, bà rất muốn kể cho con mình nghe toàn bộ ký ức đau khổ của mình......nhưng cứ nghĩ đến khuôn mặt thất vọng hay đau đớn của anh thì sự can đảm cố gắng tích tụ bên trong trái tim đều biến mất.

Xem ra, việc để cho tụi hắn thực hiện nhiệm vụ lần này là đúng. Mặc dù bản thân ông đã biết trước vũ khí nguy hiểm của chuyến đi này là gì, nhưng mà ông đâu ngờ rằng cái thứ vũ khí hắc ám đó lại để cho hắn biết tất cả mọi chuyện trong quá khứ giữa Hoàng Dung với ông. Nhưng ít nhất, cũng như lời con mình nói - không cần mệt mỏi che giấu nữa.

Cứ ngỡ rằng mọi chuyện đã êm xuôi, tất cả tính di chuyển hết về biệt thự của Trần gia rồi tính chuyện nợ nần sau với Ma Cà Rồng. Tuy nhiên, ngay lúc khi mọi người chuẩn bị cất bước thì ở phía sau lưng Shin, một bóng người vỗ nhẹ lên vai anh khiến cho sự cảnh giác vừa mất đi bắt đầu quay trở lại.

"Ai!?" - Shin hô to, linh hoạt rút dao phòng thủ. Tiếng kêu đột ngột của anh đã kéo sự chú ý của mọi người về phía mình. Có điều, bóng dáng xuất hiện trước mắt anh hiện giờ không ai khác là Red Fire, nhưng mà lần đối diện cuối cùng này, nhỏ chẳng cần cải trang hay che giấu gương mặt của mình. Đơn giản chỉ là bước đến bên cạnh Gin và mang theo một viên thuốc màu đỏ trên tay.

"Chi...Chi...Hỏa...!?"

"Red Fire!? Tại sao cháu lại ở đây " - Ngọc Minh kinh ngạc thốt lên, cô bé với mái tóc đỏ dễ thương này...chính là con gái của vị giáo sư lúc ở đêm văn nghệ của trường mà mình đã gặp. Tại sao...lại ở đây!?

Sum chép miệng, cảm thấy có điều gì không ổn. Một người cẩn thận, chu đáo như nhỏ tại sao lại để thân phận lộ liễu, một mình đến đây. Vấn đề là..nhỏ muốn gì...!?

Sau khi nhét viên thuốc đỏ vào miệng Gin một cách vô tư, Red Fire mới quay đầu, quan sát từng cung bậc cảm xúc trên gương mặt của người. Vương Quân Hàn ban đầu còn có chút thất thần, lúc sau liền vội vã hỏi nhỏ, con ngươi sắc bén phẫn nộ khi thấy nhỏ nhét thứ thuốc kì lạ gì đó vào miệng con trai mình mà bản thân không thể ngăn cản hay phản kháng.

"Cô đã làm gì con trai tôi!!!!!???"

"Làm gì!? Chỉ là chữa trị thôi! Đây là cách mà con người cám ơn ân nhân đã cứu con trai mình sao!?" - Red Fire nhếch môi cười khinh, đôi mắt hồng ngọc có cái gì đó

thật khác thường. Chúng đầy rẫy sự thâm hiểm, coi thường không hề giống với phong cách đang yêu, dịu dàng của nhỏ chút nào. Chính xác hơn, Red Fire lúc này là một người hoàn toàn khác.

"Chữa trị!?" - Vương Quân Hàn vô cùng ngạc nhiên với câu trả lời kì lạ của nhỏ, nhưng khi ông cúi xuống xem xét, cánh tay Gin đã lành lại từ khi nào. Vết lỗ thủng to lớn cũng biến mất.

Sự kì diệu này làm cho tất cả cảm thấy bất an hơn. Mồ hôi trên trán từng người chảy ào ạt, nâng cao sự cảnh giác với nhỏ. Chưa bao giờ, Ngọc Minh với anh thấy một Red Fire khác lạ tới như vậy, đôi mắt vô hồn đó, nụ cười u ám đó...khiến người ta lạnh rợn sống lưng.

"Thôi! Mọi chuyện cũng dừng lại tại đây thôi! Đến lúc phải trở về rồi! Cơ mà....Shin nè!"

"Hở!?"

"Đâu phải chuyện gì cũng tha thứ được đâu!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 95 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.