Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên

 
Có bài mới 09.02.2018, 16:19
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 57
Mèo đen không ngủ


Thần Mộc, Mặc Mặc cứ ngồi
trong lòng em hát mãi, có thể chẳng bao giờ anh hiểu được điều này.

một

Tôi đứng giữa một vùng cỏ cao, xanh mướt mát, tay ôm một chú mèo đen nhỏ xinh thích ngửa mặt ngắm trời. Tôi mặc bộ đồ trắng muốt, trắng đến độ lẫn cùng màu mây như một dải váy dài, những tua rủ mảnh dẻ quấn quýt với những lá cỏ xanh. Sau lưng tôi là bức tường leo đầy hoa tường vi dại. Nụ cười của tôi cũng tươi như cánh hoa thắm.

Đó là một bức ảnh Thần Mộc chụp cho tôi.

Nói thật lòng, tôi không đẹp lắm, nhưng tôi lại luôn cho rằng mình rất đẹp. Thần Mộc cũng nói tôi rất đẹp. Điều đó làm tôi mãn nguyện.

Sau buổi trưa mưa rào, tôi quay trở về thành phố này, quay về ngôi nhà cũ ở ngoại ô. Trong tay tôi là một cái ô màu da cam, trong cái ngày không có ánh mặt trời này, màu da cam ấm áp như an ủi lòng tôi. Lát sau tôi nhìn thấy bức ảnh của mình dán trên cột điện cách nhà năm mét. Nước mưa chảy lướt thướt trên khuôn mặt tôi, nụ cười mỉm hình như đã nhạt đi nhiều. Là một tờ rơi tìm người. Là Thần Mộc đang tìm tôi đến phát điên.

Cô gái này vô cùng quan trọng đối với tôi. Ai thấy cô ấy, xin hãy liên hệ với tôi . Thần Mộc viết mấy lời giản đơn như vậy trên tờ rơi.

Quan trọng. Tôi suy nghĩ về ý nghĩa của từ này. Tôi thừa nhận, lòng tôi đã rung động vì tờ rơi kia. Tôi muốn vứt chiếc ô đi, ôm lấy cột điện mà khóc. Mùi hương xà phòng thơm nhàn nhạt của Thần Mộc phảng phất đâu đây, có thể anh đang gọi tôi. Công chúa nhỏ của anh ơi, mình tiếp tục yêu nhau đi.

Tôi không thể. Vì trong lòng đang có một chú mèo ngày đêm không ngủ, cứ hát mãi không thôi. Nó có bộ lông đen, màu đen làm người ta phải đau lòng và tuyệt vọng. Nó chính là Mặc Mặc của tôi. Nó không hề có chín sinh mệnh, nó chỉ có một sinh mệnh thôi, mà nó lại chết mất rồi. Nó là vết thương không bao giờ hàn gắn được giữa tôi và Thần Mộc.

Tôi không đọc hết những gì viết trên tờ rơi, quay lưng, rời bước. Tường nhà vẫn giữ màu sơn xanh da trời mà tôi quét, khiến khắp nơi trong nhà lúc nào cũng lạnh lẽo.

hai

Tôi sống trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Cha tôi có dáng đi ngẩng cao đầu, giọng nói sang sảng. Ông không bao giờ lên xe buýt để mà chen lấn, cũng không bao giờ ra chợ mua rau, những lúc nổi giận, ông thường túm tóc mẹ mà đánh đập. Nhưng mẹ tôi lúc nào cũng giữ mái tóc dài mượt. Mẹ tôi mặc váy dài, áo cotton, làm những bữa cơm phức tạp, trồng một vườn hoa. Mẹ bị cha tôi nuôi trong nhà, cười và khóc đều rất nhạt. Từ nhỏ tôi đã học được cách tiếp chuyện một cách cung kính, trọng vọng đối với cha, và biến mất một giây trước khi ông ấy nổi trận lôi đình.

Tôi nuôi một con mèo tên là Mặc Mặc. Đêm nào nó cũng kêu, đôi mắt sáng rực lúc nào cũng mở to sợ hãi. Nó rất ít khi ngủ. Tôi nghĩ màu đen của nó làm tôi cảm thấy an lòng. Mùa hè đến, tôi đem nó ra bãi cỏ cùng chạy chơi, cùng ngồi trên đu dây nhìn mặt trời lặn đếm từng giây. Nó chính là phần linh hồn phía bên ngoài cơ thể tôi.

Hôm đầu tiên tôi bế nó về nhà, cha tôi đã cảnh cáo rằng, mèo đen không phải là con vật may mắn, nếu như vì nó mà cha tôi gặp chuyện không may, ông sẽ không buông tha cho nó. Tôi và Mặc Mặc như hai đứa trẻ đang cố vươn mình để sống dưới mái nhà đã thấp lại càng bị đè thấp hơn bởi áp lực của cuộc sống. Tôi nghĩ, đây có lẽ là nguyên nhân tại sao Mặc Mặc ít ngủ như vậy.

ba

Sở hữu nụ cười giống hoàng tử William, Thần Mộc sống ở nhà bên, đi học cùng một trường với tôi. Anh thích chụp ảnh và đọc tạp chí kiếm hiệp, thích mặc áo phông có nhãn mác đính ở góc trái bên dưới áo, thích trời xanh, cánh đồng lúa mạch và biển.

Nhưng về sau, anh nói rằng, thích nhất vẫn là tôi. Thần Mộc nói, Công chúa bé nhỏ, chúng ta hãy yêu nhau như hồi còn nhỏ, cùng dắt tay nhau đi chung đường cho đến khi đầu bạc răng long.

Chưa có ai gọi tôi là Công chúa bé nhỏ bao giờ, trong nhà cũng vậy, ở trường thì lại càng là cô Lọ lem chẳng có chàng hoàng tử nào để ý đến bao giờ. Tôi ôm Mặc Mặc, hỏi anh ấy một cách sợ hãi, anh có yêu cả chú mèo của em không, có phải anh sẽ không bao giờ mắng em, trách em, sẽ suốt đời yêu thương em, có phải anh sẽ không bao giờ túm tóc mà đánh em, có phải anh sẽ không bao giờ bắt em cả đời mặc chiếc váy quây, trói buộc trong bốn bức tường nhà, có phải anh sẽ mang đến cho em một gia đình ấm cúng, có phải anh sẽ cho em sơn tường nhà màu xanh?

Anh trả lời rằng, Công chúa bé nhỏ, anh sẽ để em sống trong cung điện màu xanh, mặc những chiếc váy dài không vương chút bụi, sẽ cho Mặc Mặc ăn đến nỗi béo như chú lợn con.

Tôi cảm động đến phát khóc. Tôi tin rằng Thần Mộc sẽ mãi mãi cho tôi và Mặc Mặc một cuộc sống hạnh phúc, tôi sẽ không phải sống trong một gia đình như tôi đang sống bây giờ, nơi mà người phụ nữ phải cúi xuống lau giầy cho người đàn ông, và sống trong lo âu, thấp thỏm.

Tôi cố nuôi Mặc Mặc, tôi cố yêu Thần Mộc.

Có một hôm, trong lúc mẹ tôi đang nấu cơm, tôi đứng tựa cửa, nói với mẹ rằng tôi yêu Thần Mộc. Mẹ tôi cười, nụ cười không có hồn. Con phải học nấu cơm cái đã, mẹ nói với tôi, trên người mẹ đầy mùi dầu ăn và khói bếp. Đó sẽ là sự nghiệp của con.

bốn

Không ngờ, cha tôi mất việc. Bà nội nhiễm phải một căn bệnh lạ rồi qua đời. Lễ tang của bà, tôi đã đứng trước người bà một đời làm nô lệ cho chồng và con mà khóc hết nước mắt. Tôi cũng khóc cho số mệnh của tôi và Mặc Mặc. Cha tôi như trái bom đã châm ngòi, bất cứ lúc nào cũng có thể kết thúc cuộc sống của gia đình chúng tôi.

Mặc Mặc đã đến thời kỳ tìm bạn, ngủ càng ít, ban đêm đôi mắt cứ mở to trừng trừng, kêu thảm thiết đến tận trời sáng. Tôi hay cho nó ra ngoài đi dạo, thầm mong nó tìm thấy người nó yêu, nếu không, tiếng gọi của nó sớm muộn sẽ làm cha tôi nổi khùng.

Cuối cùng thì cũng đến cái đêm kinh khủng đó, tiếng Mặc Mặc kêu không dứt đã thành nhát dao cứa vào da thịt tôi. Cha tôi phi từ trên giường xuống. Ông chạy thẳng đến phòng khách, sau đó là tiếng gào sống đi chết lại của Mặc Mặc. Tôi chạy ù té sang, người đàn ông của mẹ tôi – tôi chỉ có thể dùng cách xưng hô này để gọi con người hung hãn đến điên cuồng trước mặt – đang mở cửa, định đá Mặc Mặc ra ngoài. Mặc Mặc đã kề bên cửa, móng của nó cố bám lấy cửa không chịu đi. Bụng nó bị đá, đầu nó bị đá, lưng nó bị đá, đuôi nó dựng lên không động đậy, giống như một sợi dây bị tê liệt. Chịu hết cú đá này đến cú đá khác, nó không thể mở mắt ra được, cũng không thở được, nhưng nó kiên quyết không buông móng, nhất định không chịu đi. Điều duy nhất mà nó làm được lúc này là chảy máu. Mặc Mặc ngốc nghếch! Sao không rời bậu cửa mà đi đi, cái nhà như thế này đâu có đáng để mày lưu luyến. Đừng bướng, nếu không mày sẽ chết mất thôi.

Tôi vội vàng nằm bò xuống đất ôm lấy chân của người đàn ông đáng sợ kia, đôi chân đạp liên hồi vào con mèo với tốc độ kinh người. Đôi chân đạp về phía sau để hất tôi ra, đá vào tôi như mưa. Tôi ngã dúi vào góc tường, đầu tôi như thể một bông hoa đang tuyệt vọng nở khi đã sắp tàn. Mặc Mặc yêu quý ơi, có thể chị cũng sắp chết. Trước mắt tôi càng ngày càng là một màu đen tối, tôi nhìn thấy mẹ tôi khẽ khàng giữ cha lại, ngập ngừng và sợ hãi. Tôi gọi Thần Mộc: Thần Mộc ơi, anh là siêu nhân, anh hãy đến cứu Mặc Mặc đi. Tôi kêu gọi trong tuyệt vọng. Trong mơ, tôi gặp Mặc Mặc, bộ lông đen đến nỗi không thể phân biệt với màn đêm, đang hát. Thần Mộc ôm lấy khuôn mặt tôi nói, Công chúa bé nhỏ ơi, Mặc Mặc không chết đâu, em tỉnh dậy đi.

Lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng. Mẹ tôi đang ở cạnh giường, nét buồn vẫn rất nhạt. Tôi mở mắt nhìn mẹ, không dám hỏi những câu liên quan đến sự sống và cái chết. Mẹ tôi nói, Mặc Mặc chưa chết, Thần Mộc đang trông nom nó.

Mặc Mặc vẫn không ngủ. Nó nằm trên một chiếc khăn trắng có dính một vài vệt máu nhạt. Nó cuộn tròn người, giống như một đóa hoa tàn. Miệng nó không ngậm lại được, bốn chiếc răng nanh đều đã gãy cả, chỉ còn lại gốc răng mấp mô không đều chảy đầy máu. Nó đã bị câm, không bao giờ hát được nữa. Nó cũng không thể đứng thẳng được, vì chân nó đã gãy, những chiếc móng nhỏ đang run rẩy. Cái lưỡi đầy máu của nó đang liếm liếm tay tôi, cái đuôi đã rụng hết lông đang ve vẩy như thể muốn đầu hàng. Tôi khóc như mưa, Mặc Mặc bé nhỏ ơi, sao mày không bỏ chạy, mày bé nhỏ như thế, chưa được làm mẹ đã bị thương như thế này.

Tôi quay người, sà vào lòng Thần Mộc, nói với anh: Nếu yêu em thì hãy mang Mặc Mặc đi.

năm

Mặc Mặc được để lại nhà Thần Mộc. Nó đang hồi phục dần, đã có thể khập khễnh bước đi chầm chậm. Chúng tôi đã tìm cho nó một người bạn, lông màu trắng, thích yên tĩnh. Mặc Mặc tàn tật chẳng bao lâu đã có thai.

Tôi không thể rời khỏi gia đình tôi, một gia đình được bao bọc bởi người mẹ bất lực và người cha tàn bạo. Tôi không còn nói chuyện với cha tôi nữa, cũng rất ít nói chuyện với mẹ. Niềm vui lớn nhất của tôi là mỗi ngày đi học về qua nhà Thần Mộc thăm Mặc Mặc.

Sắc mặt Thần Mộc tối sầm, rất giống cha tôi. Cha Thần Mộc bị tai nạn xe, gãy xương sườn. Anh vừa từ bệnh viện về liền lạnh lùng nói: người lớn nói không sai, mèo đen chỉ mang lại tai ương và bất hạnh, gia đình em, gia đình anh, thậm chí chính bản thân nó cũng không thoát khỏi.

Tôi nói, Thần Mộc, đến anh cũng nói như thế. Nó chỉ là một con vật nhỏ, không hề có tà thuật, không cả bảo vệ nổi chính mình. Anh đã hứa chăm sóc nó chu đáo, nếu anh còn yêu em.

Mùa đông đến, bụng Mặc Mặc rất to. Cha của Thần Mộc vẫn chưa bình phục. Thần Mộc bắt đầu to tiếng với tôi. Anh đã quên lời hứa. Mặc Mặc đã trở thành gánh nặng đối với anh. Tôi bắt đầu đối với Thần Mộc như mẹ đối với cha. Tôi giúp anh ấy nấu cơm cho người cha đang nằm bệnh viện, giúp anh an ủi người mẹ đang héo hon tiều tụy. Tôi lặng lẽ để mặc cho anh chửi mắng, lặng lẽ thu dọn những mảnh thủy tinh anh ném vỡ.

Trong một đêm tuyết dày, tôi lại mơ thấy Mặc Mặc, nó bắt đầu hát. Mặc Mặc còn bảo tôi, chị biết không, tôi mệt mỏi quá rồi, tôi thèm được ngủ.

Sáng hôm sau không có nắng, tôi quét tuyết trong vườn. Thần Mộc đến, mặt mũi lạnh lùng nói, đêm qua anh đã đuổi Mặc Mặc ra khỏi nhà. Tôi ngừng lại, bất động. Rồi tôi nói, Thần Mộc, anh đang đùa phải không, đêm qua tuyết rơi to như thế, Mặc Mặc đang có bầu, nó không có răng nanh, đi lại cũng không vững, cả kêu cứu cũng không kêu nổi… Nhưng tôi biết đây không hề là chuyện đùa, tôi nói một hồi rồi bật khóc. Tôi nghĩ, rồi lại hỏi anh đầy hy vọng, có phải nó vẫn quanh quẩn ở cửa không chịu đi, và sớm nay anh lại ôm nó bế vào nhà? Không, Thần Mộc trả lời, đêm hôm qua, anh thả nó xuống lùm cây ở rất xa. Mẹ anh nói vứt nó đi, bệnh tình của cha anh sẽ chuyển.

Vẫn là một Thần Mộc, người hứa cho tôi cuộc sống như một công chúa, nói vĩnh viễn yêu thương tôi, nói sẽ chăm cho Mặc Mặc béo tròn như chú lợn. Anh là thần cứu vớt tâm hồn tôi kia mà! Anh cũng đã từng cứu vớt Mặc Mặc. Còn lúc này, một thái độ khác hẳn, một khuôn mặt méo mó. Thần Mộc của tôi, nhưng tôi không sao nhìn rõ anh.

Tôi van xin Thần Mộc, kẻ đã không còn tình yêu trong trái tim, tôi xin anh đưa tôi ra lùm cây đó, nếu không Mặc Mặc sẽ chết cóng, hoặc là chết đói.

Anh muốn cho nó chết. Thần Mộc nói.

sáu

Tôi đi tìm rất xa và rất lâu. Mặc Mặc như thể là tuyết và đã tan mất vậy. Hoàng tử của tôi cũng đã chẳng giữ lời, chàng đã rời xa cuộc đời tôi cùng với mùa đông. Tôi đã vĩnh viễn trở thành nàng Lọ lem không phép thuật nào có thể thay đổi.

Đầu xuân, nhà trẻ mở cửa trở lại. Có một bé gái đã từng nhìn thấy tôi chơi với Mặc Mặc chạy đến tìm tôi. Em bé khóc. Nó nói rằng, suốt kỳ nghỉ đông trong trường không có một ai, thế mà bây giờ thấy bên chiếc xích đu vườn sau có một xác mèo. Nó nói, hình như là Mặc Mặc.

Thế là tôi lại nhìn thấy Mặc Mặc của tôi. Nó nằm ngửa người trên nền đất ẩm ướt sau tuyết tan. Xung quanh là những vết chân nhỏ như cánh hoa đào. Mắt nó rỗng, kiến bò ra bò vào qua hốc mắt. Khi chết, chắc hẳn nó cũng vẫn mở to đôi mắt tội nghiệp.

Em bé gái nhỏ nọ trốn sau lưng tôi khóc thút thít, nó hỏi tôi, có phải mèo đen đang bị thối rữa ra không? Tôi quỳ xuống, ôm lấy nó như xưa kia đã từng ôm Mặc Mặc. Tôi nói, thối rữa không có gì đáng sợ cả, chúng ta đang sống, cũng đang thối rữa ra như vậy. Cuộc đời con người thực ra cũng chỉ là một quá trình thối rữa mà thôi.

Mặc Mặc không tìm thấy đường về nhà, nhưng nó đã tìm đến chiếc xích đu nơi chúng tôi thường đến ngắm mặt trời. Mặc Mặc giỏi quá.

Mặc Mặc cả cuộc đời không ngủ, cả cuộc đời mệt mỏi. Cuối cùng thì bây giờ nó đã có thể ngủ được rồi. Mặc Mặc ơi, trong mơ, cảm giác bay qua bay lại chắc hẳn thú vị lắm.

Tôi tự nói với lòng mình, những chú kiến không thân không thích với Mặc Mặc đang ăn tươi nuốt sống Mặc Mặc, thế mà cả Thần Mộc thân yêu của tôi cũng đang gặm nhấm lòng tôi. Người mà tôi yêu hứa là sẽ chăm sóc con mèo của tôi, và đã chăm sóc nó đi vào giấc ngủ ngàn thu.

Chú mèo của tôi không phải có chín sinh mệnh, nó chỉ có một sinh mệnh thôi, mà nó lại chết mất rồi.

bảy

Cha tôi đã nhanh chóng tìm được việc mới, kiếm được rất nhiều tiền. Ông nói một cách đắc ý rằng, đó chính là vì Mặc Mặc đã chết.

Tôi vẫn phải sử dụng những đồng tiền mà ông kiếm được, đi học nội trú ở một ngôi trường nằm tại một thành phố xa xôi. Bầu trời ở thành phố đó không bao giờ rơi những bông tuyết làm tan nát lòng tôi.

Cha tôi cũng đem theo người vợ ngoan hiền chuyển đến ở một căn nhà ven biển vô cùng đẹp đẽ.

Trước khi đi, tôi sơn xanh lại căn phòng. Cả đời, Thần Mộc sẽ chẳng bao giờ cho được tôi một ngôi nhà xanh như thế.

Tôi không hề đến từ biệt anh, bởi cũng không nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại.

Hôm nay chẳng hiểu quỷ thần đưa chân thế nào mà tôi lại quay trở lại nơi đây. Nhà Thần Mộc đã chuyển đi từ lâu. Nơi ở cũ đã biến thành một bãi hoang tàn, thậm chí tôi tin rằng dưới lớp cỏ xanh cao kia còn có những ngôi mộ. Tôi tự nhốt mình trong phòng, nhớ Mặc Mặc, và cũng nhớ Thần Mộc.

Mưa liền ba ngày. Tôi không quên được tờ rơi tìm người ấy – Hoàng tử đã không quên cô bé Lọ Lem của mình, chàng đã thay giày thủy tinh bằng một bức ảnh để tìm nàng. Tôi không cầm được lòng, lại đi xem lại bức ảnh và những lời đáng yêu Thần Mộc lưu lại. Nước mưa gột trắng bức ảnh, tờ rơi chỉ còn lại một nửa. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy dòng chữ quan trọng nhất: Công chúa bé nhỏ ơi, anh đã tìm thấy những đứa con của Mặc Mặc, chúng mình cùng nuôi nấng chúng đi em.

Thời khắc ấy, có lẽ đã ngừng mưa, và cầu vồng đã xuất hiện. Phải rồi, Thần Mộc vẫn có tình yêu, vẫn yêu tôi, và yêu Mặc Mặc. Có thể không bao giờ tôi có thể tha thứ cho anh, nhưng giờ phút này tôi muốn được nhìn thấy anh và những đứa con của Mặc Mặc. Tôi tìm địa chỉ của anh trên tờ rơi, nhưng chỉ còn lại hai chữ “địa chỉ” mờ nhạt, nội dung đằng sau đều đã bị nước mưa làm nhòe hết, những con chữ đã bay đi đằng nào hết.

Trời không chiều lòng người.

Tôi đứng chết trân giữa đám cỏ dại mọc cao ngút, dường như lại nghe thấy tiếng mèo kêu đêm không dứt. Thần Mộc, chúng mình còn gặp lại được nhau không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.02.2018, 16:20
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 47
Bạch bạch


một

Hôm đó tôi đã trèo hết ba mươi lăm bậc để đến với vầng hào quang vĩ đại. Tiếng reo hò cổ vũ giống như một loại keo dính chặt lấy tôi kể từ đó.

Tôi như thấy trên đầu mũi chấm đen của mình bừng nở một mùa xuân ngắn ngủi. Nhưng làm gì còn ai không còn mẹ nữa mà vẫn còn nhớ tới điều này .

Từ ngày tôi trở thành Chú Hề, ngày tháng và tất cả các thứ xung quanh tôi đều trở nên bé nhỏ.

hai

Chú Hề đã từng có rất nhiều tên. Hắn ta dùng một cuốn sổ hình vuông bìa bằng da mềm màu nâu để ghi lại từng cái tên một. Năm nào tháng nào dùng cái tên gì. Mỗi một tên chiếm cả một trang giấy, cùng với một quãng đời của hắn. Chú Hề tự thấy những cái tên đó giống những con vật đần độn được nuôi dồn cùng với nhau, luôn nằm chình ình chẹn ngang những giấc mơ mong manh của hắn. Chật chà chật chội.

Mấy cái tên đó quả thực đều ngốc nghếch và cứng quèo. Khi ở thành phố A, người ta gọi hắn là Mao Mao, khi ở thành phố B thì lại được gọi là Kiều Kiều. Hắn ta thích nhất là thành phố S. Nơi đó người ta cho phép hắn được tự chọn tên cho mình. Họ nói: Chú Hề, cậu có thể tự chọn cho mình một cái tên. Đôi mắt Chú Hề lấp lánh ánh sáng. Hắn ta hỏi đi hỏi lại thật không? Thật không? Có thật là được tự chọn tên cho mình không? Hôm đó, hắn ta lại cảm thấy mình như đang đứng trên sàn diễn. Hắn đợi chờ giây lát, không thấy ai phản đối, liền tự giới thiệu “Tôi tên là Bạch Bạch, đừng quan tâm bây giờ tôi có nước da màu gì, nhưng lúc mẹ sinh ra tôi đã gọi tôi là Bạch Bạch. Quý vị cứ gọi tôi là Bạch Bạch”.

Chú Hề Bạch Bạch trông thấy người mặc chiếc áo khoác dày nhất ngồi ở hàng ghế giữa bĩu môi. Ông ta còn dụi tắt cả thuốc lá. Đồng hồ trên tường nhảy một vạch dài. Đèn đâu rồi, đèn đâu rồi. Chú Hề đứng trong tối đen. Hắn ta bị đá một cái từ phía sau. Hắn  cũng không dám chắc mình đã bị đá chính xác vào chỗ nào, bởi vì hắn gầy đét đến mức khó có thể phân tách các bộ phận cơ thể. Mọi người vây xung quanh lão Sếp. Tất cả mọi người đều đứng bên ông ta. Họ nói, người đàn bà của Sếp mới tên là Bạch Bạch.

Bạch Bạch là người đàn bà đã chạy trốn. Người đàn bà đó khi ra đi đã mang theo ba gánh nặng và một nỗi oan. [1]

Chú Hề không được gọi là Bạch Bạch, nhưng vẫn viết vào cuốn sổ bìa da cái tên này. Hắn ta cứ viết, viết mãi, càng viết càng thấy mình trắng trẻo ra. Nhưng hắn lại nói với người khác là mình yêu một người đàn bà tên Bạch Bạch. Hắn nói như vậy rất nhiều lần, cuối cùng thì tự hắn cũng nghĩ mình đúng là đã yêu một người đàn bà đem theo nỗi oan khuất ra đi trong đêm. Người đàn bà mặt đầy những vết rỗ đến giờ vẫn còn lang thang đâu đó. Hắn tưởng tượng ra dáng vẻ mệt mỏi cô liêu của người phụ nữ. Người đàn bà ấy chợt dừng lại, ấp mình trên một hòn đá như một con chim lớn, không định bay nữa. Người đàn bà ứa vài giọt nước mắt, thoát ra khỏi nỗi oan, soi trở lại vào nỗi oan, lau sạch khuôn mặt trắng trẻo của mình.

ba

Gần đay, Chú Hề muốn giải quyết dứt điểm việc cái tên. Hắn cần quyết định lấy một cái tên. Hắn không muốn làm một Chú Hề nữa.

Hắn nghĩ phải dừng lại thôi, vì bản thân mình đang càng ngày càng teo tóp.

Suốt tháng Tám, hắn thấy mình đang bay lên như chuồn chuồn. Hắn cảm thấy chuồn chuồn là loài vật xấu xí nhất mình từng gặp. Chúng chẳng khác gì một cái đinh mũ to, găm vào bầu trời hoặc những thân cây cỏ, lì lợm đến trơ trẽn. Mắt chúng thì sưng húp, bọc chặt lấy khối nước mắt. Giữ nhiều nước mắt thế để làm gì chứ?

Chú Hề quá gầy, gầy đến nỗi có thể dễ dàng nhảy phắt lên trên sợi dây thép. Hắn thường hay đột nhiên hoảng hốt. Có phải là sợi dây thép không, sao to rộng thế này. Hắn cảm thấy đó phải là một cái đường ray, to rộng và bóng loáng. Tàu hỏa chạy qua. Đúng, ai chẳng từng đi tàu hỏa, thế mà Chú Hề chưa bao giờ đi. Hắn thích những bụm khói bốc lên từ đầu tàu. Chúng như những đóa hoa kỳ diệu. Chú Hề cũng chưa bao giờ nhìn thấy pháo hoa, hắn nghĩ chắc là cũng giống như thế này. Chỉ có đúng một lần khi biểu diễn ở thành phố D, Chú Hề nghe thấy bên ngoài có tiếng pháo hoa. Tất cả khán giả đều chạy đi xem, bỏ lại hắn trơ ra với sân khấu. Chú Hề đứng lặng. Hắn cũng muốn chạy ra ngoài nhưng cửa đã bị chẹn kín. Hắn trèo lên thật cao, đứng trên sợi dây thép nhìn thấy một góc trời xám xám. Một góc trời, mang sắc hoàng hôn ngao ngán, màu xám như bị dính phải cái gì bẩn bẩn. Chú Hề nghĩ hay đó là pháo hoa, dính một tí trắng, lại một tí xám, giống y khói trên đầu tàu. Hắn đứng ở sân ga muốn nhảy lên trên. Hắn ta nghĩ thế nào cũng nhảy được. Sợi dây thép còn được nữa là cái này. Thế mà hắn cứ nghển cổ lên nhìn mãi, nhìn một cách sùng bái. Hắn chỉ đứng cách nhân viên toa tàu không mấy. Trông hắn như đang làm việc một cách tận tụy còn hơn cả người mặc đồng phục đứng ở đó.

Sau đó rất lâu, trong lòng Chú Hề dần hình thành một sự so sánh thế này: Khói tàu hỏa giống như dải tóc phụ nữ cắt xuống để gửi cho ai đó. Dải tóc mềm và phát ra tiếng gọi vang vang.

Chú Hề nhớ, trong một buổi biểu diễn hào nhoáng, hắn từng đội một bộ tóc giả như thế. Hắn cảm thấy đầu nặng trịch và chân nhẹ bẫng, nhưng thấy mình đẹp vô cùng. Hắn nhẹ gỡ một lọn tóc giấu vào trong túi áo ngực. Cái túi áo ở trước tim, nên cả buổi diễn hôm ấy Chú Hề cảm thấy rất ấm áp, dù lọn tóc chỉ làm từ thứ cỏ vẫn cho gấu ăn. Có điều hắn quên mất bộ quần áo đắt tiền đó không phải là của mình.

Khi Chú Hề phải trút bộ quần áo rực rỡ xuống, hắn ta cảm thấy ngực mình như bị thủng với một phát đạn.

Chú Hề vẫn hằng mong mỏi được xem đường tàu. Hắn tưởng tượng ra mình đứng ở nơi đó, nâng niu những búi cỏ đã từng đánh mất. Một mùa xuân mới thật dài lâu sẽ bừng nở. Tất nhiên, Chú Hề lập tức tự nói với mình rằng, làm gì có ai không còn mẹ nữa mà vẫn nhớ được những điều này .

Cả tháng Tám hoảng hoảng hốt hốt. Chú Hề thấy mình như đi trên đường ray tàu hỏa rộng lớn. Ước mơ của hắn tất thảy đều thay đổi, hắn muốn dừng lại để sửa chữa cái đường ray. Sửa rồi để ngắm nhìn nó. Chú Hề thấy tàu hỏa giống như con rắn mối chuyển dần sang màu sẫm. Chỉ có dải tóc trắng bạc là sáng lên. Tiếng gọi kia là của một phụ nữ xinh đẹp, Chú Hề tin chắc là như vậy. Vùng sáng trắng cuối cùng đã bện thành một suối tóc. Chú Hề cuối cùng cũng vui mừng khôn xiết kêu lên:

Bạch Bạch, Bạch Bạch! [2]  

bốn

Chú Hề bắt đầu nghiện cái thú được đi trên sợi thép. Ngày nào hắn cũng đứng trên đó đón tàu hỏa và người đàn bà của mình. Hắn bắt đầu cười.

Trước đây hắn chẳng hề cười. Bởi vì hắn còn băn khoăn về cái tên. Hắn thấy người giới thiệu tiết mục chưa bao giờ gọi Chú Hề là Bạch Bạch. Đây là một sự thật quan trọng. Lại còn những đồ ngu ngốc kia, bỏ ra bao nhiêu tiền mua vé để vào xem, xem hết buổi rồi cũng chẳng biết Chú Hề chính là Bạch Bạch. Vì thế hắn chẳng nói năng gì, đôi môi mím chặt. Chú Hề đứng trên dây giống như một con chuồn chuồn run rẩy. Hắn cứ đung đưa chao đảo như sắp rơi xuống.

Chú Hề luôn cứ bứt rứt buồn rầu vì chưa có được một ước mơ.

Ước mơ là thứ có thể khiến đứa trẻ thèm muốn từng phút từng giờ, tới mức rầu rĩ.

Chú Hề chẳng có ước mơ nào, nên rất muốn kiếm một cái.

Hắn luôn nhấn mạnh rằng, chỉ cần một mà thôi, tôi không bao giờ tham lam.

Đã nhiều lần, hắn nghĩ chỉ cần ngó xuống là có thể vớt được một ước mơ không tồi. Thật vậy đấy, mọi người hay thích dễ dàng vứt bỏ ước mơ của mình. Nhất là những lúc như thế này, khi họ đang quá phấn chấn và hồi hộp. Họ từ bỏ những ước mơ đang có của mình. Rạp xiếc là một nơi rất tốt. Đâu đâu cũng rực rỡ xanh đỏ. Bóng bay bay lên trên đầu, còn dưới chân rơi đầy những ước mơ.

Màu sắc sặc sỡ. Chú Hề nhìn thấy những ước mơ xếp thành hàng ngồi ở phía ghế thấp đang rầu rĩ. Ước mơ nọ kề sát ước mơ kia mà rầu rĩ. Chú Hề ước gì mình có thể thuận tay vớt lấy một ước mơ. Hắn thích ước mơ màu trắng, tất nhiên. Ước mơ màu trắng đang rầu rĩ ngồi ở đằng kia.

Chú Hề muốn vớt nó lên, nói với nó rằng, gọi cái người đàn bà tên là Bạch Bạch kia đến đây. Ra đây, lại đây. Đến đây nào.

Giây phút ấy, Chú Hề thấy mình đầy chất người đàn ông. Yết hầu rắn chắc, tiếng Chú Hề sang sảng như tiếng trống rền dưới tay dùi ào ạt của gã đô lực sĩ trong đoàn.

Nàng Bạch Bạch đã xuất hiện. Chú Hề chỉ tưởng tượng được đến lúc ấy. Hắn nghĩ, những hạnh phúc sau đó đâu cần gì phải tưởng tượng nữa.

Thế nhưng Chú Hề lại cứ chết trân trên đường ray của mình, thế là bỏ lỡ mất một ước mơ đang thở dài.

Chú Hề lần nào từ sợi thép trèo xuống cũng đau lòng khôn xiết. Hắn cúi đầu xuống nhìn, thấy những ước mơ dưới đất đã chết khô cả. Có lúc hắn có chiếc khăn tay không dùng đến, liền đem gói ước mơ đã chết đó lại, mang đi chôn.

Hắn không nhớ đã chôn tổng cộng có bao nhiêu ước mơ màu trắng. Hắn cứ đào hết cái hố này tới cái hố khác. Hắn nói tôi không muốn làm nữa, không muốn nữa. Tôi còn đang đợi Bạch Bạch cơ mà. Tôi muốn đưa Bạch Bạch đi ngắm những mái tóc hình pháo hoa.

năm

Chú Hề thay mình vẫn không ngừng teo tóp đi.

Đến nỗi cổ họng chỉ còn chỗ để nhét một cọng hoa loa kèn. Thật tệ quá.

Chú Hề quyết định nghỉ việc. Hắn cảm thấy đứng trên mặt đất tốt hơn là lơ lửng như vậy nhiều. Trên mặt đất có những ước mơ rơi xuống, mà cũng có thể có một người đàn bà sẽ đến.

Lúc ra đi, Chú Hề bỗng rất được luyến tiếc. Thậm chí có thể nói hắn đã có một chút danh tiếng. Mọi người bảo nhau, ô, hóa ra là người đó, anh ta diễn hay ra phết. Anh ta biết cười mà.

Chú Hề muốn nói cho họ biết người đó là Bạch Bạch. Phải bảo để họ gọi ra được tên mình.

Nhưng rồi, Chú Hề quyết định thôi. Chú Hề thấy mình không làm nghề này nữa thế là mọi sự trở nên đơn giản hơn nhiều.

Việc hắn quyết định không làm nữa kỳ thực còn đơn giản hơn hắn tưởng.

Hôm đó, hắn đứng phía dưới sân khấu. Hắn chính là Bạch Bạch. Từ xưa đến giờ đều là như thế.

Hắn trốn.

Ẩn mình vào trong tối đen. Khi tiếng người rầm rầm dậy lên, hắn nghe thấy tiếng vô vàn ước mơ rơi xuống rào rào. Ánh đèn sáng quắc rọi từ bốn phía. Hắn lao tới hàng ghế đầu tiên, nhặt lấy một ước mơ màu trắng còn nguyên vẹn.

Hắn về nhà, vừa đi vừa ư ử hát. Bài hát cũng giản đơn vô cùng. Chiếc khăn mùi soa trên tay rất sạch sẽ. Trái tim của ước mơ vẫn đang đập thình thịch, thình thịch.

Bây giờ mọi người ngồi vào chỗ, để tôi tuyên bố một tin tốt lành. Thật đấy, thật sự là, sau ngày hôm đó ít lâu, có một người đàn bà đến tìm Chú Hề. Nàng xách theo hành lý. Tóc để xõa. Tất nhiên Chú Hề đã cố nhìn xem người đàn bà có mang theo mình nỗi oan nào không, nhưng không hề thấy có. Chú Hề không dám chắc nàng có phải chính là Bạch Bạch hay không.

Nhưng Chú Hề đã gọi nàng như thế. Bạch Bạch.

Người đàn bà đó là Bạch Bạch. Lúc nàng mỉm cười, nụ cười có cánh. Bay, rồi lượn. Chú Hề bị nàng làm cho quay cuồng trời đất. Chú Hề ôm lấy nàng, thổ lộ rằng đã đợi chờ nàng bao lâu nay.

Chú Hề nghĩ, thế này cũng chẳng muộn. Vừa kịp. Chúng ta đi xem đường tàu thôi. Nói rồi, Chú Hề nhìn bộ tóc trắng của nàng. Màu trắng không đẹp lắm, cũng chẳng sáng lắm. Chú Hề hít một hơi rồi nói, chúng ta đi tìm những dải tóc đẹp. Chúng sẽ bay phấp phới trên đầu nàng. Nở ra như một đóa hoa, em biết không, cảm giác đó thật là sung sướng, đê mê đến ngất ngây.

Lướt chạy. Lòng Chú Hề đang lướt chạy. Chú Hề bao giờ cũng dò dẫm trong sự cẩn thận. Hắn vốn chẳng biết cảm giác được lướt chạy là như thế nào. Đường rộng quá, tóc của Bạch Bạch bay bay. Hắn muốn hét lên rằng, tôi là Bạch Bạch.

Chú Hề thoắt cầm lấy tay Bạch Bạch. Ngón tay bạc bạc mềm mềm. Đi thôi. Chúng ta đi thôi.

Dừng một chút.

Nàng Bạch Bạch nhìn hắn, nói chầm chậm, sung sướng ngất ngây, ngất ngây sung sướng. Đột nhiên đôi mắt nàng lấp lánh một cách đầy hi vọng, hỏi rằng, em muốn hỏi anh điều này, người ta nói, anh có thể làm tình trên sợi thép. Có đúng như thế thật không? Có đúng như thế thật không?

Chú Hề Bạch Bạch đầu óc điếc đặc như có tàu hỏa chạy qua, hắn cảm thấy mọi thứ vẫn đang tóp teo lại. Tóp teo càng lúc càng nhanh hơn, hình như vậy.






[1] Giải thích của dịch giả: đây là cách chơi chữ của tác giả, dịch nguyên văn là “ba tay nải và một cái nồi sáng loáng”

[2] Giải thích của dịch giả: ở đây tác giả chơi chữ, “bạch bạch” cũng có nghĩa là “bye bye” (tạm biệt).


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2018, 16:23
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 100
Những cái này những cái kia


một

Tôi và em Vũ đến sân bay lúc trời nhập nhoạng tối.

Sân bay Changi nằm ở bờ biển phía Đông. Tôi đứng, vừa đủ cao để nhìn thấy mặt trời chìm xuống nước. Hoàng hôn nghẹn nấc. Một chiếc máy bay đang cố bay. Giành giật để bay đi, hoặc cũng có thể là để không phải bay đi. Máy bay bết lẫn với màu mây. Chút ráng đỏ cuối cùng là máu của trận quyết đấu.

Bầu trời sao mà ầm ĩ làm vậy.

Trước khi ra đây rất lâu, chúng tôi ở trên tàu điện ngầm. Từ trung tâm thành phố ra sân bay phải đi tàu điện ngầm rất lâu mới đến nơi. Đi từ Tây sang Đông. Hành khách trên tàu càng đi càng ít. Sau cùng thì chỉ còn lại mình tôi và em Vũ. Tôi trở nên hào hứng. Rất hào hứng, nên chúng tôi chụp ảnh trên tàu điện ngầm. Tư thế của tôi rất khoa trương, gần như nằm dài cả người trên băng ghế. Để em Vũ chụp tôi. Chưa bao giờ được như thế này, trên cả chuyến tàu điện ngầm chỉ còn lại hai chúng tôi, được la hét, được điên cuồng. Giây phút ấy, tôi có một mái nhà là cả một đoàn tàu dài, có một người bạn nhỏ cùng nương tựa nhau mà sống: Em Vũ. Tôi bỗng cảm thấy mãn nguyện vô cùng, mặc dầu trong lòng đầy sợ hãi. Khi ra đến ngoại ô tự nhiên tàu đi nhanh hẳn lên. Một vùng đen tối với những chấm ánh sáng cứ vùn vụt trôi qua. Tôi đã nghĩ, khi đào đường hầm cho tàu chạy, những đau đớn mà người ta gây ra cho sỏi đá giờ đây đang được sỏi đá chuẩn bị hoán trả cho người.

Chúng tôi đến sân bay lúc trời đã nhập nhoạng tối. Chúng tôi phải ngủ đêm lại sân bay. Chúng tôi chẳng có ai để mà đón, ở đây cũng chẳng có tiết mục gì hay ho để xem. Thế mà chúng tôi vẫn đến, từ tận Tây sang Đông, xa xôi làm vậy.

Quán Starbucks trong sân bay mở cửa 24/24. Tất cả các quầy hiệu đều thâu đêm suốt sáng không ngủ. Ở cái thành phố này, tôi không có nhà, nên tôi thích mọi nơi đều là nhà của mình. Chỉ cần nơi đó có ánh sáng. Tôi thấy sân bay là một cái nhà không tồi, có rất nhiều đèn, có rất nhiều người cũng không ngủ như tôi, những cốc cà phê nghi ngút, chắc là loại Vanllia Latte mà tôi ưa thích. Tôi nhìn thấy những người châu Âu tinh thần phơi phới, mang theo rất ít hành lý, điềm tĩnh gọi một cốc cà phê ngồi xuống uống.

Tôi và em Vũ ngủ đêm lại sân bay, chúng tôi xen vào trong dòng người hối hả, tự coi mình là một hành khách, cũng có một nơi để đến.

Tôi bắt đầu thấy mệt. Nhưng tôi lại thích cứ nói chuyện mãi, nói chuyện mãi với em Vũ.

Tôi nghĩ em Vũ cũng mệt lắm rồi, nhưng cô bé vẫn cố chớp mắt nghe tôi nói.

Hai đứa đều chưa muốn ngủ.

Tôi nói với em Vũ, cá lúc mệt mỏi cũng vẫn mở mắt. Hay chúng biết rằng nhắm mắt rồi thì nước mắt sẽ ứa ra. Cho nên cá lúc nào cũng há há mồm, thực ra là đang ngáp ngủ đấy thôi.

Em Vũ bảo cá sao lại phải sợ khóc. Bởi vì cá bơi trong biển, nước mắt cứ rơi xuống lại hòa tan với nước, có ai biết được đâu.

Tôi im lặng một lúc lâu mới nói, bởi vì nước mắt chảy ra sẽ làm mặt mũi thành lấm lem.

Im lặng.

Nhìn.

Em Vũ nói, mặt chị đang lấm lem ra phết.

hai

Em Vũ, dù sao thì chị vẫn thích khóc. Chị không biết hút thuốc, cũng chẳng biết uống rượu, nên hãy để chị khóc, khóc rồi sẽ thấy lòng nhẹ nhàng hơn.

Em Vũ, nhà của em thế nào nhỉ? Hay là nói về nhà của chúng mình đi.

Em Vũ, thành phố chị ở trước kia có một cái hồ, với vài ngọn núi nhỏ. Từng cụm từng cụm hoa sen.

Bốn mùa rõ rệt. Mùa đông tuyết trắng xóa. Chị đi xe đạp thì kiểu gì cũng phải trượt ngã. Nhà chị ở giữa thành phố, bên cạnh cái hồ đó. Bên hồ có một nhà hàng Italy với bức tường kính lớn sát xuống đất, trong suốt. Qua lớp kính đó, người ta thấy hoa sen hồng thắm nở rộ, nếu là mùa hè. Chị thường đến ngồi một mình bên hồ. Ở đó, chị từng nhìn thấy bạn thân của mình cùng người yêu ra đó. Cạnh hồ có thư viện. Họ cùng học ở đó xong, dắt tay nhau chạy ùa ra hồ. Không mua vé, cứ thế chạy vào, họ cười sảng khoái. Cười rằng mình ăn gian mà không thấy thẹn.

Thế nhưng, những câu chuyên yêu đương ấy diễn ra vào cuối thế kỷ XX hay đầu thế kỷ XXI chị  cũng chẳng rõ nữa. Bao lâu rồi, luôn có những mối tình chìm nghỉm xuống hồ. Ngày qua ngày, những người đến để nhớ nhung về một đoạn tình cũng ít dần đi.

Em Vũ, trước cửa nhà chị là con ngõ hẹp ngoằn ngoèo. Đây là đoạn phố cổ duy nhất mà thành phố cho bảo tồn. Cũ lắm, nhưng lại kiêu hãnh làm sao. Liễu rủ, cổng gỗ kẽo kẹt, giếng nước. Còn có cả câu đối nữa. Phương Bắc còn rất ít nơi giữ được khung cảnh hữu tình như thế. Đi qua con ngõ nhỏ là đến khu thương mại trung tâm và một hiệu sách lớn nhất thành phố. Em Vũ, em biết không, chị thích lắm con ngõ nhỏ này. Bởi vì mỗi lần hò hẹn, chị và người con trai chị yêu lại gặp nhau trước cửa hiệu sách. Mỗi lần chị đều phải xuyên qua con ngõ này. Lần nào chị cũng đến muộn, trong ký ức vẫn còn hình ảnh mình chạy qua con ngõ, thích thú trước ánh mắt nhìn của những người xung quanh. Lúc đó, chị ăn mặc điệu lắm. Chị thích màu hồng và màu cam, còn thích mặc cùng màu xanh thẫm và xanh lá cây nữa. Tết tóc, đeo một chiếc ba lô lớn. Đi tất cao cổ có hoa văn xếp lớp lớp tầng tầng, và giầy thể thao có gót thật dày. Hồi đó ăn mặc rất táo bạo, lần nào đi qua ngõ cũng cảm thấy có bao đôi mắt dõi theo. Những ánh mắt “kiểm duyệt” chăm chú. Chị cảm thấy mình làm một cô gái khiến mọi người say mê, tâm hồn chị phơi phới. Những người con trai đợi chị ở đầu ngõ phía đằng kia liên tục thay đổi. Hết người này đến người khác, tóc ngắn có, tóc dài có, mắt một mí có, chăm học có, biết thổi sáo có, đã từng lên bìa báo cũng có. Chỉ có một thứ không thay đổi, đó là chị, chạy ngang qua con ngõ nhỏ. Em Vũ ạ, lâu, lâu quá rồi. Giờ nghĩ lại, thấy những người đợi chị đâu có quan trọng. Kiểu tóc, khuôn mặt hay “thành tích” của họ đều không quan trọng bằng con ngõ. Trưởng thành rồi chị mới hiểu, cái chị yêu nhất chính là đoạn ngõ từ nhà chị đến chỗ hẹn hò. Con ngõ chính là sân khấu mà trên đó, chị đã biểu diễn với sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Điệu đàng lắm. Chị còn nhớ cả ánh mắt dõi theo của những người trong ngõ, họ đã từng yêu thầm chị, dù xa lạ.

Em Vũ, cô bé màu hồng đó mập hơn búp bê Babi một chút, nhưng váy áo cũng lộng lẫy như vậy. Cô bé cũng giống những nàng búp bê, đều ở một nơi nào đó chờ người đến đón mình đi.

Cô bé đó khuôn mặt không chút lấm lem. Cô vụt qua đám đông người, đến với người yêu. Cô biết người ấy đang chờ đợi cô ở đầu ngõ bên kia, với bao nhiêu lời tán tụng. Cô thấy như cả thế giới này đều say đắm mình.

Em Vũ, thành phố đó, chị quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa. Chị quen từng góc quán cà phê, nhớ khuôn mặt của từng chủ cửa hàng quần áo. Cho nên chẳng còn gì mới mẻ. Bây giờ nghĩ, thấy sự ăn ý giữa một con người với một thành phố thật kỳ diệu biết nhường nào. Có một quán cà phê nhỏ bán các loại cà phê và bình pha. Thậm chí, còn dính hạt cà phê lên các bức tường trong quán. Bước vào là thấy ngay vị cà phê thơm nồng. Ngây ngất. Chủ quán trước làm nghề chỉnh loa cho một cửa hàng âm thanh. Sau đó, ông ta nói rằng, âm nhạc sắp sửa bóp ông ta chết nghẹt, cần phải “giữ khoảng cách” với âm nhạc thôi. Thế là ông ta đổi sang nghề pha chế rượu và bán cà phê, tiện thể bật một tí nhạc trong quán. Như thế, ông ta nói, khoảng cách giữa âm thanh và ông ta là vừa đủ. Thật ra, chỉnh loa và pha chế rượu về mặt bản chất chẳng có gì khác nhau, đều chẳng là loại hình nghệ thuật gì cao quý cả. Ở quán cà phê của ông thường nghe được những bản nhạc hiếm. Ông pha cho chị nguyên một ly cối cà phê mà chỉ lấy của chị có 5 tệ. Chị vừa nhấm nháp, ông vừa ngồi bên hướng dẫn cách phân biệt các loại hạt cà phê. Ông ta nói thẳng loại cà phê Blue Mountain của ông ta là hàng dởm. Cà phê Blue Mountain thật thì rất đắt và chỉ lặng lẽ mọc trên một hòn đảo ở Nhật Bản.

Em Vũ, chị thích Starbucks, là vì thích những chiếc ly cối ở đó. Giờ đây, với 5 đô Singapore mình có thể uống một cốc Mocha lớn, nó gợi chị nhớ lại những ngày xa xưa kia.

Người đàn ông chỉnh loa không bấm móng tay, dùng bộ móng tay đó để âu yếm những hạt cà phê và những cả những chiếc loa mà ông ta yêu quý.

Em Vũ, mình còn chưa cùng nhau đi sở thú của thành phố này. Chúng ta chẳng hứng thú gì việc đi cả ngày đường để xem mấy con vật chán chường, vô cảm. Thế mà trước đây chị đã rất thường xuyên đi sở thú. Dù nó ở cách rất xa nhà chị, và đến nơi chỉ xem được vài con thú ít ỏi. Chị rất thích hươu cao cổ, thích cả cáo, vì chúng đều có những đôi mắt thật dài. Em có tin không, có một loại mắt mang sức mạnh thần bí. Chúng có thể khống chế linh hồn. Chị thích đạp xe ra sở thú ở ngoại ô. Đến nơi, đầu tiên là xem hươu cao cổ. Chị trèo vắt vẻo trên thành lan can, nơi cấm khách tham quan ngồi, xem chúng ăn cỏ và âu yếm nhau. Có khi chị không đi một mình, sau lưng chị còn có một người con trai, đứng đó yên lặng ngắm nhìn chị, còn chị thì yên lặng ngắm nhìn đàn hươu. Người con trai đó có khi đang cảm thấy chị thật vô vị, nhưng anh ta lại chẳng bao giờ bảo chị như thế. Anh chỉ yên lặng, yên lặng đứng sau, làm chị tưởng rằng anh yêu chị.

Hồi đó chị thấy mỗi ngày trôi qua thật chán ngắt, ngày nào chị cũng ra sức kêu gào, hãy cho chị ra đi, hãy để chị ra đi, nhưng chị lại chẳng bao giờ thực sự nghiêm túc nghĩ về việc ra đi đó.

Lúc sắp phải đi thật,  chị lại một mình khám phá lại lần nữa cái thành phố này. Chị chợt thấy, mình chưa hề hiểu nó. Tình cảm giữa hai bên giống như hồi kết của một cuộc hôn nhân, hai bên chịu đựng lẫn nhau, và cuối cùng thì chị đã ra đi.

Chị thường đi dạo lúc trời sẩm tối. Đi rất xa. Đi đến tận nhà thờ phía Đông thành phố, đi đến độ không còn sức quay về, sau đó lên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà. Chị khoác một cái ba lô đi học rất to, bước vội vội vàng vàng. Anh lái xe buýt dần dần quen mặt chị, vì anh ấy lúc nào cũng chạy chuyến xe cuối cùng, còn chị thì lúc nào cũng ngồi chuyến xe cuối cùng. Anh ta tưởng chị là học sinh phổ thông đi về nhà sau giờ tự học buổi tối. Ba lô của chị lúc nào cũng rất to, trông dáng vẻ lại rất mệt mỏi. Nhìn thế nào cũng thấy giống như một đứa học sinh ngây thơ, trong trắng. Anh tài xế thường dành cho chị ánh mắt vừa ấm áp vừa như thương hại. Xe từ từ chuyển bánh. Chị lặng lẽ đến ngồi cạnh cửa sổ, chỗ đó có ánh sáng lấp lóa của đèn đường. Có khi chị ghé vào một cửa hàng bán cặp tóc, mũ, và giấy viết thư của Hàn Quốc. Chị thường mua rất nhiều cặp tóc, cầm chúng trong tay thấy lòng vui như bắt được sao trên trời. Hồi đó, tóc chị dài lắm, chị thích cặp lên tóc mình thật nhiều những chiếc cặp tóc sặc sỡ, trông mái tóc sống động như một vườn bách thảo. Chị cứ ngỡ chị sẽ mãi thích những đồ vật lấp lánh đó, nhưng từ khi tới đây, chị đã chẳng hề dùng lại chúng lần nào. Chúng có vẻ sáng tới lóa cả mắt. Thấy không, tóc chị bây giờ còn dài hơn trước, nhưng chị chẳng dùng cái cặp tóc nào.

Nhưng thấy có cặp tóc đẹp, chị vẫn mua. Mua để tặng cho em họ. Ừ, chị có một cô em họ rất đáng yêu. Lông mi của cô bé dài, dài hơn cả lông mi của người con trai mà chị yêu. Cô bé yêu chị lắm. Nó tưởng ở chị cái gì cũng tốt đẹp. Từ nhỏ, nó đã thích xem những truyện không đâu của chị viết, xem và tán thưởng. Lúc đó, sự tán thưởng của cô bé đối với chị quan trọng ghê gớm. Về sau, khi có nhiều độc giả xem truyện của  chị, và tán thưởng, tự nhiên cô bé lại trở nên rụt rè. Nhưng nó vẫn rất yêu chị. Nó giữ gìn rất cẩn thận từng món đồ mà chị tặng nó: thiệp chúc mừng hay những cây nến. Nó đọc đi đọc lại truyện chị viết, sau đó nói với chị rằng, nó rất thích. Nếu trên BBS có người công kích truyện của chị, nó sẽ dùng lời lẽ sắc bén để phản bác. Nó lén đem gửi tòa soạn những truyện chị muốn gửi nhưng chưa gửi.

Nó ở thành phố trước đây chị từng ở, học ở trường trước đây chị học, nghe nhạc mà trước đây chị vẫn nghe, yêu kiểu con trai mà trước kia chị từng yêu.

Cô bé viết thư cho chị, nói rằng, chị ơi, em nhớ chị ghê lắm, em mơ thấy chị đấy. Chị nghĩ, người ta khó mà nhớ được những gì mình mơ thấy. Chị cảm thấy mình thường mơ thấy một người con trai, nhưng tỉnh lại chẳng bao giờ nhớ được người ấy là ai – cũng có thể chị chưa từng mơ đến ai bao giờ. Thế mà cô em họ của chị lại nhớ được là đã mơ thấy chị, thế thì, chắc chắn là nó đã mơ đến chị nhiều lần rồi. Tình yêu của nó đối với chị sâu đậm hơn tình cảm của chị đối với bất cứ một người con trai nào.

Từng bước trong cuộc sống của nó làm cho chị cảm nhận được thành phố chị ở trước kia vẫn đang hoạt động. Chị lúc nào cũng lo thành phố của chị không tồn tại được. Bởi nó chẳng có tính cách gì đặc biệt, rất yên bình và dễ tự mãn nguyện. Mùa đông mà chị rời xa, ngày trôi đi rất chậm, chị lo cái thành phố lúc nào cũng mơ mơ màng màng của chị sẽ ngủ thiếp đi mất.

Thành phố phương Bắc của chị. Chị và nó đã cách xa. Đó là một mùa Đông cực lạnh, lạnh đến nỗi chị không thể chống chọi nổi. Nên chị trốn chạy. Bỏ lại thành phố, chị đến xứ nhiệt đới. Thành phố của chị từ từ trôi nổi trong mùa Đông, chị và nó giống như hai tảng băng vỡ lìa, trôi về hai phía.

Băng tuyết tan rồi. Hoa sen lại nở. Chị trở về, mọi thứ cảnh vật nhìn chị đầy thắc mắc: Cô ấy là ai?

ba

Ngồi trong quan Starbucks ở sân bay, máy điều hòa để lạnh quá. Tôi uống hết cà phê lại uống đến sữa. Chỉ trong vòng mấy tháng, tôi đã mau chóng thành ra thích nhục quế. Thậm chí, tôi rắc đầy nhục quế lên sữa.

Vị nhục quế cùng mùi nước hoa của tôi hòa cùng với nhau, kỳ quặc vô lối. Mùi nước hoa tôi dùng đắt tiền đến xa lạ. Trước khi đến sân bay, tôi và em Vũ ra đường Orchard dạo chơi. Chúng tôi thử rất nhiều đồ. Nghe thử CD, tất nhiên là thử rất nhiều loại nước hoa. Trên người lẫn lộn mùi Miracle và Chanel No.5 của Lancome khiến tôi thấy mình quyến rũ làm sao. Chúng tôi thử từng thứ một, giống hồi bé đi công viên, thử từng trò chơi một.

Sân bay tầm nửa đêm là lúc ít người nhất. Cô nhân viên Starbucks bắt đầu ngồi xuống ăn bữa đêm muộn của mình. Một miếng bánh gatô hình thù rất đẹp, cô gái tự châm cho mình một cốc Esppresso, xem báo địa phương, tờ Straitimes. Cô đang xem mục quảng cáo của một buổi ca nhạc. Có thể trong đầu cô đang tính xem làm mấy ngày thì đủ tiền mua vé hạng gần để xem nữ danh ca Cranberries biểu diễn. Lúc Cranberries đến, tôi có đi xem. Tôi và em Vũ ngồi ở hàng ghế tít mãi đằng sau. Tôi chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ đôi mắt trang điểm đen huyền và cô ca sĩ đang há mồm hát. Tôi đã từng thích mái tóc ngắn nghịch ngợm của cô ấy, từng thích hình ảnh cô ngồi ở giữa, vây quanh là những chàng trai, trông thật kiêu kỳ. Thích cả cái dáng vẻ lạnh lùng của họ. Về sau cả cô danh ca và những chàng trai đều trở nền “mềm mại” hơn. Đĩa mới ra in hình một đám bóng bay đủ màu sắc đang bay lượn giữa trời xanh mướt. Nhưng tôi không thích như thế. Tôi cảm thấy, những người này không làm việc, họ bỏ đi picnic, đây là những bức tranh họ chụp khi đi picnic.

Tôi và em Vũ nói chuyện đến mệt nhoài, đành cắm điện cho máy laptop, ngồi xem phim. Phim “Dòng sông Tô Châu”. Tôi gặp lại hình ảnh buổi sáng mờ mịt khói sương ở Trung Quốc, và cả dòng người đi xe đạp mà đã rất lâu tôi không nhìn thấy. Tôi thấy dòng người đã già đi. Già đi so với lúc tôi ra đi.

Châu Tấn trong vai nữ diễn viên chính đang đối thoại với chàng trai:

- Nếu có một ngày em ra đi, anh có đi tìm em giống như Mã Đạt không?

- Có chứ.

- Có tìm đến khi nào thấy mới thôi không?

- Có chứ.

- Có tìm đến tận lúc chết không?

- Có chứ.

- Nói dối!

Tôi nhìn thấy khuôn mặt bướng bỉnh của Châu Tấn, cằm hơi hếch lên, để lộ nỗi tuyệt vọng trong tình yêu trôi theo làn gió lạnh.

Tình yêu đúng là những cuộc kiếm tìm thất bại. Bởi chúng ta đều dễ dàng để mất nhau.

Tôi thấy dòng sông Tô Châu đục ngầu. Có người đang cố vớt tìm  tình yêu đã mất.

Trên cái hồ trước cửa nhà tôi, hoa sen bạt ngàn đang tử chiến với tình yêu chìm nghỉm xuống làn nước. Tôi lại một lần nữa quay về nơi đó.

Tôi không có cái cằm hếch hếch như Châu Tấn. Tôi thích cúi thấp đầu. Tôi thích nhìn thấy bàn tay người tôi yêu ở trước mặt tôi. Và tôi sẽ vui mừng nắm lấy bàn tay đó. Đó sẽ là một “cõi đi về” của cả cuộc đời tôi.

bốn

Em Vũ, mình đang xem “Dòng sông Tô Châu”. Châu Tấn nhảy xuống dòng nước bẩn thỉu đó, cô ấy để cho người yêu suốt đời phải đi tìm. Tìm vớt tình yêu, thú vị chẳng kém gì câu chuyện Đánh dấu lên thuyền để tìm kiếm xa xưa.

Em Vũ, đột nhiên chị rất muốn biết, mình có phải là cô gái người ta đang cất công đi tìm không. Có hay không một người con trai sẽ nói với chị rằng sẽ tìm tôi, đến chết. Cho dù đó chỉ là một lời nói dối?

Nhưng em Vũ ơi, dù gì đi nữa chị cũng rất muốn đi tìm một người con trai. Người ấy sẽ gọt táo và trồng hoa hướng dương, sẽ viết những câu chuyện tình lãng mạn. Giây phút mất người ấy là khi chị bắt đầu hối hận. Từng giờ từng phút chị đều nghĩ, không được, chị phải đi tìm người ấy. Lúc nào chị cũng nghĩ mình đang trên đường đi tìm người ấy. Chị nghĩ mỗi ngày qua đi là mỗi ngày chị được gần người ấy hơn.

Em Vũ, cũng có thể cả đời này chị sẽ mãi đi mà chẳng đến.

Em Vũ, người ấy không phải là người viết thư cho chị mà em vẫn thường nhìn thấy. Cũng không phải người hay gọi điện thăm hỏi chị. Cũng không phải người mà em bắt gặp trong album ảnh. Người ấy là người ấy. Chị cảm thấy người ấy luôn sống ngay trong mắt kính áp tròng của chị, chẳng bao giờ để lại dấu vết nào cho em thấy, nhưng mỗi hình ảnh trong mắt chị đều có bóng hình của người ấy. Người ấy là bộ phim mà chị một mình dựng nên. Là nhân vật chính, là chủ đề chính. Là niềm tin đang kêu gào. Cũng như Thượng đế chẳng bao giờ viết thư cho chị, chị cũng chẳng thể nào gọi điện thoại đến Thượng đế, Thượng đế càng không thể nào xuất hiện trong album ảnh của chị, nhưng Thượng đế luôn là niềm tin của chị. Ngài ở trên cao chìa đôi bàn tay xuống che chở cho chị. Thế nên, em Vũ ạ, chị cũng hi vọng biết nhường nào có một người con trai ở phía trước giơ tay ra đón chị, phủi bụi trên người chị. Ồ, đúng, người chị đầy bụi bặm dặm trường, bởi vì chị đã kiếm tìm quá lâu. Người ấy sẽ dắt tay chị đi.

Thế nào em Vũ cũng thích người ấy. Mọi người đều nói, người ấy có khuôn mặt và nụ cười rất dễ thương.

Ngươi ấy nhiệt tình vô cùng. Gặp em, thế nào người ấy cũng chào ngay “Chào em, em là bạn của Duyệt à, tôi là Hoán”. Sau đó, nếu như chúng ta nói chuyện với nhau, thế nào người ấy cũng đứng sang một bên, im lặng. Người ấy không bao giờ lơ đễnh, đôi mắt sẽ chớp chớp chú ý lắng nghe. Lúc chào nhau ra về, thế nào người ấy cũng nói “Rất vui được gặp em”, sau đó nói “Tạm biệt”. Lúc nói “Tạm biệt” thế nào cũng vẫy vẫy tay. Em biết đấy, chị thích những người con trai lịch lãm, nói chuyện từ tốn, cho và nhận nụ cười dễ dàng như người ta hít thở khí trời.

Em Vũ, người ấy là một nhà thơ. Sự thật này trước kia chỉ có một mình chị tin. Bây giờ chị kể cho em, thế nào em cũng tin lời chị. Vậy là giờ đây trên thế giới này đã có hai người tin điều đó. Người ấy mà biết, thế nào cũng vui lắm.

Lúc ngắm nhìn chị, người ấy nói, Duyệt ơi, em có khuôn mặt đẹp như hoa hướng dương.

Nếu gặp nhau vào lúc hoàng hôn, người ấy nói, Duyệt ơi, em xem này, Mặt Trời bé nhỏ đang đậu lên bờ vai của núi.

Khi chị ra đi, người ấy nói, Duyệt ơi, chàng trai không còn rắc phấn hoa khắp người để làm vui lòng công chúa nữa rồi. Vì công chúa sắp sửa đi xa.

Em Vũ, lúc ra đi chị lại thấy mình vui và phấn chấn lắm. Khuôn mặt đáng nguyền rủa của chị ửng lên màu dâu tây. Chị tưởng đây chỉ là trò chơi như thuở tay trái ẵm búp bê Babi, tay phải cầm ống nghe của bác sĩ. Chị chỉ nghĩ phải làm sao có một cuộc ra đi thật ấn tượng. Bởi vì chị nghĩ người ấy vẫn đang ở phía trước chị, luôn luôn ở phía trước. Chị ra đi là vì chị bắt đầu đi tìm người ấy.

Bọn chị không đến nhà hàng Italy bên hồ, nơi có thể xem hoa sen để gặp nhau. Bọn chị không đến quán bar ầm ĩ, có những khuôn mặt DJ rỗ chằng rỗ chịt như chui từ máy khâu ra, để uống say, và chia tay. Chị đã nói: Hoán ơi, em muốn đi đến tiệm ăn nhỏ nơi mình đã đến lúc mới quen nhau, em muốn ăn miến tiết ngan.

Quán đó thực sự rất tồi tàn, nằm ở bên cạnh trường học cấp ba của bọn chị. Hồi đó hai người mới quen nhau. Người ấy đến tìm chị vào buổi trưa, rủ chị: Ra ngoài đi một chút.

Đúng là đi. Đi, đi mãi, chẳng ai nói một lời nào.

Bọn chị đi quanh trường, cuối cùng đến quán ăn nhỏ đó. Trước kia, chưa bao giờ chị biết ăn tiết ngan. Chị cho rằng nếu ăn món ấy, thế nào cũng có thứ gì đó bị đau. Quê Hoán ở một thành phố vùng Giang Nam, à, thành phố đó gần quê em lắm đấy, Vũ ạ. Người ấy nói, chúng ta ăn món này nhé, ngon lắm.

Người ấy nói, người ấy biết làm món này.

Chị đi cùng người ấy vào cái quán ăn đen sì sì ấy. Và từ đó, chị đã thích ăn miến tiết ngan.

Là thế đấy, người ấy vừa mới quen, đã nói là thích chị, rủ chị đi dạo. Đi. Sau đó dẫn chị đi ăn miến tiết ngan. Thật là một sự bắt đầu nhỏ bé, nhỏ bằng một cái đầu kim.

Có ai kỳ vọng một tình yêu diễm lệ lại được bắt đầu từ một đầu sợi chỉ bé đến thảm hại?

Đó chính là sự bắt đầu của bọn chị. Chị và người ấy ngồi song song ở một cái bàn kê sát tường, trước mặt là hai bát miến nóng hôi hổi. Trên bàn có bày một lọ tương ớt đỏ rực, ngon vô cùng. Chị thêm vào bát mình hết thìa ớt này đến thìa ớt khác. Hoán nói chưa từng thấy cô gái nào “vô tư với dung nhan” của mình bằng cách ăn nhiều tương ớt như chị. Vũ biết không, đối với chị đó là một lời khen. Từ đó, chị lại càng thích ăn tương ớt. Lúc mới quen chị, em thấy lạ lắm, đúng không. Em thấy chị nửa đêm một mình mò xuống bếp ôm lọ tương ớt, xúc ăn từng miếng. Môi đỏ rực. Chị ăn tương ớt không. Chị đã không còn coi tương ớt là gia vị nữa. Chị nghĩ, điều này quả là một sự mạo phạm đối với tương ớt. Trừ phi đây là gia vị để nêm vào bát miến tiết ngan do Hoán làm. Nhưng chị sẽ chẳng bao giờ biết được nó có mùi vị thơm ngon như thế nào nữa.

Vào cái ngày chị phải nói lời chia tay, hai người lại ngồi song song trong quán ăn nhỏ đó. Mùa đông. Tuyết dày. Tất nhiên là chị không đi xe đạp. Chị từng kể rồi, mùa đông tuyết rơi mà đi xe đạp thì kiểu gì chị cũng ngã. Chị không muốn ngồi trước mặt người ấy với bộ dạng thảm thương. Thế là, hai người đã đi bộ, rất lâu. Lạnh, người ấy đã đưa cả găng tay lẫn khăn quấn cổ cho chị. Khi chị nhìn người ấy, nhìn thấy từng bông tuyết lớn lăn vào bên trong cổ chiếc áo sơ mi màu xám, tự nhiên thấy thương quá. Cuối cùng thì đã đi đến quán ăn đó. Chị đã thất vọng. Lâu rồi không đến đây, nơi vốn đã biến thành một chốn thần tiên trong ký ức của chị. Giờ thấy nó vẫn tồi tàn như xưa kia. Thậm chí còn rách nát hơn, và chắc chắn là sẽ không thể giữ cho đến lần sau chị quay trở lại. Hai người lại vào trong quán nhỏ, ngồi song song với nhau, rất gượng gạo. Qua khe cửa, chị nhìn thấy nồi nước dùng đang sôi sùng sục, tiết ngan được đổ vào nồi. Bọn chị ngồi đợi. Người ấy cởi áo khoác ngoài, đó là một chiếc áo choàng sọc nhung dài màu vàng sậm, túi to và eo rộng. Có một chút hương thơm nước hoa Kenzo hiệu Tình yêu của gió . Thế nhưng trong cái quán tạm bợ đến không thể tạm bợ hơn đó chẳng có chỗ nào xứng đáng để đặt chiếc áo xuống. Chị nói, anh để em mặc, em lạnh. Chị đã mặc chiếc áo khoác nhung đó. Mùi nước hoa ngấm vào cơ thể chị, như một cây hương tỏa khói và gợi nhớ đến chuyện cũ. Lập tức chị đã có cái cảm giác buồn rầu của kẻ dâng hương.

Chị dường như lờ mờ thức tỉnh, ý thức được đây không phải trò chơi con trẻ sau mỗi bữa cơm chiều. Chia ly là một lời phán quyết trong sâu thẳm, rõ ràng chị và thành phố này trở nên cách biệt đã từ lâu. Người yêu rồi sẽ thành người quen cũ, ngủ trong nấm mồ ký ức của chị.

Lại qua khe cửa, chị nhìn thấy miến cũng đã được bỏ vào nồi. Hai người tiếp tục đợi. Không một lời nói. Chị nhìn thấy những bông tuyết lớn từ ngoài cửa bay vào, vẫn rơi trên áo của người ấy, rồi tuột vào trong cổ áo màu xám. Chị thấy buồn, và khóc. Nhưng lập tức chị lại thấy khóc lúc này thật là tầm thường, bèn tìm cách bắt mình nín thinh. Chị quay sang hỏi xin chủ quán một cái bát, để ăn thứ tương ớt thơm ngon đó. Ăn từng miếng to. Người ấy đột nhiên nói, nếu có một ngày nào đó em quay lại, không tìm thấy anh nữa, thì hãy đến thị trấn nhỏ tên là Dương Sóc.

Dương Sóc hình như là chốn nổi tiếng trong giới hành nghề tự do. Ở đó thế nào cũng có nhiều mèo hoang và thực vật thuộc họ hàng tre nứa. Đêm đến, mèo hoang rộn rã gọi tình, còn tre thì kêu xào xạc trong gió, thật là tưng bừng.

Chị thấy lòng mình rất xốn xang. Nhưng vẫn tiếp tục ăn tương ớt của chị. Vừa ăn vừa hỏi, anh làm gì ở đó? Anh sẽ mở một quán nhỏ, bán miến tiết ngan, để chờ em. Anh trả lời.

Tay cầm thìa của chị run mạnh một cái. Tương ớt rơi lên chiếc áo khoác nhung. Chị vội lấy giấy lau. Vừa lau vừa ăn tiếp. Chị ăn đến nóng hổi cả trái tim.

Người ấy tiếp tục nói, anh sẽ đợi, đợi cho bằng được người khách ăn được hết cả lọ tương ớt của anh.

Chị ngẩng đầu. Miệng đầy ớt. Nhưng chị không để ý thấy điều đó. Chị đăm đăm nhìn người ấy, ra sức cười. Chị biết có một loại ánh mắt có thể hớp hồn người khác. Chủ quán bước từ cửa vào, tay bưng hai bát miến nóng hổi. Ông ta đứng giữa bọn chị. Đặt bát miến xuống, thu tiền của Hoán.

Ông ta đứng giữa bọn chị. Chính giữa. Đúng chỗ làm chị không thể nào nhìn thấy Hoán. Hoán cũng không thể nào nhìn thấy chị. Chị ghét ông ta, ông ta làm cho Hoán không nhìn thấy chị đang mỉm cười. Chị không thể lấy được linh hồn của Hoán. Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi. Mọi dĩ vãng đều đã chìm xuống, chìm xuống đáy chiếc hố khổng lồ ngăn cách giữa chị và cái thành phố này.

Ông chủ quán đó đứng giữa bọn chị, lâu như một thế kỷ. Chỉ có vài đồng tiền mà ông ta nỡ đứng cả một thế kỷ. Trước mặt chị là màu áo vàng của ông ta, như ngọn núi không gì lay chuyển nổi ngăn giữa chị và Hoán. Đến lúc ông ta rời bước, lúc mà Hoán có thể nhìn thấy chị, thì khuôn mặt chị đã đẫm nước mắt.  Không còn thể nào cười mỉm được nữa.

Em Vũ, lần chia tay đó chị thật là thảm hại. Chị đã làm bẩn chiếc áo khoác nhung của người ấy, và lấm lem khuôn mặt của mình.

Em Vũ, từ ngày đó chị đã bắt đầu kế hoạch đi tìm người ấy. Giống như người ấy nói, tìm thấy ở một thị trấn nhỏ cô đơn và ít người, người ấy với khuôn mặt râu ria lâu ngày chưa cạo, đi dép lê. Người ấy hút một loại thuốc rất rẻ tiền, thế nhưng ngón tay lại dài và thon nhỏ, động tác kẹp thuốc thật là đẹp. Bọn chị đứng dưới ánh mặt trời chói chang, chị nhìn mãi người ấy, ra sức cười mỉm. Giống như kết thúc của một cuốn tiểu thuyết ăn khách, rất mãn nguyện. Ngày đó thế nào chị cũng sẽ ăn rất nhiều miến tiết ngan người ấy làm, bụng sẽ no đến nỗi không thể đi nổi, và từ đó sẽ ở lại nơi đó cùng người ấy làm miến tiết ngan để bán.

Nhưng em Vũ ạ, người ấy đã không hề rời khỏi thành phố. Chưa bao giờ muốn rời khỏi. Người ấy vẫn ở đó, vẫn giữ nụ cười dễ thương như ngày nào. Vẫn là một người con trai lịch lãm. Người ấy đã trưởng thành, càng đẹp trai. Người ấy dùng loại nước hoa đắt tiền hơn của chị, quần áo sang trọng hơn chiếc áo khoác nhung ngày nào. Sống cuộc sống yên bình, hiền hòa, ngọt dính như kẹo đường.

Ngọt dính quá chừng. Dính chặt lấy tầm nhìn của người ấy. Người ấy không cần một con đường phía trước nữa.

Cho nên sẽ không bao giờ, không bao giờ có thể có khuôn mặt râu ria lâu ngày chưa cạo, đi dép lê, xuất hiện trước mắt chị. Người ấy sống ngon lành, không cần có chị kiếm tìm.

Vũ ạ, đáng buồn rằng đó là một lần đánh mất mà không cần tìm lại. Nếu người ấy rời khỏi thành phố đó, chị sẽ đi tìm người ấy, tìm mãi. Chị vẫn chờ đợi cái sự “nếu” này. Nó giống như một đầu sợi chỉ nhỏ rơi vào giữa thời gian mênh mông.

Em Vũ, lúc buồn chị không uống rượu cũng không hút thuốc. Chị chỉ ăn hết bình tương ớt này đến bình tương ớt khác. Những mong, biết đâu ăn hết rồi, sẽ có một người từ phía sau lưng đi tới. Chị sẽ ngẩng đầu lên nhìn, miệng đầy tương ớt, và sẽ vội vã mỉm cười.

năm

Sân bay nửa đêm về sáng lạnh lẽo quá. Tôi và em Vũ nhìn thấy cô phục vụ Starbucks đã thay bộ đồng phục màu xanh bằng một chiếc áo khoác dệt bông. Tôi đột nhiên nhớ chiếc áo len của mình. Sự mềm mại của nó đã tan ra trong mùa đông năm ấy. Tôi đang ở miền nhiệt đới um tùm cây lá, lỡ mất mùa đông của tôi. Tôi có lỗi với chiếc áo len của tôi.

Đang là sáng sớm Chủ nhật. Một buổi sáng yên tĩnh ở một thành phố hiền hòa. Tôi và em Vũ đi chuyến tàu điện ngầm sớm nhất rời sân bay. Đi nhà thờ.

Như mọi sáng sớm Chủ nhật, đến nhà thờ của chúng tôi.

Khác với những nhà thờ bình thường, nhà thờ này không có bức tường rào đầy hoa bao quanh. Tòa cao ốc đó là một trung tâm thương mại lớn và nổi tiếng nằm giữa thành phố. Nhà thờ của chúng tôi nằm ở tầng trên cùng của tòa cao ốc đó, là một lễ đường lý tưởng để tiến hành các nghi lễ. Lúc hát thánh ca, tôi nhìn thấy một hàng nhạc cụ bóng nhoáng biểu diễn trên sân khấu. Từ cửa sổ hai bên của nhà thờ nhìn xuống, có thể thấy giàn nước phun lớn nhất châu Á. Những dòng nước phun lên, rơi xuống, cao cao thấp thấp. Giàn nước lúc nào cũng có rất nhiều người đi vòng quanh. Vì người ta đồn rằng nếu để tay vào làn nước, rồi vừa đi vòng quanh vừa ước nguyện, đi ba vòng, điều ước sẽ có thể thành hiện thực. Năm mới đến, người ta chen vai thích cánh đứng chật ngay giữa trung tâm giàn nước, ánh đèn sắc cầu vồng quanh giàn nước rọi lên khuôn mặt mỗi người, tôi có thể nhìn thấy những khuôn mặt mãn nguyện của người dân đất nước này. Rất nhiều nước trút lên người họ. Niềm hạnh phúc trở nên gần gũi như những hạt nước kia, có thể sờ được tận tay.

Tết năm đó, tôi đứng ở cửa sổ nhà thờ nhìn xuống. Tôi bất giác thò tay ra khỏi cửa sổ, hi vọng chạm vào những hạt nước kia.

Tôi nghĩ cả tôi và em Vũ đều yêu thích nhà thờ này. Ở đây không có sự gò bó và khiên cưỡng. Chỉ có tự do mới làm cho chúng tôi và Thượng đế được gần nhau hơn.

Mỗi Chủ nhật, nhà thờ đều có bốn đợt làm lễ khác nhau. Tôi và em Vũ thường đến sớm nhất. Lúc này, cả thành phố còn rất yên tĩnh. Thượng đế lúc này thế nào cũng rất nhẫn nại để nghe những lời cầu xin của chúng tôi. Đội nhạc của nhà thờ thật vui nhộn và xuất sắc. Họ đều rất trẻ. Có những bài hát  khá ồn ào. Nhưng hát xong, mọi người đều thấy vui vẻ vô cùng.

Người lĩnh xướng là một cô gái lúc nào cũng mặc bộ đồ màu đen, không đeo bất cứ một thứ trang sức gì, ngoài cây thánh giá lấp lánh ở cổ. Đến màu môi cũng xám. Lúc hát mặt cô ấy hướng về Thượng đế. Mắt nhắm nghiền. Nhưng tôi nhìn thấy hàm răng trắng đều của cô ấy sáng lấp lánh theo từng nốt nhạc. Tôi vô cùng thích dáng vẻ của cô ấy. Tôi nghĩ, Thượng đế cũng thích dáng vẻ của cô ấy. Bỗng thấy cô ấy làm công việc này hạnh phúc biết bao.

Hát thánh ca xong, mục sư của nhà thờ từ từ bước ra. Ông ta là hậu duệ của một dòng họ quý tộc người Anh, một người đàn ông lai điển trai. Tóc ông ta đen tuyền, nhưng con ngươi lại hơi pha màu xanh ngọc ưu buồn. Ông ta thích kể chuyện cười, để lộ ra vẻ láu lỉnh và nụ cười của một thiếu niên.

Tiếp theo là khoảng một tiếng đồng hồ giảng đạo. Vị mục sư đẹp trai đó như một người thầy giáo giảng cho các tín đồ nghe những lời của Chúa. Tay phải cầm cuốn Thánh kinh, nhưng không bao giờ xem. Ông ta và cuốn Thánh kinh đó gắn liền với nhau, ông ta sống trong cuốn Thánh kinh đó. Cũng giống như những vị thánh mà ông ta sùng bái: Thánh John, Thánh Luke, Thánh Mark.

Giọng giảng đạo của ông ta là giọng tiếng Anh thuần không pha một chút khẩu âm Singapore nào. Lúc mới đến thành phố này, tôi gần như không hiểu người dân ở đây nói gì, bởi vì khẩu âm quá nặng. Lúc đó tôi rất sợ hãi. Mỗi Chủ nhật đi nhà thờ, tôi lại ngồi ở hàng ghế đầu tiên nghe giảng một cách dễ chịu. Những lời giảng của ông ấy, tôi nghe hiểu từng chữ, từng câu. Tôi nuốt từng lời, mắt không rời khỏi ông ta. Thậm chí tôi quan sát rất kỹ động tác ông uống nước. Tôi đã từng được xem ảnh ông chụp cùng vợ và con gái. Cả nhà trông như vừa bước ra từ lò sưởi ấm áp nhất thế gian này, mang trong mình ngọn lửa nhiệt thành. Cả nhà ông chắc hẳn sinh sống bên cạnh Chúa.

Sau cùng là những lời cầu nguyện dài. Tất cả mọi người đều nhắm mắt, nghe lời mục sư, tự mình nhẩm theo. Đó là quãng thời gian quý báu. Lúc nào cũng đầy vẻ ngọt ngào thắc thỏm. Biết là lời nguyện cầu sẽ được Chúa nhìn thấu. Biết là những điều tốt đẹp sẽ ở phía trước. Tôi lúc nào cũng có nhiều điều ước nguyện. Cần phải cầu nguyện không ngừng, cầu nguyện không kịp lấy hơi. Em Vũ ngồi bên cạnh tôi thì lại rất yên lặng. Yên lặng đến nỗi dường như chẳng có bất cứ một điều ước vọng nào. Em giống như dòng nước hiền hòa ở thành phố cũ của tôi. Có tiếng du dương của dòng nước. Nhưng yên lặng và nhẹ nhàng đến nỗi tôi không thể nào cảm nhận được.

Sau khi cầu nguyện, chúng tôi theo dòng người rời khỏi nhà thờ. Hết lần này đến lần khác, mỗi trưa Chủ nhật, đứng ở khu vực trung tâm thành phố bên ngoài nhà thờ, ánh sáng chói của mặt trời lúc sau trưa làm tôi thấy ưu buồn. Nhớ lại khuôn mặt điển trai của mục sư và những cầu xin lộn xộn trước Chúa, tôi đâm lo mình cầu nguyện nhanh và lẫn lộn quá, làm sao Chúa nhớ hết được.

Tôi nhìn thấy một bé gái tóc lơ thơ làm rơi ly kem ốc quế màu vàng ươm xuống đất. Cô bé khóc. Người lái xe buýt cố bắt kịp đèn xanh, nhưng rồi vẫn buộc lòng phải phanh gấp. Cô gái marketing mặc quần áo lòe loẹt có đôi tất bị rách một đường, cô ta đang cố giấu bên chân tất bị rách ra đằng sau. Một quả bóng bay màu tím bay lên cao rồi nổ tung. Một con chó gầy gò chân ngắn đứng trước con đường đầy xe qua lại không biết làm sao để qua đường.

Cuộc sống sao mà có nhiều điều không vừa lòng đến vay.

sáu

Em Vũ, lúc nãy em vừa cầu nguyện điều gì thế? Em nghĩ gì? Chị thấy em cười. Nụ cười như một đám mây ẩm ướt thoắt ẩn thoắt hiện, tối dần.

Em Vũ, chị cầu nguyện một mùa thu. Chị rất nhớ mùa thu vô tư lự. Lá thu vàng sạm với những đường gân lá nổi rõ. Chúng là sự thể hiện rõ nét nhất sự già nua và yếu mòn của thế gian.

Em Vũ, chị thích cuộc sống tín đồ của chúng ta bây giờ. Chị thích cầm tay em cùng cầu nguyện. Chị muốn dùng niềm tin để làm nhòe dĩ vãng, để tình yêu và nỗi đau như ngọn nến tắt của lần sinh nhật trước chỉ để lại trong ký ức đốm sáng lung linh và những điều nguyện cầu tốt đẹp ngây thơ mà nó mang theo.

Em Vũ, chị Ái nói, nếu tháng 11 mình về nhà, thì sẽ không kịp có mặt ở buổi rửa tội lần sau nữa. Em vẫn thường sợ phải làm một tín đồ đã được rửa tội? Chị thích những gì chị Ái kể về lễ ngâm nước rửa tội. Có lẽ đây là cách rửa tội trang trọng nhất trong ba cách rửa tội. Từ từ ngã vào nước. Giống như đóa hoa thủy tiên mềm mại. Lúc đứng lên, rạng ngời như đến mùa đơm hoa. Em Vũ, lúc chị từ dưới nước đứng lên, rất có thể sẽ bị chói mắt. Chị sẽ sạch sẽ biết bao. Thế nào chị cũng sẽ thấy ngơ ngác, không biết nên làm gì. Từng mang trong mình một trái tim ác độc nhiều bóng đen, từng thường dùng nó để làm những việc xảo trá này khác. Nhưng lúc từ dưới nước đứng lên, tất cả chúng sẽ biến vào hư vô.

Em Vũ, chị Ái hay kể chuyện về người bạn tên Lee của chị ấy, đó là một tay Bass cuồng nhiệt trong hội những tín đồ. Lee từng là một tên lưu manh đốt lửa giết người. Chị Ái từng rất ghét loại người như vậy. Nhưng sau đó, Lee về với Chúa. Con người anh ta đã hoàn toàn thay đổi. Chị Ái nói rằng, chị ấy nhớ ngày hôm đó Lee đứng rất lâu trong nhà thờ, đứng ở một nơi tranh tối tranh sáng. Chị ấy đứng đằng sau Lee, nhìn thấy hình bóng đen tối của Lee cứ sáng dần, sáng dần. Chị ấy không nhìn thấy khuôn mặt của Lee, nhưng biết là Lee đã dùng nước mắt để rửa mặt. Chị Ái nói rằng, Lee bây giờ là tay Bass có nụ cười rạng rỡ. Chị Ái không kể gì thêm, nhưng Vũ thấy không, chị nghĩ là em cũng nhận ra chị Ái thích Lee nhiều lắm.

Thậm chí chị có thể đoán ra được câu chuyện giữa họ. Đoán rằng, Lee vì chị Ái mà thay đổi. Kiểu truyện này thường xuất hiện trong những bộ phim cảnh sát - tội phạm của Hồng Kông.

Vũ biết không, chị Ái đang sống cuộc sống mà chị ước mơ. Chị hằng mong mình được như chị ấy. Trong đội nhạc có một thiếu nữ yếu đuối thổi clarinet. Hằng tuần cô đều đi đi về về giữa Singapore và Malaysia. Chị đang cố tưởng tượng xem nhà của cô thế nào, ở nông thôn Malaysia. Cô ấy nói, nơi đó không sầm uất như Kuala Lumpur, mà là nơi yên bình hơn tất cả những nơi khác trên thế giới. Ngày nghỉ cuối tuần là cô ấy lại về đó. Cô ấy kể, tất cả bạn trung học của cô đều quay về. Đó là một đội nhạc rất lâu đời. Mặc dù các thành viên của đội hiện đều còn trẻ. Cuối tuần là lúc họ lại có thể vui vẻ bên nhau.

Cô ấy cống hiến rất nhiều cho hội thánh của mình. Cô ấy đến trước mặt mấy cô gái chưa từng quen biết như chị em mình, nói, các bạn là những con chiên mới đến với Chúa Jesus phải không, tôi sẽ hướng dẫn cho các bạn. Như thế, các bạn sẽ càng hiểu thêm về niềm tin của mình. Và như thế, cô ấy đến với bọn mình. Chẳng thân chẳng quen. Thậm chí không hề có lý do để quen nhau. Nhưng cô ấy đã cầm cuốn Thánh kinh dày cộp đến trước mặt chúng ta. Hướng dẫn chúng ta cách cầu nguyện. Tuần nào cũng thế. Không hề gián đoạn.

Em Vũ, chị cũng có thể trở thành người tốt như cô ấy không?

bảy

Mưa tháng Bảy ào ạt. Tôi và em Vũ nhiều lần chuyển nhà trong mưa to gió lớn. Tóc bết lên mặt, che khuất cả mắt. Căn phòng trống tuềnh. Tầng lầu cao tít. Hành lý nặng trịch. Chúng chất đống cao ngất ngưởng. Chẳng hiểu vì sao mà tôi cứ suốt ngày phải trở thành nô lệ của đám đồ đạc này. Khi cái va li nặng quá sức lực của mình, tôi thầm cầu nguyện cho nó nhẹ bớt đi. Tôi cầu xin cái va li. Tôi thật là bé nhỏ thấp hèn, nhưng tôi thà thương lượng với chúng, còn hơn phải cầu người khác giúp đỡ.

Tôi từng hi vọng có một người con trai đến giúp tôi. Thậm chí chỉ cần đứng nhìn tôi chuyển đồ. Cái sự “đã từng” của tôi hiện đang nghỉ ngơi ở phương trời nào?

Tôi và em Vũ mua ga giường màu hồng đào phối với xanh da trời, mua loa và khăn trải bàn, mua máy đun cà phê. Ngày tiếp theo chúng tôi phun sơn lên tường, phun tên của mình, phun hình xương đầu cá màu xanh da trời. Chúng tôi phun khắp nhà, trông ghê cả người. Sau đó, ngủ ở giữa nhà, thật thanh bình. Chúng tôi là những con chiên ngoan của đạo Cơ Đốc, chúng tôi không sợ ma quỷ.

Chúng tôi ở trong Hall của trường đại học. Phòng rất đẹp. Xây ở nơi cao ráo, cầu thang hẹp, đi lại gặp nhau đều chào hỏi. Mấy ngày mới chuyển vào ở, chỗ này liên tục có dạ hội. Trong một phòng rộng của Hall, mọi người đều ăn mặc tươi tắn, đứng ở ngay giữa phòng. Tôi lúc nào cũng xuống rất muộn. Mấy lần đều nhờ có anh chàng tốt bụng người Úc đi qua rủ xuống cùng. Cậu ta nói rằng tôi nên tham gia.

Tôi biết mọi người đều chờ đợi, nên thay quần áo xuống lầu. Vẫn là bộ màu đen, khuôn mặt trắng toát, tay cầm chìa khóa lắc qua lắc lại. Trông không ấn tượng lắm, nhưng cũng có vẻ thân thiện. Bàn ăn hình chữ nhật dài, mọi người ngồi dùng bữa cùng nhau. Tôi và em Vũ ngồi xuống góc bàn gần rèm cửa sổ. Trên sân khấu đang có biểu diễn. Đám người nồng nhiệt với rất nhiều trò chơi tập thể. Bọn họ thật sự có nhiều năng lượng. Tôi lấy hết sức để nhấc cái thìa múc canh lên, ăn một thìa tương ớt. Tôi chưa quen cách nhảy uốn éo trên sàn diễn nhỏ hẹp, chưa quen kiểu hò la cổ vũ hết mình. Tôi ngơ ngác nhìn họ đang vui vẻ phấn khích.

Mùa hè ẩm ướt, tôi thực sự mệt mỏi.

Trước nửa đêm, chúng tôi vội vã như nàng Lọ Lem trốn chạy. Chẳng để quên vật gì, vì chúng tôi chẳng làm quen với chàng hoàng tử nào, mà cũng không có bà Tiên tốt bụng tặng cho giầy thủy tinh. Cũng may là chúng tôi có hai người, nên không bị mụ mẹ kế độc ác bắt nạt. Chúng tôi về phòng. Về căn phòng có những bức tường phun sơn đến ghê người, thanh bình đi vào giấc ngủ. Chúng tôi cùng nằm một cái gối. Có thể cũng mơ chung một giấc mơ đẹp.

Tuổi hai mươi sắp đến, tôi có một người bạn là em Vũ, một căn phòng phun đầy sơn màu, một căn nhà ấm áp như dải mây bay.

Chỉ có thế.  

tám

Em Vũ, hôm mới đến ở, chị đã đi mua hạt hoa hướng dương và dâu tây. Chị đem gieo chúng ở khoảnh đất trống dưới lầu. Em không trông thấy chị. Lúc đó, em đang nói chuyện điện thoại với bạn trai. Người bạn trai vẫn ở lại thành phố mà em đã rời xa. Người bạn trai thường viết cho em những bức thư dài, lại còn cẩn thận vẽ cả hình minh họa, miêu tả chú chó ở bên kia đường. Người đó quá yêu em đến độ thành ra thắc thỏm.

Bọn em nói gì đó, trông em sốt ruột. Cậu ấy giận, hỏi xem có phải em quên người ta rồi không. Còn em cảm thấy người ta thật là vô lý.

Chị khẽ khàng đẩy cửa đi ra ngoài, em không hề biết. Chị đi mua hạt hoa hướng dương và dâu tây. Chị biết đó là hai thứ mà trước kia hai đứa từng trồng cùng nhau, trước khi em rời khỏi thành phố, trồng ở trước cửa nhà bạn em. Bây giờ bạn em vẫn ở đó, chăm sóc cây. Ngày nào bạn em cũng viết thư hoặc email kể cho em nghe về những mầm cây lớn lên như thế nào.

Cậu ấy kể, Vũ ơi, cây hướng dương mọc mầm rồi. Dâu tây thì vẫn chưa.

Vũ ơi, mưa rồi. Anh lấy ni-lon che cho cây, để cây không bị ướt.

Vũ ơi, con chó bên kia đường hôm nay chạy sang, lảng vảng gần chỗ cây dâu tây. Hình như nó nhá mất mấy ngọn lá. Thật đáng ghét! Anh không tha cho nó đâu.

Chị biết, khi đọc thư em buồn lắm. Em cảm thấy bạn em bị làm sao đó, cứ như ấm đầu vậy. Cậu ấy lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại những thứ này. Thật ra, em không biết rằng chính em cũng không quên được chúng. Em cảm thấy những cây dâu tây đó vướng buộc em ư? Em nói rằng, em đã chán ghét những cây dâu tây đó.

Thế nhưng chị lại biết em rất yêu chúng. Em từng nói, dâu tây có hình dạng, màu sắc và sự tươi tắn của trái tim. Nó như thể một loại trái mọc ra từ lồng ngực. Thực là chân thành!

Chính vì thế đấy Vũ ạ, nên chị định trồng dâu tây và hoa hướng dương trước cửa ban công chúng ta. Nếu em nhìn thấy loại quả chân thành đó, em sẽ trở về với tình yêu của bạn trai em.

Chị gieo hạt đã được vài ngày. Chỉ thấy nhú lên một cái mầm nhỏ. Người dọn phòng nói, dâu tây không sống được ở xứ nhiệt đới. Tiếc thật. Cái mầm nhỏ đó chắc là cây hoa hướng dương. Khi hai chị em đi dưới sân, chị đã rất muốn gợi ý em nhìn qua bên tay phải. Nơi đó có một mầm lá cây hướng dương. Chị đợi chờ cái ngày em nhìn thấy mầm cây ấy.

Chị đợi chờ ngày hai đứa bọn em lại yêu nhau. Bạn em sẽ vẫn trồng dâu tây và hướng dương, còn em ngày ngày đọc thư và mỉm cười.

Nhưng em vẫn chưa nhìn thấy, chị không cầm lòng nổi, đành nói cho em.

Vũ ạ, tình yêu của em và chị không giống nhau. Tình yêu của em là trái dâu tây chân thành, cho dù nó không thể bắt rễ nơi miền nhiệt đới, thì vẫn sống ở nơi xưa cũ. Sống khỏe và lơn lên mỗi ngày.

Tình yêu của chị là bát miến nguội lạnh trong cái rét mùa đông ở thành phố phương Bắc quê hương chị. Nước mắt đã rơi từng giọt lớn vào trong đó, chẳng ai còn muốn ăn bát miến đó nữa.

chín

Nhiều đêm trôi qua trong cùng một nhịp điệu. Tôi và em Vũ cùng ngồi trước bàn viết. Lưng quay vào nhau. Mặt đối diện với màn hình. Bài vở ngập đầu. Sau đó tôi viết linh tinh mấy dòng, nói vài câu chào hỏi với mấy người gặp trên mạng. Rồi đi dạo với Vũ.

Khoảng ba giờ sáng. Nhưng dưới lầu vẫn rất đông vui. Có cô bạn rủ chúng tôi đi ăn chút gì đó.

Chúng tôi ra siêu thị tên là 7-Eleven mua cà phê đá. Tôi mang theo một sợi dây nhảy. Trên đường lúc đi lúc nhảy. Đó là một sợi dây màu tím cực kỳ mềm dẻo. Nhẹ hơn hẳn sợi dây trước kia tôi vẫn dùng ở trong nước.

Cô bạn buồn cười điệu bộ nhảy nhót, không chút e dè giữa phố của tôi.

Hàng điểm tâm hai bên đường đều vẫn sáng đèn. Có mùi bia, nhưng rất lạ, không bao giờ nhìn thấy người say rượu. Cái thành phố sạch sẽ này tựa hồ không có ai nghiện rượu.

Bọn tôi càng ngày càng thích quãng thời gian về đêm. Hai người càng ngày càng dành nhiều việc để làm vào giờ này. Tôi ra siêu thị mua thiệp, rồi lại đi đường vòng để ra bưu điện. Bưu điện giống như một vườn hoa nhỏ, tôi cứ mê mẩn cái hòm thư bóng nhoáng ở đó. Tôi nghĩ ra một nơi nào đó để gửi thiệp tới, để tôi có thể làm cái việc thú vị là viết thiệp rồi đi vòng đường ra đây gửi thư. Tôi gửi thiệp, chúng tôi đến bên chiếc máy tự động, thả tiền xu vào, nghe tiếng leng keng, và tiếng in tem loạt soạt.

Chúng tôi còn dùng chiếc máy này để kiểm tra hóa đơn, đóng tiền điện thoại. Hai đứa con gái, đêm khuya, về hùa với nhau bắt nạt một chiếc máy, bắt nó làm việc liên hồi đến chóng mặt.

Cuối tuần đi mua quần áo với em Vũ. Mua chiếc váy dệt màu xanh, giầy vải jeans kiểu ghép mảnh, áo ren màu đen, đẹp đẽ, nhưng chẳng có cuộc hẹn hò nào. Bôi thử rất nhiều loại nước hoa, nhưng rồi vẫn trung thành với loại lâu nay đang dùng. Trung thu mua bánh nướng hình bông hoa, đem về nhét tủ lạnh, quên ăn, thiu mất, vứt bánh nhưng vỏ bọc thì tiếc nên giữ lại. Ăn cơm cuộn và cá nướng, hai đứa kể cho nhau nghe nỗi nhớ món cháo mẹ nấu. Ra đường Orchard xem hình hoa văn trên từng nắp cống thoát nước đúc bằng đồng, và xem người qua lại. Quần áo và trên người họ đều nhiều cái lỗ, đầu tóc họ làm tôi hết hứng thú đi sở thú xem chim công. Đi nghe Cranberries biểu diễn. Ngồi ở vị trí chẳng đẹp chút nào, nhưng vẫn la hét cổ vũ điên cuồng. Mượn thư viện tập tranh của Edvard Munch, không nỡ trả, cứ gia hạn tiếp, gia hạn mãi.

Tháng 9, em Vũ làm sinh nhật. Đêm trước đó, tôi để một túi vải thêu hoa đựng những hạt cườm xâu thành vòng tay xuống dưới gối của em. Thêm một tấm thiệp với những lời chúc ngọt ngào. Vũ ngủ say rồi, tôi thấy em đang cười với tôi qua giấc mơ.

Loay hoay một hồi, tôi nhẹ nhàng xuống dưới lầu xem hoa hướng dương.

Trông đêm tối, có cả một khoảng vàng lung linh.

Tôi đá bay một lon bia mới uống cạn. Muốn làm một kẻ say đê hèn giữa chốn này.

Nghịch sợi dây nhảy, quấn vướng cả chân tay, kẻ say nghiêng nghiêng ngả ngả.

Giày làm trầy da chân. Đau buồn quá. Về phòng đổi đôi giày của em Vũ, lại xuống lầu tiếp tục nhảy dây. Chợt nghĩ ra một điều, lại quay lên phòng, rút tấm thiệp dưới gối em Vũ ra, viết thêm một câu.

Tôi viết: Em Vũ, em dễ thương đủ mọi điều, chị yêu nụ cười em dành cho chị qua giấc mơ của em, yêu mái tóc hung đỏ rối bời, yêu đôi chân số 38 của em.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.