Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Sa Ngã - Lauren Kate

 
Có bài mới 06.02.2018, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35395
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền bí - Lãng mạn] Sa Ngã (Fallen #1) - Lauren Kate - Điểm: 10
CHƯƠNG 20. TẢNG SÁNG


Bình mình. Khoảnh khắc cuối cùng cô ngắm nhìn tại ngôi trường Kiếm và Thánh Giá này—và cô cũng không biết nó kéo dài bao lâu. Tiếng gục gù của một con chim bồ câu rừng vang lên trên bầu trời nhuộm sắc vàng nghệ khi cô bước qua những ngưỡng cửa đã được rũ sạch đám sắn dây của khu nhà thể chất. Thật chậm rãi, cô hướng thẳng về phía khu nghĩa địa, tay trong tay với Daniel. Họ yên lặng khi cùng nhau băng qua bãi sân dợm cỏ dại.

Trước lúc họ rời khỏi căn phòng thờ đó, những người khác cũng đồng loạt thu cánh vào trong. Đó quả là một công việc trang nghiêm và gian khổ khiến họ phờ phạc khi quay lại với hình dạng người. Quan sát quá trình biến đổi ấy, Luce không tin nổi làm thế nào mà những đôi cánh đồ sộ và rực rỡ đến thế lại có thể thu gọn lại còn nhỏ xíu, mong manh và cuối cùng biến mất vào làn da các thiên thần.

Khi việc đó kết thúc, cô chạy tới nhào vào vòng tay trần của Daniel. Lần đầu tiên cậu có vẻ nhu mì, nhạy cảm đụng chạm với cô đến vậy. Nhưng làn da của cậu mềm mại và tươi mát như làn da trẻ em vậy. Và trên gương mặt cậu, trên gương mặt của tất cả bọn họ, Luce vẫn có thể thấy rõ ánh sáng bạc toả ra từ bên trong, phát sáng về mọi hướng.

Cuối cùng, họ mang thi thể Penn lên những bậc thang, tới căn phòng thờ, phủi sạch lớp vụn kính trên bệ thờ và đặt Penn nằm lên đó. Họ không thể chôn Penn sáng nay được—nhất là trong khu nghĩa địa đầy những người thường nơi Daniel đã hứa sẽ chôn Penn.

Luce đau khổ khi buộc phải thì thầm những lời cuối cùng với người bạn thân của mình trong căn phòng thờ này. Tất cả những gì cô có thể nghĩ ra mà nói là “Giờ cậu đã được ở bên bố rồi. Tớ tin là ông ấy rất hạnh phúc khi gặp lại cậu.”

Daniel sẽ chôn cất Penn ngay sau khi ngôi trường ổn định lại—và Luce phải chỉ cho cậu vị trí ngôi mộ của bố Penn để Penn có thể yên nghỉ bên cạnh ông. Đó là điều duy nhất và cuối cùng cô có thể làm.

Cô mang một trái tim trĩu nặng khi băng qua bãi sân. Chiếc quần jean và áo ba lỗ cô đang mặc như căng ra và dơ dáy. Móng tay cô cũng cần được cọ sạch và cô mừng vì chẳng có tấm gương nào quanh đây để cô khỏi phải ngắm mái tóc của mình phản chiếu trong đó. Cô có ước muốn mãnh liệt là được quay ngược thời gian lại tối qua—trên hết để có thể cứu Penn—trong khi vẫn giữ lại những ký ức đẹp đẽ. Cơn xúc động lên đến đỉnh điểm khi thân thế của Daniel dần dần hé lộ. Khoảnh khắc cậu xuất hiện trước cô toả hào quang rực rỡ. Chứng kiến những đôi cánh dang rộng của Gabbe và Arriane. Những điều ấy thật tuệt vời.

Cũng những điếu ấy lại dẫn đến cái chết tang thương và hẫu quả tăm tối này.

Cô có thể cảm nhận được nó đang phát tán trong bầu không khí, giống như một thứ bệnh dịch. Cô có thể đọc được điều đó từ gương mặt của những người đang lang thang trên bãi sân này. Hãy còn quá sớm để bất kỳ ai trong bọn họ thức tỉnh ở kiếp này của chính họ, điều đó có nghĩa họ hẳn đã nghe và nhìn hay cảm nhận được cuộc chiến diễn ra đêm qua. Họ biết những gì? Liệu có ai chạy đi tìm Penn chưa? Hay tìm cô Sophia? Có bất cứ ai trong bọn họ nghĩ đến chuyện gì đã diễn ra không? Mọi người đều đi có cặp và thì thào trò chuyện dưới hơi thở của chính mình. Luce nóng lòng muốn được nấn ná lại gần nghe lỏm xem họ nói gì.

“Đừng lo.” Daniel nắm chặt tay cô. Cứ bắt chước vẻ ngơ ngác trên mặt họ. Sẽ không ai nghi ngờ chúng ta đâu.”

Dù Luce cảm thấy vô cùng lộ liễu nhưng cậu ấy nói đúng. Không một ai trong đám người qua lại đó dám nhìn hai người họ lâu hơn nhìn những kẻ khác.

Tại cổng nghĩa địa, đèn hiệu xanh và trắng trên nóc xe cảnh sát nhấp nhá, phản chiếu lên những chiếc lá sồi đung đưa phía trên. Lối vào bị chăng những băng dây màu vàng. Luce lại ngó thấy cái bóng đen của Randy in hằn trên mặt đất dưới ánh mặt trời từ trên rọi xuống. Cô ấy đang đi tới đi lui trước cổng nghĩa địa và hét vào cái mic bluetooth gắn trên cổ chiếc áo thể thao nhăn nhúm của mình.

“Tôi nghĩ cô nến đánh thức ông ta dậy,” Randy thét the thé vào chiếc mic. “Có chuyện xảy ra ở trường. Tôi đang cố nói với cô... Tôi không biết.”

“Lẽ ra tôi nên báo trước cho em,” Daniel nói với cô khi kéo cô tránh khỏi Randy và ánh đèn nhấp nháy từ những chiếc xe cảnh sát, đi qua rừng sồi bao quanh ba mặt của khu nghĩa địa. “Em sẽ thấy dưới này nhìn lạ đấy. Cách chiến đấu của Cam lộn xộn hơn chúng tôi. Cũng đẫm máu, chỉ là khác hẳn thôi.”

Luce không nghĩ chuyện đó khiến cô hoảng sợ vào lúc này. Vài bức tượng đổ cũng không khiến cô bận tâm lắm. Chúng chỉ ngáng đường khi họ băng qua khu rừng, những chiếc lá khô lạo xạo giòn tan dưới bước chân họ. Luce chỉ nghĩ đến cảnh, đêm qua, những cái cây này bị đám mây châu chấu bóng tối ma quái đó tàn phá, như thế nào. Giờ thì chẳng còn lại tí dấu vết nào của chúng.

Vừa lúc, Daniel chỉ vào một thanh sắt cong vẹo trên hàng rào sắt chạm khắc hoa mỹ của nghĩa địa.

“Chúng ta có thể vào đó mà không bị nhìn thấy. Nhưng phải nhanh lên mới được.”

Bước ra khỏi bóng của những tán cây, Luce dần hiểu ra ngụ ý của Daniel khi nói về nghĩa địa trông khác hẳn là thế nào. Họ đứng trên đường gờ xuống nghĩa địa, không xa mộ của bố Penn, nằm ở góc phía đông, là mấy. Nhưng ngoài mấy feet đất trước mắt mình, họ chẳng thể nhìn được gì thêm nữa. Không phía phía trên khu đất trũng quá u ám, chúng còn chẳng đủ tiêu chuẩn là không khí nữa. Một tấm màn khí dày đặc, xám xịt và nhộn nhạo, Luce thậm chí còn phải dùng hai tay gạt gạt luồng khí đó ra để nhìn đường đi trước mặt.

Cô chà những ngón tay vào nhau. “Đây là—”

“Bụi.” Daniel nói, nắm lấy tay cô khi họ bước đi. Cậu có thể nhìn xuyên qua chúng mà không thấy nghẹt thở hay ho hắng gì như Luce. “Trong chiến trận, những thiên thần không chết. Nhưng những trận chiến của họ để lại một thảm bụi dày quanh đấy.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra với nó?”

“Không nhiều, ngoài việc nó ngăn cản những người bình thường đi vào. Nó sẽ còn đọng lại khá lâu và rồi sẽ có hàng đám người đến nghiên cứu về nó. Có một nhà khoa học điển khùng người Pasadena còn chi rằng bụi này do UFO thả xuống.”

Luce rùng mình nhớ lại đám mây bóng tối với đầy những thứ chẳng thể xác định nổi hình thù kia bay lại đây. Nhà khoa học đó cũng không ngoa lắm đâu.

“Bố Penn được chôn cất ở đây,” cô nói, đưa tay lên chỉ khi họ đến gần bia mộ của ông. Cũng kỳ quái hệt như đám bụi, cô an lòng khi thấy những ngôi mộ, những bức tượng và những cái cây dưới vùng nghĩa địa này dường như vẫn đứng yên vô sự. Cô quỳ hai gối xuống và phủi sạch đám bụi phủ trên tấm bia mộ mà cô nghĩ là của bố Penn. Những ngón tay cô run run khi quét qua những con chữ đề trên đó, mắt cô rưng rưng.

STANFORD LOCKWOOD

NGƯỜI CHA TUYỆT VỜI NHẤT THẾ GIAN

Phía sau tấm bia mộ của ông Lockwood là một khoảng không hoàn toàn trống trải. Luce đứng dậy và thiểu não dậm châm trên nền đất, cảm thấy chán ghét khi bạn mình phải nằm lại đây. Chán ghét vì cô sẽ không thể có mặt ở đây tưởng niệm Penn những giây phút cuối cùng.

Mọi người vẫn thường nói về Thiên Đàng khi có ai đó chết, làm sao họ có thể chắc chắn những người chết sẽ lên đó. Luce chưa từng thấy mình hiểu những quy tắc đó và giờ đây lại càng thấy mình không đủ tư cách nói về chuyện có hay không lên Thiến Đàng sau khi chết.

Cô quay lại với Daniel, nước mắt lưng tròng. Gương mặt cậu sa sầm khi chứng kiến nỗi đau của cô. “Tôi sẽ lo cho cô ấy, Luce,” cậu nói. “Tôi biết em không muốn vậy, nhưng chúng tôi sẽ cố hết sức làm những gì có thể.”

Nước mắt cô trào ra giàn giụa. Luce sụt sịt rồi nấc nghẹn, cô rất muốn Penn quay trở về, muốn đến nỗi cô những tưởng mình phải sụp xuống mặt đất này. “Em không thể bỏ Penn lại, Daniel. Làm sao em có thể chứ?”

Danie nhẹ nhàng lấy tay gạt nước mắt trên mặt cô. “Chuyện xảy ra với Penn thật kinh khủng. Một sai lầm khủng khiếp. Nhưng ngày hôm nay em ra đi không có nghĩa là em bỏ cô ấy lại.” Cậu đặt tay lên tim Luce. “Cô ấy luôn ở bên em.”

“Nhưng, em vẫn không thể—”

“Em có thể, Luce.” Giọng nói của cậu thật dứt khoát. “Hãy tin tôi. Em không thể biết mình nắm giữ bao nhiêu thứ mạnh mẽ và không thể tưởng tượng nổi đâu Luce.” Cậu ngoảnh đi, hướng mắt sang những cái cây. “Nếu còn điều gì tốt đẹp tồn tại trên thế gian này, em sẽ sớm biết thôi, Luce.”

Một tiếng bíp từ còi báo báo trên xe cảnh sát vang lên khiến họ giật mình. Cánh cửa xe đóng sầm cách không xa nơi họ đứng là bao, họ nghe thấy tiếng chân lạo xạo trên sỏi đá. “Cái quái gì thế này—Ronnie, gọi về trung tâm đi. Bảo cảnh sát trưởng xuống đây luôn đi.”

“Đi thôi,” Daniel nói, với lấy tay cô. Cô nắm chặt tay cậu, ảm đạm vỗ lên đầu tấm bia đá của ông Lockwood rồi cùng Daniel chạy băng qua những hàng mộ năm gần khu phía tây của nghĩa địa. Họ chạy tới thanh sắt cong vẹo của cái hàng rào sắt chạm trổ hoa mỹ kia, rồi nhanh chóng ngụp lặn ào rừng sồi phía sau.

Một bức tường không khí lạnh ập vào Luce khi họ chạy. Ở những cành cây phía trên đầu họ, cô nhìn thấy ba cái bóng nhỏ nhưng kích động đang treo ngược giống như những con dơi.

“Nhanh lên,” Daniel giục. Khi họ chạy qua đó, những cái bóng lồng lên, rít khe khẽ nhưng dường như biết rằng không nên động vào Luce một khi Daniel ở bên cạnh cô.

“Giờ chúng ta đi đâu?” Luce hỏi khi họ chạy tới rìa khu rừng sồi.

“Em nhắm mắt lại,” cậu nói.

Và cô làm theo. Daniel vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau và cô cảm nhận được khuôn ngực mạnh mẽ của cậu đang áp vào hai bả vai mình. Cậu ấy đang nâng cô lên khỏi mặt đất. Có lẽ là một foot, rồi cao hơn cho tới khi những tán lá mềm mại trên các ngọn cây sượt qua hai vai cô, cù cù vào cổ cô khi Daniel bay qua chúng. Họ vẫn lên cao hơn, cho đến khi cô cảm thấy hai người họ bật tung khỏi những cái cây và chìm đắm trong ánh nắng sớm chói lóa. Được ngắm nhìn mọi thứ bằng chính đôi mắt mình dâng đầy cám dỗ trong cô—nhưng trực giác mách bảo cô như vậy là quá nhiều. Chính cô cũng không chắc là mình đã sẵn sàng chưa. Và hơn thế, tận hưởng cảm giác làn khí tươi mới mơn man trên mặt cô và gió sớm len lỏi trong mái tóc cô là đủ rồi. Còn hơn cả đủ nữa. Tự do thanh thản đến tuyệt vời. Giống cảm giác lúc cô được cứu thoát khỏi thư viện, như đang cưỡi sóng trên đại dương vậy. Cô biết chắc một điều là Daniel cũng đang tận hưởng cảm giác đó cùng cô.

“Giờ em có thể mở mắt được rồi,” cậu trầm giọng nói. Luce lần nữa cảm nhận được mặt đất dưới chân mình và nhìn thấy họ đang đứng ở nơi duy nhất cô muốn tới. Phía dưới cây mộc lan gần bên bờ hồ.

Daniel kéo cô sát lại. “Tôi muốn mang em tới đây bởi vì đây là nơi—một trong rất nhiều nơi—nơi tôi thật sự muốn hôn em nhiều tuần trước. Tôi gần như đã lỡ mất khi em thình lình biến mất dưới làn nước.”

Luce nhón chân lên, ngả đầu ra sau để hôn Daniel. Ngày hôm đó, cô cũng muốn hôn Daniel phát điên lên được—và lúc này cô cần phải hôn cậu ấy. Nụ hôn của cậu ấy là thứ duy nhất chân thực với cô, là thứ duy nhất giúp cô thanh thản và nhắc cho cô biết mình còn lý do để tiếp tục sống, dù cho Penn không còn nữa. Sự áp chế dịu dàng từ đôi môi cậu xoa dịu cô, giống như một thứ thức uống ấm nóng giữa mùa đông u ám, khi mọi ngóc ngách cơ thể cô đều giá lạnh.

Nhưng dường như ngay lập tức, Daniel lùi lại, nhìn xuống cô bằng ánh mắt ảm đạm nhất từng có.

“Còn một lý do nữa khiến tôi mang em tới đây. Tảng đá này sẽ dẫn tới con đường mà em cần đi qua để tới một nơi an toàn.”

Luce cụp mắt xuống. “Ra vậy.”

“Không phải vì muốn tốt nên mới chia tay đâu Luce. Tôi hy vọng nó cũng không quá lâu. Chúng ta chỉ là chờ xem sự việc tiến triển thế nào thôi.” Cậu mân mê mái tóc cô. “Xin em đừng lo lắng. Tôi sẽ luôn đến vì em. Tôi sẽ không để em đi cho tới ngày em hiểu ra mọi chuyện.”

“Vậy thì em từ chối hiểu chuyện,” cô nói ngay.

Daniel bật cười khẽ. “Em có nhìn rõ đằng kia không?” Cậu chỉ tay qua hồ nước chừng nửa dặm xuyên một lối mòn nhỏ trong rừng đến một cái gò bằng phẳng phủ đầy cỏ. Luce chưa từng để ý có nó trước đây nhưng bây giờ cô trông thấy một chiếc máy bay nhỏ màu trắng với những ánh đỏ ở hai bên bên của nó đang nhấp nháy từ đằng xa.

“Cái đó là cho em à?” cô hỏi. Sau mọi chuyện, hình ảnh của chiếc máy bay khiến cô lúng túng. “Em sẽ đi đâu?”

Cô không thể tin được là mình được rời khỏi nơi đáng ghét này nhưng đây cũng lại chính là nơi cô có thật nhiều trải nghiệm lớn chỉ trong vài tuần lễ ngắn ngủi. Trường Kiếm và Thánh Giá rồi đây sẽ thế nào?

“Chuyện gì sẽ xảy ra với nơi này? Và em sẽ nói gì với bố mẹ mình đây?”

“Hiện tại em cố đừng lo nghĩ nhiều. Ngay khi em an toàn, chúng tôi sẽ giải quyết mọi chuyện cần thiết. Thầy Cole có thể báo cho bố mẹ em.”

“Thầy Cole ư?”

“Thầy ấy cùng phe với chúng ta, Luce. Em có thể tin thầy ấy.”

Nhưng cô đã từng tin cô Sophia. Cô hầu như không biết gì về thầy Cole. Thầy ấy giống như người bị ám ảnh nghề nghiệp. Và còn cái bộ ria mép đó. Chẳng lẽ cô phải rời xa Daniel và lên chiếc máy bay đó cùng với giáo viên lịch sử của mình sao? Đầu cô căng lên.

“Có một con đường xuôi dòng nước,” Daniel tiếp tục. “Chúng ta có thể lần xuống đi theo nó.” Cậu vòng tay quanh eo cô. “Hoặc là,” cậu đề nghị, “chúng ta có thể bơi.”

Tay nắm chặt tay, họ đứng trên mép tảng đá lớn màu đỏ. Họ vứt giày lại dưới gốc cây mộc lan nhưng lần này, họ sẽ không còn quay lại đó nữa. Luce không nghĩ bơi dưới làn nước hồ lạnh lẽo trong chiếc quần jean và áo ba lỗ này lại cho cảm giác thoải mái, nhưng với Daniel đang mỉm cười bên cạnh cô, mọi điều cô cảm nhận được cũng giống như điều duy nhất cô phải làm lúc này.

Họ cùng giơ tay lên cao và Daniel đếm đến ba. Chân họ rời mặt đất cùng một lúc, cơ thể họ uốn cong trong không trung ở cùng một tư thế nhưng thay vì lao xuống như bản năng Luce mong đợi, Daniel lại dùng những đầu ngón tay của cậu, đưa cô lên cao hơn,

Họ đang bay. Luce đang nắm tay một thiên thần và họ đang bay. Những ngọn cây dường như đang cúi đầu chào họ. Cô cảm thấy cơ thể mình còn nhẹ hơn cả không khí. Mặt trăng buổi sớm vẫn chưa biến mất vất vưởng trên những ngọn cây cuối đường chân trời. Nó hạ xuống gần hơn như thể Daniel và Luce là thuỷ triều vậy. Sóng nước vỗ bập bềnh bên dưới họ, lấp lánh bạc đầy mời gọi.

“Em sẵn sàng chưa?” Daniel hỏi.

“Em đã sẵn sàng.”

Luce và Daniel lao thẳng xuống mặt hồ sâu thẳm, lạnh giá ấy. Những ngón tay phá vỡ mặt hồ đầu tiên và rồi duỗi tay bơi những sải dài nhất từng có. Luce thở hổn hển trong cái giá buốt khi họ nổi lên mặt nước, sau đó cô bắt đầu cười lớn.

Tay Daniel lại tìm kiếm tay cô và cậu ra hiệu cho cô cùng trèo lên tảng đá với cậu. Cậu chống người nhảy lên trước rồi với xuống nhấc bổng cô lên. Đám rêu phủ một tấm thảm êm ái, mềm mượt cho hai người trải mình trên đó. Nước nhỏ giọt vương trên ngực cậu. Họ nằm hai bên và quay mặt vào nhau, chống khuỷu tay lên và gác đầu trên đó.

Daniel đặt tay lên eo cô. “Thầy Cole đang đợi chúng ta đến chỗ chiếc máy bay,” cậu nói. “Đây là cơ hội được bên nhau cuối cùng của chúng ta. Tôi nghĩ chúng ta nên nói lời chia tay thật sự ở đây.”

“Tôi sẽ cho em thứ này,” cậu nói thêm, đút tay vào túi và lôi ra một mặt dây chuyền bằng bạc mà cô từng thấy cậu đeo ở trường. Cậu ấn sợi dây vào lòng bàn tay đang mở của cô và cô nhận ra đó là mặt dây chuyền lồng ảnh với hình một bông hồng khắc bên ngoài. “Nó thuộc về em,” cậu nói. “Từ rất lâu rồi.”

Luce bật mở mặt dây chuyền ra và thấy một bức ảnh nhỏ xíu bên trong, đằng sau một lớp kính. Đó là bức hình của hai người họ, không hề nhìn vào máy ảnh mà đang nhìn sâu vào đáy mắt nhau và cười hạnh phúc. Mái tóc của Luce mềm mại, giống như bây giờ, còn Daniel thì đeo một chiếc nơ trên cổ.

“Cái này chụp lúc nào vậy?” cô hỏi, tay nắm chặt mặt dây. “Lúc đó chúng ta ở đâu?”

“Tôi sẽ nói cho em biết vàn lần tới gặp lại em,” cậu nói đơn giản. Cậu giơ sợi dây lên quá đầu cô rồi đeo nó quanh cổ cô. Khi mặt dây chạm vào xương quai xanh của cô, cô cảm thể cảm nhận được một luồng hơi ấm mãnh liệt truyền qua nó, sưởi ấm cái giá lạnh rét mướt trên làn da mình.

“Em thích nó,” cô chạm tay vào sợi dây thì thầm.

“Tôi biết Cam cũng tặng em một sợi dây chuyền vàng,” Daniel nói.

Luce còn chẳng buồn nghĩ đến nó kể từ lúc Cam ép buộc đeo nó lên cổ cô trong quán bar. Cô không tin nổi rằng chuyện đó mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Chỉ nghĩ đến việc đeo nó thôi cũng khiến cô khó chịu rồi. Cô thậm chí còn không biết sợi dây đó ở đâu ra—mà cô cũng chẳng muốn biết.

“Cậu ra tự ý đeo cho em,” cô nói, cảm thấy tội lỗi. “Em không có—”

“Tôi biết,” Daniel nói. “Bất kể chuyện gì xảy ra giữa em và Cam đều không phải lỗi của em. Bằng cách nào đó hắn ta níu giữ quá nhiều sức mê hoặc của một thiên thần lúc bị lưu đày. Nó chỉ là lừa dối thôi.”

“Em hy vọng sẽ không bao giờ phải thấy cậu ta nữa.” Cô rùng mình.

“Tôi e là em còn phải gặp nữa đấy. Và còn nhiều hơn nữa những kẻ giống Cam ở ngoài kia. Chỉ chỉ cần tin vào chính mình là được,” Daniel nói. “Tôi không rõ sẽ phải mất bao lâu để em nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra với chúng ta trong quá khứ. Nhưng trong thời điểm hỗn loạn này, nếu em cảm thấy bản năng mách bảo mình thế nào, thậm chí đó là điều em nghĩ mình không hề biết, em cũng nên tin vào nó. Em chắc chắn làm đúng.”

“Vậy là tin vào bản thân khi em không thể tin tưởng những ai quanh mình à?” cô hỏi, cảm thấy đây là một phần ý tức trong điều Daniel vừa nói.

“Tôi sẽ cố gắng đến bên để giúp em và tôi cũng sẽ nói hết những gì có thể trước khi đi,” Daniel nói. “Luce, em nắm giữ những ký ức về những kiếp sống trước của mình, dù cho em chưa thể giải phóng chúng. Nhưng nếu em cảm thấy có gì không đúng thì hãy tránh xa.”

“Anh định đi đâu?”

Daniel ngước nhìn bầu trời. “Đi tìm Cam,” cậu nói. “Chúng tôi cần dàn xếp một số chuyện với nhau.”

Ngữ điệu khinh khi trong giọng nói của cậu khiến Luce lo lắng. Cô nhớ lại đám bụ dày đặc mà Cam phủ lại trong nghịa địa.

“Nhưng anh sẽ quay lại với em,” cô níu kéo, “sau khi xong chuyện chứ? Anh hứa nhé?”

“Tôi—tôi không thể sống nếu thiếu em, Luce. Tôi yêu em. Mọi chuyện không chỉ ở tôi nhưng . . .” Cậu ngập ngừng rồi lắc đầu. “Giờ em đừng lo về chuyện đó nữa. Chỉ cần biết là tôi nhất định sẽ quay lại với em.”

Thật từ từ và thật miễn cường, hai người họ đứng dậy. Mặt trời đã lên đến ngọn cây và chiếu những hình ngôi sao li ti lấp lánh xuống mặt nước. Chỉ còn một khoảng ngắn bơi từ đây đến bờ sông lây lội bên kia, con đường dẫn họ tới chỗ chiếc máy bay. Luce ước nó kéo dàng hàng dặm. Để cô có thể bơi cùng Daniel đến tận khi màn đêm buông xuống. Và cùng ngắm hoàng hôn và bình mình sau đó.

Họ nhảy xuống nước lần nữa và bắt đầu bơi. Luce nhét mặt dây vào trong áo thật chắc chắn. Nếu việc tin vào bản năng của cô mà quan trọng đến thế thì bản năng mách bảo cô rằng không bao giờ được rời xa sợi dây này.

Cô nhìn và kinh ngạc hết lần này tới lần khác, khi Daniel bắt đầu sải tay bơi thật chậm và duyên dáng. Lần này, dưới ánh trăng, cô biết đôi cánh phát quang ngũ sắc mà cô từng thấy qua những giọt nước hoàn toàn không phải do trí tưởng tượng lừa dối cô. Chúng là thật.

Cô đẩy người lên, rẽ nước sải tay bơi. Chỉ lát sau những ngón tay của cô đã chạm đến bờ. Cô chán ghét khi nghe thấy rõ tiếng rì rì của động cơ máy bay ở trên kia. Họ đã tới đích, nơi họ sẽ phải chia tay và Daniel gần như phải lôi cô ra khỏi mặt nước. Cô xa rời cảm giác ướt át và hạnh phúc vì sũng nước và lạnh buốt. Họ đi tới chỗ chiếc máy bay, tay cậu đặt trên lưng cô.

Trước sự ngạc nhiên của Luce, thầy Cole tay cầm một chiếc khăn bông khi nhảy xuống từ buồng lái. “Cô thiên thần nhỏ bảo tôi rằng có lẽ em cần thứ này,” thầy nói, giũ khăn ra giúp Luce và cô nhận lấy nó đầy biết ơn.

“Thầy gọi ai là nhỏ thế?” Arriane thình lình nhảy ra từ sau cái cây, theo sau là Gabbe, giơ ra cuốn sách về Những Người Giám Sát.

“Bọn mình đến để chúc cậu thượng lộ bình an,” Gabbe nói, trao cuốn sách cho Luce. “Cầm lấy này,” giọng Gabbe nhệ bẫng nhưng nụ cười của cô ấy trông thật nghiêm trang.

“Cho cô ấy món đồ tốt đấy,” Arriane nói, huých khuỷu tay vào Gabbe.

Gabbe lôi ra từ trong balô một bình nước, đưa cho Luce. Cô mở nắp bình ra. Là sôcôla nóng và mùi hương của nó thì không thể tin được. Luce ôm chặt lấy cuốn sách và chiếc bình trong hai cánh tay đã ráo nước của mình, chợt cảm thấy mình chẳng còn thiếu thứ gì nữa. Nhưng cô biết một khi leo lên chiếc máy bay kia, cô sẽ lại cảm thấy trống trải và cô đơn. Cô tựa người vào vai Daniel, tận dụng những giây phút cuối cùng còn được ở bên cậu.

Ánh mắt Gabbe trong veo và mạnh mẽ. “Bọn mình sẽ gặp lại cậu sớm thôi, được chứ?”

Nhưng Arriane lại đánh mắt đi chỗ khác như thể cô nàng không muốn nhìn Luce. “Đừng có làm cái gì ngu ngốc như lao đầu vào cột nhà đấy nhá.” Cô nàng rê rê chân trên đất. “Bọn này cần cậu.”

“Cậu cần tớ ?” Luce hỏi lại. Cô cần Arriane dạy mình cách sống trong trường Kiếm và Thánh Giá. Cô cần Gabbe ngày hôm đó ở bệnh xá. Nhưng sao họ phải cần đến cô?

Cả hai cô gái chỉ đáp lại bằng một nụ cười ảm đạm trước khi quay trở lại khu rừng. Luce quay về phía Daniel, cố quên đi chuyện thầy Cole đang đứng cách đó có mấy feet.

“Tôi sẽ cho các em chút riêng tư,” thầy Cole bắt được sóng, nói. “Luce, bắt đầu khởi động động cơ, có ba phút đến lúc cất cánh. Tôi sẽ gặp lại em trong buồng lái nhé.”

Daniel ôm lấy mặt cô và áp trán mình xuống trán cô. Khi môi họ chạm vào nhau, Luce cố níu giữ lại từng chút từng chút của khoảnh khắc này. Cô cần những ký ức ấy như thể cần không khí vậy.

Bởi vì sẽ ra sao nếu, đến lúc Daniel bỏ đi rồi, mọi chuyện lại bắt đầu giống như một giấc mơ khác? Không hẳn là một cơn ác mộng nhưng là một giấc mơ vô nghĩa. Làm sao cô có thể cảm nhận được những suy nghĩ của chính mình khi phải lòng một kẻ thậm chí không phải con người chứ?

“Đến đây thôi,” Daniel rầu rĩ nói, “Bảo trọng. Hãy để thầy Cole chỉ dẫn cho em tới khi tôi đến được.” Tiếng máy bay rít lên the thé—Thầy Cole đang nhắc họ nhanh lên. “Cố nhớ những gì tôi nói đấy.”

“Phần nào?” Luce hỏi thoáng chút hoang mang.

“Bao nhiêu hay bấy nhiêu—nhưng quan trọng nhất là phần ‘tôi yêu em.’”

Luce sụt sịt. Giọng cô vỡ òa ra khi cô cố nói điều gì đó. Đã tới lúc phải đi rồi.

Cô chạy lại cánh cửa để mở của buồng lái, cảm thấy những luồng gió nóng thổi từ cánh quạt như quật mình xuống. Lúc leo lên ba bậc thang, thầy Cole đưa tay ra giúp cô lên. Thầy ấn nút và cái thang rút vào trong máy bay. Cửa buồng lái đóng lại. Cô nhìn vào bảng điều khiển rối rắm trước mặt. Cô chưa từng ngồi trong chiếc máy bay nào nhỏ thế này. Cũng chưa từng ngồi trong khoang lái bao giờ. Có nhiều nút và những đóm sáng nhấp nháy ở khắp nơi. Cô nhìn thầy Cole.

“Thầy biết sử dụng cái này ạ?” cô hỏi, chùi hai mắt bằng chiếc khăn bông.

“Sư đoàn năm mười chín, Lực lượng không quân Mỹ, hân hạnh phục vụ quý cô.” thầy đáp, làm điệu bộ ngả mũ chào cô.

Luce vụng về cúi đầu chào đáp lễ.

“Vợ tôi lúc nào cũng bảo mọi người là đừng để tôi nhớ lại chuyến bay nào ở Nam,” thầy nói, kéo cái cần số màu bạc về. Chiếc máy bay rùng mình chuyển động. “Nhưng chúng ta sẽ có một chuyến bay dài đấy và tôi thì đang có một khách hàng xinh đẹp.”

“Ý thầy là khách hàng bất đắc dĩ ạ,” cô mau miệng vọt ra.

“Hay đấy.” Thầy Cole huých cô. “Tôi đùa ấy mà,” thầy biện bạch trong nụ cười nồng hậu. “Tôi không có ý bắt em làm vật thí nghiệm đâu.” Cái cách mà thầy quay sang cô cười làm cô nhớ về bố mình mỗi khi họ xem phim hài, và điều đó khiến cô cảm thấy khá hơn chút ít.

Những bánh xe đang chạy ngày một nhanh hơn và “chạy luôn” trước khi chúng kịp co lên. Họ cần sớm cất cánh bằng không sẽ bay thẳng xuống mặt hồ.

“Tôi biết em đang nghĩ gì,” thầy hét to át tiếng gầm của động cơ. “Đừng lo, tôi lái nó suốt ấy mà.”

Và đến khi chạy hết đường bờ hồ lầy lội bên dưới họ, thầy kéo mạnh thanh bẩy ngăn giữa họ và mũi máy bay nghếch lên hướng thẳng lên trời. Đường chân trời lệch ra ngoài tầm mắt họ một chốc và Luce thấy dạ dày mình đảo đi một cái. Nhưng chỉ lát sau đó, máy bay lấy lại thăng bằng và quanh cảnh trước mắt họ trở lại phẳng lặng với những hàng cây và bầu trời sáng sao trong veo. Bên dưới họ là mặt hồ lấp lánh. Cứ mỗi giấy, khoảnh cách lại càng xa hơn. Họ đang bay về phía tây nhưng máy bay đảo một vòng tròn và ngay lúc ấy, cửa sổ bên Luce ngập tràn hình ảnh của khu rừng và Daniel thoáng qua. Cô nhìn chằm chằm vào đó, áp sát mặt vào cửa kính tìm kiếm cậu và trước khi chiếc máy bay bay thẳng trở lại, cô nghĩ mình đã thấy một điểm sáng màu tím nhỏ xíu nhá lên. Cô nắm chặt mặt dây chuyền đang tròng quanh cổ và đưa nó lên môi.

Giờ thì toàn bộ ngôi trường đã nằm bên dưới họ và cả khu nghĩa địa phủ đầy sương bụi cũng ở lại đằng sau. Nơi Penn sẽ được chôn cất. Họ càng lên cao, Luce càng nhìn rõ ngôi trường, nơi bí mật vĩ đại nhất đời cô được hé lộ—mặc dù nó khác xa so với những gì cô tưởng tượng.

“Họ bu đông đỏ lại chỗ ấy rồi,” thầy Cole lắc đầu nói.

Luce không rõ thầy ấy biết bao nhiều về những chuyện xảy ra đêm qua. Thầy ấy trông thật bình thường nhưng lại dễ dàng đề cập đến chuyện đó.

“Chúng ta đi đâu đây ạ?”

“Một hòn đảo nhỏ cách xa bờ,” thầy đáp, chỉ tay vào khoảng không hướng ra biển, nơi đường chân trời mờ dần thành một đường đen. “Không quá xa đâu.”

“Thầy Cole,” cô nói, “thầy đã gặp bố mẹ me.”

“Họ là người tốt.”

“Liệu em có thể . . . ừm, em muốn nói chuyện với họ.”

“Tất nhiên rồi. Chúng ta sẽ tìm cách.”

“Họ sẽ không thể nào tin vào những chuyện này.”

“Thế em có tin không?” thầy hoi vặn lại, cười hài hước với cô khi cho máy bay bay cao hơn, giữ thăng bằng trong không trung.

Đúng là thế. Cô phải tin vào chuyện này, tất cả những chuyện này—kể từ lần đầu những cái bóng đen lập lòe cho đến khoảnh khắc đôi môi Daniel tìm thấy môi cô, cho đến khi Penn nằm lại đó, trên bệ thờ cẩm thạch lạnh lẽo của căn phòng thờ. Mọi chuyện đó đều là sự thật.

Làm sao cô có thể chịu được cho đến lúc gặp lại Daniel đây? Cô siết chặt mặt dây chuyền quanh cổ, thứ đã cất giữ những ký ức xuyên thời gian của cô. Ký ức của cô, Daniel từng nhắc cô, phải giải phóng chúng.

Chúng lưu giữ những gì, cô không hề biết, chẳng nhiều hơn điều cô biết về nơi mà thầy Cole đang đưa cô tới là bao. Nhưng cô cảm thấy một chút ít của chuyện gì đó trong căn phòng thờ sáng nay, khi cô đứng bên cạnh Arriane, Gabbe và Daniel. Không lạc lõng và sợ hãi mà lại rất hài lòng . . . nhưng cô dường như có liên quan gì đó, không chỉ với Daniel—mà còn với tất cả bọn họ.

Cô nhìn qua tấm kính chắn gió. Giờ chắc họ đã bay qua những con đầm ngập mặn và con đường cô đã đi xe qua để đến cái quán bar kinh khủng đó gặp Cam và cả bãi cát dài nơi cô lần đầu hôn Daniel. Họ đã bay ra đến biển, đến một nơi nào đó ngoài kia—đích đến tiếp theo của Luce.

Chẳng ai hiện ra mà nói cho Luce biết có còn trận chiến nào nữa không nhưng Luce cảm thấy sự thật đang chảy trong ngwoif mình, rằng họ mới chỉ bắt đầu một chặng đường dài, quan trọng và gian nan.

Cùng với nhau.

Và dù những trận chiến có khủng khiếp hơn hoặc có thể cứu vãn được hoặc là cả hai đi chăng nữa thì Luce cũng không muốn làm một con cờ lâu hơn nữa. Một cảm xúc kỳ lạ chạy xuyên suốt cơ thể cô—thêm một bước tiến về lại những kiếp sống trước của cô, tất cả tình yêu cô dành cho Daniel trước đây đã đánh mất quá nhiều thời gian.

Điều đó khiến Luce muốn đứng cạnh Daniel và chiến đấu. Chiến đấu để có thể sống đủ lâu, cho đến hết cuộc đời bên cạnh cậu ấy. Chiến đấu cho điều duy nhất cô biết là đúng đắn, là cao quý, là sức mạnh đáng giá mạo hiểm mọi thứ.

Đó là tình yêu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.02.2018, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35395
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền bí - Lãng mạn] Sa Ngã (Fallen #1) - Lauren Kate - Điểm: 10
PHẦN KẾT. HAI NGUỒN SÁNG VĨ ĐẠI


Cả một đêm dài cậu ngắm nhìn cô chìm vào giấc chập chờn trên chiếc võng hẹp bằng vải bạt. Một chiếc đèn lồng màu xanh lá kiểu dùng trong quân đội được treo trên thanh xà gỗ thấp bên trong căn nhà gỗ, rọi sáng rõ từng đường nét trên cơ thể cô. Ánh sáng nhẹ dịu của nó làm nổi bật mái tóc đen bóng đang xổ tung trên chiếc gối nằm của cô. Sau khi tắm rửa, đôi má cô trở nên mềm mại và hồng hào.

Cứ mỗi lần sóng biển dậy lên đánh vào bờ biển hoang tàn bên ngoài là cô lại trở người sang bên. Chiếc áo ba lỗ ôm chặt thấy cơ thể cô vì vậy khi chiếc chăn mỏng dúm lại quấn quanh cô, cậu có thể nhìn thấy mọt vết hóp nhỏ xíu hằn trên bả vai trái mềm mại của cô. Cậu đã từng hôn nó không biết bao nhiêu lần trước kia.

Cứ trở mình trằn trọc là cô ấy thở dài trong giấc ngủ, rồi lại thờ đều, rồi rên rỉ từ một miền xa xăm nào đó trong giấc mơ của mình. Nhưng đó là vì hài lòng hay đau khổ thì cậu không thể biết. Lần thứ hai, cô ấy gọi tên cậu.

Daniel thật muốn bay ngay xuống bên cô. Cậu trú chân bên trên những chiếc hộp đựng đạn dược phủ đầy cát cũ kỹ xếp cao tận trên gác mái của căn nhà gỗ trước bãi biển. Nhưng cô ấy không thể biết cậu đang ở ngay đó. Cô ấy không thể biết cậu ở bất cứ đâu gần mình. Hay như những chuyện gì sẽ đến với cô ấy trong vài ngày tới.

Phía sau cậu, trong cái cửa sổ tránh bão in hằn những vệt sương muối, cậu liếc nhìn một cái bóng lướt qua. Thế rồi có tiếng gõ nhẹ vào ô kính cửa sổ. Cố dứt mắt khỏi hình hài nhỏ bé của cô bên dưới, cậu đi thẳng tới bên cửa sổ, mở chốt. Một trận mưa như trút nước ào ào đổ bên ngoài, hợp nhất cùng sóng biển dữ dội. Một đám mây đen che phủ mặt trăng và gạt đi cả ánh sáng trên gương mặt vị khách của cậu.

“Tôi vào được chứ?”

Cam đến muộn.

Dù Cam nắm trong tay thứ sức mạnh có thể đơn giản hiện ra từ không khí ngay bên cạnh Daniel nhưng Daniel vẫn mở cửa sổ đủ rộng để cậu ta trẻo vào. Quá nhiều lễ nghi phô bày và không cần thiết thời này. Quan trọng là cả hai người họ đều rõ Daniel chào đón Cam.

Gương mặt Cam vẫn lẩn khuất trong bóng tối nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cậu ta vừa trải qua một hành trình hàng nghìn dặm trong mưa cả. Mái tóc đen và làn da cậu ta ướt sũng. Đôi cánh vàng của cậu ta lúc này chắc nịch và cứng cáp, phần duy nhất của cậu ta đang le lói phát ra ánh sáng. Như thể chúng được làm từ vàng hai mươi tư carat vậy. Dẫu cậu ta thu cánh thật gọn ra phía sau lưng khi ngồi lên một chiếc hộp gỗ sập xệ bên cạnh Daniel, đôi cánh của Cam vẫn bị hút về phía đôi cánh bạc ngũ sắc của Daniel. Đó là điều tự nhiên, một sự tín nhiệm không thể giải nghĩa nổi. Daniel không thể dời đi một giây nếu không dứt mắt khỏi dáng hình Luce nằm bên dưới kia.

“Cô ấy ngủ trông thật đáng yêu,” Cam dịu dàng nói.

“Đó là lý do cậu muốn cô ấy chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng hả?”

“Tôi ư? Không bào giờ. Và tôi đã phải giết chết Sophia vì những gì cô ta làm—chứ không để cô ta chạy lung tung trong đêm như cậu đâu nhé.” Cam ngả người về trước, hai khuỷu tay kê lên thanh chắn ngang trên gác xép. Phía bên dưới, Luce quấn chặt chăn quanh cổ mình. “Tôi chỉ muốn cô ấy. Cậu biết lý do rồi đấy.”

“Vậy tôi thật thấy tội nghiệp thay cho cậu. Vì cuối cùng cậu sẽ phải thất vọng thôi.”

Cam đón nhận ánh mắt của Daniel và lấy tay xoa cằm, lặng lẽ cười gằn. “Ôi, Daniel, sự thiển cận của cậu làm tôi bàng hoàng đấy. Cậu cũng vẫn chưa có được cô ấy mà.” Cậu ta lén quét một cái nhìn say mê xuống Luce. “Có thể cậu nghĩ là cậu đã. Nhưng cả hai ta đều hiểu là những gì cô ấy biết còn quá ít.”

Đôi cánh của Daniel căng ra hai bên xương vai cậu nhưng đỉnh cánh vẫn hướng thẳng về phía trước. Gì sát vào Cam. Cậu không thể kiềm lại được.

“Thời gian hoãn chiến là tám mươi ngày,” Cam nói. “Dẫu trước đó tôi đã có cảm giác là chúng ta cần đến nhau rồi.”

Nói rồi cậu ta đứng lên, khiến chiếc hộp gỗ rung lên dưới chân mình. Trần nhà cũ kỹ cọt kẹt phía trên khiến mắt Luce lim dim mở nhưng cả hai thiên thần đã thu mình vào trong bóng tối trước khi cô có thể nhận thức được điều gì.

Họ đứng đối mặt nhau, cả hai vẫn giữ vẻ mệt lử sau trận chiến, cả hai cũng biết đó chỉ là dư vị của những chuyện sắp tới.

Thật chậm rãi, Cam chìa bàn tay phải xanh xao của mình ra.

Daniel cũng chìa tay ra.

Và trong khi Luce ở bên dưới nằm mơ về những đôi cánh lộng lẫy nhất đang dang ra—có một đôi cánh cô chưa từng thấy trước đây—thì hai thiên thần đứng trên gác mái bắt tay nhau.

★★★


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.02.2018, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35395
Được thanks: 5254 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Huyền bí - Lãng mạn] Sa Ngã (Fallen #1) - Lauren Kate - Điểm: 11
Chú thích


[1] 1 inch = 25.4 m.

[2] Nguyên bản tiếng Anh, Luce bị đặt biệt danh là Meat Loaf, nghe na ná như Miss Luce, là cách lịch sự gọi tên cô.

[3] 666: con số biểu tượng cho quỷ sa-tăng.

[4] Nguyên văn tên cô giáo lớp sinh học là Ms Tross bị Arriane gọi thành Albatross – nghĩa là con Hải Âu. Còn nguyên văn Arriane viết ở cuối thư câu “rain check” – nghĩa thông thường là” kiểm tra lượng mưa” hàm ý trêu cho hợp với cái tên Hải Âu (là loài chim biển báo bão) nhưng nghĩa thông tục của nó là “Hẹn dịp khác.”

[5] Nguyên văn Waffle day (ngày Bánh Quế) là ngày mọi gia đình quây quần làm bánh quế, ăn vào bữa sáng, bữa trưa hoặc dùng làm tráng miệng. Ngày Bánh quế quốc tế là ngày 25/3 hàng năm. Ngày Bánh quế của nước Mỹ là ngày 24/8 hàng năm, rơi vào dịp hè như Luce nhớ lại.

[6] Rodin: Auguste Rodin (1840-1917) danh họa, điêu khắc gia nổi tiếng người Pháp, có biệt tài dùng đất sét. Ông là điêu khắc gia hàng đầu của Pháp thời bấy giờ, cho đến nay những tác phẩm của ông vẫn được cả thế giới biết đến. Tại Pháp có hẳn một bảo tàng nghệ thuật mang tên ông.

[7] 1 foot = 304.8 mm.

[8] 1 pound = 0.45359237 kg; 50 pound tương đương với gần 23 kg.

[9] BFF = Best Friend Forever.

[10] Nguyên bản Arrine gọi là Pennyloafer theo kiểu lái đùa tên thật của cô – Pennyweather.

[11] Ba bộ phim kinh điển vào những năm 80 – 90, Starman năm 1984, Joe Versus the Volcano (Joe và Ngọn núi lửa) năm 1990 và Weekend at Bernie’s (Kỳ nghỉ cuối tuần) năm 1989 (phim này còn có phần II vào năm 1993).

[12] Simmi: shimmy là một loại động tác nhảy mà cơ thể người nhảy giữ yên, chỉ có đôi vai chuyển động, luân phiên lùi rồi lên, khi vai phải lùi xuống thì vai trái đẩy lên.

[13] Motown: hãng thu âm của Mỹ, thành lập năm 1959. Motown nổi tiếng với dòng nhạc riêng được gọi là “Âm thanh Motown” (The Motown Sound), một thể loại nhạc soul cùng âm hưởng pop đặc trưng.

[14] Dionysus: thần rượu trong thần thoại Hy Lạp.

[15] Nguyên bản Sunday Mass là ngày lễ tổ chức vào ngày Chủ Nhật hàng tuần tại các nhà thờ, tiếng Việt gọi là Lễ Chúa Nhật (người Việt gọi lái từ Chúa Nhật thành Chủ Nhật).

[16] Bức tượng Đức mẹ Maria đỡ di thể Chúa Jesus.

[17] Giải UFC (Ultimate Fighting Championship): Giải vô địch Võ tự do (môn võ đối kháng trên võ đài, đấu sĩ có thể sử dụng bất cứ loại võ nào để chiến đấu).

[18] Nguyên bản beach grass hay marram là loại cỏ trồng bên các bờ biển nhằm ngăn biển xói mòn.

[19] Ngày 4 tháng 7: ngày Quốc khánh Mỹ.  

HẾT.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nminhngoc1012 về bài viết trên: Mymk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.