Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Chủ tử - Phong Lộng

 
Có bài mới 01.02.2018, 19:50
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB VĂN HỌC
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 09:20
Tuổi: 33 Nam
Bài viết: 1054
Được thanks: 1405 lần
Điểm: 9.95
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Chủ tử - Phong Lộng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


TRUYỆN: CHỦ TỬ

Tác giả: Phong Lộng (风弄)

Thể loại: Cổ trang cung đình, nhất thụ nhất công, cường công cường thụ, ngược tâm, HE

Tình trạng: Hoàn thành

Số Chương: 2 quyển + 3 ngoại truyện

Thực hiện: Liêu Dương Ca (飂杨歌)

Nguồn:
https://lieulam.wordpress.com/%E3%80%86 ... hong-long/

QUYỂN THƯỢNG

Giới thiệu

Hoàng đế Thiên triều trẻ tuổi nghênh đón đoàn sứ giả Khiết Đan, trong buổi dạ yến cung đình, y lại vô tình ở bên cạnh Khiết Đan vương tử Thương Nặc.

Ta nghĩ Thương Nặc đã sớm có ý đồ chiếm đoạt thân thể mình.

Khi mạnh mẽ và dịu dàng cùng thình lình ập đến, khi toàn thân trần trụi bị kẻ kia cưỡng bách ôm vào lòng, nhục nhã, phẫn nộ cùng thù hận khiến cả người run rẩy, y kinh ngạc nghe thấy nam nhân trên người đầy thâm tình gọi tên của mình, “Tranh Nhi.”

“Trong mắt ta, ngươi không phải là trẫm, ngươi là Tranh Nhi. Lần đầu tiên ta gặp ngươi, ngươi đứng trong hoa viên tự gọi tên mình.”

“Ta đã nghĩ, ngươi chính là người ta muốn ôm vào lòng thật chặt.”

Hắn có thâm tình đến mấy cũng vô dụng! Man tộc đáng giận này, trẫm tuyệt đối không tha cho ngươi!

QUYỂN HẠ

Giới thiệu

Tên Thương Nặc chết tiệt kia rốt cục có bản lĩnh lớn đến mức nào?

Dưới trướng thiên tử y, rành rành cửu ngũ chí tôn lại không cách nào dạy dỗ được một gã Khiết Đan vương tử.

Không những thế, cái kẻ không biết lễ nghi này luôn ỷ vào một thân khinh công, tự do qua lại hoàng cung cứ như nhà mình.

Đặt chân vào Bàn Long Điện của y, ngủ trên long sàng của y, nắm long thủ của y.

Hừ, hậu cung ba nghìn người, trẫm có biết bao nhiêu mỹ nhân gọi tới phải tới, đuổi đi phải đi.

Đường đường là vua một nước, y chẳng nhẽ lại thật sự… dựa dẫm vào cái kẻ muốn tới là tới, muốn đi là đi này hay sao?

PHIÊN NGOẠI





Đã sửa bởi Konami1992 lúc 07.02.2018, 11:25, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 20:09
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB VĂN HỌC
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 09:20
Tuổi: 33 Nam
Bài viết: 1054
Được thanks: 1405 lần
Điểm: 9.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Chủ Tử - Phong Lộng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ nhất chương

“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Hoàng thành nguy nga đã có hàng trăm năm lịch sử.

Các thần tử phủ phục dưới chân thoạt nhìn thì tưởng xa nhưng tiếng tung hô cũng đủ đinh tai nhức óc. Thanh âm này có khi truyền từ đại điện xa xôi đến tận ngoại thành không biết chừng.

Mùa thu lại tới rồi.


Người ngồi trên long ỷ hướng ánh mắt về khoảng trời nơi ngoại thành xanh xanh rồi lại yên lặng rũ tầm mắt xuống. “Các khanh bình thân”. Giọng nói Hoàng đế ôn hòa nhưng không kẻ nào dám khinh thường.

Không tồi, y là chúa tể của tứ phương, là Hoàng đế của ngàn vạn con dân và thần tử.

Mùa thu đã đến.

Không khí tiêu điều, sân đình vắng lặng.

Mùa thu cô tịch khiến người ta cảm thán, rốt cuộc lại đã đến.

“Hoàng Thượng?” Dưới bậc thang, Trương thừa tướng lão luyện biết lòng quân chủ không yên, cẩn thận gọi, “Hoàng Thượng?”

“Tại sao còn chưa nói?” Hoàng đế chuyển ánh mắt tới người cựu thần, môi hơi giương lên, “Trẫm vẫn đang nghe, Hà Nam vụ mùa bội thu, nói tiếp đi.”

Hoàng đế tuổi còn rất trẻ, diện mạo đoan chính.

Vị này trước đây là Nhị Vương gia thuở nhỏ nhận hết sủng ái của tiên hoàng, là người có khí độ bất phàm nhất trong các hoàng tử. Lúc này y khẽ mỉm cười, cả người tràn ngập vẻ cao quý, chúng thần tử nhìn thấy thế trong lòng liền run lên.

Chỉ là, trong lòng vướng bận nên tâm tư cũng khó lường.

Bất quá, những vị thiên tử đều có tâm tư khó lường, không phải sao?

“Vâng.” Trương thừa tướng kìm lòng không đặng khom lưng cung kính, hắng giọng nói tiếp, “Năm nay khí hậu tốt, không có hạn hán lụt lội, Hà Nam lương thực bội thu, tất cả đều nhờ hồng phúc của Hoàng Thượng.”

“Đây là phúc khí của dân chúng Hà Nam.” Hoàng đế cười nói. Tin vui mùa thu hoạch làm cho gương mặt y tươi tỉnh hơn một chút, nhưng vì đang ở đại điện nên chỉ một lát sau, ánh mắt y lại trở nên sắc bén, “Thế nhưng mùa trước cũng đã thu hoạch rất khá, xong lại bị thương nhân kiềm giá, nông dân thậm chí còn nghèo khổ hơn so với năm mất mùa. Năm nay không thể xảy ra chuyện như vậy nữa. Ngươi và các quan viên hãy bàn bạc thật kĩ, định ra một cái giá thu mua lương thực, không được để thương nhân nhân cơ hội độn ép giá. Kẻ nào không tuân thủ pháp lệnh, nghiêm khắc xử phạt!”

Ánh mắt lạnh lùng lướt qua, quần thần nhất thanh hô, “Tuân chỉ.”

Tấu xong về vụ thu hoạch ở Hà Nam, Tổng đốc Lưỡng Quảng đứng một bên chờ đợi đã lâu liền bước ra. Đã lâu nay mong chờ được sửa chế độ thuế thân ở Lưỡng Quảng, lần này nhân cơ hội diện thánh, hắn nhất định phải xin được thánh chỉ.

Hoàng đế trẻ tuổi sau khi yên lặng nghe bản trần thuật đã chuẩn bị từ lâu ngày liền nói ngay, “Tấu chương ngày hôm qua của Tổng đốc Lĩnh Nam cũng trùng hợp với ý của khanh. Thuế không thể sửa vội, mà trẫm cũng không thể thiên vị riêng về một phương. Hai ái khanh trước hết hãy cùng thương lượng, còn những điều luật lần trước trẫm phải xem kĩ lại đã. Nhớ kỹ, làm ẩu thì hỏng việc, các ngươi phải yêu dân như con, quốc khố không được để trống. Nếu không, lũ sông Hoàng Hà hoặc thiên tai xảy ra, Tổng đốc các ngươi lấy gì cứu tế dân chúng?”

Lời nói êm tai nhưng chứa đầy ẩn ý, lại ôn hòa đến độ thần tử không thể phản bác.

Hoàng đế qua loa nghe cho xong vài bản tấu chương. Việc triều chính thật giống như một ván cờ. Bỗng nhiên, trên đại điện truyền lên một tiếng tấu cao vút.

“Cửu vương gia đến!”

Các vị thần tử đều quay đầu nhìn về phía ngoài cửa. Một bóng dáng mạnh mẽ mà hấp tấp đang đi tới.Từ khi người kia bước vào, sắc thu tẻ nhạt, quạnh hiu bỗng như được thổi thêm một luồng khí ấm áp, vui tươi. Cả người đều toát lên vẻ cao hứng, mi mắt anh tuấn sáng bừng, vương gia mặc phục sức tím thẫm đứng dưới bậc hành lễ, “Thần đệ đáng chết, sáng nay dậy muộn, lỡ buổi lâm triều, nguyện chịu sự trách phạt của Hoàng Thượng.”

Thế nhưng trên mặt là vẻ hân hoan không gì kìm hãm được, làm sao lại có nửa phần dáng dấp của kẻ đang thỉnh tội.

Lời này của Cửu vương gia, đừng nói là Hoàng đế, ngay cả các đại thần cũng không tin.

Nhưng vị Cửu vương gia này các đại thần cũng đều biết, hắn chắc lại chơi trò gì hay ho cùng vị tiểu tổ tông ai-gặp-cũng-sợ kia của mình nên mặt mày mới hưng phấn thế.

Người tọa trên long ỷ cao cao kia không có biểu cảm gì, y nhíu nhíu mày, thản nhiên liếc mắt nhìn Cửu vương gia.

Cứ tiếp tục hồ nháo đi, chỉ cần một đầu ngón tay của trẫm cũng đủ để thu phục ngươi cùng tiểu tử kia.

Dưới ánh mắt cảnh cáo của Thiên tử, Cửu vương gia rùng mình một cái, vội thu lại biểu tình hớn hở, cúi đầu lui vào hàng ngũ triều thần.

Nhìn Cửu đệ tất cung tất kính lui vào trong hàng, ánh mắt uy nghiêm của Hoàng đế cũng thu về, “Lần này tạm thời trẫm không phạt, nhưng nếu còn tái phạm, trẫm phạt bù cả hai lần.”

“Vâng, thần đệ nhớ kĩ.” Cửu vương gia khom người, cẩn thận lên tiếng.

Trong lòng vốn có việc tính toán sẽ nói trên điện, thế nhưng mới bước chân vào đã khiến Hoàng đế mất hứng, hắn đành phải án binh bất động.

Nghe xong một hồi các loại tấu chương, cũng lại là một hồi mùa thu hoạch nhân khẩu tăng, cân nhắc chờ cho Hoàng đế Nhị ca tâm tình tốt hơn, Cửu vương gia mới lấy lại tinh thần, tách khỏi hàng ngũ quan lại đứng lên bẩm báo.

“Hoàng Thượng, về vấn đề sứ giả Khiết Đan thỉnh cầu yết kiến, thần đệ muốn Hoàng Thượng ra chỉ thị.”

“Sứ giả Khiết Đan?” Hoàng đế ngưng thần nghĩ ngợi. “Cũng đúng, bọn họ đến kinh thành đã được bảy ngày.”

“Vâng, vừa đúng bảy ngày.” Cửu vương gia phụ trách chiêu đãi đoàn sứ giả khổng lồ này khác hẳn với mọi khi cợt nhả cùng Ngọc Lang, hôm nay nói đâu ra đấy, “Mấy năm gần đây Khiết Đan vương chăm lo việc nước, mới mở quốc sách, súc binh dưỡng mã, thực lực đất nước tăng cường. Bởi vậy lần này đoàn sứ giả Khiết Đan đến kinh thành, thần đệ đã mệnh cho Lễ bộ dùng phương thức đón tiếp thượng đẳng. Bọn họ tới đây cũng đã bảy ngày, thần nghĩ, cũng nên cho bọn họ yết kiến Hoàng Thượng.”

“Việc này không cần phải vội, bọn họ đi đường xa, lại có ý kết thân với ta, gặp thì tất nhiên sẽ gặp, bất quá muốn làm cho thật tốt, Lễ bộ chắc cũng cần nhiều hơn hai ngày chuẩn bị. Khiết Đan tuy rằng những năm gần đây binh lực cường thịnh, nhưng dù sao cũng là quốc gia man tộc, ta nên cho bọn họ mở rộng kiến thức về uy nghi của Thiên triều thượng quốc.”

Hoàng đế không mặn không nhạt nói hai câu, gương mặt tuấn tú của Cửu vương gia liền lộ ra đôi phần lo lắng muốn nói lại thôi. Hoàng đế liếc mắt nhìn hắn.

Vị Hoàng đế trẻ tuổi lấy sự khôn khéo làm kinh sợ quần thần này đã biết tỏ tường Cửu đệ của mình, y đoán ra ngay được vài phần nội tình. Cười lạnh hai tiếng trong lòng, ngoắc ngoắc ngón tay, y mệnh nói, “Cửu đệ, ngươi đi lên đây.”

Cửu vương gia được triệu lên đứng bên cạnh Hoàng đế. “Nói đi.” hai chữ, rồi Hoàng đế tiếp nhận ôn trà từ thái giám, chậm rãi nhấp một ngụm.

Trong tất cả các huynh đệ, chỉ có Cửu vương gia là được Nhị ca sủng ái nhất, nhưng hắn cũng biết rõ vị Nhị ca này không hề dễ chọc.

Sắc mặt của Cửu vương gia thay đổi liên tục. Một hồi lâu sau, hắn mới khom lưng, cả gan thì thầm bên tai Hoàng đế, “Hoàng Thượng, không thể đợi thêm được, đoàn sứ giả kia đã thỉnh cầu rất nhiều ngày…”

“Thì sao?” Ánh mắt lợi hại quét khắp gương mặt Cửu vương gia.

Cửu vương gia biết luận về khôn khéo hắn không thể sánh bằng vị Nhị ca này. Khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ xấu hổ, hắn nhẹ giọng nói, “Kỳ thật là… Ngọc Lang đã khoe khoang đủ loại trước mặt người ta. Ôi, thần đệ cũng biết dẫn y cùng đi gặp mặt đoàn sứ giả là sai.”

Nhớ tới Ngọc Lang cái kẻ có thể gây ra đủ loại phiền toái, trong lòng Hoàng đế bỗng nổi lên đủ loại cảm xúc. Y lạnh lùng nói, “Ta nghĩ là do ngươi đã khoác lác cái gì với Ngọc Lang, đúng không?”

Chán nản, Cửu vương gia biết không thể tiếp tục lừa gạt được nữa, đành phải nói ra rõ ràng, “Thần đệ cũng không còn cách nào khác, Ngọc Lang đã nói khoác với đoàn sứ giả rằng hôm nay sẽ được diện thánh. Y nói quá nhanh, thần đệ đứng một bên ngăn cũng không kịp. Đoàn sứ giả bên kia có Khiết Đan vương tử tên là Thương Nặc có tài ăn nói, vài ba câu đã khiến Ngọc Lang nói năng lung tung. Hoàng Thượng cũng biết, Ngọc Lang là kẻ trọng sĩ diện, y đã thề, nếu không thực hiện được lời hứa để bị mất mặt, liền đến phòng Trần bá ngủ ba tháng.”

Hoàng đế thản nhiên nói, “Cứ để cho y như thế cũng tốt. Để y nếm trải ấm lạnh, mai sau sẽ biết đường mà ăn nói cho cẩn thận.”

Cửu vương gia sửng sốt, sốt ruột đến độ thiếu chút nữa thì vò đầu bứt tai, mày rậm suýt nữa thì nhăn chặt, “Hoàng Thượng, ôi chao, Nhị ca à, như vậy không phải là bằng ta chịu tội thay sao? Ba tháng, trăm triệu lần cũng không được. Nhị ca tốt bụng, cầu ngươi cho phép đi mà ~” Hắn thối lui, thở dài thật sâu, rồi không chịu nâng người lên nữa.

Hoàng đế khi còn là Vương gia có giao tình tốt nhất với vị Cửu đệ này. Y có thái độ lạnh lùng cao ngạo, lại thân cận với người Cửu đệ này nhất. Còn Ngọc Lang, kẻ trong Cửu vương phủ suốt ngày lộn xộn, thái độ làm người hồ đồ lại hay làm việc hoang đường, là tử huyệt của y.

Bá quan phía dưới đứng xa xa nghe không được Cửu vương gia và Hoàng Thượng đã nói những gì, lại thấy Cửu vương gia thở dài, đều đoán chắc hắn có thỉnh cầu gì đó.

“Cũng không phải là không được, nhưng nếu cứ tùy ý các ngươi, các ngươi mai sau chắc sẽ lại càng vô phép vô tắc.” Hoàng đế đã xem chán bộ dáng khó xử của Cửu đệ, vẻ mặt nghiêm khắc cũng dịu lại, y chậm rãi nói, “Nếu ngươi chịu giúp trẫm làm một chuyện phức tạp này, trẫm sẽ lập tức triệu kiến đoàn sứ giả Khiết Đan, còn giữ bọn họ lại dự tiệc tối nay.”

Cửu vương gia mừng rỡ, “Chuyện phức tạp gì? Hoàng Thượng xin cứ việc phân phó.”

“Tiệc tối nay trẫm muốn ngươi phải đưa Ngọc Lang tới.”

Sắc mặt Cửu vương gia cứng đờ. Ngọc Lang nhìn thấy Hoàng Thượng cũng sẽ tựa như nhìn thấy quỷ, muốn bắt y tiến cung cũng chẳng phải dễ. Hắn “ha ha” cười hai tiếng gượng gạo, “Hoàng Thượng, Người cũng biết là Ngọc Lang…”

Hoàng đế hừ nhẹ, “Ngươi còn muốn mặc cả với trẫm sao?”

Tiếng hừ lạnh này dù không lớn, nhưng lại lộ ra uy nghiêm từ trong xương cốt. Cửu vương gia cũng không phải người ngu ngốc, tin tức nếu đã chuyển tốt thì lập tức phải thu nhận, hắn tuân mệnh nói, “Thần đệ tuân chỉ.”

Kết thúc buổi lâm triều, quan viên Lễ bộ phải nghe một tin dữ: Hoàng đế dự định ngay buổi chiều nay sẽ tiếp kiến đoàn sứ giả Khiết Đan.

Mẹ ơi! Vậy chẳng phải là chỉ còn một, hai canh giờ để chuẩn bị thôi sao?

Đương lúc Lễ bộ lộn xộn hết sức thì một tin tức càng đáng sợ hơn lại truyền đến.

Tên tiểu tử họ Hạ tự Ngọc Lang tính tình loi choi lách chách của Cửu vương phủ cũng sẽ tiến cung dự yến!

Mẹ ơi! Lần trước tiến cung y vừa động tay động chân đã làm hỏng cái này cái nọ, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy đau lòng mà…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 20:10
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB VĂN HỌC
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 11.12.2017, 09:20
Tuổi: 33 Nam
Bài viết: 1054
Được thanks: 1405 lần
Điểm: 9.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Chủ Tử - Phong Lộng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ nhị chương

Chúng quan viên Lễ bộ vội đến mức bảy hồn không thấy ba phách. Cuối cùng, nghi thức tiếp kiến cũng chính thức bắt đầu vào buổi chiều.

Vì không đủ thời gian, tất cả uy nghiêm của Thiên triều đều dựa vào cung điện xa hoa. May sao, trong cung vẫn còn một vài nhạc nhân giúp giữ thể diện.

Quan trọng nhất vẫn là danh dự Hoàng đế, thế nhưng Người không tỏ vẻ gì khiến quan viên Lễ bộ ai nấy kinh sợ không thôi. Nếu có đủ thời gian chuẩn bị, bọn họ chắc chắn sẽ tổ chức buổi tiếp kiến này thật chu đáo, khiến Hoàng đế hài lòng.

Bên kia, đoàn sứ giả Khiết Đan lại như đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho ngày diện thánh. Mỗi người trong đoàn lấy lại tinh thần, ngay cả các cấp bậc lễ nghĩa đối với Hoàng đế cũng đã vô cùng quen thuộc. Không những thế, đủ loại lễ vật đặc biệt cũng đã sớm được chuẩn bị kĩ đến từng chi tiết, mỗi loại còn đặc biệt có một lời khen tặng.

“Hoàng Thượng, người kia chính là Khiết Đan vương tử Thương Nặc.” Cửu vương gia đứng cạnh thì thầm bên tai Hoàng đế.


Hoàng đế quét mắt xuống dưới điện. Y nhìn thấy đoàn sứ giả đang khom người thật thấp, hoa văn xán lạn lộ ra trên lưng áo như thể tượng trưng cho tính hào phóng cuồng dã của dân tộc Khiết Đan.

Y dùng ánh mắt nhìn kĩ tấm lưng cùng bả vai dày rộng của nam nhân trước mắt.

Người này nhất định đã luyện võ từ thuở nhỏ.

“Khiết Đan vương có hai vị vương tử, đây là lão Đại?”

“Không, là lão Nhị.”

Hai huynh đệ vương tộc Thiên triều đánh giá đoàn sứ giả cung kính hành lễ ở dưới điện đều cảm thấy những kẻ kia chả tốt lành gì. Thế nhưng binh lực Khiết Đan cường thịnh, Thiên triều không thể tự cao.

Thương Nặc cũng ra dáng là người có khí phách. Nếu Khiết Đan khởi binh, nói không chừng hắn sẽ trở thành đại tướng thống lĩnh tam quân.

Hoàng đế một bên cân nhắc, một bên lại chưa từng rời mắt khỏi vị sứ giả dưới bậc thềm. Khiết Đan vương tử hành lễ xong, cả người đứng thẳng. Khi hắn và Thiên triều Hoàng đế bốn mắt chạm nhau, một cảm giác kinh sợ ập vào trái tim Hoàng đế.

Trong khoảnh khắc, như là mặt đối mặt.

Láo xược!

Không thể nào. Y vẫn đang cao cao tại thượng trên long ỷ.

Mà Khiết Đan vương tử cũng vẫn đang đứng phía dưới bậc thang.

Một người ở trên, một kẻ ở dưới, sao có thể nhìn thẳng?

Vẻ mặt Hoàng đế nghiêm túc, mắt sáng như đuốc nhìn thật sâu vào ánh mắt đối phương. Có điều gì vừa xa lạ lại như quen thuộc chợt lóe lên rồi biến mất không vết tích. Hoàng đế tinh tường nhận ra, kia chỉ là một ánh mắt ôn hòa.

Bả vai rộng lớn, thân hình cao ráo.

Gương mặt nam tử kia tràn ngập khí khái như tượng trưng cho hán tử Khiết Đan thẳng thắn, hào sảng. Tướng mạo thế này sẽ khiến người ta lơi là cảnh giác.

“Kẻ có tài ăn nói, vài ba câu đã khiến Ngọc Lang nói năng lung tung chính là Khiết Đan vương tử đây sao?” Hoàng đế nhìn thoáng qua Cửu đệ của mình, cười lạnh trêu chọc.

Cũng chỉ có một mình tên Ngọc Lang nọ mới có thể mắc mưu khích tướng của người như thế.

Cả ánh mắt lẫn vẻ mặt Khiết Đan vương tử đều hơn hẳn so với đoàn sứ giả tầm thường. Chớp mắt vừa rồi có lẽ cũng chỉ là ảo giác.

Đương nhiên, chỉ là ảo giác thôi.

Y vừa sinh ra đã được coi như người kế thừa vương vị, thân phận cao quý không ai sánh nổi, huống chi hiện tại y lại đang ngồi trên long ỷ.

Không ai có đủ can đảm đứng trên đất nước của y, trước vương quyền của y, lại dám cùng y đối mặt.

Hoàng đế không chút do dự tin tưởng điều này.

Nhưng đồng thời, cảm giác trống trải bàng hoàng vô hạn dậy lên từ đáy lòng sâu kín. Long ỷ minh hoàng bằng tơ lụa nhưng lạnh lẽo, rộng rãi nhưng không chỗ dựa khiến y chỉ có thể nâng thắt lưng ngồi thẳng.

Chỉ cần một chút lơi lỏng, những kẻ dưới y ngàn vạn lần kia sẽ nhìn thấy.

Vậy nên, y sẽ không lơi lỏng.

“Sao không thấy Ngọc Lang?” Hoàng đế ngồi thẳng, bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi Vương đệ đang đứng một bên hầu hạ.

“Sao có thể để tiểu hầu tử như y vào đây lúc này? Không biết y sẽ gây ra chuyện gì nữa. Y đã đến rồi, nhưng thần đệ cho y vào cung vấn an Thái hậu trước. Hoàng Thượng nếu muốn gặp y, khi xong việc hồi cung sẽ thấy.” Nhắc tới “Tiểu hầu tử”, Cửu vương gia vẫn luôn đứng thẳng người không khỏi cười rộ lên.

Hoàng đế gật đầu, nụ cười trong vô thức của Cửu vương gia rơi vào đáy mắt.

Cửu đệ thật có phúc, tiểu hầu tử kia làm người ta hận đến nghiến răng, thế nhưng cũng khiến người ta ghi nhớ. Một người hiếm có như vậy, Cửu đệ làm thế nào lại có được? Tại sao một kẻ làm chủ tử cả thiên hạ như y lại không thể làm chủ tử của Ngọc Lang?

Những ngón tay dài trắng nõn nắm chặt tơ lụa của long ỷ rồi lại lập tức buông ra. Y đang ngồi ở nơi cao nhất, người trong thiên hạ chỉ có thể ngước nhìn.

Thái giám dùng chất giọng lanh lảnh đọc công văn diễn đạt nghìn lần như một hy vọng muốn kết tình bang giao hữu nghị mà sứ giả dâng lên.

“Ban thưởng.” Hoàng đế thong dong nói. Tiếng nói của y trầm thấp dễ nghe, giọng điệu vừa phải, không quá lãnh liệt cũng không mất vẻ uy nghiêm. Nhất cử nhất động của y dường như đều đã trải qua luyện tập cẩn thận. Đây là điểm khiến cho các thần tử vô cùng bội phục vị chủ tử này.

Phần thưởng cũng không được bày lên ngay lập tức. Thái giám tiếp tục mở công văn Lễ bộ đã chuẩn bị đọc lưu loát một lần.

“Tạ ơn.” Thanh âm thái giám ngân dài tuân lệnh.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, tửu yến ở Ngự hoa viên đã sẵn sàng.”

“Được.” Hoàng đế gật gật đầu, “Vậy ban yến đi.”

Y trang nghiêm đứng lên, xoay người bước về phía sau.

Bỗng nhiên, trái tim y như bị cái gì không chút lưu tình đâm vào. Mạo phạm của người kia khiến y ngay lập tức xoay người, nhìn về phía dưới bậc thang.

Ánh mắt dừng lại trên gương mặt Khiết Đan vương tử.

Là hắn?

Ánh mắt Hoàng đế lại càng thêm sắc bén uy nghiêm.

Hắn dám lớn mật như vậy?

Khiết Đan vương tử vẫn mang một vẻ tươi cười thẳng thắn mà thành khẩn, ôn hòa cúi thấp đầu như thể thần phục.

“Hoàng Thượng?” Tiểu Phúc Tử ở bên cạnh hỏi thử một tiếng.

Hoàng đế bắt chéo tay phía sau lưng, từ trên cao nhìn xuống đánh giá Khiết Đan vương tử.

Không thể nào, nam nhân này ôn hòa vô hại, cùng lắm cũng chỉ là tự kiêu mà thôi. Đã được dạy cách đánh giá con người từ nhỏ, y tuyệt đối tin tưởng mắt nhìn của mình.

“Hoàng Thượng, trong Ngự hoa viên còn yến hội.” Tiểu Phúc Tử nhỏ giọng nhắc nhở.

Hoàng đế vừa lòng nhếch môi, thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Không kẻ nào dám nhìn y chăm chú như vậy.

Y luôn luôn là tâm điểm, nhưng không ai đủ can đảm dõi mắt nhìn y, bởi y là Hoàng đế, là chủ tử của tứ phương. Thế nên, người như hắn không thể có ánh mắt nhiệt tình đến vậy.

Kẻ nào dám như thế, chắc chắn sẽ bị xử lăng trì.

Hoàng đế thầm nghĩ như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, nguyetconan99, nh0cv1tbd và 25 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.