Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 20:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


6


Nếu như không phải sợ bị Tiểu Dương nghe được khiến tổn hại đến sự cao ngạo của mình, Giang Thiên cùng Giang Sơn lúc này nhất định sẽ lăn ra đất mà cười. Cho dù như vậy, hai người nghẹn cười đến nội thương.

Giang Thiên “cảm khái” nói nhỏ: “Rõ ràng lớn hơn chúng ta gần mười tuổi, vậy mà sao lại khả ái đến thế? Sơn nhi, hắn vẫn còn tiếp tục nhảy, ta thật sự nhịn không được nữa.”

Giang Sơn gật đầu: “Đúng vậy, đại ca, không thể để hắn tiếp tục mê hoặc chúng ta.” Nói xong hai người đứng lên, giả như đang tản bộ mà đi đến chỗ Lương Dịch.

Bức tường chết tiệt. Thật tức chết người ta. Mắt thấy trời sắp sáng, nếu còn không nhảy qua được nữa, nhất định sẽ bị hai sài lang biến thái kia nướng ăn. Lương Dịch oán hận suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy từ phía sau vang lên âm thanh trêu tức: “Tiểu Dương, ngươi đang làm gì ở chỗ này a?”

Lương Dịch thân thể mềm nhũn, suýt chút nữa té lăn xuống đất. Lúc này trái lại Giang Thiên phản ứng nhanh nhẹn, nhân cơ hội đỡ lấy cậu, tà tà cười nói: “Tiểu Dương, nói đi a. Mới canh tư, là thời gian đi ngủ, ngươi chạy tới nơi này làm gì a?”

Lương Dịch kinh hồn bạt vía nhìn hàm răng trắng đều của Giang Thiên. Không có thiên lý a, tên biến thái hung tàn như thế, vậy mà lại có hàm răng đẹp như vậy. Đây không phải càng thêm cổ vũ hành vi ăn thịt người của y sao? Lương Dịch trong lòng căm giận bất bình, trên mặt lại thuần thục bày ra dáng tươi cười: “Nga, ta… Ta muốn thưởng thức thời khắc trước ánh bình minh,để xem lúc đó tối như thế nào, hắc hắc.” Lúc này cậu vạn phần cảm tạ sự lợi hại của Độc Cô Sấu Ngọc, có thể khiến hành động của cậu được rèn đúc trở nên chân thật như vậy.

Giang Sơn bởi vì không chiếm được tiện nghi không khỏi hừ một tiếng: “Phải không? Vậy mà ta nghe nói lúc này là thời cơ tốt để phạm tội hay chạy trốn a. Nói đến đây, ta bỗng nhiên nhớ lại, Tiểu Dương a, ngươi vừa rồi ở đây một mình nhảy nhảy để làm gì vậy? Không phải là chạy trốn đấy chứ? Ân.”

Lương Dịch bị dáng cười lạnh lẽo của y kinh hách đến run rẩy. Vốn nghĩ bản thân tốt xấu cũng là phó đường chủ Tuyệt Đính Đường, không có loại sóng gió chưa thấy qua, thế nhưng không biết vì sao, cậu rất sợ huynh đệ hai người này. Đầu óc nhanh chóng suy nghĩ: “Ta… Ta thấy bức tường cao quá a, muốn rèn luyện cơ thể, nga, ta vừa rồi làm động tác gọi là nhảy cao, trước đây rất lưu hành trong Tuyệt Đính Đường của chúng ta.” Ha hả, phản ứng của bản thân đúng là nhanh nhạy, có thể đối mặt với nguy nan này mà nghĩ tới việc sử dụng loại vận động hiện đại mà Sấu Ngọc đã nói qua để hóa giải nguy cơ. Không… Không được, giờ không phải là lúc đắc ý. Nhìn bộ dáng hai sài lang kia đang nhìn chằm chằm, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể ăn tươi mình, cần phải mau chóng nghĩ ra biện pháp gì đó mới được a.

“Thì ra là thế a, ta đã nói chỉ cần là người không quá đần độn thì sẽ không vọng tưởng nhảy qua bức tường cao như vậy để chạy trốn.” Giang Thiên lành lạnh nói, Giang Sơn ở phía sau bồi thêm một câu: “Đâu cứ là người a, ngay cả trư cũng không ngu đến thế.”

Lương Dịch cơ hồ muốn tức đến thổ huyết, hai người kia nhất đáp nhất xướng, rõ ràng là đang châm chọc cậu. Nhưng do đang ở thế yếu, cậu cũng chỉ có thể tạm thời nhẫn nại, bị hai sài lang một tả một hữu kẹp giữa xách về phòng. Âm thanh bị ném lên giường tuyên cáo công cuộc chạy trốn lần này triệt để thất bại.

Ân, sao bây giờ? Nếu cứ liều lĩnh chiến đấu với bọn họ, khẳng định sẽ không có cửa thắng. Đây là điều cậu nhận ra khi bị túm lại. Bị cầm cố như vậy, hơn nữa cho dù bản thân có không ngừng giãy dụa chạy trốn cũng không có nghĩa cậu có thể đấu lại được. Trừ lần đó ra, còn có biện pháp gì nữa đây? Lương Dịch ôm đầu khổ sở suy nghĩ, vậy mà cơn buồn ngủ lại mạnh mẽ hơn cậu tưởng, không đợi cậu nghĩ ra biện pháp, thần ngủ đã triệu kiến đi gặp chu công.

Khi cậu tỉnh lại thì đã ngồi trong một cỗ xa mã hoa lệ, bên cạnh là Giang Thiên cùng Giang sơm đang cười với cậu, lộ ra hàm răng trắng bóng.

“A”, Lương Dịch kinh hãi kêu một tiếng, bất giác lùi lại tạo khoảng cách với bọn họ, thế nhưng trong xe nhỏ hẹp. Xe ngựa bỗng nhiên xóc mạnh một cái, khiến cậu chủ động chui vào trong lòng Giang Thiên.

“Ân, không tồi, đã hiểu được yêu thương nhung nhớ. Xem ra tiềm lực của Tiểu Dương nếu được hảo hảo khai phá, hẳn là sẽ khiến chúng ta kinh hỉ. Ngươi nói có đúng không? Sơn nhi.”

Lương Dịch giãy dụa đứng lên, trên khuôn mặt khả ái thanh tú đỏ bừng vì xấu hổ. Thực sự là mất mặt muốn chết. Sài lang chết tiệt nhất định đã lập mưu, bằng không tại sao muốn ngồi xe ngựa. Cậu ở trong lòng oán hận chửi mắng, bỗng nhiên trong đầu linh quang chợt lóe. Xe ngựa? Sấu Ngọc khi bị thổ phỉ cướp thì chẳng phải cũng ở trên xe ngựa sao?

Nhớ tới thành tích đáng ăn mừng của Độc Cô Sấu Ngọc được sáng tạo khi ở trong xe ngựa, Lương Dịch lập tức trở nên hưng phấn. Được rồi, công phu dài dòng của Sấu Ngọc quả là thiên hạ vô song. Nhớ lại khi đó, chỉ bằng cái này đã khiến bọn thổ phỉ ngay cả xe cũng đều từ bỏ, tìm cách cung kính tống hắn trở về. Bản thân cũng có một thời gian theo hắn, tốt xấu gì cũng học được một ít công phu dài dòng. Vậy thì tại sao không áp dụng đúng như vậy nhỉ? Ha hả, chỉ cần những người này thả cậu, cậu nhất định sẽ rất độ lượng mà li khai, tuyệt không để cho bọn họ phải bồi thượng cỗ xe ngựa này.

Giang Thiên cùng Giang Sơn thấy nhãn thần sục sôi ý chí chiến đấu của Lương Dịch, trong lòng không khỏi đồng thời sinh ra cảnh giác. Tiểu Dương lúc này xem ra cầm chắc thành công, đến tột cùng lại muốn bày ra thủ đoạn đùa giỡn gì đây? Trong lòng hai người cùng suy nghĩ. Lại nghe âm thanh Lương Dịch cười nói: “Dù sao cũng quá nhàm chán, không bằng chúng ta nói chuyện đi.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 20:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


7


Giang Thiên cùng Giang Sơn vô cùng kinh ngạc nhìn nhau. Tiểu Dương này từ khi bị bắt được tới nay chưa từng tự tin đến thế. Rốt cuộc cậu có vũ khí bí mật gì sao, lẽ nào là chính những gì cậu sắp nói?

Giang Thiên mỉm cười nói: “Tốt, vừa vặn có thể giải sầu. Chẳng biết Tiểu Dương ngươi muốn nói cái gì?”

Lương Dịch không khỏi ngẩn ngơ, thầm nghĩ: “Không xong, nên làm thế nào đây? Trọng tâm câu chuyện tương đối dài dòng a. Hình như những câu của Sấu Ngọc nói đều rất rất dài, nhưng hắn rốt cuộc đã nói cái gì nhỉ? Di, sao nghĩ mãi mà không ra?” Cậu một hồi nhìn trời, một hồi ngắm đất, vẫn không nghĩ ra những lời dài dòng lằng nhằng của Độc Cô Sấu Ngọc. Kỳ thực ngẫm lại cũng là điều đương nhiên, lúc đó cậu đối với công phu mồm mép của Độc Cô Sấu Ngọc sợ phát khiếp, đâu còn tâm tư chăm chú nghe hắn nói. Cho dù có nghe thì cũng vội vàng coi nó là cơn ác mộng nhanh chóng quên đi. Hôm nay có hối hận cũng không còn kịp nữa a.

Giang Thiên cùng Giang Sơn nhìn không rời mắt Lương Dịch đang lắc lư đầu trái phải trên dưới, mắt thấy Tiểu Dương đang liều mạng suy nghĩ điều gì đó, trong miệng còn không ngừng thì thào lẩm bẩm: “Ai nha, rốt cuộc là cái gì a? Sao lại đã quên rồi? Thật là, sớm biết vậy thì lúc đó đã chăm chú nghe một chút. Ai nha, sao một chút cũng không nghĩ ra?”

Giang Sơn thực sự nhịn không được nữa, vươn tay giữ chặt cái đầu đang lắc lắc lung tung liên tục của Lương Dịch, buồn bực hỏi: “Tiểu Dương, ngươi rốt cuộc muốn nhớ cái gì? Không phải nói muốn nói chuyện với chúng ta sao? Lẽ nào còn phải dùng kí ức đặc biệt sao? Tùy tiện tìm một chủ đề là được.”

Lương Dịch ngơ ngác nhìn hắn, thầm nghĩ: đành phải như vậy thôi. Nỗ lực nhớ lại nội dung chính trong những câu chuyện bình thường dài dòng của Độc Cô Sấu Ngọc. Cậu suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, suy nghĩ lại suy nghĩ tiếp, bỗng nhiên nhớ ra được một câu chuyện, lập tức lên tinh thần, khụ khụ hai tiếng rồi nói: “Ân, nói sao nhỉ? Các ngươi luôn luôn gọi ta là dương này dương nọ. Quá khó nghe, không bằng ta và các ngươi về dương một chút a, cũng tiện thể cho các ngươi biết ta và dương bản chất hoàn toàn khác nhau.”

Giang Thiên cùng Giang Sơn liếc mắt nhìn nhau, không hẹn nhau mà cùng cười nói: “Cái này có vẻ thú vị. Vậy ngươi đã nói thử xem, chúng ta xin kính cẩn lắng nghe.”

Lương Dịch đắc ý nói: “Dương kỳ thực được phân ra thành rất nhiều chủng loại. Chúng ta thông thường chăn nuôi sơn dương và miên dương (cừu,)còn hoang dã thì có linh dương, hoàng dương, vân vân và vân vân..” Ân, không sai đâu nhỉ, Sấu Ngọc mỗi lần dài dòng đều phân ra rất nhiều nhánh ý, sau đó xung quanh mỗi ý sẽ chậm rãi giải thích, cho đến khi khiến mọi người “hai tai không còn nghe được gì nữa”. Đương nhiên, hai lỗ tai đều ông ông tác hưởng, còn có thể nghe được cái gì nữa chứ?

Cậu nói xong, trộm liếc mắt nhìn sắc mặc hai sài lang trước mắt. Di, sao ngược lại trông có vẻ rất hứng thú a. Lương Dịch trong lòng cả kinh, vội vàng tự an ủi bản thân: “Không sợ không sợ. Vừa rồi chỉ là mới bắt đầu mà thôi, cho nên bọn họ đương nhiên vẫn chưa nhận ra uy lực vô địch của sự dài dòng. Tiếp tục nói một lúc nữa, nhất định sẽ thành công.”

“Ân, tính tình của miên dươngngoan dịu, sơn dương thì ngược lại hung dữ hơn một chút. Ta khi còn bé có một lần bởi vì chọc phải chúng mà bị chúng truy đuổi, sau đó chạy gần chết mới thoát được. Bất quá từ đó về sau, khinh công của ta cũng tiến bộ hơn rất nhiều.” Lương Dịch trong đầu nỗ lực suy nghĩ nên đem câu chuyện này kể lể đến mức tối đa như thế nào. Lại nghe Giang Thiên cười nói: “Ta lại không biết còn có loại phương pháp luyện khinh công tốt như vậy, hôm nay rốt cuộc được mở khai nhãn giới. Rất thú vị, Tiểu Dương ngươi tiếp tục kể đi.”

“Nga, ngươi… Ngươi còn muốn nghe nữa sao?” Lương Dịch kinh hồn mở to hai mắt. Cậu… Là cậu nghe lầm phải không? Tên nam nhân còn muốn nghe nữa, nghe cái câu chuyện khô khan nhạt nhẽo dài dong này? Vì sao lại thế? Là cậu kể thiếu dài dòng sao? Thế nhưng… Thế nhưng cậu rõ ràng đã nỗ lực hết sức bắt chước Sấu Ngọc a.

Nếu không được, dứt khoát phải dài dòng hơn nữa. Lương Dịch căm giận bất bình nghĩ, tiếp theo lại nói: “Cái kia… lông của miên dương phi thường có giá trị, có thể bán, sau đó dệt thành sợi, làm như vậy sẽ ra được y phục phi thường ấm áp, còn có một loại nhung, so với lông dê giá trị còn cao hơn, còn nhẹ và ấm hơn nữa…”

“Tiểu Dương ngươi chờ một chút.” Giang Thiên cùng Giang Sơn trong mắt đồng thời lộ ra tinh quang lấp lánh, khiến Lương Dịch trong lòng lập tức vui mừng quá đỗi: Thành công rồi thành công rồi. Thật tốt quá, công phu không phụ lòng người. Cậu cuối cùng cũng đã thành công. Liều mạng nhẫn nại dáng cười đắc ý, cậu một lần nữa phảng phất thấy được một mảng tiền đồ quang minh: Đường chủ, Sấu Ngọc, các ngươi phải chờ ta a, ta lập tức có thể trở về. Hai ngày vừa rồi nhất định khiến các ngươi lo lắng. Bất quá không sao cả, rất nhanh các ngươi có thể thấy ta.

“Tiểu Dương, ngươi vừa nói lông dê giá trị rất cao, có thể kéo thành sợi, còn nói có một loại lông dương giá trị càng cao hơn phải không?” Giang Thiên dườn như có chút suy nghĩ hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy.” Lương Dịch thiếu chút nữa hoa chân múa tay vui sướng, hưng phấn trả lời. Lại nghe Giang Thiên tiếp tục hỏi: “Thế nhưng theo ta được biết, lông dê chỉ khi đi cùng với da mới có tác dụng chống lạnh, tỷ như áo trấn thủ da dê a. Như vậy kỹ thuật dệt lông dê mà ngươi nói rốt cục như thế nào? Ở đâu có thế bán với giá cao nhất?”

“A… A a…” Lương Dịch ngẩn tò te ngồi im bất động. Thất vọng lập tức thay thế cho vui mừng, chính yếu chính là: Giang Thiên đích vấn đề hắn căn bản quay về đáp không được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 20:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


8


“Dệt..dệt lông dê như thế nào ư? Lông dê kia bán được bao nhiêu? Đúng vậy…Ta có nói đến nơi đó sao?” Lương Dịch lắp bắp giải thích. Đáng tiếc Giang Thiên làm sao tin tưởng. “Vậy sao vừa rồi ngươi nói như vậy? Lại còn rất bài bản.”

“Ta… Ta nói vậy sao? Phải, ta là nói. Ân, việc này rốt cục là thế nào nhỉ?” Lương Dịch dùng sức nghĩ a nghĩ a, không kìm được bắt đầu cắn ngón tay. Đây là thói xấu của cậu, mỗi khi dùng não quá độ, sẽ vô ý thức bắt đầu làm tiểu động tác ngây thơ này.

“A, đúng rồi.” Lương Dịch sắc mặt thoáng cái trở nên trắng bệch, chỉ vì cậu rốt cục cũng nghĩ ra. Lông dê và nhung dê mà Sấu Ngọc nói cho cậu đều là những sản vật hai nghìn năm sau mới có. Trời ạ!!! Khiếp đảm nhìn hai cặp mắt đang ngó cậu chằm chằm như hổ đói trước mắt, trong lòng cậu thầm rên rỉ.

“Ngươi nghĩ ra chưa? Tiểu Dương đáng yêu.” Giang Sơn nguy hiểm cười, hiển nhiên đã nhìn ra biểu tình giấu đầu hở đuôi trên mặt Tiểu Dương.

“Cái kia… Cái kia… Cái kia chỉ là ta nói bậy thôi. Hắc hắc, chỉ là tưởng tượng của ta mà thôi.” Không biết lời giải thích này có thể lừa gạt được người ta không, nhưng cậu chỉ có thể nói được thế mà thôi. Ít nhất lí do này nghe còn đáng tin hơn so với chuyện hoang đường một người từ hai nghìn năm sau bị rơi xuống cổ đại.

“Phải không a?” Giang Sơn nhìn Giang Thiên một cái: “Đại ca, con dương ngu ngốc này có thể tưởng tượng ra được những thứ vĩ đại như vậy, ngươi có tin nổi không?”

Xong rồi. Xem ra bọn họ không thỏa mãn với lời giải thích của mình. Ánh mắt đặc biệt nguy hiểm của bọn họ thật sự khiến cậu mềm nhũn cả chân. Lương Dịch càng hoảng hốt, liên tục xua tay nói: “Cái kia… Cái kia chờ ta nghĩ lại đã, không chừng có thể nhớ ra điều gì đó.” Chết tiệt, rốt cuộc lúc đó Sấu Ngọc đã nói cái gì nhỉ. Ô ô ô, nếu lúc đó chịu khó nghe hắn nói, bây giờ cậu đã có thể bịa ra được lí do thoát thân rồi. Giờ thì Sấu Ngọc không còn hăm hở như trước nữa. Ai có thể ngờ rằng công phu dài dòng mà cậu luôn liều mạng tránh như tránh tà kia giờ lại trở thành thứ có thể cứu mạng cậu trong tình huống nước sôi lửa bỏng này chứ. Sớm biết sẽ như vậy thì lúc đó đã không bịt tai lại, hảo hảo tiếp thu công phu lắm mồm của Sấu Ngọc.

“Tiểu Dương, ngươi nên hảo hảo nghĩ kĩ đi. Nếu thực sự không nghĩ ra, huynh đệ hai người chúng ta rất sẵn lòng giúp ngươi tìm lại trí nhớ của mình.” Giang Thiên cười không có hảo ý. Lương Dịch phảng phất thấy từ trong miệng của y mọc ra hai răng nanh sắc bén.

“Ta… Ta sẽ nỗ lực nhớ lại.” Cậu lắp bắp nói, trong lòng liều mạng chuẩn bị được ăn cả ngã về không[1]. Dù có nghĩ nát óc thì cũng chẳng ra được cái gì, không bằng mạo hiểm chạy trốn. Ô ô ô, vì cái gì chứ? Vì sao Sấu Ngọc có thể dùng ngôn ngữ khiến địch nhân chạy trối chết, còn bản thân thì rơi vào kết cục đáng thương như vậy. Lão thiên gia có kỳ thị ta thì cũng hơi quá đáng rồi đó.

Giang Thiên và Giang Sơn nhìn cậu không chuyển mắt. Thực sự là thu hoạch ngoài dự liệu. Ai có thể ngờ rằng một con cừu nhỏ bé như cậu lại có loại bản lĩnh như vậy. Nếu như cậu thật sự có thể nói ra phương pháp dệt lông dê đó, không thể nghi ngờ gì nữa nó nhất định sẽ đem lại một khoản lời không lồ khiến kẻ khác đỏ mắt ghen tị. Phía Bắc Thương Chi quốc sở hữu khu chăn nuôi khổng lồ, cho nên phương pháp dệt đó sẽ cung cấp nguồn vật liệu không ngừng.

Lương Dịch liều mạng suy nghĩ, nghĩ làm thế nào có thể trốn được. Nhất thời có thể nghe được tiếng kim rơi trong xe. Qua khoảng một khắc (15phút), Giang Sơn đột nhiên hỏi: “Tiểu Dương, ngươi đang nghĩ cái gì vậy?”

“Nghĩ nên nhảy khỏi xe như thế nào” Lương Dịch không thèm suy nghĩ gì cả mà hồn nhiên nói, nói được một nửa mới giật mình kinh hoàng che miệng lại, ý thức được bản thân đã làm một việc vô cùng ngu ngốc.

Không ngoài dự đoán, đôi mắt của hai sài lang lập tức trở nên thâm trầm: “Nên nhảy khỏi xe như thế nào sao? Nói tiếp đi. Chúng ta có lẽ sẽ giúp được ngươi.” Ngữ khí bình tĩnh lại như khúc dạo đầu của cơn thịnh nộ đáng sợ.

“Hắc hắc… Không có gì đâu, ta chỉ là nghĩ… Chỉ là nghĩ rằng nếu ta nhảy khỏi xe… biết đâu đột nhiên nhớ ra cũng không chừng.” Lương Dịch bất động thanh sắc lùi về phía sau trốn, chỉ tiếc thùng xe không rộng lắm, vô luận cậu nỗ lực ra sao, hai sài lang vẫn dễ dàng tới gần.

“A” Lương Dịch kinh hô một tiếng, sau một khắc, cậu rơi vào vòng tay ấm áp của Giang Thiên, bên tai vang lên tiếng cười gian khiến người ta sởn gai ốc: “Xem con dương ngốc nhà người a, nhảy khỏi xe mà không vỡ đầu đã là may mắn lắm rồi, lại còn muốn tìm lại trí nhớ a. Ta thấy, không bằng để chính ta giúp ngươi nhớ lại.” Nói xong y liền xé mở vạt áo của Lương Dịch. Từ trong cổ áo, bộ ngực tuyết trắng gầy yếu lập tức hiển lộ ra.

“A a a a a a a…” Lương Dịch phát ra tiếng hét khủng bố, mắt thấy Giang Sơn cũng đang lại gần, nhìn chằm chằm bộ ngực của mình… Thịt, bên khóe miệng bất tri bất giác chảy ra nước bọt. Lương Dịch sợ hãi lần thứ hai liều mạng giãy dụa.

“Không nên… Không nên ăn ta a. Ta… Đầu khớp xương ta rất nhiều, sẽ… sẽ làm hỏng răng các ngươi. Cùng lắm thì… Cùng lắm thì ta cố gắng nghĩ tiếp là được. Các ngươi… Các ngươi không nên ăn ta.”

“Hanh hanh, ngươi cũng biết tự giác nhỉ, biết chúng ta muốn ăn ngươi. Nói cho ngươi nghe, nếu còn không nghĩ ra, chúng ta sẽ không khách khí mữa. Nói cho cùng, mỹ vị như thế ở ngay trước mắt mà phải khổ sở nhẫn nại, tư vị đó cũng không dễ chịu a.” Giang Thiên nghiêm túc nói, ánh mắt phát ra ngọn lửa không sao diễn ta được.

Hoàn đệ bát chương.


[1] Được ăn cả ngã về không: mạo hiểm tất cả những gì mình có để có cơ hội thắng lớn.

_____

Hê hê, xin lỗi. Bạn lặn hơi lâu.Tuần vừa rồi bạn nổi cơn lười, không thèm nhúc nhích gì cả╭(╯^╰)╮

Lâu lắm rồi bạn mới bị căn bệnh lười nó xâm nhập lâu như vậy  ⊙︿⊙



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.