Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 

Nhật ký chim én - Amélie Nothomb

 
Có bài mới 26.01.2018, 10:33
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35134
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Tâm lý XH] Nhật ký chim én - Amélie Nothomb - Điểm: 10
NHẬT KÝ CHIM ÉN

images

Nguyên tác: Journal d'Hirondelle
Tác giả: Amelie Nothomb
Dịch giả: Vũ Bích Liên
Công ty phát hành: Nhã Nam
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển: 200 g
Kích thước: 12 x 20 cm
Số trang: 140 trang
Ngày xuất bản: 09/2009
Giá bìa: 30.000₫
Nguồn: tve-4u.org
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 31/01/2015​


Giới thiệu

Một gã chạy việc lặt vặt đổi danh tính để trở thành một tay giết thuê có hạng. Cho tới một ngày, gã tình cờ đọc được nhật ký của một cô bé mười sáu tuổi, nạn nhân của gã. Cuốn nhật ký khiến gã bừng tỉnh. Cuộc đời gã rẽ sang một trang mới, tình yêu trong gã nảy nở, tâm hồn gã trở nên ngây thơ hơn, trong sạch hơn... nhưng mọi chuyện liệu có quá muộn?

Một lần nữa, cuộc chiến giữa Thiện và Ác, giữa Tình yêu và Hận thù trở thành chủ đề chính trong sáng tạo của Amelie Nothomb. Vẫn với lối tượng trưng hóa và liên tưởng tài tình, cùng một loạt các đoạn hội thoại sắc sảo, lạ lùng, không bao giờ nhàm chán, Nhật ký Chim Én từng giúp tác giả của nó trở thành một trong những nhà văn trẻ nhất có tên trong danh sách đề cử giải Goncourt năm 2006.

Tác giả

Amélie Nothomb (sinh ngày 9 tháng 7 năm 1966) là nhà văn người Bỉ nhưng sáng tác bằng tiếng Pháp.

Amélie Nothomb, tên khai sinh là Fabienne Claire Nothomb, sinh ra tại Etterbeek, Bỉ trong một gia đình viên chức ngoại giao. Dù Nothomb thường tự nhận mình sinh ở Nhật Bản, nhưng thực tế là cô bắt đầu sống ở Nhật khi được 2 tuổi. Cô sống ở đó đến khi 5 tuổi thì bắt đầu sống ở Trung Quốc, New York, Bangladesh, Burma, Coventry và Lào.

Cô xuất thân trong một gia đình danh giá ở Bỉ, là cháu của Charles-Ferdinand Nothomb, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Bỉ (nhiệm kì 1980 – 1981) và là cháu của nhà chính trị Pierre Nothomb.

Tiểu thuyết đầu tay của Amélie, Hồi ức kẻ sát nhân xuất bản vào năm 1992. Kể từ đó, trung bình một năm cô cho ra một quyển và giành được nhiều giải thưởng văn học danh giá, bao gồm giải Grand Prix du roman de l'Académie française vào năm 1999, giải Prix René-Fallet và giải Prix Alain-Fournier vào năm 1993.

Vì sống với gia đình làm việc trong bộ ngoại giao nên Amélie thay đổi chỗ ở thường xuyên. Cô không sống ở Châu Âu cho đến khi 17 tuổi thì dọn đến Burssels. Tại đây, cô cũng cảm thấy lạ lẫm như bất kì chỗ nào khác. Cô học ngành Triết học ở đại học Libre de Bruxelles. Vì những mối bất hòa trong gia đình, Nothomb chuyển đến Tokyo làm cho một công ty Nhật. Trải nghiệm của cô trong khoảng thời gian này được kể lại trong Sững sờ và run rẩy.

Năm 2002, Amélie Nothomb viết hồi ký cho nữ ca sĩ người Pháp Robert. Trong giai đoạn này, cô cũng sáng tác lời nhạc cho Robert.

Đạo diễn Laureline Amanieux đã làm một bộ phim tài liệu về mối liên hệ giữa Amélie Nothomb và nước Nhật, nơi cô trải qua thời thơ ấu và nhìn thấy vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của vùng đất này, nỗi buồn Fukushima, và đặc biệt là đôi tay của cô bảo mẫu đã chăm sóc Amélie hồi còn nhỏ, Nishio San.

Tác phẩm tiêu biểu

Hygiene and the Assassin, 1992 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Hồi ức kẻ sát nhân)
Loving Sabotage, 1993 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Hủy hoại vì yêu, NXB Hội Nhà Văn, Nhã Nam, 2012)
Human Rites, 1994
The Stranger Next Door, 1995
Attentat, 1997
Fear and Trembling, 1999 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Sững sờ và run rẩy, NXB Văn học, Nhã Nam, 2011)
The Character of Rain, 2000
The Enemy's Cosmetique, 2001
The Book of Proper Names, 2002
Antichrista, 2003 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Kẻ hai mặt, NXB Văn học, Nhã Nam, 2010)
The Life of Hunger, 2004
Sulphuric Acid, 2005 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Axit Sunfuric, NXB Hội Nhà Văn, Nhã Nam, 2009)
Journal d'Hirondelle, 2006 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Nhật ký chim én, NXB Văn Học, Nhã Nam, 2009)
Tokyo Fiancée, 2007 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Vòng tay Samurai, NXB Hội Nhà Văn, Nhã Nam, 2010)
The Prince's Act, 2008
The Winter Journey, 2009
A Form of Life, 2010
Tuer le père, 2011
Barbe bleue, 2012
La nostalgie heureuse, 2013



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.01.2018, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35134
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Tâm lý XH Nhật ký chim én - Amélie Nothomb - Điểm: 10
CHƯƠNG 1


Ta tỉnh dậy trong bóng tối mà không biết gì hơn. Ta đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra thế này? Nhoáng một cái, ta đã quên hết tất cả. Ta không biết ta là đứa trẻ hay người lớn, là đàn ông hay đàn bà, là kẻ có tội hay người vô tội. Bóng đen dày đặc này là bóng đen của đêm tối hay bóng đen của tù ngục?

Ta chỉ biết điều này, càng cay đắng hơn vì đó là hành trang duy nhất ta có: ta vẫn đang sống. Chưa khi nào ta nếm trải trạng thái này: ta chỉ vẫn đang sống mà thôi. Cuộc sống là gì trong cái khoảnh khắc mà người ta có được đặc ân hiếm hoi là không nhận dạng nổi chính mình?

Trong khoảnh khắc này: ta sợ.

Tuy nhiên, không lúc nào ta được tự do hơn lúc ta chìm đắm trong trạng thái lãng quên ngắn ngủi khi tỉnh giấc. Ta là một đứa trẻ biết ngôn ngữ. Ta có thể đặt một từ nào đó cho sự khám phá còn chưa được gọi tên vào lúc ta sinh ra: ta bị đẩy vào nỗi khiếp sợ của người sống.

Trong giây phút kinh hoàng thoáng qua ấy, thậm chí ta không nhớ được rằng ngay cả khi tỉnh giấc, những hiện tượng như thế vẫn luôn có thể xảy đến. Ta đứng dậy, ta tìm cửa ra vào, ta lạc lối như ở trong một khách sạn vậy.

Và rồi những kỷ niệm, trong thoáng chốc, đưa thân xác ta trở về với thực tại và trả lại linh hồn cho nó. Ta thấy yên tâm nhưng thất vọng: vậy ra ta là thế, vậy ra ta chỉ là thế mà thôi.

Ngay sau đó vị trí của nhà ngục giam thân xác ta lại hiển hiện. Căn phòng của ta thông với phòng rửa ráy nơi ta vẫn thường dìm mình trong nước lạnh. Ta mong muốn cọ rửa gì trên mặt mình với sự cuồng nhiệt và thứ nước lạnh giá này nhỉ?

Sau đó chu trình khép kín được khởi động. Người nào có công việc riêng của người nấy, cà phê-thuốc lá, trà-bánh mì nướng hay dắt chó-đi dạo, người ta đã thu xếp công việc sao cho ít sợ hãi nhất có thể.

Quả thực, người ta dùng thời gian để đấu tranh chống lại nỗi khiếp sợ của người sống. Người ta bịa ra với nhau những định nghĩa để thoát khỏi nỗi khiếp sợ ấy: tôi tên là thế này, tôi làm việc ở chỗ kia, nghề của tôi là làm cái này, cái kia.

Mối lo sợ cứ ngấm ngầm tiếp tục công việc phá hoại của nó. Người ta không thể khiến nó im lặng hoàn toàn được. Anh tin rằng anh tên là thế này, rằng nghề nghiệp của anh là làm cái này, cái nọ, nhưng, lúc tỉnh dậy, không gì trong số những cái đó tồn tại cả. Có thể là những cái đó không tồn tại.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây tám tháng. Tôi vừa trải qua nỗi đau tình ái tồi tệ đến mức tốt hơn hết là không nên đả động tới nữa. Thêm vào nỗi đau ấy là sự hổ thẹn mà tôi phải gánh chịu. Để tránh cho mình khỏi tình trạng đau khổ như thế, tôi vò xé trái tim mình. Làm việc này không khó nhưng chẳng mấy tác dụng. Nỗi đau vẫn còn đó, vẫn tồn tại khắp nơi trong cơ thể tôi, dưới da và trên da, trong mắt, trong tai. Các giác quan trở thành kẻ thù của tôi, chúng không ngừng gợi lại câu chuyện ngu ngốc này.

Thế là tôi quyết định tiêu diệt các cảm giác của mình. Tôi chỉ việc tìm thấy bộ chuyển mạch bên trong cơ thể và chỉ việc ngã vào thế giới không-nóng-không-lạnh là đủ. Đấy là hành động tự vẫn cảm giác, hành động bắt đầu một sự tồn tại mới.

Từ đó, tôi không còn đau đớn nữa. Tôi chẳng còn gì nữa. Lớp vỏ chì đè nặng lên tôi làm tôi nghẹt thở đã biến mất, những gì còn lại cũng biến mất. Tôi ở trong một trạng thái mông lung.

Sự giải tỏa qua đi, tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán khôn nguôi. Tôi nghĩ đến việc lật lại bộ chuyển mạch bên trong cơ thể nhưng tôi nhận ra đó là điều bất khả. Tôi đâm ra bồn chồn lo lắng.

Những bản nhạc trước kia làm tôi xúc động nay không gợi lên trong tôi chút cảm xúc nào, ngay cả những cảm xúc cơ bản nhất, như ăn, uống, tắm rửa, tôi cũng không màng đến. Tôi đã bị cắt bỏ mọi cảm xúc.

Sự biến mất của tình cảm không ảnh hưởng nhiều đến tôi. Giọng nói của mẹ tôi qua điện thoại chỉ khiến tôi bực mình và chỉ gợi lên tiếng nước xối mà thôi. Tôi thôi lo lắng cho bà. Như thế lại tốt hơn.

Đối với những điều còn lại, thật không ổn. Cuộc sống đã trở thành sự chết chóc.

Cú chuyển là một album của ban nhạc Radiohead[1] có tựa đề Chứng quên. Tiêu đề này phù hợp với số phận tôi, vốn là một dạng của chứng quên cảm giác. Tôi mua album ấy. Tôi nghe và chẳng cảm nhận được gì. Đó là hệ quả mà từ lúc ấy trở đi tất cả các loại nhạc tạo ra nơi tôi. Tôi nhún vai với ý nghĩ phải dành thêm sáu mươi phút vô nghĩa nữa khi chuyển qua bài hát thứ ba với cái tựa đề gợi lên hình ảnh một cánh cửa quay. Đó là một chuỗi những âm thanh xa lạ, phát ra với sự dè sẻn đáng ngờ. Điệu nhạc đã được đặt tên, nó khiến ta hồi tưởng lại sức hấp dẫn phi lý của những cánh cửa quay đối với một đứa bé, nếu đứa bé mạo hiểm bước vào đấy, nó sẽ không thể thoát ra khỏi vòng quay của cánh cửa được. Thoạt đầu, bản nhạc ấy chẳng có gì khiến tôi xúc động cả, nhưng rồi tôi phát hiện ra, ở khóe mắt mình, một giọt nước mắt.

Phải chăng vì từ mấy tuần nay rồi tôi không cảm nhận được gì? Đối với tôi phản ứng dường như thái quá. Nhưng bài tiếp theo của album không gợi cho tôi điều gì khác ngoài cảm giác ngơ ngác lơ mơ mà những lần nghe đầu tiên gây ra. Khi album kết thúc, tôi tua lại bài thứ ba: toàn thân tôi run rẩy. Ngây ngất vì biết ơn, cơ thể tôi căng ra, hướng tới bản nhạc nghèo âm điệu này như thể nó là một bản opera Ý vậy, lòng biết ơn ấy quá sâu đậm vì cuối cùng cơ thể tôi cũng thoát được khỏi trạng thái băng giá của máy ướp lạnh. Tôi ấn nút nghe lại để kiểm tra sự thần diệu ngẫu hứng này.

Như tù nhân vừa được phóng thích, tôi lao vào tận hưởng niềm vui sướng. Tôi là đứa trẻ bị giam giữ trong cơn say mê của nó đối với cánh cửa quay, tôi quay đi quay lại theo hành trình tròn khép kín ấy. Dường như những người trong trạng thái suy sụp thường tìm kiếm sự rối loạn của tất cả các giác quan: về phần mình, tôi chỉ có một giác quan còn hoạt động nhưng, với giác quan này, tôi có thể say đến tận đáy tâm hồn. Không bao giờ người ta sung sướng bằng khi người ta tìm được cách để siêu thoát như thế.

Sau đó, tôi đã hiểu ra: từ đấy về sau điều làm tôi động lòng là điều không liên quan gì đến những cái mà ai cũng biết. Nếu một cảm xúc nào đó gợi lên niềm vui, nỗi buồn, tình yêu, sự luyến tiếc, nỗi tức giận, v.v... thì cảm xúc ấy vẫn không thể khiến lòng tôi hết giá băng. Sự nhạy cảm trong tôi chỉ để ngỏ cho những cảm giác chưa từng có, những cảm giác không thể bị xếp vào thể loại cảm giác tốt hay cảm giác xấu. Cũng như vậy đối với điều mà từ lúc ấy đã đến thế chỗ cho những tình cảm trong tôi: tôi chỉ còn cảm thấy những tình cảm gây rung động ngoài cái tốt và cái xấu thông thường.

Tai đưa tôi trở về giữa những người sống. Tôi quyết định mở một cửa sổ mới: mắt. Dường như nghệ thuật đương đại đã được thai nghén cho những người cùng hội cùng thuyền với tôi.

Người ta thấy tôi ở những nơi trước kia tôi không bao giờ lui tới, ở Beaubourg[2], ở FIAC[3]. Tôi nhận ra ở đấy những đề xuất chẳng ăn khớp với bất cứ điều gì: nhưng đó là thứ cần thiết đối với tôi.

Còn xúc giác, đó là sự khởi đầu chẳng mấy suôn sẻ: vào lúc không hứng tình, tôi đã thử sinh hoạt đồng tính. Thế là tôi không còn mảnh đất mới nào cho hoạt động tình dục nữa và đành để việc giải quyết vấn đề này lại sau vậy.

Đối với vị giác cũng thế, mọi chuyện chẳng tiến triển dễ dàng gì. Người ta từng nói với tôi về những chủ cửa hàng ăn điên rồ, những người đã tạo ra các món ăn có ga với mùi vị lạ thường, nhưng thực đơn trung bình ở hiệu ăn của họ lại có giá năm trăm euro, tức là nửa tháng lương nhân viên chạy việc vặt của tôi. Không nên nghĩ đến chuyện tới ăn ở đó.

Khứu giác có điều này thật kỳ diệu, đó là nó không đòi hỏi bất cứ sự sở hữu nào. Trên đường phố, ta có thể bị kích thích mãnh liệt trước mùi nước hoa tỏa ra từ một người vô danh tính nào đấy. Đó là một giác quan lý tưởng, hiệu quả khác hẳn so với đôi tai luôn bị nút chặt, kín đáo khác hẳn so với đôi mắt mang cung cách ông chủ, tinh tế khác hẳn so với vị giác chỉ thích thú khi có đồ ăn thức uống. Nếu chúng ta sống theo mệnh lệnh của các giác quan, thì mũi sẽ biến chúng ta thành những nhà quý tộc.

Tôi học cách rung cảm trước những mùi vẫn chưa được nhận thức rõ: nhựa đường nóng trên các mặt đường được làm lại, núm những quả cà chua, đá thô chưa đập, nhựa cây vừa mới chặt, bánh mì nguội mềm nhũn, giấy in loại cực xịn, những bông hồng đã khô héo từ lâu, nhựa vinyl[4], nhựa cây nguyên chất, tất cả đã trở thành nguồn khoái lạc vô bờ bến đối với tôi.

Khi thích đua đòi học làm sang, tôi đến gặp những người pha chế nước hoa ở quầy hàng của họ và theo yêu cầu của khách, họ tạo ra những thứ nước hoa chưa từng thấy bao giờ. Tôi ra khỏi nơi ấy, rất thích thú trước những màn trình diễn của họ và bị mấy người bán hàng ghét cay ghét đắng vì họ đã bỏ ra biết bao công sức để rồi tôi chẳng mua gì cả. Đó không phải là lỗi của tôi mà vì hàng của họ quá đắt.

Bất chấp những lạm dụng khứu giác thái quá này, hoặc chính vì những lạm dụng ấy mà cuối cùng bộ phận sinh dục của tôi cũng phải lên tiếng phàn nàn.

Từ mấy tháng nay, tôi chẳng còn cảm hứng gì, ngay cả khi sống cô độc. Tôi đã hoài công nặn óc suy nghĩ, hoài công tưởng tượng ra điều không ai có thể nghĩ đến, không, quả thật, không gì có thể lôi cuốn nổi tôi. Tôi hoàn toàn dửng dưng với những tác phẩm văn học kỳ cục nhất viết về những chuyện phía dưới thắt lưng quần. Tôi cười phá lên trước những bộ phim khiêu dâm.

Tôi nói điều đó với đồng nghiệp Mohamed, anh ta bảo tôi:

- Cậu biết đấy, thật tồi tệ, nhưng nếu yêu, cậu sẽ khá hơn.

Gã láu cá. Trong số tất cả những cảm nhận của tôi thì cảm nhận ấy, cái cảm nhận vốn thật kỳ diệu vì giúp người ta có khả năng tập hợp những gì tinh túy nhất quanh một con người ấy, lại là cảm nhận yếu kém nhất. Tôi giận Momo đã không hiểu nỗi khốn khổ của tôi và tôi lẩm bẩm:

- Chúng không còn bánh mì ư? Hãy cho chúng bánh xốp.

- Thế chuyện ấy diễn ra được bao lâu rồi? anh ta hỏi tôi.

- Ít nhất là năm tháng.

Anh ta nhìn tôi và tôi nhận thấy lòng thương hại của anh ta đang chuyển thành sự khinh miệt. Đáng ra tôi không nên nói cho anh ta biết rằng tôi đã từng thủ dâm. Điều này làm tôi nhớ lại một đoạn trong tác phẩm Cái bụng Paris trong đó kẻ tội nghiệp thú nhận với người đẹp bán thịt là anh ta đã không ăn gì từ ba ngày nay, điều này lập tức biến lòng thương hại của người đàn bà to béo thành sự khinh miệt ghét bỏ, vì tóm lại, để sống sót trong hoàn cảnh nhục nhã như thế, nhất thiết người ta phải thuộc về một thứ hạng thấp kém nào đó trong xã hội.

Một linh mục từng nói với tôi rằng người ta có thể trinh bạch mãi mãi. Các thành viên của giới tăng lữ vốn thực sự tuân thủ lời thề nguyện đó là minh chứng tốt nhất cho việc thực hành bản năng giới tính dưới hình thức này hay hình thức khác: đó là những con người khiến ta nể sợ. Tôi sẵn sàng làm tất cả để không trở thành những người như họ.

Tai là một điểm yếu. Không có mí như mắt khiến sự yếu kém ấy tăng gấp đôi: ta luôn nghe thấy những điều ta không muốn nghe, nhưng ta lại không nghe được những điều mà ta cần nghe. Tất cả mọi người đều nặng tai, ngay cả những người có đôi tai hoàn hảo. Âm nhạc cũng có chức năng là tự tạo ra ảo tưởng chế ngự được giác quan tồi tệ nhất trong số các giác quan này.

Xúc giác và thính giác khiến tôi trở thành kẻ mù lòa và tê liệt: kỳ lạ thay, tôi bắt đầu bù đắp những hụt hẫng tình dục của mình bằng một thứ âm nhạc kéo dài không đổi. Nghề nghiệp của tôi phù hợp với loại nhạc ấy: từ nay, tôi có thể đi xuyên Paris với đôi tai nghe gắn trên vành tai, trên chiếc mô tô gầm rú điên loạn.

Thế rồi điều phải đến đã đến: tôi đâm ngã một cụ già. Chẳng có gì nghiêm trọng cả. Ông chủ tôi không đồng tình với nhận định này và đuổi việc tôi ngay tức khắc. Ông ta còn cảnh báo những chủ xưởng quen biết ông ta là đừng có mướn tôi làm việc và cho tôi là mối nguy hiểm nơi công cộng.

Tôi trở lại là kẻ không tình dục và không việc làm: thật quá nhiều sự cắt xén đối với duy nhất một con người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35134
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Tâm lý XH Nhật ký chim én - Amélie Nothomb - Điểm: 10
CHƯƠNG 2


Mối nguy hiểm nơi công cộng, ông chủ cũ của tôi đã nói như vậy. Tôi tự hỏi chẳng lẽ trong xã hội không còn nghề nào cho tôi nữa hay sao.

Ở quán rượu, tôi chơi một ván bi a với một tay người Nga rất điệu nghệ. Thấy gã nhắm đích với sự khéo léo hiếm có, tôi bèn hỏi xem gã làm thế nào để đạt được trình độ như vậy.

- Thói quen ngắm những mục tiêu, gã trả lời với vẻ giản dị của người trong nghề.

Tôi đã hiểu. Để gã biết gã đang tiếp chuyện ai, tôi không cho gã thắng nữa. Gã rít lên. Tôi nói với gã rằng tôi chính là người gã cần gặp. Gã dẫn tôi đến đầu kia Paris và giới thiệu tôi với sếp của gã, người đứng giấu mình sau một tấm kính một chiều.

Vì được tuyển dụng mà không gặp khó khăn gì nên tôi ủng hộ việc Nga gia nhập khối châu Âu. Chẳng cần giấy tờ, chẳng cần gì cả. Một bài bắn súng thử, một vài câu hỏi. Họ không yêu cầu cả chứng minh thư: tôi có thể khai bất cứ tên nào tôi muốn. Tôi đã khai tên Urbain[5], đó là cái tên tôi hằng mơ ước. Với họ thế là đủ. Nếu không, chỉ cần một số điện thoại di động, vì một lý do có thể hiểu được.

Trên bản khai của tôi, tôi thấy họ ghi “tay súng ngoại hạng”. Điều này làm tôi vui. Đây là lần đầu tiên người ta phong cho tôi danh hiệu ngoại hạng và tôi mong muốn rằng việc đánh giá đó dựa trên một tiêu chuẩn khách quan. Khi tôi chào đời, các bà tiên cúi xuống nôi của tôi đã chỉ dành tặng tôi năng khiếu này: bắn súng. Khi còn là một đứa trẻ, tôi đã cảm thấy trong mắt và trong cơ thể mình năng lực nhắm bắn kỳ diệu ấy, và điều đó xảy ra trước cả khi tôi sở hữu thứ khí cụ thích hợp với mình. Cảm giác lạ thường vì có được một phép màu chắc chắn ở cái khí cụ nối dài cánh tay mình. Từ hội chợ này đến hội chợ khác, tôi có thể tập bắn, hay hơn thế, tôi có thể nhận thấy điều kỳ diệu này: bao giờ tôi cũng bắn trúng hồng tâm và mang về không biết bao nhiêu con thú nhồi bông khổng lồ.

Chiến thắng nằm ở ngay đầu khẩu súng trường của tôi, trừ mỗi việc tôi không có súng và chẳng có gì để đánh bại. Tôi luyến tiếc tài năng vô ích này, cũng như một nhà bình luận thể thao lại có tài năng bẩm sinh của người làm vườn, hoặc một thầy tu Tây Tạng lại có đôi chân của người thủy thủ trong vô vọng.

Nhờ gặp gã người Nga tôi mới phát hiện ra số mệnh của mình. Gã nhìn kỹ mười tấm bia các tông và nói:

- Hiếm thằng bắn được như mày. Và đàn bà thì chẳng có đứa nào cả.

Tôi thận trọng không đáp lời gã, nhưng vẫn tự hỏi không biết liệu đầu óc khinh miệt phụ nữ của gã sẽ còn được che giấu đến đâu. Gã nhắc lại:

- Không có hành động nào dũng mãnh hơn là ngắm bắn trúng đích.

Tôi không bình luận những lời lẽ lộ liễu của gã. Số tôi dường như gắn bó với những câu châm ngôn cứng nhắc.

- Chúc mừng nhé, gã nói trong khi đặt những tấm bia của tôi xuống. Tao phải báo trước cho mày rằng chuyện này cũng không giúp mày được nhiều lắm đâu. Những tay giết thuê của chúng tao đều được lệnh bắn sát gần. Và mày đừng hy vọng có vũ khí nào khác ngoài súng lục. Nhưng biết đâu đấy, nếu mày vớ phải một khách hàng có phản xạ nhanh... Còn chúng tao, chúng tao nhận mày làm việc như những nhà nghiên cứu khoa học, trong số những nhà khoa học này có thể sẽ xuất hiện một kẻ tầm cỡ, năng lực vượt trội: không biết mày có mang lại gì cho chúng tao không, nhưng chúng tao chỉ biết rằng một đứa như mày phải làm việc cho chúng tao, chứ không phải cho những kẻ cạnh tranh với chúng tao.

Tôi tự hỏi những kẻ cạnh tranh ấy có phải là cảnh sát không. Hay đúng hơn đấy phải là những băng nhóm giết thuê kình địch.

Năng lực thiên bẩm của tôi vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí. Tay súng ngoại hạng bẩm sinh có cái nhìn của người phi công đường dài, có bàn tay không bao giờ run và tương đối vững vàng để không chùn bước. Thế mà, rất nhiều người có những phẩm chất này, lại bắn trượt con voi trong một hành lang hẹp. Tay súng ngoại hạng có khả năng thiết lập một giao điểm tuyệt vời giữa những gì mắt thấy và những gì mà hắn bắn ra.

Tôi nóng ruột chờ nhiệm vụ đầu tiên. Tôi kiểm tra tin nhắn hai mươi lần một ngày. Sự bồn chồn lo lắng làm tôi thắt cả bụng: không phải sự bồn chồn lo lắng vì công việc mà tôi còn chưa biết rõ là gì, mà là sự bồn chồn lo lắng sợ không được người ta lựa chọn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.