Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí

 
Có bài mới 21.08.2018, 18:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 19.01.2018, 00:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 76
Được thanks: 135 lần
Điểm: 39.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 45
☆. Chương 57. Người quen.

Edit: Shuri

Beta: Sâu

Có quyết định, mọi chuyện liền dễ làm, mỗi người một lời, đều thể hiện ý kiến cùng cái nhìn của bản thân.

Có người cao giọng hỏi: “Trưởng thôn, chuyện cơm nước thì thế nào?”

Diệp Thu tìm tìm, thật vất vả mới tìm được người đàn ông đặt câu hỏi trong đám người, không còn cách nào, vóc dáng người đó quả thật có chút nhỏ thó.

Người bên cạnh thấy hắn hỏi, đều cười to: “Lão Cửu, ông suốt ngày chỉ biết ăn thôi!”

Vương lão Cửu liền gân cổ, nói một cách hiển nhiên: “Ăn cơm chính là đại sự! Nhà các người có bà xã thì không cần lo lắng, tui thì phải làm sao? Cả ngày mệt mỏi còn phải trở về nấu cơm ăn?”

Người kia liền nghẹn lời, mặt một khi trắng khi hồng, không biết phải làm sao, Vương lão Cửu ở trong thôn nổi danh lão độc thân lưu manh, bị người khinh thường, bản thân bị hắn chặn họng, rất mất mặt!

Trưởng thôn nghĩ nghĩ, cũng hiểu được ý của Vương lão Cửu, mệt chết mệt sống cả ngày, lúc về cũng không thể phải tự nấu cơm được. Cũng không biết giờ giấc thế nào mà tính.

Hơn nữa, mọi người ăn chung với nhau cũng được. Ý của Vương lão Cửu không phải không hợp lý!

Vỗ vỗ tay để mọi người giữ trật tự, Trưởng thôn nói: “Lão Cửu nói cũng có lý, mọi người cảm thấy ăn chung cùng với nhau như thế nào? Mọi người cũng cùng nhau nấu cơm chung.”

Mọi người đều cảm thấy ý này cũng được, dù sao tự về nhà nấu cũng có chút phiền.

Ngô Ngọc Hương nhìn nhìn ông xã nhà mình, hỏi: “Trưởng thôn, cùng nhau ăn thì được, nhưng lương thực thì tính thế nào?”

Trưởng thôn trầm ngâm một lát, nói: “Ăn cơm tập thể,  mỗi nhà tính theo đầu người mà giao lương thực, lúc ăn cũng chia theo đầu người, nam nữ già trẻ như nhau! Không có chuyện ăn không!”

“Trưởng thôn, đến lúc đó ai đi nấu?” lại có người hỏi.

“Chuyện này tôi đã tính rồi!” Trưởng thôn cười ha ha, “Trong thôn chúng ta cũng có vài người nấu ăn ngon, để bọn họ nấu đi! Chúng ta cùng được ăn ngon!”

Bên dưới một trận cười vang, ở trong cùng một thôn, người nấu ăn có tiếng có vài người, bình thường nhà nào có chuyện gì cũng đều mời các cô các dì này đến hỗ trợ nấu nướng.

Vương lão Cửu đỏ mặt già nghe người khác trêu ghẹo, hắn tuy rằng là lão độc thân, nhưng tay nghề nhiều năm luyện thành, ở trong thôn cũng là số một số hai!

Thấy mọi người đều không phản đối, Trưởng thôn lại nói: “Nếu mọi người đều đồng ý, chúng ta cũng không nên trì hoãn, vừa lúc hôm nay còn lại không ít lợn rừng vừa qua xử lý, chúng ta liền chuẩn bị một bữa ăn tập thể luôn!”

Diệp Thu cong môi, cậu còn chưa từng trải qua chuyện như vậy đâu, ăn cơm tập thể ư? Nghe có vẻ rất thú vị.

Vương thúc Vương thẩm cũng cảm khái, bọn họ chừng này tuổi, trải qua mấy niên đại, cái khác không nói, nhưng những ngày làm chung ăn chung thế này thật rất trân quý. Sau nhiều năm, cuộc sống bọn họ rất tốt, nhưng lại không có phần đơn thuần vui vẻ kia.

Mọi người đều tự về nhà lấy lương thực, vài người được phân công nấu cơm liền theo về nhà Trưởng thôn, lấy nồi niêu dụng cụ ở nhà Trưởng thôn, về sau cũng nấu nướng ở đó.

Diệp Thu cùng Diệp Cẩn không trở về lấy lương thực, chuyện này có Diệp Đông Diệp Tây lo, bọn họ còn có việc quan trọng khác phải làm.

Chuyện quan trọng?

Diệp Thu mím môi nhìn một đứa nhỏ làm dáng đạo sĩ đang đứng trước mặc cậu, trong mắt hiện lên chút tò mò, tình huống gì đây?

Đứa nhỏ bộ dáng nghiêm trang nhìn Diệp Thu, nháy mắt cứng đơ, mở to hai mắt, kinh hỷ không thôi: “Chính là anh!”

Diệp Thu nâng mi, nhìn kỹ bộ đáng của cậu nhóc, kinh ngạc nhíu nhíu mày, này không phải đứa nhỏ gặp ở cái thôn trước kia ư? Nhưng sau nhóc lại ở chỗ này?

“Nhóc làm sao đến được đây?” Diệp Thu nhìn Diệp Cẩn một cái, ý bảo không có việc gì, hỏi.

“Em…” Đứa nhỏ có chút thẹn thùng, siết chặt cổ tay áo rộng rãi, ngại ngùng đỏ mặt, “Sư phụ mang em đến.”

“Sư phụ?” Diệp Thu có chút nghi hoặc, “Vậy, bộ dáng này là sao?”

“Sư phụ cho em!” Đứa nhỏ ngẩng đầu, một đôi mắt to sáng long lanh, chờ mong hỏi: “Có phải rất tao nhã tuấn tú hay không?”

“Phụt!” thiếu chút nữa Diệp Thu cười ra tiếng, không muốn làm cho đứa nhỏ thất vọng, cậu mím mím môi nói sang chuyện khác: “Nhóc có hiểu cái gì là tao nhã tuấn tú không?”

Gật gật đầu khẳng định, gương mặt chân thật, đứa nhỏ trả lời: “Sư phụ nói, tao nhã tuấn tú chính là như bộ dạng của em vậy đó!”

Biểu tình kỳ quái, gật gật đầu, Diệp Thu nghẹn một chút, nhìn tiểu đạo sĩ đáng yêu trước mặt, “Quả thật…uhm…tao nhã tuấn tú!”

“Ca ca, anh tên gì?” Bé con cười ngọt ngào, bước lên, vươn tay nhỏ lôi kéo góc áo Diệp Thu.

Diệp Thu chớp mắt, ức chế ý muốn vươn tay niết mặt đứa nhỏ đang rục rịch trong lòng, “Anh tên Diệp Thu, còn em?”

“Em tên Tiểu An!” chớp đôi mắt to, như nghĩ đến gì đó, nhóc con vỗ đầu, với tay vào trong túi áo, lục lục một hồi, cuối cùng lấy ra một thứ đồ nhỏ.

Như thể tranh công, vươn bàn tay thịt thịt, Tiểu An tươi cười ra một lúm đồng tiền nho nhỏ, “Diệp Thu ca ca, tặng cho anh nè!”

Diệp Thu quay qua nhìn Diệp Cẩn, không thấy hắn phản đối, vui vẻ vươn tay, nhận lấy chuồn chuồn nhỏ bằng trúc kia.

Chuồn chuồn nhỏ màu xanh biếc trông rất sống động, nằm trên bàn tay trắng nõn lại càng xinh đẹp.

“Cám ơn em!” Diệp Thu tươi cười, cảm thấy rất vui vẻ.

“Sư phụ em đâu?” Diệp Cẩn buồn cười nhìn Diệp Thu vẫn còn đang vui vẻ, thái độ đối với đứa nhỏ xa lạ đối diện cũng thoáng mềm mỏng chút.

“Ai da!” Tiểu An mở to hai mắt, “Chết rồi! Sư phụ còn đang chờ em!”

Diệp Thu cất chuồn chuồn, nghi hoặc hỏi: “Những người khác đâu rồi? Sao chỉ có một mình em ở đây?”

“Sư phụ đang ngủ, em đi tìm đồ ăn!” Tiểu An trả lời giòn dã.

“Em đi tìm đồ ăn?” Diệp Thu kinh ngạc hỏi, Tiểu An còn nhỏ như vậy, sư phụ nhóc sao có thể yên tâm để nhóc đi ra ngoài một mình?

“À! Còn có Tiểu Hắc!”

“Tiểu Hắc?” Diệp Thu nhìn trái ngó phải, không phát hiện ra cái gì.

Cười hắc hắc, Tiểu An lấy xuống lục lạc treo bên hông, trong tay hiện lên ánh sáng bạc, môt gợn sóng vô hình truyền ra xa xa.

Đồng tử Diệp Thu co lại, nếu không phải tinh thần lực cậu rất mạnh, chỉ sợ cũng không phát hiện được hiện tượng này. Cậu nghiêng đầu nhìn Diệp Cẩn, thấy hắn như có cảm giác cũng quay sang, ánh mắt vừa động, cười cười.

Diệp Cẩn vươn tay vuốt gọn lọn tóc lộn xộn trên trán cậu, ánh mắt dừng trên cười Diệp Thu, nhu hòa nhàn nhạt.

“Meo!” Một tiếng mèo kêu đánh gãy tình ý đưa đẩy giữa hai người, Diệp Thu lấy lại tinh thần, mặt có chút hồng, vội vàng chuyển tầm mắt, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một con mèo nhỏ toàn thân đen nhánh, linh hoạt nhảy lên vai Tiểu An, cái đuôi thật dài lắc lắc, cọ cọ mặt nhóc.

Vui vẻ sờ sờ đầu Tiểu Hắc, Tiểu An ngẩng đầu nói với Diệp Thu: “Đây là Tiểu Hắc! Nó rất lợi hại đó!”

Cảm nhận được ánh mắt dừng trên người mình, Tiểu Hắc ngẩng đầu, cảnh giác nhìn Diệp Thu.

Kinh ngạc chớp mắt, Diệp Thu nhìn chằm chằm Tiểu Hắc, có phải vừa rồi cậu bị hoa mắt không nhỉ? Con mèo kia khinh bỉ cậu?!

Tiểu Hắc thu hồi tầm mắt, nhàn nhã giơ móng vuốt lên liếm liếm, nhẹ nàng kêu lên hai tiếng bên tai Tiểu An.

Gật gật đầu, Tiểu An nói: “Diệp Thu ca ca, Tiểu Hắc nói, nó bắt được một con thỏ lớn, muốn em mang về cho sư phụ, anh có muốn đi cùng không?”

Nhìn nhìn Diệp Cẩn đầy chờ mong, Diệp Thu nắm lấy tay hắn lắc lắc, chớp mắt lấy lòng.

Con mèo kia nhìn qua quả thật rất thần kỳ, biết đâu lại là mèo biến dị không chừng? Cậu rất muốn đi xem.

Diệp Cẩn hơi nhíu mày, tầm mắt hướng về bàn tay Diệp Thu bất giác rời ra, trong lòng bất đắc dĩ, khe khẽ thở dài, hắn gật đầu.

Gật gật đầu vừa lòng, trong lòng Diệp Thu nhảy nhót, cậu biết là ca ca sẽ không phản đối cậu đâu mà!

Tiểu Hắc nhảy xuống khỏi vai Tiểu An, đi trước dẫn đường, Tiểu An nắm tay Diệp Thu, theo phía sau.

Sắc mặt Diệp Cẩn có chút đen, ánh mắt thường thường xẹt qua chỗ hai người tay nắm tay phía trước, môi nhếch lên, độ ấm càng ngày càng giảm.

Dọc theo đường đi, hai người một hỏi một đáp, lúc này từ miệng Tiểu An, Diệp Thu mới biết được những chuyện đã trải qua.

Hóa ra sau khi bọn họ rời đi không lâu, người thân duy nhất của Tiểu An, bà nội của nhóc cũng qua đời. Sau đó, thôn nhỏ gặp phải bọn cướp, không giống như tình huống mà Vương gia thôn gặp phải, không chỉ cướp lương thực, bọn chúng còn vừa giết vừa đốt, người dân trong thôn căn bản không chống cự nổi bọn cướp có trang bị nhiều vũ khí.

Nếu không phải nhóc trốn ở trong hang, hiện tại cũng sẽ không có Tiểu An bây giờ.

Đợi đến khi bọn cướp rời đi, hết thảy chấm dứt, Tiểu An mới dám bò từ trong hang ra, thật cẩn thận đi ra cửa thôn liền gặp được sư phụ.

Lúc đó, sư phụ hai mắt đỏ hồng nắm chặt kiếm, đứng bên tường vây cao lớn vừa bị hủy, dọa Tiểu An mới nhô đầu ra đến ngây người.

Sư phụ nói đây là duyên phận, toàn bộ thôn đều đã bị hủy, chỉ còn một mình Tiểu An còn sống, còn gặp được hắn đến chậm một bước, đây là trời cao an bài, vì thế hắn quyết định thu Tiểu An làm đồ đệ, kế thừa học nghệ.

Nói đến đây, Tiểu An làm như thật, ngẩng đầu nói: “Diệp Thu ca ca, sư phụ nói về sau em chính là Chưởng môn đời thứ mười ba của Phiêu Tử Phong?

Nhíu nhíu mày, Diệp Thu cúi đầu hỏi: “Phiêu Tử Phong? Chưởng môn?”

“Dạ!” Tiểu An gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía trước bỗng sáng lên: “Đến rồi!”

Diệp Thu ngẩng đầu, chỉ thấy Tiểu Hắc ngồi bên cạnh một con thỏ béo nửa chết nửa sống, đuôi thật dài ở phía sau nhẹ nhàng lắc lư như đang khoe chiến lợi phẩm.

Tiểu An hào hứng chạy đến, gãi gãi cằm nó tán tưởng, xách thỏ mập quay lại.

“…” Diệp Thu cùng Diệp Cẩn liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều có chút kinh ngạc, Tiểu An nhìn chỉ tầm bảy tám tuổi, con thỏ mập như vậy mà lại dễ dàng xách lên?

Bất quá nghĩ đến hành động vừa rồi của Tiểu An, Diệp Thu cũng không tiếp tục nghi hoặc, rõ ràng, nhóc cũng là một dị năng giả, chỉ không biết là dạng dị năng gì…

Tầm mắt hướng đến Tiểu Hắc đang nhàn nhã dạo một vòng, hay là, có liên quan đến động vật biến dị?

Chỉ chỉ thỏ béo đang hấp hối, Tiểu An nói: “Diệp Thu ca ca, chúng ta đi tìm sư phụ đi!”

\ “Ca ca?” \ Diệp Thu ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Cẩn.

Nhếch môi liếc nhìn Tiểu Hắc một cái, Diệp Cẩn gật gật đầu: “Đi.”

Đi không lâu, Tiểu An đưa bọn họ đến một ngọn núi nhỏ bên cạnh thôn, nơi này không quá hẻo lành, nhưng cũng vì gần thôn, nên bình thường người trong thôn không thường tới nơi này.

Diệp Thu nhìn căn nhà gỗ rách nát tiêu điều trước mặt, cậu thật sự không nghĩ đến, hóa ra ở đây còn có một chỗ ở, vừa rồi còn đang suy nghĩ sư phụ trong lời Tiểu An rốt cuộc là ngủ ở chỗ nào.

Diệp Cẩn hơi hơi nghiêng đầu, giải thích nghi hoặc cho cậu: “Thật lâu trước kia, ngọn núi này có người bảo vệ, trên núi còn có không ít nhà gỗ nhỏ như vậy, đều dùng làm chỗ nghỉ chân.”

Gật gật đầu hiểu rõ, Diệp Thu cúi đầu nói với Tiểu An: “Đi thôi, mang bọn anh đi gặp sư phụ em đi!”

Tiểu An vui vẻ gật đầu, sờ sờ đuôi Tiểu Hắc, tiến lên đẩy cửa gỗ cũ nát ra, đi vào.

“An An?” Một thanh âm thanh lãnh vang lên: “Bên ngoài là ai?”

Liếc nhìn nhau, Diệp Thu tiến lên một bước nói, “Ngài là sư phụ của Tiểu An ư? Tôi là Diệp Thu.”

“Diệp Thu?” Thanh âm kia có hơi hơi nghi hoặc.

“Sư phụ, Diệp Thu ca ca trước kia từng giúp đỡ con!” Tiểu An vội vàng lên tiếng.

“Vậy ư? Nếu đã vậy thì mời vào, thứ lỗi vì tiếp đón không chu đáo.”


Tác giả có chuyện muốn nói: PS:

k ném một cái địa lôi ném mạnh thời gian:2014-11-27 04:52:28

Marca Beira ném một cái địa lôi ném mạnh thời gian:2014-11-27 00:32:50

Cám ơn hai tiểu manh vật, hảo vui vẻ ~\\(≧▽≦)/~ lạp lạp lạp

Ngo ngoe tác giả làm không rõ ràng lắm hôm nay rốt cuộc có tính không cảm ơn tiết, nhưng vô luận có phải hay không, đều phải đối nguyện ý duy trì chính bản tiểu thiên sứ nhóm nói tiếng cám ơn!!! Chúc đại gia vui vẻ ~\(≧▽≦)/~

Gục thân (づ ̄3 ̄)づ
... ...... ...... ...... .....
Đậu: Mình hết chương dự trữ ròi. Vì bước vào năm học rồi nên có lẽ sẽ rất lâu nữa mới có chương mới. Thông cảm cho mình nha nha ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yi Siêu Biến Thái về bài viết trên: Cố Thiên Lam

Có bài mới 26.08.2018, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 19.01.2018, 00:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 76
Được thanks: 135 lần
Điểm: 39.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 48
☆, Chương 58. Ý đồ.

Edit: Shuri

Beta: Sâu

(Mốc meo rồi  (╥ω╥`) )



Hai người đến gần nhà gỗ, chỉ thấy trên giường gỗ đơn sơ có người đang ngồi khoanh chân, khí chất lạnh nhạt, ánh mắt ôn hòa nhìn bọn họ.

Diệp Thu mím mím môi, một tia dị sắc chợt lóe qua trong mắt, cậu thật sự không nghĩ tới, xã hội hiện đại còn có thể tồn tại kiểu người nhìn qua không vướng chút bụi trần như vậy.

Thân mặc đạo bào, tóc trắng dài tạo thành búi, nước da hồng hào, khuôn mặt ôn hòa, cả người như lóe ánh sáng nhu hòa.

Đồng tử Diệp Cẩn hơi hơi co rụt lại, trực giác nói cho hắn biết, người trước mặt này tuy rằng nhìn qua không hề có tính xâm lược, nhưng mà, rất mạnh!

Yên lặng cầm tay Diệp Thu, Diệp Cẩn nói: “Vô tình quấy rầy, xin thứ lỗi!”

Khóe miệng người kia nhẹ nâng, cười nhẹ nhàng ôn hòa: “Có duyên tức là khách, thí chủ khách khí.”

Tiểu An vì kinh ngạc mà há hốc miệng, trong lòng có chút bất đắc dĩ, sư phụ lại lừa gạt người ta…

Đặt con thỏ trong tay xuống đất, nhóc nói: “Sư phụ, nấu cơm.”

Khóe miệng Đạo Hằng vừa hơi hơi kéo ra, khí thế không vướng bụi trần nháy mắt tan tành, bất đắc dĩ liếc nhìn đệ tử nhà mình một cái, đứng lên xách con thỏ ra ngoài xử lý.

“!!!” trong nháy mắt Diệp Thu cảm thấy rối loạn, nhìn nhìn đạo sĩ tay áo bay bay tiên phong đạo cốt(*), lại nhìn nhìn tiểu đạo sĩ vừa nhảy lên giường ngồi, yên lặng xoa xoa mắt.

(*) “Tiên phong, đạo cốt – 仙 風 道 骨” là một thành ngữ gốc Hán: Có phong thái, phẩm cách cao thượng của một bậc vĩ nhân, ví như có phong thái của tiên, cốt cách của người có đạo đức”.

Vừa rồi là nói ai không vướng bụi trần?

Là hoa mắt đó o(╯□╰)o

Ý cười trong đáy mắt xoẹt qua, Diệp Cẩn buông tay Diệp Thu ra, ánh mắt dạo một vòng trên người Đạo Hằng đang lột da làm thịt thỏ, khoé miệng nhếch lên nụ cười thú vị.

“Sư phụ, lại ăn thỏ nướng nữa hở?” Tiểu An nhìn thịt thỏ nhanh chóng được nướng xong, khuôn mặt nhỏ nhắn sắp nhăn thành trái khổ qua.

Tay nghề sư phụ quả thật rất tốt, nhưng mỗi ngày đều ăn thì ngán chết!

Đạo Hằng gõ nhẹ lên trán nhóc một cái, răn dạy: “Có cái để ăn là tốt lắm rồi! Có phúc mà không biết hưởng.”

“He he!” Tiểu An ôm trán nhìn nhìn hai người Diệp Thu, “Sư phụ không phải giả vờ, con sẽ không nói cho người khác biết là người chỉ biết nướng thịt đâu!”

Lắc đầu bất đắc dĩ, Đạo Hằng không để bụng đệ tử bán đứng chính mình, nhìn về phía Diệp Thu nói: “Anh bạn, có muốn nếm thử không? Tay nghề của ta cũng không tệ lắm.”

Mỉm cười gật đầu, Diệp Thu cũng khoanh chân ngồi xuống như bọn họ, vươn tay tiếp nhận hai xâu thịt thỏ nướng từ Đạo Hằng, đưa Diệp Cẩn một cây.

Diệp Thu vốn chỉ là lễ phép cắn thử một miếng, không ngờ tới thịt thỏ vừa thơm lại mềm, ăn thực ngon!

Giơ ngón tay cái với Đạo Hằng, Diệp Thu khẩn cấp cắn thêm một miếng, tay nghề này, dù chỉ biết một kiểu cũng rất tuyệt vời!

Diệp Cẩn cũng ăn thử một miếng, không thể không thừa nhận quả thật thịt nướng rất ngon.

Đạo Hằng ăn một miếng, sờ sờ bầu rượu trống trơn bên hông, lắc đầu thở dài: “Ai…có thịt mà không có rượu, thật là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời!”

Diệp Thu cố gắng không nhìn đến gương mặt tiên phong đạo cốt của hắn, hỏi: “Đạo Hằng sư phụ, các người làm sao lại đến nơi này?”

Sắc mặt Đạo Hằng biến đổi, thanh âm trong phút chốc trở nên lạnh lùng: “Ta đuổi theo một đám người nước X đến đây.”

(Shuri: vì để mang tính khách quan từ giờ đến các chương sau, ta chuyển đổi … thành Nước X nhé, không ảnh hưởng đến cốt truyện.)

“Người nước X?!” Diệp Thu kinh ngạc cao giọng, nếu như hắn không có nghe nhầm, là người nước X?

“Đúng vậy.” Đạo Hằng nhìn cậu một cái, nói: “Lúc trước ta có phát hiện rất nhiều người nước X ở khu vực duyên hải giết người cướp của phóng hỏa, nhưng bất đắc dĩ, tung tích bọn chúng rất khó tìm, mỗi lần đều không còn người sống sót, rất khó đuổi theo.” Nói xong quay qua nhìn Tiểu An vẫn như cũ im lặng ăn thịt, khe khẽ thở dài, nói: “Thôn của Tiểu An cũng bị tàn sát như vậy, ta tới trễ một bước, cả thôn chỉ còn một mình nó còn sống. Sau đó ta vẫn luôn truy tìm dấu vết bọn chúng, nhưng mưa quá lớn, hành tung bọn chúng càng thêm quỷ dị, cho tới bây giờ ta mới tìm được một chút manh mối.

Diệp Thu sờ sờ đầu Tiểu An, không vạch trần đứa nhỏ đang thấp giọng khóc nức nở, nói với Đạo Hằng: “Bọn chúng đến nơi này?”

Lắc lắc đầu, Đạo Hằng cắn một miếng thịt, trả lời: “Ta nghe được tin tức, đám người đó muốn đến nơi này tìm một sơn động, bên trong có dị vật quân nước X đem theo sang nước ta vơ vét của cải.”

“Mạt thế đã đến, còn lo đi tìm di vật đời trước?” Diệp Thu nhíu mày, lời này nghe thế nào cũng không thích hợp nhỉ!

“Hừ!” Đạo Hằng hừ lạnh một tiếng, “Nghe nói là hoàng thất thần vật gì đó, tóm lại bọn chúng nhất định sẽ đến, ta đến trước tìm hiểu hoàn cảnh, ôm cây đợi thỏ.”

Diệp Cẩn gật gật đầu, nói: “Nơi này rất đơn sơ, trẻ con ở nơi này không tốt.”

Diệp Thu cũng gật đầu, nói: “Đúng vậy! Đạo trưởng, không bằng hai người đến ở nhà chúng tôi đi?”

Đạo Hằng chần chờ nhìn ánh mắt lộ rõ mong đợi của Tiểu An.

“Trong nhà còn có rượu!” Diệp Thu nhận thấy hắn do dự, tự nhiên mở miệng dụ hoặc.

“Khách sáo không bằng nhận mệnh, vậy làm phiền anh bạn!” Đạo Hằng lập tức thay đổi sắc mặt, khuôn mặt nhu hòa, không vướng bụi trần.

Nội tâm Diệp Thu nghẹn cười, trên mặt cũng một bộ nghiêm túc đứng đắn: “Đạo trưởng khách khí!”

Diệp Cẩn sờ sờ tóc cậu, bất đắc dĩ lắc đầu, đạo sĩ này thoạt nhìn đứng đắn, không nghĩ tới cũng không đáng tin như vậy.

Ăn xong thịt nướng thơm ngon, Diệp Thu Diệp Cẩn mang theo hai người, trở về thôn, cũng đã kể rõ tình huống, các hộ trong thôn mang lương thực dồn vào một chỗ, cùng nhau nấu ăn, sau đó chuẩn bị khởi công, đào chiến hào dựng tường vây.

Thôn rất nhỏ, hơn nữa hiện tại cũng không có mưa, Đạo Hằng cùng Tiểu An về sau cũng phải ra ngoài, không tránh khỏi bị người khác thấy. Vừa mới trải qua vụ cướp bóc, người trong thôn hiện tại khẳng định thập phần bài xích người ngoài xâm nhập, thay vì bây giờ giấu diếm, bị phát hiện lại phát sinh hiểu lầm, không bằng hiện tại thẳng thắn mang họ vào thôn, như vậy người trong thôn có ý kiến gì cũng không phải khó nói.

Hơn nữa…

Diệp Thu quay lại nhìn thoáng qua, theo bộ dáng hai người kia mà nói, cũng tương đối dễ dàng đạt hảo cảm của thôn dân, dù sao cũng là đạo sĩ, không có vẻ giống người làm chuyện xấu.

Đạo Hằng như có cảm giác, ngẩng đầu cười với cậu, tươi cười ôn hòa như tỏa sáng, làm cho người ta cảm thấy tâm tình rất tốt.

Khóe miệng Diệp Thu vừa kéo, chỉ cần hắn bảo trì bộ dáng này trước mặt người khác, được thôn dân tán thành còn không phải chỉ là chút chuyện vặt?

Xa xa, bọn họ liền ngửi thấy được mùi đồ ăn, tiếng người ồn ào, có vẻ rất náo nhiệt.

Mấy người Diệp Thu không khỏi cười cười, hiện tại còn có thể nhìn thấy cảnh náo nhiệt sung sướng như vậy, quả thật vô cùng khó có được.

Người trong thôn đều tập trung lại, chờ đợi những người phụ trách nấu nướng kêu ăn cơm.

Mọi người đang nhao nhao ồn ào trò chuyện, chuyện đông chuyện tây, hết thảy tựa như còn dừng lại ở trước mạt thế.

Trong mắt Đạo Hằng hiện liên chút kích động cùng cảm khái, hắn được sư phụ nhặt được từ nhỏ đem về trong núi nuôi dưỡng, dưới chân núi cũng có vài thôn nhỏ, hắn thường quyên vụng trộm chạy xuống núi chơi, thôn dân thuần phác, thấy hắn không cha không mẹ rất đáng thương, đều đối xử với hắn vô cùng tốt, nhưng hiện tại…

Những thôn dân chết không nhắm mắt, những nhà cửa bị đốt phá, thời thời khắc khắc nhắc nhở hắn, hết thảy đã không còn, thôn dân đều chết thảm dưới tay bọn chúng, chết không nhắm mắt!

Cắn chặt răng, trong mắt Đạo Hằng hiện lên một chút sát ý, nợ máu, nhất định phải trả bằng máu!

Dụ Tiểu Ngư nhanh mắt, phát hiện ra bọn họ, vui vẻ chạy đến.

Bé muốn nói cho Diệp Thu ca ca, bé thích thôn này! Rất thích!

Chạy đến gần, Dụ Tiểu Ngư dừng lại, ánh mắt tò mò dừng lại trên người Tiểu An, ca ca này, bé chưa từng thấy qua nha!

Tiểu An cũng hiếu kỳ nhìn Dụ Tiểu Ngư, nội tâm yên lặng nói: bé con này, thật xinh đẹp!

Diệp Thu hướng Dụ Tiểu Ngư vẫy vẫy tay, nói: “Tiểu Ngư, lại đây.”

Chầm chậm chạy đến bên người Diệp Thu, Dụ Tiểu Ngư ôm chặt tay cậu, ánh mắt vụng trộm nhìn Tiểu An.

Cười cười, Diệp Thu bế Dụ Tiểu Ngư lên, nói: “Tiểu Ngư, chào An ca ca đi.”

Dụ Tiểu Ngư cúi đầu nhìn Tiểu An, hai má hồng hồng, nhỏ giọng chào: “Em chào An ca ca!”

Cố gắng ưỡn thẳng ngực, Tiểu An rụt rè gật gật đầu: “Chào em, Tiểu Ngư!”

Diệp Thu quay đầu nhìn về phía Đạo Hằng, “Đạo trưởng, tôi mang ông đi gặp người nhà của tôi.”

Đạo Hằng từ cổ tay áo lấy ra một cây phất trần (**), “Xin mời!”

(**) Phất tử (zh. 拂子, ja. hossu, sa. camāra), cũng gọi là Phất trần, là cây đuổi ruồi, có truyền thống từ các vị Sa-môn tại Ấn Độ. Phất tử được dùng để đuổi ruồi và các côn trùng biết bay để chúng khỏi bị đạp. Phất tử nguyên là một khúc gỗ, được gắn một chùm lông đuôi ngựa ở một đầu. Trong những thiền viện tại Trung Quốc thời xưa, chỉ có vị trụ trì trong viện mới được sử dụng phất tử và các vị này sử dụng nó như là một phương tiện khai thị cho môn đệ. Phất tử trở thành một biểu tượng của “Dĩ tâm truyền tâm” trong Thiền tông và cũng được các Thiền sư truyền lại cho môn đệ xuất sắc nhất.

Nhíu nhíu mi, tầm mắt Diệp Thu lướt qua cổ tay áo trống rỗng của Đạo Hằng, cũng không nói cái gì, mang theo bọn họ đến chỗ bọn Dụ Thụ.

Ai mà chẳng có bí mật?

Thôn dân đang nói chuyện phiếm, bỗng nhiên nhìn thấy hai đạo sĩ, đều rất kinh ngạc.

Vương gia thôn trước nay vẫn tương đối khép kín, đừng nói đạo sĩ, đến cả người ngoài cũng rất ít đến, cho nên thôn dân đều là lần đầu tiên nhìn thấy đạo sĩ bằng xương bằng thịt.

Hơn nữa, trong đó còn có một vị đạo sĩ trông thật tiên phong đạo cốt.

Thôn dân đều có chút mê tín, đối với chuyện quỷ thần rất cung kính, cho nên dù hai đạo sĩ này là người ngoài, mọi người cũng không ai lên tiếng, chỉ là nhìn bọn họ đi xuyên qua đám người, đến chỗ một nhà Vương Đức Bản.

Vương thúc Vương thẩm đều chú ý đến mấy người Diệp Thu, ánh mắt tò mò dừng ở trên người Đạo Hằng rõ ràng không giống người thường, trong lòng đều có cân nhắc.

Đạo Hằng rất đứng đắn ôm quyền cúi người chào hỏi, tiên phong đạo cốt.

Khuôn mặt mấy người Vương thúc cũng nghiêm túc chào lại, vị đạo sĩ trước mặt vừa thấy liền biết rất có tu vi, bọn họ cũng không thể chậm trễ.

Ánh mắt Diệp Thu trừng có chút lớn, kinh dị nhìn thấy Đạo Hằng rõ ràng lấy được hảo cảm của Vương thúc, trong lòng cảm thán, không hổ là người theo đạo!

Nhìn nhìn bên cạnh ra vẻ tán gẫu, nhưng thực ra lực chú ý đều đặt lên thôn dân xung quanh, Diệp Thu cười cười, xem ra, chuyện cậu lo lắng là hoàn toàn dư thừa! Năng lực lừa dối của Đạo Hằng cao như vậy, còn sợ bị người ta bài xích sao?

Ngô Ngọc Hương vừa cởi tạp dề vừa đi đến, hô lớn: “Ăn cơm! Mọi người cầm chén đũa xếp hàng lấy đồ ăn!”

Mọi người vừa nghe thấy liền tranh thủ xếp hàng, ăn cơm mới quan trọng!

Tuy rằng đã ăn thịt thỏ nướng, nhưng Diệp Thu vẫn hào hứng lôi kéo Diệp Cẩn đứng vào đội ngũ xếp hàng, chắc ăn không được nhiều, nhưng quan trọng là cùng được tham gia thôi!

Vì là bữa cơm đầu tiên, Trưởng thôn cố ý phân phó làm nhiều hơn một chút, cho nên mỗi người đều được một chén cơm tẻ tràn đầy!

Nếu như là trước kia, chẳng ai sẽ kích động vì một chén cơm, nhưng thời đại hiện tại thế nào? Cho dù  trong nhà còn rất nhiều lương thực nhưng cũng không dám ăn no! Ai biết về sau sẽ ra sao?

Diệp Thu bưng một chén lớn, trên cơm là thịt kho củ cải, miếng thịt đầy đặn, mềm mềm, nhìn đặc biệt ngon!

Tầm mắt khẽ nhúc nhích, vui vẻ nhìn mọi người, Diệp Thu một bên cắn miếng thịt mọng nước, một bên yên lặng suy nghĩ, để cuộc sống như bây giờ có thể kéo dài càng lâu, cậu có phải nên làm chút gì đó không?

Đột nhiên nghĩ đến dị năng của mình, Diệp Thu cười cười, trong thôn cũng muốn trồng trọt trở lại, đến lúc đó mình có thể bí mật hỗ trợ rồi!

Vừa có thể đề cao sản lượng lương thực, vừa có thể rèn luyện dị năng, nhất cử lưỡng tiện(***) nha!

(***) 一舉兩便 nhất cử lưỡng tiện: Một việc làm mà có hai cái lợi, một công đôi việc.

Không thể thông minh hơn!



Tác giả có chuyện muốn nói: PS:

rfj17 ném một cái lựu đạn ném mạnh thời gian:2014-11-28 14:50:21

~\(≧▽≦)/~ chúc mừng muội chỉ thành công tiến giai vì “Tiến giai manh vật”, yêu yêu đát (づ ̄3 ̄)づ╭?

Tiểu kịch trường đệ N phát 【 điệu tiết tháo bản 】:

Diệp Tiểu Thu: ca ca ~ ngươi muốn ăn mặt mị O(∩_∩)O~

Diệp Tiểu Cẩn chân mày vừa chọn: phía dưới cho ta ăn?

Diệp Tiểu Thu: đúng vậy đúng vậy! O(∩_∩)O~~

Phác, bái, áp… Lạp đăng

Diệp Tiểu Thu:… Giống như có không đúng chỗ nào… Không phải này phía dưới a hồn đạm (╯‵□′)╯︵┻━┻

【 khụ, nhìn xem biết mị? (*/ω\*)】


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yi Siêu Biến Thái về bài viết trên: Cố Thiên Lam
Có bài mới 27.08.2018, 07:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 04.05.2018, 12:06
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 31
Được thanks: 16 lần
Điểm: 1.06
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 1
Yêu bạn quá đi a~~ *Moah moah*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cố Thiên Lam về bài viết trên: Yi Siêu Biến Thái
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: duyenuyendang, thuy@neko và 18 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Aka: Cần nâng giá hơm :">
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 1071 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 514 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Công Tử Tuyết: ssngoc ơi ss nhường em cái nhẫn xanh này đi, trong shop vẫn còn một cái xanh đấy ạ
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 558 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 531 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.