Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Phút dành cho con

 
Có bài mới 18.01.2018, 15:51
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
PHÚT DÀNH CHO CON
images

Tác giả: Kent Nerburn
Người dịch:  Nhiều dịch giả
Công ty phát hành: First News - Trí Việt  
Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Tổng hợp TP.HCM  
Kích thước: 13 x 20.5 cm  
Số trang 240


Đó là tên cuốn sách được biên dịch từ cuốn "Letters to my son" của TS Kent Nerburn dành tặng con trai mình (First News và NXB Trẻ ấn hành). Mỗi lá thư mang một chủ đề khác nhau: Tri thức - học hành; Tiền bạc và sự giàu có; Bi kịch và nỗi đau; Giá trị của tình bạn, tình yêu; cả những vấn đề mà một người đàn ông trưởng thành cần quan tâm như Bí ẩn của Tình dục, Ma túy và rượu bia, Hôn nhân v.v… đều được nhìn nhận và chia sẻ chân thành.

Trong cuốn sách này, ta có thể thấy tác giả ngoài việc đề cập đến những kỹ năng và trải nghiệm của mình: tình yêu dành cho ngôn ngữ, niềm tin vào tầm nhìn tiến bộ của loài người, sự phức tạp của những nỗi sợ hãi còn là sự chia sẻ niềm tin cuộc sống, về điều kỳ diệu của tình yêu, của nghệ thuật, của những chuyến du hành… Những thông điệp nhẹ nhàng nhưng sâu sắc được nhắn nhủ, được kể lại qua những câu chuyện thú vị.

“Khi đến tuổi trưởng thành và phải đối mặt với những thử thách lớn lao trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều cần những định hướng vững chắc để bước đi trong đời. Chúng ta cần tiếng nói từ cha mẹ hoặc từ một người bạn tốt – những người đã trải qua nhiều thăng trầm và có nhiều trải nghiệm sâu sắc. Kent Nerburn là một ngòi bút xuất sắc – người có thể trở thành tiếng nói dẫn đường khi chúng ta mệt mỏi hay lạc lối. “Phút dành cho con” được ông viết dành tặng con trai của mình, đồng thời cũng dành tặng cho tất cả chúng ta. Đây là một tác phẩm được viết bằng một phong cách tuyệt vời với sự thông thái ẩn chức trong mỗi trang sách” – Richard Carlson.

“Phút dành cho con” là một quyển sách có thể giúp tất cả những cậu con trai xây dựng cuộc đời và là một quyển sách mà bất cứ một ông bố tận tụy nào cũng có thể tự hào khi mang tặng con trai mình” – American Bookseller.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.01.2018, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Lời Giới Thiệu


Cho con trai cha, Nick,

và tất cả những cậu con trai khác.

“Khi sinh ra chúng ta mang giới tính nam. Chúng ta phải học cách để trở thành một người đàn ông.”

Lời giới thiệu

Tôi đã không định viết quyển sách này. Thế giới đã tồn tại quá nhiều giáo điều và các quan điểm cá nhân, và tôi không có ý định bổ sung tên mình vào danh sách dài dằng dặc những con người như vậy.

Vậy mà mọi thứ đã thay đổi khi tôi bước vào tuổi trung niên, khi tôi có một cậu con trai. Đột nhiên, những thử thách tôi phải vật lộn trong suốt thời gian qua và vô vàn câu hỏi tôi đã chôn vùi từ lâu bỗng hiện trở lại trong đôi mắt của con trai tôi. Tôi thấy trước mặt tôi là một cậu bé đang phải lần dò tìm hướng đi riêng giữa mớ hỗn độn của cuộc sống. Lẽ dĩ nhiên, tôi phải gánh vác trọng trách trở thành người dẫn đường cho con trai mình.

Việc dẫn đường của tôi đến giờ vẫn diễn ra khá thuận lợi. Cuộc sống của con trai tôi cho đến nay vẫn chưa vượt ngoài tầm kiểm soát của nó. Tôi có thể nắm tay và dẫn đường cho con tôi. Nhưng rồi đến một lúc nào đó nó cũng phải tự tìm đường đi cho bản thân. Vậy thì, nó sẽ tìm ở đâu những bàn tay để dẫn lối cho mình?

Tôi nhìn mọi thứ và cảm thấy lo lắng. Cuộc sống là một mớ hỗn loạn bắt nguồn từ những định kiến, quan điểm và các lời buộc tội trái ngược. Loài người ở khắp mọi nơi nhận ra rằng thế giới mà chúng ta tạo ra cũng chính là thế giới mà chúng ta dần đánh mất, rằng những giấc mơ tươi đẹp nhất và những nỗi sợ hãi kinh hoàng nhất đều thấp thoáng nơi chân trời. Tuy nhận thức rõ ràng và sâu sắc về tất cả điều này, nhưng dường như chúng ta vẫn im lặng; chúng ta vẫn cứ để cho niềm hy vọng dẫn mình đi tới, nhưng nhiều khi cũng để mặc những nghi ngờ giữ mình đứng lặng thinh.

Tôi không thể chịu đựng sự lặng im này hơn nữa. Tôi muốn con trai mình trở thành một người đàn ông có một trái tim thật lành lặn, nó phải tiến vào thế giới xung quanh với một tâm hồn rộng mở và một cái chạm tay thật nhẹ nhàng. Tôi muốn nó trở thành người đàn ông có lòng tin, nhưng không phải là người đàn ông hay phán xét. Tôi muốn con trai tôi khám phá những chân trời đạo đức để nó sẽ không phải vô ý làm tổn thương bản thân nó hay những người xung quanh. Để trở thành một người đàn ông như vậy, con tôi cần được nghe những lời nói cảm thông, chia sẻ thực tế về những vấn đề nó sẽ gặp phải trên bước đường trưởng thành.

Vì vậy, tôi đã nỗ lực để gửi đến con trai mình một tiếng nói.

Trong quyển sách này, tôi đề cập đến những kỹ năng và trải nghiệm của mình: tình yêu dành cho ngôn ngữ, niềm tin vào tầm nhìn tiến bộ của loài người, sự phức tạp của những nỗi sợ hãi, nghi ngờ và thất vọng về thế giới mà chúng ta đang sống; nhiều năm học hành, hàng ngàn dặm đi xa, một niềm tin vào những điều kỳ diệu vô tận của cuộc sống quanh mình.

Nhưng trên tất cả, tôi muốn chia sẻ với con trai mình và tất cả những cậu con trai khác về lòng tin vào một thế giới tốt đẹp hơn.

Tôi muốn mang đến cho những cậu con trai cái nhìn của một người đàn ông đã nhận thức được về thân phận và hiểu rõ về tiềm năng của con người. Và trong quá trình này, tôi cũng muốn đem đến một cách nhìn khác cho những ai đang tìm kiếm một điểm tựa thích hợp để quan sát thế giới bao la và kỳ diệu đang hiển hiện trước mắt mình.

- Kent Nerburn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Lời Mở Đầu

Ước mong của cha

Cha viết cuốn sách này với tư cách một người cha. Con sẽ không hiểu được điều này có ý nghĩa như thế nào cho đến khi con cũng có con trai. Con chưa thấy được niềm vui và tình yêu vô bờ đằng sau trái tim của một người cha khi nhìn đứa con trai của mình. Con cũng chưa hiểu được niềm hân hoan tột cùng đã khiến một người đàn ông muốn vượt qua bản thân để có thể đặt vào tay con trai mình những điều tốt đẹp và hy vọng nhất.

Trở thành một người cha là đặc ân đồng thời cũng là một gánh nặng. Có những điều mà một đứa con trai phải được tiếp nhận từ chính người cha của mình, nếu không thì nó sẽ chẳng bao giờ được hướng dẫn một cách rõ ràng. Đó là những cảm nhận về tuổi trưởng thành, giá trị của bản thân và trách nhiệm với thế giới xung quanh.

Nhưng mà, làm sao để truyền đạt những điều này bằng ngôn ngữ? Chúng ta đang sống ở thời điểm thật khó để bộc lộ những lời nói xuất phát từ trái tim. Cuộc sống của ta đang bị vô vàn những điều tầm thường che lấp, những nghĩ suy và lo toan cơm áo đời thường đã làm mất đi những khoảng lặng trong tâm hồn.

Vì vậy, cha phải nói thật với con điều này. Cha không có lời giải cho tất cả những thách thức mà chúng ta phải đối mặt. Nhưng cha hiểu những thách thức này. Khi cha nhìn con chiến đấu, khám phá và nỗ lực tiến lên phía trước, cha như thấy hình ảnh mình đang được phản chiếu trong đôi mắt và những gì con đang trải nghiệm.

Cha cũng như con, phải học cách để đi, để chạy, cả để vấp ngã. Cha cũng có mối tình đầu. Cha đã trải qua cảm giác sợ hãi, tức giận cũng như phiền muộn, và có nhiều lúc cha đã thấy ấm áp khi bàn tay ai đó đang đặt lên vai mình. Cha cũng đã từng rơi những giọt nước mắt cho niềm vui và cho cả nỗi buồn.

Cha đã từng trải qua cảm giác cô độc trước cuộc sống và không thiếu những khoảnh khắc muốn bùng cơn thịnh nộ. Có những lúc cha cảm thấy mình không còn đủ sức để bước tiếp trên cuộc đời, cha bước qua mọi người một cách hờ hững, ngay cả với những người đang cần cha giúp đỡ.

Nhiều lúc cha thấy mình làm được nhiều điều hơn mình được yêu cầu, nhưng cũng có lúc cha cảm thấy mình là một kẻ bất tài và thua cuộc. Dường như trong cha vừa có ánh sáng của sự vĩ đại đồng thời cũng có bóng tối của những tội ác lương tâm.

Bởi vì, cha cũng là một người đàn ông, giống như con vậy.

Mặt trời sẽ chiếu sáng trên đầu con giống như nó đã chiếu trên đầu cha, và những bài học trong cuộc sống sẽ đến với con giống như đã đến với cha, mặc dù con đường phía trước và thời gian phía trước của cha và con không như nhau.

Và đó là những điều cuốn sách này sẽ đề cập đến. Cha muốn thông qua cuốn sách này mang đến cho con những bài học cha đã trải qua, nhờ đó con sẽ áp dụng được cho cuộc sống của mình. Nhưng nó không có nghĩa là con sẽ giống cha. Cha thật sự hạnh phúc nếu con được là chính con. Thời gian sẽ mang đến sự thật, và sự thật thì luôn vĩ đại hơn bất kỳ điều gì trên thế giới này.

Trở thành cha của con là niềm vinh hạnh lớn nhất trong cuộc đời cha. Trong phút chốc cha cảm thấy như mình đã chạm tay vào những điều thần bí, và nó khiến cha thấy tình yêu đang ngày một mênh mông hơn. Nếu cha chỉ có một điều ước, cha ước mong con sẽ mang theo tình yêu đó bên mình. Cuộc sống này còn cần gì hơn thế?

Yêu con,

Kent Nerburn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Bóng Cha


Cha lớn lên với hình ảnh của ông con trong tâm trí. Tất cả những tính cách cũng như cuộc sống của cha đều có dấu ấn của ông con.

Cha nhớ tấm lưng mạnh mẽ của ông con khi ông làm việc muộn mỗi tối, nhổ cỏ, cào đất hoặc sơn tường,… mồ hôi ướt đẫm chảy dọc tấm lưng.

Cha nhớ bàn làm việc của ông dưới tầng hầm, nơi mỗi dụng cụ đều được sắp xếp gọn gàng và các hộp đều được dán nhãn phân biệt.

Cha nhớ những cơn giận dữ tột cùng của ông, và những lần trò chuyện ngập ngừng giữa hai cha con về giới tính.

Cha nhớ ông con rất cần cù và kiệm lời. Nhớ ông đã nỗ lực như thế nào để thông qua những cuốn sách đạo đức mà dạy cho cha những điều ông ngại cất thành lời.

Và cha nhớ niềm tự hào lặng lẽ của ông khi các con trưởng thành và bắt đầu cuộc sống riêng.

Những điều này ông con không nhớ nhiều đâu. Trí nhớ ông đã kém rồi. Người đàn ông từng đọc vanh vách địa chỉ của Lincoln ở Gettysburg bây giờ còn không thể nhớ nổi các ngày trong tuần. Bàn làm việc của ông đã lung lay nhiều, những dụng cụ lâu ngày không ai đụng đến nằm xếp chồng đầy bụi bặm trong xó nhà. Người đàn ông mạnh mẽ từng là trụ cột của gia đình giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé, chậm chạp trong từng cử chỉ và vụng về trong mỗi bước đi.

Cha cảm thấy rất buồn vì điều này. Trong nỗi buồn còn có niềm lo sợ. Mỗi ngày trôi qua cha càng nhận ra rõ hơn hình ảnh ông đã sống trong cha nhiều thế nào, và cái bóng ông phủ xuống cuộc đời cha mới vĩ đại làm sao.

Tất cả chúng ta đều giống nhau: không ai chạy trốn khỏi hình bóng của người cha, ngay cả khi hình bóng ấy tràn ngập nỗi sợ hãi, ngay cả khi nó không có tên hay không định hình rõ ràng. Cho dù chúng ta đang cố gắng để cảm thấy xứng đáng với cha mình, hay để chứng tỏ một điều gì đó, hoặc thậm chí để quên đi mọi ký ức về cha mình – cho dù sức ảnh hưởng của cái bóng người cha ra sao, chúng ta cũng không thể phủ nhận sự tồn tại của nó.

Cha thật may mắn. Dù có giận dữ đến đâu hay cô đơn tận đáy lòng, ông cũng không bao giờ làm tổn thương đến cha. Bàn tay ông luôn đặt lên vai để động viên mỗi khi cha cần.

Tuy nhiên không phải ai cũng có một người cha tốt như vậy. Nhiều người phải sống và chịu đựng trong một môi trường đầy bạo lực, tàn nhẫn, đầy mùi bia rượu, và mỗi đêm họ thường phải thu mình vào góc tối trong tiếng chai lọ bị đập vỡ. Hay cũng có người, ký ức về cha với họ chỉ là khoảng không trống trải. Nhưng dù thế nào thì tất cả chúng ta đều có ảnh hưởng từ những hình bóng này. Ta sẽ trở thành ai và ta hy vọng thành người đàn ông như thế nào, phần lớn có liên quan đến hình ảnh người cha trong trái tim mỗi chúng ta.

Cha bỗng nhìn thấy hình ảnh ông con hiện ra trước mắt mình. Ông đang đứng trên hành lang tranh tối tranh sáng ở một căn hộ. Cha đứng ngay phía sau ông, lúc đó cha chỉ là đứa trẻ 10 tuổi đang sợ sệt, rụt rè nhìn về phía cửa chính. Bên cạnh hai cha con là một chiếc xe đạp. Chiếc xe đạp này là một “tay đua màu tía” (cha và ông gọi nó như vậy) có phanh tay, có thể sang số và là chiếc xe đẹp nhất mà cha từng nhìn thấy. Ông và cha đang mang chiếc xe trả lại cho chủ của nó.

Ông con đã tìm thấy chiếc xe đạp này trong một buổi đi dạo sớm trên bãi biển. Ông đã cất nó trong ga-ra nhà, bọc một lớp vải phủ. Ông không cho cha chạy nó, vì ông bảo rằng nó thuộc về người khác. Chiếc xe ở trong ga-ra nhà hàng tuần lễ trong lúc ông đăng quảng cáo trên tờ báo địa phương để tìm chủ nhân của nó. Cha đã thầm mơ ước rằng sẽ không có ai gọi điện đến để cha có thể trở thành người sở hữu chiếc xe đó.

Nhưng người chủ chiếc xe đạp đã gọi điện.

Ông nội gõ cửa. Có tiếng mở cửa ken két. Một người đàn ông xuất hiện, nhìn lướt qua hai cha con và hướng về phía chiếc xe. Ông ta kéo chiếc xe đến phía cửa và kiểm tra. Cha và ông đứng ngay bên, chờ đợi.

- Xe có nhiều vết trầy mới. - Người đàn ông nói.

Ông con không trả lời.

Người đàn ông tiếp tục xoay bánh, kiểm tra ghi-đông. Ông ta nhìn ông con như muốn kết tội. Lúc đó cha chỉ muốn hét lên với ông ta rằng chả có vết trầy nào cả, rằng nó đã được giữ cẩn thận trong ga-ra.

Người đàn ông đẩy chiếc xe vào nhà và lẩm bẩm: “Tôi nghĩ là nên cho ông một thứ gì đó”. Sau đó ông ta mang ra một tấm sec nhàu nát và ném nó về phía ông con. Ông con đã trả lại tấm séc.

Ông ta nhìn chằm chằm vào hai cha con và sau cùng quay trở vào nhà để xem xét chiếc xe.

Ông và cha cũng quay ra. Trên đường đi, cha níu lấy áo ông hỏi:

- Tại sao chúng ta lại đối xử tốt với hắn ta vậy? Hắn ta thật vô ơn.

Ông con vẫn tiếp tục bước đi:

- Có thể một ngày nào đó, anh ta cũng sẽ đối xử tốt như vậy với một người khác.

Cha đuổi theo ông xuyên qua ánh sáng màu vàng rực. Hai cha con không bao giờ nhắc về chuyện chiếc xe nữa.

Rồi hình ảnh này trở nên nhạt phai, lùi xa và bị thay thế bằng một hình ảnh khác.

Đó là hình ảnh của nhiều năm về sau. Lúc đó cha đang ghé thăm một nhà tù địa phương để thực hiện một vài công việc hành chính lặt vặt. Lúc đang ngồi trong phòng đợi, cha bỗng để ý thấy trên danh sách tù nhân có tên người học trò cũ của cha. Anh này bị bắt vì chứng nghiệm rượu và phá hoại tài sản công cộng. Đây không phải là lần đầu tiên anh ta bị bắt.

Trước giờ cha vẫn luôn yêu mến người học trò này, một phần cũng vì hoàn cảnh của anh ta: cậu ta là trẻ mồ côi. Sau đó, cha xin được gặp cậu ta.

Cha được đưa đến một căn phòng bằng xi-măng, loang lổ bên trong là thứ ánh sáng yếu ớt của đèn huỳnh quang.

- Đợi ở đây nhé. - Người quản ngục nói.

Rồi ông ta dẫn người học trò vào.

- Chào Chris. - Cha nói.

Chris không trả lời. Đôi mắt cậu ta đầy sợ hãi.

- Người này hơi hung dữ nên phải nhốt một mình. Đợi một lúc để anh ta làm quen với ánh sáng đã. Người quản ngục phân trần.

Chris nhìn cha. Môi anh ta run run.

- Làm ơn đừng để họ đưa tôi vào đây nữa. - Đôi mắt cậu ta trông giống hệt đôi mắt một đứa trẻ đầy sợ hãi.

- Làm ơn! - Anh ta lặp lại một lần nữa. Cha chưa từng nghe Chris nói “làm ơn” với bất kỳ ai.

Cha nhìn Chris một lúc lâu. Cha chỉ nhìn thấy đôi mắt sợ hãi của cậu ta.

Cha liên hệ với người quản lý trại giam và trả tiền bảo lãnh cho Chris. Họ mang quần áo đến cho cậu ta. Cha ký vào một vài tờ giấy và đưa cậu ta ra xe. Cha mua cho Chris một cái ham-bơ-gơ, sau đó chở cậu ta đến ngôi nhà mà cậu ta yêu cầu. Trên đường đi, Chris huyên thuyên với cha đủ thứ chuyện, giọng nói đầy vẻ ngông cuồng và nghênh ngang không khác gì ngày trước.

Khi cha dừng xe lại, cậu ta ngay lập tức nhảy ra khỏi xe và nói: " Bye nhé ". Từ đó cha không bao giờ gặp cậu ta nữa.

Ngày hôm sau cha kể cho một người bạn nghe về Chris. Bạn cha nổi giận:

- Không thể tin được cậu lại làm vậy. Cậu đã để nó ép buộc cậu, như nó đã ép buộc bao nhiêu người khác. Lẽ ra cậu nên để nó chết dần chết mòn trong tù mới phải. Như vậy nó mới học được bài học rằng không phải lúc nào cũng có thể khua môi múa mép được. Sao cậu lại có thể ngốc nghếch đến vậy cơ chứ?

Cha nói:

- Có thể một ngày nào đó, anh ta cũng sẽ đối xử tốt như vậy với một người khác.

Bạn của cha lắc đầu và quay trở lại công việc của anh ấy.

Ở một nơi nào đó, cha biết ông con đang nhìn cha và mỉm cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.01.2018, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Giới Tính Nam Và Đàn Ông


Cha muốn kể cho con nghe đôi chút về ông con. Ông không phải là một người phi thường, nhưng ông là một người tốt, luôn sống vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi họ cần.

Vậy mà mười năm trở lại đây cha đã chứng kiến cảnh ông con đang dần đánh mất những niềm vui trong cuộc sống. Bên cạnh việc suy giảm sức khỏe, ông dường như còn bị mất toàn bộ ý thức về giá trị bản thân và không còn tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống nữa.

Điều gì đã xảy ra? Làm sao một người đàn ông từng khỏe mạnh lại trở nên ốm yếu như vậy? Tại sao ông lại sớm bỏ cuộc khi cuộc đời vẫn còn ở phía trước?

Ông đã sống như một người đàn ông mà ông muốn trở thành - để tỏa sáng hơn, mạnh mẽ hơn, kiếm nhiều tiền hơn. Ông vào đời bươn chải từ năm 16 tuổi, và những gì ông đạt được dường như vượt hơn cả điều ông mong dợi. Ông đã tự khẳng định mình, tìm cho mình một chỗ đứng trong xã hội và xây dựng nên một gia đình hạnh phúc. Điều gì đã khiến ông không đánh giá cao những thành quả mình đạt được? Tại sao một người đàn ông khởi đầu từ con số không và đạt được nhiều thành quả như ông lại cảm thấy mình không xứng đáng là một người đàn ông?

Câu trả lời tuy khó nghe nhưng rất rõ ràng. Bởi vì ông con đã nhầm lẫn giữa việc mang giới tính nam và là một người đàn ông.

Giới tính nam là một phần của hệ thống sinh học của chúng ta, bao gồm sức mạnh, sự thống trị, sở hữu, cạnh tranh và hàng loạt đặc tính khác tồn tại trong thời kỳ mông muội – thời kì lấy việc thống trị làm nền tảng cho sự tồn tại của loài người.

Điều này có nhiều điểm khác biệt so với việc là một người đàn ông. Một người đàn ông sẽ mang những đặc trưng của giới tính nam và định hình chúng vào cuộc sống để giúp ích cho đời. Đó là hành động mang tính phục vụ.

Thế giới khi ông con được sinh ra không cho phép ông nhìn thấy sự khác biệt giữa giới tính nam và đàn ông. Ông đã phải tự đấu tranh để sống còn trong thế giới đầy biến động. Ông đã chịu khổ cực từ khi mới sinh ra và sớm là một đứa trẻ mồ côi. Để có thức ăn ông phải làm việc chăm chỉ, đánh đổi bằng chính sức lực của mình. Khi xảy ra chiến tranh với Đức quốc xã và chủ nghĩa phát xít, ông phải cầm súng ra chiến trường. Chiến tranh kết thúc, ông con trở về tay không, rồi sau đó xây dựng gia đình.

Từ tuổi ấu thơ, ông con đã phải sống trong một thế giới mà con người nếu muốn tồn tại thì phải trở thành người chiến thắng. Vì vậy không có gì ngạc nhiên nếu những cảm nhận của ông con về đàn ông gắn liền với sự thống trị và quyền điều khiển của giới tính nam.

Thế nên bây giờ, khi cơ thể ông không còn sức mạnh, cảm giác về sự thống trị và quyền điều khiển đã bị thay thế bằng cảm giác phụ thuộc, ông cảm thấy cuộc sống không còn mục đích và ý nghĩa. Đánh mất công việc, sức mạnh thể chất, khả năng giới tính cũng như khả năng kiểm soát những chuyện xung quanh, người đàn ông trong ông như bị đánh bại.

Ông con là một người đàn ông thực thụ, cha cảm nhận được điều này vì là con trai của ông. Cha nhìn thấy người đàn ông đó từng nhiều ngày không ngủ để giúp đỡ những người bị mất nhà vì hỏa hoạn và lũ lụt. Cha nhìn thấy người đàn ông đó làm đến hai, ba công việc cùng một lúc để có tiền mua quà Giáng sinh cho các con và luôn đặt nhu cầu của mình sau cùng. Cha nhìn thấy người đàn ông đó đã mang sức mạnh của mình phục vụ cho sứ mệnh của sự quan tâm và chia sẻ... Vì vậy mà trong mắt cha, không có gì có thể làm giảm bớt nam tính của ông con.

Ông là người đàn ông tuyệt vời. Nhưng ông không thể nhìn thấy điều này. Ông sống trong thời điểm không có sự phân biệt giữa giới tính nam và đàn ông, vì vậy mà ông đã tự đo mình bằng những chuẩn mực xưa cũ.

Nhưng bây giờ mọi việc đã thay đổi.

Con sinh ra ở một thế giới khác, thế giới sẽ mang đến cho con những món quà cũng như những thách thức khác. Cái nhìn mới về người đàn ông không còn gắn chặt với biểu tượng của một chiến binh. Những cách thức con tìm kiếm để thể hiện sức mạnh, sự điều khiển và phô bày lòng can đảm sẽ không còn giống như việc con phải đương đầu với thế giới có những kẻ thù như trước kia.

Hiểu một cách sâu xa hơn, con sẽ phải tìm đường đi cho riêng mình, sẽ không có một luật tục nào dẫn dắt con cả. Ta không được dẫn đường để trở thành đàn ông, mà chúng ta phải tự tìm con đường riêng của mình.

Khi cơ thể chúng ta bảo với ta rằng ta đã trưởng thành, đó là khi chúng ta đã nảy sinh ham muốn và tham vọng không giới hạn. Ta nghĩ ta đã trở thành đàn ông, nhưng chỉ là giới tính nam của ta đã phát triển đầy đủ. Vậy nên khi giới tính nam phát triển chưa đạt đến giá trị đạo đức, nó đã sinh ra những tội ác trên thế giới.

Cha muốn con phải để ý đến sự khác biệt này khi con tiến vào cuộc sống. Chỉ mang giới tính nam thì không đủ. Là một người đàn ông mới là điều con cần theo đuổi và là niềm vinh dự con cần trân trọng. Cha không thể chỉ cho con cách để theo đuổi quyền lợi và xứng đáng với niềm vinh dự này. Nhưng cha có thể giúp con hiểu rằng việc con trở thành người đàn ông như thế nào sẽ bị hình mẫu về người đàn ông mà con cho là vĩ đại nhất chi phối.

Trong quá trình con hướng đến nhận thức về người đàn ông con muốn trở thành sau này, những tiếng vang vọng của giới tính nam sẽ luôn văng vẳng bên tai con. Âm thanh của sự đấu tranh, thống trị, những thèm khát nhục dục và tham vọng tiến xa hơn sẽ luôn thì thầm bên con. Nhưng nếu con có thể thay đổi chúng, những thuộc tính bản năng này sẽ trở thành những thước đo thật sự cho tuổi trưởng thành của con – đó là sức mạnh, tư cách và đạo đức; sự can đảm, đức hy sinh và lòng tự tin của chính con.

Vì vậy, con hãy hiểu về những đặc tính nam giới của con và trân trọng chúng. Hãy sử dụng chúng nhưng đừng để chúng lấn át con. Trên hết, đừng trở thành con mồi của những niềm tin sai lầm rằng điều khiển và thống trị là đồng nghĩa với nam tính.

Hãy để sự vĩ đại của con thể hiện không chỉ qua khả năng được phát huy hết, mà còn là tấm lòng nhân ái dành cho những người chung quanh. Bây giờ, thế giới cần những tấm lòng nhân ái, chứ không phải là những hành động chiếm đoạt. Con hãy là một trong số những tấm lòng nhân ái ấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.01.2018, 16:16
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Sức Mạnh


Một ngày nọ, cha nhìn thấy một đám trẻ đang xô đẩy một cậu bé bên ngoài một cửa hàng địa phương. Dù tỏ thái độ sẵn sàng đánh trả những kẻ tấn công mình, nhưng rõ ràng cậu bé đang sợ hãi. Đám trẻ vây lấy cậu, chế giễu và thách cậu đánh lại chúng. Sau đó chúng nhảy lên người và đánh cậu tới tấp.

Cuộc tấn công chỉ dừng lại khi một người đàn ông đi ngang qua ngăn chúng lại. Đám trẻ nhìn ông ta rồi lẩn đi. Cậu bé được giải thoát nhưng chưa thực sự an toàn. Đám trẻ vẫn có thể sẽ đợi để bắt nạt cậu vào một ngày khác, ở một nơi khác.

Cha không biết nguyên nhân của cuộc ẩu đả này. Nhưng cha chắc rằng chẳng có lý do gì đặc biệt. Có thể cậu bé đó đã có một lời nói hay hành động làm phật ý đám trẻ. Qua cuộc ẩu đả, cha nhận thấy rằng con người chúng ta dù sống trong xã hội nào cũng luôn muốn chứng tỏ cho người khác biết về sức mạnh bản thân. Ý thức về sức mạnh thể chất này đã tồn tại trong hệ thống sinh học của chúng ta như một điều đầy ý nghĩa, và ngay cả người vĩ đại nhất cũng cảm nhận được sự chuyển động của nó sâu bên trong cơ thể. Đó là những tàn dư còn sót lại từ thời kỳ săn bắn và tự vệ trước thiên nhiên, khi sức mạnh thể chất trở thành thước đo về sự thành công của người đàn ông.

Chúng ta có thể nâng một vật cao hơn, mang vác được nhiều hơn, chạy nhanh hơn, làm việc lâu hơn, chứng tỏ chúng ta giỏi hơn.

Chúng ta có thể đánh bại người khác, chứng tỏ chúng ta mạnh hơn.

Chúng ta có thể không rơi nước mắt ủy mị dù trải qua niềm vui hoặc nỗi buồn, chứng tỏ chúng ta là người mạnh mẽ.

Tuy nhiên, thế giới bây giờ không còn bị đo bằng nguyên tắc thể hiện sức mạnh. Bây giờ chúng ta cần sức mạnh tinh thần hơn sức mạnh thể chất.

Cha sẽ kể con nghe câu chuyện mà cha từng gặp.

Một lần, cha có hai chiếc vé xem hòa nhạc, nhưng cha không biết mời ai đi cùng.

Cuối cùng, cha quyết định lái xe đến một nhà điều dưỡng trong vùng. Cha lên phòng hộ lý ở tầng 2, tìm gặp người hộ lý trưởng và nói về ý định của mình.

Các cô hộ lý đưa mắt nhìn nhau rồi bắt đầu nhắc đến những cái tên bệnh nhân, nào là Edna, Florance, Joe… Sau vài phút họ dẫn cha đến phòng của Edna.

- Không, tôi không đi đâu. - Edna trả lời, vẻ e ngại.

Mọi người đi qua phòng Florence. Bà đang ngồi trên xe lăn, hai tay đặt lên vạt áo. Bà đã 80 tuổi, đôi mắt dường như đã bị lòa.

- Florence này, người đàn ông trẻ này có một cặp vé xem hòa nhạc tối nay. Ông ấy hỏi liệu bà có muốn đi cùng không? - Cô hộ lý cất lời.

Cha đã bật cười vì câu nói của cô.

– Nhà điều dưỡng là nơi duy nhất mà tôi còn được gọi là “người đàn ông trẻ”. - Cha vui vẻ đùa.

Florance hướng cặp kính dầy cộp của bà về phía cha:

– Chắc chắn rồi. - Bà nói. - Đi nào. Lâu lắm rồi ta không hẹn một ai.

Cha và Florence nói chuyện thêm một lúc về buổi hòa nhạc và những trở ngại bà có thể gặp khi lên xuống xe ô-tô. Cha hẹn thời gian đến đón bà.

7 giờ 30 tối, cha quay trở lại nhà điều dưỡng. Florence đã mặc xong quần áo và đang ngồi trên xe lăn trong bóng tối. Bà mang găng-tay bằng vải co-ton màu xanh chuối, tay nắm chặt một chiếc bóp nhỏ. Cha chào các cô hộ lý và cả hai đi ra xe.

Mọi việc đã diễn ra tốt đẹp. Florence không gặp trở ngại gì khi lên xuống xe. Nhân viên tại khu hòa nhạc đã giúp cha đưa Florence vào thính phòng và nán lại với bà một lúc trong khi cha tìm chỗ đỗ xe.

Florence đã quyết định ngồi trên xe lăn suốt buổi hòa nhạc; cha tìm được một chỗ ngồi bên cánh gà và có thể ngồi cạnh bà. Trước lúc đèn thính phòng tắt đi, cha và bà đã nói chuyện về những địa danh và những người cả hai cùng biết đến. Khi dàn nhạc đang hiệu chỉnh, cha đã đọc cho bà nghe chương trình hòa nhạc – tối nay người ta sẽ chơi nhạc của Vivadli, Bach, Dvorák và Beethoven.

Rồi dàn nhạc bắt đầu biểu diễn. Trong suốt một tiếng rưỡi, Florence ngồi lặng thinh, chăm chú hướng đôi mắt gần như đã mù lòa vào sân khấu và lắng nghe những âm thanh bà đã không được nghe trong nhiều năm. Bà nở một nụ cười nhẹ, đôi tay đeo găng không hề rời khỏi bóp.

Cuối buổi hòa nhạc, khi những tràng vỗ tay kết thúc, bà hỏi cha có thể lấy cho bà bản copy tờ chương trình không. Cha vẫn còn nhớ câu nói của bà: “Ta không thể đọc được, nhưng ta vẫn thích giữ một cái”.

Rồi cha đưa bà về lại nhà điều dưỡng. Bà cảm ơn cha. Những người hộ lý đùa với bà và đẩy xe lăn vào căn phòng sâm sẩm tối. Đôi găng-tay màu xanh chuối của bà nằm yên trên chiếc bóp, và dưới chiếc bóp là bản copy tờ chương trình.

Tất cả câu chuyện chỉ có vậy. Và cha muốn kể cho con nghe câu chuyện thứ hai:

Mùa hè khi cha vừa tốt nghiệp trung học, cha làm việc cho một câu lạc bộ đồng quê cùng với một người đàn ông tên Haines và con trai ông ta là Calbert. Ông Haines hồi ấy đã 60 tuổi, gương mặt hiền lành. Calbert thì khoảng 25 hay 26 tuổi. Vì họ là người da đen nên phải ăn ở tầng dưới, gần lò hơi thay vì phòng ăn trưa của nhân viên ở gần bếp. Cha thường mang thức ăn xuống để ăn cùng với họ.

- Cậu không cần phải làm vậy đâu – Haines nói - Chẳng giúp ích gì đâu.

- Cháu làm vậy bởi cháu không đồng ý với hành động của họ. - Cha đáp lại.

- Thoải mái đi. - Haines nói. – Cũng chả ảnh hưởng gì cả.

Calbert chỉ cười và lắc đầu.

- Cậu đang tự làm mình rối tinh lên chẳng vì điều gì cả. - Anh ta nói trong lúc lôi ra một cái bảng ghi điểm chơi bài kipbi(1). – Cậu thì làm được gì.

Ngày qua ngày, cha dõi theo Haines và Calbert. Cha nêu ý kiến bất bình với người quản lý và với những nhân viên khác, nhưng chẳng thay đổi được gì. Có điều, chưa bao giờ cha nhìn thấy Haines hay Calbert tỏ ra dù là một mảy may thù hằn hay giận dữ. Họ chỉ ăn trưa, chơi bài kipbi, làm công việc lau dọn phòng thay quần áo nam và đánh bóng giày.

Vào cuối mỗi ngày, người ta đưa cho hai cha con một danh sách những đôi giày cần đánh bóng để mang trong ngày hôm sau. Nhiều lần, lúc chuẩn bị ra về cha vẫn nhìn thấy họ cần mẫn ngồi đánh giày, trong tiếng cười vọng lại của khách chơi goft từ phòng trên.

Một ngày, cha đọc một bài báo trên tờ báo địa phương có một vụ trộm đã xảy ra tại một CLB đồng quê gần đó – không phải là CLB nơi Haines và Calbert làm việc, mà là một CLB khác nơi cha đã từng làm chân nhặt bóng trước đó. Bài báo đăng tin một người đàn ông da đen đã bị bắn chết khi đột nhập vào một phòng của khách.

Người đàn ông da đen đó là Calbert.

Tên cảnh sát đã bắn anh ta là người học trên cha mấy khóa ở trường trung học. Hắn ta là một cảnh sát côn đồ; tất cả đều sợ hắn bởi vì hắn hay đánh người bằng dây xích và ống sắt. Theo như bài báo, hắn đã được xác định là bắn để tự vệ, mặc dù viên đạn bắn vào lưng Calbert và Calbert lúc đó không mang theo súng. Bởi vì không có bằng chứng nào được đưa ra cả, nên chẳng thể dựa vào đâu để kết tội tên này.

Vô cùng giận dữ và thương tiếc, cha đã tìm gặp Haines. Ông ấy vẫn đang ngồi đánh giày.

- Calbert đã không cố ý giết ai cả. - Cha nói.

- Ta biết. - Haines trả lời trong khi khi luồn đoạn dây buộc giày mới vào đôi giày da màu trắng.

- Cháu đã học cùng tên cảnh sát đó hồi trung học. - Cha tiếp tục nói. - Hắn ta là một tên côn đồ và bây giờ thực sự là một kẻ sát nhân. Hắn đã bắn Calbert từ phía sau lưng.

- Ta biết. - Haines lặp lại.

- Tại sao ông không phản ứng gì cả? - Cha hét lên.

Haines nhìn thẳng vào cha. Đôi mắt của ông thật buồn.

- Calbert lẽ ra không nên ở đó. - Ông nói. Và ông chỉ nói có vậy.

Haines không đổ lỗi cho bất kỳ ai, dù cuộc đời ông ông đã gặp vô vàn đau khổ, dù sự bất công và gian lận luôn vây quanh con trai ông cho tới tận hơi thở cuối cùng của cậu ấy. Chỉ là Calbert không nên ở đấy.

Cha muốn phát điên vì giận. Cha không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Một người đàn ông đã mất con trai mình trong một phát súng bất công của một kẻ sát nhân mặc đồng phục công vụ, vậy mà đôi mắt công lý dường như không nhìn thấy. Và tại sao ông Haines lại có thể làm ngơ trước sự bất công đến vậy?

Haines chỉ cười với cha và lắc đầu.

- Cậu đang tức giận. Ta biết. Ta cũng vô cùng tức giận. - Ông nói – Tên đó đã giết con trai ta. Ta muốn nhìn thấy hắn sau song sắt nhà tù và ta sẽ cố để đưa hắn vào đó. Nhưng làm vậy cũng chẳng thay đổi được những điều Calbert đã làm. Calbert bị bắn vì nó đã có mặt ở nơi nó không thuộc về nó. Ta không thể làm gì để biến điều nó làm từ sai thành đúng. Nó lẽ ra không nên ở đó.

Cha đứng chết lặng trước người đàn ông vừa mất con. Haines đang đau khổ, nhưng ông lại vô cùng điềm tĩnh. Ông không biện minh hay điên cuồng với việc nuôi hy vọng trả thù. Ông không có những hành động nông nổi vì nó chẳng giúp được gì ngoài việc làm cho đau thương chồng chất đau thương. Ông đứng vững trên sự mạnh mẽ của mình, cố kiềm nén nỗi đau riêng.

Đó không phải là một sự hèn nhát, thụ động, mà là một tinh thần vô cùng mạnh mẽ. Haines đã giữ được phong thái điềm tĩnh mà không phải ai trong hoàn cảnh ấy cũng làm được.

Nếu đặt cha trong hoàn cảnh ấy, cha nghĩ mình không thể mạnh mẽ như vậy. Nhưng Haines, ở khía cạnh khác, lại không bao giờ đủ can đảm để đi đến nhà điều dưỡng và mời một người xa lạ đi nghe hòa nhạc như cha từng làm. Ông chấp nhận một cuộc đời buồn tẻ cho chính bản thân mình cũng như người khác.

Điều đó nói lên rằng, mỗi người đàn ông đều có một sức mạnh riêng. Có người chọn cuộc sống bên cạnh bố mẹ già, có người quên đi khát vọng tự do riêng của bản thân để dành toàn bộ cuộc đời trở thành người cha mẫu mực, có người cống hiến cả đời cho nghệ thuật, khoa học; những người này đều có sức mạnh riêng mà không phải ai cũng nhìn thấy được.

Con cần tìm cho mình một sức mạnh riêng. Có một khuynh hướng mang tính bản năng rằng con người luôn đồng nhất một cách sai lầm giữa sức mạnh và vũ lực, và luôn đo sức mạnh qua những tình huống mang tính hành động. Chẳng hạn những hình ảnh ta thường thấy như việc một người đàn leo lên một ngọn núi, hay đánh thắng kẻ xâm phạm. Chúng ta bị những người đàn ông này thu hút vì họ đã vượt qua được sự sợ hãi, và tất nhiên đó là sức mạnh mà chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy được.

Nhưng có những sức mạnh còn lớn hơn cả chuyện vượt qua được nỗi sợ hãi. Mỗi người đàn ông đều có những nỗi sợ riêng. Một vài người sợ bị thương trong chiến đấu, vài người sợ không tìm được bạn đời, có người lại sợ đứng trước đám đông, trong khi có người sợ phải sống một mình. Trên bước đường trưởng thành, nếu chỉ chăm chăm nhìn vào nỗi sợ hãi và tự đo sức mạnh của mình bằng những nỗi sợ mà mình đã vượt qua được, con sẽ chẳng thể mạnh mẽ hơn. Ngược lại nó sẽ càng làm con yếu đuối hơn vì sự cao ngạo. Sức mạnh đích thực tồn tại ở nơi mà nỗi sợ hãi không thể khiến ta chùn bước, vì sức mạnh đích thực tồn tại ở nơi có đức tin.

Rồi con sẽ thấy rằng một đức tin vững chắc sẽ bao trùm tất cả nỗi sợ hãi và tức giận trong con. Giống như Haines, đức tin sẽ giúp con trụ được trong sự yên bình bao la không gì lay chuyển được, và ban cho con sức mạnh để vượt qua những tranh cãi, hay nghi ngờ.

Vì vậy hãy nỗ lực để tìm ra được sức mạnh này trong con. Sức mạnh này nằm ở nơi trái tim con có sự yên bình.

Liệu con có thể quay lưng và bỏ đi khỏi một trận đánh nhau khi mà tất cả mọi người xung quanh đều giễu cợt con và chê bai rằng con đang sợ? Liệu con cố thể đối xử tốt với một người mà ai cũng ghét mặc dù con sẽ bị chế nhạo vì lòng tốt của mình? Liệu con có thể đương đầu với một nhóm người đang chòng ghẹo một người chẳng muốn gì hơn ngoài việc được gia nhập nhóm đó? Con có thể từ chối một ly rượu hoặc một điếu cần sa do nhóm bạn mời mọc? Liệu con có thể làm tất cả những việc này đơn giản bắt nguồn từ lòng tốt trong con chứ không phải là từ tính tự cao tự đại?

Đây chính là những bài kiểm tra hàng ngày về sức mạnh của một người đàn ông trẻ tuổi.

Nếu con có thể làm được những chuyện này, vậy thì con là người mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn những người có thể đánh bại con về mặt thể chất. Hãy nhớ rằng, sức mạnh không nằm ở vũ lực, mà nằm ở trái tim.

Hãy ghi nhớ câu nói của Lão Tử: “Sức mạnh đích thực không phải là thứ sức mạnh khiến người ta sợ hãi”.

Sức mạnh dựa vào vũ lực là thứ sức mạnh làm người ta sợ hãi.

Sức mạnh dựa vào tình thương mới là sức mạnh làm cho người ta khao khát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Bài Học Về Cái Tôi


Hôm nay, cha chợt nhớ về một kỷ niệm khó quên từ hồi cha học lớp 7, nó như bài học luôn nhắc nhở cha trong suốt quãng đời về sau. Đó là một ngày khi cha và các bạn vừa kết thúc buổi họp nhóm, lúc ra về cha đã nói những câu bông đùa làm cả nhóm cười ồ. Khi ấy thầy Rainaldi – thầy dạy cha môn toán – đi ngang qua và đã nhìn cha, thầy nói rất điềm đạm: “Nerburn, câu nói nào của trò cũng bắt đầu bằng từ “Tớ”!”.

Rồi thầy bước đi.

Câu nói giản dị của thầy đã làm cha suy nghĩ và sau đó cha đã giác ngộ được điều thầy muốn nói.

Từ buổi hôm đó trở đi cha bắt đầu nhìn nhận lại bản thân và có những thay đổi trong nhận thức. Cha không còn nhìn thế giới chỉ bằng cái nhìn chủ quan của riêng mình. Cha cũng không còn tự xem “cái tôi” của mình là “cái rốn của vũ trụ”. Thay vào đó, những gì cha nhìn thấy, những người cha bắt gặp, những sự kiện xảy ra đều cho cha những suy nghĩ mới, để từ đó, thế giới mở ra trước mắt cha như một khu vườn đầy hoa.

Cha đã bắt đầu chuyến hành trình để nhìn ngắm thế giới bằng con mắt không chỉ của riêng cha, để tìm thấy niềm vui bất tận của việc trải nghiệm cuộc sống qua suy nghĩ và cảm nhận của những người xung quanh.

Tuy nhiên, cha biết đối với hầu hết chúng ta, việc thay đổi này không thể diễn ra một sớm một chiều được. Vì con người vẫn thường xây dựng cuộc đời mình một cách giới hạn, chỉ xoay quanh “cái tôi” của mình – “tôi nghĩ, tôi cần, tôi muốn”. Trong khi đó, thế giới bên ngoài, cuộc sống bên ngoài rộng lớn hơn nhiều, gần như không đồng nhất với cái nhìn cá nhân của chúng ta. Vì vậy để nhìn cuộc sống trọn vẹn hơn, chúng ta hãy mở rộng tầm mắt theo cách nhìn của người khác.

Điều này thoạt nghe có vẻ hơi trừu tượng, nhưng thực ra nó rất rõ ràng. Ngôn ngữ của chúng ta chứa đựng sự áp chế tách biệt đã làm xói mòn tính cộng đồng. Những câu như “Tôi thấy điều này. Tôi làm điều này…” – chủ thể “Tôi” đã tự mình đứng tách biệt với xung quanh. Một ngày chúng ta sẽ thấy mình ngày càng xa cách với mọi người mà không hiểu tại sao.

Do đó, điều con cần làm bây giờ là giải thoát bản thân ra khỏi trung tâm của quan điểm cá nhân. Cha nghĩ không phải ai cũng sẵn sàng làm việc này, nhưng việc loại bỏ dần tính tự mãn của bản thân là cần thiết để khơi thông tầm nhìn của mỗi người về thế giới.

Và khi con đã giác ngộ, thế giới xung quanh con sẽ thay đổi. Lúc đó con sẽ không còn cố gắng đi tìm một mái ấm trong vũ trụ này mà sẽ khiến vũ trụ trở thành mái ấm của con. Con sẽ ngưng phán xét người khác và bắt đầu biết ơn cuộc sống. Mọi điều sẽ trở nên thú vị và mỗi khoảnh khắc sẽ trở thành một cơ hội để con trưởng thành và khám phá.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Tri Thức Và Học Hành


Tri thức là một trong những niềm vui và tạo nên sự thăng hoa tuyệt vời nhất trong cuộc sống. Nó mang đến cho chúng ta một nền tảng kiến thức để hiểu thế giới xung quanh, đồng thời mở ra cho ta lối đi vượt qua không gian và thời gian để cảm nhận suy nghĩ, cảm xúc của người khác.

Nhưng tiếp nhận được tri thức không đơn giản chỉ là việc đến trường và học tập. Nó còn là những sắc thái suy nghĩ, là thái độ quan sát thế giới xung quanh với tất cả sự tò mò và khám phá.

Để có được tri thức thật sự, mỗi ngày trôi qua con cần mở rộng lòng mình để hướng đến sự phong phú của cuộc sống – hướng đến cảm xúc riêng, đến sự chuyển động của bầu trời và ngôn ngữ của các loài chim, đến những thiếu thốn và no đủ của mọi người ở bất kỳ thời gian và địa điểm nào, đến bàn tay tài hoa của những người thợ cơ khí, sự cần mẫn của nhân viên đánh máy tính hay sự thơ ngây của những đứa trẻ. Không có giới hạn cho việc trau dồi tri thức qua những gì xuất hiện trước mắt ta.

Tuy nhiên, việc tiếp cận tri thức cũng phát sinh nhiều ý kiến ngược chiều.

Nhiều người cho rằng cách tiếp nhận và trau dồi tri thức tốt nhất là cứ bước mông lung về phía trước, nơi những bí ẩn của cuộc sống sẽ tự tạo ra những bài học cho bản thân mỗi người.

Trong khi những người khác lại tin rằng chúng ta sẽ tiếp thu tri thức vững chắc nhất nếu được truyền đạt đầy đủ những kiến thức về một chủ đề nào đó, sau đó mới bắt đầu việc thực hành và sử dụng những kiến thức đã được cung cấp này vào thực tế.

Chúng ta có thể vận dụng đồng thời cả hai cách kể trên trong cuộc sống, không nên nghiêng hẳn về một phương pháp nào. Nhà hiền triết người Trung Quốc - Khổng Tử, đã nói với các với môn đồ của mình: “Học mà không nghĩ chẳng khác gì mù lòa, nhưng suy nghĩ mà không có kiến thức thì thật nguy hiểm”.

Học tập chính quy là một trong những cách rất tốt để tiếp thu tri thức. Học tập chính quy sẽ cung cấp cho ta những kiến thức nền tảng để hiểu thế giới xung quanh. Nó cung cấp cho ta cả những tri thức mà nếu tự bản thân trải nghiệm, chúng ta chẳng bao giờ khám phá ra, như những con người và những nền văn hóa mà ta chưa bao giờ biết đến. Chúng ta sẽ được gia nhập vào cộng đồng trí thức, những người ham hiểu biết, đồng thời định hướng ta đến với dòng chảy bất tận của loài người trong những trải nghiệm quý báu.

Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, học tập chính quy phần nào sẽ khiến ta thất vọng bởi đôi khi nó chẳng liên quan tới những sở thích và tín ngưỡng cá nhân. Nhưng dù vậy, cho dù con có cảm thấy chán chường với việc học tập chính quy, thì cũng đừng vội vàng từ bỏ nó. Những gì con đang trải qua sẽ giúp con không ngừng nâng cao ý thức tìm tòi học hỏi về mọi thứ.

Con phải nhớ rằng việc học của ai cũng như nhau. Và dù tất cả chúng ta đều thôi thúc muốn tiến tới phía trước bằng những cách riêng, thì học tập chính quy, với những định dạng và cách thức của nó, vẫn được loài người coi trọng ở bất cứ thời điểm nào, trong bất kỳ nền văn minh nào. Nắm bắt kiến thức chính quy quan trọng hơn nhiều so với việc chỉ theo đuổi niềm đam mê khám phá riêng, và bỏ rơi nó sẽ là một tổn thất lớn cho bản thân con.

Tuy vậy, mặt khác, những tri thức tiếp nhận từ việc học tập chính quy lại không mang đến cho con cái nhìn đầy đủ và toàn diện về một thế giới thực. Vì vậy, ngoài kiến thức chính quy, con cần tự trang bị cho mình sự trải nghiệm. Kiến thức thì đa dạng, nhưng sự trải nghiệm thì chỉ có một. Kiến thức là việc đứng từ bên ngoài, tìm hiểu những gì đang diễn ra, trong khi trải nghiệm là đứng giữa trung tâm và hiểu những gì không nhìn thấy được. Vì vậy, không ai có thể hoàn hảo nếu thiếu một trong hai cách tiếp nhận tri thức trên.

Có rất nhiều cách để con trải nghiệm cuộc sống. Có thể trải nghiệm từ việc đi đó đi đây, từ những người giỏi hơn mình, hay đơn giản chỉ từ việc con phục vụ cho cuộc sống. Con cũng có thể trải nghiệm bằng cách hãy nhìn chăm chú vào đôi mắt của trẻ thơ, của người già, những người thân yêu và những người xa lạ. Hay con có thể ngồi lặng thinh một nơi, hoặc hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của cuộc đời. Cuộc sống tự nó sẽ mang đến cho con những bài học mà con không thể tự nắm bắt cũng như lựa chọn.

Khám phá những bài học mới và đón nhận nó với sự toàn vẹn hay không, điều này tùy thuộc vào chính con.

Vì vậy con không nên coi thường bất cứ bài học nào, dù từ trường lớp chính quy hay từ trong cuộc sống.

Những người ít có cơ hội được học tập chính quy sẽ có thể hiểu được sâu hơn những vấn đề đơn lẻ, và có thể sớm bước vào giai đoạn tìm kiếm sự trải nghiệm. Với những khác biệt của mình, bản thân họ sẽ khám phá ra tri thức từ những điều đặc biệt trong cuộc sống, và nếu như con mở lòng ra để sẵn sàng đón nhận những chia sẻ từ họ, những tri thức này sẽ là của con.

Trong khi đó, những người dành cả cuộc đời cho việc học tập chính quy có thể đi xa hơn trên một con đường mà con sẽ không thể tưởng tượng nổi và đồng thời có thể dẫn con đến với những chân trời tri thức lớn lao, nếu như con có thể vượt qua được sự nản chí của bản thân khi theo đuổi việc học tập.

Một nhạc sĩ khi được hỏi rằng học hành hay trải nghiệm có giá trị hơn đối với ông, ông đã trả lời: “Nếu không học tôi chẳng thể chơi Violon được, nhưng nếu không có trải nghiệm, tôi thậm chí còn không thể chơi nhạc”.

Hãy trở thành một trong số những người sống có đam mê, và con sẽ có tri thức thực thụ. Và dù con có chọn con đường nào, cũng đừng e ngại với những gì con đang theo đuổi. Thước đo thật sự của tri thức không phải là điều ta biết, mà là cách ta chia sẻ điều đó với nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Công Việc


Cha thường nghe người ta nói “Tôi phải tìm ra chính mình”. Thực ra điều họ muốn nói là “Tôi phải tạo ra chính mình”. Cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm vô tận đầy sáng tạo, và mỗi phút giây trôi qua chúng ta sẽ tự tạo ra bản thân mình bằng mỗi quyết định của ta.

Đó là lý do tại sao công việc con theo đuổi sẽ đóng vai trò quyết định đến cảm giác của con về giá trị và hạnh phúc bản thân. Cho dù con có nghĩ rằng công việc chỉ để kiếm tiền chăng nữa thì thực chất nó vẫn là thứ quyết định con người con sẽ trở thành, vì công việc là nơi con tiêu tốn phần lớn thời gian của đời mình.

Cha nhớ khi mình còn trẻ, lúc đó cha là một nhà điêu khắc và đang phấn đấu để xây dựng sự nghiệp cho mình. Bên cạnh đó cha còn làm thêm công việc lái xe taxi, và tuyên bố với mọi người rằng: “Tôi muốn làm một việc đơn giản thôi để không bị nhầm lẫn giữa công việc và nghề nghiệp”. Tuy nhiên trong vòng 6 tháng làm công việc này cha đã phát ngôn như một tài xế taxi, cách suy nghĩ của một tài xế taxi, và nhìn cuộc sống qua con mắt của một tài xế taxi. Tất cả những vấn đề lớn nhỏ cũng như khả năng quan sát cuộc sống đều đến từ công việc lái taxi của cha. Cha bắt đầu quan tâm đến những thành viên và những hoạt động nơi công ty cha làm việc, và hình thành thói quen sinh hoạt từ những ca làm việc thâu đêm. Những ngày không phải lái xe, tuy quay lại với công việc điêu khắc, cha vẫn giữ những thói quen và ý thức về công việc lái xe của mình.

Con thấy đấy, dù cha có thích công việc này hay không, cha vẫn là một tài xế taxi.

Điều này xảy đến với tất cả những ai đang có công việc. Thậm chí con có ghét công việc và cố giữ khoảng cách với nó, con vẫn đang định hình bản thân con thông qua công việc. Bằng cách dành thời gian cho công việc, con đang dành tâm trí mình cho nó. Và ngược lại, công việc cũng sẽ lấp đầy cuộc sống của con bằng những thực tế mà con sẽ trải qua.

Nhiều người không quan tâm đến sự thật này. Họ chọn việc làm bởi cảm thấy nó có vẻ thú vị, hay mang đến cho họ thu nhập cao, hay bởi vì họ nghĩ nó danh giá. Họ gắn bó bản thân với công việc, nhưng dần dần lại cảm thấy bấp bênh và trống trải. Họ bắt đầu cảm thấy nặng nề với khoảng thời gian dành cho công việc, cuối cùng cảm thấy như đang cằn cỗi đi và bị mắc bẫy vì chính công việc họ đang làm.

Họ đi sâu vào cảm giác chán chường, như Thoreau(1) đã định nghĩa – đó là cảm giác không thỏa mãn, không hạnh phúc, mất phương hướng về công việc mình làm. Tuy nhiên vì sự an toàn thu nhập, vì những lo ngại về cuộc sống tương lai, họ đã không dám thay đổi, họ nỗ lực bám trụ vào điều mà họ đã chán nản.

Nhưng những nỗ lực này của họ sẽ không thể nào có tác dụng hoàn toàn. Công việc tạo nên con người chúng ta, và càng gắn bó với nó chừng nào, con người ta sẽ càng được thể hiện qua công việc ta gắn bó. Vì vậy, cách duy nhất để làm mới cuộc sống chính là phải thay đổi ước mơ của chúng ta về cuộc sống, về công việc. Nếu chúng ta hạ thấp mức độ mong đợi ở bản thân, chúng ta đang giết chết những ước mơ của mình. Mà một con người không có mơ ước thì cũng như đã chết đi một nửa.

Vì thế con cần phải thật cẩn thận trong việc chọn công việc cho mình. Con cần có cái nhìn xa hơn những thước đo bề ngoài của công việc, không chỉ là sự danh giá, thu nhập và sự hào nhoáng nhờ nó, mà là cách con sử dụng nó thế nào.

Hãy nghĩ về công việc như một “niềm đam mê”, vì “niềm đam mê” sẽ chỉ cho con công việc nào thích hợp và làm cho cuộc sống của con có ý nghĩa hơn. Khi ấy, công việc không phải đo bằng sự trao đổi giữa sức lao động và thù lao, nó là một điều gì đó thôi thúc con hành động, hoặc ít nhất khiến con cảm thấy có ý nghĩa.

Vì vậy, khi con tìm thấy công việc mang đến cho con sự đam mê, hãy giữ lấy nó bằng cả trái tim mình. Con phải biết rằng rất ít người có được may mắn này. Khi ai đó tìm kiếm công việc mà chỉ hướng đến giá trị vật chất với cái nhìn hạn hẹp và sai lầm, thì dù cho họ có đạt được thành công, nó cũng chẳng mang lại cho họ điều gì ngoài tiền bạc và danh giá. Nhưng đổi lại, họ đã đánh mất tâm hồn. Mỗi phút giây trôi qua trong đời họ trở thành món hàng để đổi lấy tiền của, và cuối cùng rồi họ cũng chết đi trong mỏi mòn buồn chán.

Cha đã nghĩ về một người đàn ông cha gặp ở Cleveland. Ông là một công nhân lắp ráp dây chuyền tại một xưởng sản xuất ô-tô. Ông hay than phiền rằng công việc của ông thật đáng chán ghét, đến nỗi mỗi sáng ông chẳng muốn dậy đi làm. Cha hỏi tại sao ông không bỏ việc đi. “Tôi chỉ còn 13 năm nữa là nghỉ hưu rồi”, ông ta trả lời. Và thật sự ông vẫn tiếp tục, chấp nhận 13 năm gắn bó với điều chán nản. Cuộc đời ông giống như không còn thuộc về ông nữa.

Khi trò chuyện với người đàn ông này, cha chỉ mới 20 tuổi, đang còn trẻ và đầy sức lực, vì thế cha chẳng thể hiểu được lý lẽ của ông.

Bây giờ thì cha đã hiểu rõ. Bị hấp dẫn bởi ma lực của đồng tiền, ông ấy đã chọn công việc mang đến cho mình thu nhập cao, dù nó không mang lại cho ông niềm yêu thích. Ông sống một cuộc sống với kinh tế đầy đủ, hàng tháng nhận lương rồi mua xe, mua du thuyền đúng như mong ước của ông. Ông ngày càng kiếm được nhiều tiền hơn, vì công ty luôn thưởng hậu cho những người làm việc lâu năm.

Vậy là lương của ông ngày một tăng lên, trong khi những chọn lựa công việc mới lại giảm dần, và cuối cùng ông gắn bó với một công việc ổn định mang lại thu nhập đảm bảo cho cuộc sống của ông. Ông kết hôn, mua nhà, có con cái. Rồi bước qua tuổi trung niên. Công việc đã từng mang đến cho ông sự hăng hái khi còn thanh niên bây giờ trở thành một thói quen chết. Dần dần ông bắt đầu cảm thấy chán ghét nó. Nó khiến ông ngột ngạt và chán chường, nhưng ông không có ý định từ bỏ. Ông cần nguồn thu nhập từ công việc này đảm bảo cho cuộc sống.

“Tôi chỉ còn 13 năm nữa là nghỉ hưu rồi”, câu nói này giống như lời của một tù nhân đang đếm nốt những ngày tù đày còn lại để được giải thoát và tự do.

Với hầu hết mọi người, công việc và cuộc sống của họ cũng gần giống như câu chuyện người đàn ông cha gặp ở Cleveland này. Có rất ít người dành thời gian tuổi trẻ của họ để xem xét và tìm ra ý nghĩa thật sự của công việc mà họ sẽ gắn bó cả cuộc đời.

Có thể với nhiều người, họ không có sự lựa chọn khác. Vì thiếu tiền, không được đào tạo, thiếu khả năng trong khi áp lực mưu sinh đang đè nặng, họ chỉ biết chấp nhận công việc đem lại sự đảm bảo cao nhất cho đời sống. Nhưng những người còn lại hầu hết đều không nhìn nhận kỹ càng. Họ đuổi theo những giá trị vật chất sai lầm, và rồi bị mắc bẫy vì chúng; trong khi họ có thể tránh được nếu khi lựa chọn công việc, họ biết lắng nghe trái tim mình một cách chú tâm hơn.

Tuy nhiên, chẳng có lý do nào mà một người lại không thể chọn hai, ba, hay nhiều công việc trong suốt cuộc đời của mình. Chẳng có lý do gì mà một người lại không thể bỏ việc khi nó không còn phù hợp và không mang lại sự yêu thích cho bản thân để tìm kiếm một công việc yêu thích hơn. Có thể sẽ là liều lĩnh, sẽ mất mát, sẽ thiếu thốn. Nếu con theo đuổi công việc yêu thích, có thể con sẽ gặp khủng hoảng, mặc dù nó giúp con nhìn rõ hơn giá trị bản thân của mình. Nhưng con nên nhớ rằng kể cả con có tìm một công việc ổn định, con vẫn sẽ phải trả giá bằng một cuộc sống xiềng xích và giết dần giết mòn những giấc mơ của riêng con.

Hãy nhớ rằng đối với ông chủ của con, công sức lao động của con chẳng khác gì một mặt hàng. Con được trả công vì con cung cấp một dịch vụ hữu ích. Nếu dịch vụ con cung cấp không còn mang lại lợi ích nữa, thì bất kể con có xứng đáng, chăm chỉ và gắn bó đến bao nhiêu, con cũng sẽ không còn giá trị sử dụng nữa, và con sẽ bị sa thải. Dù con có dành cả cuộc đời mình để theo đuổi công việc, thì cha cũng phải nói thật rằng, bản thân con chỉ là một sự trao đổi mang tính thương mại, và con chỉ có giá trị cho tới khi nào con vẫn là người góp phần đáng kể vào sự trao đổi này. Chẳng có gì xấu cả, nó chỉ là một sự giao dịch kinh tế tự nhiên.

Người ta sẽ chẳng trả công để con gắn chặt cuộc đời mình vào một công việc có thể giết chết tình yêu của con dành cho cuộc sống. Công việc sẽ từ bỏ con nếu cần thiết. Và con cũng có thể bỏ công việc nếu con muốn. Người đàn ông cha gặp ở Cleveland cũng có thể sẽ bị sa thải trước lúc nghỉ hưu. Ông có thể sẽ mất việc vì những lý do pháp lý mà ông còn không biết là nó đang tồn tại.

Cha từng là học trò của một giáo sư luôn mơ ước được trở thành nghệ sĩ piano trong dàn nhạc giao hưởng. Bởi vì sợ thất bại, nên ông đã chọn đi theo con đường học vấn, nơi có công việc và thu nhập ổn định. Một ngày, khi cha than phiền với giáo sư về sự mệt mỏi trong việc học hành, tốt nghiệp, ông đã đi đến và ngồi xuống cây đàn piano của mình. Ông lướt qua bản nhạc khá hay, rồi bất thình lình dừng lại và nói: “Hãy làm theo những điều trái tim em mách bảo. Mơ ước lớn nhất của ta thực ra là trở thành một nghệ sĩ piano. Nhưng ta đã lo sợ mình không làm được. Cuối cùng bây giờ ta đành ngồi đây, và tự dằn vặt bản thân mình tại sao ta lại bỏ cuộc khi ta có năng khiếu về piano?”.

Con đừng giống như giáo sư của cha, phải nói những lời đầy dằn vặt như vậy vào lúc cuối hành trình sự nghiệp của mình. Hãy lắng nghe và làm theo những lời mách bảo đang cháy bỏng trong trái tim con.

Chúng ta nợ bản thân mình những điều tốt đẹp như thế con ạ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2018, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35178
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Phút dành cho con - Điểm: 10
Tài Sản


Chuyện mất trộm từng xảy ra nhiều lần, nhưng lần cha nhớ nhất là thời gian cha ở Oregon.

Lúc đó cha sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ cách thị trấn gần nhất khoảng trên 40 km. Tài sản của cha chẳng có gì nhiều, cha có thể chất tất cả vào băng ghế sau một chiếc ô-tô. Nhưng những tài sản này đều đáng giá vô cùng – chúng là sự sàn lọc và đại diện của tất cả mọi điều cha đã làm, mọi lựa chọn và quyết định trong suốt quãng đời đã qua. Chúng còn là những ký ức và niềm hy vọng của cha - các dụng cụ tự chế và những kỷ vật cha đã xem như là nguồn động viên của mình.

Thư từ. Sách. Con búp bê một người bạn làm tặng. Máy đánh chữ. Máy ảnh. Máy ghi âm. Bưu ảnh, bản thảo, nhật ký và những tập thơ. Một bát ăn ưa thích, một vài cái lọ và xoong. Tuy ít ỏi nhưng có ý nghĩa thật nhiều với cha.

Vậy mà khi cha quay lại ngôi nhà sau hai tuần đi nghỉ Giáng sinh, tất cả đã bị phá nát. Những tập giấy bị xé tơi tả, máy đánh chữ vỡ nát. Máy ảnh và máy ghi âm bị lấy mất. Còn những bức ảnh thì bị bôi vẽ nham nhở.

Các mảnh vỡ vương vãi tứ tung khắp nơi làm ngôi nhà trông như một bãi rác.

Ngay cả con búp bê cũng bị xé rách tơi tả và ném vào lò nhóm củi.

Cha ngồi phịch xuống, ôm lấy đầu và khóc.

Đó quả là một sự kiện khủng khiếp. Cuộc sống đôi khi vẫn mang lại nhiều điều tồi tệ. Tuy nhiên, sự kiện lần này rốt cuộc lại trở thành một trong những điều may mắn và tốt đẹp nhất đã từng xảy đến với cha.

Bởi vì nhờ nó mà cha đã được giải thoát khỏi sự ràng buộc của số tài sản này. Trước đây, cha nghĩ chúng chính là con người cha và cha cũng là chúng. Cha sống bên chúng và không biết rằng chúng đang chi phối khá nhiều cuộc sống của cha.

Rồi dần dần, cha cũng lấy lại được sự thăng bằng. Cha vẫn nhớ như in những kỷ niệm trong mỗi bức thư. Cha luôn mang trong lòng hình ảnh người bạn đã làm tặng mình con búp bê. Và cha đã viết nên trong đầu ngày càng nhiều hơn và hay hơn những dòng bản thảo, thậm chí còn rất sáng tạo nữa. Sách thì đã có những cuốn tương tự trong thư viện. Sau đó, cha cũng mua lại cho mình máy ảnh và máy ghi âm mới.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn và theo thời gian, những mất mát đó trở nên không đáng kể. Thậm chí cha còn cảm nhận rõ sự nhẹ nhõm mà trước đây, khi giữ khư khư bên mình những tài sản kia, cha đã không cảm nhận được.

Trong trường hợp này tên trộm tuy tàn nhẫn nhưng thật sự đã dạy cho cha bài học về sự sở hữu. Từ lần mất trộm đó, cha tự dặn lòng rằng cha sẽ không để cho tài sản chi phối cuộc đời cha, mà chính cha sẽ làm chủ chúng.

Và cha nghĩ, đây cũng là một bài học cần thiết cho tất cả mọi người.

Hãy nhìn xung quanh con. Hãy nhìn vào những tài sản con đang sở hữu. Có bao nhiêu trong số chúng, con đã dùng vào tuần trước? Có bao nhiêu trong số chúng đã tạo nên sự khác biệt cho cuộc sống của con? Có bao nhiêu trong số chúng chỉ khiến con hân hoan vài phút sau khi sở hữu?

Và có bao nhiêu trong số đó con sẵn sàng bỏ đi?

Cha đoán là rất ít.

Nguồn gốc những thứ được gọi là “tài sản” có thể là do ta mua, có thể do ta được tặng… Nó giống như tuyết rơi trong mùa đông, chúng chất chồng xung quanh ta rồi một ngày sẽ định hình chính ta. Ta trở thành chúng và ngược lại chúng phản chiếu hình ảnh bản thân ta. Chúng ta sẽ trở thành chính những gì mà mình sở hữu.

Nhưng chúng ta có đủ lý do để không chịu bỏ đi những thứ ràng buộc này. “Nó là quà của một người đặc biệt”. “Tôi đang dùng nó mà”. “Có thể một ngày tôi sẽ cần đến nó”. “Làm gì có ai coi trọng nó như tôi”.

Và chúng ta cũng có vô vàn lý do để không bán chúng: “Tôi không biết bán nó với giá bao nhiêu”. “Chẳng có ai cần nó cả”.

Rốt cuộc, tất cả những lý do cũng chỉ để giải thích cho việc “Tôi muốn giữ nó lại bên mình”.

Dường như chúng ta không nhận ra rằng vật chất xung quanh thực ra cũng giống như những con bướm “tiến hóa ngược” thành sâu. Ban đầu chúng trông thật quyến rũ với đôi cánh rực rỡ. Và ta tin rằng chúng có khả năng thay đổi cuộc đời ta.

Vậy là ta mải miết đuổi theo chúng với tất cả năng lượng và sự phấn khích cao độ - chúng trở thành ý nghĩa và trọng tâm trong cuộc sống chúng ta. Và khi sở hữu được chúng, ta cảm thấy niềm vui như được kích thích; nhưng sau đó không lâu, cảm giác mới mẻ này sẽ nhạt dần đi. Chúng ta bắt đầu đuổi theo những thứ khác hấp dẫn hơn. Nó không khác gì một cuộc đua không có điểm dừng.

Kết quả, cuộc sống của chúng ta tràn ngập những thứ mà chúng ta từng săn đuổi. Ta cảm thấy mình có giá trị hơn bởi sự hiện diện của chúng. Ta cố gắng tích trữ, giữ gìn và bảo vệ chúng. Dần dần những ý nghĩ của chúng ta cứ bị xoay quanh bởi những tài sản này và bằng cách này hay cách khác, chúng sẽ kiểm soát suy nghĩ của ta. Chúng ta bị đè nặng bởi quá nhiều trách nhiệm với những gì mình đang sở hữu, chúng ràng buộc ta vào một cuộc sống lo toan với nhiều thứ hỗn độn.

Lúc này, chúng ta bắt đầu mơ ước được tự do thực sự.

Vậy thì chúng ta phải làm gì để thay đổi những điều này?

Điều đầu tiên ta cần làm là tìm ra giá trị thật sự của những tài sản ta đang sở hữu, để có thể giải thoát ta khỏi sức ảnh hưởng của chúng mà không bỏ sót những tài sản có giá trị đích thực.

Một bài kiểm tra chúng ta có thể áp dụng được trong trường hợp này, đó là hãy tự hỏi rằng: Những tài sản này của ta có thể giúp ta trở thành người có ích? Liệu vẻ đẹp và sự tiện ích của nó có khiến ta nhìn xa hơn về giá trị bản thân mình cũng như những điều ta có thể làm được?

Tuy nhiên không phải lúc nào nó cũng được áp dụng hoàn hảo và rõ ràng, vì nó phụ thuộc nhiều vào lương tâm của mỗi người.

Chẳng hạn, ai dám tuyên bố rằng một bác sĩ phẫu thuật đã từng chỉnh hình thành công khuôn mặt cho rất nhiều trẻ em không phải là một bác sĩ tốt chỉ bởi vì ông đi làm trên chiếc Mercedes tiện nghi và sang trọng? Chẳng lẽ cha lại muốn ông phải ngồi co ro ở một góc đường với hai bàn tay chìa ra xin của bố thí, bị ám ảnh với miếng ăn hàng ngày nên chẳng còn tâm trí nghĩ đến việc giúp đỡ ai? Hay là cha vẫn muốn ông là một bác sĩ giỏi, nhưng thay vào đó ông hãy đi chiếc xe rẻ tiền hơn, hãy nghĩ nhiều đến những cảnh đời bất hạnh xung quanh?

Động cơ của người bác sĩ nói trên có thể là ích kỷ. Có thể ông sắm một chiếc xe sang trọng vì nó thể hiện được sự thành đạt, hoặc vì ông cho rằng nó hoàn toàn xứng đáng với vị trí của ông trong xã hội. Cha lại mong ông giúp đỡ mọi người xung quanh mà không nghĩ nhiều tới bản thân, nghĩa là ông hãy tìm sự cân bằng cho cuộc sống để cùng người khác hướng tới những điều tốt đẹp. Nhưng nhìn lại xung quanh thì thấy, ai cũng đang sở hữu những tài sản của riêng mình mà không san sẻ cho kẻ khác, như chính cha cũng sở hữu một căn nhà riêng đấy. Vì vậy cha nên để mặc người bác sĩ với lương tâm của ông ta, và ngược lại ông cũng nên để mặc cha với lương tâm của mình.

Con cũng vậy, con phải đương đầu với lương tâm của con về vấn đề này. Cha biết ở giai đoạn hiện tại của cuộc đời con, việc thể hiện hình ảnh bản thân rất quan trọng, và con có nhu cầu được nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu hoàn hảo trong xã hội. Nhưng liệu sở hữu những tài sản tốt nhất và hiện đại nhất có thật sự chiếm vai trò quan trọng giúp nâng giá trị của bản thân con? Liệu ước mơ tậu được một chiếc xe hơi sang trọng hay khoác lên người những bộ quần áo lộng lẫy có lấn át ước mơ được thể hiện khả năng tốt nhất để gia tăng vị thế và tầm quan trọng của con trong xã hội?

Cha nhận ra những người trẻ rất coi trọng hình ảnh của bản thân mình dựa vào những tài sản họ có được, và coi chúng là nền tảng quyết định khả năng họ đóng góp cho xã hội. Con hãy cẩn thận với những suy nghĩ kiểu này. Con cần hiểu được điều mấu chốt để tự hỏi bản thân mình rằng, liệu thứ tài sản này có khiến con trở thành người tốt hơn, biết chia sẻ nhiều hơn, cho đi nhiều hơn và làm nhiều việc tốt đẹp cho xã hội hơn không? Nếu như một cái quần jeans đắt tiền có thể giúp con trở thành người như vậy, hãy mua nó. Nhưng khi con thấy bản thân bị thôi thúc phải có một chiếc quần jeans đắt tiền mỗi khi có mốt mới, thì con đang lạc lối và tự khiến mình bị điều khiển bởi sự thôi thúc vô hình của những khát vọng vật chất tầm thường.

Con cũng giống như cha, giống như người bác sĩ đi chiếc Mercedes, cần phải làm rõ động cơ của mình. Con cần phân biệt được sự khác nhau giữa những tài sản con cần có để giúp ích cho cuộc sống của con, và những tài sản con chỉ cần để xây dựng hình ảnh bản thân.

Cha chỉ hy vọng rằng con sẽ tự nhìn nhận lại bản thân kỹ hơn đồng thời có một tầm nhìn sâu rộng hơn trước khi bắt đầu tìm kiếm và tích cóp những tài sản quanh mình.

Cha muốn con hiểu rằng tài sản cũng như những con tắc kè hoa, một khi con giữ chúng trên tay, từ màu sắc sặc sỡ nó sẽ chuyển thành trách nhiệm con phải giữ chặt, đồng thời thu hút sự chú ý của con xuống mặt đất thay vì hướng lên bầu trời nếu con không biết cách nắm giữ.

Bên cạnh đó, cha cũng muốn con hiểu rằng giá trị của tài sản không nằm ở việc con sở hữu bao nhiêu mà nó nằm ở cách con sử dụng chúng. Nó sẽ trở thành những tài sản giá trị nếu con dùng nó giúp ích cho mọi người. Còn ngược lại, chúng sẽ mất đi ý nghĩa nếu chúng khiến con chỉ nghĩ đến bản thân và trở thành tiêu chuẩn để con đánh giá người khác. Vì thế, con cũng chính là người quyết định giá trị tài sản con đang sở hữu.

Hãy tiến hành thanh lọc tài sản một cách định kỳ. Cho đi những thứ con không sử dụng nữa. Hãy mang một túi hành lý gọn nhẹ thôi cho một chuyến đi dài ngày. Hãy tự nhắc nhở bản thân rằng hầu hết những tài sản con cho là quan trọng thực ra cũng chỉ là những vật trang trí bề ngoài mà thôi.

Hãy chỉ sở hữu những tài sản thật sự cần thiết cho cuộc sống của con. Thẩm định giá trị của chúng thông qua cách mà chúng giúp con sẻ chia với mọi người. Đừng bao giờ quên rằng nếu con cứ chồng chất tài sản bên mình như một kết quả lô-gic của việc đuổi theo những ước vọng hão huyền, con sẽ làm mất đi đôi cánh tự do và khả năng khám phá của chính mình.

Khi đó, sẽ cần đến một cuộc viếng thăm của kẻ trộm để giải phóng con một lần nữa; tuy nhiên, cha không mong muốn điều đó xảy ra với bất kỳ ai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 7, 8, 9

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 7, 8, 9

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 24, 25, 26

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 11, 12, 13

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 10, 11, 12

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 41, 42, 43

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 5, 6, 7

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 25, 26, 27

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 34, 35, 36

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1, 2, 3, 4

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 13, 14, 15

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 72, 73, 74

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 6, 7, 8

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.