Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 195 bài ] 

Làm phi - Lệ Tiêu

 
Có bài mới 18.10.2018, 19:50
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5882
Được thanks: 6880 lần
Điểm: 3.91
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 182: Trong bóng tối (2)

Edit: Nguyệt Chiêu Viện

Beta: Huệ Hoàng hậu

Cũng không chờ đợi quá lâu, nữ nhi của Tịch gia đã thật sự vào cung rồi. Ngoại trừ đầu đường cuối xóm từ trước tới giờ vẫn luôn bàn luận thì ở Trường Dương lại không gây ra quá nhiều sự chú ý, thậm chí bách tính trong thành cũng không biết được cụ thể nàng vào cung lúc nào.

Cũng bình thường thôi, tiến cung làm phi tần mà thôi, cũng không phải làm Hoàng hậu, ngay cả phân vị cũng không cao, không có hôn lễ sách lễ, càng không phô trương thì làm sao gây chú ý được chứ.

Lúc đầu nghe được tin này, điều Sở Tuyên có thể làm cũng chỉ là vân đạm phong khinh mà xem như mình vừa vô ý nghe được một tin tức gì đó, khẽ cười "ồ" một tiếng, giống như chuyện này không liên quan gì đến mình.

Hoàng cung, đó chính là nơi cao quý nhất trong triều Đại Hạ... Hắn có thể đi vào mà xem như chốn không người, muốn nghe ngóng gì đó không phải là chuyện khó. Nhưng lần này, hắn lại có ý trốn tránh, không muốn nghĩ nhiều, càng không dám đi nghe ngóng, thậm chí sợ hãi khi nghe trong cung truyền đến bất cứ chuyện gì liên quan tới nàng.

Nàng đã câm, lại đã từng đính hôn, vào cung rồi, cho dù xem như Hoàng đế kính trọng Tịch Tướng quân, cuộc sống của nàng cũng sẽ không tốt lắm...

Sở Tuyên suy nghĩ, rồi thở dài một tiếng. Sau đó lại nói với chính mình, vì đại cuộc chỉ có thể nín nhịn mà thôi.

...

Hơn ba tháng sau đó, Sở Tuyên trôi qua cũng xem như ổn định. Muốn lừa mình dối người cũng đơn giản thế thôi, nhẫn tâm không đi nghe ngóng nữa, không nghĩ ngợi nữa, bất cứ tin tức gì cũng có thể cắt đứt, vết thương kia cũng đã quên đi cảm giác đau đớn rồi.

"Bổn vương không muốn đợi nữa". Mây đen che đi ánh mặt trời của buổi xế chiều, Hoắc Trinh đột nhiên triệu kiến hắn, vừa mở miệng đã nói câu này: "Có một số chuyện vốn cũng không phiền phức như vậy. Hắn không có nhi tử, bổn vương là phiên vương dòng chính duy nhất giống như hắn, nếu hắn chết rồi, Hoàng vị đương nhiên sẽ là của bổn vương".

Hành thích vua. Ý trong lời nói không quá rõ ràng nhưng cũng khiến Sở Tuyên hít một ngụm khí lạnh. Lấy lại bình tĩnh, hắn im lặng nói: "Điện hạ... muốn thần đi?"

"Ừ". Hoắc Trinh hơi gật đầu một cái: "Không có ai có được công phu như ngươi, không ai thích hợp hơn ngươi. Chỉ cần đoạt tính mạng của hắn, những thứ khác cái gì cũng không cần quản".

Chuyện như vậy... nghĩ cũng biết không dễ dàng như Hoắc Trinh nói vậy đâu.

Đó rốt cuộc là Hoàng cung, hắn có lẽ có thể ra vào như chốn không người, nhưng cũng không có nghĩa là hắn có thể giết Hoàng đế hoặc sau khi bứt dây động rừng còn có bản lĩnh trốn ra được.

Đương nhiên, hắn cũng không nhất định có thể giết Hoàng đế được, nhưng Hoắc Trinh, không sợ hãi hắn sẽ thất bại sao?

...

"Hoắc Trinh nhất định cũng biết ngươi có thể sẽ thất bại". Sau khi Thẩm Ninh nghe xong ngọn nguồn, nói dứt khoát: "Nhưng cho dù ngươi chết ở trong đó, hắn cũng không mất mát gì".

Sở Tuyên bừng tỉnh... Nếu xem như hành thích vua thành công, vậy thì theo như Hoắc Trinh nói, ngôi vị Hoàng đế chỉ có thể là của hắn mà thôi; mà nếu không thành thì mọi người sẽ kinh ngạc phát hiện thích khách này rốt cuộc lại là người của Cấm Quân Đô Úy phủ, sẽ không có người nghĩ đến là do Hoắc Trinh "sắp xếp" hắn vào, hắn còn có một thân phận khác ở bên ngoài nổi bật hơn, đó chính là biểu đệ bà con xa của Thẩm Ninh.

"Là muốn kéo ta xuống nước". Thẩm Ninh ngắn ngủi cười một tiếng, lắc đầu: "Nhưng việc đã đến nước này, ngươi cũng đành phải đi một chuyến thôi".

Theo như ý của Thẩm Ninh là để hắn nghe lệnh vào cung một chuyến, không hành thích thật sự, nhưng muốn hắn gây ra chút động tĩnh ở Tuyên Thất điện. Đợi đến khi bọn thị vệ vây quanh Tuyên Thất điện thì hắn chạy đi là được, sau đó trở về nói với Hoắc Trinh là đã thất bại.

Sở Tuyên cân nhắc mãi, cảm thấy biện pháp này quá giả. Vẫn đáp ứng nhưng trong lòng đã có dự định khác.

Thân phận gián điệp này của hắn, Hoàng đế cũng không biết. Sắp xếp lúc đầu chính là an bài hắn đi theo Hoàng đế làm việc, lại chỉ có một mình Thẩm Ninh biết thân phận khác, người biết càng ít thì mọi chuyện sẽ càng thêm bí mật, hắn sẽ an toàn còn không nói, cũng không đến mức khiến Hoắc Trinh biết trước được Hoàng đế đề phòng hắn, đối với ai cũng tốt.

Không cách nào đảm bảo được rằng còn tai mắt nào khác của Hoắc Trinh trong cung hay không, nếu quả thức cứ chạy như vậy... Nói không chừng ngược lại càng khiến Hoắc Trinh nghi ngờ.

...

Chuyến đi lần này, Sở Tuyên đã ôm ý nghĩ hẳn là phải chết. Trong lòng biết mạng mình không còn dài, nhưng lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Ngoài có chút cảm giác kinh tâm động phách khi hoàn thành sứ mạng ra thì nỗi ưu tư vẫn quanh quẩn trong trái tim hắn...

Đúng vậy, chỉ cần hắn chết đi như vậy, theo như an bài lúc đầu, nếu hắn bất ngờ chết trước khi sự thành, thì lưu lại năm chữ "tra chỗ ta lưu lại", Hoàng đế sẽ biết hết đầu đuôi, phòng ngừa liên lụy đến người khác. Như vậy cũng sẽ không liên lụy đến Thẩm Ninh, lại vừa khiến Hoàng đế biết được là do Hoắc Trinh muốn hành thích. Cứ cho là nhất cử lưỡng tiện, đối với hắn mà nói quan trọng hơn hết không phải lưỡng tiện này.

Giải thoát... Ý nghĩ này cứ vùng vẫy mãi không thôi. Hẳn là từ khi nhìn thấy Tịch Lan Vi hôn mê đến bị câm, sự áy náy giống như một hạt giống vậy, sinh sôi trong lòng, càng mọc càng lớn, cành đâm càng sâu, đến khi đâm thẳng vào đáy lòng, đau đớn lại từng trận rồi đến một trận.

Cho dù vì đại cuộc mà cân nhắc thì hắn cũng đã tự tay phá hủy cả đời của nàng. Khiến cho nàng từ lúc ấy không nói chuyện được nữa, không được gả cho một người tốt...Hắn chết như vậy thì sẽ không cần nghĩ tới những chuyện này nữa.

Có rất nhiều ý trốn tránh ở trong đó, trước khi Sở Tuyên hành sự, trên người để thêm một phong thư, gọi là "bản cung khai". Nội dung đơn giản thẳng thắn, nói chuyện Việt Liêu vương Hoắc Trinh bày mưu đặt kế hạ độc câm cho nữ nhi Đại Tướng quân Tịch Viên. Đợi đến khi hắn chết trong cung, Hoàng đế biết thân phận của hắn, bản cung khai này có lẽ sẽ tạm thời được đè xuống, nhưng đợi đến khi Hoàng đế chân chính diệt trừ Hoắc Trinh, hắn nhất định sẽ vui vẻ cho Hoắc Trinh thêm một cái tội trạng như vậy. Cũng xem như xin lỗi Tịch Lan Vi...

...

Ngày mười sáu tháng chín.

Sắc trời đã tối thật lâu rồi, lại là một đêm đầy mây, không nhìn thấy được ánh trăng nào cả.

Sở Tuyên nín thở nhảy qua tường cao, một đường trốn trốn núp núp, cất giấu bản thân mình rất giỏi. Rất nhanh Tuyên Thất điện đã ở trước mắt rồi.

Đã trễ thế này rồi Hoàng đế hẳn đã ngủ rồi, có lẽ còn có một phi tần đang hầu hạ... Tuy biết rằng không hành thích vua thật, nhưng xem ra lại dọa nữ tử đó thật rồi.

...

Có một số thời điểm không tránh được mà buộc phải nhẫn tâm. Sở Tuyên dễ dàng đánh ngất một đám cung nhân trong và ngoài điện, bọn họ sẽ không tỉnh lại nữa rồi.

Vào trong tẩm điện, trong điện tối đen, không nhìn thấy gì cả. Hắn ở trước giường nhỏ phán đoán một chút, không phát hiện bất kỳ hơi thở nào, trên giường nhỏ an tĩnh như không có ai vậy.

Kỳ lạ... Cũng không suy nghĩ nhiều, tóm lại cũng không có ý định giết ai, không có người thì tốt hơn.

Khua kiếm muốn đâm xuống, định lưu lại một vết kiếm trên đệm, để trong cung càng thêm tin tưởng rằng hắn thật sự muốn hành thích, truyền vào tai Hoắc Trinh hắn cũng tin. Trước khi hạ kiếm, bên tai lại nghe một tiếng "keng". Dường như có vật nặng bị nện lên cạnh giường, Sở Tuyên nghe thấy cả kinh. Ngưng thần yên lặng nghe, rất nhanh đã cảm giác được cách đó không xa có người đang tận lực đè thấp hơi thở của mình, có chút không ổn định, dường như đối phương rất hốt hoảng... Lại có người mai phục sao?

...

Tiếng bảo kiếm lấy ra khỏi vỏ cũng khẽ truyền tới, mang theo ý tứ muốn tuyên chiến, khiến Sở Tuyên cũng nhấc kiếm lên. Mới đầu còn nói đối phương là cao thủ gì đó, nghĩ rằng đấu mấy chiêu sau đó trực tiếp yếu thế, chết dưới kiếm của người này là được. Nhưng rất nhanh lại cảm giác không đúng... Dường như cũng không phải "cao thủ" gì, hoặc là cao thủ này "quá ham chơi", từ đầu đến cuối không có sát chiêu gì cả, ngược lại cứ né qua né lại, nhìn như muốn khoe khoang rằng mình rất quen thuộc với Tuyên Thất điện này vậy. Mãi đến khi một kiếm kia đâm vào bắp chân, đau nhức đột nhiên truyền tới khiến Sở Tuyên buồn bực hừ một cái, khua kiếm đỡ. Lại lật tay một cái, trong bóng tối kiếm của hắn đặt lên đùi của đối phương, không tốn mấy phần sức đã áp người đó lên tường được rồi. Không chỉ có công phu không được, mà khí lực cũng không có?

Trong lòng Sở Tuyên nghi ngờ, chân mày cau lại. Cảm thấy công phu mèo quào này thì hắn muốn chết dưới kiếm cũng không thể, vậy thì hắn chỉ có thể giết người này mà thôi.

Một kiếm đâm xuống, Sở Tuyên đoán chừng hẳn là vị trí trái tim. Không có bất kỳ âm thanh nào, người nọ dường như chết rất nhanh. Sau đó nghe tiếng kiếm rơi xuống đất, hẳn đã tắt thở thật rồi. Sở Tuyên dùng sức rút kiếm ra, xoay người muốn đi.

...

Mới đi hai bước mà thôi, "đối thủ" vốn đã đứt hơi kia lại đụng đầu vào lưng của hắn. Người mềm nhũn không có chút khí lực nào, tiếng lưỡi kiếm quét dưới mặt đất khiến hắn biết được đây là muốn nhặt kiếm đâm hắn đây.

Là nữ nhân. Hơi thở của Sở Tuyên hơi chậm lại, xoay người lại đỡ nàng, kéo cái đệm dưới chân để nàng ngồi. Vẫn chưa chết, đại khái bởi vì vóc người nữ tử này thấp hơn nam nhân một chút cho nên một kiếm kia không đâm tới tim mà đâm vào đầu vai. Nhưng một chút âm thanh cũng không có...

Trong lòng Sở Tuyên có chút luống cuống, không thể kiểm chứng được suy đoán kia nhưng vẫn hỏi: "Ngươi là ai?"

Quả nhiên không trả lời.

"Không phải Hoàng đế để ngươi ở chỗ này chặn ta chứ, nếu không từ đầu tới cuối cũng sẽ không phải chỉ có một mình ngươi". Hắn cố ý tùy ý nói, tựa hồ như rất bình tĩnh mà phân tích. Hai người ngồi đó không nói gì rất lâu, một người là không được, còn một người là không có gì để nói. Mãi đến bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, nghe ra được có rất nhiều người, Sở Tuyên mới cười nhạo một tiếng: "Đám phế vật. Lâu như vậy mới phát hiện người trong Tuyên Thất điện không còn ai. Cũng đủ để Hoàng đế chết mấy lần".

Vậy... đám phế vật hẳn sẽ không trực tiếp bắn tên hoặc xông chém giết gì đi. Hắn không sao, nhưng nàng ta oan uổng. Cuối cùng vẫn nhảy ra cửa sổ. Dọc đường gây ra không ít tiếng vang, khiến nửa số thị vệ đuổi theo hắn. Hắn nghĩ bây giờ trong điện nửa điểm động tĩnh cũng không còn, những người đến kiểm tra cũng không đến mức quá căng thẳng đâu... đốt đèn lên xem thì bên trong chỉ có một phi tần đang bị thương, cũng không thể xem là đồng bọn của thích khách mà thu thập.

...

Chạy ra khỏi cung không phí chút sức lực nào. Cuối cùng sau khi băng bó kỹ vết thương thì mới lẻn trở về. Trong lòng có chút hối hận đỡ nàng ngồi xuống, lo lắng nếu nàng quả thực bị xem như là "đồng bọn" thì thế nào... Oan uổng quá.

Mắt thấy Tuyên Thất điện đèn đuốc sáng choang, Sở Tuyên nằm trên nóc điện nhìn, loáng thoáng có thể nhìn thấy cung tần không ngừng vào điện.

"Cẩn thận đi". Có thái giám nhỏ giọng dặn dò cung nhân: "Thuốc sắc xong rồi thì nhanh chóng đưa vào, thêm hai phần mứt hoa quả nữa rồi đưa vào... Đợi chút đi hỏi cung nhân bên cạnh của Tài nhân nương tử xem nàng ấy thích ăn cái gì. Nàng bị thương không nhẹ, bệ hạ lo lắng, nếu hầu hạ không chu toàn thì các ngươi không chịu tội nổi đâu".

Sau đó liền nghe thấy mấy cung nữ đều đáp "vâng", ai nấy đi làm chuyện của mình.

Người bị thương, dĩ nhiên là chỉ nàng ấy. Bệ hạ lo lắng...? Sở Tuyên cảm thấy trong lòng bị đè nén, bực bội không nói nên lời. Sau đó lý trí rất nhanh đã nói với chính mình, loại "bực bội" này là bởi vì thật lòng thật dạ vui mừng. Trông dáng vẻ được sủng ái của nàng... tóm lại là chuyện tốt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: xichgo
     

Có bài mới 18.10.2018, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5882
Được thanks: 6880 lần
Điểm: 3.91
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 183: Trong bóng tối (3)

Edit: Hy Thái phi

Beta: Huệ Hoàng hậu

Lúc đầu hắn chỉ muốn cảnh cáo nàng không nên xen vào việc của người khác, nguyên nhân cũng rất đơn giản - hắn sợ nàng xen vào rồi thì không thể thoát thân.

Đêm hôm đó, lúc hắn không thể tự khống chế bản thân hôn nàng - ngay cả hắn cũng sững sờ.

Ngoại trừ lúc rời hoàng cung hắn thật sự muốn tát bản thân một cái thì hình như không có hậu quả gì quá mức nghiêm trọng - còn nói đến chỗ có lợi thì, hắn làm như vậy là thực sự dọa sợ nàng, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có sức đi nhúng tay vào chuyện gì, bao gồm chuyện... nghi ngờ hắn là thích khách.

Nhưng mà, cũng là khiến nàng bị thương một lần.

Lúc bờ môi của hắn rời đi thái dương của nàng, ánh mắt kinh sợ của nàng khiến trong lòng hắn nghẹn lại. Trong ánh mắt đó không chỉ có kinh sợ còn trộn lẫn cả chút chán ghét, hắn có thể nhìn ra nàng kinh sợ cực độ nhưng cố gắng chịu đựng cảm xúc chán ghét, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn nhìn ra.

...

Lúc đó là đầu mùa xuân, thời tiết vẫn còn lạnh, băng tuyết bao phủ đầy đất. Nhưng chưa được lâu lắm, chính là lúc xuân về hoa nở, băng tuyết tan rã, giống như rất nhiều đồ vật đều sẽ theo dòng nước mà tuyết tan ra chìm trong đất, biến mất không thấy. Sở Tuyên cực kỳ hy vọng, nước tuyết tan có thể mang cảm xúc của nàng ngủ yên trong đất.

Nhưng mà, mang hay không mang theo giống như cũng không có quan hệ gì. Dù sao nàng đã là phi tần, hơn nữa vẫn là sủng phi, ấn tượng đối với hắn như thế nào cũng không quan trọng.

Hoặc là nói, hắn - người tự tay hạ dược khiến nàng không thể nói chuyện... chẳng lẽ hắn còn mong chờ nàng có ẩn tượng tốt gì với hắn sao?

Hắn cũng chỉ tốt hơn Hoắc Trinh - kẻ chủ mưu đứng sau tất cả một chút mà thôi.

Hoắc Trinh quả nhiên bám riết không tha đối với Tịch Lan Vi. Đương nhiên, những người biết một chút nội tình đều hiểu: Hoắc Trinh không chịu từ bỏ không phải vì thích Tịch Lan Vi, đơn giản là vì con mồi đến bên miệng còn bay mất khiến hắn ta không cam lòng mà thôi.

Dù sao bản thân không chiếm được, còn nhìn nàng thuộc về người khác, vậy thì hủy hoại nàng là được.

Sở Tuyên vô cùng may mắn là Hoắc Trinh rất tín nhiệm hắn, giao chuyện này cho hắn đi làm.

Hắn chỉ cần hạ độc khiến cung nữ kia không trị mà chết, vậy thì cả vở kịch sẽ chân thật hơn rất nhiều. Lục cung đều sẽ tin tưởng Tịch Lan Vi chột dạ nên mới giết người diệt khẩu, sau đó càng tin tưởng mỗi một câu mà cung nữ kia nói ra, tin tưởng người hại chết Đỗ thị và Vệ thị là Tịch Lan Vi.

Suy xét đến cùng hắn là người làm việc cho Hoàng đế, nhưng Sở Tuyên lại không rõ ràng lắm Hoàng đế đến tột cùng là người như thế nào, cũng không biết hắn có tin tưởng vở kịch này hay không. Chuyện duy nhất hắn có thể rõ ràng là, trong ba năm từ lúc đăng cơ, cả mấy năm ở tiềm để thì bên người Hoàng đế không có một sủng phi đúng nghĩa, đối với Hoắc Kỳ mà nói... Thiếp thất của hắn cũng không phải thứ gì quá quan trọng.

Sở Tuyên cũng không dám chờ mọi chuyện tiếp tục phát sinh, hắn không dám xem Tịch Lan Vi sẽ rơi vào kết cục như thế nào. Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân biết trước chuyện này, chỉ cần biết trước là có thể nhúng tay giúp nàng.

...

Lúc Sở Tuyên vững vàng rơi xuống ở trên đỉnh của Quảng Minh điện thì mọi người đã tề tụ đầy đủ.

"Cho dù lời nói này của ngươi có lý thì trong sạch của Diên Mỹ nhân không phải ngươi muốn bôi nhọ là có thể bôi nhọ."

Lời nói của Hoắc Trinh giống như đang giải vây giúp Tịch Lan Vi. Nhưng từng câu từng chữ tràn ngập chính khí chỉ khiến người khác càng nghi ngờ Tịch Lan Vi - bản thân là phi tần nhưng lại được một vị Phiên vương che chở, hơn nữa còn là vị hôn phu trước đây.

Chà chà, thật sự chỉ là vị hôn phu trước thôi sao...

"Hồ mị tử! Vào cung còn dây dưa với Việt Liêu vương! Vệ Nương tử bị chết oan! Đáng thương nàng ấy không có gia thế chống lưng cũng không có Phiên vương tương trợ!"

Cung nữ kia cũng nóng nảy, không kiêng dè mà thẳng thắn chỉ trích Tịch Lan Vi và Hoắc Trinh còn có tư tình. Lông mày Sở Tuyên hơi nhíu lại, ngay sau đó lộ ra ý cười. Lời này, chắc chắn do nàng quá mức nóng nảy gào thét ra, không phải Hoắc Trinh mệnh lệnh nàng làm rõ ràng như thế.

Trên cổ tay Sở Tuyên hơi dùng lực, một cái phi tiêu màu bạc bắn ra nhập vào thân thể, hắn nghe được là âm thanh phi tiêu xuyên qua máu thịt rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Keeng.

Chỉ một tiếng vang ngắn ngủn khơi dậy không đếm được kinh hoảng kêu to, Sở Tuyên nghe thấy trong điện loạn thành một đống, hắn dùng lực nhảy một cái phi thân về phía sau núi.

Đây coi như là giúp nàng một lần nữa đi...

Hắn vận khí, thoáng chốc đã phi một đoạn xa. Hắn lắc lắc đầu, không dám nghĩ sâu thêm.

Có đôi khi lừa mình dối người là chuyện tốt.

...

Một thời gian rất lâu hắn và nàng lại không có gì liên quan đến nhau. Hắn bôn ba khắp các nơi của Đại Hạ, mặt ngoài là giúp Hoắc Trinh làm việc, thực tế là giúp Hoàng đế, bận tối mắt tối mũi.

Hết thảy mọi chuyện đều thuận lợi, không xảy ra bất luận cái gì không nên xảy ra. Hắn ngẫu nhiên ngẫm lại, thở phào nhẹ nhõm: Xem ra là nàng không trộn lẫn vào những chuyện này nữa.

Cho đến khi Hoàng đế tra ra nguyên nhân nàng không thể nói chuyện, nàng cũng rốt cuộc... nói ra hắn là thích khách.

Lúc đó hắn đang ở Hách Khế làm việc, lấy danh nghĩa là quan viên của Cấm Quân Đô Úy phủ. Đột nhiên hắn phát hiện bản thân đang bị người âm thầm điều tra thì hắn liền biết nàng đã nói ra chuyện hắn là thích khách.

Hắn phí rất lớn công sức mới tìm một khối thi thể có vóc người tương tự hắn, sau đó khiến cho thi thể đó không thể nhận rõ dung mạo rồi giả chết. Hắn một đường trốn trốn tránh tránh trở về Trường Dương, hắn vứt vào trong viện của nàng một ống trúc.

Lá xăm số 28.

Phía đông nguyệt thượng chính thuyền quyên,

Khoảnh khắc vân che cũng ám tồn.

Hoặc có viên khi còn có thiếu,

Càng ngôn phi giả cũng nhàn ngôn.

Hắn tưởng nàng nhất định sẽ đi cầu giải lá xăm, Viên Tin đại sư sẽ cho nàng mười sáu chữ giải là: Mây bay che nguyệt, không cần nghi hoặc. Chờ đợi mây tan, liền thấy minh bạch.

Đây là lá xăm hắn cầu cho bản thân mình từ trước, hắn rất muốn biết một bên làm việc cho Hoàng đế nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể bị Cấm Quân Đô Úy phủ hoài nghi thì sẽ có hậu quả như thế nào.

Lời giải của lá xăm cũng không phải rất xấu, mọi chuyện luôn luôn sẽ có lúc sáng tỏ.

Sở Tuyên nghĩ, Tịch Lan Vi rất thông minh, có lẽ nàng ấy sẽ hiểu ý tứ trong đó.

Hiện nay, đối với Cấm Quân Đô Úy phủ hắn là một người chết. Tin tức truyền tới tai Hoắc Trinh, cho dù Hoắc Trinh biết tình hình thực tế thì cũng không thể để hắn ngang nhiên làm việc bên ngoài, hắn có rất nhiều thời gian rảnh.

Hắn không nhịn được mà lặp đi lặp lại việc đột nhập vào tẩm cung của nàng...

Đêm hôm đó, lúc hắn mạo phạm nàng thì nàng vẫn là Từ ngũ phẩm Mỹ nhân, bây giờ nàng ấy đã là Chính tam phẩm Tiệp dư.

Quả nhiên câu nói thói quen khó sửa không hề sai, hắn vẫn giống như lúc trước ở Tịch phủ, tìm cái cây lớn nhất trong viện của nàng mà trốn. Có khi hắn rảnh rỗi thì cả buổi sáng trốn ở đó, đôi lúc còn mua một gói đậu phộng trước khi tiến cung rồi trốn trên cây ngắm nàng. Dưới gốc cây còn có hai con hươu, hắn cũng không quên chúng nó, thỉnh thoảng còn ném mấy viên đậu phộng xuống, một người vui không bằng cùng nhau vui vẻ.

Nếu cần thiết thì đi gặp nàng một lần, nói cho nàng lá xăm kia không phải cầu cho nàng, để nàng ấy yên tâm không cần quá mức khẩn trương. Nhưng sau đó hắn lại hy vọng nàng và Hoàng đế thật sự là đôi bên tình nguyện sau đó nói từ đầu đến đuôi chuyện này cho Hoàng đế nghe, nhưng vừa hy vọng hai người bọn họ không tin tưởng nhau đến mức ấy.

Sau đó, càng ngày hắn nghe được càng nhiều lần Hoàng đế nói với nàng những an bài trong quân đội, hắn biết - cuối cùng nàng ấy cũng nói cho Hoàng đế. Tất cả những an bài trong quân đội này đều là cố ý nói cho hắn nghe, muốn nhờ hắn truyền đến tai Hoắc Trinh, hắn là mật thám, hắn đương nhiên mừng rỡ đi làm.

Tất cả mọi chuyện đều tiến triển rất nhanh, rất thuận lợi. Nhanh đến nỗi buổi tối mỗi ngày, hắn - kẻ sống trong bóng tối lâu ngày đều cảm thấy... có lẽ ngày mai mọi chuyện liền kết thúc, ánh mắt trời sẽ chiếu sáng khắp nơi.

Như vậy, nàng sẽ biết thân phận mật thám của hắn đến tột cùng là như thế nào, cũng biết... là hắn tự tay hạ độc nàng. Đến lúc đó mọi chuyện sẽ như thế nào, hắn không biết.

...

Cuối cùng, chính hắn không nhịn được nói ra trước. Lúc Hoắc Trinh muốn hắn ép hỏi nàng an bài của Hoàng đế sau đó lại giết người diệt khẩu - hắn không nhịn được, hắn bình tâm tĩnh khí mà nói cho nàng: Là ta tự tay hạ độc nàng, ta đối với chuyện này vô cùng áy náy.

Nàng cũng không hỏi thêm điều gì, mang theo tỳ nữ cùng nhau rời đi, không nói gì, thậm chí nhìn không ra bất kỳ cảm xúc gì. Trong lòng hắn mất mát nhưng không thể không thừa nhận... mọi chuyện vốn nên như thế.

Bọn họ vốn dĩ không liên quan đến nhau quá nhiều, ngay cả bằng hữu cũng không phải, hắn còn chờ mong nàng có thể có cảm xúc dao động vì hắn sao.

Dọc theo đường đi của nàng sẽ có du hiệp chăm sóc, tất cả là hắn an bài tốt, hắn tin tưởng sẽ không xảy ra chuyện.

Mà hắn, phải nhanh một chút trở lại Trường Dương.

Lúc này, hắn không thể không vi phạm ước nguyện ban đầu. Hắn cũng không thèm quan tâm đến cái gọi là đại cục nữa, hắn cần phải làm rõ thân phận của mình, hắn phải cho Hoàng đế biết hắn là "phóng lạc"... chỉ có như vậy mới có thể cứu mạng của nàng.

...

Thật là một lũ phế vật. Tất cả quan viên của Cấm Quân Đô Úy phủ đều bị hắn đánh giá như vậy. Giống như trong Cấm Quân Đô Úy phủ, trừ bỏ Thẩm Ninh và mấy người giữ chức vị quan trọng thì tất cả đều là phế vật...

Hắn luôn luôn cảm thấy nếu bản thân rơi vào tay những người này chính là mất mặt cả giang hồ. Nhưng lúc này, hắn còn chưa ra tay đã bị bắn trúng một tên.

Thật may là lúc hắn muốn chui đầu vô lưới bọn họ còn có thể bắt lấy hắn, nếu không thật sự là không bằng phế vật.

Đây là biện pháp nhanh nhất trở về Trường Dương, nhanh hơn cả hắn tự mình lao thẳng về thành Trường Dương. Nếu là hắn tự mình về thẳng Trường Dương thì những quan viên lùng bắt hắn dọc đường sẽ trở thành chướng ngại vật, hắn phải né tránh lại mất thời gian, đơn giản nhất là cố tình bị bắt rồi bị đưa về nhanh hơn nhiều.

Sau đó, hắn là trọng phạm từng hành thích vua, Hoàng đế sẽ tự mình thẩm vấn hắn...

Không ngờ, hắn tính sai.

Mỗi khắc qua đi hắn đều có thể cảm nhận được máu trên người bản thân lại ít đi một chút, không biết đến lúc nào sẽ khô cạn không còn một giọt. Hoàng đế chưa từng lộ diện, Cấm Quân Đô Úy phủ cũng không dừng thẩm vấn lại, cho dù chỉ là vì tranh cái công, bọn họ cũng sẽ không dừng.

Ngay cả Thẩm Ninh đều không giúp được gì, Thẩm Ninh đang ở Hách Khế, chuyện này có lẽ hắn còn không biết.

Đến tận lúc hô hấp của Sở Tuyên sắp hết thì hắn mới mời được Hoàng đế đến. Hắn thầm nghĩ may mắn lúc trước lấy ám hiệu là "phóng lạc" trong Kinh Thi, nếu là cái ám hiệu khác trong Sử Ký... vậy hắn chỉ còn nước chết ở chỗ này.

...

Xin lỗi. Lúc hắn chuẩn bị thành khẩn khai báo mọi chuyện thì Hoàng đế xin lỗi vô cùng thành khẩn. Hoàng đế trầm xuống một chút rồi lại giải thích thêm một câu: Mấy ngày nay Lan Vi... không có tin tức, trẫm thật sự lo lắng đến...

Lo lắng đến mức không rảnh lo chuyện khác.

Sở Tuyên nghe, hắn rõ ràng nhận thấy sau khi Hoàng đế biết được tung tích của Tịch Lan Vi thì khẩu khí nhẹ nhàng rất nhiều. Ngay lập tức Sở Tuyên hiểu, kế hoạch bị bắt đến Cấm Quân Đô Úy phủ của hắn rốt cuộc sai ở chỗ nào.

Trong lòng hắn vô cùng tin tưởng, hắn đã an bài tốt mọi chuyện cho Tịch Lan Vi, nàng ấy sẽ vô cùng an toàn, còn Hoàng đế không có khả năng không đi gặp tội phạm quan trọng là hắn.

Nhưng hắn đã quên, nếu muốn hỏi ai là người lo lắng cho Tịch Lan Vi nhất, từ trước đến giờ hắn không đứng đằng trước được. Hắn đã từng âm thầm chờ đợi nàng được sủng ái, rồi lại có ý tưởng cho dù nàng ấy được sủng ái đến đâu cùng chỉ là phi tần... ý tưởng đó sai rồi.

Có người so với hắn càng lo lắng cho nàng ấy hơn.

Cám ơn ngươi! Hoàng đế gật đầu, lại hít vào một hơi thật sâu: Trẫm tự biết không có gì báo đáp, nhưng nếu ngươi có yêu cầu gì...

Ta muốn gặp nàng ấy. Sở Tuyên buột miệng thốt ra: Tịch Lan Vi. Đợi nàng trở về, ta muốn gặp nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: xichgo
     
Có bài mới 18.10.2018, 19:52
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5882
Được thanks: 6880 lần
Điểm: 3.91
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 184: Trong bóng tối (Kết)

Edit: Du Phi

Beta: Huệ Hoàng hậu

Có rất nhiều chuyện chính là cách một tầng cửa sổ giấy. Cũng có rất nhiều chuyện, nhưng lại không biết đâm thủng tầng cửa sổ giấy kia thế nào mới là thoả đáng.

Giống như Sở Tuyên với Tịch Lan Vi, trước khi đâm thủng là hắn thường xuyên lặng lẽ nhìn nàng. Có khi nàng tâm bình khí hoà, nhưng có khi lại phiền chán.

Đâm thủng tầng cửa sổ giấy này, thân phận mật thám của hắn không còn nữa, ở trong cung dưỡng thương, có thể quang minh chính đại mà nhìn nàng...

Ngược lại thì nàng càng tránh né nhiều hơn.

Đây cũng là chuyện duy nhất Tịch Lan Vi có thể làm, nàng không chỉ có thân phận là cung tần của thiên tử, mà còn tình đầu ý hợp với Hoắc Kỳ. Người khác có ý tốt, nàng ngoại trừ cự tuyệt thì không còn biện pháp nào khác nữa.

...

"Đại nhân chắc còn bị thương... vẫn không nên suy nghĩ nhiều mới phải." Cung nữ tới đưa thuốc cho hắn rầu rĩ khuyên, ngước mắt nhìn hắn một cái, lại nói: "Nếu bằng không... Chiêu nghi nương nương cũng khó an tâm."

Sở Tuyên hơi ngẩn ra, giương mắt đánh giá người này giây lát, hỏi một câu: "Ngươi là người bên người Nghiên Chiêu nghi ư?"

"..." Đối phương trầm mặc, rất nhanh uốn gối phúc thân, ý cười gượng ép: "Nô tỳ còn nói đại nhân ngày ngày ra vào Dực Tường cung, đối với các cung nhân đã sớm quen thuộc..." Lời nói của nàng nghẹn ngào, hơi giãn khẩu khí, nói tiếp: "Ngày đó ở trong gian phòng nát kia... là nô tỳ ở bên người Chiêu nghi nương nương..."

Cả hai người đều im lặng, Sở Tuyên cảm nhận được rõ ràng Giản Tiểu Sương hiện vẻ mất mác.

Hắn hoàn toàn không nhớ rõ, hoặc là nói hoàn toàn không lưu ý người theo bên người Tịch Lan Vi là ai... Nhưng nàng lại nhớ kỹ hắn là ân nhân cứu mạng, còn nhớ tới thời gian, ngay cả mỗi một câu cười khan của hắn đều nhớ rất rõ ràng, trong lòng tràn đầy cho rằng hắn cũng có ấn tượng với nàng như vậy.

"Đại nhân mau dùng thuốc đi..." Giản Tiểu Sương cười nhạt: "Nếu để lạnh chỉ sợ... Dùng không được."

...

Thời gian về sau, hình như ngày ngày Giản Tiểu Sương đều tới. Không có lời gì không nên nói, hắn dưỡng thương, nàng sắc thuốc, tựa hồ tất cả đều bình thường.

Cho đến khi vết thương của hắn đã mau khỏi, lại không nhịn được tính tình "Du đãng" khắp nơi, ở trong cung Tịch Lan Vi nghe những người đó nói chuyện với nhau... Quả thật nực cười.

"Nàng coi ta là dạng người nào?" Hắn chất vấn Tịch Lan Vi. Ngay sau đó liền thay đổi là Giản Tiểu Sương chất vấn hắn: "Đại nhân coi ta là dạng người nào?"

Một ngày kia, bởi vì thân phận sai biệt, ba người đều duy trì lễ nghĩa nên có, lại vẫn là ba người đều cảm nhận được... Đã mất mác.

...

"... Xin lỗi." Hoắc Kỳ nghe hết từ đầu đến cuối ngây ngốc hồi lâu, chỉ có thể nói một câu như vậy với Sở Tuyên: "Trẫm còn tưởng rằng... Ngươi với Tiểu Sương là... Đôi bên tình nguyện, Lan Vi cũng cho rằng..."

Chỉ cảm thấy Giản Tiểu Sương đi qua chỗ hắn, hắn cũng chưa từng cự tuyệt, làm cho Tiểu Sương mỗi lần đều vô cùng vui vẻ...

Thời điểm Lan Vi nói đến việc hôn sự nàng ấy cũng không cự tuyệt...

Thế nhưng kết quả chỉ là bọn bắn "Cho rằng" mà thôi.

"Lan Vi sẽ không lấy loại sự tình này để tính kế." Hoắc Kỳ lại nói.

Cho nên hắn cho rằng Tịch Lan Vi sai khiến Tiểu Sương nhào vào trong ngực, cũng chỉ là hắn "Cho rằng" mà thôi.

Sở Tuyên hít sâu một hơi, im lặng hồi lâu, trong lòng hỗn loạn.

Những chuyện này là sao đây...

Còn tưởng rằng mình thích quý nữ nhà tướng môn đã đủ hoang đường, hiện nay một nữ nhi của đại thương nhân, làm nữ quan trong cung lại thích du hiệp như hắn...?!

Ngốc hồi lâu, cuối cùng hắn đành phải ngăn Tiểu Sương lại, có thể nói với nàng ấy cũng chỉ là câu: "Xin lỗi..."

"Thôi bỏ đi." Giản Tiểu Sương cầm chung trà vững vàng trong tay, liếc hắn một cái, khẽ cười: "Dù sao ngươi cũng không muốn cưới ta, nói xin lỗi được cái gì."

"Ta..." Hắn có chút xấu hổ mà muốn giải thích, nhưng đã bị một câu của Giản Tiểu Sương chặn đứng: "Ta cũng không tính sẽ gả cho ngươi, còn chuyện khác thì tuỳ ý đi."

...

Đột nhiên Sở Tuyên cảm thấy, chuyện như vậy mà chính mình lại bại dưới Tiểu Sương.

Sau khi Tiểu Sương bị hắn từ chối, vẫn vân đạm phong kinh mà nói một câu "Tuỳ ý đi", mà hắn lại không có cách nào nói như vậy với Tịch Lan Vi.

Liền tính Giản Tiểu Sương muốn diễn kiên cường ra sao, nhưng hắn muốn diễn cũng diễn không ra.

Mà so với Giản Tiểu Sương, vị Trưởng Công chúa Hà Nguyệt này lại là một loại "Kiên cường" khác. Kiên cường đến mức hắn không ngừng chán nản, thực sự muốn nói: Sớm biết như vậy sẽ không cứu nàng ấy...

"Ta nhận lời cứu tánh mạng của muội muội bệ hạ, vậy bệ hạ có thể quản được nàng ấy hay không?" Khi nghe được Hà Nguyệt muốn bái sư thúc mình là Kỵ Sơn thần y làm sư, Sở Tuyên đè nặng lửa giận "Đàm phán" với Hoàng đế: "Thiếu chút nữa làm ta mất mạng chính là muội muội của bệ hạ, sau đó cứu sống ta chính là sư thúc."

"Sau đó ngươi lại tự chủ trương liều mạng với Trương gia, vẫn là nhạc phụ của trẫm cứu ngươi." Hoàng đế day trán đạm bạc nói: "Muốn tính sổ ngươi nhưng lại không thể tính rõ ràng được."

"... Đó là vì Tịch Lan Vi." Sở Tuyên bật thốt nói lên, Hoàng đế gật đầu: "Phải, ngoại trừ một lần phiền đến nàng không cách nào an tâm dưỡng thai, cũng không thấy có tác dụng gì khác."

Tóm lại Hoàng đế không tính quản việc này, nói đến cùng là "Kẻ muốn cho người muốn nhận" — Do Trưởng Công chúa Hà Nguyệt muốn bái Kỵ Sơn thần y làm sư dẫn đến hắn giận tới phát ngốc, rốt cuộc thì Kỵ Sơn thần y cũng tự mình gật đầu đáp ứng rồi.

Ngay đêm đó, việc Sở Tuyên có thể làm cũng chỉ là xốc hết gạch ngói nửa bên phòng của Tuyên Thất điện lên cho hả giận.

...

Rất nhiều chuyện kết cục đã định, rốt cuộc không có cách nào thay đổi. "Tham luyến" Tịch Lan Vi lâu như vậy, cuối cùng không chịu nổi vì chung quy nàng vẫn là phi tần. Hôn lễ, sách lễ, thời điểm nàng trở thành Hoàng hậu, "Kết cục đã định" này lại một lần không hề che giấu mà hiện ra trước mắt hắn.

Ngày đó, toàn bộ thành Trường Dương đều rất náo nhiệt, tiếng người huyên náo chúc mừng vì thiên tử đại hôn.

Người luôn luôn biết ăn nói là Hà Nguyệt lại ngoài ý muốn mà an tĩnh.

Quán trà này nằm ở con đường chính thành Trường Dương, ngồi ở lầu hai đúng lúc có thể thấy nghi thức của Hoàng hậu đi qua.

"Hoàng huynh với Hoàng tẩu... Nhìn qua rất tốt." Hà Nguyệt đắn đo nói một câu, giọng nói hơi khẽ.

"Ừm." Sở Tuyên uống trà, xem như đồng ý.

"Nàng ấy cũng không thích trà hạnh nhân." Hà Nguyệt lại nói, thanh âm sâu kín làm trong lòng Sở Tuyên kích động: "Ngươi thấy nàng ấy thường pha là bởi vì Hoàng huynh thích."

"Ừm." Hắn lại lên tiếng, dừng một chút nói: "Ta đã biết."

"Vậy ngươi nhìn thấy những sở thích khác của nàng ấy... Thì có bao nhiêu là sở thích thật sự là của nàng?" Đôi mắt long lanh của Hà Nguyệt nhìn hắn chăm chú hỏi: "Hay là nói... Đều làm vì người khác, chỉ là đúng lúc ngươi thấy được."

"Được rồi." Hắn thở phào, khẽ cau mày cắt đứt lời nàng nói: "Ta biết. Không cần ngươi khuyên, ngày sau đại khái là ta có thể sẽ không đến Trường Dương nữa." Nói xong hắn quét mắt liếc Hà Nguyệt một cái, đôi mắt trầm xuống, nói thêm: "Nhưng cũng... không theo chốn giang hồ với sư thúc."

Nói cách khác, cũng sẽ không thường thấy nàng nữa.

"Ừ, ta biết rồi." Hà Nguyệt mỉm cười chậm rãi nói: "Không sao cả, Tiểu Sương có thể vì gặp ngươi mà ở bên người của Hoàng tẩu không chịu ra cung, ta thì có thể ở cạnh sư phụ chờ vậy. Cũng không đúng... Ngày nào đó không thích ngươi nữa, tìm một người càng tốt hơn so với du hiệp ngươi rồi gả cho, thiếu hiệp đừng nhọc lòng vì ta."

Mấy phần ngạo khí trên mặt nàng làm đáy lòng hắn đông lại, sau khi hắn đi liều mạng với Trương gia, hắn biết hắn với Tịch Lan Vi không phải người cùng đường đi. Hắn trải qua chốn giang hồ, mọi việc đều tuỳ tâm mà làm, Tịch Lan Vi lại không phải như vậy.

Lúc đó không phục, hiện giờ nghĩ đến nói rất đúng.

"Ngươi cũng sống tốt." Hắn cười nói một câu với Hà Nguyệt, đứng lên đi ra ngoài: "Chắc là ngươi thực sự thích chốn giang hồ này, chúc may mắn."

Cuối cùng hắn vẫn đi gặp Tịch Lan Vi. Đúng lúc nàng đang đi vào Hoàng cung, hắn đứng trên đỉnh Tuyên Thất điện, nhìn nàng mặc một thân hôn phục, từ xa xa lại gần.

...

Đúng lúc hoàng hôn ngả về Tây, Sở Tuyên tuỳ ý tìm một chỗ ở trong thành ngồi xuống. Trên mặt đất có bóng cây lớn, theo góc độ chiếu xạ của ánh mặt trời mà hiện, cho đến khi thái dương biến mất, bóng cây dung hoà cùng bóng tối lại thành một màn đen không thấy được gì.

Bỗng nhiên có chút hoảng hốt, trong lòng cảm thấy... Quen biết Tịch Lan Vi hồi lâu lại giống như bóng tối này.

Bất luận gặp ánh mặt trời cuối cùng vẫn quy về ban đêm, rốt cuộc đều sẽ biến mất hoàn toàn, một chút dấu vết cũng không tìm được.

Ít nhất hắn với nàng là như thế, trước nay đều chưa từng quan trọng. Quả thực nàng cũng hy vọng hắn sẽ vui vẻ, nhưng khi chỉ đối mặt với người xa lạ... Cái loại chờ đợi này cũng vô cùng bình thường.

"Mệt quá." Sở Tuyên thầm chửi trong miệng, nhắc mãi một câu. Đứng dậy vừa nhìn bên trái, cuối tấm màn đen mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng dáng nguy nga, là Hàm Chương điện trong Hoàng cung, chỗ cao nhất trong thành Trường Dương.

Nhìn về phía bên phải, lấm tấm chấm dân cư kéo dài, tới tường thành rồi hình thành một tuyến đen chợt biến mất. Sau đó nữa, chính là đen nhánh, vô biên vô tận.

Hắn lại không thể hiểu được mà nhắc mãi một câu: "Chắc cũng không mệt."

Vẫn cảm thấy chuyến này đi không uổng công.

Người mà, mỗi người đều có cách sống riêng. Hắn là du hiệp, hồi đó lang bạt khắp nơi với chém giết thì giờ mỗi ngày đã nhàn hơn. Mấy năm nay, hắn tốt xấu gì cũng kinh tâm động phách, cẩn thận làm việc, giết nịnh thần, từng vào đại lao. Ngoại trừ bởi vì nàng một vòng cưỡng cầu không muốn ra ngoài... Mỗi một sự kiện khác, nếu truyền lưu ở trong chốn giang hồ, đều đủ để nói chuyện say xưa một thời gian.

A, còn viết sách nữa, bán ở trong thành Trường Dương thật sự không tồi, Hoàng đế đưa thù lao rồi hắn cầm đi mua không ít dược liệu quý cho sư thúc.

So với lúc ban đầu đồng ý chuyện này rồi suy nghĩ... Đạt được càng nhiều nhưng trong lòng vẫn vắng vẻ.

Trở lại với gốc cây chương cao nhất trong Tịch phủ, Sở Tuyên ngửa đầu nhìn, cười khổ nói: "Đa tạ ngươi."

Hắn đã từng hứa để cho nàng gả cho người mà "Đôi bên tình nguyện", cuối cùng đã làm được.

"Hãy để Hà Nguyệt với Tiểu Sương từng người gả cho người tốt đi." Hắn nói tiếp. Nghĩ lại đêm khuya tĩnh lặng như vậy, mình một người mạnh mẽ lại cầu nhân duyên cho các cô nương, thật sự... Bối rối.

Trong lòng xấu hổ, tuy bốn bề vắng lặng, dường như lại vì chính mình nói thêm một câu: "Nếu không phiền, có thể cũng cho ta..."

Nhưng nói ra một nửa đã nuốt trở vào, mắng đầu óc mình không tốt.

Thở dài, vẫn như cũ mà nhảy tường ra. Tuy đã quen thuộc với Tịch Viên, nhưng tới Tịch phủ... Hắn đã không có thói quen đi vào cửa.

Chân vừa đáp xuống đất đã cảm nhận được cổ tay đau nhức, thân mình nghiêng về phía sau, trước khi ngã xuống đất đã căng thân nhảy lên lại.

Nhảy rồi đứng vững trên tường một lần nữa, Sở Tuyên liếc người không rõ lý do mà ném mình xuống mặt đất, nhíu mày hỏi: "Người nào?"

"Trên bảng quan phủ đã thông báo, tróc nã kẻ trộm kiêu ngạo gần đây." Thanh âm vô cùng thanh sảng, nghe rất êm tai. Người kia quét mắt liếc hắn một cái, lại rất "Thiện giải nhân ý" mà giải thích một câu: "Theo như Hách Khế mà nói, ta kêu là " thợ săn tiền thưởng "."

...

Tác giả có lời muốn nói: — Nghĩ rồi lại nghĩ, không cách nào khống chế mệnh cách của Sở Tuyên.

— Cho nên dừng ở chỗ này là thích hợp nhất đi...

— Chưa nói xong hứa nguyện dưới cây chương, có lẽ độc thân cả đời; hoặc là chương quân (ý chỉ cây chương) phát giác hắn muốn cùng cô nương "Thợ săn tiền thưởng" không đánh không quen nhau...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: HNRTV, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 195 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: canhmai, Hamyphan, Hoai Thuong 0703, Mind, MyBL2000, phuong thi, Phụng, toilatoi-84, windy84 và 800 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.