Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 

Làm phi - Lệ Tiêu

 
Có bài mới 18.10.2018, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7002 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 173: Túy ông

Edit: Jia Thục viện

Beta: Huệ Hoàng hậu

Tuy tính tình Kỵ Sơn thần y có chút cổ quái, nhưng nếu ngươi tìm đúng phương pháp thì ông ấy cũng dễ dỗ dành thôi. Hà Nguyệt vừa cung kính vừa nghiêm túc nói ra những lời này, sau đó cười cười nhìn Kỵ Sơn thần y trong chốc lát, Kỵ Sơn thần y thật đúng là liền... Nguôi giận.

Ông ấy rời đi mà không hề náo loạn, bình bình ổn ổn, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi nghênh ngang đi ra ngoài sắc thuốc.

Tuy rằng khuôn mặt vẫn lạnh tanh, nhưng người rốt cuộc cũng ở lại, Tịch Lan Vi thở phào một hơi, hướng tới Hà Nguyệt Trưởng Công chúa mà gật đầu thật sâu một cái, ý tứ là: Đa tạ.

"Ta đi ra ngoài nhìn xem." Hà Nguyệt động khẩu hình, chỉ chỉ bên ngoài, rồi đi theo ra ngoài.

Đối với việc này Sở Tuyên vẫn còn nghiến răng nghiến lợi trong chốc lát, sau đó nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tiểu Sương. Người này vẫn còn sững sờ, tay bắt lấy hắn. Sở Tuyên hơi quẫn bách, ho nhẹ một tiếng liền bị buông ra, sau đó nhảy cửa sổ, biến mất không thấy.

"Biểu ca cũng thật là..." Mị Điềm đến gần giường nàng, có chút oán giận nói: "Tìm một người như vậy tới giúp ngươi an thai, hắn lo lắng chúng ta còn chưa đủ bận rộn hay sao."

"Suỵt —" Tịch Lan Vi vội vàng ngăn lại lời nàng ấy nói. Công phu Sở Tuyên cao như vậy, còn vị Kỵ Sơn thần y này tuy rằng trên đùi có bệnh cũ, nhưng ai biết ông ấy có phải cũng có "Nội lực thâm hậu" hay không, lỡ như bị ông ấy nghe thấy những lời này, chắc chắn lại sẽ có phiền toái cho xem.

"Đừng mất công Trưởng Công chúa có thể nói... Ngươi bớt tranh cãi một chút đi." Tịch Lan Vi nhỏ giọng nói, vừa dứt lời liền dở khóc dở cười: "Những người trong giang hồ này cũng thật có "quy củ"."

Gần đây Hà Nguyệt rất ít tiến cung, lần này rõ ràng là cùng Mị Điềm tiến cung thăm nàng, lại đi theo Kỵ Sơn thần y ra ngoài không trở về. Tịch Lan Vi sai người đi hỏi hai lần cũng thỉnh không trở về, cho đến khi chạng vạng phải đóng cửa cung, Mị Điềm không thể không cáo lui trước, cũng chưa thấy bóng người nàng ấy.

Đến giờ dùng bữa, có cung nhân ngự tiền tới bẩm báo, nói Hoàng đế đang bận rộn, kêu nàng không cần chờ, tất nhiên Tịch Lan Vi cũng không câu nệ lễ tiết này đó, nên cho người bày biện dùng cơm trước.

Nàng mới ăn chưa được hai miếng đã nghe thấy tiếng cung nhân canh giữ ngoài cửa đại điện chào hỏi: "Thỉnh an Trưởng Công chúa."

Tịch Lan Vi cười một tiếng, tiện đà nghiêng đầu phân phó cung nhân: "Thêm một bộ chén đũa."

Hà Nguyệt vừa đi về hướng nội điện vừa lau mồ hôi, lúc này mới đầu xuân mà thôi, có thể ra một đầu mồ hôi như vậy cũng không dễ dàng. Mặt nàng ấy tràn đầy ý cười, nhìn bộ dáng trông rất cao hứng. Tịch Lan Vi giận dỗi nói: "Trưởng Công chúa từ chỗ nào trở về? Một thân đầy mồ hôi, để cho người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ nói bổn cung bắt ép Trưởng Công chúa làm việc nặng gì đó."

Giữa nàng và Hà Nguyệt Trưởng Công chúa luôn có vài phần khách sáo, tuy biết con người Hà Nguyệt không xấu, việc Trương gia vu oan cũng đã rõ sự thật, nhưng có Sở Tuyên kẹp ở giữa, trong lòng hai người rốt cuộc hoặc nhiều hoặc ít đều có chút không được tự nhiên. Thêm vào lúc trước Hà Nguyệt lại vì thế giáp mặt chất vấn nàng, phần "Không được tự nhiên" này liền càng sâu chút.

"Xem Hoàng tẩu nói..." Hà Nguyệt một bên tiếp nhận khăn từ trong tay cung nhân tới lau mồ hôi, một bên ý cười không giảm nói: "Lúc trước ta xem ngự y, y nữ bận việc cũng chưa từng chú ý, hôm nay chính mắt thấy thần y bốc thuốc sắc thuốc, cảm thấy thật là thú vị."

"Ngươi cẩn thận chút, đừng để bản thân bị bỏng." Tịch Lan Vi cười khuyên một câu, lại vội kêu nàng ấy ngồi xuống cùng nhau dùng bữa. Hà Nguyệt Trưởng Công chúa ngồi xuống, đơn giản ăn hai miếng, hứng thú chưa hết, còn muốn nói tiếp chuyện Kỵ Sơn thần y. Nàng ấy nhìn Tịch Lan Vi, nói: "Hoàng tẩu, ngươi có biết vì sao thần y không chịu chữa cho hoàng thân quốc thích không?"

Tịch Lan Vi ngẩn ra, lắc đầu nói: "Không biết..." Lời nói hơi dừng lại, sau đó cân nhắc đoán nguyên nhân: "Là do lúc trước hoàng gia đắc tội ông ấy hay sao? Rốt cuộc... Người trong giang hồ, có khi cướp giàu giúp nghèo, tuy là thiện ý nhưng cũng vi phạm luật pháp, bị quan phủ bắt?"

"Không phải!" Hà Nguyệt nghe nàng nói xong, thanh thúy phủ định. Mày hơi nhíu lại, thở dài một tiếng, cười bất đắc dĩ: "Hoàng gia không có đắc tội ông ấy, triều đình cũng không có người chọc đến ông ấy... Chỉ là do quy củ khó hiểu của mấy người trong giang hồ mà thôi. Nói là cái gì... Lúc mới bước ra đường đời, muốn hiện ra phong phạm đại gia phải có chút hành xử hoặc quy củ khác người, nghe to gan lớn mật lại không sợ quyền thế, do vậy ông ta liền định ra quy củ này, dùng vài thập niên, giang hồ đều truyền khắp... Thật đúng là làm thanh danh của ông ta thật sự vang dội."

"..." Tịch Lan Vi nghe xong chỉ biết câm nín — náo loạn một hồi, lần này là Sở Tuyên vừa đe dọa vừa dụ dỗ, lần trước là Hoắc Kỳ cúi đầu khom lưng, cũng không phải bởi vì hắn thật sự cùng hoàng gia có ân oán gì? Mà chỉ là vì cái quy củ tiện tay định ra này?!

"Kỳ quái phải không?" Hà Nguyệt Trưởng Công chúa cười khổ hỏi nàng.

"... Quá kỳ quái." Tịch Lan Vi thành khẩn thừa nhận, hồi tưởng chốc lát, nỗ lực mà từ góc độ "Người giang hồ" tiếp nhận cách làm này, ngược lại cảm giác được có chỗ không đúng, khó hiểu hỏi nàng ấy: "Ngươi làm sao mà biết được?"

Nhìn thấy ngày đó Sở Tuyên cũng chỉ có thể đè nặng khẩu khí khuyên ông ta "Phá lệ", có thể thấy được Sở Tuyên cũng không biết quy củ vớ vẩn này từ đâu mà có, sao Hà Nguyệt lại biết được?

"Ông ta nói a..." Ánh mắt Hà Nguyệt trong sáng, chợt cười: "Ông ta sắc thuốc một mình cũng buồn, ta ở bên cạnh quấn lấy, làm cho ông ta nói chuyện giang hồ cả một buổi trưa với ta. Ông ta nói hào hứng, cái gì cũng nói cho ta biết."

"..." Tịch Lan Vi không còn lời nào để nói, trong lúc nhất thời, không ngừng cảm thấy cái thần y này "Có tật xấu", kéo theo cảm thấy hôm nay Hà Nguyệt cũng "Không đúng".

Hà Nguyệt nói chuyện giang hồ nói cả đêm không ngừng, phong phú đến độ có thể viết thoại bản. Tịch Lan Vi nghe cũng vui vẻ, đặc biệt nhớ kỹ vài chuyện xưa đặc biệt thú vị, nghĩ ngày kế nói cho Hoắc Kỳ nghe.

Kết quả ngày kế... Hoắc Kỳ còn chưa tới, Hà Nguyệt lại tới nữa.

"Thỉnh an Hoàng tẩu." Hà Nguyệt hành lễ vô cùng đơn giản, Tịch Lan Vi ngay cả câu "Miễn" cũng chưa kịp nói, nàng ấy đã hành lễ cáo lui, để lại cho nàng một câu: "Ta đi sắc thuốc giúp Hoàng tẩu..."

Bộ dạng hưng phấn kia làm Tịch Lan Vi bồn chồn trong lòng.

Hà Nguyệt... Hiện nay cũng mười bảy tuổi. Còn chưa hứa gả, chủ yếu bởi vì lúc trước lòng nàng ấy đều ở trên người Sở Tuyên, Hoắc Kỳ lại không muốn ép buộc hứa gả cho người khác mà để thân muội muội chịu thiệt.

Lúc này...

Nàng ấy sẽ không sinh ra cái "Tình tố" gì với Kỵ Sơn thần y đấy chứ?!

Kỵ Sơn thần y nhìn qua cũng đã quá thất tuần (hơn 70 tuổi), trên đùi còn có bệnh cũ. Nếu Hà Nguyệt thật sự muốn cùng hắn...

Cái này không giống việc muốn gả cho Sở Tuyên. Nàng ấy muốn gả cho Sở Tuyên, Hoắc Kỳ đồng ý, chỉ là Sở Tuyên không đáp ứng; nếu là thần y này... Không biết Hoắc Kỳ có thể hạ chỉ chém hắn hay không....

Lo lắng sốt ruột mà cân nhắc một buổi sáng, càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ. Thẳng đến lúc Hoắc Kỳ tới, khuôn mặt Tịch Lan Vi đã trắng bệch một mảnh, một hai đem hết chân tướng nói với hắn.

Hoắc Kỳ liếc nàng, im lặng một thời gian, phun ra một câu: "Có phải gần đây nàng an thai không có việc gì để làm... Cho nên càng ngày sức tưởng tượng càng phong phú hay không?"

"..." Tịch Lan Vi im lặng, cảm thấy hình như cũng có khả năng này. Nhưng trong lòng lại cảm thấy băn khoăn vừa rồi cũng rất hợp lý, hoàn toàn có khả năng, vì thế cứ muốn chứng thực một phen, xác định không có việc gì mới tính thỏa đáng.

Mím môi, Tịch Lan Vi hỏi hắn: "Bệ hạ cùng thần thiếp... Đi ra ngoài một chút được không? Hà Nguyệt và thần y cùng ở hậu viện... Hồi lâu..."

Thần sắc Hoắc Kỳ phức tạp, lại nhìn nàng trong chốc lát, cuối cùng thở dài, buồn bực nói: "Đi thôi..."

Hai người cùng nhau đi về phía hậu viện. Đầu xuân, trong viện liễu rủ mới nhú mầm non, các loài hoa thi nhau chớm nở. Mới vừa bước ra cửa điện, vừa lúc thấy hươu con đứng đối diện một đóa hoa hồng nở rộ, há miệng ngoạm hết cả đóa hoa...

"Miệng ác tàn hoa..." Tịch Lan Vi lôi kéo cánh tay Hoắc Kỳ cười gượng một tiếng, lời vừa ra khỏi miệng lại không khỏi nghĩ đến Hà Nguyệt: "Hà Nguyệt đừng... Là đóa hoa tiếp theo..."

Hoắc Kỳ quét nàng liếc mắt một cái, thần sắc nhàn nhạt không mở miệng.

Hươu con vây quanh hai người nhảy nhót cùng đi hậu viện, nghĩ tới khi còn nhỏ nó thường thích cọ trên người Tịch Lan Vi, sau khi lớn lên mọc sừng còn đôi khi sẽ quên, cứ theo lẽ thường cọ đến trên người nàng. Hoắc Kỳ sợ nó ngộ thương hài tử, nó nhảy đến bên kia hắn liền vòng đến bên kia che chở, làm cho Tịch Lan Vi một đường nhìn một người một nai ở trước mặt không ngừng vòng tới vòng lui, nhìn đến hoa cả mắt.

Tại hậu viện, Hà Nguyệt quả nhiên còn bận rộn. Ký Sơn thần y mặt mày hồng hào, trong miệng nói không ngừng, giống như muốn một hơi nói hết kỳ văn thú sự (chuyện lạ thú vị) vài thập niên này gặp được.

Hoắc Kỳ nắm chặt cánh tay nàng, Tịch Lan Vi ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt hắn — Sở Tuyên lười nhác dựa vào tường viện, vẻ mặt không kiên nhẫn, hiển thị muốn rời đi, lại e ngại Ký Sơn thần y là trưởng bối không tiện như thế.

Hà Nguyệt cười cười nghe thần y kể chuyện xưa, trên tay cầm cây quạt phe phẩy không ngừng trước dược lò, ngẫu nhiên nương lau mồ hôi nhấc đầu...

Mỗi lần ánh mắt đều dừng ở trên người Sở Tuyên. Mỗi lần đều mang theo ý cười dịu dàng, rồi lại lời nào cũng chưa nói.

"Đã hiểu chưa?" Hoắc Kỳ cười, hỏi Tịch Lan Vi.

"Ý của Tuý ông không phải ở rượu." Tịch Lan Vi mỉm cười gật đầu, chốc lát khẽ thở dài: "Hà Nguyệt và Tiểu Sương đều là những cô nương tốt. Nhưng xem phong cách hành sự, rõ ràng tính cách hai người hoàn toàn bất đồng, lại cố tình đều thích cùng một người."

"Phong cách hành sự của trẫm và Sở Tuyên cũng đâu có giống..." Hoắc Kỳ buột miệng thốt ra, lập tức bị nàng hung hăng liếc xéo một cái, ho nhẹ một tiếng, sinh sôi nuốt lại câu nói đến bên miệng kia "Còn không phải đều thích một mình nàng."

Nhìn cảnh tượng trước mắt trầm ngâm trong chốc lát, Hoắc Kỳ nghĩ đến những chuyện lúc trước, thật sự không dám qua loa kết luận việc này, chỉ nói một câu đầy ý vị: "Cứ nhìn đi... Duyên phận thật sự không thể cưỡng cầu, mặc dù "ý của Tuý ông không phải ở rượu, mà là để ý phong cảnh núi sông", cũng phải xem "núi sông" này nghĩ như thế nào."

Tịch Lan Vi gật đầu, trong lòng một bên ngóng trông Sở Tuyên và Hà Nguyệt thật sự có thể "Đôi bên tình nguyện", một bên lại ngăn không được mà cảm thấy... chỉ sợ lần này Hà Nguyệt vẫn chỉ giỏ tre múc nước - công dã tràng mà thôi.

"Trước sau vẫn không biết hắn thích thiếp ở chỗ nào..." Nàng cười cười, lắc đầu, lại nói: "Nhưng có khi cảm thấy, tiêu dao như hắn... Có lẽ chỉ thích hợp thích một người bừa bãi vô ưu, cho nên thiếp cũng hết cách."

Bởi vì... Tính tình hắn như vậy, tựa hồ thật sự không thích hợp cưới vợ sinh con. Hắn có thể muốn làm mật thám liền làm, muốn ngao du giang hồ liền đi, hết thảy tùy tâm mà làm. Thích nàng cũng như thế, hắn có phần tâm tư này, liền không hề cố kỵ mà biểu đạt ra ngoài, vừa thủ lễ nghĩa cũng không thêm phiền toái cho nàng.

Nhưng nếu là cưới vợ sinh con liền không giống nhau, sẽ nhiều thêm một phần băn khoăn, chớ nói lúc trước làm mật thám liền chắc chắn là không được, cho dù ngao du giang hồ, cũng khó khăn rất nhiều.

"Tùy duyên đi..." Hoắc Kỳ cười một tiếng, nhìn về phía nàng lại nói: "Chuyện của người khác, nàng và ta nhọc lòng cũng vô dụng."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: phuong thi, xichgo
     

Có bài mới 18.10.2018, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7002 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 174: Bái sư

Edit: Loan Quý tần

Beta: Mai Thái phi

Sáng sớm trước đêm tết Trung thu, Dực Tường cung lâm vào bận rộn dù chuẩn bị đã lâu. An Ngọc ở trong chính điện bám vào cổ nhũ mẫu, được bà ấy ôm trong lòng cũng vô cùng khẩn trương, hai con hươu cũng gấp đến mức chạy quanh sân. Ngay cả mèo con lúc trước bị Hoắc Kỳ nhốt trong Tuyên Thất điện, lúc này cũng nhận ra được chủ nhân của nó vô cùng thống khổ (đau đớn cực nhọc) nên nhảy nhót lung tung trong điện, khiến cho những cung nữ chăm sóc nó trở nên luống cuống tay chân.

Lúc này cũng đang thượng triều, Hoàng đế hủy bỏ buổi lâm triều, các triều thần có liên quan vội vàng đuổi theo. Trong Vĩnh Duyên điện nhất thời nổi lên cuộc tranh luận của các triều thần, nhưng rốt cuộc cũng liên quan đến hoàng duệ, dù bọn họ bất mãn với Tịch Lan Vi thì lúc này cũng không dám nói gì.

...

Lúc Hoắc Kỳ bước vào cửa Duyệt Hân điện thì nghe bên trong vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

Chân Hoắc Kỳ khựng lại, trầm giọng, nhìn về phía Kỵ Sơn tần y đang thảnh thơi uống trà: "Thần y?"

Kỵ Sơn thần y nâng mắt nhìn hắn, mang một dáng vẻ bình chân như vại, từ từ khuyên bảo hắn: "Không có việc gì, không có việc gì, ngươi không cần sốt ruột"

Lại một tiếng thét thê thảm truyền vào tai Hoắc Kỳ, thét đến tê tâm liệt phế. Đến nỗi khiến lòng Hoắc Kỳ run lên, dù thần y đã nói " không có việc gì" nhưng hắn vẫn không thể chân chính an tâm.

Hắn đẩy cửa bước vào tẩm điện, có kinh nghiệm sinh An Ngọc lúc trước, lần này toàn bộ cung nhân bên trong đều không ngăn cản hắn.

Hoắc Kỳ ngồi bên mép giường của Tịch Lan Vi, cầm chặt tay nàng, liền cảm thấy nàng dùng lực lớn gấp đôi nắm chặt lấy tay hắn.

"Bệ hạ..." Tịch Lan Vi thở gấp, khóe mắt vương chút nước mắt thoáng qua vẻ hoảng sợ: "Thiếp... Thiếp sợ, nếu thiếp chết đi thì An Ngọc làm sao bây giờ, con bé còn nhỏ như vậy..."

"Nàng nói gì vậy?" Hoắc Kỳ nhăn mày, cố gắng trấn an sự hoảng sợ của nàng: "Cũng không phải sinh lần đầu, sao lần này nàng lại sợ hãi như vậy"

Tịch Lan Vi run run, nói: "Lần trước không sinh lâu như vậy... nhỡ đâu...nhỡ đâu..."

So với khi sinh An Ngọc, lần này nàng thêm một phần sợ hãi. Lần trước thai trọng bụng nàng rất khỏe mạnh, nếu khó sinh mà chết thì cũng chỉ mình nàng chết... Cũng chỉ có Hoắc Kỳ đau lòng; nhưng lần này, mấy tháng đầu dường như thai đã có dấu hiệu không tốt, Kỵ Sơn thần y phải vô cùng cẩn thận điều dưỡng rất lâu mới chậm rãi tốt lên, nếu như khó sinh, chính nàng mất mạng không nói, chỉ sợ đứa bé này cũng khó chào đời, còn An Ngọc... Con bé còn nhỏ như vậy đã mất đi mẫu thân...

Nhiều nỗi lo thay nhau lướt qua trong lòng nàng, cái này vừa xong, cái khác lại đến, cuối cùng sự đau đớn khiến nàng không thể tiếp tục lo lắng nữa, ngược lại biến thành một âm thanh cứ mãi vang vọng trong lồng ngực nàng.

Hoắc Kỳ ngoài việc ngồi cạnh nàng thì chẳng thể giúp gì cho nàng. Hắn chỉ cảm thấy so với lúc nàng sinh An Ngọc, thời gian dài hơn rất nhiều. Từ lúc sáng sớm rồi qua chiều, đến tận tối thế nhưng hài tử vẫn chưa chào đời.

May mắn là thần sắc của mọi người bất kể cung nữ, bà mụ hay vị thần y đang ngồi phía ngoài kia đều rất bình tĩnh, dường như cũng không quá nguy hiểm, mới khiến tâm tình hắn không nói lòng quá mức. Thế nhưng trong lòng vẫn buồn bực không rõ nguyên nhân, hắn hận bản thân không biết chút y thuật nào, nếu thế hắn cũng có thể hiểu được tình huống hiện tại chứ không chỉ ngồi lo lắng suông như bây giờ.

Vừa qua khỏi giờ Tý thì một tiếng khóc nỉ non vang lên trong Dực Tường cung.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, không kiềm chế được mà lộ rõ vui mừng trên khuôn mặt, hồi lâu sau mới khôi phục lại dáng vẻ thường ngày. Y nữ bọc kỹ hài tử, tươi cười không dứt hành lễ với Hoắc Kỳ, liên tục nói: "Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng Hoàng hậu nương nương, Hoàng Trưởng tử vô cùng khỏe mạnh."

Hoàng Trưởng tử...

Hoắc Kỳ khẽ cười, nhìn Tịch Lan Vi rồi hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của nàng: "Có đủ nữ nhi và nhi tử, cảm tạ nàng"

"Ừ..." Tịch Lan Vi miễn cưỡng đáp lời, nàng thực sự không đủ sức để nói chuyện. Hít thở bình thường cũng trở nên khó khăn, đau đớn trên người vẫn chưa tan hết, nàng nghỉ hồi lâu sau đó mới nở nụ cười, thật lòng than thở: "Mệt..."

Vì để không phiền nhiễu đến nàng, các cung nữ phải mất rất nhiều công sức mới thu dọn sạch sẽ tấm trải giường dính máu. Rốt cuộc cũng được "cho đi", An Ngọc liền chạy về phía tẩm điện, giọng giòn tan mà gọi: "Mẫu thân", tràn đầy phấn khích hỏi nàng: "Là đệ đệ hay muội muội vậy ạ?"

"Là đệ đệ" Khuôn mặt Hoắc Kỳ mang ý cười, bế nữ nhi vào lòng, chỉ về phía hài tử đang được nhũ mẫu ôm bên cạnh: "Con xem kìa."

An Ngọc nghiêng đầu nhìn chốc lát, càng về sau nhăn mày càng chặt, sau đó thật lòng mà nói: "... Thật xấu"

Hoắc Kỳ và Tịch Lan Vi thoáng ngạc nhiên, sau đó cùng cười rộ lên: "Hài tử mới sinh đều giống vậy...Lúc trước con cũng như vậy."

An Ngọc kinh ngạc nhìn phụ thân, vô cùng hoài nghi nhưng nhìn thấy đôi mắt vô cùng kiên định của phụ thân thì từ "không tin" chuyển thành "nửa tin nửa ngờ". Nhưng dù vậy con bé vẫn không an tâm mà hỏi lại: "Vậy nên... sau này sẽ đẹp lên sao?"

"Tất nhiên" Hoắc Kỳ gật đầu nói. An Ngọc lập tức vui vẻ trở lại, chạy sang nhìn hài tử lần nữa rồi quay đầu cười ngọt ngào với Hoắc Kỳ, nói: "Thật ra cũng không phải quá xấu, sau này dần dần đẹp lên là được rồi."

Cuối cùng vẫn là người một nhà, huyết mạch tương liên, thân tình không thể dứt bỏ, chẳng trách An Ngọc càng nhìn càng thích tiểu hài tử.

Theo gia phả, tên của hài tử này lấy trong bộ chữ "Nhân", lấy một chữ "Nghiễm" làm tên[1]. Cái tên Hoắc Nghiễm rồi sẽ truyền khắp hậu cung, tiền triều sau đó thì khắp thiên hạ đều sẽ biết đích trưởng tử của bệ hạ tên Hoắc Nghiễm.

[1]Bộ Nhân: 亻

Nghiễm: 俨

...

Không muốn bị quấy rầy, Tịch Lan Vi ra lệnh đóng chặt cửa cung, còn Hoắc Kỳ thì trực tiếp hạ chỉ tạm thời lục cung không được cầu kiến Hoàng hậu. Thời gian ở cữ của nàng trôi qua rất yên ổn. Mỗi ngày Hoắc Kỳ đều nhất định phải đến gặp nàng, cho dù bận rộn đến mấy thì hắn cũng dành ra ít nhất nửa canh giờ ở cạnh nàng. Nhiều lúc hắn đến khi nàng đang ngủ, liền ngồi nhìn nàng ngủ suốt nửa canh giờ, dù không nói được với nàng câu nào thì hắn vẫn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Đến nửa tháng sau thì xảy ra biến cố khiến người ta thấy hơi kinh hoảng. Vào đầu tháng chín, Kỵ Sơn thần y bái biệt, lấy nửa cuốn "Y quyết" còn lại như đã giao hẹn.

Đêm đó, Hoắc Kỳ nhận được một bức thư từ biệt.

Nét chữ xinh đẹp mà hữu lực, trong bút pháp lộ rõ sự nhẹ nhàng, từng câu đều toát lên một sự vui sướng, từng chữ đều biểu đạt rõ ràng tâm ý của chính mình.

Thái giám trình bức thư này quỳ rạp trên đất, không dám thở mạnh chờ hoàng đế phân phó. Sắc mặt Hoàng đế càng ngày càng âm trầm, cân nhắc lúc lâu mới phân phó: "Đi Dực Tường cung."

...

Nghe tin xong thì Tịch Lan Vi vô cùng kinh ngạc, dựa vào giường, không chớp mắt nhìn Hoắc Kỳ: "Trưởng Công chúa, nàng..."

"Ta cũng không nghĩ đến." Hoắc Kỳ thở dài: "Đúng là không nên cho nàng lập phủ, nếu nàng ở trong cung thì đã không có cơ hội này. Thái giám truyền lời nói có lẽ nàng đã đi được một thời gian rồi...". Hắn hít sâu: "Ta sẽ phân phó Cấm Quân Đô Úy phủ tìm kiếm, nếu Sở Tuyên đến đây, nàng nhớ thông báo với hắn."

Tịch Lan Vi gật đầu, định hỏi nguyên nhân thì nghe thấy toáng có tiếng ồn ào bên ngoài. Không biết nơi phát ra âm thanh gần hay xa Dực Tường cung, chỉ biết rằng âm thanh đó nghe vô cùng quen thuộc.

Hai người vừa nhìn nhau, khuôn mặt vừa lộ vẻ vui mừng, cùng nhìn về phía cửa chờ đợi, quả nhiên lát sau liền có người bước vào.

Tay Hà Nguyệt bị Sở Tuyên bắt chéo sau lưng, nàng vừa cố tránh thoát, vừa năn nỉ không ngừng: "Ngươi buông ta ra... Ngươi nghe ta nói đã!"

Nhớ đến tình huống Kỵ Sơn thần y bị "xách" vào mấy tháng trước, thật giống nhau đến kỳ lạ.

Sở Tuyên lạnh mặt, vào đến phía trong tẩm điện mới buông nàng ra, mặc kệ nàng xoa bóp chỗ bị nắm chặt, hắn vẫn không hề xin lỗi, nhìn Hoắc Kỳ, trầm giọng: "Phiền bệ hạ trông chừng muội muội của người cẩn thận."

"Đa tạ" Hoắc Kỳ gật đầu, Sở Tuyên liền xoay người rời khỏi, lại bị Hà Nguyệt nhanh chóng ngăn lại: "Ngươi đúng là không thể nói lí!"

"Ngươi nói ai không nói lí?" Sở Tuyên nhìn nàng, nghiêng thân tránh thoát, vòng tay trước ngực, nói: "Rõ ràng là ngươi tự tìm phiền toái."

"Ta tìm phiền toái như thế nào?" Hà Nguyệt cũng vòng tay trước ngực, đúng tình hợp lý mà nói: "Sư phụ nhận ta làm đồ đệ, bây giờ lão nhân gia người hành tẩu giang hồ, thân là đồ đệ người sao có thể không đi theo?"

"Ta mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì khiến sư thúc nhận ngươi làm đồ đệ, nhưng giang hồ này ngươi không đi được." Sở Tuyên bình đạm nói, lùi về phía sau, chắp tay nói: "Trưởng Công chúa, bảo trọng..."

"Sư phụ cũng không ngăn cản ta!" Hà Nguyệt ngăn hắn lại, tức giận nói: "Ngươi không cưới ta là chuyện của ngươi nhưng ta bái sư, ngươi quản được chắc? Sư thúc ngươi thu nhận đồ đệ ngươi quản được sao? Thiếu hiệp, ngài làm tốt việc quét tuyết trước cửa của ngài là được, quản nhiều chuyện như vậy có mệt không?"

Hoắc Kỳ và Tịch Lan Vi nghe bọn họ nói chuyện hồi lâu, càng nghe càng kinh ngạc. Nghe Hà Nguyệt càng nói càng không khách khí, Hoắc Kỳ liền ho một tiếng: "Được rồi."

Thanh âm của Hà Nguyệt chợt ngưng bặt, nhìn sắc mặt âm trầm của huynh trưởng, nhất thời không dám nói tiếp.

"Làm phiền thiếu hiệp." Hoắc Kỳ bước đến gần Hà Nguyệt, vừa bắt lấy cổ tay nàng vừa quay sang nói với Sở Tuyên: "Thiếu hiệp đi thong thả."

Sở Tuyên nhân cơ hội thoát thân, Hà Nguyệt bị Hoắc Kỳ túm lấy không còn cách nào. Thấy Sở Tuyên đi khỏi, Hà Nguyệt mạnh mẽ tránh thoát khỏi kìm kẹp của Hoắc Kỳ: "Hoàng huynh!"

"Chưa từng nghe qua Trưởng Công chúa Hoàng gia hành tẩu giang hồ!" Hoắc Kỳ thấp giọng mắng nàng, Hà Nguyệt Công chúa giương đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn lại hắn, nhanh chóng phản bác: "Cũng chưa từng nghe qua Đế vương chuyên sủng một người đâu!"

Hoắc Kỳ hết nói nổi, khóe mắt nhìn thoáng qua Tịch Lan Vi đang lo lắng, bèn túm Hà Nguyệt ra khỏi điện để không quấy rầy nàng nghỉ ngơi.

...

Tịch Lan Vi ngẩn ra một lúc lâu, tâm trạng dần bình ổn lại, nghĩ thầm bất kể Hoắc Kỳ dùng biện pháp cứng rắn hay mềm mỏng, chỉ cần giữ được người ở lại là ổn.

Sáng sớm hôm sau, nàng lại nghe được tin... Hoàng đế thả cho Trưởng Công chúa xuất cung.

"Thần y là người trị bệnh cứu người, cũng không phải hạng giết người cướp của gì nên trên giang hồ ắt hẳn cũng không có kẻ thù, Hà Nguyệt sẽ không gặp nguy hiểm gì." Hoắc Kỳ trả lời đến vân đạm phong khinh, Tịch Lan Vi nghe hắn nói mà phát ngốc, không hiểu vì điều gì khiến hắn thay đổi cách nói.

"...Khụ" Hoắc Kỳ bất đắc dĩ ho khan, điều chỉnh tâm trạng: "Hà Nguyệt nói, nếu ta không cho nàng đi, nàng sẽ xuất gia. Nếu nghĩ rằng tùy tiện tìm chồng cho nàng thì nàng thà chết cũng không gả."

Lại là lấy cái chết ra hăm dọa?

Tịch Lan Vi nghe thế, đôi mày ngài nhíu chặt, trong lòng nàng cũng hiểu, nếu đã đến nước này thì thật sự hết cách. Nếu một người có tư tưởng muốn chết thì người khác chẳng thể găn cản được.

Tịch Lan Vi bất đắc dĩ lắc đầu: "Nàng cần gì phải... Theo thiếp, dù nàng có bái Kỵ Sơn thần y làm sư phụ, cũng chưa chắc Sở Tuyên sẽ lấy nàng. Chàng nhìn Sở Tuyên... Kỳ thực cũng chỉ tôn kính thần y mà thôi.

"Ta cũng nói với Hà Nguyệt như vậy." Khuỷu tay của Hoắc Kỳ chống lên đầu gối, bàn tay đỡ trán,dáng vẻ hắn còn bất đắc dĩ hơn cả nàng, nói: "Nàng đoán xem nó nói thế nào? Nó đi chuyến này không phải vì Sở Tuyên không lấy nó, tóm lại đi theo thần y thì cơ hội tiếp xúc với Sở Tuyên sẽ nhiều hơn... Bất luận hắn ta có cưới nó hay không, nó đã định sẽ quấn lấy hắn ta cả đời." Ngừng lại một chút, Hoắc Kỳ thở dài nói tiếp: "Sau khi ta ân chuẩn chuyện này, Sở Tuyên đã dỡ phân nửa ngói trên nóc Tuyên Thất điện."

Cũng là bị Hà Nguyệt ép đến chán nản.

---

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc Kỳ đồng ý cho Hà Nguyệt bái Kỵ Sơn thần y làm sư phụ, cùng hành tẩu giang hồ.

Ngày hôm sau phát hiện trên tường Tuyên Thất điện có một vòng tròn do Sở Tuyên vẽ, trong đó ghi hai chữ to: "Phá hủy."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: xichgo
     
Có bài mới 18.10.2018, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7002 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 175: Thành thật

Edit: Loan Quý tần

Beta: Huệ Hoàng hậu

Sau khi Tịch Lan Vi ở cữ xong, Lễ bộ lại chọn một ngày lành tháng tốt khác, tổ chức hôn lễ đồng thời ban kim sách. Ngày lành đã định là vào tháng 11, từ bây giờ đến lúc đó vẫn còn hai tháng.

Lúc trước có nhờ Sở Tuyên làm một việc...

Tịch Lan Vi vẫn còn do dự hơn nữa phải giải thích việc này nên định từ bỏ. Nhưng Sở Tuyên đã thúc giục nàng những hai lần, hơn nữa lúc trước là do nàng nhờ cậy, cũng đã làm phiền Sở Tuyên, bây giờ nói không làm nữa thì cũng không hay.

Liên tiếp mấy ngày gần đây thời tiết rất tốt, Tịch Lan Vi đến Tuyên Thất điện gặp Hoắc Kỳ, nàng bèn nói với hắn: " Thần thiếp ở mãi trong Duyệt Hân điện cũng cảm thấy buồn chán... muốn ra khỏi cung dạo chơi một chút, không biết ngày mai bệ hạ... có rảnh không?"

Âm thanh của nàng thoáng vẻ chột dạ nhưng Hoắc Kỳ vẫn chưa phát hiện. Tay đang cầm tấu chương khựng lại một lát, ngẫm nghĩ, liền cười nhẹ nói: "Được!"

Sáng hôm sau, Tịch Lan Vi đến Tuyên Thất điện từ rất sớm, đợi Hoắc Kỳ bãi triều. Trong lòng nàng vô cùng mâu thuẫn, vừa hối hận lúc trước nhất thời xúc động khiến cho sự việc đi đến nước này, cảm giác như đang "vẽ rắn thêm chân"[1]; vừa không thể thôi nôn nóng, muốn cho sự việc không có hồi kết đó một kết quả minh bạch mới có thể chân chính an tâm.

[1] Vẽ rắn thêm chân: làm việc dư thừa.

Những ý nghĩ khác nhau cứ liên tục lướt qua trong trí óc đến mức Hoắc Kỳ đã bước vào cửa điện, nàng vẫn còn ngơ ngẩn, còn lại chút ý thức ít ỏi, gật đầu với hắn xem như thỉnh an.

Hoắc Kỳ cười vô cùng ôn nhu, đồng thời nhanh chóng bước vào tẩm điện, chậm rãi nói với nàng: "Chờ ta một lát, thay xong y phục rồi sẽ ra ngay."

Nàng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng ngồi chờ. Một lát sau, khi Hoắc Kỳ quay lại tẩm điện thì trên người hắn đã là một bộ y phục màu nhạt, tương đối đơn giản.

Hai người vẫn như lúc trước, không mang quá nhiều cung nhân, cùng lên xe ngựa do đích thân Viên Tự đánh xe, chậm rãi đi về hướng cửa cung.

Xe ngựa dừng lại trước Khuynh Nhạc lâu theo ý nàng, nàng liếc nhìn thì thấy thần sắc Hoắc Kỳ không có gì bất thường. Lúc xuống xe, nàng hơi nhún gối với Viên Tự xem như lời cảm ơn... Đưa bọn họ đến tận đây, đã khiến ông ta phải mạo hiểm một phen.

"Nơi này..." Hoắc Kỳ bước đến bậc cửa thì ngừng lại. Tịch Lan Vi nghe hắn lên tiếng thì người nàng thoáng cứng đờ. Hắn im lặng trong thoáng chốc rồi cười nói tiếp: "Thật yên tĩnh!"

Nàng tận lực bước nhanh hơn, nên lúc vào đến trong lâu thì lại trở thành nàng đi phía trước còn hắn thì ở sau nàng. Hoắc Kỳ theo bước chân của nàng mà lên từng bậc thang, đi về phía căn phòng mà nàng từng bị lăng nhục trước kia. Hắn im lặng nhìn bộ dáng cúi đầu, mắt nhìn xuống mũi chân trông vô cùng khẩn trương của nàng.

Tịch Lan Vi vô cùng khẩn trương bước đến, hoàn toàn không phát hiện cách đó hơn mười bước chân còn có người khác, đợi đến khi cách căn phòng còn dăm ba bước nữa mới ngẩng đầu, bất ngờ thấy có vài chục người đứng trước mặt, nàng vô cùng hoảng sợ.

Nàng giật mình ngã về phía sau, nhưng được một cánh tay từ phía sau vững vàng đỡ lấy. Hoảng hốt nhìn lại: "Bệ hạ..."

"Ừ" Hoắc Kỳ gật nhẹ đầu, sau khi đỡ nàng đứng vững thì bước thẳng về phía căn phòng, duỗi tay đẩy cửa, cười với nàng: "Đến đây đi."

Tịch Lan Vi kinh ngạc nhìn hắn, sự hoảng sợ trong ánh mắt lan rộng, không hiểu lý do hắn làm vậy.

Lúc đó, nàng vô cùng tức giận, tức giận hắn nghi ngờ nàng chủ động đến đây... Cũng hiểu rằng vì hắn "chính mắt nhìn thấy" nên mới tin là thật, nhưng vẫn khiến nàng càng nghĩ càng giận.

Cho nên lúc Sở Tuyên lặng lẽ đến thăm nàng, nàng liền nhờ cậy Sở Tuyên: "Làm phiền ngươi bao hết căn phòng đó, duy trì hiện trạng ban đầu... nếu có người động qua thì hãy khôi phục lại như ban đầu."

Tất cả sự việc xảy ra lúc đó đều vô cùng dọa người, tuy lúc đó nàng bị dọa đến ngốc, nhưng từng dấu vết giống hôm đó vẫn khắc sâu trong đầu nàng. Nàng miêu tả từng chi tiết với Sở Tuyên để hắn có thể bố trí thật chu toàn.

Tiếp đó, nàng muốn dựa vào từng chi tiết trong căn phòng này khiến cho Hoắc Kỳ biết, những điều hắn nghi ngờ thật nực cười... Căn bản không cần bắt "gian phu" bức cung, chỉ bằng việc để hắn "chính mắt nhìn thấy" bố cục của căn phòng này thì sự hoài nghi của hắn đã trở nên vô cùng khôi hài rồi.

...

Nhưng cho dù là vào thời điểm nàng lo lắng nhất, thì trong lòng vẫn luôn tự hiểu rõ. Giải thích chẳng qua cũng chỉ là đứng trước mặt hắn biện bạch đôi câu mà thôi, hơn nữa việc nàng bảo Sở Tuyên bố trí như vậy, không có người thứ ba biết nhưng tại sao giờ lại...

Sao ở đây có nhiều người như vậy, nhìn thần thái của Hoắc Kỳ giống như hắn sớm đã biết trước.

"Lại đây!" Hoắc Kỳ lại lên tiếng lần nữa, thoáng nhích về gần cánh cửa, có ý muốn để nàng vào trước. Tịch Lan Vi giật mình rồi liên tục lắc đầu, không biết phải ứng phó với hoàn cảnh này thế nào, nhìn không thấu hoàn cảnh bây giờ: "Không..."

Hoắc Kỳ hắng giọng rồi vươn tay về phía nàng.

Tịch Lan Vi ngẩn ngơ, vô thức đưa tay về phía hắn liền cảm giác được một lực rất mạnh nắm chặt tay nàng: "Trẫm biết, nàng rất để ý chuyện ngày đó." Khuôn mặt hắn trầm xuống, cười không ra tiếng: "Ngày đó, có nhiều người nhìn thấy như vậy, tuy đều là thân tín của trẫm, sẽ không tiết lộ việc này ra ngoài nhưng vẫn khiến nàng mất hết mặt mũi."

Nàng im lặng, tránh tầm mắt của hắn, không biết rốt cuộc hắn có ý gì.

"Sở Tuyên nói, nàng muốn dùng từng chi tiết trong căn phòng này để nói cho trẫm biết, ngày đó trẫm quả thực quá ngu xuẩn, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ..." Hắn cười rồi nhìn về phía những người đang đứng đợi cạnh đó: "Nàng xem kìa, đây chính là những người đi cùng trẫm hôm đó. Nàng nói đi, chứng minh cho bọn họ thấy, ngày đó là trẫm sai, nàng vẫn luôn trong sạch."

Trong lời hắn hỉ nộ khó phân, tay bị hắn nắm lấy của Tịch Lan Vi thoáng run lên liền thấy hắn nắm tay nàng càng chặt hơn: "Cứ làm điều nàng muốn đi."

"Nhưng mà..." Tịch Lan Vi lo sợ nhìn hắn, không tự chủ được mà lùi bước.

Hoắc Kỳ cười nhẹ, thanh âm chậm rãi hơn: "Cứ làm điều nàng muốn, không cần cố kỵ thể diện của ta. Cho dù liên quan đến thể diện của ta đi nữa, cũng là vì sai lầm của ta lúc trước. Việc này là ta sai trước, đâu thể vì giữ thể diện cho ta mà khiến nàng khúc mắc trong lòng."

"Thiếp..." Nàng vẫn muốn tránh khỏi tay hắn, lai bị hắn nắm chặt lại, cười ấm áp nói: "Đến đây đi, ta cũng muốn biết, lúc trước tức giận như vậy rốt cuộc là ngu xuẩn đến mức nào."

...

Cuối thu, từng đợt gió lạnh bắt đầu thổi hệt như những cơn gió lúc vừa vào xuân. Trong phòng, Đế Hậu ngồi đối diện nhau, cửa phòng mở rộng, quần thần ngồi chung quanh, không biết rốt cuộc Hoàng hậu có thể chỉ ra điểm gì từ căn phòng này để chứng tỏ ngày đó bệ hạ đã sai lầm.

Tịch Lan Vi bình ổn lại thanh âm của nàng, ánh mắt thoáng nâng lên, nhìn về phía đống "quần áo" rơi trên mặt đất... Tất nhiên không phải bộ nàng mặt ngày ấy, chỉ là chút vải vóc Sở Tuyên dùng để mô phỏng hiện trường, lại còn hai đôi giày đặt trên bệ gác.

Thần sắc nàng bình tĩnh, hỏi hắn: "Ngày đó lúc bệ hạ bước vào, nhìn thấy giày và quần áo... Có phải khá giống như vậy hay không?"

Hoắc Kỳ nhìn nhìn, quả thật tương đối giống lúc đó. Quần áo cũng rơi vãi đầy đất, trên bệ gác cũng có hai đôi giày lớn nhỏ đặt cạnh nhau.

"Nếu thần thiếp tự nguyện tới đây, cùng người nọ... cùng người nọ dây dưa, quần áo ném lung tung đầy đất, sao còn có tâm tư đem hai đôi giày đặt trên bệ gác chỉnh tề như vậy?" Nàng cười nhẹ nhõm, quay đầu lại cùng tầm mắt của Hoắc Kỳ nhìn về phía đặt hai đôi giày.

Hoắc Kỳ giật mình, cười không ra tiếng gật đầu: "Phải..."

"Còn có... Sau khi bệ hạ tin tưởng không phải thần thiếp tự nguyện, liền không cảm thấy thắc mắc vì sao Trương gia bảo người nọ giữ lại trong sạch cho thần thiếp sao?" Ánh mắt nàng dừng lại chỗ hắn, như đang phỏng đoán tâm tư hắn.

Âm thanh Hoắc Kỳ hơi trầm xuống, thẳng thắn mà thành khẩn nói với nàng: "Điều này... Ta có hỏi qua Trương thị, nàng ta nói... khiến nàng rõ ràng là trong sạch nhưng lại nhận hết hiểu lầm mà vĩnh viễn không thể trở mình, mới được tính là chiến thắng vẻ vang."

... Còn có suy nghĩ như vậy sao?

Tịch Lan Vi không nhịn được, cười nhẹ: "À... xem như thêm một lý do đó." Nàng vừa nói vừa nhìn về cánh cửa sổ đang mở đằng kia: "Ngoài cửa có một khúc sông nhỏ?"

Đúng là có một khúc sông, ngày đó hắn còn nghe thấy tiếng nước vang lên khi kẻ đó nhảy ra ngoài cửa sổ.

Nàng cười nhẹ nói: "Trương gia hiểu rất rõ thủ đoạn tra khảo của Cấm Quân Đô Úy phủ. Nếu người đó bị Cấm Quân Đô Úy phủ bắt được, khi bị nghiêm hình bức cung, không chừng có thể khai ra Trương gia. Đến lúc đó... Trương gia sẽ vạn kiếp bất phục, không bằng để hắn trốn được thuận lợi, việc giấu một người đối với Trương gia quá dễ dàng, chỉ cần đừng để hắn xuất hiện trước mặt của mấy chục người ở hiện trường lúc đó."

Nàng thu lại tầm mắt, ánh mắt mang vài phần mê mang chìm đắm vào hồi tưởng, thoạt nhìn không chân thực: " Mặt khác, những phòng còn lại thì bên ngoài phòng đều là đất bằng nên lúc nhảy xuống khả năng bị thương rất cao, như vậy sẽ dễ bắt được người hơn. Nhưng bên ngoài căn phòng này có khúc sông, vừa khéo dễ dàng tẩu thoát. Nàng dừng lại một lúc rồi cười nói tiếp: "Trong ba căn phòng thì căn phòng này xa đường đi nhất. Cho dù là tiếng ngựa phi nước đại, cũng sẽ không có tiếng vọng vào đây. Nếu bọn họ tìm người... vấy bẩn thần thiếp, thì đang lúc ý loạn tình mê, người đó sẽ rất khó nghe thấy tiếng bệ hạ đã đến, không chừng sẽ không có cơ hội chạy thoát mà chịu sự thẩm vấn nghiêm khắc của Cấm Quân Đô Úy phủ."

Cho nên... Người đó có thể thoát thân nhanh như vậy vì luôn để tâm lắng nghe động tĩnh bên ngoài; hắn để ý động tĩnh bên ngoài, chứng tỏ hắn không có thời gian động đến Tịch Lan Vi, đây là tiền căn - hậu quả không thể tách rời.

Như vậy, sao có thể là nàng chủ động tới đây được?

"Với bệ hạ mà nói... nếu ngày đó người bình tĩnh mà suy nghĩ cẩn thận một chút, cũng không khó tìm ra sơ hở phải không?" Nàng mỉm cười nhìn hắn, hắn hiếm khi biến sắc, gật đầu: "Xin lỗi nàng."

Tịch Lan Vi khẽ lắc đầu, ý cười nhẹ hơn nhiều: "Ừ... Nhưng mà vẫn phải đa tạ bệ hạ ngày đó tức giận như vậy nhưng vẫn nguyện ý nghe thần thiếp giải thích. Còn nữa, hôm nay..."

Nàng ngước nhìn những người ngồi ngoài cửa, những người bên ngoài vội dời tầm mắt đi nơi khác, tránh ánh mắt của nàng.

Nàng hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: "Thật là ngoài dự đoán..."

"Aiz..." Giọng Hoắc Kỳ hơi khàn, khuôn mặt cũng mang nét mỏi mệt, nửa ngày cũng không nói gì.

"..." Tịch Lan Vi suy nghĩ một lúc, thử hỏi: "Bệ hạ... người làm sao vậy ạ?"

"Khụ... không có gì." Hoắc Kỳ điều chỉnh lại tâm trạng, trầm ngâm rồi chậm rãi nói: "Đột nhiên nhận ra bản thân lại có thể ngu xuẩn như vậy, cũng có chút..."

Thật đáng ngạc nhiên.

...

Xe ngựa chạy băng băng trên đường lớn, màn xe cũng bị gió thổi tốc lên. Ánh mặt trời rọi vào, chiếu trên sườn mặt Hoắc Kỳ, tạo thành một mảng sáng vàng tương phản trên khuôn mặt. Tịch Lan Vi ngả đầu trên đầu vai hắn, lẳng lặng nhìn, không nói rõ được cảm giác đang bành trướng càng ngày càng lớn trong lòng nàng.

Người này...

Luôn để tâm đến cảm giác của nàng. Không giấu diếm nàng điều gì; thậm chí vì giải tỏa khúc mắc của nàng mà bỏ qua thể diện của bản thân.

Lại nói tiếp, sự việc ngày đó... lúc vừa xảy ra ai lại không tức giận? Khúc mắc này của nàng, hắn còn có thể trách nàng tính toán chi li.

Nàng cũng không nên lại giấu hắn thêm chuyện gì...

Hiên tại, nàng vừa có nhi tử vừa có nữ nhi, hắn cũng đã hạ chỉ phong Hậu cho nàng. Sau này sẽ là sách, hôn lễ. Trong hôn lễ, họ sẽ cùng ăn[2], cùng uống rượu hợp cẩn, từ đó chính thức thành phu thê.

[2] Cùng ăn: nguyên văn là "lao thực" (牢食) xuất phát từ cụm "đồng lao mà thực" (共牢而食) - một nghi lễ trong hôn lễ cổ đại.

Không nên cứ giấu hắn mãi...

Tịch Lan Vi mím môi, cố gắng lờ đi những do dự, băn khoăn trong lòng, mở miệng nói: "Phu quân..."

Hắn nhẹ "Ừ?" một tiếng, ôn hòa nhìn nàng.

Nàng ngồi thẳng dậy, rời khỏi đầu vai hắn, nỉ non nói: "Ta có vài chuyện... rất quan trọng và cũng đã giấu trong lòng rất lâu rồi. Hiện giờ... không muốn giấu chàng nữa, phu quân muốn nghe chuyện này không?"

"Tất nhiên." Hoắc Kỳ nghiêm túc nhìn nàng, nói: "Nàng không muốn ta hỏi ta sẽ không hỏi nhưng... nếu nàng muốn nói, đương nhiên ta nguyện ý nghe từng lời."

Tịch Lan Vi gật đầu, thở dài nặng nề, ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn, nhẹ giọng hỏi hắn: "Liệu phu quân có tin tưởng vào lục đạo luân hồi..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: HNRTV, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 196 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.