Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Người vợ khủng bố - Dạ Thính Vũ Xuân

 
Có bài mới 09.01.2018, 10:27
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9615 lần
Điểm: 23.59
Có bài mới [Hiện đại - Kinh dị] Người vợ khủng bố - Dạ Thính Vũ Xuân - Điểm: 40
Người vợ khủng bố
Tác giả: Dạ Thính Xuân Vũ
Thể loại : Kinh dị
Số phần : 5 phần
Editor: Hương Cỏ

Phần 1:

"Mẹ định cưới vợ cho con."

"Người như con ai chịu lấy chứ?" Tôi không kiên nhẫn lên tiếng, đẩy xe lăn đi ra ban công. Phía trước ban công, những tòa nhà màu xám nối tiếp nhau chạy đến tận chân trời. Mấy bầy chim giương cánh bay trên bầu trời xanh, thỉnh thoảng cất lên những tiếng kêu lạc lõng.

"Con nghe mẹ nói đã!" Mẹ không buông tha cho tôi, đi sát theo sau ra ban công."Con gái trong thành phố yêu cầu cao thì mẹ sẽ tìm ở nông thôn. Dù sao cũng không thể để nhà họ Tần bị chặt đứt hương khói."

Người mẹ đang nhắm tới là do người khác giới thiệu, tên là Lâm Tuệ Xuân. Nhà cô ấy sống cách thành phố hơn bốn trăm km, trong một thôn trang nhỏ tên là thôn Trẻ. Nghe nói cô gái này nét mặt phúc hậu, thân thể khỏe mạnh, chỉ vì gia đình nghèo khó, đang cần một số tiền ăn hỏi để đi trả nợ, cho nên đồng ý gả tới nhà tôi.

Nghe mẹ nói lải nhải liên miên một hồi, tôi không thể không khẽ than một tiếng, ngơ ngác nhìn trên bầu trời đầy mây bay. Từ năm năm trước, sau khi xảy ra tai nạn xe cộ làm hai chân bị liệt, tôi thường xuyên thở dài như vậy. Bởi vì sau đó, tôi mất công việc nhiều ưu đãi, mất luôn cô bạn gái xinh đẹp đang bàn việc kết hôn, chỉ có thể ở trong nhà cam chịu. Cha tôi qua đời từ sớm, trong nhà chỉ có mẹ và tôi sống nương tựa lẫn nhau. Thấy tôi suốt ngày sa sút uể oải, không biết mẹ đã khóc hết bao nhiêu nước mắt, tốn bao nhiêu công sức. Được rồi, nếu bà muốn tôi kết hôn, vậy thì kết hôn đi.

Nhìn gương mặt mẹ đầy nếp nhăn, ánh mắt nhìn tôi tha thiết, cuối cùng tôi gật gật đầu nói: "Được."

Một tuần sau, tôi gặp cô gái tên là Lâm Tuệ Xuân, người sẽ trở thành vợ tương lai của mình.

Chỗ gặp mặt là một quán coffee cổ mang phong cách Tây tên là Ngày Cũ. Đèn treo thủy tinh lộng lẫy lóe lên ánh sáng huyền hoặc, nhạc sỹ đang chơi một bản nhạc rất dễ nghe từ chiếc đàn dương cầm màu đen. Trên bàn trưng một bình hoa hồng màu đỏ, ngồi đối diện ngay ngắn là một cô gái rất thanh tú có ánh mắt đen láy, nước da trắng ngời. Ngay trong giây phút nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy rõ ràng, trái tim đã ngủ yên từ rất lâu của mình trở nên lọan nhịp, đập thình thịch thình thịch trong ngực.

Đối với chuyện kết hôn từng bị coi là ép buộc này, tôi bỗng cảm thấy rất mong chờ. Lâm Tuệ Xuân, cô ấy là cô gái như thế nào nhỉ? Chúng tôi sẽ hòa hợp sao? Chúng tôi... Sẽ hạnh phúc chứ? Tôi cúi đầu nhìn đôi chân không thể cử động của mình, sự lo lắng bất an bỗng ùa vào lòng, ôi...

Lần đầu tiên gặp Lâm Tuệ Xuân rất vui. Cô ấy không phải người không có tri thức như tôi vẫn tưởng tượng, tuy hơi nhút nhát nhưng ăn nói lễ phép, mạch lạc. Vì hoàn cảnh nhà nghèo nên cho dù cô đã thi đỗ đại học cũng không có tiền để theo học, chỉ đi làm thuê để kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình. Ấn tượng cô ấy để lại cho tôi là một cô gái kiên cường, hiền lành, tốt bụng. Có thể lấy được cô ấy làm vợ là may mắn ba đời của một người tàn phế như tôi.

Ba tháng sau, tôi và Lâm Tuệ Xuân tay nắm tay đi vào thánh đường hôn lễ. Tuy rằng không được hoàn mỹ là chú rể phải ngồi trên xe lăn. Cô dâu mặc váy cưới màu trắng tinh, ôm một bó hoa màu tím nhạt, gương mặt trang điểm đẹp không giống người thường. Tôi ngắm vợ mình cười, cảm thấy hạnh phúc đầy tràn. Ngày hôm đó ánh mặt trời rực rỡ đến nỗi khiến tôi có cảm giác muốn khóc.

Hạnh phúc, luôn tới đầy bất ngờ. Lúc đó, tôi đã nghĩ như vậy.

Những tháng ngày tân hôn ngọt ngào như thể tôi được tắm mình trong hũ mật, cả ngày nhẹ nhàng như mây bay. Bởi vì thương vợ, sau khi kết hôn tôi không để cô ấy đi làm thuê nữa. Sau khi cha mất có để lại cho tôi tài sản đủ để chúng tôi cơm no áo ấm cả đời. Hai chúng tôi cả ngày ở bên nhau, anh anh em em không chịu rời xa. Chẳng mấy chốc, tuần trăng mật trôi qua.

Bởi vì chân tôi không tiện đi lại nên trong tuần trăng mật chúng tôi cũng không đi du lịch mà chỉ ở nhà. Nhà tôi có 02 căn hộ. Trước khi kết hôn tôi ở chung với mẹ, sau khi kết hôn tôi và vợ sống một nhà nên chuyển vào một căn hộ khác. Bởi vì tàn tật cho nên trong sinh hoạt rất nhiều chuyện tôi đều cần phải có người trợ giúp mới làm được. Trước đây do mẹ giúp tôi, giờ đổi thành vợ. Cô ấy không hề ghét bỏ, không cảm thấy phiền phức khi chăm sóc tôi. Vì vậy, tôi đối với cô ấy, ngoài tình yêu còn thêm lòng cảm kích. Tình yêu đối với vợ càng ngày càng thêm sâu sắc.

Ngày lại ngày trôi qua, tôi đắm chìm trong tình yêu và hạnh phúc, những suy nghĩ bi quan chán nản cũng dần dần tan biến theo thời gian. Dần dần, tôi phát hiện đôi khi vợ mình có những lời nói hành động khá quái dị, làm tôi cảm thấy khó hiểu, hơn nữa, cảm thấy sợ hãi.

Lần đầu tiên phát hiện cô ấy không bình thường là vào một ngày cuối tuần mưa rơi triền miên. Vợ tôi dậy thật sớm đi chợ mua đồ ăn, nói muốn làm một bữa ăn ngon bồi bổ thân thể cho tôi. Sau khi đi chợ về, cô ấy bận rộn làm đồ ăn trong bếp, tôi ở trong phòng sách lên mạng, chat với bạn. Ngồi chơi một lúc, tôi bất chợt cảm thấy buồn chán nên buông chuột, khởi động xe lăn, đi tới phòng bếp.

Nhà chúng tôi rộng gần hai trăm mét vuông, sửa sang lại nên cũng khá đẹp. Trên sàn trải thảm dày vàng nhạt nên đi lại rất nhẹ nhàng không có tiếng động, ngay cả xe lăn của tôi di chuyển trên mặt thảm cũng không gây ra tiếng động gì. Nhanh chóng khởi động xe lăn, tôi dịu dàng mỉm cười đi vào bếp. Đi gần tới bếp, tôi nghe thấy tiếng đập bịch bịch vọng tới, giống như ai đang chặt gì đó?

Cuối cùng, tôi thấy bóng dáng yểu điệu đeo tạp dề của vợ mình đang đứng trước quầy bếp, chặt cái gì đó bình bịch. Tôi mỉm cười vừa định nói chuyện thì đột nhiên nhìn thấy, lúc vợ giơ tay lên, trong tay cô ấy cầm không phải con dao mà là một chiếc giày cao gót màu trắng. Cô ấy đang nắm mũi giày, phần gót nhọn đầm đìa máu tươi. Ở bên cạnh cô ấy hiện ra một nửa đuôi cá đang không ngừng giãy dụa, thê thảm đập lên đập xuống.

Tận mắt chứng kiến hình ảnh đầy máu me quỷ dị này, trong nháy mắt tôi trợn tròn mắt. Trời, có chuyện gì vậy? Vì sao cô ấy lại dùng giày cao gót để giết cá... Không, thế này căn bản không phải giết, mà là tra tấn, tra tấn một cách tàn nhẫn!

Cảnh tượng quá bất ngờ khiến tôi ngây người, ngơ ngẩn đứng ở đó nhìn vợ mình chậm rãi giơ chiếc giày cao gót lên, từng nhát từng nhát tra tấn con cá đáng thương kia. Đáng sợ hơn là, cô ấy vừa dùng gót giầy đập con cá bình bịch, vừa cúi đầu cất tiếng cười không rõ cảm xúc. Nhìn kiểu gì cũng khiến người tôi kinh hãi.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng vợ tôi cũng dừng lại. Cô ấy đặt chiếc giầy thấm máu đỏ sẫm, dính đầy vảy cá sang một bên, tay kia cầm con cá đã bị đập nát bét, máu me đầm đìa lên mũi say mê ngửi ngửi. Mắt khép hờ, môi đỏ mọng hơi cong lên, nét mặt làm tôi nhớ tới mấy kẻ nghiện khi phê thuốc. Nhìn dáng vẻ của vợ mình, không hiểu sao tôi không thể nói gì được, chỉ lẳng lặng lăn bánh xe, lặng lẽ rời đi.

Lúc ăn cơm trưa, đối mặt với món cá bày giữa bàn, tôi không thể nào ăn nổi. Vợ tôi vẫn tỏ ra bình thường, ân cần gắp thức ăn chan canh cho tôi. Nhìn gương mặt quen thuộc kia, đột nhiên tôi cảm thấy mình chưa bao giờ thực sự hiểu cô ấy. Tối hôm đó tôi thức trắng một đêm.

Từ sau ngày hôm ấy, tôi bắt đầu chú ý từng lời ăn tiếng nói hành động của vợ mình, nhưng rất lâu cũng chưa phát hiện thêm tình huống nào giống như hôm ấy. Cho tới một lần, trong lúc vô tình tôi phát hiện...

Thời gian xảy ra chuyện là một đêm cách đó một tháng. Lúc đó tôi đang mơ một cơn ác mộng. Trong mộng, tôi hốt hoảng chạy trên con đường tràn ngập sương mù. Trên trời là mặt trăng sáng ngời tỏa ánh sáng quái lạ,  giống như một mặt trời nhỏ sáng quắc. Một bầy dơi lớn sải hai cánh rất rộng, rất dài bay lượn dưới ánh trăng. Con dơi vốn không kêu được nhưng rõ ràng chúng lại kêu rất thê lương, giống như đang ca một bài hát đưa tang tôi trong đám ma vậy. Tôi cứ thế chạy, cố gắng chạy trốn thứ đang truy đuổi sau lưng mình, Tôi chạy chân trần, bị những bụi gai của hoa thạch tử cào nát chân, máu chảy ròng ròng. Lòng tôi không có chút vui vẻ nào, chỉ có nỗi sợ hãi vô tận. Gần lắm rồi, thứ đáng sợ kia ngày một gần hơn. Tôi không biết nó là cái gì, không biết vì sao nó lại truy đuổi tôi, chỉ biết nếu tôi không chạy nó sẽ giết tôi. Tôi cứ chạy hoài chạy mãi, đột nhiên dưới chân bị hẫng một cái, tôi rơi xuống tự do ...

Giấc mơ bị đứt, tôi mở mắt choàng tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi. Sững sờ một lúc lâu, tôi quay đầu nhìn sang đã thấy chỗ nằm bên cạnh trống rỗng, chỉ có chiếc chăn lạnh lẽo nằm đó, vợ tôi không nằm bên cạnh. Đã trễ thế này rồi, cô ấy đi đâu chứ?

Tôi vịn giường đứng lên, cố gắng nâng người sang chiếc xe lăn để cạnh giường. Tôi đẩy bánh xe đi ra khỏi phòng ngủ sang phòng khách bên ngoài.

Đêm khuya, ánh trăng màu xanh nhạt mơ hồ rọi vào từ cửa sổ nằm sát đất. Rèm cửa sổ có in hoa văn khẽ lay động trong gió đêm, như thể trong đó giấu một con quỷ vậy. Ngoài công trường đằng xa, tiếng động cơ gầm rú mơ hồ vọng tới, u u u u tựa như tiếng quỷ khóc. Bánh xe lăn rất êm trên thảm, không một tiếng động. Không hiểu sao lòng bàn tay tôi rịn mồ hôi, trái tim đập loạn lên. Một cảm giác hưng phấn tò mò tựa như sắp được nhìn thấy tội ác đã giấu kín của người khác.

Đúng lúc tôi đi tới phòng khách, đằng sau bể cá thủy tinh lớn giữa phòng, tôi thin thấy cô ấy, vợ của tôi. Trong bóng đêm, cô ấy mặc chiếc váy ngủ màu trắng tinh, đứng ở ngay cửa lớn, đối diện với chiếc gương treo trên cửa, không hề nhúc nhích. Trong bể cá, hai con cá vàng màu đỏ và màu trắng yên tĩnh bơi qua bơi lại, thả bong bóng. Tôi vươn nửa đầu lên, bình tĩnh nhìn cô ấy. Chờ đến khi tôi nhìn kỹ, ánh mắt quen dần với bóng tối thì mới thấy cô ấy không phải đứng yên như tượng. Cô ấy cầm một cây lược, nhìn thẳng vào gương chậm rãi chải mái tóc đen rối dài. Váy ngủ rất dài, đuôi váy rơi trên đất. Bóng lưng màu trắng của cô ấy càng làm nổi bật mái tóc đen dài, thoáng nhìn qua như một u hồn. Tôi chợt nghĩ, có phải trong gương mặt kia có một mặt quỷ đang chảy máu đỏ tươi? Tưởng tượng kinh khủng đó làm tôi run lên...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hương Cỏ về bài viết trên: phuochieu90
     

Có bài mới 10.01.2018, 07:58
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9615 lần
Điểm: 23.59
Có bài mới Re: [Hiện đại - Kinh dị] Người vợ khủng bố - Dạ Thính Vũ Xuân - Điểm: 39
Người vợ khủng bố
Tác giả: Dạ Thính Xuân Vũ

Editor: Hương Cỏ

Phần 2


Tuy đêm đã rất khuya, nhưng tôi biết giữa thành phố này vẫn còn có rất nhiều người, vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà chưa ngủ yên giấc. Nhưng tôi cũng tin rằng, không có ai giống như vợ tôi làm ra chuyện quỷ dị như vậy. Đang ngủ ngon lành, cô gái bên cạnh người đàn ông bỗng mở to hai con mắt. Ánh mắt đó vô cùng bình thản, tỉnh táo, giống như cô ấy chưa từng thực sự đi ngủ. Cô nghiêng đầu, lặng lẽ ngắm người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Sau đó cô ấy nhẹ nhàng đứng lên, lặng lẽ ra khỏi phòng, đứng trước gương phòng khách, trong bóng tối chải vuốt mái tóc đen dài của cô ... Đầu óc tưởng tượng ra hình ảnh đó làm tôi không rét mà run. Thậm chí tôi còn tưởng tượng ra một cảnh càng thêm đáng sợ: Cô gái đang chải tóc kia bất chợt bỏ cây lược xuống, giơ hai tôiy lên, nhấc đầu mình ra khỏi cổ. Sau đó cô lại nâng cái đầu có mái tóc đen dài trong tay, tiếp tục chải đầu...

Tôi lặng lẽ đứng sau bể cá, suy nghĩ xem có nên lên tiếng, hỏi xem cô ấy đang làm gì hay không. Suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng như lần trước, lặng lẽ rời đi. Cho đến trước khi tôi quay đi, cô ấy vẫn giữ y nguyên động tác chải tóc, thong thả, cổ quái ... Trở lại phòng ngủ, tôi lại cố hết sức nâng người mình lên giường, nằm xuống với một bụng đầy nghi hoặc. Dù đã nhắm mắt nhưng lại khó có thể đi vào giấc ngủ. Trằn trọc một hồi, đột nhiên tôi cảm thấy có một ánh mắt đang chằm chằm nhìn mình. Không lẽ …  Tôi đột ngột mở mắt ra thì lại thấy một bóng người màu trắng đứng bên cạnh giường, cúi đầu nhìn tôi. Mái tóc dài của cô ấy rối bù, đen nhánh, trong tôiy cô ấy cầm một chiếc giày cao gót màu trắng. Đế giày nhọn hoắt lóe sáng làm cho người tôi kinh hồn táng đảm! Trên gương mặt tái nhợt của cô ấy bỗng lộ ra nụ cười dữ tợn, tay cầm giày giơ cao, đạp thật mạnh xuống đầu tôi ——

"A!" Tôi mở to mắt, bừng tỉnh. Người nằm bên cạnh yên lặng ngủ, phát ra tiếng thở khẽ khàng. Thì ra trong ác mộng, tôi lại nằm mơ ác mộng thấy vợ mình đang cố giết mình. Cô ấy trở về giường lúc nào mà tôi không cảm nhận được một chút gì hết.

Rốt cuộc không thể tiếp tục ngủ nữa, tôi ngồi dậy, bật đèn bàn lên, cứ thế ngồi đến khi trời sáng.

Sau hai sự kiện này, rốt cục tôi hiểu rõ cho tới bây giờ tôi chưa từng thực sự hiểu được vợ mình. Có lẽ trên đời có rất nhiều cặp vợ chồng đều như thế, chưa từng hiểu rõ về nhau. Nhưng ít nhất tôi dám khẳng định, những người vợ kia của họ tuyệt đối không giống vợ tôi, có những hành vi quái dị kinh khủng như vậy.

Cuộc sống mà tôi vốn cho là mỹ mãn đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt, hơn nữa còn ngày càng gia tăng. Tôi bắt đầu cảm thấy hoài nghi, hôn nhân của tôi cuối cùng có phải là một sai lầm hay không. Còn đôi chân bị liệt trở thành gánh nặng trầm trọng của tôi, khiến cho tôi muốn chạy trốn cũng không hề dễ dàng, chỉ có thể mỗi ngày ở cùng vợ, dè dặt cẩn trọng quan sát những hành vi cử chỉ của vợ trong khi cô ấy không để ý. Có đôi khi tôi suy đoán, có phải cô ấy có bệnh về tâm thần hay không? Nếu thật sự như vậy, tôi có nên đưa cô ấy đến bệnh viện tâm thần chăng? Nhưng nghe nói, bệnh viện tâm thần có thể khiến người bình thường trở nên điên loạn... Nếu  vậy, so với việc phải đưa cô ấy đến bệnh viện thì thà ly hôn cho xong. Nhưng, tôi lại cảm thấy luyến tiếc... Cứ như vậy cả ngày tôi miên man suy nghĩ, lo được lo mất. Trong một khoảng thời gian khá lâu, cô ấy biểu hiện rất bình thường, không có hành vi nào dị thường xuất hiện. Trong quãng thời gian đó, tôi hồn nhiên cho rằng, sẽ không bao giờ phát sinh thêm chuyện gì làm tôi sợ hãi nữa...

Ngày hôm đó, tiết trời rất đẹp, ánh nắng ấm áp, còn có gió nhẹ thổi. Bởi vì đã lâu mẹ không gặp tôi, bà than mình cô đơn trong điện thoại. Vì thế tôi đi dạo trong công viên với mẹ hơn nửa ngày, lúc về nhà, sắc trời đã tối.

Mẹ đẩy xe lăn của tôi, kẽo kẹt đi ra thang máy tới cửa nhà. Lúc đang chuẩn bị vào nhà, chuông di động của bà reo lên."A lo, bà Lý à, có chuyện gì vậy? ... Được, được, bà đừng quá lo lắng, tôi sẽ tới ngay." Cắt điện thoại, mẹ nói cháu gái của bà Lý bị té từ trên lầu xuống đất, giờ đã đưa vào bệnh viện, bà phải đi qua đó xem thế nào nên sẽ không vào nhà cùng với tôi. Tôi gật đầu để mẹ đi, nhìn theo bóng lưng mẹ vội vã đi vào thang máy.

Lấy chìa khóa ra mở cửa, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa sắt màu xanh thẫm ra. Theo tiếng sắt lịch xịch, trần nhà phòng khách hiện ra trước mắt tôi. Trong phòng tối mù, không có ánh đèn cũng không có bóng người, có thể tnhìn thấy ánh hoàng hôn màu hồng tím cũng sắp tàn dần qua cử sổ kính trong suốt. Không có ánh đèn sáng, chẳng lẽ vợ tôi không ở nhà sao? Tôi nghĩ như thế, chuyển động xe lăn vào cửa.

Trong phòng rất yên tĩnh, tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng chó sửa thê lương vọng tới từ mấy khu dân xư xa xa, tiếng kêu giống như tiếng sói tru hơn là tiếng chó sủa. Tôi chuyển động xe lăn đi đến chỗ công tắc đèn, đang định bật công tắc thì nghe tiếng động phát ra từ trong phòng kế bên gian bếp, truyền đến tiếng băm băm chặt chặt mơ hồ. Đây là tiếng gì vậy, chẳng lẽ trong phòng có kẻ trộm sao? Trong lòng tôi trầm xuống, cảnh giác lên, đi tới phòng bếp cầm lấy một con dao phay, lặng lẽ đi tới chỗ có tiếng động.

Tuy rằng sắc trời đã khá tối nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ cảnh vật trong phòng.Xuyên qua mấy thứ để linh tinh trong phòng, tôi nhìn thấy một bóng người ngồi ở trong góc. Bóng người kia có bờ vai gày và mái tóc dài đen nhánh. Không phải vợ tôi thì là ai chứ? Thở phào nhẹ nhõm một hơi, tôi vừa định gọi nàng lại đột nhiên chợt ngẩn ra. Cô ấy, cô ấy đang làm gì chứ? !

Giữa những đồ vật âm u, các thùng xốp xếp chồng lên nhau, cái lớn cái nhỏ, thùng nhựa đựgn các túi khoai tôiy bằng vải bố lớn, còn có các bình dấm chua. Vợ tôi ngồi xổm giữa đống lộn xộn đó, trong lòng ôm một cái khay bằng sứ màu trắng. Trên khay là một con gà còn nguyên lông và chưa mổ bụng. Cô ấy cúi đầu, gặm cắn nó giống như một con thú. Một nửa gương mặt dính đầy máu tươi và lông gà, ánh mắt như thể phát ra ánh sáng màu xanh lục. Dáng vẻ đó, cực kỳ đáng sợ!

Bởi vì quá mức khiếp sợ, tôi sững sờ tại chỗ, không thể động đậy, không thể lên tiếng. trong phòng u ám yên tĩnh, chỉ có tiếng cắn xé dã man của vợ tôi vọng tới. Không biết qua bao lâu, giống như bị mộng du, vợ tôi đứng lên, bưng khay từ từ đi ra giữa đống đồ lộn xộn, đi vào phòng bếp. Cô ấy vứt một nửa con gà máu me nhầy nhụa còn sót lại trong khay vào thùng rác, sau đó đi tới bồn rửa chén, mở vòi nước tỉ mỉ rửa cái khay. Tấn đến khi cái khay đã được rửa sạch sẽ, cô ấy mới đặt nó vào trong tủ chén. Sau đó cô ấy đứng im trước quầy bếp, không nhúc nhích. Tất cả  quá trình, cô ấy đều lạnh lùng, như không nhìn thấy bất cứ ai, không thấy tôi. Rốt cuộc cô ấy bị sao vậy?

Tôi cũng đứng sững sờ với vợ một lúc, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, đẩy xe lăn đi tới chỗ công tắc điện, "Tách" một tiếng bật đèn lên. Trong phút chốc, ánh sáng tràn ngập cả không gian, căn phòng cũng sáng bừng lên. Ngọn đèn soi gương mặt trắng bệch của vợ tôi, như thể một hồn ma. Như ở trong mộng mới tỉnh, cô ấy thong thả chớp chớp mắt, nhìn sang chỗ tôi hỏi: "Ông xã, anh về lúc nào vậy?"

"Một lúc lâu rồi." Trầm mặc một hồi, tôi trả lời.

"Đói bụng chưa, em sẽ đi nấu cơm ngay."

Nghe cô ấy nói như thể vừa nãy không có chuyện gì xảy ra, tôi nhịn không được hỏi: "Em vừa làm gì vậy?"

"Vừa nãy hả? Em có làm gì đâu."

Không làm gì? Đây không là trợn mắt nói dối sao? Trong phút chốc tôi cảm thấy một sự phẫn nộ lan tràn trong lòng. Tôi đẩy bánh xe, đi đến trước thùng rác, tôi giơ tay ra đập vào thùng rác một cái "Rầm". Một nửa con gà bên trong lăn ra đất, máu me vương đầy lên sàn nhà."Đây là cái gì? Em giải thích xem."

Nhìn nửa con gà kia, vợ tôi kêu lên kinh ngạc, hơi kinh hoảng nói: "Trời, cái này … từ đâu ra vậy?"

Tôi nhìn cô ấy chằm chằm không chớp mắt nói: "Đây là đồ em ăn thừa bỏ lại, nhanh như vậy em đã quên sao?"

"Em ăn thừa lại?" Nét mặt vợ tôi tỏ vẻ ra không dám tin, lắc lắc đầu nói: "Làm sao có thể, anh đừng nói đùa, làm sao em có thể ăn thịt gà sống chứ."

Mặc kệ tôi nói như thế nào, vợ tôi đều một mực phủ nhận việc cô ấy đã làm, thậm chí hoài nghi là tôi cố ý tìm cớ cãi nhau với cô ấy. Biểu hiện của cô ấy không giống giả bộ, y như là thật sự không biết mình đã có những hành vi quái dị như thế. Vì thế, tôi cũng chỉ phải bỏ qua chuyện này. Dù sao, ăn thịt sống cũng không tính là chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là làm cho người tôi cảm thấy quái dị, cảm thấy khó có thể chấp nhận thôi. Nghĩ tới, không phải là có món cá sống mọi người cũng thích ăn sao? Tôi cũng chỉ biết cười khổ an ủi chính mình.

Sau khi chuyện này trôi qua, trong nhà có một tin tức tốt: Vợ tôi mang thai! Vợ tôi và mẹ đều cực kỳ vui mừng, còn tôi trong vui sướng cũng ẩn ẩn bất an. Cầu trời đất Phật Tổ phù hộ, đừng phát sinh thêm chuyện gì nữa. Tôi chỉ muốn trải qua một cuộc sống bình thản đơn giản mà thôi.

Ngày tháng như dòng chảy lẳng lặng trôi qua, chỉ chớp mắt liền đến ngày vợ tôi sắp sinh. Trong khoảng thời gian này, sinh hoạt gia đình tôi trải qua rất an bình. Đúng như lời tôi cầu nguyện, hình như không phát sinh thêm bất cứ chuyện quái dị nào. Tôi cảm thấy cực kỳ vui mừng, hi vọng có thể bình yên mãi như vậy. Nhìn vợ mình mang thai, bụng tròn xoe, tôi cũng rất chờ mong ngày đứa bé được sinh ra.

Vào một đêm mưa lớn, vợ tôi phát động. Trải qua hơn một giờ cố gắng, cô ấy thuận lợi sinh một con trai nặng hơn ba kg ở bệnh viện. Nhìn đứa bé nhăn nhúm đỏ hỏn trong tã lót, tôi không nhịn được kích động mà khóc vì hạnh phúc. Tôi chưa từng có cảm giác như bây giờ, cảm thấy sinh mệnh thật sự đáng giá yêu thương quý trọng. Cảm tạ trời xanh, sau khi bắt tôi phải trải qua đắng cay cực khổ còn có thể đạt được hạnh phúc. Sau này, sau hết thảy những gì xảy ra, tôi từng nghĩ rằng, nếu thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc đó thì tốt biết bao nhiêu. Đáng tiếc, trên đời này không có chữ “nếu”. Nên chuyện phải xảy ra, chung quy nó sẽ phát sinh. Thời gian chậm rãi đi về phía trước, liên tục, đi đến thời khắc làm tôi thống khổ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.01.2018, 08:02
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9615 lần
Điểm: 23.59
Có bài mới Re: [Hiện đại - Kinh dị] Người vợ khủng bố - Dạ Thính Vũ Xuân - Điểm: 41
Người vợ khủng bố
Tác giả: Dạ Thính Xuân Vũ

Editor: Hương Cỏ

Phần 3


Cho tới bây giờ tôi đều không biết, một đứa trẻ sơ sinh ra đời lại có thể thay đổi nhiều như vậy. Như thể mỗi ngày nó đều lớn, đều thay một kiểu dáng khác nhau. Rất nhanh, con trai tôi từ một đứa trẻ nhăn nhúm đó hỏn trở thành một đứa bé trắng trẻo hồng hào. Gần một tháng, nhìn con có năm phần giống mẹ, năm phần giống mình, đôi mắt đen láy to tròn, cái mũi nhỏ nhắn, miệng xinh xắn, nhìn cực kỳ đáng yêu. Tôi thường thường yêu thích ôm con không chịu buông tay, nói chuyện với con, cười với con, tưởng tượng sau này lớn lên con sẽ như thế nào. Mỗi một ngày trôi qua, tôi đều đắm chìm trong niềm hạnh phúc không gì kiềm chế nổi.

Qua hai ngày nữa sẽ tới ngày đầy tháng của con trai. Vì chuyện này mà tôi cảm thấy cao hứng, nhưng đồng thời cũng có chuyện phiền lòng. Chuyện là về ông bà ngoại của con trai tôi. Lại nói tiếp, hai ông bà thật sự là một đôi quái nhân. Lúc tôi và vợ kết hôn, bọn họ cũng chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn tại hôn lễ hôm đó, sáng sớm hôm sau liền rời khỏi. Bình thường, bọn họ đã không cho chúng tôi gọi điện thoại, cũng không đến thăm chúng tôi. Lần này là cháu ngoại đầy tháng, bọn họ cũng không tới tham gia tiệc chúc mừng. Nên biết rằng, từ lúc vợ tôi mang thai đến khi sinh con trai, bọn họ cũng chỉ tới bệnh viện thăm hai mẹ con một lúc rồi sau đó cũng chẳng quan tâm. Sao bọn họ có thể lạnh lùng như vậy chứ? Tôi thật sự không hiểu được. Thậm chí tôi suy đoán, có phải bọn họ ghét tôi là người tàn tật hay không? Cho dù như vậy, nhưng con trai tôi là đứa bé hoàn toàn khỏe mạnh lành lặn đáng yêu mà, sao bọn họ lại không yêu thương cả cháu ngoại mình chứ? Thái độ kỳ quái của họ, tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, chỉ đành buông tay mặc kệ.

Hôm ấy là ngày trời đầy mây, gió lạnh thổi vù vù, cuốn lấy đám lá vàng lá đỏ của tàng cây dưới lầu bay múa đầy trời. Bầu trời màu xám đục, không thấy chút ánh nắng mặt trời nào. Tôi thảo luận với mẹ cả nửa ngày về việc tổ chức tiệc đầy tháng, rồi gọi điện cho bạn bè họ hàng thân thuộc... Thật vất vả mới xong, tiễn mẹ tôi về, tôi cũng thật sự mệt mỏi đi lên lầu. Sau đó, tôi trở lại phòng ngủ, nằm lên giường là ngủ luôn. Vợ tôi ở trong phòng con, vừa nghỉ ngơi vừa trông con.

Tôi nằm lên giường mềm mại, rất nhanh liền ngủ say. Hơn nữa, bắt đầu nằm mơ. Đó là một ác mộng tôi đã từng mơ qua. Hôm nay, nó lại bắt đầu dẫn đường tôi rơi vào ảo giác khủng khiếp. Trong mộng, trên bầu trời cao vẫn là mặt trăng sáng kỳ dị, vừa giống như một mặt trời nhỏ, lại vừa giống một mặt trăng, một con dơi lớn có hai cánh rất dài kêu thê lương dưới ánh trăng trắng nhợt nhạt. Tôi chạy chân trần, hai bàn chân đầm đìa máu, không ngừng trốn chạy. Gần, rất gần, thứ gì đó dáng sợ đang truy đuổi tôi ở phía sau, nó càng ngày càng gần ...

Lúc tôi tỉnh lại, trời đã tối rồi. Những cao ốc phía xa rực rỡ ánh đèn rọi vào mắt tôi qua rèm cửa sổ màu xanh nhạt. Ngay khi tôi tỉnh lại thì đồng thời một cơn đau mãnh liệt ùa vào tim. Trái tim tôi đập thình thịch như thể đang chạy rất nhanh, khiến cả người tôi bất giác run lên. Vì sao nhỉ?

Mở đèn lên, ngồi vào trên xe lăn, tôi đẩy bánh xe đi ra khỏi phòng ngủ. Không biết con trai có ngoan không, có khóc không. Nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của con, tôi không kìm lòng được mà mỉm cười. Nhưng … vừa mới vừa ra khỏi phòng ngủ, nụ cười trên mặt tôi liền cứng lại. Một cảm giác sợ hãi lan tràn toàn thân, khiến tôi không kịp trở tay trong nháy mắt, đầu óc đều như để đông cứng lại.

Kề bên phòng ngủ là phòng phụ, được cải tạo thành phòng trẻ để vợ tôi nằm ở cữ. Lúc đó vợ tôi đang đứng phát ngốc ở cửa phòng trẻ, như thể đánh mất hồn vậy. Trên mặt của cô ấy không có chút biểu cảm gì, hai mắt dại ra nhìn vách tường màu hồng nhạt trước mặt. Mái tóc đen dài của cô ấy nằm tán loạn trên vai trên lưng, giữa mái tóc rối bù đó gương mặt cô ấy trắng bệch như như một oán quỷ.

Nhưng điều làm tôi kinh hãi, làm tôi cảm thấy sợ hãi lại chẳng phải là bộ dạng đó của cô ấy. Thứ khiến tôi rơi vào vực sâu tối đen không đáy là trên miệng, dưới cằm cô có dính máu tươi đỏ sẫm. Thậm chí, những giọt máu màu đỏ đó từng giọt từng giọt rơi xuống, rơi xuống nếp nhăn của vạt áo trước màu trắng, rơi xuống sàn nhà màu vàng nhạt... Từng giọt, từng giọt, run rẩy đánh vào trong lòng tôi.

Tôi đứng tại chỗ, sững sờ một lúc. Sau đó, giống như phát điên kéo bánh xe chạy nhanh vào phòng trẻ. Nhưng trong bàn tay tôi đầm đìa mồ hôi lạnh, tôi cố kéo bánh xe mấy lần mới có thể làm nó chuyển động. Lúc chạy qua cửa, vơ tôi bị xe lăn của tôi đẩy ngã, loạng choạng ngã xuống nền nhà. Tôi cũng không thèm liếc nhìn cô ấy một cái. Trên thực tế, tôi chỉ hận mình coi như chưa từng gặp cô ấy. Cô ấy mang đến cho tôi hạnh phúc lớn nhất trên đời, lại tàn nhẫn cướp đi hạnh phúc này. Vì sao, vì sao ông trời đối với tôi bất công như thế!

Đi vào trong phòng trẻ, hoàn cảnh bên trong làm cho tôi hóa đá trong nháy mắt, không thể động đậy. Cơ thể của tôi hình như không còn là của mình, linh hồn phiêu lãng ra khỏi thể xác, du đãng ở trong địa ngục. Lỗ tai tôi kêu ong ong, như thể tràn ngập tiếng ve của cả ngàn con ve kêu giữa mùa hè, ồn ào khiến cho người tôi muốn nôn mửa.

Trong phòng trẻ, ánh trăng loang lổ rọi trên giấy dán tường màu xanh trắng, còn treo rất nhiều những đồ chơi thu hút ánh mắt trẻ con. Những thứ này vốn là những vật tôi gửi gắm tình yêu để mua cho con. Nhưng lúc này mấy vật đó bị kéo lệch lạc khắp nơi, vài thứ rơi xuống đất, còn bị dính vết máu đỏ bầm. Trên giấy dán tường cũng có vết máu. Màu đỏ lúc nhạt lúc đậm nổi bật trên nền ảnh trăng sao đáng yêu càng làm người tôi cảm thấy ghê người.

Tã lót màu hồng nhạt bọc trẻ con không đặt trên nôi trẻ. Nó bị ném vào phòng góc xó đáng thương. Tôi cố nén toàn thân run rẩy kịch liệt, chuyển động xe lăn đi tới chỗ đó. Lúc ấy, cái tã lót loang lổ vết máu kia được phóng đại vô hạn trong mắt tôi. Nó mang đến cho tôi hi vọng, hoặc là tuyệt vọng. Nó quyết định vận mệnh của tôi.

Xe lăn chậm rãi đi trước, bánh xe cao su nghiến trên thảm dày, kỳ thực cũng không phát ra tiếng động gì. Nhưng tôi lại cảm thấy tiếng bánh xe phát ra cực kỳ lớn, giống như tiếng xe lửa chạy qua, rầm rập nghiến vào lòng tôi. Xe lăn màu đen của tôi dừng lại trước tã lót hồng nhạt, tay tôi run rẩy kịch liệt, cánh tay màu xanh tái nhợt đưa ra chậm rãi vạch tấm tã lót nhàu nhĩ nhuốm máu. Bên trong lộ ra nửa cơ thể nhỏ bé, xương máu lẫn lộn, trên cơ thể vẫn còn lưu lại dấu răng. Trong nháy mắt một tiếng thét thê lương vang vọng căn phòng: "A —— "

Đã vào cuối mùa thu. Mỗi ngày tôi đứng trên ban công, nhìn cây cối dưới lầu không ngừng rụng rơi lá vàng. Một ngày lại một ngày, cho tận đến khi nó không còn lá để rơi, chỉ chừa lãi những cành cây trơ trọi màu xám tro đâm thẳng lên bầu trời. Giống như ánh mắt của tôi vậy, khóc đến cuối cùng không còn nước mắt mới thôi.

Từ ngày đó về sau, vợ tôi không còn mở miệng nói chuyện nữa. Cô ấy như bị mắc chứng bệnh tự khép kín, lâm vào thế giới của riêng mình. Thỉnh thoảng, cô ấy cũng sẽ tỉnh táo một lúc. Những lúc ấy, cô ấy cũng chỉ yên lặng khóc. Giữa chúng tôi không nói với nhau  một câu nào. Cả ngày cũng chỉ là trầm mặc, sự trầm mặc làm tôi không thể thở nổi.

Tôi rất hối hận, hối hận đến nỗi muốn tự giết mình. Nếu tôi sớm nhận ra vợ mình không thích hợp, nếu ngày đó tôi không ngủ say, nếu... Đáng tiếc, trên đời này không có chữ nếu.

Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy mà bố mẹ vợ tôi cũng không đến nhìn một lần nào. Tuy rằng tôi cũng không để ý chuyện này nhưng tôi nghĩ, tôi nên nói chuyện với ông bà về con gái của mình.

Tôi gọi điện đến nhà bố mẹ vợ, tiếng chuông kêu rất lâu mới có người nhận máy."A lô?" Tiếng nói già nua vang bên tai tôi, là mẹ vợ nhận điện thoại.

"Mẹ, là con."

"Ừ, ừ, là con à. Các con... Các con vẫn khỏe chứ?" Giọng nói dè dặt cẩn trọng, mơ hồ lộ ra chút kích động.

"Xảy ra chuyện lớn như vậy làm sao mà tốt được ạ." Cười khổ một tiếng, tôi tiếp tục nói: "Mẹ, con muốn hỏi một chút về chuyện của Tuệ Xuân."

"A? Tuệ Xuân ư, con bé ... con bé ... Ôi, con cũng đừng trách nó, nó ..., ôi ..." Trong điện thoại, mẹ vợ không ngừng than thở.

"Vì sao mẹ nói vậy, không trách cô ấy thì có thể trách ai? Rốt cục đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy, vì sao có thể làm ra chuyện như vậy?" Tôi bắt đầu kích động lên, hỏi liên tiếp như pháo nổ.

"Ôi, ôi, nó cũng có nỗi khổ ..." Nói một nửa nhưng lại không lại tiếp tục nói tiếp. Tôi cảm thấy hơi phẫn nộ rồi, âm điệu cũng sắc nhọn lên: "Rốt cục là xảy ra chuyện gì, có phải tinh thần cô ấy có vấn đề hay không? Rốt cuộc các người đã che giấu chuyện gì chứ?"

"A, không, không có gì đâu... Cứ, cứ như vậy đi ——" nói tới đây điện thoại bị cắt đứt. Đến khi tôi gọi lại thì chỉ có âm thanh báo bận, mặc kệ gọi bao nhiêu lần đều giống nhau. Nghĩ đến là bên kia đã tháo dây điện thoại ra. Thái độ bà kỳ lạ như vậy khẳng định có vấn đề, tuyệt đối họ đang che giấu gì đó. Tôi nhất định phải biết rõ ràng! Nếu không, tôi không cam lòng!

Tôi quyết định đi thôn Trẻ là quê nhà của vợ mình, tìm bố mẹ vợ để hỏi rõ ràng mọi chuyện. Đây vốn không phải là đau khổ tôi phải gánh chịu lại bị bọn họ áp đặt ở trên người. Nếu trước khi kết hôn tôi đã biết về tình huống quái dị của Lâm Tuệ Xuân thì tuyệt đối tôi sẽ không ở bên cô ấy đơn giản như vậy, càng không yên tâm để con ở chung một phòng với vợ. Phát sinh bi kịch kia, ít nhất bọn họ phải chịu một phần trách nhiệm!

Mang tâm trạng đi khởi binh vấn tội, tôi tìm một vệ sỹ đi với tôi đến thôn Trẻ. Vốn tôi định đi cùng mẹ tôi nhưng lo lắng đến tuổi bà đã lớn, vừa mới mới mất đi cháu trai, thật sự không thể chịu thêm bất cứ kích động nào nữa. Cho nên, tôi không dám để bà đi. Có vệ sỹ đi cùng tôi như vậy là đủ rồi.

Trong một buổi sáng mưa dầm lả lướt, tôi mang theo hành lý đơn giản đi cùng người vệ sỹ  thân thể cường thể tráng tên là Đoạn Thụy Thành, ngồi trên xe lửa đi thôn Trẻ. Trong tiếng còi xe u u, xe lửa chạy ra sân ga đi tới con đường thăm thẳm không biết đâu là điểm cuối. Giọt mưa táp vào kính cửa sổ xe tựa như nước mắt, róc rách trôi hết những bụi bẩn bám trên cửa kính. Trong thành phố, những căn nhà màu xám, biển quảng cáo màu sắc rực rỡ, cây cối nâu trầm đã rụng hết lá, tất cả trở nên mờ nhạt trong màn mưa.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hương Cỏ về bài viết trên: R.Quinn, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.