Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 

Công giá - Lạc Băng Lăng

 
Có bài mới 03.01.2018, 00:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 496 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Công giá - Lạc Băng Lăng - Điểm: 10
Công Giá

Tác giả: Lạc Băng Lăng

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, thụ sủng công, bố y cuộc sống, tình hữu độc chung, 1×1, HE.

Nguồn: https://phongha2208.wordpress.com

Trạng thái: Full

Độ dài: 94 chương + PN

Edit: Phong Hạ

Giới thiệu:


Cung Trác Lương vốn là nam chủ cũng là tác giả thần thượng xuyên thành lại là con vợ lẻ trong một đại gia tộc giàu có, lại vô tình phát hiện tiểu từ này bị mẹ cả xem là tai họa mà muôi dưỡng như nữ nhi  không tính, còn bị bức nam phẫn nữ trang thành thân với con trai tri phủ đang bệnh để xung hỉ.Tiểu chủ nhân trước của thân thể này không thể nhịn được nữa mà  nhảy cầu tự sát, đáng thương hắn trùng sinh tới đây thành tiểu Cung, hắn vốn định nói ra chân thân làm cho ‘ phu ’ gia đi tìm ‘ nương ’ gia cáo tội, lại bị tên tướng công ma ốm kia đem cái  lợi và  cái hại giảng cho ngất đầu, miễn cưỡng cùng hắn bắt đầu cuộc sống ‘ vợ chồng ’.

Cũng may nam nhân này tuy rằng thể yếu tự bế nhưng bộ dáng thật sự đẹp, lại một lòng làm một tướng công yêu thương thê tử thật tốt, vì thế mỗi khi tiểu Cung khí thuận hay  khí không thuận, liền đóng cửa phòng đem kiều tướng công đẩy ngã bắt đầu tương tương lại nhưỡng nhưỡng lại tái tương tương...


Mục lục

Mục lục truyện Công giá
Chương 1- Chương 2- Chương 3- Chương 4- Chương 5- Chương 6- Chương 7- Chương 8- Chương 9- Chương 10- Chương 11-Chương 12-Chương 13-Chương 14-Chương 15-Chương 16-Chương 17-Chương 18-Chương 19-Chương 20-Chương 21-Chương 22-Chương 23-Chương 24-Chương 25-Chương 26-Chương 27-Chương 28-Chương 29-Chương 30-Chương 31-Chương 32-Chương 33-Chương 34-Chương 35-Chương 36-Chương 37-Chương 38-Chương 39-Chương 40-Chương 41-Chương 42-Chương 43-Chương 44-Chương 45-Chương 46-Chương 47-Chương 48-Chương 49-Chương 50-Chương 51-Chương 52-Chương 53-Chương 54-Chương 55-Chương 56-Chương 57-Chương 58-Chương 59-Chương 60-Chương 61-Chương 62-Chương 63-Chương 64-Chương 65-Chương 66-Chương 67-Chương 68-Chương 69-Chương 70-Chương 71-Chương 72-Chương 73-Chương 74-Chương 75-Chương 76-Chương 77-Chương 78-Chương 79-Chương 80-Chương 81-Chương 82-Chương 83-Chương 84-Chương 85-Chương 86-Chương 87-Chương 88-Chương 89-Chương 90-Chương 91-Chương 92-Chương 93-Chương 94



Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 07.01.2018, 16:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 05.01.2018, 20:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 496 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Công giá - Lạc Băng Lăng - Điểm: 10


Chương 1: Cung Trác Lương…



…… Thật khó chịu…… Không thể hô hấp …… Cứu……

“Khụ khụ…… Khụ…… Khụ……”

Từng ngụm từng ngụm ho ra nước, Cung Trác Lương biết mình ho đến ngũ quan vặn vẹo bộ dáng nhất định thập phần khó coi, nhưng hắn hiện tại đã hoàn toàn không thể chú ý đến vấn đề hình tượng, chỉ có thể ho đến lồng ngực đau nhức còn phải  kiên trì mở to mồm hô hấp, tận khả năng để thân thể hấp thụ càng nhiều dưỡng khí để cứu mạng.

Hắn nn (anh chưởi bậy), Cung Trác Lương ở trong lòng tức giận mắng, cứu hộ viên của cái du thuyền xa hoa kia là cái tố chất gì a, bộ dạng đều giống nhưngười mẫu dùng p(anh lại chưởi bậy đó)! mình ở dưới biển  đã nửa ngày cũng không thấy người  xuống cứu, hắn một con vịt cạn giãy lâu như vậy mới chìm xuống dễ dàng lắm sao!

Vịt cạn: chỉ người ko biết bơi

Mấy cái nào nn nào p là do tác giả viết vậy ta ko có bịa nha~

Hắn phải khiếu nại! nhất định phải khiếu nại  !

“Sống sống lại!”

“Đại tiểu thư người thế nào a!”

“ Thiên a……”

Đại…… Tiểu thư?

Thật vất vả thuận khí Cung Trác Lương dần lấy lại  ý thức, theo tầm nhìn dần dần rõ ràng, hắn rốt cục thấy rõ các nữ nhân vây quanh bên người mình thét chói tai, trong nháy mắt đó, Cung Trác Lương kinh sợ  — hắn không phải đang ở dưới biển sao? Du thuyền đâu? Ai có thể nói cho hắn nhóm bác gái dáng người cường tráng y phục cổ trang này là người nào a?

“Đây là nháo chuyện gì! tất cả sững sờ ở nơi này làm gì, còn không mau nâng đại tiểu thư trở về phòng đi!”

Đột nhiên, một âm thanh nữ bén nhọn cao vút vang lên, nhóm vú già vây quanh Cung Trác Lương luống cuống tay chân nâng hắn lên, cái tay không biết nặng nhẹ kia niết Cung Trác Lương suýt nữa rên lên tiếng, nhưng hắn hiện tại đã bất chấp đau, chỉ trừng lớn ánh mắt mờ mịt nhìn hết thảy những việc phát sinh trước mắt.

Đình viện, hồ nước, vú già cổ trang, nha hoàn, còn có một mỹ phụ trung niên cái giọng có thể so sánh sư tử hà đông, còn có đại tiểu thư…… Cung Trác Lương chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, sau đó mất đi ý thức.

Thời điểm khôi phục lại ý thức, cảm giác mình đang  nằm trong ổ chăn ấm áp, Cung Trác Lương chậm rãi mở to mắt, sau đó tầm mắt liền hướng ngay tới với trụ giường bằng gỗ, nhìn cái màn giường ngốc ra, thân là tiểu thuyết gia thần tượng phái bát linh, xuyên qua yy huyền huyễn là đề tài hắn thường dùng nhất, nhưng hắn am hiểu viết loại hình là dị thế ma huyễn, vô năng nhất chính là lịch sử quân sự a, hơn nữa chán ghét xuyên về cổ đại làm vua cả một hậu cung, nhưng hiện tại hết thảy trước mắt Cung Trác Lương đều kích thích cái thần kinh hắn tự nhận là cứng cỏi, nhất là trong đầu cứ quanh quẩn cái xưng hô của vú già đối với mình……

Giật giật cánh tay bủn rủn, cả người mềm nhũng giống như  không phải của  mình,Cung Trác Lương vẫn không cam lòng, muốn chân chính xác nhận một chút cấu thành phía dưới của  mình, nhưng hắn rất nhanh phát hiện động một chút cũng là vọng tưởng, mình cư nhiên bị người dùng một tấm vải lớn trói lại  !

Cung Trác Lương vặn vẹo nghĩ muốn từ trong chăn chui ra, nhưng làm ra tiếng vang cũng kinh độngđến người canh giữ ở gian ngoài, Cung Trác Lương chỉ nghe tiếng bước chân trầm trọng rất nhanh đến gần bên giường, sau đó cái màn giường hồng nhạt bị vén lên, một khuôn mặt so với cái bánh còn tròn hơn tiến lại đây.

“U, đại tiểu thư của ta a, ngươi nếu tỉnh thì nên tiết kiệm sức lực đừng chống cự  đi, ngươi chính là không thể làm bọn hạ nhân chúng ta khó xử nữa, cũng nên ngẫm lại mẹ ruột của ngươi a, ngươi nếu làm hỏng đại sự của  lão gia và phu nhân, Ngô di nương về sau còn sống sót như thế nào tại trong nhà này đây a.”

Vú già béo trên cao nhìn xuống Cung Trác Lương, ngữ điệu chanh chua vẻ mặt khinh thường, nói xong còn ưỡn hai đôi thịt lớn trước ngực làm ra bộ dáng cao ngạo, Cung Trác Lương nhìn bộ dáng tiểu nhân đắc thế mà  trong lòng bốc hỏa, nhưng trước mắt mình bị trói chặt thế này tuyệt không thể trêu vào quái vật lớn trước mắt này, vì thế Cung Trác Lương dứt khoát mắt nhắm lại không thèm để ý tới nhàn ngôn toái ngữ của nàng, chỉ là trong đầu nghĩ rốt cuộc hết thảy là phát sinh chuyện gì.

Sau khi khủng hoảng lúc ban đầu đi qua, Cung Trác Lương đầu óc khôi phục bình tĩnh, hắn nhớ rõ hắn là vì sách mới xuất bản đi S thị làm cuộc kí tên tuyên truyền, các tài trợ tặng phiếu   đi du thuyền xa hoa, hắn sẽ không bỏ phí cơ hội được một mình tận hưởng cảm giác lãng mạn, không nghĩ tới ở boong tàu xem phong cảnh cũng có thể bị rớt xuống biển đi, sau đó tái tỉnh lại thì thành ra mộtđại tiểu thư nhảy hồ nước tự sát…… Chẳng lẽ hắn thật sự cứ như vậy mà chết đuối?

“Lý nhị gia …đại tiểu thư đã tỉnh?”

Một thanh âm nữ mềm nhẹ còn hiển chút non nớt truyền đến, Cung Trác Lương trong lòng mạnh mẽ run lên, chỉ cảm thấy thanh âm này rất quen thuộc, nhưng là hắn xác định trong số người mình nhận thức  cũng không có một tiểu la lị (*)như vậy, cho nên Cung Trác Lương không khỏi lại mở to mắt nhìn về phía người nọđang đến gần bên giường.

(*)  chỗnày ko biết dịch làm sao, theo tiếng trung sẽ là 萝莉 , nó xuất phát từ Cái tên tiếng anh –“Lolita”là một từ để mô tả cô gái trẻ phát triển sớm về giới tính.

“Nhược Lam……”

Đồng âm mềm mại có chút suy yếu vang lên, Cung Trác Lương lại một lần nữa kinh sợ, thanh âm oa nhi mang hương vị vùng sông nước Giang Nam này  là do chính mình phát ra? Hắn hai lần tỉnh lại còn chưa có cơ hội nhìn thấy bộ dạng và thân thể của chính mình, ý thức cũng là đến bây giờ mới hoàn toàn thanh tỉnh, chẳng lẽ mình thế nhưng còn biến thành tiểu hài tử sao?

Từ từ, trọng yếu hơn là, mình vì cái gì có thể kêu ra danh tự của tiểu mỹ nữ thanh tú này, lại còn nhớ rõ nàng là nha hoàn đắc lực bên người phu nhân, năm nay mới mười bốn, là một trong số lượng không nhiều lắm những người đối tốt với mình trong phủ này?

“Là Nhược lam cô nương a, tỉnh rồi tỉnh rồi.”

Phụ nhân béo kia vừa thấy người tới, lập tức lui về phía sau vài bước tránh ra vị trí bên giường, vẻ mặt tiếu ý nhiệt tình cùng mới vừa rồi quả thực là hai người khác nhau.

“Phu nhân có chuyện muốn ta nói cùng đại tiểu thư, tẩu tử bận rộn hồi lâu cũng mệt mỏi, trước hết cứ trở về nhà đi, đại tiểu thư nơi này ta xem là được.”

Nhược lam cũng không cùng vú già kia khách sáo, vẻ mặt thản nhiên phân phó nàng một tiếng, sau khi khiến vú già kia ly khai phòng, nàng vừa cẩn thận đi đóng kín cửa, thế này mới đi trở về bên giường Cung Trác Lương, trên mặt lộ ra chút thần sắc khổ sở.

“Nhị gia…… Đại tiểu thư, ngài sao phải khổ vậy chứ? Xem như không vì chính mình, cũng phải vì  Ngô di nương ngẫm lại a, biết ngài xảy ra chuyện, Ngô di nương khóc đếnkhản cả khí  .”

Vì Cung Trác Lương giải khai bố dây cột lấy hắn, Nhược Lam dìu hắn dựa ngồi vào gối đầu, sau đó tự mình ngồi ở bên giường nắm cánh tay đã bị tê dại của Cung Trác Lương, ôn nhu thay hắn vuốt ve.

“Nương của ta, nàng thế nào?”

Lại là một câu không dùng đầu óc liền tự mình toát ra khỏi miệng, Cung Trác Lương dùng tay kia nhéo nhéo mi tâm của mình, trong đầu này những hình ảnh xa lạ lại quen thuộc dần dần nối tiếp lại, tuy rằng không được đầy đủ, nhưng cũng đủ để Cung Trác Lương hiểu rõ thân thế của hài tử đáng thương mà mình chiếm dụng này…… kia thật sự là một kịch tình cẩu huyết lại thập phần đại chúng hoá a.

Danh tự của đứa nhỏ này thực thần kỳ là cùng mình hoàn toàn giống nhau, xét thấy mình hôm nay gặp được chuyện như vậy, Cung Trác Lương tạm thời đem mọi chuyện bên trong xem là ý trời.

Y theo kí ức của hài tử này, Cung Trác Lương biết triều đại hiện tại gọi là Thiên triều, tại vị là Hoằng Chính đế, Hoằng Chính hiện ba mươi chín tuổi, Cung Trác Lương xác định này không thuộc bất luận thời kì nào mà mình đã biết trong  lịch sử, cho nên thân là một tiểu bạch lịch sử hắn chỉ có thể không rõ ràng mà nói mình là đang ở cổ đại!

Tiểu bạch lịch sử: tiểu bạch thường chỉ 1 người ngây ngô ko biết gì, ở đây anh tự nói mình mù lịch sử ^^

Sau đó chính là thân thế tiểu hài tử này, cám ơn trời đất, oa nhi này là một  nam hài tử hàng thật giá thật, phụ thân là Bạc thành thủ phủ, nghe nói bổn gia  đều là quan kinh thành, mà mẫu thân từng là cầm nghệ đại gia (*) danh chấn Giang Nam, tuy là thanh quan, nhưng trong mắt người đời cũng vẫn chỉ là j, cuối cùng vẫn là rơi vào kết cục gả cho thương nhân làm lẻ, thế nhưng trong nhà lại có một bà vợ cả ghen tị lợi hại, cho nên cuộc sống của hai mẫu tử bọn họ có thể tưởng tượng được sẽ như thế nào.

(*)   Đại gia- 大家 : Tiếng tôn xưng phụ nữ.

Thanh quan = bán nghệ ko bán thân.Mà cái chữ j ở trên là cũng của tác giả ý chỉ người chốn phong trần, không trong sạch

Mà nếu chỉ là như vậy, Cung Trác Lương thân là thứ tử thì rốt cuộc cũng chính là một chủ tử trong Cung gia, đợi đến khi trưởng thành cũng có thể tách ra ở riêng sống những ngày an bình, nhưng cố tình niên đại này lại quá giống với Minh triều mà thịnh hành nam phong, thậm chí gia đình giàuthú nam thiếp, nhà nghèo thú nam làm vợ kế cũng không tính có gì  ngạc nhiên, cho nên Cung phu nhân thế nhưng lại công nhiên đem Cung Trác Lương tới bên cạnh muốn dưỡng thành nữ nhi, dụng tâm rất rõ ràng, mà đây là cái thời đại vợ cả cực có địa vị, trong nhà trừ bỏ gia chủ sẽ không người nào dám, cũng như không người nào có thể phản đối quyết định của nàng, mà cái lão cha sợ vợ của Cung Trác Lương kia…… Căn bản không cần trông cậy vào.

“Ngô di nương khóc quá mức thương tâm, thời điểm biết ngài không có việc gì liền mê man đi, ta trước đã đến xem qua nàng, không có gì đáng ngại.”

Nhược Lam lần theo cánh tay Cung Trác Lương hướng về phía trước niết nhu, ánh mắt khi rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt gầy yếu của thiếu niên, cái mũi nhịn không được một trận phiếm toan. Nhị gia đáng thương, ở trước mặt đại phu nhân chịu khổ nhiều năm như vậy không nói, chuyện xảy ra trước mắt đúng là bị bức đến tuyệt lộ.

“Nhược Lam……”

Cung Trác Lương thùy mắt thấymóng vuốt nhỏ bé giống như bạch kê của mình, nhất thời không biết nên cùng tiểu nha đầu trước mắt này nói cái gì cho phải, trong đầu hắn kí ức của tiểu hài tử này nguyên bản đã mơ mơ hồ hồ, rất nhiều chi tiết không thể nối liền được.

Cung Trác Lương nhớ rõ chị ruột của tiểu hài tử này vừa cùng đại công tử tri phủ bản địa gia kết thân, nghe nói đối phương là một ma ốm từ nhỏ không ly khai dược quán, trước đó vài ngày vị hôn thê đính hôn từ nhỏ chết sớm, khiếnvị công tử kia cũng bệnh không dậy nổi, nghe nói là hung hiểm, cho nên nhà bọn họ vì xung hỉ mới vội vã đi qua cùngkết thân với một thương nhân là Cung gia như vậy, nhưng tới gần hôn kỳ tân nương tử lại cùng hạ nhân trong phủ bỏ trốn, vì thế Cung gia vì sợ mang tội  nên mượn tiểu hài tử cũng là trưởng tử mà thay vào, nghĩ rằngvị công tử kia rồi cũng sẽ sớm bệnh chết, tính toán để  cho tiểu hài tử xuất giá  thủ tiết, tóm lại tiểu hài tử đời này xem như hoàn toàn bị hủy, cònCung gia lại có thể tiếp tục lấy thân phận thân gia với tri phủ để đi lên…… Thật sự là tính toán tốt a.

Cung Trác Lương cúi đầu dấu đi lãnh ý trong mắt mình, hắn thế nào có thể cho bọn vô liêm sỉ này như nguyện chứ? Trong trí nhớ tiểu hài tử là bé ngoan thiện lương hiếu thuận, lại bị thân nhân bức tử, nay sống lại là mình, nếu không thay tiểu hài tử hung hăng giáo huấn bọn họ một chút, Cung Trác Lương đến mình cũng khinh bỉ bản thân  .

“Đại tiểu thư…… Nhị gia! hảo nhị gia của ta, phu nhân đã đồng ý cho Nhược lam làm của hồi môn, về sau NhượcLam bồi bên ngài, nhất định sẽ không để người bên ngoài khi dễ ngài, bình tĩnh lại mà nói , xem như về sau thật sự là thanh đăng cổ phật…… so với hiện tại cũng không quá kém, thỉnh ngài hãy nghĩ thoáng một chút.”

Nhược lam nói xong nắm chặt tay nhỏ bé của Cung Trác Lương, nói còn chưa xong hốc mắt đã đỏ trước, nhưng nàng  vẫn ưởn lưng thẳng tắp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần cũng tràn đầy quật cường, giống như muốn dùng lực lượng của chính mình màbảo vệ  Cung Trác Lương.

“Nhược Lam tỷ……”

Cung Trác Lương hốc mắt cũng lập tức đỏ, cắn mạnh môi đáng thương hề hề nhìn Nhược Lam, cố gắng khắc chế bản năng muốn nàng bỏ tay của mình ra, trời biết tiểu cô nương này lớn lên cánh tay có lực như vậy, niết mình đau quá đau a!

“Nhị gia…… Ai, xưng hô này về sau là không thể tái gọi, đại tiểu thư, tóm lại về sau Nhược Lam sẽ cùng ngài, chúng ta mặc kệ phải ra sao, chính là phải sống tốt cho bản thân mình, ngài không phải sợ, còn có, đừng gọi nô tỳ là tỷ tỷ nữa, để cho người ta nghe được sẽ chê cười ngài.”

Bị hai mắt đẫm lệ của Cung Trác Lương nhìn đến đau lòng, Nhược lam buông tay hắn ra lấy ra khăn tay của mình, trước ôn nhu xoa xoa khóe mắt cho Cung Trác Lương, sau đó mới lau hốc mắt chính mình, sau khi thu lại khăn tay một lần nữa ngồi xuống, lại nắm lên cánh tay kia của Cung Trác Lương chậm rãi mát xa.

“Ta đã biết, Nhược Lam…… Ta sẽ không tái phí hoài bản thân mình, ngươi yên tâm đi.”

Để cho một Cung Trác Lương hai mươi sáu tuổi phải gọi  một  tuổi tiểu cô nương mười bốn là tỷ hắn cũng thực khó xử, lời nói của Nhược lam thế nhưng đã cấp cho hắn một bậc thang leo xuống, hảo cảm đối tiểu cô nương lại một lần nữa tăng vọt, nhưng tái nghĩ đến thân thể của chính hắn trên thực tế chỉ mới mười hai tuổi, Cung Trác Lương buồn bực phát hiện mình còn phải tiếp tục giả bộnon nớt  thật lâu nữa.

Tại cái niên kỉ của sự mê tín phong kiến này, Cung Trác Lương cũng không dám biểu hiện ra một tia dị thường, một khi bị cho rằng quỷ điên gì đó quấn thân, thì tiểu thân thể này của hắn muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, không chừng còn  bị ‘người nhà’ này loạn cônđánh chết sau đó đem ra vứt sau núi nữa.

“Cám ơn trời đất, ngài có thể nghĩ thoáng thì tốt rồi.”

Có sự cam đoan của Cung Trác Lương, Nhược lam cuối cùng cũng yên tâm, nhị gia nhà nàng tuy rằng tính tình mềm yếu, nhưng luôn giữ lời hứa của mình, như bây giờ hẳn là thật sự đã nhìn thoáng.

“Ân……”

Bị tươi cười chân tâm của Nhược Lam cuốn hút, trên mặt Cung Trác Lương cuối cùng cũng lộ ra chút tiếu ý, nhưng lập tức bị một trận thanh âm ‘Cô lỗ lỗ’ sở đánh gãy, Cung Trác Lương có điểm xấu hổ cách chăn sờ sờ bụng mình, thế này mới cảm giác được khó chịu vì đói, hắn đã một ngày chưa ăn cơm.

“Phu nhân phân phó hôm nay không được đưa cơm cho ngài…… Ta chỉ có thể mang vào một ít này, nếm qua trước một chút vậy.”

Từ  trong lòng xuất ra một bao giấy dầu nhỏ, Nhược lam cẩn thận mở ra lộ ra bên trong một khối thông du bính, sau khi lau tay bẻ nó thành những  khối nhỏ rồi đút cho Cung Trác Lương, đợi hắn ăn xong lại cẩn thận đem giấy dầu bao hảo giấu ở trong lòng, xác định không có lộ ra dấu vết gì, lại giúp Cung Trác Lương hảo hảo nằm lại, thế này mới thay một biểu tình đạm mạc rời đi.

Thật sự là hài tử tốt a.

Cung Trác Lương nhìn bóng dáng Nhược Lam rời đi ở trong lòng một tiếng cảm thán, lập tức hít sâu bắt tay tìm đến giữa hai chân mình, sau đó thở ra một hơi thật dài…… Hoàn hảo hoàn hảo, tuy rằng vẫn còn là một tiểu tiểu chỉ một cái mao cũng chưa dài, nhưng ta vẫn còn là đàn ông hàng thật giá thật!  (__:__!!!)

Lời edit: ta vừa tìm được 1 thèng công rất dã man ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.01.2018, 20:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 496 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Công giá - Lạc Băng Lăng - Điểm: 10

Chương 2: Khổ Dược…


“Ai……”

Không nhớ rõ đây là lần thở dài thứ mấy của hôm nay, Cung Trác Lương ngồi trước đài trang điểm trừng mắt với khuôn mặt trong gương kia, nghĩ rằng một nam hài tử lớn lên như thế nào có thể như vậy…… Nương a?

Xem cái mặt trái xoan trắng noãn nộn nộn kia, mi mũi thanh tú, mắt phượng ẩn ẩn quyến rũ, cái miệng nhỏ nhắn đô đô, xem như thế nào cũng đều là một nữ oa a!

Cung Trác Lương cỡ nào hoài niệm bản thân nguyên lai cao 186 và khuôn mặt tuấn tú soái khí tràn đầy ánh mặt trời, nghĩ mình lúc trước cũng là một thân thanh niên văn vũ [ nhai vũ ] (*) đầy triển vọng, bộ dáng như hiện tại này giống như ngụy nương yểu điệu chuyển giới, tuy rằng tiểu thuyết của hắn cũng dựa vào bán hủ mà đi theo con đường ái muội, trước kia cũng đối với mấy ảnh chụp ngụy nương này để yy qua, nhưng không có nghĩa hắn muốn chính mình biến thành một trong số đó a!

(*) chỗ này ý chỉ thanh niên khỏe mạnh sôi nổi, trong ngoặc là từ tác giả viết thêm,có nghĩa là nhảy đường phố = hip hop.từ gốc: Văn Vũ- 文舞, Nhai Vũ – 街舞.

Đứng lên trong căn phòng nguyên bản thuộc về vị đại tiểu thư khuê các kia nhìn chung quanh xem, Cung Trác Lương hy vọng có thể tìm được một chút gì đó đáng giá, có thể làm vốn để mình rời nhà chạy trốn, nhưng trong phòng này hiển nhiên đã hoàn toàn bị sửa sang lại, phi thường phù hợp với cảnh nhà chỉ có bốn bức tường, Cung Trác Lương sau khi cân nhắc di chuyển bình hoa cao bằng một người ở góc tường kia mà không có kết quả, lại ngồi trở lại trước đài trang điểm tiếp tục bám cái bàn giả chết.

Dựa vào hiểu biết của Cung Trác Lương qua các đoạn ngắn kí ức, hắn biết triều đại này coi như thái bình thịnh thế, cũng bởi vậy cái gì hộ tịch a,quản lý phi thường kiện toàn và sâm nghiêm, quyền lợi của quan phủ và gia tộc rất lớn, như vậy cũng có nghĩa hắn cho dù có tiền đào tẩu, trong tình thế không có hộ tịch và thân phận chứng minh sẽ không thể mua bất động sản, cũng không thể kinh thương hoặc làm công, thậm chí không thể ra vào thành thị lớn, mà nguy hiểm hơn một khi gặp phải nguy cơ bị nắm trở về liền có khả năng bị gia pháp đánh chết…….

“Không nói cái gì vương công quý tộc, ngươi chính là cho ta xuyên thành một nông phu cũng so với lúc này cường hơn a……”

Không tình nguyện nhăn khuôn mặt, Cung Trác Lương đối với gương niết khuôn mặt nhỏ nhắn không bao nhiêu thịt của mình, nghĩ rằng ngươi tên tiểu quỷ này tự tử làm chi, đổi ta đến thay ngươi mang chịu phần vạ này, những ngày về sau phải qua như thế nào a? không thể nào thật sự phải giả làm ngụy nương cả đời đi? Làm cho hắn chết lại lần nữa đi ……

“Tiểu thư, tới giờ uống thuốc rồi.”

Đột nhiên vang lên tiếng mở cửa làm cho Cung Trác Lương kinh ngạc một chút, vội vàng thu liễm tư thế ngồi nhuyễn ra nằm úp sấp của mình, quy củ ngồi ngay ngắn trên ghế nghiêng người hướng cửa xem, chỉ thấy một tiểu nha đầu bộ dáng so với Nhược lam còn xinh đẹp nhiều hơn đi đến, trên nét mặt lộ ra một tia không kiên nhẫn.

Cung Trác Lương nhớ rõ nàng gọi Nhược Tử, cùng Nhược Lam là nha đầu được sủng ái bên người phu nhân, cũng là một của hồi môn khác của ‘mình’.

“……”

Hơi nhíu lại mi nhìn về phía bát dược bị phóng lên bàn kia, chỉ nghe thấy hương vị thôi miệng Cung Trác Lương liền phát đắng, hắn là bảo bảo siêu cấp khỏe mạnh ngay thuốc cảm mạo cũng chưa nếm qua mấy lần, hiện tại cho hắn uống bát canh còn trộn bột phấn đen trước mắt này …… Làm cho hắn chết lại lần nữa đi.

“Đại tiểu thư, tới giờ uống thuốc rồi.”

Thấy Cung Trác Lương nhìn chằm chằm chén thuốc bất động, Nhược Tử không có tính nhẫn nại cầm chén hướng hắn thúc ép, trong lòng còn đang khó chịu, phải đi theo giả làm của hồi môn, về sau không biết phải trãi qua những ngày gì nữa.

Vốn phu nhân cấp đại tiểu thư tuyển của hồi môn là hai nha đầu bộ dáng bình thường thành thật, sợ các nàng phân sủng của đại tiểu thư, không ngờ đại tiểu thư lại làm ra việc gièm pha như vậy, chỉ có thể dùng thế thân này gả đi, vì thế phu nhân liền thay đổi nàng cùng Nhược lam hai người vừa xinh đẹp vừa thông minh, muốn cho các nàng làm thiếp che dấu nhị gia này, cho nên nghĩ đến chính mình đời này phải cấp cho cái tên ma ốm không biết còn có thể sống mấy ngày kia, có hỏa không chỗ phát Nhược Tử liền đem oán khí chuyển lên người Cung Trác Lương, dù sao trong phủ cho tới bây giờ chưa có người đem hắn xem là chủ tử thực sự, phu nhân cũng sẽ không quản hắn thế nào.

“Ân……”

Nhìn ra trên nét mặt Nhược Tử không che dấu khinh thường, Cung Trác Lương nắm bát thật muốn dán nó lên mặt nha đầu này, nhưng giáo dưỡng tốt khiến hắn không làm được chuyện đánh nữ hài tử, mà hiện tại hắn cũng không thể phản khán trước cơn phát giận của người ta, cho nên Cung Trác Lương chỉ có thể thùy hạ mắt giấu đi lãnh ý trong mắt mình, giữ vững hô hấp cầm chén thuốc đưa đến bên miệng.

“Đại tiểu thư, Nhược Lam đưa cơm đến cho ngài đây.”

Có tiếng gõ cửa lễ phép vang lên, Cung Trác Lương vội vàng buông chén thuốc mở miệng khiến cho người ta tiến vào, sau đó thừa dịp Nhược Tử hồi đầu đi xem, quay đầu đưa lưng về phía chén thuốc cố gắng hô hấp gấp đôi bình thường, đồng thời trong lòng cảm thán tiểu mỹ nữ này thật sự là quá khả ái.

“Nhược Tử đã đến a, phu nhân một hồi muốn dự tiệc xem hí, hôm nay ngươi không đi theo xem náo nhiệt sao?”

Tầm mắt ở trên chén thuốc đảo qua, Nhược Lam thân thiết cười nhìn về phía Nhược Tử, cũng không vội vã mở ra thực hạp trên tay.

“Đợi đại tiểu thư uống thuốc xong sẽ đi, đây là đưa tới món ăn ngon gì?”

Đối với vẻ mặt tiếu ý Nhược Lam, Nhược Tử cũng không cho lại sắc mặt tốt, ánh mắt ở trên thực hạp chuyển chuyển, Nhược Tử giả ý vui đùa dường như muốn nâng nắp hộp.

Đối với nha đầu Nhược Lam rất được phu nhân nể trọng này, Nhược Tử từ trong lòng chỉ có thể nhẫn, cảm thấy nàng chẳng qua là giả bộ, đối ai cũng đều một bộ dáng khiêm tốn người hiền lành, thật sự là dối trá!

“Đại tiểu thư uống dược áp kinh mà, đầu bếp làm cho tự nhiên đều là chút gì đó nhẹ, dược kia sau khi ăn xong uống hiệu quả càng tốt, nếu không ngươi bận cứ đi trước, nơi này ta thu thập là tốt rồi.”

Nhược Lam cũng không tránh, để Nhược Tử xem xét, tầm mắt cùng ánh nhìn trông mong của Cung Trác Lương đối nhau, Nhược Lam suýt nữa nhịn không được cười, vội vàng áp chế khóe miệng làm bộ dáng như không thèm để ý.

“Nga, vậy phiền toái Nhược Lam tỷ tỷ.”

Nhược Tử thấy trong thực hạp chỉ có một chén cháo hoa, một cái bánh bột ngô cùng một đĩa dưa muối, liền không có hứng thú buông tay ra, nàng cũng không cùng Cung Trác Lương chào hỏi, nói xong liền tự mình xoay người ly khai.

“Hừ.”

Đối với cửa phòng đã đóng cau cái mũi, Cung Trác Lương âm thầm quyết định phải nhanh một chút đem cái nha đầu Nhược Tử khinh người này bỏ lại, không thể đặt ở bên người quá nhiễu loạn tâm can, hắn cũng không phải là một người có thể nén giận.

“Cùng nàng sinh khí không đáng, xem ta mang cho ngài cái gì?”

Đóng cửa trở về Nhược Lam nhìn thấy Cung Trác Lương làm mặt quỷ, dùng khăn tay che khóe miệng cười khẽ, nghĩ rằng nhị gia phí hoài bản thân mình một lần như vậy, tính cách thế nhưng lại giống như sáng sủa không ít, nếu là hắn với tính tình trước kia, bị Nhược Tử vô lễ như vậy nhất định phải khổ sở một phen.

“Thịt khô?”

Mở ra bao giấy dầu Nhược lam từ trong lòng lấy ra, Cung Trác Lương cao hứng đem mấy khối thịt khô trong bát tiêu diệt, hắn ngày hôm qua cũng chỉ ăn một khối bánh thông dầu nhỏ như vậy, hôm nay lại thẳng đến giữa trưa mới cho một ít gì đó, hắn đã muốn đói đến trước ngực thiếp sau lưng, nghĩ đến chính mình năm đó mười hai tuổi cũng không thấp bé như vậy a, hiện tại xem ra tám phần chính là do bỏ đói mà ra ……

Nghĩ đến chính mình thân cao 186 kia, Cung Trác Lương cố gắng cắn bánh bột ngô bỏ qua cái cứng rắn của nó, ở trong lòng thôi miên chính mình nó là lương thực hõ trợ khỏe mạnh a khỏe mạnh a!

“Thuốc bổ này vẫn là uống đi, ta xem qua phương tử, đều là những thứ ôn hòa bổ dưỡng, không có hại.”

Nhược Lam đem bột phấn nổi trên chén thuốc đều bỏ ra, lại gắp ra những thứ chìm xuống đáy, sau đó để kèm với nước đẩy đến trước mặt Cung Trác Lương, lại đón lấy hà bao bên hông mình lật a lật, đem hai khối đường khối được bao tốt bên trong đều đưa tới trước mặt Cung Trác Lương.

“Này…… Được rồi!”

Cung Trác Lương vừa nghe lời này nhăn mặt, nhưng hắn lại không đành lòng bỏ qua hảo ý của Nhược Lam, chỉ có thể nắm cái mũi đem thuốc bổ kia cứng rắn nuốt xuống, khổ hắn nghẹn ra một thân mồ hôi, sau đó nhanh chóng há to miệng uống nước dằng xuống, lại tiếp nhận đường khối Nhược Lam đưa qua ném vào miệng ngậm lại.

“Khối này giữ lại ngày mai uống thuốc ăn.”

Nhìn bộ dạng Cung Trác Lương khổ hề hề như tiểu tử, Nhược lam áp chế xúc động sờ tóc hắn hống hống, nhịn cười đem một khối đường khác đặt vào trong tay hắn.

“Không cần, Nhược Lam ngươi ăn.”

Cung Trác Lương bị ánh mắt sủng nịch của Nhược Lam nhìn đến đỏ mặt lên, nhanh tay đem khối đường còn lại kia đút cho Nhược Lam, nghĩ rằng mình một người đàn ông còn phải để cho một tiểu cô nương hống uống thuốc, thật sự là mất mặt gia mà!

“Uống xong dược hảo hảo nghỉ ngơi đi, ta còn phải cùng phu nhân xuất môn, buổi tối lại qua.”

Vị ngọt trong miệng giống như có thể chảy tới trong lòng, Nhược Lam một bên thu thập này nọ một bên cười nhìn thiếu niên khả ái trước mắt, thật hy vọng thiếu gia nàng xem như thân đệ đệ mà yêu thương này có thể có cuộc sống tốt.

“Ân, mau đi đi, đừng để cho phu nhân chờ.”

Cứng rắn ép Nhược Lam đưa ra cửa, Cung Trác Lương vội vàng há mồm hô hấp lại tiếp tục rót nước vào, còn kém không đem đầu lưỡi vươn ra để thở hổn hển, hắn kiên quyết không bao giờ uống thuốc bổ gì nữa, thật sự quá đắng ……

Cuối cùng đem cái vị cay đắng kia áp chế xuống, Cung Trác Lương bắt đầu nhàm chán tiếp tục lục tung tìm này nọ, đương nhiên, hắn rất cẩn thận lấy lên chỗ nào liền cẩn thận đặt lại như cũ, nếu để bị phát hiện hắn phải chịu tội a.

Lật xem các bức họa được đặt trong một cái tráp, Cung Trác Lương mở ra một bức trong đó thì dừng lại động tác, sau khi hắn đem những bức cuộn tròn đặt lại chỗ cũ, đem bức tranh chân dung mình phát hiện kia bày ra trên bàn.

Cung Trác Lương cẩn thận xem bức họa này như vậy không phải bởi vì phát hiện bút tích gì đáng giá, mà bởi vì nhân vật trên bức bức họa này, một bức tranh chân dung viết ba chữ ‘Kiều Ứng Trạch’.

“Đây là tướng công tương lai của ta a?”

(hay vợ tương lai =))

Cung Trác Lương bám vào bàn xem bức họa, nghĩ rằng này không phải ps quá đi? Xem khuôn mặt này, xem mi mắt này, nhìn thật đáng thương yêu …… A không phải, là khí chất tao nhã, tuyệt đối là mỹ nam tử hoa gặp hoa nở a. Chính là thân mình giống như quá đơn bạc, nghe nói hắn là một con ma ốm từ nhỏ không ly khai dược, nghe nói hắn là một thiếu niên tài tử mới mười sáu tuổi đã đậu cử nhân, nghe nói hắn là một tên si tình vì vị hôn thê chết non mà bệnh không dậy nổi, nghe nói…… Tóm lại dựa vào sức tưởng tượng không giới hạn của Cung Trác Lương, hắn ngớ ra là trong đầu mình tổ hợp ra một tên tài tử si tình phong hoa tuyệt đại, cũng tổng kết tính lại một câu — như thế nào cảm giác ta thành lá cây?

Chỗ này có thể giải thích vầy: anh tưởng tượng “chồng tương lai” là 1 người toàn tài lại si tình = trồng cây si, anh cảm thấy chính mình đồng tình thương tiếc người ta nên mới ví mình là lá cây trên đó … ai có cách giải thích khác không ^^~

Bất quá nghĩ lại, bức họa Cung gia đưa đến Kiều phủ đều thực không tồi thôi, Cung Trác Lương cảm thấy tự kỷ, bộ dáng trên bức họa kia thực anh khí tuấn tú, cũng như nguyên bản không giống với đại tiểu thư điêu ngoa kia, cái này cũng vậy có thể cũng không phải thân thể của chính Y là một tiểu hài tử có khí chất, ngược lại giống bộ dáng mình hiện tại thôi!

Nhắc tới cái thời đại họa văn chương, tuy rằng không phải bức tranh thực tế, nhưng hình dáng đại khái vẫn là không sai biệt lắm, nhất là họa sĩ giỏi có thể họa cực kì sinh động, Kiều gia mời đến vì tiểu bối hai nhà họa tranh chính là một cao thủ, cho nên Cung gia mới không dám tùy tiện tìm một nữ hài tử gả đại, chỉ có thể đem Cung Trác Lương quan hệ máu mủ duy nhất giống nhau đến thay thế.

“Sẽ là cái cái dạng người gì a? mong là nhất định phải thông tình đạt lý, có thể hảo hảo câu thông thông cảm tình cảnh của ta liền rất tốt, tốt nhất chính là có thể thả tự do cho ta a……”

Giơ bức họa ngã vào trên giường xem, Cung Trác Lương đối với mỹ nhân trên đó tự hỏi phải ra đối sách gì…… Theo lý thuyết Y là thiếu niên trúng cử, hẳn là không phải một hủ nho chỉ biết đọc tử thư đi? Gia cảnh tốt như vậy, lại là trưởng tử cháu ruột, có thể có vẻ cao ngạo hay không? Cầu cho hắn không phải một cái bại hoại ý nghĩ xấu đầy mình a, bất quá thuở nhỏ thể nhược, chẳng lẽ là cái loại tâm cao ngất, lam nhan khổ tình mệnh bạc hơn giấy? Tốt nhất không cần a, cái loại này mình không thể câu thông!

Hủ nho: chỉ những người đọc sách cổ hủ. Tử Thư: chỉ những cuốn sách viết những chuyện khô khan cứng nhắc.

Đang miên man suy nghĩ, Cung Trác Lương ôm bức họa cơn buồn ngủ chậm rãi cuồn cuộn nổi lên, nằm mơ còn đứt quãng nỉ non danh tự ‘Kiều Ứng Trạch’……

xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx

“Thiếu gia, ngài tốt xấu gì cũng uống bát dược này đi, cho dù là vì tân phu nhân, cũng thỉnh ngài hãy đem tâm phóng khoáng chút, hảo hảo điều dưỡng là tốt hơn a.”

Thư đồng mặt oa nhi đã không còn nụ cười cơ linh thảo hỉ ngày xưa, hắn hốc mắt hồng bưng chén thuốc đứng bên giường, chỉ ngóng trông người sau cái màn giường có thể lại kiên cường chút.

Linh cơ thảo hỉ: sôi động hoạt bát làm cho người ta thấy vui vẻ

“…… Tội gì lại liên lụy người khác.”

Nửa ngày, trong màn giường truyền ra một tiếng cúi đầu thở dài, mặc dù có chứa chút ốm yếu ám ách, lại không ảnh hưởng gì tới thanh âm ôn nhu dễ nghe của người nọ, theo sau là tiếng vang của người ngồi dậy, nha hoàn thành thật đứng hầu một bên vội vàng giúp đỡ nâng Y dậy, thư đồng lại cẩn thận uy Y uống xong thuốc bổ.

“Sau một ngày nữa là ngày vui của ngài, chúng ta còn ngóng trông xem thiếu gia bái đường đấy.”

Sau khi hầu hạ nam tử nằm xuống, thư đồng muốn đưa tay lấy đi bức hoạ cuộn tròn trong tay Y, lại bị nam tử hơi nâng tay tránh khỏi, thư đồng không khỏi lộ ra một chút tiếu ý, cao hứng vì nam tử dịch hảo góc chăn sau đó cho tiểu nha đầu bên người đi nghỉ ngơi, chính mình thối lui đến gian ngoài đi gác đêm.

“Cung gia tiểu thư…… Không biết là một nữ tử như thế nào?”

Thật lâu sau sau, sau màn giường lại truyền ra một tiếng thở dài, chỉ là lúc này đây, trong những lời này giống như lộ ra một tia mong đợi ……

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu cung là đang trưởng thành mĩ công a ~~~

Editor muốn nói: dễ xương thế là công tiếc a ~ **cạp chăn**




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.