Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

 
Có bài mới 23.03.2018, 22:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 75109 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 44
Chương 32
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Thanh Hà được sắp xếp ở ga ra đầu tiên bên phải, sát cổng vào khu chung cư.

Trong ga ra luôn âm u, từ sáng đến tối không có lấy một chút ánh sáng.

Góc trong có một cái giường được ghép từ mấy miếng ván, bên trên trải chăn bông, Thanh Hà đã nằm trên đó hai, ba ngày mà không hề xuống giường. Trên tường có gắn một cái đèn chân không, lúc này đột nhiên được bật lên khiến cả ga ra tối tăm lập tức sáng như ban ngày. Thanh Hà nhất thời chịu không được sự kích thích của ánh sáng nên nhíu mày, lấy tay che mắt.

Sau một tiếng “két”, Nhất Ngạn bưng một cái khay đi vào. Bên trên là một bánh mì kẹp thịt hun khói phô mai, ngoài ra còn có một quả trứng chần nước sôi, hiện giờ vẫn đang còn tỏa ra hơi nóng, rõ ràng là vừa mới làm. Trên tay Nhất Ngạn có cầm thêm một ly sữa tươi: “Ăn một chút đi."

Nhất Ngạn ngồi xuống bên giường nhưng Thanh Hà giống như không nhìn thấy cậu.

Nhất Ngạn để sữa tươi xuống, xé bánh mì, cẩn thận đưa đến bên miệng cô, “Ngoan, há miệng nào."

Thanh Hà vẫn không để ý đến cậu.

Nhất Ngạn vuốt ve mặt cô, cậu dùng đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve vài cái, giọng nói không tính là hung ác nhưng ánh mắt lại có chút tối tăm: “Em… bảo… cô… ăn, cô bị điếc sao?"

Phản ứng của Thanh Hà hoàn toàn chọc giận cậu, cậu túm lấy tóc cô kéo vào trong lồng ngực mình sau đó nâng cằm cô lên: “Cô đang uy hiếp em ư, cô cảm thấy em sẽ bó tay với cô đúng không? Đúng không?"

Giọng nói của Nhất Ngạn khiến Thanh Hà cảm thấy da đầu tê dại, ngay sau đó Nhất Ngạn đã nhét bánh mì vào trong miệng cô. Cậu ta liên tục xé bánh mì nhét vào miệng Thanh Hà khiến cô mắc nghẹn rồi phun ra. Cô thật sự không muốn ăn gì cả, bây giờ cô không còn một chút sức lực nào, cả người đều hỗn loạn. Cô không muốn suy nghĩ bất cứ chuyện gì, giá như mọi chuyện chưa bao giờ xảy ra.

"Rất tốt, cô không muốn ăn, xem ra cô rất còn sức." Nhất Ngạn ném bánh mì vào trong khay, bắt lấy hai tay cô, đè xuống giường. Lúc này Thanh Hà như con cá gần chết được thả xuống nước, cuối cùng cũng tìm lại được một chút sức lực, cô đạp đá hai chân lung tung muốn đẩy Nhất Ngạn ra, đầu tóc rối bù che khuất hết cả gương mặt. Nhất Ngạn đến gần cô, từ từ vén tóc cô lên: “Nhìn khuôn mặt này đi, bé xíu... Không phải là rất có ích sao?"

Sau khi cười lạnh một tiếng, Nhất Ngạn dùng sức lật váy cô lên, mò tới hai đùi trắng nõn của cô, thuận theo đường cong mượt mà tìm được nơi bí mật giữa hai bắp đùi.

Thanh Hà liều mạng giãy giụa nhưng mấy ngày nay cô không ăn cơm nên làm sao chống lại Nhất Ngạn được, vì vậy cô dễ dàng bị cậu khống chế. Thanh Hà nằm ngửa, nhìn chằm chằm Nhất Ngạn không chớp mắt: “Nhất Ngạn, cậu lại muốn cưỡng hiếp tôi sao?"

Nhất Ngạn sờ lên mặt cô: “Cô lại không muốn làm với em, em không có biện pháp nào khác."

Lời nói vô sỉ như vậy... Sắc mặt Thanh Hà đỏ lên, cả người đều run rẩy.

...

Liên tiếp vài ngày sau, Nhất Ngạn đều làm như vậy với cô, ngủ cũng muốn ôm cô ngủ. Cô không ăn cơm thì cậu sẽ cứng rắn dùng miệng đút cho cô. Thanh Hà cảm thấy rất mệt mỏi, dứt khoát không nói chuyện với cậu nữa.

Nhất Ngạn cũng không có ý kiến gì, chỉ ngồi dựa vào trên giường ăn chút đồ ngọt, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Nhưng cậu suy nghĩ gì thì có liên quan đến cô sao?

Vài ngày sau đó, rốt cuộc bọn họ cũng rời khỏi thị trấn nhỏ này, ngồi trong một chiếc xe tải vượt qua biên giới, cuối cùng tiến vào địa phận Myanmar. Rừng cây ven đường càng thêm rậm rạp, cây cọ xen lẫn với cỏ bụi che khuất những bông hoa dại nhỏ hai bên đường. Những loại rêu mọc sát đất, nếu chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thể thấy được, nhìn thoáng qua chỉ thấy một màu xanh lục đậm nhạt xen kẽ vào nhau tạo thành một bức tranh lộn xộn.

"Anh Thắng, phía trước có một trạm dừng chân, chúng ta tới đó nghỉ ngơi một chút đi." Người đàn ông đội mũ lưỡi trai nói với Vương Thắng.

"Cẩn thận một chút." Vương Thắng nói. Suốt dọc đường đi, mặc dù bọn họ đã thay đổi rất nhiều chỗ ở nhưng trong lòng Vương Thắng vẫn cảm thấy lo sợ, gần đây hắn luôn cảm thấy bất an.

Xe tải đến giao lộ phía trước rồi rẽ vào một con đường ngoằn nghèo quanh co, cuối cùng dừng lại ở dưới cây hòe ở bãi đất trống. Địa hình đất ở chỗ cây hòe tương đối cao, xung quanh mọc đầy cọ và chuối tiêu, men theo sườn dốc xuống phía dưới là một thôn nhỏ ước chừng chỉ có hai, ba nhà. Nhà ở đây đều là nhà bằng đất, bên ngoài là hàng rào tre, xung quanh còn có một dòng suối nhỏ, từ chỗ này chảy xuống vị trí thấp hơn, nhìn thoáng qua dòng suối có vẻ lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Vương Thắng và mấy người còn lại nháy mắt ra hiệu, sau khi nhận súng thì đi đến cửa thôn.

Lúc này có một người phụ nữ trung niên búi tóc, trên đầu không quấn gì cả tiến lên mở cửa, sau khi nói một số câu kỳ quái thì đón bọn họ vào. Nhìn quần áo của cô ta thì hình như là dân tộc thiểu số.

Nhất Ngạn dùng tiếng Tạng nói với cô ta vài câu, có vẻ cũng hiểu được sơ sơ sau đó quay đầu nói với Thanh Hà: “Là dân tộc Bạch." Nhất Ngạn đã đi rất nhiều nơi nên biết nói nhiều ngôn ngữ mà Thanh Hà không biết.

Lúc này Thanh Hà vẫn không để ý tới cậu.

Nhất Ngạn thấy vậy cũng chỉ cười cười, không để ở trong lòng.

Những căn nhà bằng đất ở đây không lớn, nóc nhà được lợp bằng cỏ tranh, giữa nhà đặt một bàn gỗ khá thấp, không có ghế. Người phụ nữ xới ngô, khoai tây và một ít bánh hành ra chén dĩa sau đó ngồi quỳ xuống, để ở trên mặt bàn, tuy những thứ đồ ăn này đã nguội nhưng cũng được xem như là đồ ăn ngon khó có ở nơi này. Một thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi ngồi quỳ ở bên cạnh người phụ nữ để giúp mẹ mình, dáng dấp rất thanh tú, trên đầu vấn một chiếc khăn thêu hoa màu sắc rực rỡ, cô ta mặc áo trắng, bên ngoài là áo khoác ngắn tay màu hồng, chân đi giày thêu.

Khi cô gái dùng hai tay bưng dĩa ngô đặt lên trên bàn thì tên lùn đột nhiên bắt lấy tay cô ta sau đó cầm trong tay vuốt ve, trên mặt nở nụ cười âm hiểm.

Khuôn mặt cô gái đỏ bừng, người phụ nữ thấy thế vội vàng nói gì đó nhưng tên lùn không thèm để ý, hắn kéo cô gái vào trong ngực sau đó bắt đầu sờ mó lung tung.

Người phụ nữ quay sang cầu xin Vương Thắng, cô ta túm lấy ống quần hắn, quỳ xuống đất, đau khổ cầu xin.

Những người ở đây đều không hiểu người phụ nữ này đang nói cái gì, Vương Thắng uống xong một ngụm rượu lúa mạch thì đặt “cạch” cái ly rồi tiếp tục rót ly khác.

Tiếng rót rượu vang lên giữa không gian im lặng, nét mặt Vương Thắng vẫn rất thản nhiên, hắn uống rất chậm nhưng lúc này gò má đã có chút ửng đỏ.

Mấy tên đàn ông còn lại cũng đi đến bên cạnh cô gái, cùng nhau chơi đùa cô. Bốn tên chia ra đè tay chân cô gái lại, sau đó mở đùi cô gái ra. Cái váy nhung màu đen bị bọn họ vén lên, quần lót màu lam cũng bị cởi ra, xé thành nhiều mảnh nhỏ.

Người phụ nữ hét lớn, vội vàng chạy tới chỗ cô gái. Lúc này Vương Thắng đột nhiên ném mạnh cái ly xuống đất sau đó túm lấy người phụ nữ, đẩy cô ta ngã xuống đất, kéo hai chân cô ta dạng ra rồi tát cô ta mấy bạt tai. Người phụ nữ bị hắn ta tát mạnh đến mức khóe môi rỉ ra máu tươi.

Bên đó, cô gái đã bị tên lùn phá thân, máu tươi theo đùi chảy xuống nhuộm đỏ rơm rạ trên mặt đất. Hai tên đàn ông cầm lấy tay cô đặt lên cây gậy của mình, sau đó ma sát liên tục, hai tên khác thì dùng chân cô gái, còn một tên thì đẩy mạnh cây gậy của mình vào miệng cô.

Cả người Thanh Hà đều run rẩy, được Nhất Ngạn ôm vào trong ngực, cậu che mắt cô sau đó cầm bánh nếp đưa tới bên miệng cô: “Ăn một chút đi."

Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái và người phụ nữ vẫn còn ở bên tai cô thì làm sao cô có thể nuốt trôi cho được?

Thanh Hà lạnh run, sắc mặt trắng bệch, lúc này cô rất muốn có một cái hang nào đó để chui vào. Những chuyện đen tối mà cô gặp trong tháng này là những chuyện mà cả đời cô chưa bao giờ nhìn thấy. Lúc trước cô không thể hiểu được tại sao trên đời này lại có nhiều chuyện đáng sợ như vậy, mãi đến bây giờ cô mới chợt nhận ra trước kia mình ngu xuẩn, khờ dại đến cỡ nào.

"Á..." Một tiếng thét chói tai vang lên, tên cao rút cây gậy của mình trong miệng của cô gái ra sau đó che chỗ đang đổ máu lại, hắn dùng chân đá vào đầu cô gái: “Đồ đê tiện, dám cắn tao hả?" Gã nhìn chung quanh một lần sau đó cầm lấy cái đồ mở nút chai ở trong góc nhà, nhét vào trong miệng cô gái, sau đó cạy răng của cô ra.

"Á..."

Dường như đây chính là tiếng gào thét của những động vật bị lột da trước khi chết. Vài cái răng trắng bóc rơi trên mặt đất, lúc này cô gái cũng đã ngất đi.

"Mẹ nó! Dám cắn bảo bối của tao, đồ đê tiện xấu xí!" Tên cao ném cái đồ mở nút chai đi, vội vàng chạy khắp phòng tìm đồ cầm máu. Lúc này tên bên cạnh tìm được băng gạc nên đưa cho gã, gã vội vàng dùng băng gạc cầm máu, vừa cầm máu vừa lầm bầm chửi bới sau đó còn đá lên người cô gái mấy cái.

Lúc này tên lùn cũng phun thứ dịch nhờn trắng đục lên vùng ngực của cô gái kia.

Hai người đang cầm lấy tay của cô gái để ma sát thì vẫn còn đang tiếp tục, vẻ mặt vô cùng thoải mái.

Nhất Ngạn vẫn đút Thanh Hà ăn bánh nếp, trên mặt không có gì khác thường.

Lúc Vương Thắng nằm ở trên người người phụ nữ kia, hắn đâm vào vài cái thật nhanh sau đó thở dài một hơi, phóng tất cả tinh hoa tích tụ trong nhiều ngày vào người cô ta rồi kéo quần lên đứng dậy.

Người phụ nữ áo quần không chỉnh tề bò đến bên cạnh con gái của mình, ôm thân thể cô khóc lóc.

Mấy tên đàn ông sửa sang lại quần áo, tinh thần sảng khoái bắt đầu ăn cơm, chuyện trò vui vẻ lần nữa.

Trước khi vào cửa, bọn chúng đã quan sát thấy trong thôn này không có đàn ông, chỉ có bốn năm người phụ nữ nên hoàn toàn không thể tạo thành uy hiếp đối với bọn chúng được. Lúc này người phụ nữ vội ôm con gái chạy trốn, cô ta không dám ở chỗ này nữa. Trên mặt đất có vết máu thật dài, kéo từ trong nhà ra đến bên ngoài khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

Tên lùn ăn bánh nếp, chậc chậc sau đó liếm môi: “Con gái còn trinh đúng là tốt nhất, rất chặt, mùi vị của ả này không tệ. Không ngờ hàng trong núi lại tốt như vậy."

"Mày nhìn thử đi, mấy ả này còn có thể trốn đi đâu được nữa? Buổi tối phải làm thêm mấy hiệp nữa mới được."

"Đúng đúng đúng, anh Lực nói rất có lý."

"Mẹ nó, lại không được ăn mặn. Sớm biết như vậy trước khi đi đã chuẩn bị rồi."

"Ngày khác lại ăn mày vội cái gì? Bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn. Sau khi giúp anh Khôn làm xong vụ làm ăn lần này thì thằng nhóc mày sẽ được hưởng ngày tốt lành."

"Dạ dạ dạ, tất cả nghe theo anh Lực."

...

Thanh Hà không nghe câu kế tiếp nữa, mà có nghe cũng không vào vì dạ dày cô đang sôi trào khiến cô không nhịn được mà nôn ra vài cái. Cô đẩy Nhất Ngạn ra, vội vàng chạy ra ngoài cửa nôn thốc nôn tháo, tưởng như sắp nôn dạ dày ra đến nơi rồi.

Lúc này có một bóng dáng cao lớn đi tới bên cạnh cô, ôm cả người cô vào lòng. Trong mấy ngày này, giới hạn của Thanh Hà không ngừng bị khiêu chiến hơn nữa toàn là những mặt đen tối mà từ lúc chào đời đến nay cô chưa bao giờ thấy. Thì ra có đôi khi phụ nữ rẻ mạt như vậy, bị đám đàn ông coi là công cụ phát tiết. Móng tay cô đâm sâu vào lòng bàn tay, lúc này Nhất Ngạn ôm lấy Thanh Hà, mặt kề sát tóc cô, hôn một cái lên trán cô: “Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, em đảm bảo cô sẽ bình yên vô sự."

“Hiện tại tôi có bình yên vô sự không? Tôi cũng chỉ là một người phụ nữ phục vụ cho một người đàn ông thay vì luân phiên phục vụ cả đám đàn ông mà thôi."

Khuôn mặt Nhất Ngạn lập tức sượng cứng, tối tăm đến mức có thể chảy ra nước.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, phuochieu90, sâu ngủ ngày, đa đa cuồng truyện
     

Có bài mới 27.03.2018, 13:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 75109 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 50
Chương 33
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net
     
Trong sự im lặng kéo dài, bóng đêm dần dần buông xuống.

Bóng dáng mờ ảo của những cành cây chồng lên nhau, chiếu xuống mặt đất đầy cát, xa xa là những bóng cây đang lay động. Thỉnh thoảng có vài tiếng chim hót nhưng không làm cho mọi thứ vui vẻ hơn mà càng khiến nơi này trở nên trống trải, hoang vắng.

Lúc Nhất Ngạn không cười và dùng loại ánh mắt kỳ lạ quan sát Thanh Hà thì trong lòng cô thật sự sợ hãi, dường như cô chính là một miếng thịt đang ở trên thớt chờ cậu cắt xẻo.

Đằng sau chính là căn nhà kia, Thanh Hà thật sự không muốn trở về đó, cũng không muốn ở cùng với cậu tại chỗ này nên xoay người rời đi. Sau khi đi được vài bước, Thanh Hà ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Nhất Ngạn vẫn luôn theo sát cô, một tấc cũng không rời, hai người chỉ cách nhau mấy mét mà thôi. Thanh Hà cắn răng, bước nhanh hơn nhưng cho dù cô chạy nhanh thế nào thì cũng không thể bỏ lại cậu được.

Thanh Hà quyết định không chạy nữa mà đi bộ chầm chậm xung quanh thôn. Hầu hết hai bên đều là những căn nhà bằng đất thấp bé, đường đi cũng hẹp, đến cuối thôn thì mặt đường rộng hơn một chút, nối liền với bãi đất trống hình tròn, ở đó có một cái giếng nước. Người phụ nữ lúc này đang múc nước đặt lên trên thành giếng sau đó xắn ống quần lên, dùng nước lau sạch vết máu đen trên người, sau khi lau xong người phụ nữ đó mới bưng nước sạch đi vào nhà.

Thanh Hà đứng yên tại chỗ nhìn một lát, vẻ mặt có chút kinh ngạc thì bị Nhất Ngạn kéo vào căn nhà trống ở bên cạnh.

Lúc này sắc trời đã tối, trong thôn ngoại trừ một, hai gia đình còn thắp ngọn đèn mờ ảo thì chung quanh toàn là bóng tối. Trong căn nhà không người này chất đầy rơm rạ, tràn ngập một thứ mùi cổ quái. Lúc này Nhất Ngạn bịt miệng cô lại, đè cô ở trên ván cửa, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng.

Ở cuối con đường truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, khi những người kia tới gần hơn thì Nhất Ngạn và Thanh Hà mới thấy rõ là hai tên đàn ông có cách ăn mặc và quấn khăn khá giống nhau, bọn hắn mang theo súng săn, vẻ mặt cảnh giác, nhìn bốn phía sau đó đi vào căn nhà mà hai mẹ con kia đang ở.

Lúc trước Thanh Hà định giãy giụa phản kháng nhưng hiện tại đã yên tĩnh lại.

Nhất Ngạn thấy cô không giãy giụa nữa thì thả cô ra, xếp chồng đống rơm lên nhau rồi dựa vào đó để trèo lên nóc nhà sau đó đưa tay cho cô. Thanh Hà do dự một chút rồi vẫn đưa tay để cậu kéo lên.

Vào ban đêm, trên nóc nhà có chút lạnh, Thanh Hà hơi co người lại, có chút ngồi không vững. Nhất Ngạn thấy vậy thì ôm chặt cô sau đó đặt ngón tay lên môi cô, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng. Sau đó ngọn đèn trong căn nhà đó bị thổi tắt, ánh sáng leo lắt từ ngọn đèn cũng biến mất. Lúc này Nhất Ngạn đang vểnh tai lên nghe cuộc nói chuyện của hai nam một nữ kia.

"Anh, nhất định anh phải làm chủ cho em..." Là giọng nói xen lẫn với tiếng khóc đè nén của người phụ nữ kia.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh và thằng em mới đi lên thị trấn nửa tháng thôi mà sao lại biến thành như vậy? Những người bên trong nhà kia là ai?"

"Bọn chúng... Bọn chúng..." Người phụ nữ ấp a ấp úng, cuối cùng vẫn kể hết sự thật cho người đàn ông kia nghe. Người đàn ông quay đầu liếc nhìn con gái vẫn còn nằm trên giường sau đó cầm súng săn định mở cửa đi ra ngoài. Người phụ nữ ở đằng sau lập tức kêu lên, tên đàn ông còn lại thấy thế vội che miệng cô ta lại: “Chị, đừng ồn ào, nếu đánh thức bọn chúng thì mọi chuyện sẽ không còn dễ dàng nữa."

Người phụ nữ bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.

Sau đó tên đàn ông còn lại cũng cầm súng ra ngoài.

Hai người này quanh năm đi săn trong núi nên kỹ thuật bắn súng không tệ, lá gan cũng lớn. Lúc này suy nghĩ của người anh đều đặt vào chuyện vợ và con mình bị làm nhục nên hoàn toàn không nghe lời khuyên nhủ của người khác. Nhưng anh ta cũng không phải là người lỗ mãng, anh ta núp ở bên ngoài một khoảng thời gian rất dài, sau khi xác định người ở bên trong đã ngủ hết thì mới từ từ mở cửa.

Tiếng súng sẽ đánh thức người khác nên anh ta trực tiếp dùng dao găm đâm thủng cổ họng hai tên đàn ông kia.

Máu tươi bắn vào rơm rạ, có vài giọt rơi xuống trên mặt Vương Thắng. Trực giác được rèn luyện qua nhiều năm khiến hắn mở mắt ngay lập tức, sau đó nhanh chóng rút dao găm bên hông, hung ác đâm về phía người em. Người em tung người nhảy lên trên đống cỏ khô sau đó kéo chốt súng săn ra. Vào lúc này, Vương Thắng đã không kịp rút súng ra nữa nên hắn lập tức kéo một tên đàn em qua che ở trước người mình.

Sau hai tiếng súng vang lên, tên đàn em cũng chưa kịp kêu tiếng nào thì trước ngực đã có hai đóa hoa máu nở rộ.

Tầm bắn và uy lực của súng săn không lớn nên không thể xuyên qua thân thể của con người được. Chính vì vậy Vương Thắng mượn cơ hội này lùi về sau cánh cửa rồi móc súng ngắn sau lưng ra, dùng cánh cửa để làm tấm chắn. Hắn vừa nổ súng vừa hét lớn gọi những tên còn lại dậy.

Hắn bắn rất rát với ý định ngăn hai anh em kia chạy ra ngoài mà mấy tên đàn em còn sống cũng không ra ngoài được.

Người em bắn nát đầu một tên đàn em nhưng trên đùi cũng bị bắn trúng, dù vậy anh ta vẫn dùng lực phá cánh cửa sổ ở phía sau và nói: “Anh, đi mau!"

Người anh cắn răng, dù không muốn nhưng anh ta vẫn bỏ súng lại sau đó nhảy ra ngoài cửa sổ. Sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ, anh ta lập tức chạy về phía xa. Ngàn tính vạn tính nhưng không ngờ đám người này lại có súng.

Thấy hai anh em kia bỏ chạy, Vương Thắng tức giận hô to: “Đuổi theo mau, đống ăn hại này!"

Ba bốn người còn sống vội vàng đuổi theo nhưng bị mắc ở cửa sổ khiến Vương Thắng tức giận chửi ầm lên.

Người anh đã chạy ra đến cửa thôn nhưng hình như nghĩ đến vợ và con của mình nên vòng trở về. Nhất Ngạn ôm Thanh Hà ngồi trên nóc nhà thấy bọn họ nhảy vào cái giếng kia.

Không có tiếng nước.

... Đó là một cái giếng cạn.

Vương Thắng dẫn theo ba bốn người còn sống tìm kiếm xung quanh, lúc này Nhất Ngạn dẫn Thanh Hà chạy đến, nhìn Vương Thắng với ánh mắt ngạc nhiên: “Sao vậy, anh Thắng?"

"Sao vậy cái gì? Chúng tôi bị người ta đánh lén! Cậu dẫn cô ta đi đâu vậy?"

Nhất Ngạn cười nói: “Không có đi đâu cả."

Ánh mắt nghi ngờ của Vương Thắng quét từ đầu đến chân Nhất Ngạn nhưng không phát hiện được điều gì khác thường, hắn hừ lạnh một tiếng sau đó quát lớn bảo những tên còn lại tiếp tục tìm kiếm. Nhất Ngạn không đi theo, khóe môi hơi cong lên, ánh mắt lạnh lẽo. Cậu nghiêng người hôn lên trán Thanh Hà sau đó vén tóc rơi xuống bên má cô ra sau vành tai mềm mại, hành động này khiến Thanh Hà run lên nhè nhẹ.

"Không tìm được, anh Thắng!"

"Bên này cũng không có, anh Thắng!"

"Cũng không có!"

...

"Không tìm thấy thì bọn mày quay về làm gì? Toàn là một lũ ăn hại!" Vương Thắng bực bội đá đống rơm sau đó dẫn người ra khỏi thôn. Nhất Ngạn thấy thế kéo Thanh Hà đi theo bọn chúng.

Ba ngày sau.

Sáng sớm, một chiếc Jeep quân đội màu xanh đi vào một thị trấn nhỏ ở phía đông. Dọc hai bên đường là những nhà lầu màu trắng cao thấp không đều, thỉnh thoảng cũng có vài căn nhà trệt thấp bé xen lẫn vào nhau, tường nhà đen sì, rất nhiều căn nhà đã bị sập một nửa, xi măng và gỗ vụn chất đống lộn xộn ở ven đường. Xe chạy về phía trước được một lát thì dừng lại trên một bãi cỏ có vài cây dừa thưa thớt. Xa xa ngay phía trước có một khu mua sắm nhỏ, tất cả nam nữ già trẻ ở đó đều rất vội vàng nên không chú ý đến chiếc xe này.

Ở đây vừa có trận mưa lớn nên mặt đất ướt nhẹp và trở nên lồi lõm.

Sau khi xe dừng lại thì Vương Thắng và mấy tên đàn em nhảy xuống khỏi xe, Nhất Ngạn cũng ôm Thanh Hà thoải mái đi xuống. Một tên đàn ông trung niên sờ cái chân bị thương hỏi: “Anh Thắng, kế tiếp phải làm sao đây?"

Vương Thắng nhìn chung quanh một lần: “Anh Triệu nói người của anh ta sẽ nhanh chóng tới đây tiếp ứng chúng ta nhưng dù thế nào thì cũng phải tìm một chỗ nghỉ ngơi trước."

Sau khi nói xong thì Vương Thắng quay đầu lại nhìn Nhất Ngạn, Nhất Ngạn buông Thanh Hà ra, tỏ vẻ mình không có ý kiến, tuy vậy Vương Thắng vẫn nhìn Nhất Ngạn lâu hơn một chút... Người thiếu niên này khiến hắn cảm thấy rất quái lạ nhưng lại không thể nói rõ là quái lạ ở chỗ nào.

Vương Thắng đã liên lạc với bên Triệu Gia Khôn. Lúc chạng vạng, bọn họ tìm được một nhà dân cho thuê ở ven đường, căn nhà có một phòng khách, ba phòng ngủ, đằng sau còn có một cái sân rất rộng rãi. Quan trọng hơn ở đây gần khu mua sắm, xung quanh còn có quán ăn đêm và quảng trường.

Vương Thắng nói vài câu với chủ nhà sau đó bắt đầu phân chia phòng với mấy tên đàn em. Nhất Ngạn và Thanh Hà được phân ở căn phòng cuối cùng, gần cái sân lớn. Trong sân nuôi gà vịt nên mùi rất nồng, vì vậy không có ai muốn ở căn phòng đó cả. Nhất Ngạn cũng không so đo, tỏ vẻ tính tình rất tốt. Cậu không nói gì, chỉ đi tìm mấy chậu hoa đặt ở trong phòng sau đó mở cửa cho thoáng một chút, rốt cuộc không khí trong phòng cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

Tới lúc ăn cơm, Nhất Ngạn dẫn Thanh Hà ra ngoài, cô cũng đồng ý đi theo cậu.

"Cô không vui sao, sao mấy ngày nay mặt cứ sa sầm như vậy?" Nhất Ngạn vuốt ve mặt Thanh Hà, mỉm cười với cô sau đó nắm tay cô. Thanh Hà cúi đầu, làn váy màu xanh nhạt giống như lá sen, thướt tha mà nổi bật, hấp dẫn ánh mắt của Nhất Ngạn.

Cô không trả lời khiến Nhất Ngạn không thể cười được nữa, cậu vuốt ve bàn tay nhỏ bé, trắng nõn, mềm mại như không xương, chỉ cần hơi dùng lực một chút là sẽ bóp nát kia. Tim cậu cũng theo sự im lặng của cô mà dần dần rơi xuống vực sâu.

Chỉ có điều cậu không có thói quen cúi đầu.

Hai người cùng đi trên đường, cả hai đều vô cùng im lặng.

Hai bên đường phố có rất nhiều cửa hàng tạp hóa nhỏ và những hàng quán bày bán ven đường. Lúc bọn họ đi ngang qua một cửa hàng hoa quả thì bà chủ đang róc mía, vỏ mía rơi đầy trên đất. Thanh Hà đi đường lại không tập trung nên đột nhiên dẫm lên vỏ mía khiến cả người mất trọng tâm ngã xuống. Đúng lúc này Nhất Ngạn vừa kịp ôm lấy eo cô khiến đầu Thanh Hà đập vào trong lồng ngực cậu. Lồng ngực của Nhất Ngạn rất vững chãi, chỉ cách khuôn mặt cô một lớp vải mỏng khiến hương vị nam tính, đầy sức sống mạnh mẽ chỉ có ở người trẻ tuổi xông vào mũi cô làm Thanh Hà chợt nhớ tới chuyện đêm hôm đó. Lồng ngực cứng chắc của cậu đè ép bộ ngực mềm mại của cô khiến gò má Thanh Hà ửng hồng, cô lập tức dùng hai tay đẩy Nhất Ngạn ra.

Đột nhiên có một cảm giác đau đớn như muốn đâm thủng trái tim truyền đến từ mắt cá chân.

"A..." Thanh Hà không nhịn được bật ra tiếng kêu đau đớn.

"Sao vậy?" Nhất Ngạn căng thẳng, bế bổng cô lên đi vào một cửa hàng bán ngọc ở bên cạnh trong ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc mờ ám của những người chung quanh.

Thiếu nên tuấn tú, trẻ tuổi ôm một cô gái xinh đẹp, đây cũng được coi là một hình ảnh đẹp ở nơi này. Người dân ở đây luôn bận bịu với cuộc sống, đi sớm về muộn khiến làn da của hầu hết mọi người đều ngăm đen, thô ráp, mặt mũi tràn đầy mệt mỏi và bụi đất, cho dù có ăn mặc lộng lẫy cũng không thể che giấu được.

Ông chủ cửa hàng ngọc là người Trung Quốc, ông ta đeo một cái kính tròn gọng đen giống giới tri thức ở thời Dân quốc. Nhất Ngạn có vẻ quen biết với ông ta, cậu mới chỉ nói vài câu mà ông ta đã gật đầu liên tục sau đó đi vào chỗ ở phía sau cửa hàng lấy hộp thuốc ra. Phương pháp dụ dỗ làm quen với người khác này của Nhất Ngạn thật đúng là khiến Thanh Hà mở rộng tầm mắt.

Khi Nhất Ngạn nhìn thấy vẻ mặt của cô thì trong lòng lập tức hiểu rõ, vì thế trên mặt lộ vẻ đắc ý khó có thể che giấu: “Không phải cô nói em không có bạn sao? Ngược lại em có rất nhiều đấy, trời nam đất bắc nơi nào cũng có. Có những nơi mà em đi qua người khác còn chưa nghe thấy lần nào đấy nên cho dù là người không quen biết thì em cũng có thể xưng anh gọi em với người ta trong vòng năm phút."

"Mồm miệng bẻm mép." Thanh Hà hừ lạnh.

"Mồm miệng bẻm mép thì mồm miệng bẻm mép, cái miệng nhỏ xinh xắn của cô nói gì em cũng thích nghe cả." Nhất Ngạn cười cười sau đó dùng ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve rồi chọt chọt môi cô, chơi đùa cực kỳ vui vẻ.

Thanh Hà hung hăng hất tay cậu ra: “Đừng đụng vào tôi!"

"Không được đụng vào cô?" Nhất Ngạn thở dài sau đó đột nhiên ôm lấy Thanh Hà, đặt cô lên trên quầy rồi đè lên người cô. Mặt trước của quầy nhô lên rất cao nên tạm thời có thể che khuất ánh mắt của những người bên ngoài nhưng, chỉ cần có người đi vào thì sẽ lập tức nhìn thấy. Thanh Hà gấp đến độ đánh Nhất Ngạn liên tục sau đó nhỏ giọng nói: “Cậu làm gì vậy? Mau buông ra!"

"Cuộc sống luôn luôn cần một chút kích thích mà." Nhất Ngạn luồn tay qua cái eo mảnh khảnh của cô, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ, tay còn lại thì nâng cằm cô lên sau đó cúi đầu mút đôi môi mềm mại của cô. Cậu nhắm mắt lại, liếm láp dựa vào cảm giác, dần dần hơi thở của Nhất Ngạn trở nên nặng nề, phả lên trên mặt cô.

Lúc này, đột nhiên một bàn tay của Nhất Ngạn vén làn váy của cô lên, sau đó sờ dọc theo bắp đùi.

Thanh Hà kinh hãi, đè tay cậu lại, dáng vẻ sắp khóc đến nơi rồi: “Nhất Ngạn, đừng... Cậu giữ lại cho tôi một chút tôn nghiêm được không?"

Lời này khiến cả người Nhất Ngạn lập tức cứng ngắc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, sâu ngủ ngày
     
Có bài mới 28.03.2018, 10:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 75109 lần
Điểm: 24.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 54
Chương 34
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Nhất Ngạn dần dần nhận ra giữa hai người có sự ngăn cách không thể nào xóa bỏ được. Điều này khiến cậu nói không nên lời. Cậu không biết phải giải thích như thế nào để Thanh Hà tin cậu. Như vậy cũng đúng, vì chính cậu cũng không thể nào thuyết phục được mình, chính bởi vậy hiểu lầm giữa hai người cũng dần dần trở nên sâu sắc.

Thanh Hà cố gắng đứng dậy, cẩn thận quan sát nét mặt của Nhất Ngạn giống như muốn tìm một thứ gì đó mà cô không biết ở trong mắt cậu, nhưng cuối cùng cũng chỉ phí công. Trước đây rất lâu, cô đã biết cậu không phải là người lương thiện, không phải là nơi chốn của cô nhưng cô vẫn bị cậu hấp dẫn. Vận mệnh đã trói chặt cô và cậu vào với nhau, liên tục thử thách sự kiên quyết và nhẫn nại của cô hết lần này đến lần khác.

Thanh Hà không muốn sa vào bởi nếu sa vào nhất định sẽ càng thê thảm hơn hiện tại. Vì vậy cô phải bóp chết tình cảm ngay từ lúc nó vừa được sinh ra.

Cô không muốn vận mệnh bóp chặt cổ họng của mình, càng không muốn nghĩ đến chuyện sau này cô sẽ bị phản bội. Người như Nhất Ngạn thật sự đáng tin cậy sao? Trong lòng Thanh Hà cũng không rõ nữa.

Sao Nhất Ngạn có thể đồng ý cho được? Chỉ là mọi chuyện không theo ý cậu mà thôi.

Bây giờ cậu cũng đang cẩn thận quan sát cô, quan sát cái trán cao cao trắng bóc, đôi mắt đen nháy lấp lánh, cái mũi nhỏ xinh thẳng tắp, đôi môi mềm mại trơn bóng... Không… không phải những thứ này. Những thứ này ở riêng hay ở cùng trên một khuôn mặt thì cậu cũng đã gặp rất nhiều rồi, cậu đã đi qua rất nhiều nơi, gặp rất nhiều loại phụ nữ nhưng không một người nào giống Thanh Hà cả, dù chỉ là cảm giác mà cô mang đến cho cậu.

Giống như ba cậu, tại sao lại thích mẹ cậu như vậy?.

Mà mẹ cậu hồi còn trẻ cũng có rất nhiều người theo đuổi, tại sao lại quyết định đi theo ba cậu đây? Chẳng lẽ chỉ là vì thấy vừa ý thôi sao? Nếu nói là vừa ý thì cũng chỉ là cậu vừa ý cô còn cô thì chẳng hề để ý gì đến cậu, nhưng nếu cậu là người thấy khó mà lui vậy thì cậu không phải là Bạch Nhất Ngạn nữa.

Trời sinh cậu đã không thích phụ nữ tỏ vẻ thông minh, bởi vì trong mắt cậu sự thông minh này cũng chỉ là ngu xuẩn, buồn cười mà thôi. Mắt nhìn người của cậu và người khác không giống nhau, có lẽ ở trong mắt người khác, Thanh Hà không đáng giá nhắc tới nhưng trong mắt cậu lại càng nhìn càng thuận mắt. Cậu thích cả nụ cười và cái nhíu mày của cô, bất kể là kháng cự hay là bị ép phải thuận theo đều có vẻ quyến rũ khác nhau.

Chỉ có điều dường như cô cực kỳ ghét cậu.

Đối với chuyện này, Nhất Ngạn chỉ có thể cười khổ, nhưng cậu tuyệt đối không buông tay.

Ở sân phía sau cửa hàng truyền đến tiếng bước chân, sau khi Nhất Ngạn nghe thấy thì lập tức thả Thanh Hà ra, Thanh Hà cũng nhanh chóng chống mặt bàn, nhảy xuống đất. Lúc ông chủ cửa hàng đi ra thì hai người đều đã ngồi ở chỗ ban đầu.

Có điều dường như bầu không khí có chút khác lạ.

Ông chủ là kẻ lão làng, hiển nhiên là nhận ra sự khác thường nhưng lại không nói ra mà chỉ đưa hộp thuốc cho Nhất Ngạn. Nhất Ngạn im lặng mở hộp thuốc ra sau đó cầm lấy chân Thanh Hà đặt ở trên đầu gối của mình.

Thanh Hà giãy giụa muốn bỏ chân xuống thì đột nhiên bàn tay đang nắm mắt cá chân cô của Nhất Ngạn bẻ mạnh một cái, sau tiếng “răng rắc" vang lên thì hình như xương của cô đã về vị trí cũ. Thanh Hà vội vàng hít một hơi thật sâu còn Nhất Ngạn nhàn nhạt nhìn cô: “Nếu cô không muốn thì em sẽ nắn về vị trí cũ cho cô." Sau khi nói xong Nhất Ngạn mở tuýp thuốc mỡ, nặn ra một chút, bôi lên chỗ bị trật của cô.

Xúc cảm lành lạnh dần dần lan ra từ chỗ bị trật khiến đau đớn dịu lại, hơn nữa sau khi được Nhất Ngạn mát xa thì dường như Thanh Hà không còn cảm giác đau đớn nữa.

Vết thương trên chân đã tốt hơn nhưng đau đớn, ê ẩm trong lòng vẫn không biến mất.

"Chiếc vòng này không tệ." Nhất Ngạn gõ vài cái ở trên quầy kính, ông chủ thấy vậy vội vàng mở tủ lấy một hộp gỗ màu nâu khắc hoa mở ra trước mặt cậu. Trong hộp được lót một tấm vải nhung đỏ, trên tấm vải là một chiếc vòng ngọc óng ánh trong suốt, bên trong xen lẫn sắc xanh, hình như là cao băng.

"Cái này là loại gì?" Nhất Ngạn hỏi với vẻ lơ đãng.

Ông chủ trả lời: “Loại tốt nhất."

Nhất Ngạn liếc nhìn ông ta sau đó lấy vòng ngọc ra, xoay tròn trên đầu ngón tay của mình.

"Cẩn thận!" Ông chủ kinh hãi la lên, vừa nhìn vừa đổ mồ hôi lạnh.

Nhất Ngạn cầm vòng tay sau đó kéo tay Thanh Hà qua, từ từ đeo vào: “Được rồi, nhìn ông lo lắng như vậy hẳn không phải là đồ giả, tôi tin ông rồi." Sau khi Nhất Ngạn nói xong thì lập tức kéo Thanh Hà đi.

Ông chủ thấy thế vội vàng đuổi theo ngăn lại: “Chàng trai trẻ, cậu vẫn còn chưa trả tiền đấy."

"Trả tiền?" Nhất Ngạn giống như bừng tỉnh, vỗ đầu một cái nhưng ngay sau đó lập tức tỏ vẻ phiền não nhìn ông chủ: “Nhưng tôi không mang theo tiền, phải làm sao đây?"

"Cậu... Vậy cậu trả vòng tay lại cho tôi!" Ông chủ khẩn trương, vội vàng đi tới định lấy lại chiếc vòng trên tay Thanh Hà. Nhất Ngạn thấy vậy kéo Thanh Hà ra phía sau lưng mình, không để ông chủ được như ý: “Ông đang nằm mơ đúng không, lão già? Đồ đã vào tay tôi thì làm gì có chuyện lấy lại, ông muốn tôi mất mặt trước phụ nữ sao?"

"Chẳng lẽ... Cậu muốn ăn cơm chùa?"

"Không phải, đây rõ ràng là vòng tay, sao có thể ăn được? Lão già, ông không sợ gãy răng hả?" Nhất Ngạn bày ra dáng vẻ cà lơ phất phơ nhìn ông chủ nổi cơn thịnh nộ, chỉ hận không thể treo ngược cậu lên mà đánh cho hả dạ. Nhà ai mà có thể dạy dỗ ra đứa nhỏ như vậy chứ? Vốn lúc trước, khi Nhất Ngạn đến bắt chuyện, ông ta còn tưởng rằng đây là một chàng trai trẻ lễ độ, tại sao chỉ trong chớp mắt đã biết thành tên cướp đồ rồi? Đúng là thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn cả lật sách.

"Cậu, cậu quả thật..." Ông chủ tức giận đến suýt chút nữa thở không ra hơi.

Nhất Ngạn lo lắng nói: “Ông phải cẩn thận một chút, tuổi đã lớn rồi, còn sống cũng không dễ dàng đâu. Nơi này lại không có điều kiện chữa bệnh, lỡ như bị bệnh nào đó thì đời này xong rồi. Tôi thấy ông ở đây một mình, hẳn là không có người phụng dưỡng chăm sóc đúng không?"

"Cậu... cậu..."

Thanh Hà muốn cười nhưng cố gắng kiềm chế nên có chút khó chịu. Nhất Ngạn thấy mình trêu chọc ông chủ cũng đủ rồi nên đưa cho ông ta một miếng ngọc và một tờ giấy có ghi địa chỉ: “Đi tìm người này, người này sẽ trả tiền giúp tôi."

Ông chủ nhìn thật kỹ miếng ngọc, rất dễ nhận thấy miếng ngọc này cũng là đồ xa xỉ, ông ta thầm nghĩ nếu như người kia không trả tiền thì vừa vặn có thể lấy miếng ngọc này thế chấp, cũng coi như là lấy lại vốn. Chỉ có điều nếu như thật sự tìm được người trên địa chỉ này thì nhất định phải dùng công phu sư tử ngoạm, chặt đẹp một món tiền lớn mới được. Nếu không chẳng phải là phụ lòng chính mình sao?

Nhất Ngạn vừa liếc nhìn vẻ mặt ông chủ vừa nghĩ tới vẻ mặt người kia không muốn nhưng không thể không nhịn đau trả tiền thì trong lòng lập tức cảm thấy sung sướng.

Quanh năm suốt tháng cậu đều đi đây đi đó nên cũng quen biết khá nhiều người.

Một mình dính vào nguy hiểm... Đây là việc chỉ có người ngu mới làm.

Sau khi suy nghĩ xong thì Nhất Ngạn dẫn Thanh Hà quay về khu dân cư. Trong đêm, xung quanh quảng trường rất yên tĩnh, quầy hàng bên đường cũng đã dọn dẹp hết rồi. Trị an nơi này không tốt nên chuyện cướp bóc, đập đồ có thể đột ngột phát sinh. Thanh Hà bị Nhất Ngạn nắm chặt tay nên phải đi theo cậu nhưng kỳ lạ là trong lòng lại không có một chút gợn sóng.

Trong phòng tràn đầy hương hoa thơm ngát.

Thanh Hà không ăn cơm tối mà nằm trên giường nghỉ ngơi. Cô giơ cánh tay lên ngắm nhìn vòng phỉ thúy xinh đẹp trong suốt, dường như cô còn có thể nhìn thấy vân da của cổ tay thông qua chiếc vòng ngọc này. Thanh Hà thở dài, dựa người vào gối.

Khi còn bé, nhà cô cũng là nhà giàu có, trù phú một phường nên vòng tay như vậy rất bình thường. Lúc trước chị cô từng cho cô một chiếc vòng nhưng đã bị mất trong một lần dọn nhà, mặc dù chị cô nói không sao nhưng Thanh Hà vẫn nhớ. Cô đang suy nghĩ như vậy có phải là những ngày tháng vô tư vô lự, không sầu không lo của cô đã đi đến điểm cuối rồi sao?

Bây giờ, dường như tất cả đã được xác minh. Cô bị thiếu niên này nắm chặt ở trong tay, không có lấy một chút tự do. Mặc dù bây giờ bọn cô đang ở trong hiểm cảnh, cậu luôn bảo vệ cô chu toàn nhưng lại không dám chắn chắn sau này cậu sẽ không làm hại cô, hơn nữa bây giờ cậu đã có chút xúc phạm tới cô rồi.

Bầu không khí trong phòng chuyển động hết sức chậm rãi.

Nhất Ngạn mở cửa phòng ra, trong tay bưng một tô mì nóng hôi hổi, nhanh chóng để trên tủ đầu giường trước mặt cô. Gương mặt cậu bị hơi nóng hun đến đỏ bừng, cậu lập tức nắm vành tai của mình, nhảy tưng tưng: “Bỏng chết em rồi. Đói bụng không, mau ăn đi."

Lúc này cậu vẫn cười hì hì nói chuyện với cô giống như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Thanh Hà yên lặng dựa vào gối, vẻ mặt rất bình tĩnh, thoạt nhìn thì có vẻ hai người rất hòa thuận. Tô mì không ngừng tỏa ra hơi nóng hun mặt cô đỏ ửng. Sợi mì trắng tinh, phía trên còn có một cái trứng vàng óng. Nhất Ngạn bưng tô mỳ lên, cuốn vào chiếc đũa sau đó đưa đến bên miệng cô: “Ngoan, há miệng nào..."

Thanh Hà không để cậu đút mà bưng tô mì lên, tự mình ăn. Cô không muốn ăn theo kiểu đó, cô thích ăn từng sợi một, khi còn bé đã có thói quen như vậy rồi, cô luôn cảm thấy ăn như vậy thì mùi vị ngon hơn.

Nhất Ngạn nhìn cô ăn, chóp mũi trắng muốt bị hun đến đỏ bừng thì khuôn mặt không nhịn được mà nở nụ cười.

Cậu đang nghĩ sao cô ăn mà cũng đáng yêu đến vậy nhỉ? Nhưng cậu lập tức nghĩ đến câu "Trong mắt người tình là Tây Thi” thì cảm giác buồn bực lúc nãy tản đi không ít. Nhất Ngạn nghĩ Thanh Hà có vẻ trưởng thành hơn cậu nhưng thật ra vẫn còn rất ngây thơ. Hay nói đúng hơn cô chính là một đứa nhỏ.

Cô ăn rất chậm, rất chậm vì ăn từng sợi một, lúc ăn cô dùng hai răng cửa cắn đứt sợi mì sau đó chu môi, nuốt vào trong miệng, nhai vài cái rồi mới nuốt xuống, trong quá trình ăn không hề phát ra tiếng động nào cả.

Nhất Ngạn cười nói: “Cô ăn như vậy có chút kỳ lạ."

Thanh Hà không thèm để ý đến cậu, chỉ yên lặng ăn mì. Ngược lại, Nhất Ngạn ngồi ở bên cạnh cô, liên tục nói huyên thuyên: “Lúc ở nhà, em từng nuôi một con chuột trắng nhỏ, trắng trắng mềm mềm, cực kỳ đáng yêu. Nó rất ngoan, em cho cái gì nó cũng ngoan ngoãn ăn hết, chỉ là tướng ăn có chút..." Nhất Ngạn dùng ngón tay chọt cái mũi cô: “Giống y như cô."

Thanh Hà đột nhiên bị sặc, sợi mì mắc ở trong cổ họng, tô mì cũng đổ lên trên giường.

"Không sao chứ?" Nhất Ngạn cầm khăn muốn lau mì ở trên người cô nhưng lại bị Thanh Hà ngăn lại: “Không cần cậu lau." Dáng vẻ lúc cô nghiêng người che ngực thật sự giống như làm nũng, Nhất Ngạn thấy vậy bỏ khăn xuống sau đó túm lấy chăn, đột ngột giật ra. Ngay lập tức Thanh Hà đang quấn trong chăn bị lăn vài vòng vào trong tường. Nhất Ngạn cười khẽ một tiếng, quỳ lên trên giường, đến trước mặt cô.

"Cô có biết dáng vẻ hiện giờ của mình rất giống cô dâu nhỏ bị xâm phạm hay không?" Nhất Ngạn khoa trương chớp chớp mắt khiến Thanh Hà tức giận, hung hăng trừng cậu.

"Cậu đừng nói bậy!" Hai tay Thanh Hà vẫn còn đang che ở trước ngực, chưa bỏ xuống.

Nhất Ngạn vừa cười vừa gật gù một cách hả hê: “Cô rất giống con chuột trắng nhỏ hay giành thức ăn từ tay em."

"Cậu mới là con chuột!" Thanh Hà tức giận, nhìn chung quanh một chút sau đó cầm một cái gối hung hăng đập vào mặt cậu: “Cậu đi ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy cậu!"

"Tức giận như vậy làm gì, thẹn quá hóa giận hả? Nếu cô cảm thấy có lý thì có thể tranh luận với em mà."

“Tôi nói không lại cậu!" Thanh Hà xoay đầu vào trong tường. Quần áo trên người vẫn còn ướt nhẹp hòa lẫn với mùi trứng gà, thậm chí trên vai dính mấy cọng rau nhỏ. Nhất Ngạn vừa nhìn vừa cười, cười đến cong cả người. Thanh Hà tức giận lấy cọng rau xuống ném vào mặt cậu.

Nhất Ngạn không thèm để ý, lấy mấy cọng rau xuống giúp Thanh Hà: “Phải ăn nhiều rau dưa, đừng ăn thịt mãi, cẩn thận sau này trở thành một con heo mập đấy!" Sau khi nói xong Nhất Ngạn lập tức ném cọng rau về phía cô.

Thanh Hà tức giận đến độ muốn đánh nhau với cậu còn Nhất Ngạn thì tụt xuống giường nhanh như chớp, sau đó mang dép chạy ra ngoài: “Có giỏi thì đuổi theo em đi!"

Thanh Hà bò xuống giường, cô vừa chạy được vài bước, còn chưa tới cửa thì đã xụi lơ trên mặt đất. Thanh Hà ôm chặt bụng, sắc mặt tái nhợt, mặt mày nhăn nhúm.

Nhất Ngạn thấy vậy vội chạy tới đỡ cô dậy sau đó ôm chặt cô vào trong ngực: “Sao vậy, cô thấy không thoải mái sao? Hay là chân vẫn còn đau?"

"Không cần cậu quan tâm!" Thanh Hà nắm tay lại đánh vào ngực Nhất Ngạn.

"Được rồi, yên lặng chút nào."

Nhất Ngạn đột ngột lớn tiếng khiến Thanh Hà bình tĩnh trở lại. Cậu vội vàng sờ trán cô sau đó sờ bụng cô. Thanh Hà lập tức hít một hơi khiến Nhất Ngạn vội vàng thu tay, cúi đầu không nói.

"Thế nào, chẳng lẽ tôi muốn chết phải không? Còn quát tôi nữa." Thanh Hà tức giận nói.

Vẻ mặt Nhất Ngạn rất kỳ lạ, cậu liếc cô một cái, hai tai đột nhiên ửng đỏ, có vẻ không được tự nhiên. Thanh Hà kinh ngạc, đột nhiên cô cảm thấy phía dưới có một dòng chất lỏng ấm ấm chảy ra ngoài khiến cái váy màu xanh bị nhuộm đỏ một mảng lớn.

Cô chợt hiểu ra, cầm lấy váy của mình sau đó hung hăng đánh Nhất Ngạn một chút: “Cậu... Cậu đang nhìn cái gì? Tôi muốn... tôi muốn cái kia!"

"Cái gì?" Nhất Ngạn xưa nay bình tĩnh, bây giờ lại đang trợn tròn mắt hỏi: “Cô muốn cái gì?"

Thanh Hà bối rối không chịu nổi, cúi đầu nói nhỏ như muỗi kêu: “Vệ... Băng vệ sinh."

Nhất Ngạn sững sờ đứng im tại chỗ.

Cậu là thanh niên trai tráng, làm sao có thứ này được? Hơn nữa đã trễ thế này rồi, chắc mấy cửa hàng nhỏ xung quanh cũng đã đóng cửa, chẳng lẽ cô muốn cậu đi đến mấy cửa hàng lớn hay khu mua sắm ở quảng trường mua thứ này về?

Gân xanh trên trán Nhất Ngạn không ngừng giựt giựt, từ lúc chào đời tới nay đây là lần đầu tiên cậu biết sợ hãi là gì. Nhất Ngạn lập tức tưởng tượng cảnh một thanh niên trai tráng như cậu đến cửa hàng lớn ở quảng trường trống trải vào ban đêm vắng người để mua băng vệ sinh sau đó bị mấy bà cô hay bác già vây xem...

“Em... Em đi lấy tạm mảnh vải cho cô."

Thanh Hà cứ nhìn cậu như vậy khiến cậu không thể từ chối được.

Chỉ trong chốc lát mà trong lòng Nhất Ngạn đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần, cuối cùng Nhất Ngạn xem như cam chịu số mệnh. Lúc này Thanh Hà cũng đứng dậy: “Tôi đi cùng với cậu." Cô không muốn ở chỗ này, không muốn ở cùng với mấy người kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, phuochieu90, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bạch Tiểu Dương, endeone, Linh Louis, m0n.prim, Nguyễn thị luyến, Ôri và 638 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.