Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Dị thế chi vạn vật pháp tắc - Tiêu Đường Đông Hoa

 
Có bài mới 30.12.2017, 03:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Dị thế chi vạn vật pháp tắc - Tiêu Đường Đông Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dị Thế Chi Vạn Vật Pháp Tắc

Tác giả: Tiêu Đường Đông Hoa

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên qua thời không, khoa học viễn tưởng, hiện đại mất quyền lực, cường cường, 1×1, HE.

Nguồn: https://thuyngu.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor + Beta: Thủy Ngư

Tình trạng bản gốc: Hoàn (108 chương + 15 ngoại truyện)

Giới thiệu:

Nhân vật chính: Chu Ngự ┃Phối hợp diễn: Mặc Dạ, Ngô Vận, Chu Thanh, Lí Khiêm, Daniel, Hàn Lật Đẳng┃Cái khác: Thế giới khác, sinh vật biến dị.

Chu Ngự vì muốn nghĩ cách hành động cứu viện không rõ mục tiêu mà mất đi đồng đội, nhưng cũng dần dần tiếp cận được trung tâm nghiên cứu của công ty tập đoàn Khóa Quốc sinh vật khoa học kỹ thuật Cự Lực.

Chu Thanh là nhà thực vật học cũng là em trai của Chu Ngự mà cũng là người Chu Ngự muốn bảo hộ  , Chu Ngự tiếp nhận lời thuê của thế lực tập đoàn, bị phái đi vào thế giới song song – Nibelungen.

Nibelungen và thế giới của Chu ngự hoàn toàn bất đồng về hệ thống sinh vật, để sinh tồn được trong thế giới này, Chu Ngự phải tuân theo 3 cách trọng điểm sau:

Cách một, khi có dấu hiệu bị săn đuổi, tuyệt không được sợ hãi.

Cách hai, sinh vật càng đẹp càng nguy hiểm, không được tới gần, cũng không được tin tưởng.

Cách ba, không được bị màu sắc rực rỡ của sinh vật cấp S mê hoặc, chúng hiểu rõ đại não của con người, biết cách làm cho con người tâm động. Vĩnh viện nhớ kỹ, chúng nó không có tình cảm của con người, cũng không có tình yêu, bất luận kẻ nào cũng không ngoại lệ đối với chúng.

Cuối cùng: Chúc mọi người ở Nibelungen sống khoái hoạt.

Câu chuyện này không có bất kỳ hình thức cải biên nào hay đăng lại nào, với lại đây là chậm nhiệt văn.

Bí béo uyên bác, hoan nghênh các bạn cùng lọt hố ~


Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109: Ngoại truyện (1)

Chương 110: Ngoại truyện (2)

Chương 111: Ngoại truyện (3)

Chương 112: Ngoại truyện (4)

Chương 113: Ngoại truyện (5)

Chương 114: Ngoại truyện (6)

Chương 115: Ngoại truyện (7)

Chương 116: Ngoại truyện (8)

Chương 117: Ngoại truyện (9)

Chương 118: Ngoại truyện (10)

Chương 119: Ngoại truyện (11)

Chương 120: Ngoại truyện (12)

Chương 121: Ngoại truyện (13)

Chương 122: Ngoại truyện (14)

Chương 123: Ngoại truyện (15)




Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 31.12.2017, 22:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.12.2017, 14:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Dị thế chi vạn vật pháp tắc - Tiêu Đường Đông Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1: Nghĩ cách cứu viện mục tiêu không rõ


Toàn bộ không gian khẩn trương vô cùng, liên lạc viên thái dương thấm đầy mồ hôi, lưng đã muốn ướt đẫm.

“Nhị Hào tuyến! Nhị Hào tuyến! Nghe rõ lập tức trả lời!”

“Tuyến số 3 đâu? Tuyến số 3 nghe rõ trả lời!”

Tại bên trong sở chỉ huy lâm thời, ba người liên lạc viên đang cố gằng cùng đặc công đội viên tiến vào tập đoàn nghiên cứu sinh vật liên lạc, vào lúc bọn họ tiến vào trung tâm nghiên cứu này không quá mười phút thì bị mất liên lạc.

Cảm giác trầm mặc không ai trả lời này thật khiến người ta sợ hãi.

Mà phía sau lưng ba người liên lạc viên là Chu Ngự, thân khoác lên chiếc áo chống đạn, ôm cánh tay ở một bên chỉ huy.

Chu Ngự năm nay 28 tuổi, trong mắt toát lên vẻ nội liễm lãnh duệ, bờ môi vẽ ra một đường cong nghiêm nghị, ngón trỏ trên cánh tay phải đang cố sức ấn mạnh lên cánh tay trái của chính mình.

Anh trầm mặc tự hỏi, vì sao trung tâm nghiên cứu này để lại quá ít thông tin khiến bọn họ có chút chống đỡ không nổi.

Rốt cục là vì cái gì, có thể làm cho 7 tên đặc công đội viên này từng chịu qua huấn luyện đặc thù, toàn thân được trang bị đầy đủ, thân thủ mạnh mẽ hơn nữa kinh nghiệm lại phong phú liền không quá mười phút sao mất liên lạc, hơn nữa làm cho chỉ huy trung tâm hoàn toàn không biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì.

Bên ngoài nhìn vào thì trông có vẻ đơn giản là đang nghĩ cách cứu viện vậy.

Tập đoàn Cự Lực được tồn tại dựa trên sự liên hiệp của các tập đoàn tài phiệt đến từ các quốc gia như Châu Á, nước Mỹ, Châu Âu, phối hợp đầu tư thành trung tâm nghiên cứu sinh vật khoa học kỹ thuật, gần vài năm nay, lĩnh vực chế thuốc từ sinh vật đột nhiên phát triển tăng mạnh, vô luận là Châu Phi chiếm phần lớn diện tích số người nhiễm bệnh ác tính, đều được nhân viên của tập đoàn này cứu trị khỏi hẳn, tập đoàn này thập phần sôi động. Chi nhánh của tập đoàn này ở bất kỳ trên quốc nào đều được quốc gia đó bảo hộ.

Ngay tại một giờ trước, tại chỗ Chu Ngự, nơi tiểu đội đặc công nhận được một nhiệm vụ, đó là phải tiến vào tập đoàn nghiên cứu sinh vật, giải cứu con tin bị nhốt. Nguyên nhân sự tình này là một nhân viên nghiên cứu làm việc trường kỳ nên bị áp lực công việc, có ý đồ hủy diệt toàn bộ đơn vị nghiên cứu, bị phát hiện được nhưng cũng may là hắn chưa có thành công thực hiện ý đồ, nhưng hắn lại lợi dụng hệ thống thiết bị nghiên cứu bảo mật, đem hắn cùng các nghiên cứu viên vây bên trong, lấy tánh mạng của bọn họ uy hiếp, yêu cầu tập đoàn Cự Lực ngưng hẳn nghiên cứu hạng mục ‘Chiếc nhẫn Nibelungen’.

Yêu cầu đó dĩ nhiên là không được đồng ý rồi.

Vì thế tiểu đội tinh anh của Chu Ngự tiếp nhận nhiệm vụ này, một mặt đóng cửa sở nghiên cứu, mặt khác giải cứu con tin.

Sắp xếp lại nhiệm vụ, liên lạc viên Mai Khê mắt nhìn tư liệu nghiên cứu liền vạn phần hoảng sợ.

Bọn họ đều là học giả trong ngành lĩnh vực mũi nhọn này, cái gì chuyên gia tế bào học, chuyên gia thần kinh học, chuyên gia nghiên cứu virus, từ từ, giá trị của bọn họ tiền tài không thể đong đếm được, điều này cũng có ý nghĩa cho dù phải đánh cược mạng sống thì họ nhất quyết phải hoàn thành nhiệm vụ.

Điều này cũng làm cho Mai Khê cảm thấy tò mò, rốt cuộc tập đoàn này làm sao có thể nghiên cứu được?

Giờ phút này Mai Khê ẩn ẩn cảm thấy cái nhân viên nghiên cứu phát rồ kia bắt cóc đồng nghiệp chỉ để che dấu, nơi đó chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó rất khủng khiếp… Mà Mai Khê cũng cho rằng, các đội viên vừa phái đi đã bị…

Ngay lúc đó, tuyến số 7 có tín hiệu.

“Đội Trưởng! Các người không được vào! Không được vào!”

Là giọng nói của phó đội trưởng Trần Hướng.

Không nói lời nào, đội trưởng Chu Ngự một phen túm lấy ống điện thoại của Mai Khê, phát ra chỉ lệnh “Trần Hướng! Cậu ở nơi nào? Lập tức rút khỏi!”

Tín hiệu cũng không có gián đoạn, nhưng lại có một loạt âm thanh gãy vụn truyền đến, Chu Ngự siết chặt nắm tay, một bên Mai Khê đầu ngón tay run lẩy bẩy.

“Trần Hướng! Trần Hướng!”

Âm thanh Chu Ngự lạnh dần, điều này làm cho không khí trong xe chỉ huy nháy mắt trở nên hít thở không thông.

“Đừng mà…” Mai Khê cũng từng trải qua nhiều biến cố nguy hiểm trong nhiệm vụ, tuy rằng chưa từng xông pha chiến đấu, nhưng các loại tình huống nàng điều chứng kiến qua, nàng từng cho là mình đã luyện được sự bình tĩnh cao độ, song bây giờ nàng cảm thấy mìnhđã đánh giá cao bản thân.

Sống lưng Chu Ngự cứng ngắc chốc lát, sau đó bắt đầu sửa sang lại bao tay phòng ngự, kiểm tra bên trong bắp đùi đã gắn súng lục □□, phương thức đột kích trên 95 □□, một phen nhảy ra khỏi xe.

Toàn bộ động tác đều lưu loát.

Mai Khê ở thời điểm Chu Ngự nhảy xuống xe, liền ý thức được anh muốn gì, hô “Đội trưởng! anh không thể đi! Anh quên Trần đội phó đã nói gì sao? Hơn nữa chi viện sắp tới rồi!”

“Đợi đến khi tiếp viện tới đây, đồng đội chúng ta không chừng đến thi thể cũng không tìm thấy!”

Chu Ngự âm thanh như trước trầm lãnh, vẻ mặt anh trước giờ giống nhau, kể cả khi đứng trong mưa bom bão đạn cũng không thay đổi. Nhưng bọn họ biết, kia tuyệt đối không chỉ đơn giản là đứng trong mưa bom bão đạn.

“Đội trưởng…” Mai Khê biết mỗi khi Chu Ngự đã quyết định làm cái gì thì ai cũng không ngăn cản được.

“Tôi phải đi nhìn xem, cái thứ đã hại anh em đến tột cùng là cái gì?”

Đối với Chu Ngự, không phải vì lòng hiếu kỳ mà là trách nhiệm cùng với nhiệm vụ.Nhóm đồng đội vào sinh ra tử với anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anh phải biết. Nếu bọn họ đều hy sinh vì nhiệm vụ thì với tư cách là đội trưởng, anh không thể để đồng đội của mình chết không đối chứng.

Kiến trúc bên ngoài của viện nghiên cứu đều làm bằng kim loại, dưới ánh trăng chiết xạ ra một đạo lạnh lẽo. Chung quanh viện nghiên cứu không có nhà cửa hay con người nào khác, nơi nơi là cát đá, giống như một tòa nhà trên hòn đảo đơn độc.

Căn cứ vào bản đồ, viện nghiên cứu có dạng là một hình lục giác, có chút giống Lầu Năm Góc (*).

Vì để bảo hộ tài liệu cơ mật nghiên cứu, nơi này hệ thống phi thương tinh vi, mỗi nghiên cứu viên ở đây từ tiếng bước chân cho đến giọng nói đều bị sao chép lại rồi chuyển tới hệ thống bên trong. Mỗi một nghiên cứu viên ở đây có địa phương làm việc nhất định, nếu bước qua địa phương khác thì hệ thống sẽ phát ra tiếng chuông cảnh báo.

Để tiện cùng đội đặc công hợp tác, nhân viên kỹ thuật của tập đoàn Cự Lực đã làm ra một cái đường hầm ở viện nghiên cứu này.

Chu Ngự ghìm súng, đi tới trước lối vào đường hầm.

Địa phương phía trước một mảnh sáng ngời, lại không có một bóng người.

Nơi này làm cho Chu Ngự sinh ra cảm giác nguy cơ, nói không chừng đi thêm hai bước nữa sẽ có tang thi nhảy xổ ra hoặc là bị tia Laser cắt đứt, đem kẻ xâm lăng biến thành một đống thịt thối.

Nhưng giờ phút này, Chu Ngự chỉ thầm nghĩ phải tìm được người của mình.

Anh giơ súng, sống lưng cao ngất, cước bộ vững vàng không phát ra thanh âm, duy trì tư thế tiến vào.

Thiết bị liên lạc gắn trên tai truyền tới giọng nói của Mai Khê “Đội trưởng! Cấp trên phát ra mệnh lệnh, muốn chúng ta lập tức rút khỏi! Hủy bỏ nhiệm vụ!”

Chu Ngự hừ lạnh một tiếng “Chúng ta ngay cả đồng đội đã không còn, giờ còn muốn rút lui sao?”

Anh biết mình nên tuân theo mệnh lệnh, xoay người rời đi còn kịp. Anh đồng thời cũng tinh tường biết, một khi đã quay đầu lại, mọi chuyện phát sinh nơi đây vĩnh viễn là một bí mật. Anh không những không gặp lại đồng đội, mà cũng sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra với họ.

Nếu cả đời phải sống trong hối hận, chi bằng ngay bây giờ đi tìm đáp án.

Chu Ngự dứt khoát đi vào đường hầm, hướng bên trái quẹo đi.

Chu Ngự thong thả ngồi xổm xuống, vẫn duy trì trạng thái cảnh giác, tay trái nhấn lên cần cổ, mạch đập đã muốn đình chỉ, hơn nửa thi thể đã lạnh.

Chu Ngự thoáng đưa hắn lại đây, muốn xác định xem hắn có phải là tên nghiên cứu viên phát khùng đó hay là con tin, nhưng một đạo ánh mắt dữ tợn hiện lên trong tầm mắt làm anh toàn thân buộc chặt.

Cằm trên mặt thi thể hoàn toàn biến mất, như là bị dã thú cắn rớt, mà phần xương ngực cơ hồ chỉ còn lại khoảng không, ngay cả nội tạng cũng không thấy.

Lông mi Chu Ngự giật một cái, thầm mắng một tiếng “Mẹ nó!”

Tập đoàn Cự Lực tuyệt đối nói dối, cở sở nghiên cứu của bọn họ chưa chắc là chế dược từ sinh vật.

Nói không chừng tên nghiên cứu viên bị điên kia cũng là một màn kịch dựng nên!

Chu Ngự điều chỉnh lại hô hấp, tiếp tục hướng phía trước đi đến.

Mới vừa đi qua một cánh cửa dày, trước mắt bày ra khung cảnh hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của anh.

Nơi nơi đều là vết máu, một nghiên cứu viên dựa lưng vào tường, ánh mắt mở rất lớn, hai cái chân đều không còn, có đồ vật gì đó va chạm vào đầu hắn, Chu Ngự không tiến đến để kiểm tra, cũng biết phía sau gáy người này hoàn toàn vỡ vụn.

Ngoài ra còn có hai tên nghiên cứu viên khác mặc áo Blouse trắng, trong đó có một người tư thế vặn vẹo kỳ quái, hình như là phần eo bị bẻ gãy.

Toàn bộ không gian giống như Địa ngục Tu La, không có sinh khí, nhắm mắt lại liền có thể nghe thấy tiếng nhỏ giọt của máu.

Chu Ngự giờ phút này vạn phần tin tưởng, làm ra nhưng việc này tuyệt đối không phải là con người!

Thiết bị liên lạc lại truyền đến giọng nói của Mai Khê “Đội trưởng! Anh mau trở lại đi! Cấp trên nói nhiệm vụ này vượt quá khả năng của chúng ta! Tôi cầu xin anh! Nếu ngay cả anh cũng xảy ra chuyện, chúng tôi nên làm sao đây?”

Giọng nói Mai Khê nghẹn ngào, nàng đang cố gắng nhịn xuống nước mắt chực trào ra.

“Tiểu Mai, nếu tôi không về được, cô cứ coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra.”

Một khắc kia, ba người liên lạc viên, trong đó có Mai Khê đều trầm mặc. Bọn họ nắm chặt tay, có lẽ người ngoài không lý giải được tại sao Chu Ngự lại cố chấp đến vậy, nhưng bọn họ hoàn toàn hiểu được…

“Chúng tôi sẽ không đi, ở chỗ này chờ anh trở lại.” Mai Khê trả lời.

“Cám ơn.”

Chu Ngự tháo xuống thiết bị liên lạc, tắt đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hố mới đào ~

Tôi sẽ tích cực viết bài nếu bạn đọc nhiệt tình ủng hộ tôi ~

–Hết chương 1–

(*) Lầu năm góc



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.12.2017, 14:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 612 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Dị thế chi vạn vật pháp tắc - Tiêu Đường Đông Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2: Nó… Đến đây…


Không có gì có thể làm cho anh bận lòng.

Chu Ngự tiếp tục hướng phía trước đi tới, từ tự liệu cho biết căn cứ phía trước trước là nơi nuôi dưỡng tế bào phục vụ cho mục đích nghiên cứu.

Lúc này cả phòng nghiên cứu vô cùng hỗn độn, dụng cụ thiết bị hầu như bị phá hủy gần hết, như là bị xe tăng cán qua.

Chu Ngự mới tiến lên phía trước một bước nhỏ, mũi chân liền dẫm nát ống nghiệm thành mảnh nhỏ, phát ra tiếng vang nhỏ. Tại nơi yên ắng thế này đột nhiên phát ra âm thanh làm cho người ta sởn gai ốc, phảng phất có một thứ gì đó nguy hiểm đang ẩn nấp bị bừng tỉnh Nhưng Chu Ngự lại rất bình tĩnh.

Trên mặt đất là vài thi thể nghiên cứu viên. Thể trạng bọn họ thực thảm, nhìn đến trình độ đông cứng của thi thể, Chu Ngự hoài nghi bọn họ đã chết trước khi đội đặc công của Chu Ngự nhận nhiệm vụ.

Chu Ngự ngẩng đầu, thấy trên trần nhà có gắn camera theo dõi. Lấy khả năng của tập đoàn Cự Lực thì họ chắc chắn đã biết sự việc phát sinh ở viện nghiên cứu, thế nhưng bọn họ lại giả vờ không biết, còn yêu cầu cái gì nhiệm vụ giải cứu con tin, làm cho đồng đội của Chu Ngự trở thành vật hy sinh.

Chu Ngự đếm số lượng thi thể trên mặt đất, đem so sánh cùng số thành viên nghiên cứu nuôi dưỡng tế bào.

Máy vi tính biểu hiện đã muốn hư hại nặng, máy chủ cũng bị phá nát, Chu Ngự muốn điều tra tổng số thành viên của họ cũng không được.

Trong căn phòng nghiên cứu nuôi dưỡng tế bào còn có một cánh cửa khác, chính là đang đóng kín.

Chu Ngự nghiêng người, ngón tay hướng cửa mở a, giống như có cái gì đó tựa lên cửa, vừa mở ra, chỉ nghe thấy rầm một tiếng liền ngã sấp xuống.

Men theo nửa khuôn mặt của người kia, Chu Ngự phát hiện người này là Triệu Thành, đồng đội trẻ tuổi của anh. Khóe miệng anh khẽ nhếch, đôi mặt mở thật lớn, giống như không thể tin được những gì xảy ra trước mắt mình. Tại một khắc, tim Chu Ngự đập kịch liệt, anh ngồi xổm xuống, ngón tay đặt trên cổ Triệu Thành… Không có mạch đập.

Chu Ngự dùng sức nhắm chặt mắt lại, bởi vì không biết phía sau cánh cửa có cái gì, anh cẩn thận dời thi thể của Triệu Thành qua một bên, sau đó hướng cánh cửa đẩy ra.

Chu Ngự dùng tay đem đôi mắt khi chết cũng không nhắm lại của Triệu Thành khép lại, sau đó anh phát hiện, toàn bộ phần thân thể phía dưới của Triệu Thành bị đâm rất nhiều vết thương, máu chảy thành sông. Chu Ngự không thể tưởng tượng nổi cái gì đã tạo ra vết thương trí mạng như vậy, mà vách tường trên đường hầm là dấu vết đạn sượt qua, tùy ý liền thấy được vỏ đạn, Chu Ngự cầm súng của Triệu Thành lên, thấy lượng đạn bên trong cũng sắp hết. Mà thi thể Triệu Thành làm ra động tác rút chủy thủ bên hông ra… nhưng đối thủ như vậy, chủy thủ có ích lợi gì đâu.

Nhìn đến thảm trạng của Triệu Thành, Chu Ngự cơ bản xác định được người của mình không ai còn sống cả, ngay cả phó đội trưởng Trần Hướng.

Việc đã đến nước này, cho dù là Địa ngục, Chu Ngự muốn biết được kẻ đã hại chết đồng đội của mình.

Anh nhấc súng lên, thừng lững tiến tới phía trước, bước chân so với lúc trước dài hơn, thiếu vài phần cẩn trọng, càng nhiều chính là khát vọng muốn nhìn thấy cái kia.

Anh đứng trước cửa trung tâm nuôi dưỡng, nghiêng người đá cửa ra.

Nháy mắt trái tim buộc chặt, anh nghĩ sẽ có cái gì đó lao tới, nhưng hết thảy đều yên tĩnh không một tiếng động.

Suy nghĩ Chu Ngự lắng đọng lại, nguyên bản là do mình sợ hãi cộng thêm vội vàng, dù sao anh có đến 99% sẽ bị giết thảm giống như Triệu Thành, nhưng tử vong lại không có đến. Vài giây đồng hồ trước, Chu Ngự cảm thấy sự yên lặng này như tra tấn anh, mà giờ khắc này, Chu Ngự bỗng nhiên cảm thấy được… như là được sinh ra từ một cánh cửa khác.

Anh đi vào, vốn tưởng rằng sẽ thấy động vật này nọ bị giam bên trong, nhưng anh lại đoán sai rồi.

Nơi này là một căn phòng thủy tinh rộng lớn, gieo trồng rất nhiều loại thực vật mà Chu Ngự chưa từng thấy qua. Anh quỳ xuống một chỗ, theo bên chân cầm lên nhánh cây héo rũ, lá cây có dạng hình thoi, trên mặt lá có vằn. Nó như cảm nhận được sự ấm áp từ ngón tay Chu Ngự, giống như tro tàn mà rơi xuống lả tả.

Mà giây phút này Chu Ngự cũng phát hiện, thực vật bên trong căn phòng thủy tinh này cơ hồ đều khô chết, giống như cùng thời điểm đều chết đi.

Trừ bỏ các loại thực vật nơi này, Chu Ngự không thấy bất kỳ sinh vật sống nào.

Phía Tây căn phòng thủy tinh bị cái gì đó va chạm vỡ ra, có hai người đồng đội thân mặc áo chống đạn ngã gục trên mặt đất.

Chu Ngự nhanh tiến lại gần, tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn hít một ngụm khí lạnh.

Đạn của bọn họ cũng sắp hết, hơn nữa bọn họ so với Triệu Thành có năng lực tác chiến già dặn hơn, cùng anh hợp tác chỉ mới vài vài năm.

Theo suy đoán thời điểm bọn họ mất liên lạc với trung tâm chỉ huy cũng là lúc bọn họ đã chết.

Chu Ngự ngẩng đầu lên, nhìn về nơi căn phòng thủy tinh bị phá vỡ thành cái động lớn, vô luận là cái gì giết bọn họ, đều là từ cái động này đi qua.

Cầm súng trong tay, Chu Ngự khớp hàm cắn chặt, anh hiện tại chỉ nghĩ đến cái tên đồ tể kia!

Anh vượt qua cái động kia, lại tiến về phía trước, không có đèn chiếu sáng, nếu cứ tiếp tục đi thì sẽ còn mảnh hắc ám.

Anh biết, cái thứ không xác định kia sẽ núp trong bóng tối chờ đợi anh.

Hơn nữa, Chu Ngự đi tiếp không bao lâu, chính mình không chừng sẽ tìm được đường sống.

Chu Ngự bước nhanh mà đi, nhảy vào phiến bóng tối kia, thoạt nhìn thực liều lĩnh, nhưng anh chỉ cảm thấy mọi giác quan dường như nhạy cảm hơn.

Mũi thì cảm nhận mùi, lỗ tai thì cảm nhận âm thanh xung quanh, mỗi bước anh đi đều cảm nhận được lực chân đạp trên mặt đất, còn thân thể thì cùng không khí ma sát lẫn nhau.

Cho tới nay, Chu Ngự đều có được năng lực mà người bình thường không có, đó chính là khả năng phản ứng, cũng nhờ loại năng lực mẫn tuệ sâu sắc này mà vô số lần anh tìm được đường sống trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh.

Anh không để ý thời điểm chạy phát ra âm thanh, bởi vì anh muốn dẫn dụ cái thứ không xác định kia tới.

Ngay tại lúc nháy mắt, anh chợt dừng bước lại, bên tai là tiếng hít thở rất nhỏ cơ hồ khó có thể nghe thấy.

Chu Ngự nghiêng mặt đi đến, mặc dù đang ở trong bóng tối, anh vẫn có thể mường tượng ra bộ dáng của Trần Hướng, hắn đang dựa vào tường, thoạt nhìn gần như hấp hối.

“A Hướng!” Chu Ngự đi tới bên cạnh hắn, Trần Hướng dùng hết sực lực cuối cùng đẩy Chu Ngự ra.

“Tôi… Không phải đã nói anh đừng tới đây rồi sao… Anh vì sao lại không nghe chứ?”

Nơi này quá tối, Chu Ngự không thể kiểm tra thương thế của Trần Hướng, nhưng anh ngửi được mùi máu tươi nồng đậm.

Chu Ngự vừa muốn đỡ Trần Hướng đứng dậy, liền phát hiện tay hắn đã không còn.

“Nó… Đến đây…”

Đây là lần cuối cùng Trần Hướng nói với Chu Ngự.

Tràn ngập sợ hãi.

Chu Ngự nghe phía sau truyền đến âm thanh bò sát dưới mặt đất, anh nháy mắt bật đèn pin lên, khoảnh khắc đó toàn thân anh cương cứng, thế giới của anh hoàn toàn đảo điên!

Chính là thoạt nhìn như người, nhưng khi nhìn kỹ lại thì là một con quái vật, cơ thể hoàn toàn không có da bao bọc, bò sát, lấy trực giác Chu Ngự phỏng đoán, con quái vật này thập phần cường hãn.

Sinh vật bình thường khi bị ánh sáng chiếu vào sẽ theo bản năng tránh ra chỗ khác, nhưng con quái vật này lại không có mắt!

Như vậy khứu giác sẽ trở nên linh hoạt, nếu không tại sao có rất nhiều đặc công trải qua huấn luyện đặc thù cư nhiên toàn bộ đều chết thảm?

Chu Ngự ngừng thở, vẫn là không nhúc nhích.

Con quái vật kia há miệng, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống, làm cho người ta cảm thấy ghê tởm, nhưng cái này đối Chu Ngự thì không tính là gì.

Anh cẩn thận quan sát con quái vật này, cái đuôi của nó rất dài, ở trong không khí thong thả đong đưa, trên đuôi có răng cưa bén nhọn, nếu Chu Ngự không đoán sai, Triệu Thành cùng những người khác bị chính cái đuôi này giết chết. Mà Triệu Thành cùng những người khác cho dù có bắn hết đạn cũng không thể bắn trúng con quái vật, hoặc là tốc độ của nó so với đạn còn nhanh hơn… Hoặc có thể là đạn không có lực sát thướng đối với nó.

Con quái vật từng bước lại gần, Chu Ngự không rõ phương thức di chuyển của nó, nên không dám tùy tiện hành động.

Nó chậm rãi tiếp cận Chu Ngự, mà ngón tay Chu Ngự đặt trên cò súng, tùy thời nổ súng. Nó càng ngày càng tiếp cận gần hơn, tay trái Chu Ngự giơ đèn pin lên, không có đóng cửa hoặc có ý đồ bỏ chạy, mồ hôi men theo thái dương Chu Ngự chảy dọc xuống. Anh chính là muốn đem con quái vật này xem rõ ràng! Trên mặt nó đầy nếp nhăn dữ tợn, tứ chi nó dang rộng ra, cái đuôi lắc qua lắc lại, hoàn toàn là tư thế chuẩn bị công kích.

Thời điểm quái vật cách mặt Chu Ngự vài cm, thần kinh Chu Ngự từ lúc sinh ra tới giờ chưa bao giờ căng thẳng buộc chặt tới vậy.

Con quái vật này không có ánh mắt, thậm chí tai, mũi đều không.

Nó có thể nghe thấy âm thanh sao?  Có thể đánh hơi được sao?

Chu Ngự hoài nghi.

Vừa lúc đó tay áo Chu Ngự rơi xuống mảnh thủy tinh nhỏ, anh lấy tay tiếp được, mãnh mẽ ném ra ngoài.

Mảnh thủy tinh rơi xuống cách đó không xa, phát ra tiếng động thanh thúy.

Mà con quái vật kia lại không có phản ứng nào, ngay cả đầu cũng không lệch dù một chút.

Cho nên… chắc chắn là nó không thể nghe được.

Nếu như nó không nghe được, sao lại có thể giết chết nhiều người như vậy?

Ngay tại một khắc kia, con quái vật chợt cử động, nhanh đến nỗi Chu Ngự không kịp phản ứng lại, chính là theo bản năng nghiêng qua một bên, năng lực trời phú đó lại một lần nữa cứu mạng Chu Ngự, nếu không chắc anh đã bị con quái vật đâm thủng.

Mà phía sau anh truyền đến tiếng ‘Rầm’ một cái.

Trái tim Chu Ngự nháy mắt buộc chặt.

Anh chậm rãi quay đầu lại, thấy một chân quái vật ghim sâu vào tường, Trần Hướng nguyên bản còn chút hấp hối nay đã trở thành cái xác không hồn.

Mọi chuyện đều chỉ xảy ra trong chớp mắt, Chu Ngự hoàn toàn không có cơ hội ngăn cản, Trần Hướng cứ như vậy chết trước mặt anh.

Ngón tay Chu Ngự đặt trên cò súng dần dần siết chặt, anh muốn giết con súc sinh này.

Anh nhất định phải giết nó!

“Để cho tao xem xem… mày rốt cuộc là nhanh tới cỡ nào!”

Chu Ngự đứng dậy, một tay giớ súng vừa bắn vừa chạy trốn, liên tục nổ súng, con quái vật bị bắn lui về phía sau hai bước. Ngay tại không gian chật hẹp này chạy trốn, cái đuôi của nó không ngừng lay động, tựa hồ sắp định vị được chỗ núp của Chu Ngự.

Rất nhanh, đạn đã hết, cái đuôi quái vật hướng đỉnh đầu Chu Ngự hung hăng đánh tới, Chu Ngự nằm sát trên mặt đất lưu loát thay băng đạn mới, nhanh chóng đứng dậy, tránh được đuôi con quái vật đang đánh tới.

Chu Ngự cũng phát hiện một điều, viên đạn bắn vào trong người quái vật, cơ thể nó tự động đẩy viên đạn ra, mà miệng vết thương dính máu cũng dần khép lại. Nói cách khác, khả năng khôi phục của nó còn mạnh hơn so với Chu Ngự và các sinh vật khác trên thế giới này.

Chu Ngự mắng một tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm nó.

Nếu muốn giải quyết con quái vật này, phải tiếp cận nó, điều kiện tiên quyết là phải chặt bỏ được cái đuôi đáng ghét kia đi.

Lời tác giả:

Thỉnh mọi người ra sức cầm cự cùng Bí béo ~ đông ~

–Hết chương 2–



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bách Linh Uyển về bài viết trên: loan69
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duale, Miyaki Yuuki, nguyễn hằng123 và 148 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.