Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 637 bài ] 

Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 16.02.2019, 21:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1150
Được thanks: 6357 lần
Điểm: 39.03
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 72
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1316: Gần đây có mạnh khỏe không

Edit: susublue

Giờ phút này, Diệp Quán Quán hận không thể đứng cách tên đàn ông tóc dài đẹp rạng rỡ này càng xa càng tốt.

"Cô thật sự không phải là Minh chủ Vô Úy Minh sao." Cẩu Tạp Chủng nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán.

Diệp Quán Quán: "..." Đại hiệp, chúng ta có thể đổi đề tài không...

"Tôi thật sự chỉ là một người bán cửa... Đại hiệp, anh suy nghĩ một chút đi, nếu tôi là Minh chủ Vô Úy Minh thì vì sao những thế lực Vô Úy Minh lại tới giết tôi?" Diệp Quán Quán giải thích.

Nghe Diệp Quán Quán nói vậy, tên đàn ông tóc dài nhẹ vuốt cằm, hình như nói vậy cũng hơi đúng, người của Vô Úy Minh luôn trung thành với Minh chủ của mình.

"Cô tên là gì." Tên đàn ông tóc dài nói.

"Tôi... Tôi là Diệp Quán Quán." Diệp Quán Quán thành thật trả lời.

"Dịch Thủy Hàn." Nói xong liền xoay người rời đi.

"Hàn đại hiệp đi bình an... Hôm khác tới chỗ nhà hoang tìm tôi..." Sau khi nhìn Dịch Thủy Hàn rời đi, Diệp Quán Quán mới thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra Cẩu Tạp Chủng tên là Dịch Thủy Hàn... Cái tên này cũng có chút ý thơ trong đó.

Diệp Quán Quán cũng nhanh chóng rời khỏi sòng bạc, chỉ một mình trở lại biệt thự.

Chuyện tối nay như một gáo nước lạnh tạt lên đầu Diệp Quán Quán vậy, cũng giúp cho Diệp Quán Quán hiểu rõ ràng tình hình thật sự của Vô Úy Minh.

Con riêng của tam trưởng lão khiêu khích mình, sau khi bị Bắc Đẩu ném xuống từ lầu bốn thì liền gặp phải sự đuổi giết của thế lực Vô Úy Minh.

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết chuyện đuổi giết này có liên quan đến Tam trưởng lão.

Bên trong Vô Úy Minh không dễ đối phó như cô tưởng tượng, Thất Tinh mới chỉ là cửa ải sơ cấp, điều thật sự khiến Diệp Quán Quán nhức đầu chính là đám lão già nắm quyền của Vô Úy Minh.

Nếu như mình không thể ngồi vào vị trí Minh chủ Vô Úy Minh thì chỉ sợ sẽ chết vô cùng thảm thiết.

Bây giờ Diệp Quán Quán đã không còn con đường thứ hai để đi.

Muốn tìm người ở Độc Lập châu thì quả thật không khả quan, nhưng nếu như mượn thế lực của Vô Úy Minh để đi tìm Tư Dạ Hàn thì chắc sẽ không quá khó khăn.

Nhưng trước mắt thì cô vốn không có cách nào để điều động thế lực của Vô Úy Minh, cho nên... Diệp Quán Quán chỉ còn lại một con đường, dienxdafnleequysdoon đó là phải ngồi lên vị trí Minh chủ của Vô Úy Minh, nếu không thì mọi thứ đều là chuyện viển vông.

"Tư Dạ Hàn..." Diệp Quán Quán lẩm bẩm.

...

Sáng sớm hôm sau, Diệp Quán Quán tới trụ sở chính của Vô Úy Minh thật sớm.

"Chị Phong, tối hôm qua..."

Bắc Đẩu đi vào phòng làm việc của Diệp Quán Quán, sắc mặt nghiêm trọng.

Không phải là anh không đấu lại người ở đây, nhưng mà... Tiền của Cẩu Tạp Chủng thì thật không dám thắng...

Bắc Đẩu vốn muốn giải thích gì đó, nhưng không đợi anh nói chuyện thì Diệp Quán Quán đã lạnh mặt nói: "Đi kêu mấy vị trưởng lão kia đến đây cho tôi."

"A..." Nghe thấy lời nói của Diệp Quán Quán, Bắc Đẩu hơi sững sờ, những lão già kia... Làm sao anh mời được?

"Thì nói tôi có chuyện muốn tìm bọn họ." Không cho Bắc Đẩu cơ hội mở miệng, Diệp Quán Quán nói.

"Vậy... Được rồi, em đi thử xem sao." Bắc Đẩu gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Nhưng mà Bắc Đẩu mới vừa ra tới cửa thì lại quay trở vào: "Chị Phong... Xem ra không cần em đi mời nữa... Bọn họ tới rồi..."

Bắc Đẩu vừa dứt lời thì mười mấy vị lão giả chậm rãi đi vào phòng làm việc của Diệp Quán Quán.

Nhìn đám lão già trước mắt Diệp Quán Quán hơi nhíu mày, cô không quen biết bất cứ ai... Rốt cục ai mới là Tam trưởng lão.

Lúc này Diệp Quán Quán làm bộ làm tịch cầm một tập tài liệu ở trên mặt bàn lên, nhìn chằm chằm tài liệu trong tay, không ngẩng đầu mà chỉ cười lạnh nói: "Tam trưởng lão, gần đây có khỏe không."

Theo Diệp Quán Quán vừa nói xong thì một lão già đầu tóc bạc trắng mặc tây trang màu đen chợt tiến lên một bước, nhìn Diệp Quán Quán, nhẹ giọng cười nói: "Làm phiền Minh chủ quan tâm, khoảng thời gian gần đây vẫn tốt."

Chương 1317: Càng lúc càng can đảm

Edit: susublue
Lúc này Diệp Quán Quán ngẩng đầu lên nhìn về phía ông ta, người này chính là Tam trưởng lão của Vô Úy Minh, trông mặt mũi cũng hiền lành.

"Không biết hôm nay các vị chủ động tới tìm tôi có chuyện gì không." Diệp Quán Quán cười lạnh một tiếng, chợt mở miệng nói.

"Trước đó vài ngày chúng ta biết được Minh chủ trở về, nhưng mà trong Vô Úy Minh lại có chút chuyện khẩn cấp cần xử lý cho nên không thể tới bái kiến Minh chủ, hôm nay có chút thời gian trống nên đặc biệt tới cáo lỗi." Một vị khác lớn tuổi hơn nói, giọng điệu lạnh nhạt thờ ơ.

Nhìn bề ngoài thì như gió êm sóng lặng, nhưng Diệp Quán Quán cũng biết hôm nay... khí thế của mình lên cao, nhất định không thể nhượng bộ nửa bước, nếu không đừng nói mình là một Minh chủ giả, dù có là Minh chủ thật thì cuộc sống sau này cũng sẽ không tốt, có lẽ chết như thế nào mình cũng không biết được.

"À, phải không." Diệp Quán Quán nhếch khóe miệng, bất giác nở một nụ cười tà mị.

Đám người Bắc Đẩu đứng cách đó không xa cũng không mở miệng nói chuyện.

Thất Tinh luôn quan sát từng lời nói cử chỉ của Diệp Quán Quán, giống như là muốn tìm ra chút kẽ hở từ trong đó.

"Minh chủ, tôi muốn hỏi một chút, nhiều năm qua ngài đi đâu?" Bỗng nhiên Tam trưởng lão nhìn về phía Diệp Quán Quán, mở miệng cười lạnh nói.

"A, Tam trưởng lão thật là quan tâm tôi." Diệp Quán Quán cười nói.

"Chuyện này là tất nhiên, ngài thân là Minh chủ Vô Úy Minh..." Tam trưởng lão mở miệng nói.

Nhưng mà Tam trưởng lão còn chưa có nói xong thì Diệp Quán Quán bỗng nhiên biến sắc.

Diệp Quán Quán lập tức đứng dậy, cầm một chồng tài liệu từ bàn làm việc lên hung hăng ném vào mặt của Tam trưởng lão.

"Lão già kia, ông chán sống rồi sao!" Diệp Quán Quán lạnh giọng quát một tiếng.

Diệp Quán Quán thay đổi quả thực khiến mọi người ở đây không phản ứng kịp, đám người Thu Thủy và Bắc Đẩu thấy Diệp Quán Quán hành động như vậy thì cũng sững sờ tại chỗ, dienxxdafnleequysdoon mà trong mắt Bắc Đẩu cũng thoáng kinh ngạc...

Bây giờ phần lớn quyền lực của Vô Úy Minh nằm trong tay những lão già này, Diệp Quán Quán làm như vậy... Chẳng lẽ thật sự muốn vạch mặt đám lão già này sao...

"Minh chủ, ngài có ý gì!" Tam trưởng lão nhìn về phía Diệp Quán Quán, ý lạnh trong mắt không ngừng tăng lên.

Nhìn thấy trong mắt Tam trưởng lão ẩn hiện sát ý, trong lòng Diệp Quán Quán cũng có chút chột dạ, nhưng mà sắc mặt vẫn lạnh thấu xương.

"Tôi chỉ không ở đây có vài năm mà hình như lòng can đảm của ông càng lúc càng lớn..." Diệp Quán Quán cười lạnh một tiếng.

"Hừ, Minh chủ, ngài nói vậy là có ý gì!" Tam trưởng lão lạnh lùng nói.

"Tối hôm qua đứa con riêng của ông làm cái gì chẳng lẽ ông không biết sao?" Diệp Quán Quán nhìn Tam trưởng lão, mở miệng nói.

Nghe cô nói vậy Tam trưởng lão phất tay một cái: "Minh chủ, thức ăn có thể ăn lung tung, nhưng lời nói không thể nói lung tung được, tôi không có con riêng gì cả."

"Phải không." Diệp Quán Quán gật đầu một cái: "Bắc Đẩu, đưa người tới đây."

"Được..." Bắc Đẩu xoay người rời khỏi phòng làm việc.

Tối hôm qua Bắc Đẩu nhận được điện thoại của Diệp Quán Quán nên đặc biệt tới bệnh viện lén lút trói Lý Mạt Thần dẫn ra ngoài, mặc dù không biết ý của Diệp Quán Quán nhưng Bắc Đẩu cũng làm không sai.

Hai thành viên của Vô Úy Minh nhanh chóng khiêng một cái cáng cứu thương tới, Bắc Đẩu ở phía sau cũng nhanh chân đi vào phòng làm việc.

Mà người đang nằm trên cáng cứu thương chính là đứa con riêng Lý Mạt Thần của Tam trưởng lão Lý Tư.

Khi Tam trưởng lão nhìn thấy cả người Lý Mạt Thần đều quấn băng vải thì ánh mắt lại thay đổi.

"Lý Tư, nếu ông không có con riêng thì người này ông có quen không." Diệp Quán Quán cười lạnh nói.

Chương 1318: Dĩ nhiên là giết

Edit: susublue

"Không quen!" Lý Tư không nhịn được nói.

"Ồ... Tam trưởng lão thật sự không nhận ra sao?" Khuôn mặt Diệp Quán Quán đầy vẻ "Kinh ngạc".

Lão già này đúng là giỏi mở mắt nói bừa, có ai không biết Lý Mạt Thần là con riêng của Lý Tư, bây giờ lại phủi bỏ không còn chút quan hệ nào, ngay cả con trai của mình cũng không chịu nhận.

"Minh chủ, tôi nói không quen là không quen." Nói xong, Lý Tư xoay người nhìn hai thành viên của Vô Úy Minh đang khiêng cáng cứu thương: "Người này ở đâu ra, bị thương nặng như vậy, mau đưa tới bệnh viện đi, đừng để chết ở chỗ này, tránh bốc mùi hôi thối."

"Chuyện này..."

Hai thành viên của Vô Úy Minh có chút do dự, Minh chủ vẫn chưa để bọn họ đi...

"Khoan đã." Diệp Quán Quán cười nhạt: "Hôm qua người này mạo phạm tôi và Thu Thủy, hơn nữa còn nói năng lỗ mãng với tôi..."

"Ha ha, Minh chủ, ngài vừa trở về, tất nhiên sẽ có một ít người không có mắt mà mạo phạm, tôi thấy Minh chủ vẫn nên khoan dung độ lượng đi, Minh chủ, ngài nói đúng không." Tam trưởng lão nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán, có thâm ý khác.

Khoan dung độ lượng sao?" Diệp Quán Quán nhếch khóe miệng, nở nụ cười lạnh giá: "Cuộc đời này của tôi chưa bao giờ biết khoan dung độ lượng là cái gì cả."

Không cho Tam trưởng lão cơ hội tiếp tục mở miệng, Diệp Quán Quán nhìn về phía Bắc Đẩu: "Bắc Đẩu, lúc trước những loại chuyện như vậy sẽ được xử lý thế nào."

"Người nhục mạ Minh chủ Vô Úy Minh sẽ bị diệt tộc, người bất kính với Minh chủ Vô Úy Minh, giết!" Bắc Đấu nói từng chữ mạnh mẽ có lực.

"Được, Lý Tư, ông nghe rõ chưa." Sau đó Diệp Quán Quán nói với Tam trưởng lão.

"A... Vậy không biết Minh chủ muốn xử lý người này thế nào." Lý Tư nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của Diệp Quán Quán, diễn danflê quysdôn dường như cũng không tỏ vẻ sợ hãi.

"Dĩ nhiên là giết rồi." Diệp Quán Quán nói.

"Cô..." Nghe Diệp Quán Quán nói như vậy, Tam trưởng lão trầm mặt xuống.

"Dĩ nhiên, nếu như Tam trưởng lão thừa nhận tên này là con của ông thì có lẽ tôi có thể mở một mắt nhắm một mắt xóa bỏ chuyện lần này." Diệp Quán Quán lại nói.

Nghe vậy, sắc mặt Tam trưởng lão Lý Tư cực kỳ âm trầm, cho dù tất cả mọi người đều biết Lý Mạt Thần là con của ông ta nhưng chỉ cần ông ta không thừa nhận là được, nếu như ông ta thừa nhận...

Dung túng con trai của mình khiêu khích Minh chủ Vô Úy Minh, tội danh này đều đổ hết lên đầu ông ta!

"Minh chủ, ngài thật biết nói đùa, sao tiểu súc sinh này có thể là con trai của tôi." Lý Tư nói.

"Được, rất tốt, nếu không phải là con của ông thì tôi có thể giết hắn, nếu không mặt mũi của Minh chủ Vô Úy Minh sẽ đặt ở đâu." Diệp Quán Quán lạnh lùng nói.

Lão già Tam trưởng lão Lý Tư này, quả nhiên khó đối phó, chỉ cần ông ta thừa nhận Lý Mạt Thần là con của ông ta thì Diệp Quán Quán sẽ có cách giữ lại tội danh cho hắn...

"Bắc Đẩu, giao cho cậu... Từ từ hành hạ." Diệp Quán Quán cười nói.

"Minh chủ, ngài cứ yên tâm đi, giao cho tôi, dù tên súc sinh này có vào Địa Ngục Tu La thì tôi cũng bảo đảm khiến cho hắn muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong." Bắc Đẩu gật đầu một cái.

"Vô liêm sỉ!" Giờ phút này Tam trưởng lão Lý Tư gầm lên một tiếng: "Loại súc sinh này sao dám không đặt Minh chỉ Vô Úy Minh vào trong mắt chứ, Minh chủ, không cần ngài bận tâm!"

Tam trưởng lão nhìn Lý Mạt Thần vẫn đang hôn mê nằm trên cáng cứu thương, không cho Diệp Quán Quán thời gian phản ứng, ông ta giơ tay lên hung hăng đánh một chưởng vào trên đầu của Lý Mạt Thần.

Chỉ trong chốc lát tiếng gãy xương đã vang lên, Diệp Quán Quán thấy máu chảy từ trong tai, mắt, mũi, miệng của Lý Mạt Thần ra ngoài thì cũng biết là chết thê thảm cỡ nào...

Một chưởng này của Tam trưởng lão Lý Tư hoàn toàn ngoài dự tính của Diệp Quán Quán, ai có thể ngờ rằng Tam trưởng lão lại dùng một chưởng đánh chết con trai ruột của mình như thế...

Vốn dĩ ý của Diệp Quán Quán chỉ là muốn tìm ra sơ hở của Tam trưởng lão, để cho Tam trưởng lão thừa nhận Lý Mạt Thần là con của mình, mà sau đó cô liền có thể gán cho Tam trưởng lão tội danh mưu đồ bất chính, tìm một cơ hội đã ông ta ra khỏi Vô Úy Minh, nhưng ngàn lần không ngờ tới Tam trưởng lão Lý Tư này quả thực quá ác độc!

Chính bởi vì hổ dữ không ăn thịt con, mãnh thú còn như vậy nhưng Tam trưởng lão này lại...

Bây giờ Diệp Quán Quán mới phát hiện loại người mà mình phải đối mặt đều là những con người đáng sợ.

Chương 1319: Không có gì khác nhau cả

Edit: susublue

Bây giờ Diệp Quán Quán mới phát hiện loại người mà mình phải đối mặt đều là những con người đáng sợ.

Cho dù mình có ngồi lên được vị trí của Minh chủ Vô úy Minh thì chỉ cần hơi không cẩn thận sẽ lập tức bị nghiền thành tro, ngay mảnh xương vụn cũng không còn.

"Lý Tư, ông lại thật sự có thể ra tay được." Diệp Quán Quán nói.

Trong mắt Tam trưởng lão đầy ý lạnh, trên mặt lại xuất hiện một nụ cười châm biếm: "Minh chủ, lời ngài nói tôi nghe không hiểu, tiểu súc sinh này không quen biết với tôi, lại mạo phạm Minh chủ ngài, tôi có chém nó thành trăm mảnh cũng không quá đáng, có gì mà không xuống tay được ?"

Lúc này mười mấy lão gìa còn lại liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn thấy ý cười khinh thường trong mắt đối phương.

Con cháu của Lý Tư đông đảo, chỉ một đứa con riêng mà thôi, vốn cũng chẳng là gì.

Nhưng mà không ngờ Minh chủ này mất tích nhiều năm, sau khi trở về tác phong làm việc dường như cũng không khác gì lúc trước...

"Trừ cái đó ra, còn có một việc nữa." Diệp Quán Quán liếc mắt nhìn tất cả: "Tối hôm qua tôi đang ở Las Vegas thì bị hơn mười người đuổi giết."

"Cái gì, lại có chuyện như thế sao!"

Bắc Đẩu và Thu Thủy kinh sợ, tối hôm qua bọn họ cũng ở sòng bài, nhưng mà đã về từ sớm nên không biết những chuyện sau đó xảy ra...

"Mấy người có thể biết người đuổi giết tôi là thế lực nào không?" Diệp Quán Quán cười một tiếng, tiếp tục mở miệng nói, "Là người của Vô Úy Minh."

"Cái gì ?"

Nghe Diệp Quán Quán nói vậy, tất cả thành viên của Vô Úy Minh đều giật mình, người của Vô Úy Minh đuổi giết Minh chủ Vô Úy Minh sao?

Bắc Đẩu và Thu Thủy cùng với mọi người đều liếc nhìn về phía mười mấy vị trưởng lão theo bản năng, nhất là Tam trưởng lão Lý Tư.

"Ha ha, Minh chủ, với thực lực của ngài thì ai lại ngu ngốc đuổi giết ngài." Một vị trưởng lão mặc âu phục đỏ cười nói.

"Nhị trưởng lão nói có lý." Tam trưởng lão Lý Tư gật đầu một cái.

Đối với việc này, dù ngoài mặt Diệp Quán Quán vẫn chưa nói gì, nhưng trong lòng lại cười lạnh không dứt.

Tối hôm qua những người đó đuổi giết cô chỉ là bề ngoài, chỉ sợ lý do thật là dò xét xem cô có phải Minh chủ thật sự của Vô Úy Minh hay không.

Nếu như là giả thì rất có thể sẽ bị giết tại chỗ, nhưng nếu như là thật thì đám lão già này, nhất là Tam trưởng lão Lý Tư, sẽ đổi một thủ đoạn khác để đối phó cô.

Nhưng mà chỉ sợ bọn họ không ngờ tới tối hôm qua lúc đang đánh cược, gặp phải Cẩu Tạp Chủng nên mới chết không được tử tế, hơn nữa còn đắc tội với nhân vật đáng sợ như đại Boss nữa.

"Bắc Đẩu, Thu Thủy, dù có phải lật tung cái Độc Lập châu này lên thì cũng phải tra rõ ràng chuyện này cho tôi, bắt cho được kẻ chủ mưu đứng phía sau điều khiển." Diệp Quán Quán nói với đám Bắc Đẩu.

"Minh chủ yên tâm."

Bắc Đẩu và Thu Thủy đồng thời mở miệng nói.

"Được rồi, Minh chủ, chúng ta nói chính sự đi." Nhị trưởng lão mặc âu phục màu đỏ, nhìn về phía Diệp Quán Quán nói.

"Nói." Diệp Quán Quán ngồi trên ghế làm việc, nhàn nhạt mở miệng.

"Là chuyện liên quan tới nhà họ Yến ở phía Bắc Vân Thành." Nhị trưởng lão chậm rãi nói.

Nói tới nhà họ Yến, đám người Bắc Đẩu và Thu Thủy điều nghiêm mặt.

Nhà họ Yến là Nhà võ từ rất lâu đời ở phía Bắc của Vân Thành rồi, những năm gần đây cũng đã tranh đấu với Vô Úy Minh rất nhiều, dien*dafn~leequys#dôn cũng có mấy lần Vô Úy Minh vây đánh nhà họ Yến không thành công.

Sau đó nhà họ Yến phát động phản kích, huỷ diệt mấy chi nhánh của Vô Úy Minh, hơn nữa còn khuyên được thành viên của mấy chi nhánh đó tạo phản, quy thuận nhà họ Yến.

Nhất là khoảng thời gian gần đây, lính đánh thuê của nhà họ Yến và học viện lính đánh thuê hợp tác với nhau, đây đúng là một đả kích không nhỏ đối với Vô Úy Minh.

Chương 1320: Một con Bạch Hổ

Edit: susublue

Sau khi hiểu rõ những chuyện này, Diệp Quán Quán trầm ngâm suy nghĩ.

Loại tình huống này đã hoàn toàn xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của Vô Úy Minh rồi, chiếm đoạt chuyện làm ăn của Vô Úy Minh thì không nói, còn khuấy động chi nhánh tạo phản...

"Chuyện như vật mà còn cần tôi dạy mấy người làm gì à." Diệp Quán Quán nhìn chằm chằm Nhị trưởng lão, lạnh lùng nói.

"Ha ha, Minh chủ, nếu như là lúc trước, chỉ một cái nhà họ Yến thôi thì chúng ta thật sự không cần để vào trong mắt, nhưng từ sau khi Minh chủ rời đi, Vô Úy Minh đã không còn lớn mạnh bằng lúc trước, còn thế lực của nhà họ Yến lại không hề suy yếu, những năm gần đây càng ngày càng lớn mạnh, sợ là khó đối phó." Nhị trưởng lão nói.

"Thất Tinh, cậu có ý kiến gì." Diệp Quán Quán nhìn về phía Thất Tinh.

"Minh chủ quyết định là được." Thất Tinh nhàn nhạt nói.

Diệp Quán Quán: "..."

Vậy còn cần cậu làm gì...

"Bắc Đẩu, cậu thì sao." Diệp Quán Quán nhìn về phía Bắc Đẩu.

"Minh chủ, nhà họ Yến nhiều lần mạo phạm Vô Úy Minh, về chuyện này nếu lúc trước Minh chủ đã không ở đây thì cũng thôi đi, nhưng hôm nay Minh chủ đã trở về, mạo phạm Vô Úy Minh cũng giống như mạo phạm Minh chủ ngài, theo ý thuộc hạ..." Trong mắt Bắc Đẩu chợt xuất hiện ý lạnh, làm ra một động tác cắt cổ: "Giết... Không chừa một mống!"

"Ngay cả Bắc Đẩu cũng biết làm thế nào, còn ông lại không biết, tôi thấy vị trí trưởng lão này ông cũng nên nhường lại đi." Diệp Quán Quán nhìn chằm chằm Nhị trưởng lão, cười lạnh một tiếng.

"Minh chủ nói đúng lắm, chúng ta đều đã già nên hồ đồ rồi." Nhị trưởng lão nhẹ giọng cười một tiếng.

Nhà họ Yến kia làm gì dễ đối phó, nếu Diệp Quán Quán đã nói như thế, vậy thì không còn gì tốt hơn, một khi phát động chiến tranh với nhà họ Yến mà xảy ra bất kỳ sai lầm nào thì mọi trách nhiệm sẽ đều đổ lên đầu Minh chủ Vô Úy Minh!

...

Vào giờ phút này, ở chỗ của Kỷ Hoàng tại Vân Thành.

Trong đại điện, bầu không khí có chút âm trầm, xung quanh tối đen, giống như đêm tối, không có bất kỳ ánh sáng.

"Mấy người có biết tôi là ai không, ăn gan hùm mật gấu rồi hay sao mà dám trói tôi?"

Trong đại điện vang lên một tiếng trách mắng nghiêm nghị.

Lúc giọng nói vang lên thì ánh sáng cũng được bật lên, trong lúc nhất thời cả đại điện sáng như ban ngày.

Tư Minh Lễ nhìn bốn phía theo bản năng, không khỏi sửng sốt một chút.

Ngay phía trước đại điện là một người đàn ông, khóe miệng nở nụ cười hiền lành, có đầy người đứng xung quanh.

"Đây là nơi nào ?" Không biết tại sao Tư Minh Lễ lại cảm thấy có chút khẩn trương.

Anh ở Nhà họ Tư luôn âm thầm lặng lẽ, khi bị người ta trói lại bắt đến nơi này... !

"Độc Lập châu."

Một lão già lạnh giọng trả lời.

"Độc lập... Độc Lập châu... Làm sao có thể!" Nghe thấy mình đang ở Độc Lập châu thì Tư Minh Lễ lập tức kinh sợ, khó tin.

Mặc dù anh chưa từng đến Độc Lập châu nhưng Độc Lập châu là nơi nào sao anh lại không biết được...

Thánh địa võ đạo lâu đời, tứ đại gia tộc... Ông vua Kỷ Hoàng của thế giới ngầm ở Châu Âu, sư đoàn Liên Minh võ đạo, dien*dafn~lee-quy^doon học viện lính đánh thuê truyền kỳ, toàn bộ đều ở chỗ này...

"Nhìn thấy Kỷ Hoàng còn không quỳ xuống!" Một tên đàn ông trẻ tuổi nghiêm nghị trách mắng.

"Kỷ... Cậu nói cái gì... Kỷ Hoàng?" Tư Minh Lễ biến sắc mặt, người đang ông ngồi phía trên đại sảnh kia chính là Kỷ Hoàng đại danh đỉnh đỉnh, khống chế toàn bộ vương triều thế giới ngầm của Châu Âu sao...? ? ?

"Kỷ Hoàng, thuộc hạ đã điều tra qua, người này từng có thù oán với tiểu thư Vô Ưu, từng thuê người giết tiểu thư Vô Ưu, chẳng qua là không thành công mà thôi." Người đàn ông trẻ tuổi Đoạn Phi mở miệng nói.

"Ồ..."

Nghe Đoạn Phi nói như vậy, nụ cười trên mặt Kỷ Tu Nhiễm đậm hơn mấy phần.

"Còn có một người tên là Lưu Ảnh ... Một con Bạch Hổ... Năm tên lính đánh thuê, thuộc hạ đều đã đưa về... Đều có chút liên quan đến Vô Ưu tiểu thư." Đoạn Phi nhẹ giọng nói.

"Bạch Hổ?" Nghe vậy thì Kỷ Hoàng hơi sững sờ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Thanh Nhàn Uông, conluanho, thtrungkuti
     
Có bài mới 16.02.2019, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 485
Được thanks: 3879 lần
Điểm: 27.5
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1321: Cô ấy còn có tên

Editor: Maria Nyoko

     "Ách... Chính là lão hổ, là con cọp thật, tôi nghe năm người giúp việc nói, đó là sủng vật của tiểu thư Vô Ưu ở Hoa quốc..." Đoạn Phi gật đầu liên tục.

     Kỷ Tu Nhiễm cũng không nhiều lời, chẳng qua là ngón Tay ngoắc ngoắc Tư Minh Lễ.

     Thấy thế, Tư Minh Lễ run rẩy, chậm rãi đi tới đại sảnh.

     Giờ phút này Tư Minh Lễ không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, càng không hiểu, Kỷ Hoàng đại danh đỉnh đỉnh, tại sao lại trói hắn đến đây...

     "Tôi nghe nói, ông đã từng phái người, đuổi giết Vô Ưu." Chờ Tư Minh Lễ đến gần, Kỷ Tu Nhiễm nhẹ giọng cười nói.

     "A... Vô Ưu?" Nghe Kỷ Hoàng nói, Tư Minh Lễ hơi sửng sờ, vẻ mặt không hiểu: "Vô... Vô Ưu là ai? Tôi... Tôi vốn không biết, lúc nào thì phái người giết..."

     Tư Minh Lễ cũng cũng không phải đang nói dối, thật sự hắn không biết Vô Ưu mà Kỷ Tu Nhiễm nói là ai.
     
     "Không biết sao." Kỷ Tu Nhiễm cười khẽ vuốt cằm: "Cô ấy còn có tên, gọi Diệp Quán Quán."

     "Diệp... Diệp Quán Quán? !" Nghe tên, Tư Minh Lễ lộ vẻ kinh ngạc, Diệp Quán Quán, có quan hệ gì với Kỷ Hoàng ở châu độc lập, hai người ở cực kỳ xa!

     "Kỷ... Kỷ Hoàng, ngài cùng Diệp Quán Quán này là?" Tư Minh Lễ cẩn thận hỏi.

     "Cô ấy là Tôi... em gái." Trong mắt Kỷ hoàng vui vẻ, chợt hóa thành một mảnh băng hàn, không đợi Tư Minh Lễ có phản ứng, một tay bóp chặt cổ họng Tư Minh Lễ.

     Trong phút chốc, âm thanh xương vỡ nát vang lên, cổ Tư Minh Lễ, trong nháy mắt bị Kỷ Hoàng bóp vỡ.

     "Bịch!"

     Chỉ thấy, cánh tay phải Kỷ Hoàng khẽ nhếch, tùy ý ném xác Tư Minh Lễ một bên, nhẹ giọng nói: "Đoạn Phi, dẫn toàn bộ bọn họ tới."

     "Dạ." Đoạn Phi gật đầu một cái, xoay người rời đi.

     Nhưng chỉ trong thời gian ngăn, tổ năm người giúp việc cùng khác một người đàn ông trẻ tuổi bị mang đến.

     Nếu Diệp Quán Quán ở chỗ này, nhất định có thể nhận ra, người đàn ông trẻ tuổi kia, đã từng là đội trưởng ám vệ Tư gia, Lưu Ảnh.

     "Các ngươi là ai."

     Trong mắt Lưu Ảnh tràn đầy bình tĩnh, quét mắt qua mọi người, lạnh giọng quát lên.

     "Ngươi không cần biết nhiều như vậy, hỏi ngươi cái gì, thành thật trả lời là được." một người đàn ông trung niên ngồi ở dưới Kỷ Hoàng, nhìn Lưu Ảnh, lạnh giọng mở miệng.

     "Muốn chết!"

     Nghe tiếng, nhất thời Lưu Ảnh giận dữ, cánh tay phải nâng lên, bàn tay nắm thành quyền, lập tức nắm bắt người đàn ông trung niên mở miệng kia.

     Thấy thế, người đàn ông trung niên cười lạnh một tiếng, lấy khủy tay đánh, còn không đợi Lưu Ảnh đến gần, khủy Tay hung hăng đụng vào bụng Lưu Ảnh.

     Giây lát, Lưu Ảnh vô lực co quắp ngã xuống đất.

     " Chuyện gì xảy ra giữa Diệp Quán Quán cùng gia chủ tiền nhiệm của Tư gia!" Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Lưu Ảnh, lạnh giọng quát lên.

     "Không biết!" Lưu Ảnh mở miệng.

     "Không biết? Ngươi là ám vệ của tiền nhiệm Tư gia Hoa quốc, sao không rõ ràng được!" Người đàn ông trung niên trong mắt hàn quang lóe lên.

     "Hừ, hãy bớt sàm ngôn đi, cái gì tôi cũng không biết." Lưu Ảnh cười lạnh.

     "Ha hả... Ngươi có cốt khí, ngươi không nói, tự nhiên có người sẽ nói." Con ngươi người đàn ông trung niên, chậm rãi rơi vào tổ năm người cách đó không xa, chợt thu hồi ánh mắt lại.

     "Kỷ Hoàng, người này giữ lại cũng vô dụng, giết đi." Rất nhanh, người đàn ông trung niên nhìn về phía Kỷ Hoàng.

     Vậy mà, Kỷ Hoàng lại cười nói: "Không cần."

     Kỷ Hoàng đã quyết định, người đàn ông trung niên tự nhiên sẽ không nhiều lời nữa, mà là nhìn về phía tổ năm người.

     Lolita bị nhìn chăm chú như vậy, thân thể khẽ run lên.

     Kỷ Hoàng... người thống trị hoàng triều châu Âu ngầm, bá chủ danh xứng với thực...

     Chương 1322: Cho Kỷ Hoàng cắm sừng

     Mặc dù Lolita chưa thấy Kỷ Hoàng, nhưng đại danh Kỷ Hoàng, sao có thể không rõ ràng lắm.

     "Kỷ Hoàng ngài khỏe..."

     Không đợi Kỷ Hoàng mở miệng, Lolita chủ động cười nói.

     Nghe tiếng, Lolita gật đầu một cái: "Chủ nhân của các ngươi là người nào."

     "Chủ nhân của chúng Tôi..." Lolita len lén quan sát Kỷ Hoàng mấy lần, suy tư chốc lát, chỉ có thể nói chi tiết: "Chủ nhân của chúng tôi là hoa hồng tử vong..."

     Nghe nói Lolita nói như vậy, mọi người trong đại điện lại khẽ mỉm cười, nơi đó có hoa hồng tử vong.

     " Hoa hồng tử vong... Phải không." Khóe miệng Kỷ Hoàng hơi giơ lên, cười tươi như gió xuân vui vẻ.

     Xem ra, sau khi Vô Ưu mất tích, cuộc sống cũng muôn vẻ muôn sắc, thậm chí ở Hoa quốc có kẻ giả mạo hoa hồng tử vong.

     "Xin hỏi Kỷ Hoàng... Ngài cùng chủ nhân nhà tôi là quan hệ... gì?" Lolita hơi cẩn thận nhìn Kỷ Hoàng.

     Trước, Diệp Quán Quán vẫn còn ở Hoa quốc thì cũng báo cho đám người Lolita, cô ấy sẽ đi Châu độc lập trước, vì vậy, trong lòng tổ năm người biết được, trước mắt Diệp Quán Quán đang ở Châu độc lập.

     "Chủ nhân nhà ngươi là vị hôn thê Kỷ Hoàng." Chợt, Đoạn Phi ở một bên mở miệng nói.

     "Cái gì..."

     "Vị hôn thê? !"

     "Tôi... Còn có chuyện như vậy... Không hổ là chủ nhân nhà tôi..."

     Ngay cả Kỷ Hoàng cũng có thể chạm tới, hơn nữa cũng đã có hôn ước rồi !

     Lúc này, đám người Lolita Hải Địch, sắc mặt khẽ biến.

     Hồ Tu Nam cũng kinh ngạc: "Này... Không đúng, chủ nhân chúng tôi ở Hoa quốc, không phải là cùng Gia chủ Tư gia..."

     Vậy mà, Hồ Tu Nam nói mới vừa nói tới một nửa, nhưng bị Lolita hung hăng trừng mắt liếc.

     Chỉ là một cái, Hồ Tu Nam lập tức phản ứng lại, vội vàng ngậm miệng lại.

     Chủ nhân ở Hoa quốc tìm “dã nam nhân”, cho Kỷ Hoàng đội nón xanh (cho cắm sừng)...

     Nếu để cho Kỷ Hoàng biết, thì xong đời...

     "Chủ nhân các ngươi ở Hoa quốc trôi qua như thế nào." Kỷ Hoàng lại nói.

     "Tốt, rất tốt, tốt vô cùng! Tiêu diêu tự tại, vui vẻ!" Hải Địch vội vàng nói.

     "Ừ..." Kỷ hoàng vuốt cằm, quét qua năm người: "Như vậy, nếu các ngươi tới, ở lại Châu độc lập là được... Trước mắt, chủ nhân của các ngươi, đang ở chỗ Vô Úy Minh Châu độc lập, đi tìm cô ấy đi."

     "A... Vô Úy Minh? !"

     Nói tới Vô Úy Minh, tổ năm người trước mặt đột nhiên biến đổi sắc mặt.

     Chuyện đùa gì vậy, này Vô Úy Minh dữ dội hung tàn, để bọn họ đi Vô Úy Minh tìm chủ nhân...

     Chỉ là, nếu Kỷ Hoàng đã nói như thế, chỉ sợ, Diệp Quán Quán nhất định là ở Vô Úy Minh.

     Bọn họ gần như bị trói tới, hôm nay muốn đi về, khó như lên trời, cũng chỉ có thể nếu như theo như lời Kỷ Hoàng, đi trước thử vận khí một chút, tìm chủ nhân.

     "Này... Kỷ Hoàng, chúng tôi đi trước được không ?" Lolita cẩn thận nói.

     "Mang hắn cùng đi." Kỷ Hoàng chỉ Lưu Ảnh trong đại điện.

     "Dạ dạ dạ..."

     Lúc này, Hải Địch kéo cánh tay Lưu Ảnh, mang hắn từ trong đại điện đi ra ngoài.

     Chờ sau khi tổ 5 người cùng Lưu Ảnh rời đi, Đoạn Phi tiến lên, nhẹ giọng nói: "Kỷ Hoàng... Ngài nghĩ như thế nào, hôm nay Vô Ưu tiểu thư mất trí nhớ, ở lại Vô Úy Minh, hết sức nguy hiểm, tại sao không thông báo Nhiếp gia?"

     Nghe lời ấy, Kỷ Hoàng khẽ mỉm cười, có thâm ý khác: "Trở lại Nhiếp gia, càng thêm nguy hiểm."

     "Cô ấy nhất định trưởng thành, cho dù có thể khôi phục trí nhớ hay không... Ở lại Vô Úy Minh, mặc dù gặp nguy hiểm, nhưng có thể trợ giúp cô ấy khôi phục trí nhớ, mà Vô Ưu mang thân phận Vô Úy Minh của Bạch Phong, ở trên thế giới này, chỉ một mình tôi biết được.

     Tôi đáp ứng quá cô ấy, không nói cho bất luận kẻ nào, hiện tại thông báo Nhiếp gia, chẳng phải là vi phạm lời thề của tôi với Vô Ưu... Huống chi, Vô Úy Minh, vốn chính là thuộc về của cô ấy." Kỷ Hoàng lại nói.

     Đoạn Phi như có điều suy nghĩ: "Cũng là, hôm nay, quan hệ Tứ Đại Thế Gia mập mờ, Kỷ Hoàng đại diện cho Kỷ gia, tốt nhất không nhúng tay chuyện Nhiếp gia... Còn có, Kỷ Hoàng để cho năm người kia rời đi, tính để cho bọn họ trợ giúp tiểu thư Vô Ưu đi."

     "Không tệ." Kỷ Hoàng vuốt cằm, nói: "Nhiều người chằm chằm cũng không ít, bên cạnh cô ấy, luôn có người mình."

     "Đúng rồi Kỷ Hoàng... Đã điều tra xong, những năm này, tiểu thư Vô Ưu mộ cùng t Gia chủ Tư gia Hoa quốc, hình như là quan hệ người yêu, chỉ là, gia chủ Tư Gia mất tích... lần này tiểu thư Vô Ưu tới đến Châu độc lập, là tìm hắn."

     Nghe lời ấy, trong mắt Kỷ Tu Nhiễm chợt lóe lên hàn quang: "Tên."

     "Tư Dạ Hàn." Đoạn Phi nói.

     Chương 1323: Tôi đánh không lại hắn?

     "Tư Dạ Hàn..." Kỷ Tu Nhiễm như có điều suy nghĩ, trong miệng lẩm bẩm.

     Tư Dạ Hàn, Kỷ Tu Nhiễm cũng không có ấn tượng gì, nhưng họ Tư này...

     "Tư gia có người gọi Tư Dạ Hàn sao." Kỷ Tu Nhiễm nói với Đoạn Phi.

     Nghe tiếng, Đoạn Phi hơi sững sờ, có chút kinh ngạc nói: "Kỷ Hoàng, chỉ dòng họ giống nhau thôi, họ Tư Hoa quốc cũng có không ít, cũng sẽ không có quan hệ gì cùng Tư tộc."

     Kỷ Tu Nhiễm còn muốn nói gì, một ông lão chợt tiến lên, nhìn về phía Kỷ Tu Nhiễm mở miệng nói: "Kỷ Hoàng... Nhiếp Vô Danh tới."

     "Nha... hôm nay hắn ở không." Nghe nói lời ấy, Kỷ Tu Nhiễm khẽ mỉm cười.

     Một giây kế tiếp, Nhiếp Vô Danh đã hùng hùng hổ hổ đi vào đại điện.

     "Hôm nay anh Nhiếp có chút rãnh rỗi, sao tới chỗ của tôi?" Kỷ Tu Nhiễm nhìn về phía Nhiếp Vô Danh, nhẹ giọng cười nói.

     "Em rễ, nói lời này, tôi trở lại lâu như vậy, cũng không thấy cậu tìm tôi, chỉ có tôi tới gặp cậu." Nhiếp Vô Danh mở miệng nói chuyện đương nhiên.

     "Hôm nay anh Nhiếp đến đây, muốn nói chuyện gì?" Kỷ Tu Nhiễm ngồi xuống, uống một hớp trà xanh.

     "Tôi nói em rễ, Vô Ưu cũng trở về, sao nhiều ngày như vậy cậu cũng không có động tĩnh? Không có ý định kết hôn cùng em gái tôi? Có tin tôi đánh chết cậu hay không!" Nhiếp Vô Danh nhìn chằm chằm Kỷ Tu Nhiễm, lời nói mang theo uy hiếp.

     "Hả?" Kỷ Tu Nhiễm cười nói: "Anh Nhiếp thật xác định, hôm nay Nhiếp gia Nhiếp Vô Ưu là thật?"

     "Có ý gì... Hửm, mặc dù lão tử đã sớm hoài nghi cô ấy là giả, mất tích nhiều năm như vậy, sau khi trở về, tính tình có chút khác với thường ngày, nhưng nhất thời chỉ một nửa thôi, tôi cũng không tìm được chứng cớ gì... có phải cậu có tin tức gì hay không?" Nhiếp Vô Danh vội vàng hỏi.

     Nghe Nhiếp Vô Danh nói như vậy, Kỷ Tu Nhiễm trầm tư chốc lát, chợt lắc đầu một cái, nói : "Ngay cả anh trai ruột cũng không có chút đầu mối nào, thì sao tôi sẽ có."

     Một bên, Đoạn Phi len lén nhìn về phía Nhiếp Vô Danh, nghĩ thầm, bây giờ anh trai ruộ có chút không đáng tin cậy, nếu Kỷ Hoàng nói ra chân tướng, chỉ sợ, Tam tiểu thư Nhiếp gia, tình cảnh sẽ nguy hiểm hơn.

     "Ai... Đúng rồi, cậu nghe nói không, gần đây Cẩu Tạp Toái thường lui tới ở Châu độc lập." Nhiếp Vô Danh hỏi.

     "Nghe nói một chút." Kỷ Tu Nhiễm nói.

     "Em rễ, phiền toái cậu giúp một chuyện, tìm Cẩu Tạp Toái cho tôi, tôi muốn cùng hắn phân thắng bại." Nhiếp Vô Danh một tiếng cười lạnh.

     "Anh Nhiếp... anh tự mình tìm đi, tôi cũng không quá muốn đi chọc hắn." Kỷ Tu Nhiễm nhẹ giọng cười nói.

     "Cậu cảm thấy, tôi đánh không lại hắn?" Nhiếp Vô Danh cau mày nói.

     Chưa đợi Kỷ Tu Nhiễm khui rượu, Nhiếp Vô Danh lại nói: "Đúng rồi, đoạn thời gian gần đây... Atula tro tàn lại cháy rồi..."

     "Atula sao..."

     Nói tới Atula, sắc mặt Kỷ Tu Nhiễm hơi có chút ngưng trọng, lâm vào trầm tư.

     Atula, năm đó ở Châu độc lập tạo nên bao nhiêu tinh phong huyết vũ, thế lực bọn họ, một lần ngang hàng cùng công hội Vũ Đạo liên minh.

     Thậm chí, ở công hội Vũ Đạo liên minh tiến hành nhằm vào chèn ép thì nhanh chóng phản kích, thành công đánh tan vây cánh công hội Vũ Đạo liên minh.

     Chỉ tiếc, Atula có quá nhiều địch ở Châu độc lập, trừ công hội Vũ Đạo liên minh, còn đắc tội tất cả thế lực.

     Nhiều năm trước, Atula bị các Đại Thế Lực vây công, những thế lực này, đứng mũi chịu sào chính là Vô Úy Minh...

     Sau đó, Atula cùng các Đại Thế Lực đối chiến, vị đứng đầu Atula mất tích thần bí, sau khi người đứng đầu Atula mất tích, thế lực Atula hoảng sợ, rốt cục tản đi.

     "Tôi nghe nói, Người đứng đầu Atula trở lại..." Nhiếp Vô Danh nói.

     Chương 1324: Tự tìm đường chết!

     "Người đứng đầu Atula sao." Kỷ Hoàng khẽ mỉm cười: "Có cơ hội, muốn gặp hắn."

     Một bên Đoạn Phi nghe vậy cái trán rỉ ra một tia mồ hôi lạnh, thế lực Atula này, đơn giản là một đại ám ảnh ở Châu độc lập.

     Năm đó, nếu không phải người đứng đầu Atula mất tích, chỉ sợ, Châu độc lập hiện nay, đã trăm lỗ vết thương.

     Nếu như, vị kia trở lại... Chỉ sợ, đầu tiên muốn động, chính là Vô Úy Minh rồi...

     Khi đó Vô Úy Minh, đứng mũi chịu sào, cùng các Đại Thế Lực ở Châu độc lập tiêu trừ Atula, thù này cũng lớn...

     Nếu muốn nói hai đại cừu địch của Atula, thứ nhất chính là Vũ Đạo liên minh, thứ hai... Vô Úy Minh chạy không thoát.

     ...

     Tổng bộ Vô Úy Minh, Diệp Quán Quán ở trong phòng làm việc, Bắc Đấu cũng đứng ngồi không yên.

     "Vậy phải làm sao bây giờ..." Bắc Đấu đã đi qua lại mười mấy lần ở trước mặt Diệp Quán Quán rồi.

     "Mẹ ngươi lại bị xe đụng?" Diệp Quán Quán liếc mắt về hướng Bắc Đấu.

     Nghe Diệp Quán Quán nói, Bắc Đấu hơi sửng sờ, sắc mặt hơi có chút lúng túng, chưa từng nghĩ, Phong tỷ còn nhớ chuyện này...

     "Phong tỷ, không phải là mẹ tôi bị xe đụng... Là có đại sự xảy ra rồi !" Bắc Đấu lập tức ngồi ở bên cạnh Diệp Quán Quán, bộ mặt thần bí, nói : "Phong tỷ... Chẳng lẽ... Ngài quên Atula?"

     "Atula..."

     Nghe tiếng, Diệp Quán Quán như có điều suy nghĩ.

     Thời gian dài ở Châu độc lập như vậy, nhất là sau khi giả mạo Minh Chủ Vô Úy Minh, Diệp Quán Quán đều ghi nhớ toàn bộ lịch sử những năm gần đây của Châu độc lập.

     Về Atula, cũng là biết được một chút, tin đồn, năm đó ở Châu độc lập, Atula là thế lực duy nhất dám đối đầu cùng công hội Vũ Đạo liên minh.

     Mà tin đồn, Người đứng đầu Atula khát máu tàn bạo, là một vị bạo quân siêu cấp nổi danh nhất ở Châu độc lập!

     Chỉ tiếc, đến nay mới thôi, người đứng đầu Atula - hình dáng cùng tên họ, không người biết, lâu ngày, người đứng đầu Atula trở thành ký hiệu tàn bạo không thể thay thế.

     " Không phải Atula không xuất hiện rất nhiều năm sao." Diệp Quán Quán nhìn về phía Bắc Đấu.

     "Đúng vậy... Rất nhiều năm nay không xuất hiện..." Bắc Đấu gật đầu liên tục: "Chỉ là, gần đây Atula tro tàn lại cháy... Tin đồn, vị đứng đầu trở về..."

     "Trở về thì trở về thôi." Diệp Quán Quán bình thản nói.

     Nghe tiếng, Bắc Đấu lập tức giơ ngón tay cái lên cho Diệp Quán Quán: "Tốt! Không hổ là Phong tỷ, dũng khí vô song, quả thật nhân trung long phượng cũng!"

     "Nói tiếng người." Diệp Quán Quán nói.

     "Phong tỷ, khi trước Vô Úy Minh, tham dự kế hoạch tiêu diệt Atula... Ngài đứng mũi chịu sào! Lúc này người đứng đầu Atula trở về, sợ rằng hắn muốn giết kẻ đầu tiên là người... Nhưng Phong tỷ không sợ hãi, tôi bội phục!" Bắc Đấu sùng bái.

     Diệp Quán Quán: "... . . ."

     Sao **! !

     Năm đó Vô Úy Minh tham dự kế hoạch tiêu diệt Atula... Bình Đầu Ca đắc tội người đứng đầu Atula... Thật là, tự tìm đường chết!

     Một Cẩu Tạp Toái còn chưa đủ, sao lại tới một Atula, chờ mấy ngày nữa có phải Bình Đầu Ca cũng đắc tội hội trưởng công hội Vũ Đạo liên minh hay không? !

     "Phong tỷ, đừng nói, Tứ Đại Thế Gia Châu độc lập, Nhiếp, Kỷ, Lăng, Thẩm, cũng bị cô đắc tội, nhưng Tứ Đại Thế Gia ngại chúng ta là tảng đá thối, không muốn chọc chúng ta... Nhưng vị đứng đầu Atula... là bạo quân nổi danh tàn nhẫn ở Châu độc lập... Chỉ sợ lần này..." Bắc Đấu có chút chột dạ nói.

     "Cậu là đồ không có tiền đồ, chỉ một Atula, tôi cũng không sợ, cậu sợ cái gì!" Diệp Quán Quán liếc Bắc Đấu một cái.

     **... Quả nhiên theo như cô phỏng đoán, Bình Đầu Ca cũng đắc tội Tứ Đại Thế Gia...

     "Hắc hắc... Phong tỷ, đời này tôi bội phục nhất chính là cô... Đánh thắng lính đánh thuê Nhiếp gia, diệt chi nhánh Kỉ gia, đoạt tiền Thẩm gia..." Bắc Đấu nhẹ giọng cười nói.

     Diệp Quán Quán: "..."

     Chương 1325: Vật cưng của Bình Đầu Ca?

     Diệt chi nhanh và đánh lính đánh thuê, Diệp Quán Quán cũng có thể hiểu được... Nhưng này giành tiền Thẩm gia là chuyện gì xảy ra...

     Nhưng mà, tác phong Bình Đầu Ca làm việc như thế, cũng phù hợp phong cách Vô Úy Minh.

     Lúc trước, không phải Vô Úy Minh còn muốn diệt Châu gia, giành địa bàn Châu gia.

     "Phong tỷ, với phong cách hành sự của người đứng đầu Atula, đoán chừng nhìn không thuận mắt đối với tôm tép như chúng ta, sợ rằng sẽ khai đao với cô." Bắc Đấu nhìn về phía Diệp Quán Quán, mở miệng nói.

     Diệp Quán Quán: "..."

     Cuối cùng cô tạo ác nghiệt gì, mình chỉ muốn cuộc sống an toàn... Thuận tiện mượn thế lực Vô Úy Minh tìm được Tư Dạ Hàn...

     Hôm nay ngược lại, trái là Cẩu Tạp Toái, phải một Kỷ Hoàng, này lại tới một Atula, ai tới cứu cô...

     "Có tôi ở đây, không cần hốt hoảng, cậu cũng là cao tầng Vô Úy Minh, hốt hoảng như thế, còn ra thể thống gì." mặt ngoài Diệp Quán Quán lãnh khốc, liếc Bắc Đấu một cái, cùng lắm thì, đến lúc đó chạy trốn...

     "Phong tỷ nói là..." Bắc Đấu gật đầu liên tục.

     Không đợi Diệp Quán Quán tiếp tục mở miệng, cửa phòng làm việc được gõ lên.

     "Đi vào." Diệp Quán Quán nói.

     "Phong tỷ." Thất Tinh nhìn về phía Diệp Quán Quán.

     "Thế nào." Diệp Quán Quán hỏi.

     "Tôi đưa Tỉ Lỗ Tư trở lại." Thất Tinh nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán, mở miệng nói.

     "Tỉ Lỗ Tư..."

     Nghe tiếng, Diệp Quán Quán nhất thời sửng sốt, Tỉ Lỗ Tư gì...

     Lúc này, một dự cảm bất thường hiện lên trong lòng Diệp Quán Quán, chỉ sợ, Thất Tinh này đến xò xét mình.

     Vậy mà, Diệp Quán Quán rất là nhức đầu, ngay cả Tỉ Lỗ Tư trong miệng Thất Tinh cô cũng không biết là cái gì.

     "Tỉ Lỗ Tư trở lại? !" Lúc này, thần sắc Bắc Đấu lạ lùng, nhìn về phía Diệp Quán Quán: "Phong tỷ, Thất Tinh rất có tâm... năm đó trước khi cô rời đi thu dưỡng vật cưng Tỉ Lỗ Tư, Tôi nhớ Phong tỷ rất thương yêu nó!"

     Sau khi Bắc Đấu nói xong, ánh mắt Thất Tinh lạnh như băng, chậm rãi rơi vào người Bắc Đấu.

     Nghe Bắc Đấu nói lời ấy, khóe miệng Diệp Quán Quán hơi giơ lên: "Thất Tinh, mang tôi qua."

     "Ừ."

     Thất Tinh xoay người rời đi.

     Diệp Quán Quán cùng Bắc Đấu sau lưng Thất Tinh, đi tới phía trước.

     Giờ phút này, trong lòng Diệp Quán Quán hơi có chút thấp thỏm, rốt cuộc Bình Đầu Ca nuôi vật cưng gì vậy...

     Nếu như là mèo vchó, mọi sự đại cát, nhưng nếu như...

     Chỉ chốc lát sau, Thất Tinh mang theo Diệp Quán Quán đi tới một gian phòng trống, còn chưa đến gần, từ bên trong phòng trống kia, lại truyền tới một âm thanh mãnh thú gào thét làm lòng người run sợ.

     Diệp Quán Quán: "..."

     Ha hả, cô đã từng tuyệt vọng sao?

     Tôi đã từng...

     Nghe thanh âm kia, Diệp Quán Quán có chút mềm chân, cô có thể lựa chọn không đi vào sao?

     "Quả nhiên đã trưởng thành, tiếng kêu cũng thay đổi đáng sợ như thế." Bắc Đấu gật đầu liên tục.

     Rất nhanh, Thất Tinh mở cửa phòng ra.

     Diệp Quán Quán liếc nhìn lại, chỉ thấy, trên ghế sa lon bên trong phòng, một con mãnh thú toàn thân đen như mực đang nằm.

     Cao quý, đen nhánh, yêu dị, đây là ấn tượng đầu tiên hiện ra trong đầu Diệp Quán Quán.

     Hôm nay, Diệp Quán Quán thấy rõ, Tỉ Lỗ Tư trong miệng Thất Tinh, lại là một con Hắc Báo...

     Giờ phút này, một đôi mắt Hắc Báo lóe lên hàn quang, chậm rãi quét qua Bắc Đấu cùng Thất Tinh, cuối cùng rơi vào trên người Diệp Quán Quán.

     "Phong tỷ, cô không nhớ Tỉ Lỗ Tư sao." Thất Tinh nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán, mở miệng hỏi.

     "Không tồi..." Diệp Quán Quán miễn cưỡng cười vui, lông đẹp lắm!

        Không đợi Thất Tinh tiếp tục nói gì, Hắc Báo Tỉ Lỗ Tư chậm rãi nhảy từ trên ghế sa lon xuống, đuôi rũ, từng bước một đi tới ba người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Maria Nyoko về bài viết trên: Huyenminhduc, Kimkha0808, Mưa Hà Nội, Thanh Nhàn Uông, conluanho, tamanh1908, thtrungkuti
     
Có bài mới 18.02.2019, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 2447
Được thanks: 7671 lần
Điểm: 13.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 71
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1326. Cả đời chỉ thừa nhận một chủ nhân

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Diệp Quán Quán nở nụ cười trên mặt, cố giả vờ trấn tĩnh. Làm sao đây...

Mãnh thú không giống người, chúng nó không nhìn mặt mà chỉ ngửi mùi!

Trước mặt ngoài, mình có thể giả vờ là Anh Chàng Tóc Húi Cua - Minh chủ Vô Úy Minh, còn... trước mặt mãnh thú thì sao đây?

Lúc này đây, đứng trước Thất Tinh, Diệp Quán Quán không thể bộc lộ ý nghĩ trong lòng, chỉ biết âm thầm cầu nguyện.

Bất kể Beerus như thế nào, cô đã tính toán hết cả, nghĩ xong cách giải thích.

Mãnh thú dù gì cũng là mãnh thú. Huống hồ, theo như Bắc Đẩu từng nói: khi Anh Chàng Tóc Húi Cua nui Beerus, nó vẫn là con thú non nớt, nuôi được một tuổi thì cô ấy mất tích. Đã nhiều năm trôi qua, nếu Beerus không nhận ra Anh Chàng Tóc Húi Cua, không nghe ra tiếng hoặc quên đi mùi trên người cô ấy thì đó cũng là chuyện rất bình thường... nhỉ...

Tất nhiên Diệp Quán Quán đã chuẩn bị xong lời giải thích, nhất định Bắc Đẩu sẽ tin, nhưng Thất Tinh có tin hay không, điều này... rất khó nói...

"Gừ!"

Báo đen Beerus lao tới bên cạnh Diệp Quán Quán, miệng nó đột ngột cất tiếng gầm vang.

Bây giờ cảm  nhận được mãnh thú gào thét ở khoảng cách gần như vậy, Diệp Quán Quán chỉ cảm thấy đau màng nhĩ, tiếng gào thét như cuồng phong kia khiến người ta không rét mà run.

"Xong rồi xong rồi..."

Sắc mặt cô hơi tái nhợt, mình đã nỗ lực lâu như vậy, kết quả... lại bị một con báo đen vạch trần thân phận như thế, mợ nó chứ...

Thấy báo đen Beerus đột ngột gào lên, trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt lạnh thấu xương của Thất Tinh quét sang Diệp Quán Quán, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.  

Thậm chí, Diệp Quán Quán có thể cảm nhận được ý định giết người thoắt ẩn thoắt hiện của Thất Tinh...

"Thật ra thì..."

Cô định nói ra lời giải thích mà mình đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng một đám lông mượt mà lại đột nhiên cọ vào cô, cọ tới cọ lui ở phần bụng.

Gần như theo bản năng, Diệp Quán Quán cúi đầu quan sát.

Lúc này đây, cô chỉ thấy con báo đen Beerus trước đó vốn cao ngạo khát máu, giờ đây nó đang dùng cái đầu lớn cọ cọ, làm nũng với mình...

Diệp Quán Quán: "..." Trường hợp này là sao?

"Ha ha, chị Phong, năm đó tôi từng nói Beerus rất có linh tính. Chị xem, đã nhiều năm như vậy, lqđ nó vẫn có thể nhận ra chị đấy." Bắc Đẩu cất tiếng cười, tay phải của anh ta vuốt ve lung tung khắp người Beerus.

"Gừ!!"

Không đợi Diệp Quán Quán mở miệng nói chuyện, Beerus đã gầm lên giận dữ, bộ lông màu đen khắp người nó dựng đứng, trong mắt đầy vẻ hung tàn vốn có của một mãnh thú. Nó nhìn chòng chọc vào Bắc Đẩu.

Gần như trong nháy mắt, Bắc Đẩu sững sờ tại chỗ, tay phải vẫn đang vò vò má trái của Beerus...

"Phong... Chị Phong... chị mau khuyên nó đi... Beerus, năm đó tao từng cho mày ăn đùi gà đấy, mày quên rồi sao..." Bắc Đẩu vội vàng nói.

Trong nháy mắt, Diệp Quán Quán rút tay của Bắc Đẩu ra, phải chăng bàn tay ấy vừa xâm phạm trái phép? Nắm lấy mặt báo đen véo tới véo lui, bị cắn đứt cũng không đáng để tội nghiệp.

"Beerus ngoan, đừng tức giận..."

Diệp Quán Quán dùng kỹ năng mà trước đó cô từng dỗ Đại Bạch để áp dụng với Beerus.

Thấy Beerus không có phản ứng, Diệp Quán Quán đánh bạo, dùng tay phải gãi gãi cằm nó thật nhẹ nhàng.

Tuy nhiên, kết quả lại khiến Diệp Quán Quán vô cùng mừng rỡ. Trông dáng vẻ của con báo đen này, hình như nó đang hưởng thụ.

"Chị Phong, Beerus nó chỉ nhận chị... Chẳng thừa nhận ai cả, quá nguy hiểm, chị bảo nó cút ngay đi." Bắc Đẩu nhìn về phía Diệp Quán Quán và nói.

"Bảo cậu cút đi thì sao nhỉ?" Diệp Quán Quán liếc Bắc Đẩu.

Nghe vậy, Bắc Đẩu vội vàng đổi sang bộ mặt vui vẻ, nhìn về phía Beerus: "Giỏi lắm, cả người chỉ thừa nhận một chủ nhân, tao rất yêu thích mày..."

Diệp Quán Quán: "..." Khí tiết đâu?

Thất Tinh đứng bên cạnh, trông thấy Diệp Quán Quán vô cùng gần gũi với báo đen, vẻ mặt anh ta càng lúc càng nghi ngờ.


Chương 1327. Gần gũi một cách khó hiểu

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Từ nhỏ, Beerus đã được Vô Úy Minh chủ nhận nuôi, hơn nữa chỉ thừa nhận một mình Vô Úy Minh chủ, bất kỳ kẻo nào khác đều khó tiếp cận với nó.

Giờ phút này, Thất Tinh thấy Diệp Quán Quán và Beerus gần gũi như thế, trong lòng anh càng lúc càng kinh ngạc...

Kể từ khi gặp mặt Diệp Quán Quán, Thất Tinh đã vô cùng hoài nghi thân phận Vô Úy Minh chủ của cô. Thời gian dần trôi, sự nghi ngờ ấy càng trở nên mãnh liệt hơn hết...

Nhưng mỗi một lần anh ta dò xét, Diệp Quán Quán đều có thể ứng đối, tuy rằng không phải lúc nào cũng hoàn hảo như vậy...

Nhưng giờ đây, đối với Beerus mà nói, nếu như... cô gái này không phải là Vô Úy Minh chủ, tại sao Beerus lại gần gũi với cô ta đến thế...

Đừng nói là Thất Tinh, ngay cả bản thân Diệp Quán Quán cũng cực kỳ kinh ngạc.  

Thấy mái đầu to lớn của Beerus cứ cọ tới cọ lui ở bụng mình, khóe miệng cô hàm chứa nụ cười khó hiểu. Anh hai này, đầu anh ngứa à...  

Đối với việc tại sao sủng vật của Anh Chàng Tóc Húi Cua lại gần gũi với mình như thế, Diệp Quán Quán không thể hiểu nổi.

Nói chung, có thể đây là một lần cô gặp may mắn, đôi khi những cảnh tượng thế này vô cùng huyền diệu, giống như lần đầu tiên Đại Bạch gặp Đường Đường, nó đã thích bé rồi.  

"Minh chủ!"

Đúng lúc này, một ông lão không biết xuất hiện một chỗ nào, chạy chầm chậm tới đây.

"Đây không phải là Beerus sao... Lại có thể quay về rồi..." Lão già nhìn con báo đen bên cạnh Diệp Quán Quán, vẻ mặt lão đầy sự kinh ngạc.

Lão và Diệp Quán Quán cũng không tính là xa lạ. Ngày đó, lúc lão và Thất Tinh định hủy diệt nhà họ Chu, Diệp Quán Quán cũng đồng thời xuất hiện ở đấy.

"Sao hả?" Cô liếc nhìn lão già.

Nghe vậy, lão già lập tức nở nụ cười nịnh bợ: "Minh chủ, là thế này. Tôi vừa mới phát hiện ở gần trụ sở chính của chúng ta có một nhóm người lén lén lút lút... Tôi thấy hẳn là chẳng có chuyện gì tốt, l.q.đ nói không chừng là bên phe địch phái tới nên muốn tới hỏi Minh chủ xem nên xử lý thế nào?"

Nếu như là ngày thường, lão nào có dông dài như vậy, giết chết ngay luôn cho xong.

Tuy nhiên từ khi Minh chủ trở về thì không như trước nữa, thường xuyên tìm lão luyện tập. Nhân cơ hội này, lão lượn qua lượn lại trước mặt Minh chủ, xem ra cũng không tệ.

"Những chuyện thế này, chẳng lẽ còn cần tôi dạy ông phải làm gì à?" Diệp Quán Quán lạnh lùng nói: "Điều tra rõ ràng, nếu không để tội thì thả đi, nếu thật sự là thế lực bên phe địch phái tới thì nhốt lại là xong."

"Dạ dạ dạ..." Nghe vậy, lão già liên tục gật đầu, xoay người định rời khỏi.  

Nhưng chưa đi được mấy bước, lão đã xoay người lần nữa, nhìn Diệp Quán Quán rồi nói thêm: "À đúng rồi Minh chủ, đám kia nói chủ nhân của chúng là Hoa Hồng Tử Vong gì đó... bảo chúng ta nể mặt nể mũi gì ấy..."

"Hoa Hồng Tử Vong?"

Nghe thấy câu ấy, cả Bắc Đẩu lẫn Thất Tinh đều sửng sốt.

Nghe đồn rằng Hoa Hồng Tử Vong có thể sánh ngang với thế lực siêu khủng bố A Tu La, nhưng mà... Chẳng phải năm đó gia tộc họ Nhiếp đã gạt bỏ tin đồn, hoàn toàn không có tổ chức tên là Hoa Hồng Tử Vong sao? Cái gọi là Hoa Hồng Tử Vong, cùng lắm chỉ do bịa đặt mà ra, lời quạ đen mà thôi.

Tại sao bây giờ còn nảy ra thêm một Hoa Hồng Tử Vong vậy chứ?

"Chị Phong, chuyện này hơi kỳ lạ, hay là chúng ta đi xem thử đi." Bắc Đẩu nói với Diệp Quán Quán.

Giờ phút này, trong lòng Diệp Quán Quán kinh ngạc không thôi, ắt hẳn chuyện này là trùng hợp... Trời ạ, Trung Hoa cách xa Châu Độc Lập như vậy, không thể nào là đám năm người lính đánh thuê chứ!  

Nếu đám năm người lính đánh thuê đó tìm tới, chẳng phải sẽ khiến mình hoàn toàn bại lộ thân phận sao!  

Diệp Quán Quán lẩm bẩm tận đáy lòng: không thể nào, nhưng ngoài mặt thì cô vẫn bình tĩnh không dao động. Quả thật không thể nào, có lẽ là fan cuồng nhiệt sùng bái Hoa Hồng Tử Vong nên mới mạo danh thế lực ấy. Mấy năm trước thường hay thấy những chuyện như thế này.


Chương 1328. Hơi thở ngày tận thế

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Minh chủ... Vậy ngài xem, trước tiên tôi giam họ lại để điều tra rõ ràng, hay chính ngài đến thẩm vấn ạ?" Lão già nhìn về phía Diệp Quán Quán, mở miệng hỏi.

"Đi xem thử đã." Thất Tinh cất giọng lạnh nhạt thờ ơ. giọng điệu hơi lộ ra lạnh nhạt thờ ơ.

Bất đắc dĩ, Diệp Quán Quán đành đi theo lão già xuống lầu.

Lầu ba, trong phòng giam giữ.

Tiểu Loli và đám người Hải Địch trố mắt nhìn nhau.

Tên Kỷ Hoàng đúng là gài bẫy, chẳng phải anh ta nói chủ nhân của bọn họ đang ở Vô Úy Minh sao?

Vậy cũng tốt, bọn họ lấy can đảm rồi tới Vô Úy Minh, báo tên Hoa Hồng Tử Vong, nhưng trái lại người Vô Úy Minh rất dứt khoát, nhốt bọn họ lại ngay tức khắc.

Cho dù là ở Châu Độc Lập, ắt hẳn danh tiếng của chủ nhân - Hoa Hồng Tử Vong phải cực lớn mới đúng chứ...

"Mẹ kiếp... Mấy người chúng ta sẽ không chết ở Vô Úy Minh này chứ... Vô Úy Minh này là thế lực nào mà ai cũng biết vậy..." Hải Địch quan sát xung quanh, lqđ muốn thoát ra khỏi nơi này hình như không được thực tế cho lắm.

"Làm sao bây giờ đây anh Cường... Em sợ quá..." Người đàn ông tóc dài kéo cánh tay của người đàn ông có râu, run lẩy bẩy.

"Sợ cái gì chứ?! Có anh Cường ở đây, Vô Úy Minh cũng phải nể mặt anh Cường đấy!" Người đàn ông có râu cất tiếng cười lạnh.

"Anh Cường... Anh thật lợi hại... Vậy tại sao chúng ta vẫn bị nhốt ở đây?" Người đàn ông tóc dài nhìn người đàn ông có râu.

"Khụ khụ... Có thể là do cách tiếp khách của Vô Úy Minh khá đặc biệt..." Người đàn ông có râu mở miệng nói.

Nghe vậy, Hải Địch lập tức liếc qua: "Sắp chết đến nơi mà còn nổ à?"

"Láo xược! Cậu dám nghi ngờ anh Cường của tôi à?! Thằng mập chết bầm!" Người đàn ông tóc dài hung hăng trợn mắt nhìn Hải Địch. .

Hải Địch: "..."

"Lão Khương, làm sao đây?" Hải Địch không thèm để ý người đàn ông tóc dài, anh ta nhìn sang lão Khương vốn chẳng hề mở miệng.

Nghe thấy thế, lão Khương lắc đầu. Đám người bọn họ không rõ tình hình ở Châu Độc Lập, bây giờ còn bị nhốt tại Vô Úy Minh, làm sao biết nên làm thế nào mới đúng.

"Đói quá..." Tiểu Loli hai tay ôm bụng, ủ rũ ngồi ở một góc.

Không đợi Hải Địch mở miệng nói, đèn trong nhà đã được bật lên đột ngột.

Thất Tinh, Bắc Đẩu cùng với lão già nọ, ba người đi vào trong trước.

"Rốt cuộc các người muốn thế nào? Tại sao lại bắt chúng tôi?" Người đàn ông tóc dài nhìn lão già rồi tức giận quát lên.

Bọn họ hoàn toàn chưa làm gì cả, đi tới Vô Úy Minh chỉ vì muốn tìm chủ nhân, chẳng qua chỉ thuận miệng nói một câu Hoa Hồng Tử Vong thì đã bị bắt lại. Thế này thì còn thiên lý sao, còn có vương pháp sao?

"Im miệng!"

Lão già hung hăng trợn mắt với người đàn ông tóc dài, trong đám năm người, anh ta là kẻ nói nhiều nhất.

"Im miệng à?" Người đàn ông tóc dài cất tiếng cười lạnh: "Im miệng thì im miệng!"

"..."

Lưu Ảnh ngồi bên cảnh thản nhiên nhìn lướt qua đám người Thất Tinh, từ đầu đến cuối không hề mở miệng.

Mãi đến lúc này đây, Diệp Quán Quán mới khoan thai bước tới, đi vào trong nhà.

Tuy nhiên, khi cô vừa liếc nhìn đám người bị giam bên trong, đó không phải đám năm người lính đánh thuê thì còn có thể là ai?

Trong nháy mắt, Diệp Quán Quán cảm nhận được hơi thở của ngày tận thế...

Tại sao đám năm người lính đánh thuê này lại chạy từ Trung Hoa đến Châu Độc Lập vậy? Hơn nữa làm cách nào mà tìm được Vô Úy Minh, còn biết cả mình đang ở chỗ này?

Sau khi thấy Diệp Quán Quán xuất hiện, Tiểu Loli và đám người Hải Địch lập tức kinh hoàng. Kỷ Hoàng không hề lừa bọn họ, chủ nhân thật sự đang ở Vô Úy Minh!

Tiểu Loli bỗng nhiên đứng dậy, vẻ mặt đầy kích động nhìn về phía Diệp Quán Quán.

"Chủ..."

Tiểu Loli vừa định mở miệng, Diệp Quán Quán đã vung tay lên.

"Các người nói mình là thành viên của Hoa Hồng Tử Vong à?” Diệp Quán Quán nhìn về phía mấy người Tiểu Loli, lạnh giọng quát lên.


Chương 1329. Vẫn khỏe chứ

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Nghe câu nói ấy, lão Khương, Tiểu Loli lẫn năm người lính đánh thuê đều sững sơ, chủ nhân nói câu này có ý gì...

Không chỉ như vậy, biểu hiện bây giờ của chủ nhân giống như hoàn toàn không quen bọn họ. Thế là thế nào?

"Vừa rồi, tôi nghe nói... Các người tới Vô Úy Minh tìm người, đúng không?" Lúc này đây, Thất Tinh nhìn sang, hỏi đám người Hải Địch.

"Đúng vậy..." Tiểu Loli gật đầu một cái theo bản năng. Không phải là tìm người sao, hơn nữa người cần tìm đã xuất hiện rồi.

"Vậy, các người muốn tìm ai?" Vẻ mặt Thất Tinh có dụng ý khác.

Lưu Ảnh nhìn Diệp Quán Quán rồi lại nhìn sang Thất Tinh, chân mày anh ta khẽ cau lại, khuôn mặt có vẻ đăm chiêu.

Giờ phút này, Diệp Quán Quán thật sự có khổ mà không nói được. Nếu như trước đó, đám năm người lính đánh thuê đừng đề cập tới việc bọn họ thuộc thế lực Hoa Hồng Tử Vong thì cô đã có thể thoải mái thừa nhận rằng họ chính là cấp dưới trong mấy năm cô rời khỏi Châu Độc Lập rồi.

Thế nhưng, đám người ấy vừa tới Vô Úy Minh đã gào thét mình là người của Hoa Hồng Tử Vong, Diệp Quán Quán tuyệt đối không thể thừa nhận họ.

Hoa Hồng Tử Vong vốn là thế lực giả, không hề tồn tại, Anh Chàng Tóc Húi Cua là Minh chủ Vô Úy Minh, sao có thể giả mạo Hắc Quả Phụ chứ...

Bây giờ, trong lòng Diệp Quán Quán đã quyết. Dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể thừa nhận; nếu không, chỉ e hôm nay cô và đám năm người lính đánh thuê ấy sẽ bị xử ngay tại đây.

"Các người nói mình là người của Hoa Hồng Tử Vong, chẳng lẽ hôm nay các người tới đây để tìm Hắc Quả Phụ sao?" Diệp Quán Quán thấy Tiểu Loli lại muốn mở miệng, l^q'đ trong lòng cô vô cùng sốt ruột nhưng ngoài mặt vẫn yên tĩnh lạnh lùng.

"Chuyện này..."

Tiểu Loli hơi sững sờ. Cậu ta nhìn Diệp Quán Quán, hoàn toàn không rõ chủ nhân mình nói vậy là có ý gì.

"Ha ha... Đương nhiên không phải tới tìm Hắc Quả Phụ." Lưu Ảnh vốn chưa từng lên tiếng, bỗng nhiên mở miệng.

"Lưu Ảnh?"

Gần như theo bản năng, Diệp Quán Quán nhìn sang anh ta.

Lúc mới vào trong phòng, cô cũng không để ý tới Lưu Ảnh; nhưng sau khi nhìn thấy anh ta thì lòng cô lạnh hẳn.

Tại sao Lưu Ảnh lại ở cùng với đám năm người lính đánh thuê này?

Cô và Lưu Ảnh quả là có thù oán...

Nếu Lưu Ảnh tùy tiện nói gì đó, cô sẽ chết không có chỗ chôn!

"Thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở nơi đây." Lúc này, Lưu Ảnh nhìn Diệp Quán Quán, mở miệng nói.

Nghe thấy thế, Diệp Quán Quán thầm nhủ không ổn rồi.

"Cậu quen chị Bạch Phong à?" Ánh mắt lạnh băng của Thất Tinh chuyển sang Lưu Ảnh.

"Bạch Phong?" Lưu Ảnh nhìn về phía Thất Tinh: "Bạch Phong gì... Anh nói cô ta là Bạch Phong à?"

"Sao thế... Cậu cảm thấy cô ấy không phải là Bạch Phong à?" Ánh mắt lạnh thấu xương của Thất Tinh lại như vô tình hữu ý, nhìn sang Diệp Quán Quán.

Đám năm người lính đánh thuê chẳng hiểu gì cả, không biết rốt cuộc hai người kia đang nói gì.

"Đương nhiên cô ta không phải Bạch Phong!" Lưu Ảnh cười lạnh một tiếng.

"Ồ..." Thất Tinh tựa như suy nghĩ điều gì đó: "Nếu cậu nói cậu quen cô ta... Vậy cậu nói tôi nghe xem, rốt cuộc cô ta là ai..."

Lúc này, ánh mắt Lưu Ảnh nhìn sang Diệp Quán Quán: "Chẳng phải cô ta chính là Minh chủ Vô Úy Minh - Anh Chàng Tóc Húi Cua à?"

Diệp Quán Quán vốn đã chuẩn bị xong tinh thần bị vạch trần thân phận, nhưng mấy câu nói của Lưu Ảnh lại khiến lòng cô cực kỳ kinh ngạc.

"Ha ha, cũng không lạ. Phần lớn người không biết tên chị Phong, chỉ biết biệt danh của chị ấy." Bắc Đẩu cất tiếng cười lớn.

"Ồ... Hóa ra Minh chủ Vô Úy Minh - Anh Chàng Tóc Húi Cua tên là Bạch Phong..." Lưu Ảnh gật đầu một cái, chợt nhìn sang Diệp Quán Quán và nói: "Minh chủ vẫn khỏe chứ? Đã lâu không gặp."


Chương 1330. Định thu nhận thật à?

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Ừ..." Mặc dù không biết rốt cuộc Lưu Ảnh đang giở trò quỷ gì, nhưng trong tình huống ngày hôm nay, Diệp Quán Quán đành phải gật đầu ứng đối.

"Ha ha... Thật khiến người ta hoài niệm nhỉ..." Lưu Ảnh khẽ mỉm cười: "Năm đó, Minh chủ một mình một ngựa, diệt sạch một nhóm thế lực đen tối ở Trung Hoa... Khi đó vừa khéo đám người chúng ta đắc tội thế lực đó, cũng coi như cơ xuyên xảo hợp, được Minh chủ cứu thoát..."

Nghe vậy, đám năm người lính đánh thuê bỗng ngẩn ngơ, bọn họ bị thế lực đen tối uy hiếp bao giờ?

"Minh chủ, tôi tên Lưu Ảnh. Đã nhiều năm trôi qua, cô còn nhớ chúng tôi chứ..." Lưu Ảnh cười nói.

Diệp Quán Quán làm bộ làm tịch, trầm tư trong chốc lát rồi nói: "Nghe anh nói như vậy, tôi có một chút ấn tượng..."

"Đáng tiếc, ban đầu mấy người chúng tơi muốn đi theo Minh chủ, nhưng Minh chủ lại từ chối... Cuối cùng còn nói với chúng tôi rằng, nếu như chúng tôi có thể tới Châu Độc Lập thì cô sẽ cân nhắc về việc thu nhận chúng tôi... Minh chủ, llêquyýđôn chúng ta trải qua nhiều trắc trở, cuối cùng cũng đuổi kịp bước chân cô, đến được Châu Độc Lập rồi."  Lưu Ảnh nói.

Trong đám năm người lính đánh thuê, lão Khương là người lấy lại tinh thần trước. Mặc dù lão không rõ tại sao Lưu Ảnh lại nói thế với chủ nhân, nhưng cứ dựa theo anh ta mà giả vờ tiếp đi, tuyệt đối không sai!

"Minh chủ... Chúng tôi muốn đi theo cô..." Lão Khương vội mở miệng nói.

"Yo, các người thật là có nghị lực đấy, nhưng không phải ai cũng có thể dựa vào Vô Úy Minh... Hơn nữa, các người là người ngoài... Người ngoài... thì phải chết." Bắc Đẩu nhìn về đám người Lưu Ảnh, lạnh giọng cười nói.

"Chờ một chút." Thất Tinh đột ngột mở miệng: "Trước tiên, chẳng phải các người nói mình thuộc thế lực Hoa Hồng Tử Vong sao? E rằng lời giải thích hiện tại không hợp cho lắm."

"Chuyện này..." Lão Khương hơi nhíu mày.

"Đây cũng xem như là một chút mưu kế nhỏ của chúng tôi mà thôi." Lưu Ảnh nói: "Vô Úy Minh là quái vật khổng lồ đến mức nào chứ, chúng tôi chỉ là đám cá nhỏ linh tinh; nếu như tới Vô Úy Minh đòi gặp Minh chủ Anh Chàng Tóc Húi Cua, ắt hẳn các người sẽ đuổi thẳng cổ chúng tôi ấy nhỉ?

Nhưng nếu chúng tôi nói mình là người của Hoa Hồng Tử Vong, hẳn là sẽ kinh động đến Minh chủ... Kết quả rất rõ ràng, mục đích của chúng tôi đã đạt được, không phải sao?" Lưu Ảnh nhìn về phía Thất Tinh.

Thất Tinh rơi vào yên lặng, cặp mắt anh ta quan sát Lưu Ảnh.

"Vì muốn vào Vô Úy Minh, các người đã nhọc lòng rồi." Diệp Quán Quán nhìn về phía đám người Lưu Ảnh và nói.

"Đúng vậy... Chủ... Minh chủ, chúng tôi thật sự muốn đuổi theo ngài." Tiểu Loli uất ức mở miệng.

"Chị Phong, bọn họ là người ngoài. Dựa theo quy tắc truyền thống được quyết bởi Liên minh Công hội Võ đạo..." Thất Tinh nhìn sang Diệp Quán Quán.

"Sao hả, tôi làm gì còn cần anh phải nhắc à?" Diệp Quán Quán lạnh lùng nói.

"Đương nhiên là chị Phong tự mình làm chủ." Thất Tinh lùi sang một bên, không lên tiếng nữa.

"Bắc Đẩu, đưa bọn họ đến phòng làm việc của tôi." Diệp Quán Quán quay sang dặn dò Bắc Đẩu xoay người rời đi.

...

Sau khi quay về phòng làm việc, sắc mặt Diệp Quán Quán trắng bệch, tim đập loạn nhịp.

Phải nói rằng hôm nay thật sự quá nguy hiểm, rốt cuộc Lưu Ảnh có ý đồ gì vậy?

Cô vốn cho rằng thân phận của mình sẽ bị anh ta vạch trần, ai nấy đều biết cả, nhưng trái lại anh ta còn giúp cô một tay, đấy cũng là chuyện khiến cô bất ngờ.

Tuy nhiên, điều làm cô nghi ngờ chính là tại sao đám năm người lính đánh thuê lại ở cùng với Lưu Anh, lqđ hơn nữa sáu người đó còn tới Châu Độc Lập, ngoài ra bọn họ còn biết mình đang ở Vô Úy Minh...

"Chị Phong, chị định thu nhận đám người ngoài đó thật à?" Đúng lúc này, Bắc Đẩu đẩy cửa vào.

"Bọn họ đâu?" Diệp Quán Quán hỏi.

"Ở ngoài cửa ấy, tôi không cho bọn họ bước vào." Bắc Đẩu mở miệng nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: Huyenminhduc, Thanh Nhàn Uông, conluanho, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 637 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: heo231196, Hải Như và 123 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1635

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.