Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 572 bài ] 

Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 26.12.2018, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 471
Được thanks: 3354 lần
Điểm: 27.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 30
Chương 1235: Ông chủ này cũng quá đen tối

"Sáu người ăn 100 đồng tiền, còn phải ăn thịt, thích ăn thì ăn, không ăn thì đi!" Ông chủ quán khinh bỉ quét qua mấy người Nhiếp Vô Danh cùng Nhất Chi Hoa, xoay người rời đi.

Băng sơn mỹ nam: "..."

"Đội trưởng, lần này ta sẽ không đi về với mọi người, bên này còn có chút chuyện cần phải làm, chờ ta xử lý xong hãy nói." Phong Huyền cũng mở miệng nói.

"Ngươi không trở về hả ? Không nói sớm, ta cũng mua xong vé máy bay rồi..." Nhiếp Vô Danh sửng sốt.

"Lui đi... mang tiền đưa ta, đi trước." Dứt lời, Phong Huyền cũng xoay người rời đi.

Chờ Phong Huyền cũng rời đi nửa giờ, lúc này Ông chủ quán mới mang đủ thức ăn.

"Ta cho ngươi hai trăm đồng tiền, để cho ngươi sắp xếp thức ăn ngon, sao ngươi lại chơi?" Nhiếp Vô Danh nhìn về phía thần hư đạo nhân.

"Ách... Đội trưởng, ta theo như tiêu chuẩn hai trăm đồng, không sai... Đây chính là hai trăm đồng thức ăn." Thần hư đạo nhân thề son sắt, trong tay cầm chặt tờ giấy hai trăm, mặt không hồng hơi thở không gấp.

"**, Ông chủ này cũng quá đen tối..." Nhiếp Vô Danh không biết bị thần hư đạo nhân chỉ nói một nửa, cau mày mở miệng.

Vừa dứt lời, lúc này Diệp Quán Quán mới khoan thai tới, đi vào bên trong phòng.

"Em gái Hữu Danh, mau mau ngồi đi." Thấy Diệp Quán Quán xuất hiện, Nhiếp Vô Danh vui vẻ nói: "Trong khoảng thời gian này cô khổ cực, mời ăn bữa ngon, khao khao."

Nghe Nhiếp Vô Danh nói lời ấy, theo bản năng Diệp Quán Quán quan sát trên bàn ăn.

Đậu tương xào...

Đậu xanh xào...

Khoai tây sợi chua cay...

Thịt kho cà...

Canh cà chua trứng...

Năm người, bốn món ăn một canh, còn toàn bộ là đồ xào!

Diệp Quán Quán lờ mờ, đúng thật là ăn bữa ngon.

Vậy mà, Diệp Quán Quán cũng không nhiều lời, ngồi xuống.

"Quán Quán, đã tìm được mẹ ruột cháu ngoại tôi, ngày mai chúng tôi cũng phải đi thôi, lần này từ biệt, đoán chừng chính là vĩnh biệt." Nhiếp Vô Danh nhìn Diệp Quán Quán nói.

Diệp Quán Quán: "..."

Không biết nói chuyện thì đừng nói, vĩnh biệt ai đây?

Diệp Quán Quán nhìn Nhiếp Vô Danh, tựa như là muốn nói những gì, nhưng cuối cùng lại ngậm miệng không nói.

Nhìn Nhiếp Vô Danh, Diệp Quán Quán nhớ tới Đường Đường, không thể không nói, hai người cậu cháu này, chỉ nhìn từ diện mạo, đúng là có mấy chỗ tương tự.

"Đường Đường... Có khỏe không..." Chỉ chốc lát sau, Diệp Quán Quán nhìn Nhiếp Vô Danh hỏi.

Nghe nói lời ấy, Nhiếp Vô Danh hơi có chút kinh ngạc, Diệp Quán Quán này sớm chiều chung sống một thời gian ngắn cùng Tiểu Tổ Tông, chẳng lẽ còn bồi dưỡng được tình cảm không thể dứt bỏ?

Chỉ là, Nhiếp Vô Danh có chút không hiểu, mình hận không được cách Tiểu Tổ Tông xa ngoài vạn dặm, vĩnh viễn cũng không muốn gặp mặt mới phải...

Đường Đường trở về Châu độc lập đã mấy ngày, mấy ngày nay, trong đầu Diệp Quán Quán cũng không ngừng sẽ nhớ lại từng ly từng tý chung đụng cùng Đường Đường, chẳng qua là đáng tiếc, hoặc giả đời này cũng không cách nào gặp nhau nữa.

Hết thảy đều tựa như cảnh tượng huyền ảo, như một giấc mơ, chẳng qua Đường Đường là một khách qua đường, nhưng phân lượng khách qua đường này, lại hơi nặng một chút.

"Tôi không biết có được hay không, dù sao trong trí nhớ, Tiểu Tổ Tông này cũng chưa từng tốt lắm." Nhiếp Vô Danh nói theo bản năng.

Nghe tiếng, Nhất Chi Hoa cùng Thần hư đạo nhân nhất thời liếc Nhiếp Vô Danh một cái, không thể không nói, đội trưởng bọn họ, thông minh có chút thấp, có một thân võ học tuyệt thế, bị mù ah, rõ ràng Bà chủ Hữu Danh đang tưởng niệm Tiểu Ma Đầu có được hay không...

Không đợi Diệp Quán Quán tiếp tục mở miệng, điện thoại của Nhiếp Vô Danh chợt vang lên.

Lấy điện thoại di động ra, Nhiếp Vô Danh liếc mắt một cái, sắc mặt biến đổi, Tiểu Ma Đầu trò chuyện video...

Chương 1236. Mẹ có khỏe không?

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Mẹ ruột cũng tìm được rồi... Còn quấn lấy mình làm gì không biết..." Nhiếp Vô Danh lẩm bẩm một câu trong miệng, bất đắc dĩ đành phải kết nối video.

Trong video, tại một chỗ trong trang viên, tiểu ma đầu mặc Âu phục màu đen mang phong cách Anh quốc đang ngồi ở đại sảnh.

"Tiểu tổ tông, lại làm sao nữa?" Nhiếp Vô Danh đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười.

Đường Đường im lặng một lát, sau đó mới nhìn Nhiếp Vô Danh trong video, từ từ mở miệng hỏi: "Mẹ... có khỏe không?"

"Mẹ con có khỏe không, con đi mà hỏi bà ngoại ấy... Không đúng, chẳng phải con đang ở nhà sao, mẹ con khỏe hay không con cũng không biết à?" Nhiếp Vô Danh nói.

Thần Hư Đạo Nhân: "..."

Nhất Chi Hoa: "..."

Anh Bạn Ngoại Quốc Dời Gạch: "..."

Băng Sơn Nam: "?"

Thần Hư Đạo Nhân không nhịn được mà trợn trắng mắt, ngay cả anh ta cũng biết "mẹ" trong miệng tiểu ma đầu rõ ràng là ông chủ Hữu Danh của bọn họ đấy được không! Rốt cuộc chỉ số thông minh của đội trưởng đã biến dị đến mức nào mà lại thấp như vậy?

"Con nói là... mẹ." Tiểu Ma Vương lạnh lùng nhìn Nhiếp Vô Danh.

Mãi đến lúc này, dưới sự nhắc nhở của Nhất Chi Hoa, Nhiếp Vô Danh mới phản ứng kịp, "mẹ" trong miệng Tiểu Ma Vương chắc là Diệp Quán Quán ở đối diện.

"Ồ, mẹ con vô cùng khỏe mạnh. Trong trí nhớ của cậu, mẹ con không có lúc nào không khỏe cả... " Nhiếp Vô Danh suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói, ngay cả từ ngữ cũng không đổi.

"Mẹ khỏe là tốt rồi..." Giọng nói của tiểu ma đầu có vẻ buồn bã, muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra, đôi mắt ảm đạm chứa đầy sự cô đơn đã biểu lộ cảm xúc của bé.

Diệp Quán Quán nhìn Đường Đường trong video, đáy mắt cô tựa như xuất hiện sương mù.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Nhiếp Vô Danh khẽ di chuyển, Đường Đường liếc xéo qua lập tức trông thấy người bên cạnh anh...

"Mẹ..." Một khắc kia nhìn thấy Diệp Quán Quán, ánh mắt Đường Đường sáng ngời ngay, tựa như hàm chứa ngàn vạn vì sao, giống như chùm sáng đầu tiên trong ngày vũ trụ khai thiên lập địa.

"Đường Đường, ở nhà có khỏe không..." Diệp Quán Quán kìm nén nỗi lòng, khuôn mặt nở nụ cười thật tươi.

"Nếu như mẹ cũng ở đây... thì tốt hơn." Cặp mắt Đường Đường nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán.

Nghe thấy thế, Diệp Quán Quán không khỏi bật cười. Thằng bé này, tương lai còn dài, chỉ sợ không biết sẽ có bao nhiêu cô gái bị bé mê hoặc đến chết đi sống lại.

"Mẹ... Đường Đường muốn nghe mẹ hát..." Đường Đường yên lặng một lát, ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Quán Quán.

Trước kia, mỗi tối Diệp Quán Quán đều ngồi trước giường hát ru bé ngủ. Sau khi trở về Châu Độc Lập, tiếng hát quen thuộc không còn sót lại một chút gì, không phải bé không thích ứng mà là không tài nào thích ứng được...

"Mẹ... Chúng ta... Sau này còn có thể gặp mặt ạ..." Đường Đường chớp đôi mắt to, nhìn Diệp Quán Quán.

Nhưng lần này, Diệp Quán Quán cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Trước kia cô đồng ý với Đường Đường rằng nếu có cơ hội sẽ đến thăm bé, nhưng tưởng tượng thì tốt đẹp, việc thực hiện lại muôn vàn khó khăn, huống hồ hiện giờ trong nước cũng có một đống chuyện.

Châu Độc Lập cực kỳ bài xích những gì bên ngoài, người lạ tùy tiện tiến vào sẽ nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa mẹ ruột của Đường Đường đã được tìm thấy, bé không có lý do để tiếp tục quay lại Trung Hoa...

Hơn nữa, từ Châu Độc Lập đến Trung Hoa cách nhau quá xa, muôn sông nghìn núi.

Có lẽ duyên phận giữa cô và Đường Đường đã sớm kết thúc từ lúc mẹ ruột của bé tìm tới. Đây là số mệnh, không tài nào chống lại được. Cho dù trong lòng cô và Đường Đường có muôn vàn điều không muốn cũng không thể buông bỏ mọi thứ.

Không đợi Diệp Quán Quán tiếp tục mở miệng, một cô gái với tướng mạo xinh đẹp đột ngột đi vào phòng khách, trong tay bưng một chén canh vi cá, đi tới trước mặt Đường Đường.

Đặt canh vi cá xuống bên cạnh, thấy Diệp Quán Quán trong video, chân mày cô gái kia nhíu lại thật sâu: "Đường Đường, cô ta là ai?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Maria Nyoko về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Phụng, Thanh Nhàn Uông, satthuml151, snow33, thanh.truc.thai, thtrungkuti, y229917
     

Có bài mới 26.12.2018, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 2416
Được thanks: 6448 lần
Điểm: 13.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 43
Chương 1236. Mẹ có khỏe không?

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Mẹ ruột cũng tìm được rồi... Còn quấn lấy mình làm gì không biết..." Nhiếp Vô Danh lẩm bẩm một câu trong miệng, bất đắc dĩ đành phải kết nối video.

Trong video, tại một chỗ trong trang viên, tiểu ma đầu mặc Âu phục màu đen mang phong cách Anh quốc đang ngồi ở đại sảnh.

"Tiểu tổ tông, lại làm sao nữa?" Nhiếp Vô Danh đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười.

Đường Đường im lặng một lát, sau đó mới nhìn Nhiếp Vô Danh trong video, từ từ mở miệng hỏi: "Mẹ... có khỏe không?"

"Mẹ con có khỏe không, con đi mà hỏi bà ngoại ấy... Không đúng, chẳng phải con đang ở nhà sao, mẹ con khỏe hay không con cũng không biết à?" Nhiếp Vô Danh nói.

Thần Hư Đạo Nhân: "..."

Nhất Chi Hoa: "..."

Anh Bạn Ngoại Quốc Dời Gạch: "..."

Băng Sơn Nam: "?"

Thần Hư Đạo Nhân không nhịn được mà trợn trắng mắt, ngay cả anh ta cũng biết "mẹ" trong miệng tiểu ma đầu rõ ràng là ông chủ Hữu Danh của bọn họ đấy được không! Rốt cuộc chỉ số thông minh của đội trưởng đã biến dị đến mức nào mà lại thấp như vậy?

"Con nói là... mẹ." Tiểu Ma Vương lạnh lùng nhìn Nhiếp Vô Danh.

Mãi đến lúc này, dưới sự nhắc nhở của Nhất Chi Hoa, Nhiếp Vô Danh mới phản ứng kịp, "mẹ" trong miệng Tiểu Ma Vương chắc là Diệp Quán Quán ở đối diện.

"Ồ, mẹ con vô cùng khỏe mạnh. Trong trí nhớ của cậu, mẹ con không có lúc nào không khỏe cả... " Nhiếp Vô Danh suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói, ngay cả từ ngữ cũng không đổi.

"Mẹ khỏe là tốt rồi..." Giọng nói của tiểu ma đầu có vẻ buồn bã, muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra, đôi mắt ảm đạm chứa đầy sự cô đơn đã biểu lộ cảm xúc của bé.

Diệp Quán Quán nhìn Đường Đường trong video, đáy mắt cô tựa như xuất hiện sương mù.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Nhiếp Vô Danh khẽ di chuyển, Đường Đường liếc xéo qua lập tức trông thấy người bên cạnh anh...

"Mẹ..." Một khắc kia nhìn thấy Diệp Quán Quán, ánh mắt Đường Đường sáng ngời ngay, tựa như hàm chứa ngàn vạn vì sao, giống như chùm sáng đầu tiên trong ngày vũ trụ khai thiên lập địa.

"Đường Đường, ở nhà có khỏe không..." Diệp Quán Quán kìm nén nỗi lòng, khuôn mặt nở nụ cười thật tươi.

"Nếu như mẹ cũng ở đây... thì tốt hơn." Cặp mắt Đường Đường nhìn chằm chằm Diệp Quán Quán.

Nghe thấy thế, Diệp Quán Quán không khỏi bật cười. Thằng bé này, tương lai còn dài, chỉ sợ không biết sẽ có bao nhiêu cô gái bị bé mê hoặc đến chết đi sống lại.

"Mẹ... Đường Đường muốn nghe mẹ hát..." Đường Đường yên lặng một lát, ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Quán Quán.

Trước kia, mỗi tối Diệp Quán Quán đều ngồi trước giường hát ru bé ngủ. Sau khi trở về Châu Độc Lập, tiếng hát quen thuộc không còn sót lại một chút gì, không phải bé không thích ứng mà là không tài nào thích ứng được...

"Mẹ... Chúng ta... Sau này còn có thể gặp mặt ạ..." Đường Đường chớp đôi mắt to, nhìn Diệp Quán Quán.

Nhưng lần này, Diệp Quán Quán cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Trước kia cô đồng ý với Đường Đường rằng nếu có cơ hội sẽ đến thăm bé, nhưng tưởng tượng thì tốt đẹp, việc thực hiện lại muôn vàn khó khăn, huống hồ hiện giờ trong nước cũng có một đống chuyện.

Châu Độc Lập cực kỳ bài xích những gì bên ngoài, người lạ tùy tiện tiến vào sẽ nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa mẹ ruột của Đường Đường đã được tìm thấy, bé không có lý do để tiếp tục quay lại Trung Hoa...

Hơn nữa, từ Châu Độc Lập đến Trung Hoa cách nhau quá xa, muôn sông nghìn núi.

Có lẽ duyên phận giữa cô và Đường Đường đã sớm kết thúc từ lúc mẹ ruột của bé tìm tới. Đây là số mệnh, không tài nào chống lại được. Cho dù trong lòng cô và Đường Đường có muôn vàn điều không muốn cũng không thể buông bỏ mọi thứ.

Không đợi Diệp Quán Quán tiếp tục mở miệng, một cô gái với tướng mạo xinh đẹp đột ngột đi vào phòng khách, trong tay bưng một chén canh vi cá, đi tới trước mặt Đường Đường.

Đặt canh vi cá xuống bên cạnh, thấy Diệp Quán Quán trong video, chân mày cô gái kia nhíu lại thật sâu: "Đường Đường, cô ta là ai?"

Chương 1237. Lặp lại lần nữa thử xem

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Là mẹ con." Đường Đường thản nhiên mở miệng.

"Nói bậy nói bạ!" Vừa nghe thấy thế, sắc mặt cô nàng kia lập tức cứng đờ, có vẻ không vui: "Mẹ con và bà ngoại vừa mới tới, con lại càn quấy buông thả như vậy, tùy tiện gọi con chó con mèo là mẹ..."

"Cô nói ai là con chó con mèo?"

Không đợi cô nàng nói xong, bất thình lình, Nhiếp Vô Danh đoạt lấy di động từ trong tay Diệp Quán Quán, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta: "Em lặp lại lần nữa thử xem?"

"Anh cả?" Cô nàng nhìn Nhiếp Vô Danh, nhíu mày.

"Người ta cưu mang Đường Đường ở Trung Hoa lâu như vậy, lại còn là bạn anh. Cái miệng em ăn nói không biết chừng mực, đợi anh về sẽ đập nát nó!" Nhiếp Vô Danh lạnh giọng quát lên.

"Sao em biết được?" Cô nàng kia tỏ vẻ không hiểu: "Em vừa vào đã thấy Đường Đường gọi cô ta là mẹ, ai biết là bạn anh đâu, đầu óc anh bị gì thế?"

"Phải vậy không?" Nhiếp Vô Danh xoay người nhìn về phía Thần Hư Đạo Nhân và Nhất Chi Hoa.

"Hình như là vậy đó..." Nhất Chi Hoa gật đầu một cái.

Trong video, cô nàng đang ở bên cạnh tiểu ma đầu chính là Tam tiểu thư của gia tộc họ Nhiếp tại Châu Độc Lập - dì của Đường Đường - em gái (Tam muội - em Ba) của Nhiếp Vô Danh.

"Ồ..." Nhiếp Vô Danh "ồ" lên một tiếng.

Đang nói chuyện, một vị phu nhân có tướng mạo cử chỉ thanh nhã, ăn mặc đẹp đẽ và một người phụ nữ với tướng mạo xuất chúng sóng vai nhau bước vào đại sảnh.

"Lão Tam, con ở đây ồn ào làm gì vậy, đã cho Đường Đường ăn chưa?" Vị phu nhân lộng lẫy tiến lên, nhìn Tam tiểu thư của gia tộc họ Nhiếp.

Không đợi cô nàng mở miệng, vị phu nhân ấy bỗng nhìn về phía Diệp Quán Quán trong video.

Lúc này đây, sắc mặt bà đột ngột lạnh hẳn đi.

Kể từ khi Đường Đường trở về Châu Độc Lập, bé không kìm được tâm tình, ngay cả lúc mơ vẫn gọi người ở Trung Hoa là "mẹ".

"Đường Đường... Ta mới là mẹ con..." Người phụ nữ có tướng mạo xuất chúng bước tới, liếc mắt nhìn Diệp Quán Quán trong video, ánh mắt cô ta tỏ vẻ khinh miệt xem thường.

"Chuyện đó cũng không cản trở việc tôi có thêm một người mẹ." Đường Đường nhìn người phụ nữ, sắc mặt không thay đổi, mở miệng nói.

Nghe thấy thế, sương mù bỗng nổi lên trong mắt người phụ nữ này, cô ta tỏ vẻ đau lòng lùi lại phía sau, dùng tay che miệng: "Do mẹ không tốt... Mẹ không nên rời khỏi con... Không nên bỏ nhà đi... Không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ... Để cho kẻ khác thừa cơ, đều tại mẹ... Tất cả đều tại mẹ..."

"Vô Ưu!"

Thấy vậy, vị phu nhân đẹp đẽ kia lập tức bước tới an ủi, nhìn Đường Đường với vẻ trách móc.

Trong gia tộc họ Nhiếp tại Châu Độc Lập, người được cưng chiều nhất chính là Nhị tiểu thư Nhiếp Vô Ưu, quả thực là hòn ngọc quý trên tay gia tộc. Huống hồ từ nhỏ cô ta đã rời nhà, trong lòng Nhiếp phu nhân luôn cảm thấy mình mắc nợ cô ta, làm sao đành lòng nhìn con gái bảo bối chịu thiệt thòi như thế.

"Nhiếp Vô Danh, mẹ nói cho con biết, lần sau Đường Đường gọi video cho con, con đừng bắt máy!" Nhiếp phu nhân nhìn con trai và nói.

"Liên quan gì đến con? Đâu phải con gọi video, mẹ nói điều đấy với tiểu tổ tông mới phải, trách con thì được gì..." Nhiếp Vô Danh rất không phục.

Nhiếp phu nhân liếc Nhiếp Vô Danh một cái, bà bỗng nhìn về phía Diệp Quán Quán một cái rồi thở dài: "Cô Diệp, tôi thật sự rất cảm kích sự chăm sóc của cô dành cho Đường Đường trong mấy ngày qua... Nhưng mẹ Đường Đường đã được tìm thấy, tôi hy vọng sau này cô Diệp đừng nên có bất kỳ liên hệ vào với bé, cô cũng không hy vọng nhìn thấy Đường Đường bất hòa với mẹ ruột chứ... Nếu cô có bất kỳ yêu cầu hay muốn được báo đáp, chúng tôi đều có thể thỏa mãn... Hy vọng cô Diệp hiểu cho tấm lòng của bà lão này..."

Chương 1238. Trừ bản thân mình ra, ai cũng đánh

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Thật ra thì Diệp Quán Quán có thể hiểu được lời nói của Nhiếp phu nhân. Đổi lại mà suy xét, nếu cô là bà, trông thấy Đường Đường vì mình mà không sống hòa thuận với mẹ ruột, có lẽ cô cũng sẽ làm như vậy...

Nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô lại mơ hồ có cảm giác đau nhói, giống như bị người ta dùng lưỡi dao sắc bén cắt từ từ.

"Đủ chưa?" Bất thình lình, Nhiếp Vô Danh đứng dậy đi tới bên cạnh Diệp Quán Quản, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc.

"Con nói gì?" Nhiếp phu nhân khẽ nhíu mày.

"Tôi hỏi mấy người diễn đủ chưa?" Nhiếp Vô Danh nói: "Mấy người làm gì vậy?"

"Con nói lại cho mẹ nghe xem nào." Ánh mắt Nhiếp phu nhân lộ rõ sự tức giận.

"Con nói cô ta chứ không nói mẹ. Mẹ à, trước tiên mẹ đừng dính vào!" Nhiếp Vô Danh nói xong, lập tức nhìn sang người phụ nữ đang tỏ vẻ uất ức: "Nhiếp Vô Ưu, mợ nó đúng là cô đáng bị ăn đòn! Tôi cho cô biết, bây giờ cô ở đó giả vờ đáng thương đấy à? Vừa rồi cô dùng ánh mắt kiểu gì nhìn cô Diệp? Khinh miệt xem thường là ý gì?

Khoảng thời gian qua đều do Diệp Quán Quán cưu mang Đường Đường, móc tim móc phổi, Đường Đường về nhà vẫn không thể quên được cô ấy. Điều đó chứng tỏ người ta cũng đủ tận tâm, đối xử tốt với Đường Đường, còn cô thì sao?

Cô làm được gì? Sao lúc trước tôi lại không biết cô có thể giả vờ đến thế nhỉ? Cô quất ngựa đi bây giờ mới biết lăn về nhà à? Về sớm làm gì? Có tin tôi quay về lập tức đánh gãy chân cô không?"

"Anh... em..." Người phụ nữ muốn nói gì đó.

Thế nhưng Nhiếp Vô Danh đã vung tay lên: "Tất cả các người, tôi nói cho mấy người biết, tôi thật sự giận rồi đấy, mà khi tôi giận sẽ như thế nào, mấy người hỏi đám Nhất Chi Hoa đi."

"Đội trưởng nổi giận... Là núi lửa bùng nổ... Trừ bản thân mình ra, ai cũng đánh..." Nhất Chi Hoa nhỏ giọng thì thầm.

"Tôi nói cho cô biết Diệp Vô Ưu, cô đàng hoàng một chút cho tôi. Nếu còn không tự trọng, đợi tôi về cô cứ chờ xem, có tin tôi đưa Đường Đường trở lại chỗ cô Diệp không, để cho cô mãi mãi không gặp được nó?" Nhiếp Vô Danh lạnh lùng nói.

Câu nói ấy vừa dứt, ánh mắt Đường Đường lập tức sáng ngời, nhưng chỉ tạm thời lóe lên mà thôi. Cho tới bây giờ, bé vẫn chưa từng thấy người cậu không đáng tin này lại có vẻ mặt đàn ông như vậy...

"Con dám!" Nhiếp phu nhân bị Nhiếp Vô Danh chọc giận.

"Mẹ, tính con thế nào thì mẹ biết đấy, trong thiên hạ này không có chuyện gì mà Nhiếp Vô Danh không dám làm. Bây giờ con hỏi mẹ, vừa rồi mẹ nói gì với bạn con thế? Muốn gì đều được báo đáp à? Mẹ cho rằng bạn con là loại người nào? Mẹ đừng nói chuyện, cứ nghe con nói đã, ok?"

Nhiếp Vô Danh ngắt lời của Nhiếp phu nhân trong nháy mắt, tiếp tục nói: "Cái gì mà báo đáp đều được, con là đàn ông mà còn nghe không nổi! Mẹ làm gì thế? Ban đầu chính con là người nhờ bạn mình cưu mang Đường Đường, bây giờ mẹ lại nói vậy chẳng khác nào tát vào mặt con à?

Nhiếp Vô Danh này xem trọng mặt mũi hơn cả tính mạng. Coi như mẹ là mẹ con, mẹ cũng không thể khiến con mất mặt như vậy chứ? Mẹ có tin lần này con về nhà lập tức đưa Đường Đường đi hay không, sau đó học theo con gái bảo bối của mẹ bỏ nhà ra đi, dù sao mẹ cũng thấm thía mùi vị con gái trốn nhà rồi mà nhỉ, chưa nếm thử mùi vị con trai trốn nhà, nó như thế nào ấy nhỉ?"

Lửa giận của Nhiếp Vô Danh khá lớn, anh hoàn toàn không cho Nhiếp phu nhân có thời gian đáp lại.

Lúc này đây, Nhiếp phu nhân xém bị Nhiếp Vô Danh chọc giận tới mức ngất đi.

Bà vốn định nói gì đó nhưng đã bị Tam tiểu thư nhà họ Nhiếp kéo lại: "Mẹ... Tính cách anh cả thế nào, mẹ hiểu hơn ai hết mà... Không phải đều di truyền từ mẹ sao... Bây giờ anh ấy đang bực bội, mẹ lại không muốn nghe theo anh ấy... Chỉ e... Chúng ta không ngừng cãi được, đến khi anh cả trở về, rất có khả năng xảy ra chuyện đó thật ấy..."


Đã sửa bởi Nguyệt Hoa Dạ Tuyết lúc 01.02.2019, 00:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.12.2018, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 2416
Được thanks: 6448 lần
Điểm: 13.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 30
Chương 1239. Rốt cuộc có phải em gái con không

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Được được được, là mẹ làm con không nhịn được quát lên, đợi con về rồi nói, hôm nay không nói nữa." Nhiếp phu nhân bảo.

"Nhiếp Vô Ưu, ngay bây giờ, cô xin lỗi bạn tôi ngay lập tức!" Nhiếp Vô Danh nói với người phụ nữ đứng sau lưng Nhiếp phu nhân.

"Mẹ... Mẹ xem anh cả kìa..." Nhiếp Vô Ưu tỏ vẻ uất ức nhìn Nhiếp phu nhân.

"Cô có gọi cha tôi ra cũng vô dụng! Nói xin lỗi ngay!" Nhiếp Vô Danh gần như rống lên.

Một tiếng gầm này khiến Nhiếp phu nhân thở dài: "Vô Ưu, nói xin lỗi cô Diệp đi..."

Diệp Quán Quán khẽ ho một tiếng: "Coi như quên đi... Không có gì..."

Nhiếp Vô Danh bảo vệ cô tới mức này, thậm chí không ngại cãi nhau với người nhà, cô thật sự không ngờ.

Nhưng cũng chẳng thể nhìn Nhiếp Vô Danh cứng rắn với người nhà anh như thế, hơn nữa, dù sao người phụ nữ kia cũng là mẹ ruột của Đường Đường...

"Quên đi cái nỗi gì? Tôi nói xin lỗi thì nó phải xin lỗi, ‘ông chủ’ Diệp à, cô không nể mặt Nhiếp Vô Danh này đúng không, muốn tát vào mặt tôi?" Nhiếp Vô Danh bỗng trợn mắt nhìn Diệp Quán Quán.

"Không không không... Anh định đoạt... Anh cứ định đoạt..." Khóe miệng Diệp Quán Quán hơi co lại, cô chưa từng nhìn thấy anh nổi giận, lần này coi như mở mang kiến thức... So với ngày thường... hoàn toàn là hai người khác nhau...

"Cô Diệp... Xin lỗi... Trước đó cảm xúc của tôi không đúng, hy vọng cô Diệp không để bụng." Người phụ nữ mở miệng nói với Diệp Quán Quán trong video.

"Không sao đâu..." Diệp Quán Quán vô tình cười nói.

"Cứ như vậy đi, không có việc gì nữa thì cúp máy!" Đợi người phụ nữ kia nói lời áy náy xong, Nhiếp Vô Danh ngắt video ngay lập tức.

Anh vừa mới ngắt cuộc gọi video, dường như chưa tiêu tan cơn giận, anh lại gọi cho Đường Đường.

Thấy Nhiếp Vô Danh gọi video, Nhiếp phu nhân vốn không muốn Đường Đường kết nối, nhưng Đường Đương lại chẳng cho bà cơ hội mở miệng, bé lập tức kết nối video.

"Cậu." Đường Đường nhìn Nhiếp Vô Danh, mở miệng nói. Có lẽ đây là tiếng gọi cậu thật tình nhất của bé.

"Đưa điện thoại cho bà ngoại con." Nhiếp Vô Danh nói.

"Ồ..." Đường Đường biết bây giờ Nhiếp Vô Danh đang trong trạng thái núi lửa, bé hết sức phối hợp với anh, đưa điện thoại di động cho Nhiếp phu nhân.

"Tổ tông, con lại làm sao vậy?!" Hiện giờ trông thấy gương mặt con trai, bà lại đau đầu.

"Mẹ, Nhiếp Vô Ưu kia sao lại thế này, rốt cuộc cô ta có phải là em gái con không?" Nhiếp Vô Danh nói.

"Con có ý gì?" Nhiếp phu nhân hơi sửng sốt.

"Ý gì chứ, ý trên mặt chữ đó. Tại sao tính tình Nhiếp Vô Ưu lại trở nên đê tiện như vậy, con hận không thể tát vào cái miệng rộng của cô ta, cô ta còn dám giả vờ thiệt thòi trước mặt con, thật ra là cố tình giả vờ cho mẹ nhìn đó! Con gái của mẹ, đừng nói là giả vờ thiệt thòi, cho dù thật sự bị thiệt thòi cũng tuyệt đối không để lộ trước mắt chúng ta, có phải cô ta là hàng giả không?!" Lúc nói mấy câu này, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn chằm chằm người phụ nữ tỏ vẻ uất ức trong video.

"Sao con có thể nói em gái như vậy?" Nhiếp phu nhân giận dữ, nói.

"Tính tình con gái mẹ như thế nào, mẹ làm mẹ mà không biết sao? Vết bớt gì chứ, người ta đều làm giả được đấy, ngay cả ADN cũng có thể làm giả!

Mẹ, con nói với mẹ rồi, mẹ tới Cừ Đạo tra thêm mấy lần nữa đi. Nếu cô ta là đồ giả mạo, con về sẽ lập tức đánh chết cô ta. Mẹ điều tra không rõ ràng, con trở về rồi tự mình điều tra.

Nếu cô ta là hàng thật, vậy tên đàn ông buông thả kia ở đâu, cha của Đường Đường là ai? Được rồi, con cũng không nói gì thêm với mẹ nữa. Nhiếp Vô Ưu, tạm thời tôi gọi cô như thế, cô chú ý một chút cho tôi! Nếu tôi về mà biết cô giả mạo em gái thì cô cứ chờ chết đi, tôi rành rẽ Cừ Đạo hơn đám người trong gia tộc họ Nhiếp! Tôi là Như Lai Phật Tổ mà còn không phân biệt rõ cô là thật hay Lục Nhĩ Mi Hầu* giả mạo hay sao?"

Nói xong, không cho mọi người cơ hội mở miệng, Nhiếp Vô Danh ngắt video ngay lập tức.

*Trong Tây Du Ký, Lục Nhĩ Mi Hầu giả dạng Tôn Ngộ Không.

Chương 1240. Ăn hay không ăn

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ngắt cuộc gọi video xong, dường như Nhiếp Vô Danh vẫn chưa nguôi ngoai cơn giận.

Nhất Chi Hoa và đám người Thần Hư Đạo Nhân câm như hến. Ngày thường đội trưởng làm gì cũng dễ nói, bây giờ anh đang trong trạng thái núi lửa, quả thật là loại người khủng bố nhất thế giới...

"Nhìn gì thế? Đồ ăn không tốn tiền sao? Ăn, ăn hết cho tôi!" Nhiếp Vô Danh quét mắt nhìn đám người Nhất Chi Hoa và Thần Hư Đạo Nhân.

"Ăn ăn ăn!"

Thần Hư Đạo Nhân vội vàng động đũa, mấy sợi khoai tây gần như tuôn hết vào trong miệng.

"Đồ ăn không tốn tiền sao? Cậu ăn một mình à?" Nhiếp Vô Danh trợn mắt nhìn Thần Hư Đạo Nhân.

Lúc này, Thần Hư Đạo Nhân ngây ra tại chỗ, chiếc đũa gắp khoai tây sắp đưa vào miệng bị ngừng lại, mặt anh ta lúng túng, rốt cuộc nên ăn hay không ăn...

"Ông chủ Diệp, chuyện hôm nay đều do Nhiếp Vô Danh này không thu xếp thỏa đáng, em đừng để ý, đợi anh về điều tra rõ ràng đã..." Nhiếp Vô Danh mở miệng nói.

Trong lòng Anh Bạn Ngoại Quốc Dời Gạch hơi kinh hồn táng đảm, đội trưởng thật sự hiếm khi nổi giận, xem ra đội trưởng thật lòng xem ông chủ Diệp là bạn tốt để kết giao rồi...

"Không có gì..." Diệp Quán Quán cười nhẹ.

Cô vừa dứt lời, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Là cuộc gọi từ Lạc Thần.

"Alô, Lạc Thần?"

"Anh Diệp, tối nay anh rảnh không?" Lạc Thần vội vàng hỏi.

Diệp Quán Quán: "Sao thế?"

"Tối nay anh Tiễn Vũ có buổi biểu diễn ca nhạc, trước đó mời tôi và Cung Húc tới làm khách quý, hơn nữa mời cả anh Diệp, nào ngờ hôm nay chị Giai Văn gọi điện thoại để xác nhận thời gian với anh nhưng lại không kết nối được..." Lạc Thần mở miệng nói.

Diệp Quán Quán véo ấn đường (giữa hai đầu lông mày) một cái: "Xin lỗi, vì có chuyện nên tôi quên gọi lại, tôi biết rồi, tôi sẽ tới đúng giờ."

Đầu tiên là Đường Đường rời khỏi, kế đó là Tư Dạ Hàn mất tích. Khoảng thời gian này, tinh thần cô hơi mất tập trung, suýt chút nữa đã quên mất chuyện đó.

Cúp điện thoại, trong đầu Diệp Quán Quán bỗng có tia sáng lóe lên, dường như nghĩ tới điều gì đó, cô vội vàng lấy một dãy số điện thoại ra, đi đến bên cạnh Nhiếp Vô Danh và hỏi: "Anh có biết số điện thoại này ở khu vực nào không?"

Nhiếp Vô Danh nhìn lướt qua, lập tức nói: "Cái này ư? Đây là dãy số của Châu Độc Lập mà!"

Nghe Nhiếp Vô Danh nói thế, Diệp Quán Quán bỗng nhíu mày, quả nhiên đây là số của Châu Độc Lập... Nếu vậy thì việc Tư Dạ Hàn mất tích... chắc chắn có liên quan tới Châu Độc Lập...

"Điện thoại của Châu Độc Lập có thể liên lạc với thế giới bên ngoài, nhưng thế giới bên ngoài lại không thể nào liên lạc được với số điện thoại Châu Độc Lập." Nhiếp Vô Danh nói.

"Vậy... Anh có thể giúp tôi gọi một cú điện thoại không?" Diệp Quán Quán hỏi dò.

"Có thể chứ, chuyện đó có gì đâu." Lúc này, Nhiếp Vô Danh lấy một chiếc di động khác ra, lập tức liên lạc với số điện thoại kia.

Điện thoại vang lên mấy tiếng, ngay sau đó là một giọng nữ: "Ai vậy?"

"Cô là ai?" Nhiếp Vô Danh hỏi.

"Anh bị bệnh à? Anh gọi tới còn hỏi tôi là ai?" Sau khi mắng một tiếng, đối phương lập tức cúp điện thoại.

Thấy chỉ số thông minh lại logout khỏi Nhiếp Vô Danh, trong lòng Diệp Quán Quán cực kỳ buồn bã.

"Để tôi... Tôi gọi..." Diệp Quán Quán lấy điện thoại từ tay Nhiếp Vô Danh, ấn nút gọi.

Giọng nữ lại vang lên một lần nữa: "Có phải anh bị bệnh không vậy?"

"Thật ngại quá, vừa rồi bạn tôi nói không rõ ràng... Thật sự xin lỗi..." Diệp Quán Quán cười nhận lỗi.

Đối phương hơi không kiên nhẫn, nói: "Cho hỏi cô tìm ai?"

"Tôi muốn hỏi một chút... Tư Dạ Hàn có ở đấy không..." Diệp Quán Quán hỏi dò.

"Tìm Tư Dạ Hàn? Xin hỏi cô là ai ạ?" Nói đến tên Tư Dạ Hàn, đối phương bỗng trở nên cẩn thận một chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: Lục Tiểu Thanh, Phụng, Thanh Nhàn Uông, satthuml151, snow33, thanh.truc.thai, thtrungkuti, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 572 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: June276, Xuxu2109 và 50 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

14 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.