Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Anh Đào truyện - Xạ Hương Oán Đậu

 
Có bài mới 25.12.2017, 02:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Anh Đào truyện - Xạ Hương Oán Đậu - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Anh Đào Truyện

Tác giả: Xạ Hương Oán Đậu

Edit: Gián

Thể loại: Đam Mỹ, Cung Đấu, Ngược

Trạng thái: Full

Độ dài: 49 chương

Nguồn: https://daamlac.wordpress.com

Giới thiệu:


Truyện là dựa trên những tình tiết có sẵn nhân vật có thật bên cạnh đó cũng có những nhân vật mơ hồ. Câu chuyện về nhân vật chính Trịnh Anh Đào tuy không nổi tiếng như các tích đoạn tụ, phân đào.Cho nên mình cảm thấy rất hứng thú, vì có cái gì đó bí ẩn

Tất cả những sự kiện chính đều giống trong lịch sử

Trừ với Thạch Hổ, chuyện tình của Anh Đào với những người khác chỉ là hư cấu.

Hãy đọc nó, như thể đọc sự thật về một giai đoạn lịch sử bi hùng đã bị cát bụi thời gian vùi lấp


Mục lục






Đã sửa bởi Bách Linh Uyển lúc 25.12.2017, 16:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.12.2017, 02:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Anh Đào truyện - Xạ Hương Oán Đậu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1


Thủy tinh như ý ngọc liên hoàn, hạ thái thành nguy mạc phá nhan.

Hồng trán anh đào hàm bạch tuyết, đoạn tràng thanh lý xướng dương quan.

Lưu quang lệ ảnh, thủy tụ phi hoa, khí tẫn tiền khê vũ, tâm toan tử dạ ca.

Đình viện lớn như vậy mà đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi không gian đẹp rạng ngời, những cánh hoa rơi dập dềnh theo sóng nước. Tọa lạc giữa hồ nước trong vắt tựa gương soi là một hòn đảo nhỏ tuyết trắng như ngọc.

Trên đảo vài ca cơ (khó nói quá, nhìn chung là kiểu ca sĩ ý) tuyệt sắc áo quần lộng lẫy, phô những bước nhảy mạn diệu, tiếng cầm sắt như nước chảy suối trào, chân thành ngâm xướng.

Tất cả vốn đều là phi tần hậu cung của tiền triều Tấn Mẫn đế Tư Mã Nghiệp, nhưng thiên hạ bây giờ là của Tư Mã Duệ, các nàng cũng khó tránh khỏi kết cục này.

Trên hành lang các đạo phía xa xa là bóng người san sát, ở giữa bạn bè, khách khứa ngồi đầy, đều là người quyền cao chức trọng. Mọi người đàm tiếu tiếng gió, phẩm rượu bình ca, thật sự rất náo nhiệt.

Xa hoa phô trương như vậy, không phải chỉ hoàng cung mới có……

Thế nhân ai chẳng biết — Giang Nam thân hào vương gia, cùng đương kim thánh thượng chung một giang sơn.

Ngày đó Tấn Nguyên đế đăng cơ còn từng lệnh gia chủ Vương gia là Vương Đạo cùng hắn ngồi trên ngai vàng, nhận đủ loại triều bái của quan lại, có thể thấy hắn đối Vương thị thập phần coi trọng, nói cho rõ là hai huynh đệ Vương Đạo, Vương Đôn

Người này, một tay nắm quyền to, nhất thống quân sự. Các đệ tử của Vương gia cũng nhiều người đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong triều đình. Có thể nói là quyền khuynh thiên hạ.

Tối nay có yến tiệc đãi khách, mời các danh nhân cư sĩ cùng giãi bày tâm tư.

Không khí thanh tao, tiết trời se lạnh. Hàng năm nếu muốn có ngày hôm nay, liền tuyệt đối không thể thị sủng mà kiêu. Nếu không, tất sẽ xảy ra bất trắc, dẫn lửa thiêu thân.

Cố Vinh, trước kia chỉ là một quan viên quèn được Vương Đạo đề bạt, nhưng y biết nhìn xa, lại thấy mấy ngày nay hoàng thượng liên tiếp có điều sai bảo, cũng nhìn ra vài phần không ổn.

Vương Đôn nắm giữ quân quyền, Tấn Nguyên đế không được hắn đặt trong mắt, thập phần bất mãn. Nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền. Đáng tiếc Vương Đôn không hiểu ra đạo lý này.

“Quế Nguyệt đình trong phủ Thượng thư của Vương đại nhân so với ngự hoa viên của hoàng thượng thật đúng là chỉ có hơn chứ không có kém a……”

Vương Đạo nghe vậy cả kinh, đang định biện bạch, thì Vương Đôn đã tiếp lời “Lưu đại nhân thực biết nói đùa, Quế Nguyệt đình dù có đẹp đến thế nào, cũng bất quá chỉ ở phủ Thượng thư, còn ngự hoa viên ở trong cung hoàng thượng, sao dám cùng so sánh?”

Lưu Ngỗi cười, ngẩng đầu nhìn lướt qua phía sau hai người. Lập tức phụ họa “Đại tướng quân quá khiêm nhường rồi……”

Nói là nói như vậy, nhưng nếu câu chuyện rơi vào tai Tư Mã Duệ sẽ biến thành 1 tư vị khác……

Lưu Ngỗi thở dài cáo từ, định lên tiếng gọi người vừa đi cùng, lại lơ đãng trông thấy một bóng dáng trắng thuần hiện lên giữa vườn hoa Quế Lâm Biên.

Tính tò mò nổi lên, nhỏ giọng tránh khỏi mọi người, mắt hướng góc kia tìm kiếm.

Hương quế nồng nàn, trăng sáng nhô cao.

Chỉ thấy đằng xa 1 thiếu niên ước chừng mười một, mười hai tuổi, làn da trắng nõn, thắt lưng đỏ, dây buộc tóc vàng tựa cây mà đứng, mặt như quan ngọc, mi mục như tranh, mắt sáng như sao, đôi môi không cần những lớp son mà tự nhiên đỏ hồng.

Thật sự đẹp như trích tiên hạ phàm.

Lưu Ngỗi nín thở, tại sao lại có người đẹp đến thế này? Đang muốn tiến lên bắt chuyện, lại nghe một trận lôi kéo cùng tiếng chửi bậy nho nhỏ. Hắn vội vàng trốn vào lùm cây.

Không bao lâu, một nha hoàn dắt một vũ cơ đang khóc sướt mướt tới trước mặt thiếu niên. Nha hoàn nói “Tiểu thiếu gia, đây có phải là người ngài cần tìm không?”

Thiếu niên khinh miệt cười,“Cũng không phải khuê nữ, đến nông nỗi này còn bày đặt tam trinh cửu liệt, nghĩ muốn lập đền thờ sao?”

Vũ cơ kia nghe vậy càng khóc to hơn. Nói cũng phải, xét bộ dáng vũ cơ không quá mười tuổi, tôn nghiêm bị người giẫm đạp nhường này, khó tránh khỏi thương tâm.

Lưu Ngỗi không khỏi thương hại đứa nhỏ kia, không nghĩ thiếu niên bề ngoài nhu thuận này lại khiến người ta…… Ôi chao……

Bất quá, vừa rồi thấy nha hoàn gọi y là tiểu thiếu gia, hóa ra, thì ra đây là đứa bé năm đó danh quan nổi tiếng Giang Nam, do sủng thiếp của Vương Đạo – Trúc Tiểu Xuân sinh hạ.

Cũng là đứa con duy nhất của Vương Đạo.

Sau 1 khắc thất thần, thân cây kia xao động, vũ cơ kia đã bị thiếu niên đặt dưới thân, dây dưa không ngừng. Nha hoàn sớm đã đứng sang 1 bên canh chừng. Vũ cơ xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, nhưng cũng không dám kêu ra tiếng, thiếu niên mặc dù gầy yếu, nhưng khí lực vẫn đủ chèn ép vũ cơ kia, trong phút chốc đã đem vũ cơ lột sạch sẽ, cái yếm bị ném vào gốc cây quế không xa chỗ Lưu Ngỗi nấp, hương son phấn theo gió đêm bay tới.

Mặc dù cứ để kệ củi khô lửa bốc, nhưng một màn trước mắt cũng đủ khiến Lưu Ngỗi huyết mạch sôi trào, không kềm chế được. Thiếu niên cởi áo khoác, quần dài hạ xuống ngang bắp chân, vật nhỏ phiếm hồng đung đưa giữa hai chân trắng tuyết, rồi xâm nhập thân thể vũ cơ, ra vào thô bạo. Lưu Ngỗi bất giác bấu vào dương vật đang sưng to dưới tiết khố, cách hai lớp vải mà vẫn thấy vật đó đang phát nhiệt nóng bừng, theo từng động tác trừu sáp của thiếu niên lấp ló dưới trăng mà run run, càng ngày càng khó nén……

Lưu Ngỗi đành phải cởi quần, dùng tay mình tự giải quyết, cắn môi không dám hé răng, bên kia truyền ra nam nữ giao hợp hòa trong tiếng nước tuôn róc rách, nơi này cũng có 1 cảnh xuân sắc khôn cùng……

Thiếu niên lắc mình, lập tức rút vật đó ra, thứ dịch trắng nhờn lập tức phun tung tóe trên người vũ cơ, ngay cả người trốn tại 1 góc kia cuối cùng cũng không khỏi mềm yếu ngã trên mặt đất, sóng mắt lưu chuyển, tựa hồ có thể uốn mình theo từng đường lượn của thân cây. Mà Lưu Ngỗi thấy thiếu niên một tay kéo quần dài, một tay lấy khăn lụa đem hạ thân lau sạch sẽ, cũng kìm lòng không được đem toàn bộ bắn lên thân cây, thầm oán gốc cây này chẳng có nổi 1 hốc nhỏ hẹp, bằng không chắc chắn hắn sẽ ôm thân cây làm thêm ba trăm lần nữa.

Thiếu niên tiện tay ném khăn lụa xuống, chỉnh lại y phục. Vỗ vỗ tay, nha hoàn lập tức chạy đến, sắc mặt phấn hồng, hẳn là vừa rồi cũng rình xem hết 1 màn xuân sắc.

Mắt thiếu niên lóe ra một đạo hàn quang, chớp mắt nói “Đã là người của ta, sau này không thể dính vào phụ thân, bằng không nếu chuyện lộ ra ngoài, làm sao……”

Vũ cơ nghe vậy vội vàng dập đầu,“Tiểu thiếu gia, nô tỳ cầu xin ngài, nô tỳ tuyệt đối không dám nói với lão gia……”

Lời còn chưa nói hết, đao ngắn trong tay nha hoàn đã cắm sâu trong ngực vũ cơ, một đao mất mạng, kêu cũng không thể kêu lên 1 tiếng, máu cũng chưa hề rơi ra một giọt.

Lưu Ngỗi âm thầm rét run, dục hỏa trong người biến mất sạch sẽ, thầm nghĩ đứa bé này còn nhỏ, sao lại ngoan độc đến nhường này? Có người quen như thế, không biết nên vui hay nên buồn. Hơn nữa, đây mới là hổ phụ sinh hổ tử, tương lai nếu không chú ý, chỉ sợ tính mạng mình cũng khó bảo toàn……

Chợt nghe nha hoàn nói “Tiểu thiếu gia nên sớm trở về nghỉ ngơi, nơi này cứ để nô tỳ lo liệu……”

Thiếu niên ừ một tiếng, xoay người nói “Đốt hết……” rồi không quay đầu lại mà đi về hướng yến hội xa hoa kia.

Đợi nha hoàn mang thi thể vũ cơ đi, còn chưa kịp thu thập hết, Lưu Ngỗi chạy tới nhặt chiếc khăn lụa dính đầy tinh dịch của thiếu niên giấu vào trong ngực, lặng lẽ trở về


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.12.2017, 02:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Anh Đào truyện - Xạ Hương Oán Đậu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2


Khiên giáp ngăn lại tiếng kêu than, tiếng khóc vọng thấu trời, thi cốt không người thu nhặt, đỗ quyên oán thán vượn thét gào, tiếng nấc nghẹn của trẻ thơ vẳng bên tai……

Ngày nào đó, phủ Thượng thư cùng phủ Tướng quân đồng thời bị niêm phong, Vương thị hơn một ngàn chín trăm người nhận án tử hình, còn lại phụ nữ và trẻ em giam vào đại lao. Vương Đôn mưu phản bức vua thoái vị, bị hoàng thượng chặn đứng âm mưu, một thế hệ kiêu hùng, cứ như vậy mà tàn lụi…………

Lúc trước vang danh thiên hạ, phú quý vô song. Giờ đây long trời lở đất, tiếng chém giết rung trời, máu nhuộm nửa thành, cực kỳ bi thảm.

Đêm thứ hai những người nhà họ Vương bị bắt, Lưu Ngỗi cố ý đi thăm tù, nhưng thiếu niên làm hắn tưởng nhớ nửa năm qua đã không còn ở đó.

Thiếu niên chưa chết……

Y đã đi đâu? Đến tột cùng vì sao có thể lập ra một kế hoạch đào thoát chu đáo nhường này? Lục tung toàn bộ kinh thành, thế nhưng vẫn tìm không được bóng dáng của y……

Y cứ như vậy tan biến vào hư không? Thiên hạ của Duệ đế có thể dung hạ kẻ này? Lưu Ngỗi tay cầm chiếc khăn lụa, trong lòng rối như tơ vò. Con đường của Đế vương, sâu không lường được, không thể thay đổi thiên hạ, càng không thể nắm bắt thiên hạ, nếu muốn củng cố chính quyền, theo lẽ thường, gia tộc họ Vương không thể tồn tại, ai cũng không thể trách đế vương tâm ngoan thủ lạt. Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay người ấy………………

Nếu ngươi thật sự có thể trốn thoát, ngàn vạn lần đừng quay lại báo thù……

Bên bờ sông Li Giang, là một thuyền hoa đẹp đẽ quý giá, tên là Uyên Ương Độ. Trên đó là vài văn nhân thi sĩ, vũ cơ hồng linh.

Chủ chứa là một đôi mỹ phụ, Bạc Yên cùng Sầu Tân. Hai người mặc dù cùng là nữ tử, lại tình như kim kiên, khinh thường thế tục, lời thề sinh tử không rời. Chỗ này cũng coi như thanh lâu danh tiếng……

Uyên Ương có hai kĩ nữ.

Một người phong tao tận xương, diễm tuyệt Giang Nam – tài nữ Diệp Tập Tuyết.

Người kia là trúc cơ mới xuất đạo không lâu – Trúc Ngâm.

Mười hai tuổi đã tha phương, dung nhan mỹ lệ hiếm có trên đời, băng cơ ngọc cốt, liễu mạn doanh yêu. Mắt phượng mày ngài, đôi đồng tử trong veo như nước. Nhưng có đôi lúc lại ánh lên chút u ám, khiến người ta chỉ dám đứng nhìn từ xa, không đành lòng đụng chạm. Thật trùng hợp, người này cũng chỉ bán nghệ không bán thân, cho nên Diệp Tập Tuyết cũng được hưởng lây chút vị thanh cao……

Trúc Ngâm ngày thường ít lời, không hay cùng khách nhân nói chuyện. Chỉ là được Tân Sầu dạy dỗ ra một thân vũ nghệ tuyệt diệu, nhưng mỗi ngày chỉ múa một khúc. Vì thế càng thêm câu hồn đoạt phách thế gian.

Hoan tràng vô tình, hiện giờ tựa như những vì sao quanh trăng sáng, ai cũng biết sẽ đến lúc tàn hoa bại liễu, Diệp Tập Tuyết sẽ không cam tâm, Trúc Ngâm cũng sẽ không cam tâm, người cũ khóc, người mới sầu. Hỏi trời cao, như thế nào mới có thể tính kế lâu dài?

Phóng tầm mắt ra xa, chân mày nhíu lại, Trúc Ngâm than nhẹ, cả đời ta, khi nào mới có thể dỡ xuống một thân trang sức rực đỏ này……

“Ngươi không thể trở về……”

Một câu ý vị thâm trường, Trúc Ngâm quay đầu lại, nhìn nữ nhân lõi đời phía sau. Bạc Yên, nếu đã sớm biết, vì sao còn muốn bức ta bước trên con đường này?

Bạc Yên vẫn chỉ cười, cười đến nỗi run rẩy cả người, không màng thật giả.

“Ngâm nhi, chớ có trách ta, ngươi cũng biết, chỉ khi là nữ nhân, ngươi mới có quyền buông cừu hận……”

Trúc Ngâm cúi đầu, ngắm nhìn những ánh đèn rực rỡ sắc màu, giăng đầy bờ sông, đèn lồng đỏ theo gió lay động trước mũi thuyền, cây cối xanh ngắt đung đưa, thế giới sặc sỡ kia là tất cả của y lúc này. Khách nhân là trời, trưng ra nhan sắc, mua bán nhân nghĩa. Bạc Yên khiến y nhớ đến cuộc sống nhạt nhẽo trước kia.

Y nhớ những ngày phụ thân đại yến đãi khách, từng đàn mỹ nhân ngâm xướng [ Hậu đình hoa ] …… Kiều xa ngân dật, phong lưu khoái hoạt, cũng chỉ nhất thời. Hiện giờ bọn họ đang ở nơi nào? Chỉ sợ đã sớm hóa thành cát bụi……

“Bạc Yên…… Đệ vĩnh viễn là một nam tử…………”

Bạc Yên nhắm mắt lại, lúc trước ở bờ sông Kiến Khang cứu được Trúc Ngâm một thân nữ trang, ngay lập tức nàng liền cảm thấy kỳ quái, sau thấy ngự lâm quân đi tìm người khắp nơi, nghe được biến cố nhà họ Vương, nàng dĩ nhiên đoán được bảy phần……

Khi Trúc Ngâm múa, giơ tay nhấc chân đều là hận, từng nỗi sầu lo chính là mây bay nước chảy, lưu loát sinh động, trong phút chốc biến thành đao phong kiếm ảnh.

Khổ tâm trăm bề, nhưng mãi mãi không thể giảm bớt nỗi lo lắng trong lòng. Y sao có thể buông tay, đó là sinh mệnh cả gia tộc của y.

Trúc Ngâm âm thầm cười khổ, lúc trước y coi khinh nhất là linh nhân (con hát), bây giờ chính mình cũng thành vũ cơ lấy lòng kẻ khác, chưa nói đến báo thù, ngay cả việc trở lại làm thân nam nhi cũng chỉ là hy vọng xa vời. Bạc Yên, ngươi quá bao đồng rồi.

Thân thế của y chính là nhược điểm, nhưng Bạc Yên không dùng nó để uy hiếp y, chỉ là muốn Trúc Ngâm lưu lại. Chuyện này đối với Trúc Ngâm mà nói, đơn giản là tàn nhẫn nhất, cũng là an toàn nhất. Nhưng cũng là điều Trúc Ngâm không muốn nhất……

Y từng có vài tỷ tỷ xinh đẹp giống Bạc Yên cùng Sầu Tân, đương nhiên nếu là trước kia, y căn bản sẽ không so sánh như vậy

Ngày gia tộc lụi tàn, y trốn trong hầm, toàn thân lạnh lẽo, đến nửa đêm đám người đi mất, y mới vụng trộm bước ra, dưới ánh trăng, bên cạnh giếng là thi thể của mẫu thân cùng tỷ tỷ, áo rách quần manh, búi tóc hỗn độn…… Nơi xưa kia đèn đuốc sáng trưng cả ngày đêm, hiện giờ ngoài Từ đường, nơi nơi một mảnh tối đen. Bài vị thờ cúng cũng bị người giẫm lên nát thành mảnh nhỏ, gió thoảng qua lay động cửa sổ, chung quanh đều là thanh âm kẽo kẹt kẽo kẹt, quanh quẩn trong khuôn viên trống trải là tiếng khóc thê lương. Vội vàng dập đầu bái lạy thi thể, cởi bỏ áo quần đẫm máu, phát hiện cả thân mình ướt đẫm. Đã từng nửa bước có tay chân bên cạnh, một bước đi đến ngạo quế nguyệt đình trong phủ, giờ đây nực cười nhìn quang cảnh không một bóng người……

Trèo lên cây quế cao nhất trong phủ, đưa mắt nhìn một lần cuối cùng, y vĩnh viễn không quên được, từng thi thể đẫm máu trôi nổi trong hồ, phụ thân đã bị một kẻ giết chết ở hành lang gấp khúc bên hồ.

Chạy một mạch như điên, không dám quay đầu, y chỉ biết là, phải sống sót, phải báo thù.

Sau đó khi y đang xin cơm ven đường, gặp ngự lâm quân đang tìm bắt người, y trốn tới bờ sông ngoài thành, cuống quít ngã xuống nước, may mắn được Bạc Yên cứu giúp, mới có ngày tham sống sợ chết như hôm nay……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Leslie Juan, nguyễn hằng123, nh0cv1tbd và 59 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.