Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Mộ sắc tịch hoa - Phượng Tại Giang Hồ

 
Có bài mới 20.12.2017, 16:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Mộ sắc tịch hoa - Phượng Tại Giang Hồ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 2: Bất ngờ ngoài ý muốn


Ngày mùng 7 tháng 7, ngày Ngưu Lang – Chức Nữ, ngày đôi tình nhân mỗi năm một lần trùng phùng, cũng là sinh nhật 15 tuổi của Mộ Tịch Thịnh.

Sinh ra vào ngày này, Mộ Tịch Thịnh cảm thấy có điểm châm chọc, nhìn những đôi tình nhân lượn qua lượn lại xung quanh mình, tâm lý thị huyết của hắn lại nổi lên, không sao kiềm lại được, vì thế hằng năm vào ngày này hắn đều không xuất môn, một mình lẳng lặng nằm trên giả sơn ở hoa viên ngắm mặt trời chiều cả ngày, bởi vì đã từng có vết xe đổ cho nên cũng không có ai dám quấy rầy hắn.



Ngày hôm nay, Mộ gia trang phá lệ náo nhiệt, bởi vì hôm nay là lễ thành niên của tiểu chủ tử của bọn hắn. Từ khi tiểu chủ tử sinh ra đến nay, ngoại trừ ngày lễ đầy tháng chọn đồ vật đoán tương lai kia, đã lâu không có náo nhiệt như thế. Cho nên toàn bộ hạ nhân trong trang đều bận rộn túi bụi, muốn đem việc trọng đại khó có được này chuẩn bị cho thật tốt.

Từ buổi sáng đến chạng vạng, Mộ Tịch Thịnh chỉ lẳng lặng nằm một chỗ, con mắt không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào vầng thái dương từ từ chuyển từ ánh bình mình thành mặt trời chiều (ta tự hỏi tại sao hắn nhìn thẳng vào mặt trời mà không sợ mù, cũng không bị chói mắt?) , mọi người xung quanh bận rộn đi tới đi lui đều không có bất luận quan hệ gì với hắn, hắn tự nhủ, đợi qua ngày hôm nay thôi là hắn có thể rời đi, đi tìm hạnh phúc thuộc về chính hắn.

“Biểu ca, biểu ca, ngươi ở trên đó làm gì vậy?”

Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy vang lên cắt đứt tâm tư của Mộ Tịch Thịnh, thì ra là một thiếu nữ y phục hồng nhạt, khuôn mặt đào hoa khả ái, mới khoảng 13, 14 tuổi nhưng đã có thể nhìn thấy nét đẹp không tầm thường, lớn lên nhất định là một giai nhân khuynh quốc khuynh thành.

Nghe được thanh âm, Mộ Tịch Thịnh không hài lòng nhíu mày, không hề để ý, vẫn chuyên chú nhìn mặt trời chiều.

Mắt thấy Mộ Tịch Thịnh không để ý tới mình, đến một cử động cũng không có, vốn là châu bảo được mọi người phụng trong lòng bàn tay, có bao giờ phải trải qua loại uất ức này, tiểu cô nương bất mãn chà chà chân, không chịu thua tiếp tục kêu lên, “Biểu ca, ta là Hiểu Hiểu a, mau quay lại nhìn ta đi!”

Ngữ khí thiếu nữ mang vẻ không cam lòng khi bị bỏ qua, đồng thời cũng hàm xúc nhè nhẹ cảm tình không nói rõ. Từ nhỏ đã thích biểu ca tính tình lạnh lùng tàn bạo này, tuy rằng không nói ra nhưng bất luận hắn ở phương diện nào, làm cái gì đều có một cỗ cảm giác nói không nên lời, tràn ngập lực hấp dẫn trí mạng, tiểu cô nương nho nhỏ cứ như vậy bị cuốn hút, từ nay về sau không thể tự kiềm chế, đã thề khi lớn lên nhất định phải trở thành tân nương của vị biểu ca đẹp trai này.

Tiêu – Mộ hai nhà là quan hệ thông gia, phu nhân Mộ Tuyệt Thiên là người Tiêu gia, mà Tiêu Hiểu chính là nhi nữ của ca ca Mộ phu nhân. Mộ phu nhân không có nhi nữ, chỉ có một đứa con trai duy nhất là Mộ Tịch Thịnh, cho nên từ khi Tiêu Hiểu còn nhỏ đã thập phần yêu thương đứa cháu gái này, điểm tâm tư thầm kín ấy của tiểu cô nương, mọi người hai nhà đều biết, cũng không có ý phản đối, trái lại có điểm nhạc gặp kì thành (*), ý tứ muốn hai nhà đã thân càng thêm thân.

Cuối cùng, có điểm không chịu được thiếu nữ ầm ĩ làm phiền, Mộ Tịch Thịnh mới chậm rãi ngồi dậy, nằm đến quá ngọ, thân thể sớm đã có chút cứng ngắc, hắn hơi giật giật người, quay đầu lạnh lùng nhìn thiếu nữ vẫn đang đứng đó.

Không phải nói ánh mắt Mộ Tịch Thịnh không có lực sát thương, mà là Tiêu Hiểu cũng đã quen rồi nên chẳng hề lo lắng, còn cảm thấy ánh mắt ấy phi thường tàn bạo hấp dẫn, so với dáng vẻ này, vị ca ca ở nhà suốt ngày cười cười của mình thật giống như một kẻ ngu ngốc.

“Biểu ca, yến hội muốn bắt đầu rồi, dượng bảo ta đi gọi ngươi tới.”

Tuy Mộ Tịch Thịnh vốn không hề để ý đến chuyện này, nhưng bị ánh mắt hàm đầy yêu thương đó nhìn kĩ hắn cũng có cảm giác không được tự nhiên, nghe được lời nói của Tiêu Hiểu, hẵn cũng không phản bác, dù sao cũng là yến hội lớn, ít ra cũng phải cấp cho Mộ gia chút mặt mũi, rất nhanh liền nhảy từ giả sơn xuống.

“Oa, biểu ca khinh công thật lợi hại, lần sau ngươi dạy ta được không?”

Kia tư thế phiêu dật, động tác ưu nhã, đem thiếu nữ mê hoặc triệt để, ánh mắt sùng bái nhìn người trong lòng mình, quyết tâm được gả cho hắn càng nặng thêm vài phần.

“Ngươi thật phiền!”

Cuối cùng Mộ Tịch Thịnh cũng chịu không nổi, hắn căn bản cũng không để ý Tiêu Hiểu đứng phía sau, bước thật nhanh rời khỏi.

“Biểu ca, chờ ta một chút a!”

Tiêu Hiểu thấy Mộ Tịch Thịnh ly khai trước, lập tức đuổi theo, chính là nàng càng đuổi, Mộ Tịch Thịnh càng đi nhanh, Tiêu Hiểu chạy nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, từng ngụm từng ngụm thở phì phò, một bộ thương cảm ai oán, làm cho hạ nhân bên cạnh nhìn thấy đau lòng không ngớt, thầm trách thiếu gia không biết thương hương tiếc ngọc.

Đi tới phòng khách, bên trong khách nhân đã tới đầy đủ, cảnh tượng phi thường náo nhiệt. Mọi người đều ngồi ở vị trí của mình, chờ đợi nhân vật chính tới, sự xuất hiện của Mộ Tịch Thịnh cũng là đem yến hội mở màn.

Ngày hôm nay, Mộ Tuyệt Thiên vẻ mặt hồng quang, Mộ phu nhân cũng trang điểm thật đẹp, khuôn mặt bọn họ đều là phi thường cao hứng, dù sao cũng là lễ thành niên của con trai mình a!

“Cảm tạ các vị đã nể mặt Mộ mỗ, tới tham gia lễ thành niên của tiểu nhi. Kỳ thực ngày hôm nay không chỉ là sinh nhật 15 tuổi của tiểu nhi, Mộ mỗ còn muốn ở đây tuyên bố một việc vui, hy vọng mọi người có thể cùng ăn mừng!”

“Rốt cuộc là có chuyện gì vui, Mộ trang chủ nhanh nói a, làm cho chúng ta ở đây cũng đều cao hứng.” Bên dưới lập tức có người phụ họa.

“Đó chính là, tại hạ đã cùng gia đình thương lượng, quyết định đem Tiêu Hiểu gả cho tiểu nhi, ngày hôm nay cũng chính là lễ đính hôn của tiểu nhi.”

Mọi người vừa nghe, tất cả đều nói ~ "Chúc mừng ", cái gì "Song hỷ lâm môn ", "Mộ trang chủ thực sự là hảo phúc khí" các loại.

Tiêu Hiểu vừa nghe, oán khí vừa rồi biểu ca không chờ mình lập tức tiêu thất, tim nàng lúc này đập đặc biệt nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ bừng, cuối cùng bản thân sẽ thành tân nương của biểu ca sao? Nàng không thể tin vào tai mình, rất sợ là mình đang nằm mơ.

Biểu hiện ngu ngốc của nàng lập tức rước lấy một trận cười khinh bỉ của người ngồi cạng, tiểu muội muội của mình thế nào lại phải lòng tảng băng đó. Tuy nhiên hắn cũng rất hiếu kì, muội muội chưa từng ngại ngùng của mình hôm nay lại biết xấu hổ, cũng làm cho hắn được mở rộng tầm mắt nha.

Chính là bầu không khí hoan hỉ còn chưa hoãn xuống, một thanh âm lạnh lùng đã đem tâm tình vui vẻ của tất cả mọi người đánh xuống đáy vực.

“Ai nói ta sẽ lấy nàng? Việc hôn nhân này ta không đồng ý!”

Mộ Tịch Thịnh tức giận, tuy rằng bọn họ là phụ mấu hẵn, nhưng mà họ căn bản không có tư cách can dự vào bất kì chuyện gì của hắn.

Vừa nghe lời này, đoàn người òa lên như muốn nổ tung, khuôn mặt Tiêu Hiểu lập tức trắng bệch, òa khóc chạy ra ngoài, phu phụ Mộ Tuyệt Thiên cũng xấu hổ đứng nguyên tại chỗ, không biết phải phản ứng như thế nào.

“Mộ Tịch Thịch, ngươi không cần quá phận!”

Mắt thấy tiểu muội yêu quý của mình bị từ hôn trước mặt mọi người, Tiêu Kích tức chết đi được, liếc mắt trừng Mộ Tịch Thịnh, vội chạy ra ngoài đuổi theo Tiêu Hiểu, rất sợ muội muội nhà mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

“Khả năng chuyện này đối với Tịch Thịnh là quá bất ngờ, hơn nữa Tịch Thịnh còn nhỏ tuổi, việc hôn nhân cũng không cần cấp bách, chuyện này để sau từ từ nói, mọi người mau dùng bữa trước đã kẻo thức ăn để lâu lại nguội mất!”

Vì sợ tràng diện để nữa sẽ càng nháo đến không thể vãn hồi, Mộ Tuyệt Thiên vội lên tiếng giảng hòa, chính là Mộ Tịch Thịnh cũng không nể tình, lập tức quay đầu bỏ đi, mặc cho Mộ phu nhân có gọi như thế nào cũng không thèm trả lời lấy một tiếng.

Một hồi khôi hài cứ như vậy kết thúc. Chuyện Tiêu tiểu thư bị Thiếu trang chủ Mộ gia trang từ hôn ngay trước mặt mọi người chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp giang hồ, Tiêu tiểu thư cũng cứ như vậy trở thành trò cười cho thiên hạ!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.12.2017, 17:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Mộ sắc tịch hoa - Phượng Tại Giang Hồ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 3: Ảo mộng


“Ca, vì sao…vì sao biểu ca lại không cần ta? Tại ta không tốt sao? Ngươi mau nói cho ta biết đi, ca…”

Tiêu Hiểu khóc thật thương tâm, đôi mắt vốn xinh đẹp giờ sưng như hai quả hạch đào. Nàng cố sức nắm lấy y phục Tiêu Kính, hai bàn tay vặn vẹo đến trắng bệch, nàng không hiểu, người nàng luôn để trong tim tại sao lại đối xử tàn nhẫn với nàng như thế, nàng còn chưa đủ tốt sao?



“Không phải, Hiểu Hiểu, không phải, muội là một nữ hài tốt, là Mộ Tịch Thịnh ngu si mới không biết quý trọng muội, hắn vốn không xứng với Hiểu Hiểu nhà chúng ta. Hiểu Hiểu đừng khóc, muội sau này nhất định có thể tìm được một người còn hoàn hảo hơn hắn!”

Tiêu Kính vụng về an ủi muội muội của mình. Muội muội từ nhỏ được cả nhà phụng trong lòng bàn tay, từ trước đến giờ đều là tươi cười như hoa, luôn luôn vô tư vô lự, hôm nay lại khóc đến thương tâm như vậy, Mộ Tịch Thịnh, mình nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.

“Không cần, ai ta cũng không cần, ta chỉ cần biểu ca! Ca, ngươi giúp ta, ngươi nhất định phải giúp ta! Không có biểu ca ta sẽ chết mất! Ta muốn biểu ca! Ca −−−”

Tiêu Hiểu giọng nói đã hơi ấm ách, nàng như người chết đuối vớ được cọng rơm, ra sức bám lấy Tiêu Kính. Nàng tin tưởng chỉ cần nàng muốn, Tiêu Kính nhất định sẽ tìm mọi cách giúp nàng.

Ôm muội muội điềm đạm đáng yêu, đôi mắt chờ mong nhìn mình, Tiêu Kính trầm mặc, không biết nên làm thế nào. Dưa hái xanh không ngọt, hắn biết, nhưng hạnh phúc của muội muội cũng rất trọng yếu. Chính là nếu để muội muội ở cùng một chỗ với Mộ Tịch Thịnh liệu nàng có được hạnh phúc không? Thật khó xử~

“Vì sao? Ca, ngay cả ngươi cũng không giúp ta, vì sao?”

Nhìn Tiêu Kính không đành lòng tránh khỏi ánh mắt nàng, Tiêu Hiểu lâm vào điên cuồng. Vì sao tất cả mọi người đều không giúp nàng? Nàng chỉ muốn được cùng biểu ca ở cùng một chỗ, chỉ muốn truy cầu hạnh phúc của bản thân, chẳng nhẽ điều này cũng là sai sao? Mình không sai, Tiêu Hiểu nhận định như vậy.

“Không phải, Hiểu Hiểu, không phải ca không giúp muội, chỉ là…”

Tiêu Kính cũng không biết nên nói như thế nào, mà cho dù hắn lúc này có muốn nói gì thì Tiêu Hiểu cũng nghe không vào…

“Được rồi, Hiểu Hiểu, muội muốn ca giúp muội như thế nào?”

Quên đi, chỉ cần Hiểu Hiểu cao hứng là tốt rồi, nàng cao hứng, kẻ làm ca ca như hắn cũng sẽ vui, không phải sao?

“Hài tử, chỉ cần ta có hài tử của biểu ca, hắn nhất định không thể bỏ rơi ta!”

Vừa nghe đến có hi vọng, gương mặt Tiêu Hiểu lập tức vui lên, thậm chí đã tưởng tượng tới bộ dáng một hài tử của nàng cùng Mộ Tịch Thịnh, kế thừa ưu điểm của hai người, thật là chuyện tốt đẹp đến cỡ nào a! Chỉ cần có hai tử, nàng sẽ có lợi thế để lưu lại biểu ca, cho nên nàng nhất định phải có được một hài tử thuộc về hai người.

“Hiểu Hiểu, muội điên rồi! Nếu để người khác biết chuyện, họ sẽ nhìn muội như thế nào?”

Chưa từng nghĩ đến muội muội trước nay nhu thuận khả ái lại muốn làm chuyện kinh thế hãi tục như thế, Tiêu Kính trừng to hai mắt nhìn nàng.

Tiêu Hiểu lúc này như biến thành một người khác, yên lặng đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Kính khiến hắn bỗng nhiên có cảm giác run sợ. Tiêu Kính không biết nếu như mình không nhận lời giúp nàng, Tiêu Hiểu sẽ biến thành bộ dạng điên cuồng như thế nào, một nữ nhân vì tình mà phát điên, hắn không muốn Hiểu Hiểu sẽ biến thành như vậy.

“Ta sẽ giúp muội, đây là Ảo mộng, đem nó cho Mộ Tịch Thịnh uống, hắn sẽ cùng muội giao hợp, muội cũng sẽ hoài thượng hài tử, chỉ cần một lần!”

Tiêu Kính thận trọng móc ra một bình sứ màu trắng, đặt vào tay Tiêu Hiểu, hắn cũng không chắc chắn lắm hiệu quả chân chính của loại thuốc này. Lúc đầu hắn định đưa cho nàng xuân dược, nhưng nếu chỉ dùng xuân dược thì sao có thể cam đoan Tiêu Hiểu sẽ hoài thượng hài tử của Mộ Tịch Thịnh chỉ trong một đêm?

Ảo mộng, ảo mộng, tên như ý nghĩa, chỉ là một đêm ảo mộng, dược tính của loại thuốc này sẽ làm cho ngươi có ảo giác người mà ngươi đang giao hợp là người ngươi yêu thương nhất, cũng lưu lại hài tử của hai người, thế nhưng chỉ sau một đêm này, ngươi sẽ đối với người vừa cùng ngươi giao hợp càng thêm chán ghét, một loại dược rất kì quái đúng không? Thế nhưng cũng đúng lúc này, đây lại là hi vọng duy nhất của Tiêu Hiểu. Cũng không ai biết loại dược này do ai phát minh, chỉ là sư phụ của Tiêu Kính yêu thích y thuật, nhất là tìm tòi thu thập các loại quái dược ở khắp mọi nơi nên mới có thứ này.

“Hiểu Hiểu, ta chỉ là hi vọng muội được hạnh phúc! Muội dù sao cũng đã trưởng thành, mọi chuyện sau này đều là muội tự làm tự chịu!”

Tiêu Kính mệt mỏi, Tiêu Hiểu dù sao cũng đã hiểu chuyện, hắn cũng không thể quản, hậu quả sau này tự nàng phải gánh vác.

“Ca − Cảm tạ ngươi!”

Tiêu Hiểu căng thẳng nắm chặt bình sứ trắng trong tay đến nỗi những đốt ngón tay trắng bệch, đây là toàn bộ hy vọng của nàng, cơ hội chỉ có một lần mà thôi.



Xảy ra trận khôi hài này, toàn bộ tân khách cũng xấu hổ cho nên chưa đợi tới khuya, mọi người đều sớm rời đi, phu phụ Mộ thị tuy rằng xin lỗi nhưng cũng biết nhiều lời vô dụng, chỉ đành để mọi người cao hứng đi đến, mất hứng quay về.

“Lão gia, chúng ta đã sai rồi sao?”

Mộ phu nhân mệt mỏi tê liệt ngồi trên ghế, sự tình hôm nay là đã được sự đồng ý của nàng, không nghĩ đến lại làm tổn thương Hiểu Hiểu đứa bé kia.

“Ai −− Chúng ta đáng nhẽ ra không nên tự chủ trương – Biết rất rõ ràng Tịch Thịnh hắn…”

Mộ Tuyệt Thiên cũng không biết phải nói như thế nào, thoáng cái như già thêm mười tuổi, nguyên bản muốn bằng cuộc hôn nhân này trói buộc nhi tử mà mình luôn lo sợ sẽ mất đi, không nghĩ tới lại biến khéo thành vụng.

“Quên đi phu nhân, chúng ta cũng không nên bận tâm chuyện này nữa, bà mau đi xem Hiểu Hiểu đi, không biết con bé đã thương tâm thành như thế nào rồi!?”

“Vâng, lão gia!”

Mộ phu nhân được nha hoàn dìu, chậm rãi đi tới nơi Tiêu Hiểu đang ở − Thanh Hà uyển. Mặc dù đã cho người đi nhìn qua nàng vẫn sợ Hiểu Hiểu sẽ làm ra chuyện gì ngu ngốc, đó là cháu gái ruột của mình, đã sớm cho là phận nữ nhi như nhau đối đãi, sao có thể không lo lắng đây?

Nhưng mà chờ tới khi nàng đi ra đến hậu viện nơi Tiêu Hiểu ở, ngoài ý muốn phát hiện Tiêu Hiểu căn bản không có chút thần thái uể oải nào, thiếu nữ vận một thân sa y thủy lam sắc, trang điểm nhẹ, tóc vấn gọn gàng, cài lại bằng cây trâm đẹp nhất, thật giống như một tiểu tiên tử hạ phàm, cùng với hành động khóc lóc ngày đó không có điểm nào giống nhau, làm Mộ phu nhân nhìn qua thoáng có điểm kinh sợ.

“Cô cô, người đã tới, Hiểu Hiểu chờ ngài đã lâu lắm rồi!”

Mắt thấy người mình vẫn đợi cuối cùng đã tới, Tiêu Hiểu triển lộ một nụ cười mê người, ngọt ngào kêu lên.

“Hiểu Hiểu, ngươi không sao chứ?” Mộ phu nhân chần chừ hỏi.

“Hiểu Hiểu không có việc gì, cô cô đừng lo cho Hiểu Hiểu, biểu ca niên kỉ còn trẻ, bàn tới chuyện gia thất bây giờ e rằng hơi nóng vội. Cô cô, người xem, đây là canh hạt sen tổ yến ta tự tay tỉ mỉ hầm, biểu ca buổi tối còn chưa ăn gì nhất định rất đói bụng, người giúp ta mang cho biểu ca đi!”

“Sao ngươi không tự mình đem đi? Cũng tiện thể cho Tịch Thịnh biết ngươi có bao nhiêu điểm tốt.”

Mộ phu nhân âm thầm đè mối nghi ngờ xuống đáy lòng, lộ ra bộ dáng tươi cười thư thái.

“Không được, biểu ca nhất định bây giờ không muốn nhìn thấy ta, nếu biết đây là đồ ăn ta làm huynh ấy sẽ không chịu ăn đâu. Cô cô, người hiểu rõ ta như thế nào mà.”

Tiêu Hiểu vội vã nắm tay áo Mộ phu nhân, nhẹ nhàng đong đưa, bộ dáng thiếu nữ làm nũng khả ái đến ai cũng không nỡ chối từ.

“Hảo hảo, ta đi!”

Mộ phu nhâ không còn cách nào khác đành phải đồng ý, sủng nịch sờ sờ đầu Tiêu Hiểu, lệnh cho nha hoàn tùy thị đem bát canh tổ yến hạt sen để lên khay, dưới ánh mắt chờ mong của Tiêu Hiểu mà rời đi.

Đi ra khỏi Thanh Hà Uyển, Mộ phu nhân đột nhiên ngừng lại, điều này làm cho nha hoàn đi bên cạnh nàng cảm thấy thật kì quái. Chỉ thấy Mộ phu nhân rút trên đầu ra một cây ngân trâm, đưa mắt ý bảo nha hoàn đem khay bưng tới, nhấc nắp đậy ra, đưa trâm vào khuấy mấy vòng, rút ra, thấy ngân trâm không đổi sang màu đen mới thở phào nhẹ nhõm, đậy nắp trở lại.

“Phu nhân?” Nha hoàn ngạc nhiên nhìn một loạt động tác của phu nhân nhà mình, lẽ nào biểu tiểu thư lại có thể hại thiếu gia?.

Biết nha hoàn muốn hỏi cái gì, Mộ phu nhân cũng không trả lời ngay, chỉ là tiếp tục hướng phía Tịch các của Mộ Tịch Thịnh đi đến, “Cẩn thận một chút cũng không có gì!” Thanh âm thản nhiên như để giải thích hành vi vừa rồi của nàng.

“Dạ vâng.” Nha hoàn nghe thế cũng không dám nói nhiều, ngoan ngoãn cúi đầu đi theo phía sau Mộ phu nhân.

...

“Thùng thùng đông”, tiếng đập cửa thanh thúy vang lên, làm tâm tình lo lắng của Mộ Tịch Thịnh như càng rơi xuống đáy vực.

“Cút ngay, không có nghe ta phân phó tuyệt đối không được để ai quấy rầy ta sao?” Lửa giận không chút che giấu nhắm thẳng vào người ngoài cửa.

“Thế nào, Thịnh nhi, lẽ nào đến nương ngươi cùng không gặp sao?”

Xem ra chuyện này thật sự làm sai rồi! Thịnh bình thường tuy rằng lạnh nhạt nhưng cũng chưa bao giờ tùy ý quát tháo ai như vậy, chính là − Ai −− Mộ phu nhân cũng không biết nói gì nữa.

“Vào đi!”

Qua một lúc lâu mới có một thanh âm lẳng lặng truyền đến, Mộ phu nhân thở dài một hơi, chậm rãi mở cửa đi vào.

“Thịnh nhi, ngươi buổi tối cái gì cũng chưa ăn, nương lo lắng cho ngươi nên mang tới vài thứ, ngươi ăn một chút thôi! Ta và cha ngươi đều biết, chuyện này không trách ngươi, là tại chúng ta bất hảo, không nên tự tiện quyết định chuyện của ngươi…”

Mộ Tịch Thịnh nguyên bản khuôn mặt xám xịt, nghe Mộ phu nhân nói như vậy cũng không thể phát tác, chỉ đành không tình nguyện ngồi xuống cạnh bàn, ăn chén canh Mộ phu nhân mang tới.

“Ngọt quá!” Vị ngọt ngấy làm Mộ Tịch Thịnh nhíu mày, nhưng đón nhận nhãn thần chờ mong của Mộ phu nhân lại không khỏi mềm lòng, đem mấy thứ gì đó trong bát canh nuốt hết.

“Được rồi, nương không quấy rầy ngươi nữa, mau đi nghỉ sớm đi!”

Mắt thấy nhi tử ăn xong hết, Mộ phu nhân cũng không ở lại lâu, lệnh nha hoàn thu dọn rồi liền trở về.

Chờ thêm thời gian một nén nhang, thấy thời cơ đã đến, Tiêu Hiểu liền lẩn vào Tịch các. Bởi vì Mộ Tịch Thịnh thích yên tĩnh nên trong Tịch các không mấy khi có người. Mộ Tịch Thịnh lại có võ công cao tuyệt thế, tuổi còn nhỏ nhưng tu vi không tầm thường, Mộ Tuyệt Thiên cũng an tâm về an toàn của hắn nên để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Chính điều này đã cấp cho Tiêu Hiểu một cơ hội thuận lợi để lẻn vào.

Mộ phu nhân rời đi không bao lâu, Mộ Tịch Thịnh bỗng cảm thấy toàn thân khô nóng, tầm mắt mơ hồ không rõ, nhịp tim đập đặc biệt nhanh như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, tựa hồ có cái gì đó muốn phát tiết ra ngoài. Hắn nghĩ muốn khống chế bản thân, chính là một điểm tác dụng cũng không có, thậm chí càng lúc càng khó chịu.

“Biểu ca, ngươi có khỏe không?”

Một cánh tay nhỏ bé nhu nhuyễn như không có xương đỡ lấy thân thể khó chịu, là ai, Mộ Tịch Thịnh ngẩng lên muốn nhìn cho rõ, nhưng mà bất luận hắn có cố gắng như thế nào thì tầm mắt vẫn mơ mơ hồ hồ.

“Biểu ca −−?”

Tiêu Hiểu lại gọi một tiếng, mắt thấy Mộ Tịch Thịnh đã hoàn toàn chịu khống chế của Ảo mộng, tâm tư trầm trọng mới thoáng thả lỏng.

“Tịch, Tịch, ngươi đến tìm ta sao?”

Đôi bàn tay thon dài hữu lực chậm rãi xoa xoa khuôn mặt Tiêu Hiểu, lớp chai tay hơi mỏng tạo ra xúc cảm thô ráp khiến Tiêu Hiểu xúc động không ngớt. Biểu ca chưa bao giờ dùng ánh mắt ôn nhu đó nhìn mình, chỉ nhiêu đó đã đủ làm nàng kích động mà không chú ý tới cái tên mà Mộ Tịch Thịnh thốt ra căn bản không phải là mình.

Tịch đến tìm mình, Mộ Tịch Thịnh không tin nổi mà trợn to hai mắt, người trước mặt mỗi một nụ cười đều làm hắn say mê, không chút do dự khuynh thân hôn lên đôi môi đỏ mọng mình tưởng nhớ đã lâu, đã bao nhiêu năm, là một trăm năm, hay một ngàn năm, cuối cùng hắn đã tìm thấy y

– Tịch.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.12.2017, 17:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Mộ sắc tịch hoa - Phượng Tại Giang Hồ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 4: Mộng tỉnh

“Tịch, Tịch −−!”

Mộ Tịch Thịnh thở hổn hển, hung hăng chà đạp đôi môi đỏ mọng dưới thân, thô bạo lại không mất ôn nhu, khai mở hương vị ngọt ngào, đầu lưỡi đem mọi ngóc ngách trong khoang miệng đều tinh tế liếm lộng một lần.

“Biểu ca, đừng −− ân −−!”

Tiêu Hiểu cúi đầu rên rỉ, ngân tuyến tinh tế trong suốt từ khóe miệng hai người chảy ra, nhiệt độ không khí chậm rãi tăng cao. Không nghĩ tới biểu ca bề ngoài lãnh khốc lại là một người nóng bỏng như vậy, Tiêu Hiểu thỏa mãn vuốt ve thân thể cường tráng bên trên, trong bóng đêm dâm mỹ, lòng của nàng đều say, chìm đắm trong giấc mộng của một người vĩnh viễn không muốn tỉnh lại.

Bàn tay to của Mộ Tịch Thịnh rất nhanh xoa lên thân thể mềm mại, làn da non mềm tuyết trắng, tất cả, tất cả đều làm hắn say mê, Tịch cuối cùng cũng quay trở lại trong ngực hắn, hắn không thể tin những điều trước mắt, cho rằng chỉ là một giấc mộng mĩ lệ, mà cho dù có là mộng thì hắn hy vọng cả đời cũng không tỉnh lại.

Bóng đêm ngày càng sâu, đêm của hai người mới chỉ vừa bắt đầu!





“Đầu đau quá, đừng −−−”

Mộ Tịch Thịnh cúi đầu rên rỉ, đầu đau như muốn nứt ra, khó chịu đến nói không nên lời.

“Ai?”

Hắn bỗng dưng mở mắt, trong lòng thoáng kinh hãi. Hắn chưa bao giờ mất cảnh giác đến không biết có người ở cạnh mình, mà đó lại là Tiêu Hiểu, tim của hắm thoáng chốc nguội lạnh. Đem toàn bộ sự việc kết hợp lại, hắn biết, bản thân đã bị nữ nhân chết tiệt này tính kế. Nguyên lai tất cả tối qua cũng không phải là mộng, chỉ bị hạ một chút dược, hắn thế nhưng đi phản bội Tịch.

Thoáng chốc hận ý tràn ngập trào lên, hắn muốn giết Tiêu Hiểu, chính nữ nhân này làm hắn đeo lên lưng vết nhơ phản bội. Hắn không chút thương hương tiếc ngọc đẩy ra thân thể mềm mại trong lòng, không để ý đầu đau sắp nứt toạc, đứng dậy, rút ra bảo kiếm để bên giường.

“Biểu ca −−−”

Tiêu Hiểu xoa hai mắt nhập nhèm buồn ngủ, tối qua một đêm điên cuồng làm thân thể nàng mệt mỏi bất kham, lòng tràn đầy không muốn mở hai tròng mắt, chính là tình cảnh hiện ra trước mắt lại làm cho nàng kinh hãi.

“Biểu ca, ngươi muốn làm gì?”

Mộ Tịch Thịnh cầm bảo kiếm phát ra hàn quang lóng lánh đứng đối diện nàng, hù dọa nàng cuộn cả người lại dưới chân giường, toàn thân lạnh run, nàng biết biểu ca thật sự muốn giết nàng. Nàng chưa bao giờ thấy sắc mặt kinh khủng như thế của biểu ca, hai mắt đỏ rực trợn trừng, sát khí đầy người không chút nào che dấu.

“Không nên, biểu ca, đừng −−−”

“Là ngươi dám đối ta làm chuyện này, ngươi đáng chết!”

Mộ Tịch Thịnh không chút do dự đâm kiếm về phía Tiêu Hiểu, ánh mắt kia như khẳng định phải đem người giết chết.

“Tịch Thịnh, Hiểu Hiểu, có chuyện gì?”

Đột nhiên có người đẩy cửa làm Mộ Tịch Thịnh phân tâm nhưng dù như thế, Tiêu Hiểu toàn thân đau nhức cũng phải rất chật vật mới tránh thoát chỗ nguy hiểm, vai vẫn bị hung hăng đâm một kiếm, máu róc rách chảy xuống, rất nhanh đã đem áo ngủ tơ tằm nhiễm đỏ.

“Biểu ca −−−”

Tiêu Hiểu không nghĩ tới sau một đêm ân ái, nam nhân này lại đối với mình như vậy, bản thân chỉ là khát vọng một phần tình yêu này mà thôi, lẽ nào cũng không được.

“Hiểu Hiểu −−−−”

Tiêu Kính kêu to vọt tới trước giường. Tuy rằng thanh âm Tiêu Hiểu rất suy yếu nhưng y vẫn nghe thấy được. Cảnh tượng trên giường càng làm y kinh hãi. Muội muội hồn nhiên đáng yêu của y lúc này vẻ mặt trắng bệch, cả người là máu xụi lơ trên giường, ánh mắt lộ rõ không cam lòng.

“Tịch Thịnh, các ngươi −−−−”

Mộ phu nhân theo vào ngay sau đó cũng bị tình cảnh trước mắt làm cho sợ ngây người. Từ sáng sớm ngày hôm nay, lúc Tiêu Kính đi tìm nàng, nàng cũng đã có cảm giác không thích hợp, nhưng mà ngàn vạn lần nàng cũng không nghĩ tới phải ứng phó với chuyện này.

Mộ Tịch Thịnh cũng không thèm để ý người tới là ai, hắn chỉ biết người đàn bà kia vẫn còn sống, nếu một kiếm không giết được nàng, vậy lại tới một kiếm là được rồi.

“Tịch Thịnh, ngươi điên rồi −−−−”

“Mộ Tịch Thịnh, ngươi dám thương tổn muội muội của ta?”

Hài người đồng thời tiến lên ngăn cản kiếm của Mộ Tịch Thịnh, Mộ Tịch Thịnh giống như kẻ điên, đầu thể nào để hai người này chế trụ, mắt thấy đường kiếm không chút do dự hướng tới ngực mình, Tiêu Hiểu tuyệt vọng nhìn biểu ca mà mình yêu, trong mắt từ từ lộ ra không thể tin.

“A−−−−”

Thời gian dường như dừng lại ở một giây này, Mộ Tịch Thịnh đột nhiên quát to một tiếng, hôn mê bất tỉnh, Tiêu Hiểu nhờ thế nhặt về một cái mạng.

“Tịch Thịnh, Tịch Thịnh −−−− còn không mau đi gọi đại phu!”

Thế nào lại biến thành như vậy, Mộ phu nhân không biết phải làm sao, ôm lấy nhỉ tử đã té xỉu, còn Tiêu Kính thì tiến lên tỉ mỉ kiểm tra thương thế của Tiêu Hiểu, ngón tay điểm vài huyệt đạo giúp nàng cầm máu.

Lúc này sớm có hạ nhân thông minh đi xin chỉ thị của Mộ Tuyệt Thiên, đại phu rất nhanh đã được kêu đến.

Mộ Tuyệt Thiên một bước tiến vào gian phòng của nhi tử thì đã gặp cảnh tượng như thế này, con trai bảo bối hôn mê bất tỉnh nằm trong lòng phu nhân, chất nữ cả người là máu nằm trên giường nhi tử, nhãn thần dại ra không biết đang suy nghĩ gì, kệ cho đại phu tất bật trị liệu, Tiêu Kính tạm thời bảo hộ nàng, cả người tràn ngập phòng bị.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Mộ Tuyệt Thiên hỏi, cho dù là kẻ đã xông pha giang hồ tứ hải mà nhìn thấy thân nhân của mình thế này cũng làm cho ông mơ hồ động tâm, nhưng lại chẳng có ai trả lời vấn đề của ông, bên trong vẫn trước sau như một trầm mặc.

Lão đại phu thượng dược xong, cấp Tiêu Hiểu băng bó vết thương.

“Lão gia, vết thương của biểu tiểu thư không có gì trở ngại, chỉ là mất máu quá nhiều, tu dưỡng một thời gian ngắn là tốt rồi!”

Mộ Tuyệt Thiên mặt lạnh lùng nghe báo cáo của Lão đại phu, lúc này ông thật không biết nói cái gì.

“Còn Tịch Thịnh của ta thì sao?”

Mộ phu nhân vừa nghe cháu gái không có việc gì lập tức cấp hỏi, Tịch Thịnh của nàng ngàn vạn lần không thể có việc, bằng không nàng cũng sống không nổi nữa! Vừa nghe lời này, Mộ Tuyệt Thiên cũng lo lắng, lập tức đem nhi tử từ trong lòng phu nhân ẵm lên giường lớn mềm mại, ý bảo đại phu nhìn xem.

“Cư nhiên là Ảo mộng?”

Bắt mạch một hồi, Lão đại phu thì thào tự nói, còn thuận tay vuôt vuốt râu mép.

“Rốt cuộc thế nào?”

Mộ Tuyệt Thiên nóng nảy, Mộ phu nhân vẻ mặt lo lắng nhìn Lão đại phu, nhìn chăm chú đến lão tóc gáy đều dựng đứng.

“Cái này lão phu nhân yên tâm, Ảo mộng tuy là loại dược hiếm thấy nhưng đối với bản thân người uống không gây nhiều thương tổn, cùng với xuân dược cũng giống nhau, loại dược này sở dĩ kì quái là vì −−−−”

Lão đại phu ngụ ý bất minh (úp úp mở mở) , nhìn thoáng qua Tiêu Hiểu đang nằm trên giường, không biết nói tiếp như thế nào.

“Là cái gì?”

Đối với loại hành vi úp mở này Mộ Tuyệt Thiên căm thù đến tận xương tủy, chẳng qua Lão đại phu là bạn thân cùng lớn lên với mình từ nhỏ nên không có biện pháp trách mắng. Lão đại phu đáng nhẽ không bị kêu là “lão”, tuổi hắn khá cao, tuy nói là đã gần 50 tuổi nhưng vì bảo dưỡng rất tốt nên thoạt nhìn cũng chỉ như bộ dạng 20, 30 tuổi, thế nhưng khổ nỗi hắn lại họ “Lão”, cho nên tất cả mọi người gọi hắn là Lão đại phu. Hắn cũng vì chuyện này phiền muộn thật nhiều, nhưng mà cũng không có cách nào thay đổi.

“Chính là, người cùng với người đã uống Ảo mộng sinh hoạt vợ chồng thì nhất định sẽ mang thai.”

“Mang thai? Ngươi nói Hiểu Hiểu đã có mang cốt nhục của Mộ gia chúng ta?”

Mộ phu nhân kinh ngạc cắt ngang lời nói của đại phu, Mộ Tuyệt Thiên cũng vẻ mặt chờ đợi nhìn hắn.

“Đúng là như vậy. Thế nhưng loại dược này có một tác dụng phụ, đó là người uống Ảo mộng đối với người đã cùng hắn sinh hoạt vợ chồng từ nay về sau sẽ sinh ra căm hận thấu xương, sinh ra sát ý, không chết sẽ không thôi, cho nên thuốc này mới gọi là Ảo mộng, một đêm ảo mộng!”

Lão đại phu không lạc quan như phu phụ Mộ thị, hắn rõ ràng nói ra mặt tồi tệ rồi còn thật sâu thở dài một hơi.

“Tại sao có thể như vậy? Này, Hiểu Hiểu sống thế nào đây?”

Mộ phu nhân tâm tình vui sướng thoáng chốc bị dập tắt, trong giọng nói không che dấu được lo lắng.

“Việc cấp bách là thừa dịp Tịch Thịnh còn chưa tỉnh lại đem Hiểu Hiểu giấu đi, sau đó chúng ta tận lực tránh cho hai người gặp lại, hiện tại chỉ có thể đi một bước tính một bước!”

Mộ Tuyệt Thiên cũng không còn cách nào, chỉ có thể chọn cách mà hiện nay ông cho là tốt nhất. Tiêu Kính cũng không phản đối, y lúc này đang thật sâu tự trách mình đã gây tổn thương cho Tiêu Hiểu, nếu như không phải y nhất thời mềm lòng, sự tình sẽ không biến thành như thế này.

Mộ Tuyệt Thiên nghiêm lệnh truyền xuống dưới, chuyện phát sinh trong phòng Mộ Tịch Thịnh ai cũng không được nói ra, cũng không ai được nói chuyện liên quan đến Tiêu Hiểu với Mộ Tịch Thịnh. Nếu như Mộ Tịch Thịnh có hỏi cũng chỉ được nói với hắn là “Tiêu Hiểu đã chết”. Bất luận là ai dám làm trái cũng sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.